Daily Archives: July 4, 2015

Hoan hỷ tham dự ĐẠI LỄ KỶ NIỆM 76 NĂM

Hoan hỷ tham dự ĐẠI LỄ KỶ NIỆM 76 NĂM

HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ TRUNG ƯƠNG

Hội Trưởng Lê Phước Sang

12432 Euclid St., Garden Grove, CA 92840

Tel: 832-397-9813 * http://www.tandanhoa.com GIÁO HỘI PHẬT GIÁO HÒA HẢO

THƯ MỜI

Trân trọng kính mời Ô/Bà:

Hoan hỷ tham dự ĐẠI LỄ KỶ NIỆM 76 NĂM

ĐỨC HUỲNH GIÁO CHỦ KHAI SÁNG

ĐẠO PHẬT GIÁO HÒA HẢO

Thời gian và địa điểm như sau:

2:00 chiều ngày 19 tháng 7, năm 2015 tại

TRỤ SỞ HỘI ĐỒNG TRỊ SỰ TRUNG ƯƠNG

Tel: 832-397-9813

12432 Euclid St., Garden Grove, CA 92840

Xin quý khách đậu xe ở các điạ điểm sau đây:

1.- Brentwood Dental, 12400 Euclid St.

3.- Russo Chirpractic Clinic, 12362 Euclid St.

4.- JP Escrow House & Home Realty, 12312 Euclid St.

2.- Art of Dentistry, 12372 Euclid St.

Đức-Thầy khai sáng nền Đạo PGHH:

Đạo là gì? Đạo là con đường dẫn tới giác ngộ mà người có duyên sẽ gặp.” Đạo là

vốn thiệt cái đàng: “Ta ra sức dọn cho toàn chúng sanh”.

Đức-Thầy đã quyết:

Tay Tăng Sĩ gậy thiền quyết nắm

Lần bụi bờ xuống thẵm lên đèo

Dù cho gặp lắm hùm beo

Từ bi vẫn niệm quyết leo khỏi rừng

Đầu ngưỡng vọng ĐấtTrời minh chứng

Tấm lòng thành quyết dựng đạo đời

Đôi đều hòa nhả nơi nơi

Thân nầy mới chịu ngồi ngơi thạch bàn

Quyết đưa chúng về nơi non Thứu

Tạo Lư-Bồng ngõ hội quần tiên

Dù cho xoay chuyễn đất trời

Lòng Ta chí dốc độ đời mà thôi.

Trong bài Sứ-Mạng Đức-Thầy nói:Vì thể lòng từ bi bác ái cùng thù đáp những linh

hồn đã trợ duyên trong nhiều kiếp giúp Ta nương cậy tu hành nên ngày 18 tháng 5

năm Kỹ-Mão, Ta hóa hiện ra đời cứu độ chúng sanh.

Duyên lành rõ được khùng điên

Chẵng qua kiếp trước thiện duyên hữu phần

Một đấng Giáo Chủ người Việt Nam còn rất trẻ mới 19 tuổi đã khai sáng nền đạo

Phật Việt Nam đậm đà tình tự dân tộc thâm sâu và vô cùng mầu nhiệm.

Chẳng những vậy,ngoài tài trị bịnh như thần còn thuyết giảng và sáng tác thi-văn

giáo-lý để hoằng truyền đại đạo. Ngài còn đặc biệt cho thấy sự siêu phàm của Ngài

khi tiên tri chính xác những sự kiện lịch sử sau đây:

Sự kiện thứ nhứt:

Năm Kỹ-Mão (con mèo) khi đệ nhị thế chiến chưa bùng nổ thì Đức Thầy đã sớm

báo động: “Mèo kêu bá tánh lao xao…Đến chừng Rồng Rắn máu đào chỉnh

ghê…Con Ngựa lại đá con Dê…Khắp trong trần hạ nhiều bề gian lao…Khỉ kia cũng

bị xáo xào…Canh khuya Gà gáy máu đào mới ngưng”

Quả đúng như vậy “Canh khuya Gà gáy “tức là 12 giờ đêm giờ Đông Dương năm

Ất-Dậu(con Gà). Hiệp Định đầu hàng của Nhựt-Hoàng đã được ký kết. Qua hai

quả bom nguyên tử của Mỹ,số phận của nước Nhựt đã được định đoạt.

Ở Sài Gòn Chợ Lớn Miền Đông tại trụ sở làm việc khi các cao-đồ của ngài bàn tán

tình hình thời-cuộc không biết người Nhựt rồi đây thua hay thắng thì Đức-Thầy đã

có lần mĩm cười có vẽ hơi hài hước “Các ông biết không người Nhựt-Bổn ăn

không hết nửa con Gà”.

Đệ nhị thế chiến giữa hai phe trục tam cường Nhựt Đức Ý đã thua phe đồng

minh Nga Tàu Anh Mỹ.Cuộc thế chiến diễn ra tàn khốc kể từ năm Mèo Kỹ-Mão

1939 qua năm 1940 Rồng, 41 Rắn, 42 Ngựa, 43 Dê, 44 Khỉ,  45 Dậu(con gà)thì

kết thúc đúng như câu “Canh khuya Gà gáy máu đào mới ngưng”

Sự kiện thực tế thứ hai là chữ ký của Đức Huỳnh Giáo Chủ. Trên các văn kiện

Đức Thầy đã ký tên trong những năm 1945, 1946, cho đến 1947 Đức Thầy vắng

mặt. Tín-đồ thường thấy và lấy làm lạ là khi chữ Sổ (húy danh của ngài) viết tắt là

chữ S Đức Thầy luôn luôn gạch ngang giữa chữ.

Nhiều người lấy làm thắc mắc hỏi thì Ngài trả lời rằng sau nầy sẽ biết. quả thật

năm 1954 hiệp định Geneve ký kết đã chia đôi đất nước Việt-Nam hình cong chữ

Còn nhiều sự kiện phụ không thể kể hết ra đây. Nhưng sự kiện Biển Đông nổi sóng

mà Đức Thầy đã tiên tri từ lâu rồi chắc chắn phải được đề cập.

Mặt nước biển lô nhô lặn hụp

Chim đua bay cá lại tranh mồi

Ngọn thủy triều nô nức sục sôi

Bầu trái đất một phen luân chuyễn

Chẳng những chiến tranh dưới biển, máy bay như chim, tàu chiến như cá, mà hỏa

lực của các phe lâm chiến khủng khiếp đến nổi nước biển sục sôi và bầu trái đất

Nơi phía trước cheo leo tiếng khóc

Đứng sau lưng hình vóc vẫy chưng

Nước kia lửa nọ tưng bừng

Thảm cho thế sự lẫy lừng nạn tai

Tóm tắt, nếu đúc kết một cái nhìn từ tấm gương đạo hạnh, những bước hành trình

gian khổ của Đức-Thầy: Hòa-Hảo, Giác-Ngộ, Nhẫn-Nhục và vô cùng thiêng liêng

cao cả. Nếu không nói là bất phàm siêu phàm thì là gì?

Thường nhơn phàm tục thì làm sao có được khả năng nầy.

Có đấng đại giác nào lâm phàm độ chúng mà không phải chịu thọ nạn đâu?

Nhưng trường hợp của Đức Thầy thọ nạn theo như Ngài đã nói trước thì tín-đồ vẫn

kỳ vọng một ngày trở lại của Đức Thầy như câu:

Rán nghe lời dạy của Thầy

Để chừng đến việc kiếm Thầy không ra

Ít lâu Ta cũng trở về

Khuyên cùng bổn đạo chớ hề lảng xao

Trì lòng chớ có núng nao

Từ đây nhơn vật mòn hao lần lần

Từ nay cách biệt xa ngàn

Ai người tâm đạo đừng toan phụ Thầy

Giữa chừng đờn nở đứt dây

Chưa vui buổi hiệp bổng Thầy lại xa

Tỉnh say trong giấc mộng hoa

Mơ màng cũng tưởng như Ta bên mình

Tuy là hữu ảnh vô hình

Chớ dân lòng tưởng sân trình đáo lai

Vậy, để là tấm gương soi cho nhân loại hầu tuyên dương những tấm gương vì

đạo vì đời,bác ái từ bi hòa hảo,trung nghĩa hiếu hạnh thì đây là những tấm gương

cần nhắc nhở và ca tụng.

Nếu nhân loại không nhắc nhở tuyên dương các bực đại giác đại ngộ, các đấng

thiêng liêng lâm phàm độ thế thì thử hỏi nhân loại nên kỷ niệm tưởng nhớ nhắc

nhở và tuyên dương ai???

Hội Đồng Cố Vấn và Ân Nhân Bảo Trợ

– Cụ Phan Như Toản – Cụ Trần Sinh Cát Bình

– Luật Sư Đinh Thạch Bích – Doanh Gia Kim Anh

– Ông Trương Quang Sĩ và Bà Mộng Lan

– Ông Bùi Văn Truyền – Giáo Sư Lê Quí An

– Giáo Sư Trần Văn Chi – Giáo Sư Lê Hữu Quế

– Ông Bà Hoàng Đình Từ

Hội Đồng Trị Sự Trung Ương và

Ban Tổ Chức Đại Lễ Kỷ Niệm

 Tu Sĩ Thái Hòa, Hội Trưởng Danh Dự

 TS Lê Phước Sang, Hội Trưởng

 DB Dương Minh Quang, Đệ nhất Phó Hội Trưởng

 DB Dương Thanh Tồn, Cố Vấn Chính Sách

 Trần Văn Vui, Phó Ban Tổ Chức

 Lê Văn Tâm, Phó Ban Tổ Chức

 Nguyễn Cửu Long, Phó Ban Tổ Chức

 GS Nguyễn Tấn Lạc, Phó Ban Tổ Chức

 Bà Phạm Diệu Chi, Phó Ban Tổ Chức

 Ô. Nguyễn Thanh Tân, Phó Ban Tổ Chức

 Huỳnh Long Giang, Tổng Thư Ký

 Hoa Hậu Khuyến Nguyễn, Chủ Nhân Nước Mía Viễn Đông

 Hoa Hậu Hoàn Vũ Lam Châu

 Hoa Hậu Huỳnh Nga – Hoa Hậu Kristine Thảo

 Hoa Hậu Tường Vi

 Đốc Sự Châu Văn Để – Bà Minh Nguyệt

 Nghệ Sĩ Tuyết Nga – Nghệ Sĩ Hồng Quyên

 Võ Công và Nguyễn Dung

 Soạn Giả Bùi Minh Đức

 Nhạc Sĩ Ngọc Nôi

 Nghệ Sĩ Phi Loan

 Nghệ Sĩ Hoàng Lợi

 Nhạc Sĩ Trần Khánh Trung

 Thiền Sư Nguyên Linh

 Giáo Sư Hồ Phi

 Ô.Bà Ba Định

 Bà Đào Bích Ty – Bà Phạm Mai

 Ô. Mai Bá Điển – Ô. Nguyễn Văn Hiền

 Bác Sĩ Lê Phước Hoàng Hà

CHƯƠNG TRÌNH

I.- Tiếp Đón Quan Khách: 2:00 PM

Quan Khách và đồng đạo đến

II.- Nghi Thức Khai Mạc: 3:00 PM

 Chào Quốc Kỳ, Đạo Kỳ và Mặc Niệm

 Giới thiệu thành phần tham dự

 Diễn văn của TS Hội Trưởng Lê Phước Sang

III.- Đại Lễ Kỷ Niệm: 3:30 PM

 Nghi Thức Hành Lễ

 Tuyên đọc Sứ Mạng Cứu Đời của

Đức Huỳnh Giáo Chủ

IV.- Phát Biểu của Quan Khách và

Xướng Ngâm Thi Văn Giáo Lý

V.- Văn Nghệ Giúp Vui

VI.- Cảm Tạ của Ban Tổ Chức

VII.- Bế Mạc 6:30 PM

___________________________________

LIÊN LẠC:

TS Lê Phước Sang, 832-397-9813;

Trần Văn Vui, 619-278-9758;

Nguyễn Tấn Lạc, 714-332-9244;

Phạm Diệu Chi, 714-467-5955

Huỳnh Long Giang, 714-720-5271;

Đào Bích Ty, 714-726-4002;

Nguyễn Thanh Tân, 714-631-3343;

Ô. Ba Định, 714-837-4857.

About these ads

Occasionally, some of your visitors may see an advertisement here.

Tell me more | Dismiss this message

Advertisements
Categories: Sinh Hoạt Tôn Giáo | Leave a comment

Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kêu gọi Quân Đội, quên chữ Đảng?

Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kêu gọi Quân Đội, quên chữ Đảng?

Thùy Trang nghe và chia sẻ với các bạn điều nầy nghe “KHÓ TIN”…. Từng bước một Nguyễn Tấn Dũng sẽ DẸP BỎ ĐCSVN và lên làm Tổng Thống, sau đó sẽ đổi tên nước lại là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Trong ngày Đại hội Thi đua quyết thắng toàn quân lần thứ 9, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu kêu gọi Quân Đội KHÔNG có chữ “Trung với Đảng” nữa.

“Quân đội ta trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, với Dân tộc…”

Đây là một câu nói CHƯA TỪNG XẢY RA đối với các cấp lãnh đạo CSVN từ trước tới nay.

Dĩ nhiên là chuyện dẹp bỏ Đảng đâu phải chuyện dễ vì còn quá nhiều thế lực, do đó khi chúng ta nghe NTD có nhắc chữ Đảng trong các bài diễn văn cũng nhắc ít thôi … Cái tựa đề của bài báo dĩ nhiên là đã được chỉ đạo, cho dù nội dung có khác tí nhưng đã thấy có những cơn gió thoảng rất nhẹ quanh đây…

Xem youtube để nghe lại lời của T.T Dũng không nhắc chữ Đảng trong lời kêu gọi Quân Đội, nhưng sau đó ông bỏ vào chữ Đảng rất nhẹ ở lời cuối để trấn an các Đảng viên.

https://youtu.be/x_M6ogMQ9s8

Người có NGU nhất cũng thấy có sự thay đổi LỚN… Vấn đề khác quan trọng hơn nữa là chữ “LẠ” hoàn toàn biến mất trên báo chí nhà nước mấy ngày nay, mà thay vào đó đúng chữ của nó là “TRUNG QUỐC”.

Quân Trung Quốc kéo về biên giới, xách động Cam Bốt phá biên giới Việt Nam là một kịch bản mà nước Myanmar đã xảy ra giống hệt khi nước nầy thiết lập Dân Chủ.

GIÓ đã ĐỔI CHIỀU sau một đêm làm cho Thùy Trang nhớ lại câu sấm: ” Nguyễn Đi Rồi Nguyễn Lại Về”…

“Non đoài vắng vẻ bấy lâu nay
Có một đoàn xà đánh lộn nhau
Vượn nọ leo cành cho xỉ bóng
Lợn kia làm quái phải sai đầu …”

Đã nhắc các bạn nhiều lần rồi, cứ mở bia ra mà nhậu được rồi, chúng ta không thể một đêm nhìn ra tất cả, nhưng “đầu xuôi thì đuôi lọt”.


Theo FB Nguyễn Thùy Trang
[nguyen-tan-dung-quan-doi-quen-chu-dang].
Ngày đăng 02/07/2015
_____________________

LTS: Tin này rất quan trọng, tôi không có điều kiện kiểm chứng mức độ xác thực, chỉ đăng lại để tham khảo với tất cả sự dè dặt thường lệ.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi…

Vài chuyện nhỏ về ông Nguyễn Văn Linh, người đã ra lệnh bắt tôi…

Dương Văn Ba

(Trích hồi ký Những ngã rẽ, 2006, chương XX)

Ông Dương Văn Ba sinh năm 1942, là dân biểu Hạ Nghị viện Việt Nam Cộng hòa khóa 1967-1971, đồng thời cũng là một nhà báo có tiếng, từng viết cho báo Tin sáng, Chủ nhiệm kiêm Chủ bút báo Đại dân tộc và Phó Chủ bút kiêm Tổng thư ký báo Điện tín, trong hàng ngũ những nhà báo cấp tiến thuở bấy giờ như Hồ Ngọc Nhuận, Lý Chánh Trung… Ông đã được đề cử làm Thứ trưởng Bộ Thông tin 3 ngày cuối trong Chính phủ Dương Văn Minh trước khi Sài Gòn thất thủ 30-4-1975. Sau khi chiến tranh chấm dứt, ông được tiếp tục làm báo Tin sáng, miễn đi cải tạo và được mời dự một khóa học đặc biệt của Mặt trận Tổ quốc rồi một năm sau được cấp giấy trả lại quyền công dân. Từ 1984, ông được cấp uỷ Đảng và chính quyền Minh Hải tín nhiệm mời tham gia hoạt động kinh tế giúp cho tỉnh Minh Hải, được cử làm Phó giám đốc Công ty CIMEXCOL Minh Hải. Nhưng đến năm 1987 thì Công ty này bị khởi tố và kết quả vị Phó giám đốc Dương Văn Ba bị kết tội chung thân, nhưng đến ngày 30.4.1995 ông được ra tù trước thời hạn. Thực chất đầu đuôi vụ án này là thế nào? Xin trích một đoạn trongWikipedia Việt Nam, mục từ “Dương Văn Ba” viết như sau:

Năm 1987, Cimexcol Minh Hải bị TAND tối cao truy tố trước tòa 21 bị cáo theo sáu tội danh: tham ô tài sản xã hội chủ nghĩa; cố ý làm trái những nguyên tắc, chính sách, chế độ quản lý kinh tế của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ, nhận hối lộ; buôn bán hàng cấm và tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Dương Văn Ba bị hội đồng xét xử đánh giá là ‘người cầm đầu, chủ mưu, có vai trò quan trọng nhất và quyết định nhất trong vụ án’, phạm ba tội ‘tham ô tài sản XHCN; cố ý làm trái những nguyên tắc, chính sách, chế độ quản lý kinh tế của nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng; đưa hối lộ’(xem ở đây), bị tuyên phạt tù chung thân”.

Qua báo CAND, theo như Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh, phát biểu tại lễ bế mạc kỳ họp Quốc hội, thì đây là một vụ án chính trị: ‘Ở Việt Nam vừa qua trong vụ Cimexcol, có hiện tượng lợi dụng dân chủ, lợi dụng đổi mới, phá hoại nền kinh tế Nhà nước; vô hiệu hoá, đả kích, tấn công các cơ quan pháp luật, tạo điều kiện tâm lý muốn xoá bỏ chế độ ta, chống Nhà nước XHCN ta(xem ở đây)”.

Trang mạng Diễn đàn, của một giới trí thức Paris, khi giới thiệu sách CHUYỆN MỘT VỤ ÁN (Vụ án CIMEXCOL – Minh Hải) của tác giả Hồ Ngọc Nhuận, đã nhận xét: ‘Nhưng qua các tài liệu mà hồ sơ này đưa ra, độc giả có thể thấy rõ phần chìm của ‘vụ án’ này: người chủ trương không ai khác là Nguyễn Văn Linh, và đối tượng là Võ Văn Kiệt. Sự hiềm khích sâu sắc và thái độ tiểu nhân của nguyên Tổng bí thư ĐCSVN đối với ông Võ Văn Kiệt là điều ‘biết rồi, khổ lắm, nói mãi’ trong những lời truyền miệng của ‘giới thạo tin’(xem ở đây)”.

Hồi ký Những ngã rẽcủa ông Dương Văn Ba được viết sau khi ra tù và chấm dứt năm 2006, vì tác giả bị tai biến mạch máu não. Trong chương XX đăng lại dưới đây, cũng là chương cuối cùng, viết còn dở dang, GS Trần Hữu Dũng có một câu bình ngắn nhưng đáng chú ý khi liên hệ chương này với một bài ca ngợi ông Nguyễn Văn Linh “người thiết kế công cuộc đổi mới”(xem ở đây)vừa đăng trênVNExpress.net ngày 27-6-2015: “Các nhà viết sử của Đảng lại không dám nói gì về thái độ của Nguyễn Văn Linh đối với Võ Văn Kiệt! Ráng can đảm, trung thực thử xem!”.

Riêng chúng tôi,từ lâu rồi vẫn có linh cảm, Nguyễn Văn Linh là một cas rất có vấn đề về nhân cách.Nói cách khác, đây là một biểu tượng thú vị về dạng người lãnh đạocộng sản thiên kiến và ích kỷ mà không ý thức được mình cá nhân ích kỷ, chủ động nhúng tay vào những việc nguy hại cho đất nước mà vẫn cứ tưởng mình đang đưa dân tộc lên cõi thiên đường. Tuy vậy, chúng tôi vẫn kiên nhẫn chờ đợi sự phanh phui của những nguồn tư liệu xác tín, trong đó, hồi ký Trần Quang Cơ là một nguồn khá quan trọng nhưng chưa phải tất cả. Chúng tôi không mất hy vọng cái bọc dù giấu khư khư thế nào cũng đến lúc bị rách toạc và chiếc kim gỉ sét sẽ lòi ra.

Xin trân trọng mời bạn đọc đọc Hồi ký Dương Văn Ba coi như một tài liệu bổ sung thứ hai sau Hồi ký Trần Quang Cơ, và hãy cố kiên nhẫn cùng chúng tôi trên đường gian nan đi tìm sự thật.

Bauxite Việt Nam

Tôi bị ông Nguyễn Văn Linh – Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam khóa VI, ra lệnh bắt bỏ tù vào ngày 22 tháng 12-1987 trong cuộc họp tại Hà Nội do ông triệu tập.

Cuộc họp diễn ra tại văn phòng TW Đảng, có mặt gần như đầy đủ thành phần Ban Bí thư. Đặc biệt có mặt của ông Lê Phước Thọ (Sáu Hậu) – Trưởng Ban Tổ chức Đảng, Trần Kiên – Trưởng Ban Kiểm tra TW, Trần Đình Hương – Trưởng Ban Nội chính TW, Lâm Văn Thê (Ba Hương ) – Thứ trưởng Bộ Nội vụ phụ trách phía Nam. Ông Trần Xuân Bách – Ủy viên Bộ Chính trị, lúc đó còn nhiều quyền lực, chưa bị thanh trừng bởi tham vọng làm Thủ tướng với chủ trương đa đảng…

Về phía tỉnh Minh Hải các ông Đoàn Thanh Vị – Bí Thư, Nguyễn Đáng (tức Tư Hườn) – Phó bí thư, Trần Hữu Vịnh – Phó bí thư phụ trách tổ chức, Lê Văn Bình (Năm Hạnh) – Chủ tịch tỉnh. Những người này được gọi ra Hà Nội từ ngày 19-12-1987. Hôm đó, ông Năm Hạnh – Chủ tịch tỉnh Minh Hải đang cùng với tôi làm việc với phái đoàn Lào của Tướng Chẹng tại Đà Nẵng. Đoàn Lào sang Đà Nẵng ngày 18-12-1987 dự định họp với đoàn Minh Hải đến hết ngày 20-12-1987 về những vấn đề của năm 1988. Do lệnh triệu tập khẩn cấp của ông Nguyễn Văn Linh, ông Năm Hạnh phải xin lỗi đoàn Lào và lên xe về Sài Gòn ngay trong đêm 19-12-1987. Sang ngày 20-12-1987, ông Năm Hạnh phải tức tốc đáp máy bay ra Hà Nội. Hội nghị do ông Linh triệu tập diễn ra ngày 21-12-1987 và chấm dứt vào ngày 22-12-1987 với quyết định bắt tôi tống giam ngay lập tức. Ông Nguyễn Văn Linh đã ra lệnh cho ông Lâm Văn Thê – Thứ trưởng Bộ Nội vụ, ông Sáu Chí – chuyên viên cao cấp về Nội chính của Văn phòng TW Đảng, bay ngay vào Sài Gòn trong ngày 22-12-1987 để tiến hành chỉ đạo bắt giữ tôi.

Cuộc họp ra lệnh bắt Dương Văn Ba đã diễn tiến như thế nào?

Sau đây tôi ghi lại lời thuật vắn tắt của hai ông Lê Văn Bình và Đoàn Thanh Vị.

Hôm đó, ông Nguyễn Văn Linh, với tư cách Tổng Bí thư chất vấn ông Đoàn Thanh Vị: “Ai cho phép Minh Hải là một tỉnh mà lại dám đi Lào hợp tác kinh tế với quân đội Lào, là quân đội của một nước anh em?”. Ông Ba Vị và ông Năm Hạnh báo cáo việc đi Lào làm kinh tế là chủ trương của Ban Hợp tác Kinh tế Việt Nam – Lào – Campuchia, người trực tiếp cho phép là ông Đặng Thí – Chủ nhiệm Ủy ban Hợp tác Kinh tế ba nước Đông Dương. Ông Ba Vị – Bí thư tỉnh Minh Hải còn nói thêm: “Trước khi đi Lào tôi cũng đã trực tiếp báo cáo anh Mười Cúc và được anh đồng ý. Bây giờ anh hỏi ngược lại ai cho phép, tôi chẳng biết trả lời sao?!”.

Ông Nguyễn Văn Linh lại hỏi: “Ai cho phép mấy anh sử dụng Dương Văn Ba đi làm ở Lào?”. Ông Ba vị trả lời: “Anh Ba Hùng – Chủ tịch tỉnh trước đây đã có báo cáo với ông Phạm Văn Đồng – Thủ tướng và ông Phạm Văn Đồng có cho anh Ba Hùng biết lãnh đạo của Lào khen ngợi Dương Văn Ba và lưu ý cần quan tâm tới việc sử dụng Dương Văn Ba. Tôi nghĩ việc sử dụng Dương Văn Ba được ông Phạm Văn Đồng chấp nhận và khuyến khích”.

Bàn về việc làm ăn của Công ty Cimexcol Minh Hải, mở đầu cuộc họp đã đem báo cáo tối mật của cơ quan tình báo đọc cho Nguyễn Văn Linh nghe. Báo cáo nói rằng Dương Văn Ba là anh của Dương Văn Tư, Tư lệnh lực lượng phản động của Hoàng Cơ Minh đang tập trung lực lượng về Lào để chuẩn bị quấy phá Việt Nam.

Dương Văn Ba là anh của Dương Văn Tư, ông Nguyễn Văn Linh và những người khác trong cuộc họp nghe rất hợp tình, hợp lý và tin ngay (vì đây là báo cáo của cơ quan tình báo). Ba thì phải là anh của Tư, nhất là cùng họ, cùng theo thứ tự anh em. Sự thật ra Ba hoàn toàn không có quan hệ gì với Tư. Tư là người miền Bắc lớn tuổi hơn Ba, còn Ba thì lại là người Bạc Liêu.

Sự tình cờ trùng họ trùng thứ đã được cơ quan tình báo sắp đặt, đúng là một sự tình cờ chết người. Ông Nguyễn Văn Linh đã tin ngay, không cần kiểm chứng, và lúc này có lẽ ở dưới mộ sâu ông cũng chưa hề biết mình đã từng bị gạt.

Tôi được cơ quan tình báo gán ghép là gián điệp của Mỹ cài lại cho kế hoạch đánh phá Việt Nam thời hậu chiến. Tôi gốc là một dân biểu chế độ cũ, lý lịch không tốt, so với những người được cộng sản miền Bắc sử dụng, gieo nghi ngờ tôi là tình báo, gián điệp do CIA cài lại thật là có lý.

Ông Nguyễn Văn Linh còn được cơ quan tình báo báo cáo: Dương Văn Ba đã sử dụng tiền của Công ty Cimexcol Minh Hải để mua hai tàu biển đi viễn dương, phối hợp hoạt động trong và ngoài nước, trên hai tàu biển đều có điện đài, vô tuyến viễn thông để liên lạc với nhau trong âm mưu đánh phá Việt Nam.

Sự thật hai tàu biển đó như thế nào? Điện đài bí mật là như thế nào?

Trong hai tàu biển của Cimexcol mua, có một tàu tên là tàu Gành Hào tải trọng 1.500 tấn, do ông Huỳnh Kim Báu lúc còn làm Giám đốc Công ty Cimexcol mua lại của ông Nguyễn An Trung – Việt Kiều Nhật – để vận chuyển hàng hóa đi Singapore và Nhật. Lúc quyết định mua, Huỳnh Kim Báu có hỏi ý kiến của tôi và Lê Công Giàu đang cùng là Phó Giám đốc Cimexcol. Tôi và Giàu đã đồng ý với Báu: Bởi vì làm ăn xuất nhập khẩu mà có thêm phương tiện vận chuyển đường biển, là điều nên làm. Việc mua bán do Huỳnh Kim Báu và Nguyễn An Trung sắp xếp thỏa thuận có sự tham gia thủ tục thanh toán của Ngân hàng Ngoại thương Chi nhánh TP.HCM.

Thủy thủ đoàn tàu Gành Hào là do Công ty Vitranchart của Tổng cục Đường biển bổ nhiệm, Công ty Cimexcol Minh Hải không có quyền tham gia lựa chọn người đi biển ở trên tàu. Thuyền trưởng là Đảng viên cộng sản. Công ty Cimexcol chỉ làm nhiệm vụ quản lý kế toán tài chánh. Tàu Gành Hào hoạt động có lời nhưng tiền thu được chỉ dùng để trả nợ ngân hàng khi mua tàu. Trên tàu Gành Hào có điện đài nhưng đó là điện đài đã được Tổng cục Đường biển kiểm soát. Tại sao ông Nguyễn Văn Linh lại tin là tôi mua tàu để liên lạc với gián điệp?!

Thật là một sự xếp đặt bỉ ổi với ý đồ xấu của các cơ quan tình báo để báo cáo lên ông Nguyễn Văn Linh và chọc giận ông ta.

Một người như Dương Văn Ba, “gốc tích chế độ cũ” thế mà lãnh đạo tỉnh Minh Hải đã mù quáng sử dụng để Dương Văn Ba có cơ hội làm bùa phép mê hoặc cả tỉnh ủy.

Sự mù quáng của tỉnh ủy tỉnh Minh Hải đối với ông Nguyễn Văn Linh là một điều đáng bị kết tội. Theo tôi được biết, ông Nguyễn Văn Linh thuộc vào loại lãnh đạo thích được xu nịnh, thương ai thì dù người đó có làm điều gì sai khuấy, ông cũng bỏ qua. Còn nếu ghét ai thì người đó coi như phải đi đứt.

Chuyện sau đây do ông Lý Quý Chung kể lại là một thí dụ về tính thiên vị, bè phái và tính ưa xu nịnh của ông Nguyễn Văn Linh.

Trong tòa soạn của báo Lao động của Hà Nội, thời kỳ đó, có ba nhân vật chủ chốt. Thứ nhất là ông Tống Văn Công – Tổng Biên tập, thứ hai là ông Tám Đăng – Bí thư Đảng ủy, thứ ba là ông Lý Quý Chung – phụ trách Tổng thư ký tòa soạn (ông Lý Quý Chung, một người viết báo nổi tiếng ở Sài Gòn, có một thời phải chấp nhận ra Hà Nội ở 6 tháng trời làm báo để kiếm cơm). Sau một thời gian hoạt động chung, giữa ba người trụ cột của báo Lao động có lục đục. Ông Tống Văn Công và ông Lý Quý Chung đứng về một phía, còn riêng ông Tám Đăng đứng về phía đối nghịch với hai người kia. Chuyện lục đục liên quan đến vấn đề quản lý, điều hành báo Lao động, trong đó hai ông Tống Văn Công và ông Lý Quý Chung phát hiện ông Tám Đăng có tư túi và có tinh thần bè phái. Chuyện lục đục này được báo cáo lên ông Nguyễn Văn Linh đương kim Tổng bí thư Đảng và rất quan tâm đến báo chí. Thái độ của ông Linh rất rõ ràng, ông bênh vực cho Tám Đăng, ý kiến của ông là: “Điều quan trọng trong vụ lục đục này, ai là người có quá trình hoạt động Cách mạng tốt, tính cách “đỏ” của Tám Đăng nổi bật vì Tám Đăng trong quá khứ được ông Nguyễn Văn Linh biết rõ, ông đánh giá Tám Đăng rất cao”. Thế là Tám Đăng thắng thế trong vụ lục đục nói trên. Ông Lý Quý Chung buộc phải từ bỏ ghế Tổng thư ký tòa soạn báo Lao động ở Hà Nội.

Một chuyện khác, thể hiện một tính cách khác của ông Linh, do ông Mai Văn Bảy, có lúc là Thường vụ Thành ủy TP.HCM và là Chủ tịch Công đoàn thành phố. Vì là một Đảng viên lão làng, có nhiều quan hệ cho nên ông Mai Văn Bảy biết nhiều việc riêng tư của ông Nguyễn Văn Linh. Ông Mai Văn Bảy kể lại cho tôi nghe trong một chuyến đi về Cần Thơ. Theo ông Bảy “Tính tình ông Nguyễn Văn Linh rất độc đoán và là một người thích ra mệnh lệnh. Ông Linh không thích ai thì người đó khó sống. Theo ông Mai Văn Bảy, ông Nguyễn Văn Linh hoàn toàn không thích ông Võ Văn Kiệt từ hồi họ còn ở trong rừng. Lúc nào có điều kiện là ông Nguyễn Văn Linh tìm cách đè bẹp ông Kiệt. Hiềm khích đó của ông Linh dành cho ông Kiệt đến nỗi con gái của ông Linh là cô Hòa nhận thấy không chấp nhận được, cho nên có lần trong một bữa cơm gia đình, cô Hòa đã thẳng thắn góp ý với bố. Cô Hòa nói: “Sao con thấy chú Sáu Kiệt đâu có vấn đề gì căng thẳng với bố, mà bố không được khách quan với chú, hễ có dịp là cứ châm bẩm với chú Sáu”.

Nghe cô Hòa nói, ông Linh đã không dằn được nóng giận, phản ứng “Mày biết gì mà nói”, ông cầm nguyên tô canh để trên bàn tạt vào mặt cô con gái. Cũng may, tô canh không còn nóng lắm nên cô Hòa không bị phỏng.

Người ta còn nhớ, ông Mười Cúc lúc còn là Thường trực Ban bí thư Trung ương Đảng, chuẩn bị lên làm Tổng bí thư, ông ta có đi Liên Xô trị bệnh một thời gian. Trong thời gian ông ta ở Liên Xô, ở nhà riêng tại Sài Gòn, người con trai lớn của ông Linh đã tự vẫn bằng cách sử dụng khẩu súng lục của bố mình, bắn vào đầu và có để lại một bức thư tuyệt mạng. Điều ấn tượng là con trai ông Linh đã vào nằm ngay chỗ nằm của bố mình để tự sát. Thư tuyệt mạng đó nói gì, không có ai được biết. Chỉ có riêng hai người biết rõ: Một là ông Võ Văn Kiệt lúc đó làm Bí thư Thành ủy, hai là ông Sáu Ngọc tức Thiếu tướng Lê Thanh Vân, Giám đốc Công an TP.HCM. Hai ông Kiệt và Sáu Ngọc đã đến hiện trường khi xảy ra vụ tự vẫn, đã lấy bức thư đó cất giữ.

Ông Nguyễn Văn Linh một người từng được nhiều đàn em trong Đảng tung hô công kênh, thực sự có nhiều vết đen trong đời sống riêng tư như thế. Những vết đen đó có phải là của một lãnh tụ anh minh xuất chúng hay không?

Về chuyện đổi mới trong đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam, ai là người có công mở mũi, ông Nguyễn Văn Linh hay ông Trường Chinh?

Chuyện sau đây do ông Lê Văn Triết – Ủy viên TW Đảng, có lúc giữ chức Bộ trưởng Bộ Thương mại – kể lại. Theo ông Lê Văn Triết, người chủ trương đổi mới đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam là ông Trường Chinh, chứ không phải là ông Nguyễn Văn Linh. Ông Trường Chinh, lúc làm Tổng Bí thư đã chín lần soạn thảo các nghị quyết chỉ đạo Đảng Cộng sản phải tìm cách đổi mới, chuyển hướng làm ăn kinh tế sang cơ chế thị trường. Với sức nặng của một lãnh tụ Cộng sản bảo thủ như Trường Chinh, ông ta mới đủ tư thế nói chuyện đổi mới mà không bị các nhóm bảo thủ khác hạ bệ. Ông Trường Chinh thời kỳ làm Tổng Bí thư cảm thấy tình thế nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản theo đường lối bảo thủ, đang quá chậm tiến và trì truệ. Sau khi đi thăm một số tỉnh ở miền Bắc và đặc biệt là sau khi đi thăm TP.HCM, thăm tỉnh Sông Bé, tỉnh Long An, ông ta mới thức tỉnh phải mở cửa quan hệ với các nước tư bản. Theo ông Lê Văn Triết, Trường Chinh là người đã sớm tỉnh ngộ thoát khỏi cơn mê trì trệ. Ông ta quyết định phải mở cửa hợp tác với các nước tư bản. Ông Nguyễn Văn Linh chỉ là người thừa hưởng quyết định đổi mới của Trường Chinh. Lúc đầu đi theo đường lối đổi mới, Nguyễn Văn Linh vẫn phải dung hòa, tiếp tục dựa vào thế lực của Lê Đức Thọ. Sau đại hội Đảng lần thứ VI, mặc dù nắm giữ chức vụ Tổng Bí thư, Nguyễn Văn  Linh ở Hà Nội đêm nào cũng phải đến nhà Lê Đức Thọ để báo cáo mọi việc và trao đổi ý kiến, coi như một hình thức tiếp tục nhận lãnh sự chỉ đạo của Lê Đức Thọ. Lúc đó, ngành Công an và ngành Nội chính vẫn nằm trong tay của Sáu Thọ, Nguyễn Văn Linh biết dựa vào thế lực đó để từ từ củng cố quyền lực. Phải nhìn nhận về chuyện làm thế nào để ngoi lên được tột đỉnh quyền lực, Nguyễn Văn Linh là một tay sừng sỏ, có bản lĩnh, biết nắm thời cơ, biết dung hòa với các thế lực mà ông còn gờm. Sự việc hàng đêm phải lên nhà Lê Đức Thọ báo cáo trong giai đoạn đầu mới nắm chức vụ Tổng Bí thư đã nói lên tính cách “cáo già” về chính trị của ông ta.

Là một tay cáo già trong việc từ từ nắm quyền lực, ông Nguyễn Văn Linh trong kế hoạch thực hiện vụ án Cimexcol Minh Hải mà mục tiêu chủ yếu là để đánh thẳng vào ông Võ Văn Kiệt, ông Nguyễn Văn Linh đã hai lần chiêu dụ ông Lê Văn Bình, Chủ tịch tỉnh Minh Hải, tố giác tôi, Dương Văn Ba, là gián điệp mà CIA Mỹ đã cài lại trong kế hoạch hậu chiến.

Tại sao ông Nguyễn Văn Linh chiêu dụ ông Lê Văn Bình tố giác tôi là gián điệp? Bởi vì, ban lãnh đạo của tỉnh Minh Hải lúc đó do ông Võ Văn Kiệt chỉ đạo dựng nên trong đại hội Đảng bộ của tỉnh vào năm 1983. Ban lãnh đạo này gồm có những người đứng đầu như ông Ba Vị – Bí Thư tỉnh ủy, ông Ba Hùng – Chủ tịch UB tỉnh, ông Năm Hạnh tức Lê Văn Bình – Phó Chủ tịch Thường trực của tỉnh… những ông này đều do ông Võ Văn Kiệt ủng hộ trong kỳ đại hội Đảng đó của tỉnh Minh Hải. Những ông này lại là những người quyết định sử dụng tôi trong việc đưa tôi sang Lào, đứng đầu thực hiện chương trình hợp tác kinh tế với quân đội Lào. Đánh vào tôi, công cụ thực hiện hàng đầu của tỉnh Minh Hải tại Lào và chứng minh được tôi là người của Mỹ cài lại, thì là tìm được bằng cớ cụ thể xác nhận lãnh đạo tỉnh Minh Hải có liên quan mật thiết với chương trình hậu chiến của Mỹ, đặc biệt ông Võ Văn Kiệt, người dựng nên nhóm lãnh đạo tỉnh Minh Hải, người ủng hộ việc sử dụng tôi làm sao thoát khỏi tay vạ có dính líu đến đám CIA Mỹ, từ trước năm 1975?!!!

Tưởng cũng nên kể lại sự việc vào năm 1968, sau biến cố tết Mậu Thân, lúc đó ông Võ Văn Kiệt còn làm Bí thư chỉ đạo Khu 9, gồm các tỉnh Miền Tây. Ông Kiệt đã từng chỉ đạo tỉnh ủy tỉnh Bạc Liêu – Sóc Trăng liên lạc với tôi, với tư cách là Dân biểu tỉnh Bạc Liêu, với tư cách là nhà báo có nhiều bài viết chống đối chế độ Thiệu, ý đồ của ông Kiệt muốn sử dụng tôi hoạt động cho Cộng sản từ năm 1968.

Chỉ đạo của ông Kiệt về việc móc nối tôi, ông Sáu Hậu, lúc đó là Bí thư tỉnh Sóc Trăng – Bạc Liêu, đã giao cho ông Năm Quân, Phó Bí thư tỉnh thực hiện. Ông Năm Quân và tôi, thời kỳ đó, có một lần quen biết nhau và gặp gỡ tại Cần Thơ. Trong lần đó, tôi có hứa sẵn sàng làm những việc gì tôi thấy có lợi cho cách mạng.

Nếu chứng minh được tôi là tình báo của Mỹ cài lại, sẽ chứng minh được ông Võ Văn Kiệt từ lúc làm Bí thư Khu 9 đã có quan hệ với người của Mỹ. Chứng minh được điều đó qua vụ việc tố giác tôi là người của Mỹ, ông Võ Văn Kiệt lại có quan hệ với tôi từ năm 1968, địa vị chánh trị và vai trò của ông Kiệt trong Đảng Cộng sản, coi như bị chấm dứt, đặc biệt là vào thời điểm ông Nguyễn Văn Linh làm Tổng Bí thư. Vụ án Cimexcol Minh Hải bề ngoài đích ngắm là Dương Văn Ba, nhưng bên trong mục tiêu số 1 là để hạ bệ Võ Văn Kiệt.

Âm mưu này ông Võ Văn Kiệt là người hiểu rất rõ. Cho nên 3 tháng sau khi tôi bị bắt, có một lần ông Võ Văn Kiệt lúc ấy vẫn còn làm Phó Thủ tướng, đã nhờ bà Bùi Thị Mè cho mời hai đứa con trai lớn của tôi đến gặp riêng tại nhà bà Mè. Ông Võ Văn Kiệt đã nói với hai đứa con tôi “Ba của hai cháu là nạn nhân của vụ án này. Bác không thể quên. Khi nào bác còn sống bác vẫn nhớ đến vụ này”.

Sự kiện ông Võ Văn Kiệt gặp riêng hai đứa con tôi làm cho tôi vô cùng cảm động về NGHĨA KHÍ của một người lãnh tụ Cộng sản Miền Nam. Ông Kiệt rất rõ ràng trong vụ cư xử như thế nào để thể hiện tác phong của một nhà lãnh đạo chân chính. Tôi rất biết ơn ông, khi mãi tới về sau này ông vẫn thường nói với nhiều người khác: “Người ta đánh Dương Văn Ba nhưng thực sự là để đánh tôi”.

D.V.B.

Hết
(Bản thảo này chấm dứt vào khoảng năm 2006
Sau này tác giả bị bệnh nặng nên không thể bổ sung, chỉnh sửa gì được nữa)

26-2-15

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tín đồ PGHH lại bị ngăn cản tổ chức lễ

Tín đồ PGHH lại bị ngăn cản tổ chức lễ

DucHPSoBirthday4-305.jpg

Tín đồ PGHH bị ngăn cản trong ngày Lễ Đản Sanh Đức Huỳnh Giáo Chủ tại An Giang hồi năm 2008 (ảnh minh họa).

File photo

Ngày khai sáng đạo Phật giáo Hòa Hảo 18 tháng 5 âm lịch năm nay rơi vào ngày 3 tháng 7. Như lâu nay, những tín đồ độc lập không theo phái do Nhà nước Việt Nam lập nên bị ngăn cản không được tổ chức lễ.

Bao vây- ngăn cản

Dịp lễ khai sáng đạo Phật giáo Hòa Hảo năm nay đối với những tín đồ độc lập cũng không khác gì những năm trước.

Ông Võ Văn Bửu, một cựu tù nhân lương tâm, cho biết tình hình xảy ra quanh nhà ông trước và trong ngày lễ Khai sáng đạo Phật giáo Hòa Hảo năm nay như sau:

“Trên facebook tôi chụp đưa lên những hình ảnh quanh nhà tôi mà nhà cầm quyền đem lực lượng bao vây cửa nhà tôi từ hôm qua đến nay. Còn chùa Quang Minh Tự họ đem hằng trăm công an đến văn phòng đặt tại cổng đường đi vô chùa. Anh em đồng đạo đến thì họ đuổi ra, hôm qua họ xông vào cướp băng rôn của ông Võ Văn Thanh Liêm, trụ trì chùa Quang Minh Tự, treo để mừng ngày đại lễ. An hem ra ngăn cản thì họ xô xát, đánh, đập xe. (Những người bị đánh) hôm qua có những người như ông Võ Văn Thanh Liêm, ông Võ Văn Diêm, cô Võ thi Thu Ba, chị Nguyễn thị Mỹ Triều. Những người này bị đánh rất rất nhiều nhưng đặc biệt ông Võ Văn Thanh Liêm bị nặng. Ông này bị đá trúng ba sườn, bị trặc chân, trặc tay nên lúc này ông mệt, anh em đang xoa dầu, đắp thuốc cho ông.

Không những riêng năm nay mà đặc biệt những ngày lễ của Phật giáo Hòa Hảo thì nhà cầm quyền cho người đến bao vây những tín đổ Phật giáo Hòa hảo độc lập không theo Ban trị sự quốc doanh của Nhà nước đặt ra không được đi ra khỏi nhà.
-Ông Võ Văn Bửu

Không những riêng năm nay mà đặc biệt những ngày lễ của Phật giáo Hòa Hảo thì nhà cầm quyền cho người đến bao vây những tín đổ Phật giáo Hòa hảo độc lập không theo Ban trị sự quốc doanh của Nhà nước đặt ra không được đi ra khỏi nhà. Sát nhà tôi cách không quá 5-6 mét công an đang ở chung quanh. Phía bọc bờ sông họ đem công an/cảnh sát giao thông đến để khi mình lấy xe ra đi thì họ chặn xe mình. Họ cho cả côn đồ đến, nếu mình cương với họ thì họ sẽ dùng vữ lực.”

Tại một điểm làm lễ khác của tín đồ Phật giáo Hòa Hảo thuần túy ở huyện Chợ Mới tỉnh An Giang, ông hội trưởng Tống Văn Chính vào ngày 3 tháng 7 tức 18 tháng 5 âm lịch năm nay cho biết:

“Ngày 18 tháng 5 ( âm lịch) là ngày khai sáng đạo Phật giáo Hòa hảo của chúng tôi, đi đâu cũng được nhưng đến điểm lễ của chúng tôi thì họ ngăn chặn. Chúng tôi cũng cố gắng giữ ôn hòa nhưng chính quyền không cho nên chúng tôi cũng phải ( từ nhà tôi đến điểm lễ chừng mấy trăm thước) mặc áo tràng và đứng cầu nguyện giữa đườn để bày tỏ với Đạo và với Thầy là chúng tôi có tấm lòng trung thành. Có khó khăn nào chúng tôi cũng chấp nhận hết.

Lệnh là từ ông đại tá trưởng công an huyện, trong đó có phó phòng công an Huyện Chợ Mới trực tiếp . Ông này kiêm trưởng phòng an ninh huyện Chợ Mới. Còn có giao thông huyện, giao thông xã, đủ các ban ngành. Bên chính quyền khoảng chừng vài trăm người.

Họ nói không cho các anh đến điểm lễ mà thôi còn ở tổ đình ban trị sự của xã Phú Dinh thì cứ đến, còn đến đây thì không được phép. Tôi nói chúng tôi đâu chấp nhận Ban trị sự của các anh đâu. Các anh không phải là người của Đạo mà lãnh đạo chúng tôi sao được. Tôi là người của Đạo nên lúc nào cũng trung thành với lý tưởng tự do tôn giáo. Điều này chứng tỏ các anh không có tự do tôn giáo, không có nhân quyền, không có dân chủ.”

Để tìm hiểu thông tin từ phía chính quyền, chúng tôi gọi vào số điện thoại di động của ông trưởng Công an Huyện Chợ Mới tỉnh An Giang; thế nhưng tổng đài nói máy có thể tắt hay ngoài vùng phủ sóng.

Quan tâm từ bên ngoài

Vào cuối tháng sáu vừa qua trưởng phòng chính trị lãnh sự quán Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh đến thăm gia đình hai cựu tù nhân lương tâm Võ Văn Bửu và Mai thị Dung ở huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Ông Võ Văn Bửu cho biết lại một số thông tin về cuộc gặp đó:

Trong một lần hành lễ của tín đồ PGHH. Hình do độc giả gởi cho RFA.
Trong một lần hành lễ của tín đồ PGHH. Hình do độc giả gởi cho RFA.

“Họ đem máy quay phim đến trước đó đặt và quay thẳng vào cuộc nói chuyện của chúng tôi. Trước đó theo tôi được biết hai phía có giao kèo với nhau. Thứ nhất họ chỉ cho phái đoàn đến thăm gia đình của tôi thôi, những người khác không được tụ tập để gặp gỡ. Phái đoàn chấp nhận điều đó nhưng họ đặt ngược lại là khi phái đoàn đến thăm gia đình tôi và tìm hiểu vấn đề Phật giáo Hòa Hảo thì phía nhà cầm quyền không được vào ngồi tham dự chung. Bên phía nhà cầm quyền chấp nhận điều đó.

Phái đoàn cho tôi biết họ muốn lúc nào cũng quan hệ ngoại giao gần gũi hơn với Việt Nam; nhưng lúc nào họ cũng đặt vấn đề nhân quyền lên hàng đầu khi đàm phán hiệp định TPP với Việt Nam. Họ nói chính quyền của họ đưa vấn đề nhân quyền lên hàng đầu và họ nói sắp đến đây họ bằng mọi cách nhiều hơn nữa để đưa đất nước Việt Nam có nhân quyền và tự do dân chủ nhiều hơn.

Họ có hỏi tôi anh có tin rằng một hoặc hai năm nữa đất nước Việt Nam có được tự do, dân chủ hay không. Tôi nói theo sự ngoại giao của các tổ chức quốc tế tôi tin rằng sẽ có nhưng theo tôi nghĩ còn lâu và sẽ có một phần nào thôi chứ không được toàn vẹn. Lý do là ngày nào mà Việt Nam còn bị lệ thuộc về vấn đề chính trị và kinh tế với Trung Quốc nhiều quá thì ngày có được tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam khó được đem lại. Trừ khi nào các tổ chức ngoại giao quốc tế tách rời Việt Nam với Trung Quốc ra thì ngày đó sẽ có mau hơn.”

Tâm nguyện

Riêng tôi mong rằng người tín đồ Phật giáo Hòa Hảo độc lập không theo Ban trị sự quốc doanh được tổ chức các ngày lễ của đạo mình, không bị sự ràng buộc, kìm kẹp từ bên phía nhà cầm quyền.
-Ông Võ Văn Bửu

Tại cuộc gặp với trưởng phòng chính trị Đại sứ quán Mỹ tại thành phố Sài Gòn vào cuối tháng sáu vừa qua, ông Võ Văn Bửu trình bày mong muốn của bản thân cũng như của bà vợ Mai Thị Dung:

“Riêng tôi mong rằng người tín đồ Phật giáo Hòa Hảo độc lập không theo Ban trị sự quốc doanh được tổ chức các ngày lễ của đạo mình, không bị sự ràng buộc, kìm kẹp từ bên phía nhà cầm quyền.

Còn vợ tôi thì mong rằng các tổ chức quốc tế phải mạnh dạn hơn nữa lên tiếng để can thiệp cho những tù nhân lương tâm còn bị giam cầm trong sự khắc nghiệt của nhà tù cộng sản Việt Nam. Qua 10 năm tù, vợ tôi đã nếm qua sự đau khổ trong tù nên vợ tôi mong muốn các tổ chức quốc tế can thiệp mạnh hơn nữa cho những tù nhân lương tâm còn lại sớm được ra khỏi nhà tù nhỏ của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.”

Ông Võ Văn Bửu cho biết trưởng phòng chính trị cũa lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Sài Gòn hứa sẽ báo cáo những điều nghe được từ hai cựu tù nhân lương tâm và cũng là hai vợ chồng vì đấu tranh cho tự do tôn giáo của Phật giáo Hòa Hảo độc lập là Võ Văn Bửu và Mai Thị Dung cho cấp trên.

Tương tự như những tôn giáo độc lập khác tại Việt Nam, vì không chịu thuần phục phái do nhà nước lập nên nên những tín đồ Phật giáo Hòa Hảo độc lập hay thuần túy bị cấm cản, sách nhiễu, đánh đập và bỏ tù như trình bày của những tín đồ trong cuộc mà quí vị vừa nghe.

Categories: Sinh Hoạt Tôn Giáo | Leave a comment

Blog at WordPress.com.