Daily Archives: September 17, 2013

ĐÍNH CHÁNH LUẬN VĂN SAI LẦM(trích từđồng-đạo)

ĐÍNH CHÁNH LUẬN VĂN SAI LẦM NÓI VỀ

“THỰC CHẤT CỦA ĐẠO HÒA HẢO” CỦA THÍCH THIỆN HUỆ

LỜI NÓI ĐẦU

Từ thể pháp thân thanh tịnh do đại bi thúc đẩy mới trang nghiêm y báo, chánh báo cứu độ chúng sanh. Phân thiên bá ức hóa thân trong mười phương vô lượng thế giới tìm kẻ hữu duyên hóa độ.

Đức Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo là một trong Vô lượng thân. Đệ tử chúng ta là kẻ hữu duyên, được Ngài giáo độ.

Vì đại nguyện rộng lớn độ hết chúng sanh, nên dùng Vô lượng phương tiện. Độ dân cày, Ngài làm Canh Điền Cư Sĩ, cứu người bịnh tật thì Ngài là vị Đại Y Vương, thâu phục cụ đồ Ngài làm thi Hán văn kiệt tác, độ hàng học giả Ngài luận biện vô song, giác hạng quan trường Ngài vào làm chính trị, ngăn chặn dòng sát Ngài đến chiến khu, giác ngộ kẻ ngã mạn cống cao Ngài xưng khờ dại, ai đủ thiện căn Ngài nói pháp học Phật dạy tu, kẻ ít duyên lành Ngài dạy tu nhân để kiếp sau thân người không mất. Ngài dùng đủ phương tiện để gieo duyên lành khắp chốn cùng nơi. Đây chính là Tứ Nhiếp Hóa mà chư Phật ba đời thường dùng.

Nhận xét như trên, ta thấy Đức Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo là hóa hiện ra đời cứu độ chúng sanh chớ không phải phàm phu tu chứng.

Để phá tan sự sai lầm của tăng sinh Thích Thiện Huệ (TT Huệ) trong bài Luận văn tốt nghiệp nói về “THỰC CHẤT CỦA ĐẠO HÒA HẢO” và cũng để ngăn chặn đoàn hậu tấn sau nầy khỏi mang tội hủy báng Chánh pháp, nên tôi chỉ ít chỗ sai lầm trong nhiều chỗ mà ông TT Huệ bắt lỗi với tư cách oán thù, mong độc giả khách quan nhận xét.

Lỗi thứ 1:

Ông TT Huệ trích ra đoạn giảng quyển Nhì:

                          “Muốn tu tỉnh nay đà gặp cuộc,

                           Đức Di Đà truyền mở đạo lành.

                           Bởi vì Ngài thương xót chúng sanh,

                           Ra sắc lịnh bảo ta truyền dạy.”

Bốn câu trên nói về Tịnh độ.

                          Nên khổ lao Khùng không có nại,

                          Miễn cho đời hiểu đặng Đạo mầu.

                          Ai muốn tầm Đạo cả cao sâu,

                          Thì phải dẹp tánh tình ích kỷ.

                          Mau trở lại đừng theo tà quỉ,

                          Tham, Sân, Si chớ để trong lòng.

                          Phải giữ lòng cho được sạch trong,

Đoạn nầy nói về nhân tu Thiền.

                          Mới thoát khỏi trong vòng bịnh khổ.”

Đoạn nầy nói quả chứng.

Nói chung 12 câu nầy là Thiền Tịnh song tu. Ông TT Huệ không biết đem ra bắt lỗi.

Ông TT Huệ bảo nghe đoạn nầy ông cảm thấy sợ hãi, ông sẽ không dám cầu về nước Cực Lạc vì Đức Di Đà như vị Quốc vương có quyền uy quá, muốn sai khiến ai cũng được.

Ông TT Huệ ơi ! ông chẳng hiểu gì về Phật học, chỉ có 12 câu nói về Thiền Tịnh mà ông không biết, moi ra bắt lỗi Phật sao oai quyền quá, muốn sai ai thì sai làm ông khiếp sợ. Lúc Đức Thế Tôn lúc còn trụ thế sai các vị Đại đệ tử đi truyền bá các nơi chớ không có sao ?

Lỗi thứ 2:

Ông đem 2 câu:

                          “Khùng vưng lịnh Tây phương Phật tổ,

                           Nên giáo truyền khắp cả Nam Kỳ.”

Ông nói Phật bất công, tại sao dạy Nam Kỳ mà không dạy các nước khác, ông bảo đây là sai lầm nghiêm trọng mà trong Phật Giáo chưa từng xảy ra.

Tâm độ hết chúng sanh là tâm tốt, nhưng ông không hiểu gì về cách hóa độ, nếu không có nhân duyên mà độ được thì Thế Tôn đã độ hết rồi đâu cần các vị Bồ tát.

Đức Giáo Chủ PGHH có nhân duyên lớn với miền Nam nhất là Đồng bằng sông Cửu Long nên thời gian ngắn mà số tín đồ (năm 1972) là 6.785.000 tín đồ bởi vì:

                                  “Duyên lành rõ được Khùng Điên,

                          Chẳng qua kiếp trước thiện duyên hữu phần.”

Lúc Đức Thế Tôn thành Đạo, chín ức dân cư ở Ca-Tỳ-La-Vệ thấy Phật có ba ức, còn ba ức chỉ nghe danh Phật thôi, còn ba ức thì không nghe không biết gì về Phật cả.

Đức Giáo Chủ không riêng dạy miền Nam nước Việt mà Ngài dạy toàn cả thế giới:

                          “Để cho Thầy đi dạy ta bà,

                           Đặng dạy kẻ đàng xa chưa rõ.”

Lỗi thứ 3:

Ông bảo các vị Bồ tát tu chứng phải biết và lúc độ đời không được xưng. Đức Giáo Chủ xưng là đồng nghĩa với Ma quỉ.

Đối với các vị Bồ tát từ Thập tín, Thập trụ, Thập hạnh, Thập hồi hướng, Thập địa kể thêm Tứ gia hạnh và Đẳng giác là 55 quả vị vừa tu, vừa độ nếu còn bốn tướng thì không phải là Bồ tát (Kinh Kim Cang) còn Đức Giáo Chủ là hóa hiện ra đời cứu độ chúng sanh Ngài xưng không phải cầu danh vụ lợi, mà là tạo đức tin cho chúng sanh tu tập. Nhớ khi xưa Đức Thế Tôn thuyết pháp, Ngài xưng Như Lai nói hoặc Phật nói, chúng sanh nghe rồi tin, chịu tu hành.

Lỗi thứ 4:

Ông lên án Đức Giáo Chủ trong bốn câu giảng:

                          “A Di Đà nhìn xem khắp cõi,

                           Đặng trông chờ mong mỏi chúng sanh.

                           Hiện hào quang ngũ sắc hiền lành,

                           Đặng tìm kiếm những người hiền đức.”

Ông cho là bên Cực Lạc thiếu người hiền đức nên mới sai Đức Giáo Chủ xuống đây tìm. Với lời mỉa mai đó ông đã phạm tội ác chưa từng có, nguyên nhân ông không biết Tịnh độ là gì.

Ông nên biết chẳng những Đức A Di Đà sai Đức Giáo Chủ PGHH và vô lượng các vị khác. Quán Kinh nói:“Phật A Di Đà cao 66 vạn ức na-do-tha hằng hà sa-do-tuần, tướng lông trắng uyển chuyển như năm núi Tu Di phóng ra tám muôn bốn ngàn ánh hào quang, mỗi ánh hào quang có tám muôn bốn ngàn hóa Phật mỗi hóa Phật có tám muôn bốn ngàn hóa Bồ tát làm thị giả. Phật sai hóa thân nầy đi khắp mười phương thu nhiếp chúng sanh tu chư công đức phát nguyện vãng sanh”. Như vậy mà TT Huệ nói rằng chỉ có sai Đức Giáo Chủ xuống kiếm người hiền đức mà thôi.

Lỗi thứ 5:

Ông TT Huệ nêu lên một đoạn giảng trong quyển 5:

                          “Lòng thương chúng thuyết phương Tịnh độ,

                           Đặng dắt dìu tất cả chúng sanh.

                           Nếu như ai cố chí làm lành,

                           Chuyên niệm Phật cầu sanh Phật Quốc.

                           Cả vũ trụ khắp cùng vạn vật,

                           Dù Tiên, Phàm, Ma, Quỉ, Súc sanh.

                           Cứ nhứt tâm tín, nguyện, phụng hành,

                           Được cứu cánh về nơi an dưỡng.

                           Chỉ một kiếp Tây phương hồi hướng,

                           Thoát mê đồ dứt cuộc luân hồi”.

Ông TT Huệ quả quyết chỉ có Tiên và Phàm mới được vãng sanh, còn các loài kia không được vãng sanh. Ông bảo “Đức Giáo Chủ thích nói gì thì nói nấy tạo lỗi lầm khó dung thứ”.

Ông Huệ ơi, đoạn nầy Đức Giáo Chủ nói Đức Thế Tôn lúc Ngài đắc đạo rồi đi độ chúng sanh. Ngài thấy chúng sanh đều có giống Phật mà bị vô minh vọng tưởng điên đảo nên luân hồi trong sáu cõi, động lòng Đại bi Ngài thuyết môn Tịnh độ để cứu vớt chúng sanh trong sáu đường, thế mà TT Huệ bảo chỉ có Trời và Người mới được vãng sanh, ông đã bác thẳng lời của Thế Tôn thuyết môn Tịnh độ mà Đức Giáo chủ đã nhắc lại. Ông là Tăng sao không hiểu Kinh sách nhà Phật.

“Đời Tống tại núi Huỳnh Nham chùa Khánh Đẳng sư Quán Công có nuôi con sáo. Sư dạy nó niệm Phật, một hôm nó niệm liên tục một hồi rồi chết. Sư đem nó ra chôn sau chùa, ít hôm sau từ nơi lưỡi nó mọc lên hoa sen, Ngài Linh Chiếu Luật sư làm bài thơ khen nó:

“Hữu nhứt sanh cầm biệt biệt nhi,

Giải tòng tăng khẩu niệm A Di.

Lập vong lung bổn hôn nhàn sự,

Hóa tử liên hoa giả thái kỳ”.

Còn theo cuốn “Đường về Cực Lạc” thì con quạ, con nhồng, con két cũng vãng sanh v.v… Còn như Ma quỉ là loài vô hình ta khó thấy, nhưng theo Từ Bi Âm kể “Ngài Trí Giả đại sư ngồi niệm Phật tại núi Thiên Thai thì thấy Quan Công đến quy y, ông thọ ký cho được vãng sanh.”

Lập luận của TT Huệ sai lầm đối với môn Tịnh độ, thế mà ông lên mặt hùng anh, bác lời Phật dạy.

Lỗi thứ 6:

Ông TT Huệ nói: “Đức Giáo Chủ nói không căn cứ không cơ sở tạo nên những lỗi lầm không thể dung thứ mà Ngài không hề hay biết”. Ông đưa ra một đoạn giảng:

                          “Theo Thần Tú tạo nhiều chuông mõ,

                           Từ xưa nay có mấy ai thành.”

Và câu :

                          “Mõ chuông bày đọc tụng ó la,

                           Chớ hiếm kẻ tường thông nghĩa lý.”

Ông bắt lỗi bài bác mõ chuông là tội không thể tha thứ được, vậy thì câu Thế Tôn nói “Nhược dĩ sắc kiến ngã, Dĩ âm thinh cầu ngã, Thị nhơn hành tà đạo, Bất năng kiến Như Lai.” Xin ông tha thứ cho Thế Tôn nói câu nầy nhé, ông Huệ !!!

Lỗi thứ 7:

Ông nói: “Đức Giáo Chủ muốn xây dựng cảnh Lạc bang tại trần thế, biến Tịnh độ thành Bồng lai Tiên cảnh, biến Phật A Di Đà thành thần tiên, biến pháp niệm Phật thành tà pháp. Tóm lại, biến Phật giáo thành tà giáo.” Xin đổi lại biến tà giáo thành chánh giáo, vì thế tín đồ PGHH vãng sanh Tịnh độ vô số kể. Điển hình ít vị:

1- Ông Võ Văn Giỏi vãng sanh biết trước ba tháng, còn ba ngày nhắc cho đồng đạo hay lần nữa đến chứng kiến ông vãng sanh.

2- Ông Hồ Văn Nhàn (tục gọi ông Mười Nhàn) ông cho bà Mười biết trước ba ngày và mời đồng đạo đến hộ niệm đúng 12 giờ trưa là ông vãng sanh.

3- Bà Huỳnh Thị Sang biết trước đêm 30 tháng 08 là Bà vãng sanh, đồng đạo cùng các dân làng tựu hội đến rất đông. Đúng 12 giờ khuya, Bà ngồi niệm Phật ánh hào quang từ trên rọi xuống, mọi người đều thấy đẹp mắt. Bà xá một xá liền theo Phật vãng sanh.

4- Ông Trương Văn Hên biết trước ngày giờ lúc vãng sanh, kêu Ba Tấn về gấp để tiễn ông theo Phật.

5- Ông Nguyễn Văn Hoạch biết trước ngày giờ cho đồng đạo hay lúc sắp vãng sanh, mắt mù sáng lại, cái chân bị què cũng được ngay thẳng lại, chào hỏi từng người, ngồi niệm Phật và vãng sanh.

6- Ông Trần Chí Nguơn biết trước ba ngày, lúc vãng sanh chim cò chẳng biết từ đâu bay đến, đậu đầy những nhành cây chung quanh nhà ông. Đến lúc đưa Linh cữu ra phần mộ, chúng nó bay theo che mát, ai nấy đều cảm kính vô cùng.

Tín đồ PGHH vãng sanh còn nhiều nữa, nhưng chỉ khái lược bao nhiêu đó. Cũng nhờ biến chuông mõ thành làm lành, niệm Phật hợp với bổn nguyện của Đức từ phụ A Di Đà nên tín đồ PGHH vãng sanh không số đếm tính.

Lỗi thứ 8:

Ông TT Huệ nói: “Đức Giáo Chủ vay mượn Tứ đế, Thập nhị nhơn duyên, Bát chánh đạo, Tam nghiệp”. Ông Huệ ơi, ông phải biết từ Đức Phật Tỳ Bà Thy, Phật Thy Khí, Phật Tỳ Xá Phù, Phật Câu Lô Tôn v.v… cho đến Thích Ca Mâu Ni vị nào cũng dạy như thế, vì đó là khế lý của chư Phật ba đời. Ông nói Đức Giáo Chủ vay mượn, thôi việc đó khỏi bàn!!!

Lỗi thứ 9:

Ông bắt lỗi câu: “Ác trừ xong hiện ra thiện nghiệp”. Ông nói ác trừ còn phải làm thiện, ông đem câu “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” ra chứng minh cho lập luận của Đức Giáo Chủ là không ổn. Ông Huệ ơi, ông ác ý vừa thôi chớ, mang cặp kiếng đen bốn lớp mà nhìn Giáo lý PGHH, ông lột kiếng bỏ đi, ngoái cái lỗ tai mà nghe cho rõ, tôi sẽ chỉ cho ông cái mà ông không thấy, hay là ông ác ý cũng được. Khái lược một ác thôi, mấy ác kia cũng thế:

                          “Muốn trừ tham phải liệu cách nào,

                           Phải bố thí diệt lòng ích kỷ.”

“Bố thí diệt lòng ích kỷ” có phải là thiện hay không, thưa ông Huệ!!! Ác ý của ông không thể nào kể hết.

Lỗi thứ 10:

Ông bảo “có thể bỏ qua lỗi lầm do ít học thiếu nhận thức của Ông Huỳnh Phú Sổ.”

Ông Huệ ôi ! Từ trước tới giờ những lập luận của ông đều vô lý, không đứng vững. Còn Giáo lý của Đức Huỳnh Giáo Chủ thì chắc như vách sắt tường đồng, vững như núi Tu di chưa chỗ nào ông bẻ được, thế mà ông nói tha thứ bỏ qua, Chánh pháp đâu cần ông bỏ qua, lời phải đâu cần ông tha thứ, lời lẽ ông không khác tên cướp nói bỏ qua cho công an, vào tù mà nói tha thứ cho quan tòa, nực cười ông quá, ông Thiện Huệ ôi!

Lỗi thứ 11:

         Ông bảo: “Đức Huỳnh Giáo Chủ là nông dân ít học… không thể chấp nhận thái độ ngược ngang mang tính bất lương, cố tình giải sai lệch mục Chánh tinh tấn”.

Thưa Ông TT Huệ, giải như thế mới là Phật, còn đọc theo văn kinh là nói oan cho chư Phật ba đời, tại sao ?

Vì lúc Phật còn tại thế, ai quy y thì cứ tinh tấn tu hành cho đến khi đắc đạo, đó là thời kỳ Chánh pháp lời Phật cứ tinh tấn làm theo.

Còn thời mạt pháp tà giáo lộng hành, thậm chí trong Thiền Lâm mà còn có những danh từ Hòa Thượng, Hòa Dượng… (theo Từ Bi Âm), vì thế muốn tu hành phải chọn nơi chơn chánh rồi sẽ tu theo, nên Đức Giáo Chủ dạy tín ngưỡng chơn chánh rồi mới tấn tới. Chánh tinh tấn là hợp lý, tín ngưỡng chơn chánh là khế cơ mà ông lên án không thể tha thứ.

Còn ngài Chí Triệt hỏi Lục tổ Huệ Năng: “Thưa Hòa Thượng, đệ tử xem kinh Niết Bàn mà không hiểu cái nghĩa thường và vô thường, xin Hòa Thượng từ bi chỉ dạy?”

Đức Lục Tổ nói: “Vô thường là Phật tánh, còn hữu thường là tâm phân biệt thiện ác”.

Ông Thiện Huệ ôi ! Tổ nói như thế thì ông nói Tổ thế nào? Chắc ông cho Tổ dốt nên nói đại, đúng không? Ông đừng ỷ tài học vấn mà tự cho mình thông minh. Lục Tổ nói với Sư cô Vô Tận Tạng: “Cái diệu lý của chư Phật chẳng có quan thiết gì với văn tự.”

Ông TT Huệ là một tăng sinh sai lầm hết chỗ nói, bài bác lẽ phải, chê bai chơn lý, hủy báng Tổ Thầy, tự cao tự đại, không biết đức Thế Tôn có chấp nhận ông là Tăng hay không ?

Nếu ông là tăng sinh thì ông phải biết Tứ Nhiếp Pháp, Quyền, Thật, Đốn, Tiệm, Hóa thành dụ, Kiến tu chứng, Văn tư tu, v.v… đàng nầy ông chỉ biết khoe khoang tự đắc, xảo trá đa ngôn. Vì thế mà ông mới bị kẻ khác khinh khi, miệt thị.

Lỗi thứ 12:

         Đến mục Thờ phượng trong Tôn chỉ của Đức Thầy, ông thấy thờ Tam Bảo là màu dà, ông nói: “màu dà hòa hợp các màu khác nên tượng trưng cho Tăng bảo, còn Phật bảo và Pháp bảo ở đâu ?”.

Muốn biết, phải đọc nguyên văn trong mục Thờ phượng mới biết được, Đức Thầy dạy: “từ trước đến giờ các sư thường dùng màu dà để biểu hiện cho sự thoát tục của mình” đó là Tăng bảo. “và màu ấy là sự kết hợp của tất cả các màu sắc khác” màu sắc rất nhiều nhưng lấy năm màu làm gốc, tượng trưng cho Ngũ thừa Phật giáo, đó là Pháp bảo. “nên có thể tượng trưng cho sự hòa hiệp của nhân loại không phân biệt chủng tộc và cá nhân. Vì vậy dùng nó trong chỗ thờ phượng để tiêu biểu cho tinh thần vô thượng của nhà Phật” đó là Phật bảo, vì Phật bình đẳng.

Lỗi thứ 13:

Ông nói về cách cúng Phật mà Đức Thầ̀y đã dạy:“cách cúng Phật chỉ nên cúng nước lạnh, bông hoa và nhang thôi. Nước lạnh tiêu biểu cho sự trong sạch, bông hoa tiêu biểu cho sự tinh khiết, còn nhang dùng đặng bán mùi uế trược.”

Ông TT Huệ bảo “lời dạy nầy chẳng có gì hay, không đáng cho chúng ta làm theo.”

Bây giờ ta tìm hiểu ba món mà Đức Thầy dạy cúng:

1. Ta bàn về nhang dùng đặng bán mùi uế trược. Kinh Duy Ma nói “Phạm giới là dơ (trược), không phạm giới là sạch, thì nhang tượng trưng cho Giới (bán mùi uế trược).

2. Nước lạnh tiêu biểu cho sự trong sạch. Nước vốn yên lặng nên tượng trưng cho Định (Định là yên lặng).

3. Bông hoa tiêu biểu cho sự tinh khiết, tượng trưng cho Huệ, vì tính chất Bát nhã không cấu, không nhiễm (Huệ).

Vậy ba món cúng Phật mà Đức Thầy dạy là Tam học thuyết mà trước khi vào Niết Bàn, Đức Phật dạy: “Giáo pháp ta đó các ông hãy tu theo” mà Giáo pháp đó chính là Giới Định Huệ, mà ông Huệ nói không có gì đáng để học theo. Vậy ông theo ai ?

Lỗi thứ 14:

Ông Thiện Huệ trích ra đoạn giảng:

                          “Thầy chùa như thể cây sơn,

                 Ngoài da coi chắc trong thời mối ăn.

                          Buồn thay cho lũ ác tăng,

                 Làm điều dối thế cho hư đạo mầu.

                          Di Đà Phật Tổ thêm rầu,

                 Giận trong tăng chúng sau lừa dối dân.

                          Có thân chẳng liệu lấy thân,

                 Tu theo lối cũ mau gần Diêm vương.”

Đoạn nầy văn tự rõ như ban ngày, mà ông Huệ ác ý đem từ “tăng chúng” cho rằng Đức Giáo Chủ nói toàn thể chư tăng. Ông mới đọc đoạn trước Tôn chỉ hành đạo:

         “Tất cả bổn đạo nên cung kính các tăng sư tu hành chơn chánh. Nếu các ông ấy có dạy điều chánh lý, phải nghe lời. Đối với những hạng tu hành mà mình biết rõ là dối thế (như mấy ông thầy đám…) hãy tìm cách khuyên can các ông trở lại con đường chơn chánh của Đạo Phật. Nếu các ông ấy vẫn tiếp tục làm điều ta mị, mình phải bài trừ triệt để và giảng giải cho quần chúng cùng tín đồ nhà Phật hiểu đặng xa lánh họ.”

Ông Huệ mới đọc đấy sao mà mau quên quá vậy? Hay ông muốn chia rẽ tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo và chư Tăng.

Nguyên đoạn văn trên, thế mà ông Huệ chừa lại câu: “Tu theo lối cũ mau gần Diêm Vương” ông hỏi lối cũ là lối nào còn lối mới chắc là “Tu nhơn”. Ông Huệ ơi ! Ông sai hết cái nầy rồi sai đến cái khác vậy.

Lối cũ là do bọn ác tăng bày ra, nào là xá phướn lầu kho, giấy tiền vàng bạc, v.v… mà các nhà sư bày bác như Thích Từ Thông bảo đó là đồ ăn cướp, Thích Thanh Từ bảo là tà mị, còn nhiều vị chơn tăng bảo là phá đạo. Ông binh bọn ác tăng mà đả kích Đức Giáo Chủ, không ngờ chính ông đả kích luôn các Thiền Sư tu hành chơn chánh mà ông không ngờ.

Còn ông nói tu theo lối mới là Tu Nhơn, ông đừng mỉa mai, vì “Học Phật Tu Nhân” là Ngũ thừa Phật giáo, Tu Nhân tức chưa giải thoát gồm Nhơn thừa và Thiên thừa. Còn Học Phật là giải thoát, gồm Thinh Văn thừa, Duyên Giác thừa và Bồ Tát thừa. Ông chê Học Phật Tu Nhân tức là ông chê Ngũ thừa Phật dạy. Ông chê Sấm Giảng Thi Văn là chê 12 phẩm Kinh của Đức Thế Tôn, Ông giữ mãi cặp kiếng đen là ông không khỏi mang tội hủy báng Chánh pháp.

Lỗi thứ 15:

Ông TT Huệ đem 4 câu giảng:

                          “Khuyên sư vãi mau mau cải hối,

                           Làm Vô vi chánh đạo mới mầu.

                           Đạo Thích Ca nhiều nẽo cao sâu,

                           Hãy tìm kiếm cái không mới có.”

Ông TT Huệ bảo: “Đây là đạo Vô Vi của Lão Trang”.

Đức Giáo Chủ nói khuyên Sư Vãi, đạo Lão Trang làm gì mà có Sư Vãi, nếu không, lời nói ông Huệ là hư nguỵ, ông chưa hiểu Tam giáo là gì. Từ Vô Vi đây là đối với hữu vi, vì Hữu vi là pháp hư hoại “nhứt thiết hữu vi pháp, như mộng huyển bào ảnh, như lộ diệt như điển, ưng tác như thị quán”. Hữu vi là tà đạo còn Vô vi là chánh đạo. Nên Đức Phật nói: “Nhược dĩ sắc kiến ngã, Dĩ âm thanh cầu ngã, Thị nhơn hành tà đạo, Bất năng kiến Như Lai”. Đức Giáo Chủ bảo làm Vô vi là bảo tu theo Chánh đạo, thế mà ông TT Huệ binh vực chuông mõ đả kích Đức Giáo Chủ không dè ông chống thẳng với Đức Thế Tôn.

Lỗi thứ 16:

Ông Huệ nói:

                          “Đạo Thích Ca nhiều nẻo cao sâu,

                           Phải tìm kiếm cái không mới có.”

Ông TT Huệ cho Đức Giáo Chủ là ngốc nghếch, còn ông thì rất thông minh, thế mà ông bảo từ Vô vi là của đạo Lão Trang, trong đó Đức Giáo Chủ khuyên Sư Vãi làm Vô vi. Ông Huệ khôn mà không biết từ nào đạo Phật, từ nào đạo Lão, còn Vô vi trong đạo Phật, ông không biết thì tôi nói cho ông nghe.

Vô vi có 6 pháp:

1.- Hư không vô vi,

2.- Trạch diệt vô vi,

3.- Phi trạch diệt vô vi,

4.- Bất động diệt vô vi,

5.- Thọ tưởng diệt vô vi,

6.- Chơn như vô vi.

Còn từ “cao sâu” là Vô thượng thậm thâm trong bài khai Kinh kệ của nhà Phật. Còn “cái không mới có” ông Huệ ôi ! Trình độ ông làm sao hiểu nổi, ông còn non kém lắm, mà cái từ Chơn không diệu hữu thì quá mầu nhiệm. Xem trong tập Luận văn của ông đánh giá được ngay, ông là người quá cao vọng. Tính bài luận cao sâu không ngờ chẳng có gì là chơn lý cả, toàn là bài bác Phật Pháp, đả kích Tổ Sư, đã ngu xuẩn mà chê Thánh nhơn, chê Đức Giáo Chủ dốt, mới Tiểu học mà bàn luận Bát nhã, không ngờ chính ông chê Bát nhã Tâm kinh của Đức Thế Tôn. Đức Giáo Chủ nói: “Vô pháp tướng mới là thiệt tướng” đó là đúng với câu: “Thị chư pháp không tướng” của Bát nhã Tâm kinh. Nếu có Lục tổ bàn luận Bát nhã chắc ông sẽ chê rằng ông dốt ơi ! ông không biết một chữ mà luận Bát nhã cái gì, phải không ông Huệ ?

Bát nhã là pháp phá Ngã, mà ông thì Ngã như núi Tu Di làm gì mà ông hiểu được Bát nhã, phẩm tương tợ mà ông còn chưa hiểu làm gì mà ông biết được thực tướng của Bát nhã.

Tôi xin khái lược Giáo lý PGHH theo sự hiểu biết non trẻ của mình, toàn bộ Sấm Giảng Thi Văn Giáo Lý chỗ nào nói khổ là Khổ đế (Y liễu nghĩa bất y bất liễu nghĩa) trong Tứ y pháp. Còn chỗ nào nói tội lỗi Thầy không cho làm là Tập Đế (Y liễu nghĩa bất y bất liễu nghĩa). Chỗ nào nói vui cho chúng sanh hâm mộ tu tập là Diệt Đế. Chỗ nào dạy tu tập tất cả thiện pháp là Đạo Đế. Còn chỗ nào Thầy dạy như câu: “Tu với tỉnh biết” là kiến đạo “Làm chẳng khó” là tu đạo “Nếu lặng tâm tỏ ngộ đạo mầu” là chứng đạo.

Còn như câu: “Ta yêu chúng viết ra Giảng kệ, Khuyên tăng đồ cùng các tín đồ. Nghe cạn lời chớ có mờ hồ” là Văn huệ “Tìm hiểu nghĩa” là Tư huệ “Làm theo đắc đạo” là Tu huệ. Còn chỗ nào Ngài dạy nhìn thẳng vào tâm tánh là thật Pháp. Còn chỗ nào Ngài dạy tu từ là huyền Pháp, mà cũng là Hóa thành vụ trong kinh Diệu Pháp Liên Hoa. Nếu không hiểu được những cơ bản như trên, mà đánh giá Giáo lý PGHH là nhứt định không đúng. Tôi đơn giản ít pháp trong đạo Phật để đem so sánh trong Giáo lý mà Đức Giáo Chủ dạy trong đời mạt pháp rất phù hợp với căn cơ của chúng sanh. Nếu như Đức Thế Tôn có hóa thân trở lại cũng phải dạy thế chớ không thể nào khác được.

Là một Tu Sĩ 37 năm chưa hề bỏ cốc, đêm nào cũng thường đọc Kinh sách nghe băng đĩa các vị Thiền sư, không vị nào luận như ông TT Huệ, nếu bài Luận văn ông đúng thì các vị Thiền sư sai hết, còn nếu các vị Thiền sư đúng thì bài Luận văn nên đốt bỏ đi, vì trong đó toàn lời bất nhã hủy báng Chánh pháp, chê bai Tổ sư. Ông nên sám hối là vừa, tôi thành tâm nguyện cầu Thập phương Tam bảo hộ trì cho ông khỏi Tam ác đạo.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

An Lạc Am, ngày 12 tháng 11 năm Nhâm Thìn.

                                                     Tu Sĩ THÂM TÍN

 

2012-12-30 BẢN KHÁNG CÁO về bài luận văn tốt nghiệp Cử Nhân Phật Học của THÍCH THIỆN HUỆ (Phần II)

posted Dec 31, 2012, 7:12 AM by Trung Hiếu Nguyễn   [ updated Dec 31, 2012, 2:22 PM by Văn Hiệp Nguyễn ] 

BẢN KHÁNG CÁO VỀ BÀI LUẬN VĂN TỐT NGHIỆP

CỬ NHÂN PHẬT HỌC CỦA THÍCH THIỆN HUỆ (Phần II)

Kính gởi: Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, Đồng bào trong và ngoài nước, Cộng đồng Quốc Tế và gốc chánh tông các Tôn giáo bạn.

Tôi là: Tu sĩ Võ Văn Thanh-Liêm sinh năm 1940, hiện cư ngụ tại Ấp Long Hòa 2, Xã Long Điền A, Huyện Chợ Mới, Tỉnh An Giang. Pháp danh là Nhựt Quang Minh, trụ trì chùa Quang Minh Tự, tu theo đạo Phật Giáo Hòa Hảo, do Ngài Đức Huỳnh Giáo Chủ khai sáng năm 1939, hiện nay đã có trên 7 triệu Tín đồ.

Kính thưa Quý vị,

Ngày nay Tín đồ vừa bắt được tin nóng bỏng, xuyên tạc của Thích Thiện Huệ, thế danh là Nguyễn Văn Huệ của Giáo hội Quốc doanh Học viện Phật Giáo Việt Nam, tại Thành Phố Hồ Chí Minh, khóa IV (1997-2001) tốt nghiệp Cử Nhân, Giáo sư hướng dẫn là Giáo sư Minh Chi. Minh Chi khai mở trường Phật giáo để đào tạo chúng tăng để noi theo con đường Đức Phật cho thoát khỏi bể khổ luân hồi. Trái lại, ông không đem lời Phật dạy lại học theo tánh chất phàm phu, chê bai lời Phật Thánh, lại còn phỉ báng các Tôn giáo chánh tông của Phật.

Thiện Huệ, ông mặc áo Cà-Sa mà để cho ma sai khiến, ăn cơm của bá tánh mà hiệp với kẻ bán nước hại dân, đồng lõa với phái Tam Vô, mở đạo Quốc doanh để che mắt Quốc tế, đánh lừa nhơn dân quần chúng.

Kính thưa Quý vị,

Ai là người vì Đạo nhìn cho thật kỹ, Giáo sư Minh Chi cũng là một phe phá đạo, chê bai hại Thầy đấy.

Kính thưa ông Thích Quảng Độ, Giáo hội Phật giáo cùng chư Tăng chánh tông của Phật, yêu cầu quý ông phân minh chánh tà Phật giáo cho ra lẽ. Coi ông Thích Thiện Huệ Giáo hội Phật giáo quốc doanh, ở phái vô đạo ác nhơn nào chủ mưu mà làm cho nhơ danh, lem úa đạo Phật.

Kính thưa Quý vị, tôi có đôi lời phân minh tà chánh dưới đây:

Ban Trị Sự Quốc doanh của đảng lập ra mang danh PGHH, mà lại thờ ơ trốn tránh trách nhiệm, quý ông không sợ tiếng đời mai mỉa, mỉa mai. Nhiều quyển sách ra đời như là Dòng Sông Thơ Ấu, Sư Thúc Hòa Hảo… Ban trị sự quý ông thấy cũng làm ngơ, không lời phản đối, nhập tùng theo kẻ phá đạo.

Kính thưa Quý vị,

Đa số người mến Đạo kính Thầy, phải làm đơn phản đối kịch liệt đến Nhà nước, làm cho quyển sách ấy biến mất đi không còn thấy nữa.

Nay ông Thích Thiện Huệ đậu bằng tốt nghiệp Cử Nhân, khóa học của Nhà nước mở ra. Ông Thiện Huệ hay là Cán bộ về hưu, thì đảng phải gánh chịu lời nói trong và ngoài hành vi của ông Thích Thiện Huệ.

Kính thưa Quý vị,

         Ban Trị Sự hôm nay nghe thấy bài Luận Văn của ông Thích Thiện Huệ dày 57 trang ra đời, sỉ nhục chê bai Thầy, mà Trị Sự viên vẫn điềm nhiên tọa thị, khác nào giúp sức cho giặc. Đảng CS quý ông thâu dụng chi kẻ phản Đạo phụ Thầy mà dựa bệ, hút máu lương dân, phản Thầy bán Đạo mua danh thì chắc chắn sau này cũng phản Đảng CS được vậy.

Ban Trị Sự quý ông ăn cơm gạo tiền của Hòa Hảo, mà lại bán mình hiến thân cho Đảng, nhập môn tà đạo, đội lốt Tôn Giáo để mưu lợi cầu danh rồi lại phá Đạo, diệt Đạo. Tổ Tiên Ông Bà đã khuất bóng, để lại tấm gương sáng, quý ông quăng tấm gương Tổ tiên xuống bùn trịn. Thân sung sướng như tôi đày, thả hồn theo dòng nước Vô Thần rồi mãi mãi chìm sâu với đáy biển, sanh tử luân hồi không dứt.

Kính thưa Quý vị,

         Bài Luận văn của ông Thích Thiện Huệ khai đề năm học (1997-2001), 11 năm nay ẩn dấu đợi thời, nay lại gặp người đưa ra để phổ biến.

         Đồng đạo ơi ! hãy nhìn cho thật kỹ, ai là người giữ Đạo, vì Đạo hay là mang lốt trá hình phá Đạo. Từ Cổ chí Kim không ai thoát khỏi máy lọc tạo hóa thiên nhiên, thời gian trắng đen đều tỏ rõ.

Kính thưa Quý vị,

                 “Bửu-Sơn nạn, Thầy xa cách trở,

                  Tớ lìa Thầy ai nở thung dung.

                  Đạo nguy nàn cùng chung gánh vác,

                  Phận Tín đồ báo đáp công ơn.

                  Đạo tâm chí cả chớ sờn,

                  Đừng nghe giọng hát tiếng đờn quái nhơn.

                  Đại diện đứng trước cầm đờn,

                  Sau lưng người khảy oán hờn mặc ai.

                  Khảy câu phá Đạo hôm nay,

                  Khảy câu phản Đạo phá bài êm tai.

                  Đảng mà có Đạo, Đảng sai,

                  Đạo mà theo Đảng thiệt lai đạo Tà.

                  Nhãn hiệu có thay đi là,

                  Giống tà đổi lốt cũng tà người ơi!

                  Bạo quyền trước mũi ngồi bơi,

                  Vô Thần tay lái lộng khơi mặc tình.

                  Đồng đạo theo đó muôn nghìn,

                  Khoanh tay ngồi ngó phận mình quá giang.

                  Thầy xưa lâm nạn tách đàng,

                  Gương này Thầy để rõ ràng biết không?

                  Sa vào hết kiếp khó mong!”

Kính thưa Quý vị,

         Tỷ như người con thảo, anh hiền, khi cha mẹ đi xa vắng, gặp phải người em say sưa rượu chè cờ bạc, theo đàng điếm, về lấy của trong nhà tiêu hết, bán cả ruộng vườn nhà cửa. Nếu là người anh hiền phải luôn luôn khuyên lơn ngăn cản, tuyệt đối không cho làm tiêu sự nghiệp của ông cha, nhưng chẳng nên tranh đấu giết hại lẫn nhau mà thêm đau lòng cha mẹ. Con lành dữ cũng là con, tình thương Đức Phật như mẹ thương con vậy.

Kính thưa Quý vị như câu:

                 “Cha để lại Lầu đài báu vật,

                  Con thảy hiền giữ cất mà nhờ.

                  Lúc nào cũng kính tôn thờ,

                  Ví như cơm bữa phút giờ không quên.

                  Con hiếu thảo đáp đền cha mẹ,

                  Đứa ăn chơi là kẻ hoang đàng.

                  Đêm ngày bờ bụi lang thang,

                  Trở về lấy của phá tan cửa nhà.

                  Con trung hiếu phải ra ngăn cản,

                  Không cản thì gia sản phải tiêu.

                  Tìm lời khuyên giải đủ điều,

                  Chẳng nghe thì phải quyết liều cản ngăn.

                  Đừng cấu xé giành ăn giết hại,

                  Đau lòng cha ai lại cũng con.

                  Không ngăn nhà cửa chẳng còn,

                  Cha về hỏi đạo làm con thể nào?”

Kính thưa Quý vị,

         Mình là Tín đồ gặp kẻ phá Đạo, thì phải hết lòng kiên trì giữ Đạo. Khi gặp lúc bạo quyền diệt Đạo, thì mình phải hy sinh Tử vì Đạo. Người ta không phá, không diệt thì mình phải tu cho liễu đạo, như vậy mới xứng đáng tín đồ PGHH, và chẳng phụ ơn Thầy cùng đức Phật. Có câu là:

                 “Tình cha con như đạo Thầy trò,

                  Thầy để lại tàng kho Pháp bảo.

                  Giữ đạo tấm gương Phật giáo,

                  Gặp lúc hy sinh vì đạo hy sinh.

                  Muốn liễu đạo quên mình đạo đắc,

                  Đạo cũng như con mắt soi đường.

                  Mắt còn thì đạo trùng dương,

                  Mắt mù đạo mất lạc đường khó ra.

                  Các Tôn giáo ai là vì đạo,

                  Cùng đệ huynh Hòa Hảo hiệp đàng.

                  Nghiêng vai gánh đạo bảo toàn,

                  Đạo còn phổ hóa đạo tràng khắp nơi.

                  Cầu sớm được gặp đời Thượng Cổ,

                  Cầu Ta-Bà Phật Tổ đáo lai.

                  Long Hoa Di-Lặc Phật ngài,

                  Chúng sanh tiếp dẫn đến ngay Phật đà.”

Kính thưa Quý vị,

         Đảng CS cho là cách mạng giải phóng Miền Nam, đất nước hòa bình đem lại ấm no cho dân tộc. Mà trái lại, dân chúng phải phiêu lưu trên đất khách. Còn người tu giữ Đạo phải vào tù, ra khám kéo dài đến nay không dứt người bị bắt lưu đày về tù Tôn giáo.

Hôm nay, Đảng nhà nước lại mở ra kế sách chiến lược lập thành một mối quốc doanh, do Đảng và Nhà nước chủ trì làm đầu, theo đường lối của Đảng CS, thì Ban Trị Sự PGHH Quốc doanh có khác nào là kẻ tôi đày, tay sai của đảng. Phật Giáo Thống Nhất và các Tôn giáo bạn có khác gì đâu?

Kính thưa Quý vị,

         Ngày nay Nhà nước mở trường dạy đạo cũng do Đảng kiểm tra giám sát, phê phán đậu rớt, có ai lọt ngoài vòng kiểm soát của Đảng được bao giờ? Vậy thì ông Thích Thiện Huệ chê bai, phê bình Đức Huỳnh Giáo Chủ, Thầy của chúng tôi. Tín đồ và đồng đạo hãy nhìn cho thật kỹ coi ai là đầu mối chủ chốt, khiến sai ông Thích Thiện Huệ luận ngôn tác tệ như vậy. Thật là quá sáng tỏ lắm rồi, vì ngông cuồng theo chủ thuyết mới lầm lạc.

Quý vị muốn tìm ông Thiện Huệ có đâu xa, đến ngay Văn phòng Đảng thì gặp. Trên 7 triệu Tín đồ kẻ trước, người sau lần lượt đồng đứng dậy, làm vang ầm lên đòi hỏi đảng CS xử lý ông Thích Thiện Huệ, trả lại sự công bằng cho PGHH.

Kính thưa Quý vị, trước khi tạm dừng lời:

1.- Chúc Thiện Huệ, ông làm bài phản giáo chê bai Thầy tôi là Đức Huỳnh Giáo Chủ, ông bỏ chánh Pháp, sai lời Phật dạy. Thế mà được Đảng CS khen tặng ông cho đậu tốt nghiệp bằng cấp Cử Nhân.

2.- Chúc Ban Trị Sự PGHH Quốc doanh đồng mưu âm thầm với chủ thuyết Lê-nin, Các-mác, được đảng CSVN ban cho các ông cặn bã lợi danh là đội lốt Tôn giáo rất khéo, phá Đạo cũng hay, làm tay sai đắc lực, đày tớ quá giỏi, nịnh hót trung thành. Rồi đây lịch sử Cổ Kim sẽ ghi lại, nguyền rủa các ông bán Đạo hại đời, để lại hậu lai con cháu phải gánh chịu xấu xa hậu quả không lường.

3.- Sau cùng kính chúc đồng đạo thương Thầy mến Đạo, đặt hết lòng tin tưởng, vững tâm trên con đường đầy gai gốc, dẹp hết quét sạch cho khách lữ hành khỏi sa vào cạm bẫy gai chông.

Tỷ như Tam Tạng trên đường thỉnh Kinh, qua Tây Thiên Trúc gặp yêu ma chận đường 81 nạn, nhưng vì chí cả Ngài không sờn mới gặp Phật chứng quả. Tín đồ Hòa Hảo hôm nay cũng mường tượng như thế đó.

Trước khi dứt lời, chúc Đồng đạo hãy bình tâm suy nghĩ, lấy trí huệ mà giải thích cho ông Thiện Huệ sớm cải tà quy chánh cho khỏi sai lầm theo bọn cầm quyền phi đạo, mà phải lãnh lấy hậu quả sau này.

Giáo Hội PGHH và Đồng bào trên thế giới cùng ban rải ra minh lý.

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

                                  An Giang, ngày 30 tháng 12 năm 2012

                                             Đồng Đạo cùng đứng tên

Tu Sĩ: VÕ VĂN THANH LIÊM

                                  Cư Sĩ: VÕ VĂN BỬU
Categories: Sinh Hoạt Tôn Giáo | Leave a comment

Blog at WordPress.com.