Daily Archives: March 28, 2015

Tình hình Việt Nam hiện nay: Phải chăng “Nhân dân nào chính quyền ấy”

Tình hình Việt Nam hiện nay: Phải chăng “Nhân dân nào chính quyền ấy”?

Tiêu Dao Bảo Cự

Diễn tiến trong thái độ của chính quyền đối với vụ tưởng niệm Gạc Ma 14/3 và việc thực hiện kế hoạch chặt 6700 cây xanh ở Thủ đô Hà Nội cho thấy hành động của nhân dân đã tác động đến chính quyền.

Sau khi đám “dư luận viên” phá rối vụ tưởng niệm Gạc Ma, khác với sự im lặng hay công khai hỗ trợ hành động phá rối, lần này chính quyền đã lên tiếng phủ nhận việc tổ chức và ủng hộ đám “dư luận viên” thô thiển, ngu ngốc gây phẫn nộ trong nhân dân thay vì gọi những người đến tưởng niệm là “bọn phản quốc” như các lần khác, đã tôn vinh họ là “những người yêu nước”. Tương tự, sau việc chặt phá  một số cây xanh, chính quyền đã lùi bước trước phản ứng mạnh mẽ và tức thời của nhiều tầng lớp dân chúng trên đường phố và trên mạng xã hội.

Những điều trên làm ta liên tưởng đến câu tổng kết của một nhà tư tưởng: “Nhân dân nào chính quyền ấy”. Nó cũng đánh dấu việc mở đầu một giai đoạn nhân dân chuyển mình đã tác động tích cực lên nhà cầm quyền.

Trên dưới hai thập niên vừa qua, nhiều cuộc chuyển đổi và cách mạng long trời lở đất đã xảy ra đối với hệ thống Xã hội chủ nghĩa trên toàn thế giới và các nước có chế độ độc tài ở Bắc Phi, Trung Đông. Nhiều người đã mơ tưởng đến các loại “cách mạng màu, cách mạng hoa” như ở một số nước, nhưng điều đó đã không xảy ra. Tình hình này cũng có thể chứng minh cho cách tổng kết “nhân dân nào chính quyền ấy” ở Việt Nam.

Nhân dân là một từ trừu tượng nhưng lại rất cụ thể. Ai cũng có thể tự xưng nhân dân, nhân danh nhân dân, hô hào nhân dân. Có khi nhân dân im lặng chịu dẫn dắt như bầy cừu nhưng cũng có lúc nhân dân nổi gió dậy sóng. Người xưa cũng đã từng nói “chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân”.

Trong chiều dài lịch sử của mình, nhân dân Việt Nam có hai đặc tính nổi bật: chịu đựng và phản kháng. Hai đặc tính này luân phiên hay cùng lúc bổ sung cho nhau tùy hoàn cảnh cụ thể. Nếu không rèn đúc được hai đặc tính này, chắc chắn quốc gia Việt Nam đã bị xóa sổ trên bản đồ thế giới.

Trong lịch sử thế giới, không ít thí dụ về việc có những chế độ tàn ác được nhân dân ủng hộ trong một giai đoạn, mà rõ ràng nhất là phát xít Đức và Nhật, đã gây nên Thế chiến 2, làm hao tổn bao nhiêu máu xương của nhân loại. Chế độ Cộng sản ở Liên Xô và Trung Quốc trước đây cũng thế, cho đến khi nhân dân nhìn ra tai họa tày trời với những tội ác kinh hoàng mà chế độ do chính họ ủng hộ gây dựng nên đã mang đến.

Từ năm 1975, 40 năm qua, tại sao nhân dân Việt Nam vẫn phải chịu đựng một chính quyền ngày càng tỏ ra tồi tệ, đưa đất nước ngày càng “tụt hậu” thay vì vươn lên sau khi đã chấm dứt chiến tranh và thống nhất. Có người trách cứ, thậm chí nguyền rủa nhân dân chỉ biết hèn nhát cúi đầu. Nhận định về tình hình này là một vấn đề phức tạp trên nhiều lãnh vực, từ nhiều góc độ. Ở đây chỉ xin phân tích về tính chất của nhân dân định hình bởi hoàn cảnh lịch sử hiện nay.

Nhân dân bao gồm tất cả mọi tầng lớp trong xã hội. Khi nói nhân dân ủng hộ, chịu đựng hay phản kháng phải có đại bộ phận nhân dân chứ không phải một vài tầng lớp.

Từ sau 1975 nhân dân Việt Nam có tâm lý và tâm cảnh sau đây: Vui mừng vì đất nước đã hết chiến tranh và thống nhất (trong đó riêng ở miền Nam, những người có liên quan đến chế độ Việt Nam Cộng hòa lo sợ bị trả thù, phân biệt đối xử và thực tế điều này đã diễn ra). Họ ngán ngại chiến tranh, xáo trộn, cốt làm ăn kiếm sống để vươn lên và hưởng thụ khi có điều kiện. Không ít người lo sợ khi gặp rắc rối với chính quyền, sẵn sàng thỏa hiệp với chuyện hối lộ để được việc, mặt khác lại có tâm lý cầu an thường tránh xa hay vô cảm với cái xấu, cái ác xảy ra chung quanh hàng ngày.

Riêng đối với trí thức, ở miền Bắc từ sau vụ Nhân văn – Giai phẩm và Xét lại – chống Đảng, tinh thần phản kháng hầu như bị thui chột đến mấy thế hệ, ở miền Nam, do tâm lý và hoàn cảnh bại trận, tinh thần phản kháng cũng nhụt đi nhiều.

Đối với học sinh sinh viên là lứa tuổi trong sáng, giàu lòng phản kháng tự nhiên nhưng chính sách giáo dục nhồi sọ, nô lệ, nặng tính chính trị, cùng với hoàn cảnh kinh tế khó khăn của toàn xã hội đã làm họ trở nên thụ động và phần đông chỉ biết vâng phục, mong muốn học giỏi, thi đỗ, có việc làm và làm giàu.

Tất cả những điều trên đã làm cho nhân dân cam chịu trước bao nhiêu khó khăn, khổ nhục, bị tước đoạt nhiều thứ tự do nhưng vẫn nhẫn nhục chịu đựng trong một thời gian dài, tưởng như toàn xã hội đã tê liệt sự phản kháng. 

Tuy nhiên gần đây tình hình đã thay đổi, những dấu hiệu phản kháng đã bộc lộ và bùng lên nơi này nơi khác với nhiều mức độ khác nhau. Đầu tiên là “dân oan” bị mất đất mất nhà đã đi khiếu kiện, biểu tình, “chống người thi hành công vụ” (thực ra là thi hành “công vụ phi pháp”) và một vài trường hợp đã bạo động. Các tôn giáo bị trù dập, đàn áp cũng có phản ứng tương tự. Nhiều trí thức, văn nghệ sĩ, kể cả đảng viên phê phán nghiêm khắc chính sách của Đảng và Nhà nước ngày càng gay gắt. Các blogger, facebooker phần đông là các bạn trẻ, quan tâm nhiều hơn đến các vấn đề chính trị, bày tỏ quan điểm trái với chính quyền ngày càng sắc bén, một số nhỏ đã đi vào hành động một cách khôn ngoan, táo bạo. Việc chống lại cảnh sát giao thông, đôi khi ngay cả lúc phạm lỗi, đã trở nên phổ biến, thậm chí có dấu hiệu cực đoan như chửi bới, tông thẳng xe vào cảnh sát là điều trước đây chưa bao giờ có. Hai biểu hiện gần đây của nhiều tầng lớp xã hội là vụ tưởng niệm Gạc Ma và chống chặt cây xanh ở Hà Nội như đã nói trên cho thấy sự chuyển mình của quần chúng từ chịu đựng sang phản kháng.

Sự phản kháng này chỉ có hiệu quả lớn khi đại bộ phận nhân dân tham gia. Các tầng lớp nhân dân không đồng nhất nên phải có sự tác động, kích thích lẫn nhau, đặc biệt trong đó tầng lớp ưu tú có trách nhiệm dẫn dắt và thúc đẩy, lứa tuổi trẻ xung kích tiến lên hàng đầu. Trí thức dấn thân thường đấu tranh vì lý tưởng chứ không vì quyền lợi, tuổi trẻ không ngại hy sinh, không so đo tính toán. Đó hầu như là kinh nghiệm của mọi cuộc cách mạng. Và trong thời đại Internet, thông tin truyền tải tức thời, sự tác động qua lại giữa các tầng lớp càng nhanh lên gấp bội.

Phải chăng đây là con đường, là lối thoát tất yếu cho tình hình Việt Nam? Và có phải Đảng – chính quyền đã không học được bài học tự ngàn xưa “chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân” để đi đến tự hủy?

24/3/2015

T.D.B.C 

Tác giả gửi BVN

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

LỄ TƯỞNG NIỆM NGÀY ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ THỌ NẠN

LỄ TƯỞNG NIỆM NGÀY ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ THỌ NẠN

LỄ TƯỞNG NIỆM NGÀY ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ THỌ NẠN KHI HỌP

VỚI BỬU VINH TẠI ĐỐC VÀNG HẠ, ĐỒNG THÁP MƯỜI, VÀO ĐÚNG

NGÀY 25 THÁNG 02 ÂM LỊCH NHẰM NGÀY 16 THÁNG 4 NĂM 1947.

-o-
I/- Đối với đồng bào và đồng đạo Phật Giáo Hòa Hảo (PGHH) cư ngụ tại Bắc Mỹ

như Hoa Kỳ, Mể Tây Cơ, Canada , Úc, Âu và Á Châu, Xuân Ất Mùi 2015 đã về

trên khắp cùng Đất Trời Vạn Vật. Mùa Xuân đã mang đến bao tươi vui, niềm tin

và hy vọng. Với sự khích lệ của doanh gia Khuyến Nguyễn; chủ nhân Nước Mía

Viễn Đông, chủ hàng trăm mẫu rừng Mía; của hoa hậu Lam Châu; từ lâu đã từng

tổ chức thật nhiều công cuộc mổ mắt giúp tại Việt Nam và Tại Miên cho rất nhiều

người khỏi bị mù loà, đồng thời tổ chức vô số bữa ăn cũng như nhiều săn sóc

điều trị, thường xuyên yểm trợ những người thiếu thốn; và của Hoa Hậu Huỳnh

Nga, Chủ Tịch Hội Từ Thiện PGHH, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương Giáo Hội

PGHH và Việt Nam Dân Xã Đảng đã long trọng thiết trí một Xe Hoa Diễn Hành

trên Đại Lộ Bolsa thành phố Westminster, trong khung cảnh vô cùng tưng bừng

náo nhiệt của 03 ngày Tết Ất Mùi 2015. Xe Hoa Nầy Của PGHH mang nhửng

khẩu hiệu:

a/ Đức Huỳnh Giáo Chủ Vạn Tuế;

b/Tinh thần PGHH-VNDXĐ bất diệt;

c/ HĐTSTƯ.GHPGHH yêu cầu Trung Cộng tôn trọng chủ quyền Biển đảo cùa Tổ

Quốc Việt Nam;

d/ HDTSTU, GH.PGHH và VNDXĐ kính gởi lời Chúc Mừng Năm Mới Ất Mùi,

2015 đến toàn thể đồng đạo và đồng bào trên Thế Giới.

Mùa Xuân đang chậm chậm đi qua, nhưng với những tín đồ PGHH thuần thành,

tận tuỵ, niềm vui Xuân chưa hoàn toàn chấm hết thì nỗi buồn cho đại cuộc và cho

nghĩa tình trung hậu lại xuất hiện rộn ràng…Viết đến đây, Ban Tổ Chức “Lễ

Tưởng Nhớ Ngày Đức Thầy Thọ Nạn “ chúng tôi, trong đầu óc và trong tâm hồn

không hiểu sao lại chỉ muốn tha thiết nhớ đến những lời Đức Thầy dạy dỗ – “ nên

làm những điều lành, điều tốt; cố tránh xa những những điều dữ, điều ác”- “cần

thích thú giao dịch thân thiết với nhũng nhân vật từ tâm bác ái, với những người

1

người sanh ra đời với hoài bảo và bẩm tánh muốn làm người hửu ích cho xã hội

và hửu ích cho Quốc Gia Dân Tộc.” Trên căn bản đó, chúng tôi hân hoan nhớ tới

những kinh nghiệm đẹp đẽ và quí báu đã xảy ra trong đời sống…Mấy chục năm

trước đây, chúng tôi đã có duyên may gặp gỡ và thọ ơn Cô Lê Kim Anh, một nhà

hảo tâm rất cao cả, thuộc tín ngưỡng Tin Lành do trung gian của đồng đạo PGHH

Huyền Tâm Huỳnh Long Giang thay mặt anh chị em mời đến tham dự ngày Gây

Quỹ gíúp PGHH và Việt Nam Dân Xã Đảng (VNDXĐ), cử hành tại nhà hàng Phú

Lệ Hoa, đường Westminster và Brookhurst, Orange County, Nam Cali. Cô Lê Kim

Anh trước năm 1975, cư ngụ tại Sài Gòn, làm việc với Air Việt Nam chừng một

năm; sau năm 1975, khi định cư ở Mỹ, làm cho hãng hàng không Delta Air Lines

gần 20 năm; phu quân của Lê Kim Anh là Mike CongDon, một phi công rất tài

giỏi của Air America. Cô đã rộng lòng giúp một số tiền quan trọng, gần 5,000

(năm ngàn) Mỹ Kim để cho PGHH làm công viêc tại quốc nội như lo cung cấp

cơm cháo cho đồng bào nghèo tại các bịnh viện, như lo đào tạo những thành phần

non trẻ thuyết giảng về thi văn giáo lý PGHH của Đức Thầy. Cô Lê Kim Anh và

Mike CongDon sanh được hai gái tên Elyzabeth CongDon Mc Gee, tên Christina

Le CongDon và có 6 cháu ngọai mà hai Vợ Chồng Lê Kim Anh – Mike C ongDon

II/- ĐỐC VÀNG HẠ LÀ BIẾN CỐ ĐỨC THẦY THỌ NẠN. ĐẾN NAY ĐÃ

68 NĂM TRÔI QUA RỒI. ĐỨC THẦY ĐÃ VÔ SỐ LẦN NÓI : “ Ta chịu khổ –

khổ cho bá tánh.” NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NẠN LÀ NGÀY TOÀN THỂ TÍN

ĐỒ PGHH VÀ ĐẢNG VIÊN DÂN XÃ KHÔNG AI KHÔNG CẢM THẤY ĐAU

BUỒN THỐNG THIẾT. ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ ĐÃ BỊ Việt Minh Cộng Sản

(VMCS) CỦA TRẦN VĂN GIÀU ÁM HAI TẠI ĐỒNG THÁP MƯỜI, ÔNG

HUỲNH THẠNH MẬU, BÀO ĐỆ PHẦN XÁC ĐỨC THẦY, THI SĨ VIÊT

CHÂU, VÀ VÔ SỐ PGHH – DXĐ ĐÃ BỊ TÀN SÁT TẠI CẦN THƠ, VÀ KHẮP

NƠI TẠI NAM BỘ, TRỤ SỞ TRUNG ƯƠNG CỦA PGHH TẠI SAIGON ĐÃ

BỊ BAO VÂY, LỤC SOÁT ĐỂ TÌM BẮT ĐỨC THẦY…TÍN ĐỒ PGHH YÊU

CẦU BẤT CỨ AI ĐƯA RA BẰNG CHỨNG RẰNG ĐỨC THẦY ĐÃ CHỈ THỊ

VÀ DẶN DÒ ĐẠI KHỐI BỔN ĐẠO PHẢI CÓ BỔN PHẬN TRIỆT ĐỂ LO TRẢ

THÙ VÀ TẬN TÌNH BÁO OÁN …TẤT CẢ TAI BAY HỌA GỞI VÀ MÁU

SÔNG XƯƠNG NÚI CỦA PGHH ĐỀU ĐÃ RÁO RIẾT XẢY RA TRONG THỜI

GIAN TRẦN VĂN GIÀU NẮM TOÀN QUYỀN LÃNH ĐẠO UỶ BAN HÀNH

KHÁNG NAM BỘ. TÍN ĐỒ PGHH VÀ ĐẢNG VIÊN DÂN XÃ CHO RẰNG

2

TRẦN VĂN GIÀU ĐÃ RA LỊNH CHO GUỒNG MÁY VMCS KHẮP NAM BỘ

PHẢI TÀN SÁT PGHH-DXĐ, RA LỊNH CHO BỬU VINH PHẢI ÁM HẠI ĐỨC

THẦY TẠI ĐỒNG THÁP MƯỜI…LỄ TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ

NẠN CÓ TRÁCH NHIỆM NÓI LÊN NHỮNG ĐIỀU CẦN PHẢI NÓI ĐỂ LỊCH

SỮ KHÔNG BỊ THAY ĐỔI VÀ XUYÊN TẠC.

Một cuộc Biến thiên, sao dời vật đổi đã xảy ra. Chỉ còn lại một nổi buồn rầu trong

tâm tư… Khi mỗi độ Xuân về thì hình ảnh ngày xưa lại tái hiện. Trên thực tế,

không hề có môt đơn vị quân sự nào được Đức Thầy cho phép đi theo hộ tống khi

Bửu Vinh mời Đức Thầy hội họp. Ba cận vệ quân của Đức Thầy bị đâm chết khi

Đức Thầy mới bắt đầu họp với Bửu Vinh. Một người giỏi võ nghệ tên Mười Tỷ đã

chạy được về Phú Thành, nơi đóng quân của các Tướng Lãnh nồng cốt như Trần

Văn Soái và Nguyễn Giác Ngộ, Lâm Thành Nguyên và Lê Quang Ving tự Ba Cụt

để báo cáo các sự tình …Tiếng tù và, tiếng mỏ, tiếng trống, tiếng la ó, tiếng báo

động, tiếng tập họp rất là rầm rộ ồn ào… Những Đảng Viên Dân Xã, những Thanh

Niên Thanh Nữ, những Đoàn Viên Võ Sĩ của Các Lực Lượng Bảo An đều tức thời

trở thành sẵn sàng lên đường chiến đấu dẹp loạn giải nguy cho Đức Thầy. Không

ai quên được hình ảnh xôn xao náo động của vô số Nam Phụ Lão, Ấu, gào thét và

nức nở vang dội lên cùng khắp nơi nơi…Bỗng nhiên, một kỵ sĩ phi mã mang về

Phú Thành một bức thơ với nội dung do Đức Thầy viết và ký tên tường thuật lại

các việc đã xảy ra khi họp với Bửu Vinh. Tướng Nguyễn Giác Ngộ là người được

Đức Thầy bổ dụng làm chỉ huy trưởng Quân Đội Nguyễn Trung Trực cho nên Đức

Thầy thường gởi chỉ thị và dặn dò về Quân Đội Chánh Quy của Đức Thầy. Tướng

Nguyễn Giác Ngộ ra lịnh qui tụ tất cả các văn thơ viết tay đã nhận từ Đức Thầy để

so sánh với văn thơ vừa nhận. Luật Sư Mai văn Dậu, Đổng Lý Văn Phòng của Đức

Thầy, Tướng Nguyễn Giác Ngộ, và các lãnh tụ quân chánh tối cao đều quả quyết

rằng bức thơ vừa nhận là do chính Đức Thầy viết. Trong bức thơ nầy, Đúc Thầy

đã đưa ra những quyết định tối hậu như: “ Tuyệt đối không được kéo quân đi tiếp

cứu. Phải đóng quân y tại chỗ. Phải triệt để tuân lịnh.” Thế là toàn thể đều ngậm

ngùi tuân hành theo ý chỉ của Đức Thầy. Rồi nóng lòng chờ đợi. Rồi thao thức

ngóng trông. Không hề có một ai dám nghĩ đến tư tưởng cải lệnh Đức Thầy.

Không hề có một ai sanh tâm nghĩ bậy, sanh tâm tuyệt vọng hay mất niềm tin.

TẤT CẢ HÀNG CHỤC TRIỆU TÍN ĐỒ PGHH ĐỀU ÂM THẦM CHỜ NGÀY

ĐỨC THẦY TRỞ LẠI, HOẶC BẰNG THÂN XÁC CỦ, HOĂC BẰNG

3

PHƯƠNG PHÁP NHIỆM MẦU NÀO KHÁC…TÍN ĐỒ PGHH TIN TƯỞNG

RẰNG SÁM GIẢNG VÀ THI VĂN GIÁO LÝ CỦA ĐỨC THẦY TỒN TẠI

LUÔN ĐỦ SỨC ĐỂ GIỮ GÌN BỔN ĐẠO, GIỐNG NHƯ KHẨU QUYẾT CỦA

ĐỨC BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI DẠY DỔ CHÚNG SANH KHI NGÀI

NHẬP NIẾT BÀN… Dù Đức Thầy ở nơi đâu, và ra sao, Tín đồ PGHH vẫn nhớ

lời Đức Thầy căn dặn:

“Nếu mất thôi đành xong món nợ, Nay còn, há dễ ngó lơ sao,

Dọc ngang chí cả dầu lao khổ, Thất bại đâu làm dạ núng nao…,

Non sông bao phủ khí anh hào, Thân nầy cũng quyết đền ơn nước,

Máu giặc nguyền đem nhuộm chiến bào”.

Tại sao vậy? Tại sao Đức Thầy phải chịu khổ, phải chấp nhận hiểm nguy, không

màng bất kỳ thế lực cường quyền nào âm mưu ám toán, giết hại, nhục mạ, hay

xuyên tạc, bôi xấu. Có phải vì tình yêu sanh chúng của Đức Giáo Chủ quá bao la.

Có phải vì lòng bao dung cứu độ chúng sanh vô tận vô cùng của đại Bồ Tát họ

Huỳnh – “ XUỐNG MƯỢN XÁC NHẰM NĂM KỶ MÃO để trên thì cầu Phật

đạo, dưới phải đền đáp Tứ đại trọng ân mà Đức Thầy chấp nhận:

“Dầu gian lao dạ sắt chẳng sờn. Miễn sanh chúng thông đường giải thoát.”

“Thân ta dường thể như lươn,

Cứu dân chẳng nệ nắng sương lắm đầu

Sáu trăng Thầy Tớ dãi dầu

Quyết lòng truyền bá đạo mầu mà thôi”.

“Thương trần ta cũng ráng thề,

Đặng cho bá tánh liệu bề tu thân

Tu hành chẳng được đức ân,

Thì ta chẳng phải xác thân người đời”.

4

“Bể trầm luân khô cạn sáu đường. Tăng sĩ mới trở về nơi thanh tịnh”.

III/- Dù gọi là gì, dù là của ai đi chăng nữa, nếu đem so sánh việc cổ xưa với

việc cận kim cận đại, tín đồ của Đức Thầy cảm thấy được những bằng chứng rất

hãnh diện về PGHH, đáng được xưng tụng là Đạo Phật Việt Nam với 76 năm

trong lịch sữ hình thành, và phát triễn, càng ngày càng cố gắng nổ lực, hoàn bị

thêm, xuất phát từ những nét Việt hóa của Phật Giáo khởi đầu từ thời kỳ TRÚC

LÂM YÊN TỬ, NHÀ TRẦN… Với chân thành tâm tâm niệm niệm, với hoài bảo

không ngừng nghĩ trong nổ lực học hỏi và phát huy, PHẬT GIÁO VIỆT NAM

TỪ THỜI CỔ XƯA CHO ĐẾN NGÀY HÔM NAY ĐÃ CHỨNG MINH KHẢ

NĂNG VÀ TRÁCH NHIÊM “VIỆT NAM” CỦA MÌNH – KHÔNG HOÀN

TOÀN LỆ THUỘC TRUNG HOA VÀ LỆ THUỘC ẤN ĐỘ – MĂC DÙ VẪN

LUÔN TRUNG THÀNH VỚI CHÁNH PHÁP CỦA ĐỨC BỔN SƯ THICH CA

MÂU NI PHẬT. Nhìn lịch sử Đạo Phật Việt Nam như vậy, với nhân cách đó, với

gương hạnh đó, ai là nhà nghiên cứu và học hỏi, phải thấy rằng vấn đề quả thật rất

ư là đồ sộ và phức tạp chớ không phải là “tuỳ tiện và giản đơn”… Chúng ta hãy

thử nghe mấy bài thơ sau đây để thử coi làm cách nào chúng ta có thể tránh khỏi

ngậm ngùi cảm xúc. Dù anh hay tôi, dù chúng ta là ai. Có thể chúng ta là văn nhân

thi sĩ. Có thể chúng ta là công kỷ thương gia hay nữ tú nam thanh hoặc là tao nhân

mặc khách. Chúng ta có thể là nông dân, thợ thuyền, có thể là nhà báo, làm truyền

thông, là kỷ sư, bác sĩ, là chánh trị gia, là nhà quân sự, thậm chí là nhà tu…

TA CÓ TÌNH YÊU RẤT ĐƯỢM NỒNG,

YÊU ĐỜI YÊU LẪN CẢ NON SÔNG,

TÌNH YÊU CHAN CHỨA TRONG HOÀN VŨ,

KHÔNG THỂ YÊU RIÊNG KHÁCH MÁ HỒNG

*

NẾU KHÁCH MÁ HỒNG MUỐN ĐƯỢC YÊU,

THÌ TRONG TÂM TRÍ HÃY XOAY CHIỀU,

HƯỚNG VỀ PHỤNG SỰ CHO NHÂN LOẠI,

5

SẼ GẶP TÌNH TA TRONG KHỐI YÊU,

*

TA ĐÃ ĐA MANG MỘT KHỐI TÌNH

DƯỜNG NHƯ THỆ HẢI VỚI SƠN MINH

TÌNH YÊU MÀ CHẲNG RIÊNG AI CẢ,

YÊU KHẮP MUÔN LOÀI LẪN CHÚNG SINH.

XUẤT XỨ VÀ NGUỒN GỐC CỦA BÀI THƠ NẦY LÀ ĐỨC THẦY TRẢ LỜI

CHO MỘT CÔ GÁI NGƯỜI GỐC HOA Ở MIỀN ĐÔNG, SAIGON, GIA ĐỊNH,

ĐÃ THẦM YÊU TRỘM NHỚ ĐỨC THẦY KHI NGÀI LÁNH NẠN NGƯỜI

PHÁP TAI CHỢ LỚN.

IV/- Đức Thầy là nhà tu hành, là Giáo chủ của PGHH, cớ sao phải xen vào việc

Chánh Trị. Vào thới đó, Phong Trào Chống Pháp Cứu Quốc dâng cao. Ai có thể

điềm nhiên tọa thị trước cảnh Nước mất Nhà tan… Đức Thầy có lần hỏi câu hỏi

trên nhưng mọi người đều im lặng. Đức Thầy buồn bã rồi tự trả lời.

Yêu Nước bao đành trơ mắt ngó,

Thương đời chưa vội ẩn non cao,

Quyết đem tâm sự tâu cùng Phật,

Coi lịnh Từ Bi dạy lẽ nào. .

Nếu tâm tư của nhà ái quốc Lý Đông A là:

“ Đền xong món nợ tiền sinh ấy,

Trở lại hang sâu nhập Niết Bàn”

Trong khi, với Đức Thầy thì :

“Tăng sĩ quyết chùa am bế cửa,

6

Tuốt gươm vàng lên ngựa xông pha,

Đền xong nợ nước thù nhà,

Thiền môn trở gót Phật đà Nam mô”

Thử ngâm lại mấy vần thơ sau đây …

“Ngày Tết năm nay ở Chiến Khu,

Bưng biền gió lốc tiếng vi vu,

Xa xa súng nổ thay trừ tịch,

Dân Việt còn mang nặng mối thù.

Mối thù nô lệ trả chưa xong,

Pháp tặc còn trêu giống Lạc Hồng,

Dùng thói dã man mưu thống trị,

Thì ta quyết chiến dễ nào không”.

HAY LÀ:

“Tặng bạn ngày Xuân chén rượu nồng,

Uống rồi vùng vẫy khắp Tây Đông,

Đem nguồn sống mới cho nhân loại,

Để tiến tiến lên cõi đại đồng”.

“NƯỚC NON TAN VỞ BỠI VÌ ĐÂU,

RIÊNG MỘT TA MANG NẶNG MỐI SẦU,

LÒNG NHỮNG HIẾN THÂN MƯU ĐỘC LẬP,

NÀO HAY TAI HOẠ ÁP BÊN LẦU”.

7

“Tay Tăng Sĩ gậy thiền quyết nắm,

Lần bụi bờ xuống thẩm lên đèo,

Dù cho gặp lắm hùm beo,

Từ bi vẫn niệm, quyết leo khỏi rừng,

Đâu nản chí mà ngừng việc phải…”

“Thâm hiểu lòng ta nỗi cuộc đời

Một bầu nhiệt huyết chẳng se lơi

Mến yêu Quốc Thuỷ tình đồng chủng,

Phải tính sao xong nỗi cuộc đời…”

V/- Kính thưa Quý Đồng Hương và Đồng Đạo,

Phải tính làm sao trước hiểm họa tồn vong của Quê Hương Đất Nưóc, hiểm họa

ngoại xâm, hiểm họa nội xâm, hiểm họa độc tài toàn trị, hiểm họa tham nhũng

thì dư luận nói là triệt để và tối đa. Hiểm họa mất biển, mất đảo, mất nước…Biển

Đông dậy Sóng. Quê Hương và Tổ Quốc Việt Nam dậy Sóng. TỰ CỔ CHÍ KIM,

NGƯỜI VIÊT NAM CHÚNG TA ĐỀU ĐƯỢC TỔ TIÊN DẠY BẢO RẰNG:

“ Quốc gia hưng vong, thất phu hửu trách”.

TỒN HAY VONG, THẠNH HAY SUY, THÀNH HAY BẠI, NHỤC HAY VINH

LÀ TRÁCH NHIỆM CHUNG CÙA MỌI NGƯỜI VIỆT NAM… Nói gì thì nói,

không ai có quyền khẳng định rằng…”ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ LỖI CỦA TÔI”.

Nói gì thì nói, tất cả mọi người đều phải có danh dự và đều phải có gan dạ để phải

nói được câu: “ TẠI VÌ TÔI KHÔNG LÀM HẾT BỔN PHẬN CỦA TÔI.”

8

Đức Thầy đã nói:

“ Ngàn năm Bắc Địch vầy bừa,

Mà còn đứng dậy tống đưa quân thù,

Hồn chíến sĩ ngàn thu rạng tỏ,

Gương anh hùng chói đỏ như châu”.

*

“Sanh vi tướng, tử vi thần,

Câu châm ngôn ấy truyền lần đến nay”.

Ngày trước là Pháp Lang Sa, ngày hôm nay là quân Tàu Cộng. Xin hãy xem và

hiểu những vần thơ duới đây như hình ảnh báo hiệu các chuyển động mà tín đồ

PGHH tin là Ơn Trên và Đức Thầy dùng để mô tả viễn tượng sắp tới…Rõ ràng là

trên trời thì phi cơ nhào luyện rầm rầm, rộ rộ còn dưới biển thì đủ thứ tàu chiến và

tiềm thủy đỉnh đã không ngừng lặn xuống, nổi lên, thi thố tài năng… Đúng là:

“MẶT NƯỚC BIỂN LÔ NHÔ LẶN HỤP,

CHIM ĐUA BAY, CÁ LẠI TRANH MỒI,

NGỌN THUỶ TRIỀU NÔ NỨC SỤC SÔI,

BẦU TRÁI ĐẤT MỘT PHEN LUÂN CHUYỂN…”

*

“Nơi phía trước, cheo leo tiếng khóc,

Đứng sau lưng, hình vóc vẫy chưng,

Nước kia, lửa nọ tưng bừng,

9

Thảm cho thế sự, lẫy lừng nạn tai”.

VI/- KÍNH THƯA CHƯ QUÝ LIỆT VỊ,

Tâm thư đã dài, nhưng điều muốn bày tỏ thì chưa hết. Chúng tôi xin tạm dừng

nơi đây. THAY MẶT HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ TRUNG ƯƠNG, Giáo Hội PGHH

VÀ Ban Chấp Hành Trung Ương, VN DÂN XÃ ĐẢNG, BAN TỔ CHỨC LỄ

TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NẠN THA THIẾT KÍNH MỜI TOÀN

THỂ ĐỒNG ĐẠO, TOÀN THỂ ĐỒNG HƯƠNG, QUÝ VỊ QUAN KHÁCH VUI

LÒNG NHÍN CHÚT THỜI GIỜ ĐẾN THAM DỰ VỚI CHÚNG TÔI ĐỂ CÙNG

CHIA XẺ VÀ TRAO ĐỔI NHỮNG HIỂU BIẾT VỀ ĐỜI, VỀ ĐẠO NHẤT LÀ

NHẮC NHỞ LẪN NHAU VỀ MẶT TINH THẦN, VỀ Ý CHÍ QUYẾT TÂM VÌ

DÂN TỘC VÀ ĐẠO PHÁP.

BUỔI LỄ ĐƯỢC TỔ CHỨC TẠI HÔI QUÁN PGHH TRUNG ƯƠNG,

12432 EUCLID ST, GARDEN GROVE, CA 92840,

NGAY GÓC ĐƯỜNG LAMPSON.

KHAI MẠC ĐÚNG 3 GIỜ CHIỀU NGÀY CHỦ NHỰT, 26 THÁNG 4 NĂM 2015.

Một lần nữa, Ban Tổ Chức xin trân trọng kính mời, với lòng đặc biệt tri ân và

ngưỡng mộ.

Thành Phố Garden Grove, ngày 15 Tháng 3, 2015

TM Ban Tổ Chức Lễ Tưởng Nhớ Ngày Đức Thầy Thọ Nạn.

HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ TRUNG ƯƠNG GIÁO HỘI PHẬT GIÁO HOÀ HẢO,

Hội Trưởng: Lê Phứơc Sang; Đệ nhứt Phó H. Trưởng: DB Dương M.Quang,

Cố Vấn: DB Dương ThanhTồn – Chánh Thơ Ký: Huyền Tâm, Huỳnh Long Giang –

Phó Hội Trưởng Nội Vụ: Trần Văn Vui – Phó Hội Trưởng Ngoại Vụ: Nguyễn Cửu

Long – Chủ Tịch Hội Đồng Kế Hoạch và Phát Triễn: Thạc Sĩ Nguyễn Tấn Lạc.

10

Tổng Bí Thơ: Đại Tá Nguyễn Văn Nam, BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG

VIỆT NAM DÂN XÃ ĐẢNG.

THIỆP MỜI.

THAM DỰ LỄ TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NẠN TAI ĐỒNG THÁP MƯỜI.

Ban Tổ Chức Chúng Tôi trân trọng kính mời:

……………………………………………………………………………………

Vui lòng tham dự LỄ TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NAN tại Đồng

Tháp Mười, 16 tháng 4 năm 1947.

Lễ Tưởng Nhớ nầy được tổ chức tại Trụ Sở HĐTSTƯ, GHPGHH, 12432 Euclid

St, Garden Grove, CA 92840, cử hành vào ngày Chủ Nhật, 26 tháng 4 năm 2015,

gần ngả tư đường Lampson Avenue.

CHƯƠNG TRÌNH LỄ TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NẠN GỒM CÓ:

11

1. Tiếp đón Quan khách và đồng đạo: 2 giờ 30 pm. Khai mạc đúng 3 chiều.

2. Nghi thức khai mạc: Chào Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, Đạo kỳ và Mặc Niệm.

3. Giới thịệu Thành phần tham dự.

4. Diễn văn Khai Mạc của TS Lê Phước Sang, Hội Trưởng HĐTSTƯ, GHPGHH.

5. Lễ Niệm Hương trước Ngôi Tam Bảo.

6. Đọc bài Lễ Tưởng Nhớ Ngày Đức Thầy Thọ Nạn.

7. Phát biểu của Quan Khách và Xướng Ngâm Thi Văn Giáo Lý.

8. Văn Nghệ.

9. Cảm tạ của Ban Tổ Chức. Bế mạc lúc 7 giờ chiều.

10. Khoản đãi thức ăn nhẹ và nước uống giải khát.

————————————————————————————–

CHỔ ĐẬU XE KHI DỰ LỄ :

a/ Đậu trên đường Lampson Avenue.

b/ Đậu bên lề tay mặt đường Euclid St – đi từ đường Lampson Ave., hướng về đường Chapman

và đường Orangewood.

1.đậu phía sân sau của Brentwood DENTAL – 12400 Euclid St. Tel 714-537-1600.

2. đậu phía sân sau của Art of DENTISTRY – 12372 Euclid St. Tel.714-539-1004.

3. đậu phía sân sau của Russo Chiropractic Clinic – 12362 Euclid St. Tel 714534-5712.

4. đậu phía sân sau của JP Escrow. Realty- 12312 Euclid St. Tel &14-467-4664

5. đậu phía sân sau của Dinh Vo DSD. DENTAL – 12302 A Euclid St .Tel. 714-590-2210.

c/ Đậu bên lề tay mặt đường Euclid St- đi kể từ đường Chapman – hướng về đường Lampson.

6. đậu phía sân sau và bên hông của NHA TRANG PRE – SCHOOL – 12351 Euclid St.

Tel 714-983-4850.

7. đậu phía sân sau và bên hông của LAW OFFICE – LUẬT SƯ NGUYỄN TÔN

NGUYÊN, 12411 Euclid St., Tel 714-638-4675.

CHÚNG TÔI MONG MỎI ĐƯỢC ĐÓN RƯỚC QUÝ THƯỢNG KHÁCH ĐỂ

ĐẠI KHỐI 8 TRIỆU TÍN ĐỒ PGHH CỦA ĐỨC THẦY CÓ DUYÊN MAY HẠNH

NGỘ Xin tri ân với tất cả tấm lòng

tôn kính, mong chờ và ngưỡng mộ.

Ban Tổ Chức LỄ TƯỞNG NHỚ NGÀY ĐỨC THẦY THỌ NẠN.

HĐTSTƯ, GHPGHH VÀ BCHTƯ, VN DÂN XÃ ĐẢNG.

12

Xin liên lạc với Ban Tổ Chức:

MC: hoa hậu Khuyến Nguyễn, nghệ sĩ Bích Ty và nghệ sĩ Tuyết Nga.

Hoa Hậu Lam Châu, Hoa Hậu Huỳnh Nga.

1-TS Hội Trưởng Lê Phước Sang: cell 832-397-9813

2- Chánh thơ ký Huyền Tâm Huỳnh Long Giang: 714-720-5271.

3- Thạc Sĩ Nguyễn Tấn Lạc, Chủ Tịch HĐKH.PT, Trưởng Ban Tiếp Tân.

4- Bích Ty: MC xướng danh thành phần dự Lễ. Tel. 714-726-4002.

5.Trưởng Ban Chào Mừng & Tiếp Đón quan khách: Phạm Diệu Chi

6. Thành phần đặc biệt giúp đở về phương diện VẬN ĐỘNG THÂN HỮU: soạn giả Trần

Văn Hương, giáo sư Hồ Phi, giáo sư Lê Hữu Quế, Thiền Sư Nguyên Linh, Giáo Sư Lê

Quý An, Nghệ Sĩ Hồng Quyên, Nghệ Sĩ Hoàng Lợi, Chị Phạm Mai, Anh Chị Mỹ Dung,

Cung Nhật Dương, Đặng Ngọc Thảo, NiNa Nghĩa Nguyễn, Nguyễn Thanh Tân, Ông Bà

Ba Định, Chủ Tịch Châu Văn Để và Cô Minh Nguyệt.

Xin mời xem WEBSITE: WWW.tandanhoa.com. Cơ quan ngôn luận chánh thức

của Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo, Hội Đồng Trị Sự Trung Ương.

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Categories: Sinh Hoạt Tôn Giáo | Leave a comment

Ông Trọng cần phải đi Mỹ

Ông Trọng cần phải đi Mỹ

Nguyễn Thanh Giang

Qua lời ngỏ của ngoại trưởng John Kerry, chính phủ Mỹ đã mời ông Nguyễn Phú Trọng sang thăm Hoa Kỳ. Có lẽ hàng loạt hoạt động ngoại giao, kể cả chuyến thăm Hoa Kỳ của Đại tướng Trần Đại Quang, Bộ trưởng Công an Việt Nam, đang tích cực dọn đường cho chuyến đi này. Tuy nhiên, tin cho hay, cho đến giờ, Tổng thống Barack Obama không định tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại Phòng Bầu dục trong Nhà Trắng. Không biết rồi liệu ông Nguyễn Phú Trọng có đến Hoa Kỳ, đến thì ông sẽ làm gi? Xin nêu mấy suy nghĩ về chuyện này:

Về phía tổng thống Barack Obama, ai cũng biết đây là lời mời bất đắc dĩ. Ngoài cái tội vi phạm nhân quyền, chà đạp dân chủ, ông Nguyễn Phú Trọng không có tư cách gì để được Tổng thống Hoa Kỳ mời mọc, tiếp đón cả. Thực tế cho thấy, các Tổng thống Mỹ không kênh kiệu, không xem thường nhược tiểu như bọn Đại Hán. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, chủ tịch Trương Tấn Sang, thủ tướng Phan Văn Khải đã từng được tiếp trong Phòng Bầu dục. Tiếp đón một khách mời của Chính phủ theo nghi thức nào là vấn đề quy định lễ nghi của nhà nước Hoa Kỳ. Tuy nhiên chúng tôi mong rằng, vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam cũng như vì lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, Tổng thống hãy nhân nhượng đến mức tối đa để chuyến viếng thăm vẫn được diễn ra suôn sẻ. Hạ mình xuống để chiều chuộng đối phương trong trường hợp này sẽ được xem là sự hy sinh của Tổng thống. Hy sinh vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam và vì lợi ích quốc gia Hoa Kỳ. Sẽ không vì thế mà tầm mức của Tổng thống bị hạ thấp trước một đối tượng chẳng đáng gì. Dẫu sao, chắc Tổng thống cũng nhận thức được rằng đàng sau cái hình nhân ấy là một dân tộc rất đáng ngưỡng mộ, rất đáng tôn kính, như bất cứ dân tộc nào trên thế giới.

Về phía ông Nguyễn Phú Trọng, ông nên tỉnh táo để tự đánh giá mình. Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm trong Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 của ĐCSVN vừa qua đã xếp ông ở hàng thứ 8. Tại đây, người bỏ phiếu phần nhiều trực tiếp chiụ ơn mưa móc của ông và mong còn được ông tiếp tục tiến cử trong Đại hội XII sắp tới. Nếu đưa ông ra cho quảng đại nhân dân bỏ phiếu thì chắc kết quả thảm hại hơn nhiều. Không ai thành kiến, tư thù gì ông. Người ta đánh giá ông qua lời nói, qua hành động cụ thể. Ông sợ Trung Quốc hay cá nhân ông chịu ơn mưa móc của họ mà ông luôn luôn lấp liếm bao che cho họ. Khi họ đã thành lập thành phố Tam Sa trên hầu hết Biển Đông của ta, cắt cáp thăm dò dầu khí của ta, bắn giết ngư phủ của ta …, Quốc hôi đòi được nghe báo cáo tình hình Biển Đông, ông gạt đi không cho ai được nói, được nghe. Giàn khoan HD 981 ngang nhiên kéo đến chọc vào lãnh hải của ta lúc ông đang chủ trì Hội nghị Trung ương nhưng ông lờ đi không thông báo, cũng không tỏ thái độ gì. Sao lại vô cảm, vô trách nhiệm đến thế được!

Ông giành lấy quyền chỉ huy chống tham những từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để rồi không làm được gì nên hồn mà còn bao biện cho tham nhũng. Ông thanh minh: Đường Tăng đi thỉnh kinh còn phải hối lộ. Ông dọa: đánh chuột sẽ vỡ bình.

Mang danh giáo sư-tiến sỹ nhưng ông không biểu lộ được trình độ tương đương. Đăng đàn ở đâu, buông tờ giấy ra là ông ăn nói rất chuệnh choạng. Ngay các văn bản soạn sẵn của ông đọc lên không những không có hồn, không có bóng dáng thực tế mà chỉ trình bày những kiến thức chính trị Mác-Lê-Mao xơ cứng, cũ mèm như trong giáo khoa Trung học phổ thông. Vậy mà ông dám đem đi thuyết giảng ở Cuba, làm cho tổng thống Brazil Dilma Rousseff – thuộc đảng Công nhân cánh tả thân Cộng sản – mà cũng thấy quá chối tai, vội vàng tuyên bố cắt bỏ lời mời đối với ông. Cán bộ trong Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong lịch sử quan hệ quốc tế, chưa bao giờ Hà Nội bị một vố bất ngờ và mất thể diện đến như vậy!

Ấy thế mà, được Giáo hoàng và một số thủ lãnh EU tiếp vào cuối tháng 1.2013 ông hý hửng khoe khoang kiểu AQ: “Mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ!”. Ông không biết rằng chỉ vì cần hội nhập với cái địa thế chính trị rất đáng quan tâm, cái tiềm năng rất đáng trân trọng của dân tộc Việt Nam, của đất nước Việt Nam mà người ta phải dằn lòng mời một người như ông?

Được Hồ Cẩm Đào cử đặc phái viên sang chúc mừng, ông vênh vang coi như mình là nhất. Ông phỉ báng cả các bậc tiền nhiệm: Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như… Đảng Cộng sản Trung Cộng cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội!”.

Đến thăm Cuba, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, ông được tiếp đón như người lãnh đạo cao nhất, còn hơn nguyên thủ quốc gia, Chủ tịch nước, ông được ở nhà khách nhiều sao nhất, ngồi xe sang nhất với hai hàng môtô hộ tống, được mời duyệt đội quân danh dự, có 21 phát đại bác chào mừng, được mời tiệc quốc yến. Đi đâu ông cũng hý hửng khoe về 21 phát đại bác. Ông có chắc chắn đấy là biểu hiện tôn kính cá nhân ông hay chỉ vì cùng hội cùng thuyền mà người ta muốn tô son trát phấn cho nhau, khích động nhau. Chính vì vậy ông càng mê man lú lẫn đến mức dám ngang nhiên tuyên bố: “Hiến Pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng”, “Quốc hội là thể chế hóa các nghị quyết và quyết định của Trung ương và Bộ Chính trị”. Ông có biết như vậy là Đảng trắng trợn ăn cướp quyền dân chủ, quyền con người của cả dân tộc không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì chưa Tổng Bí thư nào của ĐCSVN lộ liễu, trâng tráo đến vậy.

Nghĩ rằng, lịch sứ ĐCSVN rồi sẽ không xếp ông cùng hạng được với, ngay cả các vị ít học như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu mà may lắm ngang với Nông Đức Mạnh.

Cho nên, mong rằng ông đừng đòi hỏi gì nhiều mà bằng mọi giá yết kiến cho được Tổng thống Barack Obama càng sớm càng tốt.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ghi được dấu ấn nâng tầm quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ lên mức đối tác toàn diện. Lẽ ra trong chuyến đi này ông phải nâng tầm lên được mức đối tác chiến lược. Tuy nhiên, ai cũng biết trông mong ở ông về việc này là chuyện “rau diếp làm đình”. Vấn đề chỉ còn là yêu cầu ông phải ra sức tạo điều kiện cho Việt Nam được gia nhập Hiệp ước Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP ngay trong năm nay.

Chỉ e rằng Trung Quốc lại xui khôn xui dại ông như đã xui Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu ngăn trở Phan Văn Khài trì hoãn Việt Nam vào WTO chờ Trung Quốc vào trước!

Chỉ vào TPP Việt Nam mới cơ may cứu vãn được nguy cơ sụp đổ kinh tế.

Ký được Hiệp uớc Thương mại Việt Mỹ, vào được Tổ chức Mậu dịch Quốc tế WTO, năm 2014 kim ngạch thương mại hai chiều Việt – Mỹ đã đạt 36,3 tỉ đô la, trong đó kim ngạch xuất khẩu đạt 30,6 tỉ đô la, nhập khẩu đạt 5,7 tỉ đô la. Như vậy năm 2014 Việt Nam xuất siêu qua thị trường Mỹ 24,9 tỉ đô la, mức xuất siêu cao nhất từ trước đến nay. Vượt qua nhiều đối thủ trong ASEAN, năm 2014 Việt Nam trở thành nước xuất khẩu số 1 vào thị trường Mỹ. Nhờ xuất siêu được sang Mỹ cán cân thương mại Việt Nam mới có nguồn bù cho khoản nhập siêu từ Trung Quốc gần 29 tỷ đô la năm 2014.
TPP sẽ là một cơ hội to lớn hơn đối với Việt Nam. Nó dắt dẫn bước tiến hợp lý tiếp theo cho Việt Nam hội nhập sâu thêm vào nền kinh tế toàn cầu. Nhờ các rào cản bị dỡ bỏ, hiệp định thương mại tiêu chuẩn cao này sẽ mở ra những xa lộ thương mại mới, những cơ hội hấp dẫn cho các doanh nghiệp và doanh nhân Việt Nam. Một khi được làm thành viên của TPP, doanh số xuất khẩu của nước ta sẽ tăng dần lên 2 rồi 3 lần trong 5 -10 năm tới, mức sống của đồng bào ta sẽ bắt kịp Thái Lan và kỹ nghệ của ta sẽ có dịp phát triển theo gương của Đài Loan và Hàn Quốc.

Điều quan trọng là ông Nguyễn Phú Trọng phải tích cực đổi mới tư duy. Thẳng thắn hơn, ông phải cải tạo cái tư duy cũ mèm, xơ cứng, lạc hậu đến mức như là phản động của ông. Phải từ bỏ cái gọi là Chủ nghĩa xã hội, từ bỏ tư tưởng thần phục Trung Quốc để chủ động tích cực cầu thân với Hoa Kỳ. Không thể duy trì đường lối đu dây, ngả hẳn theo Hoa Kỳ là yêu cầu cấp bách, là mệnh lệnh khẩn thiết của tình hình thực tế. Ngả hẳn theo Hoa Kỳ không chỉ để có nước giầu, dân mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh mà còn để bảo toàn được độc lập dân tộc, lãnh thổ, lãnh hải. Không có Hoa Kỳ Việt Nam rất khó đương đầu với ý đồ xâm lăng tàn bạo của Đại Hán.

Tất nhiên không bao giờ nên chọc giận Trung Quốc. Mềm mỏng, hữu nghị nhưng kiếm chế, thậm chí khuất phục được đối phương là nghệ thuật, là tài năng của người lãnh đạo. Vả chăng, cũng phải có cả cái uy của một người bạn chiến lược như Hoa Kỳ đứng sát một bên thì mới buộc Trung Quốc tự kìm chế bớt cái thói tham lam, ngông cuồng Đại Hán của họ.

Cầu thân để thiết lập được quan hệ đối tác chiến lược với Hoa Kỳ không dễ nhưng không phải không làm được ngay trong ngày một ngày hai. Sự trỗi dậy của Trung Quốc về kinh tế và chính trị cùng với nguy cơ khống chế lưu thông trên Biển Đông đang là mối lo ngại của Mỹ. Trong chiến luợc xoay trục an ninh qua Châu Á-Thái Bình Dương, bên cạnh Nhật Bản chắc chắn Hoa Kỳ xem Việt Nam là đối tác quan trọng nhất. Việt Nam không chỉ có quân cảng Cam Ranh mà còn có tiềm năng quân sự yểm tàng từ Bạch Đằng, Đống Đa.

Dù còn e ngại những người lãnh đạo, Hoa Kỳ không thể không ngưỡng mộ dân tộc Việt Nam. Hoa Kỳ cần Việt Nam.

Nhất là vừa qua Tổng thống Obama đã bổ nhiệm một Đại sứ rất tha thiết với Việt Nam, ông Ted Osius mà trong buổi nói chuyện ở trường Đại học Tổng hợp Hà Nội mới đây ông đã nhiều lần hứa hẹn “Không có gì là không thể”.

Mong ông Trọng sẽ đến Mỹ và sẽ làm được những gì cần thiết nhất có thể.

Hà Nội 22 tháng 3 năm 2015

N.T.G 

Tác giả gửi BVN

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment