Daily Archives: July 16, 2015

“100% lỗi là của chế độ CSVN”

“100% lỗi là của chế độ CSVN”

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao)  Đó chính là lời đáp cho câu hỏi: Học sinh nói Quang Trung và Nguyễn Huệ là 2 anh em: Lỗi của ai? mà trang mạng đài “Tiếng nói Việt Nam” (VOV online) ngày 13/7/2015 đã chạy tít đặt ra câu hỏi với mọi người Việt Nam khi viện dẫn câu trả lời khiến người xem… ngã ngửa:“Quang Trung và Nguyễn Huệ là… anh em” từ một học sinh và một em khác trả lời vô tư hơn: “Em học trường Nguyễn Du, mà Nguyễn Du chính là ông Quang Trung” (!?) trong Chương trình “Chuyển động 24h” của VTV1 ngày 11/7 phát hình một clip video mang nội dung phỏng vấn một loạt học sinh với câu hỏi chung: “Quang Trung và Nguyễn Huệ có mối quan hệ gì với nhau?”.(1)

Cuối bài viết đài VOV nhận xét: “Câu trả lời ấy của các học sinh khiến nhiều người vừa “buồn” vừa “cười”. Buồn vì “dân ta” lại không biết sử ta. Cười vì cách trả lời tự tin và ngây ngô của các em học sinh. Điều này cũng có nghĩa giáo dục nước nhà đang thất bại với chính con em của mình”. 
Tuy nhiên, nghiệm suy ra thì không phải vậy mà ngược lại, trong tư cách mình, chính cái nhận xét méo mó thiếu trung thực vô trách nhiệm này của VOV mới làm cho mọi người Việt Nam “vừa “buồn” vừa “cười” cho cái “đài tiếng nói Việt Nam” chứ không hề là: vì “dân ta” lại không biết sử ta!.
Làm sao mà “dân ta không biết sử ta” khi Hoàng Đế Quang Trung Nguyễn Huệ ngày 26-12-1788 từ Phú Xuân (Huế) kéo đại binh 10 vạn quân thần tốc tiến ra Bắc Hà quét sạch 29 vạn quân Tàu (nhà Thanh) xâm lược ra khỏi nước Nam, mùng 5 Tết Kỷ Dậu (30-01-1789) giải phóng kinh đô Thăng Long ca khúc khải hoàn. Đây là một trong những chiến công lừng lẫy nhất của dân tộc Việt Nam thời cận đại mà dấu tích “gò Đống Đa” chưa tàn?
Nhưng (vừa “buồn” vừa “cười”) khi chế độ CSVN hình như hoặc cố tình “không biết sử ta” khi là con cháu hậu sinh kế thừa nhưng lại tiếm quyền lịch sử sẵn sàng phủ nhận chà đạp công trạng của tiền nhân cha ông mình cho “đẹp lòng kẻ thù” phương Bắc để “đảng ta” nương tựa củng cố sự sống còn mà nhẫn tâm phá bỏ bia ghi “chiến công hiển hách” của Hoàng Đế Quang Trung tại đền tưởng niệm vị Hoàng Đế này trên đỉnh núi Dũng Quyết (2)
Phá bỏ bia công trạng vì bia ghi chống Tàu ngoại xâm (trái) 
thay bằng bia phủi sạch công trạng không còn chống Tàu (phải)
Rất rõ ràng là: “Điều này cũng có nghĩa giáo dục lịch sử nước nhà đang thất bại bởi chính chế độ cộng sản Việt Nam”. 
Như một sự thóa mạ, khi không dám ca ngợi anh hùng dân tộc mình ngay trên đất nước của chính mình, thì làm thế nào hun đúc một tinh thần tự hào hãnh diện quật khởi trong lòng tuổi trẻ để đi sâu thấm nhuần “lịch sử dân tộc”?
Giống hệt như vậy. Lỗi của ai? Sau 12 năm mài đũng quần trên ghế nhà trường, nhưng trong kỳ thi THPT quốc gia (cũng là sát hạch kiến thức tuyển sinh vào các trường Đại học) năm 2015 vừa rồi, có rất nhiều phòng thi môn “Lịch Sử” rất ít hoặc không có thí sinh nào chọn thi?
66 cán bộ, giám thị, nhân viên giám sát phục vụ coi thi 
với chỉ duy nhất “một thí sinh” thi môn Lịch Sử !?.(thanhnien.com) (3).
Khắp nơi đìu hiu rất ít thí sinh – Điểm thi đóng cửa 
vì không có thí sinh nào thi môn lịch sử.(tuoitre.vn) (4)
Tại các trường ĐH Sài Gòn, môn sử cũng là môn có phổ điểm thấp nhất trong các kỳ thi, một cán bộ chấm thi cho biết: Có đợt 5 túi bài thi được chấm thì chỉ 1 bài được 6,25 điểm, một số ít bài được 5 – 6 còn lại tuyệt đối từ 3 điểm trở xuống đến 0 có điểm nào. Thậm chí có bài viết lan man đến 4 trang giấy nhưng chỉ được 0,25 điểm vì thí sinh “nỗ lực không để… giấy trắng”. Tương tự, tại Trường ĐH Luật, ĐH Văn hóa TP.HCM, ĐH An Giang, ĐH Đồng Tháp, ĐH Đà Lạt, ĐH Trà Vinh… cũng có rất nhiều bài thi bị điểm 0 môn sử. Không chỉ thấp, nhiều bài thi môn sử của thí sinh lại khiến cho các cán bộ chấm thi phải ngạc nhiên vì nhận định rất ngớ ngẩn… Cô N.T.H – cán bộ chấm thi của một Trường ĐH chia sẻ:
Có câu hỏi: Tóm tắt diễn biến chiến dịch Hồ Chí Minh, thì có thí sinh thi viết như vầy: “Năm 1975 dưới lời kêu gọi của chủ tịch Hồ Chí Minh, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta đã đứng lên tổ chức chiến dịch mang tên Bác đánh thắng thực dân Pháp xâm lược”!? Dù ông HCM đã chết trước đó 6 năm và thực dân Pháp đã về nước hơn 20 năm!? Lời là bài thi viết y hệt lời chú vẹt được dạy nói nhiều ngày.
Tại sao lại có nhiều cái “ngớ ngẩn” về Lịch Sử như vậy? với học sinh 12 năm dùi mài kinh sử? Theo nhà sư phạm Đào Ngọc Đình phụ trách dạy sử một Trường THPT “chuyên” cho biết:
“Lịch Sử không giống như các môn học khác, nó cần sự chính xác của môn toán, cần hiểu để phân tích, dẫn chứng logic như các môn lý, hóa, tuyệt đối khách quan. Việc học sử đã khó, việc dạy sử còn khó hơn. Nhiều giáo viên sử hiện nay vẫn đi theo lối mòn giáo án khô khan thiếu tính chân thật làm cho học sinh chán sử, không quan tâm về sử”.
“Việc học sử đã khó, việc dạy sử còn khó hơn”. Quả thật là rất khó cho những nhà “sư phạm” phải giảng dạy lịch sử dưới mái trường XHCN của chế độ độc tài CSVN, bởi: “sư” là (Thầy) – “Phạm” là (khuôn thước, mẫu mực.) cũng có nghĩa người thầy dạy sử phải khách quan chính xác mẫu mực theo logic như toán học… vậy thì làm thế nào để dạy cho có “logic” chính xác khách quan thuyết phục được học sinh khi mà Hiệp Định Hòa Bình 1973 CSVN ký kết tại Paris ở điều khoản 5. Sự tái thống nhất Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng các biện pháp hòa bình. Nhưng 30/4/75 thì chiến xa CS Bắc Việt từ Bắc vào Nam lù lù ủi cổng dinh Độc Lập? mà thầy dạy thì bắt buộc phải dạy đó là “logic trí tuệ” thần tốc của “đảng ta”? – Cùng định mệnh chia đôi đất nước, Đông và Tây Đức thống nhất trong hòa bình, Nam & Bắc Hàn không chịu thống nhất trong hòa bình thì tạm duy trì nguyên trạng không gây chiến để phát triển kinh tế giàu mạnh, còn riêng CSVN cái chính xác, logic khách quan nào để gây chiến tranh hơn 20 năm với 4 triệu đồng bào, một thế hệ thanh niên hy sinh để đổi lấy một XHCN/CS ảo vọng lạc hậu đang sụp đổ trên toàn thế giới hiện nay? Làm sao chứng minh đó là logic mẫu mực?
Và liệu cái “chính xác logic” nào? Khi trước đây miền Nam VN đang liên minh với Hoa Kỳ để phát triển kinh tế, bảo vệ cương thổ, biển Đông, thì CSVN lại gây chiến tranh “đánh cho Mỹ cút ngụy nhào” để ngày này TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng lại tất tả đích thân qua Mỹ cầu viện đề nghị nước Mỹ quay lại can thiệp để mong cho Biển Đông không bị Trung Quốc thâu tóm trả lại nguyên trạng yên bình vốn dĩ nó đang ổn định dưới thời VNCH trước 1975? Dựa vào logic nào để nói Hoàng Sa tạm thời để ông anh TQ giữ hộ, thống nhất rồi ta xin lại? Và cái logic độc lập nào để ta đánh đây là đánh cho Liên Xô-Trung Quốc?.
Tóm lại theo đúng logic tiến trình văn minh của nhân loại thì chế độ độc tài lạc hậu CSVN phải được đào thải khỏi xã hội Việt Nam thì những người “thầy dạy” và “học sinh” mới thật sự hòa mình vào dòng lịch sử bi tráng trung thực khách quan hấp dẫn cần phải có theo bản chất của chính 4000 năm lịch sử Việt Nam.
Nhân đây mời quý bạn đọc ai chưa xem thì cùng xem để nghiệm suy liên tưởng đến trường hợp này mà tôi (người viết) không biết có nên gọi là “hành vi vong bản” rất lịch sử thời CS/XHCN không?
Ai cũng biết, 1 công trình văn hóa du lịch cho cộng đồng dân tộc, điều trên hết nó phải mang tính giáo dục- giáo dục thẩm mỹ, giáo dục về cội nguồn lịch sử, văn hóa dân tộc… cho bất cứ ai đến thăm, vui chơi, nhất là với thế hệ con cháu chúng ta.
Với Việt Nam – Trong khi Biển Đông đang “dậy sóng” thay vì trong tư duy yêu nước, một mô hình kỳ vỹ hoành tráng của “Trận Hải chiến” trên Bạch Đằng Giang của Hưng Đạo Vương Trần Hưng Đạo có lẽ là thích hợp hơn là bê nguyên xi cái “Vạn Lý Trường Thành” của Trung Quốc vào khu du lịch Đà Lạt. Một cái “Trường Thành” mà ngay chính các sử gia TQ củng dè dặt không dám tôn vinh, vì nó là “Trường Thành nghĩa trang dài nhất thế giới” bởi đi theo vạn lý của nó là hàng vạn nấm mồ dân công TQ chôn theo. (vietnamnet.vn) (5)
“Vạn Lý Trường Thành Trung Quốc ở Đà Lạt” 
Được xây dựng khá dài, khoảng 300m, Trường Thành TQ uốn lượn, vắt vẻo từ ngọn đồi bên này, sang đến ngọn đồi bên kia của toàn khu. Ở hai đầu “trường thành” cũng được xây dựng cổng thành hẳn hoi, có hình vuông, mỗi bề khoảng 3m, cao hơn tường thành. Bên trên cổng thành còn có cả một đội quân tượng lính của Tần Thủy Hoàng Trung Quốc đứng canh thành với cờ xí giáo mác trong tay.
Một tấm bảng ghi “làng văn hóa dân tộc” lại được gắn lên trên cổng của “Vạn Lý Trường Thành” kèm dòng chữ “bất đáo trường thành phi hảo hán” chắc có lẽ gián tiếp muốn nói: Ai chưa đến đây thì không phải người Việt Nam? – Tự nhiên tôi (người viết) nhức đầu… Lỗi này của ai? Xin quý bạn đọc trả lời giùm, nếu có ý kiến.
14/07/2015
Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Bản lĩnh ứng khẩu ứng đối của chính khách

Bản lĩnh ứng khẩu ứng đối của chính khách

Tô Văn Trường

Do cơ chế tuyển chọn, sàng lọc, phản biện rất khoa học và dân chủ, nước Mỹ luôn có được những chính khách tài giỏi đủ bản lĩnh dẫn dắt đất nước Mỹ để rồi nước Mỹ luôn đóng vài trò dẫn dắt thế giới. Tài năng và tầm nhìn của những nhà lãnh đạo nước Mỹ đã tạo ra những bước ngoặt lịch sử hết sức ngoạn mục trong quan hệ quốc tế mà điển hình là việc bình thường hóa quan hệ với Việt Nam và Cuba, hai cựu thù đặc biệt của nước Mỹ.

Chuyến đi thăm Mỹ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được dư luận trong và ngoài nước đánh giá rất quan trọng và có tính biểu tượng tốt là ông Trọng đại diện cho Đảng chịu đi Mỹ (hay chịu đề nghị với Mỹ về chuyến đi) và Tổng thống tiếp tại Nhà trắng, tức là Mỹ chấp nhận thực tế là Đảng cộng sản có vai trò lãnh đạo ở Việt Nam. Hai bên trước đây đã ký hợp tác toàn diện có nghĩa là cả quân sự. Cụ thể hợp tác đến mức nào  là vấn đề tính toán của 2 bên trong tương lai.

Có một điều đáng mừng là chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng đã gây dựng lại lòng tin của người dân, vì ai cũng thấy dã tâm của Trung Quốc, ai cũng thấy chúng ta phải dẹp hết mọi hiềm khích giữa người Việt Nam với nhau để đối phó với bành trướng phương Bắc luôn luôn lợi dụng, chống phá, xúi giục mấy nước lân bang gây khó cho ta. Có thể nói ông Trọng đã thoát gánh nặng lịch sử khá ngoạn mục, mặc dù đó mới chỉ là một bước đi tích cực, hy vọng sẽ có những bước đi “đột phá” hợp lòng dân hơn nữa.

Người dân Việt ấn tượng nhất được nghe Phó Tổng thống Joe Biden lẩy Kiều khi ông tổ chức chiêu đãi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nhiều người khen về sự thâm thúy, thông minh hóm hỉnh của các nhà lãnh đạo Mỹ và bộ máy tham mưu của họ và tiếc cho ông Nguyễn Phú Trọng xuất thân cử nhân văn chương nhưng không vận dụng được sở trường của mình để ứng đối với Phó Tổng thống Mỹ.

Sở học có nhiều dạng

“Trổ tài sở học” có nhiều dạng: uyên bác, thâm thúy, tinh tế và khẩu khí.  Riêng khẩu khí thì bao hàm (tích hợp) cả sự uyên bác, thâm thúy và tinh tế nhưng, trên hết là “độ nhạy”, điều hiếm hoi này thường được gọi là tài ứng khẩu, ứng đối thì không phải dễ gì mà có. Nhất là sự ứng đối bằng cách “lẩy” tức là mượn lời của người khác mà diễn đạt khớp với ý tứ của mình. Đó thực sự là cuộc “đột kích não” nhằm “đãi cát tìm vàng”, không thể chỉ “học gạo” hay “thuộc bài” mà đạt được!

Ảnh trên mạng (Tổng bí thư thăm gia đình cựu Tổng thống Bill Clinton)

Trong quá khứ, thiếu gì người đã từng “sôi kinh, nấu sử” nhưng số người có khẩu khí thì thật hiếm hoi. Đó là chưa tính đến “khí phách” là một yếu tố rất quan trọng trong tính cách tạo nên khẩu khí .

“Thần thiêng nhờ bộ hạ”, “vị thần mà nể cây đa”, tôi không tin là Bill Clinton và Joe Biden lại là người rành rẽ Truyện Kiều đến mức đó đâu mà chỉ là nhờ họ có được dàn “bộ hạ” đủ trình độ đã “gà” theo đúng ý chính mà họ gợi ra.

Giống hệt như việc ra vế câu đối, bên ra đề đã chuẩn bị rất kỹ càng và bên đáp bị đặt vào tình huống như chơi bàn cờ thế (cờ thế là một bàn cờ đã được sắp xếp sẵn, đặt ra một thế cờ rất hóc hiểm (1 ăn – 9 thua), người chơi được tùy chọn bên để tham gia và phải tìm ra cho được những nước đi thoát hiểm. Có lẽ vì vậy mà người xưa đã đặt ra cho kẻ sỹ mấy tiêu chuẩn để xem là toàn năng: cầm (đàn nhạc), kỳ (đánh cờ), thi (làm thơ) và họa (vẽ).

Ông Nguyễn Phú Trọng sẽ là một chính khách kiệt xuất lừng danh nếu trong tình huống nghe Phó Tổng thống Mỹ lẩy Kiều mà ứng đối được ngay bằng cách lẩy trở lại bằng một câu thơ Mỹ nhưng, đó chỉ là kỳ vọng mà thôi. Không đủ vượt trội về ngôn ngữ (1 trong 7 trí thông minh của con người), chính ông đã từng thốt ra “nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn” (phát biểu tại buổi nhận chức Chủ tịch Quốc hội khóa 12).  “Thần” đã vậy mà “bộ hạ” phần lớn “ăn theo, nói leo” thì làm sao mà “thiêng” (trí tuệ) cho được .

Nhớ lại, dịch giả Nguyễn Văn Vĩnh đã chuyển ngữ tài tình bài thơ ngụ ngôn “Con lừa mang tượng thánh” (L’Ane portant des reliques) [đi đến đâu cũng thấy mọi người cung kính, trọng vọng] với câu kết rất chí lý :“Quan mà dt đặc vô tài

Thì dân ly cái áo ngoài mà thôi !

(áo vua ban ở đây là chức vị, cương vị) .

Lịch sử cận đại của Việt Nam cũng có những tấm gương sáng, giỏi ứng biến. Tôi được nghe kể lại câu chuyện rất đáng suy ngẫm: trong lần đi đàm phán ở Pháp trở về nước bằng đường tàu thủy, Chủ tịch Hồ Chí Minh lên hóng gió trên boong tàu. Lúc đó, có hai viên tướng Pháp cùng chuyến đi đã kè tới hai bên và nói, đại ý là : “Chúng tôi rt vinh d vì đã được cơ cu cùng chuyến đi vi ngài”. Hai vị tướng người Pháp sử dụng từ “Cadre” nghĩa là khung (khung tranh, ảnh), kết cấu (cơ cấu), khuôn khổ (phạm vi, giới hạn). Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trổ tài ứng khẩu rất nhanh đại ý:”Giá tr là bc tranh ch không phi là cái khung”.

Lỡm để khôn lên

Các chính khách Việt Nam rất ít người có thói quen tiếp nhận những ý kiến của dân. Ngược lại, chính khách của nhiều nước luôn lắng nghe ý kiến của dân kể cả thông qua cách lỡm của dân chúng.

Minh chứng, cách đây ít năm khi đồng Euro bị trao đảo, nước Đức (trụ cột lớn nhất của đồng tiền này) đã è cổ ra gánh vác. Tất nhiên là dân Đức chẳng lấy gì làm vui về việc đó  nên họ đã vẽ tranh biếm họa đăng lên báo: hình vẽ một con heo nái (có mặt mà ai cũng nhận ra là bà Thủ tướng Angela Merkel) và một bầy heo con xúm xít vào bú. Bà Thủ tướng không hề giận dỗi vì hiểu rằng đó là lời “mắng yêu” của dân chúng .

Cách đây vài chục năm, trên trang bìa đầu của một tờ tạp chí Ấn Độ có bức biếm họa vẽ biểu đồ các loại thuế và phí tua tủa xỉa lên như … một bàn chông. Và, đặt lưng nằm trên cái bàn chông đó là người dân Ấn Độ oằn mình, quằn quại!

Các kiểu lỡm nói trên nếu mà xảy ra ở nước ta (nhà nước của dân, do dân và vì dân) thì tổng biên tập tờ báo đó sẽ bị kiểm điểm còn người vẽ biếm họa có khi còn bị đuổi việc! Ở Việt Nam đã từng có những cái lỡm (như Tú Xương, Tú Mỡ) còn mạnh hơn cả chính luận và làm cho người ta sớm khôn lên. Vậy nên, câu cửa miệng dân gian thường móc máy đám được ăn học mà không đến nơi đến chốn: chữ với chả nghĩa! Qủa chẳng sai.

“Mổ xẻ” việc lẩy Kiều

Nếu “mổ xẻ” chuyện lẩy Kiều của các vị chính khách Mỹ cũng còn khối chuyện phải bàn. Bởi vì người ta cũng chỉ chọn vài câu hợp với hoàn cảnh khi tiếp đối tượng. Còn nội dung của cả đoạn thì  lại vô tình hay hữu ý  đã “bỏ” đi tùy vào nhận  thức của người nghe.

Ví dụ : 2 câu mà Tổng thống Bill Clinton dẫn ra là lúc Thúc Sinh về quê, để Kiều ở lại một mình, bị bọn côn đồ bắt cóc đưa về nhà Hoạn Thư. Thúc Sinh trở lại thấy cảnh ấy nên Nguyễn Du tả :

“Lâm Tri từ thuở uyên bay
Phòng không thương kẻ tháng ngày chiếc thân
Mày ai trăng mới in ngần
Phấn thừa, hương cũ bội phần xót xa
Sen tàn, cúc lại nở hoa
Sầu dài, ngày  ngắn đông đà sang xuân.
Tìm đâu cho thấy cố nhân
Lấy câu vận mệnh khuây dần nhớ thương,…”.

Cả đoạn này chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh mà Tổng thống Mỹ Bill Clinton nối lại bang giao!?. Nhưng cái tài là người Mỹ cắt, lấy ra 2 câu thơ trong cả đoạn của Nguyễn Du làm biểu tượng :

“Sen tàn, cúc lại nở hoa
Sầu dài ngày ngắn đông  đà sang xuân” 

Còn 2 câu thơ của Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden lẩy Kiều:

“Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ, vén mây giữa trời”

Đây là lúc nói về Kim-Kiều tái hợp. Có lẽ  Cụ Nguyễn Du, theo truyền  thống, truyện phải “có hậu” nên viết đoạn này thôi. Bởi vì đọc tiếp thì lại gặp:  “Đổi tình cầm sắt hóa ra cầm cờ” lại không ăn nhập gì với nối lại quan hệ gần gũi giữa 2 nước!?

Cái hay, cái tài của các nhà lãnh đạo Mỹ là họ biết vận dụng lẩy Kiều vào hoàn cảnh thực tế như câu mà ông Clinton trích dẫn rất hợp với hoàn cảnh 2 nước cựu thù vừa bình thường hóa quan hệ: Quan hệ Việt – Mỹ hết mùa đông đã đến mùa xuân, như quy luật của cuộc sống. “Sầu dài ngày ngắn”: Không dễ quên quá khứ nhưng thời gian không chờ đợi chúng ta.

Câu mà ông Biden trích dẫn cũng rất hợp với hoàn cảnh 2 nước đã phát triển rất tốt đẹp sau 20 năm bình thường hóa quan hệ, điều mà 20 năm trước không thể hình dung được: Thật mừng là Ông Trời (theo cách nghĩ của người Việt Nam)  hoặc Chúa Trời (theo cách nghĩ của người Mỹ) cho chúng ta có cơ hội gặp nhau hôm nay, thấy được thành quả của ngày hôm nay sau bao năm tháng thăng trầm. Những gì ngăn cách chúng ta đã được gỡ bỏ rồi, tương lai thật hứa hẹn.

Trong bài viết “Lãnh đạo Mỹ lẩy Kiều rất hóm hỉnh” tôi viết giá như ông Trọng nhạy bén thể hiện kiến thức văn hóa Việt đối lại bằng 2 câu thơ:

“Cửa trời rộng mở đường mây
 Hoa chào ngõ hạnh hương bay dặm phần”.

Ngẫm suy, có thể chọn phương án khác bằng 2 câu dưới đây thể hiện sự phong phú của truyện Kiều:

“Hoa tàn mà lại thêm tươi
Trăng tàn mà lại hơn mười rằm xưa”!

Lời kết

Qua việc các nhà lãnh đạo nước Mỹ “lẩy Kiều” khi gặp gỡ lãnh đạo Việt Nam có thể thấy họ (hay đội ngũ giúp việc của họ) đã tìm hiểu khá kỹ văn hóa Việt Nam.

Ông Nguyễn Phú Trọng tỏ ra tự tin, nói không cần đọc mà vẫn đủ ý. Đó là điều đáng ghi nhận. Cũng có thể thông cảm với Tổng bí thư khi không thể đưa ra ngay những “vế đối” lấy từ nguyên Truyện  Kiều. Bởi lẽ người ra vế đối chủ động hơn và bao giờ người đối lại cũng ở thế  bị động, nhất là chưa quen thích ứng với việc ứng khẩu, ứng đối thì nhiều lúc cũng chỉ biết “cười trừ” mà thôi!

T.V.T

Tác giả gửi BVN

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Kịch bản “khất” nhân quyền sẽ lập lại với TPP?

Kịch bản “khất” nhân quyền sẽ lập lại với TPP?

Tổng thống Mỹ Barack Obama trong một cuộc họp với các nhà lãnh đạo thuộc các đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) tại Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh vào ngày 10 tháng 11 năm 2014

Tổng thống Mỹ Barack Obama trong một cuộc họp với các nhà lãnh đạo thuộc các đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) tại Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh vào ngày 10 tháng 11 năm 2014

AFP

Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Duơng TPP có triển vọng hoàn tất đàm phán trong năm 2015.  Việt Nam cũng như tất cả các nước tham gia sẽ phải tiến hành cải cách cần thiết để đáp ứng tiêu chuẩn cao của TPP, trong đó có các cam kết đối với Tuyên bố của Tổ chức Lao động Quốc tế ILO năm 1998 về Nguyên tắc cơ bản và Quyền tại nơi làm việc.

Điều này được xác định rõ trong Tuyên bố Tầm nhìn chung Việt-Mỹ sau Hội đàm Barack Obama – Nguyễn Phú Trọng ngày 7/7/2015 tại Nhà Trắng. Nam Nguyên phỏng vấn chuyên gia kinh tế Phó Giáo sư Tiến sĩ Ngô Trí Long hiện sống và làm việc ở Hà Nội về vấn đề liên quan.

Nam Nguyên: Trong 4 nguyên tắc của Tuyên bố ILO 1998 thì đáng chú ý là Doanh nghiệp phải ủng hộ việc tự do thành lập hiệp hội và thừa nhận quyền thương lượng tập thể. Như thế Việt Nam sẽ phải soạn thảo và ban hành Luật lập hội, chấp nhận công đoàn độc lập, Giáo sư nhận định gì?

PGSTS Ngô Trí Long: Đây là vấn đề bàn thảo rất lớn hiện nay ngay từ trước khi tham gia đàm phán TPP. Việt Nam hiện có nhiều quan điểm khác nhau về vấn đề này. Lập hội, nghiệp đoàn còn là vấn đề nan giải đối với Việt Nam bởi vì còn có những quan điểm và tư tưởng hoàn toàn khác nhau mà chưa tuân thủ một thể chế chính trị tự do thực sự.

Nam Nguyên: Thưa trong Hiến pháp có ghi là người dân có quyền lập hội, chỉ còn vấn đề thực thi Hiến pháp và bây giờ có phải là lúc tiến hành cải cách hay không?

PGSTS Ngô Trí Long: Nói chung tư tưởng của Hiến pháp là tiến bộ nhưng thực thi bằng những luật, bằng pháp lệnh, nghị định, thông tư và quyết định thì còn là một vấn đề có khoảng cách rất là xa. Việc này tuy tư tưởng như vậy nhưng nhiều khi Hiến pháp ghi như vậy nhưng việc thực thi còn là vấn đề còn cần được bàn luận và còn nan giải mà vấn đề thực thi đó khó có khả năng dù Hiến pháp đã yêu cầu, mục tiêu của Hiến pháp đã đặt ra.

VN hiện có nhiều quan điểm khác nhau về vấn đề này. Lập hội, nghiệp đoàn còn là vấn đề nan giải đối với VN bởi vì còn có những quan điểm và tư tưởng hoàn toàn khác nhau mà chưa tuân thủ một thể chế chính trị tự do thực sự

PGSTS Ngô Trí Long

Nam Nguyên: Một vấn đề khác trong Tuyên bố ILO 1998 là loại bỏ sự phân biệt đối xử trong tuyển dụng lao động và việc làm. Điều này có nan giải với nhà nước hay không, khi còn vấn đề qui hoạch cán bộ lãnh đạo và chức danh chủ chốt đều dành cho Đảng viên?

Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng bắt tay nhau sau cuộc họp tại Phòng Bầu dục của Nhà Trắng ở Washington, DC, ngày 07 tháng 7 năm 2015
Tổng thống Mỹ Barack Obama và Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng bắt tay nhau sau cuộc họp tại Phòng Bầu dục của Nhà Trắng ở Washington, DC, ngày 07 tháng 7 năm 2015. AFP


PGSTS Ngô Trí Long: Tôi nghĩ nếu thay đổi được thì triết lý chính trị phải thay đổi về mặt lý thuyết là như vậy. Triết lý chính trị và quan điểm của họ chưa thay đổi thì vấn đề này khó thay đổi lắm. Thực tế đó là vấn đề tối tế nhị, vấn đề nhạy cảm, vấn đề nóng và bức xúc hiện nay mà người ta đang quan tâm. Nhưng để triển khai và thực hiện được những điều đó, tôi nghĩ là còn phải chờ đợi một quá trình của nó không phải là đơn giản.

Nam Nguyên: Thưa, có một câu chuyện mà người ta bàn tới đó là Việt Nam cuối cùng có thể vẫn gia nhập TPP nhưng còn khất một số điều kiện và sẽ chỉ hưởng lợi một phần, nghĩa là không được giảm thuế suất đúng mức. Điều này từng xảy ra trong quá khứ như BTA với Hoa Kỳ. Nhận định gì?

PGSTS Ngô Trí Long: Tôi nghĩ kịch bản này chắc chắn lập lại, tại vì triết lý chính trị hai bên khác nhau và trình độ, điều kiện của Việt Nam khác với các nước. Đấy là hai rào cản lớn nhất mà ngay khi đặt vấn đề với Tổng thống Obama của Hoa Kỳ thì Tổng Bí thư cũng đã nêu vấn đề này. Tổng thống Hoa Kỳ nói là do vấn đề triết lý chính trị khác nhau còn Tổng Bí thư có nói là trình độ phát triển của các nước khác nhau, của hai nước hoàn toàn khác nhau không thể tương đồng coi đây là những khó khăn và chính những điều kiện này sẽ là rào cản khó thực hiện những cái thuận lợi mà Hiệp định TPP đặt ra.

Tổng thống Hoa Kỳ nói là do vấn đề triết lý chính trị khác nhau còn Tổng Bí thư có nói là trình độ phát triển của các nước khác nhau, của hai nước hoàn toàn khác nhau không thể tương đồng coi đây là những khó khăn và chính những điều kiện này sẽ là rào cản khó thực hiện những cái thuận lợi mà Hiệp định TPP đặt ra

PGSTS Ngô Trí Long

Nam Nguyên: Vấn đề dân chủ nhân quyền cải cách đều bàng bạc trong nhiều lĩnh vực của đàm phán TPP hay là trong các FTA khác nữa. Xu hướng hội nhập rất là triệt để của Việt Nam đồng nghĩa với sớm muộn cũng phải cải cách cả chính trị lẫn kinh tế. Thưa Giáo sư nhận định gì.

PGSTS Ngô Trí Long: Trong văn kiện của Đảng cương lĩnh chính thống Tuyên ngôn của Đảng thì Đảng là một Đảng cầm quyền, từ những điều này thể hiện toàn bộ hoạt động. Theo tôi nghĩ từ thực tế tới hành động còn là một quá trình mà cũng không thể thay đổi ngay được một lúc. Cho nên trong bối cảnh trong tình hình như vậy nếu Việt Nam mà còn những rào cản đó chưa được dỡ bỏ; hoặc còn những tư duy đó; những triết lý chính trị như vậy thì chắc chắn trong quá trình hội nhập sẽ có những vấn đề hết sức là thiệt thòi đối với quá trình thực thi hoặc thực hiện một cách không hoàn hảo như vậy. Đây là những vấn đề rất tế nhị đối với quan điểm và triết lý chính trị cho nên không thể một sớm một chiều có thể thay đổi được…mà xu hướng thế giới, xu hướng thực tiễn nó sẽ trả lời mà vào lúc nào đó buộc Việt Nam phải tranh thủ.

Nam Nguyên: Thưa như vậy Giáo sư lạc quan hay bi quan về vấn đề cải cách  ở Việt Nam?

PGSTS Ngô Trí Long: Nói lạc quan thì nhìn nó như thế nào. 5 lạc quan và 5 không lạc quan tôi có thể nói như vậy. Chưa thể lạc quan và nói không lạc quan thì cũng không được. Có nghĩa là một nửa thôi, 5 lạc quan và 5 không lạc quan.

Nam Nguyên: Cảm ơn PGSTS Ngô Trí Long đã trả lời phỏng vấn.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.