Daily Archives: September 16, 2016

Tổng Thống François Hollande tới Việt nam Có gì mới lạ ?

Tổng Thống François Hollande tới Việt nam Có gì mới lạ ?

Vài chuyện đặc biệt của Tổng Thống Hollande tới Việt Nam

Khi tới Hà Nội, khá đông đảo dân chúng đứng sẳn chào đón quốc khách . Ông Tổng Thống Hollande phải đưa tay vạch cho mình lối đi . Người Việt nam có tiếng là hiếu khách . Những bàn tay chìa ra chào mừng  . Điện thoại cầm tay đưa lên cao nhắm quốc khách chụp hình kỷ niệm . Thỉnh thoảng những tiếng hoan nghênh vang lên như có ai nhắc kẻo thiếu xót thất lễ . Một thanh niên đứng với tấm bảng ghi « Ông  Tổng Thống muôn năm !  » . Chắc cậu này đã quen luật lệ biểu tình có chỉ đạo nên nay chào đón Tổng thống Pháp mà tưởng như đang mừng đón Bác về hay rước Nguyễn Phú Trọng !

Quan cảnh người Việt nam đứng ngoài đường chào mừng Tổng Thống tới làm cho ông bổng sống lại lúc ông đắc cử năm 2012 tuy nay bốn năm đã trôi qua . Tuy nhìên ông vẫn muốn nghĩ là mọi việc rồi đây sẽ tốt đẹp với ông . Ông vội thốt lên phải chi cánh tả biết đừng chia rẻ nữa mới được .

Cái nhiệt tình của quần chúng Việt nam dành cho ông TổngThống hôm nay, ông phải đi 9210 km mới tìm lại được sau bốn năm dài không có được ở quê hương . Nó giúp ông tạm quên những con số không mấy đẹp của kết quả thăm dò dư luận ủng hộ ông (90% không muốn thấy ông ra tranh cử nữa) . Tạm quên những ồn ào trong đảng, các đồng chí phản đối ông ra tranh cử năm tới .

Ở Hà Nội, Tổng Thống Hollande gặp gở nói chuyện với một nhóm thanh niên chừng mươi người . Cuộc tiếp xúc được tổ chức ở tiệm cà-phê trong một khu phố xưa của người Pháp . Những thanh niên này đều học ở Pháp về xứ làm việc . Có cả nhà toán học Ngô Bảo Châu . Ông yêu cầu chụp chung một tấm hình làm kỷ niệm .

Vào Sài gòn, trước cộng động Pháp kiều, ông Hollande nhắc lại cuốn phim «  Éternité  » chiếu tại rạp hôm thứ tư mùng 7 tháng 9 do Trần Anh Hùng thực hiện . Ông đề cặp phim «  Éternité  » là để trình bày nhũng tư tưởng mà ông  tâm đắc : «  Nói Éternité  » (vỉnh cửu) bởi vì đời sống của chúng ta là hữu hạn, để chúng ta có thể hiến dâng cho đời cái tinh hoa của chính chúng ta . Làm được điều đó là chúng ta lưu lại cho lịch sử những dấu ấn đẹp  » .

Đến phần cuối bài diển văn, ông lợi dụng cơ hội trước cử tri ở hải ngoại để khéo léo vận động bầu cử, làm cho ông nổi bậc trong cánh tả  : «Nước Pháp là một ý tưởng hơn là một bản sắc». Ông tìm cách tách bạch ông khỏi tập thể cánh tả vì các đồng chí của ông ngăn cảng ông ứng cử kỳ tới . Ông nhấn mạnh «  Có một sự khác biệc rỏ ràng giửa tôi và mọi người . Tôi mới là ông Tổng thống, chớ không phải những ai khác đâu  » . Ông sử dụng sức nặng của chức vụ lãnh đạo tối cao làm ưu thế cuối cùng để vận động bầu cử (Theo đặc phái viên F.X.Bourmaud, Le Figaro, 6/9/16) .

Tâm lý hoài cổ

Trong quá khứ, Pháp và Việt Nam liên hệ chặc chẽ . Sau hơn nửa thế kỷ, vẫn còn không ít người Pháp ngày nay cứ nghĩ Việt nam vẫn là Việt nam của thuở xưa . Họ giử trong đầu hình ảnh của một Việt nam thời thuộc địa . Còn lớp trẻ thì không biết Việt nam là gì . Nằm ở đâu trên quả địa cầu . Bởi một thiếu xót trong sách giáo khoa . Nói về Việt nam, lịch sử lớp thi Tú Tài II chỉ dành có mấy dòng . Trong Địa lý, Việt nam được nói nhiều hơn . Vì Việt nam không quan trọng trong quan hệ với Pháp  ? Hay vì mặc cảm thời đô hộ Việt nam  ? Hay vì bị cuộc chiến nặng nề ở Algérie sau Việt nam án mất  ?

Tuy nhiên, quan hệ giữa hai nước không vì thế không có nghĩa là không tốt đẹp . Năm 1973, Việt nam và Phái lập bang giao . Từ đó, đối thoại giửa Paris và Hà Nội vẫn dễ dàng và thường xuyên . Năm 1993, Tổng Thống Mitterrand là quốc khách đầu tiên tới thăm viếng Việt nam, khép lại một trang sử không đẹp trong quá khứ, tạo cho Việt Nam cơ hội mở cửa ra với thế giới. Tiếp theo, Tổng Thống Chirac hai lần, năm 1997 và 2004, qua thăm viếng Việt Nam và tổ chức Pháp thoại . Việt Nam tham dự như một quốc gia thành viên, điều này giúp Việt Nam có những mối quan hệ kinh tế với khối Phi châu . Hơn nữa, chương trình pháp thoại cũng giúp một số thanh niên Việt nam qua Pháp học và tu nghiệp . Từ nay, Việt nam có cơ hội tham gia vào các tổ chức địa phương và quốc tế, chấm dứt một thời kỳ dài bị ngăn cách với thế giới không cộng sản .

Năm 2009, Thủ tướng Pháp, ông François Fillon qua Việt nam . Phiá Việt nam, năm 2000, ông Lê Khả Phiêu, Tổng Bí Thư đảng cộng sản, qua thăm nước Pháp, năm 2005, ông Nông Đức Mạnh . Về Chánh phủ Hà Nội, ông Chủ tịch nước Trần Đức Lương qua thăm Pháp năm 2002, và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, năm 2013 . Trong buổi hợp báo với Thủ tướng Pháp Jean-Marc Ayrault, ông Dũng muốn nhờ kéo tấm màn che ánh nắng rọi thẳng vào mặt, ông có những cử chỉ làm cho ông Ayrault kinh ngạc . Sau đó chuyện của ông Dũng trở thành đề tài thời sự khôi hài cho báo chí và TV Pháp .

Khi nói về pháp thoại, Tổng Thống Chirac gặp phải vấn đề nhạy cảm là phải đề cặp tới Nhân quyền . Ông nói qua và sau cùng, ông để lại một danh sách tù nhân chánh trị, yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội giải quyết .

Kỳ thăm viếng này, ông Hollande cũng nói qua vấn đề Nhân quyền và chắc ông cũng sẽ để lại thỉnh nguyện thư của Cộng đồng người Việt nam ở Pháp gởi cho ông trước khi ông lên đường .

Tới nay vẫn còn không ít người Pháp nhớ Việt Nam . Với họ quá khứ chưa chết hẳn . Một phần do liên hệ gia đình . Và những tác phẩm văn chương viết về Việt Nam, phim ảnh, …làm sống lại ở họ hình ảnh Việt Nam .  Ngoài ra còn những cơ sở văn hóa như Trường Viễn đông Bác cổ, Viện Hải học Nha trang, hoặc những kiến trúc như cầu Paul Doumer, 1700 km đường xe lửa Bắc-Nam, xe đạp Peugeot, xe Traction Avant, … Tất cả đã tạo nên một di sản quốc gia vật thể và phi vật thể mà ngày nay, người Pháp và cả người Việt Nam lớn tuổi, đều cảm thấy thú vị để nhắc lại, để khám phá .

Về mặt tình cảm, người Pháp nhớ Việt Nam vì thấy người Việt Nam, không như người Algérie, không tỏ ra giử tinh thần phục hận cái quá khứ thuộc địa . Giửa hai nước luôn luôn giử được mối quan hệ tốt đẹp .

Ngày nay, Pháp là nước thứ hai đón nhận nhiều sinh viên Việt nam, với 7000 sinh viên có mặt thường trực . Con số này sẽ gia tăng .

Chuyện vui bên lề chuyến viếng thăm chánh thức

Trước đây, ông Clinton, kế tiếp, ông Obama, hai Tổng Thống Huê kỳ, tới viếng thăm Việt Nam, đều được dân Việt Nam, đa số là thanh niên, đông đảo chào đón nhiệt tình . Họ đứng bên lề đường suốt nhiều giờ, cả dưới trời mưa, để đợi chào mừng thượng khách . Ông Obama tới vào buổi tối . Phía nhà cầm quyền ở Hà Nội giới hạn nghi lễ đón tiếp quốc khách để làm nổi bậc tính trọng thể khi đón rước chú ba tàu Tập Cận Bình . Hôm nay, Hà Nội đón ông Tây Hollande, cũng kẻ cựu thù, tương đối khá hơn . Vì không bị áp lực của Bắc kinh ? Nhưng về phía dân chúng lại kém sự nồng nhiệt .

Ông Clinton ăn phở gà đường Hiền Vương . Obama ăn bún chả hà nội . Hai tiệm ăn này ngày nay đã đi vào lịch sử ẩm thực của Sài Gòn và Hà Nội .

Nay nhân chuyến tới Việt Nam, ông Hollande cũng muốn đi thăm dân cho biết sự tình . Nghe nói ông không ăn phở, cũng không búng chả mà ăn bánh mì và uống cà-phê ở khu phố cổ của người Pháp. Để ủng hộ sản phẩm văn hóa của Pháp.

Ai cũng biết bánh mì và cà-phê ở Việt nam là do người Pháp đem tới cùng với cuộc viển chinh hồi thế kỷ XIX . Khi có ở Pháp mới biết bánh mì ở Sài gòn trước 75 là ngon không kém và không khác bánh mì ở tại Pháp . Tuy do người Việt Nam làm ra . Nhưng với vật liệu hoàn toàn của Pháp và kỹ thuật Pháp .

Tại sao gọi «Bánh mì?» . Vì bánh làm bằng bột mì?

Ở Hà Nội trước năm 54, người dân gọi là «Bánh Tây» . Vì bánh này chỉ có người Tây ăn hằng ngày mà thôi . Người Việt Nam ăn cơm và ăn phở . Ngày nay, người Hà nội ở Sainte Livrade (Gironde sur Lot) vẫn quen gọi «  Bánh Tây  » vì họ đi khỏi Hà Nội năm 56, định cư ở đây, hoàn toàn cắt đứt liên hệ với quê hương nên còn giữ nguyên ngôn ngữ Việt Nam của thời đó . Giống như trường hợp tiếng pháp của dân Québec ở Canada .

Theo một bản tin của AFP, tiếng «  Bánh Mì » là do tiếng pháp «  Pain de mie  » (Bánh mì ruột lớn, mền, thường làm sandwich) phát âm trại đi . Ở khu phố Tây cổ, có một lò bánh mì sản xuất cả ngàn cái ba-guết mỗi ngày . Cả bánh ngọt . Đúng theo tiêu chuẩn bánh mì Tây chánh gốc .

Ngoài bánh mì bán ra, người chủ còn làm thêm sandwich theo cách Việt Nam: bánh mì ba-guết kẹp thịt phá lấu, hoặc chả lụa, với vài cọng hành, ngò, vài miếng ớt đỏ, củ cải chua . Sandwich Việt Nam chẳng những hợp khẩu vị người Việt mà còn hấp dẩn cả khách ngoại quốc . Ngày nay, trong bảng liệt kê 10 món ăn nhanh nổi tiếng thế giới, món sandwich việt nam chiếm một ngôi vị trong bảng danh dự đó .

Nếu không tại sao có một anh Tây, sau thời gian sống bụi đời Tây ba-lô ở Sài gòn, trở về Paris, xắm một chiếc cam-nhông trang bị cửa hàng bán dạo sandwich việt nam . Anh thường đậu xe bên bờ sông Seine, ngang thư viện quốc gia, bán sandwich việt nam cho sinh viên và du khách thế giới tới thăm viếng thư viện . Một hôm, anh và chiếc xe bán bánh mì dạo được TV Fr3 đưa lến màn ảnh giới thiệu . Với khách hàng đứng nối đuôi dài chờ mua .

Chương trình chánh thức thăm viếng Việt Nam

Ông Hollande thăm viếng Việt Nam 48 giờ, thu hoặch kết quả rất khả quan . Chuyến đi của ông vừa cho chuyện riêng vừa cho chuyện công . Về chuyện riêng, ông muốn biết Việt nam cụ thể sau khi nghe nói nhiều về Việt Nam vì ông có người con gái thực tập ở một Bịnh viện Sài gòn . Chuyện công, ông lấy được hợp đồng bán cho Việt Nam maý bay AirBus trị giá 6, 5 tỷ đô-la . Ngoài ra, ông còn ký giao ước sẽ bán tiếp cho Việt Nam một số AirBus đời mới 350 .

Về trao đổi, ông cam kết giúp Việt Nam cải thiện và phát triển ba địa hạt then chốt  : y tế, văn hóa và pháp thoại trong đó dĩ nhiên không thiếu chương trình cải thiện môi trường mà cụ thể là giải quyết tình trạng nhiễm mặn và khô hạn ở đồng bằng sông Cửu Long .

Ông không quên đề cặp vấn đề Nhân quyền ở Việt Nam . Tiếp theo Thứ trưởng Bộ Phát triển và Pháp thoại, André Vallini, đưa cho nhà cầm quyền Hà nội danh sách 4 tù nhơn lương tâm cần được trả tự do sớm .

Trước khi lên đường đi Việt Nam, Liên Đoàn Nhân quyền Quốc tế có gởi ông một thỉnh nguyên thư yêu cầu ông đứng quên Việt Nam là nước vi phạm Nhơn quyền nghiêm trọng . Nhưng nhà cầm quyền là cộng sản thì không thể biết tôn trọng Nhân quyền .

© Nguyễn thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Ma trận phá hoại của Trung Quốc bắt đầu tác oai tác quái với kinh tế Việt Nam

Ma trận phá hoại của Trung Quốc bắt đầu tác oai tác quái với kinh tế Việt Nam

Ngọc Việt

Doanh nghiệp Trung Quốc mang danh doanh nghiệp Việt Nam để chiếm lĩnh thị trường xuất khẩu và khi TPP có hiệu lực thì Trung Quốc sẽ lấy hết lợi thế ưu đãi của Việt Nam

(GDVN) – Người Trung Quốc đã chuẩn bị mọi kế sách thâm sâu cho việc hình thành “ma trận phá hoại”. Vì vậy muốn đối phó hiệu quả thì phải có một hệ thống bao gồm…

VOA ngày 8/12/2015 đưa tin một số người dân Đà Nẵng đã né luật để giúp người Trung Quốc mua đất ven biển hướng ra Biển Đông. Trước thông tin này, nhiều người nhận định đây là hành vi rất tai hại cho đất nước Việt Nam.

Song với người viết thì hành động “cõng rắn cắn gà nhà” của một nhóm người Việt Nam “không yêu nước” ấy không quá nguy hại, bởi lẽ nó có thể ngăn chặn được. Sự nguy hại thực sự lại nằm ở phía sau hành động của người Trung Quốc.

 

Như người viết từng phân tích qua bài “Quy trình ngược tinh vi”, Trung Quốc luôn tìm cách hợp pháp hoá những hành vi gây hại của họ, để từ đó triệt hạ đối phương một cách dễ dàng và tác hại đạt mức cao nhất.

Khi đối phương ngấm đòn thì họ bắt đầu gây nhiễu loạn, từ đó tạo ra hiệu ứng phải điều chỉnh cơ chế quản lý của cả một quốc gia để đối phó với “nhân tai” Trung Quốc. Lúc đó một “ma trận phá hoại” được người Trung Quốc giăng ra với bao hệ luỵ cho cả một đất nước.

clip_image001

Người Trung Quốc có thể thay đổi sở hữu tại một vài doanh nghiệp Việt Nam, khiến cho luật pháp của Việt Nam phải bổ sung, sửa đổi nhưng không dễ ngăn chặn. Ảnh minh họa: pbs.org

Trong bài “Cần cảnh giác với ma trận phá hoại kinh tế Việt Nam từ Trung Quốc”, người viết đã phân tích, sự nguy hiểm bởi “ma trận phá hoại” của người Trung Quốc là, chỉ cần vài tác nhân mang “yếu tố” Trung Quốc gây hại đã có thể khiến cả một nền kinh tế phải gánh chịu những hậu quả rất nặng nề.

Và theo cá nhân người viết thì có thể nhận diện, hiện nay kinh tế Việt Nam đã bị hoành hành bởi cái “ma trận phá hoại” ấy của người Trung Quốc.

Theo VnExpress, ngày 26/7 vừa qua, ông Trần Văn Sơn, Giám đốc Sở Kế hoạch & Đầu tư Đà Nẵng đã cho biết, chỉ cần góp vốn, mua cổ phần rất nhỏ tại các doanh nghiệp, dự án… nhiều người Trung Quốc đã có thể trở thành nhà đầu tư, sử dụng đất tại Việt Nam.

Song nhiều người đến Đà Nẵng không phải để kinh doanh, mà là muốn có giấy chứng nhận đầu tư để làm việc khác. Và ông Sơn đã đề nghị cần sửa đổi, bổ sung Luật Đầu tư năm 2014 của Việt Nam [2].

Trong khi đó, ông Lưu Phước Lộc – Giám đốc Công ty chế biến gỗ Mtrade, Phó Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp chế biến gỗ tỉnh Bình Dương cũng cho biết, hiện nay đang có làn sóng các doanh nghiệp gỗ của Trung Quốc đầu tư vào tỉnh Bình Dương.

Nguy hại là ở chỗ họ đội lốt doanh nghiệp Việt Nam, mang hàng hoá gần như thành phẩm sang hoàn tất, để lấy xuất xứ Việt Nam xuất khẩu. Ông Lộc đề xuất Bộ Công thương nên có chính sách về xuất xứ rõ ràng hơn [4].

Như vậy là hệ thống luật pháp Việt Nam phải có những bổ sung, sửa đổi để có thể tránh thiệt hại cho kinh tế – xã hội vì những yếu tố gây hại từ Trung Quốc.

Tuy nhiên, đối phó virus từ “ma trận phá hoại” của người Trung Quốc là cực kỳ khó khăn, trong khi đó Việt Nam lại có thể phải gánh hậu quả, bởi những biện pháp phá “ma trận phá hoại” có nguy cơ làm thiệt hại cho những đối tác quan trọng khác của Việt Nam.
Trung Quốc “nẫng tay trên” những lợi ích to lớn của người dân, doanh nghiệp Việt Nam từng ngày

VOA ngày 18/12/2015 dẫn lời một nhà hoạt động xã hội Nhật Bản cho biết, các cánh tay của doanh nghiệp Trung Quốc tại Việt Nam là rất đáng lo ngại.

Điều nguy hiểm là người Trung Quốc đang gây thiệt hại cho người dân, cho doanh nghiệp Việt Nam một cách rõ ràng, không cần sự tiếp tay của người Việt Nam.

Hành động của họ rất cụ thể nhưng các cấp chính quyền Việt Nam không thể ngăn chặn hay xử lý, bởi lẽ nó không vi phạm quy định của pháp luật Việt Nam. Điều đó cho thấy, lợi ích của Việt Nam đang bị mất đi một cách “hợp pháp”.

Theo Infornet, ông Trần Văn Sơn, Giám đốc Sở Kế hoạch & Đầu tư Đà Nẵng cho biết, Luật Đất đai của Việt Nam không cho phép người nước ngoài sở hữu đất đai tại Việt Nam.

Vì vậy, người Trung Quốc mua cổ phần hay liên doanh với công ty trong nước theo tỷ lệ, bên Việt Nam 51% nhưng góp vốn bằng quyền sử dụng đất – bên Trung Quốc 49%. Từ đó hình thành nên doanh nghiệp đầu tư trong nước và được cấp phép hoạt động.

Tuy nhiên, khi đi vào hoạt động, phía Trung Quốc mua hết 51% cổ phần của phía Việt Nam, điều đó được Luật Doanh nghiệp cho phép.

Lúc này doanh nghiệp đã trở thành “mình ong xác ve” – doanh nghiệp trong nước nhưng thuộc sở hữu 100% của người Trung Quốc, trong đó bao gồm cả quyền sử dụng đất.

Thế là người Trung Quốc có thể sở hữu đất hợp pháp dưới danh nghĩa doanh nghiệp, nhưng luật pháp Việt Nam lại không thể điều chỉnh hành vi này.

clip_image002

71 người Đà Nẵng đứng tên mua 137 lô đất cho người Trung Quốc. Ảnh: Hữu Khá / Báo Tuổi Trẻ.

Và không chỉ dừng lại ở việc sở hữu đất, người Trung Quốc còn tìm cách trốn thuế. Điều 46 Nghị định 118 quy định các tổ chức khi mua cổ phần, góp vốn thì không cần thay đổi giấy chứng nhận đầu tư. Điều này khiến cho nhà đầu tư Trung Quốc thực hiện chuyển nhượng nội bộ để trốn thuế.

Dù nhận diện được sự thay đổi sở hữu chủ, nhưng không có căn cứ xác định hoạt động chuyển nhượng, vì thế có vụ chuyển nhượng giá trị ngàn tỷ VND không thu được thuế [3].

Còn theo ông Lưu Phước Lộc, Phó Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp chế biến gỗ tỉnh Bình Dương, nếu không có biện pháp cụ thể, rất có thể các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt Nam sẽ “chết”.

Doanh nghiệp Việt Nam bị mất đơn đặt hàng hằng ngày, khiến cho thị trường thì còn đó, nhưng miếng bánh đã nằm trong tay người khác. Doanh nghiệp Trung Quốc mang danh doanh nghiệp Việt Nam để chiếm lĩnh thị trường xuất khẩu và khi TPP có hiệu lực thì Trung Quốc sẽ lấy hết lợi thế ưu đãi của Việt Nam [4].
Mớ bòng bong bổ sung, sửa đổi quy phạm pháp luật để phá “ma trận phá hoại” của Trung Quốc và hệ luỵ cho kinh tế đất nước

Có thể thấy rằng, gánh nặng pháp lý hay nói cách khác là những quy định nhiều phân đoạn của pháp luật Việt Nam đang là rào cản đối với các nhà đầu tư, cả trong nước và quốc tế.

Chính phủ kiến tạo vừa mới kiện toàn, đang đặt mục tiêu đơn giản hoá thủ tục hành chính, cắt giảm nhiều tầng nấc trong quản lý, bãi bỏ nhiều quy định “con” để Việt Nam có hành lang pháp lý thông thoáng, thu hút và khuyến khích đầu tư.

Vậy mà khi chưa cắt giảm được bao nhiêu thì “ma trận phá hoại” của Trung Quốc đã làm phát sinh thêm nhiều quy định.

Song bổ sung ra sao, sửa đổi như thế nào, để quy định của pháp luật không còn là rào cản đối với hoạt động sản xuất – kinh doanh cũng như hợp tác – đầu tư thì không dễ nhận diện và thực hiện.

Sẽ có tình trạng “9 người 10 ý” trong việc đề xuất bổ sung, sửa đổi quy định của luật pháp để đối phó với “ma trận phá hoại” Trung Hoa.

Không những vậy, một nghiệp vụ kinh tế phát sinh có thể được điều chỉnh bởi nhiều loại quy phạm pháp luật trong các lĩnh vực mà nghiệp vụ kinh tế phát sinh đó có liên quan, từ đó sẽ có những bất khả kháng trong bổ sung, sửa đổi quy phạm pháp luật vì “lợi bất cập hại” cho đất nước.

Từ thực tiễn đó, việc nhận diện yêu cầu bổ sung, sửa đổi hệ thống văn bản quy phạm pháp luật trở thành mớ bòng bong với cơ quan quản lý nhà nước. Xin đưa ra ví dụ thực tế.

Theo VnExpress, tại buổi làm việc giữa đoàn công tác trung ương với UBND thành phố Đà Nẵng, Giám đốc Sở Kế hoạch & đầu tư Đà Nẵng đề nghị cần sửa đổi, bổ sung Luật Đầu tư quy định thời hạn hoạt động tối đa cho các dự án nhỏ, để cơ quan cấp chứng nhận đầu tư có cơ sở xử lý.

clip_image003

Tại sao nhà thầu Trung Quốc dễ làm ăn gian dối ở Việt Nam?

(GDVN) – Nhà thầu Trung Quốc gian dối là có ý đồ, song nó chỉ có thể được thực hiện và thực hiện được khi những biện pháp phòng vệ, hành lang pháp lý còn nhiều kẽ hở.

Cần bổ sung quyền cho cơ quan đăng ký đầu tư xem xét về tính khả thi, khả năng đáp ứng tài chính, để xem xét và quyết định đối với các dự án có vốn đầu tư nước ngoài… [2].

Có lẽ, chỉ cần nhìn vào vài nội dung đề xuất bổ sung, sửa đổi Luật Đầu tư là có thể khiến cho nhiều nhà đầu tư ái ngại khi quyết định đầu tư vào Việt Nam, vì nó quá nhiêu khê với người làm ăn chân chính.

Còn những đề xuất thì không thực tế, thậm chí trái với nguyên lý hoạt động kinh tế. Bởi lẽ, một nhà đầu tư có thể bắt đầu với một dự án nhỏ thăm dò, khi đó họ phải được tạo điều kiện tốt, như vậy từ đó họ mới có niềm tin để quyết định mở rộng đầu tư.

Trong khi đó, theo ông Lưu Phước Lộc thì mục đích của các doanh nghiệp Trung Quốc là họ muốn lấy C/O (xuất xứ) của Việt Nam, nên để ngăn chặn tình trạng này Bộ Công Thương phải có quy định với mẫu C/O cụ thể.

Chẳng hạn, bắt buộc doanh nghiệp phải tuân thủ sản phẩm được sản xuất tại Việt Nam theo từng tỷ lệ: 100%, 70% và 50%. Còn đối với những sản phẩm có tỷ lệ nội địa hóa dưới 30% thì dứt khoát không cấp C/O [4].

Đề xuất của ông Lưu Phước Lộc nghe thì có vẻ hợp lý nhưng không thực tế, bởi lẽ doanh nghiệp nước ngoài muốn nội địa hoá thì phải từng bước để kiểm tra khả năng và giúp người Việt Nam làm quen với công nghệ của họ.

Do vậy khởi đầu cho một quy trình sản xuất, tỷ lệ nội địa hoá có thể sẽ thấp hơn 30%. Thế là một rào cản với hội nhập đã được dựng lên cho nhà đầu tư và đương nhiên thiệt hại cho kinh tế Việt Nam là rất lớn.

Rõ ràng, việc đối phó với “ma trận phá hoại” của người Trung Quốc quả là nan giải. Càng tìm cách ngăn chặn nguy cơ gây thiệt hại từ người Trung Quốc thì ngược lại càng làm tăng nguy cơ gây thiệt hại cho những đối tác khác.

Cái “ma trận phá hoại” đã đưa việc bổ sung, sửa đổi quy phạm pháp luật, đưa quá trình hoàn thiện cơ chế quản lý tại một quốc gia vào “mê hồn trận” với cái tỉ lệ nghịch chết người: Nếu giảm thiệt hại từ Trung Quốc sẽ tăng thiệt hại từ đối tác khác.
Làm sao phá được “ma trận phá hoại” của Trung Quốc để tránh hậu hoạ cho đất nước?

Có thể thấy rằng, việc nhân diện nguy cơ từ “ma trận phá hoại” của người Trung Quốc là chậm và bị động với cả hệ thống doanh nghiệp và cơ quan chức năng tại Việt Nam.

Tất cả những đề xuất bổ sung, sửa đổi văn bản quy phạm pháp luật đều ở tình trạng chống chứ không còn thời gian để phòng nữa. Khi cơ quan chức năng hay doanh nghiệp dựa trên thực tế thiệt hại để đề xuất giải pháp thì giải pháp sẽ không thực tế và không kịp thời.

Như người viết đã từng phân tích, “ma trận phá hoại” từ Trung Hoa đại lục đã là những loại virus có thể phá hoại khắp thế giới. Do vậy, đối phó với nó thì phải bắt đầu từ nhận diện nguy cơ tiềm tàng.

Người Trung Quốc đã chuẩn bị mọi kế sách thâm sâu cho việc hình thành “ma trận phá hoại”. Vì vậy muốn đối phó hiệu quả thì phải có một hệ thống bao gồm cả giải pháp, phương pháp, biện pháp khoa học và thực tế. Song quan trọng nhất vẫn là nhận thức được bản chất vấn đề.

clip_image004

Chiến lược “mình ong xác ve” nguy hiểm của Trung Nam Hải

(GDVN) – Việc biến các doanh nghiệp mục tiêu nước ngoài thành “mình ong xác ve’ là một chiến lược đầy nguy hại của Bắc Kinh đối với kinh tế toàn cầu.

Trong khi TPP thì chưa vận hành, nhưng hàng ngày hàng giờ virus từ “ma trận phá hoại” đang gây thiệt rất lớn cho người dân, doanh nghiệp và đất nước.

Người viết cho rằng, không thể liệt kê những kẽ hở của luật pháp Việt Nam khiến cho virus tử thần từ “ma trận phá hoại” Trung Hoa, bởi lẽ những bổ sung, sửa đổi sẽ lên đến con số hàng trăm ngàn khoản mục và như thế “mê hồn trận” càng khủng khiếp hơn.

Do vậy, nhận diện bản chất vấn để qua triết lý kinh doanh và cơ chế hợp tác của người Trung Quốc là điều quan trọng nhất trong việc xây dựng kế sách phá “ma trận phá hoại” Trung Hoa.

Có thể thấy rằng, Singapore là một quốc gia có nền kinh tế phụ thuộc rất lớn vào Trung Quốc, nhưng chính phủ Singapore vẫn có thể xây dựng đất nước Singapore thành bến đậu tốt nhất cho mọi con thuyền lợi ích thả neo.

Vì vậy, Việt Nam có thể học hỏi được nhiều kinh nghiệm của Singapore trong quá trình đối phó với “ma trận phá hoại” Trung Hoa.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tản mạn nhân đọc bản “Anh hùng ca dang dở”

Tản mạn nhân đọc bản “Anh hùng ca dang dở”

Hạ Đình Nguyên

Trong tuần qua, nổi bật trên truyền thông và dư luận trong quán xá là một bài viết “nhân ngày Quốc khánhcủa nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với tựa đề “Các vụ án tham nhũng lớn đều “thấp thoáng” cán bộ cấp cao” (xem ở đây).

Người đọc lại cảm nhận ngay sự thấp thoáng của chính tác giả, tức là ông ấy, nhất về cái giọng văn. Nó rất khẩu khí, rất tâm huyết, thật đáng trân trọng!

Nói công bằng, là công dân ai cũng có quyền phát lên tiếng nói của mình. Nói ở quán nhậu hoặc viết một bài báo, báo nào cũng được, miễn là họ cho đăng, cùng lắm là trên facebook vốn là diễn đàn phổ thông, vào ra đều dễ. Việc cảm nhận thế nào về bài báo là ở người đọc. Người đọc có thể khen nức nở hay chê bai thậm tệ cũng chẳng sao, vì là cái quyền của hai bên, là bước đầu quý báu để bò lên bậc thềm dân chủ của đất nước thiếu may mắn này.

 

Ta thử tìm hiểu cái bóng dáng của ông ra sao trong cách viết của ông thôi.

Trong bài viết, tác giả Trương Tấn Sang đã lôi cả 4000 năm lịch sử ra để làm điểm tựa, hầu dẫn dắt người đọc đi đến kết luận mà ông muốn. Ông tóm tắt lịch sử từ thuở thoát khỏi 1000 năm Bắc thuộc, đến các triều đại Đinh – Lê – Lý – Trần với những chiến công vẻ vang và đặc sắc nhất. Ông trích dẫn những lời bất hủ của tiền nhân để lại, và dẫn mạch đến hôm nay, rồi xác định “không có cách nào khác”, những người chèo lái con thuyền Tổ quốc, phải nhận lấy gánh nặng trách nhiệm trên đôi vai của mình.

Vì sao ông nói “không có cách nào khác”? Bỗng dưng tự nguyện đứng ra giành lấy việc “chèo lái con thuyền Tổ quốc” khư khư theo cách của mình, rồi bảo không có cách nào khác? Và tự hành hạ mình, tự buộc “phải nhận lấy gánh nặng trách nhiệm”. Đọc kỹ đến cuối bài, mới hay ông dẫn lịch sử mênh mang là để chỉ quy về một điểm: ca ngợi Đại hội 12 và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Ông trích dẫn sự kiện, việc làm của tiền nhân nhưng e là không thấu hiểu tấm lòng của tiền nhân. Dù thời đại gọi là “phong kiến tập quyền” vốn có những hạn chế của nó, song các triều đại hưng thịnh đều biết lo cho dân thật sự, hiểu dân, tôn trọng ý thức của dân và bào vệ lãnh thổ cụ thể. Do đó, mới có được Bình Ngô Đại Cáo, có sức lan tỏa rộng lớn, còn gây xúc động nhiều đời sau (chứ không che đậy, giấu giếm, hoặc nói sai, làm sai sự thật…); mới có Hội Nghị Diên Hồng (dân chủ thật sự chứ không dùng thủ thuật cài đặt, cò mồi hay tạo phe nhóm…); mới có Nguyễn Huệ vừa tiến quân vừa tuyển quân được dân tự hưởng ứng ào ạt, với chính nghĩa ngời ngời chống quân xâm lược.

Ông ngợi ca cái hay trong cái xấu mà ông lên án đã quen miệng: phong kiến tập quyền. Người ta có thể thắc mắc, nó khác với dân chủ tập trung là thế nào, hay chỉ là vấn đề từ ngữ!

Xương máu là của nhân dân, như tác giả Trương Tấn Sang nói, “hàng triệu người đã ngã xuống”, thế mà hôm nay các ông giành lấy “gánh nặng” nhân danh nhân dân. Bên trong cái gánh nặng ấy thực chất là gì, mà sao nó lại hấp dẫn đến thế? Những tiểu án, đại án làm lung lay Ba Đình, nội bộ vừa phức tạp vừa phong phú như nồi lẩu. Tuyệt đối cái ấy không do nhân dân.

Đứng trước sự băng hoại của Đảng, tác giả Trương Tấn Sang không thể không thừa nhận, nhưng thừa nhận theo cách thấp thoáng như cái kiểu của ông. Sau khi dẫn chứng lịch sử xa xôi, ông lại trích dẫn lời của Hồ Chí Minh: “Một dân tộc, một đảng và mỗi con người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định hôm nay và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không còn trong sáng nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”. Ở đây, có thể hiểu là ba vế đồng đều hay không: một dân tộc – một đảng – mỗi con người? Ngon thì ngon hết, sa sút thì sa sút như nhau sao? Tất cả như nhau? Vậy vai trò lãnh đạo toàn diện của ai đó, nằm ở đâu? Sao tác giả bài viết cứ mãi nương cây đa cây đề để nói chung chung mà không chỉ ra cái vai trò cốt lõi là cái nào?

Tác giả Trương Tấn Sang còn viện dẫn lời của ông Tổng Bí thư Trọng (cây đa mới?) “đã thẳng thắn chỉ ra những tiêu cực trong lựa chọn cán bộ, đó là: thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư mới đến trí tuệ.” Nhưng cái câu “hậu duệ […], quan hệ […], tiền tệ […], trí tuệ” vốn lưu hành từ lâu trong nhân dân, nào đâu phải là “bản quyền” của ông Tổng Bí thư? Ông nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có thể nhân danh nhân dân mà nói điều gì rõ hơn, cụ thể hơn, được chứ? Và trong bài viết cũng có đoạn ông lại nhân danh nhân dân một cách trống không, nói về một chiều khác: “Lòng dân bền chặt, phơi phới hướng về một tương lai tươi sáng…”. Cái “phơi phới hướng về tương lai” chỉ là do tác giả tưởng tượng thôi. Cũng là tài tình, mà cũng là áp đặt trắng trợn! Nếu nói là Dư Luận Viên thì thủ pháp của tác giả thuộc loại nặng ký. Cái gánh nặng ấy, ông dồn hết vào ông Nguyễn Phú Trọng, và danh xưng là Đảng? Sao không phải cái gánh nặng ấy là trên vai nhân dân? Cả trên đầu, trên cổ, trên lưng, bao luôn cả thần hồn lẫn thần xác nhân dân? Ông trao gánh nặng, chỉ là cách diễn đạt khác của việc trao vòng hoa cho đối tượng mà ông muốn: Đại hội 12 và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Đọc bài viết, tôi cũng thấy ông thấp thoáng ở đâu đấy, loanh quanh chỗ ông Trọng, như vốn có lâu nay. Nhưng tôi lại cứ muốn nhìn thấy ông, đích thực là ông! Không núp vào lịch sử, không núp vào bóng mát của ai, thậm chí dù dưới sắc màu các loại khẩu hiệu, đại loại như “làm theo gương…”. Hiện tại ngồn ngộn, tươi rói rất cần nói tới, nói thẳng và nói thật. Trong bài viết có quá nhiều khẩu hiệu nhạt màu và lạnh hơi không gây ảnh hưởng bao nhiêu, có khi còn phản cảm, không hẳn vì nội dung mà vì quá quen thuộc. Như:muôn vàn kính yêu.

Dẫu sao ông nguyên Chủ tịch nước cũng nhận ra: “Các vụ án tham nhũng lớn, đặc biệt nghiêm trọng được đem ra xét xử hay chưa xét xử, thấy thấp thoáng “bóng dáng” của những cán bộ nắm giữ vị trí quản lý, thậm chí cả cán bộ quản lý ở cấp cao”. Phải chăng vì cái Pháp Quyền Xã Hội Chủ Nghĩa mà sinh ra cái thấp thoáng? Nếu không, thì tại sao lại thấp thoáng? Ông lại kéo tủ ra để lấy bộ luật Hồng Đức, xưa rồi, lại bảo nó đã chìm khuất trong cái bóng tối nặng nề của chế độ phong kiến tập quyền. Mà mới đó thì đã xuất hiện chưa kịp ráo mực cái kỷ nguyên rực rỡ xã hội chủ nghĩa và được ca tụng đến nghẹn lời! Ông viết:Ngày 2 tháng 9 năm 1945, buổi bình minh của kỷ nguyên độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.

Rất ít người hiểu rõ được cái rực rỡ của buổi bình minh ấy, và nguyên cả cái “kỷ nguyên rực rỡ” ấy sao mà vội thu mình lại với định mức thời gian ngắn ngủi đến thế! Vì không còn là phong kiến tập quyền, nên chỉ có “thấp thoáng bóng dáng. Nó nhẹ nhàng lả lướt như các show duyên dáng Việt Nam của người đàn em tin cậy, nó không ầm ì nghẹt thở như chất thải Formosa, không chát chúa như tiếng súng ở tỉnh ủy Yên Bái, cũng không nghẹn ngào tiến thoái lưỡng nan như đại án Trịnh Xuân Thanh, mở màn cho một mưu cao mới.

Trong bối cảnh đó, có người bảo tác giả, lại một lần nữa tuốt gươm ra để phò trì Minh chúa. Bất chợt, người đọc nhớ đến cái khẩu khí của nhà thơ lãng mạn Nguyễn Bính:

Giày cỏ, gươm cùn, ta đi đây!

Và sau đó:

Ta đi nhưng biết về đâu chứ.

Đã dấy phong yên lộng bốn trời…

Ông đã dẫn lịch sử đi từ Ngô Quyền, chuyển đến đỉnh cao, rồi lại lao xuống dốc, và đến “diệt vong do tranh quyền, đoạt lợi trong nội bộ, do nạn bè phái, vơ vét của cải, ức hiếp dân lành và có những kẻ làm “tay sai” cho ngoại bang”. Người đọc cứ nghĩ “oan” là ông mượn chuyện xưa mà nói hôm nay, là một cách “núp lùm” vào lịch sử, như cách người dân nói về cảnh sát giao thông rình phạt xe. Nhưng e là không hẳn thế. Vì ông lại nói tiếp: “Cũng chính sức mạnh đó [ý là của 2/9] đã tiếp tục giúp dân tộc Việt Nam vượt qua 30 năm trời đằng đẵng hy sinh, về một mối. Về một mối, có đấy, nhưng là mối gì? Và ông tiếp tục dán liền đường keo chuyển mạch “Biết ơn tiền nhân, biết ơn đồng chí, đồng bào…”. Tiền nhân là một khái niệm rộng lớn đã được khẳng định qua lịch sử. Đồng chí là cái khá cụ thể và nhỏ nhoi trong một thoáng qua của lịch sử, trong cái tổ chức một thời của đảng ấy, và ngay trong nội bộ ấy chưa hẳn đã là đồng chí, và mọi sự còn phải chờ đợi sự sàng lọc của thời gian. Nay lấy hơi hám của tiền nhân mà trùm lên đồng chí của thời nay là một cách vay mượn quá thô. Chỉ kẹt hai chữ đồng bào chỏng chơ bị kẹp vào cho thêm màu sắc mà chẳng có vai trò gì. Đồng bào là một chất liệu dễ tính có thể quệt, nặn, trét, dán vào đâu cũng được. Có nói biết ơnhay không nói, thì đồng bào cũng vẫn vậy! Ông lại hùng hồn viết tiếp: “máu của hàng triệu người ngã xuống vẫn còn ấm nóng trên lá quốc kỳ”. Không những đã mà còn đang ngã xuống, và bỏ chạy tứ tán năm châu. Tuy nó còn ấm nóng nhưng đã sẫm màu. Nhưng nhỡ như nó lạnh ngắt thì do đâu? Cái này nó cũng thấp thoáng ở cấp cao chăng?

Ông còn nói đến sự chệch hướng và tham nhũng, với bốn nguy cơ đã nêu, kể từ Đại hội VII đến Đại hội XII, tức cỡ 6 cái Đại hội x 5 = 30 năm. Ông viết: “Qua các kỳ Đại hội tiếp theo, tình trạng này không những không suy giảm, chẳng những ít tìm ra được ai trong “bộ phận không nhỏ”, mà tham nhũng, suy thoái còn diễn ra dưới nhiều hình thức tinh vi hơn, trắng trợn hơn. Quá là bi kịch, bởi “ít tìm ra được ai” trong cái “bộ phận không nhỏ” suốt 30 năm? Ai đó sao mà giỏi giang thế? Hay có âm binh trốn đằng sau Ba Đình? Năm cái Đại hội (7-8-9-10-11) đẻ ra cái thứ 6 (12) rõ là thuần chủng. Thế mà năm cái kia: “không những… mà còn tinh vi hơn, trắng trợn hơn”, thì làm sao cái trứng của nó lại “kém” hơn được? Thế mà ông vẫn đinh ninh rằng đồng bào vẫn tin tưởng và gởi gắm, giống như người dân như chạy tiền gởi con vào trường điểm.

Chỉ xin hỏi: Đã chệch hướng quá lâu sao không xem lại cái la bàn? Chung quy chỉ tại cái la bàn đã bị hỏng, chính là bi kịch của mọi bi kịch!

Trước bi cảnh này, ông nhà thơ Nguyễn Bính đã chọn thái độ liều mình có kiềm chế:

Thà cứ ở đây, ngồi giữa chợ.

Uống say mà gọi thế nhân ơi…”

Nhà thơ chỉ dám gọi “thế nhân”, là nhân dạng chung chung của con người, chứ không dám gọi đồng bào, như tác giả Trương Tấn Sang (vốn nguyên là…). Vì gọi hai tiếng đồng bào là không dễ. Không dễ từ Trung Ương đến địa phương, lại phải thông qua từ Bí thư các cấp, đến Tổ dân phố và Công an khu vực. Gọi liềuđồng bào mà không phép thì ít nhất cũng bị “canh cửa” không cho ra đường. Cho gọi mới được gọi, như thương hiệu “Bún Bò Huế” phải được Thừa Thiên – Huế cấp phép thông qua vậy.

Tác giả bài viết hỏi rất đanh thép: “[…] trong Ban lãnh đạo, ai là những người đủ dũng cảm để gột sạch những vết nhem nhuốc làm vấy bẩn đội ngũ của chúng ta. Trong cuộc đấu tranh trước đây, để bảo vệ Đảng, bảo vệ lợi ích nhân dân, chúng ta dám chấp nhận hy sinh mạng sống của mình, thì hôm nay, cũng phải dám vượt qua cám dỗ, thậm chí phải có dũng khí thấy cái đúng phải lên tiếng ủng hộ, thấy cái sai phải kiên quyết bài trừ”.

Đây là câu hỏi trong nội bộ đảng của ông, chuyện của các ông, chứ không phải hỏi nhân dân. Chắc chắn là không có ai trả lời. Hôm qua và hôm nay là thời điểm đã khác. Bảo vệ Đảng và bảo vệ lợi ích của Nhân dân cũng rất khác. Vượt qua cám dỗ hay cám dỗ đã vượt qua cũng khác nốt? Thắp đuốc lên mà đi tìm cái dũngkhí ấy ở Ba Đình sao? Ở chợ Đồng Xuân? Ở chợ Bến Thành? Hay ở Tiên Lãng với Đoàn Văn Vươn, ở Trung tTâm Quỹ đất Thái Bình với Đặng Ngọc Viết, ở Hà Tĩnh với Formosa, ở Yên Bái với tiếng súng của Đỗ Cường Minh, và mới đây ở Hậu Giang với Trịnh Xuân Thanh? Ông kêu gọi đồng bào, nhưng không nghe tiếng nói của họ.

Và cái nhem nhuốc tọa lạc ở đâu để biết mà gột sạch, thưa tác giả?

Lại còn có một thứ dũng khí chạy quanh quanh quyền lực.

Bài viết với ngôn phong rất “hùng khí”, bút pháp “tài tình”, đã liên kết và xáo trộn vào nhau giữa lịch sử với hiện tại, giữa hò reo hồ hởi với trăn trở ray rứt, đã làm cho người đọc rất cực lòng để có một cảm xúc liền mạch nhằm “theo về một mối”.

Nhưng để tạm yên lòng theo về một mối, thì tác giả phải cay đắng kêu to: “Chưa bao giờ trong lịch sử hơn 70 năm Nhà nước ta, Nhà nước “của dân, do dân và vì dân” lại xuất hiện những biểu hiện tiêu cực như hiện nay: “tư bản thân hữu”, “lợi ích nhóm”, “sân sau của gia đình”; xuất hiện sự cấu kết quyền lực với lợi ích kinh tế, lèo lái chính sách, dàn dựng để tạo ra các cú “áp-phe” lớn mang lại lợi ích “khủng” cho một số cá nhân và phe nhóm…, gây thiệt hại khôn lường cho ngân sách Nhà nước, làm chao đảo nền kinh tế.”

Không cần viện dẫn nhiều, hình như chừng ấy cũng đủ cho điều tác giả muốn nói, mà người dân cũng hiểu là ông muốn tham gia thúc đẩy công cuộc đả hổ diệt thằn lằn cho đến nơi đến chốn, vốn dĩ “ít tìm ra được ai. Tuy là nhan nhản, nhưng tìm em như thể tìm chim vậy.

Đem lịch sử dùng làm son phấn gì thêm cho phức tạp!

Nhìn lại ngày xưa, ông ngậm ngùi: “Dâu bể đa đoan, một cá nhân, dẫu có là một vị “vua tốt”, có khi cũng chỉ biên soạn được những bản anh hùng ca dang dở. Vậy thì nhìn vào hiện nay, vị “vua tốt” ấy là ai, có lẽ không liên quan gì đến “bốn nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng”? Mà dù gì đi nữa, thì Đảng vẫn cứ là vinh quang, với tính “tiên phong” sẵn có.

Ngoài ra thì mọi sự đúng y như thế:

Một bản “anh hùng ca” dang dở.

Một vị “vua tốt” dang dở.

Và một bài viết cũng “cực kỳ” dang dở, nhỡ nhàng.

Ông đã thổi lên tiếng kèn xung trận – như đã từng thổi – mà không có tiếng hô xung phong.

Như thế cũng khó tin còn cái hơi “ấm nóng” của lá cờ vừa nói trên kia!

Mượn lịch sử để nhóm lửa cho hôm nay kể cũng khó, dù tác giả rất cố gắng và cố công. Cây gậy lịch sử không dễ mượn tạm.

Hồn thiêng của Lịch sử chưa chắp được liền cành, nên quan cảnh vẫn đìu hiu:

Sông ‘Hồng’ một giải xanh xanh

Loi thoi bờ liễu mấy cành dương quan…!

H. Đ. N.

Tác giả gửi BVN.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.