Daily Archives: February 6, 2014

Tác chiến trên không-biển và phương án đánh phủ đầu TQ của Mỹ

GIÁO DỤC QUỐC PHÒNG

Tác chiến trên không-biển và phương án đánh phủ

đầu TQ của Mỹ

VIỆT DŨNG06/08/13 07:56

(GDVN) – “Tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” yêu cầu Mỹ tấn công Trung Quốc trước khi Trung Quốc phát động tấn công. Chiến lược như vậy chắc chắn mở màn cho một cuộc chạy đua vũ trang kịch liệt, tiến tới làm cho hai nước rơi vào trạng thái đối lập.

 

Mỹ sử dụng cụm chiến đấu tàu sân bay để thực hiện chiến lược “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” nhằm vào Trung Quốc

Tờ “Hoàn Cầu” Trung Quốc vừa có bài viết cho rằng, về lịch sử, Đông Á từ lâu đã là nơi diễn ra đấu tranh chính trị quyền lực truyền thống, nhưng mặc dù là hiện nay kinh tế và văn hóa thịnh vượng, Thái Bình Dương của Đông Á cũng thường có nhiều sóng gió không thái bình.

Ngày 2 tháng 8, tạp chí “Chính sách ngoại giao” Mỹ cho rằng, chiến lược “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” mới của Bộ Quốc phòng Mỹ sẽ gây ra cuộc chạy đua vũ trang gay gắt hơn ở khu vực Đông Á, đồng thời làm xuất hiện tình trạng bất ổn.

Bài viết cho rằng, chiến lược “có thể gây ra chiến tranh Trung-Mỹ” này thiếu cái nhìn toàn diện, kêu gọi Mỹ cần thận trọng hơn trong việc xây dựng chiến lược quân sự.

Theo bài viết, năng lực điều động sức mạnh và vai trò ảnh hưởng của Mỹ ở khu vực Tây Thái Bình Dương bị thách thức nghiêm trọng và lâu dài.

Gần đây, Lầu Năm Góc Mỹ đưa ra chiến lược “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển”, nhằm tích hợp sức chiến đấu trên không-trên biển của Mỹ và liên kết với các đồng minh khu vực châu Á-Thái Bình Dương cùng ngăn chặn hoặc đánh bại đối thủ mang tính khu vực tiềm tàng.

Tuy Mỹ cho rằng, chiến lược này hoàn toàn không nhằm vào đối thủ cụ thể nào, nhưng rõ ràng đây là chiến lược mà Mỹ lấy Trung Quốc làm đối tượng xây dựng và thực hiện.

 

Tàu sân bay USS George Washington của Hạm đội 7, Hải quân Mỹ

“Tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” yêu cầu Mỹ tấn công Trung Quốc trước khi Trung Quốc phát động tấn công. Chiến lược như vậy chắc chắn mở màn cho một cuộc chạy đua vũ trang kịch liệt, tiến tới làm cho hai nước rơi vào trạng thái đối lập.

Nhưng, Trung Quốc năm 2013 khác với Liên Xô bị cô lập thời kỳ Chiến tranh Lạnh, Trung Quốc là bộ phận của nền kinh tế thế giới, cũng là đối tác của Mỹ trong nhiều vấn đề của thế giới.

Theo bài viết, Mỹ vừa cần phải tìm kiếm cân bằng thực lực với Trung Quốc ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương vừa phải duy trì sự ổn định của Đông Á, đồng thời phải nhanh chóng toàn lực để cho Trung Quốc tham gia vào giải quyết vấn đề hạt nhân của Iran và CHDCND Triều Tiên.

Tuy Mỹ tiến hành triển khai các hoạt động nhằm ngăn chặn Trung Quốc bành trướng thực lực là cần thiết, nhưng cần thấy việc để xảy ra chiến tranh với Trung Quốc là một việc rất nguy hiểm; hơn nữa Trung Quốc còn đang ra sức đầu tư cho quân sự.

Mặc dù Mỹ có thể tiến hành đánh đòn phủ đầu dựa trên chiến lược “tác chiến hợp nhất trên biển-trên không”, nhưng xuất phát từ nhu cầu an ninh tự thân, Trung Quốc cũng có thể đánh đòn phủ đầu, đồng thời tận dụng thời cơ phát động cuộc tấn công chống vệ tinh quy mô lớn.

Tác chiến hợp nhất trên biển-trên không thường dựa vào mạng máy tính và vệ tinh, Trung Quốc đương nhiên sẽ tăng cường đầu tư vào công nghệ vũ trụ và mạng, Mỹ có khả năng ngăn chặn các cuộc tấn công mạng quy mô lớn hay không còn chưa rõ. Trong khi đó, về quân sự, Mỹ còn phụ thuộc vào mạng máy tính hơn cả Trung Quốc, trong chiến tranh mạng, thông tin càng dễ bị tiết lộ hơn.

 

Tên lửa đạn đạo tầm trung dòng Đông Phong-21 của Lực lượng Pháo binh 2 Trung Quốc

Điều gây lo ngại là, “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” chỉ tính tới làm thế nào để bắt đầu chiến tranh, nhưng đã né tránh các vấn đề như tiến trình chiến tranh, làm thế nào để kết thúc chiến tranh theo phương thức có lợi cho Mỹ.

Bài viết cho rằng, Mỹ cần thực hiện chiến lược quân sự đa dạng hóa khả thi hơn ở Đông Á, và phát triển 2 công nghệ phản công có triển vọng rộng lớn: máy bay không người lái và vũ khí mạng. Ngoài ra, đồng minh giúp Mỹ ở Đông Á phát triển vũ khí kiểu mới và nâng cao năng lực phòng thủ cũng rất quan trọng.

Nếu Mỹ và đồng minh lệ thuộc nhiều hơn vào vũ khí tiên tiến để phòng thủ xâm lược thì “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển” sẽ chỉ là sự lựa chọn dự phòng, từ đó giảm thấp bầu không khí căng thẳng quân sự và khả năng phát động tấn công trước của hai bên Trung-Mỹ. Đồng thời, điều này cũng đã tranh thủ được thời gian hóa giải khủng hoảng trong điều kiện có lợi.

Tờ “Chính sách ngoại giao” cuối cùng chỉ ra, Tổng thống Mỹ tương lai không thể tránh khỏi phải cần nhiều hơn các hành động để ngăn chặn thế lực Trung Quốc, giải quyết ổn thỏa xung đột khu vực và thúc đẩy quan hệ Trung-Mỹ phát triển tích cực. Mỹ cần tiến hành phòng thủ đối với vũ khí tiên tiến của Trung Quốc, nhưng mục đích này nên là tăng cường chứ không phải làm suy yếu sự ổn định của khu vực.

 

Ngày 10 tháng 7 năm 2013, máy bay chiến đấu không người lái X-47B hạ cánh thành công trên tàu sân bay USS George Bush, Hải quân Mỹ
* Đề nghị không sao chép lại dưới mọi hình thức khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của báo GDVN. Trích dẫn, đăng tải lại toàn bộ hoặc một phần thông tin từ bài viết này phải chịu trách nhiệm và ghi rõ “theo báo Giáo Dục Việt Nam” hoặc “theo Giaoduc.net.vn”. Box thảo luận ở phía dưới là diễn đàn để độc giả gửi comment, đánh giá, nhìn nhận và chia sẻ ý kiến. Báo Giáo Dục Việt Nam luôn đón nhận các ý kiến khách quan, có tính chất xây dựng, tôn trọng pháp luật, thuần phong mỹ tục… của tất cả bạn đọc gửi về. Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu để quá trình biên tập và đăng tải được thuận tiện. Chân thành cảm ơn độc giả! – Facebook
Advertisements
Categories: Biển Đông | Leave a comment

Mỹ muốn tăng quân đồn trú hướng Biển Đông để ngăn chặn Trung Quốc

Mỹ muốn tăng quân đồn trú hướng Biển Đông để ngăn chặn Trung Quốc

ĐÔNG BÌNH06/02/14 09:58

(GDVN) – Hiện nay, 60% tàu ngầm và tàu sân bay của Hải quân Mỹ đóng ở khu vực Thái Bình Dương đợi lệnh, Mỹ đang tìm cách tăng cường quân đồn trú ở Philippines.

 

Ba cụm tấn công tàu sân bay của Hải quân Mỹ

Tờ “Nihon Keizai Shimbun” Nhật Bản ngày 2 tháng 2 đưa tin, cùng với sự trỗi dậy về quân sự của Trung Quốc, thể chế đồng minh Nhật-Mỹ cũng sẽ buộc phải tiến hành ứng phó mới. Bài báo đã phỏng vấn cựu Tư lệnh Thái Bình Dương quân Mỹ Robert Willard và cựu Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Satoshi Morimoto.

Về việc Bộ Quốc phòng Mỹ đang thúc đẩy tư tưởng mới “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển”, Robert Willard nói, dự tính ban đầu của tư tưởng mới này là, tạo sự phối hợp thống nhất giữa Không quân và Hải quân, phát huy hiệu ứng số nhân lớn nhất. Đương nhiên, điều này có liên quan tới đối kháng với chiến thuật ngăn chặn của Trung Quốc.

Có người phỏng đoán, điều này có nghĩa là Mỹ phải rút khỏi “phòng tuyến” ở Đông Á. Robert Willard cho rằng, hoàn toàn không phải như vậy. Mỹ đang tăng cường triển khai ở tuyến trước, hoàn toàn không phải là rút lui. Nói cho cùng, đây là một tư tưởng thông qua hợp nhất trên không-trên biển để có được hiệu suất lớn nhất.

Vị cựu Tư lệnh này nói, hiện nay, 60% tàu ngầm và tàu sân bay của Hải quân Mỹ đóng ở khu vực Thái Bình Dương đợi lệnh. Thủy quân lục chiến và Lục quân cũng đã quay lại khu vực này, so với chiến tranh Iraq, sức chiến đấu trên bộ đã tập trung hơn ở khu vực Thái Bình Dương.

Điều này có nghĩa là tiêu điểm tiếp tục được tập trung vào châu Á. Đối với sự trỗi dậy của Trung Quốc, tầm quan trọng của quan hệ đồng minh chiến lược trong khu vực và vấn đề an ninh phức tạp của khu vực này, trong tương lai Mỹ sẽ tăng sử dụng hình thức “nhìn thấy được” để tiến hành ứng phó.

Hạm đội 7 Mỹ đến Biển Đông (ảnh tư liệu)

Satoshi Morimoto thì cho biết, gần đây Mỹ đang thảo luận “Chiến lược kiểm soát biển gần (duyên hải)”, tức là hạn chế Trung Quốc đơn phương xâm nhập ra bên ngoài, kiểm soát Trung Quốc ở trong Thái Bình Dương. Nhưng, về quân sự, đây này là điều không thể.

Trải qua 20 – 30 năm phát triển, thực lực Hải quân Trung Quốc đã được tăng cường rất lớn, Nhật-Mỹ rất khó kiểm soát Trung Quốc trong chuỗi đảo thứ nhất. Tư tưởng “cân bằng biển gần” của Nhật-Mỹ đối với việc Trung Quốc duy trì ưu thế quân sự là tương đối hiện thực.

Theo trang mạng đài truyền hình tin tức Iran ngày 1 tháng 2, do thực lực của Hải quân Trung Quốc tăng cường, Bộ Quốc phòng Mỹ đang thúc đẩy tư tưởng mới “tác chiến hợp nhất trên không-trên biển”.

Truyền thông quốc tế dẫn nhà phân tích các vấn đề quân sự và chính trị của New York là Michael Burns đang cho biết, Mỹ đang tìm cách triển khai quân đội ở Philippines, mục đích là để ngăn chặn tầm ảnh hưởng của Trung Quốc.

Michael Burns cho rằng, Mỹ đã và đang có kế hoạch quay trở lại Philippines. Nhiều năm trước, Mỹ từng rút khỏi căn cứ quân sự khổng lồ ở Philippines. Ông còn cho biết, hiện nay, cơn bão tàn phá Philippines vừa qua chính là “cơ hội trời cho” đối với Mỹ.

Tàu sân bay Nimitz CVN-68 của Hải quân Mỹ huấn luyện trên Biển Đông vào tháng 5 năm 2013. Máy bay chiến đấu F/A-18 cất cánh.

Bài báo cho rằng, Chính phủ Mỹ đang tìm cách thông qua hoạt động cứu nạn của họ để tạo được lý do chính đáng triển khai nhiều binh sĩ hơn ở căn cứ quân Mỹ tại Philippines. Họ cho biết, quân Mỹ có ý định tăng cường hiện diện quân sự ở Philippines để ngăn chặn Trung Quốc.

Michael Burns nói, các nhà xây dựng chính sách Mỹ tự hỏi “Trung Quốc bắt đầu mạnh lên nhanh chóng, chúng ta làm thế nào để quay trở lại khu vực Đông Nam Á? Mỹ hy vọng khôi phục căn cứ đồn trú tại Philippines”.

Ông còn cho biết: “Nước Mỹ chúng tôi đang tìm cách áp dụng các biện pháp như chính trị, quyên tiền, tài chính, hành động địa-chính trị nhằm có lại ‘tấc đất cắm dùi’ ở Philippines, bởi vì từ đây có thể theo dõi Trung Quốc và Biển Đông”.

Phóng viên “Mạng Phản chiến” là John Glaser gần đây có bài viết cho rằng, nguyên nhân duy nhất làm cho Mỹ quan tâm tăng cường hiện diện quân sự ở Philippines là “cần đe dọa và tiến tới ngăn chặn Trung Quốc, cho dù Trung Quốc thực chất không tạo ra được mối đe dọa cho Mỹ”.

Đến nay, Trung Quốc đã hạ thủy 16 tàu hộ vệ hạng nhẹ Type 056 – loại tàu chiến dùng cho tác chiến ở biển gần. Trong hình là tàu hộ vệ Type 056 thứ 10 mang số hiệu 587 Yết Dương vừa biên chế Hạm đội Nam Hải. Hạm đội Nam Hải và Lực lượng PLA ở Hồng Kông đã biên chế 5 chiếc tàu loại này. Như vậy, Trung Quốc rất ưu tiên biên chế cho Hạm đội Nam Hải.

 

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Thủ tướng có thể một mình làm cải cách?

Thủ tướng có thể một mình làm cải cách?

Nguyễn Hồng Hải

gửi cho BBCVietnamese.com từ Canada

 

Cập nhật: 04:43 GMT – thứ năm, 6 tháng 2, 2014

 

Một sự kiện rất đáng chú ý vừa qua là thông điệp đầu năm 2014 của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong đó Thủ tướng nhấn mạnh vấn đề cải cách thể chế và mở rộng tự do dân chủ.

Có nhiều ý kiến cho rằng điều này rất khó khả thi và không chỉ phụ thuộc vào một mình Thủ tướng nhưng cá nhân tôi cho rằng một mình Thủ tướng có thể thực hiện điều đó bằng cách là trước tiên thực hiện cải cách quản lý và thực hiện dân chủ trong các cơ quan hành pháp đó là các cơ quan nằm dưới sự chỉ đạo của ông.

Khi đã làm tốt được điều này thì đương nhiên nhân dân ủng hộ và là cơ sở để có thể đề xuất cải cách bước lớn hơn là cái cách thể chế và thực hiện dân chủ trên toàn xã hội.

Vấn đề cải cách không khó nhưng cái khó là phải thay đổi tư duy và thái độ, còn giải pháp thì khá nhiều, có nhiều giải pháp đơn giản nhưng lại hiệu quả.

Thủ tướng cần tập trung vào các giải pháp cụ thể để cải cách từng bộ ngành một. Muốn cải cách từng bộ ngành thì đừng nghĩ cái gì to tát quá, chỉ cần thực hiện tốt những giải pháp tưởng chừng rất đơn giản nhưng có thể đảm bảo sẽ thay đổi việc quản lý của ngành đó một cách căn bản.

Cải cách bộ ngành

Tôi xin lấy vài ví dụ cho các giải pháp để cải cách cho một vài ngành như sau:

Đầu tiên tôi muốn nêu ví dụ về Bộ Kế hoạch và Đầu Tư. Tôi thấy yêu mến và tin tưởng ông bộ trưởng mới Bùi Quang Vinh khi đọc các phát biểu của ông gần đây trên báo chí.

Có lẽ đây là Bộ trưởng đầu tiên phát biểu khá thẳng thắn và được coi là người “ lấy đá ghè chân mình” tức là chấp nhận sự hy sinh quyền lợi của cá nhân, của ngành mình để phục vụ cái chung.

Tôi khá tâm đắc với giải pháp ông Vinh đưa ra để ngăn chặn lãng phí trong đầu tư công.

Cũng không phải có gì cao siêu cả mà chỉ cần tập trung vào mấy điểm chính bao gồm: Người phê duyệt dự án phải chịu trách nhiệm đối với dự án mà họ phê duyệt, dự án muốn triển khai phải có phương án khả thi như phải đảm bảo có đủ tiền và tiền đó chứng minh được lấy từ nguồn nào ra… Như vậy sẽ tránh được tình trạng cứ phê duyệt bừa bãi rồi triển khai dở chừng mà không ai chịu trách nhiệm, gây lãnh phí cho đất nước, xã hội.

Cũng với tư duy đơn giản như vậy thì nếu muốn cải cách ngành giáo dục đào tạo ở VN thì cũng chưa cần phải tốn kém hàng ngàn tỷ để xây dựng trường lớp, mua sắm trang thiết bị, thay đổi sách giáo khoa như vẫn thường làm bao lâu nay mà vẫn không cải thiện được bao nhiêu.

Việc đầu tiên là cải cách đội ngũ giáo viên, hay nói cách khác nâng cao chất lượng của đội ngũ giáo viên. Muốn làm điều này cũng có giải pháp khá đơn giản.

Mỗi lớp học, cấp học đều đã có sách giáo khoa và quy định cụ thể về các kiến thức căn bản mà từng đối tượng học sinh cần phải biết. Chỉ cần cho phép các giáo viên tự do lựa chọn phướng thức giảng dạy, tự do chuẩn bị tài liệu giảng dạy miễn sao học viên tiếp thu được kiến thức căn bản đó là được, thậm chí giống như nước ngoài thì học sinh cũng không cần mang sách giáo khoa tới lớp mà giáo viên tự chuẩn bị tài liệu hoàn toàn.

Giao thông vận tải là lĩnh vực nhiều vấn đề tồn đọng

Sau đó cuối mỗi tháng thì học sinh sẽ đánh giá giáo viên qua phiếu điều tra chi tiết. Nếu giáo viên nào bị nhiều học sinh phản ánh về nội dung giảng dạy, phương pháp giảng dạy, tài liệu giảng dạy… mà không sửa đổi cách giảng dạy cho phù hợp thì bị cho nghỉ việc. Do đó các giảng viên sẽ phải tự vận động mà tìm cách dạy học làm sao cho học sinh dễ hiểu nhất và cảm thấy yêu thích giáo viên, yêu thích môn học .

Thực thi dân chủ

Đối với ngành giao thông vận tải thì bấy lâu nay các vấn đề về tai nạn giao thông và tắc nghẽn giao thông luôn là chủ đề được nhắc tới, nhà nước cũng đã tốn kém hàng chục ngàn tỷ làm đường xá nhưng cũng chưa giải quyết được tình trạng này một cách rõ rệt.

Một giải pháp đơn giản nhưng rất hiệu quả là phạt thật nặng. Tôi nhớ một câu chuyện được nghe từ người chú về câu chuyện phạt vi phạm trốn vé tàu hỏa ở Tiệp khắc cũ. Tình trạng trốn vé đương nhiên là có diễn ra nhưng nếu người nào bị bắt quả tang trốn vé tàu thì tiền phạt tương đương với 100 lần tiền vé. Điều đó có nghĩa là nếu anh trốn vé 99 lần và 1 lần bị bắt thì vẫn thiệt hại hơn là anh mua vé tàu đi đàng hoàng.

Muốn người dân biết chấp hành luật giao thông, biết xếp hàng không chen lấn thì cứ phạt thật nặng người vi phạm giao thông và đồng thời cũng phạt nặng cảnh sát giao thông nếu nhận tiền hối lộ của người tham gia giao thông, cho phép người dân quay phim, chụp ảnh cảnh sát làm nhiệm vụ và tố giác các hành vi trái pháp luật.

Đối với ngành y tế thì vấn đề nổi cộm là y đức của bác sỹ, các tiêu cực trong ngành y tế. Giải pháp cho ngành này cũng giống như các lĩnh vực khác là thực hiện quy định rõ ràng cho phép người dân được khiếu nại, tố cáo tới 3 cấp khác nhau từ dưới lên trên. Có quy định thời hạn giải quyết ở từng cấp.

“Thủ tướng có thể trước tiên thực hiện cải cách quản lý và thực hiện dân chủ trong các cơ quan hành pháp đó là các cơ quan nằm dưới sự chỉ đạo của ông.”

Ví dụ một bệnh nhân có khiếu nại về trường hợp bác sỹ A ở bệnh viện B. Cấp đầu tiên bệnh nhân sẽ khiếu nại lên cơ quan giải quyết nằm tại bệnh viện A. Sau thời hạn giải quyết mà bệnh viện B đưa ra cách xử lý chưa thỏa đáng thì bệnh nhân được tiếp tục khiếu nại lên Bộ Y tế. Cơ quan xử lý khiếu nại của Bộ Y tế hết thời gian xử lý mà đưa ra giải pháp không thỏa đáng thì bệnh nhân có quyền khiếu nại lên cơ quan xử lý khiếu nại thuộc Chính phủ.

Bằng cách này thì Chính phủ có thể nắm được các thức xử lý ở cấp dưới và các khiếu nại của người dân để có hướng chỉ đạo, tránh trường các cấp dưới làm sai nhưng cấp trên không biết.

Để tránh trường hợp các cơ quan xử lý khiếu nại lấy lý do không nhận được đơn thư thì yêu cầu những cơ quan này có công bố địa chỉ, thủ tục rõ ràng trên website, người dân có thể chuyển thư đảm bảo tới cơ quan này. Khi phát hiện ra những sai phạm cần xử lý ngay, kịp thời và công bố công khai cho người dân biết.

Thủ tướng có thể lên kế hoạch để làm việc với từng ngành về vấn đề cải cách ngành đó. Mở ra các thảo luận có mời các chuyên gia trong và ngoài nước có kiến thức và kinh nghiệm về từng ngành thảo luận công khai và cho báo chí đăng tải về những vấn đề nổi cộm, các giải pháp và đề xuất, thậm chí cho phép thảo luận online để lấy đóng góp ý kiến rộng rãi tầng lớp nhân dân.

Trên cơ sở đó để Thủ tướng cùng lãnh đạo từng bộ, ngành lên kế hoạch dài hơi cho việc cải cách ngành và công bố kế hoạch này cho nhân dân được biết, kiểm tra và theo dõi. Đây cũng là thể hiện việc thực thi dân chủ tại cơ quan quản lý nhà nước.

Tất các những vấn đề cải cách nêu trên không mâu thuẫn với đường lối và chính sách của Đảng Cộng Sản Việt Nam đồng thời lại được các tầng lớp nhân dân ủng hộ nên hoàn toàn có thể triển khai được.

Tất cả những điều tôi viết trên đây chỉ khẳng định một điều nếu chúng ta muốn làm việc gì đó mà tốt đẹp cho nhân dân và cho đất nước thì chắc chắn sẽ tìm ra phương thức để làm. Tôi hy vọng Thủ tướng sẽ có được những giải pháp của mình để thực hiện những gì mà Thủ tướng phát biểu trong thông điệp đầu năm 2014 gửi tới nhân dân cả nước.

Bài viết phản ánh văn phong và quan điểm riêng của tác giả, hiện sống tại Canada.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Mỹ đòi TQ giải thích yêu sách chủ quyền

Mỹ đòi TQ giải thích yêu sách chủ quyền

Cập nhật: 06:35 GMT – thứ năm, 6 tháng 2, 2014
Trung Quốc có nhiều hành động đơn phương về chủ quyền

Quan chức ngoại giao cấp cao của Hoa Kỳ yêu cầu Trung Quốc giải thích yêu sách đường chín đoạn ở Biển Đông.

Daniel Russel, thứ trưởng ngoại giao chuyên trách khu vực Đông Á, nói “quan ngại đang gia tăng” về thái độ của Trung Quốc.

Căng thẳng đã lên cao sau khi Bắc Kinh đơn phương thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Hoa Đông.

Các phóng viên nói đang có khả năng xảy ra bất đồng và xung đột tại Biển Đông, nơi một số nước trong đó có Trung Quốc, Việt Nam và Philippines tranh chấp chủ quyền biển đảo.

Ông Russel nói tại Quốc hội Mỹ: “Hiện quan ngại đang gia tăng rằng thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông cho thấy nỗ lực của nước này trong việc tìm cách kiểm soát khu vực dù bị các nước láng giềng phản đối”.

“Bất cứ tuyên bố chủ quyền biển nào của Trung Quốc không gắn với các đặc điểm địa lý đã được xác định đều là trái với luật pháp quốc tế.”

Ông thứ trưởng nói thêm:”Trung Quốc có thể chứng tỏ mình tôn trọng luật pháp quốc tế bằng cách giải thích yêu sách chủ quyền thể theo luật biển quốc tế”.

Hoa Kỳ nhiều lần tuyên bố không đứng về bên nào trong các tranh chấp chủ quyền ở Á châu.

Thế nhưng ông Russel nói ông ủng hộ quyền của Philippines kiện lên tòa án LHQ nhằm tìm giải pháp hòa bình cho các vấn đề.

Đường “lưỡi bò”

Đường yêu sách chín đoạn, hay còn gọi là đường “lưỡi bò” của Trung Quốc, kéo dài hàng trăm hải lý và chiếm phần lớn Biển Đông.

Tháng 1/2014, giới chức Trung Quốc đòi tàu thuyền nước ngoài vào bên trong đường “lưỡi bò” phải xin phép tỉnh Hải Nam.

Các bên tranh chấp ở Biển Đông đều tuyên bố phản bác yêu cầu này.

Bắc Kinh nói Trung Quốc có bằng chứng lịch sử 2.000 năm cho tuyên bố chủ quyền tại các quần đảo trong vùng biển này.

Cuối ngoái, Trung Quốc thiết lập Vùng nhận dạng Phòng không (ADIZ) tại biển Hoa Đông, gây căng thẳng với Nhật Bản và Nam Hàn.

Tất cả các động thái thay đổi hiện trạng trong khu vực này, dù có tính thực tiễn hay không, đều cho thấy một xu hướng đáng ngại trong chính sách của nhà cầm quyền Trung Quốc.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.