Daily Archives: August 12, 2015

Nữ diễn viên xinh đẹp, bận rộn bậc nhất Hollywood

Nữ diễn viên xinh đẹp, bận rộn bậc nhất Hollywood

Thứ tư, 12/08/2015 18:41
Cùng tài năng diễn xuất tuyệt vời, vẻ đẹp pha trộn giữa nét ngây thơ và gợi cảm, phong cách thời trang biến hóa đa dạng, Chloe Moretz đang trở thành ngôi sao mới trên bầu trời Hollywood.

Chloe Grace Moretz sinh ngày 10/2/1997, ở Atlanta, bang Georgia trong một gia đình không có ai theo đuổi nghệ thuật, gồm  4 anh em trai và cha là bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, mẹ là y tá. Năm 2002, cô chuyển đến New York với mẹ và anh trai Trevor – người vừa được nhận vào Trường Nghệ thuật diễn xuất chuyên nghiệp. Cũng chính người anh hai này đã khơi dậy đam mê diễn xuất và trở thành người thầy dạy diễn xuất đầu tiên của cô. Giờ đây, thay vì theo đuổi sự nghiệp của mình, Trevor đang làm huấn luyện viên diễn xuất và tư vấn cho cô em gái nhỏ.

Chloe Moretz bén duyên điện ảnh từ rất sớm. Năm 2004, khi mới 7 tuổi, cô đã được nhận vai Violet trong 2 tập của bộ phim truyền hình The Guardian.

Tuy nhiên, phải một năm sau, đến vai diễn phim điện ảnh thứ hai – phim The Amityville horror, Chloe mới chính thức chinh phục được khán giả. Bộ phim này đã giúp cô được đề cử giải thưởng “Nghệ sĩ trẻ xuất sắc” của Hiệp hội Điện ảnh Hoa Kỳ.

Đến năm 2010, sự nghiệp điện ảnh của Chloe thực sự thăng hoa khi cô tham gia bộ phim hài siêu anh hùng mang tên Kick-ass. Thậm chí, để chuẩn bị vào vai nữ anh hùng Hit-Girl, cô đã phải tập luyện võ thuật vất vả cùng diễn viên nổi tiếng Jackie Chan trong ba tháng. Hầu hết các cảnh hành động nguy hiểm trong phim, cô đều từ mình tham gia. Chính khả năng diễn xuất tuyệt vời cùng bản lĩnh trong việc thực hiện những pha hành động nguy hiểm đã khiến cô được rất nhiều người hâm mộ và các nhà làm phim đánh giá cao. Cô được xem là điểm sáng nhất của cả bộ phim, thậm chí nhà phê bình danh tiếng Roger Ebert đánh giá bộ phim lên mức bốn sao và nhấn mạnh về sự xuất hiện đầy tuyệt vời của Chloe.

Vai diễn của cô đã đóng góp rất lớn trong việc Kick-ass ba tuần liên tiếp đứng đầu các bảng xếp hạng doanh thu phòng vé.

Chỉ một năm sau khi thành công với Kick-ass, Chloe lại để lại dấu ấn với vai Isabelle trong bộ phim điện ảnh Hugo với 5 giải Oscar.

Hiện tại, dù mới 18 tuổi, Chloe đã được coi là diễn viên đa năng khi từng thử sức với nhiều vai diễn khác nhau. Cô cũng được mệnh danh là “Nữ diễn viên bận rộn nhất Hollywood”, trung bình mỗi năm cô tham gia từ 4 đến 5 phim. Trong đó, riêng năm 2014, Chloe góp mặt trong 7 dự án phim điện ảnh.


Cùng năng lực diễn xuất tuyệt vời, vẻ đẹp pha trộn nét ngây thơ với vẻ gợi cảm, gu thời trang biến hóa và đa dạng của Kloe đã trở thành điều khiến người hâm mộ không thể rời mắt. Cô nàng thường xuyên xuất hiện với vai trò người mẫu trên các tạp chí danh tiếng như Vogue, Marie Claire, hay Instyle…

Chloe luôn tách bạch rõ ràng công việc với cuộc sống cá nhân. Cô không để bạn bè đến trường quay và các buổi công chiếu vì điều đó khiến cô phân tâm. Tương tự, cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi đàn đúm với bạn bè vào lúc rảnh rỗi.

Vốn là 1 ngôi sao nổi tiếng nhưng đời tư của Chloe Moretz thời gian này được báo chí đặc biệt để ý kể từ khi thông tin cô là bạn gái cậu cả nhà Beckham được tiết lộ.

Chloe cho biết hình mẫu sự nghiệp lý tưởng của cô bé chính là nữ diễn viên hài gạo cội Meryl Streep và huyền thoại màn bạc Aubrey Hepburn. Trong khi đó, hiện tại, cô mong muốn có những cơ hội diễn xuất cùng các tên tuổi hàng đầu Hollywood như Natalie Portman, Streep, Jodie Foster…

Chloe là một tài năng hiếm có, trong một thập kỷ người ta thường chỉ tìm thấy 1-2 người không cần được đào tạo về diễn xuất, mà đơn giản chỉ thể hiện thật tự nhiên những gì thuộc bản năng. Dù tuổi đời còn rất trẻ, Chloe Grace Moretz đã giành đề cử Oscar và được xếp vào thế hệ 9x tiềm năng của điện ảnh thế giới.

Hiếu Nguyễn
Theo VietNamNet
Categories: Cảnh-Đẹp | Leave a comment

Quân đội Mỹ tìm cách phát triển vũ khí mới đánh chìm tàu chiến Trung Quốc

Quân đội Mỹ tìm cách phát triển vũ khí mới đánh chìm tàu chiến Trung Quốc

Hải quân Mỹ năm 2017 sẽ khởi động chương trình OASuW Increment II để trang bị tên lửa chống hạm tiên tiến hơn, tấn công tàu chiến các nước đối thủ.

Mô phỏng tên lửa chống hạm tầm xa LRASM Mỹ tấn công

Tờ “Quan sát” Trung Quốc ngày 10 tháng 8 dẫn trang mạng “Lợi ích quốc gia” Mỹ ngày 8 tháng 8 đưa tin, tuần qua Hải quân Mỹ đã công bố tỉ mỉ kế hoạch đối phó Hải quân Trung Quốc, sử dụng tên lửa chống hạm phức tạp tạo ra ưu thế đối với tàu chiến Trung Quốc để kiểm soát khu vực.

Bắt đầu từ năm 2017, Hải quân Mỹ sẽ khởi động chương trình “OASuW Increment II”, mục đích là trang bị tên lửa chống hạm tiên tiến hơn, thay thế tên lửa chống hạm RGM-84 Harpoon cũ.

Ngày 5 tháng 8, tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế Washington, Phó Tư lệnh hệ thống tác chiến Hải quân Mỹ, trung tướng hải quân Joseph Aucoin cho biết, tên lửa chống hạm tầm xa (LRASM) sẽ tiến hành cạnh tranh với Tomahawk Block IV trong chương trình “OASuW Increment II”.

“Điều tôi kỳ vọng nhìn thấy là loại sức chiến đấu cần thiết này có thể tích hợp cho Tomahawk Block IV, đồng thời, tiến hành so sánh với chương trình tên lửa chống hạm tầm xa cũ, 2 loại tên lửa này sẽ là các phương án lựa chọn cạnh tranh với nhau của vũ khí tấn công thế hệ tiếp theo”.

Trang mạng “Lợi ích quốc gia” Mỹ trước đó từng cho biết, LRASM là một loại chương trình hợp tác giữa hải, không quân và Cơ quan nghiên cứu dự án phòng thủ tiên tiến của Mỹ (DARPA), cũng là chương trình tạm thời trước khi OASuW Increment II biên chế vào năm 2020.

Tên lửa chống hạm tầm xa LRASM Mỹ

LRASM do Công ty Lockheed Martin chế tạo, tầm bắn đạt 500 hải lý, có thể lắp đầu đạn xuyên thép 1.000 pound (khoảng 453 kg).

Loại tên lửa này chủ yếu cung cấp một loại năng lực cân bằng tầm xa dẫn đường chính xác cho hải, không quân Mỹ, đồng thời có thể sử dụng trong môi trường tác chiến điện tử phức tạp.

Để đạt được điểm này, ở tên lửa lắp các loại bộ cảm biến và hệ thống dẫn đường tự chủ (nguyên văn là semi-autonomous, LRASM có năng lực theo dõi radar chủ động ở đoạn cuối), có thể giảm sự lệ thuộc của tên lửa vào hệ thống tình báo, theo dõi và trinh sát (ISR), kết nối mạng và dẫn đường GPS.

Ngoài ra, loại tên lửa này còn có “khả năng sống sót đoạn cuối tiên tiến và khả năng sát thương chính xác, tránh được các biện pháp đáp trả tiên tiến của quân địch và tấn công các mục tiêu đã định”.

Tin tức từ Học viện hải quân Mỹ chỉ ra, hiện nay chỉ có LRSM phiên bản bắn từ máy bay, trong chương trình OASuW Increment II sẽ do hệ thống bắn thẳng đứng MK41 bắn, loại hệ thống này đều được trang bị trên các loại tàu khu trục tên lửa và tàu tuần dương tên lửa của Hải quân Mỹ.

Tên lửa chống hạm tầm xa LRASM Mỹ (ý tưởng)

Căn cứ vào thông tin từ Học viện hải quân Mỹ, Công ty Lockheed Martin đang tiến hành thử nghiệm đối với LRASM được bắn từ hệ thống MK41.

Mặt khác, đối với Tomahawk, chúng là vũ khí chủ yếu trong vài chục năm qua của Hải quân Mỹ, loại vũ khí dẫn đường chính xác này có thể bắn từ tàu chiến, tấn công mục tiêu mặt đất. Tên lửa này do Công ty Raytheon sản xuất, có tầm bắn khoảng 1.000 dặm Anh (1.500 km), có thể sử dụng trong môi trường phức tạp.

Trên trang mạng của mình, Công ty Raytheon cho biết “liên kết dữ liệu vệ tinh 2 chiều của phiên bản mới nhất (Tomahawk Block IV), khi đang bay, tên lửa có thể lựa chọn một mục tiêu khác – mục tiêu này khác với mục tiêu ban đầu. Mục tiêu thiết kế của Block IV là tiết kiệm chi phí và nâng cao sức chiến đấu”.

Công ty Raytheon còn cho biết: “Việc nâng cấp Tomahawk Block IV theo kế hoạch bao gồm: biện pháp thông tin được nâng cấp, đầu đạn mạnh hơn, đầu dẫn mới dùng để tấn công mục tiêu di động trên biển và trên mặt đất trong đêm tối và trong mọi điều kiện thời tiết”.

Tên lửa có khả năng điều chỉnh đường bay, đây là một trong những năng lực của Block IV, điều này làm cho tên lửa Tomahawk Block IV đã đáp ứng được nhu cầu của tên lửa chống hạm Hải quân Mỹ.

Tên lửa chống hạm Harpoon Mỹ

Trong cuộc thử nghiệm vào tháng 1 năm 2015, Tomahawk Block IV đã chọc thủng một lỗ trên tàu container di động (tàu này dùng làm bia ngắm). Thứ trưởng Quốc phòng Mỹ khi đó là Bob Walker miêu tả loại tên lửa này là “người làm thay đổi trò chơi”.

Brian Clark là nhà nghiên cứu cao cấp của Trung tâm đánh giá chiến lược và ngân sách, cũng là trung tá hải quân về hưu, ông bày tỏ tán thành đối với việc tiến hành cạnh tranh giữa LRASM và Tomahawk Block IV.

Ông nói: “Để LRASM và TASM (tên lửa chống hạm Tomahawk) tiến hành cạnh tranh vì chương trình OASuW Increment II là một ý tưởng rất tốt”. Ông cho biết, năng lực sống sót của TASM không bằng LRASM, nhưng rẻ hơn.

Brian Clark cho biết: “Một phương án lựa chọn khác chính là tên lửa tấn công hải quân của công ty Kongsberg Na Uy, tầm bắn và chi phí giống như LRASM, nhưng đã đưa vào sản xuất”. Đơn giá 2 loại tên lửa này đều khoảng 2 triệu USD.

Cuối cùng, Brian Clark đề xuất Hải quân Mỹ sử dụng cùng một loại tên lửa tiến hành tấn công đối đất và tác chiến chống hạm, như vậy, các chỉ huy tàu chiến hải quân không nhất thiết vì nhiệm vụ cụ thể mà chỉ định tên lửa cụ thể, chỉ cần sử dụng một loại tên lửa thực hiện nhiệm vụ mà mình muốn là được.

Tên lửa hành trình Tomahawk Mỹ

Trang mạng “Lợi ích quốc gia” cho rằng, toàn bộ chương trình OASuW Increment II là do Hải quân Mỹ nhận thức được, tên lửa chống hạm của Mỹ có khoảng cách ngày càng lớn với các nước như Trung Quốc.

Các quốc gia đối thủ của Mỹ như Trung Quốc đều đã trang bị tên lửa chống hạm tầm bắn xa hơn so với Mỹ. Điều này làm cho tàu chiến Hải quân Mỹ không thể tấn công tàu địch ngoài tầm bắn của nó.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?api_key=&channel_url=http%3A%2F%2Fstatic.ak.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2F7tUlZKGPU61.js%3Fversion%3D41%23cb%3Df310571584%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff1ceaac924%26relation%3Dparent.parent&colorscheme=light&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fxung-dot-chien-tranh%2F2559-quan-doi-my-tim-cach-phat-trien-vu-khi-moi-danh-chim-tau-chien-trung-quoc.html&locale=vi_VN&numposts=5&sdk=joey&skin=light&width=550

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Muốn to bằng… con bò!

Muốn to bằng… con bò!

Hà Sĩ Phu

Tôi cứ nhớ mãi hồi còn học lớp Dự bị (cours preparatoire, tương tự như lớp 2 lớp 3 bây giờ), vớ được cuốn thơ song ngữ “Thơ ngụ ngôn La Fontaine” (Les fables de La Fontaine), đọc lấy đọc để, đọc đi đọc lại, khoái trá. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch thơ rất dễ nhớ, mà những tranh minh họa của họa sĩ Mạnh Quỳnh theo kiểu comique (hý họa) thì quá gây ấn tượng, xem một lần là nhớ đến già. Một trong những bài gây ấn tượng nhất có lẽ là bài “Con nhái muốn to bằng con bò”:

Con nhái nom thấy con bò,
Hình-dung đẹp-đẽ, mình to béo tròn.
Nhái bằng quả trứng tí-hon.
Lại toan cố sức bằng con bò vàng.
Ngậm hơi, cổ bạnh, bụng trương;
Kêu: – Chị em đến xem tường cho ta.
Đã bằng chưa, chị trông, nà?
Bạn rằng: – Còn kém!  Nhái đà phồng thêm;
Hỏi rằng: – Được chửa, chị em?
Bạn rằng: – Chưa được; Phồng thêm ít nhiều.
– Chị ơi! Còn kém bao nhiêu?
Bạn rằng: – Còn phải phồng nhiều. Kém xa!
Tức mình, chị nhái oắt ta,
Lại phồng bụng quá vỡ ra chết liền
…     

Hồi ấy còn trẻ con, thấy khoái thì xem, nào có hiểu gì ý nghĩa sâu xa. Thế mà nay, chỉ còn 4 năm nữa đã thành “ông lão 80”, tôi mới  đột nhiên nhớ lại.

Chả là bây giờ thấy cái gì người ta cũng muốn to, cũng muốn… hoành tráng khủng khiếp. Ừ thì con đường to để xe cộ đi cho dễ, cái siêu thị to để khách vào mua cũng sướng, cái tháp truyền hình thật cao để phủ sóng được xa, tốt thôi! Nhưng cái bánh chưng cũng muốn khổng lồ để vào Guinness, mà nhân làm bằng tấm xốp polyme thì để cho ma nó ăn à? Cả chiếc bánh dày, tô hủ tiếu, cái bánh tét cho đến cả chai rượu… cũng muốn khổng lồ nhất thế giới thì thật là… điên!

Xin lưu ý rằng ngay cả với những công trình lớn lao hữu ích thì cũng phải phù hợp với điều kiện và khả năng thực tế, không thể bắt chước những nước quá giàu, và nếu dùng kinh phí nhà nước (tức là của nhân dân) thì vẫn phải lắng nghe hoặc trưng cầu ý kiến của dân.

Huống chi, nay lại đến chiến dịch “tượng đài Bác Hồ”, tỉnh nào cũng ganh nhau sao cho có cái quảng trường thật rộng, có tượng “Bác” thật to, mà to đến mức tiêu tốn “kinh phí 1.400 tỷ đồng” thì xin thưa, nói khí vô phép chứ, thối không ngửi được ạ!

Nước mình còn thuộc loại nước lạc hậu, dân quá nghèo, sao không thương những em bé phải trượt ròng rọc qua sông đi học, những mẹ già nhặt rác kiếm sống qua ngày, những bệnh nhân phải chen nhau nằm cả dưới gầm giường bệnh viện, những nam nữ thanh niên nghèo phải đi làm như nô lệ khắp nơi… mà lại rửng mỡ định tự tiện đổ 1.400 tỷ đồng như “tiền chùa” vào một đại công trình không xuất phát từ nhu cầu thiết thực và từ mọi mặt của thực tiễn xã hội, nhất là nhận thức và tâm lý của xã hội hôm nay?

Người ta có thể đặt ra nhiều câu hỏi về nguyên nhân của bệnh dịch thích “hoành tráng giật gân” hiện nay nói chung và về tượng đài HCM nói riêng.

– Hoặc là háo danh muốn được ghi vào kỷ lục?

– Hoặc là tư duy nhiệm kỳ muốn để lại dấu ấn cá nhân thời mình tại chức?

– Hoặc về chính trị, muốn tự cứu bằng cách bao phủ xã hội bằng một hình tượng gọi là chủ nghĩa yêu nước đặc hiệu Việt Nam thoát khỏi hệ Mác-Lê đã hết thời?

– Hoặc là nương theo chủ trương chính trị ấy để tham nhũng mưu lợi riêng?

– Hoặc đây là  phàn ứng ngược của mặc cảm tự ty, tự gồng lên cho vĩ đại , tự tô vẽ, tự dối mình, hòng dối người, tự mê mình mà tự sướng, hòng che đậy khỏa lấp thực trạng bất lực, thấp kém, như cái bánh chưng khổng lồ bất chấp ruột bằng polyme độc hại?

Dẫu là nguyên nhân nào thì đây cũng là một hiện tượng dở, tiêu cực, nên tránh, nên dừng, nên bỏ. Song, điều đáng buồn là hầu như tất cả các nguyên nhân tiêu cực nói trên đều hiện hữu, đều ở cùng một phía và cộng hưởng với nhau thành sức mạnh để chống lại mọi tiếng nói tỉnh táo của lương tri, chẳng biết rằng khoe tượng đài cho lắm chính là tự khoe nền độc tài!

Trở lại bài thơ ngụ ngôn, tại sao anh hề tội nghiệp muốn to bằng con bò kia lại là con nhái mà không phải một con gì khác? Vì nó là con vật biết mình nhỏ bé quá thì đã đành, nhưng sao không phải là con chuột, con rắn, con chim…? Chim, chuột , rắn… không thể có ảo tưởng lớn bằng con bò vì chúng tự thấy mình không thể. Nhưng chàng nhái được trời phú cho những “ưu điểm” dẫn nó đến tự huyễn hoặc. Tác giả đã mô tả 3 năng lực ấy: Ngậm hơi, cổ bạnh, bụng trương! Quả là chỉ anh nhái bén mới có 3 ưu điểm khác đời này, chút tài năng bẩm sinh rốt cuộc đã làm hại nó.

Cuối cùng La Fontaine (*) cũng trở lại với xã hội con người:

      Ở đời lắm kẻ thật điên,
Sức hèn lại muốn tranh tiên với người.
Dại thay những thói đua đòi
Vinh gì cuộc rượu trận cười mà ganh.
Để cho cơ-nghiệp tan-tành.
 

Những bài thơ ngụ ngôn đã ra đời cách đây hơn 300 năm mà sao như đang nói cho xã hội hôm nay? Ba trăm năm là bước tiến rất xa về kinh tế, về khoa học – kỹ thuật nhưng là khoảng cách không đáng kể về bản tính, về thói đời và nhân cách con người, về cuộc giằng co giữa “thú và nhân”, giữa thiện và ác.

Văn minh về khoa học-kỹ thuật phát triển nhanh ư, thì cả Thiện và Ác đều dùng những thành quả ấy làm công cụ cho mình. Công cụ ngày càng tinh vi và hữu hiệu chỉ càng khiến cho cuộc đấu tranh ngày càng gay cấn và ngụy trang phức tạp hơn thôi. Cái Ác ngày càng đội lốt Thiện một cách gần như hoàn hảo khiến cho giới duy cảm càng dễ bị lừa.

Nhưng xã hội càng bị lừa thì sự duy lý cũng được hun đúc thêm để ngày càng sắc sảo. Cứ thế, đấu tranh để tiến hóa là con đường bất tận.

 

Thế kỷ 21, dù Internet với những bàn phím đã gom trí thức cả loài người vào một tập đại thành khổng lồ, dù con người đã bay tới những hành tinh xa lắc thì những câu chuyện ngụ ngôn viết bằng lông ngỗng thuở xưa vẫn mãi là những viên đá lát đường nhận thức, chẳng bao giờ cũ.

Trước mắt ta những con nhái và những con bò vẫn nhởn nhơ vô tình nhắc mãi bài thơ cuộc đời “Dại thay những thói đua đòi, Vinh gì cuộc rượu trận cười mà ganh…”.

Đà Lạt 8-8-2015

H.S.P.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.