Daily Archives: July 10, 2014

Tin từ gia đình Nguyễn Văn Minh – người bị giam tại trại giam An Bình –

Tin từ gia đình Nguyễn Văn Minh – người bị giam tại trại giam An Bình – Đồng Tháp cùng với Bùi Thị Minh Hằng và Nguyễn Thị Thuý Quỳnh từ ngày 11/2/ 2014.

Fb Hoahao Comchay – Hôm qua, 8-7-2014, tôi (Bùi Thị Diễm Thuý) cùng 2 con mình đến thăm gặp anh Nguyễn Văn Minh, hiện đang bị tạm giam tại trại giam An Bình, tỉnh Đồng Tháp.
Tôi đến nơi lúc 8h30, vào gởi đồ và xin được thăm gặp, thì được cán bộ ở đây đùn đẩy trách nhiệm cho bên cảnh sát điều tra. Buộc lòng tôi đến cơ quan cảnh sát điều tra để mong được giải quyết. Đến đây, nhân viên cảnh sát điều tra không giải quyết liền mà cho chúng tôi đợi hơn 1 tiếng hồ, rồi nhận được câu trả lời: ở đây không có giải quyết trường hợp của anh Minh, chị hãy đến Viện kiểm soát. Buồn bã, thất vọng tôi lầm lũi đến Viện kiểm soát để một lần nữa mong được giải quyết.
Tôi đến Viện kiểm soát lúc 11h, nhân viên Viện kiểm soát cho hay là đã hết giờ, hãy quay lại lúc 1h30.
Đầu giờ chiều, tôi trở lại. Nhân viên viện kiểm soát bảo tôi ngồi đợi để cơ quan giải quyết. Hơn 20 phút sau, 4 nhân viên gồm (2 thuộc viện kiểm soát, 2 của công an điểu tra) dắt tôi đến trại giam.
2 giờ rưỡi chiều, lần đầu tiên sau hơn 5 tháng tôi mới được gặp lại chồng mình.
Thời gian trại giam cho phép gặp là 15 phút, anh Minh xin thêm 5 phút và được cán bộ đồng ý.
Anh Minh kể: rất nhiều lần cán bộ trại giam đến để bắt anh nhận tội. Có lần 2 cán bộ quản giáo đánh anh. Ngoài ra, họ dùng dùi cui, khăn ém vào miệng bắt anh lăn tay nhận tội. Anh Minh tự ĐẬP ĐẦU mình để phản đối những hành động đàn áp của cán bộ quản giáo, và quyết không ký vào bất kỳ văn bản nhận tội nào.
Trong thời gian hạn hẹp như thế, anh kể về cuộc sống hằng ngày trong trại giam. Anh còn an ủi gia đình và nói: mọi người đừng lo lắng cho anh, tinh thần anh vẫn mạnh mẽ. Hãy gởi lời hỏi thăm đến tất cả mọi người, cảm ơn mọi người đã quan tâm giúp đỡ, và lo lắng cho anh trong thời gian qua.
 
Cuối cùng anh nhắn tôi và 2 con: “tháng sau nếu đi thăm mà cán bộ không cho gặp mặt thì hãy về đội khăn tang cho anh
Categories: Hội Đồng Trị Sư | Leave a comment

MỘT KIỂU PHẢN ỨNG THỦ THỈ

MỘT KIỂU PHẢN ỨNG THỦ THỈ

Nguyễn Văn Tuấn

Sáu ngư dân đã bị Tàu cộng bắt dưới họng súng, và lôi về Tàu. Không ai biết họ đang bị giam ở đâu và tính mạng ra sao. Đã BỐN ngày trôi qua. Phía VN phản ứng ra sao? Nói chung là phản ứng như thủ thỉ. Nhưng qua những cái gọi là phản ứng này chúng tôi mới thấy tình cảnh của ngư dân là giống như “đem con bỏ chợ”. Đây là vài cái tít tiêu biểu:

Thoạt đầu là xác định vị trí bị bắt:

• “Cục Kiểm ngư xác minh địa điểm TQ bắt 6 ngư dân Việt”

• “Đề nghị Trung Quốc cung cấp vị trí tọa độ, lý do bắt 6 ngư dân và tàu cá Việt Nam”

Rồi xem ra chẳng ăn thua gì, tiếp đến là:

• “Trung Quốc phải giải thích việc bắt sáu ngư dân Việt Nam”

• “Yêu cầu Trung Quốc làm rõ tọa độ nơi bắt 6 ngư dân”

Nhưng vui nhất là:

• “Phóng viên nước ngoài lo lắng ngư dân Việt bị Trung Quốc tấn công”

Nhờ kẻ cướp xác định tọa độ? Đúng là một yêu cầu chỉ làm cho kẻ cướp cười xòa. Thế lực lượng hải quân và kiểm ngư ở đâu mà không theo dõi được tàu đánh cá? Tôi hiểu một cách bình thường nếu khuyến khích (hay xúi dục) ngư dân ra đánh cá thì phải có cái gì hỗ trợ người ta chứ, ít nhất là hệ thống thông tin hay định vị để liên lạc với tổng đài. Nhưng đến khi sự việc xảy ra, chúng ta mới biết ngư dân chẳng được hỗ trợ gì!

Rồi lại yêu cầu kẻ cướp giải thích tại sao bắt?! Tại sao không yêu cầu giải thích tại sao chúng húc vào tàu kiểm ngư và ngư thuyền của VN? Có lẽ trong khi lúng túng, các quan chức đưa ra hết cái adhoc hay đến cái adhoc nọ. Điều này chứng tỏ họ không có lên kế hoạch đối phó trong tình huống xấu nhất xảy ra cho ngư dân.

Đọc cái tít kí giả nước ngoài lo lắng cho ngư dân VN tôi chỉ biết xấu hổ. Người ta chẳng có bà con họ hàng gì với mình mà người ta còn quan tâm đến tính mạng của ngư dân mình. Còn phía VN đã ba ngày qua chưa chứng minh bằng hành động mối quan tâm như người nước ngoài chưa?

Bộ Ngoại giao vẫn im lặng. Các lãnh đạo vẫn im lặng. Bây giờ mà có ai nói gì hay làm gì thì cũng chẳng ai thèm nghe và tin, vì nếu thật lòng thì nên làm ngay lúc dân mình bị nạn, còn làm sau khi bị áp lực nào đó thì chưa chắc là hành động thành thật. Ấy vậy mà ngư dân cứ được khuyến khích bám biển!

Có một yêu cầu đơn giản mà họ không dám nói ra: thả ngư dân VN vô điều kiện.

——

Ghi thêm: sau viết xong cái entry này tôi mới đọc được tin có cái hội gọi là “Hội nghề cá” ra yêu cầu thả ngư dân. Cái hội này lâu lâu xuất hiện ra yêu cầu này yêu sách nọ, nhưng tôi nghĩ hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì và cũng chẳng ai nghe. Vấn đề là giữa hai quốc gia, và Bộ Ngoại giao hay bộ nào đó liên quan phải có trách nhiệm ra tuyên bố, chứ cái hội vô danh đó thì chỉ làm trò hề cho Tàu. (Thú thật, chỉ đọc qua tên là thấy khó chịu. Tại sao không là hội ngư nghiệp như trước 1975 người ta vẫn gọi; tại sao phải sửa lại thành hội “nghề cá”?).

N.V.T.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.