Daily Archives: June 8, 2014

Học giả Mỹ bày kế đánh quỵ Trung Quốc

Học giả Mỹ bày kế đánh quỵ Trung Quốc

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6 năm 2014

Danquyenvn

Không còn tìm thấy bài này trên Tiền Phong, nhưng bài đăng lại của Dân Trí vẫn còn, nhưng thay chữ đánh quỵ bang “hạ”

Luttwak đề xuất phương án gây áp lực địa chính trị chiến lược lên Trung Quốc, đánh quỵ kinh tế của đại lục đến cấp độ không còn có thể gây ra các mối đe dọa, loại bỏ khả năng Trung Quốc thống trị thị trường thế giới.

 

Tác giả người Mỹ, một chuyên gia trong lĩnh vực chiến lược Edward Luttwak đã phân tích và bày kế khống chế Trung Quốc trong cuốn “Sự trỗi dậy của Trung Quốc đi ngược logic chiến lược phát triển» đã đưa ra những phân tích và luận điểm rất đáng chú ý về Trung Quốc. 

 Trung Quốc 'quá tự phụ' 

Trung Quốc ‘quá tự phụ’
E. Luttwak, một chuyên viên cao cấp tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (Center for Strategic and International Studies), trên quan điểm cá nhân của mình và cũng là một quan điểm khá độc đáo trong cuộc tranh luận về làm thế nào để kiềm chế “nguy cơ Trung Quốc”.
Luttwak tin rằng hiện tượng tăng trưởng địa chính trị của Trung Quốc trên ba vị trí cơ bản – kinh tế, sức mạnh quân sự và ảnh hưởng chính trị và ngoại giao – không thể tiếp tục mãi mãi và chắc chắn sẽ gây ra phản ứng từ các nước khác. Những nước này nhận thức được rằng sự phát triển tiềm lực quốc gia hùng mạnh của Trung Quốc đi cùng với việc thiết lập quyền kiểm soát và ảnh hưởng – đầu tiên ở châu Á và sau đó là trên quy mô toàn cầu.
Theo Luttwak, quyết định đúng đắn nhất của Trung Quốc là tự kiềm chế: Bắc Kinh duy trì một tốc độ tăng trưởng kinh tế cao, nhưng loại trừ khả năng tăng cường tương xứng về sức mạnh quân sự và ảnh hưởng chính trị. Chỉ theo phương án này, Trung Quốc có thể giảm thiểu những lo ngại của các nước khác và tránh bị đối đầu với một liên minh phản đối mạnh, tương tự như liên minh chống lại Đức vào đầu thế kỷ 20. Tuy nhiên, tác giả tin tưởng rằng, đợi cho Trung Quốc có một một tầm nhìn chiến lược như vậy là không thể.
Nguyên nhân chính của vấn đề này – tính tự phụ quá lớn của một siêu cường – tự phụ của một siêu cường được hiểu như là sự tập trung tối đa cho các công việc nội bộ và không hề quan tâm đến những gì đang xảy ra bên ngoài biên giới. Tính tự phụ còn được thể hiện ở trong lĩnh vực đối ngoại, các lãnh đạo hoàn toàn không muốn nghe và không muốn biết, các nước láng giềng họ nghĩ gì về mình. Căn bệnh tự phụ này là bản chất của các siêu cường – nước lớn như Mỹ, Nga, Ấn Độ. Nhưng với Trung Quốc, nó đặc biệt nghiêm trọng.

Trung Quốc đã quá tự phụ với sức mạnh của mình và say sưa với ‘giấc mơ Trung Hoa’. Ảnh: Nhà lãnh đạo Tập Cận Bình thị sát quân đội sau khi trở thành người đứng đầu nhà nước
Trung Quốc 'quá tự phụ'
Học giả Mỹ đánh giá Trung Quốc đã quá tự phụ với sức mạnh của mình và say sưa với ‘giấc mơ Trung Hoa’. Ảnh: Ông Tập Cận Bình thị sát quân đội sau khi trở thành người đứng đầu nhà nước.

Thứ nhất: Chính quyền Trung Quốc tập trung toàn bộ sự quan tâm của mình đối với những nguy cơ có thể đe dọa đến nền chuyên chính của giai cấp. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc không có quá nhiều thời gian và sức lực để nghiên cứu và phân tính những tiến trình phát triển của thế giới.
Thứ hai: Ảnh hưởng mạnh mẽ của truyền thống lịch sử – Trung Quốc tự coi mình là nước lớn và là trung tâm của thế giới, các nước láng giềng quanh đại lục được nhìn nhận như những nước nhược tiểu. Truyền thống này đã định hướng các mối quan hệ nước ngoài từ rất lâu và ảnh hưởng trực tiếp đến ngày nay, đồng thời là trở ngại khiến Trung Quốc không nhìn nhận được các nước khác như các đối tượng bình đẳng trong quan hệ quốc tế. Mặc dù có một nền văn hóa lâu đời, Trung Quốc rất thiếu kinh nghiệm trong các mối quan hệ quốc tế – đặc biệt là trong các quan hệ hợp tác hữu nghị với các nước đối tác trong khu vực.
Thứ ba: Một trong những ảnh hưởng tai hại đối với các nhà lãnh đạo Trung Quốc là niềm tin vào những lý luận chiến lược của các học giả Trung Hoa cổ đại, một trong những tác phẩm đó là “Nghệ thuật chiến tranh” của Tôn Tử. Những bài học lý luận, được trình bày trong tác phẩm đó – được xây dựng trên nền tảng kinh nghiệm của các cuộc chiến tranh trong nội bộ Trung Quốc ( có cùng ngôn ngữ, cùng văn hóa và tư duy chiến lược) đặc biệt trong thời kỳ “Chiến quốc” (thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên – 221 TCN).
Đạt đến giới hạn cuối cùng của chủ nghĩa thực dụng, luôn có xu hướng thúc đẩy giải quyết vấn đề bằng cách kích động một cuộc khủng hoảng, các kỹ thuật khác nhau của âm mưu và các thủ đoạn – những đặc điểm này và các đặc trưng khác của “Binh pháp Tôn tử” Trung Quốc có thể đạt hiệu quả trong bối cảnh của nền văn minh Trung Hoa, nhưng thường không đạt hiệu quả trong đối phó với các nền văn hóa và các dân tộc khác. Bằng chứng cho thấy rằng, huyền thoại về sự ưu việt của tư duy chiến lược và các chính sách đối nội, đối ngoại của Trung Quốc, tác giả Luttwak tin rằng thực tế là hơn một thiên niên kỷ, người Hán thực tế (người Trung Quốc) trong triều đại của mình chỉ trị vì có một phần ba thời gian. Các bộ tộc du mục dễ dàng xâm lược và đánh bại các triều đại Trung Quốc, những người tự hào là có tư duy “khôn khéo và đầy cơ mưu tầm chiến lược.”
Lầu Năm Góc: TQ là ‘đối tượng tác chiến số 1′
Sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc hiện đại và quan điểm cứng rắn không khoan nhượng của Bắc Kình về nhiều vấn đề (đặc biệt là trong các tranh chấp ở biển Hoa Đông và Biển Đông) đã dẫn đến thực tế là chống lại Bắc Kinh bắt đầu hình thành một liên minh không chính thức, trong đó bao gồm Ấn Độ, Nhật Bản, Úc, Đông Nam Á và các nước Châu Á -Thái Bình Dương khác. Hoa Kỳ, tất nhiên cũng tham gia vào liên minh và là động lực mạnh mẽ nhất. Tuy nhiên, Luttwak tin rằng sự hình thành của liên minh này không có quá nhiều xúi giục từ phía Washington. Những nước tham gia năng động nhất  là nước láng giềng bị o ép của Trung Quốc.

Chiến hạm Trung Quốc bắt đầu vươn ra Thái Bình Dương, thách thức vị thế thống trị của Mỹ lâu nay.
Chiến hạm Trung Quốc bắt đầu vươn ra Thái Bình Dương, thách thức vị thế thống trị của Mỹ lâu nay.
Trung Quốc đã và đang ráo riết phát triển vũ khí nhằm tiêu diệt các đội tàu sân bay Mỹ.
Trung Quốc đã và đang ráo riết phát triển vũ khí nhằm tiêu diệt các đội tàu sân bay Mỹ.

Trong một quan điểm, Úc đóng vai trò của một trong những nước khởi xướng và dẫn dắt chính sách ngoại giao đa phương chống Trung Quốc. Việt Nam là đất nước có lịch sử dân tộc chống ngoại xâm phương Bắc trong nhiều thế kỷ. Quan điểm phản kháng cũng được Mông Cổ duy trì quyết liệt và nhận thức được vấn đề không thể duy trì độc lập nếu rơi vào quỹ đạo ảnh hưởng của Trung Quốc.
Indonesia và Philippines được Luttwak trích dẫn như là ví dụ về các quốc gia, nửa đầu thập kỷ 1990 đã sẵn sàng làm bạn với Trung Quốc, nhưng sang đến thập kỷ 2000 đã kiên quyết phản đối Trung Quốc – mà đó là lỗi của Bắc Kinh, khi cách cư xử của quốc gia này trên Biển Đông trở nên không thể chấp nhận.

Câu chuyện đối ngoại chính trị tương tự cũng xảy ra với Nhật Bản trong mối quan hệ Trung Nhật. Không lâu lắm, vào khoảng năm 2009, khi đảng Dân chủ Nhật Bản lên nắm quyền, có cảm giác rằng Tokyo đang chuyển hướng dần về phía Trung Quốc và có thể nói là, âm thầm rơi vào tầm ảnh hưởng chiến lược của Trung Quốc. Nhưng những hành động gây căng thẳng do chính Trung Quốc tiến hành ở quần đảo Senkaku và trên biển Hoa Đông – Biển Đông đã gạch chéo lên tất cả mọi kế hoạch hợp tác hữu nghị và đẩy Nhật Bản về mối quan hệ ngày càng chặt chẽ hơn với Mỹ.

Căn cứ tàu ngầm của hải quân PLA ở Hải Nam.
Căn cứ tàu ngầm của hải quân PLA ở Hải Nam.

Trung Quốc luôn mơ về các hạm đội viễn dương với các đội tàu sân bay thống trị đại dương như Mỹ.
Trung Quốc luôn mơ về các hạm đội viễn dương với các đội tàu sân bay thống trị đại dương như Mỹ.
Và tích cực phát triển 'sát thủ' diệt tàu sân bay DF-21 nhằm đối phó tàu sân bay Mỹ.
Và tích cực phát triển ‘sát thủ’ diệt tàu sân bay DF-21 nhằm đối phó tàu sân bay Mỹ.

Một ngoại lệ trong xu hướng phản kháng Trung Quốc lại là Hàn Quốc, theo quan điểm của tác giả cuốn sách này, Hàn Quốc luôn thể hiện “sự phụ thuộc” vào Bắc Kinh. Đã từ lâu Hàn Quốc đã quá coi trọng nền văn minh Trung Hoa và trên thực tế khá lệ thuộc Trung Quốc trong lĩnh vực kinh tế. Để duy trì được khả năng tiếp cận nền kinh tế Trung Quốc, Hàn Quốc đã làm mờ đi những quan hệ còn lại của chính mình. Luttwak đưa ra một dự đoán cho quan điểm chính trị của Hàn Quốc – đó là giải pháp “Thoát ly chiến lược”, cho rằng không thể xem xét Hàn Quốc là một đồng minh đáng tin cậy trong liên minh phản kháng Trung Quốc.
Không chỉ riêng đối với Hàn Quốc, ngay cả chính quyền Mỹ cũng còn xa mới đạt được sự đồng thuận chống những nguy cơ từ Trung Quốc. Tác giả Luttwak cho rằng, chính sách đối ngoại đối với Trung Quốc của Mỹ bị ảnh hưởng bởi 3 nhóm lợi ích: nhóm thứ nhất là Bộ Tài chính, nhóm thứ hai là Bộ Ngoại giao và nhóm thứ ba – Bộ quốc phòng Mỹ.
Bộ Tài chính đại diện cho nhóm lợi ích của phố Wall. Đối với nhiều tập đoàn kinh tế mạnh của Mỹ, thương mại với Trung Quốc là một nguồn lợi nhuận vô cùng lớn. Bỏ qua nguồn lợi này, các tập đoàn không sẵn sàng. Lợi nhuận trong quý tiếp theo của một năm tài chính quan trọng hơn lợi ích lâu dài của an ninh quốc gia. Vì vậy, Bộ Tài chính luôn có quan điểm thân thiện với Trung Quốc.
Bộ Ngoại giao, đặc biệt là trong thời kỳ bà Hillary Clinton không phủ nhận tầm quan trọng hợp tác thương mại với Bắc Kinh, nhưng nhận định rằng, hầu hết các vấn đề lợi ích của Mỹ và Trung Quốc luôn luôi đối kháng lẫn nhau. Công bố chính sách đối ngoại của chính quyền Obama “Trở lại Châu Á – Thái Bình Dương”, theo Luttwak, không có gì khác hơn một chính sách đối ngoại chính trị nhằm ngăn chặn Trung Quốc.
Chính sách kiềm chế đối ngoại do Bộ Ngoại giao Mỹ tiến hành, được sự hỗ trợ bởi sức mạnh quân sự của Lầu Năm Góc. Bộ Quốc phòng Mỹ có quan điểm coi Trung Quốc là “kẻ thù chính” đồng thời lên kế hoạch tác chiến chiến lược, đưa ra các đơn đặt hàng vũ khí mới với quan điểm coi Trung Quốc là “đối tượng tác chiến số 1”.
Đánh quỵ bằng đòn phong tỏa
Tuy nhiên, tác giả Luttwak khẳng định, giải pháp quân sự để giải quyết vấn đề Trung Quốc là không thể được xét trên mọi góc độ, ngay cả trong trường hợp Quân đội Mỹ có ưu thế thống trị chiến trường. Trong kỷ nguyên của vũ khí hạt nhân, xung đột vũ trang giữa hai cường quốc quân sự có thể rất dễ dàng dẫn đến thảm họa toàn cầu.

Và tích cực phát triển 'sát thủ' diệt tàu sân bay DF-21 nhằm đối phó tàu sân bay Mỹ.
Mỹ hoàn toàn có khả năng phong tỏa con đường huyết mạch trên biển của Trung Quốc. Nhưng nếu Trung Quốc duy trì tốt quan hệ chiến lược với Nga thì không có gì bảo đảm chiến lược phong tỏa sẽ thành công.

Từ những quan điểm và phân tích đánh giá đã nêu. Tác giả Luttwak đưa ra những giải pháp nhằm giải quyết những nguy cơ từ phía Trung Quốc, mà theo tác giả là rất nghiêm trọng:
Giải pháp nhằm giải quyết vấn đề nguy cơ Trung Quốc, Luttwak đề xuất phương án gây áp lực địa chính trị chiến lược lên Trung Quốc, với mục đích làm giảm tốc độ tăng trưởng kinh tế của đại lục đến cấp độ không còn có thể gây ra các mối đe dọa, nhằm cân bằng lực lượng trên trường thế giới và loại bỏ khả năng Trung Quốc đạt được quyền thống trị thị trường thế giới. Mục tiêu đó có thể đạt được, nếu chặn được hàng hóa Trung Quốc trên các thị trường của các đối tác chính. Đồng thời với việc ngăn chặn khả năng Trung Quốc tiếp cận các tài nguyên khoáng sản và công nghệ, mang ý nghĩa sống còn với đời sống kinh tế Trung Quốc trong điều kiện hiện nay. Theo ông Luttwak đã có những dấu hiệu đối kháng đại lục trong lĩnh vực kinh tế: Úc cấm các công ty Trung Quốc mua các khu tài nguyên và nguyên liệu thô, Argentina và Brazil đã ra lệnh cấm các doanh nhân Trung Quốc mua các vùng đất đai nông nghiệp của họ, chính quyền Mỹ không cho phép các công ty Trung Quốc bỏ thầu trong các hợp đồng mua sắm công, v.v….
Tất nhiên, có thể gọi giải pháp đó là “phong tỏa kinh tế”, đòi hỏi rất nhiều thời gian, sức lực và quan hệ ngoại giao. Trong cái gọi là “phong tỏa địa chính trị Trung Hoa” vị trí then chốt đối với Mỹ lại chính là Nga. Luttwak đã nhận thấy một vấn đề khá rõ nét: Nếu người Mỹ và các đồng minh của họ tiến hành phong tỏa kinh tế Trung Quốc, vòng phong tỏa này sẽ không thành hiện thực nếu không có sự tham gia của Nga và các nước Trung Á, nằm trong tầm ảnh hưởng của Nga. Ngay cả trong trường hợp cứng rắn hơn, Mỹ phong tỏa quân sự đường biển, Trung Quốc vẫn có thể nhận được những nguồn nguyên liệu thô, năng lượng từ những đối tác Trung Á và châu Âu của họ.
Nếu tham gia phong tỏa kinh tế Trung Quốc có cả Nga và các nước Trung Á, thì nền kinh tế Trung Quốc sụp đổ. Rõ ràng, trong liên mình đối kháng với Trung Quốc, Moscow đóng vai trò then chốt chiến lược. Về vấn đề này, nếu Nhật Bản coi như là một thành viên chống Trung Quốc, ông Luttwak cho rằng Nhật Bản nên bình thường hóa quan hệ với Nga và có những xem xét mang tính xây dựng cho tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Nam Kuril: Tranh chấp nhỏ phải nhường cho lợi ích lớn – một liên minh ngăn chặn Trung Quốc.

Và tích cực phát triển 'sát thủ' diệt tàu sân bay DF-21 nhằm đối phó tàu sân bay Mỹ.
Trung Quốc rất cần Nga nhưng Nga chưa chắc đã cần Trung Quốc. Ảnh: Chủ tịch Tập Cận Bình đã chọn Nga là địa chỉ trong chuyến công du nước ngoài đầu tiên sau khi nằm quyền lực tối cao.

Mặc dù không nói ra, nhưng rõ ràng logic Luttwak đã nhận định vị thế vô cùng quan trọng của Nga trong mối quan hệ địa chính trị của Trung Quốc trên bản đồ thế giới. Trung Quốc cần Nga như một đối tác chiến lược sống còn trong khi Nga thì không. Về nguyên tắc, Nga có thể loại bỏ khả năng hợp tác kinh tế với Trung Quốc, dù có những tổn thất lợi ích không hề nhỏ. Trung Quốc đứng vị trí hàng đầu trong kinh doanh thương mại với Nga, nhưng Nga hoàn toàn không mua và không có những lợi ích mang tính tồn vong từ Trung Quốc. Đối với Trung Quốc, vấn đề thương mại thông suốt với Nga đóng vai trò sống còn có tính chiến lược trong hiện tại và tương lai.
Lịch sử thế giới đã chứng minh một chân lý mà Luttwak một lần nữa chứng minh lại: Trước nguy cơ một quốc gia trở thành một thế lực với những chính sách mang tính áp đặt ảnh hưởng cao, các quốc gia khác sẽ liên kết lại trong các hoạt động phản kháng hiệu quả. Trong trường hợp này có Trung Quốc.
Nhưng vấn đề tồn tại ở điểm, không phải lúc nào logic của sự cân bằng lực lượng cũng có ưu thế trước một thế lực áp đặt đơn cực. Trong lịch sử quan hệ thế giới không ít những ví dụ cho thấy, các quốc gia nhỏ hơn không chống lại được quyền lực ảnh hưởng của một cường quốc – thường là có nguyên nhân quan trọng – không có khả năng tổ chức được những hoạt động phản kháng tập thể (collective action problem) bản thân các nước thành viên cũng không có khả năng huy động các nguồn lực trong nước để đẩy lùi nguy cơ, cũng như sự không có sự chắc chắn về mối nguy hiểm chính đến từ hướng nào.
Từ góc nhìn của Luttwak cho thấy: sự trỗi dậy của Trung hoa đại lục trong giai đoạn gần đây đã gây lên những hoài nghi, lo lắng, và thậm chí sự phản kháng trong nhiều học giả, các nhà chính trí và các nhà lý luận chiến lược đối ngoại trong nền kinh tế toàn cầu hiện nay. Giải pháp phong tỏa nền kinh tế Trung Quốc từ một góc độ nào đó, có thể phản ánh những quan điểm của các chính trị gia phương Tây.
Lịch sử các cuộc đầu tranh kinh tế – chính trị đương đại sau Đại chiến thế giới lần thứ II cho thấy những mâu thuẫn đối đầu và sự phát triển mạnh mẽ. Sự trỗi dậy của Trung Quốc có thể không khác gì hơn như một áp lực địa chính trị buộc các nước trong khu vực và trên thế giới có một quan điểm, một góc nhìn và sự phát triển mới. Tương tự như Ấn Độ, trước những áp lực của Trung Quốc trên biên giới và trên Ấn Độ Dương, Ấn Độ cũng có những giải pháp đáp trả mạnh mẽ, như xây dựng một lực lượng hải quân hùng mạnh và sẵn sàng cho mọi hoạt động, từ đối ngoại chính trị đến đấu tranh vũ trang.

Theo Trịnh Thái Bằng
Tiền phong
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Liên minh Việt – Mỹ, một tất yếu của lịch sử Việt Nam hiện đại

Liên minh Việt – Mỹ, một tất yếu của lịch sử Việt Nam hiện đại

Nguyễn Hữu Quý

Boxitvn

Sau hơn một tháng Trung Quốc đưa giàn khoan Haiyang Shiyou 981 (HD981) trái phép vào vùng biển và thềm lục địa Việt Nam, người Việt có cơ hội để hiểu thêm về sự sai lầm của lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam (Đảng Cộng sản Việt Nam) khi đặt mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc như là một quan hệ chủ đạo trên con đường xây dựng và phát triển Đất nước.

1. Một thế giới không thể có “hai vua”

“Một nước không thể có hai vua”, hay “Một núi không thể có hai cọp”, đó là thành ngữ do chính người Tàu truyền lại, mà người Việt, hầu như ai cũng biết. Do chưa thể mạnh và cạnh tranh với Mỹ, cho nên tham vọng của Bắc Kinh trong thế kỷ 21 này, chỉ dám dừng lại ở G2, tức là chỉ mới hy vọng, cùng Mỹ lãnh đạo thế giới, và tự đặt mình ở vị trí số 2 sau Mỹ.

 

Tham vọng của Trung Quốc đâu chỉ là “đường lưỡi bò” (đường màu đỏ),

mà muốn chia đôi Thái Bình Dương mới Mỹ (đường màu xanh).

Nguồn ảnh: http://ttx.vn/phan-tich/3396/tham-vong-vien-duong-cua-hai-quan-trung-quoc

Bắc Kinh luôn có lối “ném đá dò sông”. Ngay trong “Hội nghị Thượng đỉnh An ninh châu Á – Đối thoại Shangri-La lần thứ 13”  (31/5-02/6) vừa rồi, giữa Mỹ và Trung Quốc đã có một cuộc họp kín, và tại cuộc họp đó, Trung tướng Vương Quán Trung (Wang Guanzhong) – Phó tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc, đưa ra lời đề nghị: “Mỹ hãy cùng hòa giải và cùng hợp tác giữa quân đội các ngài với quân đội Trung Quốc”. Do biết được tim đen của Bắc Kinh, Trưởng phái đoàn Mỹ, Bộ trưởng Quốc phòng, tướng Hagel, đã cho kết thúc cuộc họp chỉ sau 20 phút, lấy lý do “lịch trình bận rộn”, theo Washington Post đưa tin, và được báo motthegioi.vn trích dẫn (1).

Thế giới này sẽ về đâu, nếu Mỹ làm ngơ hoặc cùng hợp tác với Trung Quốc? Rất may, nước Mỹ lại không như vậy!

Kỷ niệm 25 năm “Sự kiện Thiên An Môn” (04/6/1989-04/6/2014), như thức tỉnh, không chỉ Việt Nam mà toàn thế giới. Bọn cộng sản Bắc Kinh họ tàn sát ngay cả Nhân Dân của họ. Không có lẽ lãnh đạo Việt Nam hiện nay không biết?

2. Hoa Kỳ, một dân tộc nhân bản

Có thể có nhiều người phản đối, khi nghe câu nói như vậy. Nhưng những người có hiểu biết nhất định không thể phủ nhận được rằng: văn hóa Mỹ được xây dựng trên nền tảng tôn trọng và yêu thương con người; lấy nhân quyền (quyền con người) là tối thượng… Không ngẫu nhiên mà nước Mỹ không chỉ đang đứng đầu thế giới không chỉ tiềm lực kinh tế, quốc phòng… (sức mạnh cứng), mà còn là “sức mạnh mềm”.

Hãy thử hỏi bất kỳ một người Việt Nam nào, nếu có điều kiện cho con đi du học nước ngoài, thì nước đầu tiên trong đầu họ là nước nào, nếu không phải là nước Mỹ?

Người Mỹ yêu thương ngay cả đến những con vật, dù chúng là nhỏ nhất. Trong bài viết “Nhà vịt ở WB” (2), của Blogger Hiệu Minh, nói về “Ở DC thấy vịt trời làm tổ ở gốc cây ngay giữa lối đi lại là bình thường. Dân chúng đi qua đứng ngắm vịt đẻ, vịt ấp và vịt con chui ra khỏi trứng”, kèm theo là ảnh mẹ con nhà vịt đi lại tự nhiên trên hè phố, ngay trước cổng WB, nơi Blogger Hiệu Minh làm việc. Rõ ràng, chỉ có một đất nước thanh bình, con người được giáo dục tử tế, yêu thiên nhiên, và quan trọng nhất, đó là không bị đói khát, mới có thể đối xử với thiên nhiên như vậy. Thành ngữ “Đất lành chim đậu” chỉ có ở những nước văn minh, khi con người không còn phải lo đến miếng ăn hàng ngày.

Tổ vịt trên phố I cắt đường 19 cạnh WB. Ảnh: Hiệu Minh

 Vợ chồng nhà vit đi qua cửa WB. Ảnh: Blog Hiệu Minh.

Nguồn ảnh: http://hieuminh.org/2013/05/16/nha-vit-o-wb/

 Một nước như nước Mỹ, một dân tộc như thế, tại sao Việt Nam lại không là đồng minh với họ? Đâu là nguyên nhân? Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ phải trả lời câu hỏi này trước lịch sử ngay từ hôm nay.

3. Để người Mỹ sửa chữa sai lầm

Đến lúc này, người Mỹ đã thực sự nhận ra sai lầm khi đồng ý để Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974.

Từ Đại học Maine, Hoa Kỳ, Giáo sư Ngô Vĩnh Long (người Mỹ gốc Việt) nói với BBC hôm 02/6/2014: “Theo tôi biết, trong nội bộ hai đảng ở Mỹ là đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa, đúng là có nhiều người nuối tiếc”.(3)

Vì vậy, Liên minh với Hoa Kỳ để xây dựng lại đất nước, từng bước trở thành cường quốc hùng mạnh để rồi có cơ hội đòi lại Hoàng Sa, một phần Trường Sa do Trung Quốc xâm lược… không chỉ là mong muốn của toàn thể Nhân Dân Việt Nam, mà có lẽ đó cũng là cách để nước Mỹ phần nào sửa chữa lại những sai lầm của họ.

4. Choáng váng!

Đến thời điểm hiện tại, Đảng Cộng sản Việt Nam vừa bị Bắc Kinh “tặng” cho hai cú đánh hiểm hóc, rất khó để gượng dậy trước Nhân Dân cũng như trong con mắt thế giới. Đó là:

– Sự trơ lỳ của Bắc Kinh sau khi đưa giàn khoan HD981 xâm phạm chủ quyền Việt Nam; Bắc Kinh đã từ chối gặp gỡ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, cũng như từ chối các cuộc đối thoại. Đường dây nóng được lập giữa nhiều ban ngành của hai bên, lúc này như không hoạt động, do phía Bắc Kinh coi thường Việt Nam mà không thèm nhấc máy.

– “Công thư Phạm Văn Đồng”, mà lần đầu tiên, một trong những người đại diện cho giới “sĩ phu Bắc Hà”, ông Nguyễn Khắc Mai, lên tiếng và gọi đó là: “rất phản độngMột công hàm có tác hại phản quốc phải hủy bỏ” (4).

Rồi đây, Bắc Kinh sẽ đưa ra nhiều bằng chứng khác nữa, trong số đó có thể là những cam kết tại “Hội nghị Thành Đô” (9/1990), mà đến hôm nay, “Hội nghị” này chỉ có số rất ít người Việt mới biết được. Rất có thể, Bắc Kinh sẽ tạo ra mâu thuẫn, khiến cho hai bên đối đầu và tạo cớ để “dạy cho Việt Nam một bài học nữa” trong thời gian tới, nhằm thể hiện sức mạnh, cũng như chuyển mâu thuẫn nội bộ ra ngoài.

Nếu như có lòng tự trọng, thì không chỉ người riêng đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam, mà cả tập thể Bộ Chính trị biết sẽ phải làm gì. Chúng ta hy vọng như thế!

Trong một bài viết đầy tính ẩn dụ, có tựa đề “Trò chuyện với cố vấn của Putin” (5), đăng trên Bauxite Việt Nam, ngày 05/6/2014, tác giả Nguyễn Đình Cống, viết:

… Nếu không biết kịp thời từ bỏ Mác và cộng sản mà cứ quyết tâm đeo bám thì chỉ có thể trở thành tay sai, lệ thuộc vào Trung Quốc, biến đất nước thành chư hầu của Trung Quốc, sẽ ngàn đời mang tội với dân tộc.

5. Liên minh Việt – Mỹ, một tất yếu của lịch sử Việt Nam hiện đại

Sẽ là quá thừa, khi tìm cách giải thích về sự cần thiết phải thiết lập Liên minh với Hoa Kỳ vào lúc này. Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đang hiểu vấn đề này hơn ai hết.

Vấn đề là, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ bản lĩnh chính trị để tự lột xác hay không mà thôi! Và quan trọng hơn, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam, có xác định được rằng: Liên minh Việt – Mỹ, là một tất yếu của lịch sử Việt Nam hiện đại,hay không mà thôi!

06.6.2014

N.H.Q.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

“Diên Hồng” chưa từng có của XHDS: Phải thành lập Công đoàn độc lập! (1)

“Diên Hồng” chưa từng có của XHDS: Phải thành lập Công đoàn độc lập! (1)

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6 năm 2014
Danquyenvn 

Ngày 05/06/2014, hơn 40 đại diện thuộc 15 tổ chức XHDS độc lập đã lần đầu tiên tham dự một cuộc họp mặt tại chùa Liên Trì, quận 2 do hội Cựu tù nhân lương tâm chủ trì (3 lần trước có họp, nhưng quy mô nhỏ hơn). 15 tổ chức XHDS bao gồm:

– Hội CTNLT, PNNQVN, Hội Ái Hữu tù nhân lương tâm – chính trị, Bầu bí tương thân, Truyền thông Chúa Cứu Thế, Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, Tin lành, Mạng lưới blogger VN, Con đường Việt Nam, Hiệp hội Dân oan, Liên đới dân oan tranh đấu, Diễn đàn XHDS, Boxit VN.

Tưởng nhớ các anh hùng, tử sĩ 

XHDS 1

Trước khi bắt đầu cuộc họp, Hòa thượng Thích Không Tánh đã kêu gọi các nhóm XHDS dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các tiền nhân, các anh hùng tử sĩ đã từng hi sinh cho quê hương, tổ quốc.

Hòa thượng giới thiệu về hội:

“Bác sĩ Nguyễn Đan Quế là đồng chủ tịch hội CTNLT cùng với linh mục Phan Văn Lợi, Phạm Bá Hải là điều phối viên, Phạm Chí Dũng là phát ngôn nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài cũng là thành viên ban điều hành của hội. Qua thảo luận, hội CTNLT quyết định tạm thời dùng chùa Liên Trì là nơi đặt trụ sở cho hội. Vì vậy, qua mấy tháng nay có một số nhóm Xã hội dân sự đã họp mặt tại đây trong tình thương, đoàn kết trong tình huynh đệ, xóa bỏ hết những tị hiềm và coi nhau như anh em ruột để cùng có một lí tưởng chung là Việt Nam có tự do, dân chủ, nhân quyền, tự do tín ngưỡng thật sư, làm cho Việt Nam thoát khỏi lệ thuộc ngoại bang như gần đây TQ đã lấn biển chúng ta. Đó là nỗi đau khổ của tất cả chúng ta – những ai có lòng yêu nước, nghĩ đến 4.000 năm văn hiến nước nhà”.

Hòa Thượng cũng nói về những sách nhiễu của chính quyền:

“Thay mặt chùa Liên Trì và hội CTNLT chào đón tất cả đại biểu của các hội đoàn dân sự có mặt hôm nay. Chúng tôi rất mừng vì các vị đã đến được đây vì công an, an ninh có 2 trạm canh đặt ở 2 đầu con đường. Phái đoàn của Cao Đài bị chặn không cho xe và nên phải đi bộ từ đầu đường đến chùa. Phái đoàn của Phó tổng lãnh sự Đức cũng bị chặn nên đã phải ra về.”

Bước tiến mới của XHDS

Nguyen Dan QueBác sĩ Nguyễn Đan Quế đánh giá rằng suốt mấy chục năm, đây là lần đầu có một buổi họp đông đủ nhiều hội nhóm, thành phần, tôn giáo, tuổi tác ở mọi nơi về họp. Để có được buổi họp hôm nay, trong điều kiện còn hạn hẹp về vật chất và đe dọa của chính quyền mà chùa Liên Trì đã đứng ra giúp các hội nhóm có được buổi họp đông đủ thế này thật là điều rất tốt.

“Đây là lần đầu tiên có một cuộc họp XHDS hoàn toàn do quần chúng lập ra, nhà nước có chấp nhận hay không là chuyện khác. Chúng ta có những hoạt động lợi ích cho dân tộc là đã sẵn sàng chấp nhận bị sách nhiễu. Hôm nay chúng ta gặp nhau được như vậy là quý lắm rồi, chúng ta gặp nhau trong tinh thần cởi mở, bình đẳng. 

Chúng ta chỉ có một nguyện vọng, lí tưởng là chúng ta muốn đất nước này khá hơn. Mỗi một tổ chức XHDS có một phương cách, chính sự khác nhau về phương cách, cách làm mới là sự phong phú của phong trào dân chủ của chúng ta hiện nay.

Đảng Cộng sản ở nước ta chỉ có một đường lối tuyên truyền và hoạt động gây hậu quả là: bây giờ đất nước rất nghèo nàn, lạc hậu. Chúng ta phải thiết lập nền dân chủ từ dưới lên, từ chính quý vị, chính tiếng nói ngày hôm nay, chính các vị dân oan, công nhân và các tôn giáo.

Hôm nay chúng ta cùng trao đổi ý kiến trong tinh thần thoải mái, yêu thương, thông cảm, coi nhau như anh em, kể tuổi tác, thành phần xã hội, bằng cấp…” – Bác sĩ Quế chia sẻ.

Quyền tự do hội họp

Chương trình họp mặt của các hội nhóm bàn về quyền tự do hội họp:

Quyền căn bản của chúng ta là có quyền đến đây ngày hôm nay mà không bị ngăn cản.

“Vì sao các anh hăm dọa tôi?”

Chúng ta phải tranh đấu để quyền này phải được công nhận. Quyền cơ bản này các nước trên thế giới đã công nhân, đã thực hiện… chỉ có những nhà nước độc tài là không công nhận thôi. Sau khi chúng ta có quyền tự do ngôn luận rồi thì chúng ta phải có quyền tự do hội họp, tự do lập hội.

“Tôi đi làm nghề gì đi nữa thì tôi phải có quyền bàn thảo và thành lập công đoàn để tranh đấu có quyền lợi của tôi. Hội đại diện cho tập thể này để thương thuyết với chủ nhân chứ không phải nhà nước này thành lập công đoàn như một cánh tay dài đàn áp công nhân”.

Tình hình hiện nay Việt Nam sẽ biến và chắc chắn phải biến, tất cả tùy thuộc vào sức mạnh XHDS, thời cơ đã có, các XHDS phải hoạt động mạnh mẽ để VN có được tự do dân chủ, không cho rối loạn, không đổ máu và không phụ thuộc ngoại bang.

“Cảm ơn giàn khoan HD-981!”

pham chi dungĐại diện Diễn đàn XHDS, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng phát biểu:

Như Hòa thượng Thích Không Tánh và BS Quế đã nói, đây là lần đầu tiên sau 1975, nhiều hội nhóm như vậy ngồi lại với nhau. Trước đây 3 tháng chúng ta đã có những cuộc họp XHDS nhưng chưa bao giờ đông đủ tập trung 15, 16 hội đoàn như thế này. Tôi cho đây là một sự kiện đầu tiên của sự thống nhất tương đối và manh nha nào đó cho nền dân chủ ở VN kể từ năm 2007 đến nay.

Cách đây một năm chúng ta thấy rằng việc tập hợp cơ số người bất đồng ý kiến với nhà nước như vậy là rất khó khăn, còn chỉ hai năm trước còn là việc không tưởng. Một năm trước vào tháng 6/2013, chính quyền vẫn còn bắt bớ các blogger… Trong 2 năm gần đây có một sự biến chuyển khá nhanh dù chúng ta chưa hài lòng,  nhưng cũng lí giải cho việc chúng ta được ngồi lại với nhau hôm nay mà không bị chặn ngoài kia. Vì sao chúng ta không bị chặn ở nhà trong khi chính quyền chỉ theo dõi dù họ nắm gần như toàn bộ chương trình của cuộc họp này?

Đặc biệt hôm nay sự có mặt của đại điện giáo hội PGVNTN và các chức sắc  PGHH, Cao Đài và Tin Lành là một điều đặc biệt, vô cùng đáng quý và vô cùng quan trọng.

Điều đó lí giải vấn đề gì? 

Chúng ta nên đặt câu hỏi đó là một xu thế hay không phải xu thế, để cùng thảo luận hôm nay.

Theo tôi đó là một xu thế, vấn đề này tiếp nối cuộc gặp mặt mà một số bạn blogger ở đây đã có gặp phái đoàn EU vào ngày 20/5/2014. Đó là lần đầu tiên Liên Minh Châu Âu tổ chức ngay tại thủ đô Hà Nội cuộc gặp với các hội đoàn dân chủ độc lập và nhà nước mà trước đây chưa hề có. Đó là một điều đáng ngạc nhiên! Tuy nhiên, nếu họ có thể làm điều đó thì tại sao ở đây không diễn ra được điều tương tự?

Xu thế thứ hai là tạm lắng một sự kiện gây xáo trộn toàn bộ đời sống chính trị, xã hội ở Việt Nam là giàn khoan HD-981. Riêng với bản thân tôi, thật lòng tôi phải “cám ơn giàn khoan HD-981″ vì họ đã gây ra một sự kiện làm trái tim yêu nước của nhiều người hội tụ lại.

Ở Việt Nam từ xưa đến nay, dù ở trong thời kì triều đình thối nát rệu rã như thế nào từ Đinh, Lê, Lý, Trần và Hậu Lê, cứ mỗi khi đất nước lâm nguy thì lòng người lại hội tụ, lại có một “Diên Hồng” nào đó. Nếu không phải là “Diên Hồng” do triều đình tổ chức thì vẫn có “Diên Hồng” của lòng dân, trong lòng dân và từ người dân mà ra. Tôi cho cuộc họp này cũng là một “Diên Hồng” nho nhỏ mà chúng ta tụ họp lại với nhau và để tìm cách phát triển đất nước, để phát  triển được đất nước thì phải làm sao để khắc phục và hồi phục những khó khăn hiện nay.

Một trong những khó khăn đó là họa xâm lăng của Trung Quốc, và họ cũng vừa “biếu cho chúng ta một món quà”. Món quà đó cũng tiếp nối một sự kiện rất quan trọng là: Làm cho một số thành phần chính khách ở trong trở nên quyết đoán, dứt khoát hơn với xu hướng ngã về các nước phương Tây so với trước đây là phụ thuộc hoàn toàn vào “thiên triều” Bắc Kinh.

Đó là một xu hướng tốt

Tôi xin điểm lại một số nét để quý vị thấy là không phải vô cớ mà sau một tuần xảy ra sự kiện HD-981 và trong bối cảnh tàu Trung Quốc liên tục xâm lấn, gây hấn tàu Việt Nam thì Tư lệnh quân đội Mỹ ở châu Á – Thái Bình Dương đã bắn tiếng trên Reuters rằng: “Hoa Kì mong muốn thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam”. Theo tôi đó là tín hiệu rất quan trọng, vì vấn đề đối tác chiến lược từ trước tới giờ chưa được phát ra từ phía Mỹ.

Vấn đề chiến lược ở đây gắn liền vấn đề an ninh và quân sự, có nghĩa là người Mỹ bắt đầu chìa tay cho Việt Nam về an ninh và quân sự. Đó là sự kiện hết sức quan trọng và nó liên quan tới hai vấn đề khác: một là hiệp định thương mại, đối tác xuyên châu Á- TBD (TPP), và hai là bán vũ khí sát thương cho VN. Điều đó có nghĩa là nhà nước VN phải coi đây là cơ hội và phải nắm cơ hội đó, vì sẽ không còn cơ hội nào khác. Nếu họ để vuột mất cơ hội lần này thì họ sẽ mất tất cả và bị phụ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc, lúc đó không ai có thể cứu họ được nữa.

Có thể tình hình như thế đã dẫn tới tuyên bố của Tổng thống Obama về khả năng lần đầu tiên Mỹ điều binh tới biển Đông trong trường hợp xảy ra xung đột ở Biển Đông. Đó là tuyên bố cứng rắn đầu tiên của Obama trong hai nhiệm kì nhiệm đương chức của ông về Biển Đông. Điều đó lại dẫn tới một tuyên bố khác của ông Nguyễn Tấn Dũng ở Việt Nam, cũng là tuyên bố đầu tiên trong hai nhiệm kì của ông về thái độ có vẻ như hơi cứng rắn về tình hữu nghị “viễn vông” nào đó với Trung Quốc.

Không phải vô cớ mà vừa rồi ĐBQH Hoàng Hữu Phước đột ngột xoay 180 độ từ việc chống biểu tình sang đồng thuận với biểu tình. Tôi có cảm giác rằng trong 10 ngày vừa qua có một sự thỏa thuận nào đó giữa nhà nước Việt Nam và Hoa Kỳ để một số chính khách VN đột ngột thay đổi thái độ, quay sang ủng hộ những điều mà chúng ta đang đấu tranh là vấn đề tụ tập, lập hội, biểu tình và thành lập công đoàn độc lập.

Trên đây là sơ bộ một số nét cho thấy rằng chúng ta ngồi đây an toàn, không bị ngăn trở là có lý do của nó. “Người ta” không dám ngăn trở vì đây là vấn đề xu thế chứ không phải người ta không muốn ngăn trở.
Quyền lập hội và công đoàn độc lập

Vấn đề thứ hai là sắp tới chúng ta sẽ bàn về quyền lập hội và công đoàn độc lập. Tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta phải tách bạch ra là những hội nhóm dân sự làm sao có thể tận dụng được cơ hội trong thời gian sắp tới. Theo tôi thì trong vòng một năm nay, đây là bước ngoặt thứ hai mở ra cho XHDS ở VN. Không loại trừ khả năng trong nửa cuối năm 2014 sẽ có đột biến tổng hợp, trong đó có những đột biến tạo điều kiện cho sự phát triển của XHDS.

Nhưng điều kiện đó là cái gì nếu chúng ta không thể thống nhất được, không thể phát triển số lượng và nâng cao về mặt chất lượng? Mục tiêu của XHDS là phải tác động được tới thể chế chính sách và đổi mới thể chế . Chính sách có tiêu cực, trong đó có vấn đề công đoàn độc lập, vậy làm sao chúng ta phải huy động được sức ảnh hưởng đối với 2 triệu công nhân ở VN, làm sao chúng ta có thể tận dụng được xu thế là nhà nước VN hiện nay đang phải từng bước chấp nhận không chỉ mô thức XHDS mà phải chấp nhận luôn cả vấn đề công đoàn độc lập.

Hiện nay VN không thể tham gia TPP nếu không chấp nhận công đoàn độc lập. Họ cũng đang dần phải chấp nhận công đoàn độc lập theo phương thức mà họ gọi là phân cấp về địa phương hoặc họ đề nghị ân hạn 5 năm để họ dần thay đổi. Nhưng Hoa Kì không chấp nhận điều đó và người Mỹ đang nắm cán cân. Sắp tới chúng ta sẽ cần hướng tới những người công nhân, nông dân và nhiều hơn nữa. (còn tiếp)

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.