Daily Archives: March 5, 2014

TIN-KHẨN CỦA PGHH QUỐC-NỘI

     PHẬT GIÁO HÒA HẢO

                       THUẦN TÚY
            CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP
                                      ——————————————————————–
 
 
Kính gởi:-Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng CSVN.
               -Ông Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Nước CHXHCHVN.
               -Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ Tịch Quốc Hội CHXHCNVN.
               -Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chánh Phủ CHXHCNVN.
Thưa Quý Ông,
Tôi là Lê Quang Liêm, Hội Trưởng Giáo Hội Trung Ương Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy (PGHH TT) trân trọng gởi đến Quý Ông bức thư này với những dòng máu và nước mắt của hằng triệu . . . triệu công dân tín đồ PGHH. .
Cách đây 2 tháng (ngày 18-12-2913) tôi đã có gởi cho Quý Ông bức thư trong đó yêu cầu Quý Ông là những nhân vật đang lãnh đạo đất nước VN phải giải đáp cho 7 triệu công dân tín đồ PGHH chúng tôi 3 điều thiết yếu liên hệ đến chính sách của quý ông đối với PGHH.Nhưng đã 2 tháng rồi mà vẫn chưa được quý ông giải đáp.
Tôi xin nhắc cho quý ông nhớ rằng trong cương vị lãnh đạo đất nước, quý ông có BỔN PHẬN phải giải đáp những thắc mắc, phẫn uất của nhân dân chứ không thể “NGỒI NHÀ MÁT ĂN BÁT VÀNG” , mắt lấp tai ngơ trước mọi kêu ca thán trách của nhân dân thấu đến trời xanh .
Quý ông đừng nghĩ rằng chủ thuyết và quyền lực Cộng Sản đệ tam quốc tế vẫn tồn tại mãi mãi trên quả địa cầu này! Ai ai cũng thấy biết cũng như quý ông đã thấy biết hơn ai hết, sau thế chiến thứ hai chấm dứt  trên thế giới có bao nhiêu nước CS và bây giờ còn bao nhiêu nước CS ? . . . và cái gốc của CS thế giới bây giờ ở đâu? một thân cây mà không có cái gốc làm sao đứng vững và phát triển ? nhất là chủ nghĩa cộng sản đang đối đầu với phong trào Dân Chủ đang dâng cao như một đợt sóng thần ào ạt theo bước tiến văn minh của nhân loại? trong lúc đó thì đảng CSVN lại đang lúng túng trong cái quỹ đạo : “HỦY THỂ CỦA HỦY THỂ”
-KHÔNG CÓ GÌ TỐT HƠN LÀ HÃY TRỞ VỀ VỚI DÂN TỘC.
 
                                                        ———————–
Phần PGHH còn một tháng nữa là đến ngày kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh Cộng Sản quý ông ám hại: ngày 25 tháng 2 Giáp Ngọ nhằm 25-3-2014.
Từ ngày cưỡng chiếm được Miền Nam, suốt 38 năm dài, chế độ CHXHCNVN các ông triệt để cấm tổ chức ngày lễ kỷ niệm này với những biện pháp khắc nghiệt. Sát hại người rồi muốn bưng bít lịch sử để che giấu tội ác ư? Đây là một vấn đề LẤY THÚNG ÚP VOI, tôi nghĩ trong hàng ngũ lãnh đạo đảng CSVN có nhiều nhân vật lỗi lạc, sao lại chủ trương một sự việc không đúng với biện chứng khách quan.
Dễ gì lấy thúng úp voi,
Giấu đầu rồi cũng lại lòi đuôi ra.
Sát hại một Đức Giáo Chủ có 7 triệu tín đồ rồi muốn bưng bít lịch sử để che giấu tội ác như thế ấy rõ là một kế sách không thích ứng! Sao không bắt chước Tào Tháo bên tàu thời Tam quốc về vấn đề “CÂN KÊ” thì có lẽ còn dễ che đậy hơn . . .
Ám hại Đức Huỳnh Giáo Chủ rồi mỗi năm cấm tín đồ tổ chức lễ kỷ niệm là cái nhân tố tạo ra sự thù hằn ngày càng sâu đậm , khinh thường công luận, khinh thường NHÂN NGHĨA , NHÂN ĐẠO và CÔNG LÝ .
Vạn vật đều do tạo hóa tạo ra, mà con người là động vật thượng đẳng(Duy nhân ư vạn vật chi linh).
Con người là động vật thượng đẳng.
Vì con người có tri giác , có tri giác mà không biết luân thường đạo lý  là một điều đáng tiếc, chỉ gây tổn hại cho tiến trình phát triển của xã hội.
Đứng trên nguyên tố tâm lý nào, phong tục nào, luật pháp nào mà đảng CSVN các ông cấm tổ chức lễ kỷ niệm Đức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ ? ? ?
Ngày lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ đâu khác gì ngày lễ Phật Đản . . . ngày lễ Đức Thích Ca thành đạo . . . Lễ Giáng Sinh . . . Lễ kỷ niệm Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc.
Tại sao các tôn giáo này được tự do tổ chức những ngày lễ ấy, còn PGHH thì cấm đoán? Con tổ chức lễ kỷ niệm cha, đệ tử tổ chức lễ kỷ niệm Thầy . . . là một phong tục truyền thống thiêng liêng ngàn đời của nhân gian, chứ không chỉ ở VN. . . Tôi nghĩ quý ông là người có kiến thức phải biết  rõ điều này.
“Cả vú lấp miệng em, cả hèm lấp miệng hũ” không phải là hành động của người chánh chơn quân tử, không phải là hành động của giới lãnh đạo sáng suốt công minh . . . Tôi mong các ông nên hiểu nhân tố khách quan này.
Muốn tiêu diệt PGHH, các ông nên nhớ rằng PGHH là một bộ phận của dân tộc. Diệt được PGHH như là đã chặt đứt một ngón tay. Các ông hãy xòe 2 bàn tay giơ lên, một bàn tay 4 ngón và một bàn tay 5 ngón, bàn tay nào đẹp hơn?
Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết.
Thành công, thành công, đại thành công.
Là câu kinh gối đầu nằm của quý ông: “Sống theo tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Quá trình chính sách của đảng CSVN quý ông đối với PGHH từ bấy lâu nay có đúng với tư tưởng Hồ Chí Minh không?
Lịch sử đã chứng minh quá rõ. Như vậy, đảng CSVN quý ông phản bội Chủ Tịch Hồ Chí Minh? Hay là những lời nói của Chủ Tịch Hồ Chí Minh là để quảng cáo?
Nếu phải nói những gì muốn nói về chính sách sai lầm của đảng CSVN đối với PGHH, chúng tôi dù có viết đến 100 trang giấy dài cũng chưa nói hết.
Nhân danh Giáo Hội PGHH Thuần Túy, tôi trân trọng thông báo với quý ông rằng: Giáo Hội PGHH Thuần Túy quyết tâm tổ chức ngày Đại Lễ  kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ vắng mặt năm thứ 67 vào ngày 25-2 năm Giáp Ngọ nhằm 25-3-2014 tại cơ sở tạm thời: Nhà ông Nguyễn Văn Vinh, số 393, Tổ 10, ấp Long Hòa, Xã Long Giang, huyện Chợ Mới (An Giang) dù phải trã mọi giá, dù phải xương rơi máu đổ, dù phải tội tù . . . vì PGHH chúng tôi đã bị đảng cs quý ông dồn đến tận chân tường, chỉ còn lấy cái chết để đòi tự do . . . chết để đòi quý ông trả lại sự công bằng.
THÀ CHẾT VINH HƠN SỐNG NHỤC
Vấn đề rạn vỡ giữa PGHH và đảng CSVNkhông phải là một vấn đề nan giải  vì đây là một vấn đề do đảng CSVN quý ông đơn phương hành động , nếu muốn giải quyết êm đẹp, chỉ cần quý ông chấm dứt những hành động khắc nghiệt đối với PGHH. Thế thôi !
Là một công dân già, 95 tuổi, vô tài kém đức, nhưng tôi cũng cảm thấy có bổn phận phải bảo toàn sự sáng ngời của lịch sử dân tộc, xóa dần những đóm đen trong lịch sử, hoặc cố ý hoặc vô tình làm lu mờ. Sự rạn nứt giữa PGHH và đảng CSVN là những đóm đen điển hình đó.
Cho nên với những dòng chữ  có phần dài dòng này là tôi muốn trút hết những gì phẫn uất trong lòng chúng tôi để quý ông là cấp lãnh đạo đất nước hiện thời xét biết cụ thể mà tùy nghi giải quyết. cho chúng tôi được êm ả tổ chức ngày kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ .
Trong trường hợp quý ông vẫn dùng những biện pháp khủng bố, ngăn trở việc tổ chức ngày lễ nầy như 38 năm đã qua thì dù cuộc ngăn trở có khắc nghiệt đến mức độ nào chăng nữa, chúng tôi cũng vẫn quyết tâm tổ chức theo hình thức: NGÀY ĐẠI LỄ KỶ NIỆM ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ BỊ VMCS ÁM HẠI . . . với biểu ngữ phản đối quyết liệt , với Thông Điệp phản đối tối hậu gởi đi khắp nơi, đưa lên mạng tin tức toàn cầu, gởi cho Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc . . . Tóm lại chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể làm được , kể cả những cuộc tuyệt thực, tự thiêu để cho toàn thế giới thấy được chính sách bạo tàn, vô nhân đạo và chà đạp nhân quyền tại VN mà chính CHXHCNVN quý ông hiện nay là thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.
Trường hợp này nhà nước quý ông làm sao tránh khỏi danh nhơ tiếng xấu với thế giới văn minh, với nhân loại đang tiến mạnh đến TỰ DO, DÂN CHỦ? Và nước VN dưới chế độ CHXHCN sẽ ra sao trên con đường bang giao quốc tế ? ? ?
Xin đừng vì mặc cảm, hãy phát huy  nhân nghĩa.
Tiếng tốt đồn xa, tiếng xấu đồn 3 ngày đường.
Thù oan mạc kết lộ phùng hiểm xứ nan hồi tị.
Chúng tôi rất mong quý ông không nỡ làm cho 7 triệu tín đồ PGHH và tôi thất vọng phải làm tất cả những gì mà chính chúng tôi không muốn làm.
Trân trọng,
Ngày 23 tháng 2 năm 2014
LÊ QUANG LIÊM
Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Sống hài hòa hay nhu nhược với TQ?

Sống hài hòa hay nhu nhược với TQ?

Thanh Quang, phóng viên RFA
2014-03-05
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ

In trang này
000_Hkg4134693-305.jpg

Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt (phải) và Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh trong nghi thức chào đón tại Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN và các đối tác từ Mỹ, Trung Quốc, Nga, Nhật Bản tại Hà Nội ngày 12 tháng 10 năm 2010.

AFP PHOTO

Trong thời gian gần đây, giữa lúc Bắc Kinh ngày càng lấn áp VN về hầu như mọi mặt, nhất là liên quan vấn đề lãnh hải, lãnh thổ, thì phản ứng của phía cầm quyền trong nước bị công luận cáo giác là “ hèn với giặc, ác với dân”. Nhưng vấn đề là cư xử yếu hèn với phương Bắc liệu họ có “tha” cho mình không?

Mong chút tình ‘hữu nghị’?

Trong mối quan hệ Việt-Trung lâu nay, diễn biến bất lợi dồn dập về phía VN có lẽ khiến không ít người liên tưởng tới, cách nay ít lâu, khi lên tiếng trước cử tọa qua diễn văn đáp từ trong buổi lễ nhận chức GS Danh dự trường Đại học Y khoa Hà Nội, giáo sư Thạch Nguyễn, chuyên gia nỗi tiếng về tim mạch của Hoa Kỳ, từng công tác lâu năm tại Á Châu, nhất là ở TQ, có lưu ý rằng “Không phải cứ qụy lụy, hạ mình luồn cúi thì người Trung Quốc sẽ ban thêm cho chút tình ‘hữu nghị’ và cơ hội ‘hợp tác’ đâu”.

Khi đề cập tới dòng lịch sử hàng ngàn năm của VN từng trải qua cảnh “TQ luôn muốn biến đất Nam Việt thành một tỉnh của họ nhưng không thành. Các đoàn quân với binh hùng, tướng mạnh sau những cuộc chinh phục lẫy lừng ở nhiều nơi khác, lúc đến biên cương Việt Nam đều phải khựng lại vì sức kháng cự của dân Việt”, nhà báo tự do Bùi Văn Phú cảnh báo rằng “hiểm họa xâm lăng từ phương bắc thời nào, lúc nào cũng có”. Trận hải chiến đẫm máu ở Hòang Sa hồi năm 74, chiến tranh biên giới Viêt-Trung vào năm 1979 khiến 6 vạn chiến sĩ và thường dân Việt hy sinh, biến cố đẫm máu Gạc Ma ở Trường Sa năm 1988 là những thí dụ hãy còn nóng bỏng trong dòng lịch sử cận đại VN.

Đối với TQ, chiến lược lâu dài là họ muốn khuất phục VN, muốn chiếm VN. Còn những chiến thuật trước mắt, từng bước từng bước, là họ làm như là  họ giúp đỡ, họ quý VN.
-GS Nguyễn Thế Hùng

Có lẽ bối cảnh như vậy khiến nhà báo Hạ Đình Nguyên không khỏi mạnh mẽ báo động – nếu không muốn nói là cáo giác – rằng “ 35 năm trước, Đặng Tiểu Bình đã “dạy Việt Nam một bài học”. Bài học ấy chính là sự ngây thơ tin vào một thứ ý thức hệ không bình thường, ảo tưởng về một thứ ‘tình cảm anh em’ không đúng chỗ”.

Nhà báo Trần Khải than rằng “ thế mới biết, trước giờ Việt Nam vẫn tin vào đàn anh Trung Quốc chỉ là nằm mơ, chỉ là mò trăng đáy nước. Chủ nghĩa xã hội tiêu tùng rồi, chủ nghĩa bành trước Đại Hán vẫn không ngừng vươn xa…!”.

Từ Đà Nẵng, GS Nguyễn Thế Hùng lên tiếng:

“Đối với TQ, chiến lược lâu dài là họ muốn khuất phục VN, muốn chiếm VN. Còn những chiến thuật trước mắt, từng bước từng bước, là họ làm như là  họ giúp đỡ, họ quý VN. Nhưng thật ra không phải như thế. Và đối với TQ, họ được đằng chân họ lân đằng đầu. Cho nên giới cầm quyền VN bây giờ không thể cứ chìu theo ý của họ, nhân nhượng họ là họ tha cho đâu. Không phải như vậy. Mà đó là những chiến thuật để Bắc Kinh lấy lòng. Hành động của TQ đối với VN giống như tằm ăn dâu – con tằm ăn lá dâu mình nhìn không thấy đâu, nhưng nó gặm nhấm một tí một tí.Tức là đối với TQ, họ lấn VN hết chỗ này đến chỗ khác.”

Lý do dễ hiểu?

 

000_Hkg5044735-250.jpg
Sinh viên Việt Nam tại Nhật cũng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc hôm 25/6/2011. AFP photo

 

Khi nhận định về vấn đề “VN giữa ý thức hệ và chủ nghĩa quốc gia”, TS Nguyễn Hưng Quốc từ Úc thẳng thừng nêu lên câu hỏi rằng tại sao nhà cầm quyền Việt Nam lại cứ khăng khăng bám víu vào cái ý thức hệ cũ kỹ như vậy để nhắm mắt trước nguy cơ lấn chiếm của Trung Quốc và sẵn sàng đạp vào mặt người dân Việt yêu nước? Và GS Nguyễn Hưng Quốc tìm được “lý do tương đối dễ hiểu”, đó là giới cầm quyền VN “sợ Trung Quốc hơn sợ dân” của mình.

Nhắc tới chuyện hành hạ người yêu nước chống phương Bắc xâm lược, có lẽ nhận xét của GS Tương Lai khi lên tiếng mới đây với Đài ACTD cho thấy rõ điều này:

“Ở đây, nó nói lên thảm cảnh đất nước hiện nay. Cái thời mà Lê Chiêu Thống cầu viện Tôn Sĩ Nghị cũng không nhục nhã như hiện nay. Trước các sức ép, vừa mới thò mồm ra nói được một câu thì sau đó thụt lại, đấy là vấn đề. Đâu phải chỉ là vấn đề chiến tranh biên giới? Ngay như hôm qua về cái án phúc thẩm của Luật sư Lê Quốc Quân, thực ra gần như đã có thỏa thuận và người ta biết rằng Lê Quốc Quân là một trong những người cùng với vài người khác như Điếu Cày…được hứa hẹn sẽ được thả, nhưng cuối cùng có cái sức ép nào đấy buộc chưa thể được và vẫn y án. Đấy là nỗi đau của một đường lối sai lầm và nó khởi sự từ Hội nghị Thành Đô cho đến bây giờ.”

Cái thời mà Lê Chiêu Thống cầu viện Tôn Sĩ Nghị cũng không nhục nhã như hiện nay. Trước các sức ép, vừa mới thò mồm ra nói được một câu thì sau đó thụt lại, đấy là vấn đề.
-GS Tương Lai

Đặc biệt là kể từ khi Hà Nội bị “sụp bẫy Thành Đô” hồi năm 1991 đến nay, chuyện Trung Nam Hải khống chế xứ đàn em phương Nam xem chừng như ngày càng sâu đậm, khiến GS Nguyễn Thế Hùng không khỏi báo động rằng hiện giờ, một trong những vấn đề quan trọng nhất là Bắc Kinh can thiệp vào nhân sự cấp cao của VN – rất nguy hiểm. Theo GS Nguyễn Thế Hùng, một dân tộc mà bị ngọai bang can thiệp vào nhân sự cấp cao như thế thì cực kỳ nguy hiểm, cộng thêm một trong những nỗi bất hạnh nhất của VN là nằm ở cạnh người đàn anh khổng lồ “4 tốt và 16 chữ vàng” – mà lại nằm ngay trên con đường mà GS Nguyễn Thế Hùng mô tả là Hoa Lục âm mưu “mở mang bờ cõi phải đi ngang qua VN”. GS Nguyễn Thế Hùng nhận thấy:

“Sự bất hạnh đó, ông cha chúng ta từ hàng ngàn năm nay rồi đã biết rằng sống cạnh bên TQ thì một trong những yếu tố thiết yếu là phải đại đòan kết dân tộc. Ví dụ như nhà Trần ba lần đại thắng quân Nguyên Mông thì cũng nhờ đại đòan kết dân tộc. Do đó, bất cứ chế độ nào mà muốn tồn tại lâu dài thì, trước hết, là trong ấm thì ngòai mới êm được. Trong ấm tức là phải đại đòan kết dân tộc. Cho nên cái thời Lê Chiêu Thống người ta không ủng hộ. Lê Chiêu thống thần phục, luồn cúi, cầu cứu Tàu. Những hành động đó, hàng ngàn năm, để lại tiếng xấu muôn đời. Do vậy, tôi nghĩ là giới lãnh đạo VN ngày nay, nếu quả thực nhìn xa trông rộng, thì họ phải nghĩ hàng ngàn năm sau đối với dân tộc này: Dân tộc sẽ vinh danh họ hay nguyền rủa họ đời đời như trường hợp Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc…Như thế thì không phải giới cầm quyền VN hiện nay chìu TQ, tỏ ra sợ sệt, làm theo ý họ thì họ tha đâu. Không phải vậy đâu. Cái chiến thuật của Hoa Lục là lần lần túm cổ để rồi nắm yết hầu VN, để sau cùng, VN chết đến nơi!”

Cũng theo dòng lịch sử VN, GS Trần Khuê từ Saigòn nhận thấy giữa VN với TQ xưa nay bao giờ cũng có mâu thuẫn, nhưng các vị vua chúa VN ngày xưa vẫn có chính sách là bên ngoài thì làm mặt hòa hoãn còn trong vẫn kiên quyết giữ vững chủ quyền. GS Trần Khuê nhấn mạnh rằng hòa hoãn chứ “không thể nhu nhược được”, ông nói thêm:

“Tại hội nghị Biển Đông vừa rồi, tôi vẫn nói là VN mềm dẻo chứ không thể mềm nhũn để rồi Bắc Kinh muốn làm gì thì làm. Không thể có cái thái độ nhu nhược, hèn yếu như vậy được. Cho nên, ông đại diện của Đại sứ quán Mỹ hồi ấy hỏi tôi rằng “Thầy nói là đi với Tàu thì mất nước còn đi với Mỹ thì mất đảng. Theo ý thầy thì thế nào?”. Tôi đáp, “Chỉ có đi với nhân dân là không mất cái gì cả. Mà còn được tất cả”. Do đó, tốt hơn hết là giới cầm quyền đi với nhân dân. Đối với TQ, bề ngoài thì mình giữ hòa hiếu thế thôi chứ bên trong thì VN phải luôn luôn cảnh giác, chứ không thể nào hèn yếu với họ được.”

Nếu hèn yếu, thì, như GS Nhật Noboyoshi thường nhắc nhở học giả, viên chức xứ Phù Tang đến hội họp hay công tác ở Bắc Kinh về một ngạn ngữ thông dụng tại chính Hoa Lục, rằng “Nếu bạn xử sự như một con lừa thì đừng ngạc nhiên là hôm nào đó, có người cưỡi trên lưng trên cổ bạn”.

 

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Trung Quốc do dự về việc lập ADIZ ở biển Đông?

Trung Quốc do dự về việc lập ADIZ ở biển Đông?

26/02/2014 21:50

(TNO) Trung Quốc đã chuẩn bị lập Vùng nhận diện phòng không (ADIZ) ở biển Đông, nhưng đang do dự vì có sự phản đối mạnh mẽ từ Mỹ và một số nước ASEAN, theo tờ Asahi Shimbun (Nhật Bản).

>> Trung Quốc bác tin lập vùng nhận dạng phòng không ở biển Đông
>> Ngoại trưởng Mỹ cảnh báo về vùng phòng không
>> Thượng viện Mỹ cảnh báo Trung Quốc về biển Đông
>> Ngoại trưởng Mỹ cảnh báo Trung Quốc về vùng phòng không

Trung Quốc do dự lập ADIZ ở biển Đông?
Trực thăng Trung Quốc trong một đợt tuần tra trái phép ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam – Ảnh: Club.china.com

“Chúng tôi đã có sự chuẩn bị (cho việc thành lập ADIZ ở biển Đông – PV), nhưng đã có lệnh không xem trọng nó trong lúc này”, báo Asahi Shimbun hôm nay 26.2 dẫn lời một nguồn tin từ chính quyền Trung Quốc.

Hồi tháng 11.2013, sau khi lập ADIZ ở biển Hoa Đông, khi được hỏi liệu Trung Quốc có lập thêm ADIZ hay không, Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc Dương Vũ Quân trả lời rằng việc đó sẽ được tiến hành “vào một thời điểm thích hợp sau khi hoàn tất sự chuẩn bị cần thiết”, theo Tân Hoa xã.

Đến tháng 1.2014, Asahi Shimbun dẫn một số nguồn tin tiết lộ rằng không quân Trung Quốc đã soạn kế hoạch lập ADIZ ở biển Đông.

Mặc dù thông tin này đã được Bộ Ngoại giao Trung Quốc bác bỏ, Mỹ và một số nước ASEAN vẫn lên tiếng quan ngại về điều này.

Trong các cuộc gặp với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị ở Bắc Kinh hồi đầu tháng 2, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry cũng đã nêu quan ngại của Washington về việc lập ADIZ ở biển Đông.

Một số nguồn tin còn tiết lộ chính quyền Mỹ đã khẳng định lập trường của họ là cương quyết phản đối việc Trung Quốc lập ADIZ ở biển Đông, theo Asahi Shimbun.

Ngoài ra, vào ngày 18.2, Ngoại trưởng Indonesia Marty Natalegawa phát biểu trước quốc hội: “Chúng tôi đã thông báo với Trung Quốc rằng chúng tôi phản đối việc thành lập ADIZ ở biển Đông”.

Theo Asahi Shimbun, những sự phản đối trên dường như đã có tác động lên Bắc Kinh. Tại cuộc họp báo ngày 21.2, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh tuyên bố: “Chúng tôi có quyền bảo vệ an toàn quốc gia bằng nhiều biện pháp khác, trong đó có việc lập ADIZ”.

Tuy nhiên, bà Hoa cũng nhấn mạnh: “Chúng tôi duy trì quan hệ tốt với các thành viên ASEAN và khu vực Nam Hải (cách Trung Quốc gọi biển Đông – PV) đang hòa bình và ổn định”.

Mặc dù Trung Quốc không muốn gây nên sự phản đối từ các nước ASEAN, nhưng theo Asahi Shimbun, việc lập ADIZ ở biển Đông vẫn là mục tiêu lâu dài của quân đội Trung Quốc .

Hồi tuần rồi, tờ South China Morning Post ở Hồng Kông dẫn lời đại tá Lý Kiệt từ Học viện quân sự thuộc hải quân Trung Quốc ngang nhiên khẳng định lập ADIZ ở biển Đông là “cần thiết cho lợi ích quốc gia lâu dài của Trung Quốc”.

Một nguồn tin ngoại giao ở Trung Quốc cũng thừa nhận với Asahi Shimbun: “Nhiều nước xung quanh ý thức rằng Trung Quốc có thể không lập ADIZ ở biển Đông khi các quan hệ đang ở trạng thái tốt, nhưng khả năng này luôn xảy ra một khi quan hệ trở nên xấu đi”.

Văn Khoa

>> Trung Quốc tràn lan sách trẻ em nội dung bạo lực, khiêu dâm
>> Quan chức pháp y Trung Quốc từ chức trước phiên xử Bạc Hy Lai
>> Lũ lụt nghiêm trọng tại Trung Quốc, Nga
>> Trung Quốc lên giọng trước hội đàm với Mỹ
>> Bị đối tác Trung Quốc chơi xấu

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Ðức Huỳnh Giáo Chủ PGHH trường-cữu”Lịch Sử PG Hòa Hảo”

Ðức Huỳnh Giáo Chủ

Ðức Huỳnh Giáo Chủ
Vương Kim

 

Ðức Phật, Hoàng thiên lịnh giáng trần,

 

Huỳnh gia chuyển kiếp lập đời Tân.

 

Giáo truyền đạo Thích dìu sanh chúng,

 

Chủ ý chọn người vẹn Tứ ân.

 

 

(Hình Tác giả: Vương Kim Phan Bá Cầm)

Phần I:

HÀNH TRẠNG

 

Thiên thứ hai

 

Giai đoạn hoạt động đấu tranh

 

 

Chương VII

 

Vận Ðộng Ðộc Lập

Ngay khi Nhựt đảo chánh Pháp này 9-3-1945, chánh quyền Nhựt lên thay thế chánh quyền Pháp, các đảng phái quốc gia được tự do hoạt động, Ðức Huỳnh Giáo Chủ, để ứng phó với tình thế mới, bèn đưa ra một tổ chức tranh đấu lấy tên là Việt Nam Ðộc Lập Vận Ðộng Hội.

Ðộc Lập Vận Ðộng.

Ðứng trước việc thay đổi đột ngột tình hình nước nhà, có hai việc khận cấp cần phải làm: một là ngăn chận mọi sự trả thù trong dân chúng; hai là phải tổ chức hàng ngũ đấu tranh.

1. Ngăn chận các cuộc trả thù. Trong thời kỳ Pháp thuộc, bọn thực dân thi hành một chánh sách hết sức hà khắc đối với nhân dân, nhứt là những phần tử yêu nước. Phụ họa theo bọn tham tàn cướp nước, còn có một đám tay sai, đành cam tâm làm tôi tớ cho ngoại địch vì một chút lợi danh, đem thân làm những việc bỉ ổi, sâu dân mọt nước, giết hại đồng bào. Đó là những hạng cường hào ác bá trong hương thôn và đám chó săn chim mồi ngoài thành thị.

Ỷ lại thế lực thực dân che chở, chúng đã gây nên bao nhiêu tội lỗi trong nhân dân, kết thành thù oán, nhỏ nhặt thì là thù oán cá nhân, lớn hơn thì là thù oán giữa tộc họ làng nước.

Một khi cơ cấu đàn áp bị phá vở, đương nhiên sức đối kháng sẽ chổi dậy. Ðể thỏa mãn thù oán cá nhân, nhiều cuộc giết hại, thanh toán đã xảy ra.

Ðể ngăn chận mọi hành động trả thù riêng, như “đốt phá nhà cửa, hoặc trộm cướp, sát nhân, làm rối trật tự, có hại cho sự kiến thiết quốc gia”, Ðức Huỳnh Giáo Chủ đã tha thiết kêu gọi lòng “từ bi bác ái, dĩ đức háo sanh khoan hồng đại độ” đối với hạng người lầm đường lạc lối, gây nên lắm tội tình, và đồng thời khuyên tất cả đồng bào muốn tỏ ra xứng đáng là “một người dân một nước tự do” thì hãy quên hết những mối thù hiềm ganh ghét, đừng bày ra cái họa nồi da xáo thịt khiến cho ngoại nhân khinh bỉ một dân tộc như dân tộc Việt Nam ta đã có nhiều tấm lòng nhân hậu và những trang lịch sử vẻ vang”.

Lời kêu gọi ấy đã cứu được bao nhiêu giọt máu đổ ra. Chẳng những giữa đồng bào với đồng bào mà còn giữa đồng bào và ngoại chủng, chẳng phụ lời kêu gọi tha thiết đầy lòng đạo đức từ bi của Ngài: “Trước kia chúng nó hà khắc ta, chúng đã đành; ngày nay ta hà khắc lại, sao đành. Vì lòng chúng nó đầy sự hung tàn, còn lòng ta lại đầy nhân ái”.

2. Ðoàn kết và tổ chức. Hành động thứ hai của Ngài là đồng thời với sự ngăn chận mọi cuộc trả thù còn phải thực hiện cho được sự đoàn kết giữa các giới đồng bào để tranh đấu cho sự độc lập nước nhà.

Ðể thực hiện cuộc đoàn kết ấy, Ngài cho ra đời một tổ chức mệnh danh là Việt Nam Ðộc Lập Vận Ðộng Hội, kêu gọi các từng lớp nhân dân thuộc thành phần: trí thức Việt Nam, các bạn thanh niên, các nhà thương mãi, nông gia, thợ thuyền, các cụ đồ nho, các nhà sư hãy cùng nhau đoàn kết thành một lực lượng vận động cho cuộc độc lập quốc gia.

Trong bản hiệu triệu, Ngài có viết:

“Gần ngót trăm năm nay đồng bào trải biết bao cay đắng, lớp kẻ thù giày đạp, lớp quan lại tham ô, vì thế nên người dân Việt Nam gánh vác biết bao nhiêu sưu thuế nặng nề. Kẻ thù đã lợi dụng chánh sách ngu dân để nhồi sọ quần chúng, gây mầm chia rẽ Bắc, Nam, Trung, phá rối sự đoàn kết, hầu mong cho cuộc đô hộ được vĩnh viễn trên giải non sông đất nước mà Tổ Tiên ta phải phí biết bao màu đào mới gầy dựng được.

“Vả lại từ trước cho đến nay các bực anh hùng, các nhà chí sĩ khắp ba kỳ đã bao phen vùng vẫy chống lại quân thù mong gầy dựng lại nền độc lập cho quê hương đất Việt.

“Nhưng than ôi! Chỉ vì thiếu khí giới tối tân, chỉ vì sơ đường luyện tập mà giọt máu anh hùng đành hòa với bao nhiêu giọt lệ, khóc phút sa cơ, để lại cho người đồng thời và cho đoàn hậu thế muôn vàn tiếc thương ân hận”.

Rồi Ngài kêu gọi:

“Hỡi đồng bào Việt Nam!

“Chúng ta đã bước và đang bước đến một khúc nghiêm trọng trên lịch sử. Giờ đây ta đã  có thêm nhiều đặc quyền lo lắng đến cái giang san gấm vóc của Tổ Tiên ta di truyền lại.

“Vận động cuộc độc lập!

“Vận động cuộc độc lập!

“Phải! Toàn quốc phải liên hiệp vận động cho cuộc độc lập. Ðấy là cái chủ trương duy nhứt của Việt Nam Ðộc Lập Vận động Hội”.

Sau ngày đảo chánh 9-3-1945, mọi giới đồng bào, nhứt là các nhà trí thức đều tỏ vẻ lạc quan, tin chắc theo lời hứa hẹn của quân đội Nhựt, nước Việt Nam sẽ tuyên bố hoàn toàn độc lập.

Phương chi, sau ngày đảo chánh pháp, Hoàng đế Bảo đại tuyên bố Việt Nam là một nước độc lập, hủy bỏ tất cả hòa ước đã ký với Pháp, nhứt là có chánh phủ Trần Trọng Kim là một chánh phủ của một quốc gia độc lập thì còn gì phải vận động độc lập nữa, như Ðức Huỳnh Giáo Chủ đã chủ trương.

Trong một cuộc lễ mừng ngày độc lập, tổ chức tại vường ông Thượng tức vườn Tao đàn, nhiều chánh khách lấy làm lạ sao Ðức Thầy còn đưa ra lời hiệu triệu kêu gọi đồng bào các giới tham gia Việt Nam Ðộc Lập Vận động Hội để cùng nhau “vận động cuộc độc lập” cho quốc gia thì Ngài có cho biết rằng: Việt nam chúng ta chưa độc lập đâu. Cần phải tích cực vận động mới mong thực hiện được.

Lời nói của Ngài quả thật không sai. Cuộc chiến tranh dai dẳng kèo dài một phần tư thế kỷ, gieo tang tóc cho đất nước, đau khổ cho đồng bào, đủ xác nhận lời nói của Ðức Huỳnh Giáo Chủ là lời tiên tri, biết trước thời cuộc.

Đi Kinh Lý.

Sau cuộc đảo chánh ngày 9-3-1945, tình hình trở nên bất ổn ở các tỉnh do sự thay đổi đột ngột chánh quyền từ tay người Pháp qua tay người Việt. Nhiều nơi dân chúng chống lại viên quan người Việt mới nhậm chức, vì lẽ viên quan ấy đã gây lắm tội tình trong thời kỳ Pháp thuộc. Có nơi, bộ máy an ninh sụp đổ vì các viên chức Pháp bị bắt cầm tù, nên xảy ra lắm trò cướp bóc, giết người vì thù oán cá nhân.

Nhà binh Nhựt bèn yêu cầu Ðức Thầy về các tỉnh miền Tây để trấn an dân chúng cùng xếp đặt việc trị lý cho có qui mô, bởi chúng biết ảnh hưởng của Ngài ở Hậu Giang và chỉ có Ngài mới có đủ uy tín dàn xếp.

Ngài nhận thấy cũng là cơ hội cho Ngài về thăm anh em tín đồ nhứt là Thánh địa Hòa Hảo, Ðức ông Ðức Bà đã xa cách tính ra gần sáu năm, và cũng là dịp cho Ngài kiểm soát lại cơ cấu của nền đạo hầu chấn chỉnh lại cho phù hạp với sự đổi mới của đất nước.

Ngài khởi hành hồi 2 giờ rưỡi chiều ngày mồng 9 tháng 2 năm Ât Dậu, nhằm ngày 22-3-1945. Sau đây là lộ trình của cuộc kinh lý:

– Ngày 9-2 Ât Dậu rời Sài Gòn, ghé Mỹ Tho, Cai Lậy, Vĩnh Long và đến Cần Thơ. Ngài ở đây ba hôm mới đi Long Xuyên.

– Ngày 13-2 Ât Dậu (nhằm ngày 26-3-1945) đến Long Xuyên và nghỉ đây một đêm.

– Sáng ngày 14-2 Ât Dậu (nhằm 27-3-1945) đi Châu đốc và ở đây một đêm.

– Sáng ngày 15-2 Ât Dậy (28-3-1945) về Hòa Hảo thăm thân sinh và ở đây một ngày.

– Ngày 16-2 Ât Dậu (29-3-1945) đi Long Xuyên và ở đây 2 ngày.

– Sáng ngày 19-2 Ât Dậu (1-4-1945) đi về Sài Gòn có ghé Sa đéc.

Sau cuộc kinh lý Hậu Giang của Ðức Thầy người Nhựt nhận thấy uy thế của Ngài rất lớn ở vùng châu thổ sông Cửu Long. Ngài đi đến đâu đều được khối tín đồ hùng hậu nghinh tiếp nhiệt liệt, nên có ý lo sợ lực lượng quần chúng Phật Giáo Hòa Hảo có thể làm trở ngại chương trình Liên Á của quân phiệt Nhựt; vì vậy họ có ý muốn Ðức Thầy đứng trên vị trí tôn giáo hoạt động hơn trên địa hạt chánh trị. Có lẽ vì thế mà chương trình của Việt Nam Ðộc Lập Vận Ðộng Hội không thực hiện.

MUC LUC | CHƯƠNG 1 | | CHƯƠNG 2 | | CHƯƠNG 3 | | CHƯƠNG 4 | | CHƯƠNG 5 | | CHƯƠNG 6 | | CHƯƠNG 7| | CHƯƠNG 8 | | CHƯƠNG 9 | | CHƯƠNG 10 | | CHƯƠNG 11 | | CHƯƠNG 12 |

CHƯƠNG 13 | | CHƯƠNG 14 | | CHƯƠNG 15 | | CHƯƠNG 16 | | CHƯƠNG 17|

[TV. PGHH]

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Đất Quảng Trị tràn ngập người Trung Quốc

Đất Quảng Trị tràn ngập người Trung Quốc

Nhóm phóng viên tường trình từ VN
2014-03-03
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ

In trang này

TTVN03032014.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

tq-qt-1-030314.jpg

Một vùng đất tại Quảng Trị nơi người Trung Quốc đang san lấp mặt bằng.

RFA PHOTO

 

 

Thêm một lần nữa, ba chữ “người Trung Quốc” làm nhức nhối một vùng đất Việt Nam, đặc biệt là những vùng duyên hải Việt Nam đang bị thâu tóm, xâu xé và chảy máu bởi những kẻ bên ngoài đóng vai nhà đầu tư nhưng thực chất, bên trọng họ ẩn chứa những mối nguy cho dân tộc. Tỉnh Quảng Trị, cũng giống như những tỉnh nghèo khác, lại bị người Trung Quốc tràn ngập xứ đất này và cũng như nhiều nơi khác, họ lại đóng vai nhà đầu tư cùng hàng loạt hành tung bí ẩn, khó hiểu và ngạo mạn, bất chấp của họ.

Những vùng đất trong tầm ngắm của TQ

Nếu như những năm cuối của thập niên 2010, nhân dân đã bức xúc vì người Trung Quốc tràn lan ở những vùng miền núi trọng yếu, vùng chiến lực quân sự của Việt Nam như Tây Nguyên Trung phần Việt Nam, các nông trường dọc theo dãy Trường Sơn, các cửa khẩu phía Bắc và những tỉnh lị cận biên giới như Bình Dương, Tây Ninh, Long An, An Giang, Cà Mau… Thì hiện tại, mức độ tràn lan của họ kinh khủng gấp trăm lần trước đây.

Nếu như ở những nơi này, người Trung Quốc có được đặc quyền đặc lợi là tha hồ khai thác, được hoạt động bí mật, người Việt Nam không được vào khu vực hoạt động của họ và họ chỉ đóng một mức thuế tượng trưng… Thì hiện tại, mức độ tràn lan của người Trung Quốc trên đất Việt Nam đã đi vào chỗ không thể kiểm soát được nữa và nhân dân càng lúc càng thấy lo ngại cho sự tung hoành của họ. Mọi vùng đất duyên hải đều có mặt người Trung Quốc.

Một người dân ven biển Quảng Trị than thở: “Quá nguy hiểm chứ, bên phía cửa Việt, cửa Tùng, tức là nó lấy danh nghĩa đầu tư kinh tế. Vậy mà bên phía chính quyền nó làm lơ, không đấu tranh là chết luôn.”

Theo người này nói, thời gian gần đây, hầu như mọi mảnh vườn ở làng Hà Tây, xã Triệu An, huyện Triệu Phong đều lâm vào nạn xâm lăng một cách trắng trợn của người Tàu và nhà cầm quyền địa phương. Nghĩa là khi người Tàu đến đây, việc đầu tiên họ làm là tìm đến các cơ quan, các quan chức để bằng mọi giá liên kết, đút lót và mua chuộc bằng được các quan chức này. Để rồi sau đó là những hành động xâm lăng.

Hành động xâm lăng của người Tàu được thực hiện theo con đường đầu tư kinh tế trá hình. Người này khẳng định đó là xâm lăng và bán nước chứ không phải đầu tư gì cả. Vì một khi đầu tư kinh tế đích thực, biểu hiện đầu tiên của việc đầu tư phải là thiện chí, thuận mua vừa bán và không có những hành tung đen tối.

Đằng này, thay vì thỏa thuận với nhân dân để mua đất, người Tàu lại mua chuộc và biến quan chức địa phương thành tay sai của họ, các quan chức địa phương nghiễm nhiên trở thành con rối trong cuộn dây giật của người Tàu. Thay vì bảo vệ nhân dân và bảo vệ quyền lợi quốc gia, bảo vệ lợi ích quốc dân, các quan chức địa phương lại bằng mọi giá bảo vệ người Tàu, xem họ như những quan thầy và bất chấp nỗi tủi nhục, đau khổ của nhân dân, họ hết dùng thủ đoạn này chuyển sang thủ đoạn khác để biến đất canh tác, đất vườn của nhân dân thành công trình của người Tàu.

Những dự án “tắc kè đổi màu”

 

tq-qt-2-030314-250.jpg
Tỉnh Quảng Trị, miền trung Việt Nam. RFA PHOTO.

 

Một người dân khác ở Quảng Trị nói: “Tức là hồi giờ nó làm ở miền Bắc, giờ nó làm ở miền Trung. Nhưng cái đó cũng phụ thuộc bên mình mà. Thế chiến lược của thằng Trung Quốc là nó đánh giữa miền Trung để nó cắt đôi miền Nam và miền Bắc ra.”

Theo một người dân khác, chuyện thu hồi đất, phù phép diện tích đất của người dân trở thành nơi xây dựng cho người Trung Quốc có những bước đi và lộ trình của nó chứ không phải là ngẫu nhiên. Cũng như ở những tỉnh khác, dường như cơ quan cầm quyền địa phương đã có chung một công thức lấy đất của dân nhân danh công trình phúc lợi xã hội, dự án nhà nước. Và theo luật nhà đất cũng như luật dân sự hiện hành, việc thu hồi đất của nhân dân để xây dựng công trình nhà nước, công trình mang tính phúc lợi xã hội là hợp lý, mức đền bù theo giá nhà nước qui định.

Có thể là một nơi mỗi khác, thủ đoạn của quan chức địa phương sẽ dích dắc cho phù hợp vùng miền, nhưng việc đầu tiên bao giờ cũng là ra thông báo, sau đó họp dân một cách tượng trưng, đưa những tay chân vào phát biểu thể hiện sự nhất trí để lôi kéo nhân dân, sau đó đến lệnh thu hồi đền bù. Và tất cả chuỗi thông báo, lệnh thu hồi đền bù này đều nhân danh lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc. Chính vì sự nhân danh như thế, nhân dân khó bề chống đối hoặc không đồng ý.

Và khi đất đã bị thâu tóm về tay nhà cầm quyền, lúc đó dự án sẽ đổi màu như một con tắc kè, ban đầu nó mang màu xanh của niềm hy vọng nhân dân, sau đó nó chuyển dần sang màu tía rồi lộ nguyên màu đỏ của sức mạnh độc tài, thâu tóm và lừa bịp nhân dân. Thay vì xây dựng công trình phúc lợi cho xã hội, người ta bắt đầu bán cho Trung Quốc và người Trung Quốc lại xây dựng thành những mật khu mà người Việt Nam không thể nào biết được bên trong nó chứa những gì và nó có lợi ích hay độc hại, nguy hiểm cho an ninh quốc gia gì không. Nói chung là nhân dân mù tịt trước những mật khu của người Tàu ngay trên quê hương mình.

Một người dân khác nói thêm là mức độ nguy hiểm của các mật khu Trung Quốc mà trên danh nghĩa đó là những công trình kinh tế trọng điểm, những công trình đầu tư nước ngoài triệu đô tưởng chừng như đơn giản nhưng thực tế, nó mang lại một tai biến lớn cho dân tộc.

Sở dĩ gọi là tai biến bởi ông này quan niệm rằng não trạng của cả dân tộc cũng giống như bộ não của một con người, một khi nhồi nhét quá nhiều chất độc, hoặc là nó tạo khối u, hoặc là nó tắc nghẽn động mạch và một ngày nào đó, mạch máu bùng vỡ, làm cho não bộ bị tê liệt, nhẹ thì tàn tật suốt đời, nặng thì tử vong.

Tình trạng các công trình người Tàu xuất hiện ở các vùng duyên hải miền Trung là một tình trạng đầu độc đúng nghĩa. Hoặc là các thương nhân Tàu sẽ vung tiền, kéo hàng loạt thanh niên, đặc biệt là những cô gái mới lớn, con nhà nghèo rơi vào nghề bán dâm vì mê túi tiền của họ và bị họ gài bẫy để rồi hàng loạt cô gái phải sa chân vào con đường mại dâm.

Về phần nam thanh niên, bởi học hành dang dở, thất nghiệp kéo dài nên khi có một công việc nào nhanh hái ra tiền, họ sẽ bất chấp để kiếm tiền. Và chuyện kết bè kết nhóm, tổ chức băng đảng để buôn bán ma túy và chèo kéo những thanh niên đồng lứa vào đường dây, sau đó giới thiệu cho những ông trùm người Tàu để mở rộng thị trường ma túy đang là ung nhọt nhức nhối ở Quảng Trị.

Một lần nữa, người Trung Quốc lại thành công trong chiến dịch bành trướng của họ trên đất Quảng Trị.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

 

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Nguyễn Hưng Quốc (VOA): Việt Nam giữa ý thức hệ và chủ nghĩa quốc gia

Nguyễn Hưng Quốc (VOA): Việt Nam giữa ý thức hệ và

chủ nghĩa quốc gia

on February 21, 2014 7:54 AM in Bình Luận – Thời Sự / no comments

Trong bài “Trận chiến chính trong thế kỷ 21”, tôi nêu lên một số luận điểm của các học giả Tây phương: Tất cả đều cho yếu tố chính làm phân hóa thế giới và dẫn đến các cuộc chiến tranh, lạnh hay nóng, khốc liệt trong thế kỷ 20 đã thuộc về dĩ vãng là ý thức hệ. Rộng hơn cả chính trị, trong toàn bộ lãnh vực nghiên cứu nhân văn hay khoa học xã hội hiện nay, hầu như không ai nhắc đến ý thức hệ nữa. Trước, các lý thuyết gia cho ý thức hệ là một thứ đại tự sự hoặc siêu tự sự (grand narrative / metanarrative) và thời đại của các siêu tự sự ấy đã qua và được thay thế bằng các tiểu tự sự. Sau, nhiều người cho cả lý thuyết nói chung, vốn là kết tinh của các siêu tự sự ấy cũng mất dần sức quyến rũ: Nhiều người gọi thời đại chúng ta đang sống hiện nay là thời đại hậu-lý thuyết (posttheory).

Ở đây, Việt Nam là một ngoại lệ. Trên các diễn đàn chính thức và chính thống ở trong nước, giới lãnh đạo Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định là mâu thuẫn chính hiện nay vẫn là mâu thuẫn giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội, là Việt Nam và Trung Quốc vẫn là hai nước đồng chí anh em trong khối xã hội chủ nghĩa, là Việt Nam vẫn cương quyết đi theo con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa, dù, theo lời thú nhận của Nguyễn Phú Trọng gần đây, có khi đến tận cuối thế kỷ 21, vẫn chưa thực hiện được!

Những quan niệm như vậy không những lạc hậu mà còn là một ảo tưởng, một ảo tưởng lạc hậu của những kẻ lú. Trên blog này, ở một số bài, tôi có nhắc đến một ý kiến của Benedict Anderson, trong cuốn Imagined Communities: Reflections on the Origin and Spread of Nationalism (1983): Ông cho, với cuộc chiến tranh giữa Việt Nam và Campuchia năm 1978 và chiến tranh giữa Việt Nam và Trung Quốc năm 1979, chủ nghĩa quốc gia đã thay thế vai trò của ý thức hệ chính trị trong việc quyết định các quan hệ quốc tế giữa nước này và nước khác.

Việc thay thế ấy càng hiển nhiên hơn nữa sau năm 1991, khi hệ thống xã hội chủ nghĩa bị sụp đổ hoàn toàn ở Liên Xô và Đông Âu. Từ đó, chính chủ nghĩa quốc gia chứ không phải là ý thức hệ chi phối (a) toàn bộ các quyết định tách rời hay gộp chung các biên giới chung quanh mỗi nước; (b) xác định ai là công dân và ai không phải là công dân; (c) khẳng định ngôn ngữ nào là ngôn ngữ quốc gia; và cuối cùng, (d), khẳng định các quyền dành cho người dân thiểu số. Tất cả các cuộc chiến tranh và xung đột ở Trung Âu và Đông Âu sau năm 1991 đều gắn liền với chủ nghĩa quốc gia.

Ở châu Á, văn hóa hay văn minh – nói theo chữ của Samuel P. Huntington – cũng không phải là yếu tố gây đoàn kết hay chia rẽ trên bàn cờ chính trị khu vực. Những tranh chấp về lãnh thổ, đặc biệt là lãnh hải giữa Trung Quốc với Việt Nam, Hàn Quốc và Nhật Bản, hay ngay cả với Philippines thời gian gần đây là một minh chứng: Trên lý thuyết, theo cách phân chia của Huntington trong cuốn The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order, Trung Quốc, Hàn Quốc và Việt Nam đều có chung một nền văn minh, nền văn minh dựa trên Khổng giáo. Giữa Trung Quốc và Nhật Bản cũng có rất nhiều điểm chung. Ngay cả giữa Trung Quốc và Philippines, nhữngđiểm chung cũng không ít: Mặc dù Philippines chịu nhiều ảnh hưởng của Tây phương, từ Tây Ban Nha đến Mỹ, ở đó Thiên Chúa giáo đóng vai trò chủ đạo, nhưng vốn là một quốc gia đa sắc tộc, một phần không nhỏ của Philippines có gốc rễ từ Trung Hoa và cùng với họ, ảnh hưởng của Khổng giáo. Vậy mà họ vẫn hục hặc với nhau. Ấn Độ và Pakistan cùng chia sẻ với nhau, hoặc toàn bộ hoặc một phần, văn minh Hồi giáo, nhưng họ vẫn đánh nhau.

Có thể nói, ở châu Á, đặc biệt ở Đông Á và Đông Nam Á, trong khi vai trò của ý thức hệ đã thuộc về quá khứ, vai trò của “văn minh” vẫn chưa nổi lên và chưa có ý nghĩa gì đáng kể, mối quan hệ quốc tế giữa các nước vẫn bị chi phối một cách mạnh mẽ bởi tinh thần quốc gia: Nước nào cũng muốn khẳng định bản sắc của mình dựa trên lịch sử và nước nào cũng nhắm đến mục tiêu có lợi cho chính mình; ở nước nào chính phủ cũng giương cao ngọn cờ quốc gia chủ nghĩa để tập hợp quần chúng và tạo thành sức mạnh.

Chỉ có ở Việt Nam là khác.

Trong hơn một thập niên vừa qua, không phải chính phủ mà là những người đối lập hoặc độc lập với chính phủ mới là những kẻ hô to khẩu hiệu quốc gia nhiều nhất. Không phải chính phủ mà là những người ly khai hay các nhà báo và các blogger bị chính phủ cấm đoán hay trấn áp mới là những người hay bàn đến vấn đề độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ nhất. Không phải chính phủ mà những người dân thấp cổ bé miệng đứng ra tổ chức các cuộc xuống đường biểu tình để, nhân danh chủ nghĩa quốc gia, chống lại âm mưu bành trướng của Trung Quốc.

Nói một cách tóm tắt, ở Việt Nam hiện nay, có hai xu hướng đối lập nhau: nhà cầm quyền thì đề cao ý thức hệ, tiếp tục nhìn thế giới qua lăng kính ý thức hệ xưa cũ, trong khi đó, dân chúng, hoặc ít nhất một bộ phận càng lúc càng lớn của dân chúng, lại đề cao chủ nghĩa quốc gia, xem chủ nghĩa quốc gia như một lý tưởng để tranh đấu, trước hết, chống lại chủ nghĩa bá quyền của Trung Quốc.
Tính chất đối lập ấy có thể được nhìn thấy rõ qua các cuộc biểu tình chống Trung Quốc trong gần một thập niên vừa qua: Trong khi dân chúng xuống đường biểu tình chống Trung Quốc thì công an, theo lệnh của nhà nước, lại trấn áp một cách tàn bạo. Không những trấn áp trong các cuộc biểu tình với những dùi cui, cùi chõ và đế giày mà còn trấn áp sau các cuộc biểu tình với những sự vu khống và những bản án thô bỉ căn cứ vào tội danh “trốn thuế” hay “hai cái bao cao su đã qua sử dụng”.

Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam lại cứ khăng khăng bám víu vào cái ý thức hệ cũ kỹ như vậy để nhắm mắt trước nguy cơ lấn chiếm của Trung Quốc và sẵn sàng đạp vào mặt dân chúng như vậy?
Lý do tương đối dễ hiểu: Họ sợ Trung Quốc hơn sợ dân.

Một số nhà báo nhiệt tình ở trong nước hy vọng một ngày nào đó họ có thể làm thức tỉnh giới lãnh đạo để giới lãnh đạo nhận thức được tính chất trầm trọng của nguy cơ bị Hán hóa, từ đó, biết sử dụng ngọn cờ quốc gia chủ nghĩa để đoàn kết mọi người, hình thành một trận tuyến chung bảo vệ độc lập và chủ quyền quốc gia.

Tôi không tin và cũng không mong chuyện ấy xảy ra sớm. Tôi biết nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay sẽ không bao giờ công khai lên tiếng chống Trung Quốc cho đến khi nào họ đối diện với nguy cơ bị dân chúng Việt Nam lật đổ. Tất cả các nhà độc tài đều biết cách sử dụng chiến tranh, nhất là chiến tranh chống ngoại xâm, dù một cách vờ vĩnh, để đoàn kết dân chúng và để có cớ trấn áp những người đối lập một cách có… chính nghĩa (nhân danh an ninh quốc gia!)

Trong tương lai, khi nhà cầm quyền Việt Nam mạnh bạo lên tiếng chống Trung Quốc, tôi không biết họ có chống được hay không; tôi chỉ biết chắc một điều: Họa độc tài sẽ kéo dài thêm một thời gian nữa.

Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc
VOA Blog

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Trai tráng Ukraine xếp hàng dài đăng ký nhập ngũ

Trai tráng Ukraine xếp hàng dài đăng ký nhập ngũ

05/03/2014 18:39

(TNO) Trong lúc tình hình ở Crimea vẫn căng thẳng, trai tráng Ukraine tại thủ đô Kiev xếp hàng dài chờ đăng ký gia nhập quân đội, AFP đưa tin ngày 5.3.


Người Ukraine tình nguyện nhập ngũ tập trung bên ngoài một trung tâm tuyển quân ở Kiev, thủ đô Ukraine – Ảnh: AFP

“Tôi muốn tham gia trận chiến”, Roman Surzhikov, một kỹ sư 33 tuổi và là một quân nhân dự bị, nói. Anh cũng là một trong những người đến trung tâm tuyển quân tại Kiev vào hôm 4.3, bất chấp ngoài cửa trung tâm này treo bảng “đóng cửa”.

Khu tự trị Crimea, miền đông nam Ukraine, đang nằm dưới sự kiểm soát của lực lượng thân Nga trong vài ngày qua, theo AFP.

Tổng thống Nga Vladimir Putin đã tuyên bố Moscow có quyền gửi quân sang Crimea để bảo vệ công dân Nga và quyền lợi của Nga tại đây, nhưng ông phủ nhận thông tin cho rằng quân đội Nga đang hoạt động ở đó.

“Không thể nói là tôi mong chờ, nhưng nếu chiến tranh bùng nổ, thì đây là nghĩa vụ của tôi. Chúng tôi phải bảo vệ tổ quốc”, anh Surzhikov giải bày với AFP.

Surzhikov cho biết anh được trung tâm tuyển quân yêu cầu để lại thông tin liên lạc và quay về nhà… chờ. “Đến nay chỉ có một vài quân nhân dự bị Ukraine được động viên và tôi không nằm trong số đó”, Surzhikov nói.

Được biết, quân đội Ukraine đã được đặt trong tình trạng báo động trong cuối tuần qua sau khi Quốc hội Nga cho phép ông Putin triển khai quân đội ngay trên lãnh thổ Ukraine.

Bộ Quốc phòng Ukraine từ chối tiết lộ cho AFP biết số người đăng ký nhập ngũ, viện dẫn đây là thông tin tuyệt mật.

Hoàng Uy

>> Ukraine tăng cường bảo vệ nhà máy hạt nhân
>> Mỹ gửi chuyên gia giúp Ukraine tìm tài sản bị mất cắp
>> Trên 5.500 binh sĩ Ukraine đào ngũ
>> Ukraine và Nga bắt đầu ngồi lại đàm phán
>> Ngoại trưởng Mỹ: Nga tìm cớ để xâm chiếm thêm lãnh thổ Ukraine

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.