Daily Archives: March 2, 2014

Bàng hoàng vụ bé 10 tuổi bị 2 người TQ cắt cổ

Bàng hoàng vụ bé 10 tuổi bị 2 người TQ cắt cổ

 

 – Sau 3 ngày xảy vụ 2 người Trung Quốc cắt cổ bé trai 10 tuổi, khắp Lạng Sơn vẫn đang bàn tán xôn xao và bàng hoàng.

 

Liên quan đến vụ 2 người Trung Quốc sát hại dã man cháu trai 10 tuổi tại thôn Nà Ao, xã Đề Thám, huyện Tràng Định, Lạng Sơn vào ngày 26/2 khiến nhiều người phẫn nộ, hơn nữa họ vẫn chưa hết bàng hoàng trước sự việc nhân tâm của kẻ thủ ác.

Theo ghi nhận, sau 3 ngày xảy án mạng nghiêm trọng, khắp Lạng Sơn vẫn đang bàn tán xôn xao về vụ việc.

Hai người Trung Quốc đã sát hại cháu Long Thanh T. (10 tuổi), con anh Long Văn L. (39 tuổi, ở xã Đề Thám, huyện Tràng Định, Lạng Sơn) một cách dã man.

Lạng Sơn; Trung Quốc; giết người; man dợ
Ngôi nhà nơi xảy ra án mạng

Nhiều người dân ở đây cho biết, vào trưa 26/2, họ thấy có 2 người đàn ông lạ đến thôn. Nghĩ chỉ là khách vãng lai nên không ai để ý.

Hai người này đi vào nhà anh L. một lúc lâu rồi đi ra, cầm theo một ba lô, trong khi đó hai vợ chồng anh L. đều không có nhà.

Một số hàng xóm sinh nghi đã gọi điện cho anh L. (đang đi đám ma gần đó). Anh L. lập tức về nhà và gọi thêm một số anh em gần đó đuổi theo 2 người lạ.

Bị phát hiện, 2 đối tượng bỏ chạy men theo con sông gần đó nhưng đã bị người dân kịp thời bắt giữ.

“Lúc đó có khá đông người đuổi theo 2 người này. Chạy được không xa thì cả 2 đã bị bắt. Nghi là các đối tượng trộm cắp nên mọi người đã khám xét người và ba lô thì chỉ phát hiện một tấm bản đồ, một sạc điện thoại, một chiếc áo sơ mi. Thấy không có đồ đạc gì quý giá nên mọi người đã thả họ ra” – chị Lan, người chứng kiến kể lại.

Trong khi đó, mọi người ở nhà kiểm tra xem có mất mát gì không thì tá hỏa phát hiện xác cháu T. nằm bất động dưới gầm giường.

Khi đưa cháu bé ra, mọi người chứng kiến cảnh hãi hùng. Cháu đã tử vong, máu dính khắp người, trên cổ có một vết cứa khá sâu.

Nhiều người chạy đến nơi vừa thả 2 đối tượng nhưng chúng đã kịp bỏ trốn.

Chị M. bán hàng gần UBND xã Đề Thám cho biết: “Trong lúc bắt được 2 người đàn ông lạ mặt nghi là ăn cắp, nhiều người dân đã lao vào định đánh. Có một số người bảo là đánh người nước ngoài là có tội nên đã thả cho đi. Khi vừa được thả ra, 2 người này đã bỏ lại chiếc ba lô và chạy thục mạng. Được 20 phút sau thì nhiều người chạy ra hỏi về 2 người đàn ông đó và cho chúng tôi biết chúng đã sát hại cháu bé 10 tuổi ở làng bên. Tôi thấy 2 người này chạy về hướng xã Hùng Sơn nên mọi người đi theo hướng đó tìm kiếm. Khi chưa bắt được chúng, hầu hết người dân trong xã đã đóng cửa nhà rất sớm, nhiều hộ còn không dám ra đường vì sợ”.

Ngay sau khi nhận được thông báo, lực lượng công an đã nhận định đây là một vụ án đặc biệt nghiêm trọng nên đã phối hợp với công an các huyện lân cận, các Đồn Biên phòng và quần chúng nhân dân triển khai truy bắt hai đối tượng.

Đến 13 giờ ngày 27/2, 2 đối tượng đã bị bắt giữ  khi lẩn trốn trong khu rừng rậm sát biên giới thuộc thôn Hát Lốc, xã Bắc La, huyện Văn Lãng.

Lạng Sơn; Trung Quốc; giết người; man dợ
Hai hung thủ tại cơ quan công an

Tại cơ quan công an, 2 đối tượng được xác định Quách Đại Phát (29 tuổi, trú tại thôn Tiền Tương, xã Tiền Tương, huyện An Long, tỉnh Quế Châu, Trung Quốc) và Liễu Diệp Quần (27 tuổi, trú tại thôn Dục Thanh, thị trấn Bách Thạch Sơn, TP Giao Hà, tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc).

Cả 2 đã nhập cảnh trái phép vào Việt Nam và là thủ phạm giết cháu bé con anh L.

Hiện các đối tượng đã được chuyển về CA tỉnh Lạng Sơn và sự việc đã được báo cáo lên Bộ Công an. Nguyên nhân sự việc vẫn đang được cơ quan công an làm rõ.

Theo tìm hiểu, được biết gia đình anh L. vốn làm nông. Thỉnh thoảng, anh có qua Trung Quốc làm thêm theo thời vụ.

Chiều ngày 1/3, trả lời phóng viên, Đại tá Vũ Hồng Quang, PGĐ CA tỉnh Lạng Sơn cho biết: Cơ quan công an đã tạm giữ hình sự 2 đối tượng và ngày 28/2 đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can về tội “giết người”.

Đại tá Quang cho biết thêm, đây là một vụ án được đánh giá là đặc biệt nghiêm trọng vì 2 đối tượng đã giết hại trẻ em với tính chất dã man, tàn bạo và vô cảm.

Quốc Tiến

Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Biển Đông: Philippines khiến Trung Quốc bẽ bàng?

Biển Đông: Philippines khiến Trung Quốc bẽ

bàng?

Philippines mới đây đã thẳng thừng bác bỏ một đề xuất của Trung Quốc trong đó cường quốc số 1 Châu Á sẽ rút hết tàu thuyền ra khỏi bãi cạn Scarborough nếu Manila cũng làm như vậy đồng thời trì hoãn việc đưa vụ tranh chấp giữa hai nước ở Biển Đông ra tòa án quốc tế. Thông tin này được đăng tải trên tờ Bưu điện Buổi sáng Hoa Nam (South China Morning Post) số ra ngày hôm nay (1/3).

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa


Lời đề nghị bất ngờ trên của Trung Quốc đưa đưa ra “một cách không chính thức thông qua các kênh sau hậu trường”, ông Roilo Golez – một cựu nghị sĩ đồng thời là cố vấn an ninh quốc gia của Tổng thống Philippines hôm qua (28/2) đã tiết lộ như vậy với tờ South China Morning Post.

Dẫn lời “một nguồn tin rất đáng tin cậy”, ông Golez cho biết: “Củ cà rốt mà Trung Quốc đưa ra ở đây là hai nước rút toàn bộ tàu thuyền ra khỏi bãi cạn Scarborough với điều kiện Philippines không đệ trình biên bản ghi nhớ về lập trường của nước này trong vấn đề tranh chấp Biển Đông lên tòa án quốc tế vào ngày 30/3 tới”.

Một nguồn tin khác cho biết, lời đề nghị trên được Trung Quốc đưa ra từ hồi tháng 1.

Tuy nhiên, ở thủ đô Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc – ông Qin Gang đã nhanh chóng lên tiếng bác bỏ về sự tồn tại của một đề xuất như vậy. Ông này khẳng định: “Quyết tâm của Trung Quốc trong việc bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là không có gì có thể lay chuyển được. Chúng tôi sẽ không đưa ra bất kỳ sự trao đổi nào liên quan đến lãnh thổ, các quyền và lợi ích hàng hải”.

“Phía Philippines muốn kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế về vụ tranh chấp. Chúng tôi phản đối việc đó và chúng tôi sẽ không bao giờ chấp nhận tiến trình này. Lập trường của chúng tôi không thay đổi”, phát ngôn viên Qin nhấn mạnh.

Trong khi đó, theo ông Golez, Bắc Kinh không đề nghị Manila hủy bỏ vụ kiện ra tòa án quốc tế mà trì hoãn vụ kiện này, không đệ trình tài liệu cho Tòa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS) đúng hạn định mà tòa án đưa ra vào ngày 30/3 tới.

Ông Lauro Baja – một nhà ngoại giao đã nghỉ hưu của Philippines cũng là cựu Chủ tịch Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, cho rằng, “việc không nộp tài liệu đúng hạn định mà tòa án đưa ra sẽ làm suy yếu vụ kiện của chúng ta bởi điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta chưa sẵn sàng. Cái nhìn của công chúng đối với chúng ta vì thế sẽ tiêu cực”.

Hai nguồn tin Philippines biết rõ về lời đề nghị của Trung Quốc còn tiết lộ, đích thân Tổng thống Benigno Aquino đã thảo luận với các thành viên nội các về đề xuất của Trung Quốc, trong đó có một số lợi ích khác, trong tháng 1 đầu năm nay.

Trong khi ông Aquino không công khai thừa nhận về sự tồn tại của đề xuất từ Trung Quốc nhưng các nguồn tin đều khẳng định, bài trả lời phỏng vấn của Tổng thống Philippines hôm 4/2 với tờ The New York Times là “một phần” câu trả lời cho những gì mà Bắc Kinh đưa ra.

“Nếu bây giờ chúng tôi nói đồng ý với một điều mà chúng tôi tin là sai thì liệu có cái gì đảm bảo là bên sai sẽ không tiếp tục làm trầm trọng thêm vấn đề”, ông Aquino đã nói như vậy.

Ông Golez đã giải thích lý do tại sao việc chấp nhận lời đề xuất của Trung Quốc là sai lầm đối với Philippines. “Đó là một sự trao đổi không công bằng bởi Trung Quốc nên là bên phải rút ra khỏi vùng đặc quyền kinh tế của chúng tôi – nơi có bãi cạn Scarborough”.

Ông Zhang Mingliang – một chuyên gia về các vấn đề Đông Nam Á ở trường Đại học Jinan, cho hay, Trung Quốc sợ rằng, nỗ lực của Philippines trong việc quốc tế hóa cuộc tranh chấp ở Biển Đông sẽ làm tình hình thêm phức tạp.

Bãi cạn Scarborough nằm cách đảo chính Luzon của Philippines chỉ khoảng 230km. Trong khi đó, khu vực đất liền gần nhất của Trung Quốc là tỉnh Hải Nam cũng cách bãi cạn Scarborough đến 1.200km. Bãi cạn này là nơi chứng kiến cuộc đối đầu vô cùng căng thẳng giữa Philippines và Trung Quốc được châm ngòi từ một vụ va chạm giữa tàu chiến lớn nhất của Philippines với hai tàu hải giám Trung Quốc hồi tháng 4 năm 2012.

Sau vụ va chạm trên, hai nước Philippines và Trung Quốc rơi vào một cuộc khủng hoảng trầm trọng. Trong suốt thời gian gần 2 năm qua, tàu Trung Quốc nhất quyết không chịu rút khỏi bãi cạn Scarborough bất chấp nước này có thỏa thuận với Philippines về việc rút toàn bộ tàu thuyền hai bên ra khỏi khu vực nhằm làm dịu căng thẳng. Thậm chí, tàu Trung Quốc còn án ngữ ngay lối ra vào và dựng lên rào chắn để ngăn không cho tàu thuyền Philippines vào bãi cạn tranh chấp này. Vì vậy, trên thực tế, Trung Quốc đã giành quyền kiểm soát khu vực bãi cạn Scarborough suốt gần 2 năm qua.

Hồi tháng 1 năm ngoái, Manila quyết định đưa vụ tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông ra tòa án quốc tế với lý do họ đã “dùng mọi biện pháp hòa bình” có thể để giải quyết tranh chấp với Bắc Kinh nhưng không có tác dụng.

Manila tự tin kêu gọi láng giềng tham gia vụ kiện Trung Quốc

Mới đây, hôm 27/2, Philippines đã lên tiếng kêu gọi Malaysia, Việt Nam và các bên có tranh chấp khác ở Biển Đông tham gia vụ kiện nhằm thách thức tính pháp lý của những đòi hỏi chủ quyền thái quá của Trung Quốc ở Biển Đông.

Manila đang đề nghị tòa án quốc tế bác bỏ yêu sách đường lưỡi bò hay còn gọi là đường 9 đoạn của Trung Quốc. Theo yêu sách này, Trung Quốc đòi chủ quyền đến 80% Biển Đông.

Trưởng Cố vấn pháp luật của chính phủ Philippines – ông Francis Jardeleza cho rằng, Malaysia, Việt Nam và các bên có tranh chấp khác có thể hoặc tham gia vụ kiện với Philippines hoặc tự mình thực hiện một vụ kiện riêng chống lại Trung Quốc.

Ông Jardeleza tỏ ra rất tự tin và lạc quan về một chiến thắng của Philippines trước Trung Quốc trong vụ kiện về tranh chấp Biển Đông, khẳng định những đòi hỏi chủ quyền theo yêu sách đường 9 đoạn của Trung Quốc là bất hợp pháp và không có giá trị.

Kiệt Linh – (tổng hợp)

Việt Báo (Theo_VnMedia)
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH Trường-Cữu

PGHH Trường-Cữu

Ðức Huỳnh Giáo Chủ
Vương Kim

 

Ðức Phật, Hoàng thiên lịnh giáng trần,

 

Huỳnh gia chuyển kiếp lập đời Tân.

 

Giáo truyền đạo Thích dìu sanh chúng,

 

Chủ ý chọn người vẹn Tứ ân.

 

 

(Hình Tác giả: Vương Kim Phan Bá Cầm)

 

Phần I:

HÀNH TRẠNG

 

 

Thiên thứ nhứt

 

Giai đoạn ra đời mở đạo

 

 

Chương VI

 

Lưu Cư

Ðộng Cơ.

Gần ngót một năm ra cứu đời, dùng huyền diệu của Tiên gia độ bịnh, ra thi thơ Sấm Giảng thức tỉnh người đời, nhứt là những người có căn tu hành theo Ðức Phật Thầy Tây an, đã nhận chân Ðức Huỳnh Giáo Chủ là một vị siêu phàm giáng trần có sứ mạng cứu dân độ thế, nên qui ngưỡng một ngày một đông, gây thành một phong trào khá lan rộng, khiến nhà cầm quyền để ý đến, bèn cho mật thám theo dò la, nhưng chưa vội can thiệp.

a) Ðộng cơ thứ nhứt. Có nhiều sự việc đáng làm cho chúng e ngại, lo ngại nhứt là số tín đồ mỗi lúc mỗi tăng một cách kinh khủng.

Và điểm đáng lo ngại khiến nhà cầm quyền Pháp đi đến quyết định an trí hay lưu cư Ngài là những điểm sau đây:

Trong Sấm Giảng có những câu bộc lộ huyền cơ làm cho chúng nghi là Ngài có mưu định Cần Vương hay chủ trương phục hồi đế nghiệp.

để đáp ứng sự đòi hỏi của tín đồ quá đông đảo, Sấm Giảng phải in thành sách, chớ không thể chép tay hay đánh máy như lúc ban sơ. Nhưng muốn in, nhà in đòi phải có giấy phép của sở kiểm duyệt. Như có lần anh em đem kiểm duyệt, nhà cầm quyền giữ lại một thời gian, vì có những câu chúng không chấp thuận. Nếu bằng lòng sửa chữa lại, chúng mới cho phép in. Những điểm chúng kiệm duyệt là những câu nói về Thánh Chúa.

Chẳng hạn như câu:

Chẳng qua là Nam Việt vô vương,

Nên tai ách xảy ra thảm thiết.

Sau phải sửa lại:

Chẳng qua là Nam Việt vô duơn,

Nên tai ách xảy ra thảm thiết.

Hay những câu nói về thiên cơ:

Hết Tây rồi đến Huê Kỳ,

Sưu cao thuế nặng vậy thì thiết tha.

Sau phải sửa lại:

Hết đây rồi đến dị kỳ,

Sưu cao thuế nặng vậy thì thiết tha.

Hay là câu:

để gặp Chúa ngồi mà than khóc,

Gỡ làm sao hết rối mà về.

Sau phải sửa lại:

để gặp Phật ngồi mà than khốc,

Gỡ làm sao hết rối mà về.

Cũng như trong bài Ngũ nguyện, về câu nguyện thứ nhứt:

“Nam mô nhứt nguyện cầu: Thiên hoàng, địa hoàng, Nhơn hoàng Long Hoa hải hội, Thượng Phật từ bi, Minh Vương trị chúng, thế giới bình an”.

Sau phải sửa lại:

“Nam mô nhứt nguyện cầu: Thiên hoàng, địa hoàng, Nhơn hoàng Long Hoa hải hội, Thượng Phật từ bi, Phật Vương độ chúng thế giới bình an”.

Ngoài ra, chúng còn cho lính kín theo dõi và chép được những bài chưa in ra, nhưng được truyền tay, truyền khẩu nhau có tánh cách chống Pháp.

Chẳng hạn như bài Bánh mì:

Mì kia gốc phải nước mình không?

Nghe thấy rao mì thốt động lòng.

Chiếc bánh não nùng mùi khách lạ,

Bát cơm đau đớn máu ông cha.

Văn minh những võ trưng ba mặt,

Thắm thía tim gan ứa mấy dòng.

Nhớ lại bảy mươi năm trở ngược,

Say mì lắm kẻ bán non sông.

Bài nầy chưa mấy rõ nghĩa chống Pháp bằng bài:

“Cờ tam sắc”

Tam sắc cờ bay phất phơ mà!

Ngồi nhìn nhớ kỹ héo lòng ta.

Thuở xưa đâu có cờ tam sắc,

Gặp cảnh vong bang ứa ruột rà.

Về bài “Cờ tam sắt”, Ðức Thầy cảm thấy thế nào cũng bị bọn gia nô của Pháp bắt bí nên chi Ngài sửa lại để đánh lạc hướng đám “chó săn chim mồi”. Ngài sửa lại như vầy!

Tam sắc cờ bay phất phơ mà,

Ngồi nhìn khoăn khoái cõi lòng ta.

Thuở xưa đâu có cờ tam sắc,

Nay hiệp Tây đông thể ruột rà.

Quả thật, sau đó có tay sai của Pháp đến muốn nghe bài thơ ấy, nhưng cụt hứng khi nghe một tín đồ đọc lại bài thơ đã sửa chữa.

Mặc dầu sách in được kiểm duyệt, các bài truyền khẩu được lột bỏ những điểm chống Pháp, nhưng những khoản kiểm duyệt cũng như những bài truyền khẩu tó tánh cách chống Pháp được kết tập thành hồ sơ kể cả những cuộc đối đáp của Ðức Huỳnh Giáo Chủ với những người đến tiếp kiến, những ý kiến được xem là bài Pháp hay phục hồi đế nghiệp hoặc phục quốc cũng được chúng sưu tầm và mật báo tất cả. Chẳng hạn như câu Ngài đáp một người hỏi Ngài tại sao tu mà còn để tóc, không thế phát như các nhà sư thì Ngài đáp một cách khí khái: Vì tôi không muốn để người ta cạo đầu.

Danh từ “cạo đầu” được bọn gian nô diễn dịch là có ý bất phục đối với nhà cầm quyền bảo hộ.

Sở Liêm phóng cho sưu tập những tư tưởng “phản nghịch” ấy, lập thành hồ sơ, và sau khi nghiên cứu, chúng đi đến kết luận: Ðức Huỳnh Giáo Chủ là một người khá nguy hiểm và nền đạo của Ngài là một tổ chức “chống Pháp” trá hình tôn giáo rất nguyhại cho an ninh, chánh sách thực dân thống trị. Do đó mà chúng quyết định an trí Ngài.

b) Ðộng cơ thứ hai. Ngoài tài liệu thu thập trong Sấm Giảng có tánh cách chống Pháp, còn có việc ông đạo Tưởng nổi loạn ở Tân Châu cũng là một động cơ khiến nhà cầm quyền Pháp quyết định lưu cư Ðức Huỳnh Giáo Chủ để ngừa hậu hoạn.

Như kỳ đăng sơn thứ tư, khi còn ở trên núi Tà Lơn, Ðức Thầy có nói với Biện đài lý do tại đâu phải về.

Lý do đó là vụ đạo Tưởng nổi loạn ở Tân Châu. Và khi về đến Cần Giọt tường thuật vụ đạo Tưởng giết người tế cờ rất rõ. Vụ ấy xảy ra như sau:

Ông đạo Tưởng tên thật là Lâm Văn Quốc, cũng gọi là đạo Quốc, có lập một am để tu tại xã Long Phú cách quận lỵ Tân Châu độ một cây số ngàn. Ông tự nhận là môn phái của Bửu Sơn Kỳ Hương gốc Thất Sơn và qui tụ một số tín đồ khá đông.

Một hôm, ông tự xưng là Minh hoàng và phong tước cho một số môn đệ, nào là chức Vương, Quốc sư, Nguyên soái, Tiên phong, đô đốc, chuẩn bị một cuộc khởi nghĩa phục quốc. ông huấn luyện võ nghệ, cho rèn gươm đao và khoe có phép làm súng bắn không nổ.

Thế rồi đêm mồng 8 rạng ngày mồng 9 tháng giêng năm Canh Thìn, ông phát động cuộc khởi nghĩa. Hành động đầu tiên là giết người để tế cờ. Con vật được ông chọn hy sinh là gia đình Hương tuần Hiếm bị nghi làm tay sai cho Pháp. Sau khi bốt trí châu đáo, bọn ông vây nhà và bắt vợ chồng Hương tuần Hiếm chặt đầu làm lễ tế cờ, gây thành một cuộc náo loạn kinh hoàng tại Tân Châu.

Nhà cầm quyền Pháp bèn cho lính đến đàn áp. đạo Tưởng và đồng bọn tin ở tà thuật làm cho súng bắn không nổ nên hiên ngang đem gươm giáo ra chống cự. Rốt cuộc súng vẫn nổ và bọn đạo Tưởng đều bị bắn hạ; kết quả năm bảy mạng bị giết và gần 30 người bị bắt.

Thế là màn xưng bá đồ vương của đạo Tưởng chấm dứt. Cuộc rối loạn do một nhóm người tự nhận là tu hành, là môn phái Bửu Sơn Kỳ Hương gây ra làm cho nhà cầm quyền Pháp có thái độ cứng rắn đối với Ðức Huỳnh Giáo Chủ.

để tránh hậu hoạn, một cuộc nổi dậy của tôn giáo, tương tự như vụ đạo Tưởng, nhứt là đã có tài liệu chứng thật Ðức Huỳnh Giáo Chủ có tinh thần chống Pháp và đạo của Ngài thu hút tín đồ không thể tưởng tượng, có thể nguy hại cho chế độ thực dân thống trị, nên chi bọn thực dân quyết định dời Ngài ra khỏi tỉnh Châu đốc và an trí ở một nơi khác.

a) Ði Châu đốc. Quyết định nầy được mật báo cho quận trưởng Tân Châu lúc bấy giờ là ông Nguyễn Văn Lễ. ông nầy có bà vợ là tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo. Sau khi được chồng cho biết ý định của người Pháp bà Lễ liền chiều ngày mồng 10 tháng 4 Canh Thìn đi xe ngựa xuống Chợ Vàm cho ông Huỳnh Hữu Phỉ hay có hung tin ấy.

ông Phỉ cấp tốc đi xe đạp xuống Hòa Hảo cho Ðức Thầy hay để có lo toan cách ứng phó. Ngài rất thản nhiên, trong lúc anh em tín đồ đều lo âu, sợ cho Ngài phải bị tai họa đến lụy thân khổ xác.

Ngài tươi tỉnh nói đế trấn an mọi người: không có gì mà phải sợ. Không ai làm hại được Thầy đâu. Anh em cứ an tâm. Mặc dầu Ngài nói vậy, chớ toàn thể tín đồ đều lo ngại.

Qua ngày sau tức ngày 12 tháng 4 năm Canh Thìn vào lúc 7 giờ, nhà cầm quyền Pháp đến Hòa Hảo chở Ngày đi Châu đốc, vội vã đến đỗi không kịp cho Ngài thay đồ hay mang hành trang theo. Lúc bấy giờ Ngài mặc áo không túi nên cái giấy thuế thân, Ngài đành lấy giấy gói lại rồi cầm trong tay.

(hình của Ðức Thầy chụp tại nhà ông Ký Giỏi)

Khi đến Châu đốc, vài giờ sau, vâng theo lịnh của cấp trên, nhà cầm quyền địa phương cho chở Ngài rời khỏi tỉnh, thay vì đưa xuống tỉnh Long Xuyên, chúng lại đưa thẳng xuống tỉnh Sa đéc, cách tỉnh Châu đốc một tỉnh, ý chừng họ muốn đoạn hẳn liên lạc với quê nhà tưởng nơi xa lạ khó truyền giáo và thu hút tín đồ hơn.

đứng trước sự đời Ngài đi đột ngột như thế anh em tín đồ đều ngơ ngác, đến rơi lệ, chỉ nhìn theo chớ không làm sao hơn được, trước sự rào đón, ngăn chặn hăm he của chánh quyền.

b) Ðến Sa đéc. Ðến Sa đéc, Ngài được đưa lại sở mật thám, lúc bấy giờ do ông cò Bazin điều khiển. Gặp lúc ông này đi vắng, bà vợ người Việt có tâm mộ đạo, đối xử rất tử tế. Ðến khi viên cò Pháp về, bèn hỏi có phải Ngài là tác giả mấy quyển Sấm Giảng không?

Ngài nhận chính tay Ngài viết. Viên cò không tin với sức học của Ngài có thể sáng tác nổi, nên chi muốn thử Ngài:

– Nếu thật ông viết thì ông thử viết cho tôi coi.

Ngài không ngần ngại đem giấy mực ra viết bài: “Sa đéc” trước mặt viên cò Bazin, rồi đọc cho ông cò nghe.

Trong bài nầy Ngài tỏ bày nỗi lòng bi cảm đối với anh em tín đồ trong những dòng thống thiết như sau:

Muốn lập đạo có câu thành bại,

Sự truân chiên của khách thiền môn.

Khắp sáu châu nức tiếng người đồn,

Ta chịu khổ, khổ cho bá tánh.

Tiếng gọi đời sông mê hãy lánh,

Chạm lợi quyền giàu có cạnh tranh.

Bước chông gai đường đủ sỏi sành,

Đành tách gót lìa quê hương dã.

Ta cũng chẳng lầy chi buồn bả,

Bởi sự thường của bực siêu nhơn.

Dầu gian lao dạ sắt chẳng sờn,

Miễn sanh chúng thông đường giải thoát.

Cơn dông tố mịt mù bụi cát,

Chẳng nao lòng của đấng từ bi:

Vì Thiên đình chưa mở hội thi,

Nên Lão phải phiêu lưu độ chúng.

Kẻ ác đức cho rằng nói túng,

Nó đâu ngờ lòng Lão yêu đương.

Xe rồ xăng vụt chạy bải bươn,

đến khuất dạng tình thương náo nức.

Khắp bá tánh chớ nên bực tức,

Bởi nạn tai vừa mới vấn vương.

Chốn Liên đài bát ngát mùi hương,

Nhờ chỗ ấy mới thi công đức.

đọc xong, viên cò Pháp phải nhận Ngài là một thiên tài xuất chúng và cho về ngụ nhà ông phán đặng.

Tưởng đến Sa đéc, Ngài sẽ dừng chơn ở yên để tiếp tục cuộc hóa độ, đáp lại lòng mong cầu của mọi người, chớ có dè đâu nhà cầm quyền ở đây thấy ảnh hưởng của Ngài quá lớn, thu hút người khắp nơi tấp nập kéo đến, nên quyết định cấm Ngài truyền đạo. Thế là Ngài phải lên đường đi tỉnh khác, tùy Ngài chọn lựa.

Hay tin, anh em tín đồ rất lo buồn, nhưng theo Ngài thì đó là một dịp cho Ngài phổ thông rộng rãi mối đạo.

Ta cũng thương, thương trò lịu địu,

Chớ cũng mừng được dịp phổ thông.

Mà cũng là cơ thử thách của tạo hóa để xem người hành đạo có vững chí làm theo lời Ngài chỉ dạy hay không?

Việc khó khăn lắm lúc khôi hài,

Ây cũng bởi thày lay ông Tạo.

Ông nhồi quả cho người hành đạo,

Lúc nguy nàn thối chí cùng chăng?

Nếu bền lòng vị quả cao thăng,

Chẳng chặt dạ bỏ tăng Phật Thánh.

c) Ðến Cần Thơ. được tin nhà cầm quyền Sa đéc ra lịnh trục xuất Ngài, ngày 17 tháng 4 Canh Thìn anh em tín đồ đem xe đến đưa Ngài xuống Cần Thơ, rồi cô Hai Gương thỉnh Ngài về ở nhà Hương Bộ Võ Mậu Thạnh là cậu của cô ở làng Nhơn Nghĩa, rạch Sua đủa, cũng gọi Kinh Xà No.

đến đây Ngài được ở yên nên khởi lại việc cho thuốc, cho thi bài, tiếp tục cuộc hoằng hóa như hồi còn ở Hòa Hảo. Nhân việc phát phù trị bịnh, Ngài có làm một bài thơ về giấy vàng có hàm ý tiên tri sự biến đổi thời cuộc.

Giấy vàng nay đã giá cao tăng,

Bìa trắng lại ch?? vội bỏ lăn.

Thương thảm chúng quăng nằm kẹt hóc,

Chủ nhà quét tước lượm lăng xăng.

Trong thời gian lưu cư tại Nhơn Nghĩa, Ngài sáng tác và thi họa cũng nhiều. Số tín đồ thâu nhận cũng khá đông, như Ngài đã viết:

Nhân dân bá tánh cũng con lành,

Thầy dạy cho đều khắp chúng sanh.

May mắn vận thời đưa đến chốn,

Tiền khiên dẹp gát kiếm con lành.

d) Vào bịnh viện Chợ Quán. Nhận thấy ảnh hưởng ở đây cũng vang dội và thu hút tín đồ một cách phi thường, nhà cầm quyền không muốn cho Ngài hoạt động nữa. Như đã biết, Ngài được tự do chọn lấy chỗ lưu cư do đó Ngài đưa đơn xin đi Bạc Liêu.

Thế là ngày 29 tháng 6 năm Canh Thìn, Ngài từ giã Nhơn Nghĩa, nhưng khi ra đến Cần Thơ, nhà cầm quyền giữ ngài lại và đưa vào bịnh viện để khám nghiệm ba bốn hôm, đến ngày mồng 4 tháng 7 Canh Thìn thì đưa Ngài lên Sài Gòn, vào nằm bịnh viện Chợ Quán lấy cớ khám nghiệm coi Ngài có mắc bịnh thần kinh không?

Khi vào đây, ban sơ chưa ai biết Ngài. Ngay như viên lương y cai quản bịnh viện là ông Trần Văn Tâm cũng nhộ nhận nên mới nói bỡn khi gặp Ngài: Ở ngoài xé hết bao nhiêu giấy thuế thân của người ta rồi?

Nhưng khi thấy cử chỉ của Ngài đoan trang và số tín đồ đến thăm quá đông mới nghi Ngài là ông đạo.

Ông bèn đem những điều đọc trong một quyển sách Pháp về đạo Phật mà ông còn thắc mắc đến chất vấn thì được Ngài giải đáp một cách tinh thông, khiến ông phải ngạc nhiên đến khâm phục. Càng kính phục hơn nữa là khi Ngài cho thấy điều huyền diệu, như một hôm ông vào phòng Ngài thì thấy một cụ già đầu râu bạc phếu nằm trên giường. Ông tưởng đi lộn phòng, bèn trở ra để tìm phòng, nhưng khi định tỉnh xem lại số phòng quả quyết chính là phòng của Ngài, nên quày trở vào thì lạ thay, thay vì ông lão khi nãy lại là Ðức Huỳnh Giáo Chủ. Chừng đó ông mới hoàn toàn tin phục, xin thọ giáo qui y. Nhờ vậy Ngài tiếp tục công việc hoằng hóa dễ dàng. Mỗi ngày người đến xin thuốc, cũng như hàng thức giả đến hỏi đạo và qui ngưỡng càng lúc càng đông.

Trong lúc ở bịnh viện, có một việc đáng nêu ra là trường hợp của anh gác cửa. Anh nầy lúc đầu tỏ ra khó khăn đối với anh em tín đồ đến thăm. Anh có một người mẹ đau mắt, chữa nhiều thầy mà không khỏi, khi nghe Ngài chữa bịnh kỳ diệu thì đưa mẹ đến. Ngài chỉ cho một chai nước lã về nhỏ, thế mà khỏi bịnh. Anh đem lòng khâm phục, gọi Ngài là Phật sống. Từ đó trở đi, anh đối xử rất cảm tình với anh em tín đồ không bị làm khó khăn như trước.

Trong thời gian ở Chợ Quán, Ngài viết nhiều bài vở, nhưng đáng kể là quyển “Những điều sơ lược cần biết của kẻ tu hiền” và quyển “Khuyến Thiện” chỉ rõ tận tường pháp môn Tịnh độ.

Hơn một năm cầm giữ Ngài để thí nghiệm, có thể do sự báo cáo của Bác Sĩ Tâm, nhà chức trách thấy Ngài không có gì tỏ ra mắc bịnh thần kinh, nên xét theo lời xin trước kia khi Ngài ở Xà No, bèn chấp thuận cho Ngài lưu cư về Bạc Liêu.

Và cũng có thể nhận thấy tại Chợ Quán, nơi phồn hoa đô hội có nhiều phần tử thức giả qui ngưỡng nên sợ ảnh hưởng của Ngài lan rộng cả vùng Sài Gòn Chợ Lớn, Gia định, vì vậy mà định dời Ngài đi chỗ khác. Xét lại Bạc Liêu là một tỉnh ở mút miền Nam nước Việt lại là tỉnh, phần đông dân cư thuộc thành phần lai Miên, lai Tàu, chuyên việc buôn bán, nếu đưa Ngài đến đó khó mà gây ảnh hưởng sâu rộng được.

Mặc dầu chấp nhận dời Ngài về Bạc Liêu nhưng nhà cầm quyền còn cố giữ lại trong một tuần lễ để giao cho sở mật thám dò xét. Họ đưa Ngài vào bót Ca-ti-na (Poste Catinat) ngày 11 tháng 5 Tân Tỵ (1941). Ðến ngày 19 nghĩa là sau 8 ngày giam giữ, Ngài mới lên đường đi Bạc Liêu.

đ) Ðến Bạc Liêu. Ngài định đến ngụ nhà ông Hội đồng điều như Ngài đã dự tính khi ở Nhơn Nghĩa, nhưng nhà cầm quyền không chấp thuận bảo Ngài chọn chỗ khác, cố ý làm khó dễ nhứt là làm ngược lại ý định của Ngài.

Trong số anh em tín đồ ở đây, có bà Cò Tàu Hảo đóng vai trọng yếu. Bà đến thương lượng với ông bà Võ Văn Giỏi, cựu thơ ký soái phủ Nam Kỳ thì được ông bà sẵn sàng nghinh tiếp. Ngài đến trình với Công an và được chấp thuận với điều kiện là không được: phát phù trị bịnh, thuyết pháp độ nhơn và mỗi tuần, vào ngày thứ hai phải đến trình diện Công an một lần.

Nhơn đó, Ngài có làm ba bài thơ tức cảnh như sau:

Việc chi mà phải đi trình báo,

Mỗi tháng bốn kỳ nhọc cẳng ông.

đợi máy huyền cơ xoay đến mức,

Tính xong cuộc thế lại non Bồng.

Thứ hai hứng sáng mưa tầm tã,

Lính đứng ngoài đường giục giả ông.

Kiếp khách trần gian vay lắm nợ,

để đền trọn nghĩa với non sông.

Người cười người nhạo bảo ông điên,

Ông chẳng giận ai cũng chẳng phiền.

Chỉ tiếc trần gian đùa quá vội,

Chưa tường điên tục hay điên Tiên.

Vì bị cấm đoán đến viếng thăm, anh em tín đồ không vào cửa được, đành đứng lóng nhóng bên ngoài rồi về, tạo thành tiếng đồn đến nhà cầm quyền. Hơn nữa theo sự dò xét của Công an cũng thấy đúng sự thật nên từ đớ sự canh phòng cũng lơi đi. Nhờ vậy Ngài tiếp xúc được nhiều nhân sĩ và hào phú đến vấn an và qui y, trong số ấy được biết; ông Cả Hốt (tức Dương Vĩnh Phước), ông bà Chung bá Khánh, ông bà Võ văn Giỏi… trở thành tín đồ thuần thành (1).

(1) Cũng trong thời gian nầy (năm 1942), tác giả ra mắt Ðức Thầy và được Ngài tiếp kiến từ 7 giờ sáng đến 12 giờ trưa, khi thấy dọn cơm mới bái tạ lui ra.

Trong thời gian ở Bạc Liêu, Ngài sáng tác rất nhiều bài vở, nhứt là lối tản văn, giải bày về giáo lý nhà Phật, như Thập Nhị Nhân Duyên, Tứ Diệu đề…

Cũng nên nói qua tình hình trong lúc nầy. Quân đội Nhựt đã vào đông Dương và lấn lần quyền hành của chánh phủ thuộc địa Pháp. Người Nhựt cho chiêu mộ người Việt vào quân đội. Có một số người Việt hưởng ứng, gia nhập vào hàng ngũ và được đưa về đông Kinh huấn luyện, khi thành tài trở lại hoạt động nơi nước nhà với ý định hợp tác với quân Nhựt gở ách nô lệ, lấy lại chủ quyền quốc gia.

Trong hàng ngũ những người ái quốc ra hợp tác với quân đội Nhựt, có tín đồ phật Giáo Hòa Hảo. Hẳn họ có bổn phận phải cứu Ðức Thầy ra khỏi sự kếm kẹp của người Pháp, nên vận động với nhà binh Nhựt ở Sài Gòn và được sự chấp thuận.

Vã lại, người Nhựt nhận thấy Phật Giáo Hòa Hảo có một khối tín đồ to tát ở miền Nam, có thể lợi dụng lòng yêu nước của họ trong công cuộc hạ Pháp, nếu thi ơn giải cứu được vị Giáo Chủ của họ. Như thế sẽ mua chuộc được cảm tình của khối quần chúng đông đảo nầy.

Mưu định giải cứu Ðức Thầy có thể nhà cầm quyền Pháp dò biết, nên chúng tính lưu cư Ngài qua Ai Lao. Nhưng chúng chẳng dè quân Nhựt lại ra tay trước.

Sở Hiến binh Nhựt bèn phái ông Kimura cùng đi với một vài tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo xuống Bạc Liêu rước Ngài về Sài Gòn trong đêm mồng 2 tháng 9 năm Nhâm Ngọ (11-10-1942).

Vì đi đêm lại không rành đường nên tài xế lái xe đi đường về Cà Mau, đến Tắc Vân thì xe hư máy. Ông Kimura phải mượn xe của Bang trưởng Triều Châu chạy trở lại Bạc Liêu rồi thẳng đường về Sài Gòn, vì vậy mà Pháp hay tin kịp.

e) Về Sài Gòn. Nhưng xe vừa đến ngã ba Trung Lương (Mỹ Tho) thì gặp xe công an chận lại. Vì thế xảy ra tai nạn đụng xe làm cho ông Lâm thơ Cưu theo hầu Ngài bị thương ở sóng mũi, còn Ngài thì chỉ bị thương xoàng. Công an Pháp cho điệu tất cả về Sài Gòn. Hay tin nầy nhà binh Nhựt can thiệp và phản kháng kịch liệt. Bọn Pháp giành bắt Ðức Thầy còn nhà binh Nhựt thì quyết giựt lại viện cớ Ðức Thầy có liên lạc với Trùng Khánh. Trước sự can thiệp quyết liệt của nhà binh Nhựt, bọn Pháp đành nhượng bộ. Thế là Ðức Thầy được giải cứu. Nhà binh Nhựt đưa Ngài về ở phòng Thương Mãi (Hội Nghị Diên Hồng) lúc bấy giờ là cơ sở của Hiến Binh Nhựt. Ngài lưu lại đây trong vòng hai tháng rồi dọn về số 148 đường Lefèvre, hiện nay là đường Nguyễn Công Trứ. Phía sau Thượng Nghị Viện.

Sau đó ít lâu dọn qua số 150 kế đó đến ngày Nhựt đảo chánh Pháp.

Từ khi quân Nhựt giải cứu Ðức Thầy và đem Ngài về ở tại phòng Thương Mãi, trong vòng bảo vệ của Hiến Binh Nhựt, thì quân Pháp khởi sự khủng bố tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo vì chúng cảm thấy số phận của chúng lâm nguy nếu để quân đội Nhựt lôi cuốn được sự hợp tác của khối tín đồ đông đảo nầy.

Nhiều nơi tín đồ bị bắt bớ, những người có uy tín ở Lục tỉnh phải tầm đường ẩn lánh lên Sài Gòn nhờ sự che chở của Ðức Thầy. Vì vậy mà Ngài phải dành cả căn phố cho anh em tá túc. Về thực phẩm thì anh em Lục tỉnh thường xuyên tiếp tế.

Có hôm, sau khi dùng cơm trưa, anh em năm nghỉ, Ðức Thầy bước qua thấy anh em nằm sấp lớp không khác gì tằm trong nòng thì nói rằng: Có khác gì tằm đâu, khi ăn dâu no rồi thì nằm nghỉ. Nhưng đây là thứ tằm không kéo kén.

Đây là những anh em hữu phước được Ðức Thầy chở che nên thoát khỏi sự khủng bố của quân Pháp.

Chỉ thảm thương cho một số anh em khác, vì không kịp thoát thân nên bị quân pháp bắt và đầy đi. Người lên Bà Rá, kẻ ra Côn đảo. Có một số lớn đã bỏ thây nơi rừng thiêng nước độc hay gởi xương ngoài Côn đảo. Trong bảng “Những Thánh Tử đạo” nên ghi nhớ những tên ông Cả Ðô, ông Cả Cừ, ông Dương Thiện Tứ tự Sừ.

Trong lúc tá túc tại căn nhà ở đường Lefèvre, có một số anh em tín đồ, vì chờ mãi thời cuộc mà không thấy biến chuyển nên đâm ra chán nản, hoặc than trách hoặc bỏ đi.

Cũng có những người tỏ ý không bằng lòng khi Ðức Thầy để cho người Nhựt bảo vệ. Như thế sợ e mang tiếng ỷ lại vào ngoại bang thì Ngài có làm hai câu đối sau đây để tỏ ý chí bất khuất của Ngài:

Trương Tiên tá Hớn phi thần Hớn,

Quan Thánh cư Tào bất đế Tào.

Mặc dầu chưa tung bay cất cánh, thỏa chí chim bằng, Ngài cũng bắt đầu tiếp xúc các nhà trí thức, nhứt là những nhóm ái quốc, thừa cơ hội uy thế của Pháp bị quân Phù Tang làm giảm hạ, đứng ra tập hợp hàng ngũ, tổ chức thành đoàn thể chánh trị, đương nhiên thân Nhựt. Trong số đó được biết nhóm ông Ngô đình Ðẩu, Trần văn Ân… trong Ủy Ban Trung Ương Việt Nam Phục Quốc Hội, nhóm Việt Nam Thanh Niên Ai Quốc đoàn của ông Ðinh Khắc Thiệt.

Ðối với đoàn Thanh Niên ái quốc, Ngài có phái ông Hồ Nhựt Tân đến tham gia các phiên họp để trợ trưởng tinh thần và tài chánh Ngài cũng có làm thơ tặng đoàn để khích lệ chí anh hùng, đề cao lòng yêu nước, trong những câu như sau:

Thanh niên nghĩa vụ phi thường,

Phận là phải biết yêu thương giống nòi.

Nay chẳng lẽ ngồi coi thắng bại,

Của cọp rồng trên dãy đất ta.

Một khi cọp đã lìa nhà,

Biết rồng có chịu buông tha chăng cùng?

Vậy anh em phải chung lưng lại,

Dùng sức mình đánh bại kẻ thù;

Tỏ ra khí phách trượng phu,

Vung long tuyền kiếm tận tru gian thần.

Xưa nước đã bao lần khuynh đảo,

được cứu nguy nhờ máu anh hùng;

Hy sinh báo quốc tận trung,

Đem bầu nhiệt huyến so cùng sắt gang.

Việt Nam là giống Hồng Bàng,

Muôn đời xa lánh tai nàn diệt vong.

Ngài không ngớt tiếp xúc và chuẩn bị hàng ngũ, vì Ngài tiên đoán cơ hội sẽ đến cho dân Việt Nam tranh đấu, giành lại chủ quyền đã mất trong tay Pháp ngót 80 năm nay. Ngày mà mọi người mong đợi ấy đã điểm. Ðó là ngày mồng 9 tháng 3 1945, ngày Nhựt đảo chánh Pháp, ngày Ðức Huỳnh Giáo Chủ chấm dứt giai đoạn ràng buộc bước sang giai đoạn công khai hoạt động đấu tranh.

MUC LUC | CHƯƠNG 1 | | CHƯƠNG 2 | | CHƯƠNG 3 | | CHƯƠNG 4 | | CHƯƠNG 5 | | CHƯƠNG 6 | | CHƯƠNG 7| | CHƯƠNG 8 | | CHƯƠNG 9 | | CHƯƠNG 10 | | CHƯƠNG 11 | | CHƯƠNG 12 |

CHƯƠNG 13 | | CHƯƠNG 14 | | CHƯƠNG 15 | | CHƯƠNG 16 | | CHƯƠNG 17|

[TV. PGHH]

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Post navigation

Leave a Reply

Search for: 

Bài Mới Đăng

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Quân đội Ukraine nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu

Quân đội Ukraine nhận lệnh sẵn sàng chiến đấu

TPO – Sau cuộc họp của Hội đồng An ninh quốc phòng quốc gia Ukraine chiều ngày 1/3 tại Kiev, Tổng thống tạm quyền Ukraine Oleksandr Turchynov đã hạ lệnh chuyển quân đội Ukraine sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao nhất.

Hôm nay (2/3), hãng tin NewsRu của Nga thông tin, bên cạnh việc báo động các lực lượng bảo vệ các nhà máy điện nguyên tử, sân bay, các cơ sở hạ tầng chiến lược, lệnh tổng động viên tham gia quân đội Ukraine cũng được ban bố.

Theo quyết định của Hội đồng An ninh quốc gia và quốc phòng Ukraine, việc động viên diễn ra trên toàn quốc. Hội đồng đã xây dựng kế hoạch hành động chi tiết cho tình huống bị xâm lược trực tiếp.

Lệnh tổng động viên ở Ukraine được ban bố lúc 8h sáng nay (giờ Kiev), Thư ký Hội đồng An ninh quốc gia và quốc phòng Ukraine, ông Andrei Paruby tuyên bố trên kênh truyền hình quốc gia 1 và trên trang Facebook cá nhân.

Bộ trưởng Quốc phòng Ukraine, ông Igot Tenyukh cũng xác nhận việc quân đội Ukraine đang chuyển sang trạng thái sẵn sàng cao nhất. Tuy nhiên ông Tenyukh cũng thừa nhận, sau cuộc đàm phán với đại diện Nga tại Sevastopol vào hôm qua, vòng vây đối với các đồn biên phòng của Ukraine đã được quân đội Nga nới lỏng.

Trong khi đó, ít giờ sau khi Thượng viện Nga thông qua việc điều động quân đội tới nước Cộng hòa tự trị Crimea, phát biểu trên truyền hình, Thủ tướng Ukraine Areny Yatsenyuk tuyên bố cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine sẽ đánh dấu sự cắt đứt mọi quan hệ giữa hai nước.

“Cuộc can thiệp quân sự vào Ukraine là không thể chấp nhận, là sự vi phạm mọi mọi thỏa thuận quốc tế… Chúng tôi sẵn sàng bảo vệ chủ quyền của mình và tin rằng, Nga sẽ không dám can thiệp quân sự, nếu không điều đó sẽ là khởi đầu chiến tranh và chấm dứt mọi quan hệ giữa Ukraine và Nga”, NewsRu trích lời ông Yatsenyuk.

Hôm qua, quan hệ giữa Nga và Ukraine rẽ sang bước ngoặt mới khi Tổng thống Nga Putin đã yêu cầu Hội đồng Liên bang Nga cho phép sử dụng quân đội Nga tại Ukraine và đã được chấp thuận.

CẬP NHẬT THÔNG TIN VỀ “ĐIỂM NÓNG” UKRAINE 

Trước đó, có tin Chủ tịch Hạ viện Nga Sergei Naryshkin đã có cuộc điện đàm với ông Turchynov, trong đó phía Nga tuyên bố sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự đối với Ukraine nếu phía Ukraine sử dụng vũ lực chống dân thường ở Crimea và miền đông Ukraine.

Theo NewsRu

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Kí ức đau thương về vụ thảm sát 500 người Việt của Khmer Đỏ

Kí ức đau thương về vụ thảm sát 500 người Việt của

Khmer Đỏ

theo Tuổi trẻ | 07/01/2014 17:20

 

Campuchia được giải phóng khỏi chế độ diệt chủng ngày 7-1-1979 – Ảnh tư liệu 

Chia sẻ:

Cuộc thảm sát bi thương hơn 500 sinh mạng cư dân Thổ Chu bị quân quân Pol Pot bắt đi dường như lâu nay còn ít người biết đến.

Trưa 7-1-1979, thủ đô Phnom Penh của Campuchia được giải phóng. Đêm đó, gia đình ngư dân Tư Sĩ ở hòn Mấu (xã đảo Nam Du, huyện Kiên Hải, Kiên Giang) ngồi quanh chiếc radio nghe bản tin phát đi và vỡ òa niềm vui. Họ tin rằng sẽ được gặp lại những bà con xóm giềng cật ruột từng chung sống trên đảo Thổ Chu bị quân Pol Pot bắt dẫn đi biệt mù tăm tích từ năm 1975. Nhưng không! Không một ai trong số 513 người dân đảo bị bắt đi từ gần bốn năm trước trở lại. Và mãi mãi họ không thể về quê quán nữa.

Đi tìm nhân chứng

Đầu tháng 5-1975, khi Việt Nam vừa bước vào ngày hòa bình thống nhất đầu tiên, những chiếc tàu chở quân Khmer Đỏ ập lên đảo Thổ Chu, nơi có hơn 500 cư dân Việt Nam sinh sống bình an từ bao năm. Trước đó, quân đội Sài Gòn trấn giữ đảo đã theo tàu quân sự di tản, trên đảo chỉ còn lại dân. Thổ Chu lại cách xa đất liền hơn 200 cây số nên quân giải phóng chưa kịp ra tiếp quản thì quân đội Khmer Đỏ đã lợi dụng đổ bộ chiếm đóng đảo.

Vài tuần sau, những người dân ở đây bị quân Khmer Đỏ lùa lên tàu đưa về một hòn đảo ở Campuchia giết chết không còn một ai. Câu chuyện này về sau mới được tiết lộ khi quân đội cách mạng Campuchia và quân tình nguyện Việt Nam giải phóng những hòn đảo này. Các anh đã tìm thấy rất nhiều căn cước (chứng minh nhân dân) đề tên của dân Việt. Một cuộc thảm sát người Việt rất kinh hoàng đã xảy ra trên những hòn đảo này dưới tay quân Khmer Đỏ! Hơn 500 dân của đảo chỉ mỗi gia đình ông Tư Sĩ “cao số” may mắn thoát được.

Chuyến công tác của chúng tôi ra quần đảo Thổ Chu cùng với hải quân Vùng 5 gom góp những gì còn lại vào tháng trước để tái hiện phần nào dấu vết câu chuyện bi thương. Nhưng nhân chứng của Thổ Chu những ngày tháng 5-1975 không còn ai sống trên hòn đảo này. Gia đình ông Tư Sĩ lại đang sống tại hòn Mấu, cách Thổ Chu hơn trăm cây số, hải trình của đoàn công tác lại không ghé qua hòn Mấu. Thổ Chu hôm nay xinh đẹp và trù phú, chứng nhân của nỗi đau ngày ấy có chăng là những rặng dừa cao vút san sát vây quanh bãi Ngự. Kết thúc cuộc hành trình trên biển Tây Nam, chúng tôi quyết định sẽ tìm cách ra hòn Mấu để gặp ông Tư Sĩ…

…Chuyến tàu đò Rạch Giá ra Nam Du xuất bến lúc 10 giờ đêm, dông gió mịt mù suốt hải trình. Tàu cập xã đảo Nam Du lúc 4 giờ sáng. Tìm chỗ tá túc đợi mặt trời lên để tìm thuyền đi từ Nam Du qua hòn Mấu. Hòn Mấu chỉ là một đảo nhỏ, may cho chúng tôi, vừa đặt chân lên đảo đã gặp ngay con rể của ông Tư Sĩ. Dắt chúng tôi đến quán cà phê nhỏ trên hòn Mấu, một lão ngư với mái tóc bạc trắng đang ngồi trầm ngâm trước ly cà phê. Ông là Tư Sĩ. Câu chuyện về Thổ Chu dường như đã quá đầy ắp trong tâm trí ông, cứ thế tuôn ra như khơi chạm mạch nguồn.

Kí ức đau thương về vụ thảm sát 500 người Việt của Khmer Đỏ
Ông Tư Sĩ – Ảnh: Quang Vinh

Đảo nhỏ, một thuở bình yên…

Tui bất đắc dĩ thành người làm chứng của chuyện này. Chẳng ai muốn rơi vào cảnh sống chết tấc gang ấy cả. Giờ tuổi cũng lớn rồi, kể lại vầy cũng là để sau này con cháu mình biết – ông Tư Sĩ mở đầu câu chuyện – Năm 1971 đó, chế độ cũ bắt lính tơi bời, tui bàn với vợ chắc phải dong thuyền ra đảo Thổ Chu trốn quân dịch. Gửi lại hòn Mấu hai đứa con lớn cho cha mẹ nuôi dưỡng, rồi cùng vợ đưa ba đứa con nhỏ ra đi. Thằng lớn là Nguyễn Văn Toại khi đó 9 tuổi, và hai con gái mới một, hai tuổi chưa biết gì. Tài sản là chiếc ghe 1 tấn, trên ghe là gạo, đường, cuốc xẻng và vài chỉ vàng phòng thân. Lúc tàu nổ máy rời hòn Mấu, tôi không quay đầu nhìn lại, còn vợ tôi dằn lòng mà vẫn khóc nấc khi xa con”.

Lùa bàn tay xương xẩu lên mái tóc bạc phơ, ánh mắt ông Tư Sĩ dường như lấp lánh hơn khi nhớ về miền đất cưu mang vợ chồng ông ngày đó:

“Thuyền nhắm hướng Thổ Chu chạy miết, trưa hôm sau lên đảo, cập thuyền chỗ rặng dừa bãi Ngự đã thấy có năm hộ dân là người miền Trung sinh sống. Sống với nhau trên đảo nên ai cũng tốt bụng, đùm bọc nhau lắm! Họ chỉ dạy tui làm rẫy, khuyên nuôi đồi mồi để bán cho thương lái người Hà Tiên làm giàu. Hai vợ chồng tui khai hoang làm được 1 ha rẫy trồng xoài, trồng dừa, đu đủ… rồi đánh bắt cá và tập tành nghề nuôi đồi mồi. Đêm xuống tui soi đèn đào lỗ trên bãi biển tìm ổ trứng đồi mồi. Lúc đó đồi mồi ở Thổ Chu nhiều lắm. Một ổ đồi mồi nằm dưới cát cho khoảng 200 quả trứng, đem về ấp và xây bồn nuôi. Sau hai năm nuôi, đồi mồi to bằng cái đĩa ba tấc bán với giá mỗi con một chỉ vàng. Tui đã bán 30 con được ba cây vàng, gom tiền mua ximăng, tấm lợp, để chuẩn bị cất nhà gần ngay mốc chủ quyền trên đảo.

Đến năm 1974, chế độ cũ đưa thêm hàng trăm hộ dân ra đảo để khai hoang lập ấp, thành lập chính quyền xã Thổ Châu. Lúc đó trên đảo có một tiểu đội hải quân Việt Nam Cộng hòa và một hải đội neo đậu tàu dưới bãi Ngự. Cuộc sống trên đảo bình yên, hai vợ chồng cũng yên tâm làm lụng kiếm sống chờ khi cất được nhà sẽ đưa con từ hòn Mấu ra chung sống. Ngoài việc trồng rẫy, vợ tôi còn mở tiệm may vá và hay giúp người dân trên đảo lúc họ túng thiếu. Cư dân trên đảo sống gắn bó tối lửa tắt đèn có nhau. Mọi người hiểu rằng nơi đảo hoang xa đất liền hàng trăm cây số thì láng giềng sống chết phải có nhau.

Kí ức đau thương về vụ thảm sát 500 người Việt của Khmer Đỏ

Đại tướng Phạm Văn Trà (thứ tư từ trái sang) trong một lần đi kiểm tra tình hình đảo Thổ Chu – Ảnh tư liệu gia đình đại tá Đào Phúc Lâm, nguyên đảo trưởng Thổ Chu

Đọc cuốn sách Đời chiến sĩ của đại tướng Phạm Văn Trà, chúng tôi cứ ám ảnh mãi bởi một câu chuyện bi thương nhắc lại trong hồi ký của ông:

“Với tâm trạng rất buồn, anh Ba Trung (phó tư lệnh Quân khu 9, chỉ huy trưởng chiến dịch giải phóng các đảo thuộc vùng biển Tây Nam) truyền đạt nhiệm vụ mà như tâm sự, như giãi bày một phẫn uất: “Tình hình xấu quá rồi. Quân Pol Pot đã chiếm một số đảo của ta hơn một tháng nay. Chúng tàn sát đồng bào ta rất dã man. Được Tư lệnh Quân khu phân công trực tiếp giải quyết tình hình các đảo, vừa rồi tôi đã sử dụng một lực lượng của quân khu, có hải quân tăng cường đổ bộ bí mật lên đảo Thổ Chu, bất ngờ tiêu diệt gọn một tiểu đoàn Pol Pot, bắt 300 tên. Nhưng điều đáng buồn là khi ta giải phóng đảo, quân Pol Pot đã sát hại trên 500 bà con ta sinh sống lâu đời ở đây”. (trang 250)

(còn tiếp…)

Categories: Chính-Trị Thời-Sự, Tin Trong Nước | Leave a comment

Philippines: Các bên tranh chấp có thể kiện “đường 9 đoạn”

Quốc Tế
Philippines: Các bên tranh chấp có thể kiện “đường 9 đoạn” (01/03/2014)
Tại một diễn đàn luật quốc tế tổ chức tại Philippines mới đây, Đoàn luật sư nước này đã kêu gọi Malaysia, Việt Nam và các bên tranh chấp trên Biển Đông tham gia vụ kiện đường 9 đoạn (đường lưỡi bò) của Trung Quốc. Đoàn luật sư Philippines cho rằng tất cả các tuyên bố của Trung Quốc ở Biển Đông là không hợp lệ.
Luật sư Francis Jardeleza
Luật sư Francis Jardeleza phụ trách tư vấn cho Chính phủ Philippines về vụ kiện cho biết, Malaysia, Việt Nam và các bên liên quan khác có thể tham gia cùng Philippines khởi kiện yêu sách “đường lưỡi bò” của Trung Quốc. Ông nhấn mạnh rằng các nước nhỏ chỉ có một cơ hội để bảo vệ lãnh thổ của mình một cách hòa bình chống lại siêu cường châu Á thông qua con đường đấu tranh pháp lý.
K.D
Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Hàng chục người chết vì đâm dao ở TQ

Hàng chục người chết vì đâm

dao ở TQ

Cập nhật: 17:48 GMT – thứ bảy, 1 tháng 3, 2014
Nhiều người vẫn chưa tìm được người thân sau vụ tấn công

Vụ tấn công bằng dao tại một nhà ga xe lửa ở Côn Minh phía tây nam Trung Quốc khiến ít nhất 28 người thiệt mạng, Tân Hoa Xã cho hay.

Hiện chưa rõ động cơ của vụ tấn công này và thông tin ban đầu nói có 113 người bị thương.

Tuy nhiên, phía chính quyền miêu tả đây là vụ việc “có tổ chức, lên kế hoạch trước, tấn công khủng bố hung bạo”.

Năm nghi phạm đã bị bắn chết nhưng nhân tính của họ vẫn chưa được xác nhận, Tân Hoa xã đưa tin.

Theo hãng thông tấn AP, những người này mặc đồng phục khi tràn vào nhà ga.

Một kênh truyền hình địa phương đưa tin nhóm tấn công này đã bị cảnh sát bắn.

Các nhân chứng nói nhóm người đột nhiên tấn công mọi người một cách ngẫu nhiên.

‘Bể máu’

‘Những người chậm chân thì bị chém’ – lời nhân chứng

Một người sống sót tên Dương Hải Phi, bị thương ở ngực và lưng, nói với Tân Hoa xã rằng anh đang mua vé tàu thì những kẻ tấn công, phần lớn mặc đồ đen, xông tới nhà ga.

“Tôi nhìn thấy một người xông thẳng tới chỗ tôi với một con dao dài và tôi cùng mọi người chạy túa đi,” anh kể lại.

Anh cũng nói thêm những người chậm chân thì bị chém.

Một số trốn thoát được hoảng hốt đi tìm người thân.

Dương Tử Thanh cũng kể lại với Tân Hoa xã rằng cô và chồng đang đợi tàu đi Thượng Hải thì “một người đàn ông cầm dao lao tới” chỗ họ.

“Tôi không tìm được chồng, và điện thoại của anh ấy cũng không trả lời,” cô nói.

Dân mạng xã hội Trung Quốc đã chia sẻ các bức hình vụ tấn công trên internet, nhưng phóng viên nói các hình ảnh đang bị gỡ xuống.

Những hình ảnh do BBC được xem cho thấy đàn ông và phụ nữ nằm trên đất trong bể máu sau khi bị tấn công.

Kênh truyền hình nhà nước CCTV cho biết quan chức an ninh cấp cao Mạnh Kiến Trụ sẽ tới Côn Minh để trực tiếp giám sát điều tra vụ án.

Chủ tịch Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường đã gửi lời chia buồn tới các nạn nhân và gia đình, kênh này nói thêm.

Dùng dao đâm nhiều người là chuyện cũng thường xảy ra ở Trung Quốc nhưng gần đây chưa có vụ nào lớn như vụ này.

 

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.