Daily Archives: July 14, 2015

BÀN VỀ “TAN SƯƠNG ĐẦU NGÕ”

BÀN VỀ “TAN SƯƠNG ĐẦU NGÕ”

Nguyễn Đình Cống

Trời còn để có hôm nay. Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời. Đó là  câu lẩy Kiều mà Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden đọc trong buổi chiêu đãi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hôm 7 tháng 7.  Câu này đã được nhiều người bình luận. Tôi chỉ xin góp một vài suy nghĩ cá nhân, hầu  mong trao đổi để hiểu thêm quan hệ Việt Mỹ.

Từ năm 1941 Hồ Chí Minh đã rất quan tâm đến quan hệ với Mỹ. Việt Minh đã giúp cứu thoát nhiều phi công Mỹ bị Nhật bắn rơi. Mỹ đã thả dù chuyên gia và nhiều khí tài quân sự giúp đội quân của Võ Nguyên Giáp. Đã thành lậpđội Liên quân Việt Mỹ do Đàm Quang Trung chỉ huy vànhóm  Con Nai của OSS,  gồm các chuyên gia quân sự và tình báo Mỹ. ( VTV1 đã chiếu phim tài liệu về việc này tối ngày 3 và sáng ngày 5 tháng 7 nhân ngày Độc lập của Mỹ 4 tháng 7 và kỷ niệm 20  năm quan hệ Việt Mỹ ). Sau Cách mạng (CM) tháng 8- 1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã mở đầu Tuyên ngôn độc lập bằng cách trích dẫn tuyên ngôn nhân quyền của Mỹ và liên tiếp gửi thư cho tổng thống Mỹ đề nghị thiết lập quan hệ. Thế nhưng Liên quân Việt Mỹ bị giải tán ở Thái Nguyên, mọi chuyên gia của Mỹ bị rút về nước, các thư của Hồ Chủ tịch không được trả lời, quan hệ không thiết lập được. Tại sao quan hệ đang tốt đẹp bỗng dưng bị ngưng lại. Và rồi quan hệ bỗng trở nên tồi tệ đến mức khi nghĩ lại nhiều người có lương tri đều ân hận. Cuối cùng thì đến lúc phải quên đi quá khứ để hướng tới tương lai, để tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời.  Về việc này mỗi bên giải thích theo mỗi cách khác nhau.Bên nào  cũng chủ yếu  tranh phần chính nghĩa về mình và đổ lỗi cho bên kia. Chúng ta ước ao có những nhà nghiên cứu lịch sử thật sự trung thực, thật sự khách quan, thật sự sáng suốt, thu thập đầy đủ chứng cứ để giải thích đúng sự thật đã xảy ra. Tôi cũng tìm hiểu nhưng không thu thập được đầy đủ chứng cứ, chỉ xin trao đổi một số thông tin và chủ yếu là những liên hệ, nhữngsuy luận lôgic. Tôi đặt ra những câu hỏi và tự trả lời ( TL ).

Hỏi : Quan hệ giữa Việt Minh và Mỹ từ 1942 rất tốt đẹp , nhưng tại sao sau CM tháng 8 -1945 thì quan hệ đó xấu đi, tại sao Tổng thống Mỹ không trả lời thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh .

TL : Từ năm 1942 đến 1945 khi Mỹ giúp Việt Minh là giúp một lực lượng đứng về phe Đồng minh chống phát xít Nhật. Nhưng sau CM tháng 8 Mỹ phát hiện ra Việt Minh là một tổ chức theo  cộng sản (CS), mà CS nêu khẩu hiệu và chủ trương“đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản (CNTB)”. Trong CNTB thì Mỹ đứng đầu, vậy thì Mỹ không dám tiếp tục chơi và ủng hộ Việt Minh được. Mỹ không ưa gì CS nên  năm 1943 Stalin đã buộc phải giải tán tổ chức Quốc tế cộng sản (Quốc tế đệ tam) để Mỹ mở mặt trận thứ 2, đánh phát xít Đức từ phía Tây.

Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng biết Mỹ không ưa gì CS nên ngày 11 tháng 11 năm 1945 đã theo gương Stalin mà tuyên bố giải tán đảng cộng sản. Nhưng Stalin tuyên bố giải tán Quốc tế 3 là giải tán thật còn Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán đảng CSchỉ là để đánh lừa dư luận. Tình báo Mỹ nhanh chóng phát hiện ra đảng CS đã rút vào hoạt động bí mật chứ không thật sự giải tán. Tổng thống Truman không trả lời thư của Hồ Chí Minh vì không muốn ủng hộ thế lực CS, hơn nữa  Mỹ đã phát hiện ra sự dối trá trong việc giải tán đảng CS. Một điều bất tín, vạn sự bất tin.

Hỏi: Tổng thống(TT) MỹRoosevelt, vào năm 1943, tại hội nghị Tam Cường có tuyên bố là sau chiến tranh sẽ trả độc lập cho các nước thuộc địa của Pháp, tại sao TT kế nhiệm là Truman không thực hiện, phải chăng Truman không biết tuyên bố đó.

TL:  TT Truman có biết tuyên bố đó của TT Roosevelt. Truman cũng biết là vào tháng 4 năm 1945 Chính phủ Trần Trọng Kim đã tuyên bố Việt Nam độc lập, thoát khỏi ách nô lệ của Pháp. Chính phủ Mỹ chưa kịp công nhận thì Việt Minh đã cướp chính quyền. Nếu như Việt Minh cũng công nhận Việt Nam đã tuyên bố độc lập, không lợi dụng sự đầu hàng của Nhật để cướp chính quyền mà hợp tác với chính phủ Trần Trọng Kim và Việt minh thực sự ly khai với CS  thì rất có thể Việt Nam đã nhận được sự công nhận của Mỹ và nhiều nước khác. Từ 1945 đến 1953 Mỹ vẫn đứng ngoài cuộc chiến tranh giữa Việt Minh và Pháp.

Hỏi : Từ đâu mà Mỹ trở thành kẻ thù số một của VN, gây ra cuộc chiến tàn khốc cho cả 2 bên.

TL : Mỹ trở thành kẻ thù của VN đầu tiên là từ nhận thức vào năm 1950, sau khi Hồ Chí Minh gặp gỡ  Mao Trạch Đông và Stalin để xin viện trợ và sự chỉ đạo. Đó là kết quả suy luận từ ý thức hệ về đấu tranh giai cấp. Trong cuộc đấu tranh sinh tử này phải tìm ra kẻ thù số 1. Theo Mao và Xit thì kẻ thù ấy chính là đế quốc Mỹ,  là kẻ thù của giai cấp vô sản toàn thế giới mà VN có vinh dự là tiền đồn của phe XHCN, VN phải giương cao ngọn cờ chống Mỹ.Thế rồi từ năm 1954, khi  hỗ trợ Ngô Đình Diệm trực tiếp chống CStại miền Nam VN thì Mỹ, từ kẻ thù trong nhận thức đã trở thành kẻ thù thực sự.

Trong thời kỳ trước 1990, phe XHCN cho rằng phải ngăn chặn và tiến tới tiêu diệt đế quốc mà đầu sỏ là đế quốc Mỹ, đó là vì hạnh phúc, vì tương lai của nhân loại. Ngược lại phe Mỹ cho rằng vì hạnh phúc, vì tương lai của nhân loại thì phải ngăn chặn và tiến tới xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản. Hai phe xem nhau là kẻ thù không đội trời chung. Trong cuộc chiến tranh tại VN những năm 1960-1973, Hà Nội cho rằng đó là cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược VN, Mỹ lại cho rằng đó chỉ là Mỹ giúp đồng minh Sài Gòn chống lại cuộc xâm lược của CS. Những nhận định trên đây ai đúng ai sai, đúng sai đến mức độ nào rồi lịch sử nhân loại sẽ phán xét. Mỹ vàCS  là kẻ thù của nhau trong một thời gian, đó là sự thật mà cả hai bên đều công nhận. Nhưng giữa Mỹ và CS thì ai mới thực sự đã mang lại tai họa cho một phần của nhân loại thì gần như đã có câu trả lời.

Hỏi : Mỹ đã quyết tâm ngăn chặn  CS, nhưng tại sao lại thân thiện với VN khi biết VN vẫn duy trì chế độ CS.

TL :  Mỹ nói ngăn chặn CS là vì nhân loại nhưng trước hết là vì quyền lợi dân tộc. Trước đây Mỹ thấy sức mạnh của CS rất đáng sợ, nó có thể lây lan rất nhanh, nếu không kiên quyết ngăn chặn sớm và từ xa thì rồi có khi nó lan gần đến mình, hại đến mình. Thế nhưng rồi Mỹ cũng phát hiện ra bị nhầm,CS không đáng sợ như họ tưởng, CS chỉ lôi kéo được vài nước kém phát triển, hiện tại  chỉ còn sức kìm hãm sự tự do dân chủ trong từng nước chứ không còn sức truyền bá rộng ra, và rồi phe CS sẽ tự sụp đổ vì những mâu thuẫn nội tại. Thế thì chung sống hòa bình với CS sẽ có lợi hơn là tốn công, tốn của để ngăn chặn nó. Trong cuộc chiến VN, Mỹ rút quân về, để mất miền Nam cho CS thì có lợi lâu dài cho Mỹ hơn là tiếp tục cuộc chiến. Mỹ quan hệ bình thường với Hà Nội cũng chủ yếu là vì quyền lợi của Mỹ chứ không phải vì Hà Nội đã là người bạn tốt đáng tin cậy của họ.

Hỏi : Tại sao lại nói Hà Nội chưa phải là bạn tốt đáng tin cậy của Mỹ, vậy đánh giá như thế nào về quan hệ Việt Mỹ hiện tại, nhất là sau chuyến thăm của TBT Đảng Nguyễn Phú Trọng.

TL : Quan hệ bạn bè giữa các nước cũng như quan hệ bạn bè giữa những con người, có bạn sơ, bạn thân, bạn tâm giao, bạn học, bạn chiến đấu  (cùng chiến hào, cùng sinh tử), bạn đồng tộc, đồng hương, bạn cùng buôn bán, cùng làm ăn, bạn rượu bia, bạn xem bóng đá v.v…Một bạn tốt, đáng tin cậy  phải là người có cùng chí hướng, cùng quan điểm, đã được thử thách qua thời gian và những sự cố bất thường. Thử hỏi tình bạn của Mỹ với Sài Gòn trước đây và với Hà Nội bây giờ thì Mỹ thân với ai hơn. Nhưng rồi tại sao Mỹ lại bỏ rơi Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu. Là bởi vì bản thân Diệm và Thiệu không làm vừa lòng Mỹ, kẻ thì gia đình trị, người thì tham nhũng, bất lực. Một tình bạn tốt phải được xây đắp từ hai phía. Anh là bạn làm ăn với tôi trên nguyên tắc hai bên cùng có lợi nhưng anh theo chủ thuyết CS, cho rằng sớm muộn gì cũng phải xóa bỏ giai cấp, xóa bỏ tư hữu , còn tôi là nhà tư sản, tôi muốn giữ tư liệu sản xuất và tài sản để truyền cho con cháu, hơn nữa anh có chủ thuyết “đào mồ chôn tư bản”,  thế thì chúng ta hợp tác với nhau chỉ tạm thời, hợp tác làm ăn mà luôn  đề phòng nhau, rình mò nhauthì làm sao có thể thật lòng khi gặp khó khăn, hoạn nạn. Hơn nữa anh kiên quyết theo chủ thuyết CS, mà tôi thừa biết CS tồn tại được là nhờ sự tuyên truyền dối trá, thế thì làm sao tôi có thể tin cậy anh hoàn toàn. Một câu châm ngôn trong tình bạn là : “Muốn có bạn tốt thì trước hết mình phải là bạn tốt”.

Sau 1975, đáng lẽ có thể lập lại quan hệ bình thường với Mỹ sớm hơn, nhưng vì ý thức hệ ngăn cản mà đến 1995 mới tiến hành. Sau 20 năm, quan hệ Việt Mỹ ngày càng tốt hơn, đặc biệt sau chuyến thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng. Về hình thức bên ngoài hai nước đã có tầm nhìn chung về nhiều vấn đề. Đã “Tan sương đầu ngõ”, nhưng xin chớ nhầm lẫn giữa tan sương đầu ngõ và hòa thuận, ngăn nắp trong nhà hay là giữa đối ngoại và đối nội.

Theo tôi  giữa đối ngoại và đối nội thì đối nội quan trọng hơn, quyết định hơn. Đối ngoại là nhằm phục vụ cho đối nội. Cả đối ngoại và đối nội đều là phương tiện mà mục đích là tự do và hạnh phúc của nhân dân. Tan sương đầu ngõ chỉ là điều kiện thuận lợi cho đối ngoại. Quan trọng hơn là sự hòa thuận và ngăn nắp trong nhà, là xây dựng nhà nước pháp quyền, là tự do hạnh phúc, là nhân quyền cho toàn dân. Mỹ biết Hà Nội đang theo CS mà vẫn chơi, đó là vì sự văn minh, lịch sự, người ta tôn trọng sự khác biệt về chính kiến, anh đi đúng đường thì nhân dân anh được nhờ, anh đi sai đường thì nhân dân anh phải chịu, tôi không can thiệp, không chống đối. Điều đó không có nghĩa là Mỹ cho rằng cộng sản là tốt, là nên theo. Trước sau Mỹ vẫn cho rằng chủ nghĩa cộng sản là tai họa của nhân loại.

Trước khi đi thăm Mỹ ông Nguyễn Phú Trọng được tiếng là người kiên trì Chủ nghĩa Mác Lê nin, kiên trì đường lối XHCN, chống lại thể chế tam quyền phân lập. Trong quá trình thăm Mỹ làm tan sương đầu ngõ không nghe ông đề cập đến các vấn đề trên. Sau khi thăm Mỹ về không biết ông có chuyển biến gì không. Bauxite ngày 12 tháng 7 đăng bài của Hạ Đình Nguyên, trong đó có liên hệ cuộc đi thăm Mỹ của TBT Nguyễn Phú Trọng gọi nhớ về sự thay đổi tư duy chính trị “viết lại báo cáo”của cố TBT Trường Chinh, tạo nên bước ngoặt quan trọng của giai đoạn lịch sử từ ĐH VI của Đảng. Rất nhiều người đang mong chờ và theo dõi. Trong phép tu luyện thường hay dùng khái niệm “NGỘ” để chỉ trạng thái bỗng nhiên nhận ra một điều quan trọng nhân gặp một tình huống nào đó mà từ lâu không biết. Nếu nhân sự kiện tan sương đầu ngõ mà ông Trọng ngộ ra được chân lý của thời đại để tự đổi mới như ông Trường Chinh trước đây thì trước hết là hạnh phúc cho ông, sau nữa sẽ mang lại đổi mới cho ĐH XII sắp tới của Đảng, mang lại điều tốt lành cho Đảng, cho dân tộc. Nếu sương đầu ngõ tạm tan mà trong nhà vẫn lục đục, vẫn lộn xộn thì chẳng mấy chốc khói bụi sẽ bao trùm và nhà có nguy cơ sụp đổ. Thế thì tan sương đầu ngõchỉ có tác dụng tạm thời mà thôi.

N.Đ.C

Tác giả gửi BVN

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

“Tan sương đầu ngõ…”

“Tan sương đầu ngõ…”

Hạ Đình Nguyên

Thế là chuyến đi Mỹ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã kết thúc, đã có nhiều tiếng vỗ tay ở trong và ngoài nước. Chuyến đi đã ít nhiều gây ấn tượng, nhưng ấn tượng đậm nét nhất là sự “xoay trục” của chính bản thân ông.

Điều này gợi nhớ về sự thay đổi tư duy chính trị, “viết lại báo cáo” của cố Tổng Bí thư Trường Chinh, về chủ trương đổi mới, tạo nên một bước ngoặt quan trọng của giai đoạn lịch sử từ Đại hội VI của Đảng.

Nếu so sánh, người ta lại hoài nghi sự thay đổi của ông Trọng về tính triệt để và logique của nó, bởi ông mang nặng cái nhìn giáo điều, bảo thủ và có tiếng là “thân” Trung Quốc. Niềm tin kiên định của ông với đất nước “lý tưởng tương đồng” đã được duy trì, ít nhất cho đến sự kiện bẽ bàng của giàn khoan HD 981 xuất hiện trong vùng biển Việt Nam, và sau 30 cuộc gọi mà Tập Cận Bình không thèm nhấc máy. Càng yêu nhau lắm, càng cắn nhau đau. Biết đâu, vết thương lòng đã góp một phần vào sự xoay trục!

Tình thế trong nước và tình hình Biển Đông buộc con người bình thường cũng thấy cần phải thay đổi. Nhưng sự thay đổi muộn màng của ông cũng có giá trị, dù sau những bước “đi trước” rất quyết liệt và gian nan của một bộ phận trong Đảng và của toàn dân. Nó mang lại tiếng thở phào nhẹ nhõm ở diện rộng, sau sự hồi họp bởi ấn tượng chưa phai của bài diễn văn đầy tai họa năm nào ở Cuba, mà qua đó ông toan “đội đá vá trời”, để dựng lại chủ nghĩa xã hội trên toàn thế giới.

Nhưng hẳn nhiên, bây giờ là không, không cả việc nhắc đến tên!

Nhưng cốt lõi trong tư duy “xoay trục” của ông hiện nay là ở đâu? Là ở chỗ vẫn giữ được bảng hiệu “xã hội chủ nghĩa” và tiếp tục sự tồn tại của Đảng Cộng sản Việt Nam, mà ông là Tổng Bí thư. Điều này là phù hợp với tình hình chung. Vì ý thức hệ đã không còn là vấn đề quan trọng đối với thời đại, dĩ nhiên đối với cả Mỹ. Sự hiện diện của Đảng Cộng sản Việt Nam (nếu) với xu thế đổi mới, dân chủ hóa từng bước trong một tiến trình ổn định, cũng là yêu cầu của đất nước, đặc biệt trước áp lực bành trướng thô lậu hiện nay của Trung Quốc .

Tuy nhiên, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, với tính giáo điều và sự tự mãn về niềm tin/tri thức xã hội chủ nghĩa của ông, liệu rằng ông có tiến lên, tự vượt qua mình được không, đi thêm một bước nữa, về khái niệm mà ông từng mơ ước nhiều lần là “đột phá”? Nhưng chuyến đi này cũng có thể gọi là “đột phá”, đặc biệt là “đột phá” đối với chính ông, một nỗ lực đáng ghi nhận. Dù sao thì ông cũng chỉ còn tại vị được khoảng 6 tháng nữa thôi, như dự kiến và mong muốn của đại đa số.

Ông có thể về nhà và hài lòng ngồi nhìn hàng bông trước ngõ, trong bối cảnh mà ông Phó Tổng thống Mỹ Biden đã hóm hỉnh mô tả, theo cách mà ông Trọng rất ưa thích – “lẩy Kiều” – là, đã “tan sương đầu ngõ…”, mà ông đã có góp phần.

Sương đã tan ở đầu ngõ và đã nhìn thấy lối ra. Trên bầu trời màn mây đen – bảo thủ, giáo điều, Hán hóa xã hội chủ nghĩa – cũng tự cuốn đi để lộ ra khoảng trời xanh.

Không có vinh dự của một người (đáng lẽ ra) khởi đầu nhưng dù sao cũng có vinh dự là người kết thúcbước khởi đầucho một cuộc hành trình mới, tuy cuộc hành trình ấy sẽ không có ông. Ông đã góp một phần để “bước ra đầu ngõ”.

Người dân sẽ dành cho ông một tình cảm, nếu ông chỉ ngồi ngắm hoa đầu ngõ, mà không tung tăng lễ hội như những tiền nhiệm gần của ông, hoặc âm thầm cố trao “y bát” cho truyền nhân tâm phúc không xứng tầm. Theo đạo Phật, những ngày tháng cuối mùa, cuối đời thường có những thay đổi đáng giá, gọi là ánh sáng của giai đoạn “cận tử nghiệp”. Tình hình này ứng vào bản thân ông, vào thể chế, và cũng là tình hình đất nước.

Lành thay!

Đáng hoan nghênh thay!

Chúc mừng cuộc Mỹ du của ông đã kết thúc tốt đẹp.

10-7-2015

H. Đ. N.

Nói thêm:

Nhân đây, cũng có lời hoan nghênh ông Biden về việc “lẩy Kiều”. Nếu ông Trọng đã văn chương trong cuộc thù tạc với Obama:

Phát huy tương đồng, hướng tới tương lai”…

mang màu sắc 16 chữ vàng theo hơi của Giang Trạch Dân, thì ông Biden lại rất tinh tế Việt Nam, hợp cảnh lại cũng hợp tình, cho cái riêng lẫn cái chung:

Trời còn, để có hôm nay. Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời”.

Để có người khỏi hiểu nhầm là ám chỉ ông Trọng “vén mây”, mà là mây đã tự vén, sương tự tan, xin trích bản dịch của cụ Nguyễn Văn Vĩnh cho rõ hơn: “Puisque le ciel nous donne encore à vivre ce jour./ Admirons les fleurs quand au bout des allées du jardin la brume se dissipe et contemplons la lune lorsqu’au ciel les nuages s’écartent”.

 

Tác giả gửi BVN.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Ông Thanh, ông Trọng, bình luận và tin đồn

Ông Thanh, ông Trọng, bình luận và tin đồn

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

File photo

Nếu tuần rồi các blogger bàn tán về hai nhà chính trị cộng sản đã ra người thiên cổ là ông Nguyễn Văn Linh và ông Trần Quang Cơ, thì tuần này lại là hai nhân vật còn tại vị. Không những tại vị mà còn đầy quyền lực. Đó là ông Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh, và ông Nguyễn Phú Trọng, nhân vật mà về lý thuyết ý thức hệ cộng sản, là người đứng đầu trong cơ cấu quyền lực ở nước Việt nam hiện nay.

Ông Thanh và tin đồn

Ông Phùng Quang Thanh đang được một bệnh viện tại Pháp điều trị. Nếu chỉ đơn giản như thế thì tại sao các blogger lại bàn tán?

Người ta bàn tán vì những tin đồn, rằng ông Thanh bị ám sát!

Thế nhưng nhà nước Việt nam, nơi trả lương cho ông Thanh làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lại không buồn có một lời đính chính. Phải mấy ngày sau mới có thông báo chính thức là ông chữa bệnh tại Pháp.

Sau tuyên bố này, tin đồn không mất đi mà lại càng to thêm, biến thành nhiều dạng khác nhau. Người ta nhắc đến một người trùng tên với ông là ông Nguyễn Bá Thanh, cũng bị đồn đoán là chết do đầu độc, rồi người ta đoán già đoán non là sự nghiệp chính trị của ông Thanh này cũng như ông Thanh kia đã chấm dứt rồi.

Blogger Người Buôn Gió nhận xét:

Tin đồn ông Thanh bị ám sát chưa xác thực. Nhưng thông tin báo chí chính thức tiết lộ về bệnh tình ông Thanh ngang bằng những phát đạn ám sát sự nghiệp chính trị của ông Thanh. Với những phát đạn như thế từ báo chí Việt Nam , sự nghiệp chính trị của ông Phùng Quang Thanh đã bị kết liễu dứt điểm. Ông còn sống hay đã chết cũng đã bị loại khỏi chính trường Việt Nam.

Blogger Kami thì nhận định là một thế lực chính trị nào đó muốn hại ông Thanh, trong lúc đó ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại rất tự tin lên đường sang Nhật công du.

Diễn biến này làm cho người ta nhớ đến trang blog gây đình gây đám một thời mang tên Chân dung quyền lực. Trang này đưa những thông tin về nhiều nhân vật chính trị quan trọng của đảng cộng sản trước kỳ đại hội trung ương mới đây. Trong những thông tin đó người ta thấy ông Phùng Quang Thanh là người bị tố cáo nhiều nhất. Một điều quan trọng khác là trang này lại không hề tấn công Thủ tướng Dũng! Chân dung quyền lực chấm dứt đăng bài sau khi hội nghị trung ương kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn tiếp tục ẩn náu trong các tin đồn, nhắm tới một đỉnh điểm của cạnh tranh quyền lực sắp tới đây, đó là đại hội toàn quốc của đảng cộng sản vào năm tới.

Tin đồn ông Thanh bị ám sát chưa xác thực. Nhưng thông tin báo chí chính thức tiết lộ về bệnh tình ông Thanh ngang bằng những phát đạn ám sát sự nghiệp chính trị của ông Thanh. Với những phát đạn như thế từ báo chí VN, sự nghiệp chính trị của ông Phùng Quang Thanh đã bị kết liễu dứt điểm

Người Buôn Gió

Blogger Viêt từ Sài gòn cho rằng:

Nguyên tắc chiến tranh được áp dụng trong đấu đá chính trị độc tài hết sức chặt chẽ. Trận chiến phải không có những nhân vật chủ chốt ở chiếu trên bị chết bởi nếu chết một người sẽ rất khó tìm người thay thế hiểu được nguyên tắc ăn thịt chó. Không còn cách nào khác, biến ngay người đồng chí thành con chó tơ để ăn thịt và ăn một cách ngon lành, vừa xả được căng thẳng lại vừa có bữa nhậu ngon, tránh được ồn tai bởi thói quen phát biểu của đồng chí.

Trong luật chơi của người Cộng sản, nếu anh không nhảy vào được chỗ an toàn, không nhảy vào được mâm trên, cùng ăn chia món thịt chó hấp, thịt nhựa mận, thịt đùi nướng mà cứ ngồi ở mâm dồi chó, xương chó xáo măng thì tuy rằng vẫn đủ vị chó, chất chó, vẫn no và mập nhưng trước sau gì thì chiếu trên cũng sẽ mang một ai đó ở chiếu dưới ra để hiến tế trước khi tiếp tục công cuộc ăn thịt chó vĩ đại của họ. Ngẫm mà sợ!

Ông Trọng và những lời bình

Nếu nếu ông Thanh là người có khả năng lên cao hơn trong nấc thang quyền lực sắp tới đây, thì ông Trọng không có khả năng ấy nữa. Dư luận, những lời bình cũng như những lời đồn xoay quanh việc tại sao ông đi công cán sang Mỹ.

Nhà văn Đào Hiếu đặt câu hỏi:

Xưa nay ai cũng biết ông Trọng là người thân Trung Quốc số một Việt Nam. Ông là người giáo điều, mở miệng ra là tư tưởng Mác-Lênin vĩ đại, là “Việt Nam đang ở trong thời đại rực rỡ nhất của lịch sử”. Vậy tại sao người ta lại cử một người thân tín của Trung Quốc sang Mỹ với hy vọng đổi đời?

Tác giả Nguyễn Trần Sâm thử trả lời câu hỏi này trên blog Đào Hiếu. Ông cho rằng có nhiều nguyên nhân dẫn đến chuyến đi của ông Trọng. Thứ nhất đó là cứ giả sử là ông Trọng thân Tàu, nhưng nay người Trung quốc cứ ép mãi nên ông cũng chịu không được mà lên đường Tây du.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu trước bữa ăn với Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào ngày 07 Tháng Bảy 2015 tại Washington, DC
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu trước bữa ăn với Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào ngày 07 Tháng Bảy 2015 tại Washington, DC

Điều thứ hai Nguyễn Trần Sâm cho rằng ông Trọng cũng muốn trở thành một gương mặt lãnh tụ lớn do đó ông phải đi Mỹ, một nước lớn, để hoàn thành bộ sưu tập công cán nước ngoài mà một lãnh tụ phải có.

Điều cuối cùng ông Nguyễn Trần Sâm đoán là ông Trọng đi Mỹ để chứng kiến xứ sở mà các nhà lý luận trong chuyên ngành Mác Lê Nin của ông vẫn kết tội là một xứ tư bản giãy chết.

Nói tới ông Trọng, một điều nhiều người nhớ ngay là cái hỗn danh không vui tai của ông, cùng những phát biểu làm người ta nhớ lâu vì sự vô lý đến buồn cười của nó. Mà không phải chỉ ông Trọng mà nhiều nhà lãnh đạo cộng sản của Việt nam thường xuyên có những phát biểu như thế.

Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn cố tìm lời giải thích cho nguyên nhân những phát biểu vô lý đó. Giáo sư Tuấn cho rằng do họ phải nói trong cái khuôn khổ của đảng, cho nên là thiếu tầm nhìn, không bay bỗng như những chính khách ở các quốc gia tự do.

Nghĩ cho cùng nguyên nhân của những lời đồn cũng là niềm hy vọng

Blogger Nguyễn Vũ Bình, người từng là đảng viên làm việc cho tờ Tạp chí cộng sản, viết rằng xã hội cộng sản là một môi trường lý tưởng cho các tin đồn. Ông Bình đưa ra các nguyên do sau đây:

Thứ nhất là những người cộng sản có thói quen bưng bít, cai trị trong sự độc quyền thông tin của mình.

Thứ hai là nguyên nhân gây ra các tin đồn có tính hợp lý của nó, ví dụ như người ta thấy ông Thanh vắng bóng trong một đại hội rất quan trọng của Bộ quốc phòng.

Và điều thứ ba là tin đồn thể hiện sự mong muốn của dân chúng.

Mặc dầu hay chỉ trích biếm nhẽ ông Trọng, nhiều blogger vẫn gửi tới ông mong muốn của họ trong chuyến tây du mà ông gọi là lịch sử.

Thảo Vy viết trên blog Việt nam thời báo rằng hiện nay ngay cả các lãnh tụ Trung quốc cũng không biết nước Trung quốc đang đi về đâu, cho nên ông Trọng, vốn được xem là người thân Trung quốc, hãy có đủ khôn ngoan mà chọn lựa những người bạn đồng hành trong tương lai cho dân tộc Việt nam.

Họ không cần đồng minh, họ chỉ muốn chư hầu! Họ không cần cam kết quan hệ bền vững mà chỉ muốn có sự qui phục lâu dài! Thật chua xót đối với bất kỳ nước nhỏ nào vẫn còn ngây thơ tin rằng mình đang được Trung Quốc đối xử ngang bằng và tôn trọng như một quốc gia với một quốc gia

Mạnh Kim

Mạnh Kim viết về Trung quốc như sau:

Họ không cần đồng minh, họ chỉ muốn chư hầu! Họ không cần cam kết quan hệ bền vững mà chỉ muốn có sự qui phục lâu dài! Thật chua xót đối với bất kỳ nước nhỏ nào vẫn còn ngây thơ tin rằng mình đang được Trung Quốc đối xử ngang bằng và tôn trọng như một quốc gia với một quốc gia!

Và nhà văn Hoàng Lại Giang nhắn ông Trọng rằng nên suy nghĩ về quyền lợi của dân tộc, của đất nước và các thế hệ tương lai.

Còn Nguyễn Trọng Bình thì viết từ miền Tây sông Hậu rằng ông Trọng nên đặt quyền lợi của đất nước lên trên bốn triệu đảng viên của ông. Nguyễn Trọng Bình gửi lời tới ông Trọng rằngMong ông và “đoàn tùy tùng” hãy nói thật một lần cái cảm xúc và suy nghĩ của mình sau khi đã có những trải nghiệm tại xứ ở của “bọn tư bản giãy chết” trong cái nhìn so sánh với cái “thiên đường XHCN” ở nước ta hiện nay.

Lời kết buồn vui

Chuyến đi của ông Trọng có vẻ đã diễn ra suông sẻ, ông không có một lời phát biểu nào như hỗn danh của ông trước đây. Có người còn nhận xét là ông đã tự tin thoãi mái hơn các vị tiền nhiệm trong căn phòng bầu dục quyền uy của đế quốc hùng mạnh nhất thế giới.

Một điều không khác các chuyến đi của các vị tiền nhiệm của ông khi đến các quốc gia thù địch cũ, đó là đám người cầm cờ đỏ sao vàng chào đón ông ở sân bay, và họ được báo chí trong nước gọi là cộng đồng kiều bào tại nước sở tại. Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn buồn bã nói rằng không phải như thế:

Tôi muốn nói rằng đừng dùng những trò hành chính để tuyên bố rằng “đại diện cộng đồng”. Đừng nghĩ rằng một lá cờ nào đó được “quốc tế công nhận” là có chính nghĩa; chính nghĩa chỉ có khi nhân tâm được thuyết phục. Người ngoài công nhận anh, nhưng người trong gia đình không công nhận anh thì anh vẫn chưa thuyết phục và tính đại diện vẫn chưa chính đáng. Những trò hành chính và “công nhận” đó chỉ lừa được vài người hay chỉ phục vụ cho vài mục tiêu, nhưng thực tế sẽ chứng minh nó có chính nghĩa hay không.

Khi ông Trọng đến Nhà trắng, người ta lại thấy những đám đông nói cùng thứ tiếng với ông Trọng nhưng đả đảo ông và phất lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Giáo sư Tuấn bình luận tiếp:

Không biết các bạn nghĩ sao, chứ tôi thấy bi quan cho cái viễn cảnh hoà giải – hoà hợp dân tộc. Sẽ không có hoà giải dân tộc khi cái ý thức hệ đó còn ngự trị trên đất nước ta. Sẽ không có hoà hợp dân tộc khi còn có những con người đánh đồng cái ý thức hệ đó như là một giá trị văn hoá dân tộc. Tôi không nghi ngờ là tất cả chúng ta, bất cứ cờ màu sắc nào, đều đồng ý một điểm là cố gắng làm cho Việt Nam giàu và mạnh. Nhưng nếu một bên còn khăng khăng bám chặt vào cái ý thức hệ lỗi thời và hết sức sống đó thì khó mà huy động được sức mạnh của dân tộc trong và ngoài nước.

Nhưng cũng có những người hy vọng, như blogger Hiệu Minh khi ông viết về thái độ đối xử của chính quyền ông Obama đối với một thể chế cộng sản mà về nguyên tắc nước Mỹ phải chống lại. Hiệu Minh viết rằng đó là Lạt mềm buộc chặt, hãy kiên nhẫn và chờ đợi ai làm nên lịch sử.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.