Cố đồng đạo Nguyễn Văn Ba (tự Tấn)


-Thời gian đã thắm thoát trôi qua như giấc mộng, đã ngót 43 lần thu rơi lá đổ, hình bóng người Tu sĩ thân quen trong làng đạo PGHH của chúng ta, đã vắng bóng nghìn thu!!! không còn hiện hữu trên cõi đời nữa đó là ông: Nguyễn Văn Ba tên thường gọi là Ba Tấn, ông sinh năm Tân Mùi (1931) tại xã Thới Long, huyện Phong Phú, tỉnh Phong Vinh nay là phường Long Hưng, quận Ô Môn, TP Cần Thơ, ông sinh trong một gia đình bần nông, con của ông Nguyễn Văn Chơn và bà Huỳnh Thị Trâm, vì hoàn cảnh gia đình nghèo thiếu trước hụt sau… thương cha mẹ già ngày đêm cực khổ, để tìm kiếm sinh nhai, mưu sinh trong cuộc sống ông phải rời khỏi mái trường xưa của tuổi ấu thơ, khimới học được lớp 3 trường làng nhưng ông cũng thấy đủ để nhận thức về cuộc đời. Năm 1947 TD Pháp thất bại nặng nề trên bán đảo Đông Dương, là người con của dân tộc VN ông cũng tham gia vào kháng chiến để giành lấy nền độc lập tự do cho nòi giống, rạng rỡ trước năm châu lúc đó ông vừa tròn 17 tuổi. Ông chiến đấu rất kiên cường và dũng cảm đến năm 1954 Ngộ đình Diệm mở chiến dịch tiêu diệt giáo phái, ông đã ngán ngẫm kiếp phù sinh đau khổ thế pháp quy-y, nhất tâm tu-hành, từ bỏ lợi danh, xa lìa tình ái, rài đây mai đó học hỏi Kệ kinh và Giáo lý để áp dụng vào đời sống tu hành..
Đến năm 1963 sau khi chế độ độc tài Ngô Đình Diệm bị lật đổ, cơ cấu giáo hội được phục hưng trở lại, đến năm 1967 ông đã đắc cử trưởng Ban Phổ thông Giáo lý PGHH huyện Phong Phú, tỉnh Phong Vinh (Cần Thơ). Ông hăng sai mở nhiều khóa học đào tạo Giảng viên truyền bá Gíáo lý PGHH, lúc bấy giờ bước chân ông đi theo tiếng gọi thiêng liêng của sứ mạng mà đấng từ Tôn sai khiến.. vì nghiệm xét cuộc đời đầy nguy biến, thấy chúng sanh chìm đắm chơi-vơi trong bể trầm luân khổ ải ông đã hy sinh thân, cao cả giúp đời, đem Đuốc-huệ sáng-soi toàn thế giới, cuộc sống tu hành của ông rất đơn giản:

“Một ngày nọ đói no ai hiểu thấu,
Gọi xả thân cầu đạo chẳng màn chi.
Mặc trong mình võn vẹn bộ tam y,
Không chất chứa những điều chi cái khó.
Đầu đội trời mới thành người sĩ khó,
Chân đạp đất mới thành kẽ bằng tăng.
Gương hi sinh cao cả mấy ai bằng,
Dầu sống thác dầu gian lao chẳng kể”.

– Ông đã nói lên gương hạnh và tâm nguyện của mình:
“Đầu đội trời đội cả muôn loài,
Chân đạp đất đập tan phiền não.
Đội sanh chúng khỏi vòng sanh lão,
Đạp cho tan địa ngục trần gian.
Đội sinh linh đến cảnh niết bàn,
Đạp cho hết xích xiềng thế tục.
Dầu gặp cảnh gian truân câu hút,
Chẳng sờn lòng trên bước hóa duyên”.

-Trên bước đường truyền bá chánh pháp của Đức Tôn Sư, ông không ngại sự gian khổ nhưng nay số phận đã an bài trên hành trình dâng-du hóa- chúng, chẳng mai ông bị tai nạn giao thông rất nặng nề, nhưng vì lòng từ bi sẵn có nơi cõi lòng ông, ông không làm khó dễ cho người gậy tai nạn, lúc đó ông về nhà dưỡng bệnh.. tháng giêng năm Tuất Hợi (1971) trong lúc ông đang thuyết giảng:– trả lời nghi vấn giáo lý PGHH tại xã Tân Phước – huyện Đức Thành – tỉnh Sa Đéc nay thuộc huyện Lai Vung – tỉnh Đồng Tháp, ông phải cáo lỗi trên diễn đàn và ngất sỉu trước công chúng! Bệnh tình của ông lúc bấy giờ trở lại nặng thêm hơn, ông được đồng đạo đưa vào điều trị tại bệnh viện Long Xuyên, các Y Bác sĩ tận tình điều trị nhưng hỡi ôi lực bất tồng tâm trước căn bệnh ngặt nghèo nguy hiểm của ông.
– Đồng đạo đưa ông về nhà an dưỡng, ông rất tỉnh táo và cho mời hết đồng đạo và các ban phổ thông giáo lý trực thuộc
dưới quyền ông về họp mặt vào ngày 24 tháng giêng năm Tuất hợi (1971) và cũng chính ngày ấy đối với người tín đồ PGHH là trăm năm đeo vết thương lòng nơi đây.
Ông đã trút hơi thở cuối cùng! chấm dứt cuộc đời ở cõi thế gian, lúc đó đúng vào giờ Ngọ ngày 24 tháng giêng năm 1971, trước khi lâm chung ông đã đọc lên hai câu giảng của Đức thầy:

“Đến lâm chung quả lành đâu mất,
Cõi Tây phương chư phật đợi chờ”.

– Giờ đây thân xác của cố đồng đạo Nguyễn Văn Ba (tự Tấn) đã vùi sâu nơi lòng đất lạnh, nhưng hồn thiêng của ông đã an lành nơi cõi phật đúng như lới Đức Huỳnh Giáo Chủ cho biết :

“Mãn kiếp hồng trần sanh lạc quốc,
Thưởng công niệm phật rất yên lành”.

– Đoàn hậu tấn chúng ta hãy noi theo gương ấy, để đạt được thành quả cuối cùng của cuộc đời tu hành:

“Kẻ chết đã yên rồi một kiếp,
Người sống còn tái tiếp noi gương”.

– Ngày hôm nay nhằm ngày (24 tháng giêng năm Qúy Tỵ) là ngày kỷ niệm lần thứ 42, ngày cố đồng đạo Nguyễn Văn Ba (tự Tấn) đạo hiệu “Giác quan” vãng sanh về cõi phật. Xinđồng đạo chúng ta hãy dành chút thời gian mật niệm về ông và cầu nguyện cho ông tăng thêm phần phẩm vị nơi cõi cực lạc, trời Tây.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam Mô A Di Đà Phật”.