Daily Archives: May 26, 2014

Mặt nạ rơi, sự nhem nhuốc của nhiều bộ mặt lộ rõ

Mặt nạ rơi, sự nhem nhuốc của nhiều bộ mặt lộ rõ

Bauxite Việt Nam

BVN xin trân trọng đăng lại dưới đây bài viết tâm huyết vừa công bố chưa ráo mực của đại lão nhạc sĩ Tô Hải. Khác với nhiều bài khác xuất hiện liên tục trên báo chí và mạng internet suốt hơn 3 tuần nay chủ yếu chĩa mũi nhọn vào hành vi ngang ngược của tên Đại Hán dám cắm chiếc vòi bạch tuộc vào sâu trong vùng biển Việt Nam để mong kiếm chác được những thùng dầu béo bở chẳng thuộc sở hữu của mình, đồng thời bày tỏ quyết tâm không khuất phục của cộng đồng dân Việt với truyền thống kiên cường chống giặc Bắc xâm lược từ hơn một ngàn năm, trong bài này, vị nhạc sĩ đã nói trúng một điều mà nhiều người lâu nay vẫn phập phồng mong đợi. Ấy là: quả thật vụ Giàn khoan HD 981 là một sự cố trước sau tất yếu không sớm thì muộn thế nào cũng xảy đến, song điều còn quan trọng hơn, đó lại chính là một cơ hội có một không hai để mọi thứ mặt nạ của các loại đào kép “đảng cử dân bầu” lâu nay vẫn ra sức múa may trình diễn trên các “diễn đàn chóp bu” nước ta – tuy cũng được một vài trống canh mua vui cho dân chúng nhưng đối với những ai là người hiểu biết thì cảm giác tê nghẹn ngày một trào ứ vượt quá sức chịu đựng – cứ tự nhiên nhi nhiên…  mà như có một sức mạnh vô hình nào lột phắt ra. Nay thì hầu như những mặt nạ đóng trò ấy đang lần lần theo nhau rơi rụng dây chuyền, dẫu muốn cũng không tài nào chộp lên đeo lại được nữa. Màn nhung từ từ khép, và con người đầy dũng khí yêu nước Tô Hải đã nhanh chóng đứng lên chỉ đích danh từng khuôn mặt thật trắng đen tròn méo lộ diện phía sau (tất nhiên chưa chỉ hết). Vì thế chúng tôi thấy không nhất thiết phải điểm lại từng mặt ở đây.

Riêng đối với ông Thủ tướng, trong một lần trao đổi với nhạc sĩ cũng mới đây thôi, chúng tôi có bóng gió rằng xin hãy chờ đợi sức bật của một “hạt nhân khỏe” ẩn trong cái bề ngoài có vẻ hơi “lổn nhổn vàng thau”, và lão nhạc sĩ hình như đã không mấy tán đồng. Thế nhưng trong bài viết này ông đã lên tiếng “nhìn lại”, về một phương diện nào đó cách nhìn còn tỏ ra thông thoáng hơn nhiều người. Cái bản tính thẳng băng đàng hoàng ở ông chính là đại biểu cho cốt tính xưa nay của dân tộc Việt – bao giờ cũng mở lòng ra đón những đứa con trở về đường ngay nẻo chính, mà đường ngay nẻo chính trước hết là ý chí quyết tâm bào vệ quyền độc lập thiêng liêng của Tổ quốc.

Vẫn biết trong một đất nước mà sự phân hóa giàu nghèo đang trở nên thực sự gay gắt và lợi ích nhóm ghê tởm lũng đoạn cả một bộ máy đã dẫn đến biết bao nhiêu bạo hành khủng khiếp của cơ quan chức năng đối với người dân khắp từ Nam chí Bắc, không phải cứ giữ được một vài mỏ dầu trên biển là dân nghèo sẽ được hưởng lợi đâu. Hãy nhìn vào hàng đoàn lũ dân oan mất đất, mất nhà cửa ruộng vườn, nhóm họp ngày một đông và kéo đi lê la vô vọng khắp nơi trên đất nước suốt mấy chục năm qua, tham gia vào đó có cơ man nào là những bà mẹ liệt sĩ, gia đình có công với cách mạng, thương binh, cựu chiến binh… thì không một ai có chút ảo tưởng mơ hồ viển vông nào như thế cả. Tuyệt nhiên không! Nhưng kỳ lạ là thế, cứ hễ có tiếng gọi Tổ quốc lâm nguy là không ai bảo ai, tự khắc một cảm hứng phấn khích đớn đau dồn hết lên mọi buồng tim khối óc làm cho ai cũng phải rạo rực xốn xang, và hầu như bất kỳ ai, chỉ trong khoảnh khắc đều có thể quên hết những bất công, ghẻ lạnh, áp bức mà người cầm quyền hàng ngày “biệt đãi” với mình. “Với những người không có gì hết thì TỔ QUỐC chính là tài sản duy nhất của họ” (A celui qui n’a rien, la PATRIE est son seul bien – Jean Jaurès – 1859-1914). Chỉ mới hôm qua đây thôi hai tiếng Tổ quốc đã làm cháy bùng lên ngọn đuốc sống tự thiêu của một người Phật tử thuần thành – Lê Thị Tuyết Mai – ngay trước dinh Thống nhất! Thử hỏi một anh giáo làng được giữ chân “thủ từ”, vốn có chút liêm chính vặt với hàng xã nhưng lại khúm núm trước kẻ thù truyền kiếp ngang nhiên xộc vào giết người cướp của, phá nát làng xóm mình và coi mình chỉ là một bù nhìn rơm không hơn không kém, có sánh được ngang gót chân của người phụ nữ đáng kính vừa nằm xuống hay không?

Vì thế, chúng tôi rất tán thành tiêu chí mà đại lão nhạc sĩ đưa ra, rằng người dân có thể dẹp bỏ ân oán để tôn xưng bất kỳ người nào mà không cần so đo tính toán, miễn là người đó từ giờ phút hệ trọng này thật tâm gánh vác ngọn cờ đi đầu tổ chức cho cả nước bảo vệ độc lập và chủ quyền của dân tộc. Hãy bắt tay ngay vào hành động chứ đừng có chỉ là… tuyên bố như mấy lâu nay ông từng tuyên bố rất dõng dạc từ Hội nghị quốc tế này sang diễn đàn đa phương nọ. Hãy làm những việc bức bách cần làm cho công cuộc cứu nguy đất nước, để khắp nơi xa gần trông ngắm và… luận bàn về hành vi của mình xem đã xứng mặt với tiêu chuẩn người cầm chịch quả quyết và có tầm nhìn bao quát giữa thời buổi hỗn loạn này được mấy phần rồi. Xin hãy lẹ lên đi! Còn như tất cả những chuyện cũng rất thiết thân khác – dân chủ, nhân quyền…  – vốn là quyền sống cơ bản không thiếu được với 90 triệu người dân, nói như Hồ Chí Minh “nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì“, mà trong Thông điệp đầu năm ông đã nhắc tới mà chưa thấy tăm bóng, thì dân chúng sẽ sẵn sàng thư lại nửa buổi đôi ngày, để rồi thế nào cũng sẽ xin được hầu chuyện tiếp dài dài với ông.

Mạn phép Osin Huy Đức dẫn thêm mấy câu của anh làm lời kết: “Giàn khoan 981 xuất hiện trước thềm Hội nghị ASEAN ở Myanmar và Diễn đàn kinh tế Manila như một trái banh được đặt vào chân Thủ tướng khi ông đang ở gần khung thành nhất. Những tuyên bố đúng lúc, ngang tầm nguyên thủ, đã khiến ông trở thành một người hùng. Thưa Thủ tướng, ông đã cùng bước, cùng dùng một ngôn ngữ sục sôi với người dân Việt Nam. Ông đã đi một đoạn đường khá xa. Đừng quay lại vì phía sau là dân chúng”.

BVN

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Lại một sai lầm chính trị ghê gớm của chính quyền Sài Gòn

Lại một sai lầm chính trị ghê gớm của chính quyền Sài Gòn

Phạm Chí Dũng

Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân Quận 1 Lê Trương Hải Hiếu vừa phạm ít nhất một sai lầm chính trị ghê gớm trên con đường công danh còn trẻ tuổi đời của vị quan chức con ruột của Bí thư thành ủy Sài Gòn.

Ngọn đuốc sống

“Nguyên nhân khiến người phụ nữ này tự thiêu là do bế tắc về cuộc sống và bức xúc việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trái phép, xâm phạm chủ quyền Việt Nam”, báo Thanh Niên trích lời phát biểu của ông Lê Trương Hải Hiếu trong cuộc họp báo diễn ra tại trụ sở UBND phường Bến Thành – nhanh một cách đáng kinh ngạc ngay vào ngày huynh trưởng Gia đình phật tử miền Quảng Đức Lê Thị Tuyết Mai đã “vị Pháp, vị Quốc thiêu thân” tại Dinh Thống Nhất ở Sài Gòn ngày 23/4/2014.

Trước năm 1975, địa điểm tuẫn tiết trên có tên là Dinh Độc Lập. Toàn bộ 7 biểu ngữ của người tự thiêu biểu lộ tinh thần và ý chí độc lập cho một dân tộc Việt Nam tự quyết, không chấp nhận làm tay sai cho lịch sử ngàn năm đô hộ của người Hán.

“Suốt mười ngày qua tôi sống thầm lặng và sôi sục lòng yêu nước, hôm nay tôi quyết chí đốt thân mình hòa ánh đuốc soi đường do những người xâm lược và ngoan cố chiếm đóng lãnh hải chúng tôi… Nguyện hồn thiêng đất nước cho con làm một việc yêu nước không gặp trở ngại, không có gì ngăn cản và đừng tìm cách cứu sống… Xưa kia hai bà Trưng hy sinh Thy Sách để nung nấu ý chí quân sỹ và nhân dân để chiếm đánh thành Ngọc Hồi, hôm nay tôi nguyện làm ngọn đuốc để hậu thuẫn, thêm sức mạnh cho cảnh sát biển cùng ngư dân” – những tâm nguyện cháy bỏng cuối cùng của nữ phật tử thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất – một tổ chức tôn giáo đã tồn tại từ lâu trong lòng dân tộc nhưng chưa từng được chính quyền thừa nhận tính chính danh.

Kẻ ác nào?

Ngôi chùa Tập Thành nhỏ bé và tĩnh tại nằm trên một con đường cũng thật bé nhỏ ở Sài Gòn. Vào buổi chiều thứ hai khi thi thể của người đàn bà hy sinh vì đạo pháp và dân tộc được quàn ở đây, gió chợt quăng quật trên sân chùa. Bầu trời như muốn chuyển giông tố. Chánh điện lặng người vì bàng hoàng và cảm phục. Lần đầu tiên và người đầu tiên ở Việt Nam dám dùng thân thể mình làm ngọn đuốc sống để phản kháng chiến dịch xâm lăng của Trung Quốc. Hành động ấy chỉ có thể so sánh với hơn 120 ngọn đuốc sống của các tu sĩ Tây Tạng phản kháng ách nô dịch tôn giáo từ Bắc Kinh trong suốt mấy năm qua.

Chánh điện nghiêm cẩn nhưng run rẩy trong những lời chan chứa vị tha của Hòa thượng Thích Không Tánh – Tăng đoàn Phật giáo Việt Nam thống nhất và cũng là một cựu tù nhân lương tâm với ba lần chịu án chính trị vì bất đồng chính kiến. Cái ác không thể tồn tại. Ngọn đuốc sống Lê Thị Tuyết Mai sẽ làm cho những kẻ ác phải thức tỉnh trước mối họa xâm lược không còn quá xa từ những kẻ vẫn ru ngủ dân chúng hai quốc gia bằng khẩu hiệu “Mười sáu chữ vàng”.

Không hề có một “bế tắc về cuộc sống” nào đối với người đã quyên sinh vì đất nước. Những đồng môn của bà Mai đã xác nhận rằng không phải chỉ mới đây, mà đã từ ba năm qua bà Lê Thị Tuyết Mai nung nấu ý định tự thiêu để ít nhất khơi dậy ngọn lửa tự hào và tự quyết dân tộc, nung cháy tình cảm đã trở nên vô cảm của hàng triệu người dân và quan chức trước hiện tình hiểm nghèo của Tổ quốc.

Tròn nửa thế kỷ sau hình ảnh quyên sinh của Hòa thượng Thích Quảng Đức tại Sài Gòn vào năm 1963, nữ phật tử Lê Thị Tuyết Mai đã trở thành bó đuốc sống khiến những người dân và trí thức còn vùi giấc trong “giấc mơ con đè nát cuộc đời con” phải giật mình tỉnh ngộ.

Người Việt nào?

Nhưng sự đau đớn báo hiệu linh cảm mất nước vẫn lại đến từ những người đang nắm vận mệnh đất nước song chưa hề tỉnh ngộ. Cho đến cả thời khắc nan nguy này và trước cả một sự hy sinh chưa từng thấy của người nữ phật tử, chẳng lẽ những quan chức “vì đảng quên thân” như ông Lê Trương Hải Hiếu vẫn chưa hài lòng? Hay họ còn muốn cái chết của con người viết hoa ấy phải gắn liền “Đạo pháp, Dân tộc” với “Chủ nghĩa xã hội”?

Một lần nữa, lại một lần nữa trong hai tuần liên tiếp, chính quyền Sài Gòn đã phạm phải những sai lầm chính trị ghê gớm, bất kể họ nhận lệnh và chỉ đạo từ cấp nào. Trận đàn áp cuộc biểu tình ôn hòa phản đối Trung Quốc của nhân dân vào ngày Chủ nhật 18/5/2014 đã thành công đến mức ngay cả một số cựu chiến binh và cách mạng lão thành cũng phải thề sẽ không xuống đường cho dù có được đảng và chính quyền kêu gọi, sẽ không làm bất cứ hành động nào để ủng hộ một chính quyền dối trá, cho dù Trung Quốc có phát hỏa chiến tranh xâm lược.

Một lần nữa, nhưng còn trầm trọng hơn rất nhiều, lối gán ghép dối trá của các quan chức chính quyền theo cách “bế tắc về cuộc sống” đối với ngọn lửa anh hùng Lê Thị Tuyết Mai đã biến thành một sự xúc phạm quá sức nặng nề đối với toàn bộ Phật giáo và tâm nguyện hy sinh của công dân Việt Nam, ngược chiều với khẩu ngữ “đại đoàn kết dân tộc” mà giới chức cầm quyền vẫn tuyên hô, khiến cho dân chúng phải bừng bừng phẫn nộ: “Họ là ai? Họ có còn là người Việt nữa hay không?”.

P.C.D.

Tác giả gửi BVN

Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Blog at WordPress.com.