Daily Archives: February 3, 2014

Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH trường-cữu

Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH trường-cữu

Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH trường-cữu

Ðức Huỳnh Giáo Chủ
Vương Kim

 

 

Ðức Phật, Hoàng thiên lịnh giáng trần,

 

Huỳnh gia chuyển kiếp lập đời Tân.

 

Giáo truyền đạo Thích dìu sanh chúng,

 

Chủ ý chọn người vẹn Tứ ân.

 

 

(Hình Tác giả: Vương Kim Phan Bá Cầm)

 

Phần I:

 

HÀNH TRẠNG

 

 

Thiên thứ nhứt

 

Giai đoạn ra đời mở đạo

 

 

Chương I: Bối cảnh xã hội

 

Chương II:Thân thế

 

Chương III: Ra Tế độ

 

Chương IV: Đăng Sơn

 

Chương V: Sứ Mạng

 

Chương VI: Lưu Cư

 

Chương VII: Vận Ðộng Ðộc Lập

 

Chương VIII: Tổ Chức Hàng Ngũ

 

Chương IX: Chuẩn Bị Ðấu Tranh

 

 

Thiên thứ hai

 

Giai đoạn hoạt động đấu tranh

 

 

Chương X: Dấn Thân

 

 

Thiên thứ ba

 

Giai Ðoạn Vắng Mặt

 

 

Chương XI: Lý Do Thọ Nạn

 

Chương XII: Còn Hay Mất

 

 

Phần II:

 

SỰ NGHIỆP

 

 

Thiên thứ tư

 

Sự Nghiệp Về Mặt Ðạo

 

Tôn Phái Phật Giáo Hòa Hảo

 

 

Chương XIII: Học Phật

 

Chương XIV: Tu Nhân

 

 

Thiên thứ năm

 

Sự Nghiệp Về Mặt Ðời:

 

Công nghiệp cách mạng

 

 

Chương XV: Quân Sự.

 

Bộ Ðội Nguyễn Trung Trực

 

 

Chương XVI: Chánh Trị

 

Việt Nam Dân Chủ Xã Hội đảng

 

Cùng một tác giả:

 Long Hoa xuất bản

–         Tận Thế và Hội Long Hoa (1952)

–         Đức Phật Thầy Tây An (1953) (hiệp với Đào Hưng)

–         Để Hiểu Phật Giáo Hòa Hảo (1954) (hiệp với Thanh Sĩ)

–         Ðời Hạ Ngươn (1960)

–         Đời người dướI ánh sáng Đạo Phật (1960)

–         Bửu Sơn Kỳ Hương (1966)

–         Hành sử Đạo Nhân (1970)

–         Tu Hiền (1972)

–         Đời Thượng Ngươn (1973)

–         Pháp Môn Tịnh Độ (1973)

–         Tại Sao Ta Phải Tu (1974)

Dân Xã Tùng Thư

–         Chánh trị thường thức (1956)

–         Tinh thần cán bộ (1971)

–         Lập trường Dân Xã Đảng (1971)

MUC LUC CHƯƠNG 1 | | CHƯƠNG 2 | | CHƯƠNG 3 | | CHƯƠNG 4 | | CHƯƠNG 5 | | CHƯƠNG 6 | |CHƯƠNG 7 | | CHƯƠNG 8 | | CHƯƠNG 9 | | CHƯƠNG 10 | | CHƯƠNG 11 | | CHƯƠNG 12 |

CHƯƠNG 13 | | CHƯƠNG 14 | | CHƯƠNG 15 | | CHƯƠNG 16 | | CHƯƠNG 17|

 

About these ads 

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Like this:

Advertisements
Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Cuộc họp báo kỳ quái khiến nhiều bài báo mang tuyên truyền độc hại về Pháp Luân Công

Cuộc họp báo kỳ quái khiến nhiều bài báo mang tuyên truyền độc hại về Pháp Luân Công

NEW YORK – Ngay sau cuộc đàm phán thu hút giới truyền thông nhằm mua lại New York Times, ông trùm tư bản vật liệu tái chế người Trung Quốc, Trần Quang Tiêu, đã tổ chức một cuộc họp báo tại Thành phố New York ngày hôm qua, nhằm đóng góp tiền ủng hộ một bà mẹ và con gái được cho là đã tham gia vào vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn năm 2001, vụ án mà chính phủ Trung Quốc xác định những người tham gia là các học viên Pháp Luân Công.

Đáng tiếc là ngay từ đầu đã thấy đây là một cái bẫy, và hầu hết các phương tiện truyền thông đều đã mắc mưu.

Cuộc họp báo nhằm đề cao hai người phụ nữ này đã lặp lại tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) nhằm bôi nhọ Pháp Luân Công. Tuy vậy, các câu hỏi từ những người tham gia tập trung vào lời khẳng định nỗ lực mua lại New York Times của ông Trần, mà hầu như không hề tập trung đến nội dung của cuộc họp báo. Rõ ràng là cuộc đàm phán mua New York Times của ông Trần rất hiệu quả trong việc thu hút giới truyền thông.

Trong 24 giờ qua, một vài hãng thông tấn hàng đầu đã công bố những bài báo về sự kiện họp báo này. Có nhiều bài nhắc lại luận điệu của Bắc Kinh rằng các học viên Pháp Luân Công là những người đã tham gia vào vụ tự thiêu trên Quảng trường Thiên An Môn năm 2001. Một số bài thậm chí còn đăng tải tuyên truyền lừa dối cốt yếu của Bắc Kinh: rằng Pháp Luân Công là một nhóm nguy hiểm hay cực đoan, ngụ ý về một cơ sở hợp lý cho việc nhóm này bị đàn áp và bức hại trong suốt 14 năm qua tại Trung Quốc. Trên thực tế, Pháp Luân Công là một Pháp môn tu tập Phật Gia hòa bình, và thấm nhuần văn hóa truyền thống Trung Hoa – tất cả những điều mà chế độ Trung Cộng đã thừa nhận và ủng hộ cho đến năm 1999 khi mà một nhóm lãnh đạo cấp cao lao vào chiến dịch phỉ báng và tiêu diệt Pháp Luân Công.

Cách thức mà cuộc họp báo vận hành, và điều mà nó nhắm đến làm dấy lên những câu hỏi nghiêm trọng cho những phóng viên và biên tập viên phương Tây. Chủ yếu là: Nó có đáng để báo cáo, khi không có điều tra và những tuyên bố đáng chú ý trong suốt cuộc hội thảo, đặc biệt trong đó các cá nhân tham gia cho thấy một mưu đồ rõ ràng là sử dụng truyền thông phương Tây để công bố những điều giả dối được khắc ghi bởi một chế độ cộng sản ngoại quốc – những điều giả dối đã cướp đi sinh mạng của những người vô tội?

Vụ án được cho là tự thiêu, tiêu điểm của cuộc họp báo, không chỉ là điều gì đó mà Pháp Luân Công “phủ nhận” sự liên quan của mình giống như được báo cáo trên nhiều phương tiện truyền thông. Nó đã được vạch trần rõ ràng, với chứng cứ thể hiện những điểm mấu chốt trong câu chuyện của chính quyền là hoàn toàn bịa đặt. Trên thực tế, có nhiều chứng cứ cho thấy vụ việc này được dàn dựng bởi chính quyền Trung Quốc hơn là liên quan đến những học viên Pháp Luân Công chân chính.

Điều biến sự kiện này trở thành bi kịch là tuyên truyền từ chính quyền Trung Quốc xung quanh vụ tự thiêu năm 2001 này quá hiệu quả. Không lâu sau khi ào ào đăng tải những chương trình TV và những bài báo, tại Trung Quốc bắt đầu tố cáo sai trái các học viên Pháp Luân Công vì đã tự thiêu vào năm 2001, việc sử dụng bạo lực một cách có hệ thống và bắt giữ không thông qua xét xử các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc đã leo thang, với vô số những án mạng do tra tấn và lạm dụng khi giam cầm trên khắp đất nước. Một bài báo trên Washington Post được đăng năm 2001 mô tả chi tiết việc sử dụng bạo lực có hệ thống nhằm “hủy diệt” Pháp Luân Công.

Nếu ông Trần thật sự quan tâm đến việc giúp đỡ những nạn nhân tại Trung Quốc, tại sao ông ta không hỗ trợ những nạn nhân tự thiêu người Tây Tạng, những người đã tự thiêu mình để phản đối sự lộng hành và tham nhũng tại Tây Tạng? Tại sao ông không chi trả những điều trị y tế cho những học viên Pháp Luân Công đã bị tật nguyền do bị tra tấn dã man trong khi bị cảnh sát giam cầm?

Có lẽ điều quan trọng nhất là, tại sao những câu này không phải là được hỏi từ các phóng viên, và được điều tra rõ ràng trong các bài báo cáo? Tại sự kiện họp báo, những câu hỏi được đưa lên bởi hầu hết các phương tiện truyền thông chỉ quan tâm đến cuộc đàm phán của ông Trần với New York Times (kể cả khi hầu hết những nhà quan sát Trung Quốc có cùng nhận định rằng cuộc đàm phán chỉ là một trò quảng cáo). Tại sao?

Rõ ràng là: vẫn có những báo chí cao thượng về Trung Quốc, và đó là những nỗ lực đáng khâm phục và vô giá đối với công chúng. Tuy nhiên sự kiện họp báo của ông Trần thì không phải vậy.

Chúng ta hiểu rằng nguy khó trùng trùng đối với các tổ chức truyền thông… kinh phí eo hẹp, nhân viên ít ỏi, và các chủ đề ngày càng trở nên phức tạp, đặc biệt là khi phải đối đầu với những tác nhân từ chế độ cộng sản – một chế độ mà nguồn gốc của quyền lực và sự bảo vệ quyền lực gắn chặt với sự kiểm soát truyền thông. Tuy thế, chúng ta không thể để cho ĐCSTQ bỡn cợt phương tiện truyền thông phương Tây như thế. Điều đó dỗ dành, nếu không muốn nói là trợ giúp, cho sự bạo ngược.

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Chúng ta nên biết rõ tội Diệt chủng ở Trung Quốc ngày nay

Nhớ lại thảm sát Holocaust: Chúng ta nên biết rõ tội Diệt

chủng ở Trung Quốc ngày nay

 Edward McMillan-Scott       January 31, 2014      Chế Độ Trung CộngNhân Quyền Cho Trung Quốc     No Comment
Edward McMillan-Scott (R), vice president of the European Parliament for Democracy and Human Rights, and Madeline Albright (L), former U.S. secretary of state, in Brussels on March 14, 2011. (© European Union 2011 PE-EP) Edward McMillan-Scott (Phải), Phó Chủ tịch Nghị viện châu Âu về Dân chủ và Nhân quyền, và Madeline Albright (Trái), cựu Ngoại trưởng Mỹ, tại Brussels ngày 14 tháng Ba, 2011 (© European Union 2011 PE-EP) Nhớ lại thảm sát Holocaust: Chúng ta nên biết rõ tội Diệt chủng ở Trung Quốc ngày nay Ngày 27 tháng 01 hàng năm, Liên Hiệp Quốc tưởng nhớ cuộc thảm sát Holocaust đã giết nhiều người gốc Do Thái trong Thế chiến II. Ngày đó cũng là kỷ niệm ngày giải phóng Trại Chết Auschwitz-Birkenau, 27 tháng 1 1945, của Đức quốc xã ở Ba Lan. Khoảng 6 triệu người Do Thái đã bị giết bởi chính sách kỳ thị chủng tộc của Đức quốc xã (*). Trong năm 1942, thanh niên trai trẻ Ba lan Jan Karski cố gắng thuyết phục các nhà lãnh đạo Đồng minh về trại tử thần của Đức Quốc xã, mà anh đã chứng kiến. Thẩm phán Tòa án Tối cao Mỹ Felix Frankfurter-chính ông là người Do Thái, nói “Tôi không bảo rằng người thanh niên trẻ tuổi này nói dối. Tôi nói rằng tôi không thể tin anh ta. Có một sự khác biệt” Chúng ta biết sự thật ngày hôm nay, nhưng chúng ta ít nhớ sự kiện đã có ít nhất 38 triệu người Trung Quốc bị giết bởi Mao Trạch Đông. Và hầu như sự kiện không được công nhận cho đến gần đây bởi cộng đồng quốc tế, đó là cuộc đàn áp có hệ thống Pháp Luân Công, môn tu luyện tinh thần của Phật gia, môn tu luyện tập các bài khí công, với khoảng 70 triệu người đến 100 triệu người ở Trung Quốc và họ phải gánh chịu khổ nạn đàn áp diệt chủng từ năm 1999. Tôi trích dẫn lời của Thẩm phán Frankfurter trong một bài báo mà tôi viết cho tờ báo tại địa phuơng, Yorkshire Post, trong ngày trở lại của tôi từ chuyến thăm tìm hiểu sự thật tại Trung Quốc vào năm 2006. Tôi đã viết nhiều bài báo tương tự. Trong tư cách Phó Chủ tịch Nghị viện châu Âu về Dân chủ và Nhân quyền, tôi đã bí mật gặp các cựu tù nhân lương tâm Pháp Luân Công ở Bắc Kinh. Một trong số họ nói với tôi rằng người bạn thân của mình đã biến mất khỏi nhà tù và lần tiếp theo, ông đã nhìn thấy trên thân thể của nạn nhân tại bệnh viện nhà tù có nhiều lỗ loét mà do đó bộ phận cơ thể rõ ràng đã bị gỡ bỏ, để bán. Chính phủ Thừa nhận Sự Thật Nghị quyết của Nghị viện châu Âu ngày 12 tháng 12, mà tôi tài trợ, dứt khoát lên án việc mổ cắp nội tạng của chế độ Trung Cộng, đặc biệt là từ các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công. Trong cùng một tuần, một ủy ban Quốc hội Mỹ đã thông qua một nghị quyết song song, và một bản kiến ​​nghị với 1.5 triệu chữ ký đã được trình lên Liên Hiệp Quốc. Các hành động này đã chấm dứt sự thiếu tin cậy về tội phạm diệt chủng và giết tù nhân có lựa chọn, đặc biệt là các học viên Pháp Luân Công, nhằm mổ cướp các bộ phận nội tạng của họ. Họ là những tù nhân chỉ ở Trung Quốc bị kiểm tra máu và nước tiểu như một phần của quá trình lựa chọn, và hàng ngàn người đã đuợc chứng nghiệm phù hợp mô và sau đó, theo nghĩa đen, bị giết cho việc đặt hàng tại một trong 169 trung tâm cấy ghép trên toàn Trung Quốc. Khoảng 10.000 cuộc giải phẩu được thực hiện mỗi năm và các cơ quan nội tạng chủ yếu đến từ các tù nhân, bởi vì hiến tạng (tự nguyện) hầu như không có ở Trung Quốc, vì những lý do về phương diện văn hóa. Kể từ khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu vào năm 1999, các nhà nghiên cứu David Kilgour và David Matas ước tính có hàng chục ngàn người đã bị vong mạng do mổ cắp nội tạng. Luật sư Cao Trí Thịnh Tôi đã vận động phản đối tội phạm kinh khủng chống lại loài người này kể từ chuyến thăm Bắc Kinh của tôi vào năm 2006. Ở đấy, tôi lần đầu tiên được tiếp xúc với ông Cao Trí Thịnh, một Luật sư Nhân quyền Kitô giáo, mà các báo cáo trong năm 2005 của ông về cuộc đàn áp các học viên Pháp Luân Công đã dẫn đến việc đóng cửa văn phòng luật sư Bắc Kinh của ông. Sau chuyến thăm của tôi, ông Cao và tôi vẫn giữ liên lạc về cải cách ở Trung Quốc nhưng ông đã bị bắt vào ngày 15 tháng Tám 2006, rồi sau đó bị kết tội “lật đổ” và bị một loạt các lao lý tù tội, bắt giữ tại nhà, và kể từ đó ông đã biến mất trong một thời gian dài. Điều này đã không ngăn chặn những hoạt động của ông trong những ngày đầu, gồm có viết thư ngỏ thông qua tôi gữi đến Nghị viện châu Âu và Quốc hội Hoa Kỳ. Cuối cùng, ông đã bị im tiếng trong một nhà tù không ai hay biết. Theo báo cáo báo chí, các thành viên của gia đình ông cuối cùng đã liên lạc được với ông vào tháng Giêng năm 2013 tại một nhà tù ở tỉnh Tân Cương. May mắn thay, vợ ông, người mà tôi đã gặp tại Washington tháng 3 năm 2013, con trai và con gái đã được đến Hoa Kỳ. Ngày 02 tháng 12 năm 2012, tôi mở đầu cuộc điều trần trong một loạt các phiên điều trần về nhân quyền ở Trung Quốc tại Nghị viện châu Âu ở Brussels, biện hộ cho việc thả ông Cao, với tuyên bố qua video từ con gái ông là Gege. Một trong những “tội” của Cao là ông đã gặp cựu phái viên tra tấn của Liên Hiệp Quốc, Tiến sĩ Manfred Nowak, vào đầu năm 2006. Nowak-người tiền nhiêm của tôi trước khi tôi được trao giải thưởng trong năm 2013, Huân chương Danh dự của Trung tâm Liên trường Đại học châu Âu về Nhân quyền và Dân chủ – khẳng định rằng hai phần ba số các tù nhân trải qua “cải tạo lao động” trên toàn Trung Quốc là học viên Pháp Luân Công. Sau khi gặp gỡ hàng trăm cựu tù nhân Pháp Luân Công của lương tâm sống lưu vong, tôi không có gì nghi ngờ điều này là đúng sự thật, và hơn nữa, hàng ngàn học viên đã bị mất cuộc sống của họ trong nạn làm ăn đê hèn về cấy ghép nội tạng được tổ chức thông qua và Quân đội Giải phóng Nhân dân. Hoạt động này là trái với Điều 2 của Công ước Diệt chủng. Tôi đang vận động cho việc đăng ký quốc tế những người tra tấn và giết hại tù nhân. Nó được duy trì để truy tố trong tương lai bởi Tòa án Hình sự Quốc tế. Điều này chỉ có thể được thực hiện khi nào Trung Quốc được tự do. Không giống như Trung Quốc, Liên minh châu Âu là một nền dân chủ. Vào ngày 22-25 tháng Năm, những cuộc bầu cử được tổ chức trên toàn Liên minh châu Âu, bao gồm cả khu vực của tôi, Yorkshire và Humber. Tôi đã thay đổi Đảng (tôi đã trở thành một đảng Dân chủ Tự do vào năm 2010 khi Đảng Bảo thủ trở nên quá chống châu Âu), nhưng tôi hy vọng sẽ được tái đắc cử để tiếp tục 5 năm nữa truyền bá sự thật về cuộc đàn áp và giết hại các học viên Pháp Luân Công. *Edward McMillan-Scott, thành viên Nghị viện châu Âu (Anh quốc, Dân chủ Tự do), là Phó Chủ tịch Nghị viện châu Âu về Dân chủ và Nhân quyền. -Chú thích: (*) Nazi
Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Pháp Luân Công Không Gây Ra Vụ Sập Mạng Internet Ở Trung Quốc

Pháp Luân Công Không Gây Ra Vụ Sập Mạng Internet Ở

Trung Quốc

 Joshua Philipp và Luchen, Epoch Times       January 30, 2014      Thế Giới     No Comment

A woman views the Chinese social media website Weibo at a cafe in Beijing on April 2, 2012. Weibo, along with two-thirds of China's Internet, went offline on Jan. 21, 2013 due to an error. (Mark  Ralston/AFP/Getty Images)

Theo Đài Truyền Hình Trung Ương Trung Quốc thì hai phần ba mạng internet của Trung Quốc bị sập vào ngày 21 tháng giêng. Vụ sập mạng kéo dài hai tiếng đồng hồ bao gồm Weibo, một trong những trang web phố biến nhất Trung Quốc với hơn 500 triệu người dùng. Tất cả các đường truyền được dẫn đến Dynamic Internet Technology (DIT), một trang mạng phi lợi nhuận có các công cụ miễn phí dùng để phá vỡ sự kiểm duyệt Internet ở Trung Quốc.

Trong khi không có cơ quan truyền thông nào của Trung Quốc đề cập về quan hệ giữa Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện bị cấm ở Trung Quốc kể từ năm 1999) và DIT, thì các hãng truyền thông bên ngoài Trung Quốc nói rằng Pháp Luân Công có liên hệ với DIT. Global Times (Thời Báo Hoàn Cầu), tờ báo chính của Đảng cộng sản Trung Quốc, nói rằng sự cố này là một “vụ tấn công đột xuất bí ẩn” xuất phát từ một địa chỉ IP (giao thức internet) thuộc về một “công ty phần mềm gian lận”. Bản tin này được giới truyền thông Trung Quốc đăng lại rộng rãi, bao gồm cả tờ báo chính của chính phủ Trung Quốc, Tân Hoa Xã.

Tuy nhiên, một công ty vận hành quản lý trang web của chính phủ Trung Quốc yêu cầu được giấy tên, đã kể với Reuters rằng “sự cố này không phải là do một vụ tấn công tin tặc”

Hôm nay, Trung Tâm Thông Tin Mạng Internet Trung Quốc, cơ quan hành chính chịu trách nhiệm về các vấn đề về mạng internet dưới quyền Bộ Thông Tin, cung cấp một bản tường trình chính thức về vụ sập mạng. Theo đài truyền thanh Voice of America thì nguyên nhân được cho là do một sự cố máy chủ.

Bill Xia, chủ tịch của công ty Dynamic Internet Technology, nói rằng ông và nhóm của mình bị bất ngờ khi đột nhiên có hàng trăm nghìn lượt người truy cập mỗi giây đến mạng lưới của họ. Xia nói rằng số lượng các truy cập đến đe dọa đánh sập dịch vụ của ông, và ông và nhóm của mình phải làm giảm số lượng truy cập đến. “Chúng tôi nghĩ đó là một cuộc tấn công”, ông cho biết. “Từ góc độ của chúng tôi, chúng tôi đã quan sát thấy số lượng truy cập quá mức và bất thường đến một trong các IP của chúng tôi.

Freegate là một phần mềm miễn phí mà người dân có thể sử dụng để đột phá kiểm duyệt internet và có một sản phẩm anh em tên là Ultrasurf. Xia tạo ra Freegate để giúp người Trung Quốc đột phá khỏi Vạn Lý Tường Lửa, nhưng nó còn được sử dụng bởi người dân ở nhiều nơi trên thế giới, bao gồm Iran, Ai Cập và Myanmar để đột phá khỏi sự kiểm duyệt của các chế độ hà khắc.

Tuy nhiên, nhiều người sử dụng internet Trung Quốc, cũng như những nhà phân tích nước ngoài, tin rằng điều này được gây ra do một sai sót trong hệ thống kiểm duyệt Internet của Trung Quốc.

Mặc cho lời quả quyết của chính quyền Trung Quốc rằng vụ sập mạng internet là một cuộc tấn công do một IP của Freegate phát động, phần lớn các cư dân mạng Trung Quốc trên Weibo không tin nó – và thường đính kèm các bài đăng của họ với những lời lăng mạ truyền thông nhà nước Trung Quốc.

Một cư dân mạng, @sonicblue_nju đăng trên Weibo, “Có thể là tường lửa muốn chặn địa chỉ IP đó nhưng đã mắc sai lầm. Chứ nếu không thì tại sao nó lại có thể mạnh mẽ như thế?”

Một cư dân mạng khác, @PangpangdeKafeiji đề cập trên Weibo rằng anh ta sử dụng Freegate, phần mềm mà anh ta mô tả là “rất xuất sắc” Về tuyên bố của Global Times thì anh nói rằng, “Bài báo đổ lỗi cho Freegate, nhưng tôi nhận định rằng Tường lửa “404” được nâng cấp đặc biệt để đối phó với Freegate, tuy nhiên nó mắc phải sai lầm mà đưa tất cả các đường link sai đến trang đó.”

Chuyện gì đã xảy ra

Ý kiến chung của công dân mạng Trung Quốc là vụ sập mạng là kết quả của một sai sót của Vạn Lý Tường Lửa Trung Quốc, công cụ được chính phủ Trung Quốc sử dụng để chặn và kiểm duyệt các thành phần internet.

Niềm tin này được chứng thực bởi nhiều nguồn tin ngoài Trung Quốc.

“Chúng tôi có bằng chứng kết luận rằng vụ sập mạng này được gây ra bởi Vạn Lý Tường lửa (GFW)”, theo một bản tin mạng của GreatFire.org, một tổ chức phi lợi nhuận vì tự do internet ở Trung Quốc đang phân tích sự cố.

Có tin rằng sự cố được gây ra bởi việc đầu độc DNS, một kỹ thuật “được dụng rộng rãi bởi GFW”.

DNS giống như một cuốn sổ danh bạ internet, và địa chỉ IP và tên miền của một trang web kết nối với nó. Khi bạn gõ một tên miền (giống như “theepochtimes.com”), nó sẽ đến một máy chủ DNS để tìm kiếm địa chỉ IP của tên miền và gửi bạn đến trang web đó.

Bằng cách thay đổi địa chỉ IP của trang web mục tiêu, chính quyền Trung Quốc có thể chặn đường dẫn đến trang web mục tiêu bằng cách gửi người truy cập đến nơi khác. Đây là một ví dụ của kỹ thuật đầu độc DNS được sử dụng rộng rãi bởi các công cụ kiểm duyệt internet của Trung Quốc khi chặn các trang web.

Xia phát biểu trong một thông báo nội bộ rằng quy mô của cuộc tấn công đòi hỏi các tài nguyên rất lớn, “Không có tin tặc nào có thể kiểm soát các tài nguyên để thao túng 3,400 Gbps [gigabytes mỗi giây] lượng truy cập một cách chính xác chỉ để nhắm vào các liên lạc liên quan đến DNS”.

Ông còn chỉ ra hiện tượng mà trong đó một trong vài tên miền không bị ảnh hưởng là có đuôi “.cn” của Trung Quốc. Điều này làm tăng củng cố niềm tin vào giả thuyết của ông vì theo ông thì các tên miền có đuôi .cn được xử lý bên trong Trung Quốc và và chương trình kiểm duyệt cụ thể được sử dụng bởi chính quyền Trung Quốc “sẽ không đánh vào công cụ đánh cắp DNS định vị gần một cửa ngõ quốc tế”.

Các nhà cung cấp dịch vụ internet (ISPs) đã không đưa ra được lời giải thích cho vụ sập mạng. Điều này theo Xia là do “Chính phủ Trung Quốc không bao giờ thừa nhận sự tồn tại của Vạn Lý Tường Lửa, huống hồ là đề cập đến công cụ đánh cắp DNS. Không nhà cung cấp dịch vụ internet nào dám xác nhận sự tồn tại của công cụ đánh cắp DNS này”.

Ông nói, đối với chính quyền Trung Quốc thì việc tạo ra một cuộc tấn công này không có nghĩa lý gì đối với họ nên tôi cho rằng nó là một sai sót trong hoạt động của họ”.

“Có lẽ họ định điền vào một IP khác”, ông nói. “Có lẽ là IP của chúng tôi nằm trong đầu của họ”.

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Không loại trừ chiến tranh ở châu Á’

Không loại trừ chiến tranh ở châu Á’

Cập nhật: 10:22 GMT – thứ hai, 3 tháng 2, 2014
Năm nay đã 90 tuổi, ông Henry Kissinger vẫn tiếp tục phát biểu về nhiều chủ đề quốc tế quan trọng

Nói về an ninh toàn cầu, cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ, ông Henry Kissinger, cho rằng “châu Á đang ở vào tình thế giống như thế kỷ 19 và không loại trừ được khả năng có xung đột quân sự”.

Phát biểu tại một diễn đàn an ninh toàn cầu ở Munich cuối tuần qua, ông Kissinger, người cũng từng giữ chức Cố vấn an ninh của tổng thống Hoa Kỳ và chỉ đạo đàm phán tại Hòa đàm Paris về chiến tranh Việt Nam, bày tỏ quan điểm về căng thẳng Trung – Nhật.

Ông nói rằng với thế giới bên ngoài, điều quan trọng là làm sao không để Nhật Bản hay Trung Quốc bị “lôi kéo vào khả năng dùng vũ lực để giải quyết vấn đề”.

Trước ông Kissinger, bà Phó Oánh, cựu Thứ trưởng Ngoại giao hiện là chủ tịch ủy ban đối ngoại Quốc hội Trung Quốc phát biểu tại Munich rằng “quan hệ với Nhật Bản là tồi tệ nhất từ trước tới nay”.

Lịch sử phủ bóng

Bà Phó Oánh cũng nói “Trung Quốc sẽ có hành động để duy trì ổn định trong vùng” và đổ lỗi cho phía Nhật Bản “chối bỏ tội ác chiến tranh” trong lịch sử, theo Bloomberg.

Đáp lại, Ngoại trưởng Nhật Bản Fumio Kishidanói với hội nghị rằng Nhật đã có những nhìn nhận nghiêm túc về quá khứ chiến tranh và thời chiếm thuộc địa.

Ông cũng nói Nhật Bản “muốn tiếp tục đối thoại với Trung Quốc về chủ đề an ninh”.

Năm nay, hội nghị thường kỳ về an ninh quốc tế tại Munich, Đức tụ họp chừng 300 nhân vật có ảnh hưởng, gồm các vị Ban Ki-Moon, Sergeu Lavrov, Catherine Ashton, Henry Kissinger, John Kerry, Chuck Hagel, Susan Rice và Fogh Rasmussen.

Ông Tập Cận Bình từng long trọng đón tiếp cựu ngoại trưởng, học giả Henry Kissinger

Tại hội nghị ở Bayerischer Hof Hotel hôm thứ Bảy 1 tháng 2/2014 cũng đã xảy ra tranh cãi giữa Ngoại trưởng Nga, Sergei Lavrov và các quan chức EU cùng Hoa Kỳ liên quan đến tình hình Ukraine.

Các chủ đề khác được bàn đến gồm tình hình Afghanistan, Ai Cập, chương trình nguyên tử của Iran và cả các tiết lộ của ông Edward Snowen về chương trình nghe lén toàn cầu của Hoa Kỳ.

Ông Henry Kissinger, năm nay 90 tuổi, đã từng dàn dựng chuyến thăm nổi tiếng đến Trung Quốc của Tổng thống Richard Nixon, gặp Mao Trạch Đông năm 1972, tạo chuyển biến trong quan hệ Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Sau Chiến tranh Lạnh, ông thường được chính quyền Trung Quốc mời sang phát biểu về các vấn đề quốc tế với thái độ tôn kính đặc biệt.

Không chỉ các lãnh đạo như Đặng Tiểu Bình lắng nghe ông mà cả các nhân vật thế hệ sau như Tập Cận Bình cũng long trọng đón tiếp ông Henry Kissinger, tác giả nhiều cuốn sách về ngoại giao quốc tế.

Xem thêm:BấmSách mới của Kissinger về Trung Quốc.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Blog at WordPress.com.