Gian nan đường đến trường của hai “chiến binh tí hon” nhiễm HIV

Gian nan đường đến trường của hai “chiến binh tí hon” nhiễm HIV

Thứ năm 08/01/2015 16:59

Không ít người đã ví em H.A. (8 tuổi) và N.P. (14 tuổi) ở Hưng Yên là những “chiến binh tí hon” quả cảm, đi đầu trong cuộc chiến chống lại nạn kỳ thị của cộng đồng đối với những người không may nhiễm HIV.
Chị Nguyễn Thị H. và em H.A.

Em H.A. và em N.P. là hai trẻ không may lây nhiễm HIV từ mẹ sang con, phải chịu sự kỳ thị, ghẻ lạnh từ cộng đồng xung quanh và bị ngăn cản tới trường. Nhưng khát vọng được đến trường cùng nỗ lực vươn lên của bản thân H.A. và N.P. mong muốn có thể làm thay đổi cách nhìn của cộng đồng về hai em.

Đường đến trường đầy “giông bão”

Chia sẻ về cuộc đời của mình, N.P. cho biết, nhiễm HIV từ mẹ nên từ nhỏ em đã trở thành nỗi ám ảnh của những người xung quanh. N.P. ở với ông nội là Nguyễn Minh T. Đến tuổi đi học, N.P. rất muốn được đến trường như các bạn cùng lứa nhưng sự kỳ thị đã khiến em phải vượt qua “giông bão” để thực hiện ước mơ của mình.

Thương cháu, ông của N.P. đã tìm mọi cách để đăng ký học cho N.P., nhưng bị dư luận phản đối một cách quyết liệt. Theo ông Nguyễn Minh T., chính quyền thì lưỡng lự, nhà trường thì thờ ơ, còn dư luận thì “nổi sóng”. Phụ huynh nhất quyết gây sức ép với chính quyền, nhà trường để chống lại đến cùng việc đi học của N.P.

Sau khi có sự can thiệp của cơ quan chức năng, N.P. được đi học, nhưng dư luận vẫn phản đối với nhiều cách thức. Nhiều phụ huynh đã liên kết với nhau cho rằng, việc N.P. đi học sẽ lây bệnh cho con họ. Nhiều người tuyên bố thẳng thừng, N.P. đi học, họ sẽ cho con nghỉ. Thậm chí, có hẳn âm mưu cố tình vu vạ cho N.P. để chính quyền và nhà trường đưa ra quyết định buộc N.P. thôi học.

Quãng thời gian đầu đến trường với N.P. thực sự là những ngày khó khăn. N.P. bị bạn bè xa lánh. N.P. ngồi học bàn riêng, không bạn nào trò chuyện cùng. Mọi thứ N.P. dùng không bạn nào động tay vào từ bàn ghế ngồi đến cốc uống nước. Ngay cả các thầy cô giáo đã nhận N.P. vào học cũng sợ hãi không dám gần gũi N.P.. Nhiều phụ huynh đã liên tục viết đơn vu cáo N.P. đánh bạn, cắn, cấu các bạn cùng lớp. Ngay cả những lúc N.P. nghỉ học, trong các đơn thư của phụ huynh gửi lên nhà trường và chính quyền vẫn cho rằng, N.P. cắn bạn chảy máu. Tất cả phụ huynh đều cấm con mình chơi với N.P.

Kể lại về thời điểm đó, N.P nói: “Cháu rất thích chơi với các bạn, nhưng các bạn xa lánh, cháu rất buồn. Nhưng, cháu vẫn thích được đến trường nên vẫn đi học đều đặn”.

Giống như trường hợp của N.P., con đường đến trường của H.A. cũng đầy trắc trở. H.A. nhiễm HIV từ mẹ ngay từ khi chào đời. Khi H.A. được hơn 3 tháng tuổi thì bố cháu mất, được 1 tuổi thì mẹ qua đời vì bệnh AIDS. Từ đó, H.A. bị hàng xóm nhìn với ánh mắt kỳ thị, xa lánh.

Theo như chị Nguyễn Thị H. (SN 1971), bác của H.A., lúc lên 4 tuổi, gia đình xin cho H.A. đi học mẫu giáo, thầy cô nhất quyết từ chối. Họ cho rằng, nhận H.A. thì các phụ huynh khác sẽ không cho con họ đến trường. Gia đình tuy thương H.A. nhưng không biết cách đòi quyền được học của cháu. Khi H.A. được 8 tuổi, đòi được đi học, gia đình quyết định xin cho cháu nhưng chính quyền và nhà trường lờ đi. Do đó, đến 8 tuổi mà H.A. vẫn không được đến trường.

Vượt qua kỳ thị bằng nỗ lực bản thân

Không phải ai cũng đủ nghị lực để vượt lên sự kỳ thị, xa lánh của cộng đồng khi đã không may mang trong mình căn bệnh thế kỷ. Không chỉ dám đối diện với sự kỳ thị mà bằng sự nỗ lực của mình, H.A. và N.P. đã làm thay đổi nhận thức của cộng đồng về những người nhiễm HIV.

N.P. nhớ lại: “Cháu chỉ biết cặm cụi học tập và nhìn các bạn vui đùa là cháu vui. Càng ngày, cháu học tốt lên, nhiều bạn trong lớp bắt đầu trò chuyện với cháu. Sau 5 năm học, học lực của cháu đều đạt loại giỏi. Thầy cô, bạn bè từ chỗ xa lánh, giờ rất quan tâm đến cháu. Các bạn vẫn hay đến nhà cháu chơi và bố mẹ các bạn cũng cho cháu đến nhà chơi nên cháu thấy rất vui”.

Theo ông nội của N.P., giờ đây các bạn đều rất quý N.P., do cháu có năng khiếu về văn nghệ nên mọi hoạt động văn nghệ của trường cháu tham gia tích cực. Thầy cô giáo thường xuyên động viên, nhắc nhở N.P. mặc ấm kẻo ảnh hưởng đến sức khoẻ và còn giao cho N.P. kèm cặp, giúp đỡ các bạn có học lực kém. Đến giờ N.P. được nêu gương là học sinh hiếu học, có ý thức vươn lên khó khăn để học giỏi. Năm nào, N.P. cũng nhận được học bổng của quỹ khuyến học.

Với H.A. thì khác, nhờ sự giúp đỡ của luật sư Nguyễn Quang Chiến và Trung tâm Tư vấn Pháp luật và Chính sách về Y tế, HIV/AIDS, H.A mới được đi học. Tuy nhiên, việc hoà nhập của H.A. với các bạn hiện nay rất khó khăn.

H.A cho biết, em đã đi học được 2 tuần nay. H.A. được bố trí ngồi một mình ở bàn cuối cùng của lớp. Trong 2 tuần, chỉ có một bạn đến trò chuyện; giờ ra chơi, H.A. ngồi một mình và nhìn các bạn vui đùa. “Cháu rất thích đi học và rất vui vì được ngồi trong lớp nghe cô giáo giảng bài”, H.A. nói.

Cũng theo chị Nguyễn Thị H., từ khi được đi học, H.A. rất vui. Mặc dù, các bạn vẫn chưa chơi với H.A., nhưng cháu vẫn thích đến trường. Quãng đường từ nhà đến trường của H.A. gần 2km nhưng H.A. vẫn xin được tự đi học một mình, không cần ai đưa đón. H.A. rất có ý thức, đến lớp rất ngoan. “Thấy cháu vui khi đi học nên chúng tôi cũng thấy rất vui. Hy vọng, sau này, thầy cô và các bạn không còn kỳ thị các cháu”, chị H. bộc bạch.

Thúy Vân

Theo ĐSPL

Advertisements
Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Post navigation

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: