Daily Archives: July 13, 2014

Vì nƯỚc, vì ĐẠo quên mình.

Người viết Bạch Thư Tuyệt Mệnh.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

TÂM THƯ VỀ NGÀY ĐẠI LỄ

TÂM THƯ VỀ NGÀY ĐẠI LỄ

 

Kính thưa quý đồng đạo và quý đồng bào,

 

Năm nay, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương xin kính mời quý vị tham dự Đại Lễ Kỷ Niệm 75 Năm Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Phật Giáo Hòa Hảo, được tổ chức tại Hội Quán số 12432 đường Euclid, bên cạnh ngã tư đường Lampson, thành phố Garden Grove.

 

Nhân dịp thiêng liêng trọng đại này, chúng tôi muốn cùng quý vị ôn nhuần lời dạy của Đức Thầy và ưu tư của chúng ta.

 

                    Trả nợ thế nghĩa ân trọn vẹn

                    Cảnh non bồng kỳ hẹn ngày kia

 

Đây là lời của Đức Huỳnh Giáo Chủ.

 

Nợ thế tức là nợ đời, nợ Tứ Ân mà ta đã thọ trong kiếp sống. Vì vậy, ta có bổn phận phải đền trả, bởi vì ta đã thọ nhận vay mượn nó từ thuở bé thơ cho đến lúc thành nhân.

 

Cái công ơn cha mẹ nuôi nấng đẻ đau, 9 tháng cưu mang, 3 năm bú mớm. Rồi ân tấc đất ngọn rau tạo nên kiếp sống này. Ân được dìu dắt về tâm linh đạo đức, còn ân về Đồng Bào và Nhân Loại nữa. Cho nên ta có trách nhiệm phải cố gắng đền đáp một cách tận tình. Ta sẽ tu không thành nếu nợ đời chúng ta không trả, dù có muốn hay không thì cũng phải:

 

                    Tu đền nợ thế cho rồi

                    Thì sau mới được đứng ngồi tòa sen

 

*

 

                    Thấy dân thấy nước nghĩ mà đau

                    Quyết rứt cà sa khoát chiến bào

                    Đuổi bọn xâm lăng gìn đất nước

                    Ngọn cờ Độc Lập phất phơ cao.

 

Con đường cứu nước với chương trình Dân Chủ Xã Hội tiên tiến được Đức Huỳnh Giáo Chủ mở ra là một sinh lộ thực tiễn cho dân tộc Việt. Trước hiểm họa xâm lấn của Trung Cộng, một quốc nạn có thể đưa đến diệt vong, mộtBiển Đông sôi sục như chảo dầu, một biển lửa sắp bùng cháy, kể cả trên đất liền, hiệu ứng với lời tiên tri của Tứ Thánh Tam Hoàng Thơ, đặc biệt là của Đức Huỳnh Giáo Chủ:

 

                    Đất Bắc Kỳ sao quá ruộng sâu

                    Tàu Man đến đó giăng câu đặt lờ

 

Hay là:

 

                    Mặt nước biển lô nhô lặn hụp

                    Chim đua bay cá lại tranh mồi

                    Ngọn thủy triều nô nức sục sôi

                    Bầu trái đất một phen luân chuyển.

 

Để cảnh tỉnh cho những đầu óc nô lệ Tàu cộng, ngay từ năm 1946 khi trả lời cho cụ Phạm Thiều (đại diện Việt Minh) mời Đức Thầy tham chánh, bằng những lời thơ xin trích ra đây 2 câu của cụ Phạm Thiều:

 

                    Sao còn lãnh đạm với đồng bang

                    Toan trút cho ai gánh trị an

 

Đức Thầy đáp họa:

 

                    Nhìn xem Trung quốc khách lân bang

                    Cứ cố xỏ ngầm sao trị an?

 

Và đặc biệt với hai câu như một lời cảnh tỉnh:

 

                    Ngàn năm Bắc địch dày bừa

                    Mà còn đứng dậy tống đưa quân thù.

 

Hỡi những đầu óc mông muội hãy tỉnh thức mau lên kẻo trễ.

 

Kính thưa quý đồng hương, quý đồng đạo,

 

Chúng ta sẽ kỷ niệm ngày Đức Thầy bị cộng sản ám hại, tức là ngày Đức Thầy Thọ Nạn Đốc Vàng, chúng ta đang tổ chức Đại Lễ Kỷ Niệm lần thứ 75 ngày Đức Thầy khai sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo. Không những tưởng niệm công đức mở đạo cứu đời của Ngài, mà còn tưởng nhớ đến công lao cứu dân cứu nước khi Đức Thầy dấn thân vào con đường đấu tranh chống Pháp để giành Độc Lập qua các Mặt Trận và Phong Trào do Đức Huỳnh Giáo Chủ thành lập hay cộng tác. Nhất là Ngài đã thành lập chánh đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội.

 

Để tưởng nhớ đến công đức của một vị Phật đã lâm phàm giáo dân độ chúng, đưa muôn người thoát khỏi biển mê sông khổ mà quy về chơn tâm thật tánh để đạt đến cảnh hạnh phúc bình an, tâm linh giác ngộ, như Ngài đã từng bày tỏ:

 

                    Huyền pháp thâm trầm thơm bất tuyệt

                    Vô Vi chánh Đạo hỡi người ơi.

 

Hay một hoài bão chưa thành khi non sông còn dưới ách nông nô độc tài toàn trị. Một đất nước phú cường, một chế độ không độc tài không cộng sản chưa thực hiện được, thì Đức Thầy đã vắng mặt.

 

                    Nước non tan vỡ bởi vì đâu

                    Riêng một ta mang nặng mối sầu

                    Lòng những hiến thân mưu độc lập

                    Nào hay tai họa áp bên lầu.

 

                    *

 

                    Bên lầu tiếng súng nổ vang tai

                    Trời đất phụ chi kẻ trí tài

                    Mưu quốc hóa ra người phản quốc

                    Ngàn thu mối hận dễ nào phai.

 

Kính thưa quý vị,

 

Thư vắn tình dài, chúng ta có thể nghe tiếp hay chia sẻ tâm sự của nhau vào dịp Kỷ Niệm lần thứ 75 ngày Đức Thầy khai sáng Đạo sẽ được Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo tổ chức vào ngày Chủ Nhật 29 tháng 6 năm 2014, lúc 2 giờ chiều tại Hội Quán số 12432 đường Euclid, góc Lampson và Euclid.

 

Một lần nữa xin nhắc lại, ở góc đường Euclid và Lampson, quý vị sẽ thấy trên nóc Hội Quán có treo cờ và biểu ngữ tung bay phất phới, thì đó là địa điểm chào mừng quan khách.

 

Xin quý đồng đạo và đồng hương coi đây là thơ mời chính thức phổ biến sâu rộng trên làn sóng truyền hình và truyền thanh cũng như trên báo chí và internet.

 

Với lòng vô cùng trân trọng và tri ân, sự hiện diện của quý vị là niềm khích lệ lớn lao đối với chúng tôi trên bước đường tầm cầu chân lý, đồng thời phụng sự hữu hiệu cho dân tộc và đạo pháp.

 

Ban Tổ Chức Đại Lễ trân trọng kính mời.

 

 

TM Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Ban Tổ Chức Đại Lễ Kỷ Niệm.

 

– Tiến Sĩ Lê Phước Sang, Hội Trưởng HĐTSTƯ. Trưởng Ban Tổ Chức Đại Lễ. Cell: 832-397-9813.

 

– Huyền Tâm Huỳnh Long Giang, Tổng Vụ Trưởng Phổ Thông Giáo Lý. Tổng Thư Ký Ban Tổ Chức Đại Lễ. Cell:714-720-5271

 

Xin lưu ý: Đậu xe trên đường Lampson hay những địa điểm thuận tiện gần đó.

 

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

LỜI KÊU GỌI

LỜI KÊU GỌI

BẢO VỆ CHỦ QUYỀN ĐẤT NƯỚC

TRƯỚC HÀNH ĐỘNG XÂM LẤN CỦA TRUNG QUỐC

_______

– Quý vị Lãnh đạo Tinh thần các Tôn giáo.

– Quý vị Lãnh đạo các Đảng phái, Cộng đồng, Đoàn thể Việt Nam hải ngoại.

– Quý vị Cựu Quân nhân QLVNCH và Sĩ quan, Binh lính Quân đội Nhân dân Việt Nam.

– Toàn thể Quý Đồng hương và Đồng bào cùng anh chị Thanh niên Sinh viên Việt Nam

Kính thưa Quý vị,

Ngày 1 tháng 5 năm 2014 vừa qua, nhà cầm quyền Trung Quốc đã ngang ngược đưa giàn

khoan dầu HD-981 và nhiều tàu kể cả chiến hạm vào hoạt động tại khu vực thuộc lô dầu khí

143, hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, chỉ cách bờ

biển nước ta khoảng 120 hải lý, không xa khu vực mà Tập đoàn Exxon Mobil đã phát hiện

trử lượng lớn khí đốt (gas). Theo truyền thông quốc tế đây là giàn khoan nước sâu lớn nhất

và tân tiến nhất trị giá hàng tỷ đôla của Trung Quốc, dài 114m, rộng 90m, cao 136m, có thể

hoạt động ở độ sâu 3.000m. Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra chuyện Trung Quốc gây

hấn Việt Nam liên quan đến việc tìm kiếm năng lượng, nhưng là lần đầu tiên Trung Quốc thực

hiện hoạt động khai thác dầu mỏ tại vùng nước thuộc tuyên bố chủ quyền của Việt Nam.

Trong quá khứ, năm 1974 Trung Quốc đã xâm chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa từ quyền

quản lý của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa và một số đảo đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa

của Việt Nam năm 1988 rồi hung hăng tuyên bố chủ quyền lãnh hải, quyền khai thác các tài

nguyên lòng biển trong chiến lược mở rộng quyền, chủ quyền của Bắc Kinh tại Biển Đông và

cái gọi là “đường lưởi bò chín đoạn”.

Kính thưa quý vị, là người Việt Nam, ai trong chúng ta cũng nhận rõ chưa bao giờ đất nước

mình lại lâm vào tình trạng cực kỳ bi thảm, nguy khốn như hiện nay: Bên trong thì thượng

tầng lãnh đạo phe phái tranh giành sát phạt nhau, kinh tế tuột dốc, văn hóa đạo lý suy đồi, xã

hội hỗn loạn vô kỷ cương. Ngoại bang với sự tiếp tay của tham quan nội địa, đã xâm nhập sâu

vào lãnh thổ Việt, thành lập những phố, những làng người Trung Quốc loang lỗ khắp cùng đất

nước; Bên ngoài thì hải quân, hải tuần Trung Quốc vây bắt, khủng bố, ức hiếp ngư dân Việt.

Họ ngang nhiên xâm lấn đưa giàn khoan vào sâu trong vùng biển kinh tế Việt Nam như chỗ

không người; Họ còn xây căn cứ, xua tàu chiến, lăm le nuốt trọn cả vùng biển trời, hải đảo của

chúng ta. Quả thật vận mệnh tổ quốc Việt Nam như con thuyền chông chênh vô chủ.

Trong hoàn cảnh ấy, vì hệ lụy trong guồng máy đảng trị, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam

mãi loay quay yếu ớt chống chỏi, mong cầu hòa nhưng không hiệu quả với kẻ xâm lược

phương Bắc. Tình đồng chí Quốc tế Cộng sản không những không giúp được Cộng sản Hà

Nội thoát khỏi con quái vật đói khát Bắc Kinh mà lại còn gây thêm khó khăn khi chống đở.

Giữa cảnh Tổ Quốc lâm nguy, dù vô cùng bất bình phẫn nộ trước thái độ khiếp nhược của nhà

đương trị Việt Nam nhưng không thể vì vậy mà đành tâm để mặc cho lãnh thổ, lãnh hải nước

nhà rơi vào tay giặc nên sau khi tiếp xúc, thảo luận, lắng nghe tâm ý của nhiều vị lãnh đạo các

tôn giáo, đảng phái, cộng đồng, đoàn thể khắp nơi – chúng tôi gồm những cá nhân người Việt

đang tạm cư tại nhiều nước trên thế giới thuộc mọi thành phần dân tộc Việt Nam quyết định

phát động “Phong Trào Bảo Toàn Trường Sa, Đòi Lại Hoàng Sa” vận động toàn dân Việt

Nam trong và ngoài nước cùng đứng lên bảo vệ non sông, chống quân xâm lược Trung Quốc.

Mục tiêu của Phong trào là:

Thứ nhất: Tố cáo hành động xâm lăng Hoàng Sa và xâm lấn Trường Sa thuộc Việt Nam của

nhà cầm quyền Trung Quốc trước công luận Quốc tế.

Thứ Hai: Kiên quyết bác bỏ đòi hỏi ngang ngược và phi lý của nhà cầm quyền Bắc Kinh về

cái gọi là “chủ quyền lãnh hải Đường lưỡi bò” và kêu gọi Liên Hiệp Quốc cùng các quốc

gia trên thế giới chính thức phủ nhận giá trị về tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh và xác định

Quyền Tự Do Lưu Thông Trên Biển Đông.

Thứ Ba: Vinh danh, tri ơn những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống, anh dũng hy sinh tại Hoàng

Sa và Trường Sa để bảo vệ chủ quyền đất nước.

Thứ Tư: Sát cánh cùng với nhân dân trong nước, đòi hỏi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam

phải cởi bỏ sự lệ thuộc chính trị, đứng dậy công khai cùng với Philippines và các nước khác

khởi kiện nhà cầm quyền Trung Quốc về những hành động xâm lược tại Hoàng Sa, Trường Sa

và những vi phạm trên Biển Đông.

Thứ Năm: Kêu gọi nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên,

sáng suốt và can đảm mở ra sinh lộ mới cho đất nước, chuyển đổi và xây dựng một chế độ dân

chủ hợp lòng dân. Cùng với mọi thành phần dân tộc trong và ngoài nước xây dựng thế đoàn

kết lớn, khơi mở nội lực dân tộc để bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải, triệt tiêu mọi âm mưu đồng

hóa Việt Nam của Trung Quốc.

Thứ Sáu: Khẩn thiết kêu gọi đồng bào, nhất là anh chị em thanh niên, sinh viên Việt Nam

quốc nội và hải ngoại cùng dấy lên một phong trào yêu nước bảo vệ và dành lại chủ quyền

Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

Kính thưa Quý Vị,

Không ai yêu nước Việt Nam bằng người Việt Nam và cũng không ai cứu được nước Việt

Nam nếu người Việt Nam không muốn đứng lên tự cứu. Trong nhận thức đó, bằng tất cả

quyết tâm và vì quyền lợi tối thượng của dân tộc, chúng tôi tha thiết mong được sự đồng cảm,

ủng hộ và tham gia “Phong Trào Bảo Toàn Trường Sa, Đòi Lại Hoàng Sa”.

Trân trọng cám ơn Quý Vị và kính chào “Đoàn Kết – Quyết Thắng”.

Hoa Kỳ, ngày 09 tháng 5 năm 2014

Thay mặt nhóm chủ trương

 

_______________

Nguyễn Văn Nam

Tổng Bí Thư

Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

TÂM THƯ VỀ NGÀY ĐẠI LỄ

TÂM THƯ VỀ NGÀY ĐẠI LỄ

 

Kính thưa quý đồng đạo và quý đồng bào,

 

Năm nay, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương xin kính mời quý vị tham dự Đại Lễ Kỷ Niệm 75 Năm Đức Huỳnh Giáo Chủ Khai Sáng Phật Giáo Hòa Hảo, được tổ chức tại Hội Quán số 12432 đường Euclid, bên cạnh ngã tư đường Lampson, thành phố Garden Grove.

 

Nhân dịp thiêng liêng trọng đại này, chúng tôi muốn cùng quý vị ôn nhuần lời dạy của Đức Thầy và ưu tư của chúng ta.

 

                    Trả nợ thế nghĩa ân trọn vẹn

                    Cảnh non bồng kỳ hẹn ngày kia

 

Đây là lời của Đức Huỳnh Giáo Chủ.

 

Nợ thế tức là nợ đời, nợ Tứ Ân mà ta đã thọ trong kiếp sống. Vì vậy, ta có bổn phận phải đền trả, bởi vì ta đã thọ nhận vay mượn nó từ thuở bé thơ cho đến lúc thành nhân.

 

Cái công ơn cha mẹ nuôi nấng đẻ đau, 9 tháng cưu mang, 3 năm bú mớm. Rồi ân tấc đất ngọn rau tạo nên kiếp sống này. Ân được dìu dắt về tâm linh đạo đức, còn ân về Đồng Bào và Nhân Loại nữa. Cho nên ta có trách nhiệm phải cố gắng đền đáp một cách tận tình. Ta sẽ tu không thành nếu nợ đời chúng ta không trả, dù có muốn hay không thì cũng phải:

 

                    Tu đền nợ thế cho rồi

                    Thì sau mới được đứng ngồi tòa sen

 

*

 

                    Thấy dân thấy nước nghĩ mà đau

                    Quyết rứt cà sa khoát chiến bào

                    Đuổi bọn xâm lăng gìn đất nước

                    Ngọn cờ Độc Lập phất phơ cao.

 

Con đường cứu nước với chương trình Dân Chủ Xã Hội tiên tiến được Đức Huỳnh Giáo Chủ mở ra là một sinh lộ thực tiễn cho dân tộc Việt. Trước hiểm họa xâm lấn của Trung Cộng, một quốc nạn có thể đưa đến diệt vong, mộtBiển Đông sôi sục như chảo dầu, một biển lửa sắp bùng cháy, kể cả trên đất liền, hiệu ứng với lời tiên tri của Tứ Thánh Tam Hoàng Thơ, đặc biệt là của Đức Huỳnh Giáo Chủ:

 

                    Đất Bắc Kỳ sao quá ruộng sâu

                    Tàu Man đến đó giăng câu đặt lờ

 

Hay là:

 

                    Mặt nước biển lô nhô lặn hụp

                    Chim đua bay cá lại tranh mồi

                    Ngọn thủy triều nô nức sục sôi

                    Bầu trái đất một phen luân chuyển.

 

Để cảnh tỉnh cho những đầu óc nô lệ Tàu cộng, ngay từ năm 1946 khi trả lời cho cụ Phạm Thiều (đại diện Việt Minh) mời Đức Thầy tham chánh, bằng những lời thơ xin trích ra đây 2 câu của cụ Phạm Thiều:

 

                    Sao còn lãnh đạm với đồng bang

                    Toan trút cho ai gánh trị an

 

Đức Thầy đáp họa:

 

                    Nhìn xem Trung quốc khách lân bang

                    Cứ cố xỏ ngầm sao trị an?

 

Và đặc biệt với hai câu như một lời cảnh tỉnh:

 

                    Ngàn năm Bắc địch dày bừa

                    Mà còn đứng dậy tống đưa quân thù.

 

Hỡi những đầu óc mông muội hãy tỉnh thức mau lên kẻo trễ.

 

Kính thưa quý đồng hương, quý đồng đạo,

 

Chúng ta sẽ kỷ niệm ngày Đức Thầy bị cộng sản ám hại, tức là ngày Đức Thầy Thọ Nạn Đốc Vàng, chúng ta đang tổ chức Đại Lễ Kỷ Niệm lần thứ 75 ngày Đức Thầy khai sáng Đạo Phật Giáo Hòa Hảo. Không những tưởng niệm công đức mở đạo cứu đời của Ngài, mà còn tưởng nhớ đến công lao cứu dân cứu nước khi Đức Thầy dấn thân vào con đường đấu tranh chống Pháp để giành Độc Lập qua các Mặt Trận và Phong Trào do Đức Huỳnh Giáo Chủ thành lập hay cộng tác. Nhất là Ngài đã thành lập chánh đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội.

 

Để tưởng nhớ đến công đức của một vị Phật đã lâm phàm giáo dân độ chúng, đưa muôn người thoát khỏi biển mê sông khổ mà quy về chơn tâm thật tánh để đạt đến cảnh hạnh phúc bình an, tâm linh giác ngộ, như Ngài đã từng bày tỏ:

 

                    Huyền pháp thâm trầm thơm bất tuyệt

                    Vô Vi chánh Đạo hỡi người ơi.

 

Hay một hoài bão chưa thành khi non sông còn dưới ách nông nô độc tài toàn trị. Một đất nước phú cường, một chế độ không độc tài không cộng sản chưa thực hiện được, thì Đức Thầy đã vắng mặt.

 

                    Nước non tan vỡ bởi vì đâu

                    Riêng một ta mang nặng mối sầu

                    Lòng những hiến thân mưu độc lập

                    Nào hay tai họa áp bên lầu.

 

                    *

 

                    Bên lầu tiếng súng nổ vang tai

                    Trời đất phụ chi kẻ trí tài

                    Mưu quốc hóa ra người phản quốc

                    Ngàn thu mối hận dễ nào phai.

 

Kính thưa quý vị,

 

Thư vắn tình dài, chúng ta có thể nghe tiếp hay chia sẻ tâm sự của nhau vào dịp Kỷ Niệm lần thứ 75 ngày Đức Thầy khai sáng Đạo sẽ được Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo tổ chức vào ngày Chủ Nhật 29 tháng 6 năm 2014, lúc 2 giờ chiều tại Hội Quán số 12432 đường Euclid, góc Lampson và Euclid.

 

Một lần nữa xin nhắc lại, ở góc đường Euclid và Lampson, quý vị sẽ thấy trên nóc Hội Quán có treo cờ và biểu ngữ tung bay phất phới, thì đó là địa điểm chào mừng quan khách.

 

Xin quý đồng đạo và đồng hương coi đây là thơ mời chính thức phổ biến sâu rộng trên làn sóng truyền hình và truyền thanh cũng như trên báo chí và internet.

 

Với lòng vô cùng trân trọng và tri ân, sự hiện diện của quý vị là niềm khích lệ lớn lao đối với chúng tôi trên bước đường tầm cầu chân lý, đồng thời phụng sự hữu hiệu cho dân tộc và đạo pháp.

 

Ban Tổ Chức Đại Lễ trân trọng kính mời.

 

 

TM Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và Ban Tổ Chức Đại Lễ Kỷ Niệm.

 

– Tiến Sĩ Lê Phước Sang, Hội Trưởng HĐTSTƯ. Trưởng Ban Tổ Chức Đại Lễ. Cell: 832-397-9813.

 

– Huyền Tâm Huỳnh Long Giang, Tổng Vụ Trưởng Phổ Thông Giáo Lý. Tổng Thư Ký Ban Tổ Chức Đại Lễ. Cell:714-720-5271

 

Xin lưu ý: Đậu xe trên đường Lampson hay những địa điểm thuận tiện gần đó.

 

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-Năm . Tinh Thần PGHH bất-diệt

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-Năm . Tinh Thần

PGHH bất-diệt

Bồ Tát HUỲNH PHÚ SỔvà Phật Giáo Thời Ðại 

Lê Hiếu Liêm

 

Chương một: Dẫn nhập Việt Nam và Phật Giáo đầu thế kỷ hai mươi. 

 

Đầu thế kỷ 20, tư tưởng Nho Giáo, thống trị độc tôn đất nước từ Thời Hồ Quý Ly, nhà Lê và nhà Nguyễn suốt 400 năm, hoàn toàn sụp đổ. Tư tưởng Phật Giáo, ngự trị vinh quang trong thời đại Lý Trần từ thế kỷ thứ 11 đến cuối thế kỷ 14, suy đồi tận gốc. Tư tưởng Tây Phương và tôn giáo của nó, Thiên Chúa Giáo La Mã, bị đại đa số trí thức và nhân dân coi như sản phẩm và công cụ của chế độ Thuộc Địa và thực dân Pháp nên vẫn không được chấp nhận. Ý thức hệ Cộng Sản cũng như các tư tưởng mới khác chưa ra đời. Cả một khoảng trống tư tưởng, cũng có nghĩa là một khoảng trống tôn giáo và chính trị, to lớn bao trùm trên một nước Việt Nam bị nô lệ, bóc lột, áp bức, lạc hậu và nghèo đói. Nhưng đây cũng là môi trường lý tưởng cho sự ra đời của những tư tưởng mới, những tôn giáo mới, những chính đảng mới và những phong trào mới: Phong trào Đông Du và Việt Nam Duy Tân Hội của Phan Bội Châu từ năm 1904,Đông Kinh Nghĩa Thục của Lương Văn Can và các nhà Nho tiến bộ năm 1907, tư tưởng dân quyền và dân chủ của Phan Chu Trinh suốt hai mươi năm (1905-1925), phong trào chống thuế ở Trung Kỳ năm 1908, vụ đầu độc lính Pháp ở Hà Nội cùng năm, Việt Nam Quang Phục Hội năm 1912, cuộc khởi nghĩa ở Trung Kỳ và ở Huế năm 1916 của Thái Phiên, Trần Cao Vân, Lê Ngung, vua Duy Tân…, phong trào Hội Kín ở miền Nam năm 1913-1916 lan rộng khắp Lục Tỉnh và cuộc tấn công Sài Gòn năm 1916. Các hoạt động này đã liên tục diễn ra từ đầu thế kỷ 20 đến cuối đệ nhất thế chiến.

Tuy nhiên mãi đến đầu thập njiên 20 Việt Nam mới thật sự thức dậy với sự ra đời Việt Nam Thanh Niên Cách mạng Đồng Chí Hội và Tân Việt Cách Mạng Đảng năm 1925, Đạo Cao Đài năm 1926, Việt Nam Quốc Dân Đảng năm 1927, Cuộc khởi nghĩa Yên Bái và sự ra đời của Đảng Cộng Sản Đông Dương năm 1930 và phong trào Sô Viết Nghệ Tỉnh 1930-1931.

 

Trong thời gian sôi động này, từ 1925 trở đi, Phật Giáo cũng đã thức dậy. Từ năm 1923, thiền sư Khánh Hòa và thiền sư Thiện Chiếu đã thành lập, tại chùa Long Hòa ở Trà Vinh, Hội Lục Hòa Liên Hiệp với mục đích vận động thành lập một Hội Phật Giáo Việt Nam toàn quốc để chấn hưng Phật Giáo. Thiền sư Thiện Chiếu, khác hẳn tất cả tăng sĩ Phật Giáo đương thời, là một tăng sĩ có tân học. Ông đã đi ra Trung và Bắc vận động thống nhất Phật Giáo năm 1927 nhưng bất thành.

Năm 1928 thiền sư Khánh Hòa xây dựng Thích Học Đường và Phật Học Thư Xã tại Chùa Linh Sơn, Sài Gòn và năm 1929 Ông cho ấn hành tạp chí Viên Âm, tập san Phật Học đầu tiên bằng quốc ngữ tại Việt Nam, đặt trụ sở tại chùa Xoài Hột, Mỹ Tho. Cùng thời, thiền sư Thiện Chiếu xuất bản một tạp chí Phật Học nhắm vào giới thanh niên trí thức lấy tên là Phật Hòa Tân Thanh Niên, đặt tòa soạn tại chùa Chúc Thọ ở Gia Định.

 

Năm 1931 thiền sư Khánh Hòa cùng nhiều tăng sĩ và cư sĩ thành lập Hội Phật Học đầu tiên tại Việt Nam, lấy tên là Hội Nam Kỳ Nghiên Cứu Phật Học và thiền sư Từ Phong được mời làm Chánh Hội Trưởng. Hội ra tờ Từ Bi Âm năm 1932. Thiền sư Khánh Hòa, cùng người cộng sự thân tín là thiền sư Thiện Chiếu đã đóng vai trò tiền phong khai mở phong trào chấn hưng Phật Giáo và hiện đại hóa Phật Giáo, chuyển động sâu rộng lịch sử Phật Giáo và lịch sử Việt Nam trong suốt 65 năm qua.

Tại miền Trung, thiền sư Giác Tiên mở Phật Học Đường  tại chùa Trúc Lâm năm 1929 và ủy thác cho đệ tử là bác sĩ Lê Đình Thám thành lập Hội An Nam Phật Học năm 1932. Hội quy tụ đông đảo những danh tăng và cư sĩ trí thức tại miền Trung. Cư sĩ Lê Đình Thám được bầu làm Hội Trưởng và vua Bảo Đại được mời làm Hội Trưởng Danh Dự. Hội ra tạp chí Phật Học Viên Âm năm 1933. Năm 1934, thiền sư Giác Tiên, cư sĩ Lê Đình Thám… đã thành lập Trường An Nam Phật Học, trong đó có mở cấp Đại Học Phật Giáo. Đặc biệt hơn nữa là Hội đã phát động phong trào “Chỉnh Lý Tăng Già” rất quyết liệt để loại trừ ra khỏi tăng già những thành phần phạm giới, bất xứng. Chính nhờ những nổ lực cấp tiến này mà Phật Giáo miền Trung đã đóng được một vai trò quan trọng trong những thập niên sau đó.

Năm 1934 các thiền sư Trí Hải, Tâm Ứng, Tâm Bảo cùng với giới cư sĩ trí thức tên tuổi tại Hà Nội như Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn Văn Tố, Dương Bá Trạc, Trần Văn Giáp, Nguyễn Năng Quốc, Nguyễn Hữu Kha, Bùi Kỷ, Lê Dư… thành lập Bắc Kỳ Phật Giáo Hội, bầu cư sĩ Nguyễn Năng Quốc làm hội trưởng và suy tôn thiền sư Thanh Hanh làm Thiền Gia Pháp Chủ. Đặc biệt là trong buổi lễ suy tôn Pháp Chủ này, cư sĩ Trần Trọng Kim đã thuyết pháp về đề tài; “Thập Nhị Nhân Duyên”. Hội ra tạp chí Đuốc Tuệ năm 1935 và phát triển mạnh mẽ khắp miền Bắc (Nguyễn Lang, Phật Giáo Việt Nam Sử Luận, q 3, t 51-173).

Đặc tính của cả ba Hội Phật Học tại ba miền là vai trò nổi bật của giới trí thức cư sĩ, là thuần túy Phật học và sinh hoạt Phật sự. Thời điểm 1925-1945 là thời điểm chuẩn bị trong kiên nhẫn và thầm lặng. Các hội Phật Học đã làm đúng chức năng và vai trò lịch của mình, một cách khiêm tốn, từ đống gạch vụn đổ nát của nền Phật học và Phật Giáo Việt nam trong thời Thực Dân Pháp thống trị.

Trong thời kỳ này xuất hiện những con người đặc biệt, xuất sắc và những tư tưởng mạnh mẽ, quyết liệt, trong Phật Giáo cũng như ngoài Phật Giáo. Từ đầu thập niên 30, tư tưởng Phật Hộc của Thích Thiện Chiếu đã là những quả bom chấn động. Và năm 1939 Huỳnh Phú Sổ xuất hiện làm một cuộc cách mạng tôn giáo, cải cách toàn bộ và triệt để Phật Giáo chưa từng có trong hai ngàn năm lịch sử Phật Giáo Việt Nam. Miền Nam, một vùng đất lạ lùng và kỳ diệu…

 

An Hòa Tự

Phan Chu Trinh từ Pháp trở về Sài Gòn năm 1925, đất nước bùng lên những làn sóng tư tưởng dân quyền và dân chủ. Ông khẳng định phải tìm nguyên nhân mất nước trong sự mất đạo đức, mất luân lý, trong bài diễn thuyết Đạo Đức và Luân Lý Đông Tây, và ông cũng khẳng định chế độ quân chủ chuyên chế là nguyên nhân chính làm mất nước trong bài thuyết giảng Quân Trị Chủ Nghĩa và Dân Trị Chủ Nghĩa tại Sài Gòn năm 1925. Ông mất năm sau đó và đám tang ông cùng với cuộc vận động ân xá nhà chí sĩ Phan Bội Châu đã khơi bùng phong trào yêu nước và yêu tự do dân chủ trên toàn quốc, đặc biệt là trong giới thanh niên.

Nhưng dữ dội, bốc lửa và sấm sét trong tư tưởng yêu nước chống thực dân cũng như tư tưởng tự do dân chủ, trong thời này, chỉ có Nguyễn An Ninh là đi xa nhất, quyết liệt nhất. Là một thanh niên miền Nam,Ông đi du học ở Pháp và trở về nước với bằng cử nhân Luật. Lợi dụng quy chế thuộc địa của Nam Kỳ, nơi mà báo chí bằng tiếng Pháp được tự do, không bị kiểm duyệt, Ông ra tờ La Cloche fèlèe (Tiếng Chuông Rè) từ năm 1923 đến năm 1926. Ông tự xưng tờ báo của Ông là “cơ quan tuyên truyền tư tưởng Pháp”, lấy tư tưởng của kẻ xâm lăng để đập những nhát búa tạ vào chế độ Thực Dân, đồng thời tờ báo cũng tự nhận là “cơ quan chuẩn bị cho tương lai dân tộc”. Thật là độc đáo và tuyệt vời.

Ngoài việc phê bình kịch liệt, thẳng tay chính sách và chế độ thực dân, Ông cổ võ cho việc đào tạo một tầng lớp thanh niên Việt Nam tân học, có văn hóa, có lý tưởng, có chí khí, có năng lực và có tổ chức vàÔng tuyệt đối tin vào sức mạnh và vào tương lai của nhân dân Việt Nam. Ông chủ trương một nước Việt Nam thống nhất từ Nam chí Bắc và trở về lịch sử dân tộc để tìm niềm tin và sức mạnh. Ông hô hào, khi chỉ mới ngoài 20 tuổi, “Chẳng những phải duy trì những giấc mộng vĩ đại, mà còn phải tổ chức thành một nhóm quan trọng để chuẩn bị cho tương lai”. Không những tư tưởng táo bạo, độc đáo, mới lạ, kiến thức của Ông cũng rất uyên bác. Khi Thống Đốc Nam Kỳ tuyên bố: “Xứ này không cần trí thức”. Ông đã viết bài trả lời bốc lửa: “… Những thảm khổ của chúng ta ngày nay, còn gì nữa, đúng là do tổ tiên của chúng ta đã sờ mó vào cây kiến thức. Hạng trí thức đã làm đảo lộn thế giới, làm hư hỏng hạnh phúc của thế giới. Hãy nguyền rủa tên tuổi của Prométhé, kẻ đã lấy trộm chút lửa của Trời. Hãy nguyền rủa con người đã bày ra cái ná cao su cho trẻ con bắn đá vào trán ông khổng lồ… Trí Tuệ, đó là cái tai hại. Trí tuệ, đó là con rắn cuốn quanh thân cây đã làm cho chúng ta vĩnh viễn mất cõi thiên đường… Nói đến vai trò giáo dục, vai trò văn minh của các ông chủ xứ Đông Dương này, thưa các ông, điều ấy làm ta mỉm cười… Người ta đã quỳ lụy bái phục những vị “đem ánh sáng tới”, những vị “làm điều kỳ diệu ở Ấu Châu”… Cái gì kỳ diệu? Thực ra cái kỳ diệu đó là, chỉ trong một thời gian ngắn thôi, người ta đã có thể làm cho trình độ trí thức của người Nam đã thấp đi lại càng rơi vào chỗ cực kỳ dốt nát. Cái kỳ diệu đó là người ta đã có thể, trong một thời gian ngắn như thế, xô đẩy một dân tộc có tư tưởng dân chủ, ngã nhào vào tình trạng nô lệ hoàn toàn“. (Trần Văn Giàu, Sự Phát Triển Của Tư Tưởng ở Việt Nam Từ Thế Kỷ 19 đến Cách Mạng Tháng Tám, q2, t 311).

Nguyễn An Ninh cũng là một trong những nhà trí thức tân học đầu tiên nghiên cứu Phật Học và hoàn thành một tác phẩm Phật Học quan trọng, cuốn “Phê Bình Phật Giáo”. Sau thời kỳ hoạt động sôi nổi từ 1923 đến 1926, Nguyễn An Ninh bị ở tù trong thời gian 1926-1927, sau đó Ông về nghiên cứu Phật Giáo. Trên bàn làm việc của Ông, có một cái chuông, một cái mõ, Ông cạo trọc đầu và đi chân không.Ông nghiên cứu Phật Giáo qua tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức và các hoạt động Phật Giáo trong nước. Cuốn Phê Bình Phật Giáo xuất bản năm 1937 là kết quả của sự nghiên cứu này. Tựa đề của cuốn sách, 70 năm sau cũng không có ai dám viết một cuốn sách Phật Học có tựa đề thách thức và can đảm như vậy. Mục đích và phương pháp luận còn mới lạ, táo bạo hơn, đó là “so sánh Phật Giáo với thời đại của nó để chỉ chỗ hay, chỗ đúng hơn của nó đối với các thuyết khác và so sánh Phật Giáo với thời đại này để chỉ sai lầm của Phật Giáo“. Tác phẩm này được giới trí thức, giới chính trị cũng như giới Phật Giáo chú ý đặc biệt.

Nhưng không gây sóng gió và tranh luận suốt nhiều năm trời như những tác phẩm của Thích Thiện Chiếu.Đối với Tăng, Ni, Phật Tử thập niên 30, những tư tưởng Phật Học của Thích Thiện Chiếu là những tiếng sét ngang tai. Ngày nay đọc lại, chắc chắn quý vị tăng sĩ, cư sĩ và Phật Tử cũng không khỏi giựt mình, chấn động và suy nghĩ. Những tư tưởng này, được viết từ thập niên 30, ngày nay, cuối thập niên 90, vẫn còn mới, còn táo bạo, còn chứa đầy sức nặng của đá tảng và sức nổ của sấm sét. Thích Thiện Chiếu là tinh hoa sáng chói của Phật Giáo trong thập niên 20, 30. Ông đã đi tiền phong trong mọi lãnh vực chấn hưng và hiện đại hóa Phật Giáo Việt Nam trong thế kỷ 20 này.

Ta phải đứng trên một đỉnh núi cao, mới hy vọng nhìn thấy những cái gì chưa ai nhìn thấy, những cái gì nằm khuất sau dãy núi cao. đó có thể là những dãy núi cao hơn, hay là một đại dương mênh mông hay là một bình nguyên rực rỡ. Thích Thiện Chiếu là một ngọn núi cao của Phật học và Phật Giáo Việt Nam trước đệ nhị thế chiến. Ta hãy đứng trên đỉnh núi cao ngất, hùng tráng này để nhìn rõ một đỉnh núi cao ngất, hùng vĩ khác, là Cư sĩ, Bồ Tát, Giáo Chủ Huỳnh Phù Sổ.

|Muc Luc| |Ch.1| |Ch.2| |Ch.3| |Ch.4| |Ch.5| |Ch.6| |Ch.7| |Ch.8| |Ch.9| |Ch.10|TK|

[BHH430] [PGHH] [THƯ VIỆN PGHH]

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY HIỆU TRIỆU

SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ SÁNG

SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU

GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ

SÁNG

HLTL TRONG NƯỚCTÔN GIÁO5/14/2014

 

PHẬT GIÁO HÒA HẢO

THUẦN TÚY

HIỆU TRIỆU

Hỡi anh em trong nhà Nam Việt!

Nhớ nước ta hùng liệt thuở xưa.

Ngàn năm Bắc địch vày bừa,

Mà còn đứng dậy tống đưa quân thù.

Tiếng roi lại bình Ngô sát Đát,

Sử xanh còn ngào ngạt hương thơm. . .

 

Là con Hồng cháu Lạc, chúng ta làm sao quên được những trang sử bi thảm ngàn năm Bắc thuộc Trung Quốc đã giày xéo quê hương yêu quí của chúng ta, chà đạp lên đời sống của Dân tộc ta.

 

Những tấm gương sáng rạng ngời của tiền nhân ta: Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê là những trang sử oai hùng oanh liệt lưu lại cho chúng ta nhớ đến bổn phận thiêng liêng: BẢO VỆ TỔ QUỐC.

 

Nay, Tàu cộng lúc nào cũng nuôi tham vọng thôn tính nước ta, ngang ngược chiếm đảo, chiếm biển, chiếm đất, khai thác beauxit Tây Nguyên. . . rồi giờ đây lại đặt khoan dầu ở Biển Đông  một cách khiêu khích, coi 90 triệu đồng bào chúng ta như cỏ rác. . .

 

Vậy thì ta hãy hiệp bè,

Cùng nhau đoàn kết đặng khoe sức hùng.

Khắp Bắc Nam đùng đùng một trận,

Ấy mới mong quốc vận phục hồi.

Trước là dẹp lũ cộng bồi,

Sau đưa quốc tặc qui hồi Diêm cung.

Nếu nay chẳng vẫy vùng cương quyết,

Thì ắt là tiêu diệt giống nòi. . .

 

Đồng bào ơi!

Chúng ta hãy mạnh mẽ xuống đường để đả đảo Tàu cộng, đả đảo những kẻ mãi quốc cầu vinh, biểu dương tinh thần kiên cường yêu nước. 

 

ĐEM MÁU XƯƠNG ĐỔI LẤY TỰ DO.

 

Ngày xuống đường là ngày Chủ nhật 18-5-2014 vào lúc 8 giờ sáng. Địa điểm tập trung: Công viên 30-4 cạnh nhà thờ Đức Bà.

 

Với tư cách Hội Trưởng Trung Ương PGHH Thuần Túy, tôi tha thiết kêu gọi 7 triệu tín hữu PGHH toàn quốc, nhất là ở Miền Tây HÃY MẠNH MẼ TÍCH CỰC THAM GIA CÁC CUỘC BIỂU TÌNH CỦA ĐỒNG BÀO CHỐNG Tàu cộng. 

 

VIỆT NAM ĐỘC LẬP MUÔN NĂM.

Ngày 14 tháng 5 năm 2014.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy.

Hội Trưởng Trung Ương

 

 

LÊ QUANG LIÊM

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

PGHH – CẢNH BÁO KHẨN CẤP

PGHH – CẢNH BÁO KHẨN CẤP

 

PHẬT GIÁO HÒA HẢO
THUẦN TÚY
————————-
CẢNH BÁO KHẨN CẤP

Theo một nguồn tin đáng tin cậy cho biết là trong cuộc biểu tình sáng chủ nhật 18-5-2014, đám tay sai của Tàu cộng ở VN sẽ tổ chức nhiều toán xã hội đen trà trộn vào những người biểu tình rồi gây những việc náo loạn bất hợp pháp như vừa xảy ra ở Bình Dương và một vài nơi khác.

Âm mưu này biến những cuộc biểu tình chính nghĩa biến thành những hành động ô tạp bất hợp pháp nhằm mục đích:

a- Làm giảm uy tín phong trào chống Tàu cộng đang biểu dương và phát triển mạnh mẽ.

b- Tạo cho nhà cầm quyền cộng sản có cơ hội muốn bắt ai thì bắt, vàng thau lẫn lộn, dựa vào lý do an ninh trấn áp thành phần lãnh đạo phong trào chống Tàu cộng, dập tắt phong trào càng sớm càng tốt.

Trong tinh thần kiên cường bảo vệ đất nước, chúng ta vẫn tiến hành cuộc biểu tình nhưng phải hết sức dè dặt và thận trọng đối với những phần tử bất chính cùng đứng trong hàng ngũ biểu tình với chúng ta. Nếu có dấu hiệu sẽ xảy ra cuộc hỗn loạn thì ta phải tự giải tán đừng để bọn tay sai của Tàu cộng thừa cơ lợi dụng.

Ngày 16 tháng 5 năm 2014.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy

Hội Trưởng Trung Ương

LÊ QUANG LIÊM

Tin liên quan 
SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ SÁNG

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

PGHH: Bạch Thư Tuyệt Mệnh của Tín đồ Nguyễn thị Ngọc Lan

PGHH: Bạch Thư Tuyệt Mệnh của Tín đồ Nguyễn thị

Ngọc Lan

HLTL TRONG NƯỚC4/01/2013

PHẬT GIÁO HÒA HẢO (năm đạo thứ 74)

 

BẠCH THƯ TUYỆT MỆNH

 

Kính gởi:

– Ủy Hội Nhân Quyền Quốc Tế HĐBA LHQ.

– Cộng  Đồng Nhân Loại yêu chuộng: Hòa bình, Công Lý, Nhân quyền: tự do Tôn Giáo, tự do Dân Chủ trên thế giới.

– Các cơ quan truyền thông quốc tế.

– Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

– Đảng cầm quyền CS Việt Nam.

 

Tôi tên là: Nguyễn thị Ngọc Lan sinh năm 1956 thường trú số nhà 128/2 khu vực Thới Trinh A, phường Thới An quận Ô Môn TP CT. Nhân vào mùa xuân ĐẠO NẠN: 25/ tháng 02 và QUỐC NẠN: 30/ 04, kỷ niệm hằng năm trên đất nước Việt Nam. Tôi một tín đồ PGHH xin kính gởi bức: BẠCH THƯ TUYỆT MỆNH nầy đến với mọi người để chia sẻ lý tưởng và tâm tư nguyện vọng tha thiết của tôi, có nội dung như sau:

 

1- Phật Giáo Hòa Hảo là một tôn giáo Việt Nam, sinh ra và phát triển từ lòng dân tộc, Đức Giáo Chủ: Huỳnh Phú Sổ là người Việt Nam, khai sinh năm 1919 và lớn lên đến năm 1939, Ngài được 19 tuổi đã mở đạo tại làng Hòa Hảo và cho đến  ngày 25 tháng hai nhuần năm đinh hợi, thì Thọ Nạn tại rạch Đốc Vàng, cũng chính trên dãi đất Việt Nam nầy, lúc ấy Ngài được 27 tuổi. Có thể khẳng định cuộc đời và sự nghiệp Đức Huỳnh Giáo Chủ và tôn giáo PGHH đã gắn liền dòng sinh mệnh của dân tộc và tổ quốc Việt Nam.Với một nền giáo lý căn bản là: Học Phật Tu Nhân. Học Phật là học theo công hạnh của Phật. “Phật tu cách nào đắc đạo rồi dạy ta, ta phải làm theo cách nấy”. Còn Tu Nhân là đền đáp bốn trọng ân,1- Ân Tổ Tiên Cha Mẹ, 2- Ân Đất Nước, 3- Ân Tam Bảo, 4- Ân Đồng Bào và Nhân Loại, trong đó Ân Đất Nước, được đặt trước Ân Tam Bảo.

 

Để thực thi nghĩa vụ công dân lúc nước nhà bị họa xăm lăng đô hộ “nước mất đâu dễ ngồi an”. Với một ý chí ưu việt kế thừa truyền thống Đức Trần Nhân Tông, “Tăng sĩ quyết chùa am bế cửa, Tuốt gươm vàng lên ngựa xông pha. Đền xong nợ nước thù nhà, Thiền môn trở gót Phật Đà nam mô”, Đức Huỳnh Giáo Chủ với 02 triệu tín đồ, năm 1945 Ngài đã cổ súy khối tín đồ cùng toàn dân đứng lên đánh đuổi xăm lăng, giành lại độc lập cho đất nước… Là Đấng Giáo Chủ một Tôn Giáo phát xuất tại Việt Nam, và là thủ lãnh Đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội: Đã chủ trương “toàn dân chính trị” thế tất Đảng chống độc tài bất cứ hình thức nào”, đã đối lập lại chủ nghĩa ngoại lai vô thần độc tài của lãnh tụ vong bản Hồ Chí Minh, một đệ tử của CNCSQT, núp với chiêu bài:Việt Minh. Cướp được chính quyền từ đức vua Bảo Đại, Việt Minh CS đã thủ tiêu những người thuộc các Đảng phái quốc gia chân chính, cụ thể chính là Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH đã bị ám hại trong một cuộc họp hòa giải do Việt Minh tổ chức vào ngày 25 tháng Hai nhuần năm Đinh Hợi, nhằm ngày 16-04-1947, và đoàn thể PGHH đã trở thành nạn nhân của VMCS. Với vô số những nấm mồ chôn tập thể, khắp nơi thuộc vùng ĐBSCL, đến nay vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Việt Minh CS đã khiến cho tinh thần đoàn kết dân tộc lúc bấy giờ bị tan rã, tạo cơ hội cho Pháp tái chiếm Việt Nam lần thứ hai.

 

Sau biến cố ngày 30-04-1975, miền nam Việt Nam bị CSBV cưỡng chiếm, các tôn giáo bị giải thể, nhất là tôn giáo PGHH. Bởi ý thức hệ của chủ nghĩa CS và trong quá khứ có những cuộc tàn sát đẫm máu đối với PGHH, ĐCSVN cầm quyền đã tìm mọi cách để triệt tiêu PGHH. Giáo Lý bị tịch thu hũy bỏ, các cơ sở thờ tự của đạo bị quản lý chiếm dụng, các chức sắc của đạo bị đưa đi trại tù “học tập cải tạo”. Nhiều người đã chết rũ trong lao lý, hay ra tù chỉ thời gian ngắn là chết, vì bị khảo hình hoặc bị đầu độc, do tính chất bạo lực bất khoan dung của chế độ CS.

 

Năm 1999, do sự đấu tranh đòi hỏi không ngừng từ trong nước, cùng cộng đồng người Việt hải ngoại và sức ép của cộng động quốc tế về Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam. Nhà cầm quyền CS với ý đồ “dùng PGHH để diệt PGHH”. Ngày 26-05-1999, Họ đã dàn dựng tấm bình phong để dối lừa công luận gồm: Ban Đại DiệnPGHH quốc doanh, làm tay sai công cụ để hợp pháp hóa vai trò thủ tiêu mọi truyền thống, lịch sử, di tích quý báu của PGHH, nhất là ngày lễ thiêng liêng trọng đại 25 tháng 02 hằng năm, ngày mà VMCS đã ám hại ĐHGC, (cho đến nay vẫn bị cấm ngăn, khủng bố, triệt hạ tín đồ hành lễ).

 

Để đấu tranh bảo vệ Đạo Pháp, đòi quyền Tự Do Tôn Giáo cho các tôn giáo Việt Nam nói chung, PGHH nói riêng, bằng chủ trương “ôn hòa bất bạo động,” người tín đồ PGHH thuần túy, đã bị nhà cầm quyền CS đàn áp, khủng bố rất dã man, vì quyết bảo vệ Đạo Pháp, bảo vệ những truyền thống quý báu không bị triệt tiêu, nhiều người đã quyết hy sinh quyền lợi gia đình và thân mạng, bằng cách Tự Thiêu, hay phải vào tù để phản đối sự đàn áp, và đòi quyền TỰ DO TÔN GIÁO với nhà cầm quyền CSVN, cho đến nay vẫn tiếp diễn không ngừng.

 

2- Kể từ khi có ĐCSVN do ông Hồ Chí Minh làm lãnh tụ. Suốt 69 năm cầm quyền miền bắc, 38 năm cầm quyền miền nam, ĐCS đã gây ra biết bao là tội ác với dân tộc Việt Nam. Khởi động chiến tranh đã làm tang tốc đau thương cho người dân hai miền Nam, Bắc phải nhà tan cửa nát, hàng ba triệu người đã tốn hao sinh mạng vì bị chết chóc, mang thương tật, do đạn bom để lại. Khi không có chiến tranh, ĐCS cầm quyền đã cướp đoạt tài sản đất đai nhà cửa nhân dân, và giết người bằng khẩu hiệu, chính sách bần cùng hóa nhân dân “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, tróc tận rể”, cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, học tập cải tạo, đánh đổ tư bản, cải tạo công thương nghiệp, đưa dân tập trung vùng kinh tế mới, làm kiệt quệ nguồn tài lực của quốc dân, trong thời kỳ gọi là “bao cấp”.

 

Bước sang thời kỳ “mở cửa”, đảng viên cộng sản có đầy đủ mọi quyền lực, dựa giẫm trên luật pháp, hưởng lợi ích nhóm với nhiều dịch vụ thương mại, nhận hối lộ bất chính, đồng lõa bao che, chia chác, tha hồ nhũng lạm bóc lột, đục khoét ngân sách quốc dân, gây nợ nần chồng chất lên đầu cổ người dân Việt Nam cần cù lao động. Tệ tham nhũng nầy, đến nay đã trở thành quốc nạn. Bị đối xử áp bức bất công, số Dân Oan bị cướp mất tài sản đất đai nhà cửa, đi khiếu kiện kêu oan nhiều năm, nhà cầm quyền vẫn không cứu xét, vô gia cư, cuộc sống đói nghèo lê la khắp nơi cầu thực.

 

Phụ nữ Việt Nam phải đi làm dâu hay làm nô lệ, bán dâm cho người ngoại quốc để kiếm tiền, mong “xóa đói giảm nghèo” cho gia đình người thân. Trẻ em nghèo đói thất học, lao động, bán vé số, ăn xin vất vưỡn đọa đày trong cuộc sống độ nhựt vv và vv.

 

Một thể chế độc đảng bất công, nên sanh nhiều tệ nạn hoành hành, đã đẩy người dân xuống tận cùng vực thẳm của sự khổ đau. Tự do Dân Chủ, tự do Tôn Giáo bị áp đặt cấm đoán khắc khe. Nhà tù CS đã cầm giam vô số những người bất đồng chính kiến, chỉ vì cất lên tiếng nói đòi quyền Tự do Tôn Giáo, đòi quyền tự do Dân Chủ.

 

Nói tóm lại từ khi ĐCS cầm quyền cho đến nay, với một chủ nghĩa ngoại lai vô thần, độc tài chuyên chế, triệt tiêu Tôn Giáo, xây dựng quyền lợi trên xương máu của nhân dân, đã tạo nên một xã hội Việt Nam đau thương, đầy máu và nước mắt, phẩm chất đạo đức suy đồi, tham quan đầy dẫy, bất công áp bức lộng hành, đói nghèo tuộc hậu. Tất cả đã hiện bày mà không một ai có lương tri mà không thấy biết. Và sự ám ảnh trước mắt: Là nguy cơ bị mất nước, dân tộc Việt Nam sắp làm nô lệ cho bọn bành trướng Tàu phù do ĐCSVN nhiều lần đã âm thầm ký kết thỏa hiệp hiến dâng Tổ Quốc. (Công hàm của Thủ Tướng Phạm văn Đồng đã chứng minh điều nầy).

 

Là người tín đồ PGHH phụng hành giáo pháp TỨ ÂN. Nhân mùa Quốc Nạn 30/04/1975, ngày CS miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, và lễ kỷ niệm 25/02 âl hàng năm ngày ĐHGC PGHH vắng mặt, do VMCS âm mưu hãm hại, suốt 37 năm qua ngày lễ kỷ niệm nầy luôn bị nhà cầm quyền cấm ngăn và khũng bố tín đồ PGHH không cho hành lễ. Nay trước thảm cảnh lầm than: Đạo Pháp ngữa nghiêng, Quốc phá Gia vong của đồng bào và tổ quốc Việt Nam. Lòng đầy bi xót, tôi xin kính gởi bức Bạch Thư Tuyệt Mệnh nầy đến với các tổ chức, cơ quan Nhân Quyền, dân chủ trên thế giới, mong  có biện pháp hữu hiệu cứu giúp. Bằng con tim khát vọng, muốn cho toàn thể đồng bào Việt Nam thân thương của tôi có một cuộc sống thật sự được: ĐỘC LẬP, TỰ DO, ẤM NO HẠNH PHÚC, và CÔNG BẰNG XÃ HỘI, mà suốt 69 năm qua, dân tộc Việt Nam chúng tôi đã bị chế độ vô thần, độc tài CSVN cưỡng đoạt. Để biểu lộ thành ý trên, tôi nguyện đốt lên ngọn Đuốc thân, để phản đối chính sách đàn áp Tôn Giáo, và Dân chủ bị kềm kẹp, góp phần cùng toàn dân tháo toan ách nạn cộng sản, kiến tạo lại một xã hội văn minh Việt Nam Mới mà Nhân Quyền phải được thực thi một cách đầy đủ.

 

Và riêng các Đảng viên, ĐCS cầm quyền, những điều tôi nêu trên của chế độ cầm quyền cộng sản là hoàn toàn đúng sự thật. Và tôi dám chắc một điều, đảng các vị là tác nhân, nên các vị hiểu rõ hơn ai hết, nhưng không thể thừa nhận sự thật trên, cụ thể như chính Sử gia kiêm ĐBQH Dương Trung Quốc đã phát biểu “có những sự thật không thể nói ra”. Vì sự thật đó chính là sai trái là lỗi lầm, là tội đồ của Dân Tộc. Vì đã đặc quyền lợi đảng trên tổ quốc và đồng bào, quên cội nguồn dân tộc, tôn thờ một chủ nghĩa CSQT, cam tâm làm tay sai, hiến dâng tổ quốc cho bọn bành trướng giặc Tàu, đưa dân tộc đến chổ khốn khổ, đói nghèo, lạc hậu, và cùm gông trong nô lệ.

 

Tôi chân thành tha thiết cầu mong quý vị hãy nghĩ đến tình ruột thịt, nghĩa đồng bào, da vàng, “giọt máu cùng đỏ, giọt nước mắt cùng mặn”. Dân tộc ta đã chịu đựng quá nhiều điều lầm than cơ cực và mất mát do ĐCSVN gây ra. Xin hãy thức tỉnh, tìm về lịch sử. Đức Vua Hùng đã có công dựng nước, các bậc Tiền Nhân bao đời đã có công giữ nước đem máu đào tắm gội giang san “thà làm quỷ nước Nam, quyết không nô lệ làm vương hầu phương bắc”. Họ đã hy sinh viết nên những trang lịch sử, độc lập vẻ vang oanh liệt cho nòi giống. Ý chí quật cường bất khuất, niềm kiêu hãnh vốn có của Tổ Tiên Hồng Lạc với một nền Văn Hiến quý báu hơn bốn ngàn năm lịch sử, mang đậm đà bản sắc của dân tộc, đã bao lần đập tan mộng xâm lăng, tham tàn bành trướng trước một kẻ thù khổng lồ phương bắc.

 

– Hãy vì nền độc lập, chủ quyền của quốc gia dân tộc Việt Nam không bị Tàu hóa.

– Hãy vì tương lai phồn vinh, thịnh vượng của quê hương Việt Nam.

– Hãy vì sự tự do, ấm no hạnh phúc, công bằng xã hội cho đồng bào Việt Nam.

 

Nay con thuyền Tổ Quốc Việt Nam sắp bị diệt vong trước phong ba bão táp: áp bức, đói nghèo, nô lệ giặc xâm lăng. Các vị là người lèo lái vận mệnh, hãy chuyển đổi phương hướng, tránh cho đồng bào cuộc tương tàn tương sát đẫm máu, tiến tới  hòa hợp hòa giải dân tộc, y như Miến Điện đã thực hiện một cách tuyệt vời. Hãy cùng nhau tuyên bố:

 

1-      Giải thể đảng Cộng Sản, trả quyền làm chủ cho nhân dân.

2-      Trả tự do cho các tù nhân Tôn Giáo và Chính Trị.

3-      Trưng cầu dân ý, có tổ chức nhân quyền quốc tế giám sát.

4-      Tiến hành bầu cử quốc hội lập hiến, bao gồm cá nhân, các đảng phái tham gia.

5-      Xây dựng Hiến Pháp Việt Nam, nhân quyền, dân chủ theo đúng tinh thần HĐBA LHQ.

 

Có được như thế, Tổ Quốc và đồng  bào Việt Nam mới thoát khỏi thảm họa diệt vong trước kẻ thù phương bắc, cùng chung xây dựng xã hội Dân Giàu Nước Mạnh, và Quý vị sẽ trở thành ân nhân của đại gia đình Việt Nam. Trang lịch sử tên tuổi quý vị muôn thu mãi chói ngời. Bằng ngược lại, tốc độ vận hành bánh xe Nhân Quyền, dân chủ Việt Nam sẽ nghiền nát, mà không một quyền lực nào có thể kềm hãm được. Tất cả mọi thứ vật chất của việc làm phi nhân phi nghĩa lẫn danh dự, sẽ không còn và bị đào thải xuống vũng bùn nhơ bẩn nghìn thu./.

 

Phật Giáo Hòa Hảo trường tồn bất diệt.

Tổ Quốc Việt Nam đời đời bền vững.

Nòi Giống Lạc Hồng tự do dân chủ, văn minh, ấm no hạnh phúc muôn năm.

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Kim Sơn Phật.

 

Cần Thơ ngày   01  tháng 04 năm 2013.

Người viết Bạch Thư Tuyệt Mệnh.

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY

BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY

  BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP ————————–                           THÔNG BẠCH Kính gởi: Toàn thể tín hữu PGHH thân mến trong và ngoài nước, NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT. Thưa chư tín hữu, Nhân danh Hội Trưởng Trung Ương PGHH Thuần Túy, tôi có lời khen ngợi tòan thể Trị Sự Viên trong Giáo Hội và một số tín hữu đã phát huy mạnh mẽ ý chí kiên cường bất khuất trước sức đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền cộng sản quyết tâm ngăn chận chúng ta tổ chức ngày Đại Lễ 25/2 âl , kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị việt minh cộng sản ám hại. Giáo Hội PGHH Thuần Túy chúng ta đã biểu dương được tinh thần “TẬN TRUNG VỚI ĐẠO, TẬN HIẾU VỚI THẦY” một cách anh dũng bất chấp hiểm nguy sinh tử trước nhãn quan quốc nội và nhãn quan quốc tế rằng: PGHH không phải là con giun mà cộng sản muốn gày xéo thế nào cũng được. Thực ra, đứng trên phương diện thực tế khách quan, việc tổ chức lễ kỷ niệm là một phong tục thiêng liêng của nhân gian, bất luận giai cấp nào, tôn giáo nào, cả đình miểu am cốc đều có quyền tổ chức, không một quyền lực nào có quyền ngăn trở. Trên đất nước VN có bao nhiêu tôn giáo, có bao nhiêu đình miểu am cốc cũng đều được tự do tổ chức lễ kỷ niệm, chỉ duy nhất có PGHH là không được hưởng quyền này . Đó là chứng cứ hiển nhiên cho thấy rằng đảng csVN vẫn quyết tâm tiêu diệt PGHH, vì sao csVN muốn tiêu diệt PGHH? Vì PGHH tôn trọng Ân Tổ Tiên Cha Mẹ còn cs thì vô gia đình . . . Vì PGHH tôn trọng Ân Đất Nước còn cs thì vô tổ quốc . . . Vì PGHH tôn trọng Ân Tam Bảo (Phật,Pháp,Tăng) còn cs thì vô tôn giáo . . . Vì PGHH là một tôn giáo dân tộc, sinh ra từ lòng dân tộc, lớn lên trong khí thiêng sông núi của Tổ Quốc nên phải sống cùng Tổ Quốc và Dân Tộc và cũng phải chết vì Dân Tộc và Tổ Quốc. Đó là một chướng ngại to lớn trên con đường “xích hóa” VN của đảng csVN nên csVN phải triệt tiêu PGHH cho bằng được. Lần này nhà cầm quyền cs đã sử dụng trên 1.000 công an, bộ đội cơ động, có cả xã hội đen, xe vòi rồng, xe bít bùng, v.v. . . để đàn áp PGHH. Cái cảnh cs đàn áp thê thảm xảy ra tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh đã chứng tỏ rõ ràng những hành động đó vừa vô nhân đạo, vừa vô liêm sĩ, vừa thô bạo, vừa tàn ác không còn tình người và người. – Đánh một bà già 82 tuổi (bà Trần Thị Xinh) rồi lột quần áo bỏ nằm trần truồng lõa lồ dưới đất là một hành động rừng rú không thấy có trong lịch sử loài người. – Đánh bà Võ Thị Gấm (vợ cố Hà Hải, người bị chết vì cs ngược đãi trong tù) 82 tuổi, gãy tay phải nhập viện . – Đánh đập 20 tín đồ PGHH bất tỉnh rồi lục soát ai có cà rá thì lấy cà rá, ai có giây chuyền thí lấy dây chuyền, ai có vòng vàng thì lấy vòng vàng, ai có tiền thì lấy tiền. Lấy tiền tất cả hơn 100 triệu đồng là tiền của anh em tín đồ PGHH dành dụm đóng góp để chẩn bần tín đồ nghèo trong dịp lễ. Ôi! Quang vinh thay cho đảng csVN, đánh người bất tỉnh để cướp của như thế ấy là hành động còn rừng rú hơn những toán thổ phỉ ! ! ! – Đóng chốt trước nhà trên 50 gia đình Trị Sự Viên lãnh đạo Giáo Hội PGHH Thuần Túy, “nội bất xuất, ngoại bất nhập” trong nhà có ai bịnh hoạn bất thường cũng không được đi ra khỏi nhà để chữa trị, nằm chờ chết. Với tín đồ PGHH nông dân chất phác, tay lấm chân bùn, trong tay không một tất sắt mà nhà cầm quyền cs đã sử dụng hằng ngàn công an để đàn áp thật là oai hùng, trong lúc quỳ lạy cúi đầu dâng đất (6 tỉnh phía Bắc) dâng biển, dâng đảo, dâng khai thác bauxit Tây Nguyên cho Tàu cộng . . . Các ông lãnh đạo đảng csVN ơi! Các ông có thấy hổ thẹn không? Thưa chư tín hửu PGHH thân mến, Cuộc đối đầu với cs , nhất là cuộc tuyệt thực tại gia của chúng ta lần này, người tín đồ PGHH đã biểu dương tinh thần bất khuất, ý chí kiên cường để bảo vệ đạo pháp, để bảo vệ quyền làm người của con người . . . Cuộc tuyệt thực đã đi đến ngày thứ tư, tôi xét thấy cũng dã đủ rồi, chúng ta phải bảo tồn sức khỏe của chúng ta để tiếp tục tiến bước trên con đường đấu tranh giải thể đảng cộng sản VN, tay nắm tay, sức chung sức, lòng chung lòng với toàn dân đế xây dựng một nước VN: Tự Do, Dân Chủ, Hòa Bình và Thịnh Vượngthật sự xứng đáng là con Hồng cháu Lạc với truyền thống 4.000 năm văn hiến. Tôi xin long trọng tuyên bố CHẤM DỨT CUỘC TUYỆT THỰC  kể từ hôm nay: ngày 27-3-2014. PHẬT đạo sáng ngời ánh bửu linh, GÍAO truyền chánh pháp tạo thanh bình. HÒA đồng nhơn loại an thiên hạ, HẢO hợp thời cơ độ chúng sanh. TRƯỜNG thuyết Tu Nhân đời thạnh trị, TỒN tâm Học Phật , đạo quang vinh. BẤT câu tăng tục chơn như pháp, DIỆT khổ qua bờ đến cõi thanh. – ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ VẠN TUẾ. – PGHH TRƯỜNG TỒN BẤT DIỆT. Ngày 27 tháng 3 năm 2014. TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy. Hội Trưởng Trung Ương LÊ QUANG LIÊM———————————– PHẬT GIÁO HÒA HẢO  THUẦN TÚY CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP                                         BẠCH THƯ SỐ 2 Kính gởi: – Ông Nguyễn Phú Trọng. – Ông Trương Tấn Sang. – Ông Nguyễn Sinh Hùng. – Ông Nguyễn Tấn Dũng. Thế là cuộc điều động hằng ngàn công an, bộ đội cơ động, xã hội đen, xe vòi rồng, xe bít bùng, v.v. . . để chận đứng PGHH tổ chức ngày lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị việt minh cộng sản ám hại . . . các ông đã đạt một chiến thắng vô cùng vẽ vang, chiến thắng  một nhóm tín đồ PGHH vốn là nông dân chất phác, tay lấm chân bùn trong tay không một tất sắt. Thật quang vinh thay cho đảng csVN quang vinh? Lại càng quang vinh hơn với những hành động oai hùng mang tính rừng rú: a- Đánh một bà già 82 tuổi (bà Trần Thị Xinh) bị ngất xỉu rồi lột hết quần áo để bà nằm trần truồng lõa lồ đưới đất. Hành động oai hùng này có lẽ đệ tử các ông đã hành sử đúng theo đường lối của đảng csVN quang vinh! Và oai hùng này không thấy có trong lịch sử loài người. b- Đánh bà Võ Thị Gấm 82 tuổi bị gãy tay phải đi cấp cứu ở bịnh viện Châu Thành, An Giang. c- Đánh đập ngất xỉu 20 tín đồ PGHH đang chuẩn bị cuộc lễ rồi lục soát lấy hết nữ trang tiền bạc. Số tiền này lên đến trên 100 triệu là tiền của anh chị em tín đồ PGHH dành dụm đóng góp để chẩn bần cho tín đồ nghèo trong dịp lễ. Thật quang vinh thay hành động sở trường cố hữu của đảng csVN dù những toán thổ phỉ cũng phải cúi đầu thán phục ! d- Đóng chốt trước cửa nhà toàn bộ chức sắc lãnh đạo của Giáo Hội PGHH Thuần Túy và “nội bất xuất, ngoại bất nhập” dù trong nhà có ai bịnh hoạn cũng không được ra khỏi nhà để chữa bịnh, nằm chờ chết. Điển hình như trường hợp của ông Nguyễn Văn Thơ ở Xã Tân Hòa (Đồng Tháp) trong ngày 23-3-2014 . . . trường hợp của ông Nguyễn Văn Vinh ở Xã Long Giang (An Giang) trong những ngày từ 20 đến 25-3-2014 . . . Trường hợp của ông Nguyễn Văn Điền ở Xã Tân Phước (Đồng Tháp) trong ngày 22-3-2014 . . . Trường hợp của anh Nguyễn Ngọc Tân ở Bình Minh (Vĩnh Long) trong ngày 23-3-2014 . . . v.v. . . Đây là hảnh động nhân đạo mà Tần Thỉ Hoàng có sống lại cũng phải cúi đầu thán phục ! Và đây cũng là một chứng minh cụ thể chính sách nhất quán tôn trọng nhân quyền, tôn trọng Tự Do Tôn Giáo mà Thứ Trưởng Hà Kim Ngọc, trưởng đoàn VN đã báo cáo trong Đại Hội Nhân Quyền kiểm điểm định kỳ toàn cầu về Nhân Quyền tại Geneve (Thụy Sĩ) ngày 5-2-2014. Bức Bạch Thư này tôi chỉ điểm sơ lược lại một số hành động của đoàn đệ tử các ông để các ông tự chiêm nghiệm chính sách của các ông như vậy có quá đáng hay không? Có trắng trợn chà đạp Nhân Quyền, có trằng trợn chà đạp Tự Do Tôn Giáo hay không? Vì tôi tin rằng các ông, dù sao,  cũng còn chút ít lương tâm để cân nhắc ĐIỀU LÀNH, ĐIỀU ÁC. Rõ ràng với đồng bào nhân dân trong nước các ông đã hành sử một chính sách độc tài toàn trị, chà đạp nhân dân đến xương tàn cốt rụi, còn với ngoại bang thì các ông chuyên dối trá để cầu viện . . . nhất là với tàu cộng thì các ông quỳ mọp để dâng đất (6 tỉnh phía Bắc) dâng biển dâng đảo, dâng khai thác bauxit Tây Nguyên , v.v. . . và v.v. . . Tôi mong các ông hãy tự kiểm điểm sửa sai để cho toàn dân còn được hưởng vài hạt cơm rơi . . . một vài manh áo rách. QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ. Ngày 28 tháng 3 năm 2014 Cư Sĩ LÊ QUANG LIÊM 

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-Năm . Tinh Thần PGHH bất-diệt

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-

Năm . Tinh Thần PGHH bất-diệt

Lịch Sử PG Hòa Hảo

Vietnamese government continues to violate the right to religious freedom of Hoa Hao Buddhists

Vietnamese government continues to violate the right to religious freedom of Hoa Hao Buddhists

Trần Thị Nga * Translate by Jasmine Tran (Danlambao) – Each year, the 18th of the fifth lunar month marks the Founding Anniversary of Hoa Hao Buddhism by the Prophet Huynh Phu So. This is one of the three main annual holy events of the Hoa Hao Church.

On the 12th of June (the 15th of the fifth lunar month) 2014, three days before the Founding Anniversary, the Communist government arranged police and hired thugs to surround, threaten, and oppress Hoa Hao followers at their own houses. They were forced into submission, and thus were unable to organize the celebration, let alone to participate in it.
Trần Thanh Giang, who is a Hoa Hao follower residing at 50/1A Chợ Mới town (Chợ Mới district, An Giang province) has been intimidated and menaced at his own house, leaving him unable to leave for food or the bathroom (as he has no onsite toilet facilities).
Võ Văn Bửu, Tám Luốt and Sáu Sóc (from Master Năm Liêm’s Quang Minh Pagoda) were encircled by police and thugs too; however, they were able to leave for food under the control of 5 or 6 police.
In Chợ Mới An Giang district, Tống Văn Chính’s house has been completely surrounded and blocked by securities and thugs, with no one allowed in or out. It was the place chosen by the Hoa Hao followers in recent years to celebrate the Founding Anniversary on the 15th of the Fifth lunar month.
Tống Văn Chính speaks about the police force surrounding his house:
People from the area where police installed the guard-posts over the Hoa Hao Buddhists’ families reported what they had heard from police: “This comes from an order of the Ministry of Public Security. They want to stop the Hoa Hao Buddhists from organising the Founding Anniversary of Hoa Hao Buddhism as the Party and the Government are afraid that Hoa Hao Buddhists could use this holy event to demonstrate their patriotism, and protest against the Chinese invasion in Vietnam.”
Vietnam’s fate is in danger as China has already invaded its sea and islands. The cowardly Vietnamese government, fearful of its invader, did not act to protect the country or its people. Instead, they gathered thousands of police and thugs to harass their citizens, isolating them, threatening them, violating their rights to religious freedom; only to prevent these citizens from protesting against the Chinese invader?
12 June 2014 (15th of the Fifth lunar month)
 
Trần Thị Nga

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-Năm . Tinh Thần PGHH bất-diệt

Đức Huỳnh Phú Sổ bất tử . PGHH Muôn-Năm . Tinh

Thần PGHH bất-diệt

Bồ Tát HUỲNH PHÚ SỔvà Phật Giáo Thời ÐạiLê Hiếu Liêm 

 

Chương một: Dẫn nhập Việt Nam và Phật Giáo đầu thế kỷ hai mươi. 

Đầu thế kỷ 20, tư tưởng Nho Giáo, thống trị độc tôn đất nước từ Thời Hồ Quý Ly, nhà Lê và nhà Nguyễn suốt 400 năm, hoàn toàn sụp đổ. Tư tưởng Phật Giáo, ngự trị vinh quang trong thời đại Lý Trần từ thế kỷ thứ 11 đến cuối thế kỷ 14, suy đồi tận gốc. Tư tưởng Tây Phương và tôn giáo của nó, Thiên Chúa Giáo La Mã, bị đại đa số trí thức và nhân dân coi như sản phẩm và công cụ của chế độ Thuộc Địa và thực dân Pháp nên vẫn không được chấp nhận. Ý thức hệ Cộng Sản cũng như các tư tưởng mới khác chưa ra đời. Cả một khoảng trống tư tưởng, cũng có nghĩa là một khoảng trống tôn giáo và chính trị, to lớn bao trùm trên một nước Việt Nam bị nô lệ, bóc lột, áp bức, lạc hậu và nghèo đói. Nhưng đây cũng là môi trường lý tưởng cho sự ra đời của những tư tưởng mới, những tôn giáo mới, những chính đảng mới và những phong trào mới: Phong trào Đông Du và Việt Nam Duy Tân Hội của Phan Bội Châu từ năm 1904,Đông Kinh Nghĩa Thục của Lương Văn Can và các nhà Nho tiến bộ năm 1907, tư tưởng dân quyền và dân chủ của Phan Chu Trinh suốt hai mươi năm (1905-1925), phong trào chống thuế ở Trung Kỳ năm 1908, vụ đầu độc lính Pháp ở Hà Nội cùng năm, Việt Nam Quang Phục Hội năm 1912, cuộc khởi nghĩa ở Trung Kỳ và ở Huế năm 1916 của Thái Phiên, Trần Cao Vân, Lê Ngung, vua Duy Tân…, phong trào Hội Kín ở miền Nam năm 1913-1916 lan rộng khắp Lục Tỉnh và cuộc tấn công Sài Gòn năm 1916. Các hoạt động này đã liên tục diễn ra từ đầu thế kỷ 20 đến cuối đệ nhất thế chiến.

Tuy nhiên mãi đến đầu thập njiên 20 Việt Nam mới thật sự thức dậy với sự ra đời Việt Nam Thanh Niên Cách mạng Đồng Chí Hội và Tân Việt Cách Mạng Đảng năm 1925, Đạo Cao Đài năm 1926, Việt Nam Quốc Dân Đảng năm 1927, Cuộc khởi nghĩa Yên Bái và sự ra đời của Đảng Cộng Sản Đông Dương năm 1930 và phong trào Sô Viết Nghệ Tỉnh 1930-1931.

 

Trong thời gian sôi động này, từ 1925 trở đi, Phật Giáo cũng đã thức dậy. Từ năm 1923, thiền sư Khánh Hòa và thiền sư Thiện Chiếu đã thành lập, tại chùa Long Hòa ở Trà Vinh, Hội Lục Hòa Liên Hiệp với mục đích vận động thành lập một Hội Phật Giáo Việt Nam toàn quốc để chấn hưng Phật Giáo. Thiền sư Thiện Chiếu, khác hẳn tất cả tăng sĩ Phật Giáo đương thời, là một tăng sĩ có tân học. Ông đã đi ra Trung và Bắc vận động thống nhất Phật Giáo năm 1927 nhưng bất thành.

Năm 1928 thiền sư Khánh Hòa xây dựng Thích Học Đường và Phật Học Thư Xã tại Chùa Linh Sơn, Sài Gòn và năm 1929 Ông cho ấn hành tạp chí Viên Âm, tập san Phật Học đầu tiên bằng quốc ngữ tại Việt Nam, đặt trụ sở tại chùa Xoài Hột, Mỹ Tho. Cùng thời, thiền sư Thiện Chiếu xuất bản một tạp chí Phật Học nhắm vào giới thanh niên trí thức lấy tên là Phật Hòa Tân Thanh Niên, đặt tòa soạn tại chùa Chúc Thọ ở Gia Định.

 

Năm 1931 thiền sư Khánh Hòa cùng nhiều tăng sĩ và cư sĩ thành lập Hội Phật Học đầu tiên tại Việt Nam, lấy tên là Hội Nam Kỳ Nghiên Cứu Phật Học và thiền sư Từ Phong được mời làm Chánh Hội Trưởng. Hội ra tờ Từ Bi Âm năm 1932. Thiền sư Khánh Hòa, cùng người cộng sự thân tín là thiền sư Thiện Chiếu đã đóng vai trò tiền phong khai mở phong trào chấn hưng Phật Giáo và hiện đại hóa Phật Giáo, chuyển động sâu rộng lịch sử Phật Giáo và lịch sử Việt Nam trong suốt 65 năm qua.

Tại miền Trung, thiền sư Giác Tiên mở Phật Học Đường  tại chùa Trúc Lâm năm 1929 và ủy thác cho đệ tử là bác sĩ Lê Đình Thám thành lập Hội An Nam Phật Học năm 1932. Hội quy tụ đông đảo những danh tăng và cư sĩ trí thức tại miền Trung. Cư sĩ Lê Đình Thám được bầu làm Hội Trưởng và vua Bảo Đại được mời làm Hội Trưởng Danh Dự. Hội ra tạp chí Phật Học Viên Âm năm 1933. Năm 1934, thiền sư Giác Tiên, cư sĩ Lê Đình Thám… đã thành lập Trường An Nam Phật Học, trong đó có mở cấp Đại Học Phật Giáo. Đặc biệt hơn nữa là Hội đã phát động phong trào “Chỉnh Lý Tăng Già” rất quyết liệt để loại trừ ra khỏi tăng già những thành phần phạm giới, bất xứng. Chính nhờ những nổ lực cấp tiến này mà Phật Giáo miền Trung đã đóng được một vai trò quan trọng trong những thập niên sau đó.

Năm 1934 các thiền sư Trí Hải, Tâm Ứng, Tâm Bảo cùng với giới cư sĩ trí thức tên tuổi tại Hà Nội như Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Vĩnh, Nguyễn Văn Tố, Dương Bá Trạc, Trần Văn Giáp, Nguyễn Năng Quốc, Nguyễn Hữu Kha, Bùi Kỷ, Lê Dư… thành lập Bắc Kỳ Phật Giáo Hội, bầu cư sĩ Nguyễn Năng Quốc làm hội trưởng và suy tôn thiền sư Thanh Hanh làm Thiền Gia Pháp Chủ. Đặc biệt là trong buổi lễ suy tôn Pháp Chủ này, cư sĩ Trần Trọng Kim đã thuyết pháp về đề tài; “Thập Nhị Nhân Duyên”. Hội ra tạp chí Đuốc Tuệ năm 1935 và phát triển mạnh mẽ khắp miền Bắc (Nguyễn Lang, Phật Giáo Việt Nam Sử Luận, q 3, t 51-173).

Đặc tính của cả ba Hội Phật Học tại ba miền là vai trò nổi bật của giới trí thức cư sĩ, là thuần túy Phật học và sinh hoạt Phật sự. Thời điểm 1925-1945 là thời điểm chuẩn bị trong kiên nhẫn và thầm lặng. Các hội Phật Học đã làm đúng chức năng và vai trò lịch của mình, một cách khiêm tốn, từ đống gạch vụn đổ nát của nền Phật học và Phật Giáo Việt nam trong thời Thực Dân Pháp thống trị.

Trong thời kỳ này xuất hiện những con người đặc biệt, xuất sắc và những tư tưởng mạnh mẽ, quyết liệt, trong Phật Giáo cũng như ngoài Phật Giáo. Từ đầu thập niên 30, tư tưởng Phật Hộc của Thích Thiện Chiếu đã là những quả bom chấn động. Và năm 1939 Huỳnh Phú Sổ xuất hiện làm một cuộc cách mạng tôn giáo, cải cách toàn bộ và triệt để Phật Giáo chưa từng có trong hai ngàn năm lịch sử Phật Giáo Việt Nam. Miền Nam, một vùng đất lạ lùng và kỳ diệu…

 

An Hòa Tự

Phan Chu Trinh từ Pháp trở về Sài Gòn năm 1925, đất nước bùng lên những làn sóng tư tưởng dân quyền và dân chủ. Ông khẳng định phải tìm nguyên nhân mất nước trong sự mất đạo đức, mất luân lý, trong bài diễn thuyết Đạo Đức và Luân Lý Đông Tây, và ông cũng khẳng định chế độ quân chủ chuyên chế là nguyên nhân chính làm mất nước trong bài thuyết giảng Quân Trị Chủ Nghĩa và Dân Trị Chủ Nghĩa tại Sài Gòn năm 1925. Ông mất năm sau đó và đám tang ông cùng với cuộc vận động ân xá nhà chí sĩ Phan Bội Châu đã khơi bùng phong trào yêu nước và yêu tự do dân chủ trên toàn quốc, đặc biệt là trong giới thanh niên.

Nhưng dữ dội, bốc lửa và sấm sét trong tư tưởng yêu nước chống thực dân cũng như tư tưởng tự do dân chủ, trong thời này, chỉ có Nguyễn An Ninh là đi xa nhất, quyết liệt nhất. Là một thanh niên miền Nam,Ông đi du học ở Pháp và trở về nước với bằng cử nhân Luật. Lợi dụng quy chế thuộc địa của Nam Kỳ, nơi mà báo chí bằng tiếng Pháp được tự do, không bị kiểm duyệt, Ông ra tờ La Cloche fèlèe (Tiếng Chuông Rè) từ năm 1923 đến năm 1926. Ông tự xưng tờ báo của Ông là “cơ quan tuyên truyền tư tưởng Pháp”, lấy tư tưởng của kẻ xâm lăng để đập những nhát búa tạ vào chế độ Thực Dân, đồng thời tờ báo cũng tự nhận là “cơ quan chuẩn bị cho tương lai dân tộc”. Thật là độc đáo và tuyệt vời.

Ngoài việc phê bình kịch liệt, thẳng tay chính sách và chế độ thực dân, Ông cổ võ cho việc đào tạo một tầng lớp thanh niên Việt Nam tân học, có văn hóa, có lý tưởng, có chí khí, có năng lực và có tổ chức vàÔng tuyệt đối tin vào sức mạnh và vào tương lai của nhân dân Việt Nam. Ông chủ trương một nước Việt Nam thống nhất từ Nam chí Bắc và trở về lịch sử dân tộc để tìm niềm tin và sức mạnh. Ông hô hào, khi chỉ mới ngoài 20 tuổi, “Chẳng những phải duy trì những giấc mộng vĩ đại, mà còn phải tổ chức thành một nhóm quan trọng để chuẩn bị cho tương lai”. Không những tư tưởng táo bạo, độc đáo, mới lạ, kiến thức của Ông cũng rất uyên bác. Khi Thống Đốc Nam Kỳ tuyên bố: “Xứ này không cần trí thức”. Ông đã viết bài trả lời bốc lửa: “… Những thảm khổ của chúng ta ngày nay, còn gì nữa, đúng là do tổ tiên của chúng ta đã sờ mó vào cây kiến thức. Hạng trí thức đã làm đảo lộn thế giới, làm hư hỏng hạnh phúc của thế giới. Hãy nguyền rủa tên tuổi của Prométhé, kẻ đã lấy trộm chút lửa của Trời. Hãy nguyền rủa con người đã bày ra cái ná cao su cho trẻ con bắn đá vào trán ông khổng lồ… Trí Tuệ, đó là cái tai hại. Trí tuệ, đó là con rắn cuốn quanh thân cây đã làm cho chúng ta vĩnh viễn mất cõi thiên đường… Nói đến vai trò giáo dục, vai trò văn minh của các ông chủ xứ Đông Dương này, thưa các ông, điều ấy làm ta mỉm cười… Người ta đã quỳ lụy bái phục những vị “đem ánh sáng tới”, những vị “làm điều kỳ diệu ở Ấu Châu”… Cái gì kỳ diệu? Thực ra cái kỳ diệu đó là, chỉ trong một thời gian ngắn thôi, người ta đã có thể làm cho trình độ trí thức của người Nam đã thấp đi lại càng rơi vào chỗ cực kỳ dốt nát. Cái kỳ diệu đó là người ta đã có thể, trong một thời gian ngắn như thế, xô đẩy một dân tộc có tư tưởng dân chủ, ngã nhào vào tình trạng nô lệ hoàn toàn“. (Trần Văn Giàu, Sự Phát Triển Của Tư Tưởng ở Việt Nam Từ Thế Kỷ 19 đến Cách Mạng Tháng Tám, q2, t 311).

Nguyễn An Ninh cũng là một trong những nhà trí thức tân học đầu tiên nghiên cứu Phật Học và hoàn thành một tác phẩm Phật Học quan trọng, cuốn “Phê Bình Phật Giáo”. Sau thời kỳ hoạt động sôi nổi từ 1923 đến 1926, Nguyễn An Ninh bị ở tù trong thời gian 1926-1927, sau đó Ông về nghiên cứu Phật Giáo. Trên bàn làm việc của Ông, có một cái chuông, một cái mõ, Ông cạo trọc đầu và đi chân không.Ông nghiên cứu Phật Giáo qua tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức và các hoạt động Phật Giáo trong nước. Cuốn Phê Bình Phật Giáo xuất bản năm 1937 là kết quả của sự nghiên cứu này. Tựa đề của cuốn sách, 70 năm sau cũng không có ai dám viết một cuốn sách Phật Học có tựa đề thách thức và can đảm như vậy. Mục đích và phương pháp luận còn mới lạ, táo bạo hơn, đó là “so sánh Phật Giáo với thời đại của nó để chỉ chỗ hay, chỗ đúng hơn của nó đối với các thuyết khác và so sánh Phật Giáo với thời đại này để chỉ sai lầm của Phật Giáo“. Tác phẩm này được giới trí thức, giới chính trị cũng như giới Phật Giáo chú ý đặc biệt.

Nhưng không gây sóng gió và tranh luận suốt nhiều năm trời như những tác phẩm của Thích Thiện Chiếu.Đối với Tăng, Ni, Phật Tử thập niên 30, những tư tưởng Phật Học của Thích Thiện Chiếu là những tiếng sét ngang tai. Ngày nay đọc lại, chắc chắn quý vị tăng sĩ, cư sĩ và Phật Tử cũng không khỏi giựt mình, chấn động và suy nghĩ. Những tư tưởng này, được viết từ thập niên 30, ngày nay, cuối thập niên 90, vẫn còn mới, còn táo bạo, còn chứa đầy sức nặng của đá tảng và sức nổ của sấm sét. Thích Thiện Chiếu là tinh hoa sáng chói của Phật Giáo trong thập niên 20, 30. Ông đã đi tiền phong trong mọi lãnh vực chấn hưng và hiện đại hóa Phật Giáo Việt Nam trong thế kỷ 20 này.

Ta phải đứng trên một đỉnh núi cao, mới hy vọng nhìn thấy những cái gì chưa ai nhìn thấy, những cái gì nằm khuất sau dãy núi cao. đó có thể là những dãy núi cao hơn, hay là một đại dương mênh mông hay là một bình nguyên rực rỡ. Thích Thiện Chiếu là một ngọn núi cao của Phật học và Phật Giáo Việt Nam trước đệ nhị thế chiến. Ta hãy đứng trên đỉnh núi cao ngất, hùng tráng này để nhìn rõ một đỉnh núi cao ngất, hùng vĩ khác, là Cư sĩ, Bồ Tát, Giáo Chủ Huỳnh Phù Sổ.

|Muc Luc| |Ch.1| |Ch.2| |Ch.3| |Ch.4| |Ch.5| |Ch.6| |Ch.7| |Ch.8| |Ch.9| |Ch.10|TK|

[BHH430] [PGHH] [THƯ VIỆN PGHH]

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ SÁNG

SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU

GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ

SÁNG

HLTL TRONG NƯỚCTÔN GIÁO5/14/2014

 

PHẬT GIÁO HÒA HẢO

THUẦN TÚY

HIỆU TRIỆU

Hỡi anh em trong nhà Nam Việt!

Nhớ nước ta hùng liệt thuở xưa.

Ngàn năm Bắc địch vày bừa,

Mà còn đứng dậy tống đưa quân thù.

Tiếng roi lại bình Ngô sát Đát,

Sử xanh còn ngào ngạt hương thơm. . .

 

Là con Hồng cháu Lạc, chúng ta làm sao quên được những trang sử bi thảm ngàn năm Bắc thuộc Trung Quốc đã giày xéo quê hương yêu quí của chúng ta, chà đạp lên đời sống của Dân tộc ta.

 

Những tấm gương sáng rạng ngời của tiền nhân ta: Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê là những trang sử oai hùng oanh liệt lưu lại cho chúng ta nhớ đến bổn phận thiêng liêng: BẢO VỆ TỔ QUỐC.

 

Nay, Tàu cộng lúc nào cũng nuôi tham vọng thôn tính nước ta, ngang ngược chiếm đảo, chiếm biển, chiếm đất, khai thác beauxit Tây Nguyên. . . rồi giờ đây lại đặt khoan dầu ở Biển Đông  một cách khiêu khích, coi 90 triệu đồng bào chúng ta như cỏ rác. . .

 

Vậy thì ta hãy hiệp bè,

Cùng nhau đoàn kết đặng khoe sức hùng.

Khắp Bắc Nam đùng đùng một trận,

Ấy mới mong quốc vận phục hồi.

Trước là dẹp lũ cộng bồi,

Sau đưa quốc tặc qui hồi Diêm cung.

Nếu nay chẳng vẫy vùng cương quyết,

Thì ắt là tiêu diệt giống nòi. . .

 

Đồng bào ơi!

Chúng ta hãy mạnh mẽ xuống đường để đả đảo Tàu cộng, đả đảo những kẻ mãi quốc cầu vinh, biểu dương tinh thần kiên cường yêu nước. 

 

ĐEM MÁU XƯƠNG ĐỔI LẤY TỰ DO.

 

Ngày xuống đường là ngày Chủ nhật 18-5-2014 vào lúc 8 giờ sáng. Địa điểm tập trung: Công viên 30-4 cạnh nhà thờ Đức Bà.

 

Với tư cách Hội Trưởng Trung Ương PGHH Thuần Túy, tôi tha thiết kêu gọi 7 triệu tín hữu PGHH toàn quốc, nhất là ở Miền Tây HÃY MẠNH MẼ TÍCH CỰC THAM GIA CÁC CUỘC BIỂU TÌNH CỦA ĐỒNG BÀO CHỐNG Tàu cộng. 

 

VIỆT NAM ĐỘC LẬP MUÔN NĂM.

Ngày 14 tháng 5 năm 2014.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy.

Hội Trưởng Trung Ương

 

 

LÊ QUANG LIÊM

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

PGHH – CẢNH BÁO KHẨN CẤP

PGHH – CẢNH BÁO KHẨN CẤP

 

PHẬT GIÁO HÒA HẢO
THUẦN TÚY
————————-
CẢNH BÁO KHẨN CẤP

Theo một nguồn tin đáng tin cậy cho biết là trong cuộc biểu tình sáng chủ nhật 18-5-2014, đám tay sai của Tàu cộng ở VN sẽ tổ chức nhiều toán xã hội đen trà trộn vào những người biểu tình rồi gây những việc náo loạn bất hợp pháp như vừa xảy ra ở Bình Dương và một vài nơi khác.

Âm mưu này biến những cuộc biểu tình chính nghĩa biến thành những hành động ô tạp bất hợp pháp nhằm mục đích:

a- Làm giảm uy tín phong trào chống Tàu cộng đang biểu dương và phát triển mạnh mẽ.

b- Tạo cho nhà cầm quyền cộng sản có cơ hội muốn bắt ai thì bắt, vàng thau lẫn lộn, dựa vào lý do an ninh trấn áp thành phần lãnh đạo phong trào chống Tàu cộng, dập tắt phong trào càng sớm càng tốt.

Trong tinh thần kiên cường bảo vệ đất nước, chúng ta vẫn tiến hành cuộc biểu tình nhưng phải hết sức dè dặt và thận trọng đối với những phần tử bất chính cùng đứng trong hàng ngũ biểu tình với chúng ta. Nếu có dấu hiệu sẽ xảy ra cuộc hỗn loạn thì ta phải tự giải tán đừng để bọn tay sai của Tàu cộng thừa cơ lợi dụng.

Ngày 16 tháng 5 năm 2014.

TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy

Hội Trưởng Trung Ương

LÊ QUANG LIÊM

Tin liên quan 
SÀI GÒN: PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY KÊU GỌI BIỂU TÌNH CHỦ NHẬT 18-5-2014 LÚC 8 GIỜ SÁNG

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

PGHH: Bạch Thư Tuyệt Mệnh của Tín đồ Nguyễn thị Ngọc Lan

PGHH: Bạch Thư Tuyệt Mệnh của Tín đồ Nguyễn thị

Ngọc Lan

HLTL TRONG NƯỚC4/01/2013

PHẬT GIÁO HÒA HẢO (năm đạo thứ 74)

 

BẠCH THƯ TUYỆT MỆNH

 

Kính gởi:

– Ủy Hội Nhân Quyền Quốc Tế HĐBA LHQ.

– Cộng  Đồng Nhân Loại yêu chuộng: Hòa bình, Công Lý, Nhân quyền: tự do Tôn Giáo, tự do Dân Chủ trên thế giới.

– Các cơ quan truyền thông quốc tế.

– Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước.

– Đảng cầm quyền CS Việt Nam.

 

Tôi tên là: Nguyễn thị Ngọc Lan sinh năm 1956 thường trú số nhà 128/2 khu vực Thới Trinh A, phường Thới An quận Ô Môn TP CT. Nhân vào mùa xuân ĐẠO NẠN: 25/ tháng 02 và QUỐC NẠN: 30/ 04, kỷ niệm hằng năm trên đất nước Việt Nam. Tôi một tín đồ PGHH xin kính gởi bức: BẠCH THƯ TUYỆT MỆNH nầy đến với mọi người để chia sẻ lý tưởng và tâm tư nguyện vọng tha thiết của tôi, có nội dung như sau:

 

1- Phật Giáo Hòa Hảo là một tôn giáo Việt Nam, sinh ra và phát triển từ lòng dân tộc, Đức Giáo Chủ: Huỳnh Phú Sổ là người Việt Nam, khai sinh năm 1919 và lớn lên đến năm 1939, Ngài được 19 tuổi đã mở đạo tại làng Hòa Hảo và cho đến  ngày 25 tháng hai nhuần năm đinh hợi, thì Thọ Nạn tại rạch Đốc Vàng, cũng chính trên dãi đất Việt Nam nầy, lúc ấy Ngài được 27 tuổi. Có thể khẳng định cuộc đời và sự nghiệp Đức Huỳnh Giáo Chủ và tôn giáo PGHH đã gắn liền dòng sinh mệnh của dân tộc và tổ quốc Việt Nam.Với một nền giáo lý căn bản là: Học Phật Tu Nhân. Học Phật là học theo công hạnh của Phật. “Phật tu cách nào đắc đạo rồi dạy ta, ta phải làm theo cách nấy”. Còn Tu Nhân là đền đáp bốn trọng ân,1- Ân Tổ Tiên Cha Mẹ, 2- Ân Đất Nước, 3- Ân Tam Bảo, 4- Ân Đồng Bào và Nhân Loại, trong đó Ân Đất Nước, được đặt trước Ân Tam Bảo.

 

Để thực thi nghĩa vụ công dân lúc nước nhà bị họa xăm lăng đô hộ “nước mất đâu dễ ngồi an”. Với một ý chí ưu việt kế thừa truyền thống Đức Trần Nhân Tông, “Tăng sĩ quyết chùa am bế cửa, Tuốt gươm vàng lên ngựa xông pha. Đền xong nợ nước thù nhà, Thiền môn trở gót Phật Đà nam mô”, Đức Huỳnh Giáo Chủ với 02 triệu tín đồ, năm 1945 Ngài đã cổ súy khối tín đồ cùng toàn dân đứng lên đánh đuổi xăm lăng, giành lại độc lập cho đất nước… Là Đấng Giáo Chủ một Tôn Giáo phát xuất tại Việt Nam, và là thủ lãnh Đảng Việt Nam Dân Chủ Xã Hội: Đã chủ trương “toàn dân chính trị” thế tất Đảng chống độc tài bất cứ hình thức nào”, đã đối lập lại chủ nghĩa ngoại lai vô thần độc tài của lãnh tụ vong bản Hồ Chí Minh, một đệ tử của CNCSQT, núp với chiêu bài:Việt Minh. Cướp được chính quyền từ đức vua Bảo Đại, Việt Minh CS đã thủ tiêu những người thuộc các Đảng phái quốc gia chân chính, cụ thể chính là Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH đã bị ám hại trong một cuộc họp hòa giải do Việt Minh tổ chức vào ngày 25 tháng Hai nhuần năm Đinh Hợi, nhằm ngày 16-04-1947, và đoàn thể PGHH đã trở thành nạn nhân của VMCS. Với vô số những nấm mồ chôn tập thể, khắp nơi thuộc vùng ĐBSCL, đến nay vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt. Việt Minh CS đã khiến cho tinh thần đoàn kết dân tộc lúc bấy giờ bị tan rã, tạo cơ hội cho Pháp tái chiếm Việt Nam lần thứ hai.

 

Sau biến cố ngày 30-04-1975, miền nam Việt Nam bị CSBV cưỡng chiếm, các tôn giáo bị giải thể, nhất là tôn giáo PGHH. Bởi ý thức hệ của chủ nghĩa CS và trong quá khứ có những cuộc tàn sát đẫm máu đối với PGHH, ĐCSVN cầm quyền đã tìm mọi cách để triệt tiêu PGHH. Giáo Lý bị tịch thu hũy bỏ, các cơ sở thờ tự của đạo bị quản lý chiếm dụng, các chức sắc của đạo bị đưa đi trại tù “học tập cải tạo”. Nhiều người đã chết rũ trong lao lý, hay ra tù chỉ thời gian ngắn là chết, vì bị khảo hình hoặc bị đầu độc, do tính chất bạo lực bất khoan dung của chế độ CS.

 

Năm 1999, do sự đấu tranh đòi hỏi không ngừng từ trong nước, cùng cộng đồng người Việt hải ngoại và sức ép của cộng động quốc tế về Nhân Quyền và Tự Do Tôn Giáo tại Việt Nam. Nhà cầm quyền CS với ý đồ “dùng PGHH để diệt PGHH”. Ngày 26-05-1999, Họ đã dàn dựng tấm bình phong để dối lừa công luận gồm: Ban Đại DiệnPGHH quốc doanh, làm tay sai công cụ để hợp pháp hóa vai trò thủ tiêu mọi truyền thống, lịch sử, di tích quý báu của PGHH, nhất là ngày lễ thiêng liêng trọng đại 25 tháng 02 hằng năm, ngày mà VMCS đã ám hại ĐHGC, (cho đến nay vẫn bị cấm ngăn, khủng bố, triệt hạ tín đồ hành lễ).

 

Để đấu tranh bảo vệ Đạo Pháp, đòi quyền Tự Do Tôn Giáo cho các tôn giáo Việt Nam nói chung, PGHH nói riêng, bằng chủ trương “ôn hòa bất bạo động,” người tín đồ PGHH thuần túy, đã bị nhà cầm quyền CS đàn áp, khủng bố rất dã man, vì quyết bảo vệ Đạo Pháp, bảo vệ những truyền thống quý báu không bị triệt tiêu, nhiều người đã quyết hy sinh quyền lợi gia đình và thân mạng, bằng cách Tự Thiêu, hay phải vào tù để phản đối sự đàn áp, và đòi quyền TỰ DO TÔN GIÁO với nhà cầm quyền CSVN, cho đến nay vẫn tiếp diễn không ngừng.

 

2- Kể từ khi có ĐCSVN do ông Hồ Chí Minh làm lãnh tụ. Suốt 69 năm cầm quyền miền bắc, 38 năm cầm quyền miền nam, ĐCS đã gây ra biết bao là tội ác với dân tộc Việt Nam. Khởi động chiến tranh đã làm tang tốc đau thương cho người dân hai miền Nam, Bắc phải nhà tan cửa nát, hàng ba triệu người đã tốn hao sinh mạng vì bị chết chóc, mang thương tật, do đạn bom để lại. Khi không có chiến tranh, ĐCS cầm quyền đã cướp đoạt tài sản đất đai nhà cửa nhân dân, và giết người bằng khẩu hiệu, chính sách bần cùng hóa nhân dân “trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, tróc tận rể”, cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, học tập cải tạo, đánh đổ tư bản, cải tạo công thương nghiệp, đưa dân tập trung vùng kinh tế mới, làm kiệt quệ nguồn tài lực của quốc dân, trong thời kỳ gọi là “bao cấp”.

 

Bước sang thời kỳ “mở cửa”, đảng viên cộng sản có đầy đủ mọi quyền lực, dựa giẫm trên luật pháp, hưởng lợi ích nhóm với nhiều dịch vụ thương mại, nhận hối lộ bất chính, đồng lõa bao che, chia chác, tha hồ nhũng lạm bóc lột, đục khoét ngân sách quốc dân, gây nợ nần chồng chất lên đầu cổ người dân Việt Nam cần cù lao động. Tệ tham nhũng nầy, đến nay đã trở thành quốc nạn. Bị đối xử áp bức bất công, số Dân Oan bị cướp mất tài sản đất đai nhà cửa, đi khiếu kiện kêu oan nhiều năm, nhà cầm quyền vẫn không cứu xét, vô gia cư, cuộc sống đói nghèo lê la khắp nơi cầu thực.

 

Phụ nữ Việt Nam phải đi làm dâu hay làm nô lệ, bán dâm cho người ngoại quốc để kiếm tiền, mong “xóa đói giảm nghèo” cho gia đình người thân. Trẻ em nghèo đói thất học, lao động, bán vé số, ăn xin vất vưỡn đọa đày trong cuộc sống độ nhựt vv và vv.

 

Một thể chế độc đảng bất công, nên sanh nhiều tệ nạn hoành hành, đã đẩy người dân xuống tận cùng vực thẳm của sự khổ đau. Tự do Dân Chủ, tự do Tôn Giáo bị áp đặt cấm đoán khắc khe. Nhà tù CS đã cầm giam vô số những người bất đồng chính kiến, chỉ vì cất lên tiếng nói đòi quyền Tự do Tôn Giáo, đòi quyền tự do Dân Chủ.

 

Nói tóm lại từ khi ĐCS cầm quyền cho đến nay, với một chủ nghĩa ngoại lai vô thần, độc tài chuyên chế, triệt tiêu Tôn Giáo, xây dựng quyền lợi trên xương máu của nhân dân, đã tạo nên một xã hội Việt Nam đau thương, đầy máu và nước mắt, phẩm chất đạo đức suy đồi, tham quan đầy dẫy, bất công áp bức lộng hành, đói nghèo tuộc hậu. Tất cả đã hiện bày mà không một ai có lương tri mà không thấy biết. Và sự ám ảnh trước mắt: Là nguy cơ bị mất nước, dân tộc Việt Nam sắp làm nô lệ cho bọn bành trướng Tàu phù do ĐCSVN nhiều lần đã âm thầm ký kết thỏa hiệp hiến dâng Tổ Quốc. (Công hàm của Thủ Tướng Phạm văn Đồng đã chứng minh điều nầy).

 

Là người tín đồ PGHH phụng hành giáo pháp TỨ ÂN. Nhân mùa Quốc Nạn 30/04/1975, ngày CS miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, và lễ kỷ niệm 25/02 âl hàng năm ngày ĐHGC PGHH vắng mặt, do VMCS âm mưu hãm hại, suốt 37 năm qua ngày lễ kỷ niệm nầy luôn bị nhà cầm quyền cấm ngăn và khũng bố tín đồ PGHH không cho hành lễ. Nay trước thảm cảnh lầm than: Đạo Pháp ngữa nghiêng, Quốc phá Gia vong của đồng bào và tổ quốc Việt Nam. Lòng đầy bi xót, tôi xin kính gởi bức Bạch Thư Tuyệt Mệnh nầy đến với các tổ chức, cơ quan Nhân Quyền, dân chủ trên thế giới, mong  có biện pháp hữu hiệu cứu giúp. Bằng con tim khát vọng, muốn cho toàn thể đồng bào Việt Nam thân thương của tôi có một cuộc sống thật sự được: ĐỘC LẬP, TỰ DO, ẤM NO HẠNH PHÚC, và CÔNG BẰNG XÃ HỘI, mà suốt 69 năm qua, dân tộc Việt Nam chúng tôi đã bị chế độ vô thần, độc tài CSVN cưỡng đoạt. Để biểu lộ thành ý trên, tôi nguyện đốt lên ngọn Đuốc thân, để phản đối chính sách đàn áp Tôn Giáo, và Dân chủ bị kềm kẹp, góp phần cùng toàn dân tháo toan ách nạn cộng sản, kiến tạo lại một xã hội văn minh Việt Nam Mới mà Nhân Quyền phải được thực thi một cách đầy đủ.

 

Và riêng các Đảng viên, ĐCS cầm quyền, những điều tôi nêu trên của chế độ cầm quyền cộng sản là hoàn toàn đúng sự thật. Và tôi dám chắc một điều, đảng các vị là tác nhân, nên các vị hiểu rõ hơn ai hết, nhưng không thể thừa nhận sự thật trên, cụ thể như chính Sử gia kiêm ĐBQH Dương Trung Quốc đã phát biểu “có những sự thật không thể nói ra”. Vì sự thật đó chính là sai trái là lỗi lầm, là tội đồ của Dân Tộc. Vì đã đặc quyền lợi đảng trên tổ quốc và đồng bào, quên cội nguồn dân tộc, tôn thờ một chủ nghĩa CSQT, cam tâm làm tay sai, hiến dâng tổ quốc cho bọn bành trướng giặc Tàu, đưa dân tộc đến chổ khốn khổ, đói nghèo, lạc hậu, và cùm gông trong nô lệ.

 

Tôi chân thành tha thiết cầu mong quý vị hãy nghĩ đến tình ruột thịt, nghĩa đồng bào, da vàng, “giọt máu cùng đỏ, giọt nước mắt cùng mặn”. Dân tộc ta đã chịu đựng quá nhiều điều lầm than cơ cực và mất mát do ĐCSVN gây ra. Xin hãy thức tỉnh, tìm về lịch sử. Đức Vua Hùng đã có công dựng nước, các bậc Tiền Nhân bao đời đã có công giữ nước đem máu đào tắm gội giang san “thà làm quỷ nước Nam, quyết không nô lệ làm vương hầu phương bắc”. Họ đã hy sinh viết nên những trang lịch sử, độc lập vẻ vang oanh liệt cho nòi giống. Ý chí quật cường bất khuất, niềm kiêu hãnh vốn có của Tổ Tiên Hồng Lạc với một nền Văn Hiến quý báu hơn bốn ngàn năm lịch sử, mang đậm đà bản sắc của dân tộc, đã bao lần đập tan mộng xâm lăng, tham tàn bành trướng trước một kẻ thù khổng lồ phương bắc.

 

– Hãy vì nền độc lập, chủ quyền của quốc gia dân tộc Việt Nam không bị Tàu hóa.

– Hãy vì tương lai phồn vinh, thịnh vượng của quê hương Việt Nam.

– Hãy vì sự tự do, ấm no hạnh phúc, công bằng xã hội cho đồng bào Việt Nam.

 

Nay con thuyền Tổ Quốc Việt Nam sắp bị diệt vong trước phong ba bão táp: áp bức, đói nghèo, nô lệ giặc xâm lăng. Các vị là người lèo lái vận mệnh, hãy chuyển đổi phương hướng, tránh cho đồng bào cuộc tương tàn tương sát đẫm máu, tiến tới  hòa hợp hòa giải dân tộc, y như Miến Điện đã thực hiện một cách tuyệt vời. Hãy cùng nhau tuyên bố:

 

1-      Giải thể đảng Cộng Sản, trả quyền làm chủ cho nhân dân.

2-      Trả tự do cho các tù nhân Tôn Giáo và Chính Trị.

3-      Trưng cầu dân ý, có tổ chức nhân quyền quốc tế giám sát.

4-      Tiến hành bầu cử quốc hội lập hiến, bao gồm cá nhân, các đảng phái tham gia.

5-      Xây dựng Hiến Pháp Việt Nam, nhân quyền, dân chủ theo đúng tinh thần HĐBA LHQ.

 

Có được như thế, Tổ Quốc và đồng  bào Việt Nam mới thoát khỏi thảm họa diệt vong trước kẻ thù phương bắc, cùng chung xây dựng xã hội Dân Giàu Nước Mạnh, và Quý vị sẽ trở thành ân nhân của đại gia đình Việt Nam. Trang lịch sử tên tuổi quý vị muôn thu mãi chói ngời. Bằng ngược lại, tốc độ vận hành bánh xe Nhân Quyền, dân chủ Việt Nam sẽ nghiền nát, mà không một quyền lực nào có thể kềm hãm được. Tất cả mọi thứ vật chất của việc làm phi nhân phi nghĩa lẫn danh dự, sẽ không còn và bị đào thải xuống vũng bùn nhơ bẩn nghìn thu./.

 

Phật Giáo Hòa Hảo trường tồn bất diệt.

Tổ Quốc Việt Nam đời đời bền vững.

Nòi Giống Lạc Hồng tự do dân chủ, văn minh, ấm no hạnh phúc muôn năm.

 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Nam Mô Đại Từ Đại Bi Kim Sơn Phật.

 

Cần Thơ ngày   01  tháng 04 năm 2013.

Người viết Bạch Thư Tuyệt Mệnh.

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Lan.

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment
Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY

H THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY

BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY

  BẠCH THƯ SỐ 1 Và Số 2 PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY PHẬT GIÁO HÒA HẢO THUẦN TÚY CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP ————————–                           THÔNG BẠCH Kính gởi: Toàn thể tín hữu PGHH thân mến trong và ngoài nước, NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT. NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT. Thưa chư tín hữu, Nhân danh Hội Trưởng Trung Ương PGHH Thuần Túy, tôi có lời khen ngợi tòan thể Trị Sự Viên trong Giáo Hội và một số tín hữu đã phát huy mạnh mẽ ý chí kiên cường bất khuất trước sức đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền cộng sản quyết tâm ngăn chận chúng ta tổ chức ngày Đại Lễ 25/2 âl , kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị việt minh cộng sản ám hại. Giáo Hội PGHH Thuần Túy chúng ta đã biểu dương được tinh thần “TẬN TRUNG VỚI ĐẠO, TẬN HIẾU VỚI THẦY” một cách anh dũng bất chấp hiểm nguy sinh tử trước nhãn quan quốc nội và nhãn quan quốc tế rằng: PGHH không phải là con giun mà cộng sản muốn gày xéo thế nào cũng được. Thực ra, đứng trên phương diện thực tế khách quan, việc tổ chức lễ kỷ niệm là một phong tục thiêng liêng của nhân gian, bất luận giai cấp nào, tôn giáo nào, cả đình miểu am cốc đều có quyền tổ chức, không một quyền lực nào có quyền ngăn trở. Trên đất nước VN có bao nhiêu tôn giáo, có bao nhiêu đình miểu am cốc cũng đều được tự do tổ chức lễ kỷ niệm, chỉ duy nhất có PGHH là không được hưởng quyền này . Đó là chứng cứ hiển nhiên cho thấy rằng đảng csVN vẫn quyết tâm tiêu diệt PGHH, vì sao csVN muốn tiêu diệt PGHH? Vì PGHH tôn trọng Ân Tổ Tiên Cha Mẹ còn cs thì vô gia đình . . . Vì PGHH tôn trọng Ân Đất Nước còn cs thì vô tổ quốc . . . Vì PGHH tôn trọng Ân Tam Bảo (Phật,Pháp,Tăng) còn cs thì vô tôn giáo . . . Vì PGHH là một tôn giáo dân tộc, sinh ra từ lòng dân tộc, lớn lên trong khí thiêng sông núi của Tổ Quốc nên phải sống cùng Tổ Quốc và Dân Tộc và cũng phải chết vì Dân Tộc và Tổ Quốc. Đó là một chướng ngại to lớn trên con đường “xích hóa” VN của đảng csVN nên csVN phải triệt tiêu PGHH cho bằng được. Lần này nhà cầm quyền cs đã sử dụng trên 1.000 công an, bộ đội cơ động, có cả xã hội đen, xe vòi rồng, xe bít bùng, v.v. . . để đàn áp PGHH. Cái cảnh cs đàn áp thê thảm xảy ra tại nhà ông Nguyễn Văn Vinh đã chứng tỏ rõ ràng những hành động đó vừa vô nhân đạo, vừa vô liêm sĩ, vừa thô bạo, vừa tàn ác không còn tình người và người. – Đánh một bà già 82 tuổi (bà Trần Thị Xinh) rồi lột quần áo bỏ nằm trần truồng lõa lồ dưới đất là một hành động rừng rú không thấy có trong lịch sử loài người. – Đánh bà Võ Thị Gấm (vợ cố Hà Hải, người bị chết vì cs ngược đãi trong tù) 82 tuổi, gãy tay phải nhập viện . – Đánh đập 20 tín đồ PGHH bất tỉnh rồi lục soát ai có cà rá thì lấy cà rá, ai có giây chuyền thí lấy dây chuyền, ai có vòng vàng thì lấy vòng vàng, ai có tiền thì lấy tiền. Lấy tiền tất cả hơn 100 triệu đồng là tiền của anh em tín đồ PGHH dành dụm đóng góp để chẩn bần tín đồ nghèo trong dịp lễ. Ôi! Quang vinh thay cho đảng csVN, đánh người bất tỉnh để cướp của như thế ấy là hành động còn rừng rú hơn những toán thổ phỉ ! ! ! – Đóng chốt trước nhà trên 50 gia đình Trị Sự Viên lãnh đạo Giáo Hội PGHH Thuần Túy, “nội bất xuất, ngoại bất nhập” trong nhà có ai bịnh hoạn bất thường cũng không được đi ra khỏi nhà để chữa trị, nằm chờ chết. Với tín đồ PGHH nông dân chất phác, tay lấm chân bùn, trong tay không một tất sắt mà nhà cầm quyền cs đã sử dụng hằng ngàn công an để đàn áp thật là oai hùng, trong lúc quỳ lạy cúi đầu dâng đất (6 tỉnh phía Bắc) dâng biển, dâng đảo, dâng khai thác bauxit Tây Nguyên cho Tàu cộng . . . Các ông lãnh đạo đảng csVN ơi! Các ông có thấy hổ thẹn không? Thưa chư tín hửu PGHH thân mến, Cuộc đối đầu với cs , nhất là cuộc tuyệt thực tại gia của chúng ta lần này, người tín đồ PGHH đã biểu dương tinh thần bất khuất, ý chí kiên cường để bảo vệ đạo pháp, để bảo vệ quyền làm người của con người . . . Cuộc tuyệt thực đã đi đến ngày thứ tư, tôi xét thấy cũng dã đủ rồi, chúng ta phải bảo tồn sức khỏe của chúng ta để tiếp tục tiến bước trên con đường đấu tranh giải thể đảng cộng sản VN, tay nắm tay, sức chung sức, lòng chung lòng với toàn dân đế xây dựng một nước VN: Tự Do, Dân Chủ, Hòa Bình và Thịnh Vượngthật sự xứng đáng là con Hồng cháu Lạc với truyền thống 4.000 năm văn hiến. Tôi xin long trọng tuyên bố CHẤM DỨT CUỘC TUYỆT THỰC  kể từ hôm nay: ngày 27-3-2014. PHẬT đạo sáng ngời ánh bửu linh, GÍAO truyền chánh pháp tạo thanh bình. HÒA đồng nhơn loại an thiên hạ, HẢO hợp thời cơ độ chúng sanh. TRƯỜNG thuyết Tu Nhân đời thạnh trị, TỒN tâm Học Phật , đạo quang vinh. BẤT câu tăng tục chơn như pháp, DIỆT khổ qua bờ đến cõi thanh. – ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ VẠN TUẾ. – PGHH TRƯỜNG TỒN BẤT DIỆT. Ngày 27 tháng 3 năm 2014. TM Giáo Hội PGHH Thuần Túy. Hội Trưởng Trung Ương LÊ QUANG LIÊM———————————– PHẬT GIÁO HÒA HẢO  THUẦN TÚY CỦNG CỐ GIÁO QUYỀN-THỐNG NHẤT GIÁO HỘI-XIỂN DƯƠNG GIÁO PHÁP                                         BẠCH THƯ SỐ 2 Kính gởi: – Ông Nguyễn Phú Trọng. – Ông Trương Tấn Sang. – Ông Nguyễn Sinh Hùng. – Ông Nguyễn Tấn Dũng. Thế là cuộc điều động hằng ngàn công an, bộ đội cơ động, xã hội đen, xe vòi rồng, xe bít bùng, v.v. . . để chận đứng PGHH tổ chức ngày lễ kỷ niệm Đức Huỳnh Giáo Chủ bị việt minh cộng sản ám hại . . . các ông đã đạt một chiến thắng vô cùng vẽ vang, chiến thắng  một nhóm tín đồ PGHH vốn là nông dân chất phác, tay lấm chân bùn trong tay không một tất sắt. Thật quang vinh thay cho đảng csVN quang vinh? Lại càng quang vinh hơn với những hành động oai hùng mang tính rừng rú: a- Đánh một bà già 82 tuổi (bà Trần Thị Xinh) bị ngất xỉu rồi lột hết quần áo để bà nằm trần truồng lõa lồ đưới đất. Hành động oai hùng này có lẽ đệ tử các ông đã hành sử đúng theo đường lối của đảng csVN quang vinh! Và oai hùng này không thấy có trong lịch sử loài người. b- Đánh bà Võ Thị Gấm 82 tuổi bị gãy tay phải đi cấp cứu ở bịnh viện Châu Thành, An Giang. c- Đánh đập ngất xỉu 20 tín đồ PGHH đang chuẩn bị cuộc lễ rồi lục soát lấy hết nữ trang tiền bạc. Số tiền này lên đến trên 100 triệu là tiền của anh chị em tín đồ PGHH dành dụm đóng góp để chẩn bần cho tín đồ nghèo trong dịp lễ. Thật quang vinh thay hành động sở trường cố hữu của đảng csVN dù những toán thổ phỉ cũng phải cúi đầu thán phục ! d- Đóng chốt trước cửa nhà toàn bộ chức sắc lãnh đạo của Giáo Hội PGHH Thuần Túy và “nội bất xuất, ngoại bất nhập” dù trong nhà có ai bịnh hoạn cũng không được ra khỏi nhà để chữa bịnh, nằm chờ chết. Điển hình như trường hợp của ông Nguyễn Văn Thơ ở Xã Tân Hòa (Đồng Tháp) trong ngày 23-3-2014 . . . trường hợp của ông Nguyễn Văn Vinh ở Xã Long Giang (An Giang) trong những ngày từ 20 đến 25-3-2014 . . . Trường hợp của ông Nguyễn Văn Điền ở Xã Tân Phước (Đồng Tháp) trong ngày 22-3-2014 . . . Trường hợp của anh Nguyễn Ngọc Tân ở Bình Minh (Vĩnh Long) trong ngày 23-3-2014 . . . v.v. . . Đây là hảnh động nhân đạo mà Tần Thỉ Hoàng có sống lại cũng phải cúi đầu thán phục ! Và đây cũng là một chứng minh cụ thể chính sách nhất quán tôn trọng nhân quyền, tôn trọng Tự Do Tôn Giáo mà Thứ Trưởng Hà Kim Ngọc, trưởng đoàn VN đã báo cáo trong Đại Hội Nhân Quyền kiểm điểm định kỳ toàn cầu về Nhân Quyền tại Geneve (Thụy Sĩ) ngày 5-2-2014. Bức Bạch Thư này tôi chỉ điểm sơ lược lại một số hành động của đoàn đệ tử các ông để các ông tự chiêm nghiệm chính sách của các ông như vậy có quá đáng hay không? Có trắng trợn chà đạp Nhân Quyền, có trằng trợn chà đạp Tự Do Tôn Giáo hay không? Vì tôi tin rằng các ông, dù sao,  cũng còn chút ít lương tâm để cân nhắc ĐIỀU LÀNH, ĐIỀU ÁC. Rõ ràng với đồng bào nhân dân trong nước các ông đã hành sử một chính sách độc tài toàn trị, chà đạp nhân dân đến xương tàn cốt rụi, còn với ngoại bang thì các ông chuyên dối trá để cầu viện . . . nhất là với tàu cộng thì các ông quỳ mọp để dâng đất (6 tỉnh phía Bắc) dâng biển dâng đảo, dâng khai thác bauxit Tây Nguyên , v.v. . . và v.v. . . Tôi mong các ông hãy tự kiểm điểm sửa sai để cho toàn dân còn được hưởng vài hạt cơm rơi . . . một vài manh áo rách. QUAY LẠI ẮT THẤY BỜ. Ngày 28 tháng 3 năm 2014 Cư Sĩ LÊ QUANG LIÊM 

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Trung Quốc đưa giàn khoan vào ‘chặn’ giữa vịnh Bắc Bộ

Trung Quốc đưa giàn khoan vào ‘chặn’ giữa

vịnh Bắc Bộ

Sự Kiện : Tình hình Biển Đông

Tình hình mới nhất của Biển Đông là Trung Quốc đã đưa vào giàn khoan thứ 3 mà vị trí của nó nằm chình ình ngay giữa vịnh Bắc Bộ – ngay trước mũi Việt Nam.

Ngày càng leo thang

Trang mạng Sina dẫn tin tức từ Cục An toàn Hàng hải Trung Quốc cho biết Trung Quốc sẽ tiếp tục đưa một giàn khoan nữa ra hoạt động ở Biển Đông. Trang mạng này nói: “Theo tin tức website của Cục An toàn Hàng hải Trung Quốc, ngày 9/7/2014 đến 30/6/2015, giàn khoan Nam Hải 4 sẽ ra hoạt động ngoài khơi trong Biển Đông, yêu cầu điều hành tàu thuyền đi qua cần lưu ý”. Mạng Sina cũng cho biết Trung Quốc cấm các tàu bè không được qua lại trong bán kính 2km từ giàn khoan Nam Hải 4.

Vị trí của giàn khoan này ở tại tọa độ: 18°36’48’’ Bắc, 107°40’28’’ Đông. Căn cứ vào tọa độ này và so sánh với đường ranh giới theo Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ thì thấy rằng điểm đặt giàn khoan Nam Hải 4 thuộc phía bên kia đường ranh giới.

Trung Quốc đưa giàn khoan vào 'chặn' giữa vịnh Bắc Bộ - Ảnh 1

Thông báo của Trung Quốc.

Trong vĩ độ 18, theo Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ có 4 điểm chạy từ đông bắc qua tây nam. Các điểm gồm: Điểm số (17: 18°42’52” Bắc, 107°09’34” Đông), điểm số 18 (18°13’49” Bắc, 107°34’00” Đông), điểm số 19 (18°07’08” Bắc, 107°37’34” Đông) điểm số 20 (18°04’13” Bắc, 107°39’09” Đông). So sánh với vị trí của Nam Hải 4 thì điểm gần nhất là điểm số 17 nhưng cũng còn cách khá xa (107°40’28’’ so với 107°09’34’’).

Tuy nhiên phải thấy rằng đây là một hành động leo thang của phía Trung Quốc. Bởi lẽ các giàn khoan ngày càng được kéo vào sát trước ‘mũi’ Việt Nam. Khởi đầu là giàn khoan Haiyang 981 đặt ở phía tây nam Hoàng Sa hôm 2/5.

Hơn 1 tháng sau, vào ngày 20/6, Trung Quốc kéo tiếp giàn khoan Nanhai 9(Nam Hải số 9) vào tọa độ: 17°14,1’ Bắc, 109°31’ Đông. Vị trí của Nam Hải 9 nằm trong vùng chồng lấn chủ quyền chưa được phân định giữa Việt Nam và Trung Quốc ở phía ngoài cửa vịnh Bắc Bộ.

Đến nay, Trung Quốc lại kéo tiếp giàn khoan Nam Hải 4 vào trong vịnh Bắc Bộ. Mặc dù với tọa độ được thông báo, giàn khoan này vẫn nằm trong vùng biển Trung Quốc nhưng chưa thể nói trước rằng nó có ở yên đấy hay sẽ còn di chuyển đi đâu.

Trung Quốc đưa giàn khoan vào 'chặn' giữa vịnh Bắc Bộ - Ảnh 2

Đường ranh giới theo Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Trung Quốc đưa giàn khoan vào 'chặn' giữa vịnh Bắc Bộ - Ảnh 3

Vị trí giàn khoan Nam Hải 9.

Trung Quốc đưa giàn khoan vào 'chặn' giữa vịnh Bắc Bộ - Ảnh 4

Với tọa độ được công bố, giàn khoan Nam Hải 4 nằm lệch về hướng đông bắc so với Nam Hải 9 và ở rất gần đường ranh giới màu đỏ trong bản đồ này.

Chiến thuật giàn khoan nguy hiểm

Có tin cho biết hiện Trung Quốc đang cấp tốc đóng thêm nhiều giàn khoan nữa. Một vấn đề đặt ra là phải chăng Trung Quốc muốn dùng các giàn khoan để ‘bao vây’ Việt Nam? Nhìn trên bản đồ vị trí các giàn khoan hiện tại thì đã có 3 giàn khoan Trung Quốc vây lấy vùng biển Việt Nam. Trong đó giàn khoan Haiyang 981 xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, giàn khoan Nam Hải 9 nằm trong vùng biển chồng lấn chưa phân định mà theo Công ước quốc tế thì những vùng chồng lấn không được phép đơn phương tự ý thăm dò, khai thác và giàn khoan Nam Hải 4 nằm trong vịnh Bắc Bộ.

Mặc dù giàn khoan Nam Hải 4 theo tọa độ thì không xâm phạm chủ quyền Việt Nam nhưng lại có ý nghĩa biểu tượng. Trong vùng biển hẹp của vịnh Bắc Bộ, Trung Quốc đặt vào giữa một giàn khoan và cấm tàu bè qua lại trong bán kính 2 km, điều đó giống như người hàng xóm đem đổ một đống đá chặn trước cổng vào nhà của chúng ta.

Một số nhà quan sát quốc tế đã cảnh báo rằng Trung Quốc đang chơi một chiến thuật nguy hiểm. Họ đóng thật nhiều giàn khoan và dựa vào lực lượng tàu Hải giám, Hải cảnh hùng hậu để hộ tống. Họ sẽ đưa nó đến bất cứ đâu trong Biển Đông. Đến một lúc nào đó, Việt Nam sẽ hụt hơi vì không có đủ lực lượng và phương tiện để ngăn chặn hết các giàn khoan của họ.

Qua việc đặt tiếp giàn khoan Nam Hải 9 và Nam Hải 4 của Trung Quốc ta thấy có lẽ Trung Quốc đã bắt đầu thực hiện chiến thuật nham hiểm trên.

 Trần Vũ

Categories: Biển Đông | Leave a comment

ĐỌC LẠI HỒ SƠ BÁN NƯỚC: HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990

Sunday, July 6, 2014

ĐỌC LẠI HỒ SƠ BÁN NƯỚC: HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ 1990: Bài 2: VAI TRÒ VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA NGUYỄN VĂN LINH – LÊ ĐỨC ANH TRONG QUAN HỆ VIỆT NAM – TRUNG QUỐC

QLB

Trong cái gọi là công cuộc đổi mới, giới lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam tâng bốc Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh là người khởi xướng ; còn Lê Đức Anh thì được thuộc hạ xủng ái như môt thái thượng hoàng thời cộng sản độc quyền cai trị đất nước. Nhưng trong hồi ký “Hồi ức và Suy nghĩ”,Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh đã bộc lộ một bộ mặt khác: Hèn nhát, bạc nhược đầu hàng quan thầy Trung Quốc.
Hồi ký “Hồi Ức và Suy Nghĩ” của Trần Quang Cơ
nhà báo Trần Quang Thành giới thiệu
Chương 10 mang tựa đề “Thuốc đắng nhưng không dã được tật” nhà ngoại giao kỳ cựu Trần Quang Cơ viết :
“Sáng 30.5.90, Bộ Chính Trị họp bàn về đàm phán với Trung Quốc, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh thông báo với Bộ Chính trị về cuộc họp với 2 Tổng bí thư Đảng Lào và Đảng Campuchia ngày 20-21/5, nói là dự định sẽ gặp đại sứ Trung Quốc và Từ Đôn Tín khi Từ đến Hà Nội. Cố vấn Phạm Văn Đồng và một số trong Bộ Chính trị tỏ ý phải thận trọng trong xử sự với Trung Quốc.

Anh Tô nói: Mấy nghìn năm Trung Quốc vẫn là Trung Quốc, không nên cả tin. Ta cần thăm dò thúc đẩy nhưng phải cảnh giác, đừng để hớ. Đỗ Mười cũng khuyên anh Linh không nên gặp đại sứ Trung Quốc và Từ Đôn Tín trước cuộc đàm phán. Nhưng Lê Đức Anh lại tỏ ra đồng tình với dự định của anh Linh, cho rằng phải thăm dò và phân tích chiến lược của Trung Quốc, xử lý mối quan hệ của 3 nước lớn và 5 nước thường trực Hội đồng bảo an, tranh thủ thế giới thứ ba, ủng hộ các nước XHCN.

Đa số trong Bộ Chính trị đều cho rằng không nên nói đến “giải pháp Đỏ” với Trung Quốc nữa. Cuối cùng Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh kết luận lại là anh sẽ chỉ gặp đại sứ Trung Quốc, còn không gặp Từ Đôn Tín; về phía lãnh đạo ta, chỉ có anh Thạch tiếp Từ. Nguyễn Văn Linh còn nói khi gặp Trương Đức Duy anh sẽ chỉ nói về hợp tác hai nước và đề nghị gặp cấp cao, không nói đến “giải pháp Đỏ”. Nhưng trên thực tế trong cuộc gặp đại sứ Trung Quốc vài hôm sau, Nguyễn Văn Linh đã lại nêu vấn đề đó.

Ngày 5.6.90, vài ngày trước khi Từ Đôn Tín đến Hà Nội, Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đã mời đại sứ Trương Đức Duy (vừa từ Bắc Kinh trở lại Hà Nội) đến Nhà khách Trung ương Đảng nói chuyện thân mật để tỏ lòng trọng thị đối với Bắc Kinh.

Trong cuộc gặp, như để chấp nhận lời phê bình của Đặng (nói qua Kayson), Nguyễn Văn Linh nói “Trong quan hệ hai nước, 10 năm qua có nhiều cái sai. Có cái đã sửa như việc sửa đổi Lời nói đầu của Hiến pháp, có cái sai đang sửa”.
Anh sốt sắng ngỏ ý muốn sang gặp lãnh đạo Trung Quốc để “bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội” vì “đế quốc đang âm mưu thủ tiêu chủ nghĩa xã hội… chúng âm mưu diễn biến hoà bình, mỗi đảng phải tự lực chống lại. Liên Xô là thành trì Xã hội chủ nghĩa , nhưng lại đang có nhiều vấn đề. Chúng tôi muốn cùng các người cộng sản chân chính bàn vấn đề bảo vệ chủ nghĩa xã hội… Tôi sẵn sàng sang Trung Quốc gặp lãnh đạo cấp cao Trung Quốc để khôi phục lại quan hệ hữu hảo. Các đồng chí cứ kêu một tiếng là tôi đi ngay… Trung Quốc cần giương cao ngọn cờ chủ nghĩa xã hội, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin”.

Về vấn đề Campuchia, anh Linh đã gợi ý dùng “giải pháp Đỏ” để giải quyết: “Không có lý gì những người cộng sản lại không thể bàn với những người cộng sản được”, “họ gặp Sihanouk còn được huống chi là gặp lại nhau”.

Sáng 6.6.90, Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh lại gặp riêng và mời cơm đại sứ Trương Đức Duy. Cuộc gặp riêng chỉ giữa hai người, Trương Đức Duy vốn là thông dịch, rất thạo tiếng Việt nên không cần có người làm phiên dịch.
Nội dung cuộc gặp này mãi đến ngày 19/6 trong cuộc họp Bộ Chính trị để đánh giá cuộc đàm phán 11-13/6 giữa tôi và Từ Đôn Tín, Lê Đức Anh mới nói là đã gặp Trương Đức Duy để nói cụ thể thêm ba ý mà anh Linh đã nói với đại sứ Trung Quốc hôm trước (gặp cấp cao hai nước; hai nước đoàn kết bảo vệ chủ nghĩa xã hội; hai nhóm cộng sản Khmer nên nói chuyện với nhau).
Nhưng trước đó, từ ngày 6/6, phía Trung Quốc (tham tán Lý Gia Trung và Bí thư thứ nhất Hồ Càn Văn) đã cho ta biết nội dung câu chuyện giữa Lê Đức Anh và Trương Đức Duy.

Còn đại sứ Trung Quốc cho anh Ngô Tất Tố, Vụ trưởng vụ Trung Quốc biết là trong cuộc gặp ông ta ngày 6/6, anh Lê Đức Anh đã nói khá cụ thể về “giải pháp Đỏ”: “Sihanouk sẽ chỉ đóng vai trò tượng trưng, danh dự, còn lực lượng chủ chốt của hai bên Campuchia là lực lượng Heng Somrin và lực lượng Polpot, Trung Quốc và Việt Nam mỗi bên sẽ bàn với bạn Campuchia của mình, và thu xếp để hai bên gặp nhau giải quyết vấn đề. Địa điểm gặp nhau có thể ở Việt Nam, có thể ở Trung Quốc, nhưng ở Trung Quốc là tốt hơn cả. Đây là gặp nhau bên trong, còn bên ngoài hoạt động ngoại giao vẫn như thường… Ngày xưa Polpot là bạn chiến đấu của tôi…”

Trưa ngày 9/6/90, Đại sứ Trương Đức Duy nói với Vụ Trung Quốc Bộ Ngoại giao ta rằng, trong cuộc gặp Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, phía Trung Quốc rút ra được 3 ý kiến:

Đồng chí Nguyễn Văn Linh nói về quan hệ hai nước rất đậm đà. Nói 10 năm qua có nhiều cái sai. Có cái sai như lời nói đầu của Hiến pháp, có cái sai đang sửa. Muốn gặp cấp cao Trung Quốc để trao đổi những vấn đề lớn trong quan hệ hai nước.
Về tình hình quốc tế: tình hình Liên xô, Đông Âu có nhiều thay đổi. Liên Xô trước đây là thành trì của chủ nghĩa xã hội, nay thành trì này cũng lung lay rồi. Trung Quốc cần giương cao ngọn cờ xã hội chủ nghĩa, kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin. Việt Nam kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin. Những mgười cộng sản chân chính phải đoàn kết để bảo vệ chủ nghĩa xã hội. Chủ nghĩa đế quốc luôn tấn công vào chủ nghĩa xã hội. Chúng tuyên bố đến cuối thế kỷ này sẽ làm cho chủ nghĩa xã hôi biến mất.

Về Campuchia: tại sao những người cộng sản không hợp tác với nhau ? Polpot và Hunxen phải hợp tác với nhau.
Chiều 10/6/90, Bí thư thứ nhất sứ quán Trung Quốc Hồ Càn Văn nói với anh Vũ Thuần, Vụ phó vụ Trung Quốc Bộ Ngoại giao: “Từ Đôn Tín tuy là trợ lý ngoại trưởng nhưng là người có thực quyền trong việc giải quyết các vấn đề châu Á. Trên khía cạnh nào đó có thể nói còn có thực quyền hơn cả cấp thứ trưởng. Việc Từ sang Việt Nam lần này là có sự quyết định của cấp cao nhất của Trung Quốc, chứ không phải Bộ Ngoại giao.”

Theo Hồ Càn Văn, ngày 23/5/90 Cục trưởng Cục Đối ngoại Bộ Quốc phòng Việt Nam Vũ Xuân Vinh đã mời Tuỳ viên quân sự Trung Quốc Triệu Nhuệ đến để thông báo là Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh sẽ tiếp Từ Đôn Tín khi Từ đến Hà Nội. Chính những động thái bất thường và vượt ra ngoài khuôn khổ ngoại giao này của ta đã làm cho Trung Quốc hiểu rằng nội bộ Việt Nam đã có sự phân hoá và vai trò của Bộ Ngoại Giao không còn như trước.
Ngày 8/6/90, khi được biết là lần này tôi sẽ là người đứng ra thay anh Đinh Nho Liêm đàm phán với Từ Đôn Tín. Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh còn điện thoại dặn tôi tránh chủ động nói đến “giải pháp Đỏ”:

Việc hai bên Đỏ tiếp xúc với nhau là chuyện lâu dài, cần cho ổn định lâu dài. Trung Quốc sẽ tác động với phía Campuchia thân Trung Quốc, ta sẽ tác động với phía Campuchia thân ta để hai bên kiềm chế việc thù địch nhau. Việc này phải có thời gian, không thể nhanh được, không thể đòi họ trả lời ngay. Đừng thúc họ, cứ để họ chủ động, khi nào trả lời được thì họ trả lời… Phải rất bí mật. Lộ ra rất nguy hiểm. Chỉ nói khi gặp riêng chứ không nói khi đàm phán. Việc anh Nguyễn Văn Linh đặt vấn đề với đại sứ Trương Đức Duy nói sẵn sàng đi Trung Quốc gặp cấp cao nhất, cũng không nên hỏi lại nếu họ chưa nói tới.”

Những lời dặn dò này đối với tôi thực ra là không cần thiết, không phải vì tôi sẵn ý thức bảo mật cao, mà bởi vì ngay từ đầu tôi đã khó chịu với cái ý nghĩ gọi là “giải pháp Đỏ”, với ý nghĩ bắt tay với bọn diệt chủng – dù chỉ là gián tiếp – để làm vừa lòng Trung Quốc.
Nhưng sự việc trở nên phức tạp khi trưa ngày 11/6/90 sau đàm phán phiên đầu với Từ Đôn Tín tôi về Bộ Ngoại Giao hội báo lại với anh Thạch. Anh Thạch lúc này đang họp Hội nghị ngoại giao đánh giá tình hình Đông Âu – Liên Xô.

Nghe tôi phản ánh tình hình đàm phán xong, anh liền gạn hỏi tôi có nói với Từ về “giải pháp Đỏ” không. Tôi nói: “Đồng chí Lê Đức Anh đã dặn phải thận trọng tránh nói đến vấn đề đó khi đàm phán.” Anh Thạch vặn lại: “Vậy đồng chí nghe theo ý kiến Bộ trưởng Quốc phòng hay ý kiến Bộ trưởng Ngoại giao ?”. Tôi đáp: “Là cán Bộ Ngoại giao, tôi sẵn sàng chấp hành ý kiến anh, với sự hiểu biết rằng anh nói với tư cách là Ủỷ viên Bộ Chính trị”.

Lúc ấy tôi thật bất ngờ trước phản ứng của anh Thạch, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được vết rạn nứt trong Bộ Chính trị đã khá sâu.

Phía Trung Quốc tất nhiên không để lọt hiện tượng này vì chính họ đang muốn tác động vào nội bộ ta. Chính thái độ quá đặc biệt, quá nhún mình và cũng quá sơ hở của lãnh đạo ta ngày 5 và 6/6/90 đã gây khó khăn không nhỏ cho ngoại giao ta trong đợt đàm phán này.

Ngay từ hôm đầu đến Hà Nội và trong suốt mấy ngày đàm phán, Từ Đôn Tín luôn giở giọng cao ngạo, dùng uy lực của chính lãnh đạo ta để gây sức ép với cán bộ ngoại giao ta. Ngay trong lời đáp từ tại buổi tiệc của tôi chiêu đãi đoàn Trung Quốc tối 9/6/90, Từ đã nói:

“Sau khi nghe đại sứ Trương Đức Duy báo cáo lại, tôi càng tăng thêm lòng tin tưởng, tôi tin rằng đồng chí thứ trưởng Trần Quang Cơ và các đồng chí ở Bộ Ngoại giao Việt Nam nhất định sẽ tuân theo ý nguyện và tinh thần của các đồng chí lãnh đạo Việt Nam, cụ thể hoá vào cuộc trao đổi với chúng tôi để chúng ta nhanh chóng giải quyết xong vấn đề”.

Vào phiên đàm phán đầu tiên, sáng 11/690, Từ đã tìm cách ghim lại những điểm có lợi cho Trung Quốc hoặc ít nhất cũng hợp với ý đồ của họ bằng cách nêu ra “5 nhận thức chung rất bổ ích” mà hai bên đã đạt được trong cuộc gặp ở Bắc Kinh đầu tháng 5/90:
“Hai bên đều cho rằng vấn đề Campuchia cần đạt được một giải pháp toàn diện, công bằng và hợp lý.

Phía Việt Nam bày tỏ đã rút hết quân khỏi Campuchia, chấp nhận sự kiểm chứng của LHQ và cam kết sẽ không quay lại Campuchia.

Hai bên đều cho rằng, trong thời kỳ quá độ ở Campuchia sau khi Việt Nam rút hết quân, chấm dứt viện trợ bên ngoài và thực hiện ngừng bắn, cần thành lập Hội đồng toàn quốc tối cao. Về nguyên tắc, hai bên chúng ta đều tán thành Hội đồng toàn quốc tối cao phải là cơ cấu quyền lực có thực quyền. Còn việc tổ chức Hội đồng đó thế nào, ý kiến của hai bên cơ bản nhất trí với nhau. Ứng cử viên của Hội đồng đó cụ thể là ai thì phải do các bên Campuchia lựa chọn. Trung Quốc, Việt Nam tôn trọng sự lựa chọn đó. Chúng ta tán thành Hội đồng toàn quốc tối cao không loại trừ bất cứ bên nào, cũng không để bên nào nắm độc quyền. Về Hoàng thân Sihanouk, hai bên đều chủ trương Hoàng thân Sihanouk làm Chủ tịch Hội đồng toàn quốc tối cao.

Vấn đề quân sự trong thời kỳ quá độ, hai bên đều cho rằng để tránh xảy ra nội chiến và giữ hoà bình ở Campuchia, cần có sự sắp xếp thoả đáng quân đội 4 bên Campuchia. Dĩ nhiên sắp xếp như thế nào, hai bên chúng ta cần bàn thêm.

Còn một điểm nữa, các đồng chí Việt Nam bày tỏ từ nay về sau sẽ không nhắc đến vấn đề diệt chủng, kể cả trong các văn kiện quốc tế cũng không nêu nữa”.

Vì vậy Từ đề nghị tập trung bàn hai điểm tồn tại của lần gặp trước là vấn đề phạm vi quyền lực của SNC và vấn đề lực lượng vũ trang của các bên Campuchia trong thời kỳ quá độ.

Trong 3 ngày đàm phán, mỗi khi phía Trung Quốc thấy ta không chấp nhận yêu sách vô lý của họ về hai vấn đề thuộc nội bộ Campuchia này, nhất là khi ta kiên trì công thức “hai bên Campuchia” – tức là hai chính phủ PhnomPenh và chính phủ Campuchia Dân chủ, hoặc có thể nói “các bên Campuchia”, nhưng dứt khoát bác công thức “4 bên Campuchia” của họ mang hàm ý chấp nhận vai trò hợp pháp của bọn Khmer đỏ và nhắc đến thoả thuận Tokyo, thì Từ lại lên giọng chê trách tôi làm trái ngược ý kiến của lãnh đạo Việt Nam.

Y đưa ra lập luận là lãnh đạo Việt Nam đã đưa ra ý “hợp tác giữa 2 phái cộng sản Khmer” tức là1 nhận từ “4 bên Campuchia” (có nghĩa là đưa Khmer đỏ lên ngang với Chính phủ PhnomPenh).

Từ nói: “Phát biểu của các đồng chí không nên trái ngược với các đồng chí lãnh đạo Việt Nam. ý kiến của Bộ Ngoại giao nên nhất trí với ý của lãnh đạo cấp cao, không nên có hai tiếng nói trái ngược”.

Tôi phải đưa Từ trở về vị trí của y: “Đồng chí có thể yên tâm, không cần lo hộ chúng tôi là Bộ Ngoại giao có tiếng nói khác Trung ương. Đảng chúng tôi nhất trí từ trên xuống dưới. Bộ Ngoại giao là một bộ phận chịu sự lãnh đạo chặt chẽ của Bộ Chính Trị chúng tôi”.

Về vấn đề Hội đồng Dân tộc Tối cao Campuchia, Trung Quốc kiên trì 3 điểm:

a. SNC phải là cơ quan chính quyền tối cao hợp pháp duy nhất, đại diện cho độc lập, chủ quyền, thống nhất của Campuchia. Về mặt đối ngoại, đại diện cho Campuchia trên quốc tế, giữ ghế của Campuchia ở LHQ; về mặt đối nội, thực hiện quyền lập pháp và quản lý hành chính, trực tiếp nắm các ngành quan trọng ảnh hưởng đến tổng tuyển cử tự do, công bằng gồm quốc phòng, ngoại giao, nội vụ, tuyên truyền, tài chính (với hiểu ngầm là xoá 5 bộ này của chính quyền PhnomPenh).

b. Không loại bên nào (tức là không loại Khmer Đỏ), không bên nào độc quyền.

c. Thành phần, số lượng do 4 bên Campuchia bàn bạc và quyết định. Sihanouk làm chủ tịch SNC (thực chất là bác bỏ Thông cáo chung Tokyo đã thoả thuận là Hội đồng gồm 12 người, chia đều cho 2 bên, mỗi bên 6 người).
Tôi khẳng định SNC có trách nhiệm và quyền lực trong việc thực hiện các hiệp định được ký kết về Campuchia, về hoà giải dân tộc và về tổng tuyển cử; hai chính quyền hiện tồn tại không được làm việc gì cản trở trách nhiệm và quyền lực trên đây của SNC. Còn việc các bên Campuchia chấp nhận ý kiến của Trung Quốc đến đâu là quyền của các bên Campuchia, Việt Nam và Trung Quốc không thể thay các bên Campuchia sắp đặt việc nội bộ của Campuchia.

Về vấn đề lực lượng vũ trang, Trung Quốc đòi ghi vào biên bản thoả thuận: quân đội của 4 bên Campuchia phải tập kết vào những địa điểm của Ủỷ ban giám sát của LHQ chỉ định. Còn việc giảm quân hay giải pháp thì để cho SNC hoặc chính phủ sau bầu cử quyết định.

Tôi nói: “Việt Nam tôn trọng thoả thuận giữa các bên Campuchia ở Tokyo là lực lượng vũ trang ở đâu đóng đó. Nguyên tắc về lực lượng vũ trang các bên Campuchia là chấm dứt nội chiến càng sớm càng tốt, duy trì ngừng bắn, không can thiệp vào đời sống chính trị, không can thiệp vào tổng tuyển cử để bảo đảm cho tổng tuyển cử được thực sự tự do và công bằng. Còn các biện pháp để thực hiện các nguyên tắc trên sẽ do các bên Campuchia thoả thuận với nhau”.

Sau khi tỏ phản ứng về lập trường của ta, Từ nói:
 “Tôi muốn nói thật rằng nếu lần này chúng ta đi một bước không hay thì sẽ có hậu quả sau này. Không những hai chúng ta thất vọng mà kết quả còn trái ngược với nguyện vọng của đồng chí Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và các đồng chí lãnh đạo khác nói với chúng tôi. Chúng ta đang ở ngã ba đường, lựa chọn thế nào ? Thời gian không cho phép. Trung tuần tháng 7, 5 nước Hội đồng bảo an họp lại. Trung Quốc không thể không tỏ thái độ. Nếu Trung Quốc và Việt Nam không đạt được kết quả giải quyết vấn đề Campuchia thì lòng mong muốn của chúng ta sẽ chịu hậu quả lớn.”

Như để thuyết phục ta chấp nhận lập trường của họ, Từ đưa ra dự kiến của Trung Quốc giải quyết vấn đề Campuchia theo 5 bước:
Trung – Việt đạt được thoả thuận về giải pháp vấn đề Campuchia và ghi nhận lại bằng một biên bản nội bộ;
Họp ngoại trưởng 5 nước Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan, Inđônêxia, Lào và ra tuyên bố chung;
Họp hội nghị có tính chất khu vực giữa 5 nước trên và 4 bên Campuchia;

Họp 5 nước Hội đồng Bảo an và 4 bên Campuchia.
Họp hội nghị quốc tế Paris về Campuchia.
Từ nói chỉ trao đổi nội bộ với ta dự kiến này ở đây, không nói với 4 nước Uỷ viên thường trực Hội đồng bảo an, cũng không nói với Liên Xô để tránh sự quấy nhiễu của bên ngoài. Tôi tránh bình luận cụ thể, chỉ nói đây là một gợi ý thú vị, rất đáng suy nghĩ, song cần làm sao cho bước khởi động của chúng ta ở đây có kết quả thì toàn bộ kế hoạch mới có khả năng triển khai được.
Chiều ngày 12/6/90, theo yêu cầu của phía Trung Quốc, đã có cuộc họp hẹp giữa hai trưởng đoàn. Qua đó Từ nhờ tôi chuyển tới lãnh đạo Việt Nam trả lời của lãnh đạo Trung Quốc về những ý kiến mà Nguyễn Văn Linh và Lê Đức Anh đã nói với đại sứ Trung Quốc ngày 5 và 6/6/90:

“Lãnh đạo Trung Quốc rất coi trọng quan hệ Trung – Việt, Lãnh đạo Trung Quốc cũng rất coi trọng những ý kiến Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh và đồng chí Lê Đức Anh đã nói với đại sứ Trương Đức Duy. Phía Trung Quốc cho rằng quan hệ Trung–Việt sớm muộn cũng sẽ bình thường hoá. Hai bên đều cần cùng nhau cố gắng để thực hiện. Vấn đề Campuchia, cuộc chiến tranh Campuchia đã kéo dài hơn 10 năm. Đây là vấn đề toàn thế giới quan tâm, các nước trong khu vực, nhất là ASEAN, cũng rất quan tâm. Đối với hai nước Trung Quốc và Việt Nam, nhiệm vụ cấp bách cần giải quyết hiện nay là trên cơ sở những nhận thức chung đã đạt được, tiếp tục trao đổi ý kiến về hai vấn đề tồn tại (vấn đề quyền lực của Hội Đồng tối cao và việc xử lý quân đội của các bên Campuchia), làm sao cho có tiến triển hai vấn đề này. Nếu được như vậy, chúng ta sẽ góp phần vào việc thực sự giải quyết vấn đề Campuchia. Bước đi này là hết sức quan trọng. Chỉ có đi xong bước này, chúng ta mới có thể suy nghĩ đến những bước sau. Cũng có nghĩa là chỉ có đi xong bước này lãnh đạo Trung Quốc mới suy nghĩ về việc gặp cấp cao và việc thúc đẩy hai phái cộng sản Khmer hoà giải với nhau”.

Nghe Từ đọc xong, tôi hỏi lại: “Như vậy có phải là chỉ sau khi giải quyết xong vấn đề quyền lực của SNC và vấn đề lực lượng vũ trang Campuchia thì Trung Quốc mới nghĩ đến việc gặp cấp cao?”

Từ khẳng định đúng là như vậy và nói thêm: “Giải quyết hai vấn đề đó có nghĩa là Trung Quốc và Việt Nam đã nhất trí cơ bản về việc giải quyết vấn đề Campuchia, sẽ làm thành biên bản chung ghi các điều đã nhất trí làm cơ sở để thúc đẩy giải quyết vấn đề Campuchia, tác động đối với bạn bè mỗi bên và mở đầu quá trình bình thường hoá quan hệ hai nước”.
Từ nói: “Nhất quyết phải giải quyết xong hai điểm tồn tại đó để có được giải pháp toàn bộ, không nên vượt qua vấn đề Campuchia. Giải quyết xong vấn đề Campuchia thì các bước tiếp theo về gặp gỡ cấp cao và bình thường hoá quan hệ giữa hai nước sẽ dễ giải quyết”.

Ngay sau đó, tôi sang gặp Thủ tướng Đỗ Mười báo cáo tình hình cuộc đàm phán để chuẩn bị cho việc anh ấy tiếp Từ Đôn Tín chiều hôm sau như đã dự định. Tôi nói:

“Chỉ với việc anh Linh và anh Lê Đức Anh gặp Trương Đức Duy trước khi Từ Đôn Tín tới Hà Nội đã làm cho phía Trung Quốc lên giọng trong đàm phán, nay nếu anh Linh hoặc anh Mười lại tiếp hắn nữa thì rất không nên”.

Nghe tôi trình bày xong, Đỗ Mười bảo sở dĩ anh nghĩ đến chuyện gặp Từ là vì sáng 10/6/90, Lê Đức Anh đến yêu cầu Đỗ Mười gặp Từ, nay như vậy thì không cần gặp nữa. Đỗ Mười bảo tôi cùng đi ngay sang báo cáo sự tình với Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh vì anh Linh cũng dự định tiếp Từ.

Sau khi nghe tôi trình bày, có một phút lặng đi, tôi nghĩ bụng Tổng bí thư chắc bị bất ngờ về những câu trả lời quá ư lạnh nhạt của lãnh đạo Trung Quốc đối với những điều tâm huyết mà anh và Lê Đức Anh đã thổ lộ với đại sứ Trương Đức Duy. Rồi anh Linh cho ý kiến là trong tình hình này anh Mười hoặc một cấp cao khác của ta không cần tiếp Từ Đôn Tín nữa.
Ba ngày đàm phán với Từ nói chung là căng, nhưng giông tố chỉ nổ ra khi Từ Đôn Tín đến chào Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch chiều 13/6/90 trước khi đoàn Trung Quốc rời Hà Nội.

Ngay từ đầu không khí trò chuyện đã không lấy gì làm mặn mà lắm. Nhưng đến khi Từ nói:
“Các đồng chí nói chúng ta nên khuyên hai phái cộng sản Campuchia hoà giải với nhau, (Hói đó là mong muốn chân thành của Việt Nam Nhưng trên thực tế, các đồng chí cố sức tiêu diệt Khmer Đỏ. Nếu lãnh đạo Việt Nam muốn có sự hoà giải giữa hai nhóm cộng sản Khmer thì lẽ dĩ nhiên phải chấp nhận “4 bên”.] Chúng tôi không thể hiểu được trong hai giọng nói đó, cái nào là thật, cái nào là giả. Nghe tiếng nói này thì tiếng nói kia là giả dối, nghe tiếng nói kia thì tiếng nói này là giả dối. Mong rằng sau này các đồng chí không nên làm như vậy”,

anh Thạch đã phản ứng mạnh: “Chúng tôi không đòi các đồng chí nói chỉ có hai bên Campuchia; các đồng chí cũng không thể đòi chúng tôi nói 4 bên. Chúng tôi nói các bên, không loại bỏ bên nào là đủ rồi. Nếu nói khác đi là chống lại Hội nghị Tokyo. Tôi nói thật, dùng thủ đoạn xuyên tạc thì rất khó đàm phán… Tôi rất trọng đồng chí nhưng rất không hài lòng với những điều đồng chí nói vì đồng chí có những xuyên tạc. Như thế rất khó đàm phán”.

Cuộc nói chuyện kết thúc bằng câu “Chào Ngài ! ” của Từ Đôn Tín. Và anh Thạch cũng đáp lại bằng từ đó thay vào từ “đồng chí”.
Tôi không có mặt trong buổi anh Thạch tiếp Từ Đôn Tín, nhưng khi nghe kể lại chuyện đó tôi không hề ngạc nhiên.
Tôi nhớ như in cái giọng ngạo mạn kiểu “sứ giả thiên triều” của Từ trong buổi gặp ngày 13/6/90: “Lần này tôi sang Hà Nội chủ yếu để bàn với các đồng chí Việt Nam về vấn đề Campuchia, đồng thời cũng xem xét nguyện vọng của các đồng chí, chúng tôi đã chuẩn bị ý kiến về quan hệ hai nước Trung Quốc – Việt Nam”.

Khi nói “nguyện vọng của các đồng chí” là Từ muốn nói đến những điều mà anh Linh và Lê Đức Anh đã nói với đại sứ Trung Quốc Trương Đức Duy ngày 5 và 6/6/90. Đây là cuộc đàm phán giữa hai quốc gia bình đẳng, làm sao Trung Quốc có thể nói đến chuyện “xem xét nguyện vọng” của lãnh đạo Việt Nam được. Thêm vào đó, tâm trạng Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch trong những ngày này lại đang nặng chĩu những suy tư khác.

Sau khi xảy ra va chạm giữa Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch và trưởng đoàn Trung Quốc Từ Đôn Tín, sức ép vào nội bộ ta càng mạnh hơn: suốt nửa cuối 1990 đến 1991, Trung Quốc phớt lờ Bộ Ngoại giao, chỉ làm việc với Ban Đối ngoại; Ngoại trưởng Tiền Kỳ Tham từ chối gặp Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch tại kỳ họp Đại hội Đồng LHQ ở Nữu-ước tháng 9.90.

Trước đó, ý đồ Trung Quốc phân hoá nội bộ ta đã bộc lộ rõ: muốn ta phải thay đổi Bộ trưởng Ngoại giao. Không chỉ thế, Trung Quốc còn lợi dụng sự cả tin của lãnh đạo ta để phá hoại uy tín đối ngoại của ta bằng cách dùng thủ đoạn cố ý lộ tin ra với các nước.
Liều thuốc của thày Tàu bốc cho ta thật là đắng, thế nhưng đâu có dã được tật !

Trần Quang Cơ
Hồi ký “Hồi ức và Suy nghĩ” (Trích
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.