Daily Archives: December 21, 2016

Trung Quốc nắn gân Trump ở Biển Đông, có thể bị phản đòn

Trung Quốc nắn gân Trump ở Biển Đông, có thể bị phản đòn

TS TRẦN CÔNG TRỤC

10:19 20/12/16

(GDVN) – Nếu như chính quyền Barack Obama âm thầm giao thiệp với Bắc Kinh để đòi lại UUV, thì ông Donald Trump nói công khai: Mỹ không cần đòi lại, Trung Quốc cứ giữ.

South China Morning Post ngày 20/12 đưa tin, quân đội Trung Quốc dự kiến sẽ trả lại hải quân Hoa Kỳ chiếc tàu lặn không người lái (UUV) bị họ “tịch thu” khi đang hoạt động trên Biển Đông, một quan chức quốc phòng Mỹ cho hay.

UUV này sẽ được Trung Quốc trả cho tàu chiến Hoa Kỳ tại một địa điểm gần bãi cạn Scarborough, một tàu khu trục Mỹ đã cơ động đến điểm hẹn và việc bàn giao dự kiến sẽ diễn ra trong ngày hôm nay 20/12. Nguồn tin không cho biết thêm chi tiết. [1]

Tiến sĩ Trần Công Trục, ảnh do tác giả cung cấp.

Người viết cho rằng, vụ Trung Quốc “tịch thu” hay “bắt giữ” một chiếc UUV của hải quân Hoa Kỳ đang hoạt động hợp pháp ở Biển Đông là một phép thử liều lĩnh nhằm cứu vãn yêu sách “đường lưỡi bò” phi pháp.

Thứ nhất, Trung Quốc vẫn tiếp tục âm mưu bằng cách này cách khác để hiện thực hóa yêu sách đường lưỡi bò vô lý và phi pháp vốn đã bị Tòa Trọng tài thành lập theo Phụ lục VII, UNCLOS 1982 bác bỏ qua Phán quyết ngày 12/7/2016.

ĐIỀU 58, UNCLOS 198 quy định Các quyền và các nghĩa vụ của các quốc gia khác trong vùng đặc quyền về kinh tế:

“Trong vùng đặc quyền về kinh tế, tất cả các quốc gia, dù có biển hay không có biển, trong những điều kiện trong những quy định thích hợp của Công ước trù định, được hưởng các quyền tự do hàng hải và hàng không, quyền tự do đặt dây cáp ngầm nêu ở Điều 87, cũng như quyền tự do sử dụng biển vào những mục đích khác hợp pháp về mặt quốc tế và gắn liền với việc thực hiện các quyền tự do này và phù hợp với các quy định khác của Công ước, nhất là những khuôn khổ việc khai thác các tàu thuyền, phương tiện bay và dây cáp, ống dẫn ngầm.”

Tiến sĩ Jay Batongbacal, một chuyên gia về an ninh hàng hải từ Đại học Luật Philippines lưu ý rằng, hoạt động nghiên cứu hải dương học của Mỹ ở khu vực này là hoàn toàn hợp pháp, đúng với quy định tự do hàng hải của UNCLOS 1982. [2]

Nhưng Yue Gang, một Đại tá quân đội Trung Quốc nghỉ hưu nói trắng ra rằng chiếc UUV đã tiến hành các hoạt động gián điệp trong phạm vi đường lưỡi bò (bất hợp pháp), và việc “tịch thu” nó là để tìm bằng chứng cho điều này. [3]

Điều này một lần nữa cho thấy, phía Trung Quốc dường như vẫn cố tình coi vùng biển nằm trong “ đường lưỡi bò” là nội thủy và lãnh hải thuộc chủ quyền của họ

Bởi vậy nếu không làm rõ khía cạnh pháp lý của câu chuyện, rất có thể đây là một cái bẫy Trung Quốc cố tình giăng ra hòng tìm kiếm một sự thừa nhận mặc nhiên về sự tồn tại của đường lưỡi bò bất hợp pháp ấy.

Thứ hai, Bắc Kinh muốn “dìm” uy tín của Washington trong mắt các đồng minh và đối tác trong khu vực.

Đặc biệt đáng lưu ý, Trung Quốc làm việc này trong bối cảnh ông Donald Trump chưa cầm chìa khóa Nhà Trắng, ông Barack Obama thì đang bận rộn chuẩn bị chuyển giao quyền lực.

Mục đích thứ hai này rất đáng lưu ý, bởi Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương, Hoa Kỳ – Đô đốc Harry Harris vừa mới phát biểu tại Australia:

“Chúng tôi sẽ không cho phép một vùng biển quốc tế vốn được sử dụng chung bị đơn phương đóng cửa, dù có bao nhiêu cơ sở (quân sự) được xây dựng trên đảo nhân tạo (bất hợp pháp) ở Biển Đông đi nữa.

Chúng tôi sẽ hợp tác khi chúng tôi có thể, nhưng chúng tôi sẽ sẵn sàng đối đầu khi buộc phải đối đầu.

Chiến đấu của Mỹ trong cuộc chiến tranh đầu tiên để giành độc lập cũng là để bảo vệ tự do hàng hải. Đây là nguyên tắc xuyên suốt, và là một trong những lý do lực lượng của chúng tôi sẵn sàng chiến đấu ngay cả tối nay”. [4]

Đảo nhân tạo ở Biển Đông không có giá trị tấn công thì Trung Quốc xây làm gì?

(GDVN) – Không có gì chắc chắn đảm bảo Trung Quốc sẽ sử dụng các đường băng này vào việc không kích các nước ASEAN.

Vị tướng đứng đầu lực lượng quân sự Mỹ ở châu Á – Thái Bình Dương nói chưa ráo miệng thì Trung Quốc bắt giữ UUV của hải quân Mỹ đang hoạt động hợp pháp ở Biển Đông ngay trước mắt thủy thủ đoàn tàu Mỹ.

Rõ ràng là Trung Quốc muốn chứng minh với các nước trong khu vực: Hoa Kỳ cũng chỉ là hổ giấy!

Tất nhiên, Trung Quốc thừa hiểu cả hai đều không muốn xung đột đối đầu, và hai siêu cường có nhiều kênh liên lạc để xử lý các tình huống chạm trán một cách hòa bình.

Nhưng trong cuộc chiến dư luận, rõ ràng Bắc Kinh đang lấn lướt Washington bởi những ngón đòn tương tự vụ bắt giữ UUV này.

Trước đó chính quyền Tổng thống Barack Obama càng mạnh miệng bao nhiêu, uy tín của Mỹ càng lung lay bấy nhiêu trước những ngón “đòn gió” của Trung Quốc. Nguy hiểm ở chỗ, những ngón đòn này chưa đủ độ để Mỹ làm to chuyện, nhưng lại quá đủ để giảm ảnh hưởng đến uy tín của Mỹ với khu vực.

Tàu không người lái của hải quân Hoa Kỳ bị hải quân Trung Quốc công khai “tịch thu” bất hợp pháp ngay trước mắt người Mỹ mà họ còn “chẳng làm gì được”, nói gì việc lo cho đồng minh và đối tác? Có lẽ đây là thông điệp và mục đích chính của người Trung Quốc.

Thứ ba, rất có thể Trung Quốc muốn thông qua động thái này nhằm “cảnh báo” Tổng thống đắc cử Hoa Kỳ Donald Trump sau những phát biểu mới nhất của ông về Biển Đông và chính sách “một Trung Quốc”.

Tuy nhiên cá nhân tôi cho rằng, nếu như Trung Quốc có thể đạt được mục đích thứ 2 là ở chừng mực nào đó, hạ uy tín của Mỹ trong mắt đồng minh và đối tác, thì mục tiêu thứ 3 này có thể sẽ phản tác dụng. Donald Trump không phải là Barack Obama.

Nếu như chính quyền Barack Obama âm thầm giao thiệp với Bắc Kinh để đòi lại UUV, thì ông Donald Trump nói công khai: Mỹ không cần đòi lại, Trung Quốc cứ giữ lấy nó!

Điều này một lần nữa cho thấy đầu óc “thực tế, doanh nhân” của Tổng thống đắc cử Donald Trump.

Keith B. Richburg, một cựu phóng viên tờ The Washington Post, Giám đốc Báo chí của Trung tâm Nghiên cứu Truyền thông Đại học Hồng Kông ngày 19/12 nhận định trên Nikkei Asian Review:

“Động thái táo bạo của Trump đối với Trung Quốc có thể mà một trong số ít những điểm sáng của nhiệm kỳ Tổng thống ông sắp đảm nhiệm”.

Đài Loan có thể là con bài chiến lược Trump ngăn Trung Quốc độc chiếm Biển Đông

(GDVN) – Tổng thống tiếp theo của Hoa Kỳ nếu mạnh dạn, sẵn sàng hành động thì luôn có những cơ hội ngăn chặn và đảo ngược xu thế bành trướng.

Dẫn lời một đồng nghiệp ở báo The Washington Post, John Pomfret, Richburg cho hay, nhiều năm qua Washington đã tin rằng, một Trung Quốc mạnh mẽ, ổn định sẽ là một Trung Quốc thân thiện hơn. Nhưng người Mỹ đã sai.

Pomfret lưu ý, những phát biểu mới của ông Donald Trump về Trung Quốc thực sự là một phần “mở rộng hợp lý” trong việc hiện thực hóa chính sách của Mỹ với Trung Quốc, mà cả hai đảng Dân chủ và Cộng hòa thời gian qua đã chưa làm tốt. [5]

Có lẽ đã đến lúc Hoa Kỳ ứng xử với Trung Quốc giống như bất kỳ một quốc gia nào khác, chính sách “một Trung Quốc” sẽ được Nhà Trắng dưới thời đại của Trump áp dụng một cách thực tế hơn.

Nói như Donald Trump, sẽ không có chuyện ông chấp nhận để cho Trung Quốc chỉ bảo mình phải làm gì và làm như thế nào.

Nói như Keith B. Richburg, Trung Quốc có thể công khai trải thảm đỏ đón Tổng thống Sudan Omar al-Bashir vốn đang bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy nã vì tội diệt chủng, tội ác chiến tranh.

Vậy thì tại sao ông Donald Trump lại phải đắn đo lo sợ Bắc Kinh phật ý, khi nghe điện thoại chúc mừng thắng cử từ nhà lãnh đạo Đài Loan vừa qua, hay khả năng công khai tiếp nhà lãnh đạo Phật giáo Tây Tạng tại phòng Bầu Dục trong nhiệm kỳ Tổng thống?

Tôi cho rằng, nhận xét của Richburg và Pomfret khá sắc sảo. Không những là một sự hiệu chỉnh chính sách đối ngoại, mà đây còn là một con bài địa chính trị chiến lược của Donald Trump trong cuộc đua quyền lực với Trung Quốc ở châu Á – Thái Bình Dương.

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Dự phóng chiến tranh Thái Bình Dương giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc

Dự phóng chiến tranh Thái Bình Dương giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc

LS Đào Tăng Dực (Danlambao) – Trong mấy ngày qua, tin tức cho biết hải quân TQ đã bắt giữ một tàu ngầm tí hon không người lái của Hoa Kỳ, khi tàu này đang nghiên cứu hải dương học tại một vùng Biển Đông cách Subic Bay 92 cây số. Hoa Kỳ phản đối và lập tức sau đó TQ đồng ý trao trả.
Theo quan điểm của tôi, tuy TQ là một quốc gia độc tài, nhưng không phải pháp trị nghiêm minh mà là căn bản trên những phe nhóm thế lực nội bộ đảng, giống như CSVN và các quốc gia CS khác.
Chính vì thế các sĩ quan tại chiến trường có thể ỷ lại phe nhóm của mình và hành động thiếu suy nghĩ. Bắt giữ một tàu ngầm từ một siêu cường mà khả năng quân sự vượt trội như thế, không có lợi gì cả. Trái lại còn phải bị nhục nữa.
Trong khi đó, Hoa Kỳ tuy là một xã hội dân chủ đa nguyên, nhưng pháp trị nghiêm minh. Các sĩ quan ngay tại trận tuyến, nếu hành xử sai trái, sẽ bị pháp luật hoặc quân pháp trừng trị. Vì thế các hành động khinh xuất ít có khả năng xảy ra hơn.
Chính vì thế, chúng ta không thể loại trừ xác xuất chiến tranh tại Biển Đông và Thái Bình Dương giữa Hoa Kỳ và TQ, vì những sơ xuất từ phía TQ.
Trong tình huống đó, tôi xin lược dịch một bài viết của Alex Lockie đăng trên tờ Business Insider ngày 15 tháng 12, 2016 tựa đề “Bằng cách nào Hoa Kỳ thắng TQ tại Thái Bình Dương” như sau đây.
Sau khi đọc tài liệu lược dịch này, chúng ta sẽ nhận thấy khả năng quân sự vượt trội của Hoa Kỳ và tính vượt thắng đặc biệt của các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 của Hoa Kỳ.
Chính vì thế tôi luôn chủ trương rằng, muốn ngăn chặn bá quyền và hiểm hoa TQ chúng ta phải:
1. Chấm dứt độc tài toàn trị
2. Xây dựng một nền dân chủ hiến định, pháp trị và đa nguyên
3. Xây dựng kinh tế thị trường hùng mạnh
4. Trở thành đồng minh quân sự của Hoa Kỳ và sở hữu các vũ khí tối tân của Hoa Kỳ, nhất là chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 hầu răn đe hữu hiệu TQ
Tài liệu này cũng được tác giả Alex Lockie viết căn cứ trên phúc trình của cơ quan Mitchell Institute for Aerospace Studies do Thiếu Tướng Jeff Harrigian and Đại Tá Max Marosko viết về khả năng chiến đấu của các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 của Hoa Kỳ trong một cuộc chiến với TQ.
“Phúc trình này bắt đầu bằng một cái nhìn tổng quát về khả năng tác chiến của các phi cơ này trong một cuộc chiến vào năm 2026.
 
Vị trí của chiến trường rõ ràng là tại miền Tây Thái Bình Dương và đối thủ là TQ với những khả năng cao về phi đạn và radar.
 
Vì cuộc chiến giả định xảy ra 10 năm trong tương lai, nên tác giả cũng giả định các khuyết điểm hiện tại của các chiến đấu cơ F35 và F22 đã được khắc phục.
 
Giai đoạn mở đầu của cuộc chiến Hoa Kỳ sẽ tản rộng các phi cơ F35 và F22 đi các căn cứ tại TBD trải dài trên đại dương này từ các đồng minh của Hoa Kỳ.
 
Làm như thế, TQ sẽ không có khả năng tiêu diệt một lượt tất cả hoặc phần lớn các phi cơ này.
 
Vào thời điểm đó, các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 này đã có khả năng tự tìm kiếm các phi trường cho chính mình và không cần sự trợ giúp của các kiểm soát viên hàng không trên đất nữa. Điều này giúp các phi cơ có thể tản đến những nơi ít khả năng trở thành mục tiêu.
 
Thêm vào đó, những đồng minh như Úc Đại Lợi, cũng sử dụng F35, sẽ có thể trám vào chỗ trống cho Hoa Kỳ. Các chiến đấu cơ F35 có thể đáp tại Úc và được bảo trì y như tại Hoa Kỳ.
Với toàn bộ TBD đầy những mạng lưới F35 và F22 thì TQ có thể cố gắng sử dụng khả năng chiến tranh điện tử của họ, nhưng các nhà quân sự Hoa Kỳ cho rằng, các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 này sẽ vượt thắng.
“Các lực lượng Hoa Kỳ có thể phải đối diện với những sự nhiễu sóng giao thông và radar nghiêm trọng, nhưng các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 vẫn ưu thắng qua mạng lưới kỹ thuật đa dạng và tìm mục tiêu chính xác để nhận diện các phi cơ địch, trong khi củng cố một chiến lược chung qua một khung sường giao thông và trao đổi dữ kiện.” Các chuyên gia Không Quân cho biết.
Trong khi đó, những căn cứ chiến đấu cơ F16, F18 và F15 sẽ tạo thành một bức tường phòng thủ gần lục địa Hoa Kỳ hơn. Khả năng lớn của TQ trên phương diện hỏa tiễn địa-không đủ sức làm cho các phi cơ dễ nhận diện hơn này phải né các trận địa tiền tuyến, cho đến khi các phi cơ F35, F22, B2 và B21 sắp đến, hoàn tất công việc.
 
Các chuyên viên công nhận nhu cầu các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 phải công kích nhanh và rút khỏi các không phận xung đột. Sự thiêu hủy nhiều căn cứ quân sự Hoa Kỳ và đồng minh có thể xảy ra, tuy nhiên tính đa dạng của các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 sẽ tiếp tục thay đổi vị trí, trong khi TQ tiêu hao số trữ lượng đầu đạn từ lục địa cũng như từ các tàu ngầm và chiến hạm.
Rất nhiều giàn phi đạn SAM của TQ di chuyển bằng đường bộ. Vì thế các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 sẽ phải sử dụng các khả năng nhận diện địa dư và chiến tranh điện tử để tìm và tiêu diệt.
 
Các bộ phận tìm kiếm trên các phi cơ thế hệ thứ 5 sẽ cung cấp nhiều dữ kiện quan trọng để các chiến đấu cơ có thể quyết định ngay trong lúc hoạt động.
Phúc trình ghi rõ:
 
“Các phi cơ cất cánh với rất ít thông tin- Không hơn một mục tiêu tổng quát có thể ngoài 1000 dặm. Trên đường đến mục tiêu, các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 nhận những thông tin tối thiểu về tiếp liệu, sự hiểm nguy và mục tiêu tác chiến, tuy nhiên đủ cập nhật để có thể tổng hợp, nhận diện và thanh toán mục tiêu trước khi trở lại căn cứ.”
Thiệt hại của Hoa Kỳ và đồng minh sẽ xảy ra đương nhiên trong một cuộc chiến như thế. Tuy nhiên các lực lượng thống nhất và sử dụng cùng các bệ phóng và họ có thể hổ trợ cho nhau trong trường hợp thiệt hại.
Trong thời gian đó, các F35 và F22 gậm nhấm phòng tuyến của TQ, từ từ giảm thiểu tính đe dọa từ cấp cao đến cấp trung bình. Sau đó, chủ lực của không quân Hoa Kỳ- các phi cơ truyền thống chủ lực- có thể hoạt động trên các không phận với một mức độ sống còn khả dĩ.
Sự thể là như vậy. 
 
Một khi các chiến đấu cơ F16 bay lượn trên bầu trời Bắc Kinh, thì cuộc chiến cơi như ngã ngũ. Trên những không phận tranh chấp cấp trung bình, các chiến đấu cơ thế hệ thứ 5 có thể nối kết hệ thống dữ kiện với với các phi cơ truyền thống và sử dụng chúng như những phi cơ hạm đội, sử dụng khả năng tăng trưởng này để thi hành những dịch vụ hủy diệt toàn bô khả năng phòng không của Trung Quốc.”
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.