Xuất phát từ truyền thuyết về Bồ tát Mục Kiền Liên đại hiếu đã cứu mẹ của mình ra khỏi kiếp ngạ quỷ, ngày lễ Vu Lan được hiểu là lễ báo hiếu, một trong những ngày lễ chính của Phật giáo, (15/7 âm lịch hàng năm), là dịp nhắc nhở các thế hệ con cháu nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên nối tiếp kiếp này qua các kiếp trước.

Nhân dịp này, xin mời qúy Bạn yêu mến thi ca thưởng thức bài thơ “Một trời mênh mang!” của thi sĩ Trần Ngọc Nguyên Vũ (*), nói lên tình thương của người con hiếu thảo phải sống cuộc sống ly hương qua những dòng thơ trữ tình rất truyền cảm.

???

Một trời mênh mang! (I)

Những lần con trở về thăm mẹ
Con lại đi qua những ngả đường
Lúc tới ngang khu nhà dưỡng lão
Bố nằm tim thấy nhói đau thương.

Quảng cáo

Nơi đây vẫn có người qua lại
Một cánh đồi thông gió ngút ngàn
Nhưng sao con thấy trời hoang vắng
Như mình đang đứng giữa tan hoang.

Mẹ gìa tuổi hạc chân tay yếu
Không thể trông coi bố bệnh gìa
Nên một quãng đường hai ngã rẽ
Tuy gần mà hóa lại như xa.

Có lần con chạy vào thăm bố
Bố hỏi sao lâu qúa mới về
Con phải đi làm xa bố ạ
Bố buồn xa thế giọng như mê.

Con nhìn mắt bố sâu thăm thẳm
Vẫn bốc men say “Tống biệt hành”
Cả một quãng đời ngang dọc đó
Bây giờ héo úa rụng rơi quanh.

Con dìu bố bước chân run rẩy
Đẩy chiếc xe lăn mắt nhạt nhòa
Chợt thấy đời người như con lốc
Cuối cùng rồi cũng sẽ phôi pha.

Lần cuối cùng con vào thăm bố
Sắc diện trông sao qúa phũ phàng
Hụt hẫng con qùy nâng bố dậy
Bố nhìn xa vắng giọng mênh mang.

Rồi lúc bố rời xa cõi thế
Tận mãi phương trời con hỡi ôi
Nước mắt một đời trai đổ xuống
Vầng dương vụt tắt cuối chân đồi.

Con vượt trùng khơi về chỉ kịp
Theo bánh xa tang tới mộ phần
Khóc bố rồi thương thân phận mẹ
Một đời bương trải chửa ngừng chân.

Nước mắt mẹ gìa như hạt ngọc
Nhỏ xuống cho lòng con xót xa
Thân xác bố tan vào cát bụi
Mẹ đứng mây che bóng xế tà.

Hôm nay là ngày rằm tháng bẩy
Thắp nén nhang con khấn giữa trời
Nơi cõi vĩnh hằng cao diệu vợi
Bố về nghe thoảng lá khô rơi.
Ghi Chú:
Nhân ngày lễ Vu Lan kính dâng hương hồn Bố.
Trần Ngọc Nguyên Vũ