Daily Archives: August 4, 2016

Vay tiền Trung Quốc làm đường cao tốc Vân Đồn-Mông Cái hay là muốn mở đường cho giặc dễ tràn vào cướp nước (1)

Vay tiền Trung Quốc làm đường cao tốc Vân Đồn-Mông Cái hay là muốn mở đường cho giặc dễ tràn vào cướp nước (1)

Đỗ Minh Tuấn

Hóa ra lại là Bộ GTVT nơi đang muối dưa ăn dần cái Dự án đường tàu cao tốc trên cao vay tiền TQ đội giá gấp ba lần mà có người đã tính ngàn năm sau tiền thu từ bán vé cũng không trả hết cả gốc và lãi. Âm mưu trấn yểm cố ý cho con đường vòng qua những chỗ linh thiêng của đất nước nơi chôn xác bọn Tàu xâm lựợc ngày xưa như khu vực Gò Đống đa, đường Nguyễn Trãi, khu mộ Kinh Dương Vương… ai cũng thấy rõ nhưng cả lũ vẫn làm ngơ vay tiếp làm con đường mới chưa cần thiết để mở đường cho giặc Trung Quốc dễ tràn vào cướp nước. Cái kế hoạch trấn lột của con cháu, mở đường đón giặc vào nhà của bọn quỷ “tư bản thân hữu” thấp thoáng dấu vết cái đường dây đưa Formosa vào Việt Nam thật trắng trợn, nhơ bẩn mà đại đa số nhân dân Việt Nam căm giận, lo âu và phỉ nhổ. Trên báo Dân trí có mục thăm dò ý kiến về dự án um sùm này đã có hơn 98% người phản đối. Vậy chúng nó cứ cố đấm ăn xôi thì dân sẽ để yên sao?

Sự tham lam coi thường lòng dân, coi thường vận mạng đất nước, coi thường tương lai con cháu của nhóm lợi ích này đã làm bẩn cả kỳ họp đầu tiên của Quốc hội, khi tạo ra tình huống giống như có kẻ ngậm nước bọt Trung Quốc nhổ vào kỳ họp mà nhân dân đang hào hứng theo dõi này. Khóa QH trước Tập Cận Bình đã nhổ nước bọt vào Micro phòng Diên Hồng, làm bẩn cả biểu tượng dân chủ rực rỡ của cha ông. Nay bọn Trung Quốc giấu mặt lại truyền nước bọt qua các nhóm tư bản thân hữu cộng sinh với chúng để bọn này nhổ vào ekip lãnh đạo mới ngay sau khi họ thực hiện lời thề nguyện thiêng liêng. Thật đáng tiếc cho sự trong trắng thiêng liêng của Nhà Quốc hội, vừa mới mở tiệc mừng tương lai hứa hẹn với ekip mới ít nhiều khác biệt đã phải dọn rác của các nhiệm kỳ trước, bàn toàn những chuyện hót phân, dọn chất độc do Formosa thải ra và chuyện có nên cho đặt tiếp phân Trung Quốc mà ekip cũ bưng vào lên bàn tiệc mới hay không?

Đ.M.T.

(Facebook Đỗ Minh Tuấn)

(1) Đầu đề do BVN đặt

1. Trung Quốc cho vay 300 triệu USD làm cao tốc: Đừng vội mừng

Liên quan khoản vay 300 triệu USD xây cao tốc Vân Đồn-Móng Cái, các bộ liên quan đều đề nghị đàm phán lại với Trung Quốc về điều kiện và lãi suất. Bởi “quả đắng” từ dự án đường sắt Cát Linh – Hà Đông vẫn còn đó. Các chuyên gia cũng cảnh báo cẩn trọng với những điều khoản đi kèm vốn vay từ Trung Quốc.

Đừng vội mừng

Ngày 31/7, trao đổi với PV Tiền phong, Bộ trưởng KH&ĐT Nguyễn Chí Dũng cho biết, Bộ KH&ĐT đã có văn bản xin ý kiến các bộ, ngành liên quan về khoản vay hơn 300 triệu USD của Trung Quốc cho dự án xây cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (Quảng Ninh).

“Khi trả lời Bộ KH&ĐT, các bộ đều thống nhất phải đàm phán lại với Trung Quốc rồi mới quyết định vay hay không, do điều kiện đưa ra trong khoản vay chưa tốt, như lãi suất còn cao, phải chỉ định thầu với nhà thầu Trung Quốc…”, ông Dũng nói.

Theo ông Dũng, số tiền 300 triệu USD mà Bộ GTVT đề xuất vay Trung Quốc nằm trong 1 hiệp định Chính phủ 2 nước ký cách đây vài năm. “Đây là khoản vay Trung Quốc đề xuất (cho Việt Nam vay), nên 2 bên đang xem xét, chủ yếu vẫn là điều kiện vay chưa thuận lợi”, ông Dũng nói thêm.

Theo người đứng đầu ngành Kế hoạch Đầu tư, những bài học từ các dự án sử dụng vốn vay Trung Quốc như đường sắt Cát Linh – Hà Đông đều để chúng ta phải cân nhắc, tính toán chuyện vay hay không.

Theo ông Dũng, các khoản vay ưu đãi nước ngoài thường kèm nhiều điều kiện, nên đôi khi giá đi vay không rẻ, nên phải tính toán cho hợp lý. “Tùy từng nhà đầu tư sẽ có các điều kiện đi kèm vốn vay, nhưng thường các nhà đầu tư đa phương (như Ngân hàng Thế giới, Ngân hàng Phát triển châu Á – PV ) không quan tâm việc buộc nhà thầu phải là của họ, phải mua hàng hóa của họ… Nhưng nhà thầu song phương họ lại quan tâm điều này”, ông Dũng nói.

Tuy vậy, nếu sử dụng vốn vay trong nước sẽ phải chịu chi phí vay cao, dẫn tới hiệu quả đầu tư sẽ thấp, nên cũng phải cân nhắc. Vì vậy, theo ông Dũng, đi vay phải đảm bảo hài hòa lợi ích người đi vay và cho vay, giảm thiểu những điều kiện đi kèm và minh bạch, cạnh tranh lành mạnh, giảm chi phí không hợp lý.

Trong phần trả lời Bộ KH&ĐT, Bộ Tài chính cho rằng, các khoản vay ưu đãi của Trung Quốc đều có ràng buộc, như phải sử dụng nhà thầu, công nghệ, máy móc, thiết bị Trung Quốc. Trong khi đó, đầu tư xây dựng đường bộ cao tốc là dự án đầu tư phát triển có nguồn thu trực tiếp.

clip_image001

 

Tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông (Hà Nội) là bài học lớn về vốn ưu đãi Trung Quốc. Ảnh: Phạm Thanh

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/dau-tu/318604/trung-quoc-cho-vay-300-trieu-usd-lam-cao-toc-dung-voi-mung.html

2. Vay Trung Quốc 7.000 tỷ làm cao tốc: Tránh ‘vết xe đổ’ đường sắt Cát Linh-Hà Đông

Việc quyết định có vay của đối tác Trung Quốc trong dự án đường cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (Quảng Ninh) hay không đang được cân nhắc và đàm phán.

Theo Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư Nguyễn Chí Dũng, việc quyết định có vay của đối tác Trung Quốc số tiền 300 triệu USD, tương đương 7.000 tỷ đồng trong dự án xây dựng cao tốc Vân Đồn – Móng Cái (Quảng Ninh) hay không đang được cân nhắc và đàm phán.

Theo đó, nội dung đàm phán chủ yếu nhằm thay đổi điều kiện vay thuận lợi hơn, như mức lãi suất vay thấp hơn và bỏ chỉ định cho nhà thầu Trung Quốc.

clip_image002

Đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông dùng vốn ODA Trung Quốc

Trước thực tế, vay vốn ưu đãi Trung Quốc thường đi kèm rất nhiều điều kiện, nếu tính cộng những điều kiện này thậm chí giá đi vay không hề rẻ, trao đổi với báo chí Bộ trưởng Dũng cho rằng, điều kiện đi kèm vốn vay ưu đãi tùy nhà đầu tư.

Cụ thể, có nhà đầu tư đa phương không quan tâm việc buộc nhà thầu phải là của họ, phải mua hàng hóa vật tư của họ nhưng nhà thầu song phương lại quan tâm đến điều này. Do đó, vấn đề cần hài hòa lợi ích người đi vay và cho vay để giảm thiểu những rủi ro đi kèm nếu có.

“Trong dự án này, chúng ta đang cố gắng đàm phán không chỉ định thầu là nhà thầu Trung Quốc, tất cả phải đấu thầu công khai. Đạt được điều kiện này thì sẽ tăng hiệu quả của dự án”, Bộ trưởng Dũng cho hay.

Hiện, các chuyên gia kinh tế cũng đưa ra nhiều lưu ý liên quan đến đề xuất này từ phía Trung Quốc chủ yếu liên quan đến hiệu quả dự án, vấn đề lãi suất và đặt vấn đề phía Trung Quốc liệu có chỉ định thầu, dây dưa, đội vốn dự án,…

Theo chuyên gia kinh tế, TS. Đinh Thế Hiển, trước khi đề cập đến nguồn vốn 300 triệu USD thì vấn đề cần xem dự án cao tốc Vân Đồn – Móng Cái có quan trọng hơn các dự án khác hay không, nếu con đường chưa thật cần thiết và làm vì có vốn vay điều này sẽ khiến ngân sách trở nên căng thẳng hơn.

clip_image003

Từ trái qua: TS. Lê Đăng Doanh, TS. Đinh Thế Hiển, TS. Lưu Bích Hồ

“Có rất nhiều con đường làm ra vì có nguồn vốn làm nhưng nguồn vốn ở đâu thì cũng đưa về nợ ngân sách cũng là nợ, có nhiều con đường ở miền Bắc rơi vào tình huống này, đầu tư quá nhiều nhưng không hiệu quả”, ông Hiển nói.

Cũng theo vị chuyên gia này, nhập siêu từ Trung Quốc trong bối cảnh tái cấu trúc thương mại thì đẩy mạnh thương mại với Trung Quốc là chưa cần thiết trong khi tại phía Nam, nhiều hạ tầng như tại Đồng bằng sông Cửu Long, Tây Nguyên đầu tư chưa đạt, thiếu các con đường có động lực kết nối. Do đó, theo ông trong bối cảnh ngân sách khó khăn, cao tốc Vân Đồn – Móng Cái nên để lại sau tập trung vốn đầu tư các con đường trọng điểm phía Nam.

Ông Hiển cũng thẳng thắn chỉ ra những nhược điểm của các dự án vốn vay Trung Quốc, không được giám sát chặt chẽ như WB, IMF… từ đó khiến khoản vay không đưa đến đúng công trình, các nước không thấy hiệu quả nên đã “dị ứng”.

Ở Việt Nam, ông cũng cho rằng có quan điểm là không nên vay Trung Quốc do quản lý khoản vay không minh bạch, khác với khoản vay thương mại thuận mua vừa bán, rõ ràng và không có yếu tố gì khác và phía vay được chủ động sử dụng.

TS. Hiển cũng chia sẻ, tại Việt Nam, hầu hết các dự án vốn vay Trung Quốc đều đội vốn công trình và kéo dài thời gian. “Chưa thấy dự án nào vốn vay Trung Quốc, nhà thầu Trung Quốc mà trọn vẹn, hoàn thành đúng tiến độ, hiệu quả mà thường đội vốn, kéo dài. Hầu hết các khoản vay đều kèm theo các điều kiện thi công, nhà thầu Trung Quốc”, ông Hiển nói.

Đồng quan điểm, TS. Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương (CIEM) cũng cho biết, nếu vay ưu đãi Trung Quốc, Việt Nam có thể phải chấp nhận phương án thi công, thiết kế, nhân công, nhà thầu Trung Quốc.

“Không ngoại trừ trường hợp phía Trung Quốc cho vay không đủ tiền, dây dưa đội vốn công trình, chẳng hạn như đối với dự án đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông”, ông Doanh cảnh báo.

Cũng dẫn bài học đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông, theo TS. Lưu Bích Hồ, nguyên Viện trưởng Viện chiến lược phát triển (Bộ Kế hoạch và Đầu tư), không áp dụng điều kiện thực hiện dự án theo hình thức hợp đồng EPC với nhà thầu Trung Quốc. “Đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông là một bài học, về tình trạng đội vốn, nhà thầu Trung Quốc quyết định toàn bộ”, ông nói.

(Theo Bizlive)

Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/dau-tu/318560/vay-trung-quoc-7-000-ty-lam-cao-toc-tranh-vet-xe-do-duong-sat-cat-linh-ha-dong.html

3. Lại vay tiền của giặc, dọn đường cho cướp!

clip_image004

CTV Danlambao – Bộ Giao thông Vận tải đang dự định sẽ vay Trung cộng 300 triệu USD để xây dựng đường cao tốc Vân Đồn-Móng Cái dài 96 km. Dự tính này đang được Bộ Kế hoạch và Đầu tư đề nghị với Bộ Tài chính đàm phán với Trung cộng về mức lãi và điều kiện vay trong đó có điều kiện phải là nhà thầu Trung Cộng được chỉ định thực hiện dự án.

Khi được hỏi tại sao nhà nước không tìm nguồn vốn nội địa thì ông Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng cho biết vay vốn trong nước thì sẽ phải chịu chi phí vay cao.

Câu hỏi cần được đặt ra là tại sao Trung Cộng đổ tiền cho vay với lãi suất rẻ vào các công trình xây dựng của Việt Nam.

Câu trả lời là Trung Quốc muốn cho vay xây dựng cao tốc Vân Đồn-Móng Cái để dùng tuyến đường này và cảng Vân Đồn vận tải hàng hóa nhập vào Việt Nam. Tức là Trung Cộng cho Việt Nam mượn tiền nhưng nhà thầu họ xây dựng, vừa tạo công ăn việc làm cho dân Tàu, thu nhập đến từ tiền Việt Nam vay của chính họ, vừa lấy lại tiền cho vay sau này, vừa tiêu thụ những nguyên vật liệu dư thừa và vừa sử dụng công trình này cho nhu cầu thương mại của họ.

Quan trọng hơn cả là Vân Đồn là địa điểm chiến lược về kinh tế, quốc phòng của vùng biển sát cạnh với Trung cộng:

clip_image005

Từ đó một câu hỏi khác cũng nổi lên: tại sao đảng và nhà nước cứ tiếp tục quay sang kẻ xâm lược để kéo họ vào những dự án xây dựng của Việt Nam?

Câu hỏi này chỉ có Nguyễn Phú Trọng và các thành viên Bộ Chính trị Đảng CSVN mới có thể trả lời chính xác.

Khi được hỏi tại sao nhà nước không tìm nguồn vốn nước ngoài (không là Trung Cộng) thì cũng Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng cho biết là thường đi kèm rất nhiều điều kiện.

Ông không cho biết những điều kiện đó là gì, có khó khăn và bất lợi cho Việt Nam như điều kiện phải sử dụng nhà thầu, công nghệ, máy móc, thiết bị của Trung Quốc mà Bắc Kinh luôn dùng nó làm “chỉ nam” cho mọi cuộc vay nợ từ trước đến nay?

Được biết đây không phải là lần đầu tiên Bộ GTVT đề xuất vay tiền Trung Cộng để thực hiện dự án. Từ đầu năm 2016, chính Đinh La Thăng lúc ấy trong vai trò Bộ trưởng đã có công văn gửi Thủ tướng bấy giờ là Nguyễn Tấn Dũng để xin chấp thuận: “Bộ Giao thông vận tải đề nghị Thủ tướng chấp thuận chuyển thầm quyền quyết định đầu tư và vận động vay vốn ODA Trung Quốc để thực hiện đầu tư đoạn tuyến đường cao tốc Vân Đồn-Móng Cái từ UBND tỉnh Quảng Ninh về Bộ Giao thông vận tải theo chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ tại văn bản 2529/VPCP-HTQT ngày 25/11/2015 nêu trên, Bộ Giao thông vận tải sẽ phối hợp với UBND Quảng Ninh trong quá trình triển khai thực hiện đầu tư đoạn tuyến này”.

Cho nên, không cần biết ai là thủ tướng, bộ trưởng, bộ chính trị cũ hay mới, tuyến đường Việt-Tàu và sứ mệnh mượn tiền của giặc để xây nhà cho giặc sử dụng vẫn được tiếp tục theo đúng sự nghiệp mà chủ tịch Hồ Quang phát huy.

30.07.2016

Nguồn: http://danlambaovn.blogspot.com/2016/07/lai-vay-tien-cua-giac.html

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tin tặc ở sân bay, ai rắc lông ngỗng Mỵ Châu?

Tin tặc ở sân bay, ai rắc lông ngỗng Mỵ Châu?

Lê Ngọc Sơn

Hãy xem hành động tin tặc là một hành động chiến tranh của những thế lực đen tối. Nó có thể đến từ những thế lực xưng là bạn tốt trước mặt, nhưng chìa dao sau lưng ta.

Bản chất của vụ tấn công vào hai sân bay lớn nhất của Việt Nam là Nội Bài, Tân Sơn Nhất, và sau đó là Đại học Kinh tế Quốc dân là những hành động mang tính chất của một cuộc chiến tranh điện toán. Dù đứng sau chúng là ai, về mặt chính sách vĩ mô chúng ta cần nghiêm túc tự vấn và có những sách lược bài bản bảo vệ lợi ích nước nhà, trên một mặt trận phi truyền thống.

Lên gác rút thang (thượng ốc trừu thê) là kế thứ hai trong 36 kế của Binh pháp Tôn Tử. Nội dung của kế này là cố ý tạo ra điểm có lợi cho đối phương để dẫn dụ kẻ địch “lên gác”, khiến chúng tiến vào chiến trường theo ý của bên bày mưu, sau đó “rút thang” để chặt đường lui của chúng. Kế này còn có một ý nghĩa khác: đặt quân của mình vào chỗ hiểm nguy, không có đường lui, buộc các binh sĩ phải dồn toàn tâm lực để đưa mình ra khỏi vùng hiểm nguy, chiến thắng kẻ thù. Năm xưa, Tôn Tẫn bày kế “lên gác rút thang” cho Bàng Quyên (là tướng nước Ngụy) buộc nước Sở với binh hùng, tướng mạnh phải khuất phục.

clip_image002

Màn hình tại khu vực làm thủ tục của sân bay Tân Sơn Nhất tối đen trong thời điểm bị tấn công.

Thiết kế hệ thống động lực cho một quốc gia là cực kỳ quan trọng. Để phát triển cần phải cải cách, sửa chữa các khuyết tật hệ thống vốn có của mình. Động lực cho cải cách chỉ có được khi lãnh đạo quốc gia, tổ chức nhận thức ra được nguy cơ sống còn trước những thách thức. Và thực tế, có nhiều quốc gia đã thiết kế hệ thống và vận hành hoàn hảo.

Lấy ví dụ Trung Quốc của thời điểm trước năm 1980, là một nước nghèo, quân đội hùng hậu nhưng lạc hậu ở cả phương diện kỹ thuật lẫn chiến thuật. Cuộc chiến tranh biên giới với Việt Nam năm 1979 mà Đặng Tiểu Bình phát động nhằm “dạy cho Việt Nam một bài học“ thực chất là áp dụng kế sách kế sách “lên gác rút thang“, thức tỉnh người Trung Quốc cải cách mạnh mẽ quân đội yếu kém của họ. Họ phải cải cách hay là sẽ phải thua trước những đối thủ khác – đó là một trong các mục tiêu khác của Đặng. Và rõ ràng, sau cuộc chiến phi lý và phi nhân nghĩa đó, Trung Quốc đã thức tỉnh để cải cách quân đội theo hướng hiện đại.

Rồi nhiều người đặt câu hỏi, vì sao mấy chục năm qua Hàn Quốc và Israel vẫn cứ để đất nước ở trong “tình trạng chiến tranh“ mặc dù họ là những quốc gia tươi đẹp, yên bình và phát triển rực rỡ? Phải chăng đó là một cách khác của việc áp dụng “lên gác rút thang“, khi người dân hiểu được nỗi lo sống còn, thì phải ra sức lao động, học tập để dồn sức cho việc vệ quốc và phát triển?!

Quay trở lại câu chuyện tin tặc tấn công 2 sân bay lớn nhất Việt Nam, cần xem đó là một cuộc chiến tranh phi truyền thống – chiến tranh điện toán (cyberwar), mà sự an nguy của quốc gia bị thử thách trong tình hình mới. Hãy thử tưởng tượng rằng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu các thông tin về đường bay, điều khiển tàu bay bị can thiệp? Sẽ ra sao nếu tin tặc nắm lấy các thông tin bí mật quốc gia? Sẽ ra sao nếu một đập thủy điện lớn, thậm chí tới đây là nhà máy điện hạt nhân (được quản trị bởi hệ thống máy tính) bị chiếm quyền điều khiển? Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đó là những thảm họa khủng khiếp, sự tàn phá của nó hơn tất cả mọi loại bom đạn, súng ống nào.

Vậy nên, hãy xem hành động tin tặc là một hành động chiến tranh của những thế lực đen tối. Nó có thể đến từ những thế lực xưng là bạn tốt trước mặt, nhưng chìa dao sau lưng ta. Nếu coi đây là những hành động “lên gác“, hãy “rút thang“ cho người dân thấy chúng ta cần phải cải cách sâu rộng hệ thống, ít nhất là lĩnh vực công nghệ thông tin.

Tôi còn nhớ câu chuyện vài năm về trước, khi còn là một nhà báo, tôi được một hãng viễn thông Việt Nam mời đến tham dự buổi ra mắt một dòng điện thoại mới, mà theo hãng này là “hàng 100% của Việt Nam”. Khi phần lễ chính xong, các nhà báo được mời tham quan khâu sản xuất tại nhà máy. Các đồng nghiệp đi tham quan dây chuyền, tôi tách đoàn đi một vòng khắp nhà máy. Và trước mắt tôi là ngổn ngang những thùng linh kiện bằng gỗ phía ngoài đề mác Huawei – một công ty sản xuất linh kiện và dịch vụ viễn thông của Trung Quốc. Một cảm giác chờn chợn khắp người, tôi quyết định ngừng đưa tin về sản phẩm đó, và thực tế đến nay dòng điện thoại được quảng cáo là “Made in Vietnam” này đã biến mất khỏi thị trường.

Chúng ta vô tư dùng những mặt hàng có nguy cơ đến bảo mật dữ liệu, bảo mật thông tin. Chuyện An Dương Vương bị tráo nỏ thần vì tin giặc vẫn đang là bài học cho thời hiện đại. “Nỏ đểu” bây giờ có thể là những con chip do thám tinh vi, ngày đêm âm thầm ăn cắp, thay đổi các dữ liệu. Trọng Thủy thời nay đóng vai được nhiều vai, theo nhiều cách: Đó có thể là những món lợi (vì nó rẻ hơn so với hàng của những quốc gia khác), nó cũng đến từ việc tham bát bỏ mâm của những kẻ tham nhũng.

Việc sử dụng các thiết bị điện tử và hệ thống phần mềm từ những nơi xuất cứ có nguy cơ cao, sẽ đưa tổ chức, quốc gia vào một thế hiểm nguy mới. Nó không khác nào hành động rắc lông ngỗng của Mỵ Châu. Việc này cần được xem xét nghiêm túc, và chặn đứng lại.

Một mặt, nhà nước hãy lường ước các nguy cơ để cải cách nền quản trị. Cần khuyến khích việc đào tạo đội ngũ công nghệ thông tin chất lượng cao, xóa mọi rào cản pháp lý nhằm tạo điều kiện để những người trẻ khởi nghiệp mạnh mẽ trong lĩnh vực này. Mặt khác, mỗi doanh nghiệp, cá nhân cần ý thức được mức rủi ro khi dùng những sản phẩm điện tử “hàng chợ“ (giá rẻ) có xuất xứ từ những vùng có nguy cơ cao về bảo mật.

Đôi khi, cần tỉnh táo để tự vấn, liệu có việc rắc lông ngỗng mách đường, hay có chăng “kẻ thù đang ở sau lưng ta”?! Đôi khi, sau những tình huống nguy nan, cần xem đó là hành động “rút thang“, như là một cách tạo động lực nhằm cải cách và tu chỉnh những nhược tật của nền quản trị quốc gia.

L. N. S.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Đòn cảnh báo của bà đầm thép đến Trung Nam Hải

Đòn cảnh báo của bà đầm thép đến Trung Nam Hải

Ân cắp công nghệ hạt nhân của các cường quốc Anh – Pháp mới là mục đích thực sự của Bắc Kinh khi quyết định tham gia dự án Hinkley Point C.

BBC ngày 1/8 đưa tin, Bắc Kinh tuyên bố sẽ không tha thứ cho những nghi ngờ của chính phủ Anh về các khoản đầu tư của Trung Quốc vương quốc sương mù, sau khi Số 10 phố Downing hoãn xem xét việc quyết định dự án điện hạt nhân Hinkley Point C mà Trung Quốc có 33,5% cổ phần trong đó.

Trước đó, nữ Thủ tướng Anh Theresa May cho rằng bà lo ngại cho an ninh quốc gia khi có Trung Quốc tham gia vào dự án điện hạt nhân thế kỷ này của nước Anh.

Ngay lập tức, London nhận được phản ứng khó chịu từ Bắc Kinh. BBC dẫn nguồn từ Tân Hoa Xã cho biết, Bắc Kinh không thể hiểu được “cách tiếp cận đáng ngờ về việc đầu tư của Trung Quốc”.

Tân Hoa Xã nhận định sự chậm trễ “không chỉ gây nghi ngại trong chính sách thu hút đối đầu tư nước ngoài của chính phủ Anh, mà nó con gây tổn hại cho “kỷ nguyên vàng” của mối quan hệ Trung Quốc – Anh quốc”.[1]

Tân Hoa Xã cũng cho biết: “Chính phủ Trung Quốc hoàn toàn hiểu và tôn trọng yêu cầu của chính phủ Anh cần có thêm thời gian để suy xét sự việc. Trung Quốc sẵn sang chờ đợi chính phủ Anh đưa ra một quyết định hợp lý và có trách nhiệm.

Nhưng Trung Quốc không thể chấp nhận bất cứ lời buộc tội nào, phủ nhận sự chân thành của mình và luôn đảm bảo cho một hợp tác hai bên cùng có lợi”.

Dự án điện hạt nhân Hinkley Point C được khởi phát ý tưởng từ thời chính phủ của cựu Thủ tướng Tony Blair vào năm 2008 khi nước Anh tìm kiếm nguồn năng lượng mới ổn định.

Dự kiến tổ hợp nhà máy điện hạt nhân này sẽ hoạt động trong 60 năm, được kỳ vọng sẽ cung cấp 7% lượng điện cho nước Anh và người dân chỉ phải trả một giá điện trong vòng 35 năm.

Tổng vốn đầu tư cho dự án này là 18 tỷ bảng (khoảng 24,5 tỷ USD) được trao cho Công ty của Pháp EDF – đơn vị chuyên thực hiện các dự án điện hạt nhân của Pháp – triển khai. [2]

Tuy nhiên, do Công ty EDF khó khăn về nguồn vốn nên Dự án Hinkley Point C liên tục bị dời lại.

Đến hạ tuần tháng 9/2015, khi Bộ trưởng Tài chính Anh lúc đó là ông George Osborne có chuyến thăm Trung Quốc và nước Anh đã đồng ý để Trung Quốc tham gia vào dự án với 33,5% cổ phần.

Tháng 10/2015 Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có chuyến thăm chính thức nước Anh, mở ra “kỷ nguyên vàng” cho quan hệ Trung – Anh và Hinkley Point C được xem là dấu mốc khởi phát cho kỷ nguyên vàng ấy. [4]

Song dự án Hinkley Point C đã bị một số thành viên Nội các nghi ngại, thậm chí phản đối, trong số đó có Bộ trưởng Nội vụ Theresa May.

Mặc dù vậy, bộ ba Thủ tướng Cameron – Bộ trưởng Tài chính George Osborne – Bộ trưởng Năng lượng Amber Rudd vẫn quyết định đồng ý cho Trung Quốc tham gia vào dự án điện hạt nhân thế kỷ này.

Thậm chí bà Rudd còn muốn Bắc Kinh nắm vai trò chủ đạo trong việc xây các nhà máy điện nguyên tử mới ở Anh.

Theo dự kiến thì ngày cuối tháng 7/2016 sẽ chính thức ký kết thoả thuận về Dự án Hinkley Point C và tháng 9/2016 sẽ khởi công. Vậy nhưng, chỉ vài giờ trước khi thoản thuận được ký kết, chính phủ của nữ Thủ tướng Theresa May đã tuyên bố tạm thời dừng lại việc ký kết.

Nguyên nhân được nhận diện là sự lo ngại về an ninh của nước Anh khi có Trung Quốc tham gia vào dự án, bởi người Anh cho rằng kỹ thuật điện hạt nhân của Trung Quốc chưa được kiểm chứng.

Tuy nhiên, cá nhân người viết cho rằng, việc dự án Hinkley Point C bị đình lại có nhiều nguyên nhân chứ không chỉ là an ninh cho nước Anh hay sự tốn kém, không hiệu quả của dự án này.

Ngăn chặn nguy cơ từ sai sót của Thủ tướng Cameron biến thành hậu hoạ cho nước Anh

Người viết cho rằng, chính phủ của cựu Thủ tướng Cameron đồng ý để Trung Quốc tham gia vào dự án Hinkley Point C không thể được xem là sự lựa chọn hợp lý.

Một phần là bởi kỹ thuật điện hạt nhân của Trung Quốc chưa đạt tới trình độ theo như mong muốn của người Anh, một phần bởi sự lựa chọn kiểu như “bắt cóc bỏ đĩa”.

Cả Bắc Kinh và London đều không có quá trình chuẩn bị cho sự việc này, do vậy đây là một sự lựa chọn mạo hiểm của chính phủ Anh. Biết là mạo hiểm sao ông Cameron vẫn quyết đính định? Người viết cho rằng tất cả đều nằm ở nguy cơ Brexit.

Ngược dòng thời gian, tháng 1/2013 Thủ tướng David Cameron hứa với cử tri nước Anh sẽ có một cuộc trưng cầu dân ý về việc ra đi hay ở lại EU, nếu đảng của ông đạt được đa số trong cuộc bầu cử ngày 7/5/2013.

Kết quả đảng Bảo thủ thắng cử. Vì vậy, ngày 13/5/2013, đảng Bảo thủ công bố dự luật Trưng cầu dân ý về EU (gọi tắt là HC Bill 11). [6]

Dự luật HC Bill 11 đã được Nghị viện Anh thông qua và ngày 23/6/2016 được chọn là ngày diễn ra cuộc trưng cầu dân ý về Brexit hay None – Brexit.

Tuy nhiên, với tình hình trong nước và quốc tế có nhiều thay đổi trước khi diễn ra trưng cầu dân ý, Thủ tướng Cameron đã dự cảm được việc phần đông người dân xứ sương mù sẽ chọn Brexit.

Điều đó cũng đồng nghĩa với sự nghiệp chính trị của ông sẽ khép lại. Ông Cameron sẽ trắng tay theo canh bạc cuộc đời này.

Đương nhiên ông Cameron sẽ không chấp nhận điều ấy, Nhưng phải làm sao, nhờ vả ai? Hoa Kỳ đã chuyển hướng về Châu Á – Thái Bình Dương và quan hệ London – Washington không còn thân thiết như dưới thời cặp đôi Bush – Blair.

Với Nga thì Anh đang nằm trong liên minh cấm vận nước này. Còn Pháp, nếu Brexit diễn ra thì Cameron không thể là người bạn gần gũi được nữa.

Trong 4 thành viên thường trực còn lại của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, chỉ có Trung Quốc là nơi mà Cameron hy vọng có thể cứu vãn sự nghiệp của mình, dù Brexit hay None – Brexit.

Một chức vị như đặc sứ Trung Đông của Tony Blair với đầy bổng lộc có thể nhận diện là ước muốn của Cameron, nhưng nếu không có 1 trong 5 thành viên của “bộ Ngũ quyền lực” đề cử thì ước mơ sẽ chỉ là mơ ước.

Cameron chọn Trung Quốc để làm “bà đỡ” cho hậu vận của ông. Việc xây dựng “kỷ nguyên vàng” với Trung Quốc ngay từ khi cuộc trưng cầu dân ý chưa diễn ra cho thấy ông Cameron đã từng bước chuẩn bị cho hậu vận của mình.

Vì vậy, việc nữ Thủ tướng May hoãn lại, thậm chí có thể đình lại dự án Hinkley Point C không chỉ làm Bắc Kinh phật lòng mà còn khiến cho Cameron thất vọng, tình bạn vàng David Cameron – Tập Cận Bình có thể sẽ kết thúc vì Trung Quốc bị hất khỏi dự án Hinkley Point C.

Ông David Cameron mời bia ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm chính thức Vương quốc Anh, ảnh: CNN.

“Magaret Thatcher Đệ nhị” đã quyết định chấm dứt cơ hội cho Cameron một ngày nào đó có thể quay trở lại Số 10 phố Downing, cũng như muốn kết thúc sớm sự nghiệp chính trị của đồng minh một thời để tránh hậu hoạ cho nước Anh.

Tránh thất bại như bài học Hồng Kông khi Trung Nam Hải nuốt lời

Năm 1984, khi chính phủ Anh của Thủ tướng Magaret Thatcher phải chấp thuận trả Hồng Kong về cho Trung Hoa đại lục vào năm 1997, điều đó được xem là thất bại của “Bà đầm thép” trước nhà lãnh đạo “thấp bé” Đặng Tiểu Bình.

Tuy nhiên, việc giữ cho Hồng Kông được hưởng quy chế riêng trong 50 năm với hình thức “một nhà nước hai chế độ” được xem là thành quả của cố Thủ tướng Thatcher trong việc đảm bảo ổn định cuộc sống cho người dân xứ thuộc địa này.

Tuy nhiên, khi đã thuộc về Trung Hoa đại lục thì Hồng Kông nhanh chóng bị Trung Quốc hoá với nhiều hệ luỵ từ chính trị đến kinh tế – xã hội.

Việc lựa chọn người đứng đầu đặc khu này gần như hoàn toàn phụ thuộc vào Bắc Kinh đã khiến cho dân chúng Hồng Kong liên tục biểu tình phản đối.

Cùng với đó là “chất Trung Quốc” đã nhanh chóng gây hại cho Hồng Kông khi những doanh nghiệp làm ăn gian dối từ Trung Hoa đại lục tràn vào Hồng Kông, mang nhãn mác Hồng Kông đi gây hại khắp thế giới.

Có lẽ khi về dưới suối vàng, cố Thủ tướng Thatcher không nguôi trăn trở về những gì diễn ra tại Hồng Kông bởi bà có lỗi là quá tin vào Bắc Kinh mà không chặt chẽ hơn trong những thoả thuận, khi quyết định trao trả Hồng Kông.

Như vậy, ai có thể đảm bảo người Trung Quốc không nuốt lời, tạo ra những nguy hại cho nước Anh nếu họ được tham gia và triển khai dự án Hinkley Point C? Việc giữa chừng gặp sự cố là hoàn toàn có thể xảy ra theo ý người Trung Quốc.

Khi kết hợp với EDF của Pháp, Trung Quốc có thể ăn cắp được công nghệ hạt nhân của đất nước hình lục lăng mà họ chưa đủ khả năng vươn tới.

Khi người Trung Quốc quyết tâm gây trục trặc khiến cho người Anh phải tham gia và người Trung Quốc lại có cơ hội ăn cắp công nghệ hạt nhân được xem là bí mật quốc gia tại xứ sở sương mù.

Có thể thấy rằng, ăn cắp công nghệ hạt nhân của các cường quốc Anh – Pháp mới là mục đích thực sự của Bắc Kinh khi quyết định tham gia dự án Hinkley Point C.

Việc Trung Quốc có thể nuốt trọn Hinkley Point C cũng hoàn toàn có thể xảy ra và lúc đó thì nước Anh phập phồng lo sợ chứ không chỉ trăn trở hay không hài lòng với cách mà Bắc Kinh đang hành xử tại Hồng Kông.

Hồng Kông thì xa, còn Hinkley Point C nằm ngay trên đất nước Anh nên nguy hại của “chất” Trung Quốc trong dự án thế kỷ này là không thể lường được. Rõ ràng, cơ quan tình báo Hoàng gia Anh (MI5) có lý để tác động tới chính phủ hoãn dự án này.

“Ông Nick Timothy, tham mưu trưởng và cố vấn lâu năm của bà May, cũng đã từng chỉ trích thỏa thuận dự án Hinkley Point C khi viết trên trang web Conservativehome.

Timothy cho biết MI5 tin rằng việc tham gia vào dự án Hinkley Point C sẽ tạo điều kiện cho tình báo Trung Quốc tiếp tục hoạt động chống lại lợi ích của Anh không chỉ ở nước ngoài, mà ngay cả tại chính nước Anh.” [1]

Đảm bảo giá trị của Brexit

Theo cá nhân người viết, đa số người dân nước Anh chọn Brexit là họ chọn độc lập cho đất nước chứ không chỉ đơn thuần là việc rời khỏi Liên minh Châu Âu (EU).

Có thể nhận diện mong muốn của người dân xứ sương mù là nước Anh hậu Brexit sẽ là một nước Anh có quyền tự quyết trong mọi vấn đề mà không bị chi phối hay ràng buộc bởi bất cứ cơ chế nào khác. Khi còn ở trong EU thì điều đó bị hạn chế vì chủ quyền bị nhạt nhoà trong cơ chế liên minh.

Tuy nhiên, khi cựu Thủ tướng David Cameron xây dựng mối “quan hệ vàng” Anh quốc – Trung Quốc thì điều đó có thể khiến cho nước Anh “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”.

London có thể phụ thuộc vào Bắc Kinh với nhiều lợi ích đan xen trong nhiều cơ chế. Khi “ma trận phá hoại” của Trung Nam Hải giăng ra thì có lẽ người bạn vàng ở bên bờ đông Đại Tây Dương ngày càng lệ thuộc vào họ nhiều hơn.

Có thể nhận diện quan điểm của chính phủ đầu tiên tại xứ sương mù thời hậu Brexit là sẽ xây dựng quan hệ với cả “bộ ba 10.000 tỷ USD” theo phương châm cùng có lợi, chứ không phụ thuộc vào bất cứ đối tác nào.

Nước Mỹ của Donald Trump hay của Hillary Clinton đều không phải dễ cho nước Anh khai thác lợi ích. EU thì hiện nay chưa thể xem nước Anh là đối tác tin cậy. Như vậy chỉ còn Trung Quốc và đó là điều nguy hiểm nếu London quá ngả về Bắc Kinh.

Carrie Gracie, biên tập viên của BBC cho rằng, Bắc Kinh đang ở tình thế tiến thoái lưỡng nan khi Hinkley Point C bị hoãn lại:

“Bắc Kinh thất vọng bởi sự ảnh hưởng của họ với ngành công nghiệp năng lượng hạt nhân của Anh trong tương lai…

Tuyên bố chính thức của Bắc Kinh về việc Hinkley Point C bị chậm trễ là bình thường. Nhưng thực ra Bắc Kinh đang rất lo ngại kỷ nguyên vàng của quan hệ Trung – Anh có thể kết thúc.”

Trong khi đó, phát ngôn viên chính thức của Thủ tướng Theresa May đã cho biết quan điểm của chính phủ Anh trong quan hệ với Trung Quốc, sau khi hoãn Hinkley Point C:

“Tất nhiên, với vai trò quan trọng của Trung Quốc đối với các vấn đề thế giới, ảnh hưởng của kinh tế Trung Quốc với nền kinh tế toàn cầu và trên hàng loạt các vấn đề quốc tế khác, chính phủ Anh sẽ tiếp tục tìm xây dựng một mối quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc.” [1]

Tóm lại, việc chính phủ của nữ Thủ tướng Theresa May hoãn quyết định về dự án điện hạt nhân Hinkley Point C có thể là sự bắt đầu cho nhiều động thái tiếp theo của chính phủ Anh trong việc xem xét lại mối quan hệ với Trung Quốc.

Việc này cũng có thể báo hiệu sự kết thúc kỷ nguyên vàng ngắn ngủi mà cặp đôi Tập Cận Bình – David Cameron vừa mới đặt nền móng. Và điều này cũng được xem là lời cảnh báo nghiêm khắc mà “Thatcher Đệ nhị” của nước Anh gửi tới Tập Cận Bình trong việc xây dựng quan hệ Trung – Anh thời hậu Brexit.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

90% ca tai biến mạch máu não có thể được ngăn ngừa

90% ca tai biến mạch máu não có thể được ngăn ngừa

069_Bsip_014967_009.jpg

Tai biến mạch máu não.

AFP PHOTO

Tai biến mạch máu não hoàn toàn có thể được ngăn ngừa kịp thời. Đó là một kết luận được ra gần đây trong một nghiên cứu toàn cầu về tai biến mạch máu não. Theo nghiên cứu này có 10 yếu tố nguy cơ dẫn đến tai biến mạch máu não và cả 10 yếu tố này đều có thể được điều chỉnh.

Các yếu tố nguy cơ khác nhau theo vùng

Theo thống kê của Hiệp hội tim mạch Hoa Kỳ, trên thế giới, cứ 6 người thì có một người sẽ bị tai biến mạch máu não ít nhất một lần trong đời. Đây được coi là một trong các nguyên nhân gây tử vong cao nhất trên thế giới, đặc biệt là ở những nước có thu nhập thấp và trung bình. Tuy nhiên, theo các nhà khoa học thì phần lớn những ca tai biến mạch máu não trên thế giới hoàn toàn có thể được ngăn ngừa bằng cách can thiệp vào 10 yếu tố nguy cơ chính của bệnh.

Nghiên cứu mới được công bố gần đây của các nhà khoa học thuộc Viện Nghiên cứu sức khỏe, trường đại học McMaster, Canada cho thấy 10 yếu tố nguy cơ chính đóng góp vào 90% những ca tai biến mạch máu não trên toàn thế giới. Bác sĩ Martin O’Donnell, người đứng đầu nghiên cứu cho biết:

Phần lớn những bệnh nhân bị tai biến mạch máu não sống ở các nước có thu nhập thấp và trung bình.
– Bác sĩ Martin O’Donnell

“Nghiên cứu được làm để đánh giá về tai biến mạch máu não ở những phần khác nhau trên thế giới. Chúng tôi bắt đầu nghiên cứu vào năm 2007. Sau khi chọn được 6.000 người tham gia nghiên cứu ở 22 nước, chúng tôi bắt đầu tiến hành đánh giá ban đầu dựa vào những dữ liệu có được. Chúng tôi thấy có 10 yếu tố đóng góp vào 90% những ca đột quỵ. Câu hỏi được đưa ra sau nghiên cứu đánh giá ban đầu là liệu đây có phải là kết luận chung cho toàn bộ các vùng khác nhau trên thế giới. Sau đó chúng tôi tiến hành nghiên cứu rộng hơn với khoảng hơn 20.000 người tham gia bổ sung từ 32 nước. Mục đích là liệu 10 nhân tố này vẫn đóng vai trò chính trong các yếu tố rủi ro gây ra đột quỵ ở mọi người bất kể vùng miền, tuổi tác. Kết luận của nghiên cứu là khoảng 50% đến 60% các ca đột quỵ là do 10 yếu tố này gây ra.”

10 yếu tố nguy cơ được nói đến trong nghiên cứu bao gồm: cao huyết áp, hút thuốc lá, béo bụng, tiểu đường, không hoạt động thể chất, chế độ ăn kém, uống nhiều rượu, cholesterol cao, bị bệnh về tim mạch và trầm cảm.

Theo nghiên cứu, có hai loại tai biến mạch máu não phổ biến bao gồm nghẽn mạch máu não chiếm khoảng 85% các ca bệnh, và chảy máu não chiếm khoảng 15% các ca tai biến.

Mặc dù nghiên cứu cho thấy cả 10 yếu tố nguy cơ hiện diện ở khắp nơi trên thế giới và đóng vai trò chính trong những ca tai biến mạch máu não, nhưng nếu xét từng yếu tố riêng rẽ trong mối liên quan với các ca bệnh thì các nhà nghiên cứu thấy có sự khác biệt. Theo nghiên cứu, nguy cơ huyết áp cao chiếm tới 40% ở khu vực Tây Âu và Bắc Mỹ và 60% ở Australia. Trong khi đó, nguy cơ do uống rượu thấp hơn ở Tây Âu, Bắc Mỹ và Australia nhưng lại cao hơn ở những nước châu Phi và Nam Á.

069_Bsip_014967_018.jpg
Hút thuốc liên quan đến bệnh thiếu máu não, có thể dẫn đến tai biến mạch máu não. AFP PHOTO

Ngoài ra các nhà nghiên cứu cũng thấy các ca tai biến mạch máu não tập trung chủ yếu ở những nước có thu nhập thấp và trung bình và có nguy cơ trẻ hóa cao. Nói về vấn đề này, bác sĩ Martin O’Donnell giải thích:

“Phần lớn những bệnh nhân bị tai biến mạch máu não sống ở các nước có thu nhập thấp và trung bình. Chúng tôi cũng thấy bệnh tấn công cả những người trẻ ở các nước có thu nhập thấp. Một phần là do điều kiện chăm sóc sức khỏe không đầy đủ. Tuy nhiên điều đầu tiên phải nói đến ý thức và hiểu biết của người dân về nguy cơ bệnh. Ví dụ như mọi người phải biết là phải kiểm tra huyết áp thường xuyên ở những cơ sở y tế có thiết bị giám sát.”

Nghiên cứu không đề cập đến những nguyên nhân dẫn đến sự khác biệt ở các vùng khác nhau trên thế giới nhưng theo bác sĩ O’Donnell, ngoài vấn đề về sự hiểu biết của người dân và điều kiện chăm sóc sức khỏe, yếu tố về chế độ ăn, cách chế biến khác nhau cũng có thể ảnh hưởng tới những yếu tố nguy cơ.

Điều chỉnh các yếu tố nguy cơ thế nào?

Theo nghiên cứu mới, kiểm soát được huyết áp cao có thể làm giảm đến 48% các ca tai biến mạch máu não. Thiếu hoạt động thể chất được cho là đóng góp đến 36% các ca tai biến, mỡ máu cao chiếm 27%, chế độ ăn không tốt chiếm dẫn đến 19% các ca bệnh, hút thuốc lá đóng góp 12%, các nguyên nhân do tim mạch chiếm 9%, uống rượu chiếm 6%, tiểu đường là 4%, và trầm cảm chiếm 6%.

Theo bác sĩ O’Donnell, kết quả của nghiên cứu giúp mọi người hiểu được tầm quan trọng của các nguy cơ và thay đổi cách sống, nhằm giảm thiểu những nguy cơ này. Ông nói:

“Điều quan trọng đối với mỗi người là biết được những yếu tố nguy cơ này để thay đổi, tái nhấn mạnh đến tầm quan trọng của can thiệp vào lối sống, các yếu tố đều có liên quan đến nhau. Chế độ ăn tốt cộng với hoạt động thể chất thì sẽ có ít nguy cơ bị tiểu đường, thừa cân, huyết áp cao. Cho nên bên cạnh việc kiểm tra các yếu tố sức khỏe thì cách sống cũng quan trọng để giúp làm giảm huyết áp cao và mỡ máu.”

Liên quan đến chế độ ăn, một trong những quan ngại lớn nhất gần đây của các nhà khoa học là việc ăn quá nhiều muối khiến làm tăng nguy cơ cao huyết áp vốn chiếm đến gần 50% các ca tai biến. Một nghiên cứu quốc tế được công bố vào năm 2013 tại Mỹ cho thấy lượng muối trung bình tiêu thụ hàng ngày của một người là 4.000 mg, trong khi mức khuyến cáo của hội tim mạch Hoa Kỳ là 1.500 mg. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), lượng muối tiêu thụ trung bình tại Việt Nam dao động từ 12.000 đến 15.000 mg một người một ngày. WHO cho biết kết quả của một cuộc điều tra mang tầm quốc gia ở Việt Nam gần đây cho thấy tỷ lệ tăng huyết áp ở người Việt Nam từ 25 tuổi trở lên là lớn hơn 25%. Dựa vào kết quả này, WHO khuyên người Việt Nam nên ăn ít muối hơn để giảm các ca cao huyết áp dẫn đến các bệnh tim mạch và tai biến mạch máu não.

Bác sĩ Ralph Sacco, phát ngôn viên Hiệp hội tim mạch Hoa Kỳ cho rằng đối với những người bị huyết áp cao, việc kiểm tra thương xuyên là điều quan trọng.

Huyết áp cao là một yếu tố hoàn toàn có thể kiểm soát được và là một yếu tố quan trọng dẫn đến tai biến mạch máu não.
– Bác sĩ Ralph Sacco

“Huyết áp cao là một yếu tố hoàn toàn có thể kiểm soát được và là một yếu tố quan trọng dẫn đến tai biến mạch máu não. Còn quá nhiều người không biết huyết áp của mình là gì và kể cả nếu họ có biết thì họ cũng không kiểm soát tốt.

Thông thường huyết áp của một người khỏe mạnh dao động trong khoảng từ 90/60 mm Hg đến 140/90 mm Hg tùy theo sức khỏe, giới tính và thời điểm đo. Theo Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ, khi huyết áp thường xuyên ở mức 140/90 mm Hg có nghĩa là đã bắt đầu có dấu hiệu cao huyết áp. Khi huyết áp lên đến trên 180/110 thì người bệnh cần phải được chăm sóc y tế kịp thời để tránh tai biến mạch máu não.

Nói về yếu tố nguy cơ tiểu đường và tai biến mạch máu não, bác sĩ Ralph Sacco cho biết:

“Tiểu đường có thể làm tăng nguy cơ xơ cứng thành mạch máu và khi mạch máu bị nghẽn thì nó có thể dẫn đến tai biến mạch máu não. Tai biến mạch máu não xảy ra khi có sự nghẽn mạch máu dẫn máu vào não và nó gây ra các triệu chứng.”

Tiểu đường là yếu tố có thể được điều chỉnh với những thay đổi trong chế độ ăn, hoạt động thể chất và uống thuốc.

Đối với nguy cơ từ hút thuốc lá, bác sĩ Ralph Sacco cho biết:

“Hút thuốc là một yếu tố dẫn đến tai biến mạch máu não rất đáng lưu ý. Người hút thuốc có từ 2 đến 4 lần nguy cơ bị tai biến mạch máu não cao hơn so với người không hút thuốc. Cũng giống như người bị tiểu đường hay huyết áp cao, hút thuốc lá cũng làm xơ cứng mạch máu. Người hút thuốc thường bị loãng xương và xơ cứng mạch máu.”

Bác sĩ O’Donnell cho biết các nhà nghiên cứu hy vọng kết quả của nghiên cứu mới sẽ góp phần tạo ra những thay đổi trong nhận thức của mọi người trên thế giới góp phần làm giảm những ca tử vong do tai biến mạch máu não. Các nhà nghiên cứu cũng hy vọng với kết quả này, nhiều nước sẽ đầu tư vào các chương trình giáo dục nâng cao nhận thức của người dân về các yếu tố nguy cơ, giúp thay đổi cách sống và cho phép người bệnh tiếp cận với các điều trị kịp thời khi có huyết áp cao.

Xin quý vị chia sẻ các thông tin về các vấn đề y tế, sức khỏe đến trang tạp chí sức khỏe đời sống tại emailvietha@rfa.org hoặc www.facebook.com/vietharfa

Categories: Kien-thuc Y-Khoa | Leave a comment

Trung Quốc sẽ “ra đòn” ở Biển Đông sau Thượng đỉnh G20?

Trung Quốc sẽ “ra đòn” ở Biển Đông sau Thượng đỉnh G20?

Một học giả cao cấp về chính sách quốc phòng cho rằng tháng 9 tới, thời điểm kết thúc Hội nghị Thượng đỉnh G20, có thể là thời điểm vô cùng thuận lợi để Trung Quốc đưa ra một phản ứng mạnh mẽ mà ít bị chú ý.

Máy bay chiến đấu Shenyang J-31 của Trung Quốc ra mắt cuối năm 2014.

Học giả cao cấp về Chính sách Quốc phòng Harry J. Kazianis đã bình luận trên tờ Thời báo châu Á mới đây rằng, dù Trung Quốc gặp bất lợi sau phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực ở La Haye (Hà Lan) liên quan đến vụ kiện Biển Đông, nhưng không ai nghĩ rằng Bắc Kinh sẽ chịu thua một cách quá tệ hại như vậy, và những gì xảy ra tiếp theo mới là vấn đề quan trọng. Chắc chắn là Trung Quốc sẽ phản ứng – và phản ứng một cách dữ dội.

Theo ông Kazianis, ít nhất cho đến nay, Bắc Kinh chỉ tăng cường phản ứng bằng những tuyên bố, nhưng tháng 9 tới có thể là thời điểm không thể tốt hơn để Trung Quốc đưa ra một phản ứng mạnh mẽ mà cộng đồng thế giới có lẽ không để ý.

Hội nghị G20 + Bầu cử tổng thống Mỹ = Thời điểm rắc rối đối với châu Á

Vậy tại sao sự phản ứng của Trung Quốc bị trì hoãn? Hãy nhớ rằng, Bắc Kinh dự kiến sẽ lần đầu tiên đăng cai tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh G20 từ ngày 4-5/9 tới ở thành phố Hàng Châu. Luôn hướng tới việc nâng cao vị thế như là một siêu cường mới nổi, cũng như đóng vai trò là một quốc gia đối tác cơ bản và không bao giờ là nước khơi mào rắc rối, Bắc Kinh sẽ đi theo một kịch bản thận trọng ở Biển Đông – rất nhiều cuộc tranh luận nảy lửa và gửi đi những thông điệp cứng rắn, nhưng không có các bước leo thang trong thời gian này.

Trung Quốc sẽ không muốn bất kỳ sự mạo hiểm nào tại hội nghị lần này – vượt ra ngoài những gì có thể xảy ra trong hội nghị khi nói đến những căng thẳng ở châu Á. Như ông Kazianis nhận định, Bắc Kinh có mọi động cơ để kiềm chế phản ứng mạnh cho đến khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh G20.

Pháo cổ đại của Trung Quốc.

Ngoài vấn đề trên, thêm nhiều lý do để lập luận rằng Bắc Kinh đang “giấu mình” để chọn thời điểm phản ứng. Không thể có thời điểm nào tốt hơn để khơi mào rắc rối ở Biển Đông trong thời gian mà Mỹ – là quốc gia duy nhất thực sự có thể ngăn cản Bắc Kinh trở thành kẻ gây rối – sẽ bị phân tâm rất nhiều trong vấn đề lựa chọn vị tổng thống tiếp theo của họ. Mỹ cũng như phương tiện truyền thông toàn cầu sẽ tập trung rất nhiều vào cuộc đua giữa hai ứng cử viên tổng thống – ông Donald Trump và bà Hillary Clinton, cho dù đó là những cuộc tranh luận sắp tới giữa hai ứng cử viên hay các vụ bê bối mới nhất hàng ngày của họ.

Ngay cả khi Trung Quốc tuyên bố thiết lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) phi pháp ở Biển Đông hoặc bắt đầu công việc cải tạo bãi đá Scarborough, có một cơ hội tốt để Trung Quốc ít bị chú ý nhiều khi mà cả thế giới đang dõi theo từng lời bình luận, bài phát biểu và tranh luận của hai ứng cử viên trong cuộc đua vào Nhà trắng. Vì vậy, đối với Trung Quốc, đó có thể là thời điểm tốt nhất để chớp lấy cơ hội, trong bối cảnh mọi ánh mắt của thế giới chỉ đơn giản là nhìn về một nơi khác.

Ngoài ra, chúng ta cũng phải xem xét điều này: Với một sự thay đổi quyền lực sắp diễn ra ở Mỹ và sự không chắc chắn về việc ai sẽ giành chiến thắng, cũng như không chắc chắn về quan điểm của họ sẽ như thế nào đối với châu Á, Bắc Kinh có thể “đặt cược” rằng giờ là lúc để hành động. Trung Quốc cũng có thể cảm nhận rằng họ sẽ không phải chịu sự phản ứng mạnh mẽ từ Mỹ trong bối cảnh chính quyền Obama muốn kết thúc nhiệm kỳ của mình mà không bị lôi kéo vào một cuộc khủng hoảng ở châu Á.

Công Thuận (Theo Asia Times)
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.