Monthly Archives: March 2014

Nguyễn Sinh Hùng Gặp Đức Giáo Hoàng; nhà thờ Thái Hà Bị Vây; Cô Quỳnh Anh Bị Bắt

Nguyễn Sinh Hùng Gặp Đức Giáo Hoàng;

nhà thờ Thái Hà Bị Vây; Cô Quỳnh Anh Bị

Bắt

22/03/201414:49:00(Xem: 1965)

2

Trong khi ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng tới Vatican, thăm Đức Giáo Hoàng Francis, nhà thờ Thái Hà ở Hà Nội bị công an bao vây. Và cô Đặng Thị Quỳnh Anh đã bị công an bắt.

Bản tin từ trang Chính Phủ đã ghi nhận về chuyến công du của ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng. Bản tin Chính Phủ viết:

“Chiều 22/3, tại Tòa thánh Vatican, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã có buổi hội kiến Giáo hoàng Francis I và Thủ tướng Tòa thánh Vatican, Hồng y Pietro Parolin.

Thời gian qua, quan hệ giữa Việt Nam và Tòa thánh Vatican ngày càng được tăng cường, thể hiện qua việc tiếp xúc hằng năm của các lãnh đạo cấp cao Việt Nam với Giáo hoàng và các chức sắc của Tòa thánh, kết quả tích cực của các cuộc họp Nhóm Công tác hỗn hợp Việt Nam-Vatican, cũng như việc Tòa thánh cử Đặc phái viên không thường trú tại Việt Nam.

Việt Nam coi trọng phát triển mối quan hệ với Tòa thánh Vatican và quan hệ hai bên đã có bước tiến triển tích cực trên tinh thần đối thoại thiện chí, xây dựng.

Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng khẳng định, Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển, đa dạng hóa, đa phương hóa quan hệ quốc tế; là bạn, là đối tác tin cậy của các nước trên thế giới, trong đó có Tòa thánh Vatican và là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế.

Việt Nam coi tín ngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của người dân; đồng bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc; coi trọng và sẵn sàng thúc đẩy quan hệ với Tòa thánh trên nguyên tắc tôn trọng độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, góp phần tích cực cho hòa bình, hợp tác và phát triển trên thế giới.”

Trong khi đó, nhà thờ Thaí Hà rung chuông baó động vì công an bao vây, đòi xông vào.

Bản tin Dân Làm Báo cho biết:

“Báo động: CA Hà Nội vây hãm Thái Hà, con gái Bùi Hằng bị bắt cóc

Cập nhật:
– Thái Hà rung chuông báo động, CA kéo đến vây hãm nhà thờ mỗi lúc một đông
– 23h15, công an mang thang đến nhà thờ, bắc loa đe dọa: “Nếu ông Phượng không mở cổng cho đoàn công tác ra, chúng tôi sẽ dùng biện pháp cưỡng chế”

CTV Danlambao – Theo tin khẩn báo gửi đến Danlambao, tối ngày 22/3/2014, một thánh lễ cầu nguyện cho Công lý Hòa Bình và cho 3 người bị bắt tại Lấp Vò (Đồng Tháp) đã được diễn ra tại nhà thờ Thái Hà. Sau khi thánh lễ vừa kết thúc, hàng chục công an sắc phục và dân phòng đủ loại đã lập tức kéo đến bao vây nhà thờ Thái Hà. Hiện tại, Lúc 21h tối, khoảng 30 công an đã đột nhập vào bên trong khuôn viên nhà thờ để quấy phá.

Chị Đặng Thị Quỳnh Anh (con gái Bùi Hằng) đã bị CA Hà Nội chặn đường bắt cóc sau khi tham dự thánh lễ. Được biết, cùng bị bắt với Quỳnh Anh còn có chồng và con nhỏ 7 tháng tuổi.

Cùng ngày, nhà riêng của anh Bạch Hồng Quyền cũng bị CA kéo đến bao vây, khám xét. Anh Trương Văn Dũng thì bị 4 tên công an bịt mặt chặn đường, dùng tuýp sắt đánh gãy chân, vỡ mặt… Trước đó, blogger Trịnh Anh Tuấn (Facebook Gió Lang Thang) cũng đã bị 3 viên công an thường phục chặn đường đánh đổ máu sau khi tham gia buổi cà-phê nhân quyền diễn ra hôm 20/3/2014.

Toàn bộ các cuộc đàn áp khốc liệt diễn ra trước thời điểm gia đình Bùi Hằng kêu gọi tham gia biểu tình đòi trả tự do cho mẹ. Cuộc biểu dự kiến sẽ diễn ra tại Bờ Hồ, vào lúc 09 giờ sáng chủ nhật, ngày 23/3/3014.

xem tiếp: http://danlambaovn.blogspot.com/”

Cũng cần nhắc rằng, Lời Kêu Gọi Biểu Tình đã được cô Quỳnh Anh phổ biến qua FaceBook vào hôm Thứ Sáu, mục đích là lên tiếng cho mẹ là bà Bùi Thị Minh Hằng bị công an bắt ở Đồng Tháp vô cớ. Lá thư của cô Quỳnh Anh đã viết:

“Kính thưa các bác, các cô chú, và các anh chị em.

Trước hết gia đình chúng tôi xin được gửi lời tri ân tới các bác, các cô chú, và anh chị em trong nước cũng như hải ngoại đã quan tâm, đồng hành cùng gia đình từ những ngày đầu tiên khi mẹ tôi là bà Bùi Thị Minh Hằng bị công an Lấp Vò, Đồng Tháp bắt giam vô cớ.

Và cho tới ngày hôm nay, đã 38 ngày kể từ khi mẹ tôi bị bắt và bắt đầu tuyệt thực để phản đối việc làm trái pháp luật của công an Đồng Tháp (do công an Đồng Tháp có sự cản trở gay gắt nên chúng tôi hoàn toàn không nhận được một tín hiệu nào trực tiếp từ phía mẹ tôi) gia đình chúng tôi thật sự lo lắng cho sức khỏe và tính mạng của mẹ chúng tôi.

Nên gia đình chúng tôi sẽ quyết định xuống đường vào sáng Chủ Nhật 9h ngày 23/03/2014 tại Hồ Hoàn Kiếm, nơi có nhiều dấu ấn của mẹ tôi, để đòi lại sự công bằng cho mẹ, và đòi quyền lợi hợp pháp của chúng tôi là thăm gặp mẹ.

Tôi thay mặt gia đình xin được có đôi lời gửi tới những người bạn, những người đồng đội của mẹ tôi, kính mong các bác, các cô chú, các anh chị em đã đang và sẽ tiếp tục ủng hộ, giúp đỡ và đồng hành cùng gia đình chúng tôi trên con đường đi đòi lại công bằng, sự thật cho mẹ chúng tôi,Gia đình tôi kêu gọi những người bạn của mẹ tôi cùng đồng hành xuống đường để ủng hộ công lý cho mẹ tôi.

Thay mặt gia đình tôi xin chân thành cảm ơn.

Đặng Thị Quỳnh Anh”

Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

An Giang: Đại Lễ PGHH Bị Đàn Áp

An Giang: Đại Lễ PGHH Bị Đàn Áp

25/03/201400:00:00(Xem: 66)

Một bản tin từ Phật Giáo Hòa Hảo cho biết, công an tỉnh An Giang đã sử dụng bạo lực để đàn áp một đại lễ PGHH hôm 21-3-2014.

Bản thông cáo đề ngày 24-3-2014, ký tên Nguyễn thị Ngọc Lan, một tín đồ PGHH thuần túy, cho biết:

“Tại tư gia vợ chồng ông Nguyễn văn Vinh 82 tuổi( tự tám Hiền) xã Long Giang, huyện Chợ Mới, Tỉnh An Giang, nơi được chọn làm địa điễm hành lễ kỷ niệm 67 năm, ngày đại lễ 25- 02 âl, nhằm ngày 25-3-2014, ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo (ĐHGC PGHH) vắng mặt…do khối tín đồ PGHH thuần túy tổ chức. Với sự ngăn cấm làm lễ bằng khẩu lệnh (?) và phong tỏa mọi ngõ đường của nhà cầm quyền CS cùng với lực lượng công an hùng hậu Tỉnh An Giang, họ đã ngăn cản tín đồ PGHH không thuộc thôn ấp được lưu thông qua lại địa điễm nầy trong những ngày trước đó. Vào ngày 20- 21- đã có khoảng 30 tín đồ nhà gần địa điễm nhà ông Vinh, vượt khó khăn bất chấp sự hăm dọa của nhà cầm quyền đã đến trang trí lễ đài để chuẩn bị cho ngày lễ tri niệm sắp tới nầy. Mọi việc gần như hoàn tất và Chân dung ĐHGC PGHH đã làm lễ an vị nơi Lễ Đài, sau khi cơm nước buổi chiều xong các tín đồ đều trở về nhà…

Thì vào khoảng 30 phút sau, tức gần 18h ngày 21- 03- 2014, một cảnh tượng thật hãi hùng diễn ra tại nơi đây: ngoài đường lộ đầy xe công vụ và đặc chủng, với hàng hàng lớp lớp lực lượng vũ trang, công an dày đặt khó mà ước lượng mấy trăm,đã ào ạt tràn ngập trong sân, nhà ông Vinh, đội CSCĐ trang bị đầy đủ công cụ chuyên môn đến tác chiến, xong vào rầm rập hò hét truy lùn bắt hết tất cả già trẻ lớn bé có mặt trong nhà khóa hai tay ra sau lưng lôi, kéo, xô đẩy dồn hết lại ở lề đường, bắt đè mọi người ngồi xuống để khống chế, (giống y chan không khác bọn khủng bố bắt giữ con tin cướp tài sản ngân hàng được các bộ phim trình chiếu) bị hành hung không một ai có thể phản kháng, hai người con trai của ông bà Vinh thấy cha mẹ già bị hành hạ đã phản kháng thì liền bị bóp cổ vặn họng ra sau, kể cả các cháu mới 10- 13 tuổi cũng bị khống chế hành hung, chính tôi đã phản đối thì 2 cán bộ nầy mới buông tha cho các cháu nhõ… và đồng thời tôi đã choáng váng khi thấy bà Trần thị Xinh 81 đã không còn áo quần, cả thân thể bị lõa lộ, chỉ thấy trên mình có một tấm vãi nhõ không đủ che thân, công an cơ động khiêng bà thải ra lề đường… còn các cánh cửa nhà ông Vinh, tôi nghe đập vỗ ầm ầm… và tất cả máy quay phim, máy chụp ảnh, điện thoại DĐ v.v những vật dụng cần thiết dùng cho buổi lễ đều bị hốt sạch sành sành đưa ra xe công vụ…”

Bản tin cho biết, có 14 tín đồ PGHH bị bắt.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Ukraina Sao Gần Việt Nam Đến Thế?

Ukraina Sao Gần Việt Nam Đến Thế?

25/03/201400:00:00(Xem: 211)

DienDanCTM

Thật vậy, Ukraina và Việt Nam nào có “núi liền núi, sông liền sông” gì đâu mà cảnh ngộ của 2 nước lại giống nhau đến thế ?

Chỉ trong vòng vài ngày đầu của tháng 3 năm 2014, thế giới tưởng chừng như lại quay trở về thời kỳ “chiến tranh lạnh” của thế kỷ 20 với sự đối đầu giữa hai siêu cường tự do và cộng sản, mà Ukraina là đấu trường – y như Việt Nam nửa thế kỷ trước.

Cũng để bảo vệ kiều dân

Biến cố chính trị ở Cộng hòa Ukraina bắt đầu từ những cuộc biểu tình cuối năm 2013 của dân chúng đã kết thúc với việc Quốc hội nước này phê chuẩn truất phế Tổng thống Yanukovich, một người do Mátxcơva dựng lên và liên tục chống đỡ cho về đủ mọi mặt. Thế là nhà độc tài Putin đang cai trị nước Nga liền trả đũa bằng cách đưa quân vào chiếm bán đảo Crimea (tức Crimé hay Krưm). Lý cớ mà Tổng thống Putin đưa ra khi động binh không làm ai ngạc nhiên vì cũng chỉ lập lại kịch bản Georgia năm 2008. Đó là nhân danh trách nhiệm bảo vệ “các kiều dân Nga” ở phần đất này.

Điều làm thế giới phì cười là sau khi lấn chiếm bán đảo Crimea – với màn kịch cho trưng cầu dân ý rồi mới chịu cho sát nhập vào “nước Mẹ” – nhà cầm quyền mới cứ dúi vào tay mọi người dân tại đây sổ thông hành (passport) Nga, khỏi cần có hình người cầm sổ. Ai không nhận liền bị đuổi ra khỏi nhà không cho làm chủ căn hộ của họ nữa. Thế là ai nấy riu ríu chịu “làm công dân Nga”. Đặc biệt sinh sống tại đây là sắc tộc Tartar đã gần như tuyệt giống dưới mấy thế hệ lãnh tụ cộng sản. Họ bị đày đi khắp nơi và chết rũ trong các trại tập trung. Chỉ một số ít tụ về được Crimea sau ngày Liên Xô tan rã năm 1991. Những người dân Tartar này xem các cuốn sổ thông hành Nga là những cơn ác mộng lại tái diễn.

Việc Nga nhân danh bảo vệ “công dân” của họ để chiếm nước khác làm nhiều người Việt Nam giật mình nghĩ đến ngày Trung Quốc cũng dùng trò này với Việt Nam, đặc biệt trong tình trạng hiện nay.

Thật vậy, tại sao Bắc Kinh cứ tìm đủ mọi cách nằng nặc đòi lập ngày càng nhiều thêm các khu biệt lập của những người gọi là “công nhân” người Hoa tại khắp các tỉnh thành Việt Nam trong khi số người lao động tại Việt Nam luôn có dư. Và dư đến độ phải xin đi lao động ở nhiều nước khác. Các khu biệt lập ấy ngày nay bao trùm từ vùng núi rừng biên giới phía Bắc đến “nóc nhà Đông Dương” – một vùng rất chiến lược tại Tây Nguyên – và suốt dọc bờ biển miền Trung từ Hà Tĩnh tới Quảng Trị, nơi mà chiều ngang đất nước có chỗ không rộng đến 50 cây số. Nghĩa là có thể cắt đôi Việt Nam khi cần thiết. Trung Quốc cũng tài trợ cho việc xây đường cao tốc và chỉ xây những đường từ biên giới phía bắc đến các nơi hiểm yếu của Việt Nam. Một đạo quân đông đảo khác ngoài hàng chục ngàn binh sĩ giả trang công nhân trong các khu biệt lập là các đoàn thương lái tự do đi lại thu thập dữ kiện trên cả nước và nắm các nguồn cả mua và bán hầu hết các mặt hàng căn bản của Việt Nam. Nói tóm lại, tại thời điểm hiện nay, nếu muốn chiếm Việt Nam, Bắc Kinh cũng sẽ rất giống Mátxcơva, nghĩa là không cần nổ phát súng nào thì mọi việc đã xong.

Nhiều phần Trung Quốc cũng sẽ dùng lại thủ thuật của Nga để ngụy biện trước thế giới, đó là bất ngờ Quốc Hội Nga (đúng ra là quốc hội của Putin) ban hành luật có thể cấp ngay quốc tịch Nga lập tức cho những “người gốc Nga” đang sống tại các tiểu quốc tách ra từ Liên Xô cũ. Quốc Hội của Tập Cận Bình cũng dễ dàng đẻ ra luật cấp quốc tịch Tàu lập tức cho mọi người gốc Hoa ở các quốc gia Đông Nam Á khi cần thiết. Rồi từ đó sẽ giương cao ngọn cờ bảo vệ công dân để tiến quân. Riêng tại Việt Nam thì để vừa tiến quân vào vừa nổi quân lên tại khắp các tỉnh thành trên khắp nước Việt Nam.

Cũng có “lính nước lạ”

Một điểm làm nhiều người Việt giật mình khác về sự tương đồng về mức trâng tráo của hiện tượng “lính nước lạ”. Cho đến nay, dù đã chiếm toàn bán đảo Crimea, các lãnh tụ Nga vẫn bảo không phải lính của họ tại đây. Binh lính Nga đi đầy đường nhưng quân phục không có huy hiệu và ai nấy đều đeo mặt nạ. Mátxcơva gân cổ bảo đó là nghĩa quân “tự phát” và nằm ngoài khả năng kiểm soát của họ. Cả thế giới lại phải phì cười – dù tình hình đang rất căng thẳng – vì nghĩa quân tự phát này lại có cả máy bay không có huy hiệu bay tới lui với phi trường mà họ vừa chiếm và ai nấy đều được trang bị bằng loại súng dành cho binh lính thuộc Lực Lượng Đặc Biệt của Nga. Số “quân nước lạ” này cũng vừa chiếm luôn căn cứ hải quân của Ukraina.

Cho trường hợp Việt Nam, sự việc còn nhục nhã hơn nhiều. Vì tại Việt Nam, không phải quân đi lấn chiếm phải tự nhận mình là “quân nước lạ”, mà chính nước bị tấn công và mất biển đảo lại che mặt giùm cho quân xâm lược và bịt mắt chính dân mình bằng từ ngữ “quân nước lạ”. Họ tự xóa luôn cả sử sách, bia mộ của các tử sĩ, cấm ngặt dân mình tưởng niệm, tất cả chỉ để “lãnh đạo nước lạ” khỏi bực mình.

Cũng có những Lê Chiêu Thống

Và điểm tương đồng khác làm nhiều người giật mình là các khuôn mặt Lê Chiêu Thống ở cả hai nước, những kẻ dựa vào mẫu quốc để cai trị và sống phè phỡn trong phần đất được thiên triều giao cho. Sau khi truất phế Yanukovych, người dân Ukraina mới khám phá ra nhân vật này – vốn là một cựu bí thư đảng cộng sản thời Liên Xô, sống xa hoa tới mức nào và đã tẩu tán khoảng 37 tỷ USD chỉ trong khoảng 5 năm nắm quyền và mang cả nước đi làm chư hầu cho Mátxcơva. Tệ hơn nữa, nay Yanukovich, sau khi bỏ chạy sang Nga, đang công khai thỉnh cầu hoàng đế Putin đem quân vào Ukaina để “đưa em về làm vua trở lại”. Người Việt gọi đó là rước voi về dày mả tổ!

Hiện tượng này không khác gì lắm phái đoàn Việt Nam do Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Thủ tướng Đỗ Mười, cố vấn tối cao Phạm Văn Đồng dẫn đầu, lễ mễ sang Thành Đô năm 1990 để xin Giang Trạch Dân và Lý Bằng cho làm chư hầu trở lại. Các Lê Chiêu Thống thế kỷ 20 này có cùng não trạng “Thà mất nước chứ không mất đảng”. Và kể từ đó đến nay các thế hệ Lê Chiêu Thống mới cứ nối tiếp nhau cai trị đất nước Việt Nam.

Còn 2 dân tộc có giống nhau không?

Dưới thời Liên Xô, Stalin trừng phạt cả nước Ukraina khi họ từ chối vào hợp tác xã bằng cách tịch thu và chở tất cả lương thực ra khỏi nước. Kết quả là một nạn đói kinh hoàng với hàng triệu người chết trên mảnh đất được gọi là “vại bánh mì của Âu Châu” này. Kinh nghiệm tang thương đó còn hằn sâu trong ký ức cả dân tộc Ukraina. Ngay cả những người gốc Nga bị hay được các lãnh đạo Liên Xô cho di dân đến sống tại Ukraina phần lớn cũng không muốn nước này rơi trở lại vào vòng tay của nhà độc tài Putin, người từng là chỉ huy trưởng an ninh tình báo KGB tại Ukraina thời Liên Xô.

Và thế là trong nước, toàn dân Ukraina dùng phương pháp đấu tranh bất bạo động để vô hiệu hóa công an và truất phế tên thái thú cho Nga là Yanukovych. Và để chống lại bàn chân xâm lược của ngoại bang, người dân Ukraina biết tận dụng sự phẫn nộ của thế giới trước thái độ ngang ngược, bất chấp luật pháp quốc tế của Putin, để tạo áp suất buộc kẻ độc tài phải dừng bước. Họ nhắc lại các ký kết năm 1994 với các nước phương Tây, trong đó các nước tự do cam kết bảo vệ chủ quyền của Ukraina để đánh đổi bằng việc Ukraina không giữ các vũ khí nguyên tử do Liên Xô để lại nữa. Một thỏa thuận mới giữa Cộng Đồng Âu Châu và chính phủ lâm thời Ukraina cũng vừa được ký kết ngày 21/3/2014. Nghĩa là khi quân đội Ukraina đã bị Yanukovych phá nát theo ý của Mátxcơva, chính phủ và người dân Ukraina biết vận dụng sức quốc tế để đối đầu với Putin.

Còn tại Việt Nam, trong nước bất cứ ai đụng đến “quân nước lạ xâm lược”, họ liền bị công an đánh tả tơi, bị ném vào trại phục hồi nhân phẩm, bị đuổi nhà đuổi học, và bị xử tội… trốn thuế. Bên ngoài nước, dù có đầy những lời mời của các nước chung quanh để cùng đối phó với “quân nước lạ xâm lược”, cùng đưa Bắc Kinh ra tòa quốc tế, thì các Yanukovych của Việt Nam nhất định từ chối. Giới lãnh đạo Hà Nội chỉ muốn nói chuyện trong vai chư hầu với thiên triều, đúng như lệnh của Bắc Kinh.

Trong những ngày đầu năm 2014, dân tộc Ukraina đã đồng lòng gửi đi một thông điệp rất rõ ràng cho Mátxcơva: Họ cương quyết không chấp nhận sống kiếp chư hầu cho ngoại bang, và nhất định không để bị cai trị bởi những thái thú như Yanukovych nữa.

Còn dân tộc Việt Nam chúng ta thì sao?

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác

Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp,

ăn tham, xả rác

– Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này.  

Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.

Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt
Biển cánh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản.

Nhiều siêu thị ở Nhật vì thế đã ghi biển “nhắc nhở”, cảnh báo bằng tiếng Việt. Hồi tháng 6/2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt, cụ thể: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức. Camera phòng chống tội phạm đang hoạt động. Tăng cường điều tra”, đã được đưa lên mạng.

Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của người Việt.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt
Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan

Ngoài ra, một thói quen xấu khác của người Việt Nam trước đây đã từng được cảnh báo qua một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan.

Bức ảnh này ghi lại hình ảnh một tấm biển có dòng chữ Việt chưa chuẩn cú pháp, nội dung như sau: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt
Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan

Nhiều thành viên cho rằng đây không phải là một chuyện hiếm gặp tại các nhà hàng Thái Lan.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt
Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi
người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt

Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt.

Cư dân mạng cũng lan truyền, bàn tán bức hình chụp tấm biển cấm vứt rác bừa bãi bằng tiếng Việt tại Hàn Quốc. Nội dung ghi trên tấm biển: ‘Khu vực này cấm vứt bỏ rác thải sinh hoạt, nếu như không đúng luật sẽ bị phạt 1 triệu won (khoảng 19 triệu đồng)’.

người-việt-xấu-xí, ăn-cắp, nhật-bản, vietnam-airlines, tiêu-dùng, du-lịch, khách-du-lịch, biển-cảnh-báo, tiếng-việt

Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại liên lạc.

Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài.

Khánh Chi(tổng hợp)

Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Crưm khủng hoảng, Trung Quốc sẽ lợi dụng ‘ra tay’

Crưm khủng hoảng, Trung Quốc sẽ lợi dụng

‘ra tay’

Một học giả Hàn Quốc cảnh báo: Trung Quốc sẽ “tranh thủ”, “tận dụng” lúc các nước lớn và cũng là đối thủ cạnh tranh đang bận rộn với Crưm để “ra tay”.

Xem bài 1: Nga đủ khôn ngoan để không tiến ra ngoài Crưm

Liên bang Nga và Cộng hòa Ukraina thuộc Liên Xô trước kia là mối quan hệ truyền thống với Việt Nam. Liệu sự kiện Crưm gây chấn động thế giới, tác động lớn đến nền kinh tế – thương mại và chính trị toàn cầu có ảnh hưởng đến Việt Nam hay không? Tuần Việt Nam tiếp tục cuộc trao đổi với TS Nguyễn Thị Dung.

Việt Nam có bị ảnh hưởng từ sự kiện Crưm?

Trong cuộc chơi của “các ông lớn” thường gây đảo lộn đến trật tự thế giới, các nước nhỏ khó tránh được tác động và rủi ro. Theo bà, Việt Nam bị ảnh hưởng ra sao?

Ngay từ đầu không chỉ Việt Nam mà nhiều nước khác đã lo lắng vì chắc chắn bị ảnh hưởng.

Về kinh tế – thương mại, sự kiện Crưm khiến cho nhiều nước châu Âu khó xử vì lợi ích ngắn hạn và dài hạn.

Ở châu Á, Việt Nam, liên bang Nga và Ukraina là mối quan hệ truyền thống từ lâu. Trước kia trong khuôn khổ khối SEV (Hội đồng tương trợ kinh tế) mang tính bao cấp nhiều hơn. Từ năm 2000 đến nay quan hệ thương mại 2 bên đã thay đổi hoàn toàn. Việt Nam đã đa phương hóa quan hệ với nhiều nước. Mối quan hệ song phương với Nga và Ukraina gặp nhiều khó khăn. Việt Nam và Nga chưa bổ sung cho nhau ngoài lĩnh vực quốc phòng.

Tuy nhiên, nếu như cả thế giới bị ảnh hưởng tiêu cực thì Việt Nam cũng khó đứng ngoài làn sóng đó. Nhưng tôi và nhiều người lo ngại là vấn đề lớn hơn. Nhất là vấn đề địa chiến lược của khu vực châu Á – Thái Bình Dương, không chỉ ngắn hạn mà lâu dài, không chỉ kinh tế – thương mại mà trật tự khu vực này.

Trung Quốc, Crimea, châu Á, Thái Bình Dương
Người dân Ukraina tuần hành bày tỏ sự ủng hộ Nga tại thủ phủ Simferopol, bán đảo Crimea ngày 9/3. (Nguồn: THX/TTXVN)

 

“Ngư ông đắc lợi”

Bà có thể phân tích cụ thể hơn?

Trung Quốc là bậc thầy về tranh thủ thời cơ! Tôi còn nhớ hồi ấy Mao Trạch Đông có câu “Thiên hạ đại loạn, Trung Quốc đại trị”. Không phải ngẫu nhiên mà khi sự kiện Crưm nổ ra, nhiều chuyên gia Mỹ và châu Á lại lên tiếng cảnh báo nguy cơ cho khu vực châu Á – Thái Bình Dương chứ không phải ở châu Âu hay Đông Âu.

Một học giả Mỹ đã lên tiếng với chính quyền Obama đừng quá chú tâm và tập trung và Crưm. Hãy quay trở lại chính sách xoay trục sang châu Á. Một học giả Hàn Quốc cũng cảnh báo, Trung Quốc sẽ “tranh thủ”, “tận dụng” lúc các nước lớn và cũng là đối thủ cạnh tranh đang bận rộn với Crưm để “ra tay”.

Chúng ta nên nhớ những hành động “ra tay” của Trung Quốc đều rơi vào thời điểm “loạn” như thế này. Năm 1962, cả thế giới nín thở vì khủng hoảng ở Cu Ba. Mỹ và Liên Xô suýt choảng nhau. Vũ khí hạt nhân đã đưa ra. Lập tức Trung Quốc xuất quân đánh Ấn Độ. Cả Liên Xô và Mỹ đều ủng hộ Ấn Độ nhưng không kịp trở tay.

Năm 1972, sau ký thông cáo chung Thượng Hải với Mỹ, Trung Quốc ra tay chiếm Hoàng Sa vào năm 1974.

Năm 1988, dư luận quốc tế đang quan tâm giải quyết vấn đề Campuchia, Việt Nam chuẩn bị rút quân, Liên Xô đang ngập trong khủng hoảng, buộc thoái lui khỏi Afghanistan thì Trung Quốc ra tay xâm chiếm một số đảo chìm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam…  Hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô lúc ấy đang có mặt ở Cam Ranh nhưng không thể giúp Việt Nam giữ được đảo. 64 chiến sĩ đã hy sinh.

Nếu xét thêm trong lịch sử thì có vô số dẫn chứng nữa.

Đó là một thực tế mà các chuyên gia quốc tế, các nhà quan sát đã có nhiều nhận định cảnh báo.

Sự kiện Crưm đang khiến cho các đối thủ cạnh tranh với Trung Quốc là Nga, Mỹ và EU đang lo đối phó với nhau, chẳng còn hơi sức đâu quan tâm tới những chuyện khác. Chính đây là thời cơ thuận lợi nhất cho những toan tính của Trung Quốc. Hơn ai hết Trung Quốc biết rõ điều này và đã nhiều lần áp dụng khá thành công.

Dường như cả Nga, Mỹ và EU lúc này đều đang cần Trung Quốc?

Đây là điều chúng ta phải suy nghĩ và cảnh giác. Nga vì chống đỡ áp lực của phương Tây và Mỹ, đang tranh thủ Trung Quốc. Dù Trung Quốc bỏ phiếu trắng nhưng Nga vẫn cảm ơn đấy. Mỹ cũng muốn tranh thủ Trung Quốc để bao vây Nga nhưng Trung Quốc đã chọn con bài “bắt cá 2 tay” một cách khôn khéo.

Điều đáng cảnh giác nhất là các nước lớn thường “bắt tay nhau” một cách kín đáo. Chẳng hạn cái bắt tay giữa Mỹ và Trung Quốc năm 1972. Mỹ đã bỏ rơi Sài Gòn, bỏ mặc Hoàng Sa của đồng minh Việt Nam cộng hòa.

Tương tự, qua một số thông tin gần đây, Nga đã thông báo nếu bị cấm vận sẽ chuyển qua hợp tác với Trung Quốc, buôn bán với Trung Quốc. Mỹ chắc chắn sẽ mềm mại hơn với Trung Quốc để “tranh thủ”. Như vậy khu vực châu Á – Thái Bình Dương đã bớt đối thủ của Trung Quốc.

Việt Nam cần phải có biện pháp gì để không bị ảnh hưởng? Hoặc chí ít cũng giảm được thiết hại nếu xảy đến?

Sự kiện Crưm là cơn chấn động địa chính trị lớn nhất trong đầu thế kỷ 21. Có người còn lo lắng, so sánh với ngòi nổ của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất xảy ra ở một nước nhỏ bé vùng Bankan. Nhưng tôi cho rằng, còn quá sớm để so sánh như vậy, song cũng không thể xem là nhẹ.

Việt Nam cũng như nhiều quốc gia khác muốn không bị “hút” vào vòng xoáy khủng hoảng cần phải vững mạnh về kinh tế – chính trị – xã hội. Nếu chúng ta yếu chúng ta sẽ bị nuốt chửng vào tham vọng của cường quốc khác trong cuộc đua quyền lực mà nhiều khi nước nhỏ hơn bị trở thành nạn nhân.

Việt Nam có thuận lợi là án ngữ vị trí tối quan trọng ở biển Đông. Nhưng đây cũng là nguy cơ khiến bị tranh giành.

Ngoài ra, tôi nghĩ, chúng ta cũng nên khôn ngoan vì lợi ích dân tộc, tranh thủ những cơ hội quốc tế. Cơ hội không chỉ có vào thời thái bình mà lúc loạn lạc, chiến tranh cũng có chỗ để chúng ta tận dụng, tham gia.

Tại sao chúng ta không nghĩ đến khi Mỹ, EU và Nga vờn nhau, ra tay trừng phạt nhau thì sẽ có khoảng trống để chúng ta tham gia? Nhất là tận dụng cơ hội thương mại – kinh tế?

Nói chung, chúng ta cần có bản lĩnh để đối phó, xử lý các bất trắc, rủi ro. Nhưng cũng phải biết nắm bắt cơ hội, tạo cơ hội. Thế giới này theo quy luật sẽ vận động chứ không đứng yên. Những cuộc chơi đã diễn ra sẽ còn tiếp diễn nữa.

Xin cảm ơn bà!

Duy Chiến(Thực hiện)

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tổng thống Obama sẽ sớm thăm Việt Nam

Tổng thống Obama sẽ sớm thăm Việt Nam

Tại cuộc tiếp xúc song phương với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chiều tối 24/3 ở hội nghị thượng đỉnh hạt nhân, The Hague (Hà Lan), Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama khẳng định sẽ sớm thăm Việt Nam.

 

Tổng thống Obama nhấn mạnh về những tiến triển quan trọng đã đạt được tại các vòng đàm phán Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP), và cam kết sẽ có sự linh hoạt và đối xử khác biệt phù hợp với điều kiện Việt Nam; cam kết mở cửa thị trường cho hàng dệt may, da giày, nông thuỷ sản.

 

hạt nhân, Tổng thống Mỹ, TPP
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp xúc song phương với Tổng thống Mỹ Obama tại The Hague

Tổng thống Obama cho rằng với quyết tâm chính trị, các nước thành viên sẽ hoàn tất đàm phán TPP theo tinh thần tuyên bố chung Honolulu 2011.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bày tỏ vui mừng về những tiến triển mới, tích cực trong quan hệ hai nước, và mong muốn nỗ lực đưa quan hệ đối tác toàn diện đi vào chiều sâu, thiết thực, hiệu quả trên các lĩnh vực.

Thủ tướng khẳng định quyết tâm cùng Hoa Kỳ và các thành viên sớm kết thúc đàm phán TPP, đề nghị Hoa Kỳ quan tâm thoả đáng tới các lợi ích cốt lõi của Việt Nam và hỗ trợ Việt Nam trong đàm phán. Ông cũng yêu cầu Hoa Kỳ sớm công nhận quy chế thị trường với Việt Nam.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có một loạt các cuộc tiếp xúc với nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ các nước tham dự hội nghị, trong đó có Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe, Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye, Tổng thư ký LHQ Ban Ki Moon…

Trong trao đổi giữa Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Tập Cận Bình, hai bên mong muốn Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương sớm họp bàn, để tìm ra các biện pháp tiếp tục thúc đẩy quan hệ.

Tổng thống Hàn Quốc Park Geun-hye bày tỏ vui mừng trước những bước phát triển mạnh mẽ trong quan hệ Việt Nam – Hàn Quốc, hy vọng hai nước sẽ sớm kết thúc đàm phán FTA, góp phần thúc đẩy quan hệ thương mại đầu tư giữa hai nước.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cảm ơn phía Hàn Quốc đã tiếp nhận lại và tạo điều kiện thuận lợi cho lao động Việt Nam làm việc tại Hàn Quốc.

Theo Lao Động

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

PGHH thuần túy tại An Giang bị công an đàn áp, đánh đập

PGHH thuần túy tại An Giang bị công an đàn áp, đánh đập

Trương Minh Đức (Danlambao) – Lúc 16 giờ chiều nay tại ấp Long Hòa, xã Long Giang, huyện Chợ Mới – tỉnh An Giang khoảng 400 – 500 quân của công an tỉnh An Giang đã bao vây nhà ông Nguyễn văn Vinh 82 tuổi.
Ông Vinh là tín đồ PGHH Thuần Túy đang chuẩn bị làm lễ tưởng niệm Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ bị nạn, đây là phong tục của tôn giáo PGHH đã có từ nhiều thập niên qua, nhưng từ khi sau 1975 đến nay thì luôn bị cản trở do nhà cầm quyền CSVN cấm không cho tổ chức.
Nhưng với sự tôn kính Đức Thầy, các tín đồ PGHH Thuần Túy vẫn không ngần ngại sự đàn áp bắt bớ của nhà cầm quyền CSVN, hàng năm vào ngày 25 tháng 02 âm lịch (tức ngày 16 – 04 – 1947) là tưởng niệm ngày Đức Thầy bị sát hại!
Trong thời gian những năm gần đây các Tín Đồ PGHH Thuần Túy luôn bị CSVN gia tăng đàn áp như đánh đập khủng bố tinh thần… Đã có cả trăm người bị bắt bỏ tù vì lên tiếng đấu tranh cho tự do tôn giáo.
Chiều ngày 21 -03 – 2014 tất cả mọi người đến tham dự và chuẩn bị cho ngày tưởng niệm Đức Thầy (25 – 02 Âm lịch) đều bị CA – An Giang bắt trói lại, có người bị đánh đập ngất xỉu, toàn bộ điện thoại, máy ghi hình, chụp ảnh đều bị CA chiếm giử, đồ đạc trong nhà của ông Nguyễn văn Vinh đã bị CA đập phá thiệt hại nặng.
Đây là việc làm coi thường luật pháp của CA tỉnh An Giang, trong khi đó nhà cầm quyền CSVN đã ký kết Công ước Chồng Tra Tấn với Liên Hợp Quốc và Việt Nam đã là thành viên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ.
Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Thác Bản Giốc – Những bằng chứng lịch sử

Thác Bản Giốc – Những bằng chứng lịch sử

Mai Thái Lĩnh – Ngày 8-3 năm 2014, trong một cuộc họp báo bên lề kỳ họp thứ hai của Quốc hội khoá XII nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Ngoại trưởng Vương Nghị tuyên bố: “Lập trường của Trung Quốc là kiên định và rõ ràng trong vấn đề lãnh thổ và chủ quyền, đó là: không phải của Trung Quốc một tấc cũng không lấy; nếu là của Trung Quốc, một tấc cũng quyết bảo vệ.”1 Mới nghe qua, chúng ta thấy lập trường này rất hợp tình, hợp lý. Thế nhưng, có một câu hỏi được đặt ra: nếu Trung Quốc (tức là Trung Hoa cộng sản) không lấy một tấc đất nào không phải của mình, cớ sao họ lại chiếm của Việt Nam phần lớn cồn Pò Thoong và một nửa thác Bản Giốc?

Bài viết này giới thiệu một số tài liệu của thời Pháp thuộc nhằm chứng minh thác Bản Giốc hoàn toàn thuộc chủ quyền của Việt Nam:
I. Những tài liệu sớm nhất (cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20): 
Nguồn tài liệu này khá phong phú, nhưng lâu nay rất khó tiếp cận. Sau đây, chỉ xin giới thiệu một số tài liệu tiêu biểu:
1) Cuốn sách về biên giới Quảng Tây của thiếu tá P. Famin: 
Tài liệu sớm nhất có đề cập đến thác Bản Giốc có lẽ là cuốn Ở Bắc Kỳ và trên vùng biên giới Quảng Tây (Au Tonkin et sur la frontière du Kwang-Si) của thiếu tá P. Famin xuất bản tại Paris vào năm 1895.2 Giá trị lớn nhất của tài liệu này là ở chỗ nó được viết bởi một “người trong cuộc”, bởi vì tác giả từng là Phó Chủ nhiệm Ủy ban cắm mốc biên giới Việt-Trung năm 1894 (Vice-président de la commission d’abornement des frontières sino-annamites en 1894).3
Trong cuốn sách này, tác giả đã viết về dòng sông Qui Thuận (tức Quây Sơn) và thác Tu Tong (tức thác Bản Giốc) như sau: “Dòng sông Qui-Thuan (Qui-Thuận) xinh xắn – phụ lưu trực tiếp của sông Si-Kiang (Tây Giang) chảy ngang qua phần phía bắc (của Khu quân sự thứ hai)4. Dòng sông này rộng 60 mét, đi vào đất Bắc Kỳ qua cửa Ai-Lung và rời khỏi Bắc Kỳ ở gần đồn Nam-Ton của Trung Hoa, sau khi đã tưới một thung lũng rộng lớn rất phì nhiêu. Hai ki-lô-mét trước khi rời đất Bắc Kỳ, nó vượt qua một bậc thềm đá và tạo thành một dòng thác tuyệt đẹp cao 40 mét. Cột nước khổng lồ rơi ầm ầm xuống bồn nước thứ nhất, từ nơi đó lại nảy lên thành những chùm tia sủi bọt trên những bậc thang bằng đá vôi nhẵn bóng. Vào mùa mưa, dòng thác đó bày ra một dáng vẻ tuyệt vời, tiếng động của thác nước nghe vọng từ xa và dội lại trong vùng núi với một tiếng sấm, trong khi những đám hơi nước hình thành ở vùng lân cận và tan ra thành một cơn mưa nhỏ.” (sđd, tr. 12-13)
Trong cuốn sách này, Famin cũng dành hẳn một chương (chương X: Une colonne dans la région de Cao-Bang) để trình bày các cuộc hành quân trong năm 1892 nhằm bình định vùng “Đệ nhị quân khu” – trong đó có hạt Cao Bằng (cercle de Cao-Bang), chống lại một băng cướp vũ trang đông đến 400 tên từ Trung Hoa tràn sang.
Tại trang 142-143, có một đoạn đáng chú ý như sau: “Ngày 15, vừa mới bắt đầu sáng, nhóm thứ nhất khởi hành và đến được dòng sông gần Ban-Juoc (Bản Giốc) – bằng cách đi theo một con đường rất xấu; những trạm gác được thiết lập ngay lập tức trên tất cả các đỉnh cao của bờ bên phải. Trạm gác tận cùng bên phải nằm gần các thác nước Tu Tong (chutes de Tu-Tong) – ngay trên đường biên giới, trạm gác bên trái thông thương về phía Dong-Mon với các trạm gác của trung úy Bellion. Như vậy, toàn bộ bờ phải của sông Quei-Chum (Qui Thuận, hay Quây Sơn) đã được chiếm đóng. “
Hình 1: Bản đồ hành quân của quân Pháp chống toán cướp từ Trung Hoa sang. 
Những chấm tròn màu đen là vị trí các trạm gác của quân Pháp 
Nhìn vào tấm bản đồ kèm theo, chúng ta thấy “trạm gác tận cùng ở bên phải” là một điểm nằm cạnh bờ sông, ở hạ lưu của thác Tu Tong – tức thác Bản Giốc (hình 1). Đây chính là nơi mà dòng sông Quây-Sơn trở thành đường biên giới giữa hai nước. Trạm Bản Giốc (Famin phiên âm là Ban Juoc, phát âm theo tiếng Pháp rất giống với Bản Giốc trong tiếng Việt) về sau trở thành đồn Bản Giốc như thường thấy trong các bản đồ sau này. Căn cứ vào hình vẽ thác nước và cồn đất trên bản đồ, chúng ta thấy cồn Pò Thoong và toàn bộ thác nước thuộc về phía nước ta. Để độc giả có thể so sánh, tôi phóng to một phần của tấm bản đồ trong cuốn sách của Famin và đặt nó bên cạnh tấm bản đồ mà theo lời Giáo sư Nguyễn Ngọc Giao, đã được tìm thấy tại Vụ lưu trữ Bộ Ngoại giao Pháp.5 Mặc dù giữa hai tấm bản đồ có những nét tương tự, chúng ta có thể thấy tấm bản đồ của Famin rõ ràng hơn, chứng minh đường biên giới không hề chia thác nước ra làm hai phần (hình 2). Đó cũng chính là lý do khiến cho các chính quyền ở Trung Hoa lục địa từ thời nhà Thanh cho đến thời Dân quốc không hề có chút “thắc mắc” gì về chủ quyền của nước ta đối với thác Bản Giốc cũng như cồn Pò Thoong.
Hình 2: So sánh bản đồ của Famin (trái) và bản đồ tìm thấy tại Bộ Ngoại giao Pháp (phải). 
2) Cuốn hồi ký của bà Isabelle Massieu (1901): 

Cuối thế kỷ 19, một phụ nữ người Pháp tên là Isabelle Massieu đã thực hiện một chuyến du lịch đến vùng Trung-Ấn (Indo-Chine) 6. Đến Sài-gòn vào thượng tuần tháng 10 năm 1896, bà đã thực hiện một hành trình kéo dài gần 8 tháng, đi qua một số địa điểm ở Cambodge (Kampuchea), Thái Lan , Miến Điện, Lào và Việt Nam. Trong chặng cuối của cuộc hành trình, bà đã thực hiện một chuyến du hành ở vùng thượng du phía Bắc nước ta – giáp biên giới Trung Quốc.

Trong cuốn hồi ký xuất bản tại Pháp năm 1901 nhan đề Tôi đã đi khắp vùng Trung-Ấn như thế nào? (Comment j’ai parcouru l’Indo-Chine), bà đã dành một chương (chương 3 của phần IV) để trình bày về các khu quân sự (territoires militaires) ở phía bắc nước ta – bao gồm các tỉnh sát biên giới Trung Hoa, nơi mà người Pháp vừa mới hoàn thành quá trình “bình định” (pacification). Về thác Bản Giốc, bà viết:
“Chỉ riêng trong khu vực Trùng Khánh Phủ, ba dòng sông lớn tạo thành những thung lũng rộng – có người ở và được trồng trọt tốt, tô điểm thêm những thác nước tuyệt đẹp; những thác này sẽ rất nổi tiếng nếu nằm trong vùng núi Alpes. Tôi còn nhớ : vào ngày hôm sau khi tôi đến đó, trong một chuyến đi dạo khoảng 50 ki-lô-mét, ở rất gần Pak-Muong, tôi đã rất xúc động khi đứng trước dãy thác của sông Quei-Cheum (sông Quây Sơn) – chắn ngang quang cảnh nơi này. Ngoài ra, trên con đường đi Bancra, thác Bản Giốc với hình bán nguyệt, nằm trong một thung lũng xanh tươi và những ngọn núi đẹp như tranh vẽ, với những đám bọt trắng xóa xếp thành tầng trên một chiều cao 60 mét. Nó tạo thành năm hoặc sáu dòng thác riêng biệt xếp chồng lên nhau nhiều lần và được trang trí bằng những dải thực vật nhiệt đới. Nếu nằm ở nước Anh, những thác nước đó sẽ được ca ngợi trong những tạp chí minh họa; còn ở Bắc Kỳ, thác Bản Giốc – một trong những thác nước đẹp nhất và có khung cảnh đẹp nhất mà chúng ta có thể tìm thấy, chỉ được các sĩ quan trong vùng biết đến.”7
Hình 3: Bà Isabelle Massieu và bìa cuốn sách viết về chuyến du lịch bán đảo Trung-Ấn 
Chương nói trên cũng đã được tách riêng để đăng trên Tạp chí Địa Lý (Revue de géographie) do Ludovic Drapeyron sáng lập, tập XLVIII, tháng 1-tháng 6 năm 1901 dưới nhan đề “Những khu quân sự tại Bắc Kỳ” (Les territoires militaires du Tonkin). 8
Có thể coi Isabelle Massieu là một trong những “du khách” ngoại quốc sớm nhất đã đặt chân đến vùng thung lũng sông Quây Sơn và để lại cho chúng ta một tài liệu mang tính khách quan, chứng minh thác Bản Giốc hoàn toàn thuộc về phía Việt Nam, sau khi đường biên giới Việt-Trung đã được phân định rõ ràng.
3) Cuốn sách viết về người dân vùng núi Bắc Kỳ của đại tá Diguet (1908): 
Từ tháng 9 năm 1907 đến tháng 1 năm 1908, tờ Revue coloniale (Tạp chí Thuộc địa) đăng tải một loạt bài của đại tá Edouard Diguet viết về các sắc dân miền núi ở phía Bắc nước ta. Năm sau (1908), loạt bài này được in thành một cuốn sách nhan đề là Người miền núi ở Bắc Kỳ (Les montagnards du Tonkin).9 Mục đích của cuốn sách là trình bày về các sắc dân thiểu số tại vùng Thượng du Bắc Kỳ. Tại trang 3, tác giả viết như sau:
“Đó là cao nguyên Ba Châu (Quảng Uyên, Trùng Khánh Phủ và Hạ Lang) – nằm ở độ cao 400 hay 500 mét. Đó là xứ sở của các hang động – nơi mà toàn bộ dân cư của các tổng trú ngụ trong những thời kỳ rối ren, vùng đất của những dòng sông bị chìm mất hút dưới những dãy núi đá để rồi lại hiện ra ở những nơi xa hơn, xứ sở của những thác nước mà trong đó cần phải kể đến những thác nước tuyệt vời ở Bản Giốc.” Trong số các ảnh chụp, có một tấm ảnh của thác Bản Giốc (hình 4).
Hình 4 :Thác Bản Giốc (trong sách của Diguet) 
Hình 5: Thân binh vùng biên giới Trung Hoa tại đồn Trà Lĩnh 
Ngoài ra còn có một số tấm ảnh chụp các đồn canh của quân Pháp tại vùng biên giới tỉnh Cao-Bằng, như tấm ảnh chụp một số sĩ quan Pháp đang điểm binh tại đồn Trà Lĩnh (hình 5). Các binh sĩ người địa phương trong ảnh được gọi là partisans (thân binh). Điều đó cho thấy vùng biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Hoa thời đó được canh phòng rất cẩn mật, nhất là để đề phòng các toán cướp từ biên giới tràn sang.
4) Luận án tiến sĩ của đại úy Paul Marabail: 
Song song với tác phẩm của đại tá Diguet là một luận văn tiến sĩ do Paul Marabail – một đại úy bộ binh thuộc địa (capitaine d’infanterie coloniale) thực hiện. Luận án này sau khi đệ trình lên Khoa trưởng Khoa Văn tại đại học Paris vào tháng 5 năm 1907 đã được phép in thành một cuốn sách dày hơn 500 trang vào năm 1908.10
Trong công trình nghiên cứu này, tác giả mô tả về dòng sông Quei-Cheum (tức Quây Sơn, Qui Thuận) như sau: “Sông Quei-Cheum bắt nguồn từ một địa điểm không xa Kouei-Tchouen, tưới chợ Hang-Hoa và đi vào Bắc Kỳ phía trước lô-cốt Pac-Muong. Đó là một dòng sông có dòng chảy mạnh và bị cắt ngang bởi nhiều thác nước; nó nhận một phụ lưu từ phía bên phải – phụ lưu này sinh ra ở phía nam Quei-Cheum và nhập vào dòng chính cách đường biên giới của chúng ta vài ki-lô-mét về phía bắc. Vượt qua khỏi Pac-Muong, sông Quei-Cheum tưới một phần của khu vực Trùng Khánh Phủ, trở lại đất Trung Hoa để tưới vùng đất An-Binh và Tai-Ping Chau, rồi chảy theo hướng gần như từ bắc xuống nam và nhập vào sông Tso-Kiang (Tả Giang) ở phía thượng lưu của Tai-Ping-Chau (Thái Bình Châu).” (trang 195-196). Cần lưu ý: Tả Giang là một nhánh của sông Tây Giang (Si-Kiang), Tây Giang lại là nhánh lớn nhất của Châu Giang (tức sông Quảng Đông).
Hình 6: Bản đồ các khu rừng và núi đá có rừng (Nguồn: Paul Marabail) 
Ở một đoạn khác, ông viết: “Đồn Trùng Khánh Phủ được nối liền với Tra-Linh (Trà Lĩnh), như chúng tôi đã ghi nhận trong đoạn trước. Từ điểm này, nhiều con đường mòn dẫn đến nhiều lô-cốt nằm rải rác dọc theo biên giới. Sau cùng, một con đường khác đi về phía Đông dẫn đến Ban-Gioc (Bản Giốc); từ Po-Tau, nó đi theo thung lũng Song-Quei-Cheum (sông Quây Sơn) cho đến tận Bản Giốc, băng ngang qua một trong những phần đẹp nhất của hạt (Cao Bằng).11 Từ Bản Giốc đến Ban-Cra, trên một đoạn của dòng chảy, sông này tạo thành một thác nước tuyệt đẹp cao hơn 35 mét. Ba ki-lô-mét sau đồn Ban-Cra, con đường sử dụng một thứ đường hầm do thiên nhiên tạo ra, dài 250 mét, rộng 20 mét và cao từ 3 đến 4 mét, trong đó người ta chỉ có thể đi qua dưới ánh sáng lù mù của những ngọn đuốc mà các cư dân vùng lân cận mang đến.” (trang 485-486)
Điều đáng lưu ý là tại trang 167, có một tấm sơ đồ về rừng và núi đá có rừng (schéma des forêts et rochers boisés) vẽ với tỷ lệ 1/861.111 (xem hình 6). Phóng to phần có liên quan đến thác Bản Giốc, chúng ta có thể thấy rõ thác này nằm ở thượng lưu của đoạn sông làm thành biên giới Việt-Trung và hoàn toàn nằm trong lãnh thổ Việt Nam:
Hình 7: Ảnh phóng lớn khu vực thác Bản Giốc (Nguồn: Paul Marabail) 
II – Những tài liệu về sau (1910-1950): 
Kể từ thập niên 1910 cho đến ngày người Pháp hoàn toàn rời bỏ Đông Dương, chúng ta có thể tìm thấy rất nhiều tài liệu chứng minh thác Bản Giốc hoàn toàn là “tài sản quốc gia” của Việt Nam chứ không phải là sở hữu chung của hai nước Việt Nam và Trung Hoa. Trong bài này, chỉ xin nêu một số tài liệu để làm dẫn chứng:
1) Niên giám tổng quát của Đông Dương thuộc Pháp (Annuaire général de l’Indo-Chine francaise): 
Trong các cuốn Niên giám của Đông Dương trước năm 1907 (vd: từ 1901 đến 1906), Bản Giốc chỉ được ghi nhận như một đồn quân sự (poste militaire). Nhưng từ Niên giám 1907trở đi (vd: từ 1907 đến 1914), phần nói về sông ngòi tỉnh Cao Bằng đã ghi chi tiết hơn về sông Quây Sơn và thác Bản Giốc. Lấy ví dụ: Niên giám 1911 ghi như sau:
“Hệ thống sông ngòi của vùng này thuộc về lưu vực Si-Kiang (Tây Giang) hay còn gọi là sông Quảng Đông (rivière de Canton).12 Hướng chung của các sông là Tây-Bắc – Đông-Nam, nghĩa là cùng hướng với các sông khác ở Bắc Kỳ đổ nước vào vịnh Bắc Kỳ. Hai con sông chính tưới khu quân sự này một cách không đều nhau: (1) Sông Bằng Giang đến từ Trung Hoa và đi ngang qua Sóc-giang, Nước-hai (từ nơi này sông có thể lưu thông được), Cao Bằng và Tà-lùng. Các phụ lưu chính bao gồm: ở hữu ngạn có sông Tse-Rao (Giẻ Rào hoặc Dẻ Rào) chảy đến Nước-hai và Song-Hiem (Sông Hiến) chảy đến Cao Bằng; ở tả ngạn có sông Trà Lĩnh và Song-ba-Vong (Sông Bắc Vọng) đổ nước vào gần Ta-lung (Tà Lùng). (2) Song-kuei-Chum (Sông Quây Sơn): đáng chú ý do có nhiều thác nước, mà một trong số đó là thác Bản Giốc, đạt đến độ cao 30 m, và là một trong những “kỳ quan” của vùng này; sông này làm thành biên giới với Trung Hoa trên một đoạn 20 km của dòng chảy. Sau đó, sông đổ nước vào sông Tai-Ninh ở Trung Hoa.” (Annuaire général de l’Indo-Chine francaise 1911, p. 294)
2) Các sách hướng dẫn du lịch Đông Dương: 
Sách hướng dẫn du lịch Indochine du Nord của Madrolle, xuất bản năm 1932, phần lộ trình từ Cao Bằng đến Ban-Cra ghi :
Hình 8: Trích trang 97, sách hướng dẫn của Madrolle 
“82 km, Bản Giốc, nằm cạnh các thác nước Tu-tong (2km) mà mức chênh lệch là 34 mét. Các thác nước hùng vĩ trong mùa mưa (từ tháng 6 đến tháng 9). Lòng sông tạo thành biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Hoa cho đến tận đồn Li-ban. Nhà trọ (bungalow) trong đồn gác cũ.”13
Nếu so sánh cuốn hướng dẫn du lịch này của Madrolle với một cuốn được xuất bản trước đó (năm 1924), chúng ta có thể thấy một số thay đổi: nếu vào năm 1924, Bản Giốc còn là một đồn lính (poste militaire) thì đến năm 1932, đồn này đã bị hủy bỏ, cơ sở cũ của đồn lính được sử dụng để làm nhà trọ (bungalow) cho du khách. Một chi tiết khác cũng được điều chỉnh: mức chênh lệch (dénivellement) về cao độ được ghi là 25m (1925) về sau được ghi là 34 m (1932).
Cần chú ý chi tiết “lòng sông nơi đây làm thành biên giới (le lit de la rivière constitue ici la frontière…). Điều này có nghĩa là lòng sông từ phía hạ lưu của thác làm thành đường biên giới, chứ không có hề có chuyện biên giới giữa hai nước bắt đầu từ cồn Pò Thoong hay thác Bản Giốc. Việc chia cồn Pò Thoong ở thượng lưu của thác để lấy đó làm căn cứ chia đôi thác Bản Giốc chỉ là sản phẩm của các nhà ngoại giao thời cộng sản nhằm che giấu chuyện Trung Hoa cộng sản xâm chiếm thắng cảnh thiên nhiên này.
Trong một cuốn sách hướng dẫn du lịch khác của Taupin (Guide touristique général de l’Indochine – Guide alphabétique Taupin, Édition G. Taupin & Cie, Hanoi 1937), chúng ta thấy thác Bản Giốc được giới thiệu như sau:
Hình 9: Trích trang 18, sách hướng dẫn của Taupin 
– Bản Giốc (Tỉnh Cao Bằng, Đệ nhị quân khu) – BẮC KỲ: 150 dân. Khoảng cách:Bancra, 11km; Cao Bằng, 78 km; Trùng Khánh Phủ, 26 km. (Đường bộ ô-tô có thể đi được). Dịch vụ ô-tô hàng ngày đi Cao- Bằng, Trùng Khánh Phủ – qua ngả Quang-Yen (đúng ra là Quảng Uyên). Không có khách sạn nhưng đồn cũ ở Bản Giốc có thể cung cấp một chỗ trọ tuyệt hảo. Xem: Bản-Giốc (hang động và thác nước), xưa kia là nơi trú ẩn của dân khi bị bọn cướp vây hãm. Du ngoạn: Các hang động dài 4 km, dòng nước ngầm, nhũ đá (thạch nhũ, stalactites), măng đá (stalagmites), cách 3 km, đường mòn dành cho lừa ngựa. Thác “Song-Kouei-San” (sông Quây Sơn) rộng 65 m, cao 40 mét (cách Bản Giốc 2km). [sđd, trang 18]
Ngoài ra còn có một số chi tiết về tỉnh Cao Bằng (thuộc Đệ nhị quân khu) có liên quan đến Bản Giốc:
Săn bắn: Vùng này có nhiều thú săn, ngoại trừ vùng phụ cận tiếp giáp (thị xã) Cao Bằng là nơi mà thú rừng bị săn quá mức; nhưng địa hình hiểm trở thường khiến cho việc săn bắn trở nên cực nhọc. Vùng thuận lợi nhất là Trùng Khánh Phủ – Bản Giốc: có rất nhiều gà, chim trĩ, đa đa. Có những thú dữ như gấu – khá nhiều trên khắp cả vùng này, beo và một ít cọp ở Pia-Ouac. Cá: Những dòng sông có nhiều cá, ngoại trừ vùng mỏ là nơi mà các nhà máy rửa quặng làm ô nhiễm dòng nước. Cá nói chung là tuyệt hảo. Phương pháp đánh cá bằng chim cốc (pêche au cormoran) được thực hành trên sông Bằng Giang. Sông Quây Sơn – ở vùng phụ cận của Bản Giốc, có một loài cá được sưu tầm đặc biệt và được đánh giá rất cao vì thịt ngon và thơm – nhờ vào một vài loại cỏ mà theo lời thổ dân, chỉ mọc ở nơi này.” (sđd, trang 49)
3) Tài liệu của Chính quyền Bảo hộ tại Bắc Kỳ (Protectorat du Tonkin):
Trong Báo cáo về tình hình hành chính, kinh tế và tài chính của Bắc Kỳ trong giai đoạn 1934-1936, có một đoạn đề cập đến các biện pháp bảo vệ các di tích, thắng cảnh thiên nhiên: cấm dán các bích chương hay các bảng quảng cáo, khai thác hầm mỏ hay mỏ đá và nói chung là tạo ra một sự sửa đổi nào đó đối với tự nhiên hay tình trạng của các địa điểm đã được xếp hạng – trong đó có các hồ Ba Bể, vịnh Hạ Long, các hang động và thác ở Bản Giốc. Các biện pháp này đã được thiết lập bởi sắc lệnh ký ngày 15-11-1930 của Toàn quyền Đông Dương và được áp dụng vào lãnh thổ của Bắc Kỳ bởi một nghị định của Thống sứ Bắc Kỳ (Résident Supérieur du Tonkin) ký ngày 30-5-1932. (Rapport sur la situation administrative, économique et financière du Tonkin durant la période 1935-1936, Imprimerie d’Extrême-Orient, Hanoi, 1936, p. 25)
 
4) Tài liệu tiếng Việt: 
Hội Giáo dục hỗ tương Bắc Kỳ (Société d’enseignement mutuel du Tonkin) là một hiệp hội được thành lập trong thập niên 1920. Hội này còn có tên tiếng Việt là Hội Trí tri, Chủ tịch là học giả Phạm Quỳnh. Hội có xuất bản một tập san có tên là Bulletin de la Société d’enseignement mutuel du Tonkin, phát hành 3 tháng một lần, trong đó đăng các bài viết bằng tiếng Pháp hoặc tiếng Việt.
Bắt đầu từ số 3 tập IV (tháng 7-tháng 9 năm 1923) cho đến số 4 tập V (tháng 10-tháng 12 năm 1924), tập san này đăng một loạt bài viết nhan đề “Địa dư các tỉnh Bắc Kỳ” của ba tác giả Đỗ Đình Nghiêm , Ngô Vi Liễn và Phạm Văn Thư. Trong phần nói về tỉnh Cao Bằng, có đề cập đến sông Quây Sơn và thác Bản Giốc.14 Loạt bài viết nói trên về sau được xuất bản thành một tập sách, được Hội đồng duyệt sách duyệt y cho phép dùng trong các trường Pháp-Việt. Đoạn trích sau đây dựa trên cuốn Địa dư các tỉnh Bắc Kỳ của ba tác giả nói trên, bản in lần thứ tư (nhà in Lê Văn Tân, Hà Nội 1930, 144 trang), với lời tựa của Phạm Quỳnh – chủ bút tạp chí Nam Phong:
Sông ngòi: Trong tỉnh có hai con sông là: (1) Sông Bằng Giang ở bên Tàu chảy sang qua Sốc Giang, Nước-Hai và Tà-Lùng. Chi lưu sông ấy thì về tả ngạn có sông Tse-Lao chảy về Nước-Hai, và sông Hiến chảy về Cao Bằng, về hữu ngạn thì có sông Trà Lĩnh và sông Bắc Vong. (2) Sông Quây Sơn, có nhiều thác lắm mà cái lạ nhất là thác Bản-Giốc, cao 30 thước tây. Con sông ấy phân địa giới với nước Tàu trong một khoảng dài đến 20 km rồi chảy vào sông Tai-Ninh bên Tầu.”15 (sđd, trang 122)
Ngoài ra, sách còn liệt kê 8 thắng cảnh (7 hang động và một thác nước) của tỉnh Cao Bằng, trong đó có hai thắng cảnh thuộc khu vực thác Bản Giốc: “(I) Hang Bản-Giốc: Ở cách Trùng Khánh Phủ 23 km. Hang dài 4 thước tây, có nhũ đá đẹp lắm; (II) Thác Sông Quây Sơn: Thác này bề ngang đo được 65 thước tây, cao 40 thước tây, cách đồn Bản-Giốc 2km.” (sđd, trang 125).
5) Báo chí: Thác Bản Giốc đã được đề cập nhiều trên báo chí. Chỉ xin nêu vài tài liệu tiêu biểu sưu tầm được:
5.1. Les Annales politiques et littéraires (Biên niên chính trị và văn học): 
Từ số 2312 đến số 2315 (năm 1928) có đăng bài du ký nhiều kỳ “L’Indochine en zigzags” của nhà văn Pierre Billotey. Trong phần cuối của bài viết đăng trên số 2315 (1er Août 1928) có đoạn tả cảnh thác Bản Giốc (trang 118) và kèm theo là một tấm ảnh chụp thác Bản Giốc (trang 119).
Hình 10 : Tạp chí Les Annales politiques et littéraires số 2315 : 
trang bìa, đoạn văn tả thác Bản Giốc và tấm ảnh chụp thác Bản Giốc
5.2. Tạp chí của hãng hàng không Air France: 
Chúng ta đều biết Air France là hãng hàng không lớn nhất của nước Pháp. Tạp chí Air-France Revue số mùa xuân năm 1950 đã được dành để giới thiệu tài nguyên và thắng cảnh của các nước nằm trong Lãnh thổ hải ngoại (Territoires d’Outre-Mer) của Liên hiệp Pháp (Union française). Trong bài viết “L’économie indochinoise” (Kinh tế Đông Dương) của André Surmer (trang 157-161), có đăng tấm ảnh chụp thác Bản Giốc (xem hình 11).
Hình 11: Các thác Bản Giốc ở Cao Bằng – Bắc Kỳ 
(Les chutes de Ban-Gioc à Cao-Bang, au Tonkin) 
Thay lời kết: 
Tất cả những tài liệu vừa giới thiệu trên đây được tìm thấy trong Thư viện Quốc gia Pháp (Bibliothèque nationale de France, BNF) – thư viện lớn nhất của nước Pháp. Nhờ Thư viện số hóa Gallica16, ngày nay ở bất cứ nơi nào trên thế giới, chúng ta cũng có thể tiếp cận được các tài liệu quý giá này. Những tài liệu này được xuất bản từ cuối thế kỷ 19 (sau khi đã phân giới cắm mốc dựa theo các công ước Pháp-Thanh) cho đến năm 1950, chứng minh chủ quyền của Việt Nam đối với toàn bộ thác Bản Giốc. Chúng ta có thể tin rằng: các chính phủ Trung Hoa suốt từ thời nhà Thanh cho đến thời Trung Hoa Dân quốc không hề có chút yêu sách nào đối với thác Bản Giốc. Vì vậy, mâu thuẫn về chủ quyền đối với thác Bản Giốc và cồn Pò Thoong thật sự chỉ xảy ra giữa hai đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam – khi hai đảng này nắm chính quyền ở lục địa Trung Hoa và miền Bắc Việt Nam.
Từ đó nảy sinh một số câu hỏi: (1) Tại sao từ chỗ “thác Bản Giốc hoàn toàn thuộc về Việt Nam” lại dẫn đến sự tranh chấp khiến cho ngày nay Việt Nam mất phần lớn cồn Pò Thoong và một nửa thác Bản Giốc? (2) Tại sao phía Việt Nam “thừa bằng chứng lịch sử” để chứng minh chủ quyền đối với thác Bản Giốc rốt cục lại “thiếu bằng chứng pháp lý” trong cuộc đàm phán về biên giới trên bộ, dẫn đến việc mất một nửa thác Bản Giốc về tay ngoại bang?
Trong phạm vi của bài viết này, tôi không đi sâu phân tích hai vấn đề nêu trên, mà chỉ muốn chứng minh một sự thật khách quan là: thác Bản Giốc hoàn toàn nằm trong lãnh thổ của nước Việt Nam, thuộc quyền sở hữu của nhân dân Việt Nam. Bất cứ ai làm mất một phần thác Bản Giốc về tay ngoại bang đều phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước các thế hệ người Việt trong tương lai.
Mặt khác, những tài liệu đó cho thấy lời nói của ông Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị là hoàn toàn giả dối, không đáng tin cậy. Bởi lẽ nếu “Trung Quốc không giành một tấc đất nào không thuộc chủ quyền của Trung Quốc” thì tại sao một nước lớn như Trung Quốc lại thèm thuồng một cái thác nhỏ như thác Bản Giốc – thậm chí một nửa thác cũng quyết giành lấy? Hay chúng ta phải hiểu lời nói của ông Vương Nghị theo cách khác: Trung Quốc không thèm giành một tấc đất nào của nước khác nếu tấc đất ấy không có giá trị; nhưng đối với những mảnh đất có ý nghĩa lịch sử, có giá trị về kinh tế hay quân sự thì dù chỉ là một tấc, Trung Quốc cũng quyết tâm giành cho bằng được. 
Áp dụng ý tưởng ấy vào trường hợp của Biển Đông, chúng ta lại càng thấy rõ hơn: Trung Quốc (tức Trung Hoa cộng sản) sẵn sàng làm mọi cách để giành được không phải chỉ “một tấc lãnh hải hay hải đảo”, không phải chỉ “quần đảo Hoàng Sa” hay “bãi đá ngầm Gạc Ma” mà còn đang âm mưu khống chế toàn bộ Biển Đông. Nếu không giành được bằng mưu ma chước quỷ thì họ sẵn sàng dùng chính sách pháo hạm (gunboat diplomacy) – cái chính sách mà suốt thế kỷ 20 họ đã nhân danh “phong trào giải phóng dân tộc”, nhân danh “thế giới thứ ba” lớn tiếng tố cáo từ “chủ nghĩa thực dân cũ” cho đến “chủ nghĩa thực dân mới”.
Cho hay: lịch sử càng diễn biến thì người ta càng nhìn rõ: đâu mới thật sự là “chủ nghĩa thực dân giấu mặt”? Đâu mới thật sự là “sự thống trị của nước lớn đối với các nước nhỏ”?
Đà Lạt ngày 19-3-2014 
Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Hà Nội: CA đàn áp cuộc biểu tình đòi trả tự do cho Bùi Hằng, Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh

Hà Nội: CA đàn áp cuộc biểu tình đòi trả tự do cho Bùi Hằng, Thúy Quỳnh và anh Nguyễn Văn Minh

Chị Trần Thị Nga bị CA đánh đập và bắt mất tích khi đến tham dự cuộc biểu tình đòi trả tự do cho 3 nhà hoạt động bị bắt giam phi pháp.

CTV Danlambao – Sáng ngày 23/3/2014, một cuộc biểu tình kêu gọi trả tự cho 3 nhà hoạt động Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh bị nhà cầm quyền CS bắt giam phi pháp đã diễn ra tại Hà Nội. Ngay khi vừa mới bắt đầu, cuộc biểu tình đã bị CA càn quét và dập tắt nhanh chóng, nhiều người bị bắt giữ và đánh đập hết sức thô bạo.

Lúc 10 giờ sáng, một đoàn 50 người gồm dân oan, tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, người sắc tộc H’Mông… bắt đầu tuần hành từ nhà thờ Thái Hà để đến điểm hẹn là khu vực Bờ Hồ. Tuy nhiên, ngay khi vừa rời nhà thờ khoảng vài trăm mét thì đoàn người biểu tình bị CA đủ mọi thành phần chặn lại gây sự.
Trong lúc xô xát, công an đã đánh đập và hành hung nhiều người. Ít nhất 3 người biểu tình đã bị bắt đưa đi đâu không rõ, trong đó có chị Trần Thị Nga (Hà Nam) và 2 người H’Mông tên Lý Văn Lềnh, Hầu Văn Thành. 
Dù bị ngăn chặn, một nhóm nhỏ những người biểu tình vẫn đến được khu vực Bờ Hồ để cùng con trai Bùi Hằng là Trần Bùi Trung tuần hành kêu gọi trả tự do cho mẹ. Lực lượng CA với quân số áp đảo lập tức bao vây và cô lập những người có mặt tại Bờ Hồ.
Facebook chị Lê Thị Phương Anh cho biết, mỗi người biểu tình bị 20 viên công an cộng sản đứng canh. Thậm chí, một gã công an mật vụ còn ngang ngược đến mức đột nhập vào nhà vệ sinh nữ để quay phim, chụp ảnh chị Phương Anh.
“Mọi người xem cái bản mặt thằng côn an chìm này, nó vào tận nhà vệ sinh quay phim chụp ảnh tôi khi tôi đang trong nhà vệ sinh công cộng của Bờ Hồ. Tôi la lên và chụp ảnh nó thì nó giơ tay định cướp máy điện thoại của tôi”, chị Lê Thị Phương Anh tố cáo.
Lúc 17 giờ chiều cùng ngày, hiện không ai rõ chị Trần Thị Nga và hai người sắc tộc H’Mông bị giam giữ ở đâu. Được biết, chị Nga đã bị đánh rất nhiều trong lúc bị CA bắt giữ.

Chị Lê Thị Phương Anh cầm biểu ngữ nội dung “Tự do cho người yêu nước”
Một ngày trước khi diễn ra cuộc biểu tình đòi trả tự do cho 3 nhà hoạt động bị CA Lấp Vò (Đồng Tháp) bắt giam phi pháp, CA Hà Nội đã mở trận càn hung bạo nhắm vào những người biểu tình.

Ngày 22/3, CA kéo đến bao vây, khám xét nhà riêng của anh Bạch Hồng Quyền. Anh Trương Văn Dũng thì bị 4 tên công an bịt mặt chặn đường, dùng tuýp sắt đánh gãy chân, vỡ mặt…

Tối cùng ngày, Nhà thờ Thái Hà bị CA đột nhập, vây hãm suốt đêm. CA Hà Nội chặn đường bắt cóc vợ chồng chị Đặng Thị Quỳnh Anh (con gái Bùi Hằng) cùng cháu bé 7 tháng tuổi. Đến 4 giờ sáng hôm sau, chị Quỳnh Anh mới được về để chăm sóc con.

Trước đó, blogger Trịnh Anh Tuấn (Facebook Gió Lang Thang) cũng đã bị 3 viên công an thường phục chặn đường đánh đổ máu sau khi tham gia buổi cà-phê nhân quyền diễn ra hôm 20/3/2014.

Chị Bùi Thị Minh Hằng là người từng kiên trì theo đuổi vụ kiện tố cáo đích anh ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch UBND TP. Hà Nội.

Một cuộc biểu tình kêu gọi trả tự do cho chị Bùi Thị Minh Hằng ngay giữa thủ đô chính là điều mà các quan chức CS Hà Nội lo sợ.

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Mấy mẩu tin

Mấy mẩu tin

Nguyễn Trọng Vĩnh

1. BBC ngày 06/3/2014 đưa tin: Ngày 01/3/2014, tàu cá mang số hiệu 90479ts của ông Võ Văn Lựu xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi và 14 ngư dân bị TQ tấn công, tịch thu ngư cụ ở gần quần đảo Hoàng Sa. Ngày 13/3/2014, tàu về đến cảng Sa Kỳ, mạn tàu bị hư hỏng do tàu sắt TQ đâm, toàn bộ ngư cụ như đồ lặn, máy dò tín hiệu, máy định vị và gần 5 tấn cá, tôm hùm bị TQ tịch thu giá trị trên 350.000.000 đồng. tàu sắt TQ có khoảng 35 người mang theo súng, roi điện, bao vây tấn công tàu cá của ông Lựu. Họ dùng hung khí khống chế ông Lựu và các thuyền viên. Chỉ từ đầu năm 2014, đã có 4 vụ tàu của ngư dân Quảng Ngãi bị TQ tấn công.

Đánh cá ở khu vực Hoàng Sa là vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và Hoàng Sa cũng là của Việt Nam bị TQ đánh, cướp mà Việt Nam đương đòi TQ trả lại.

Trong các cuộc tiếp xúc, người TQ luôn mồm nhắc giữ vững tình hữu nghị Trung – Việt. Nhưng trong hành động, không kể biết bao việc hoành hành, bạo ngược ở biển Đông trước đây, chỉ trong 3 tháng mới đây, TQ đã xử sự “hữu nghị” với Việt Nam như vậy đó. Thật đúng như câu ngạn ngữ “Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm” và “Bề ngoài thơn thớt nói cười, mà trong nham hiểm giết người không dao”.

Thế mà có người Việt Nam vẫn mắc vào cái thòng lọng “hữu nghị” đó.

2. Mạng Nhân Dân TQ ngày 03/3/2014 có bài viết, nội dung như sau: Người Việt Nam cho rằng lịch sử cổ đại Việt Nam là lịch sử chống TQ, dân tộc Việt Nam xuất hiện nhiều anh hùng chống xâm lược. Nhưng xét một cách khách quan thời kỳ đó Việt Nam không là một quốc gia độc lập, là quận, huyện của TQ, các cuộc khởi nghĩa hai Bà Trưng… là mâu thuẫn nội bộ (?), TQ bình định khởi nghĩa nông dân, không thể tính là xâm lược. Thời kỳ phiên thuộc(?), TQ nhiều lần xuất quân đánh Việt Nam, nguyên nhân là do Việt Nam phát sinh nội bộ phản loạn hoặc bị láng giềng xâm lược, dưới chế độ lễ pháp của quan hệ phiên thuộc đương thời, TQ phải có nghĩa vụ xuất quân, không thể chỉ trích TQ can thiệp nội bộ Việt Nam. Năm 1985, Pháp chiếm lĩnh Việt Nam, quan hệ phiên thuộc Trung – Việt kết thúc.

Đúng là các triều đại nước lớn TQ có sức mạnh bành trướng đã đánh bại các quốc gia sơ khai của ta và đô hộ nước ta, chia nước ta làm quận, huyện của họ trải 1.000 năm. Trong thời kỳ đó, các bậc anh hùng tiền bối của dân tộc ta đã liên tiếp đứng lên khởi nghĩa chống ách đô hộ, từng giành lại quyền độc lập và từng xưng Vua, tuy thời gian không dài như hai Bà Trưng, Lý Nam Đế, Mai Hắc Đế…

Nhưng từ Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán đã gây dựng nên nền độc lập tự chủ của nước ta từ đó về sau ngót 1.000 năm.

Thế mà báo mạng TQ xuyên tạc lịch sử, dám nói láo là nước ta là “phiên thuộc” của họ, họ xuất quân là để “bảo vệ” phiên thuộc hòng chối tội ác xâm lược nước ta của tất cả các triều đại Tống, Nguyên, Minh, Thanh để lừa dối dân họ.

Sự thật là:

Trước sự chuẩn bị lương thảo để xâm lược nước ta của nhà Tống, Lý Thường Kiệt đã chủ động đánh sang 3 châu Khâm, Liêm, Ung (thuộc Quảng Đông, Quảng Tây) phá tan kế hoạch chuẩn bị của nhà Tống. Đến khi Vua Tống sai Quách Quỳ, Triệu Tiết đem 10 vạn quân tinh nhuệ, 1 vạn ngựa chiến và 20 vạn dân phu sang xâm lược nước ta,đã bị quân ta đánh cho đại bại trên trận tuyến sông Như Nguyệt. Quách Quỳ, Triệu Tiết phải vội thu tàn quân tháo chạy về nước.

Quân Nguyên hùng mạnh đã chiếm chọn TQ, mà TQ không chống cự được, 3 lần đem quân xâm lược nước ta cũng bị Hưng Đạo Đại Vương đánh cho tan tác, Thoát Hoan phải chui ống đồng mà chạy mới thoát chết.

Nhà Minh đánh bại Hồ Quý Ly, đô hộ nước ta, đã bị Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Trần Nguyên Hãn… và quân dân ta kiên trì kháng chiến 10 năm, chém Liễu Thăng, đuổi Mộc Thạch, vây Vương Thông phải cầu hòa cút khỏi nước ta.

20 vạn quân Thanh kéo vào xâm lược nước ta, bị Hoàng Đế Quang Trung đánh cho một trận kinh hồn, Tôn Sĩ Nghị phải bỏ cả ấn tín mà chạy.

Nhắc lại đoạn trên đây cho thấy từ xưa đến nay TQ luôn luôn đưa quân đông gấp nhiều lần sang đánh, hòng thôn tính nước ta, bị nước ta là nước nhỏ đánh cho nước lớn thất bại. Sự thật lịch sử đó, thế giới đều biết. Báo mạng TQ xuyên tạc lịch sử, nói ngược lại mà không biết xấu hổ, cũng giống như việc tháng 2/1979, Đặng Tiểu Bình đưa 60 vạn quân xâm lược nước ta, lại trẹo họng nói là “phản kích tự vệ” để lừa dối dân họ.

Còn việc sau khi đánh thắng họ, các Vua ta thường cử Sứ thần sang cống hoặc cầu phong chỉ là hình thức và là sách lược để đỡ mất mặt cho các Hoàng đế của họ khiến họ khỏi tự ái không xuất quân một lần nữa, miễn là ta giữ vựng được độc lập, tự chủ.

3. Theo “Pháp chế vãn báo”, trong việc tìm kiếm chiếc máy bay chở khách của Malaysia mất tín hiệu, TQ cũng tham gia. Nhân việc này, nhà nghiên cứu của Viện Nghiên cứu học thuật quân sự Hải quân TQ, Trương Quân kiến nghị: “Tương lai có thể xây dựng bến tàu và sân bay tìm kiếm cứu nạn ở quần đảo Nam Sa (Trường Sa của Việt Nam), đưa tàu và máy bay ra thường trú ở đó để trong thời gian ngắn nhất TQ có thể đến được nơi xảy ra vụ việc”.

Xây dựng bến tàu và sân bay ở Trường Sa là xâm phạm trái phép chủ quyền của Việt Nam trong quần đảo này, nó bộc lộ ý đồ nham hiểm của TQ. Họ lấy cớ “cứu hộ, cứu nạn”, xây dựng sẵn cơ sở vật chất, chờ thời cơ huy động lực lược đánh chiếm quần đảo Trường Sa của chúng ta.

Chúng ta phải luôn cảnh giác và tăng cường phương tiện, điều kiện để bảo vệ vững chắc biển, đảo của Tổ quốc./.

N. T. V.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.