Daily Archives: March 19, 2014

ĐỨC-THẦY HUỲNH-PHÚ-SỔ BẤT-TỬ

ĐỨC-THẦY HUỲNH-PHÚ-SỔ BẤT-TỬ

Posted on March 17, 2014 by huyentamhh Edit
  PHẬT GIÁO HÒA HẢO
                            THUẦN TÚY
                       CŨNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP
                                           ——————————————————————————-
 
                              HUYẾT LỆ THƯ
Kính gởi: Toàn thể tín hữu PGHH trong và ngoài nước,
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.
NAM MÔ LONG HOA GIÁO CHỦ ĐƯƠNG LAI HẠ SANH DI LẶC TÔN PHẬT.
Thưa chư tín hữu thân mến,
Sáu mươi bảy năm trôi qua (1947-2014) bao nhiêu triệu tín đồ PGHH chúng ta phải sống trong một bối cảnh tâm tư thương nhớ đợi chờ . . . khắc khoải theo năm tháng.
Con lạc cha con hỡi u ơ,
Thấy lạc tớ ngẩn ngơ thương mến.
Bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi ! Khi nghĩ đến Đức Tôn Sư kính yêu và nhớ đến những lời Ngài phán dạy:
-Từ nay cách biệt xa ngàn,
Ai người tâm đạo đừng toan phụ Thầy.
-Giảng kinh đọc tụng chiều mai,
Làm theo lời chỉ ngày rày gặp ta.
-Ít lâu ta cũng trở về,
Khuyên trong bổn Đạo chớ hề lãng xao . . .
-Sống sanh ra phận râu mày,
Một Đời một Đạo đến ngày chung thân . . .
-Cả kêu lớn nhỏ quay về,
Trên hòa dưới thuận chớ lìa chớ phân . . .
-Từ trên tới dưới thuận hòa,
Hay hơn châu báu ngọc ngà giàu sang . . .
-Đạo diệu mầu gặp lúc truân chuyên,
Phận môn đệ phải lo vun quén . .
Đó ! Tôi xin nhắc lại một ít câu trong muôn ngàn câu phán dạy của Đức Thầy để 7 triệu tín hữu tự xem xét bản thân coi trong 67 năm qua mình làm được gì đúng, đã làm những gì sai mà thành tâm cải hối.
Đức Phật phán: “Trên đời có 2 hạng người đáng quí: một là những người chưa bao giờ lầm lỗi, hai là hạng người đã phạm lầm lỗi mà biết thành tâm cải hóa . . .” Tên đồ tể biết buông con dao sát sanh vẫn được chứng quả . . . Quay lại ắt thấy bờ . . .
Sáu mươi bảy năm trôi qua như mây gió cuốn, vật đổi sao dời, tang thương biến cố . . . lòng chúng ta , người tín đồ, vẫn canh cánh bên lòng nỗi niềm u uẩn: NHỚ THẦY ! ! !
Hai mươi bảy năm đầu (1947-1975)  niềm thương nỗi nhớ này được vơi đi đôi phần là nhờ mỗi năm chúng ta được tổ chức lễ kỷ niệm ngày Đức Thầy vắng mặt. Nhưng buồn thảm thay! 38 năm sau cùng này (1975-2013) từ ngày đảng csVN cưỡng chiếm Miền Nam thì nhà cầm quyền cs triệt để cấm tổ chức ngày lễ này, dồn ép chúng ta vào một cuộc sống : tâm tư âm thầm thảm thiết !. . . khiến cho một số tín đồ “tận trung với Đạo, tận hiếu với Thầy” phải trải qua bao nhiêu đêm :
“Đêm dài tỉnh tỉnh mê mê,
Nhớ Thầy thương Đạo não nề tâm can . . .”
“con giun giẫm lắm cũng quằn” . Sự chịu đựng nào cũng đều phải có giới hạn. Tại sao tín đồ PGHH không được tổ chức lễ kỷ niệm Đức Giáo Chủ ? Trong lúc Phật Giáo, Thiên Chúa, Tin Lành, Cao Đài . . . các miếu môn, đình chùa đều được tổ chức lễ kỷ niệm ? ? ?
Đảng csVN đã thực thi một chính sách quá ư tàn nhẫn đối với PGHH , vì sao ? ? ? Phải chăng vì chúng ta , người tín đồ PGHH quá khiếp nhược, cam tâm để cho kẻ ác gian chà đạp? Chà đạp trên danh dự bản thân, chà đạp trên danh dự của Đạo pháp ! Nhục thay !
Trông phường giá áo túi cơm,
Trông phường úy tử mà nhòm đi thôi . . .
Sự nhục nhã nói trên đã đến lúc không còn kéo dài được nữa.
Phải trổi dậy nương dây hùng tráng,
Chữ Đại Hùng, Đại lực từ bi.
Vậy mới trang quân tử nam nhi,
Thân dốc vẹn hai câu ngay thảo . . .
Năm nay (2014) tôi và anh em tín đồ quyết tâm tổ chức ngày Đại Lễ 25-2 âl này tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh số 393, Tổ 10, Ấp Long Hòa, Xã Long Giang, huyện Chợ Mới (An Giang) dù phải trả mọi giá . . . dù phải xương rơi máu đổ . . . dù phải tội tù . . .dù phải nhà tan cửa nát  để làm rạng danh Đạo, rỡ danh Thầy.
Nhân danh Giáo Hội PGHH Thuần Túy, tôi trân trọng kính mời toàn thể tín hữu, mọi thành phần, mọi tổ chức xin quang lâm tham dự buổi lễ tại địa điểm kể trên để tăng thêm phần trọng thể, đồng thời biểu dương tinh thần keo sơn của người tín đồ PGHH, dù trời long đất lỡ, dù vật đổi sao dời, dù trải qua bao nhiêu mưu ma chước quỷ của cường quyền bạo lực muốn triệt tiêu PGHH . . . nhưng PGHH vẫn là PGHH, là môn đệ của Đức Huỳnh Giáo Chủ.
Chúng tôi sẽ nghiêng mình nghênh tiếp chư tín hữu, dù là trong khối truyền thống, dù là trong hàng ngũ quốc doanh . . .  vì thời thế, vì hoàn cảnh, nên có truyền thống, có quốc doanh, có riêng, có rẽ . . . nhưng tận tâm tư của toàn thể 7 triệu tín đồ PGHH chúng ta chỉ có một Tôn sư: Đức Huỳnh Giáo Chủ . . . chỉ có một nguồn Đạo pháp: PHẬT GIÁO HÒA HẢO.
Thương nhau như thể thương Thầy,
Ghét nhau như thể ghét Thầy sao nên.
 
-NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ MUÔN NĂM.
PGHH TRƯỜNG TỒN BẤT DIỆT.
Ngày  3 tháng 3 năm 2014.
Hội Trưởng Trung Ương Giáo Hội PGHH Thuần Túy.
                   LÊ QUANG LIÊM

KHÁNG THƯ THỨ 3 CỦA HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ & TÔN GIÁO VIỆT NAM

KHÁNG THƯ THỨ 3 CỦA HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN

CHÍNH TRỊ & TÔN GIÁO VIỆT NAM

KHÁNG THƯ THỨ 3 CỦA HỘI ÁI HỮU TÙ NHÂN

CHÍNH TRỊ & TÔN GIÁO VIỆT NAM

HAH.png

Về Việc: Công An Đồng Tháp vi phạm pháp luật khi bắt giam người tùy tiện, vi phạm công ước chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam vừa tham gia ký kết.

Sài gòn, ngày 13 tháng 02 năm 2014

Kính gởi: Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang,

Đồng Kính gởi:
– Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng
– Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng
– Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang.
– Giám đốc Công An Tỉnh Đồng Tháp Nguyễn Minh Thuấn.

Kính Thưa quí cấp,

Một lần nữa, Hôi Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị Và Tôn Giáo Việt Nam gởi đến các cấp kháng thư thứ ba cực lực phản đối việc công an Huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp, tiếp tục làm nhục quốc thể Việt Nam bằng hành động vi phạm trắng trợn nhân quyền khi bắt giam và hành hung những người dân lương thiện trên đường đến thăm viếng gia đình cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển vào sáng ngày 11 tháng 02 năm 2014 tại ấp Hưng Nhơn, Xã Hưng Long, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp.

Những người trong đoàn viếng thăm đa phần là các chức sắc, các cư sỹ Phật Giáo Hòa Hảo, là những bậc cao niên, những thiếu nữ chân yếu tay mềm, ấy vậy mà cơ quan công an tỉnh Đồng Tháp đã huy động đến hàng ngàn công an, cảnh sát để ngăn chận, và dung đủ các loại hung khí để đấnh đập họ một cách hết sức dã man tàn bạo từ hiện trường tại ấp Hưng Long cho đến nơi giam giữ là công an huyện Lấp Vò với lý do mà cơ quan công an Đồng Tháp đưa ra hết sức khôi hài là “Cản Trở Lưu Thông”.

Sự việc cơ quan công an Đồng Tháp ngăn chặn thăm hoạt động đi lại, thăm viếng lẫn nhau là hành vi xâm hại quyền tự do đi lại của công dân theo quy định của pháp luật. Sự việc công an Đồng Tháp đánh đập, hành hung công dân một cách vô cớ là hành vi xem thường pháp luật nhà nước xâm hại quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân, là trắng trợn chà đạp lên hiến pháp và pháp luật nhà nước, là vi phạm Ðiều 68 Hiến pháp, quy định Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật. Và viphạm Điều 71 Hiến pháp Việt Nam quy định “Nghiêm cấm mọi hình thức truy bức, nhục hình, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của công dân.”

Tệ hại hơn nữa là trong suốt thời gian giam giữ, cơ quan công an huyện Lấp Vò hoàn toàn không cung cấp thức ăn nước uống cho những người bị giam giữ là ngành công an Đồng Tháp đã phạm thêm một tội ác ngược đãi nạn nhân là những người hoàn toàn không vi phạm pháp luật.

Cho đến thời điểm này, 3 công dân vô tội vẫn còn đang bị giam giữ tại công an huyện Lấp Vò gồm:
1. Bùi Thị Minh Hằng
2. Nguyễn Thị Thúy Quỳnh
3. Nguyễn Văn Minh

Mà không có bất cứ một ký do gì cho sự giam giữ đó.
Với kháng thư này, chúng tôi yêu cầu quí cấp có trách nhiệm ra lệnh cho thuộc quyền chấm dứt ngay mọi hành vi lạm dụng quyền lực để đàn áp công dân, bắt bớ và tra tấn công dân một cách tùy tiện. Chúng tôi yêu cầu cơ quan công an tỉnh Đồng Tháp trả tự do ngay tức khắc cho 3 công dân Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh hiện vẫn đang còn bị giam giữ một cách bất hợp pháp tại công an huyện Lấp Vò

Đồng Ký Kháng Thư

TM/ BĐH

Đồng Ký.

Thượng Tọa Thích Thiện Minh.
Linh Mục Nguyễn Hữu Giải
Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế.
Linh Mục Phan Văn Lợi
MS. Nguyễn Hồng Quang.
Hòa Thượng Thích Nhật Ban.
Kỹ Sư Trương Minh Nguyệt
Cư Sĩ Lê Minh Triết.
Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Nguyễn Bắc Truyển
Lưu Trọng Kiệt
Phạm Nhật Thịnh
Trần Văn Thường
Cựu Tù NLT, Huỳnh Anh Tú
Cự Tù NLT, Huỳnh Anh Trí
Tu Sĩ Võ Văn Thanh Liêm
Võ Văn Bửu
Võ Văn Bảo (con ông Bửu)
Bùi Thị Thúy
Võ Thị Ánh Tuyết (Như Bửu)
Võ Thị Nhạn
Tô Văn Mãnh
Trương Kim Long

Tố cáo hành động ức hiếp và mưu đồ tiêu diệt Phật giáo Hòa Hảo

Tố cáo hành động ức hiếp và mưu đồ tiêu diệt Phật giáo

Hòa Hảo

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-09-24
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ 

In trang này
Ông Lê Quang Liêm, Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy, đi giữa đội nón trắng, dẫn tín đồ PGHH diễu hành nhân ngày Lễ hội PGHH tại An Giang.(2010) 

Ông Lê Quang Liêm, Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa hảo Thuần túy, đi giữa đội nón trắng, dẫn tín đồ PGHH diễu hành nhân ngày Lễ hội PGHH tại An Giang.(2010) 

Photo courtesy PGHH website

 Nghe bài này

 

Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy vào ngày 23 tháng 9 ra Tuyên cáo tại đại hội thu hẹp cho rằng nhóm tín đồ này đang bị chính quyền dồn vào chân tường nên sẽ phải đấu tranh đến cùng để bảo vệ đạo pháp, đồng thời tố cáo những hoạt động vi phạm các quyền con người  đối với tín đồ theo Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết.

Hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy, cụ Lê Quang Liêm, từ Sài Gòn cho biên tập viên Gia Minh biết những thông tin liên quan qua cuộc trao đổi tiếp theo đây. Trước hết ông cho biết:

Cụ Lê Quang Liêm: Bây giờ Cộng sản đưa chúng tôi vào chân tường, không có đường rút lui. Bây giờ chúng tôi chỉ còn lấy cái chết để tạo con đường sống cho mình, bằng không chúng tôi sẵn sàng chấp nhận cái chết.

Cộng sản đã ám hại Đức Thầy của chúng tôi, đã giết hằng mấy chục ngàn người- tín đồ, nhân sĩ Phật giáo Hòa Hảo. Tôi là người cầm đầu khối Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy này, năm nay tôi 94 tuổi, nếu tôi phải chết dưới họng súng của Đảng Cộng sản, tôi toại nguyện nhất hơn là chết trên giường bệnh. Chúng tôi không còn bước lùi nào nữa, đã đến tận chân tường rồi.

Gia Minh: Xin Cụ cho biết Phật sự tại các chùa Phật giáo Hòa Hảo, đặc biệt Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy ra sao?

 

Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo tại Việt Nam. File Photo
Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo tại Việt Nam. File Photo

 

Bây giờ có thể nói rằng một người tín hữu Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy đi đâu cũng có giấy phép, đến đâu cũng phải trình diện tại chỗ. Nếu đến nhà nào ngủ lại một đêm mà không trình diện là bị bắt, bị phạt liền. Còn không làm ăn được gì hết

Cụ Nguyễn Quang Liêm

Cụ Lê Quang Liêm: Từ năm 1999 đến bây giờ, việc gì bên quốc doanh tổ chức được dễ dàng ủng hộ. Phật giáo Hòa Hảo có 3 ngày lễ chánh: ngày 18 tháng 5 (âm lịch) là ngày lễ khai đạo, ngày 25 tháng 11 âm lịch là ngày đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ, và ngày 25 tháng 2 âm lịch là ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh ám hại. Chúng tôi tranh đấu ‘trây vi, tróc vảy’, bao nhiêu người ở tù rồi, hiện nay vẫn còn hằng chục người ở trong tù; họ mới cho Phật giáo Hòa Hảo tổ chức hai ngày lễ: ngày lễ khai đạo 18 tháng 5 và ngày và ngày lễ đản sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ 25 tháng 11, còn ngày 25 tháng 2, ngày mà cộng sản ám sát Đức Huỳnh Giáo Chủ thì triệt để không cho tổ chức.

Hai ngày lễ được cho tổ chức, chỉ có bên phía quốc doanh được tổ chức thôi, còn chúng tôi, ví dụ năm nay tôi tổ chức ngày 18 tháng 5 tại nhà tôi chẳng hạn, không có người nào được đi vào nhà tôi hết. Họ huy động hằng ngàn công an đủ loại trong ngày đó để ngăn chặn, sát khí đằng đằng, hẻm nhỏ nào cũng không ai đi qua được.

Gia Minh: Cụ nói Phật giáo Hòa Hảo đang bị dồn vào chân tường, vậy điều đó có được ai chứng minh và có tổ chức, nhóm nào chia xẻ hay không?

Cụ Lê Quang Liêm: Đây là chuyện ‘hiển nhiên’ trên không gian và thời gian tại Việt Nam. Bây giờ có thể nói rằng một người tín hữu Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy đi đâu cũng có giấy phép, đến đâu cũng phải trình diện tại chỗ. Nếu đến nhà nào ngủ lại một đêm mà không trình diện là bị bắt, bị phạt liền. Còn không làm ăn được gì hết.

 

Đức thầy Huỳnh Phú Sổ người sáng lập ra Đạo Phật Giáo Hòa Hảo
Đức thầy Huỳnh Phú Sổ người sáng lập ra Đạo Phật Giáo Hòa Hảo

 

Đảng Cộng sản họ sợ nhất liên tôn. Hồi năm 2000, tôi ra tận Huế phối hợp với ông Thích Thiện Hạnh và cha Nguyễn Văn Lý để lập hội đồng liên tôn. Công an đã bao vây tôi hai- ba ngày đêm, tôi phải đổi 10 lần xe mới về được đến Sài Gòn. Sau đó cha Lý bị bắt, tôi bị quản chế 4 năm, cho nên hội đồng liên tôn không hoạt động được

Cụ Nguyễn Quang Liêm

Thỉnh thoảng, tôi phải lên tiếng để phản đối, chứ không có tiếng nói chính thức nào của Phật giáo Hòa Hảo- Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy cả!

Ở Việt Nam bây giờ nếu anh hỏi Cao Đài họ cũng biết khá khác về chuyện đối xử với Phật giáo Hòa Hảo, hỏi bên Thiên Chúa giáo- Công giáo có lẽ cũng có thể cho biết được, hỏi bên Tin Lành cũng cho biết được. Ở Việt Nam không có người nào mà không biết được. Bây giờ họ quyết tiêu diệt cho được Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy, sau đó để làm gì? Họ ‘búng tay’ thì Ban Trị Sự bên giáo hội quốc doanh tuyên bố giải tán, Phật giáo Hòa Hảo không còn gì hết.

Chính ban Trị Sự Quốc doanh lãnh đạo giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Quốc Doanh ¾ là đảng viên cộng sản. Ban đầu, ông Mười Tôn mà nay chết rồi, từng là tín đồ Phật giáo Hòa Hảo phản đạo, theo đảng cộng sản, trở về đánh giết Phật giáo Hòa Hảo không biết bao nhiêu. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông này làm trưởng ban Quân quản tại tỉnh An Giang và là hội trưởng Trung ương Phật giáo Hòa Hảo Quốc doanh. Còn ở dưới, 10 người trị sư viên trung ương, hết 7 người là đảng viên cộng sản 20,30,40 tuổi đảng.

Gia Minh: Vừa rồi Cụ có tham gia nhóm đại diện của một số tôn giáo khác ở Việt Nam, những người trong nhóm có hỗ trợ cho nhau thế nào và có gặp trở ngại gì với phía chính quyền hay không, thưa Cụ?

Cụ Lê Quang Liêm: Đây cũng là một lý do mà họ muốn tiêu diệt Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy của chúng tôi. Tôi xin thưa thật đảng Cộng sản họ sợ nhất liên tôn. Hồi năm 2000, tôi ra tận Huế phối hợp với ông Thích Thiện Hạnh và cha Nguyễn Văn Lý để lập hội đồng liên tôn. Công an đã bao vây tôi hai- ba ngày đêm, tôi phải đổi 10 lần xe mới về được đến Sài Gòn. Sau đó cha Lý bị bắt, tôi bị quản chế 4 năm, cho nên hội đồng liên tôn không hoạt động được.

Bây giờ hội đồng liên tôn hoạt động, nên họ chú ý nhất đến hội đồng liên tôn. Mấy lâu nay, bên Cao Đài cũng bị họ gây khó khăn không ít, bên tôi thì quá sức rồi, ông mục sư Nguyễn Hoàng  Hoa cũng bị đủ thứ hết trơn hết! Tức họ phải đánh làm sao cho rã liên tôn, vì họ nghĩ tại Việt Nam đánh ngã được chế độ cộng sản, ngoài liên tôn không có thế lực nào đánh ngã hết. Tôi nói thật, tín đồ của các hội trưởng tôn giáo chiếm đến 60-70% tổng dân số Việt Nam, nên đó là vấn đề mấu chốt mà họ quyết tiêu diệt chúng tôi hay những tôn giáo khác cũng thế thôi.

Gia Minh: Cám ơn Cụ về những thông tin liên quan Tuyên Cáo và tình hình giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy.

Cụ Lê Quang Liêm: Cám ơn Đài á Châu Tự Do, xin quí anh chị cất tiếng nói trung thực của con người với con người, tiếng nói trung thực của công lý và tiếng nói trung thực của những người tôn trọng lẽ phải.

Gia Minh: Một lần nữa cám ơn cụ.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA ĐẾN HOA KỲ HOẰNG PHÁP

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA ĐẾN HOA KỲ HOẰNG PHÁP 

(10/20/2012 08:42 AM) (Xem: 43821)

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA ĐẾN HOA KỲ HOẰNG PHÁP

 

Vào ngày 8-10, Đức Dalai Lama, vị lãnh đạo tinh thần tối cao của người dân Tây Tạng, đã bắt đầu chuyến hoằng pháp hai tuần đến Hoa Kỳ. Trong chuyến đi này, ngài đến thăm và hoằng pháp tại sáu tiểu bang, tiếp xúc và có những buổi pháp đàm, pháp thoại, nói chuyện với công chúng Hoa Kỳ.

Đức Dalai Lama bắt đầu chuyến hoằng pháp của mình tại Đại học Syracuse, New York trong vòng hai ngày, ngày 8 và 9-10 và có buổi trò chuyện về chủ đề “Hóa giải mâu thuẫn trong cộng đồng thế giới thông qua ý thức toàn cầu”.

Sáng 8-10, Đức Dalai Lama có buổi hội đàm với ông Mohamed ElBaradei, người đoạt giải Nobel Hòa bình vào năm 2005, và cựu Đại sứ Hoa Kỳ tại liên bang Andrew Young. Cả ba người sẽ bàn về chủ đề “Mùa xuân Ả Rập”.

Vào buổi chiều ngày 8-10, Đức Dalai Lama tham gia vào một cuộc thảo luận “Nâng cao ý thức toàn cầu” cùng với người đoạt giải Nobel Hòa bình Shirin Ebadi và nhà ủng hộ nhân quyền Martin Luther King III.

Sau đó ngài đến bang Virginia, bang Vermont, bang Massachusetts, bang Rhode Island, và bang Connecticut State, rồi quay trở lại New York. Đến đâu ngài cũng đều có các cuộc đàm luận, các buổi thuyết giảng trước công chúng.

Chủ đề các buổi thuyết giảng cũng khá rộng, từ vấn đề hòa bình, hòa hợp trên thế giới, vấn đề đạo đức, tình thương yêu của con người trong xã hội, đến vấn đề nghệ thuật sống, nghệ thuật thể hiện tình yêu thương, và cả những vấn đề chuyên sâu trong giáo lý đạo Phật như là thiền định, tâm từ bi và những điều cốt tủy của đạo Phật…

Đức Dalai Lama hiện đang là một nhân vật tôn giáo có sức ảnh hưởng lớn trên toàn thế giới, đặc biệt là trong giới trí thức phương Tây.

Với khiếu hài hước và cách trình bày vấn đề hóm hỉnh mà sâu sắc, ngài đã tạo nên một sức hút lạ kỳ đối với thính chúng. Chính vì vậy mà các buổi thuyết giảng của ngài thường thu hút rất đông khán thính giả quan tâm. Ngài đi đến đâu cũng được mọi người, thuộc tất cả mọi tầng lớp trong xã hội, nghênh đón và kính ngưỡng.

Minh Nguyên (Theo Dalailama.com)

Đức Đạt Lai Lạt Ma đang nhận bằng Tiến Sĩ Danh Dự từ trường đại học Hunter College in New York, NY,

on October 19, 2012. Photo/Sonam Zoksang

Đức Đạt Lai Lạt nói chuyện với sinh viên trường đại học Western Connecticut State University’s O’Neill Center in Danbury, CT, on October 18, 2012. Photo/WCSU

Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo “cầu an” nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam

Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo “cầu an” nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam

Nguyễn Bắc Truyển – Hôm nay, ngày 10/12/2013, chùa Quang Minh (PGHH) tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang đã tổ chức buổi cầu nguyện, cầu an nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam.

Từ sáng sớm, trụ trì chùa Quang Minh – Thầy Võ Văn Thanh Liêm cùng với các cựu TNLT Tô Văn Mãnh, Trần Văn Thiệp, Võ Văn Bửu, Nguyễn Thị Tiềm và các cư sỹ Trương Kim Long, Bùi Thị Diễm Thúy (con của TNLT Bùi Văn Trung)…cùng các tín đồ PGHH đã chuẩn bị cho buổi lễ.
Các tín đồ PGHH đã tiến hành nghi lễ cầu nguyện cho cố TNLT Bùi Đăng Thủy vừa qua đời tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai); cầu an cho các TNLT đang bị giam giữ và mang bệnh nặng như bà Mai Thị Dung, ông Nguyễn văn Lía, bà Dương Thị Tròn…và đặc biệt là cầu an cho luật gia Lê Hiếu Đằng (Sài Gòn) đang điều trị bệnh tại bệnh viện 115, cầu mong Ơn Trên phù hộ cho ông Đằng mau sớm bình phục.
Đây là lần đầu tiên, chùa Quang Minh Tự tổ chức cầu an nhân dịp ngày Quốc tế Nhân Quyền, nhân dịp này tín đồ PGHH cũng tìm hiểu về Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng. Nhờ truyền thông internet, một ngôi chùa nghèo PGHH cũng có thể đồng hành với quốc tế trong những ngày trọng đại.
Chia sẻ bài viết:

Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo “cầu an” nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam

Tín đồ Phật giáo Hòa Hảo “cầu an” nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam

Nguyễn Bắc Truyển – Hôm nay, ngày 10/12/2013, chùa Quang Minh (PGHH) tại huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang đã tổ chức buổi cầu nguyện, cầu an nhân ngày Quốc tế Nhân Quyền và ngày Tù nhân Lương tâm Việt Nam.

Từ sáng sớm, trụ trì chùa Quang Minh – Thầy Võ Văn Thanh Liêm cùng với các cựu TNLT Tô Văn Mãnh, Trần Văn Thiệp, Võ Văn Bửu, Nguyễn Thị Tiềm và các cư sỹ Trương Kim Long, Bùi Thị Diễm Thúy (con của TNLT Bùi Văn Trung)…cùng các tín đồ PGHH đã chuẩn bị cho buổi lễ.
Các tín đồ PGHH đã tiến hành nghi lễ cầu nguyện cho cố TNLT Bùi Đăng Thủy vừa qua đời tại trại giam Xuân Lộc (Đồng Nai); cầu an cho các TNLT đang bị giam giữ và mang bệnh nặng như bà Mai Thị Dung, ông Nguyễn văn Lía, bà Dương Thị Tròn…và đặc biệt là cầu an cho luật gia Lê Hiếu Đằng (Sài Gòn) đang điều trị bệnh tại bệnh viện 115, cầu mong Ơn Trên phù hộ cho ông Đằng mau sớm bình phục.
Đây là lần đầu tiên, chùa Quang Minh Tự tổ chức cầu an nhân dịp ngày Quốc tế Nhân Quyền, nhân dịp này tín đồ PGHH cũng tìm hiểu về Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng. Nhờ truyền thông internet, một ngôi chùa nghèo PGHH cũng có thể đồng hành với quốc tế trong những ngày trọng đại.

THÔNG ĐIỆP NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (10-12)

   PHẬT  GIÁO  HÒA  HẢO 

                            THUẦN TÚY
              CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP
 
                                                    —————————————————-
 
                            THÔNG ĐIỆP
              NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (10-12)
 
-Xét rằng việc thừa nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng bất di bất dịch của tất cả các thành phần trong đại gia đình nhân looại là nền tảng của TỰ DO, CÔNG LÝ và HÒA BÌNH trên thế giới.
-Xét rằng vì sự coi thường và xâm phạm các quyền con người dẫn đến các hành vi man rợ xúc phạm đến lương tâm nhân loại, và việc đạt đến một thế giới trong đó mọi người được TỰ DO NGÔN LUẬN và TỰ DO TÍN NGƯỠNG giải thoát khỏi sự sợ hãi , khốn cùng được xem là nguyện vọng cao cả nhất của con người.
 
Đó là những lời mở đầu trong bản TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN thông qua ngày 10-12-1948 của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.  
 
-Xét rằng theo những nguyên tắc nêu trong Hiến Chương của Liên Hiệp Quốc, việc công nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng bất di bất dịch của mọi thành viên trong cộng đồng nhân loại là nền tảng của TỰ DO, CÔNG LÝ và HÒA BÌNH trên thế giới.
-Thừa nhận rằng những quyền này bắt nguồn từ phẩm giá vốn có củaq con người.
-Thừa nhận rằng theo TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN thì chỉ có đạt được lý tưởng TỰ DO của con người là khi nào con người được tận hưởng TỰ DO về DÂN SỰ và CHÍNH TRỊ.
 
Đó là những lời mở đầu về CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ về các quyền dân sự và chính trị  . . .
 
VIỆT NAM gia nhập vào Công Ước này vào ngày 24-9-1982.
 
Nhưng . . .
 
Tiếc thay ! Trên thực tiễn không gian và thời gian suốt 38 năm, nước VN dưới sự cai trị của đảng cộng sản VN , gần 90 triệu con người VNphải sống với một chế độ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ , bạo ác vô nhân đạo . . . không được hưởng chút gì về cái QUYỀN THIÊNG LIÊNG vốn có của con người. .
 
Hằng triệu, triệu con người VN bị đảng cộng sản VN thực thi một chính sách khủng bố vô cùng bạo ác: Muốn cướp đoạt tài sản của ai thì ngang nhiên cướp đoạt, bất chấp luật pháp, muốn bắt ai thì bắt, muốn bỏ tù ai thì bỏ tù . . . Hằng triệu người bị tù tội oan ức không đủ các khám đường để nhốt .
 
Phong trào “dân oan” hằng triệu người trong khắp nước nổi lên đòi đất, đòi nhà thường xuyên xảy ra là chứng tích hiển nhiên về tội ác của đảng cộng sản VN.
Tài sản của các tôn giáo cũng vẫn bị chiếm đoạt, chiếm dụng, hoặc 1 phần hoặc nhiều phần. . . Đáng kể là PHẬT GIÁO HÒA HẢO (PGHH) bị cướp đoạt trọn vẹn, không chừa một miếng ngói, một viên gạch . . . tổng số có trên mấy ngàn tỷ bạc.
 
Sau ngày 30-4-75, những cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản VN (csVN) từ bưng biền về với cái bản thân trơ trụi: đầu đội nón tai bèo, chân mang đôi “dép râu”, lưng đeo một túi dết với vài bộ đồ cũ . . . Thế mà chỉ trong ít năm ngồi trên ghế cai trị VN mà trở thành những ông “vua bạc”, giàu có nứt đố đổ vách! Vì đâu? Hằng triệu . . . triệu “dân oan” mất đất mất vườn mất nhà . . . hằng bao nhiêu tài sản của các Giáo Hội . . . hằng bao nhiêu tài sản của các phú gia lương thiện. . . là chứng tích lịch sử phi nhân vô đạo đó.
 
Sau thế chiến thứ 2, VN là một quốc gia phát triển mạnh về mọi mặt: kinh tế, an ninh xã hội, chính trị . . . ở vùng Đông Nam Á. Sau 38 năm dười quyền cai trị của đảng csVN, đến ngày nay (2013) VN trở thành một nước tồi tệ nhất về mọi mặt, nhất là về NHÂN QUYỀN ở vùng Đông Nam Á.
 
Nhìn vào xã hội VN hiện giờ ai cũng có thể thấy đời sống của gần 90 triệu nhân dân VN hiện rõ trên 2 giai cấp: Một là “Tư bản đỏ” tức là loại cán bộ cầm quyền từ cấp trung ương đến tỉnh, quận, xã ấp sống ung dung, tiền rừng bạc bể, muốn chi thì lấy quyền lực thực hiện cho bằng được . . . giai cấp thứ 2 là “nhân dân khốn cùng” bị bóc lột, bị uy hiếp, bị đàn áp, khủng bố . . . đến tận xương tủy ! ! !
 
Tôi là một công dân già nua, 95 tuổi, từng sống từ thời kỳ Pháp thuộc và qua nhiều chế độ “lưng chừng” trên đất nước VN cho đến thời Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hòa và đến ngày nay, có thể xem tôi là một chứng nhân lịch sử, tôi dám khẳng định rằng: Trong các chế độ vừa kể, chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của đảng csVN là một chế độ tồi bại nhất, tàn bạo nhất, vô nhân đạo nhất, có thể gọi là KHÔNG TÌNH NGƯỜI với một chính sách tồi bại: ngoài thì cúi đầu làm tay sai cho giặc Tàu, dân đất, dân biển, khai thác beauxit Tây Nguyên . . . Trong thì khắc nghiệt tàn bạo với dân, phơi bày cái mặt thật HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN.
 
Nay, nước VN do đảng csVN cai trị đã được gia nhập vào Hội Đồng Nhân Quyền Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc là một dấu ấn lịch sử do chủ trương của Thế Giới Tự Do khai triển khá ngoạn mục . . . làm cho mọi người liên tưởng đến chuyện trong truyện Tàu: Tôn Ngộ Không bị “đè” dưới Ngủ Hành Sơn . . . Tôn Ngộ Không bị tròng “kim cô” vào đầu . . .
 
Là thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc liệu xem đảng csVN còn tiếp tục chà đạp Nhân Quyền tại VN nữa không ? ? ?
Thời gian sẽ trả lời.
 
Giờ đây ngọn gió NHÂN QUYỀN bắt đầu thổi vào VN. Ngày 10/12 đã đến.
Một luồng sinh khí mới đang hiu hiu phất . . . mọi người nô nức đón chào một ngày xán lạn hơn sau 38 năm âm u, đen tối dưới sự cai trị của đảng csVN.
Bốn mươi (40) trí thức, cựu cán bộ, đảng viên csVn tại Sài Gòn vừa công bố một kiến nghị thành lập một hệ thống HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN . . .
 
Hội Đồng Liên Tôn VN (Phật Giáo VN Thống Nhất, Công Giáo (DCCT), Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, Cao Đài Giáo, Tin Lành . . .) chuẩn bị một buổi lễ đón mừng ngày 10-12 và một buổi lễ cầu nguyện cho nhân quyền VN.
 
Các tổ chức chính trị trong và ngoài nước, các giới, các ngành, công nhân, nông dân, giới trẻ, sinh viên, học sinh . . . đều nô nức hân hoan trong bối cảnh” SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI SÁNG”. . .
 
Trong bầu  không khí sắp “bừng bừng”, PHẬT GIÁO HÒA HẢO , một tập thể 7 triệu tín đồ đều  là dòng giống VN, tất nhiên phải cộng đồng niềm sinh khí mới với 87 triệu đồng bào.
 
Giáo Hội PGHH Thuần Túy hân hoan:
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN, MỘT NGUỒN SINH KHÍ TẠO HẠNH PHÚC CHO NHÂN LOẠI, THỪA NHẬN PHẨM GIÁ VỐN CÓ VÀ QUYỀN BÌNH ĐẲNG BẤT DI BẤT DỊCH CỦA TẤT CẢ CÁC THÀNH PHẦN TRONG ĐẠI GIA ĐÌNH NHÂN LOẠI.
 
Trong niềm hân hoan này, PGHH Thuần Túy và phái đoàn:
a-Tích cực tham dự buổi lễ chào mừng ngày QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (10/12) và lễ cầu nguyện cho Nhân Quyền VN được tổ chức tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, 38 Kỳ Đồng vào ngày 10/12/2013.
b-Phần nội bộ, Trung Ương Giáo Hội PGHH Thuần Túy xin 7 triệu tín hữu ghi nhớ và thực hiện các điều dưới đây:
1-Ngày 21/9/1946, trong Tuyên Ngôn thành lập Đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội , Đức Thầy chúng ta đã có đề cập đến Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, tức là Đức Thầy đã có tiên liệu về con đường : Phát huy Quyền Làm Người (Nhân Quyền).
Sáu mươi bảy năm trôi qua (1946-2013) sự tiên liệu đó đã thành hiện thực . Là tín đồ PGHH, là Đảng Viên Dân Xã, chúng ta có bổn phận luôn luôn dũng cảm đấu tranh phát huy nâng cao quyền LÀM NGƯỜI, bất luận trong hoàn cảnh nào, trong không gian thời gian nào, có thể được. Vậy trong ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12-2013 này, tất cả chúng ta phải:
-Chay lạt trong 3 ngày; 9,10,11 tháng 12 năm 2013.
-Trong các buổi khấn bái thường nhật, chúng ta nhớ cầu nguyện:
“Nam Mô nguyện cầu Chư Phật mười phương hộ trì cho nhân dân VN được sớm vượt qua mọi khốn cùng dưới một chế độ độc tài toàn trị. Nguyện cầu Nhân Quyền tại VN phải được tuyệt đối tôn trọng, tạo phúc lời cho 87 triệu đồng bào VN.
-Trong những buổi tham dự với đoàn thể bạn về lễ chào mừng hay cầu nguyện ngày 10/12/2013, mặc quần đen áo trắng là sắc phục chung của người Việt ở khắp thế giới dự lễ Quốc Tế Nhân Quyền.
-Trong mọi hoàn cảnh, trong mọi môi trường, mạnh mẻ trao đổi , giải thích với mọi người về QUYỀN LÀM NGƯỜI (Nhân Quyền) để có sự hiểu biết đồng nhất về Quyền Con Người (Nhân Quyên).
-Mạnh mẽ phân phối tư liệu Quốc Tế Nhân Quyền cho mọi người. Tư liệu này do Trung Ương PGHH Thuần Túy chuyển về.
 
Trong trường hợp nhà cầm quyền csVN vẫn tiếp tục theo thói củ: đàn áp, uy hiếp , ngăn trở, đánh đập, khủng bố bằng mọi hình thức thì báo cáo khẩn về Giáo Hội Trung Ương và cũng là cái dịp để cho cả thế giới thấy cái mặt thật của đảng csVN là “chà đạp nhân quyền” ! ! !
 
Tôi cũng tha thiết kêu gọi quý ông:
-Nguyễn Phú Trọng.
-Trương Tấn Sang.
-Nguyễn Tấn Dũng
Và các cấp lãnh đạo đảng csVN nhất là các cấp chỉ huy Quân Đội Nhân Dân VN nên ý thức rằng: Dân tộc chúng ta là dòng giống Lạc Hồng với những truyền thống : Hội Nghị Diên Hồng, Bạch Đằng Giasng, Đống Đa . . . hùng dũng  chống Bắc xâm (giặc Tàu để bảo tồn đất nước . . . Nay chẳng lẽ quý ông lại có những hành động vong bản, phản quốc làm lu mờ những trang sử oanh liệt của Tổ Tiên ?
Hãy tỉnh giấc hỡi những người còn ít nhiều tâm hồn yêu nước thương nòi. . . “QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ”.
 
-Hãy mạnh mẽ lên, nhất là giới trẻ VN.
-Chân cứng đá phải mềm.
-Chính nghĩa bao giờ cũng thắng.
 
QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN MUÔN NĂM.
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM MUÔN NĂM.
 
Ngày 02 tháng 12 năm 2013.
TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy
Hội Trưởng Trung Ương
 
 
 
LÊ QUANG LIÊM
(Huyền Phong Cư Sĩ)

THÔNG ĐIỆP NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (PGHH)

THÔNG ĐIỆP NGÀY QUỐC TẾ

NHÂN QUYỀN (PGHH)

Inbox
x
Sang Lephuoc
Dec 2 (6 days ago) 

to minhquang4429, Ton, lawrence, Lactan, nhatquang, me, vantran200991
TS. LêPhước Sang 

Hội truởng HĐTSTƯ GH-PGHH
————————————————
12432 Euclid Street, Garden Grove, CA 92840
832-397-9813 & (714) 584-7778 (xin để lại message)
———- Forwarded message ———-
From: Phanwilliam31@gmail.com <phanwilliam31@gmail.com>
Date: 2013/12/2
Subject: Fwd: [NguyenQuangDuy01] THÔNG ĐIỆP NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (PGHH)
To: lephuocsang.pghh@gmail.com 

Sent from my iPhone

Begin forwarded message: 

From: Nguyen Quang Duy <duyact@yahoo.com.au>
Date: December 2, 2013 at 4:04:05 AM PST
To: ”XayDungXaHoi@googlegroups.com” <XayDungXaHoi@googlegroups.com>, “VN-Online@googlegroups.com” <VN-Online@googlegroups.com>, “chinhnghia@yahoogroups.com” <chinhnghia@yahoogroups.com>, “chinhnghiaviet@yahoogroups.com” <chinhnghiaviet@yahoogroups.com>, “Btgvqhvn-1@yahoogroups.com” <Btgvqhvn-1@yahoogroups.com>, “Btgvqhvn-2@yahoogroups.com” <Btgvqhvn-2@yahoogroups.com>, “PhungSuXaHoi@yahoogroups.com” <PhungSuXaHoi@yahoogroups.com>, “DiendanDanToc@yahoogroups.com” <DiendanDanToc@yahoogroups.com>, “daploisongnui@yahoogroups.com” <daploisongnui@yahoogroups.com>, “thaoluan9@yahoogroups.com” <thaoluan9@yahoogroups.com>, “DienDanPhuVan@yahoogroups.com” <DienDanPhuVan@yahoogroups.com>, “tudo-ngonluan@yahoogroups.com” <tudo-ngonluan@yahoogroups.com>, “VIDANVIET@yahoogroups.com” <VIDANVIET@yahoogroups.com>, “dongtran.vktn@gmail.com” <dongtran.vktn@gmail.com>, “POCF@yahoogroups.com.au” <POCF@yahoogroups.com.au>, “8406NSW@yahoogroups.com” <8406NSW@yahoogroups.com>, “8406vic@yahoogroups.com” <8406vic@yahoogroups.com>, “NguyenQuangDuy@yahoogroups.com” <NguyenQuangDuy@yahoogroups.com>, “NguyenQuangDuy01@yahoogroups.com” <NguyenQuangDuy01@yahoogroups.com>
Cc: ”nguyenbin08@gmail.com” <nguyenbin08@gmail.com>
Subject: [NguyenQuangDuy01] THÔNG ĐIỆP NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (PGHH)
Reply-To: NguyenQuangDuy01-owner@yahoogroups.com

 

                PHẬT  GIÁO  HÒA  HẢO 

                            THUẦN TÚY
              CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP
 
                                                    —————————————————-
 
                            THÔNG ĐIỆP
              NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (10-12)
 
-Xét rằng việc thừa nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng bất di bất dịch của tất cả các thành phần trong đại gia đình nhân looại là nền tảng của TỰ DO, CÔNG LÝ và HÒA BÌNH trên thế giới.
-Xét rằng vì sự coi thường và xâm phạm các quyền con người dẫn đến các hành vi man rợ xúc phạm đến lương tâm nhân loại, và việc đạt đến một thế giới trong đó mọi người được TỰ DO NGÔN LUẬN và TỰ DO TÍN NGƯỠNG giải thoát khỏi sự sợ hãi , khốn cùng được xem là nguyện vọng cao cả nhất của con người.
 
Đó là những lời mở đầu trong bản TUYÊN NGÔN QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN thông qua ngày 10-12-1948 của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc.  
 
-Xét rằng theo những nguyên tắc nêu trong Hiến Chương của Liên Hiệp Quốc, việc công nhận phẩm giá vốn có và những quyền bình đẳng bất di bất dịch của mọi thành viên trong cộng đồng nhân loại là nền tảng của TỰ DO, CÔNG LÝ và HÒA BÌNH trên thế giới.
-Thừa nhận rằng những quyền này bắt nguồn từ phẩm giá vốn có củaq con người.
-Thừa nhận rằng theo TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN thì chỉ có đạt được lý tưởng TỰ DO của con người là khi nào con người được tận hưởng TỰ DO về DÂN SỰ và CHÍNH TRỊ.
 
Đó là những lời mở đầu về CÔNG ƯỚC QUỐC TẾ về các quyền dân sự và chính trị  . . .
 
VIỆT NAM gia nhập vào Công Ước này vào ngày 24-9-1982.
 
Nhưng . . .
 
Tiếc thay ! Trên thực tiễn không gian và thời gian suốt 38 năm, nước VN dưới sự cai trị của đảng cộng sản VN , gần 90 triệu con người VNphải sống với một chế độ ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ , bạo ác vô nhân đạo . . . không được hưởng chút gì về cái QUYỀN THIÊNG LIÊNG vốn có của con người. .
 
Hằng triệu, triệu con người VN bị đảng cộng sản VN thực thi một chính sách khủng bố vô cùng bạo ác: Muốn cướp đoạt tài sản của ai thì ngang nhiên cướp đoạt, bất chấp luật pháp, muốn bắt ai thì bắt, muốn bỏ tù ai thì bỏ tù . . . Hằng triệu người bị tù tội oan ức không đủ các khám đường để nhốt .
 
Phong trào “dân oan” hằng triệu người trong khắp nước nổi lên đòi đất, đòi nhà thường xuyên xảy ra là chứng tích hiển nhiên về tội ác của đảng cộng sản VN.
Tài sản của các tôn giáo cũng vẫn bị chiếm đoạt, chiếm dụng, hoặc 1 phần hoặc nhiều phần. . . Đáng kể là PHẬT GIÁO HÒA HẢO (PGHH) bị cướp đoạt trọn vẹn, không chừa một miếng ngói, một viên gạch . . . tổng số có trên mấy ngàn tỷ bạc.
 
Sau ngày 30-4-75, những cán bộ lãnh đạo cao cấp của đảng cộng sản VN (csVN) từ bưng biền về với cái bản thân trơ trụi: đầu đội nón tai bèo, chân mang đôi “dép râu”, lưng đeo một túi dết với vài bộ đồ cũ . . . Thế mà chỉ trong ít năm ngồi trên ghế cai trị VN mà trở thành những ông “vua bạc”, giàu có nứt đố đổ vách! Vì đâu? Hằng triệu . . . triệu “dân oan” mất đất mất vườn mất nhà . . . hằng bao nhiêu tài sản của các Giáo Hội . . . hằng bao nhiêu tài sản của các phú gia lương thiện. . . là chứng tích lịch sử phi nhân vô đạo đó.
 
Sau thế chiến thứ 2, VN là một quốc gia phát triển mạnh về mọi mặt: kinh tế, an ninh xã hội, chính trị . . . ở vùng Đông Nam Á. Sau 38 năm dười quyền cai trị của đảng csVN, đến ngày nay (2013) VN trở thành một nước tồi tệ nhất về mọi mặt, nhất là về NHÂN QUYỀN ở vùng Đông Nam Á.
 
Nhìn vào xã hội VN hiện giờ ai cũng có thể thấy đời sống của gần 90 triệu nhân dân VN hiện rõ trên 2 giai cấp: Một là “Tư bản đỏ” tức là loại cán bộ cầm quyền từ cấp trung ương đến tỉnh, quận, xã ấp sống ung dung, tiền rừng bạc bể, muốn chi thì lấy quyền lực thực hiện cho bằng được . . . giai cấp thứ 2 là “nhân dân khốn cùng” bị bóc lột, bị uy hiếp, bị đàn áp, khủng bố . . . đến tận xương tủy ! ! !
 
Tôi là một công dân già nua, 95 tuổi, từng sống từ thời kỳ Pháp thuộc và qua nhiều chế độ “lưng chừng” trên đất nước VN cho đến thời Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hòa và đến ngày nay, có thể xem tôi là một chứng nhân lịch sử, tôi dám khẳng định rằng: Trong các chế độ vừa kể, chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam của đảng csVN là một chế độ tồi bại nhất, tàn bạo nhất, vô nhân đạo nhất, có thể gọi là KHÔNG TÌNH NGƯỜI với một chính sách tồi bại: ngoài thì cúi đầu làm tay sai cho giặc Tàu, dân đất, dân biển, khai thác beauxit Tây Nguyên . . . Trong thì khắc nghiệt tàn bạo với dân, phơi bày cái mặt thật HÈN VỚI GIẶC, ÁC VỚI DÂN.
 
Nay, nước VN do đảng csVN cai trị đã được gia nhập vào Hội Đồng Nhân Quyền Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc là một dấu ấn lịch sử do chủ trương của Thế Giới Tự Do khai triển khá ngoạn mục . . . làm cho mọi người liên tưởng đến chuyện trong truyện Tàu: Tôn Ngộ Không bị “đè” dưới Ngủ Hành Sơn . . . Tôn Ngộ Không bị tròng “kim cô” vào đầu . . .
 
Là thành viên Hội Đồng Nhân Quyền Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc liệu xem đảng csVN còn tiếp tục chà đạp Nhân Quyền tại VN nữa không ? ? ?
Thời gian sẽ trả lời.
 
Giờ đây ngọn gió NHÂN QUYỀN bắt đầu thổi vào VN. Ngày 10/12 đã đến.
Một luồng sinh khí mới đang hiu hiu phất . . . mọi người nô nức đón chào một ngày xán lạn hơn sau 38 năm âm u, đen tối dưới sự cai trị của đảng csVN.
Bốn mươi (40) trí thức, cựu cán bộ, đảng viên csVn tại Sài Gòn vừa công bố một kiến nghị thành lập một hệ thống HỘI ĐỒNG NHÂN QUYỀN . . .
 
Hội Đồng Liên Tôn VN (Phật Giáo VN Thống Nhất, Công Giáo (DCCT), Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy, Cao Đài Giáo, Tin Lành . . .) chuẩn bị một buổi lễ đón mừng ngày 10-12 và một buổi lễ cầu nguyện cho nhân quyền VN.
 
Các tổ chức chính trị trong và ngoài nước, các giới, các ngành, công nhân, nông dân, giới trẻ, sinh viên, học sinh . . . đều nô nức hân hoan trong bối cảnh” SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI SÁNG”. . .
 
Trong bầu  không khí sắp “bừng bừng”, PHẬT GIÁO HÒA HẢO , một tập thể 7 triệu tín đồ đều  là dòng giống VN, tất nhiên phải cộng đồng niềm sinh khí mới với 87 triệu đồng bào.
 
Giáo Hội PGHH Thuần Túy hân hoan:
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGÀY QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN, MỘT NGUỒN SINH KHÍ TẠO HẠNH PHÚC CHO NHÂN LOẠI, THỪA NHẬN PHẨM GIÁ VỐN CÓ VÀ QUYỀN BÌNH ĐẲNG BẤT DI BẤT DỊCH CỦA TẤT CẢ CÁC THÀNH PHẦN TRONG ĐẠI GIA ĐÌNH NHÂN LOẠI.
 
Trong niềm hân hoan này, PGHH Thuần Túy và phái đoàn:
a-Tích cực tham dự buổi lễ chào mừng ngày QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN (10/12) và lễ cầu nguyện cho Nhân Quyền VN được tổ chức tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, 38 Kỳ Đồng vào ngày 10/12/2013.
b-Phần nội bộ, Trung Ương Giáo Hội PGHH Thuần Túy xin 7 triệu tín hữu ghi nhớ và thực hiện các điều dưới đây:
1-Ngày 21/9/1946, trong Tuyên Ngôn thành lập Đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội , Đức Thầy chúng ta đã có đề cập đến Hiến Chương Liên Hiệp Quốc, tức là Đức Thầy đã có tiên liệu về con đường : Phát huy Quyền Làm Người (Nhân Quyền).
Sáu mươi bảy năm trôi qua (1946-2013) sự tiên liệu đó đã thành hiện thực . Là tín đồ PGHH, là Đảng Viên Dân Xã, chúng ta có bổn phận luôn luôn dũng cảm đấu tranh phát huy nâng cao quyền LÀM NGƯỜI, bất luận trong hoàn cảnh nào, trong không gian thời gian nào, có thể được. Vậy trong ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12-2013 này, tất cả chúng ta phải:
-Chay lạt trong 3 ngày; 9,10,11 tháng 12 năm 2013.
-Trong các buổi khấn bái thường nhật, chúng ta nhớ cầu nguyện:
“Nam Mô nguyện cầu Chư Phật mười phương hộ trì cho nhân dân VN được sớm vượt qua mọi khốn cùng dưới một chế độ độc tài toàn trị. Nguyện cầu Nhân Quyền tại VN phải được tuyệt đối tôn trọng, tạo phúc lời cho 87 triệu đồng bào VN.
-Trong những buổi tham dự với đoàn thể bạn về lễ chào mừng hay cầu nguyện ngày 10/12/2013, mặc quần đen áo trắng là sắc phục chung của người Việt ở khắp thế giới dự lễ Quốc Tế Nhân Quyền.
-Trong mọi hoàn cảnh, trong mọi môi trường, mạnh mẻ trao đổi , giải thích với mọi người về QUYỀN LÀM NGƯỜI (Nhân Quyền) để có sự hiểu biết đồng nhất về Quyền Con Người (Nhân Quyên).
-Mạnh mẽ phân phối tư liệu Quốc Tế Nhân Quyền cho mọi người. Tư liệu này do Trung Ương PGHH Thuần Túy chuyển về.
 
Trong trường hợp nhà cầm quyền csVN vẫn tiếp tục theo thói củ: đàn áp, uy hiếp , ngăn trở, đánh đập, khủng bố bằng mọi hình thức thì báo cáo khẩn về Giáo Hội Trung Ương và cũng là cái dịp để cho cả thế giới thấy cái mặt thật của đảng csVN là “chà đạp nhân quyền” ! ! !
 
Tôi cũng tha thiết kêu gọi quý ông:
-Nguyễn Phú Trọng.
-Trương Tấn Sang.
-Nguyễn Tấn Dũng
Và các cấp lãnh đạo đảng csVN nhất là các cấp chỉ huy Quân Đội Nhân Dân VN nên ý thức rằng: Dân tộc chúng ta là dòng giống Lạc Hồng với những truyền thống : Hội Nghị Diên Hồng, Bạch Đằng Giasng, Đống Đa . . . hùng dũng  chống Bắc xâm (giặc Tàu để bảo tồn đất nước . . . Nay chẳng lẽ quý ông lại có những hành động vong bản, phản quốc làm lu mờ những trang sử oanh liệt của Tổ Tiên ?
Hãy tỉnh giấc hỡi những người còn ít nhiều tâm hồn yêu nước thương nòi. . . “QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ”.
 
-Hãy mạnh mẽ lên, nhất là giới trẻ VN.
-Chân cứng đá phải mềm.
-Chính nghĩa bao giờ cũng thắng.
 
QUỐC TẾ NHÂN QUYỀN MUÔN NĂM.
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM MUÔN NĂM.
 
Ngày 02 tháng 12 năm 2013.
TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy
Hội Trưởng Trung Ương
 
 
 
LÊ QUANG LIÊM
(Huyền Phong Cư Sĩ)

Xin một phút lặng tâm!

Xin một phút lặng tâm!

Inbox
x
Vu Nguyen
Nov 17 (7 days ago) 

to bcc: me

Với những chỉ giáo của Tổ Thầy trong giáo lý đạo, em cháu xin mượn đôi điều cùng những hình ảnh, xin được nhắc nhỡ và kêu gọi mỗi chúng ta hãy chung tay tiếp sức, với tính cách cá nhân hay tập thể, để giúp đỡ trực tiếp hay gián tiếp những người trong cảnh màn trời chiếu đất trong cơn bão Philippines’ typhoon.

 

“… ngoài đồng bào ta còn có thế giới, … những người đang sanh sống với chúng ta trên quả địa cầu, … ta có thể lẻ loi đương đầu với những khi phong vũ nhiệt hàn với những lúc ốm đau nguy biến, … dân tộc ta phải nhờ đến Nhân loại, nghĩa là nhờ đến dân tộc khác và phải biết ơn họ.  Hãy nghĩ đến họ cũng như mình nghĩ đến mình và đồng chủng mình, … hãy đặt vào họ một tư tưởng nhân hòa, một tinh thần hỉ xả và hãy tự xem mình có bổn phận giúp đỡ họ trong cơn hoạn nạn.” (ÂN ĐỒNG BÀO VÀ NHÂN LOẠI)

 

NAM-MÔ A-DI ÐÀ PHẬT

NAM-MÔ A-DI ÐÀ PHẬT

NAM-MÔ A-DI ÐÀ PHẬT

 

Cầu Phật-Tổ, Phật-Thầy, quan Thượng-Ðẳng Ðại-Thần, chư quan Cựu-Thần, chư vị Sơn-Thần, chư vị Năm Non Bảy Núi phổ-độ bá-tánh vạn dân tiêu tai tịnh sự giải-thoát mê-ly.

 

Cả kêu bổn đạo ai là thiệt tu.
Xả thân làm phước Diêm-phù vượt qua.

Nếu đã xả thân tầm đạo-đức,
Mở lòng bố thí ngộ thần ca.

 

Bác-ái xả thân tầm đạo chánh,
Độ người lao khổ dạ không phiền.

 

Thành kính,

 

Vũ Nguyễn

 

Sang Lephuoc
Nov 17 (7 days ago) 

to me, Vu
 Dong dao Huyen Tam, 

Chanh Tho Ky HDTSTU/GHPGHH kiem Tong Vu Truong PTGH PGHH,

 

TS. LêPhước Sang 

Hội truởng HĐTSTƯ GH-PGHH
————————————————
12432 Euclid Street, Garden Grove, CA 92840
832-397-9813 & (714) 584-7778 (xin để lại message)
Sang Lephuoc
Nov 17 (7 days ago) 

to Vu, me
Kinh goi Dong Dao Huyen Tam, Chanh Tho Ky HDTSTU,GHPGHH kiem Tong Vu Truong PTGLPGHH, 

Toi co nghde loi nhan trong may cua Ong. Xin chanh thuc uy nhiem Ong giu lien lac chac che va hop tac voi dong dao Vu Nguyen ve moi cong tac PTGL cung nhu Tu Thien Xa Hoi.
Cho toi goi loi tham va nguong mo den V u Nguyen.
lephuocsang

 

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Chuyến đi miền Tây thăm các cựu tù nhân lương tâm

Chuyến đi miền Tây thăm các cựu tù nhân lương tâm

Các ông Lê Minh Triết, Nguyễn Thanh Phong, Nguyễn Văn Điền, Nguyễn Văn Thơ – Hội CTNLT.
Châu Văn Thi – Ngày hôm qua, 17/3/2014 tôi đã tháp tùng cùng CTNLT Phạm Bá Hải và Nguyễn Thanh Phong đến thăm các gia đình cựu TNLT khác ở miền Tây.
Cựu tù nhân lương tâm Lê Minh Triết
Cư sĩ PGHH-Cựu TNLT Lê Minh Triết
Buổi sáng trời nắng gắt, chúng tôi cho xe máy chạy nhanh đến xã Kiến An, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang để đến thăm nhà của cư sĩ Phật Giáo Hòa Hảo Lê Minh Triết. Đường đến nhà ông khá ngoằn nghèo, phải băng qua những cánh đồng lúa đến những thửa ruộng trồng ớt đỏ tươi. Nhà của ông Tư Triết là một ngôi nhà cấp 4, được bao lại bằng tôn, nằm lọt thỏm ở giữa đồng ruộng mênh mông. Phía sau nhà có trồng những cây mít, đây là nguồn thu nhập chính của ông.
Ông Triết từ xưa đến nay là một cư sĩ PGHH. Năm 1995 ông bị kết án tù 7 năm về tội “gây rối trật tự công cộng”. Năm 2002 hết thời hạn ở tù giam, ông bị trả về địa phương và thi hành việc quản chế, nhưng cho đến nay việc quản chế dường như vẫn còn có hiệu lực. Bình thường thì không sao nhưng khi đến các ngày lễ của PGHH như: ngày khai đạo 18-5, và ngày 25/11 lễ đản sanh Đức Thầy thì ông Triết tuyệt đối không đi đâu được để tham dự. Hiện nay ông sống với người chị ruột bị mù mắt năm nay đã hơn 70 tuổi, cuộc sống hết sức khó khăn do hai chị em đều đã già yếu, mất sức lao động.
Thay mặt Hội Cựu tù nhân lương tâm, ông Phạm Bá Hải cũng đã trao món quà trị giá 1 triệu đồng cho ông Tư Triết. Ông Triết cũng cảm ơn Hội đã quan tâm giúp đỡ gia đình ông. Được biết ông Triết cũng là một cây bút phê bình mạnh mẽ những việc làm không đúng của nhà cầm quyền hiện nay.
Thăm nhà cựu TNLT Lê Minh Triết.
 
Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Thơ
Vượt qua quãng đường hơn 80km từ nhà ông Lê Minh Triết trong trời nắng gắt, quá trưa chúng tôi mới đến được nhà của cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Thơ ở số 523/2 ấp Hòa Tân, xã Tân Hòa, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Giống như nhiều ngôi nhà khác ở khu vực này, nhà ông không có gì đáng giá ngoài chiếc radio cầm tay cũ kỹ. Ông dành hẳn một gian nhà để thờ Đức Huỳnh Giáo Chủ. Đón chúng tôi ở nhà trong bộ đồ Pijama màu xanh nhạt, vui mừng bắt tay ông Phạm Bá Hải, ông nói: “Văn kỳ thinh bất kiến kỳ hình”. Ông biết Phạm Bá Hải đã khá lâu nhưng hôm nay mới gặp mặt. Bảo đứa cháu gái pha vội cafe cho những vị khách đường xa, ông Thơ chậm rãi kể về cuộc đời của mình…
Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Thơ bên ảnh Đức Huỳnh Giáo Chủ.
Ông tên thật là Nguyễn Văn Thơ, tự Năm Thơ, sinh năm 1941. Gia đình ông truyền thống là Phật Giáo Hòa Hảo vì vậy ông cũng noi gương gia đình giữ đạo.
Năm 2006, khi ông Năm Thơ bị ngăn cản khi trên đường hành đạo, ông đã quay về tọa kháng, tuyệt thực tại nhà, căng băng rôn với nội dung: “Đả đảo cộng sản đánh đập tín đồ PGHH, chính quyền đàn áp tôn giáo”. Ông bị bắt và trong phiên tòa sau đó, ông đã bị kết án 6 năm tù giam. Vợ ông là bà Dương Thị Tròn sinh năm 1947, cũng bị kết án 4 năm tù giam và bị “chồng” thêm án 5 năm trong vụ án bà Nguyễn Thị Thu tín đồ PGHH tự thiêu năm 2001. Năm 2012, ông hết hạn tù và trở về nhà khi ông vừa bước qua tuổi 71.
Ông tâm sự: “Mong ước hiện giờ của tôi là tiếp tục đấu tranh đòi tự do tôn giáo cho PGHH, nếu vì điều đó mà tôi có bị ở tù nữa thì tôi cũng chấp nhận“. Trước khi ra tù ông Thơ cũng đã nói chuyện với một người ở cục bảo vệ chính trị bộ công an rằng: “Nếu có về nhà mà PGHH có tự do tôn giáo thì tôi sẽ làm một tín đồ bình thường. Nếu tôi về nhà mà PGHH chưa được tự do thì tôi sẽ tiếp tục đấu tranh. Có rạch bụng chết tôi cũng không sợ vì tôi coi như là đem thân xác hèn mọn này cúng dường cho Phật. Người đó có nói với tôi là khi về sẽ tiến cử cho tôi làm Chánh trị sự PGHH tỉnh Đồng Tháp, nhưng tôi không đồng ý do tôi đấu tranh đòi tự do cho tôn giáo chứ không vì bản thân mình!“
Mỗi khi có chuyện xảy ra, hoặc có ngày lễ PGHH đều có 1 đến 2 nhân viên an ninh thường phục đi theo dõi ông Thơ từ xa. Họ chỉ đi theo dõi chứ chưa thấy làm gì cả, như lời ông nói.
Về phần vợ ông, bà Dương Thị Tròn, đang thụ án cũng bị những cơn tăng xông, tụt canxi hành hạ. Nhiều lúc lên cơn co giật sùi bọt mép. Hai tháng một lần gia đình mới tổ chức đi thăm bà Tròn với mức tổn phí lên tới 5 triệu đồng. Chuyến rồi nhà ông đã phải cầm chiếc xe máy 3 triệu đồng…
Từ trái qua: Nguyễn Thanh Phong, Nguyễn Văn Thơ, Phạm Bá Hải.
Đại diện Hội Cựu tù nhân lương tâm, ông Phạm Bá Hải cũng đã trao một phần quà tượng trưng trị giá 2 triệu đồng cho ông Nguyễn Văn Thơ. Ông Thơ cũng chân thành cảm tạ Hội CTNLT đã đến thăm và giúp đỡ gia đình ông. Mong Hội sẽ tiếp tục phát triển mạnh hơn, giúp đỡ nhiều cựu tù nhân lương tâm hơn nữa!
Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Văn Điền
CTNLT Nguyễn Văn Điền
Trời bắt đầu xế bóng, chào tạm biệt gia đình ông Thơ, chúng tôi chạy xe qua nhà cựu TNLT Nguyễn Văn Điền cách đó gần 20km. Qua những đoạn đường đất phủ bụi mù, hai bên là những ruộng lúa xanh rì, chúng tôi cũng đến được nhà ông Út Điền ở xã Tân Phước, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp. Ông Điền ra đón chúng tôi trong sự mừng vui, rạng rỡ mặc dù một bên mắt của ông đã bị lòa. Ông mời chúng tôi những ly nước mát để xua tan cái nóng nực của nắng, của bụi đường.
Hỏi thăm ông về cuộc đời của mình ông kể:” Tôi tên là Nguyễn Văn Điền, tự Út Điền, sinh năm 1939, là một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo. 5h sáng ngày 5/8/2005 sau khi tôi hành đạo, cúng xong bàn thông thiên, tôi vào nhà tịnh tọa, thì bất ngờ “mấy anh” cho lực lượng tràn vào. Bỗng nhiên tôi thấy nhói sau lưng và không biết việc gì nữa…“
“Khi tỉnh lại tôi thấy hai quả chanh đã dồn ở trong miệng mình, miệng bị bịt lại; chiếc áo cà sa của tôi cũng bị cởi ra trói ké hai tay sau lưng, hai tay cũng bị còng lại. Sau đó họ bắt đưa đi tòa và phải nhận mức án 7 năm tù cho tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Ngày 5/8/2012, tôi hết án tù trở về nhà, về đến nhà cũng không thấy gây khó khăn gì nhiều ngoài cái chốt của công an tỉnh cách nhà hai căn, đi đâu họ cũng đi sau theo dõi“. Hiện tại ông sống cùng vợ trong một căn nhà đơn sơ, các con đã lớn và làm ăn nơi khác. Ông không có làm gì ra tiền, không vườn, không ruộng… “Thỉnh thoảng con tôi có gởi chút ít tiền về, các huynh đệ đồng đạo cũng giúp đỡ lương thực để sống“.
Hỏi về hành đạo, ông nói: “Còn về quan niệm sống đối với tôi thì là cuộc sống đạo, chỉ cố gắng để giữ đạo chờ Thầy. Vấn đề hoạt động tôn giáo còn hạn chế, chưa có gì cởi mở cả. Nhu cầu của PGHH nói chung là được hoạt động tự do tôn giáo và nhà nước phải trả lại các tài sản của giáo hội năm xưa, trước năm 1975 có gì thì phải trả lại như cũ, chứ không đòi hỏi gì thêm. Nhưng họ cũng không trả lại cho mình ngoài một vài ngôi chùa cụ thể. Về phần giáo hội cũng tạm, đành rằng phía bên kia cũng lập nên một giáo hội quốc doanh để họ đáp ứng yêu cầu của mình và làm đối sách để đối ngoại với thế giới. Thực sự đó là giáo hội không như mong muốn của mình chứ chưa có gì gọi là cởi mở cả. Việt Nam hiện nay cũng đã là thành viên của Hội đồng nhân quyền LHQ, hy vọng sẽ có bước chuyển mới cho vấn đề tự do tôn giáo!“
Trao phần quà trị giá 2 triệu đồng của Hội CTNLT cho ông Điền, ông Phạm Bá Hải chúc ông giữ gìn sức khỏe và chúc PGHH sớm có được tự do. Ông Điền ngỏ lời cảm ơn Hội CTNLT đã giúp đỡ gia đình ông và chúc mọi người bình an, làm tốt công việc của mình.
Ông Nguyễn Văn Điền và Nguyễn Thanh Phong bên ảnh của Đức Huỳnh Giáo Chủ.
Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Thanh Phong
Cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Thanh Phong.
Lúc 5 giờ chiều, việc thăm hỏi gia đình ông Nguyễn Văn Điền kết thúc, Hội CTNLT cũng hướng về nhà anh Nguyễn Thanh Phong để dùng cơm tối.
Tối 7 giờ, sau khi tắm rửa xong, một bữa cơm chay đạm bạc do chị Nguyễn Ngọc Hà làm được dọn ra nóng hổi, thơm phức. Anh Phong trầm ngâm tâm sự về cuộc đời sóng gió của mình:
“Tôi là Nguyễn Thanh Phong sinh năm 1974, vợ tôi là Nguyễn Ngọc Hà sinh năm 1977 cùng là tín đồ PGHH. Ngày 5/8/2005 vợ chồng tôi bị bắt ở nhà Út Bửu cùng nhiều đồng đạo khác. Hai vợ chồng bị đem ra xét xử và bị kết án lần lượt là 6 năm cho tôi và 4 năm cho vợ tôi. Trong thời gian ở tù, tôi phải để lại hai cháu nhỏ cho ông bà nội nuôi. Sau khi hết án ngày 5/8/2011, tôi trở về nhà với hai bàn tay trắng nhưng vẩn bị sách nhiễu…“
“Bước qua năm 2012, ngày 14 tháng giêng âm lịch, vợ tôi mua đồ về cúng cơm ngày bà nội qua đời. Vợ tôi vừa ra tới chợ thì bị một lực lượng công an hơn 50 người vây đánh vợ tôi. Hay tin tôi chạy xe ra tới chợ, chưa kịp xuống xe thì đã bị đánh dã man. Sau đó tôi bị họ còng hai tay dẫn giải trên đường hơn 1km và nhốt lại. Đến 5 giờ chiều thì họ thả tôi ra… Hiện giờ tôi chỉ có một yêu cầu là nhà cầm quyền cộng sản phải trả cho chúng tôi quyền tự do tín ngưỡng Phật Giáo Hòa Hảo và chấm dứt những sách nhiễu đối với gia đình tôi“.
Còn một số gia đình CTNLT khác ở miền Tây mà chúng tôi không thể gặp do thời gian hạn hẹp, đành gác lại chuyến viếng thăm sau.
Chúng tôi vội vã quay trở về Sài Gòn cho kịp chuyến phà đêm. Trăng sáng lên cao, gió lồng lộng thổi làm cho mặt nước cứ chao nghiêng. Trong đầu tôi giờ đây chỉ quanh quẩn với dòng suy nghĩ phải làm sao có tự do tôn giáo cho PGHH. Nhìn xa xăm nơi những hàng cây tối om ven bờ, tôi biết rằng con đường đó còn dài và chắc sẽ còn nhiều hy sinh mất mát…

Châu Văn Thi
http://chauvanthi.blogspot.com/2014/03/chau-van-thi-pv.html

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Bắt Bùi Thị Minh Hằng – Nguyễn Văn Minh – Nguyễn Thúy Quỳnh, lợi hay hại?

Bắt Bùi Thị Minh Hằng – Nguyễn Văn Minh – Nguyễn Thúy Quỳnh, lợi hay hại?

Tre Xanh (Danlambao) – Chính quyền Việt Nam tưởng rằng họ đã dàn dựng bài bản kỹ lưỡng lắm để phen này bắt chị Bùi Hằng một cách gọn ghẽ, danh chính ngôn thuận.

Bài học năm 2011 chắc ai đó vẫn còn nhớ cho nên phen này họ tự dặn lòng sẽ không tái diễn kịch bản vụng về “xử mà không xét” nữa. Bằng cách nào ư? Phải có tội mới có cớ để xét; có xét thì mới xử được chứ. “Đầu xuôi thì đuôi lọt”; ông bà ta đã dạy thế mà.
Không có tội ư? Không có thì gán cho có. Cái đó thì quá dễ ở xứ thiên đường XHCN này mà. Cái tội “gây rối trật tự công cộng” có mức án nhẹ thì các ông không muốn. Đã ra tay chơi đòn bẩn thì phải làm cho tới nơi. Chuyến này các ông muốn cho chị Bùi Hằng đi an dưỡng dài hạn, xơi cơm tù dăm bảy năm mới hả dạ các ông chứ nhể. Ít nhất là phải ghép cho được cái tội “cầm đầu tổ chức gây rối” chứ. Là các ông tính thế.
Các ông tính thế nên thay vì chỉ bắt một mình chị Bùi Hằng, các ông cho em út túm thêm hai người vô can vô tội để dùng làm nhân chứng.
Không ngờ cả hai người mà các ông định dùng làm nhân chứng tuy hiền lành thân cô thế cô nhưng vẫn đồng lòng giữ chính nghĩa, thà thân mình chịu cảnh lao tù chứ quyết không để cho chính quyền áp đảo.
Để bây giờ sau hơn một tháng chính quyền vẫn chưa xoay xở cho êm chuyện ghép tội. Trong hơn một tháng đó đã có bao nhiêu chuyện xảy ra, những chuyện mà các ông không tính tới.
Trước hết là gia đình những người bị hại đã kêu cứu tới các cơ quan ngoại giao và tổ chức nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Các sứ quán ngoại quốc xác nhận là họ đang theo dõi rất sát vụ này và đang phối hợp cùng nhau.
Những hành xử vi hiến, vi phạm luật quốc tế của chính quyền Việt Nam đã quá lộ liễu. Liệu họ sẽ phải trả lời ra sao trước Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc khi một thành viên mới của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc lại có những hành động vi phạm Hiệp Ước Quốc Tế Về Việc Chống Cưỡng Chế Mất Tích?
Một điều nữa các ông không tính tới trong vụ bắt chị Bùi Hằng lần này là vô tình các ông đã vén màn mây che để ánh sáng dư luận rọi vào những ức oan, những khổ nạn đau thương đồng bào Phật Giáo Hòa Hảo đã phải âm thầm gánh chịu trong gần 40 năm qua.
Càng tìm hiểu về vụ bắt giam Bùi Hằng, người ta càng biết thêm, càng yêu mến kính nể và ủng hộ những tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo chân chất hiền lành mà bất khuất.
Nhìn lại danh sách những người cùng bị bắt với chị Bùi Hằng, người ta mới biết thêm về một trụ trì Quang Minh Tự, thầy Năm Liêm, người đã từng mổ bụng lóc thịt đùi để phản đối sự đàn áp dã man của chính quyền đối với giáo phái Hòa Hảo. Nhờ có vụ này dư luận người Việt ở khắp nơi mới biết anh Nguyễn Văn Minh là nạn nhân thứ ba trong gia đình chịu cảnh tù đầy oan sai bằng cùng một tội danh được gán ghép “chống người thi hành công vụ”. Trước hết là em vợ anh, em Bùi Văn Thâm, bị bắt ngày 26/7/2012 và xử 2 năm 6 tháng tù. Sau đó mấy tháng, ngày 30/10/2012 tới phiên cha vợ anh Minh là ông Bùi Văn Trung bị bắt và bị xử 4 năm tù.
Chính nhờ những sai phạm cố ý của chính quyền các cấp mà truyền thông thế giới và ngoại giao các nước mới được nhìn thấy hình ảnh các nhân chứng bị công an mớm cung, ép cung lặn lội đường xa từ tận miền Nam ra tới Hà Nội để nộp đơn tố cáo tới thanh tra bộ công an.
Trong khi vấn đề thương thảo khối mậu dịch xuyên Thái Bình Dương (TPP) còn chưa ngã ngũ, các kiến nghị của các nước trong kỳ Kiểm Tra Định Kỳ Phổ Quát (UPR) vẫn chưa ráo mực, các quan chức đứng đầu nhà nước Việt Nam đang ráo riết vận động ông Tổng Tư Lệnh Hoa Kỳ cùng Thái Bình Dương về các hiệp ước an ninh trên biển nhưng đang gặp phải sự phản kháng quyết liệt của một số vị dân cử ở quốc Hội Hoa Kỳ, thêm vào mới đây dân biểu Ed Royce đệ trình ra trước quốc hội Hoa Kỳ dự luật Chế tài Nhân quyền Việt Nam, giống như mô hình đang được thực hiện đối với độc tài Nga và Ukraine. Trong bối cảnh như thế, liệu chính quyền Việt Nam có nên cân nhắc lại vấn đề lợi hay hại trong việc bắt giữ chị Bùi Thị Minh Hằng và hai người bạn không?
Ngày 26-27 tháng 3 này có một cuộc tổng vận động chính giới Hoa Kỳ tại thủ đô Washington DC. Ông bà ta có câu: “Mua pháo mượn người đốt”. Nếu không khéo tính toán trong vụ này, không chừng chính quyền Việt Nam lại tặng cho giới đấu tranh cho nhân quyền vô số pháo miễn phí, và các khán giả trên thế giới sắp được xem một buổi đốt pháo hoa tưng bừng mà chính quyền Việt Nam là người gánh phí tổn.
Một điều hại nữa cho chính quyền Việt Nam và là một điều lợi cho giới đấu tranh dân chủ trong nước là một khi chứng kiến những hành xử bất chấp luật pháp của nhà nước Việt Nam, người ta không khỏi nghĩ tới câu chuyện bó đũa. Đũa ngà, đũa mun, đũa tre, tất cả đều là đũa. Có người tự cho mình là đũa ngà cao quí, có người lại cho mình là đũa mun đắt giá, còn cỡ chị Bùi Hằng thì chắc chỉ là loại đũa tre bình thường dân dã. Nhưng đũa gì thì đũa, mục đích cuối cùng cũng chỉ là để ăn cơm. Một khi chính quyền đã quyết tâm đá đổ chén cơm dân chủ thì đũa có còn lại cũng chẳng để làm gì. Chẳng ai muốn mình làm chiếc đũa bị rút ra bẻ gẫy mất cả, cho nên câu chuyện bó đũa có ngàn năm sau người ta vẫn nhớ nằm lòng.

 Tham tán Đại sứ quán Đức thăm bà con Phật giáo Hoà Hảo và những người đang đòi tự do cho chị Bùi Thị Minh Hằng tại nhà thờ Thái Hà sáng 19.3
Ảnh: Facebook 
Lê Phương Anh
Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Nói thật cho nhau nghe! (Kỳ 1)

Nói thật cho nhau nghe! (Kỳ 1)

Xin được thưa mấy lời mở đầu

Trong sự phát triển đa dạng và liên tục của đời sống xã hội, với hàng triệu triệu cư dân đủ các giai tầng xã hội, các trình độ, các hoàn cảnh sống khác nhau,… thì luôn có vô vàn cách tiếp cận vấn đề, và sẽ dẫn đến vô vàn nhận thức khác nhau, ở nhiều tầng nấc, đối với thực tiễn. Song vẫn luôn có những tụ điểm của các dòng chảy nhận thức, mà ở đó chúng ta vẫn có thể nhận ra những hiểu biết chung, những tiếng nói chung của số đông cư dân trước những vấn đề lớn và nóng của đời sống xã hội. Trong đó, đáng chú ý nhất là những băn khoăn, những nỗi niềm suy tư, những điều chưa yên lòng, chưa thông sáng. Những nỗi niềm này đâu có phải dễ dàng bộc bạch và trao đổi ở mọi nơi, mọi lúc, nhất là với những vấn đề được người ta coi là “nhạy cảm”. Khó khăn này chưa có cách giải tỏa hữu hiệu, mặc dù xã hội ta đang được sống trong nền Văn minh Internet. Hậu quả ắt đến là sẽ ngày càng có nhiều người mắc chứng bệnh stress, đời sống tinh thần trong xã hội không bình yên, luôn bị ức chế, căng thẳng,… Hoặc là sẽ có một bộ phận đáng kể cư dân tỏ thái độ bàng quan, vô cảm với thời cuộc, im lặng hoặc mặc kệ, cứ như không liên quan đến mình. Và do đó, rất khó tạo nên sự đồng thuận xã hội cần thiết.

Chúng tôi được may mắn là có nhiều cơ hội tiếp cận với rất nhiều loại đối tượng cư dân trong cộng đồng, từ cơ sở xã phường cho đến cấp tỉnh, và thậm chí trong cả nước. Đó là các môi trường hoạt động, giao lưu, hợp tác,… của các cấp Hội, đoàn thể, tổ chức xã hội,… từ Hội Hưu trí, Hội Người cao tuổi, Hội Cựu chiến binh, Hội Cựu giáo chức,… cho đến các Hội khoa học chuyên ngành, Hội đồng môn phổ thông, đại học, Hội đồng hương, Hội đồng Dòng họ,… và chưa kể đến các mối quan hệ hàng ngày với xóm giềng, cùng như mối quan hệ với giới quan chức đang tại nhiệm nữa. Trong những dịp gặp gỡ, giao lưu đó, chúng tôi đã được nghe khá nhiều chuyện, được biết đến nhiều băn khoăn, trăn trở của người dân, kể từ tầng lớp dân thường không có vai vế gì đáng kể trong xã hội. Mấy anh em chúng tôi xin phép lần lượt kể lại một số ít trong vô vàn những băn khoăn đó để mọi người chúng ta cùng suy ngẫm, rồi tìm cách tự tháo gỡ, tìm cách giải tỏa cho nhau, về cả nhận thức và tình cảm. Từ đó mong sao càng có nhiều người trong chúng ta được sáng mắt sáng lòng hơn, tìm được điểm tựa tinh thần (lẽ sống, triết lý sống, niềm tin,…) để mà sống tốt hơn, để đời sống tinh thần của xã hội ta ngày càng thông thoáng và lành mạnh hơn. Những câu chuyện chúng tôi kể lại ở đây có vẻ như là lặt vặt, tản mạn, tầm thường dân dã, nhưng đều rất thật và đều có một “mẫu số chung”. Đó là niềm khát khao, là ước vọng rất “người”: được sống yên bình, thanh thản, tràn ngập lòng yêu thương, tin cậy nhau, giúp đỡ nhau, chia sẻ cùng nhau, không thủ đoạn với nhau, không lừa dối, không hận thù, không giành giật, tranh cướp lẫn nhau, tin và kỳ vọng vào sự phát triển của đất nước,… trong một thể chế xã hội đúng là dân chủ, công bằng, văn minh thực chất. Hầu hết các câu chuyện đều ở dạng mở, nghĩa là còn dang dở, chưa kết thúc, mà mới chỉ là một sự góp nhặt hiện tượng, gợi mở vấn đề,… để người đọc tư duy tiếp tục. Vì đây là chuyện lượm lặt gần xa rồi kể lại, nhớ đâu kể đấy, nên rất có thể không đảm bảo được tính mạch lạc, lô gích. Mong bạn đọc thông cảm và châm chước để cố nghe được những dòng suy nghĩ thật, những lời nói thật!

1- Câu chuyện thứ 1: Cộng hòa sao lại như còn Vua?

Sau 30 phút đi bộ và tập bài thể dục dưỡng sinh, mấy cụ lại ngồi túm tụm với nhau hàn huyên đủ chuyện. Trong công viên thành phố, tôi cũng tập ở gần đấy nên nghe được câu chuyện hôm nay của các cụ như sau:

– Các cụ có để ý đến tên nước của chúng ta không, ngày trước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và bây giờ là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trong đó đều có một từ giống nhau, rất quan trọng nhằm phân biệt với thể chế trước cách mạng, đó là từ cộng hòa. Vậy nội hàm của nó là gì?

– Cộng hòa là một thể chế chính trị mà quyền lực tối cao thuộc về cơ quan dân cử, tức là Dân là chủ, khác với thể chế quân chủ do Vua nắm quyền lực tối thượng. Hiểu nôm na là trong thể chế Cộng hòa thì không có Vua, không do Vua cai trị, mà do DÂN làm chủ đất nước.

– Như thế là Cộng hòa luôn gắn liền với Dân chủ (DC), do vậy nên Cụ Hồ mới đặt tên nước ta ngay sau Cách mạng tháng Tám là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

– Hầu hết các nước hiện nay đều không còn Vua, cả thế giới hình như chỉ còn 17 quốc gia vẫn theo thể chế quân chủ ở các mức độ khác nhau, tức là còn Vua, dù với vai trò cai trị toàn diện hay một phần, hoặc chỉ là danh nghĩa, hình thức.

– Nhưng hình như đa phần các nước không còn Vua vẫn không đặt tên nước là Cộng hòa…., như Việt Nam chúng ta?

– Điều quan trọng không phải ở tên gọi có cái từ cộng hòa hay không, mà là phải xem ở nước đó người ta hiểu và thực hiện DÂN làm chủ đất nước như thế nào (mọi quyền lực đều ở nơi Dân) để khác biệt với Vua cai trị (Vua có quyền lực tối thượng).

– Thế thì ở Việt Nam ta hình như chưa phải là thể chế cộng hòa, còn nhiều chuyện không khớp giữa lý thuyết và thực tiễn, cứ ngẫm đến mỹ từ cộng hòa lại thấy buồn! Có lẽ phải để cho Dân được bàn nhiều về vấn đề này!

– Chỉ cần nêu những hiện tượng dễ thấy nhất vẫn xảy ra thường ngày cũng có thể nhận rõ nghịch lý này thôi.

Thế là sau đó các cụ đều liên tục và sôi nổi đóng góp các hiện tượng mà các cụ gọi là “trái khoáy”, khó chấp nhận đối với một thể chế có tên là cộng hòa!

– Hãy nhìn lại xem những chuyện “đại sự” của cả nước (hay của một địa phương) được bàn và quyết ở đâu? Dân đâu có quyền đó. Đại biểu của Dân (Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp) thực chất cũng không có cái quyền đó. Cứ xem cơ chế hoạt động của các tổ chức này là biết, bởi vì mọi chuyện đã được quyết xong xuôi ở Bộ Chính trị (hoặc cấp ủy Đảng) rồi, đưa ra Quốc hội (hay Hội đồng Nhân dân) chỉ là hình thức, nhằm pháp chế hóa các việc mà Đảng đã quyết! Sự lãnh đạo của Đảng như vậy thì đâu có phải là tạo điều kiện để Dân được làm chủ đất nước như báo chí vẫn nói, và do đó lại như đã ngầm phủ định bản chất cộng hòa, vừa nêu ở trên? Theo cơ chế đó thì Đảng là tối thượng, nắm giữ quyền lực cao nhất, chứ đâu phải là Dân, chẳng khác gì Vua ngày xưa! Chả thế mà ngay cựu Ủy viên Bộ Chính trị, cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đã phải nói thẳng ra là ở Việt Nam ta đang có Vua tập thể!

– Lại nhìn đến khâu cán bộ lãnh đạo và quản lý các cấp, tức là tầng lớp quan chức, thì cũng là chuyện ngược với lý thuyết. Dân đâu có quyền chọn cử cán bộ, tất cả đều do Đảng quyết: phải là Đảng viên, phải là “Đảng cử, Dân bầu”,… chưa kể đến chuyện hành lang nhưng là rất quan trọng, đó là phải xem xét theo thứ tự các tiêu chí “Quan hệ” – “Hậu duệ” – “Tiền tệ” – “Trí tuệ”! Trong khi đó thì số đông những người này đều đã và đang ở dạng hư hỏng với các mức độ khác nhau, không thật lòng “Vì Dân, vì Nước”, thiếu cả Đức lẫn Tài, chỉ giỏi chạy chọt và đục khoét, không được Dân tín nhiệm! Kể cả các vị lãnh đạo cao nhất của đất nước (Bộ Chính trị) hay của một địa phương (cấp ủy Đảng) thì Dân cũng đâu có được chọn cử, thế mà họ lại là người nắm vận mệnh của Dân của Nước!

– Một đặc trưng của cơ chế cai trị của Vua là “cha truyền con nối”, “con Vua rồi lại làm Vua”, mà ở các thể chế cộng hòa ngày nay chỉ còn thấy ở Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên. Thế mà Hiến pháp sửa đổi 2013 của chúng ta vẫn tiếp tục tái khẳng định điều 4 (vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội), thì đó là cái gì, nếu không gọi là sự thể hiện tư tưởng cai trị phong kiến như nói ở trên (tuy rằng không trơ trẽn và cực đoan như ở Triều Tiên). Đảng Lao động Việt Nam thời cụ Hồ khác xa, khác hẳn Đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay. Đảng ngày trước xứng đáng với vai trò lãnh đạo đất nước, được Dân tin yêu. Đảng ngày nay vẫn cố bám lấy danh nghĩa Đảng của cụ Hồ, nhưng bây giờ đã biến chất quá nhiều, vừa thiếu năng lực vừa thiếu một tấm lòng vì Dân, đã bị mất lòng tin ở nơi Dân, thì sao còn xứng đáng với vai trò như trước đây nữa, Dân có ủy thác cho Đảng vai trò này nữa đâu, mà là do Đảng tự nhận đấy chứ! Không thể tìm thấy cái lý lẽ vững chắc, minh bạch và có sức thuyết phục để khẳng định được sự tiếp nối đương nhiên này! Mặt khác, với sự tái khẳng định như vậy, nhưng lại chưa có Luật về sự lãnh đạo đó, và thực tiễn cơ chế lãnh đạo của Đảng vẫn chưa có sự đổi mới cần thiết theo hướng dân chủ hóa. Với thực trạng đó thì cái đặc trưng Dân làm chủ và không có Vua của thể chế cộng hòa vẫn không thể trở thành hiện thực, nó vẫn chỉ là ước nguyện xa vời, là cái “bánh vẽ” đang treo rất cao!

– Đi kèm theo độc quyền đó là vô vàn các quy định (thành văn hoặc không thành văn) rất chi là “bảo hoàng”, chỉ phục vụ cho những thế lực là “Vua”, hoặc gần “Vua”, hoặc tay chân của “Vua”! Chỉ xin nhắc lại hai chuyện sau đây, tuy không lớn nhưng là chuyện ở tầm quốc gia, cũng đủ để thấy cái vị thế “hoàng tộc” trong thể chế hiện nay, so với cái “danh ảo” làm chủ của Dân:

* Nhân chuyện các vị quan chức cấp cao mất, được an táng tại Nghĩa trang quốc gia Mai Dịch, nhiều người lên mạng tra cứu về nghĩa trang này, mới biết đến các quy định độc đoán và không hợp lòng Dân của Nhà nước ta. Quy định rằng chỉ có các quan chức hàm Thứ trưởng hoặc Ủy viên Trung ương Đảng trở lên mới được an táng ở đó! Thật là vô lý, vì ai cũng biết Nghĩa trang quốc gia chỉ là nơi an nghỉ của những người có công với Dân với Nước. Được an táng ở đây là một vinh dự, như là một sự ghi nhận công lao và đức độ của từng người ở diện này. Sự ghi nhận đó phải từ Lòng Dân, Dân phải thật sự kính trọng và tôn vinh, chứ không thể chỉ nhìn vào chức tước. Số người này đâu có nhiều, bởi vì có phải cứ ai làm đến quan chức cao cấp Trung ương đều là những nhân vật đáng tôn kính và tưởng nhớ đời đời đâu mà đưa vào Nghĩa trang quốc gia. Lâu nay đã có rất nhiều quan chức cao cấp Trung ương hư hỏng, thậm chí phạm tội, hơn nữa con đường thăng quan tiến chức của số đông trong họ đâu có sạch sẽ và quang minh chính đại, bị Dân khinh ghét, thậm chí oán giận. Kể cả những vị đã được an táng ở đó rồi thì cũng có khá nhiều trường hợp không xứng đáng, nên thực tế đã làm mất đi cái thiêng, cái tôn nghiêm và cao cả vốn có của Nghĩa trang quốc gia! Chả thế mà đã có vị lão thành thừa tiêu chuẩn nhưng dứt khoát khước từ “ân huệ” đó, dặn lại con cháu đưa thi hài về quê!

* Hiện nay số đảng viên đã lên đến 3 triệu, đi theo đó là một bộ máy Đảng vô cùng cồng kềnh. Tất cả chi phí cho hoạt động của Đảng đều lấy từ ngân sách quốc gia, tức là từ tiền thuế của Dân. Nhiều năm gần đây lại nảy sinh thêm chuyện tiền thưởng cho các đảng viên tròn 30, 40, 50, 55, 60, 65,… tuổi Đảng, tính bằng tiền triệu đồng/người. Tiền này lại cũng lấy từ tiền đóng thuế của Dân! Thế nên Dân hỏi: Công lao gì với Dân với Nước mà được thưởng? Chả nhẽ chỉ do số năm ngồi trong Đảng nhiều, mang danh hiệu đảng viên lâu năm là đáng tôn vinh và khen thưởng sao? Thật là khôi hài và trơ trẽn! Thực tế là trong số hơn 3 triệu đảng viên hiện nay, ngoài những đảng viên là quan chức các cấp (mà một bộ phận không nhỏ là hư hỏng), thì đa phần chỉ là những công dân bình thường, công chức bình thường. Ai làm việc tốt cho cộng đồng thì đã được xét khen và thưởng theo công việc rồi còn gì? Rõ ràng “đặc lợi” này là một sự lạm dụng, lạm quyền thô bạo quá đáng, với động cơ “mị đảng viên”, là một cách tự “trang điểm” thô vụng cho Đảng, rất không đàng hoàng và trong sáng! Chả thế mà đã có đảng viên lặng lẽ từ chối “đặc lợi” đó, không màng đến việc nhận tiền thưởng này!

Có lẽ câu chuyện về nền cộng hòa của chúng ta còn dài dài, không những đối với các cụ ở Câu lạc bộ dưỡng sinh này, mà cũng rất dài dài đối với mọi người dân Việt Nam, còn tốn nhiều giấy mực và tâm huyết của hàng triệu người!

2- Câu chuyện thứ 2Nhà nước ta bây giờ không đứng về phía người lao động nghèo như thời khởi đầu nữa rồi!

Nhìn vào hiện tượng cũng như xem xét vào bản chất thì quả đúng như vậy. Đặc biệt là với những ai đã từng sống và được trải nghiệm qua thực tiễn đất nước ngay từ những ngày đầu Cách mạng tháng Tám, rồi qua hai cuộc kháng chiến, thì nhìn ra điều này rất rõ. Khác lắm, rất khác với những gì đã được giác ngộ, đã từng tin tưởng và kỳ vọng. Từ khó hiểu dần chuyển sang lo buồn và chán nản, thậm chí thất vọng và phẫn nộ! Cho đến hôm nay, theo phát ngôn, theo văn bản thì ai cũng vẫn nghe những tuyên bố rất hay, những mỹ từ rất mát lòng, mát dạ: “đại biểu trung thành với lợi ích của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và của cả dân tộc”, “Nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân”, … Cứ như tuyên ngôn đó thì ai cũng phải hiểu là Nhà nước ta luôn đứng về phía lợi ích của Dân, đặc biệt là người lao động và người nghèo, luôn bảo vệ lợi ích của người lao động và người nghèo. Nhưng thực tiễn nhiều chục năm đổi mới lại đây thì “nói vậy mà không phải vậy”, ở đâu cũng gặp những nghịch cảnh rất khác!

Thử nhìn xem hiện nay giai tầng nào thiệt thòi nhất và khổ nhất? Đó là tầng lớp lao động nghèo ở cả thành thị và nông thôn, mà đại diện là công nhân (nhất là công nhân áo xanh, trình độ kỹ thuật thấp) và nông dân. Lương bình quân của công nhân chỉ đủ nuôi sống bản thân ở mức luôn túng thiếu (đến nỗi không đủ tiền về quê ăn Tết hàng năm), chứ không thể tái tạo sức lao động có chất lượng, không thể nuôi nổi con cái. Đời sống công nhân luôn bấp bênh, luôn bị đe dọa bởi thất nghiệp và sự hao mòn sức khỏe cũng như bệnh nghề nghiệp, luôn bị chủ doanh nghiệp bắt nạt và xâm phạm nhân phẩm, bị nợ lương và quỵt các chế độ, không được phép đình công, không được có tiếng nói đủ mạnh đối với giới chủ, không được chính quyền và đoàn thể bảo vệ thật lòng và triệt để,…

Còn thu nhập bình quân của nông dân luôn ở mức thấp nhất trong xã hội; thu nhập bình quân của nông dân nghèo chỉ là 4,2 triệu đồng/năm – số liệu 2013. Nông dân vẫn luôn là bộ phận nghèo nhất và chiếm tỷ lệ áp đảo trong các đối tượng người nghèo của xã hội ta. Chỉ với thu nhập thuần túy nông nghiệp thì quả là không đủ nuôi chính mỗi người nông dân. Năng suất lao động và lợi nhuận từ nông nghiệp Việt Nam tăng tiến rất chậm, và hiện vẫn rất thấp so với khu vực, do không được đầu tư thích đáng về các nguồn lực, không có chính sách bảo vệ cho sản xuất nông nghiệp. Đời sống ở nông thôn và của nông dân vẫn lạc hậu và chậm đổi mới, luôn bị nạn thiếu đói đe dọa, nhất là khi có thiên tai,… Khổ nhất và oan trái nhất là tai họa bị mất đất canh tác, đất ở, do quá trình công nghiệp hóa và đô thị hóa vô lối và chính sách thu hồi, đền bù không sòng phẳng và bất công, bị tầng lớp quan tham và cường hào mới các cấp áp bức, ăn chặn! Quyền lợi chính đáng của nông dân không được bảo vệ một cách công bằng và đúng pháp luật!…

Điều đáng chú ý là trong giới quan chức lãnh đạo và quản lý các cấp hiện nay, không còn ai thuộc hai giai tầng này nữa, hoặc đã biến chất hoàn toàn, mất gốc hoàn toàn, về cả mặt kinh tế và ý thức hệ! Họ đã trở thành người của “phía bên kia” rồi, nhưng họ vẫn luôn tự vỗ ngực là mang bản chất giai cấp công nhân, là đại biểu trung thành cho quyền lợi của người lao động!

So với trước đây thì vị thế kinh tế và chính trị của cả hai giai tầng này đều bị hạ thấp đến mức thảm hại. Thực tế thì giai cấp công nhân không còn là giai cấp lãnh đạo, và cả hai giai cấp này không còn là chủ lực quân của sự nghiệp đổi mới, như trong giai đoạn cách mạng giải phóng dân tộc nữa. Thực tế thì họ đã và đang trở thành tầng lớp đáy của xã hội, về kinh tế thì bị bóc lột nặng nề nhất, và ngày càng bị bần cùng hóa! Tổ chức Công đoàn và Hội Nông dân tuy về danh nghĩa vẫn tiếp tục tồn tại, nhưng hoạt động rất hình thức, rất kém hiệu quả, nhất là trong chức năng bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động! Tiếng nói của hai tổ chức này không có trọng lượng trên các diễn đàn chính trị, dân sự cũng như trong các tranh chấp kinh tế – xã hội!

Trong khi đó, cũng từ khi đất nước đi vào đổi mới, thì trong xã hội ta đã và đang hình thành một giai tầng mới, đối lập với hai giai tầng nói trên, có thế lực ngày càng mạnh cả về kinh tế và chính trị. Đó là tầng lớp người giàu mới, mà thành phần chủ yếu là các doanh nhân và quan chức tham nhũng. Một giai cấp mới đã ra đời, đó chính lại là giai cấp mà chúng ta đã đánh đổ nó trong hai lần cải tạo xã hội chủ nghĩa ở cả hai miền Nam, Bắc. Thực chất thì họ chính là những nhà tư bản của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, trong đó bộ phận “tư bản đỏ” là rất nguy hiểm. Đa phần thành viên của tầng lớp này giàu lên rất nhanh chóng bằng những thủ đoạn kinh doanh bẩn thỉu, phạm luật hoặc lách luật, dựa trên sự bóc lột và gian lận (phải khẳng định là đa phần, bởi vì vẫn có những doanh nhân biết làm giàu chính đáng bằng chất xám sáng tạo và đạo đức kinh doanh chân chính, nhưng số này không nhiều và thường không trụ được lâu dài, thường bị cô lập). Họ cũng giàu lên từ tham nhũng, ăn cắp tài sản nhà nước, rửa tiền bẩn rồi đầu tư trở lại qua cổ phần,… Có những nhà “tư bản đỏ” tuy không trực tiếp tham gia kinh doanh nhưng luôn đứng đàng sau, làm hậu thuẫn cho giới chủ, họ góp cổ phần, họ cung cấp thông tin, họ tham mưu xây dựng chính sách có lợi cho giới chủ, họ tham gia tháo gỡ bế tắc khi giới chủ gặp khó khăn, để rồi được “lại quả”. Cho nên có thể nói phương thức làm giàu chủ yếu của người giàu thời nay là kinh doanh hoặc liên quan đến kinh doanh, đa phần là lối làm ăn không đàng hoàng, minh bạch, tử tế. Nhưng họ lại được nhà nước ta khoác cho chiếc áo rất đẹp: tầng lớp Doanh nhân! Họ có hẳn một ngày Doanh nhân Việt Nam, họ đang được đề cao một chiều, được tôn vinh quá mức, như là lực lượng cứu tinh cho nền kinh tế, như là một lực lượng chính trị quan trọng số 1 của đất nước! Theo đó, lực lượng này đang thao túng đất nước ngày càng sâu, cả về kinh tế và chính trị. Thực tế thì đã và đang có một sự cố kết chặt chẽ giữa thế lực nhà giàu và giới quan chức hư hỏng, một sự cố kết nguy hiểm và luôn tiềm ẩn một nguy cơ khó lường! Giai cấp tư sản mới có thế và lực mạnh hơn rất nhiều, cả về kinh tế và chính trị, so với tầng lớp tư sản trước đây đã bị đánh đổ.

Trong thực tiễn đổi mới nhiều chục năm nay, nhà nước ta thường luôn đứng về phía lợi ích của tầng lớp giàu, đối xử thiên vị so với công nhân, nông dân và người lao động nghèo. Chỉ cần xem lại hai chuyện: Chuyện nhà nước lấy đất của nông dân giao cho các nhà đầu tư (nhà giàu), dưới danh nghĩa phát triển kinh tế – xã hội. Dựa vào đó mà các ông bà đại gia này thả sức phát triển kinh doanh quy mô lớn hơn, đa ngành hơn và tiếp tục làm giàu, hoặc để rồi sau đó họ lại được giới quan chức “bật đèn xanh” phân lô bán lại đất kiếm lời gấp bội (tất nhiên có sự chia chác lợi nhuận). Để rồi từ đó mà hàng triệu nông dân trở thành thất nghiệp, tha phương kiếm sống! Rồi chuyện nhà nước làm ngơ trước nạn bóc lột và áp bức của giới chủ đối với công nhân, rồi lại cấm công nhân đình công! Thực tế thì lợi ích của tầng lớp doanh nhân mới luôn gắn liền với lợi ích của giới quan chức tham nhũng, của các nhà “tư bản đỏ”, tạo nên các nhóm lợi ích trong giới quan chức và trong xã hội, đương nhiên là cả trong Đảng. Những hoạt động xóa đói giảm nghèo, từ thiện, hỗ trợ người nghèo,… mà họ tham gia với cộng đồng chẳng qua chỉ là những “động tác giả”, họ chỉ cần chi ra một chút xíu lợi nhuận khổng lồ, để hòng che mắt thế gian cái bản chất làm giàu bất chính của bọn họ, và mong xoa dịu sự bất bình của người dân trước thái độ bênh che người giàu, bạc đãi người nghèo của nhà nước mà thôi! Ở nước ta trong nhiều chục năm nay, tầng lớp doanh nhân và “tư bản đỏ” (giàu, cực giàu) càng tăng lên, đi cùng với tầng lớp trung lưu ăn theo (khá giả) cũng nhiều lên đáng kể, thì tầng lớp lao động nghèo, mà đại diện là công nhân và nông dân, lại càng rơi vào tình trạng bần cùng hóa (cả tương đối và tuyệt đối), khoảng cách thu nhập càng doãng xa nhanh và hố sâu ngăn cách giàu – nghèo càng tiếp tục tụt sâu hơn! Khoảng cách giàu – nghèo này cũng đang dần trở thành khoảng cách khó lấp, thậm chí thành sự đối lập, giữa Dân với Đảng! Bọn họ thì ngày càng giàu lên, còn ngân sách đất nước càng bị thất thoát, thất thu, các loại nợ trong nợ ngoài ngày càng chồng chất để lưu lại cho các thế hệ con cháu trong tương lai! Chưa kể đến những thảm họa về môi trường ô nhiễm, tài nguyên cạn kiệt, đạo đức xã hội băng hoại! Đó đang và sẽ là bộ mặt hiện thực của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa mà chúng ta đang theo đuổi một cách thiếu tỉnh táo, thiếu trí tuệ, và thực hiện một cách méo mó, mà ai cũng phải gọi đó chỉ có thể là một xã hội tư bản chủ nghĩa hoang dã. Và giai cấp tư sản mới hiện nay đúng là loại tư bản man rợ, chứ không phải là tư bản văn minh của xã hội hiện đại!

Nếu cứ tình hình như thế này thì tương lai đất nước sẽ ra sao đây, bao giờ thì đến chủ nghĩa xã hội, ai dám bảo đảm nhà nước và Đảng vẫn là chỗ dựa của công nông, và vẫn dựa vào công nông, vẫn là của Dân, do Dân và vì Dân, vẫn ngày càng gắn bó máu thịt với Dân?!

Trên đây chính là nội dung chủ yếu của câu chuyện tâm tình thường ngày giữa các thành viên nhóm hưu trí xóm tôi, phần đông là nữ, trong đó có người nguyên là công nhân, có người là cựu giáo chức, là cựu chiến binh, có người nguyên là cán bộ tuyên giáo, là nhân viên hành chính, có người nguyên là cán bộ y tế,… nhưng đều đang có con cái làm công nhân hoặc đi xuất khẩu, đều có bố mẹ và họ hàng là nông dân ở quê. Họ luôn băn khoăn, lo lắng cho tương lai, họ ngao ngán trước thực trạng của bà con họ hàng là lao động nghèo! Họ luôn trao đổi để mà an ủi nhau thôi, chứ vẫn không tìm được lời giải đáp thỏa đáng!

3- Câu chuyện thứ 3Tiền sạch và tiền bẩn?

Đây lại là chuyện của bọn trẻ mới lớn, tuy ngây thơ nhưng lại nêu lên một vấn đề xã hội nóng bỏng, lại ẩn chứa một triết lý sống, chưa có lời lý giải rõ ràng, cũng như chưa có cách hóa giải hiệu quả của người lớn, của bề trên.

Một người bạn vong niên với tôi kể lại cho tôi nghe và nhờ góp ý, về câu chuyện hai ông cháu của ông từ hồi Tết năm ngoái. Tôi xin chép lại một cách vắn tắt lời kể của ông bạn già đó để các bạn cùng đọc và suy ngẫm.

Từ câu hỏi của thằng cháu (13 tuổi, đang học cấp II), hai ông cháu đã trao đổi như sau:

– “Rửa tiền” là gì hả ông?

– Trong đời sống thường ngày, mọi thức ăn, vật dụng có cái sạch cái bẩn, có lúc sạch lúc bẩn, thứ gì bẩn thì phải rửa đi cho sạch thì mới dùng được. “Tiền bẩn” cũng phải “rửa” sạch thì mới tiêu được một cách bình thường.

– Tiền thì lúc nào chả bẩn, cháu thấy bà bảo vì tiền phải trao đổi liên tục hàng ngày, qua trăm nghìn bàn tay nên đương nhiên là rất bẩn. Do đó sau khi cầm tiền thì phải rửa tay, và luôn nhớ không để tiền lẫn lộn với thức ăn và vật dụng sạch.

– Hiểu như cháu là nghĩa đen của cái bẩn, tức là cái bẩn sinh học của tờ giấy bạc, thì hầu như ai cũng hiểu được như cháu. Còn ở đây, điều mà cháu đang hỏi ông, là về cái “bẩn” của đồng “tiền bẩn” mà người ta phải “rửa” thì lại khác đấy. Chúng ta phải hiểu theo nghĩa bóng của từ đơn “bẩn” trong từ kép “tiền bẩn”, tức là xét đến mặt xã hội của cái “bẩn” trong thứ “tiền bẩn” đó. Điều này không phải ai cũng nhận ra được dễ dàng như cái “bẩn” sinh học mà cháu vừa nói ở trên.

– Ông nói cháu chưa hiểu, sao lại rắc rối thế?

– Đúng là hơi khó đấy, vì đây là nghĩa bóng của các từ được dùng. Cháu đã học về nghĩa bóng trong Tiếng Việt rồi mà. Thôi được, ông sẽ nói qua ví dụ cụ thể thì chắc là cháu hiểu ngay. Thế này nhé, lương giáo viên của mẹ cháu tuy không nhiều, nhưng đó là những đồng “tiền sạch”, tiền công của mấy bác cửu vạn đang san nền nhà bên kia đường, tuy còn “bèo” nhưng cũng là “tiền sạch”. Còn những đồng tiền của bọn ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp, của bọn buôn gian bán lận, trốn thuế, của bọn quan chức tham nhũng,… thì đều là những đồng “tiền bẩn”. Khái quát lên thì “tiền sạch” hay “tiền bẩn” là do cách kiếm ra nó là “Sạch” hay “Bẩn”, tức là có đúng pháp luật hay không, có hợp đạo lý hay không, có phải do lao động chân chính của bản thân mình hay không,… Nếu cách kiếm tiền là chính đáng, đúng đắn, hợp lẽ, phải đạo,… thì là “tiền sạch”, còn ngược lại thì là “tiền bẩn”. Cũng có một cách hiểu khác, gọn và chưa thấy ai phản bác, đó là: những đồng tiền mà chủ của nó không giải thích được minh bạch nguồn gốc thì đích thị là “tiền bẩn”.

– Cháu tạm hiểu, thế còn việc “rửa tiền” là thế nào?

– “Rửa” tiền cũng phải hiểu theo nghĩa bóng, nghĩa là bọn xấu không thể “rửa” “tiền bẩn” bằng nước như ta rửa tay bẩn đâu. “Rửa” “tiền bẩn” ở đây được hiểu là cách biến những đồng tiền có nguồn gốc phi pháp, bẩn thỉu thành những đồng “tiền sạch” hợp pháp. Vì “tiền bẩn” là tiền phi pháp, nếu tiêu đàng hoàng, công khai thì dễ bị phát giác và bị pháp luật xử lý. Để “rửa tiền” thì đương nhiên là bọn chủ phải tuân theo các thủ tục giao dịch với các cơ quan tài chính, ngân hàng, các doanh nghiệp,… phải dựa vào những kẻ hư hỏng trong các cơ quan đó, phải biết lợi dụng những điều khoản chưa chặt chẽ (kẽ hở) của pháp luật (gọi nôm na là lách luật),… Ví dụ: mang “tiền bẩn” cho con cháu (chuyển vào tài khoản của con, lập sổ tiết kiệm đứng tên con, mua bất động sản để tặng,…), gửi tiết kiệm ở các ngân hàng dưới nhiều tên khác nhau, đầu tư cổ phần vào các doanh nghiệp, lập ra các dịch vụ từ thiện, chuyển ra nước ngoài,… Đáng chú ý là các thủ đoạn “rửa” tiền của các quan chức tham nhũng, thường là đầu tư cổ phần vào các doanh nghiệp nhà nước (được gọi là “sân sau” của họ),… Như thế thì việc “rửa tiền” (và liên quan) đích thị cũng là một hành vi “bẩn”, bị xã hội lên án, và hơn thế còn là một việc làm phi pháp, bị pháp luật trừng trị.

– Cháu đã hiểu hơn lúc ban nãy rồi, ông ạ!

– Thế do đâu mà cháu biết đến chuyện “rửa tiền”?

– Cháu nghe trên đài và xem trên báo đấy. Và thêm nữa, hôm rồi bọn con trai lớp cháu cứ đổ dồn trêu thằng LN là con nhà “đại gia rửa tiền”, cháu chả hiểu gì cả!

– Đúng là chuyện này đã được báo chí đề cập, nhưng còn quá ít và quá nhẹ nhàng, chưa thấm vào đâu so với sự thật cháu ạ. Đây vừa là chuyện đạo đức, vừa là chuyện pháp luật, và cao hơn chính là chuyện Lẽ sống của con người trong xã hội. Thế giới cũng đầy rẫy những chuyện này, nhưng ở nước ta theo thể chế xã hội chủ nghĩa và luôn nêu cao chuyện học tập đạo đức Bác Hồ mà cũng như vậy thì quả là trớ trêu, là chuyện rất bất bình thường. Hiện nay trong đời sống hàng ngày, chúng ta vẫn đang gặp và tiêu lẫn lộn cả hai thứ tiền này, vì chả có dấu hiệu vật chất gì để phân biệt được. Ông cháu ta nói với nhau như vậy là muốn tìm hiểu mặt bản chất xã hội của đồng tiền, để từ đó chúng ta biết cách kiếm ra những đồng “tiền sạch”, tức là biết cách sống lương thiện, đàng hoàng, biết cách chống lại sự tha hóa nhân cách, trong khi cuộc sống đời thường luôn đầy rẫy các cám dỗ và cạm bẫy! Chuyện “tiền sạch, tiền bẩn” không hề đơn giản đâu cháu ạ. Nay mai cháu lớn hơn, học nhiều hơn thì cháu sẽ hiểu thấu đáo hơn những điều ông nói, và còn phải biết nhiều điều khác nữa ẩn chứa trong đó!

Nghe xong chuyện ông kể, tôi cũng chưa biết nên góp ý với ông thế nào cho đúng với yêu cầu của ông.

S. L. & M. Â.

Các tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Gạc Ma, Crimea – chiếm đảo nhỏ, mất việc lớn

Gạc Ma, Crimea – chiếm đảo nhỏ, mất việc lớn

Hiệu Minh


Chiến trận Gạc Ma. Tran cổ động.

Gạc Ma của Việt Nam bị xâm lược với đại liên Trung Quốc bắn thằng vào 73 người lính công binh không có vũ khí. Crimea bị Nga chiếm không có tiếng súng, lính Ukraine được lệnh cất vũ khí vào kho. Ở hai nơi rất khác nhau, hoàn cành khác nhau, nhưng có một điểm chung, đó là khả năng biến bạn thành thù của các nước lớn chỉ vì lợi ích ngắn hạn.

Những dân tộc giống nhau như đúc

Ukraine và Nga chung một bầu trời. Việt Nam và Trung Quốc cũng thế, ngoài ra còn chung biển Đông. Gọi là các dân tộc “đội trời chung” không ngoa.

Nếu người Việt hay người Hoa gặp người Nga và Ukraine sẽ thấy họ giống nhau như đúc, xì xồ giống nhau. Tóc vàng, nâu, đủ mầu, mũi lõ, “Mắt xanh, da trắng, lông nâu//Mới nhìn thì thích, nhìn lâu lại thèm”.

Tương tự, người Nga, người Ukraine cho rằng Việt và Hoa là cùng một mẹ, một cha. Dân tây nghe từ đơn âm không thể phân biệt đâu là tiếng Hoa, đâu là tiếng Việt, cùng lủng xủng xoảng. Tóc đen, mắt đen, mũi tẹt, da vàng, lông đen “Mới thấy không thích, nhìn lâu cũng thèm”.

Dân Nga và Ukraine dùng thìa dĩa, ăn bánh mỳ, khoai tây, bơ sữa, rượu vodka nhắm với cá sống. Vừa ăn vừa uống. Khi ăn thì ai có đĩa riêng của người đó, của ai người đó chén, không mời mọc nhau.

Người Việt và Hoa dùng đũa, bát, lùa cơm vào mồm, ăn xong mới uống. Đĩa thức ăn để chung, dùng đũa gắp cho mình, mút đũa rồi gắp cho bạn, cũng là bình thường. Có bát canh cả nhà rửa đũa vào đó để vớt thức ăn cũng chẳng sợ lây bệnh. Chủ không gắp thức ăn mời khách bị chê là ky bo, không hiếu khách.

Nga và Ukraine cùng hiểu ngôn ngữ của nhau vì có rất nhiều từ na ná. Dân Ukraine nói được tiếng Nga, nhưng dân Nga ít khi nói tiếng Ukraine. Học 3 tháng là thạo.

Việt và Hoa cũng thế. Người Hoa nói Việt Nam tủng sản đảng trong tiếng Trung thì dân Việt nghe hiểu ngay là đảng cộng sản Việt Nam, chỉ có điều thứ tự hơi bị đảo lộn. Học tiếng của nhau cũng cần 3 tháng sẽ đỡ… mỏi tay.

Cùng nguồn gốc cộng sản, CNXH, nhưng họ lại đánh nhau dù từng là bạn chí cốt, từng là đồng chí, anh em, nay đã và đang thành kẻ thù. Quan hệ Ukraine và Nga, Việt Nam và Trung Hoa không khác nhau về bản chất, bề ngoài là hữu nghị, nhưng trong thực tế là cá lớn nuốt cá bé.

Crimea và Gạc Ma là một ví dụ

Chỉ còn vài ngày nữa sẽ có cuộc trưng cầu dân ý về bán đảo Crimea thuộc chủ quyền của Ukraine, nhập vào Nga hay ở lại với Ukraine. Trừ phi Putin đổi ý vào phút chót thì chuyện Crimea về với Nga mới không xảy ra. Kịch bản thôn tính Crimea và cả Ukraine về lâu dài đã nằm trong tư tưởng đại đế Nga của Putin.


Crimea. Ảnh: Internet

Dù không có tiếng súng, nhưng hệ lụy lâu dài giữa hai dân tộc Ukraine và Nga này để lại sẽ rất lớn. Từ bạn thân thiết thành thù hận, thay vì sống trong hòa bình, hữu nghị, phát triển, hai bên cùng có lợi, Putin đã chọn cách thống trị.

Ngày hôm nay (14-3-2014) khi entry này lên trang, 26 năm trước, hải quân Trung Quốc đã tàn sát đẫm máu 74 lính công binh Việt nam. Phía Trung Quốc đã dùng đại liên và 12 ly 7 bắn thẳng vào những người lính ngâm mình dưới nước biển chỉ có xẻng cuốc và hai khẩu AK.

Lính công binh Việt Nam được lệnh không được nổ súng trong bất gì giá nào, bởi nghĩ đơn giản, Trung Quốc không thể bắn thẳng vào người không có vũ khí.

Nhưng người ra lệnh đó đã nhầm. Một đất nước mà lãnh đạo từng ra lệnh giết từ cấp cao nhất đến dùng xe tăng nghiền nát người biểu tình trên Thiên An Môn, thì họ coi mấy người lính Việt nam chỉ là bia tập bắn cho hải quân Trung Quốc.

Nếu người ra lệnh nhớ rằng, cách đó gần 10 năm, tháng 2-1979, Trung Quốc xua 60 vạn quân chiếm 6 tỉnh biên giới, phá tan tành thành phố làng mạc, tàn sát 6 vạn người Việt, thì có lẽ họ đã hành xử kiểu khác.

Cả hai trường hợp, Crimea và Gạc Ma, một nơi đổ máu, một nơi không, chung qui là ý đồ xâm lược của nước lớn đã có từ lâu.

Đẩy bạn bè sang phe đối phương

Nếu ai hỏi, trong 40 năm qua (1974-2014) trong các sự kiện quốc tế ảnh hưởng đối với Việt Nam, điều gì làm bạn đọc nhớ nhất.

Có thể là, chiến tranh Mỹ-Việt vừa kết thúc (5-1975) thì tiếng súng Việt-Trung lại nổ (2-1979), bắt đầu từ Campuchia. Công cuộc hàn gắn Mỹ-Việt bắt đầu thì tình hữu nghị Việt Trung đã thành thù hận.

Kẻ thù cũ “không đợi trời chung” Hoa Kỳ tìm cách xích lại và làm bạn với Việt Nam: bỏ embargo (1994), bình thường hóa quan hệ. Trong 20 năm (1994-2014), kim ngạch thương mại từ số không nay đã là 20 tỷ, Mỹ nhập siêu từ Việt Nam. Mỹ – Việt “đội trời chung” mới hy vọng có WTO, WB, TPP, 16 ngàn sinh viên Việt du học tại Hoa Kỳ, trong đó có rất nhiều con ông cháu cha, và cả chuyện nhỏ như McDonald vào Sài Gòn, và con rể của thủ tướng Việt Nam là người Mỹ.

Trong lúc đó, vô sản quốc tế Trung Hoa biến bạn thành thù. Chiếm Hoàng Sa, đứng sau lưng Campuchia, gây ra cuộc chiến biên giới phía Nam, rồi trả thù ở biên giới phía Bắc, tấn công chiếm đảo lúc thuận tiện.


McDonald ở VN. Ảnh: VNE

Dù có bình thường bằng 16 chữ vàng, 4 tốt, nhưng với đường lưỡi bò chín đoạn, gây hấn và tạo sức ép ở biển Đông, những đòn kinh tế hiểm, hàng hóa tràn ngập, VN siêu nhập từ láng giềng, cộng sản Trung Hoa đang thay cho đế quốc tư bản Mỹ, biến Việt Nam thành “kẻ thù không đợi trời chung” của chính họ.

Putin tha hóa hàng ngũ lãnh đạo của Ukraine làm dân chúng nổi giận, các phe phái chính trị thi nhau lợi dụng chuyện này để kiếm lời. Nếu chế độ Yanukovych trong sạch, tạo ra một xã hội công bằng, dân chủ, thì cho dù có thân Nga, dân Ukraine cũng không đổ ra đường biểu tình.

Nga thúc ép đòi đánh chiếm Ukraine thì dân nước này phải tìm chỗ dựa. Chẳng ai ngồi im đợi kẻ xâm lược “bịt mặt kiểu mafia” đến.

Chiếm Gạc Ma hay Crimea, dù cách này hay cách khác, hai nước lớn Nga và Trung Quốc đã đẩy bạn bè thân hữu vào vòng tay của đối phương. Nước bé dù phải tìm một quốc gia ở rất xa, cách nửa vòng trái đất để “đội trời chung”, thì sự lựa chọn ấy không đến từ chính họ, mà chỉ là giải pháp cuối cùng “bán láng giềng gần mua anh em ở xa”.

Lãnh đạo thông minh, có tâm, có tầm toàn cầu thì những dân tộc “chung trời, chung đất, chung mây” sẽ được sống trong hòa bình và hạnh phúc.

Chiếm đảo nhỏ nhưng mất việc lớn là điều nên tránh. Bị o ép, láng giềng bé nhỏ sẽ nhập khẩu bánh mỳ kẹp thịt McDonald, Coke và phim Hollywood, kết thúc là tên lửa đánh chặn Patriot để bao vây những người bạn từng “môi hở răng lạnh”.

14-3-2014. Kỷ niệm 26 năm đảo Gạc Ma

H.M.

Nguồn: http://hieuminh.org/2014/03/13/gac-ma-crimea-va-nhung-dan-toc-doi-troi-chung/

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

‘Người Việt thích làm ăn với Nhật’

‘Người Việt thích làm ăn với Nhật’

Cập nhật: 11:54 GMT – thứ tư, 19 tháng 3, 2014

Các doanh nghiệp Nhật quan tâm đến nhiều lĩnh vực khác nhau do đó có nhiều cơ hội xuất khẩu sang thị trường này, ông Phạm Hoàng Hà, phó Tổng giám đốc Tập đoàn Đầu tư Phát triển Việt Nam (VID Group), nói với BBC.

“Từ hàng tiêu dùng nhỏ, đặc thù ở Việt Nam như tăm tre, móc quần áo, cho đến các sản phẩm đòi hỏi đầu tư công nghệ xử l‎ý cao hơn…đều là những mặt hàng mà các doanh nghiệp Nhật quan tâm,”

Ông Hà cũng lưu ý về cách làm ăn với đối tác Nhật mà theo ông là khác biệt so với các nước khác.

“Với người Nhật thì họ có tính bền bỉ, kiên nhẫn, dành thời gian tìm hiểu đối tác rất kỹ. Nhưng một khi đã tìm hiểu xong thì việc thực thi rất nhanh. Việc này giúp giảm bớt những vấn đề gặp phải khi tiến hành dự án. Người Nhật rất chung thủy với đối tác.”

Ông Hà cho biết thêm là các doanh nghiệp Nhật có được nguồn vốn hỗ trợ từ chính phủ khi làm ăn với nước ngoài, và họ sẵn sàng hỗ trợ tài chính cho đối tác nếu cần.

“Trong cách cư xử người Nhật có nhiều nét tương đồng với chúng ta, và có tính nhân văn cao. Cho nên người Việt Nam rất thích làm ăn với người Nhật.”

Đại diện của Haprosimex, một công ty xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ, cũng đồng tình với ý kiến trên.

“Khi muốn đặt chân vào thị trường Nhật thì quy mô, chất lượng sản phẩm là rất khác so với thị trường Âu-Mỹ. Đối tác Nhật thường đặt hàng với số lượng nhỏ lẻ, yêu cầu chất lượng cao, nhưng khi đã có hợp đồng thì tính bền vững rất cao.

Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang có chuyến thăm cấp nhà nước tới Nhật Bản từ 16-19/3

Thị trường châu Âu và Mỹ thường yêu cầu số lượng lớn, nhiều khi vượt quá khả năng đáp ứng của DN, và đòi hỏi DN phải hợp tác với các DN khác.”

‘Đối tác thương mại hàng đầu’

Nhật Bản là một trong những đối tác thương mại hàng đầu với Việt Nam, với tổng kim ngạch xuất nhập khẩu đạt 25.26 tỷ đô la trong năm 2013, chỉ đứng sau Trung Quốc và Hàn Quốc ở khu vực châu Á.

“Với người Nhật thì họ có tính bền bỉ, kiên nhẫn, dành thời gian tìm hiểu đối tác rất kỹ. Nhưng một khi đã tìm hiểu xong thì việc thực thi rất nhanh. “

Phạm Hoàng Hà, phó Tổng giám đốc Tập đoàn Đầu tư Phát triển Việt Nam (VID Group)

Trong hai tháng đầu năm 2014, thương mại hai nước tăng 15% so với năm trước, đạt mức hơn 4 tỷ đô la, theosố liệu mới công bốcủa Tổng cục Hải quan.

Nhật Bản cũng là thị trường khu vực hiếm hoi mà Việt Nam có thặng dư thương mại khoảng 2 tỷ đô la năm 2013. Việt Nam nhập siêu đến 24 tỷ đô la từ Trung Quốc và 14 tỷ đô la từ Hàn Quốc.

Về mặt đầu tư, hiện có hơn 2.000 công ty chi nhánh (bao gồm cả các văn phòng đại diện) hoạt động tại Việt Nam, trưởng đại diện Tổ chức Thúc đẩy Ngoại Thương Nhật Bản (JETRO) Atsusuke Kawada nói với BBC.

“Nhật là nhà đầu tư lớn nhất tại Việt Nam trong hai năm liên tiếp. Trong khu vực ASEAN, các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Nhật xem Việt Nam là điểm đến đầu tư quan trọng nhất cùng với Thái Lan.”

Trong năm 2013, tổng lượng đầu tư trực tiếp từ Nhật Bản vào Việt Nam đạt 5.7 tỉ USD, ông Kawada cho biết.

Trưởng đại diện JETRO tại Hà Nội nói với BBC rằng Việt Nam được giới công ty Nhật xem là điểm đến đầu tư quan trọng của họ tại Đông Nam Á mặc dù Chính phủ Việt Nam cần cải thiện tính minh bạch trong hệ thống pháp luật.

Văn hóa Nhật cũng có ảnh hưởng tại Việt Nam

Trả lời Nguyễn Hoàng của BBC tiếng Việt tại Hà Nội, ông Atsusuke Kawada cũng mô tả về điều ông gọi là “người hai nước có cùng lối suy nghĩ”.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Chiến tranh Lạnh có đang trở lại?

Chiến tranh Lạnh có đang trở lại?

Nguyễn Giang

bbcvietnamese.com

 

Cập nhật: 09:50 GMT – thứ ba, 18 tháng 3, 2014
Cuộc gặp lãnh đạo Mỹ và Nga từng thể hiện rõ không khí lạnh lẽo

Viết trên trang BấmThe New Republic, Paul Berman cho rằng với các diễn biến quanh Crimea, một cuộc Chiến tranh Lạnh lần hai có nguy cơ trở lại và theo ông đây có thể là câu chuyện kéo dài.

Nếu thế giới lại chia thành hai cực đối nghịch nhau giữa Phương Tây và Nga, các nước gần Nga đang đi theo Moscow hiện có Belarus, Kazakhstan, Turkmenistan cùng một số xứ sở chỉ có Moscow công nhận như Nam Ossetia và Abkhazia.

Nhưng báo chí châu Âu nói khu vực của người Serb tại Bosnia cũng có thể muốn tìm một sự hỗ trợ mạnh từ Nga.

Ông Milorad Dodic, lãnh tụ của người Serb tại Bosnia vừa thăm Moscow và được chào đón nồng nhiệt, khiến một số chính trị gia châu Âu như Paddy Ashdown ở Anh bày tỏ lo ngại về khả năng Moscow gây bất ổn tại Nam Tư cũ qua cách dùng khối người Serb theo Chính Thống giáo và thân Nga.

Tin mới nhất cho hay vùng BấmBấmTrans-Dniester ly khai khỏi Moldova cũng vừa đề nghị Nga cho họ gia nhập.

Tại Trung và Cận Đông, Nga giữa được đồng minh vững chắc ở Syria và càng về sau này càng gắn bó với Iran.

Với việc Hoa Kỳ, Anh Quốc và Nato rút dần khỏi Afghanistan, ảnh hưởng truyền thống của Moscow ở nước này cũng có thể tăng lên, thông qua một nhóm Tajik, theo ông Lutfullah Latif, biên tập viên Trung Á của BBC.

Bên kia bán cầu, tại Venezuela, dù tình hình ngày càng bất ổn, chính quyền thiên tả vẫn tiếp tục chính sách của cố tổng thống Hugo Chavez và tìm ở Nga một đối trọng với Hoa Kỳ.

“Sự thống trị của Nga là công thức cho các cuộc cách mạng liên tiếp”

Paul Berman

Báo chí quốc tế cũng trích lời Bấmquan chức Nganói Moscow đang ‘tìm kiếm trở lại các căn cứ hải quân của cựu đồng minh thời Chiến tranh Lạnh’ như Cuba và Việt Nam.

Khỏe như Putin

Hiện khó nói cuộc đối đầu Đông Tây sẽ ra sao nhưng một thực tế là mô hình Nga thời Putin có điểm hấp dẫn với giới chức nhiều quốc gia đang phát triển là vì nó đơn giản: một dân tộc chủ đạo, một nhà nước trên hết và một lãnh đạo tối cao.

Liên bang Nga có trên 20 nước cộng hòa và nhiều dân tộc nhưng chỉ có một dân tộc đứng đầu là dân tộc Nga.

Xã hội đơn tuyến cũng hấp dẫn về mặt văn hóa với các nhóm đa số đông đảo ở nhiều nước, như nhóm Hán ở Trung Quốc và Việt ở Việt Nam, khỏi cần ‘đa văn hóa’ và quan hệ dung hòa các khối công dân xuẫt xứ khác nhau như ở Âu Mỹ.

Ở Nga, tam quyền phân lập’ chỉ là phân vai hình thức vì Viện Duma luôn chuẩn thuận các yêu cầu của Hành pháp và bên Tư pháp xử án y như Điện Kremlin mong muốn trong các vụ quan trọng.

Và nhà nước Nga mạnh về tiền nhờ dự trữ ngoại tệ lớn, nguồn dầu khí to, và là cường quốc quân sự dưới trướng một lãnh tụ tối cao, cầm quyền vĩnh viễn nhờ cách ‘lách Hiến pháp’ của ông Putin.

Văn hóa Nga khó lan tỏa ra các khu vực không nói tiếng Nga

Tuy thế, nhìn ra ngoài khu vực sát Nga, thế giới ngày nay có độ liên thuộc cao, việc hà hơi tiếp sức để phục hồi một mô hình đơn tuyến kiểu Liên Xô xem ra khó khả thi.

Chưa kể quyền lực của ông Putin và cả hệ thống hậu Xô Viết gắn chặt với tiền xuất khẩu năng lượng.

Cần phân biệt giá trị của dầu và khí đốt trong cuộc chơi của ông Putin.

Nguồn dầu thô đã đem lại cho ông các khoản lợi nhuận cao, nhất là sau khi khối OPEC chủ động giảm sản lượng để giữa giá.

Nhưng khí đốt bán thẳng từ Nga sang châu Âu mới là vũ khí chính trị hữu hiệu để Moscow đối thoại cứng rắn với châu Âu và tạo ảnh hưởng ở vùng ‘cận biên’ của Nga.

Và về lâu dài, kinh tế Nga sẽ lao đao nếu giá dầu và khí đốt biến động.

Dân số nước này đang giảm, lão hóa và thái độ Đại Nga không giúp cho việc tạo ra một xã hội cởi mở, có nguồn lao động nhập cư thay thế.

Nếu Chiến tranh Lạnh trở lại, các nước đều phải xem xét lại vị trí của mình, tuỳ vào tính toán và quyền lợi của họ trong tương quan ngoại giao và kinh tế với Nga, Ukraine và Phương Tây.

Điều này không cản trở các quốc gia khác nhau, gồm cả Việt Nam, tìm đến Moscow vì các nguồn lợi quân sự và để có sự hỗ trợ, hoặc cân bằng lại trong quan hệ của họ với Hoa Kỳ, Trung Quốc.

Nhưng đối ngoại hữu hảo với Kremlin là một chuyện, còn áp dụng mô hình Nga lại là một chuyện khác.

Vì như Paul Berman viết, “các biến thể của Liên Xô đang tồn tại hiện nay chưa bao giờ thành công trong việc lập ra các không gian ổn định”.

Thậm chí, chính “khái niệm về sự thống trị của Nga là công thức cho các cuộc cách mạng liên tiếp,” theo Paul Berman.

Những người châu Âu phản đối ông Putin ví ông với Hitler

Tác giả này chỉ ra các cuộc cách mạng chống lại Moscow từ năm 1953, 1956, 1968, 1989, 2000, 2003, 2004 đến nay, năm 2014, lần lượt ở Đông Đức, Ba Lan, Hungary, Tiệp Khắc, và sau đến Serbia, Gruzia, Ukraine và lần nữa là Ukraine.

Có những người châu Âu ví ông Putin với Hitler nhưng theo tôi, ông Putin không bành trướng lãnh thổ vì chủ nghĩa gì cụ thể dù có ý kiến như của BấmIgor Panarin cho rằng Kremlin muốn xây đắp một ý thức hệ nhà nước cho riêng Nga.

Ngay cả chuyện ông ra tay với Ukraine cũng là để ngăn ngừa các thách thức với quyền lực của ông ở trong nước.

Vì ngay ở trong nước Nga đã và đang có những xu hướng đòi thay đổi ‘mô hình Putin’ mà theo họ chỉ là sự ‘thối rữa’ (decay) kéo dài của một nhà nước thời kỳ hậu Liên Xô.

Cũng về lâu dài, Hoa Kỳ và Phương Tây có thừa tiềm năng để ‘đối đầu’ với Nga nếu thực sự đổ vỡ về Ukraine tới mức không thể hàn gắn được, theo những ý kiến cứng rắn ở Washington.

Theo họ, Hoa Kỳ và EU có nền kinh tế gộp lại hiện vào khoảng 30 nghìn tỷ USD, vượt xa nền kinh tế 2,5 nghìn tỷ USD của Liên bang Nga.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Hải chiến Hoàng Sa 1974: Sống chết gạt bỏ sang một bên

Hải chiến Hoàng Sa 1974: Sống chết

gạt bỏ sang một bên

 

17/01/2014 16:20

(TNO) Ông Phạm Ngọc Roa (64 tuổi, thôn Tân Hưng, xã Tân Thành, huyện Đức Trọng, Lâm Đồng), một người trực tiếp chiến đấu trong Hải chiến Hoàng Sa cách đây 40 năm, nhớ lại: Khi ấy, chúng tôi rất quyết tâm, sống chết gạt bỏ sang một bên…

Chuyên đề: 40 năm hải chiến Hoàng Sa

Video clip: Lời kể cuộc hải chiến Hoàng Sa của ông Phạm Ngọc Roa

Nổ súng giữ đảo
Ông Phạm Ngọc Roa đang kể về trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974

Mặc dù trận hải chiến ấy xảy ra cách đây đã 40 năm (ngày 19.1.1974), nhưng trong ký ức của ông Phạm Ngọc Roa vẫn rõ mồn một. Ngày ấy, ông Roa là sĩ quan mang hàm trung úy làm nhiệm vụ phụ tá sĩ quan hải hành (chịu trách nhiệm an ninh cho tàu khi đi trên biển) trên khu trục hạm Trần Khánh Dư HQ-4 của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Theo ông Roa, trước khi trận hải chiến xảy ra, HQ-4 đang hoạt động ở vùng biển ngoài khơi Quảng Ngãi và khi nhận được lệnh thì ngày 17.1.1974 đã có mặt ở vùng biển Hoàng Sa.

“Lúc đầu hải quân VNCH có 3 chiến hạm là HQ-4, HQ-5, HQ-16, còn phía Trung Quốc có 7 chiến hạm. Sau đó Bộ tư lệnh Hải quân VNCH tăng cường thêm chiếc hộ tống hạm Nhật Tảo HQ-10 do thiếu tá Ngụy Văn Thà làm hạm trưởng. HQ-4 là chiến hạm hiện đại nhất của Hải quân VNCH lúc bấy giờ (VNCH chỉ có 2 chiếc khu trục hạm), và được trang bị 2 khẩu đại bác 76,2 ly phòng không, sử dụng bằng điện”, ông Roa kể.

Cũng theo ông Roa, khi chiếc HQ-4 có mặt ở vùng quần đảo Hoàng Sa thì tàu Trung Quốc đã có mặt ở đó khoảng 4 – 5 ngày trước. “Tình hình đã rất nghiêm trọng, có mặt 3 ngày trước trận hải chiến thì anh em đều không ngủ được. Tàu 2 bên đã rất gần nhau, có lúc chỉ cách nhau hơn một cây số. Ngay tại đây, trung tá Vũ Hữu San, Hạm trưởng HQ-4, đã chỉ đạo anh em dùng quang hiệu và loa phát thông báo cho phía Trung Quốc biết rằng quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam từ lâu rồi, yêu cầu phía Trung Quốc rút lui, tuy nhiên không có kết quả gì”, ông Roa nhớ lại.

Nổ súng giữ đảo2
Ông Roa cùng tấm ảnh chiếc HQ-4

Ông Roa kể tiếp, sáng 19.1.1974, lực lượng biệt hải của VNCH đổ bộ lên một đảo chính thuộc quần đảo Hoàng Sa để chiếm lại đảo, nhưng quân Trung Quốc ở đó đông gấp 10 lần quân VNCH, họ dàn hàng ngang tràn xuống, cuộc đổ bộ thất bại. Sau khi rút quân đổ bộ, đại tá Hà Văn Ngạc, chỉ huy trưởng cuộc chiến, ra lệnh các tàu nổ súng. Lúc này Hải quân VNCH chia làm 2 cánh, HQ-4, HQ-5 ở mạn nam còn HQ-10, HQ-16 ở mạn bắc. HQ-10 là chiếc khai hỏa đầu tiên (thông lệ bắn một phát lên trời như để “chào hỏi”), sau đó tất cả 4 chiếc đồng loạt nổ súng – trận chiến kéo dài chừng 30 phút.

Cũng theo ông Phạm Ngọc Roa, lúc này ông được giao nhiệm vụ trực chiến ở đài ra đa, và nhìn thấy đài chỉ huy của chiếc HQ-10 chớp sáng do bị trúng đạn. Trong khi đó, đài chỉ huy của HQ-4 cũng bị trúng một trái đạn nhưng nhờ có kết cấu kín, có góc cạnh nên sau khi đạn nổ đã đâm thẳng vào ra đa nơi ông Roa đang đứng, làm ông bị thương ở đùi phải. Ra đa sụp, ông Roa chạy ra hông của đài chỉ huy thì thấy cột ra đa của tàu bị xén một nửa, dây treo theo cột đều bị đứt.

“Mất ra đa, mọi cách xác định mục tiêu, khoảng cách đều không còn chính xác… Có đến 3 chiến hạm của Trung Quốc đón đầu HQ-4; chúng dồn hỏa lực về phía HQ-4 vì nghĩ đây là chiếc tàu hiện đại nhất trong 4 chiếc nên cố tiêu diệt. Trong khi đó, một khẩu đại bác trước tàu HQ-4 bị hỏng, súng phóng ngư lôi thì không có đạn (khi nhận bàn giao không có đạn), khả năng tác chiến của tàu sụt giảm nghiêm trọng. Lúc này HQ-4 coi như bị hỏng một nửa, thấy HQ-5 (soái hạm) quay đầu ra và HQ-4 đi theo, cuộc chiến chấm dứt. HQ-4 bị trúng 67 phát đạn, 2 người chết và khoảng 20 – 30 người bị thương. Chính mắt tôi trông thấy bên tàu Trung Quốc có một chiếc bốc khói và một chiếc đâm vào đảo”, ông Roa cho biết.

Nổ súng giữ đảo3
Vợ chồng ông bà Phạm Ngọc Roa – Lò Thị Đồng Tâm trước ngôi nhà của mình

Ông Phạm Ngọc Roa cho hay: “Khi tàu đang chạy về hướng Qui Nhơn được khoảng 5 tiếng đồng hồ thì nhận được lệnh phải quay lại Hoàng Sa chiến đấu, nếu có điều gì không may thì các anh cứ ủi vào đảo. Chiếc HQ-4 quay lại và khi cách Hoàng Sa khoảng 30 hải lý, lúc này ra đa đã sửa xong và nhìn trên màn hình thấy tàu Trung Quốc dàn 3 chiếc phía trước. Mặc dù biết khó sống sót nhưng anh em chấp hành lệnh nghiêm chỉnh và sẵn sàng tác chiến, nhưng rồi lại nhận được lệnh từ Bộ Tư lệnh Hải quân quay về Đà Nẵng. Tại Đà Nẵng, chúng tôi được lệnh chuẩn bị để tổ chức phản công nhưng sau đó lại thôi…”.

“Sau 3 ngày căng thẳng, khi nhận được lệnh chiến đấu thì ai cũng quyết tâm chứ không sợ sệt gì cả, sống chết gạt bỏ sang một bên. Đây là cuộc chiến chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ biển đảo của chúng ta. Đất của mình, đảo của mình mà họ vô cớ đến dùng sức mạnh lấn ép, chiếm, thì chúng ta dù có yếu đi nữa cũng sẽ chiến đấu để bảo vệ… Khi rút lui khỏi trận chiến, chúng tôi biết muốn trở lại Hoàng Sa sẽ khó khăn hơn. Chúng tôi cảm thấy bất lực, không nhận được sự giúp đỡ khi chiến đấu với đối thủ mạnh hơn rất nhiều. Tất cả anh em đều buồn vì người lính đã không hoàn thành nhiệm vụ… Tôi mong ước một ngày nào đó, quần đảo Hoàng Sa phải trở lại với đất nước Việt Nam chúng ta…”, ông Phạm Ngọc Roa tâm sự.

Bài ảnh: Gia Bình

>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại
>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại – Kỳ 2: Hành quân giữ đảo
>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại – Kỳ 3: Tương quan lực lượng
>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại – Kỳ 4: Nổ súng chống giặc
>> Một sự thật khác về Hải chiến Hoàng Sa (?)
>> Hồ sơ ngoại giao Mỹ về Hải chiến Hoàng Sa – Kỳ 1: Bàn cờ nước lớn
>> Hồ sơ ngoại giao Mỹ về Hải chiến Hoàng Sa – Kỳ 2: Hoàng Sa ở Hội đồng Bảo an LHQ
>> Hồ sơ ngoại giao Mỹ về Hải chiến Hoàng Sa – Kỳ 3: Toan tính của Trung Quốc
>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại – Kỳ 5: Bỏ mình vì nước
>> Hải chiến Hoàng Sa: Tuyên cáo của Bộ Ngoại giao VNCH ngày 19.1.1974
>> Hải chiến Hoàng Sa: Tuyên cáo ngày 14.2.1974 của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa
>> Danh sách các quân nhân Việt Nam Cộng Hòa hi sinh trong Hải chiến Hoàng Sa 1974
>> Hải chiến Hoàng Sa – 40 năm nhìn lại – Kỳ 6: Không quân Việt Nam Cộng Hòa lên kế hoạch giành lại Hoàng Sa
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 1)
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 2)
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 3)
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 4)
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 5)
>> Hải chiến Hoàng Sa qua hồi ức một cựu quân nhân (kỳ 6)
>> Tài liệu Trung Quốc về Hải chiến Hoàng Sa: Lần đầu hé lộ về vũ khí
>> Tài liệu Trung Quốc về Hải chiến Hoàng Sa: Tưởng Giới Thạch không hợp tác với đại lục?
>> Hải chiến Hoàng Sa 1.1974: Trận chiến không chỉ 30 phút

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Việt-Nhật – mối quan hệ nồng ấm

Việt-Nhật – mối quan hệ nồng ấm

Tiến sỹ Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC Việt ngữ từ London

 

Cập nhật: 06:52 GMT – chủ nhật, 16 tháng 3, 2014
Ông Shinzo Abe chọn Việt Nam là điểm đến nước ngoài đầu tiên sau khi trở lại cương vị Thủ tướng Nhật

Tuy cùng ý thức hệ, giống mô kinh tế và được ‘4 tốt’ hỗ trợ, quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc không phải lúc nào cũng ‘tốt’.

Trái lại, dù rất khác biệt nhau về mô hình kinh tế, hệ thống chính trị và cũng không có – hay không cần – ‘16 chữ vàng’, quan hệ giữa Việt Nam và Nhật Bản luôn thân thiện và có thể nói rất tốt.

Chuyến thăm Nhật Bản của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang kéo dài bốn ngày được bắt đầu hôm nay (16/03) được cho là nhằm tăng cường hợp tác và sự tin cậy trong quan hệ giữa hai nước.

Nhưng chuyến thăm cấp nhà nước này cũng chứng tỏ quan hệ Việt-Nhật luôn nồng ấm, phát triển sâu rộng. Và trên hết nó cho thấy giữa Hà Nội và Tokyo luôn có sự tin tưởng, tôn trọng và coi trọng lẫn nhau.

Đối tác quan trọng

Kể từ khi hai nước thiết lập quan hệ ngoại giao vào năm 1973, Nhật Bản luôn dành cho Việt Nam sự hỗ trợ ưu ái và quan hệ Việt-Nhật không ngừng được mở rộng, phát triển, đặc biệt về lĩnh vực kinh tế.

Trong cuốn ‘Japanese relations with Vietnam, 1951-1987’, Masaya Shiraishi cho hay Nhật Bản đã giúp Việt Nam 45 triệu USD trong hai năm 1975 và 1976 – tương đương số tiền mà nước này giúp Việt Nam Cộng hòa hai thập kỷ trước đó.

Theo Guy Faure, dù cắt giảm các khoản viện trợ sau khi Hà Nội can thiệp vào Campuchia, Nhật Bản đã nối lại viện trợ – và và dành cho Việt Nam những khoản viện trợ lớn – sau khi Việt Nam mở cửa. Trong ‘Japan-Vietnam: a relation under influences’ xuất bản năm 2008, ông cho biết Nhật Bản đã giúp Việt Nam 282 triệu USD năm 1992 và liên tục tăng ODA cho Việt Nam những năm sau đó.

Vì vậy, trong hơn 20 năm qua Nhật Bản đã trở thành quốc gia cung cấp ODA lớn nhất cho Việt Nam.

Trong một bài viết đăng trên trang mạng của Trung tâm xúc tiến đầu tư Miền Trung, ông Nguyễn Bá Cường – cục Phó Cục Đầu tư nước ngoài, Bộ Kế hoạch và Đầu tư – tiết lộ với khoảng 24 tỷ USD, Nhật Bản chiếm đến 30% tổng viện trợ phát triển nước ngoài cho Việt Nam.

Ông Sang và ông Abe gặp nhau bên lề Hội nghị Thượng đỉnh Apec ở Bali hồi năm 2013

Cũng theo ông Cường tính đến tháng 6 năm 2013, với 1990 dự án đầu tư và tổng số vốn lên đến 32,6 tỷ USD, Nhật Bản là quốc gia có đầu tư lớn nhất tại Việt Nam.

Về thương mại, Nhật Bản cũng là một trong những đối tác hàng đầu của Việt Nam. Theo số liệu của Tổng cục Hải quan Việt Nam được công bố ngày 23/01 năm 2014, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam với Nhật năm 2013 là 25,3 tỷ USD.

Dù thương mại Việt-Nhật năm 2013 tăng không nhiều so với thương mại giữa Việt Nam và Trung Quốc hay Hàn Quốc, Nhật là đối tác thương mại quan trọng duy nhất ở Á châu mà Việt Nam có thặng dư mậu dịch (gần 2 tỷ USD năm 2013).

Trong khi đó, dù tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam với Trung Quốc lên tới 50,2 tỷ USD và tăng 22% so với năm 2012, Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc đến 23,7 tỷ USD (tăng tới 44,5%). Đây là những con số đáng lo hơn mừng.

Hơn nữa, trong khi các doanh nghiệp Việt Nam bị các công ty Trung Quốc cạnh tranh gay gắt, thậm chí bị chèn ép – vì hàng xuất nhập khẩu giữa hai nước rất giống nhau và thường hàng hóa Trung Quốc lại được bán rẻ hơn – giới kinh doanh Việt Nam không phải đối diện một sự canh tranh tương tự khi giao dịch với các công ty Nhật Bản vì thương mại Việt-Nhật bổ sung cho nhau.

Do đó, về mặt (hợp tác và phát triển) kinh tế, quan hệ với Nhật Bản rất có lợi cho Việt Nam và về lâu về dài, Việt Nam cũng không phải đối diện một sự canh tranh hay khó khăn nào khi tăng cường giao thương với Nhật.

Tàu chiến Nhật trong một lần cập bến ở Cảng Hải Phòng

Về phía Nhật Bản, Việt Nam cũng là một đối tác khá quan trọng và điều này được thể hiện qua việc các nhà đầu tư Nhật đầu tư nhiều vào Việt Nam.

Nhưng ngoài kinh tế, còn có nhiều yếu tố quan trọng khác làm quan hệ Việt-Nhật luôn thân thiện, phát triển và chắc chắn sẽ còn được củng cố sau chuyến đi của Chủ tịch Trương Tấn Sang.

Quan ngại về Trung Quốc

Khác với Trung Quốc, Nhật Bản và Việt Nam không có một sự tranh chấp lãnh thổ nào.

Trái lại, cả hai nước đều có tranh chấp biển đảo với Trung Quốc và đều quan ngại về sự lớn mạnh cũng như những động thái khá hung hăng gần đây của Bắc Kinh – như đơn phương áp đặt vùng nhận dạng phòng không trên vùng biển đang tranh chấp với Nhật.

Chính điểm chung này làm cho quan hệ Viêt-Nhật trở nên mật thiết và càng được phát triển, gắn bó.

Chẳng hạn, khi loan báo về chuyến đi Nhật của ông Sang cách đây mấy tuần, hãng tin Nhật Kyodo cho hay trong cuộc hội đàm giữa Thủ tướng Abe và Chủ tịch Việt Nam, lãnh đạo hai nước ‘sẽ bàn về an ninh và các vấn đề khác ở Châu Á khi mà Trung Quốc đang ngày càng mạnh bạo hơn trên biển’.

Về phía Nhật, vì quan ngại về sự ‘mạnh bạo của Trung Quốc trên biển’ và nhằm để giới hạn sự ảnh hưởng của Bắc Kinh trong khu vực, kể từ khi ông Abe quay trở lại giữ chức thủ tướng Nhật vào tháng 12 năm 2012, Chính phủ Nhật rất coi trọng việc củng cố quan hệ với các nước ASEAN và Việt Nam nói riêng.

Nhật cũng đang có tranh chấp chủ quyền biển đảo với Trung Quốc như Việt Nam

Chuyến công du nước ngoài đầu tiên của ông sau khi ông trở lại nắm quyền không phải là Mỹ hay một quốc gia nào khác mà là Việt Nam khi ông sang thăm Hà Nội vào tháng 1 năm 2013.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng sang thăm Nhật vào tháng 12 năm 2013. Như vậy, với chuyến công du tới Nhật lần này của ông Sang, trong vòng chỉ hơn một năm hai nước đã có ba chuyến thăm cấp cao. Và chắc chắn, kinh tế không phải là lý do duy nhất để lãnh đạo hai nước có nhiều chuyến thăm quan trọng như vậy trong một thời gian ngắn.

Về phía Việt Nam, Nhật Bản còn là quốc gia mà cả giới lãnh đạo cũng như người dân cảm thấy có nhiều tin tưởng, tôn trọng, thiện cảm.

Khác với Mỹ và các nước phương Tây khác, Tokyo không bao giờ (công khai) chỉ trích giới lãnh đạo Việt Nam về hồ sơ nhân quyền hay bất cứ một vấn đề gì khác.

Vì quan hệ Việt-Nhật không có những vấn đề nhạy cảm, phức tạp như quan hệ giữa Hà Nội và Bắc Kinh, giới lãnh đạo Việt Nam chắc chắn cũng cảm thấy thoải mái, tin tưởng khi giao tiếp với các quan chức Nhật Bản.

Và vì Nhật luôn giúp đỡ – lại không có tranh chấp lãnh thổ với – Việt Nam và hơn nữa cùng lo ngại về thách đố hay đe dọa từ Trung Quốc, xem ra người dân Việt Nam cũng có thiện cảm với Nhật.

Dù chưa có một cuộc thăm dò dư luận nào nhưng có thể nói người Việt có thái độ tốt với Nhật Bản hơn với Trung Quốc.

Và nhờ quan hệ giữa Việt Nam và Nhật Bản rất nồng ấm, thân thiện và luôn được đẩy mạnh trong hơn 20 năm qua, người dân cũng như giới lãnh đạo Việt Nam ít nhắc đến chuyện Nhật Bản từng đô hộ Việt Nam trong Thế chiến Thứ hai và gây nên nạn đói năm 1945 làm rất nhiều người Việt thiệt mạng.

Có thể nói, trong khi xung đột quá khứ vẫn là một vấn đề nhạy cảm và phức tạp, dễ gây tranh cãi, căng thẳng trong quan hệ Việt-Trung, Việt Nam và Nhật Bãn đã hòa giải chuyện quá khứ.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.