Thư Mời Tham Dự Đại Lễ Kỷ Niệm 75 Năm Khai Sáng Đạo PGHH

 

GIÁO  HỘI  PHẬT  GIÁO  HÒA  HẢO
HỘI  ĐỒNG  TRỊ  SỰ  TRUNG  ƯƠNG

12432 Euclid St., Garden Grove, CA 92840
Tel: 832-397-9813 *
www.tandanhoa.com

pghhlogo

THƯ  MỜI

Trân trọng kính mời

Ô/Bà: __________________________________________________

Hoan hỷ tham dự ĐẠI LỄ KỶ NIỆM 75 NĂM ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ KHAI SÁNG ĐẠO PHẬT GIÁO HÒA HẢO.

Thời gian và dịa điểm như sau:

2:00 chiều ngày 29 tháng 6, năm 2014 tại

TRỤ SỞ HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ TRUNG ƯƠNG

Tel: 832-397-9813

12432 Euclid St., Garden Grove, CA 92840

an hoa tu2

Tổ Đình An Hòa Tự

 

CHƯƠNG TRÌNH

I.- Tiếp Đón Quan Khách: 2:00 PM

  • Quan Khách và đồng đạo đến

II.- Nghi Thức Khai Mạc: 3:00 PM

  • Chào Quốc Kỳ, Đạo Kỳ và Mặc Niệm
  • Giới thiệu thành phần tham dự
  • Diễn văn của Ban Tổ Chức

III.- Đại Lễ Kỷ Niệm: 3:30 PM

  • Nghi Thức Hành Lễ
  • Tuyên đọc Sứ Mạng Cứu Đời của
    Đức Huỳnh Giáo Chủ
  • Đọc 8 Điều Răn Cấm

IV.- Phát Biểu của Quan Khách và
Xướng Ngâm Thi Văn Giáo Lý: 4:00 PM

V.- Văn Nghệ Giúp Vui
VI.- Cảm Tạ của Ban Tổ Chức
VII.- Bế Mạc 6:00 PM

*
*     *
“Đạo pháp thường hay dung với hòa
Xét người cho tột xét thân ta
Nếu người rõ phận vui lòng thứ
Ta thứ được người người thứ ta”

Lời của Đức Huỳnh Giáo Chủ

CỐ VẤN BAN TỔ CHỨC ĐẠI LỄ

  • Cụ PHAN NHƯ TOẢN, Chủ Tịch Danh Dự Hội Đồng Giám Sát, Hội Đồng Trị Sư Trung Ương GHPGHH
  • TRẦN SINH CÁT BÌNH, Chủ Tịch Danh Dự Hội Đồng Đồng Cố Vấn Hội Đồng Trị Sự Trung Ương HGPGHH
  • LS. Đinh Thạch Bích
  • GS. Trần Văn Chi
  • Ô. Bà Hoàng Đình Từ
  • Thiền Sư Nguyên Linh
  • Ô. Bùi Văn Truyền
  • Đốc Sự HC Châu Văn Để
  • GS Lê Hữu Quế
  • Nghệ Sĩ Tuyết Nga

LIÊN LẠC:
TS Lê Phước Sang, 832-397-9813;

Lê Văn Tâm, 626-538-3409;
Trần Văn Vui, 619-278-9758;
Nguyễn Tấn Lạc, 714-332-9244;
Huỳnh Long Giang, 714-720-5271;
Đào Bích Ty, 714-726-4002;
Nguyễn Thanh Tân, 714-733-8193;
Ô. Ba Định, 714-837-4857;
Mai Bá Điển, 626-246-5121;
Phạm Diệu Chi, 714-722-8129;
Anh Hiền, 714-310-9369;
Nguyễn Bá Triết, 714-331-0937
Nguyễn Khang, 714-757-1696

Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Ban Tổ Chức Đại Lễ Kỷ Niệm

  • Tu Sĩ Thái Hòa, Hội Trưởng Danh Dự
  • TS Lê Phước Sang, Hội Trưởng
  • DB Dương Minh Quang, Đệ nhất Phó Hội Trưởng
  • DB Dương Thanh Tồn, Cố Vấn Chính Sách
  • Lê Văn Tâm, Phó Ban Tổ Chức
  • Trần Văn Vui, Phó Ban Tổ Chức
  • Nguyễn Cửu Long, Phó Ban Tổ Chức
  • GS Nguyễn Tấn Lạc, Phó Ban Tổ Chức
  • Bà Phạm Diệu Chi, Phó Ban Tổ Chức
  • Huỳnh Long Giang, Tổng Thư Ký
  • Ông Hồ Phi
  • Bà Nguyễn Minh Tâm
  • Ô. Trần Ngọc Châu
  • Soạn Giả Trần Văn Hương
  • Nghệ Sĩ Tuyết Nga
  • Soạn Giả Bùi Minh Đức
  • Nhạc Sĩ Ngọc Nôi
  • Ô. Bà Nghệ Sĩ Hoàng Lợi
  • Nghệ Sĩ Phi Loan
  • Ô.Bà Ba Định
  • Bà Đào Bích Ty
  • Ô. Mai Bá Điển
  • Ô. Nguyễn Thanh Tân
  • Ô. Nguyễn Văn Hiền
  • Bà Phạm Mai
  • Bác Sĩ Lê Phước Hoàng Hà

Trang mạng Tân Dân Hòa www.tandanhoa.com là cơ quan ngôn luận chính thức của Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo nhằm bảo tồn và phát huy truyền thống tín ngưỡng và văn hóa dân tộc, đồng thời cập nhật và phổ biến tin tức đấu tranh cho tự do hành đạo, cho một Việt Nam Dân Chủ Phú Cường không độc tài, không cộng sản.

Trong điều kiện hiện có, Tân Dân Hòa xin phép được góp nhặt những bài vỡ tin tức từ các nơi. Tân Dân Hòa chân thành biết ơn những tác giả những cơ quan truyền thông đã mặc nhiên rộng lượng cho Tân Dân Hòa đăng tải.

Đôi lời cùng Đồng Đạo và Độc Giả:

Xin phép được hướng dẫn quý vị khi vào trang mạng Tân Dân Hòa, hãy nhìn ngay bên trái sẽ thấy các tiết mục có chủ đề như: Lịch Sử PGHH, quý vị bấm vào đó, một loạt bài vở liên quan sẽ hiện ra. Muốn theo dõi tình hình tranh chấp biển đảo, chạy đua võ trang khí tài như tàu chiến phi cơ, hạm đội tàu ngầm của các nước Đông Nam Á Châu hoăc của các cường quốc liên hệ, thì chỉ cần bấm vào mục Biển Đông. Các mục Chính Trị Thời Sự hay Thắng Tích Cảnh Đẹp cũng bấm vào những mục đó.

Thiết tha kêu gọi:

Thay mặt Trung Ương Giáo Hội, Tổng Vụ Giáo Lý, cũng như Khối Tuyên Huấn Dân Xã, ông Hội Trưởng Tiến Sĩ Lê Phước Sang và Chánh Thư Ký Huyền Tâm Huỳnh Long Giang chân thành mong ước sự đóng góp, bài vở, tin tức, hình ảnh, phim, DVD, thi văn, và những tác phẩm nghệ thuật phù hợp tinh thần nhân văn trong sáng, phù hợp tinh thần văn minh văn hóa dân tộc của các nhân sĩ trí thức và của đồng đạo từ bốn phương gởi về.

Đăc biệt là những tư liệu kỹ năng thuyết trình Giáo Lý, những bài Pháp Luận của quý Tu Sĩ, Cư Sĩ PGHH từ Quốc Nội.

Những công tác dự kiến thực hiện:

Đại Lễ 18 tháng 5 kỹ niệm lần thứ 75 ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Đạo PGHH sẽ được tổ chức tại khuôn viên Hội Quán đường Euclid, Ngày Thành Lập Đảng Dân Xã – 21 tháng 9 cũng như Ngàỵ 25 tháng 2 là ngày Đức Thầy Thọ Nạn tại Đốc Vàng, ngoại trừ Đại Nhạc Hội Văn Nghệ gây quỷ sẽ ở địa điểm khác.

Hướng tầm nhìn về quê hương đất nước chúng tôi mong ước có một ngày trong các tỉnh Miền Tây nhất là vùng Thánh Địa thân yêu những mầm mống Giáo Lý, những tinh thần xã hội Từ Thiện được đâm chồi nảy lộc những mảnh tình sắc son được vun quén, để Xã Hội Công Bằng Đức Hạnh được lập thành, những tình nghĩa chân thật vững bền, những hương hoa tâm hồn lan tỏa khắp mọi miền quê hương đất nước. Cúi lạy ơn trên Trời Phật, Hồn Thiêng Sông Núi, anh linh của các Anh Hùng Liệt Nữ gia trì hộ độ cho tất cả chúng ta.

Email của Tiến Sĩ Lê Phước Sang: lephuocsang.pghh@gmail.com
Điện thoại: 832-397-9813

Email của Huyền Tâm Huỳnh long Giang: huyentamhh@gmail.com
Điện thoại: 714-720-5271

Advertisements
Categories: Hội Đồng Trị Sư, Hội Đồng Trung Ương, Sinh Hoạt Tôn Giáo | Leave a comment
 
 

Thắng-Tích các Tông-Phái TIỀN-THÂN CỦA ĐẠO PGHH

DENTHO DUC CO QUAN

DINH ĐỨC CỐ-QUẢN

DUC PHAT-TRUM

KHU DI TICH

PHỦ-THỜ

PHỦ-THỜMỘ ĐỨC PHẬT-TRÙM

MỘ ĐỨC PHẬT-TRÙM

 

Categories: THẮNG-TÍCH | Leave a comment
 
 

Những Cảnh Tuyệt Đẹp

Những cảnh Đẹp.
TTKh.


From: Thập Ngv 
Subject: Những Cảnh Tuyệt Đẹp
Những Cảnh Tuyệt Đẹp

 

Categories: Cảnh-Đẹp | Leave a comment
 
 

Chốn Bồng Lai Của Sắc Tím Hồng

Sự đa dạng sắc màu của thiên nhiên không chỉ tạo ra vẻ trẻ trung tươi mát của màu lục, vẻ hiền hòa thanh bình của màu xanh hay vẻ rực rỡ nồng nàn của màu đỏ. Sắc tím đậm chất thơ cũng khắc họa lên những bức tranh thiên nhiên đẹp như trên thiên đường hay trong truyện cổ tích.

Một màu tím ngát trải dài ở một khu vườn Nhật Bản, khung cảnh đẹp như trên thiên đường
Cực quang tím hồng – một trong những hiện tượng thiên nhiên đẹp nhất trên thế giới
Một khoảnh khắc hoàng hôn rực trong sắc tím
Một con đường đan kết bằng hoa tím, nơi tổ chức đám cưới lý tưởng cho những cặp tình nhân
Cánh đồng hoa tím trải dài đến tận chân trời
Sắc tím hồng nhạt của hoa sakura luôn được xem là nét đẹp tình tứ nhất vào mùa xuân
Với sắc tím hồng đậm, sakura vẫn khiến khung cảnh thơ mộng và diễm lệ như thế này
Một góc yên bình và vẫn đầy chất thơ
Chiếc cầu Moss Bridges tại Ireland khi trải lên tấm thảm tím hồng đẹp như chốn bồng lai
Một thác nước trong hang động ở Chattanooga, Tennessee
Thử tưởng tượng một ngày bạn được chèo thuyền thăm đảo Skye ở Scotland, bạn sẽ choáng ngợp trong sắc tím hùng vĩ này
Một góc nên thơ khác ở xứ sở Phù Tang
Con đường trải hoa tím hồng đi vào xứ sở thần tiên
Màu tím hoa Fuji ở Nhật Bản đẹp đến mức làm xao lòng du khách
Màu tím nhẹ phủ lên trên ngôi nhà và chiếc cầu, tạo ra một khung cảnh chỉ có trong cổ tich
Categories: Uncategorized | Leave a comment
 
 

Tâm Thư của Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng

GIÁO  HỘI  PHẬT  GIÁO  HÒA  HẢO

Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và
Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng

Tâm Thư

Phật Giáo Hòa Hảo đã được khai sáng như một tôn giáo đặc biệt phù hợp với văn hóa dân tộc của người Việt. Cho đến nay Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo ở trong nước cũng như hải ngoại đã trải qua biết bao khổ nạn và thăng trầm theo vận nước. Cùng với Giáo Hội, Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng cũng truân chuyên theo dòng lịch sử đấu tranh đầy oan khiên của dân tộc.

Năm nay, Phật Giáo Hòa Hảo tại hải ngoại qua Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Dân Xã Đảng lại tổ chức Đại Lễ Kỷ Niệm Ngày Khai Sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo năm thứ 73 như thường lệ nhưng với một nỗi niềm nặng trữu vì tình hình đạo sự trong nước vẫn còn tối tăm và nhân tâm tại hải ngoại thì rối bời ly tán với sự phân hóa vẫn còn trầm trọng giữa những người đồng đạo, đồng chiến tuyến.

Đức Huỳnh Giáo Chủ, khi khai sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo đã đồng thời lập ra Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng để tạo môi trường cho tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo có thể thực hành nhiệm vụ công dân đền đáp Ân Quốc Gia, một trong Tứ Ân của Phật Giáo Hòa Hảo. Dân Xã Đảng đã đóng một vai trò rất quan trọng trong sinh hoạt chánh trị của quốc gia trong giai đoạn đấu tranh giành độc lập, đấu tranh chống cộng sản và đấu tranh xây dựng hai nền cộng hòa tại miền Nam Việt Nam. Sau năm 1975, hoạt động của Dân Xã Đảng cũng không tránh khỏi những khó khăn và cực kỳ gian nan từ trong nước ra đến hải ngoại.

Ở trong nước, sau 37 năm nắm toàn quyền cai trị đất nước, Cộng Sản Việt Nam vẫn tiếp tục cai trị 90 triệu đồng bào bằng guồng máy độc tài bạo lực, liên tục đàn áp khủng bố nhân dân, tước đoạt quyền sống của mọi người, cố bám víu vào chủ nghiã cộng sản vô thần, cố gắng thực hiện chủ trương “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghiã” què quặt nhằm mục đích đục khoét tài nguyên quốc gia, vơ vét của cải cho bè đảng, làm giàu trên xương máu của nhân dân. Quốc gia Việt Nam ngày càng lâm vào tình trạng suy tàn cạn kiệt, kinh tế khủng hoảng, pháp luật bất công, giáo dục xuống cấp, an sinh xã hội tồi tệ, y tế kém cỏi, cờ bạc đĩ điếm nghiện ngập tràn lan, an ninh quốc phòng suy yếu, văn hóa dân tộc và đạo đức con người băng hoại trầm trọng, xã hội Việt Nam gần như bên bờ vực thẳm.

Tại hải ngoại, tập thể người Việt quốc gia đã phải nỗ lực rất nhiều để xây dựng lại cuộc sống, tồn tại, vươn lên và hội nhập vào xã hội mới nhưng cũng không quên hướng về quê mẹ Việt Nam hậu thuẫn hay tham gia công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền của đồng bào ruột thịt trong nước.  Nhưng suốt 37 năm qua cuộc tranh đấu cho dân chủ, tự do, nhân quyền của tập thể người Việt quốc gia đã chưa thể thành công vì tình trạng ly tán, xa cách, bời rời, tan nát, phân hóa, chia rẽ, chống báng, công kích lẫn nhau vẫn còn qúa trầm trọng khiến cho tiềm lực đấu tranh và sức mạnh lớn lao của tập thể người Việt quốc gia tại hải ngoại đã không thể được vận dụng hữu hiệu vào công cuộc đấu tranh.

Tuy nhiên, vẫn còn có rất nhiều tổ chức đấu tranh, nhiều vị lãnh đạo các đảng phái, của Dân Xã Đảng, của các tôn giáo, của Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo tha thiết với đạo pháp, với tôn giáo, với đồng đạo tại quê nhà và vận mạng chính trị của quốc gia trước sự cai trị bạo tàn của Cộng Sản Việt Nam.

Trong dịp Đại Lễ Kỷ Niệm Ngày Khai Sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo năm nay, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương  Phật Giáo Hòa Hảo và Dân Xã Đảng xin mạo muội gửi bức Tâm Thư này đến tất cả chư liệt vị lãnh đạo các tổ chức đoàn thể đấu tranh, các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, các vị lãnh đạo các tổ chức đoàn thể hội đoàn khác cùng toàn thể quí vị đồng hương đồng bào với Lời Khẩn Cầu đưới đây để tham khảo và kêu gọi sự đồng thuận:

1.- Tập thể người Việt quốc gia chúng ta hãy sáng suốt đặt quyền lợi quốc gia và dân tộc lên trên hết, quyết tâm một lòng một dạ tham gia các sinh hoạt đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền ở Việt Nam.

2.- Mọi người trong tập thể người Việt quốc gia hãy tỉnh giấc, ra khỏi tình trạng tiêu cực thụ động, vận động, khuyến khích lẫn nhau và tham gia tích cực vào các sinh hoạt đấu tranh chánh trị trên.

3.- Nhằm mục đích Xây Dựng Lại Niềm Tin, gầy dựng lại Tinh Thần Hợp Tác Hài Hòa, sự Đồng Tâm Nhất Trí làm nền tảng cho công cuộc xây dựng Khối Đại Đoàn Kết Dân Tộc, chúng ta sẽ cùng nhau phát động Phong Trào Khuyến Khích Các Cuộc Trao Đổi/Đối Thoại giữa các tổ chức đoàn thể để thông cảm, thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt, đồng thời tìm những điểm đồng thuận ngõ hầu tạo điều kiện cho sự Hợp Tác Hài Hòa, Bao Dung, Nhất Trí, Đồng Tâm trong Tinh Thần Đoàn Kết .

4.- Phát động Phong Trào Chấm Dứt hay Tránh Các Hành Vi Tiêu Cực như Lên Án và Chấm Dứt Sự Chống Báng, Công Kích, Chụp Mũ, Bôi Bẩn, Xuyên Tạc, Nói Xấu … giữa mọi thành phần trong tập thể người Việt quốc gia, đã làm cho Đại Khối Người Việt Tị Nạn rơi vào tình trạng chia rẽ, phân hóa, tan nát, rời rạc, chán nản, bi quan bao nhiêu năm qua.

5.- Tại mỗi địa phương tập trung đông đảo người Việt tị nạn, thành lập một Nhóm Làm Việc Nồng Cốt ( Strategy Working Group) có khả năng và thực lực gồm đông đảo các thành viên đại diện cho các tổ chức đoàn thể đấu tranh có cán bộ, các tôn giáo, các hội đoàn nghề nghiệp, các hội ái hữu đồng hương, các tổ chức cộng đồng… Nhóm Làm Việc Nồng Cốt này sẽ thường xuyên họp mỗi tháng ít nhất một lần để vừa có điều kiện thắt chặt mối thân tình vừa bàn thảo và quyết định những vấn đề chung cùng quan tâm tại địa phương, tại tiều bang hay quốc gia cũng như những vấn đề lớn lao hơn của tập thể người Việt quốc gia tại hải ngoại hay những vấn đề của đồng bào trong nước.

Tình hình chính trị quốc tế đang có những dấu hiệu thuận lợi cho công cuộc vận động đấu tranh của tập thể người Việt quốc gia chúng ta. Tình hình chính trị tại Việt Nam và phe Xã Hội Chủ Nghiã còn xót lại đang cho thấy những khó khăn ngày càng chồng chất và nguy cơ xụp đổ. Nhưng chúng ta không thể không chuẩn bị cho thời kỳ hậu cộng sản đang ngày càng rõ nét và xác định cho mình một vị trí thích đáng, một vai trò tích cực khi tình hình đòi hỏi.

Thay mặt Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng chúng tôi thiết tha kêu gọi sự đồng thuận ký tên vào Lời Khẩn Cầu này của qúi vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, qúi vị lãnh đạo các tổ chức đoàn thể đấu tranh, toàn thề quí vị thân hào nhân sĩ, củng đông đảo quí vị đồng hương đồng bào. Chúng tôi mong rằng sẽ được sự đáp ứng nồng nhiệt của quí vị và nguyện sẽ sát cánh cùng toàn thể quí vị để chính thức đưa ra Lời Khẩn Cầu sau này và đẩy mạnh công tác vận động và phát động các Phong Trào nói trên.

Chúng tôi cũng rất mong quí vị quang lâm tham dự Đại Lễ Khai Sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo năm thứ 73, ngày 29 tháng 7, năm 2012 tại Hội Trường Trung Tâm Văn Lang, đường Moran, TP Westminster, Orange County, CA 92683 để chúng tôi được lắng nghe thêm các cao kiến.

Little Sàigòn, ngày 29 tháng 5, năm 2012

Trân trọng

Categories: Hội Đồng Trị Sư, Sinh Hoạt Tôn Giáo, Tin Hải Ngoại | Leave a comment
 
 

Chào Mừng

Thưa Quý Đồng đạo, Thân hữu và Đồng hương,

Nhằm mục đích phát huy Chánh pháp của Đức Phật Thích Ca đã truyền lại và đươc phổ truyền trong Giáo lý Phật Giáo Hòa Hảo do Đức Huỳnh Giáo Chủ đã dày công hoằng pháp từ ngày 18/5 năm Kỷ-Mão (1939), trang nhà Tân Dân Hòa hân hoan ra mắt quý đồng đạo và thân-hữu.

Đây là nơi mà quý đồng đạo, thân hữu, đồng hương có thể tìm thấy các tin tức, tài liêu về triết lý và đạo pháp của Phât Giáo Hòa Hảo, sinh hoạt của các Ban Trị Sự Địa Phương và Hội Đồng Trị Sự Trung Ương của Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo và cũng là nơi để trao đổi những tin tức liên quan đến giáo sự và tạo sự liên lạc dễ dàng khi cần thiết.

Với lập trường Quốc Gia Dân Tộc, chúng tôi luôn nêu cao ngọn cờ Chánh nghĩa: Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho đồng bào và nhân loại,  cương quyết chống lại độc tài dưới bất cứ hình thức nào và nhất là không chấp nhận chủ thuyết vô thần, phi nhân, phi đạo đức.

Với tôn chỉ: phụng sự đạo pháp, giáo hội và quốc gia dân tôc, chúng tôi nhứt tâm nghiêm chỉnh tuân hành ý chỉ cao thương của Đức Giáo Chủ để cho Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo ngày càng vững mạnh, xứng đáng là một trong những tôn giáo sáng danh trên thế giới, dẫn dắt chúng sanh tiến đến cõi đại đồng, thoát khỏi bến mê như lời Đức Huỳnh Giáo Chủ mong ước:

                           Ước-mơ thế-giới lân Hòa-Hảo,

                          Nhà Phật con Tiên hé miệng cười.

Rất mong được sự đóng góp tiếp tay của quý đồng đạo và thân hữu để trang nhà Phật Giáo Hòa Hảo luôn là tiếng nói chung của người tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo khắp nơi.

         Trân-trọng cám ơn và kính chào quý vị,

Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phât Giáo Hòa Hảo

Categories: Tổng Quát | 1 Comment
 
 

Thân Thế Đức Huynh Giáo Chủ

Đức Huỳnh Giáo Chủ

 

Sanh trưởng:

– Đức Huỳnh Giáo Chủ, tên tộc là Huỳnh Phú Sổ, sanh tại làng Hòa Hảo một thôn nằm trên Bắc ngạn sông Vàm Nao, thuộc Quận Tân Châu, Tỉnh Châu Đốc, ngày 25 tháng 11 năm Kỷ Mùi, tính ra nhằm ngày 15 tháng giêng năm 1919.

Thân sanh của Ngài là Đức Ông Huỳnh Công Bộ, lúc bấy giờ làm Hương Cả làng Hòa Hảo. Thân mẫu của Ngài là Đức Bà Lê Thị Nhậm. Đức Ông có hai đời vợ, đời vợ trước sanh được hai gái, hiện nay người chị thứ hai còn sống góa chồng, còn người em thì đã chết. Khi bà lớn mất, Đức Ông tục huyền với bà Lê Thị Nhậm và sanh được ba người con :

Con đầu là Đức Huỳnh Giáo Chủ. Con thứ là Huỳnh Thị Kim Biên. Con út là Huỳnh Thị Mậu. Cô Huỳnh Thị Kim Biên, nay là Bà Lâm Đồng Thanh, còn cậu Huỳnh Thạnh Mậu thì đã bị V.M giết năm 1945, vì đã tham gia cuộc biểu tình chống độc tài Cộng Sản, do anh em tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo tổ chức tại Cần Thơ ngày mồng 3 tháng 8 năm Ất Dậu, nhằm ngày 8-9-1945.

Ngày 2 tháng 9 năm Ất Dậu chúng đem cậu ra hành quyết, cùng một lúc với :
Trần Văn Hoành con của Trần Văn Soái, Nguyễn Xuân Thiếp tức thi sĩ Việt Châu.
Hiện nay tại sân vận động cũ, anh em tín đồ có xây mộ bốn liệt sĩ Hòa Hảo ( trong đó có một ngôi mộ vô danh) và cất miếu thờ, hằng năm đều có làm lễ kỷ niệm vào ngày mồng 2 tháng 9 âm lịch.

Đức Huỳnh Giáo Chủ thường được gọi là Thầy tư Hòa Hảo hay tôn xưng Đức Huỳnh Giáo Chủ còn tín đồ thì gọi Ngài là Thầy hay Đức Thầy, và nền đạo của Ngài khai sáng được mang danh là Phật Giáo Hòa Hảo, một tông phái đạo Phật thành lập tại làng. Từ trước đến nay, việc lấy địa danh làm tông danh là điều thường thấy trong đạo Phật. Như Phái Thiên Thai Tông bên Trung Hoa sở dĩ thành danh là vì xây dựng già lam trên núi Thiên Thai cũng như phái Trúc Lâm Yên Tử ở nước Việt Nam chúng ta được thành danh cũng do Ngài Điều Ngự Giác Hoàng tức vua Trần Nhân Tông khai sáng một Thiền phái Việt Nam trên núi Yên Tử, Tỉnh Quảng Yên.

Tánh tình: –
Ngay từ khi còn bé, Ngài đã tỏ ra hơn người trong mọi phương diện. Tánh Ngài điềm đạm, ít chịu trửng giỡn cợt đùa, thường tìm nơi thanh vắng ngồi trầm tư mặc tưởng. Ngài không thích đờn ca xướng hát ; vì thế những chỗ hội hè đình đám, những nơi tụ hợp đông người, Ngài luôn luôn xa lánh .

Từ lúc bé bỏng, Ngài đã có tánh hiếu sanh, không chịu bắt bướm, chuồn chuồn hay bắt dế để chọi nhau chơi. Những thú vui như đá cá thia thia, đá gà, những thú vui có ý sát hại, hay làm tổn thương thì Ngài không thích. Có lần Ngài ra ruộng, gặp con cóc, Ngài la lên nhưng đến khi các trẻ khác bu lại kiếm bắt thì Ngài lấy chơn đè lấy con cóc cho mọi người không nhìn thấy. Đến khi chúng bạn tản ra, Ngài mới lấy chơn lên cho con cóc thoát nạn. Lòng hiếu sanh của Ngài đã biểu lộ qua nhiều cử chỉ nhơn từ thương xót các loài vật.

Ngài có tánh cả thẹn đối với phụ nữ. Khi đến tuổi trưởng thành, hễ ai đề cập đến vấn đề hôn nhơn là bị Ngài phản đối ngay. Ngài thường tuyên bố: thích sống độc thân để được tự do hoạt động.

Học lực:
– Từ khi cập sách đến trường, Ngài đã tỏ ra xuất sắc hơn chúng bạn. Ban sơ, Đức Ông cho Ngài học các lớp sơ đẳng tại trường Hòa Hảo lúc bấy giờ tạm lấy nhà Công sở trước đình thần làm trường sở. Năm 1950, Công sở bị dở: nay là thư viện Hòa Hảo. Cứ như được biết niên học năm 1927-1928, Ngài đã học với ông Giáo Phan Văn Khoái.
Sau khi học hết các lớp sơ đẳng ở Hòa Hảo, Đức Ông cho Ngài tiếp tục học tại trường Tiểu học bổ túc Tân Châu với ông giáo Lê Văn Tám dạy lớp nhì, năm thứ nhất ( Cours Moyen I). Trong lúc ấy, Ngài ở trọ nhà ông Huỳnh Văn Sánh, thợ bạc ở Tân Châu. Sau khi đậu bằng Tiểu học (Certificat dEtudes élémentaires), Ngài phải thôi học vì bịnh hoạn, mặc dầu Đức Ông đủ sức cho Ngài tiếp tục học thêm nữa.

Sức Khỏe:
– Thật ra thì lúc nào Ngài cũng đau ốm luôn, không mấy khi được khỏe mạnh. Lâu lâu lại phát lên cơn sốt rét dữ dội, vì vậy mà Ngài xanh xao ẻo lả, có lúc mất ăn mất ngủ nhiều ngày, xem chừng bịnh tình trầm trọng lắm, có thể chết được.

Đức Ông Đức Bà hết sức lo buồn, hằng kiếm thầy chữa trị mà bịnh vẫn không thấy thuyên giảm. Ban đầu còn chạy chữa ở những thầy thuốc Bắc thuốc Nam trong làng mà không hết, trái lại bịnh trạng thì xem khác thường khi mạnh khi yếu khiến mọi người nghi là mắc bịnh tà và nghĩ đến cách chữa trị bằng pháp thuật bùa ngải.

Nghe đồn ở núi Trà Sư có ông Thầy Xom hay Đạo Xom, tục danh là Lê Hồng Nhật một tu sĩ nổi tiếng giỏi pháp thuật, đã từng chữa mạnh nhiều bịnh bằng bùa ngải. Đức Ông bèn cho chở Ngài đến nhưng rốt cuộc cũng không thấy hiệu quả.

Ngoài ra, Đức Ông còn đưa Ngài xuống ông Bảy Còn ở chợ Cà Mau thôn Long Kiến nhờ chữa trị. Ông Bảy là cháu nội của ông ĐạoThắng một cao đệ của Đức Phật Thầy Tây An và đã được truyền nhiều diệu pháp để cứu dân độ thế. Ông Đạo Thắng truyền lại cho thân phụ ông Bảy và ông này truyền trao lại cho ông Bảy tiếp tục nghiệp ông cha.Ông Bảy vốn là người thân thuộc của Đức Ông nên Đức Ông rất tin cậy, đưa Ngài đến nhờ chữa trị. Ban đầu thấy có mòi thuyên giảm nhưng về sau bịnh vẫn không thấy gì thay đổi.

Nghe đồn ở Mặc Cần Dưng có ông Lục Cả chữa bịnh tà rất hay, Đức Ông cũng lo chở Ngài đến nhờ chữa trị, nhưng bịnh Ngài không khác gì giả ngộ, mới thấy nguy kịch đó, lại liền thấy mạnh khỏe.

Như lần chở Ngài đi, sau bảy ngày bỏ ăn bỏ ngủ, tưởng là nguy kịch lắm, chẳng ngờ lúc đi ghe, Ngài lấy cơm nguội ra ăn hết hai tô lại uống thêm hai tô nước sông. Phàm người bỏ ăn năm bảy ngày, muốn ăn lại phải cho uống nước cháo rồi lần lần cho ăn cháo lỏng, dạ dày mới chịu nổi. Vậy mà Ngài vẫn khỏe như người thường và không thấy sao cả.
Lúc bấy giờ lại có tin đồn bếp Ngoan, tục danh là Lê Minh Chiếu, ở Chợ Vàm một tay lão luyện về bùa Ngải của Miên và Xiêm, từng học với Thầy ngải ở Tà Lơn và chữa lành các bịnh bị thư, bị ngải hay mắc bịnh tà. Trong lúc bức ngặt, Đức Ông cho chở Ngài lên Chợ Vàm, nhưng bếp Ngoan chữa cũng trơ trơ.

Điều đáng lo ngại nhứtt là mấy lúc sau nầy, Ngài lại vướn thêm bịnh huợt tinh khá trầm trọng. Do chứng bịnh nầy mà Ngài trở nên xanh xao vàng vọt, con người tiều tụy, không còn thiết gì đến việc học hành. Về sau Ngài có thổ lộ cho một tín đồ ở Bạc Liêu biết: đó là ơn trên định dọn phần xác tinh khiết, chẳng khác nào sút ve cho sạch trước khi đựng lấy nước trong.

Ra làm bịnh:
– Bắt đầu từ năm Kỷ Mão, năm Ngài được 21 tuổi, sau khi thôi học về nhà, Ngài thường tỏ ra nhiều cử chỉ kỳ lạ, khi thì nằm thim thíp, bỏ ăn bỏ ngủ, lúc thì mạnh mẽ như người không bịnh, đi đứng như thường, nói năng hoạt bát.

Đức Ông cũng như bao nhiêu người khác, đều cho Ngài có tà ma quỉ quái chi dựa vào nên mới có trạng thái khác thường như vậy.

Mặc dầu, Đức Ông lo chữa chạy cho Ngài tận tình, nhưng Ngài thì cứ nói rằng không có bịnh chi cả, vì nể Đức Ông nên mới đi chạy thầy chạy thuốc như vậy.
Một hôm, Ngài đi lên đầu trên xóm dưới truyền rao: nếu ai có mắc bịnh chi, cứ đem lại cho Ngài chữa trị cho.Thấy vậy Đức Ông bĩu môi: Bịnh mình chề ề như vậy mà không lo, còn đòi đi chữa bịnh người ta.

Ban đầu không ai tin Ngài có thể chữa bịnh, nhưng có một vài bịnh ngặt nghèo, kể như hết phương cứu chữa, nghe Ngài nói chữa được nên cũng liều đem đến, may ra có phép Tiên phép Phật gì chăng. Vả lại, Ngài không có làm chi nguy đến tánh mạng con bịnh, hơn nữa phương pháp của Ngài dùng để chữa hay thuốc thang của Ngài cho uống không có gì nguy hiểm. Vì vậy mà người ta đánh liều chở bịnh đến nhờ Ngài cứu chữa. Nhưng lạ lùng thay, bịnh nào Ngài chịu chữa cũng đều được mạnh lành, mặc dầu đã tốn bao nhiêu tiền của và thuốc men.

Do cách chữa trị huyền diệu ấy mà tiếng đồn lan rộng ra. Nhứt là từ ngày Ngài chữa bịnh cho con gái của ông Hương chủ Hùng ở Hưng Nhơn mắc bịnh trùng, thập tử nhứt sanh, đã chạy chữa đủ thầy pháp thầy bùa trong vùng mà không hết. Nghe Ngài chữa bịnh bằng phương pháp huyền diệu nên chở ra nhờ Ngài chữa trị.

Ngài dùng nước rải vào mặt bịnh nhân khiết bất tỉnh, ngất xỉu. Ngài bỏ đó, thân nhân lấy làm lo ngại, nhưng Ngài bảo khiêng vào nhà sau, đợi đến giờ Tý, Ngài sẽ chữa cho. Quả nhiên khi đến giờ, Ngài đem một chén nước lã bảo cạy miệng ra đổ. Trong chốc lát, cô ấy tỉnh lại rồi mạnh luôn và từ đó gia đình của Hương chủ Hùng không còn lo ngại về bịnh trùng nữa.Bắt đầu từ khi chữa dứt bịnh trùng cho gia đình ông Hương chủ Hùng, tiếng tăm của Ngài vang dậy khắp nơi. Chừng đó ngày nào người ta cũng nườm nượp chở bịnh đến, nhứt là các bịnh điên hay bịnh tà, xưa nay có tiếng là hung dữ không ai chữa nổi, nay chở đến chật nhà chật cửa.

Lúc bấy giờ nhà Đức Ông chật nức, nào bịnh nhơn, nào những người hiếu kỳ đến xem chữa bịnh, chen nhau không còn chổ trống.Có nhiều con bịnh hết sức hung tợn, ở nhà la ó hay hành hung không ai dámlại gần, phải dùng thế bắt trói mới đem đi được. Thế mà khi đến Ngài, Ngài bảo lấy dây chuối cột tay dẫn lên, bịnh nhơn riu ríu đi theo không chống cự. Cũng có con bịnh chưa chịu phép, còn la ó hay múa tay múa chơn, Ngài rút chiếc khăn quăng ra và hét: Chư Thần đâu . . . để vậy sau ? hét vừa dứt tiếng thì bịnh nhơn chạy đến chụp lấy chiếc khăn quấn vào tay, càng siết chặt hai tay lại, vừa khóc lóc van lơn xin Ngài tha thứ.

Ngài nói: Nếu biết ăn năn thì hãy xuất ra, người ta có vợ có chồng rồi, đừng có xen vào phá gia cang người ta. Hãy hứa không còn phá nữa, ta mới dung thứ.
Con bịnh khóc lóc hứa từ nay không còn dám phá nữa. Ngài bảo mở trói, con bịnh tự tháo chiếc khăn ra. Ngài dạy lại lễ Phật, cho uống một chén nước lã rồi ra về.

Ngoài bịnh trùng, bịnh điên, Ngài còn chữa nhiều thứ bịnh khác nữa, như dịch tả, phung đơn, nhứt là cai thuốc phiện, bỏ rượu một cách tài tình.
Phương pháp chữa trị của Ngài hết sức giản dị, Ngài cho uống nước lã, hoặc giấy vàng hay giấy nhựt báo xé nhỏ ra. Về phương dược thì các thứ lá cây như: lá xoài, lá ổi, lá mít . . ., các thứ bông như: bông trang, bông thọ. Còn về niệt để đeo thì dùng chỉ trắng se lại, có khi không có chỉ thì dùng dây chuối, dây bố . . .

Chỉ có bấy nhiêu dược liệu, hết sức giản dị, không tốn tiền mà bịnh nào uống vào cũng khỏi. Lạ nhứt là những người ghiền á phiện hay ghiền rượu, chỉ uống nước lã mà bỏ rượu bỏ á phiện cái một, không hành phạt chi chi cả.

Ngoài ra Ngài cũng có cho toa thuốc Bắc, ai có mắc bịnh, cứ theo đó bổ về sắc uống: mười bịnh hết mười, khỏi phải đem đến Ngài chữa trị. Những phương thuốc còn ghi chép trong quyển Sấm Giảng Thi Văn Toàn Bộ . Đến ngày nay nhiều người mắc bịnh đã theo toa thuốc ấy hốt về uống vẫn thấy hiệu nghiệm như một thứ thuốc tiên.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo, Đức Huỳnh Giáo Chủ | Leave a comment
 
 

Giai đoạn hoạt động đấu tranh: Vận Động Độc Lập

Đức Huỳnh Giáo Chủ

_____________________________________________

Ngay khi Nhựt đảo chánh Pháp ngày 9-3-1945 chánh quyền Nhựt lên thay thế chánh quyền Pháp, các đảng phái tự do hoạt động, Đức Huỳnh Giáo Chủ, để ứng phó với tình thế mới, bèn đưa ra một tổ chức đấu tranh lấy tên là Việt Nam Độc Lập Vận Động Hội.

ĐỘC LẬP VẬN ĐỘNG. – Đứng trước việc thay đổi đột ngột tình hình nước nhà, có hai việc khẩn cấp cần phải làm: một là ngăn chận mọi sự trả thù trong dân chúng ; hai là phải tổ chức hàng ngũ đấu tranh.

1. Ngăn chận các cuộc trả thù. – Trong thời kỳ Pháp thuộc, bọn thực dân thi hành một chánh sách hết sức hà khắc đối với nhân dân, nhứt là những phần tử yêu nước. Phụ họa theo bọn tham tàn cướp nước, còn có một đám tay sai, đành cam tâm làm tôi tớ cho ngoại địch vì một chút lợi danh, đem thân làm những việc bỉ ổi, sâu dân mọt nước, giết hại đồng bào. Đó là những hạng cường hào ác bá trong hương thôn và đám chó săn chìm mồi ngoài thành thị.

Ỷ lại thế lực thực dân che chở, chúng đã gây nên bao nhiêu tội lỗi trong nhân dân, kết thành thù oán, nhỏ nhặt thì là thù oán cá nhân, lớn hơn thì là thù oán giữa tộc họ làng nước.

Một khi cơ cấu đàn áp bị phá vở, đương nhiên sức đối kháng sẽ chỗi dậy. Để thỏa mãn thù oán cá nhân, nhiều cuộc giết hại, thanh toán đã xãy ra.

Để ngăn chận mọi hành động trả thù riêng, như đốt phá nhà cửa, hoặc trộm cướp, sát nhân, làm rối trật tự, có hại cho sự kiến thiết “quốc gia”, Đức Huỳnh Giáo Chủ đã tha  thiết kêu gọi lòng “từ bi bác ái, dĩ đức háo sanh khoan hồng đại độ” đối với hạng người lầm đường lạc lối, gây nên lắm tội tình, và đồng thời khuyên tất cả đồng bào muốn tỏ ra xứng đáng là “ Một người dân một nước tự do”  thì hãy quên hết những mối thù hềm ganh ghét, đừng bày ra cái họa nồi da xáo thịt khiến cho ngoại nhân khinh bỉ một dân tộc như dân tộc Việt Nam ta đã cónhiều tấm lòng nhân hậu và những trang lịch sử vẽ vang”.

Lời kêu gọi ấy đã cứu được bao nhiêu giọt máu đổ ra, chẳng những giữa đồng bào với đồng bào mà còn giữa đồng bào với ngoại chủng, chẳng phụ lời kêu gọi tha thiết đầy lòng đạo đức từ bi của Ngài : “Trước kia chúng nó hà khắc ta, chúng đã đành  ; ngày nay ta hà khắc lại, sao đành. Vì lòng chúng nó đầy sự hung tàn, còn lòng ta lại đầy nhân ái”.

2. Đoàn kết và tổ chức. – Hành động thứ hai của Ngài là đồng thời với sự ngăn chận mọi cuộc trả thù còn phải thực hiện cho được sự đoàn kết giữa các giới đồng bào để tranh đấu cho sự độc lập nước nhà.

Để thực hiện cuộc đoàn kết ấy, Ngài cho ra đời một tổ chức mệnh danh là Việt Nam Độc Lập Vận Động Hội, kêu gọi các từng lớp nhân dân thuộc thành phần ; trí thức Việt Nam, các bạn thanh niên, các nhà thương mãi, nông gia, thợ thuyền, các cụ đồ nho, các nhà sư hãy cùng nhau đoàn kết thành một lực lượng vận động cho cuộc độc lập quốc gia.

Trong bảng hiệu triệu, Ngài có viết :

“Gần ngót trăm năm nay đồng bào trải biết bao cay đắng, lớp kẻ thù giày đạp, lớp quan lại tham ô, vì thế nên người dân Việt Nam gánh vác biết bao nhiêu sưu thuế nặng nề. Kẻ thù đã lợi dụng chánh sách ngu dân để nhồi sọ quần chúng, gây mầm chia rẽ Bắc, Nam, Trung, phá rối sự đoàn kết, hầu mong cho cuộc đô hộ được vĩnh viễn trên giải non sông đất nước mà Tổ Tiên ta phải biết bao máu đào mới gầy dựng được.

“Vả lại từ trước cho đến nay các bực anh hùng, các nhà chiến sĩ khắp ba kỳ đã bao phen vùng vẫy chống lại quân thù mong gầy dựng lại nền Độc lập cho quê hương đất Việt”.
“Nhưng than ôi ! chỉ vì thiếu khí giới tối tân, chỉ vì sơ đường luyện tập mà giọt máu anh hùng đành hòa với bao nhiêu giọt lệ, khóc phút sa cơ, để lại cho người đồng thời và cho đoàn hậu thế muôn vàn tiếc thương ân hận”.

Rồi Ngài kêu gọi :

“Hỡi đồng bào Việt Nam !”
“Chúng ta đã bước và đang bước đến một khúc nghiêm trọng trên lịch sử. Giờ đây ta đã có thêm nhiều đặc quyền lo lắng đến cái giang san gấm vóc của Tổ Tiên ta di truyền lại.
“Vận động cuộc Độc Lập !
“Vận động cuộc Độc lập !
“Phải ! Toàn quốc phải liên hiệp vận động cho cuộc Độc lập. Đấy là cái chủ trương duy nhứt của Việt Nam Độc Lập Vận Động Hội”.

Sau ngày đảo chánh 9-3-1945, mọi giới đồng bào, nhứt là các nhà trí thức đều tỏ vẻ lạc quan, tin chắc theo lời hứa hẹn của quân đội Nhựt, nước Việt Nam sẽ tuyên bố hoàn toàn độc lập, hủy bỏ tất cả hòa ước đã ký với Pháp, nhứt là có chánh phủ Trần Trọng Kim là một chánh phủ của một quốc gia độc lập thì còn gì phải vận động nữa, như Đức Huỳnh Giáo Chủ đã chủ trương.

Trong một cuộc lễ mừng ngày độc lập, tổ chức tại vườn Ông Thượng tức vườn Tao Đàn, nhiều chánh khách lấy làm lạ sao Đức Thầy còn đưa ra lời Hiệu triệu kêu gọi đồng bào các giới tham gia Việt Nam Độc Lập Vận Động Hội để cùng nhau “vận động cuộc độc lập” cho quốc gia thì Ngài có cho biết rằng : Việt Nam chúng ta chưa độc lập đâu. Cần phải tích cực vận động mới mong thực hiện được.

Lời nói của Ngài quả thật không sai. Cuộc chiến tranh dai dẳng kéo dài một phần tư thế kỷ, gieo tang tóc cho đất nước, đau khổ cho đồng bào, đủ xác nhận lời nói của Đức Huỳnh Giáo Chủ là lời tiên tri, biết trước thời cuộc.

ĐI KINH LÝ. – Sau cuộc đảo chánh ngày 9-3-1945, tình hình trở nên bất ổn ở các tỉnh do sự thay đổi đột ngột chánh quyền từ tay người Pháp qua tay người Việt. Nhiều nơi dân chúng chống lại viên quan người Việt mới nhậm chức, vì lẽ quan ấy đã gây lắm tội tình trong thời kỳ Pháp thuộc. Có nơi, bộ máy an ninh sụp đổ vì các viên chức Pháp bị bắt cầm tù, nên xảy ra lắm trò cướp bóc, giết người vì thù oán cá nhân.

Nhà binh Nhựt bèn yêu cầu Đức Thầy về các tỉnh miền Tây để trấn an dân chúng cùng xếp đặt việc trị lý cho có qui mô, bởi chúng biết ảnh hưởng của Ngài ở Hậu Giang và chỉ có Ngài mới đủ uy tín dàn xếp.

Ngài nhận thấy cũng là cơ hội cho Ngài thăm anh em tín đồ nhứt là Thánh Địa Hòa Hảo, Đức Ông Đức Bà đã xa cách tính ra gần sáu năm, và cũng là dịp cho Ngài  soát lại cơ cấu  của nền Đạo hầu chấn chỉnh lại cho phù hạp lại với sự đổi mới của đất nước.

Ngài khởi hành hồi 2 giờ rưỡi chiều ngày mồng 9 tháng 2 năm Ất Dậu, nhằm ngày 22-3-1945. Sau đây là lộ trình của cuộc kinh lý :

Ngày 9-2 Ất Dậu rời Sàigòn, ghé Mỹ Tho, Cái Lậy, Vĩnh Long và đến Cần Thơ. Ngài ở đây ba hôm mới đi Long Xuyên.

Ngày 13-2 Ất Dậu (nhằm ngày 26-3-1945) đến Long Xuyên và nghỉ ở đây một đêm.

Sáng ngày 14-2 Ất Dậu (nhằm 27-3-1945) đi Châu Đốc và ở đây một đêm.

Sáng ngày 15-2 Ất Dậu (28-3-1945) về Hòa Hảo thăm thân sinh và ở đây một ngày.

Ngày 16-2 Ất Dậu (29-3-1945) đi Long Xuyên và ở đấy 2 ngày.

Sáng ngày 19-2 Ất Dậu (1-4-1945) đi về Sài Gòn có ghé Sa Đéc.

Sau một cuộc kinh lý Hậu Giang của Đức Thầy người Nhựt thấy uy thế của Ngài rất lớn ở vùng châu thổ sông Cửu Long. Ngài đi đến đâu đều được khối tín đồ hùng hậu nghinh tiếp nhiệt liệt, nên có ý lo sợ lực lượng quần chúng Phật Giáo Hòa Hảo có thể làm trở ngại chương trình Liên – Á của quân Phiệt Nhựt ; vì vậy họ có ý muốn Đức Thầy đứng trên vị trí tôn giáo hoạt động hơn trên địa hạt chánh trị. Có lẽ vì thế mà chương trình của Việt Nam Độc Lập Vận Động Hội không thực hiện.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo, Đức Huỳnh Giáo Chủ | Leave a comment

Đặc KHU III Tàu

Đặc KHU III Tàu

Share1

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Chuyên gia Úc lật tẩy mưu đồ xây “Vạn lý trường thành” dưới lòng Biển Đông của Trung Quốc

Chuyên gia Úc lật tẩy mưu đồ xây “Vạn lý trường thành” dưới lòng Biển Đông của Trung Quốc

Trung Phạm | 

Chuyên gia Úc lật tẩy mưu đồ xây "Vạn lý trường thành" dưới lòng Biển Đông của Trung Quốc

Tàu lặn không người lái Càn Long 3 của Trung Quốc. Ảnh: CAS

Theo Ewen Levick, với việc TQ đẩy mạnh triển khai các thiết bị ngầm dưới Biển Đông thì số tên lửa, máy bay mà họ bố trí trái phép trên các đảo đá ở đây chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.

“Vạn lý trường thành” dưới lòng Biển Đông

Những tin tức về việc Trung Quốc triển khai trái phép máy bay ném bom và tên lửa hành trình tới các đảo và bãi đá nhân tạo mà họ bồi đắp phi pháp trên Biển Đông (thuộc Quần đảo Trường Sa của Việt Nam – ND) đã làm dấy lên một mối quan ngại to lớn. Bởi vì động thái này cho phép Trung Quốc đưa các tàu hoạt động trong khu vực vào tầm ngắm của các tên lửa có khả năng phóng với vận tốc Mach 3.

Bên cạnh tên lửa và máy bay, Bắc Kinh cũng đã từng sử dụng tới các công cụ khác không kém phần nguy hiểm, đó là các tàu bán quân sự, bộ máy tuyên truyền cũng như các chiến thuật về pháp lý và tâm lý. Đặc biệt, Trung Quốc còn triển khai một mặt trận khác tiềm ẩn nhiều mối đe dọa hơn nhưng ít được bàn luận tới, đó chính là môi trường dưới lòng biển.

Môi trường nước biển làm cho việc lan truyền ánh sáng và sóng vô tuyến diễn ra khó khăn hơn nên các đại dương trên thế giới được đánh giá là một trong những địa điểm kín đáo nhất cất giấu vũ khí cỡ lớn, chẳng hạn như các tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo.

Chuyên gia Úc lật tẩy mưu đồ xây Vạn lý trường thành dưới lòng Biển Đông của Trung Quốc - Ảnh 1.

Tàu lặn không người lái của Trung Quốc

Quân đội Trung Quốc (PLA) hiện đang rất tích cực đẩy mạnh phát triển hệ thống các phương tiện dưới lòng biển. Nước này đã chế tạo các tàu lặn không người lái (UUV) có thể lặn sâu tới 6 km để triển khai những biện pháp chống sonar, theo dõi các mục tiêu trên mặt nước và dưới lòng biển hoặc xây dựng một mạng lưới giám sát cho phép phóng ngư lôi qua đường chân trời.

Ngoài ra, còn xuất hiện những thông tin cho rằng Trung Quốc đang thiết lập một “Vạn lý trường thành” dưới lòng biển gồm rất nhiều các cảm biến đặt dưới đáy đại dương truyền thông tin về các trạm cáp quang bố trí ở những bãi đá mà nước này đang triển khai các tên lửa gần đây.

Xét từ khả năng mà một số nước đang đầu tư phát triển cũng có thể tiên đoán thêm về các phương tiện mà Trung Quốc sở hữu. Chẳng hạn như, Tổng cục Nghiên cứu Biển sâu của Nga đang vận hành ít nhất 2 tàu, gồm 1 tàu nổi Yantar và 1 tàu ngầm mang tên lửa đạn đạo hoán cải được cho là đã trang bị các UUV có khả năng thao túng những vật thể dưới lòng biển.

Không có gì là bất hợp lý khi cho rằng PLA đang phát triển các khả năng tương tự như Yantar hoặc thậm chí là như tàu ngầm tấn công nhanh USS Jimmy Carter – loại có thể nghe lén các cáp ngầm dưới biển và triển khai UUV mặc dù có rất ít thông tin công khai chứng minh cho khả năng này.

Chuyên gia Úc lật tẩy mưu đồ xây Vạn lý trường thành dưới lòng Biển Đông của Trung Quốc - Ảnh 2.

Sơ đồ mô hình “Vạn lý trường thành” dưới lòng biển của Trung Quốc

Trung Quốc ấp ủ mưu đồ gì dưới đáy biển?

Dựa vào những hoạt động đẩy mạnh đầu tư cho các phương tiện ngầm dưới lòng biển như vậy, chuyên gia phân tích an ninh quốc tế kiêm biên tập viên của Tạp chí Quốc phòng Australia Ewen Levick đã đưa ra nhận định về 3 mục tiêu chiến lược chính của Trung Quốc.

Thứ nhất, PLA đang tăng cường khả năng theo dõi các tàu đi qua vùng biển tranh chấp trên Biển Đông. Nếu những tin tức về một “Vạn lý trường thành” dưới lòng biển là chính xác thì mạng lưới hệ thống này sẽ mang lại cho Trung Quốc những thông tin vô song về sự dịch chuyển của các tàu ngầm và tàu mặt nước ở Biển Đông.

Thứ hai, Bắc Kinh muốn gia tăng thêm chi phí cho những hoạt động can thiệp từ bên ngoài nếu một cuộc xung đột ở Biển Đông xảy ra, nhất là với vấn đề Đài Loan. Giới hoạch định chiến lược ở Bắc Kinh cho rằng, chi phí bỏ ra để lấy lại một bán đảo sẽ lớn hơn nhiều giá trị chiến lược mà nó mang lại.

Do vậy, bên cạnh các khả năng chống tiếp cận, chống xâm nhập khác, PLA đang đầu tư vào các tài sản dưới nước với hy vọng vấn đề Đài Loan sẽ bị rơi vào bẫy chiến lược này.

Thứ ba, Bắc Kinh đang tìm ra cách thức mới dọa nạt hoặc do thám các nước khác. Đáy đại dương là nơi giao thoa của rất nhiều tuyến cáp quang viễn thông vận chuyển tới 98% dữ liệu điện thoại và internet toàn cầu và 95% truyền tải thông tin chiến lược của Mỹ.

Trong khi đó, những tuyến cáp quang này lại rất dễ bị tổn thương: Phần lớn chúng chỉ có đường kính bằng vỏ hộp soda, được bọc bằng một lớp vỏ cao su mỏng và cũng không được các công ước quốc tế về luật biển bảo vệ.

Nếu Bắc Kinh sở hữu các UUV có thể tìm kiếm và thao túng những vật thể dưới đáy biển, họ có thể chiếm quyền hoặc cắt cáp nhằm gây sức ép kinh tế, tạo ra một môi trường tranh giành thông tin hoặc thậm chí ngăn cản các tàu lặn không người lái nước ngoài hoạt động trên Biển Đông.

Vẫn còn rất nhiều câu hỏi chưa có lời giải đáp. Chẳng hạn như, chưa rõ các cảm biến từ xa và tàu lặn không người lái của Trung Quốc sẽ giao tiếp với nhau như thế nào nếu xét tới những hạn chế về truyền dữ liệu dưới lòng biển.

Mỹ cũng đang đầu tư vào các khả năng dưới nước có thể vô hiệu hóa lợi thế chiến lược mà các phương tiện của Trung Quốc mang lại.

Tuy nhiên, với việc Trung Quốc ráo riết đẩy mạnh phát triển mạng lưới hệ thống thiết bị dưới lòng biển như vậy thì các tên lửa và máy bay mà họ triển khai trái phép trên các đảo đá ở Biển Đông, có lẽ cũng chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.

theo Trí Thức Trẻ

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Biển Đông và viễn ảnh một Việt Nam bị chia đôi

Biển Đông và viễn ảnh một Việt Nam bị chia đôi

Phạm Dzũng (Danlambao) – …Sắp tới, sẽ có 1 cuộc “nội chiến” tàn bạo và hủy diệt kéo dài 10-20 năm nữa trước khi ngã ngũ: Sẽ chia đôi VN ở vĩ tuyến nào? Lấy gì bảo đảm cho một Hiệp Định Geneva mới?… Triều Tiên đã biết trước cái thế yếu bi đát của một nước nhỏ, nên đã áp dụng kế Tôn Tẫn giả điên “cào mặt ăn vạ, điên cuồng chống Mỹ” chịu hy sinh 3 thế hệ nghèo đói để nay đã có bom nguyên tử và hỏa tiễn hành trình, nên sẽ không bị làm con cờ thí. Ván bài này họ chuẩn bị đã từ lâu rồi. Người Việt mình, những người tuổi trẻ yêu nước và những người có quan tâm tới vận mệnh dân tộc phải suy nghĩ và chuẩn bị đối phó trước khi quá muộn…
*
A- Bối Cảnh:
Áp lực xâm lược của Tàu cộng đối với Đông Nam Á được đáp trả bằng phản ứng bất nhất, rời rạc, cam chịu của các nước Asian và thái độ nhu nhược phục tùng của đảng CSVN.
Những động thái quyết đoán của Tàu cộng ở Biển Đông đã từng được đáp trả bằng những bước đi có vẻ thụ động, rụt rè của Mỹ và Đồng Minh.
Từ khi TT Trump đắc cử, chính sách Mỹ đối phó với Tàu cộng đã mang tính chủ động, đa diện hơn (kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao…), đã mang lại một số thành quả tích cực và khiến cho Bắc Kinh lo ngại “Trung quốc mộng” sẽ không thành.
Do đó Tàu cộng một mặt gấp rút củng cố quyền lực nội bộ, một mặt gấp rút chiếm lĩnh những trọng điểm chiến lược nằm trên vành đai “nhất đới nhất lộ”, trong đó 3 trọng điểm quan trọng nhất là thuộc Việt Nam có thể dùng khống chế Biển Đông: Bến Vân Đồn, Bắc Vân Phong (cạnh quân cảng Cam Ranh) và Đảo Phú Quốc (kiểm soát đường hàng hải Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, kể cả thủy lộ ngang qua kênh đào KRA ở biên giới Malaysia-Thái Lan).
Đế quốc Tàu sẽ sụp đổ nếu không làm chủ được Biển Đông (gương của Đế quốc Nhật, 1945). Muốn làm chủ Biển Đông, Tàu cộng phải chiếm Việt Nam.
Như vậy, đụng độ giữa 2 siêu cường Mỹ, Tàu trên thế giới và ở Biển Đông không thể tránh khỏi.
Cả 2 bên đều đã biết trước từ 50 năm nay, đã và đang chuẩn bị nước cờ hoặc thay đổi chiến lược tùy tình hình.
Hiện nay bàn cờ đang đến hồi 2 bên thi nhau chiếu bí.
– Tàu cộng tuyên bố chủ quyền đối với Biển Đông, thực hiện biên giới bằng đường lưỡi bò 9 đoạn (vẽ ra từ thời Tôn Dật Tiên-Tưởng Giới Thạch), bồi đắp và quân sự hóa một số bãi và đảo quan trọng tại Hoàng Sa, Trường sa. Ngoài các nước Đông Nam Á trực tiếp chịu ảnh hưởng mất đất, mất đảo, các nước Mỹ, Ấn, Úc, Nhật, Pháp… đều có phản ứng.
– Để tránh khiêu khích Mỹ, Tập Cận Bình nói với TT Trump: “Biển Đông lớn lắm, đủ cho chúng ta chia đôi”.
– Kissinger nói trước Quốc Hội Mỹ: do nhu cầu ổn định an ninh vùng, “Đề nghị Mỹ-Tàu chia đôi biển đông”.
– Đối phó với hành vi xâm lược, bắt nạt thô bạo của Tàu cộng ở vùng biển, đảng và nhà nước CSVN không dám mạnh miệng, mà phải để Mỹ kích thích tinh thần dân tộc Việt (chứng tỏ là CS VN muốn Mỹ can thiệp, và Mỹ cũng muốn như vậy).
– Tư lệnh Hạm Đội Mỹ tại Thái Bình Dương đến VN, thăm bãi cọc Bạch Đằng, nhắc về chiến thắng quân Mông Cổ trên sông Bạch Đằng.
– TT Trump đến VN, nhắc lại cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng chống giặc Hán xâm lăng.
– Mỹ thể hiện quyết tâm đối phó với Tàu cộng bằng chiến lược vây hãm rộng hơn và đổi tên Hạm đội 7 thành Hạm đội Ấn Độ-Thái Bình Dương.
B- Nhận Định: Biển Đông chia đôi và vận mệnh Việt Nam
Về địa chính trị vùng, với những biến cố và động thái như trên, xung đột Mỹ-Tàu chắc chắn xảy ra vì tranh giành Biển Đông. Việt Nam chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nặng nhất, vì Biển Đông là Điểm (mục tiêu chính), Việt Nam là Diện (phương tiện) nên dù muốn hay không cũng bị lôi kéo vào.
* Quan điểm: 
Biển Đông có chia đôi hay không thì Viêt Nam cũng phải bị cắt đôi, để ổn định an ninh vùng, giống như năm 1954.
* Giải thích:
1- Nếu Biển đông không bị chia đôi, tức là Mỹ thắng, Tàu thua, thì VN phải bị chia đôi, miền Bắc VN giao cho Tàu, coi như là cái giá tối thiểu phải trả cho Tàu để Tàu lùi 1 bước trước sức mạnh kinh tế & quân sự của Mỹ và đồng minh. Điều đó có nghĩa ít nhất Tàu cộng phải nắm được miền Bắc VN để làm lá chắn.
2- Nếu Biển Đông bị chia đôi, tức là Tàu thắng. Nếu Mỹ vì lý do gì đó buộc phải nhượng bộ Bắc Kinh và chia đôi Biển Đông thì VN cũng phải bị chia đôi để bảo đảm Biển Đông đúng là chỉ chia đôi, và chia tới đâu.
Tối thiểu Mỹ phải nắm miền Nam VN, nắm được cảng Cam Ranh để có thể khống chế đường lưỡi bò và các đảo đã quân sự hóa, không cho Tàu cộng thừa thắng xông lên tiến chiếm Nam Á và Ấn Độ dương.
Đây chính là y hệt tình hình bán đảo Triều Tiên và VN năm 1954 (Việt Minh thắng Pháp, nhưng cũng phải chịu chia đôi VN theo thỏa thuận giữa 2 phe cường quốc (Mỹ và Cộng sản Nga Tàu).
C- Hậu quả – Kết luận
Viễn ảnh một Việt Nam bị chia đôi lần nữa.
Việt Nam năm 1954 cũng như hiện nay (2018) đều suy yếu về kinh tế (GDP và năng xuất lao động thua cả Lào và Campuchia), phụ thuộc nhiều vào ngoại bang, văn hóa xuống cấp, rối loạn chia rẽ trong xã hội, chia rẽ nam bắc, chia rẽ ngay cả trong tầng lớp lãnh đạo cao nhất, đó là điều kiện chín mùi để có 1 lực lượng quân sự ly khai (như thành lập lại Mặt trận giải phóng miền Nam theo Hiệp định Paris).
Sự kiện 3 đặc khu tự trị hiện nay cũng chỉ là 1 màn phụ thuộc trong đại cuộc. Đó chỉ là cuộc diễn tập của Tàu cộng và tay sai bán nước Việt cộng trước khi tiến hành bước thôn tính quyết định.
Biểu tình chống đối tuy lớn nhất so với trước đây, nhưng dù có biểu tình bạo loạn lớn gấp 10 lần hơn, thì CS vẫn thừa sức đàn áp, bởi vì biểu tình tự phát, ô hợp, không có tổ chức, không có lãnh tụ, và không đúng thời cơ, không có tiếp sức nhiều mặt từ đồng minh, thì sẽ tiêu hao sinh lực, đổ máu.
Nhớ lại lịch sử:
– Quỳnh Lưu , Nghệ An (1956): Gần 100 ngàn nông dân khởi nghĩa, CSVN điều 3000 công an và 2 Sư đoàn 312, 304 đàn áp, 6000 dân bị giết và bị bắt.
– Thiên An Môn (Bắc Kinh, 16-17 tháng 4, 1989): Biểu tình trên 400 thành phố, 10 ngàn sinh viên biểu tình ngồi ở Thiên An Môn. 100 ngàn Công An, Quân Đội và chiến xa đàn áp, giết gần 3000 thanh niên sinh viên học sinh.
Nên biết rằng giữa đảng CSVN và Tàu có sẵn hiệp định Hợp tác Quốc phòng và An ninh Xã hội. Tàu sẽ cho quân vào giúp đảng CSVN giết dân biểu tình, dù bạo động hay không.
Cái đầu bọn lãnh đạo CSVN là ma-dze in China, nên chỉ nghĩ đến “4 tốt, 16 chữ vàng”. Đại cục của bọn họ không thể có gì khác hơn là: còn đảng còn mình, còn có ăn, nên “Thà mất nước còn hơn mất đảng” (Nguyễn văn Linh, 1980).
Diễn biến để đi đến ổn định vùng Biển Đông và Đông Nam Á sẽ buộc phải trải qua 1 cuộc chiến tranh ủy nhiệm nữa (núp dưới danh nghĩa Ý thức hệ, hoặc Giải Phóng) với bom đạn Mỹ-Tàu và sinh mạng vài triệu người VN, Miên, Lào.
Sắp tới, sẽ có 1 cuộc “nội chiến” tàn bạo và hủy diệt kéo dài 10-20 năm nữa trước khi ngã ngũ: Sẽ chia đôi VN ở vĩ tuyến nào? Lấy gì bảo đảm cho một Hiệp Định Geneva mới?…
Triều Tiên đã biết trước cái thế yếu bi đát của một nước nhỏ, nên đã áp dụng kế Tôn Tẫn giả điên “cào mặt ăn vạ, điên cuồng chống Mỹ” chịu hy sinh 3 thế hệ nghèo đói để nay đã có bom nguyên tử và hỏa tiễn hành trình, nên sẽ không bị làm con cờ thí. Ván bài này họ chuẩn bị đã từ lâu rồi. Người Việt mình, những người tuổi trẻ yêu nước và những người có quan tâm tới vận mệnh dân tộc phải suy nghĩ và chuẩn bị đối phó trước khi quá muộn.
16.06.2018
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

VN ‘nên ký’ thỏa thuận đánh bắt cá với TQ và Philippines

VN ‘nên ký’ thỏa thuận đánh bắt cá với TQ và Philippines

Biển Đông
Image captionTrung Quốc đã biến những rặng san hô ở Biển Đông thành những căn cứ quân sự

Các chuyên gia có ý kiến là VN nên đồng ý ký thỏa thuận chung về đánh bắt cá với TQ và Philippines tại bãi cạn Scarborough như đề nghị của giới chức Philippines.

Ông Antonio Carpio, quyền Chánh án Tòa án Tối cao của Philippines, cho biết hôm thứ Tư 20/6 rằng Philippines, Việt Nam và Trung Quốc nên có quy định định chung về đánh bắt cá ở vùng biển thuộc Bãi Cạn Scarborough, theo ABS-CBN News.

Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN?

Tranh chấp Biển Đông: Bản đồ ‘có giá trị giới hạn’

Hai ngư dân VN ‘bị oan’ ra tòa ở Indonesia

Bình luận về vấn đề này, ông Hoàng Việt, giảng viên Đại học Luật TPHCM, thành viên Ban nghiên cứu Luật Biển và Hải đảo của Liên đoàn Luật sư Việt Nam, nói với BBC rằng “Việt Nam nên đồng ý ký kết”.

Chuyên gia về Biển Đông giải thích:

“Bãi cạn Scarborough là ngư trường chung lâu đời trên khu vực Biển Đông. Sau phán quyết của Tòa Trọng tài Liên Hiệp Quốc năm 2016, các ngư trường xung quanh các thực thể (các bãi đá, đảo đá hoặc đảo) mà các quốc gia đang kiểm soát có nhiều vùng chồng lấn đan xen.”

“Vì thế rất khó cho ngư dân xác định được đâu là vùng biển của nước mình.”

Biển ĐôngBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionNgư dân Phillippines trở về sau chuyến đánh cá ở bãi Scarborough

“Ngoài ra còn do vấn đề di chuyển của đàn cá. Nếu ngư dân Việt Nam đuổi theo đàn cá từ khu vực của Việt Nam tới vùng biển của Philippines mới đánh bắt được thì họ hoàn toàn có thể bị buộc tội vi phạm hải phận nước bạn.”

Do đó, ngay sau phán quyết năm 2016, các nhà nghiên cứu đã cho rằng cả ba nước Việt Nam, Philippines và Trung Quốc nên ngồi với nhau để có thỏa thuận chung về đánh bắt cá ở khu vực bãi cạn này.

Về lợi thế của Việt Nam khi tham gia ký kết, ông Hoàng Việt cho hay đó là việc ngư dân có điều kiện đánh bắt cá an toàn và ‘tạo tiền lệ cho các nước khác như Malaysia, Indonesia… cũng có các thỏa thuận chung tương tự.

VN ở thế ‘tiến thoái lưỡng nan’ sau Cá Rồng Đỏ?

VN cần hợp tác khai thác hay đưa ra LHQ?

“Việt Nam hiện đang có tranh chấp các ngư trường với một số nước như Philippines, Indonesia. Báo chí gần đây đưa tin nhiều ngư dân Việt Nam bị cảnh sát biển các nước này bắt, sau đó bị đưa ra tòa, khởi tố và bỏ tù.”

“Điều này gây nhức nhối vì phía ngư dân Việt Nam khẳng định họ khai thác ở vùng biển của Việt Nam nhưng phía bạn nói khai thác ở vùng biển của họ. Để khẳng định được bên nào sai, đúng rất phức tạp.”

“Nếu các nước có thỏa thuận chung về khai thác thì sẽ tránh được các rắc rối như hiện nay.”

Có khả thi không?

Biển ĐôngBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionMột tàu cá Việt Nam bị phía Indonesia đốt trong một vụ chanh trấp năm 2014

Tuy nhiên ông Hoàng Việt nói ‘khả năng ký kết thỏa thuận này có thể tương đối thấp’.

“Đưa được Trung Quốc cùng ngồi đàm phán về vấn đề này không phải đơn giản. Ngoài ra còn phụ thuộc vào vấn đề địa chính trị trên thế giới.”

“Hiện thời địa chính trị đang nghiêng về phía có lợi cho Trung Quốc.”

“Tuy nhiên vẫn có khả năng Trung Quốc sẽ ký vì việc này cũng mang lại lợi ích cho chính ngư dân của họ. Ngoài ra, Trung Quốc luôn là những nhà đàm phán tuyệt vời nên trong các thỏa thuận, họ luôn dành được lợi thế,” chuyên gia từ TP Hồ Chí Minh nói với BBC ngày 20/6.

Đề nghị từ Philippines

Trang VnExpress ngày 20/6 cũng có thông tin về đề nghị của ông Antonio Carpio.

Tờ này cho hay Tòa Trọng tài Liên Hợp Quốc năm 2016 phán quyết bãi cạn Scarborough là ngư trường chung của ba nước Việt Nam, Philippine và Việt Nam.

Philippines cũng có thể ký một thỏa thuận biên giới với Việt Nam trên quần đảo Trường Sa. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đề xuất ý tưởng này với Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte.

“Duterte có thể ký thỏa thuận biên giới “trung gian” giữa hai nước”, ông Carpio được VnExpress trích thuật.

Trong khi đó, cho hay ông Carpio được hãng tin ABS-CBN News ngày 20/6 trích lời nói:

“Bạn không thể cứ đánh bắt tràn lan ở đó vì cần đánh bắt cá bền vững. Chúng ta cần phải có quy tắc và chúng ta nên ra Tòa Trọng tài Liên Hiệp Quốc, yêu cầu Trung Quốc và Việt Nam cùng ngồi xuống với chúng ta để để soạn thảo các quy tắc đó.”

“Ngư dân của chúng tôi không được phép vào trong khu vực này và tôi biết ngư dân Trung Quốc được phép vào. Có sự phân biệt đối xử ở đây, Manila nên yêu cầu Tòa Trọng tài ra lệnh cho Bắc Kinh phải cho phép ngư dân Philippines vào đánh bắt cá tại vùng biển thuộc bãi cạn Scarborough.” ông Carpio nói.

Các ngư dân Philippines trước đó than phiền rằng nhân viên bảo vệ bờ biển Trung Quốc tịch thu cá của họ, thường trị giá hàng ngàn peso, đổi lại trả cho ngư dân vài chai nước, gói thuốc lá và mì ăn liền.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền hầu hết Biển Đông, thông qua đó hàng hóa trị giá ba nghìn tỷ đô la được chuyên chở qua đây mỗi năm.

Trung Quốc đã tăng cường củng cố các đảo nhân tạo trong vài năm qua tại Biển Đông. Việt Nam cũng nhiều lần nhấn mạnh các quyền chủ quyền của mình đối với Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

hinh anh, tin tuc, sinh hoat, khap noi

Categories: Tổng Quát | Leave a comment

Ông già 71 khen cậu Ủn 34 thông minh, yêu nước, hết dọa nguyên tử

Ông già 71 khen cậu Ủn 34 thông minh, yêu nước, hết dọa nguyên tử

 

image016TT Donald Trump vừa dành cho cộng tác viên Greta Van Susteren của VOA một cuộc phỏng vấn đặc biệt sau cuộc gặp lịch sử với Kim Jong Un tại Singapore hôm 12/6.

 

TT Trump nói với VOA: Kim Jong Un ‘yêu nước, thương dân’

 

VOA 12/06/2018

 

Van SusterenĐiều gì ở ông Kim Jong Un làm ngài ngạc nhiên?

 

TT Trump: Thực sự, ông ấy có một cá tính tuyệt vời. Ông ấy là một người vui tính, ông ấy rất thông minh, và là một nhà thương thuyết tuyệt vời. Ông ấy thương dân, nhưng không phải tôi ngạc nhiên vì điều đó, mà thật sự ông ấy yêu mến người dân Triều Tiên. Và tôi nghĩ rằng chúng ta đã bắt đầu một thỏa thuận tuyệt vời. Chúng ta sẽ giải trừ hạt nhân ở Triều Tiên. Việc này sẽ bắt đầu ngay lập tức và cũng có rất nhiều việc khác đang xảy ra, bao gồm cả việc đưa hài cốt của quân nhân về quê nhà. Như cô biết đấy – việc nhận lại hài cốt là vấn đề rất quan trọng đối với rất nhiều người. Nhiều người đã gọi điện cho tôi, viết thư cho tôi, nói rằng “Xin ông làm ơn thực hiện điều đó được không?” Và ông ấy cũng đồng ý thực hiện việc trao trả hài cốt, hàng ngàn người cũng muốn làm như vậy. Vì rất người đã chết trong chiến tranh Triều Tiên – và vì vậy đây là một vấn đề lớn.

 

Van SusterenHôm nay ngài đã thảo luận vấn đề nhân quyền và ông ấy đã phản ứng như thế nào?

 

TT Trump: Rất tốt. Ý tôi là, chúng tôi dành 90% thời gian để nói về việc giải trừ hạt nhân, nhưng chúng tôi cũng bàn rất nhiều việc khác, bao gồm cả quyền con người, tiếp nhận hài cốt, trên thực tế chúng tôi đưa điều này thành tuyên bố. Chúng tôi nêu rất nhiều điều trong tuyên bố đó, vượt xa những gì mà mọi người mong đợi.

 

Van SusterenXin ngài cho chúng tôi biết một số thông tin hậu trường. Ngài có đưa ra tối hậu thư cho ông ấy không, ông ta có đưa ra tối hậu thư cho ngài không? Hai bên đã trao đổi những gì?

 

TT Trump: Không, không có tối hậu thư. Chúng tôi đã trải qua ba tháng để trao đổi với họ thông qua các đại diện khác nhau như Ngoại trưởng Mike Pompeo, người đã thực hiện một công việc thực sự tuyệt vời. Vì vậy, chúng tôi đã có một khoảng thời gian đàm phán khá tốt và khi chúng tôi gặp nhau hôm nay, chúng tôi đã làm quen ngay từ đầu. Bây giờ là giờ thứ 25 rồi đó. 25 tiếng đồng rồi tôi không ngủ được, đó là một cuộc đàm phán dài và tôi rất tự hào về điều đó. Sự kiện này bắt đầu cho một quá trình. Tình hình Triều Tiên trước đây như thể có thể đã dẫn đến một cuộc chiến, có làm mất đi sinh mạng của hàng triệu người – Seoul có 28 triệu người, có thể mất đi sinh mạng của hàng triệu người, nhưng chúng tôi sẽ chấm dứt mối đe dọa này bằng một thỏa thuận.

 

Van SusterenCòn binh sĩ của chúng ta thì sao? Họ có ở lại Hàn Quốc không?

 

TT Trump: Vâng, họ sẽ ở lại. Thậm chí chúng tôi cũng không thảo luận về điều đó, điều đó không được thảo luận. Chúng ta sẽ chấm dứt các cuộc tập trận đầy tốn kém. Bởi vì tôi nghĩ, thứ nhất, nó mang tính khiêu khích, và tôi muốn rút, và tôi nghĩ họ rất vui khi chúng ta rút vì nó mang tính khiêu khích. Nhưng tập trận thì thật sứ tốn kém vì nó ngốn quá nhiều tiền. Và chúng ta sẽ không tập trận nếu như các bên đàm phán giữ đúng lời hứa.

 

Van Susteren: Điều gì đã giúp ông Kim chịu đàm phán sau một vài thập kỷ từ chối?

 

TT Trump: Thực sự thì tôi không nghĩ rằng trước đây họ từ chối đàm phán. Về cơ bản họ có thái độ im lặng, và im lặng, họ không muốn nói về điều đó và mình cũng không thể làm gì được. Và tôi nghĩ rằng những lời phát ngôn ban đầu của tôi rất quan trọng. Thành thật mà nói, tôi không thích phát ngôn như thế và nhiều người nghĩ rằng tôi đã làm một điều sai trái. Nhưng tôi nghĩ nếu không có điều đó, chúng tôi sẽ không có mặt ở đây hôm nay. Tôi cũng nghĩ rằng ông ấy thực sự muốn thực hiện một thỏa thuận, ông ấy muốn làm điều gì đó.

 

Van Susteren: Nhưng tại sao, thưa ngài?

 

TT Trump: Bởi vì ông ấy biết rằng chúng ta sòng phẳng. Tôi không nghĩ trước đây ông ấy cảm nhận được điều đó. Tôi nghĩ trước đây, người khác làm không thành công. Nhưng ông ấy biết rằng chúng tôi muốn đôi bên sòng phẳng, chúng tôi phải sòng phẳng và chúng tôi sẽ sòng phẳng. Và bây giờ chúng ta đã đạt được – tính ra cũng không phải mất nhiều thời gian – mặc dù cô có thể tính từ ngày đầu tiên nhậm chức, chúng tôi đã lên tiếng vấn đề Triều Tiên một cách mạnh mẽ. Nhưng hôm nay tôi nghĩ rằng chúng tôi đã ký một tuyên bố, bao gồm nhiều vấn đề lớn hơn và toàn diện hơn mức mọi người nghĩ. Không ai nghĩ rằng điều này có thể xảy ra.

 

Van Susteren: Xin ngài cho biết ông ấy sẽ nghĩ gì về ngài sau cuộc gặp này?

 

TT Trump: Tôi nghĩ ông ấy thích tôi và tôi thích ông ấy. Và tôi hiểu những việc đã xảy ra và, cô biết đấy, không ai nói nhưng tôi cũng biết, ông ấy là một người cứng rắn. Ông ấy buộc phải là một người cứng rắn hoặc là một người cứng rắn. Nhưng chúng tôi rất hợp nhau. Ông ấy thông minh, thương dân, yêu nước. Ông ấy muốn có rất nhiều điều tốt đẹp và đó là lý do tại sao ông ấy đến sự kiện này.

 

image017

Lãnh tụ Kim Jong Un và TT Mỹ Donald Trump tại Singapore, 12/6/2018.

 

Van Susteren: Nhưng ông ta đã để cho dân chúng chết đói. Ông ấy tàn nhẫn với họ. Ông ấy vẫn thương dân?

 

TT Trump: Hãy nhìn xem, ông ấy đang làm những gì ông ấy thấy. Nhưng, tôi thực sự ghi nhận ngày hôm nay và hôm qua và một vài tuần trước đó, nhìn chung mọi việc đã bắt đầu khác. Một lần nữa, nếu không có những phát ngôn mạnh mẽ và không có các lệnh trừng phạt – các biện pháp trừng phạt rất quan trọng – các biện pháp trừng phạt sẽ vẫn tiếp tục cho đến khi chúng ta chứng kiến những điều xảy ra. Và bây giờ chắc chắn các biện pháp trừng phạt sẽ vẫn tiếp tục cho đến khi chúng ta thực sự bắt đầu giải trừ hoặc tháo dỡ các thiết bị sản xuất vũ khí hạt nhân.

 

Van Susteren: Đây là đài VOA và nhân dân ở Triều Tiên sẽ được nghe đài này. Ngài có muốn nói gì trực tiếp với công dân Triều Tiên không?

 

TT Trump: Tôi nghĩ tôi cảm thấy mừng cho họ. Ông ấy muốn làm những việc có ý nghĩa tốt cho họ và chúng tôi rất hợp nhau. Chúng tôi đã có một cuộc tương phùng tuyệt vời – cô hiểu tôi cảm thấy thế nào về cuộc hội ngộ này rồi đó. Nó rất quan trọng. Ý tôi là, tôi biết những người không có duyên hội ngộ thì cho dù quý vị làm gì đi nữa cũng không được. Chúng tôi đã có duyên với nhau ngay từ đầu, tôi đã nói về điều đó và tôi nghĩ rằng những điều tuyệt vời sẽ đến với Triều Tiên.

 

Van Susteren: Xin cảm ơn ngài Tổng thống, rất vui được trao đổi cùng ngài. Lặn lội từ Washington đến đây.

 

TT Trump: Đúng vậy. Một chuyến đi dài. Chắc cũng đến lúc tôi nên đi ngủ. Nghỉ ngơi một tí.

 

Van Susteren: Chúc ngài thượng lộ bình an.

 

++++++++++++++++++++++++++++++++

 

Trump tuyên bố Triều Tiên không còn là mối đe dọa hạt nhân nữa

 

VOA 14/06/2018

 

image018Trong tuyên bố tại hội nghị thượng đỉnh, Triều Tiên chỉ cam kết “giải trừ hoàn toàn bán đảo Triều Tiên,” cụm từ mà họ từng sử dụng trong quá khứ.

 

Tổng thống Mỹ Donald Trump hôm thứ Tư nói Triều Tiên không còn là mối đe dọa hạt nhân nữa và nhà ngoại giao hàng đầu của ông đã đưa ra một khung thời gian đầy hứa hẹn cho một “sự giải trừ lớn,” dù có những hoài nghi ở trong nước rằng Bình Nhưỡng sẽ từ bỏ vũ khí hạt nhân của mình sau hội nghị thượng đỉnh.

 

Ông Trump và lãnh tụ Triều Tiên Kim Jong Un ra một tuyên bố chung sau hội nghị lịch sử tại Singapore hôm thứ Ba, tái khẳng định cam kết của Triều Tiên “làm việc hướng tới việc giải trừ hạt nhân hoàn toàn bán đảo Triều Tiên” và cung cấp những bảo đảm an ninh của Mỹ cho Triều Tiên.

 

Truyền thông nhà nước của Triều Tiên ca ngợi hội nghị thượng đỉnh là một thành công, nêu bật loan báo bất ngờ của ông Trump sau hội nghị rằng Mỹ sẽ ngừng các cuộc tập trận quân sự với Hàn Quốc, điều mà Triều Tiên lâu nay vẫn tìm kiếm.

 

Dù không có nhiều chi tiết trong thỏa thuận tại hội nghị thượng đỉnh, ông Trump nhấn mạnh tại một cuộc họp báo sau đó rằng ông tin tưởng ông Kim sẽ giữ lời. Ông trở lại Washington sáng thứ Tư và ca ngợi hội nghị này, hội nghị đầu tiên giữa một tổng thống Mỹ đương nhiệm và một nhà lãnh đạo Triều Tiên, là một thắng lợi lớn cho an ninh Mỹ.

 

“Mọi người giờ có thể cảm thấy an toàn hơn nhiều so với ngày tôi nhậm chức,” ông Trump nói trên Twitter. “Không còn mối đe dọa hạt nhân từ Triều Tiên. Gặp gỡ Kim Jong Un là một trải nghiệm thú vị và rất tích cực. Triều Tiên có tiềm năng to lớn cho tương lai!”

 

Ngoại trưởng Mike Pompeo, người được ông Trump giao nhiệm vụ lãnh đạo các cuộc đàm phán sau hội nghị, cho biết Mỹ hy vọng sẽ đạt được một “sự giải trừ lớn” từ Triều Tiên trong vòng hai năm rưỡi nữa.

 

Các nhà lập pháp Đảng Dân chủ chỉ ra rằng Triều Tiên thường đưa ra những tuyên bố tương tự trong quá khứ về chuyện “giải trừ hạt nhân,” trong khi phát triển vũ khí hạt nhân và phi đạn đạn đạo có khả năng tấn công Mỹ.

 

“Một chuyến đi và “sứ mạng hoàn tất,” Ngài Tổng thống? Triều Tiên vẫn có tất cả các phi đạn của mình, và chúng ta chỉ có một hứa hẹn mơ hồ về việc giải trừ hạt nhân trong tương lai từ một chế độ không thể tin cậy được,” Adam Schiff, thành viên Đảng Dân chủ hàng đầu của Ủy ban Tình báo Hạ viện Hoa Kỳ nói.

 

“Triều Tiên là mối đe dọa thực sự và hiện hữu. Và một tổng thống ngây thơ một cách nguy hiểm cũng giống như vậy,” ông viết trên Twitter.

 

Mỹ lâu nay một mực đòi hỏi một sự giải trừ hạt nhân hoàn toàn, có thể kiểm chứng được và không thể đảo ngược được đối với bán đảo Triều Tiên, nhưng trong tuyên bố tại hội nghị thượng đỉnh, Triều Tiên chỉ cam kết “giải trừ hoàn toàn bán đảo Triều Tiên,” cụm từ mà họ từng sử dụng trong quá khứ.

 

Triều Tiên thường từ chối giải trừ hạt nhân đơn phương, thay vào đó nhắc đến việc giải trừ hạt nhân cả bán đảo. Chuyện này luôn được diễn giải là một phần trong lời kêu gọi Mỹ loại bỏ “chiếc ô hạt nhân” của mình bảo vệ Hàn Quốc và Nhật Bản.

 

Dù ông Trump tuyên bố mối đe dọa hạt nhân Triều Tiên không còn nữa, một quan chức cấp cao của Mỹ đặc trách nghiên cứu quân đội Triều Tiên cho biết đánh giá tình báo của Mỹ về mối đe dọa hạt nhân và quân sự do Triều Tiên đề ra đối với Mỹ và các lực lượng đồng minh cũng như căn cứ ở Châu Á và Tây Bắc Thái Bình Dương vẫn không thay đổi, Reuters cho biết.

Những đánh giá như vậy chỉ thay đổi trên cơ sở những thay đổi có thể nhìn thấy được hoặc những thay đổi khác trong trạng thái quân sự của quốc gia này, chẳng hạn như việc di chuyển hoặc loại bỏ vũ khí hoặc binh lính, quan chức này nói với Reuters trong điều kiện ẩn danh./

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Việt Nam–Ấn Độ hợp tác sản xuất vũ khí: Cơ hội lớn

Việt Nam–Ấn Độ hợp tác sản xuất vũ khí: Cơ hội lớn

Việc hợp tác xây dựng nhà máy sản xuất khí tài với Ấn Độ là cơ hội cho Việt Nam phát huy thế mạnh của mình.

Đó là nhận định của ông Nguyễn Anh Sơn, ĐBQH khóa XIII trước thông tin Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ấn Độ vừa ngỏ ý muốn cùng Việt Nam hướng đến việc xây dựng các nhà máy của Ấn Độ tại Việt Nam với mục tiêu là chế tạo khí tài quốc phòng và có thể xuất khẩu sang các nước thứ ba.

Theo ông Sơn, mối quan hệ, hợp tác trong lĩnh vực công nghiệp quốc phòng giữa Việt Nam với Ấn Độ trong nhiều năm qua luôn có nền tảng, tiến triển rất tốt. Đặc biệt về phía Ấn Độ, theo ông, Việt Nam đã nhận được nhiều sự quan tâm, ưu ái của quốc gia này đối với công tác huấn luyện, trao đổi trong lĩnh vực quân sự, quốc phòng.

Nhắc tới thiện chí muốn tăng cường mở rộng hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng an ninh của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ấn Độ, trong đó có đề cập tới việc xây dựng các nhà máy liên doanh sản xuất khí tài quốc phòng của Ấn Độ tại Việt Nam, ông Sơn hoàn toàn đồng tình, ủng hộ.

Cũng giống trong triển vọng hợp tác sản xuất vũ khí cũng như lĩnh vực quân sự, quốc phòng giữa Việt Nam và Israel, nguyên Ủy viên Ủy ban Quốc phòng và An ninh của Quốc hội khẳng định đây là một hướng đi hoàn toàn đúng đắn.

Tuy nhiên, từng là một ĐBQH làm việc tại Ủy ban an ninh Quốc phòng của Quốc hội nhiều năm, ông Nguyễn Anh Sơn muốn làm rõ định hướng trong hợp tác sản xuất vũ khí sẽ đi theo phân khúc nào?.

“Ấn Độ muốn hợp tác sản xuất vũ khí bộ binh, vũ khí sát thương hay sẽ hướng tới sản xuất các loại vũ khí công nghệ cao, đặc biệt là những loại công nghệ điện tử?.

Nếu, đề xuất trên hướng tới sản xuất vũ khí công nghệ điện tử cao, không liên quan trực tiếp tới vũ khí sát thương là rất tốt. Việt Nam đang có ưu thế và cũng đạt được nhiều thành tựu lớn về khoa học công nghệ như: vũ khí điện tử, tác chiến điện tử, những vũ khí kỹ thuật cao.

Nếu chúng ta tập trung vào lĩnh vực này, đây sẽ là cơ hội để Việt Nam phát huy được thế mạnh của mình.

Hơn nữa, khi tập trung vào lĩnh vực điện tử công nghệ cao, Việt Nam sẽ có cơ hội được tiếp cận với các loại kiến thức, thiết bị hiện đại, tạo cơ hội cho Việt Nam phát triển.

Biết đâu, trong tương lai có thể những thiết bị kỹ thuật quân sự liên quan tới điện tử, điện điện tử viễn thông của Việt Nam sẽ khẳng định được vị thế và tìm kiếm được chỗ đứng trên thị trường quốc tế”, ông Sơn kỳ vọng.

Ông Nguyễn Anh Sơn cho rằng, lựa chọn theo phân khúc công nghiệp điện tử hiện đại sẽ tạo sự tác động không chỉ trong lĩnh vực an ninh, quốc phòng mà còn có tác động lớn tới phát triển kinh tế, hạn chế những tác động rủi ro về môi trường.

Đặc biệt, ông Sơn nhấn mạnh, để phát triển tiềm lực quốc phòng thì từ xưa đến giờ, nhiều khi chúng ta không chủ động được về vũ khí. Do đó việc đẩy mạnh, mở ra quan hệ hợp tác với một đối tác mới, đặc biệt là Ấn Độ sẽ giúp Việt Nam chủ động hơn.

Ông Nguyễn Anh Sơn cũng nhắc đến việc hiện nay Việt Nam đã tự chủ một số thiết bị quân sự. Ông kỳ vọng sự hợp tác sâu rộng, bền chặt có nền tảng truyền thống lâu năm giữa Việt Nam với Ấn Độ sẽ mở ra hướng đi mới cho Việt Nam trong lĩnh vực này.

Đặt giả thiết Việt Nam có trở thành công xưởng sản xuất vũ khí của thế giới, ông Sơn cho rằng, điều quan trọng nhất đó là Việt Nam phải nâng cao năng lực của đội ngũ cán bộ, kỹ thuật cũng như cần đầu tư thêm những khoản kinh phí khác để hỗ trợ.

“Về mặt kỹ thuật,dù chúng ta đã đạt được ở mức nhất định nhưng để có một quy mô đủ lớn đối với ngành công nghiệp quốc phòng, đáp ứng được yêu cầu hợp tác cũng là một việc chúng ta cần phải tích lũy và có sự đầu tư không nhỏ.

Việc này chúng ta phải định hướng và tìm cách khắc phục. Nếu không đến thời điểm mở ra được cơ hội hợp tác mà Việt Nam không thực hiện được hay nắm bắt được thì rất đáng tiếc”, ông Sơn nhấn mạnh.

Bình luận thêm về vấn đề này, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược (Bộ Công an) cho rằng, mong muốn của Bộ Quốc phòng Ấn Độ trong hợp tác, phát triển quân sự, quốc phòng là hoàn toàn phù hợp với thông lệ hợp tác quốc phòng giữa hai nước.

“Đây là điều kiện rất tốt giúp Việt Nam tăng cường năng lực quốc phòng,
đảm bảo hòa bình, giữ toàn vẹn lãnh thổ chứ không vì mục đích gì khác. Vì thế, tôi  cho rằng, Việt Nam nên hưởng ứng”, Thiếu tướng Lê Văn Cương nhấn mạnh.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa

Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa

Quan LạnBản quyền hình ảnhPHUONGPHUONG
Image captionTrên đảo Quan Lạn, huyện Vân Đồn có đền thờ danh tướng Trần Khánh Dư và Đình Quan Lạn thờ hai anh em họ Phạm, có công đánh giặc Nguyên Mông ở Thế kỷ 13.

Hơn 730 năm về trước, vào đầu năm 1288, Trần Khánh Dư đánh đắm đoàn thuyền tải lương của quân Nguyên ở Vân Đồn, góp phần cứu Đại Việt khỏi bị chiếm đóng.

Bành trướng ra biển, nhà Nguyên gặp hai thất bại lớn: xâm lăng Nhật Bản bị thần phong đánh tan thuyền, và ba lần đánh Đại Việt không đạt.

Về tầm vóc, trận Vân Đồn không lớn bằng trận Bạch Đằng (trên sông) nhưng lại tạo bước ngoặt cho cuộc chiến chống Nguyên của nhà Trần lần ba.

James A. Anderson và John K. Whitmore nhận định “trận Vân Đồn đã lật ngược thế cờ” (turned the tide), và chia đôi đạo quân xâm lược”.

Sri Lanka: Viên ngọc sắp vào tay Trung Quốc

Đặc khu kinh tế: ‘Chỉ chỉnh thời gian thuê đất, chưa đủ’

Ấn Độ – TQ giành ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương

Từ đồng cỏ ra biển xanh

Kublai KhanBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionThuyền buồm mang tên Kublai Khan – Hốt Tất Liệt, vào cảng Hong Kong. Trung Quốc ngày nay đề cao nhà Nguyên và dùng tên triều đại này đặt cho cả tàu chiến.

Trước hết, ta cần xem sự phát triển của đế quốc Mông Cổ từ thời Thành Cát Tư Hãn và công nghệ quân sự của họ.

Khi ‘lập quốc’ (1206) trên thảo nguyên, Thành Cát Tư Hãn chỉ có các đội kỵ binh.

Bí quyết thành công của ông không chỉ là dựa vào tài cung tên của quân lính, mà còn đến từ cách tổ chức đặc biệt.

Không phong ‘con ông cháu cha’ làm tướng, Thành Cát Tư Hãn đã ‘dân chủ hóa’ quân đội, ai có tài được thăng chức, lên chỉ huy các đơn vị 10, 100 đến 1000 quân.

Từ một nhóm nhỏ, ông liên kết các bộ lạc du mục, xây dựng liên minh quân sự và tiến tới lập đội quân 80 nghìn chiến binh.

Trong quá trình chinh phục, Mông Cổ thu hút tướng tài, hàng binh Hán, Hồi, Uighur, Trung Á, Nam Á, Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ và cả người châu Âu.

Kỵ binh Mông Cổ vừa có thể bao vây, tập kích, dùng cung nỏ tấn công, dùng gươm ngắn đánh giáp lá cà, hoặc mang theo thuốc nổ để đốt phá, công thành.

Phát kiến dùng đầu mũi tên bằng xương thú nặng và xuyên phá tốt hơn đầu tên gỗ, lại nhẹ hơn nên bay xa hơn mũi tên sắt giúp kỵ binh Mông Cổ có ưu thế lớn.

Quá trình bành trướng xuống Tây Á và đánh châu Âu khiến quân Mông Cổ học và tiếp thu rồi tự thiết kế xe đánh thành, máy bắn đá trọng lực, hỏa pháo và chất nổ.

Nhu cầu vận tải quân sự đưa họ bước vào lĩnh vực thủy quân và hải quân.

Năm 1265, sau 10 năm Mông Kha (Mongke) đánh Tống không nổi, em trai ông là Hốt Tất Liệt Đại Hãn (Kublai Khan) thắng Tống ở Tứ Xuyên, thu 146 thuyền.

Đây là thủy đội đầu tiên tạo cơ sở cho nhà Nguyên phát triển các hạm đội.

Mộ Thành Cát Tư Hãn: Bí ẩn không thể tìm ra?

Trung Quốc phô trương hải quân

Đường Tơ lụa, gián điệp trứng tằm và Trịnh Hòa

Không chỉ đa văn hóa tới mức cho người Âu như Marco Polo làm quan, Mông Cổ còn thu thập kiến thức hàng hải, thiên văn địa lý từ Thế giới Ả Rập, gồm các bản đồ đi biển xa và kỹ thuật tàu buồm để phát triển hải đội hùng mạnh.

Kublai KhanBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionKublai Khan tức Hốt Tất Liệt Đại Hãn là hoàng đế nhà Nguyên, sau khi nối ngôi anh trai, Mông Kha (Mongke) đã xây dựng thủy đội để tiêu diệt nhà Nam Tống rồi đánh Đại Lý và Đại Việt

Nhưng trước khi vươn ra biển đánh Nhật Bản, Đại Việt, Chiêm Thành và Java, quân Nguyên đã có trận đánh lớn dùng thủy quân ở Trung Quốc.

Chừng 5000 thuyền của Nguyên xuôi dòng Hán Thủy để bao vây và công phá Tương Dương, thành trì lớn cuối cùng của nhà Nam Tống.

Trận Tương Dương đi vào lịch sử quân sự như một trong 10 trận đánh lớn nhất thời Trung Cổ trên thế giới.

Sau khi hạ Tương Dương vào năm 1273, đến tháng 2/1276, thủy quân Nguyên tiến tới Hàng Châu để tiêu diệt tàn quân Tống.

Trận hải chiến Nhai Sơn (1779) đã giết chết cả trăm nghìn quân dân, quan lại nhà Tống.

Vị ấu đế cùng hoàng hậu và các đại thần đã trẫm mình tự vẫn ở Vịnh Hàng Châu, nhiều tướng tá chạy sang tỵ nạn ở Đại Việt, nước đồng văn đồng chủng.

Vì sao đánh Đại Việt?

Trước đó, nhà Nguyễn đã có hai lần đánh Đại Việt.

Lần đầu vào năm 1258, nhà Nguyên đem quân vào Đại Việt để tìm đường ngược lên phía Bắc nhằm khép lại vòng vây diệt Nam Tống.

Quân Nguyên cũng đã hạ nhà Đại Lý (Vân Nam ngày nay) nhưng vẫn phải đối mặt với hàng chục bộ lạc ‘nổi loạn’ và nhà Trần là nước triều cống cho Tống.

Lần thứ hai vào năm 1285, quân Nguyên muốn nhà Trần cho “mượn đường” đánh Chiêm Thành, nhằm kiểm soát tuyến đường biển sang Ấn Độ Dương.

Vấn đề địa chính trị khi đó giống hệt như hiện nay khi các vùng biển lại trở thành nơi hải quân các nước tranh giành ảnh hưởng.

Nhà NguyênBản quyền hình ảnhBETTMANN
Image captionTranh vẽ chiến thuyền nhà Nguyên đi sang Ấn Độ Dương

Tham vọng của Hốt Tất Liệu là biến đế chế ‘bình nguyên’ của ông thành cường quốc đại dương.

Toa Đô (Sogetu, người sau bị quân Trần bắn chết ở Hưng Yên) có tước hiệu quan phụ trách thương thuyền, tiếng Anh gọi là ‘superintendent of trade’.

Nhà lữ hành Marco Polo được một số người tin rằng đã đi cùng thuyền Nguyên đánh Chiêm Thành trở về Đại Đô, và viết nhiều về Chiêm Thành, Chân Lạp, Côn Đảo.

Cũng mục tiêu chinh phục biển của nhà Nguyên khiến họ quyết tâm đánh Đại Việt lần ba.

Ý nghĩa của trận Vân Đồn

Đại Việt Sử ký Toàn thư và Nguyên Sử đều ghi lại khá rõ trận Vân Đồn.

Các đảo nay là Cái Bầu và Quan Lạn cách bờ biển Việt Nam và Trung Quốc 50-100 km từng là điểm lý tưởng để buôn bán và phòng thủ.

Đại Việt Sử ký Toàn thư ghi rằng năm 1149, thuyền từ Java, Xiêm La và Lo Hac (Marco Polo viết là Locach, một tên gọi Campuchia), đến xin vua Lý Anh Tông cho phép được buôn bán trên các đảo Vân Đồn.

Vân ĐồnBản quyền hình ảnhPHUONGPHUONG
Image captionSử viết Trần Khánh Dư ém đoàn thuyền giữa các ngọn núi trên biển để phục kích và đánh đắm đoàn thuyền tải lương của Trương Văn Hổ

Trong trận đánh Chiêm Thành, quân Nguyên dong thuyền từ Quảng Đông và Phúc Kiến đến thẳng điểm nay gần Quy Nhơn nhưng trong trận đánh Đại Việt, một đoàn thuyền đi từ Hải Nam qua Vân Đồn.

Trước khi động binh, Nguyên làm động tác chính trị – ngoại giao là phong Trần Ích Tắc làm An Nam Quốc Vương, coi như không công nhận vua Trần Nhân Tông nữa.

Trấn Nam Vương Thoát Hoan (Toghan) làm tư lệnh chỉ huy ba mũi thủy bộ tiến vào Đại Việt mà công tác chuẩn bị diễn ra từ cuối 1286.

Sang năm 1287, Ô Mã Nhi (Omar al-Din) đưa thuyền đến bờ biển Đại Việt, thắng trận nhưng để lại đoàn thuyền tải lương và hậu cần chừng 100 chiếc đi sau.

Chuyện tiền quân đi quá nhanh, hậu cần không theo kịp cũng xảy ra ở Thế Chiến 2 khi các binh đoàn thiết giáp Panzer Division của Đức đã vào đến Liên Xô mà hậu cần chưa sang tới Ba Lan.

Nhưng trong trường hợp của quân Nguyên, Ô Mã Nhi đã dừng lại ở vùng nay là Hải Phòng để chờ hai cánh quân nữa nhằm dồn binh lực đánh trận lớn.

Trần Khánh Dư sau khi thua trận đầu đã tập kích đoàn thuyền lương thắng lợi, khiến Trương Văn Hổ phải “đổ hàng vạn thạch lương xuống biển” tháo chạy.

Phí Củng Thìn phụ trách đoàn tàu hậu cần vì gió lớn đã không vào lãnh hải Đại Việt được nên đành quay về Quỳnh Châu tập kết cùng họ Trương.

Thiếu lương lại bị khí hậu hành hạ, nên sau một loạt trận tiếp theo đều thua, Thoát Hoan quyết định lui quân.

Trên đường rút, quân Nguyên bị đánh và thua to trên sông Bạch Đằng, mất hàng trăm thuyền.

Bài học gì từ lịch sử?

Trong lịch sử quân sự thế giới, các chiến dịch thủy bộ (amphibious warfare) ít hơn nhiều so với số trận đánh trên mặt biển hoặc chỉ trên bộ.

Nổi tiếng nhất trong Thế Chiến 2 là cuộc đổ bộ từ Anh sang Pháp trong ngày D-Day năm 1944.

Ngày nay, các chuyên gia quân sự nói một trận đổ bộ từ Phúc Kiến sang Đài Loan nếu xảy ra sẽ là thách thức lớn cho Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa.

Đặt trận Vân Đồn trong chiến dịch của Nguyên (1287-88) gồm 700 thuyền với hàng trăm nghìn quân triển khai trên cả ba địa bàn: biển, sông và đất liền, ta sẽ thấy rõ hơn có ý nghĩa trọng yếu của nó.

Cuộc kháng chiến chống Nguyên lần ba tuy thắng lợi nhưng Đại Việt bị suy yếu nghiêm trọng và vua Trần vẫn chấp nhận triều cống vì Nguyên còn rất mạnh.

Trong các thập niên sau đó, nhà Nguyên tiếp tục đánh Java (1293) và Pagan (nay thuộc Myanmar, 1300).

Khi đem quân sang Java, nhà Nguyên chỉ dùng thuyền đi men bờ biển Đại Việt chứ không xâm phạm vào.

Nhưng trận Java cũng thất bại và Hốt Tất Liệt không bành trướng được lãnh thổ ra các xứ Đông Nam Á.

Tuy thế, di sản của các chuyến viễn chinh là người Hán, người Hồi giáo Vân Nam, người Chiêm Thành, Java, Ả Rập và Ấn Độ đã gặp nhau, giao chiến và giao thương.

Cuộc đi biển của Trịnh Hòa, người Hồi giáo Vân Nam gốc Bukhara, vào thời Minh cũng nằm trong trào lưu này và để lại dấu ấn sâu sắc cho đến thời nay.

Sau đó nhà Thanh gốc du mục lại bế quan tỏa cảng và tự cô lập hàng thế kỷ.

Phải đến tận bây giờ Trung Quốc, với dự án ‘Một Vành đai Một Con đường’, lại đang vươn ra, trên biển, trên bộ và cả trên mạng.

Xem thêm về chiến tranh:

Lâm Tắc Từ và chuyện Trung Hoa mất đất

Thăm Bảo tàng Chiến tranh Triều Tiên ở Seoul

Đài Loan ‘phòng thủ bên trong chuỗi đảo thứ hai’

Categories: Tài Liệu Tham Khảo | Leave a comment

Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa

Trận Vân Đồn và tham vọng của Nguyên chúa

Quan LạnBản quyền hình ảnhPHUONGPHUONG
Image captionTrên đảo Quan Lạn, huyện Vân Đồn có đền thờ danh tướng Trần Khánh Dư và Đình Quan Lạn thờ hai anh em họ Phạm, có công đánh giặc Nguyên Mông ở Thế kỷ 13.

Hơn 730 năm về trước, vào đầu năm 1288, Trần Khánh Dư đánh đắm đoàn thuyền tải lương của quân Nguyên ở Vân Đồn, góp phần cứu Đại Việt khỏi bị chiếm đóng.

Bành trướng ra biển, nhà Nguyên gặp hai thất bại lớn: xâm lăng Nhật Bản bị thần phong đánh tan thuyền, và ba lần đánh Đại Việt không đạt.

Về tầm vóc, trận Vân Đồn không lớn bằng trận Bạch Đằng (trên sông) nhưng lại tạo bước ngoặt cho cuộc chiến chống Nguyên của nhà Trần lần ba.

James A. Anderson và John K. Whitmore nhận định “trận Vân Đồn đã lật ngược thế cờ” (turned the tide), và chia đôi đạo quân xâm lược”.

Sri Lanka: Viên ngọc sắp vào tay Trung Quốc

Đặc khu kinh tế: ‘Chỉ chỉnh thời gian thuê đất, chưa đủ’

Ấn Độ – TQ giành ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương

Từ đồng cỏ ra biển xanh

Kublai KhanBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionThuyền buồm mang tên Kublai Khan – Hốt Tất Liệt, vào cảng Hong Kong. Trung Quốc ngày nay đề cao nhà Nguyên và dùng tên triều đại này đặt cho cả tàu chiến.

Trước hết, ta cần xem sự phát triển của đế quốc Mông Cổ từ thời Thành Cát Tư Hãn và công nghệ quân sự của họ.

Khi ‘lập quốc’ (1206) trên thảo nguyên, Thành Cát Tư Hãn chỉ có các đội kỵ binh.

Bí quyết thành công của ông không chỉ là dựa vào tài cung tên của quân lính, mà còn đến từ cách tổ chức đặc biệt.

Không phong ‘con ông cháu cha’ làm tướng, Thành Cát Tư Hãn đã ‘dân chủ hóa’ quân đội, ai có tài được thăng chức, lên chỉ huy các đơn vị 10, 100 đến 1000 quân.

Từ một nhóm nhỏ, ông liên kết các bộ lạc du mục, xây dựng liên minh quân sự và tiến tới lập đội quân 80 nghìn chiến binh.

Trong quá trình chinh phục, Mông Cổ thu hút tướng tài, hàng binh Hán, Hồi, Uighur, Trung Á, Nam Á, Ả Rập, Thổ Nhĩ Kỳ và cả người châu Âu.

Kỵ binh Mông Cổ vừa có thể bao vây, tập kích, dùng cung nỏ tấn công, dùng gươm ngắn đánh giáp lá cà, hoặc mang theo thuốc nổ để đốt phá, công thành.

Phát kiến dùng đầu mũi tên bằng xương thú nặng và xuyên phá tốt hơn đầu tên gỗ, lại nhẹ hơn nên bay xa hơn mũi tên sắt giúp kỵ binh Mông Cổ có ưu thế lớn.

Quá trình bành trướng xuống Tây Á và đánh châu Âu khiến quân Mông Cổ học và tiếp thu rồi tự thiết kế xe đánh thành, máy bắn đá trọng lực, hỏa pháo và chất nổ.

Nhu cầu vận tải quân sự đưa họ bước vào lĩnh vực thủy quân và hải quân.

Năm 1265, sau 10 năm Mông Kha (Mongke) đánh Tống không nổi, em trai ông là Hốt Tất Liệt Đại Hãn (Kublai Khan) thắng Tống ở Tứ Xuyên, thu 146 thuyền.

Đây là thủy đội đầu tiên tạo cơ sở cho nhà Nguyên phát triển các hạm đội.

Mộ Thành Cát Tư Hãn: Bí ẩn không thể tìm ra?

Trung Quốc phô trương hải quân

Đường Tơ lụa, gián điệp trứng tằm và Trịnh Hòa

Không chỉ đa văn hóa tới mức cho người Âu như Marco Polo làm quan, Mông Cổ còn thu thập kiến thức hàng hải, thiên văn địa lý từ Thế giới Ả Rập, gồm các bản đồ đi biển xa và kỹ thuật tàu buồm để phát triển hải đội hùng mạnh.

Kublai KhanBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionKublai Khan tức Hốt Tất Liệt Đại Hãn là hoàng đế nhà Nguyên, sau khi nối ngôi anh trai, Mông Kha (Mongke) đã xây dựng thủy đội để tiêu diệt nhà Nam Tống rồi đánh Đại Lý và Đại Việt

Nhưng trước khi vươn ra biển đánh Nhật Bản, Đại Việt, Chiêm Thành và Java, quân Nguyên đã có trận đánh lớn dùng thủy quân ở Trung Quốc.

Chừng 5000 thuyền của Nguyên xuôi dòng Hán Thủy để bao vây và công phá Tương Dương, thành trì lớn cuối cùng của nhà Nam Tống.

Trận Tương Dương đi vào lịch sử quân sự như một trong 10 trận đánh lớn nhất thời Trung Cổ trên thế giới.

Sau khi hạ Tương Dương vào năm 1273, đến tháng 2/1276, thủy quân Nguyên tiến tới Hàng Châu để tiêu diệt tàn quân Tống.

Trận hải chiến Nhai Sơn (1779) đã giết chết cả trăm nghìn quân dân, quan lại nhà Tống.

Vị ấu đế cùng hoàng hậu và các đại thần đã trẫm mình tự vẫn ở Vịnh Hàng Châu, nhiều tướng tá chạy sang tỵ nạn ở Đại Việt, nước đồng văn đồng chủng.

Vì sao đánh Đại Việt?

Trước đó, nhà Nguyễn đã có hai lần đánh Đại Việt.

Lần đầu vào năm 1258, nhà Nguyên đem quân vào Đại Việt để tìm đường ngược lên phía Bắc nhằm khép lại vòng vây diệt Nam Tống.

Quân Nguyên cũng đã hạ nhà Đại Lý (Vân Nam ngày nay) nhưng vẫn phải đối mặt với hàng chục bộ lạc ‘nổi loạn’ và nhà Trần là nước triều cống cho Tống.

Lần thứ hai vào năm 1285, quân Nguyên muốn nhà Trần cho “mượn đường” đánh Chiêm Thành, nhằm kiểm soát tuyến đường biển sang Ấn Độ Dương.

Vấn đề địa chính trị khi đó giống hệt như hiện nay khi các vùng biển lại trở thành nơi hải quân các nước tranh giành ảnh hưởng.

Nhà NguyênBản quyền hình ảnhBETTMANN
Image captionTranh vẽ chiến thuyền nhà Nguyên đi sang Ấn Độ Dương

Tham vọng của Hốt Tất Liệu là biến đế chế ‘bình nguyên’ của ông thành cường quốc đại dương.

Toa Đô (Sogetu, người sau bị quân Trần bắn chết ở Hưng Yên) có tước hiệu quan phụ trách thương thuyền, tiếng Anh gọi là ‘superintendent of trade’.

Nhà lữ hành Marco Polo được một số người tin rằng đã đi cùng thuyền Nguyên đánh Chiêm Thành trở về Đại Đô, và viết nhiều về Chiêm Thành, Chân Lạp, Côn Đảo.

Cũng mục tiêu chinh phục biển của nhà Nguyên khiến họ quyết tâm đánh Đại Việt lần ba.

Ý nghĩa của trận Vân Đồn

Đại Việt Sử ký Toàn thư và Nguyên Sử đều ghi lại khá rõ trận Vân Đồn.

Các đảo nay là Cái Bầu và Quan Lạn cách bờ biển Việt Nam và Trung Quốc 50-100 km từng là điểm lý tưởng để buôn bán và phòng thủ.

Đại Việt Sử ký Toàn thư ghi rằng năm 1149, thuyền từ Java, Xiêm La và Lo Hac (Marco Polo viết là Locach, một tên gọi Campuchia), đến xin vua Lý Anh Tông cho phép được buôn bán trên các đảo Vân Đồn.

Vân ĐồnBản quyền hình ảnhPHUONGPHUONG
Image captionSử viết Trần Khánh Dư ém đoàn thuyền giữa các ngọn núi trên biển để phục kích và đánh đắm đoàn thuyền tải lương của Trương Văn Hổ

Trong trận đánh Chiêm Thành, quân Nguyên dong thuyền từ Quảng Đông và Phúc Kiến đến thẳng điểm nay gần Quy Nhơn nhưng trong trận đánh Đại Việt, một đoàn thuyền đi từ Hải Nam qua Vân Đồn.

Trước khi động binh, Nguyên làm động tác chính trị – ngoại giao là phong Trần Ích Tắc làm An Nam Quốc Vương, coi như không công nhận vua Trần Nhân Tông nữa.

Trấn Nam Vương Thoát Hoan (Toghan) làm tư lệnh chỉ huy ba mũi thủy bộ tiến vào Đại Việt mà công tác chuẩn bị diễn ra từ cuối 1286.

Sang năm 1287, Ô Mã Nhi (Omar al-Din) đưa thuyền đến bờ biển Đại Việt, thắng trận nhưng để lại đoàn thuyền tải lương và hậu cần chừng 100 chiếc đi sau.

Chuyện tiền quân đi quá nhanh, hậu cần không theo kịp cũng xảy ra ở Thế Chiến 2 khi các binh đoàn thiết giáp Panzer Division của Đức đã vào đến Liên Xô mà hậu cần chưa sang tới Ba Lan.

Nhưng trong trường hợp của quân Nguyên, Ô Mã Nhi đã dừng lại ở vùng nay là Hải Phòng để chờ hai cánh quân nữa nhằm dồn binh lực đánh trận lớn.

Trần Khánh Dư sau khi thua trận đầu đã tập kích đoàn thuyền lương thắng lợi, khiến Trương Văn Hổ phải “đổ hàng vạn thạch lương xuống biển” tháo chạy.

Phí Củng Thìn phụ trách đoàn tàu hậu cần vì gió lớn đã không vào lãnh hải Đại Việt được nên đành quay về Quỳnh Châu tập kết cùng họ Trương.

Thiếu lương lại bị khí hậu hành hạ, nên sau một loạt trận tiếp theo đều thua, Thoát Hoan quyết định lui quân.

Trên đường rút, quân Nguyên bị đánh và thua to trên sông Bạch Đằng, mất hàng trăm thuyền.

Bài học gì từ lịch sử?

Trong lịch sử quân sự thế giới, các chiến dịch thủy bộ (amphibious warfare) ít hơn nhiều so với số trận đánh trên mặt biển hoặc chỉ trên bộ.

Nổi tiếng nhất trong Thế Chiến 2 là cuộc đổ bộ từ Anh sang Pháp trong ngày D-Day năm 1944.

Ngày nay, các chuyên gia quân sự nói một trận đổ bộ từ Phúc Kiến sang Đài Loan nếu xảy ra sẽ là thách thức lớn cho Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa.

Đặt trận Vân Đồn trong chiến dịch của Nguyên (1287-88) gồm 700 thuyền với hàng trăm nghìn quân triển khai trên cả ba địa bàn: biển, sông và đất liền, ta sẽ thấy rõ hơn có ý nghĩa trọng yếu của nó.

Cuộc kháng chiến chống Nguyên lần ba tuy thắng lợi nhưng Đại Việt bị suy yếu nghiêm trọng và vua Trần vẫn chấp nhận triều cống vì Nguyên còn rất mạnh.

Trong các thập niên sau đó, nhà Nguyên tiếp tục đánh Java (1293) và Pagan (nay thuộc Myanmar, 1300).

Khi đem quân sang Java, nhà Nguyên chỉ dùng thuyền đi men bờ biển Đại Việt chứ không xâm phạm vào.

Nhưng trận Java cũng thất bại và Hốt Tất Liệt không bành trướng được lãnh thổ ra các xứ Đông Nam Á.

Tuy thế, di sản của các chuyến viễn chinh là người Hán, người Hồi giáo Vân Nam, người Chiêm Thành, Java, Ả Rập và Ấn Độ đã gặp nhau, giao chiến và giao thương.

Cuộc đi biển của Trịnh Hòa, người Hồi giáo Vân Nam gốc Bukhara, vào thời Minh cũng nằm trong trào lưu này và để lại dấu ấn sâu sắc cho đến thời nay.

Sau đó nhà Thanh gốc du mục lại bế quan tỏa cảng và tự cô lập hàng thế kỷ.

Phải đến tận bây giờ Trung Quốc, với dự án ‘Một Vành đai Một Con đường’, lại đang vươn ra, trên biển, trên bộ và cả trên mạng.

Xem thêm về chiến tranh:

Lâm Tắc Từ và chuyện Trung Hoa mất đất

Thăm Bảo tàng Chiến tranh Triều Tiên ở Seoul

Đài Loan ‘phòng thủ bên trong chuỗi đảo thứ hai’

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Sri Lanka: Viên ngọc sắp vào tay Trung Quốc

Sri Lanka: Viên ngọc sắp vào tay Trung Quốc

Sri LankaBản quyền hình ảnhXINHUA
Image captionCông nhân Trung Quốc xây tuyến xe lửa Matara-Kataragama ở phía Nam Sri Lanka. Ảnh của Tân Hoa Xã chụp hồi tháng 1/2018

Trên khắp Đông Nam Á, tại các thành phố cảng và các trung tâm thương mại, sự ảnh hưởng của đồng tiền Trung Quốc ngày càng trở nên rõ nét.

Một khi sáng kiến “Một vành đai, một con đường” khổng lồ của Trung Quốc rót đầu tư vào các dự án, mạng lưới giao thông và thương mại cho hàng hóa nước này sẽ được nâng cao.

Trung Quốc phô trương hải quân

TBT Trọng thăm Trung Quốc ngày 12-15/1

Lotte của Hàn Quốc đành rút khỏi Trung Quốc

Zimbabwe ‘luôn là bạn của Trung Quốc’

Các dự án này tập trung đặc biệt vào Ấn Độ Dương, nơi mà Bắc Kinh tiếp cận bằng cách mua cổ phần kiểm soát tại các cảng dọc theo các tuyến vận chuyển tốt nhất. Chiến lược này được gọi là “Chuỗi ngọc trai”.

Một trong những viên ngọc trai đó là Sri Lanka, nơi mà gần đây Tim Luard đã trở lại và ghi nhận những biến đổi tại đây:

Sau gần 50 năm trở lại Sri Lanka, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy các đoàn tàu vẫn chạy dọc theo bờ biển của Colombo. Bây giờ hành khách có thể ngồi thoải mái ở các toa, chứ không phải ngồi ở trên nóc tàu như trước kia nữa. Những chiếc áo sơ mi trắng và những chiếc sarong như được cuộn mình trong gió ấm.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng nhạc phát ra từ xe bán bánh mì, ở đây gọi là nhạc “paan”. Bữa ăn sáng bao gồm một bát sữa bò với đường thô (jaggery), ít chuối xanh, đu đủ và bưởi. Trên đường, một cặp vợ chồng đi xe máy chở hai con nhỏ chạy băng băng qua một loạt xe tuk-tuk, và chỉ có mỗi người bố đội mũ bảo hiểm.

Tôi đến thăm Bảo tàng Quốc gia để tìm hiểu thêm về văn hóa Sinhalese hai nghìn năm tuổi của hòn đảo xinh đẹp này – một nền văn hóa hấp thụ những tinh hoa nối tiếp từ các nước Ả Rập, Tamil, Malay, Bồ Đào Nha, Hà Lan và Vương quốc Anh.

Bảo tàng nằm trong một toà nhà màu trắng trang nhã, dưới những tán cây bồ đề hùng vĩ. Bên trong bảo tàng khá thoáng mát và tối. Tượng phật và các bức tranh đá cổ được trưng bày ở phía trước.

Đập ngay vào mắt tôi là một căn phòng với ánh sáng rực rỡ. Đây là phòng triển lãm đặc biệt về “Con đường tơ lụa trên biển” do Bắc Kinh tài trợ.

Triển lãm về đoàn thuyền của Đô đốc Trịnh Hòa ở MalaysiaBản quyền hình ảnhXINHUA
Image captionTrung Quốc nay đề cao các chuyến viễn du của Trịnh Hòa thời nhà Minh để thúc đẩy dự án ‘Con đường Tơ lụa trên biển’ trong thế kỷ 21. Triển lãm về đoàn thuyền của Đô đốc Trịnh Hòa ở Malaysia.
Những chuyến đi của Trịnh Hòa được ghi nhận ở khắp Đông Nam Á, chẳng hạn như trên bức tường của điện thờ này ở Penang, Malaysia.Bản quyền hình ảnhALAMY
Image captionNhững chuyến đi của Trịnh Hòa đưa người Trung Hoa sang Ấn Độ Dương bằng đường biển

Triển lãm tái hiện lại con thuyền mà đô đốc Trịnh Hòa thời nhà Minh của Trung Quốc đã dùng để đến thăm Sri Lanka vào thế kỷ 15 và trưng bày đồ gốm sứ có niên đại lâu đời.

Có mấy cô gái Trung Quốc đứng chụm lại chụp ảnh selfie trong căn phòng rồi cười khúc khích.

Sau vài ngày ở Colombo tôi nhận ra rằng những suy nghĩ của tôi về ảnh hưởng của nước ngoài đối với văn hoá Sri Lanka nay đã lỗi thời.

Hầu hết các du khách đến đây là người Trung Quốc. Tôi còn nhìn thấy một số công nhân tay cầm bát đũa đứng bên cạnh một người phụ nữ bán hàng rong bên đường.

Ở đây còn có sân vận động Tổ chim, tháp Hoa sen, các quán bar karaoke, khách sạn và khu căn hộ chung cư. Tất cả đều là của người Trung Quốc.

Galle Face Green là địa điểm lịch sử nổi bật của Colombo. Các gia đình và các cặp đôi đang hẹn hò thường đến đây để thả diều hay đi bộ dọc theo bờ sông. Phía bên này là khách sạn Galle Face nổi tiếng, nơi mà Công tước xứ Ellington và Công tước xứ Cambridge đã từng ở khi đến thăm Sri Lanka.

Ở đây, bạn có thể dễ dàng nhìn thấy các chú sóc chạy nhảy quanh các ghế sofa khi đang nhâm nhi ly cocktail lúc chiều tà.

Phía bên kia, ngay trên biển, là các cần cẩu và tàu hút bùn phun cát.

Đô thị tô giới của Trung Quốc?

Dường như Thành phố tài chính quốc tế Colombo đã bắt đầu được hình thành trên chính vùng đất hoang sơ rộng lớn này.

Công trường xây dựng khổng lồ này được bao quanh bởi các bảng quảng cáo, tương tự như những gì tôi đã nhìn thấy ở Trung Quốc, cùng với những khẩu hiệu thúc đẩy người dân tiến đến tương lai huy hoàng.

ColomboBản quyền hình ảnhXINHUA
Image captionCảng Colombo do Trung Quốc xây dựng ở Sri Lanka

Ví dụ như: “Xây dựng một thành phố đẳng cấp thế giới cho Nam Á”, “15 tỷ đô đầu tư” hay “83.000 việc làm”.

Phụ trách tài chính và xây dựng của dự án là công ty con của một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc. Doanh nghiệp này đã bị Ngân hàng Thế giới niêm yết sau khi có các cáo buộc tham nhũng.

Doanh nghiệp được thuê đất 99 năm, giống như cách người Anh từng dùng để chiếm hữu ở Hong Kong vậy.

Sau đó, một khu tự trị mới trong thành phố sẽ được thành lập với hệ thống tài chính và tư pháp riêng, giống như các khu vực ngoài lãnh thổ mà các nước phương Tây từng có ở Thượng Hải và các cảng biển khác của Trung Quốc.

Sri Lanka đã rơi vào bẫy nợ và để thoát ra khỏi cái bẫy này, họ buộc phải bán đi tài sản của mình.

Là một phần của đặc khu kinh tế ở phía Nam, làng chài Hambantota vốn yên bình nay đã trở thành một bến cảng container sầm uất.

Đường Tơ lụa, gián điệp trứng tằm và Trịnh Hòa

Ấn Độ – TQ giành ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương

Sri Lanka cho TQ kiểm soát cảng biển quan trọng

Đặc khu kinh tế: ‘Chỉ chỉnh thời gian thuê đất, chưa đủ’

Tôi đến khu vực này cùng với một người bạn Sri Lanka sau chuyến đi dài băng qua những bãi biển và đầm có mọc cây dừa nước.

Trên đường đi chúng tôi đã rất thích thú khi nhìn thấy cả voi, khỉ, rùa và thằn lằn.

Tuy nhiên, con đường xinh đẹp này không kéo dài mãi mà sau đó là đoạn nối là đường cao tốc bốn làn nhàm chán.

Cảnh sát Sri Lankan dùng vòi rộng để giải tán người biểu tình ở cảng Hambantota hôm 7/1/2017Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionHàng trăm nhà hoạt động và các nhà sư Phật giáo phản đối các đầu tư của Trung Quốc tại Hambantota hồi đầu năm 2017

Nó dẫn chúng tôi đến một trung tâm hội nghị và một sân bay quốc tế mới. Một người phụ nữ mặc sari cho chúng tôi biết sau nhiều năm mở cửa thì sân bay này mỗi tuần vẫn chỉ có một chuyến.

Cô ấy không phản đối dự án này nhưng dường như người dân địa phương không được hưởng lợi gì cả. Khi chúng tôi đến sân bay, một bảo vệ tiến đến và nói:

“Hai người không được qua đây. Sân bay này đã được bán cho Trung Quốc rồi.”

Bạn tôi nói rằng cô ấy cũng từng bị từ chối như vậy khi đến một nhà hàng Trung Quốc ở Colombo với lý do “nhà hàng không phục vụ khách địa phương.”

Bên cạnh những lo ngại về vấn đề môi trường và những vấn đề khác, hai thoả thuận cảng biển lớn cũng đặt ra câu hỏi nghiêm túc về tính chủ quyền.

Vị trí chiến lược của Sri Lanka trên các tuyến thương mại Đông Tây đã làm cho nó trở thành mắc xích quan trọng trong mạng lưới cảng biển – một phần trong sáng kiến “Một vành đai, một con đường” cũng như kế hoạch vươn ra toàn cầu đầy tham vọng của Trung Quốc.

Trong khi đó, Delhi lo ngại rằng, hòn đảo được gọi là “giọt nước mắt” ngay ngoài khơi Ấn Độ này có thể sẽ trở thành một căn cứ quân sự thù địch trong tương lai.

Một số người Sri Lanka gọi Trung Quốc là thực dân và so sánh họ với người Âu trong quá khứ.

Một người đàn ông cho biết đây là ‘cuộc xâm lăng khôn khéo’ và trong 50 năm nữa có khi đây sẽ là đất nước của người Trung Quốc.

Tim Luard là phóng viên kỳ cựu của BBC World Service, từng sống ở Hong Kong và Trung Quốc. Bài phóng sự’Sri Lanka: Expanding Chinese influence is palpable – locals even barred from some places’ của ông đã phát trên kênh BBC Radio 4 ở Anh trong tháng 5/2018.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.