Daily Archives: February 8, 2014

Chúc Mừng Năm Mới

Chúc Mừng Năm Mới

Inbox
x

Vu Nguyen

Jan 29 (10 days ago)

to bcc: me

Kính thưa quý đạo hữu, quý đồng đạo,

 

Nhân dịp năm mới, em cháu xin gởi quý vị lời chỉ giáo của Đức Ân Sư, cầu chúc quý vị cùng gia quyến một năm an-bình, thường-lạc:

 

Ngày Tết đến rồi các bạn ơi,

Tổ-Tiên truyền lại mấy ngàn đời.

Ước ao xuân mới bằng xuân cũ,

Thanh-bạch tâm hồn cuộc thảnh-thơi.

Trích “NGÀY TẾT”

 

Xin gởi kèm hình ảnh của Giáo Hội Georgia trong không khí đón xuân, kính mong quý vị xem qua.

 

Trân Trọng,

Vũ Nguyễn
Advertisements
Categories: Cảnh-Đẹp | Leave a comment

Vì sao cần bàn về tính quốc gia của VNCH và tính chất pháp lý của việc thống nhất đất nước

Vì sao cần bàn về tính quốc gia của VNCH và tính chất pháp lý của việc thống nhất đất nước

Dương Danh Huy và Phạm Thanh Vân

Quỹ Nghiên cứu Biển Đông

Có chủ quyền, vẫn có thể bị mất

Dù cho một nước đã có chủ quyền đối với một vùng lãnh thổ, nếu sau đó nước này bỏ ngỏ cho nước khác tranh chấp, lại còn không duy trì chủ quyền của mình trong khi nước thứ nhì có động thái để xác lập chủ quyền, thì nước thứ nhất có thể bị mất chủ quyền.

Có thể thấy điều này rất rõ trong phiên Tòa xử tranh chấp cụm đảo Pedra Branca, Middle Rocks và South Ledge giữa Malaysia và Singapore năm 2008[1].

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:06 

Khảo sát biên giới Việt-Trung bằng Google Maps và Google Earth

 

Phan Văn Song, Phạm Quang Tuấn, Dương Danh Huy

Tóm tắt

Biên giới Việt-Trung là một chủ đề nhiều người Việt quan tâm nhưng ít người có thời giờ hay phương tiện để xem xét cụ thể những địa điểm gây tranh cãi. Để đáp ứng nhu cầu này cũng như để giúp các nhà nghiên cứu có thêm một phương tiện khảo sát các khu vực biên giới, chúng tôi đã vẽ biên giới Việt-Trung hiện nay (theo hiệp định biên giới 1999) song song với một phiên bản cũ trên Google Maps (GM) và Google Earth (GE). Bạn đọc có thể mở trực tiếp hay tải xuống tài liệu này (dạng kmz) từ địa chỉ mạng:

https://drive.google.com/file/d/0B_lidFOs3N1XRmdVQXRMNE1ZVEU/edit?usp=sharing (nhấp chuột trực tiếp để mở GM).

https://www.dropbox.com/s/mdr2870e3vg2gvm/Bi%C3%AAn%20gi%E1%BB%9Bi%20V-T.kmz (509 KB, tải về máy cá nhân rồi nhấp chuột để mở GE)

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:05 
Nhãn: 

Thư chúc tết của thầy giáo Định

To: Bauxite Vietnam <bauxitevn@gmail.com>, banbientap@danluan.org,lienlacdanlambao@gmail.com, Ba Sàm <basamvietnam@gmail.com>, Đàn Chim Việt <bbt.danchimviet@gmail.com>, lienlacbaokhongle@gmail.com,vietnamdailynews@gmail.comvietnamhumanrightsdefenders@gmail.com

Kính chào quý báo,

Con/ em là Đinh Phương Thảo con gái của thầy giáo Đinh Đăng Định.

Bố của con/ em hiện đang đối mặt với bệnh hiểm nghèo, cuộc sống dường như chỉ còn được đếm từng ngày… Nhưng ông vẫn giữ được niềm lạc quan.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:03 

Ngày Xuân nhớ Nguyễn Khải

Lê Phú Khải

Ngày 15-3-2008 Nguyễn Khải qua đời.

clip_image002

Nguồn: Wikipedia

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:02 
Nhãn: 

Sơn mài Trần Trung Chính

Hoàng Hưng

Hình chủ đạo, nếu không nói là bao quát, trong loạt mười mấy tấm sơn mài tinh khôi của Trần Trung Chính là vẻ đẹp của cơ thể người đàn bà Việt. Ngay từ ấn tượng đầu tiên ta đã nhận ra sự khác biệt với những thiếu nữ vườn xuân thị thành đầy nhịp điệu hư thực của Nguyễn Gia Trí, những gương mặt thiếu nữ miền Nam đầy đặn trong sáng của Nguyễn Sáng, những nàng “Hồ Xuân Hương” gợi cảm mà tinh nghịch của Bùi Xuân Phái, những cô thôn nữ nhìn tranh ta nghe được tiếng cười ròn rã của Lưu Công Nhân…

Có sự gần gũi nào đó với những thân thể đàn bà trôi lơ lửng một cách siêu thực của Nguyễn Quân… Cũng môtip những thân thể đàn bà nhiều khi không đầu, không cuối. Nhưng khác hẳn về chất. Những thân thể đàn bà của Chính không trôi, mà luôn ngự trị chắc nịch phần trung tâm bức tranh trong màu vàng kim lộng lẫy và ám ảnh. Vừa gợi cảm trực tiếp vừa chất chứa một cái gì bí ẩn như một biểu tượng im lặng. Một tính nữ no chín. Một tính nữ vĩnh hằng kết tụ những kêu gọi của nàng Bethsabee Phục Hưng, quyền lực của người đàn bà ngủ trong thơ Baudelaire, “dày dày” của “toà thiên nhiên sẵn đúc” nàng Kiều Nguyễn Du.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 00:01 
Nhãn: 

08/02/2014

“MỪNG XUÂN”, CÓ “MỪNG ĐẢNG” HAY KHÔNG

 

Lưu Hà Sĩ Tâm

Tiết xuân năm nay nhiều người thích, vì trời đất sáng sủa ấm áp, khiến cảnh xuân đẹp hơn cho thiên nhiên, người lớn đi lại chúc Tết và trẻ con đi chơi không bị trở ngại bởi mưa lạnh. Nhưng cũng có nhiều người muốn có thêm vài đợt mưa xuân nhỏ thôi, rét thêm chút thôi, để bên cạnh cảnh sắc thiên nhiên còn đậm đà thêm suy tư và tình người, làm đậm thơm hơn các món ăn ngày xuân truyền thống. Nông dân nhiều vùng nông thôn nghèo khó ở miền Bắc lặng lẽ mong tiết trời rét đậm, đơn giản là vì những năm rét đậm thì dễ được mùa. Những ai đã từng đón những cái Tết xa xứ, còn nhớ nguyên cảm giác đau đáu từng giờ, từng ngày, nhớ về gia đình, bạn bè và quê hương xứ sở Việt Nam mình, rồi nhiều lúc tự để cho mình chìm trong cảm giác cô đơn để rồi sau đó tìm đến nhau cùng chia sẻ vui buồn.

Nhờ Tết đến mà người Việt Nam lúc này có khoảng thời gian rất quý để quan tâm đến nhau, đến cộng đồng nhiều hơn. Điều đó làm dịu đi cái cảm giác rất buồn và cay đắng, kéo dài gần nửa thế kỷ qua, khi chúng ta chứng kiến sự vô cảm ngày càng gia tăng trong xã hội.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:54 
Nhãn: 

Hòa hợp và hoà giải để đưa đất nước phát triển

Phan Nhật Quang

Đầu năm Giáp Ngọ tôi xin kính chúc toàn thể người dân Việt Nam trong cũng như ngoài nước, một năm mới An Khang, Thịnh Vượng, mọi người dân Việt Nam sẽ được hưởng một nền dân chủ thực sự, đúng nghĩa của nó.

Thưa quý vị, ngày 28 tháng chạp năm Qúy Tỵ tôi đã có dịp gởi đến quý vị một mảng tối nhất trong xã hội đương thời, đó là một trong những mảnh đời bất hạnh trong bài “Một tấm hình” (xem tại đây hay tại đây). Trong năm 2014, theo dự đoán của các nhà kinh tế thì nền kinh tế Việt Nam sẽ không có gì sáng sủa hơn, mà thậm chí có thể rơi vào cuộc khủng hoảng. Cầu mong điều đó đừng xảy ra, vì nếu xảy ra thì hàng triệu mảnh đời bất hạnh như thế này sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:46 
Nhãn: 

Cảm tạ

Gia đình chúng tôi xin chân thành cảm tạ các cơ quan đoàn thể, bà con nội ngoại, hàng xóm láng giềng, bạn bè trong và ngoài nước, đã tận tình thăm hỏi, chăm sóc, cứu chữa trong thời gian Luật gia LÊ HIẾU ĐẰNG nằm bệnh và đã chia buồn, phúng điếu, cùng tiễn đưa linh cữu Luật gia LÊ HIẾU ĐẰNG về nơi an nghỉ cuối cùng.

Trong lúc tang gia bối rối, có điều gì sơ suất, xin quý vị niệm tình tha thứ.

Tang gia đồng cảm tạ.

Được đăng bởi bauxitevn vào lúc 07:44 

Thư Nguyễn Khắc Viện gửi Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Nguyễn Hữu Thọ

Chúng tôi may mắn có được một tập tài liệu 112 trang, bao gồm những kiến nghị, tham luận, thư từ gửi các cơ quan, các nhà lãnh đạo,… viết trong khoảng thời gian 1976-1993. Tác giả tập tài liệu này là bác sĩ Nguyễn Khắc Viện. Đây là những văn bản chưa công bố. Gia đình đã sao lại nhiều bản; ngoài bản lưu trữ tại gia đình, ngày 24 tháng 12 năm 2004 một bản đã được gửi cho Trung tâm Lưu trữ Quốc gia III (34 Phan Kế Bính, phường Cống Vị, Ba Đình, Hà Nội).

Những suy nghĩ của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện ở thời điểm cách đây 20 năm, thậm chí gần 40 năm, nay nhiều phần vẫn còn nguyên tính thời sự, nhưng có chỗ không còn phù hợp nữa. Dù vậy, tập tài liệu vẫn giúp chúng ta ngẫm nghĩ về những vấn đề của đất nước, vẫn làm chúng ta xúc động về tấm lòng một nhà trí thức luôn đau đáu vì đất nước, cho đất nước.

Bauxite Việt Nam sẽ chọn lọc và công bố một phần tập tài liệu trên.

Bauxite Việt Nam

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Thực lực của quân đội Trung Quốc: Ngạc nhiên chưa!?

Thực lực của quân đội Trung Quốc: Ngạc nhiên chưa!?

Nhật Huy – theo Trí Thức Trẻ | 08/02/2014 07:36

Chia sẻ:

(Soha.vn) – Quân đội Trung Quốc vẫn dùng xe lửa để chở vũ khí trong các cuộc thao diễn dài ngày như thời Thế chiến I. Lực lượng tên lửa chiến lược vẫn phải dùng ngựa tuần tra…

Tạp chí Diplomat (Nhật Bản) vừa có bài viết nhận định rằng xét theo nhiều khía cạnh, thực chất quân đội Trung Quốc không mạnh như vẻ bề ngoài.

Tháng 04/2003, Hải quân Trung Quốc tập hợp một nhóm những sĩ quan, cùng thủy thủ tàu ngầm xuất sắc nhất của mình và đưa lên cùng một tàu ngầm diesel điện lớp Ming III. Mục đích của cuộc thử nghiệm này là để tìm hiểu hiệu quả đạt được khi những cá nhân ưu tú nhất cùng làm việc với nhau. Tuy nhiên, chỉ vài giờ sau khi rời cảng, con tàu bị chìm cùng toàn bộ thủy thủ đoàn. Cho đến nay, Hải quân Trung Quốc vẫn chưa thể bù đắp cho sự mất mát nhân lực gây ra bởi tai nạn trên. Trung Quốc hiện vẫn là nước duy nhất trong số 5 thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc chưa thể thực hiện những đợt tuần tra thường xuyên với tàu ngầm hạt nhân.

Chiếc tàu ngầm Type 035 lớp Ming mang số hiệu 361 trước khi gặp nạn.
Chiếc tàu ngầm Type 035 lớp Ming mang số hiệu 361 trước khi gặp nạn.

Trung Quốc cũng là thành viên duy nhất trong nhóm 5 cường quốc trên chưa đóng và vận hành thành công tàu sân bay. Tháng 9/2012, nước này rầm rộ hạ thủy một tàu sân bay cũ của Ukraine sau một thời gian đại tu, với sự chứng kiến của chủ tịch Hồ Cẩm Đào và các quan chức cấp cao khác. Con tàu được đặt tên là Liêu Ninh. Tuy nhiên, chỉ một thời gian ngắn sau nó đã quay lại xưởng tàu để sửa chữa lớn mà nguyên nhân được cho là hỏng hóc ở động cơ. Đây rõ ràng không phải là một khởi đầu tốt đẹp cho tham vọng xây dựng lực lượng hải quân viễn dương và nó cũng chỉ là một trong nhiều ví dụ cho việc Trung Quốc vẫn chưa thể làm chủ những công nghệ quân sự quan trọng của thế kỷ trước.

Trên thực tế hiện nay, quân đội Trung Quốc vẫn thực hiện những cuộc thao diễn hành quân dài ngày dựa trên việc dùng xe lửa để chuyên chở các vũ khí, giống như trong thời thế chiến I, thay vì dùng cầu không vận. Còn lực lượng tên lửa chiến lược của nước này vẫn dùng ngựa cho việc tuần tra các căn cứ tên lửa rộng lớn của mình. Lý do là họ vẫn chưa có trực thăng dùng cho nhiệm vụ này.

Ngay cả quân chủng không quân cũng thiếu trầm trọng các loại máy bay hiện đại. Tu-16, được Liên Xô thiết kế từ những năm 50 của thế kỷ trước, vẫn còn được Trung Quốc sử dụng làm máy bay ném bom, trinh sát, tác chiến điện tử, thám sát, và tiếp nhiên liệu trên không. Một mẫu máy bay vận tải cũ khác là An-12 thì được dùng cho công tác tình báo điện tử, chống tàu ngầm, khảo sát địa lý và cảnh báo sớm. Bên cạnh đó, còn có 1 phiên bản An-12 được cải tiến đặc biệt để chuyên chở gia súc sống như cừu và dê.

Một góc của tàu sân bay Liêu Ninh
Một góc của tàu sân bay Liêu Ninh

Nếu như việc thiết hụt trầm trọng các trang thiết bị hiện đại có thể làm nhiều người ngạc nhiên thì tình trạng sẵn sàng chiến đấu và huấn luyện lại càng nghiêm trọng hơn, mặc dù Bắc Kinh đang thực hiện chương trình hiện đại hóa quân đội đầy tham vọng.

Mùa hè năm 2012, một đơn vị chiến lược của quân đội Trung Quốc đã phải cho tạm dừng một cuộc tập trận mô phỏng tình trạng thời chiến kéo dài 15 ngày và thay thế bằng các buổi chiếu phim và karaoke. Lí do là việc phải di chuyển và xử lý các đầu đạn trong kho chứa ngầm ở cường độ cao khiến binh lính quá căng thẳng. Theo tình huống giả định, toàn bộ khu liên hợp ngầm dưới lòng đất này phải “nội bất xuất, ngoại bất nhập” trong toàn bộ thời gian tập trận, tuy nhiên đến ngày thứ 9 thì một đơn vị văn công phải đến đây để giúp đám lính đang bạc nhược vì nhớ nhà giải khuây.

Cho rằng nam giới có thể không có tố chất cần thiết cho loại nhiệm vụ căng thẳng này, một đơn vị gồm toàn nữ giới được sử dụng cho lần tập trận tương tự vào năm 2013. Vì chỉ mang tính thử nghiệm nên nó chỉ kéo dài trong 3 ngày. Tuy nhiên, kết quả còn tệ hơn lần trước. Chỉ sau 2 ngày, phòng hỗ trợ tâm lý bên trong khu hầm ngầm đã đầy bệnh nhân, với nhiều người bị tình trạng chán ăn, hay buồn nôn vì không quen với các điều kiện này.

Trong khi đó, các đơn vị lính thủy đánh bộ của Trung Quốc được huấn luyện đổ bộ lên những bờ biển bằng phẳng, rộng lớn, hoàn toàn khác với những bờ biển phía tây đảo Đài Loan, hay bất kì bờ biển nào ở Biển Đông và Hoa Đông, nơi Trung Quốc từ lâu đã lăm le tranh chấp chủ quyền. Các phi công của không quân Trung Quốc thường chỉ có dưới 10 giờ bay hàng tháng, thấp hơn nhiều so với một số nước trong khu vực. Các phi công này cũng chỉ mới được giao quyền tự lập kế hoạch bay từ năm 2012. Trước đó, chỉ các sĩ quan tham mưu được quyền quyết định mọi chi tiết lớn nhỏ trong kế hoạch.

Ngoài ra, thay vì dành thời gian luyện tập, 30-40% thời gian làm việc của một sĩ quan Trung Quốc (xấp xỉ 15 giờ/40 giờ đồng hồ một tuần) lại dành vào việc học chính trị và tham gia các hoạt động “lên dây cót tinh thần” khác.

Cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln từng rút ra kết luận rằng nếu ông cần 6 giờ để đốn hạ 1 cái cây thì thời gian để mài sắc lưỡi rìu đã là 4 giờ. Nói cách khác, công tác huấn luyện, đặc biệt là trong điều kiện giống nhất với thực tế chiến trường, có vai trò cực kỳ quan trọng. Thế nhưng, có vẻ như quân đội Trung Quốc không thực sự muốn mài sắc lưỡi rìu của mình, thay vào đó họ lại muốn cái rìu ngày càng lớn hơn, ngay cả khi đó là một lưỡi rìu cùn. Lựa chọn này sẽ làm khó cho chính tham vọng của Trung Quốc trong việc trở thành một siêu cường quân sự thật sự trong thế kỷ 21.

Tuy vậy, điều này không hẳn là tin vui cho những đối thủ của Trung Quốc. Điểm yếu của quân đội nước này lại chính là điều khiến nó nguy hiểm.

Vậy mức độ nguy hiểm của quân đội Trung Quốc bộc lộ như thế nào? Mời quý độc giả đón đọc ở kỳ sau.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Ian Easton (Viện Project 2049, Mỹ

Categories: Biển Đông | Leave a comment

UPR và tâm thế ‘đường ai nấy đi’

UPR và tâm thế ‘đường ai nấy đi’

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng

Gửi cho BBC từ Sài Gòn

 

Cập nhật: 15:21 GMT – thứ bảy, 8 tháng 2, 2014
Tác giả thất vọng về trình bày của đoàn Việt Nam

Không khí buổi điều trần nhân quyền Việt Nam tại Geneva ngày 5/2/2014 thật kỳ lạ: phái đoàn Hà Nội đã ghi dấu như một trong những tưởng niệm đáng hổ thẹn nhất trong lịch sử Hội đồng nhân quyền LHQ khi bị giới quan sát độc lập nhún vai lắc đầu: “Nói như vẹt!”.

Nhưng chính xác hơn, diễn ngôn của nhóm “luôn tôn trọng và bảo vệ quyền con người” đã được diễn đạt bằng hình thức đọc báo cáo thuần túy, với thời lượng chiếm đến gần 1/6 tổng quỹ thời gian cuộc điều trần.

Não trạng được thể hiện qua cung cách, và bản lĩnh cũng bộc lộ qua hình thức phát ngôn. Rất thường là giới quan chức lãnh đạo Việt Nam đã không có nổi một bài diễn từ ứng khẩu trước công chúng quốc tế. Rất thường là trong tay họ luôn và phải là một tờ giấy với những nội dung bằng tiếng Việt đã được dàn thư ký soạn thảo theo một trình tự không thể lẫn lộn về bố cục và giữa các đoạn văn đọc với nhau.

Đó cũng là cung cách và bản lĩnh của phái đoàn Việt Nam tại UPR Geneva.

‘Thủ lợi khôn lỏi’

Tương lai của Hệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) càng trở nên xa vời trước tư thế cúi đầu đọc báo cáo không thể kiên định hơn của phái đoàn Việt Nam trong phòng điều trần Geneva. Chưa bao giờ số câu hỏi của các quốc gia thành viên lại chất đầy đến thế, nhưng cũng hiếm khi nào quốc gia trả bài lại trở thành thí sinh học thuộc lòng một cách trái khoáy đến như vậy.

Ai hỏi cứ hỏi, nhưng người trả lời luôn tuân thủ quy định “Cương lĩnh đảng quan trọng hơn hiến pháp”. Những cái đầu bóng mượt trồi lên trên bộ complê đắt tiền như tô điểm đáng mặt đồng tiền cho một bộ phận không nhỏ thuộc giới tinh hoa cầm quyền đang bị xác quyết là “thụt lùi sâu sắc về nhân quyền”.

Nhưng nếu quan sát sâu lắng hơn, thái độ bất chấp kỳ lạ đến mức bất chấp sỉ nhục như thế lại như toát lên phần nào quang cảnh nội tình trong nội bộ. Khái niệm nội bộ như vậy lại luôn trở thành tiêu điểm quốc gia kể từ hội nghị trung ương 6 vào tháng 9 năm 2012 kéo dài đến nay, và rất có triển vọng trở nên điểm nóng vào năm 2014 này và tiếp nối cho cả hai năm sau nữa.

Có thể nhận ra những điểm chói nội bộ nếu so sánh cuộc UPR lần này với UPR năm 2009. Vào cuộc kiểm điểm định kỳ phổ quát đầu tiên cách đây 4 năm, Nhà nước Việt Nam đã không nề hà thực thi một loạt “kỹ thuật vận động”, hoặc thủ pháp được coi là “quốc tế vận”. Những quốc gia thân cận về ý thức hệ như Cu Ba, Bắc Triều Tiên luôn chiếm diễn đàn trong một thời gian đủ dài để lớp câu hỏi còn lại của khối quốc gia phản biện là đủ ngắn.

Nhưng vào lần này, cho dù đã có dư luận định hướng về việc “hai trong ba quốc gia chủ trì phiên điều trần là “thân với Việt Nam””, nhóm “troika” gồm ba nước chủ tọa vẫn làm việc một cách công minh và công bằng. Không có bất kỳ thủ đoạn vận động nào qua mắt được ban tổ chức, và những người điều hành ở Hội đồng nhân quyền LHQ cũng không cho phép bất cứ một sự xâm phạm quyền con người nào ở chính nơi đây.

“Dường như tại cuộc UPR vừa qua, Hà Nội đã phải chịu thúc thủ bởi các ràng buộc nhân quyền chặt chẽ mà không còn “linh hoạt và uyển chuyển” theo tính toán của họ được nữa.”

Hiện hữu nghiêm khắc trên cho thấy dường như tại cuộc UPR vừa qua, Hà Nội đã phải chịu thúc thủ bởi các ràng buộc nhân quyền chặt chẽ mà không còn “linh hoạt và uyển chuyển” theo tính toán của họ được nữa.

Tuy nhiên, dấu hỏi nghi vấn cũng nên được đặt ra trong bối cảnh trước hàng trăm câu hỏi dồn dập và không thiếu câu hỏi nặng ký của các phái bộ quốc tế, hình thức “đọc bài” của phái đoàn Việt Nam vẫn bảo lưu từ đầu đến cuối buổi điều trần. Lẽ nào năng lực của phái đoàn này đúng nghĩa là “con vẹt” như giới quan sát mô phỏng? Hoặc còn hơn cả thế, phải chăng giới cầm quyền Việt Nam, sau khi lọt vào được Hội đồng nhân quyền, đã tố lên thái độ xem thường của họ trước mọi lời tố cáo về nhân quyền của phần lớn trong cộng đồng quốc tế? Hoặc còn nguyên do tiềm ẩn nào khác?

Trùng thời gian với buổi UPR Việt Nam tại Geneva, đã chính thức xuất hiện tin tức Tổng thống Hoa Kỳ Barak Obama sẽ có chuyến công du châu Á vào tháng 4/2014 tới. Cùng lúc, Thứ trưởng phụ trách khu vực Đông Á Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ông Daniel Russel, đã họp báo với thông tin “Hoa Kỳ khẳng định cam kết tham gia và chiến lược tái cân bằng về khu vực châu Á – Thái Bình Dương”.

Sau một thời gian dài kín tiếng, đại sứ Việt Nam tại Mỹ cũng cùng lúc không giấu được thái độ sốt ruột “Việt Nam mong thông báo quan trọng về TPP khi ông Obama đến châu Á”.

Một lần nữa trong bài viết này, chúng ta quay trở lại chủ đề TPP với toàn bộ tâm trạng thèm khát của “quốc gia sẽ được hưởng lợi nhiều nhất”, cùng quan điểm “vô cảm” từ quốc gia phải chấp nhận nhập siêu gần 2 tỷ USD từ Việt Nam trong năm 2013.

Tại Phòng bầu dục cuối tháng Bảy năm ngoái, Obama đã hứa hẹn với Chủ tịch Trương Tấn Sang về khả năng “sớm nhất có thể” hoàn tất ký kết TPP vào thời điểm cuối năm đó. Ngay lập tức, hệ thống báo đảng ở Việt Nam đã “tự diễn biến”: người ta khẳng định với dân chúng và giới doanh nghiệp là chắc chắn cuối năm 2013 hiệp định TPP “sẽ được hoàn tất” đối với Việt Nam. Hàng loạt bài viết tô hồng theo dạng “dưới ánh sáng TPP…” cũng theo đó tràn ngập trên mặt báo chí.

Tuy thế, lòng can đảm và tinh thần kiên định không phải là tất cả. Quy trình thoát lầy luôn là một quy luật có độ trễ, và đáng buồn là độ trễ ấy lại không còn tùy thuộc vào chủ quan duy ý chí của kẻ đang sa lầy gần lút đầu.

“Vẫn còn nhiều việc phải làm” là thành ngữ ngày càng thường trực trên môi giới ngoại giao và thương mại Hoa Kỳ trong các cuộc tiếp xúc với những cặp mắt mang hình TPP của giới chức Việt. Dường như người Mỹ đã thấm thía và ngày càng vận dụng nhuần nhuyễn cách chơi vẫn bị miệt thị là “thủ lợi khôn lỏi” của giới lãnh đạo Việt Nam.

‘Đường ai nấy đi’

Không một lời “càm ràm” bổ sung, Hội nghị UPR 2014 đã kết thúc mà không cần đến những lời chỉ trích quá gai góc về nhân quyền Hà Nội.

Tất nhiên với căn bệnh không cần thuốc chữa của mình, Hà Nội có thể xem UPR chỉ là một thủ tục không hơn không kém. Nhưng khác hẳn với kỳ UPR năm 2009 và khác nhiều hơn nữa với giai đooạn 2006 khi Việt Nam được tham gia vào Tổ chức Thương mại thế giới, giới quan sát quốc tế dường như cảm nhận rõ rệt về tình thế “bất động” cùng những khó khăn bi kịch của đoàn điều trần Việt Nam vào lần này.

“Không còn phong phú tiếng vỗ tay “nhất trí cao” trong đảng như cách đây 7 năm, giới chức lãnh đạo Việt Nam có thể bước vào kỳ UPR năm 2014 với tâm thế “đường ai nấy đi”…Cách hành văn theo lối đọc bài của phái đoàn Việt Nam tại Geneva chính là một bằng chứng sống động phản ánh tình trạng ngõ cụt ấy.”

Không còn phong phú tiếng vỗ tay “nhất trí cao” trong đảng như cách đây 7 năm, giới chức lãnh đạo Việt Nam có thể bước vào kỳ UPR năm 2014 với tâm thế “đường ai nấy đi”. Từ đầu năm mới, hàng loạt sự kiện và biến cố gay cấn xen thú vị đã diễn ra. Thông điệp “Nắm chắc ngọn cờ dân chủ” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, lời khai chết người của bị cáo nhận án tử hình Dương Chí Dũng mà có thể làm thiệt hại nặng cho “phe lợi ích”, cuộc tưởng niệm bất thành về sự kiện Hoàng Sa, một cái Tết nguyên đán thảm hại chưa từng thấy trong đời sống dân chúng và doanh nghiệp… Tất cả đều dồn nén dưới đáy thùng như chực chờ bùng nổ.

Ở dưới đáy thùng ấy, làm sao các nhóm “đường ai nấy đi” ở Hà Nội còn đủ thời gian, minh mẫn và chuyên chính để chỉ đạo giữ thể diện tối thiểu trong cuộc đối chất tại UPR Geneva? Làm thế nào để những bộ complê nhân quyền ứng khẩu thay cho lối trình bày diễn văn cực kỳ phản cảm trên gương mặt ngoại giao?

Cách hành văn theo lối đọc bài của phái đoàn Việt Nam tại Geneva chính là một bằng chứng sống động phản ánh tình trạng ngõ cụt ấy.

Chưa kể đến những đòi hỏi từ Hoa Kỳ – quốc gia chiếm đến phân nửa thị trường xuất khẩu da giày, dệt may và hải sản của Việt Nam. UPR có thể không quá quan trọng và có thể bị coi thường, nhưng không phải ngẫu nhiên mà người Mỹ lại đặc tả đích danh bốn nhân vật Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Lê Quốc Quân và Trần Huỳnh Duy Thức “phải được trả tự do ngay lập tức”.

Cũng bởi thế, phiên xử phúc thẩm luật sư công giáo Lê Quốc Quân vào ngày 18/2/2014 sẽ là phép thử đầu tiên và đầy thách đố về một cuộc “kiểm điểm nhân quyền bất thường” tiếp nối.

Ai trong chính giới cao cấp sẽ lấy điểm nếu xử lý được tình huống thách đố đó?

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nhà báo tự do đang sống ở TP. Hồ Chí Minh.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Đừng ‘xui dại’ Việt Nam

Đừng ‘xui dại’ Việt Nam

Tiến sĩ Trần Công Trục

Gửi cho BBC từ Hà Nội

 

Cập nhật: 10:56 GMT – thứ bảy, 8 tháng 2, 2014
Công hàm của ông Phạm Văn Đồng ‘không có chữ nào nhắc đến Hoàng Sa và Trường Sa’

Trong một bài viết mới đây trên BBC của Bấmông Lý Thái Hùng, phần “Ba việc cần làm” có đưa ra ý kiến Việt Nam cần “chính thức tuyên bố hủy bỏ công hàm do cựu Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký năm 1958” khiến dư luận đặc biệt quan tâm, thậm chí nhiều người cảm thấy hoang mang không biết thực hư, sai đúng như thế nào.

Chúng tôi đã trao đổi và đều nhận định, ý kiến này của ông Lý Thái Hùng là một kiểu “xui dại” Việt Nam tự chui đầu vào rọ cần phải được nói rõ, phân tích mổ xẻ trước dư luận.

Đầu tiên, theo luật pháp quốc tế nếu như một chính thể đã chính thức công nhận một vấn đề thì không thể hủy bỏ đơn phương một cách đơn giản như vậy là xong. Tiền hậu bất nhất là điều tối kỵ khi đưa một vấn đề tranh chấp ra các cơ quan tài phán quốc tế.

Thứ hai, hiểu như ông Lý Thái Hùng là đã làm sai lệch bản chất pháp lý của Công hàm 1958 do Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký gửi Trung Quốc. Bản Công hàm này chỉ ủng hộ và thừa nhận phạm vi lãnh hải 12 hải lý mà Trung Quốc vừa tuyên bố, không có chữ nào nhắc đến 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam mà Bắc Kinh yêu sách chủ quyền với tên gọi Tây Sa, Nam Sa.

Mặt khác, theo Hiệp định quốc tế Geneva 1954 bàn về vấn đề Đông Dương mà chính Chu Ân Lai, Thủ tướng Trung Quốc khi đó cũng tham dự với tư cách một bên hội nghị thì mọi người đều biết Việt Nam Cộng Hòa là một thực thể chính trị, một chủ thể trong quan hệ quốc tế được quốc tế công nhận .Vì vậy, Việt Nam Cộng Hòa là đại diện cho nhà nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam để quản lý và thực thi chủ quyền đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam do chính phủ Pháp bàn giao lại, chờ đến ngày tổng tuyển cử thống nhất đất nước.

Do đó, Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng đại diện cho Việt Nam Dân chủ cộng hòa công nhận tuyên bố phạm vi lãnh hải 12 hải lý của Trung Quốc không liên quan gì đến 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, càng không có nghĩa là Việt Nam thừa nhận 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Trung Quốc; bởi thời điểm này 2 quần đảo đang do chính thể Việt Nam Cộng hòa, đại diện cho nhà nước Việt Nam quản lý, thực thi chủ quyền.

Cách lý giải Công hàm 1958 do Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký như ông Lý Thái Hùng chính là chiêu bài Bắc Kinh đang cố tình lập lờ đánh lận con đen để ngụy biện cho tham vọng bành trướng lãnh thổ của họ và bẫy dụ chúng ta vào tròng. Một khi nghe theo lời xúi dại này, Việt Nam sẽ không bao giờ thoát ra khỏi thòng lọng pháp lý của Bắc Kinh đang giăng sẵn.

Thủ tục pháp lý

Nhân đây, chúng tôi cũng xin đề cập đến thủ tục pháp lý ký và phê chuẩn các Hiệp ước, Công ước có liên quan đến biên giới lãnh thổ quốc gia. Trong thực tiễn quốc tế, các nội dung giải quyết về biên giới, lãnh thổ phải được các đại diện có thẩm quyền của các quốc gia liên quan đàm phán thỏa thuận và nội dung thỏa thuận đó phải được ghi nhận trong các Hiệp ước, Hiệp định…và phải được cac đại diện có thẩm quyền này ký kết chính thức.

“Philippines không kiện Trung Quốc về chủ quyền lãnh thổ, bởi tranh chấp chủ quyền nếu các bên không thống nhất bằng văn bản thỏa thuận mà đơn phương nhờ cơ quan tài phán giải quyết thì không ai dám thụ lý.”

Tuy nhiên các Hiệp định, Hiệp ước…dù đã được ký kết này vẫn chưa có hiệu lực thi hành ngay. Các Hiệp ước, Hiệp định này phải được Cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất phê chuẩn theo thủ tục pháp lý rất chặt chẽ mới có hiệu lực thi hành. Như vậy, có thể thấy rằng các tuyên bố, các văn bản của một nhân vật nào đó, dù là những quan chức nhà nước cao nhất, có nội dung về biên giới lãnh thổ đều không có giá trị pháp lý tuyệt đối trong quan hệ quốc tế.

Ngoài ra, cũng trong phần nội dung “Ba việc cần làm” của bài viết ông Lý Thái Hùng gửi BBC đã có một sự nhầm lẫn nguy hiểm về bản chất pháp lý vụ Philippines kiện Trung Quốc và bài học cho Việt Nam.

Ông Hùng cho rằng, “Việc hủy bỏ Công hàm cùng với việc quảng bá Tuyên Cáo của Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa ngày 14 tháng 2 năm 1974, xác định “quần đảo Hoàng sa và Trường sa là những phần bất khả phân lìa của lãnh thổ Việt Nam”, sẽ giúp Việt Nam có đủ cơ sở pháp lý để kiện Bắc Kinh ra toà án Liên Hiệp Quốc như Phi Luật Tân đang làm”. Ở đây cần phải nhấn mạnh rằng, Philippines không kiện Trung Quốc về chủ quyền lãnh thổ, bởi tranh chấp chủ quyền nếu các bên không thống nhất bằng văn bản thỏa thuận mà đơn phương nhờ cơ quan tài phán giải quyết thì không ai dám thụ lý.

Philippines kiện Trung Quốc “áp dụng và giải thích sai Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS)”, vì vậy đã xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của các nước ven Biển Đông, trong đó có Philippines, mặt khác Trung Quốc lại là thành viên của UNCLOS nên Philippines hoàn toàn có quyền khởi kiện vấn đề này theo đúng quy định của luật pháp quốc tế. Và trên thực tế Tòa án Quốc tế về Luật Biển đã thụ lý theo đúng thủ tục, trình tự pháp định.

Do đó, dù xác định đấu tranh với Trung Quốc bằng pháp lý nhưng chúng ta cũng phải học Philippines nghiên cứu thật kỹ các quy định pháp lý và thông lệ quốc tế để đưa ra quyết định và chuẩn bị phương án khởi kiện, việc này không dễ dàng để cứ nói thích kiện là kiện được ngay.

Tác giả nguyên là Trưởng ban Biên giới Chính phủ Việt Nam từ năm 1995 -2004.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.