Daily Archives: March 18, 2017

Thiếu tướng công an Trương Giang Long: Chửi Tàu, dạy Mỹ, khen Nhật, bợ Trọng, nổ đảng

Thiếu tướng công an Trương Giang Long: Chửi Tàu, dạy Mỹ, khen Nhật, bợ Trọng, nổ đảng

“Trung Quốc, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta. Mà không phải thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào… Chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ việc mà họ làm suy yếu từ bên trong… Tôi xin nói lại là Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa chúng ta cũng phải tìm cách chung sống với họ, chỉ cố gắng phấn đấu làm sao để họ đừng xấu hơn… Hiện nay tụi nó khống chế chúng mình rất là kinh khủng!”Trương Giang Long, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Chính trị Công an Nhân dân, kiêm Giám đốc Học viện Chính trị, Công an Nhân dân.

Dân Làm Báo gửi đến các bạn video clip và nguyên văn phát biểu viết lại từ clip sau đây của Thiếu tướng công an Trương Giang Long. Buổi nói chuyện của Trương Giang Long xảy ra vào tháng 10, 2016.

Trung Quốc, tôi xin thưa các đồng chí là, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta ở Biển đông, không bao giờ từ bỏ dã tâm này. Mà cái này không phải chỉ thời ông Tập Cận Bình đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi. Câu chuyện là, bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào…
Thưa các đồng chí, chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ cái việc mà họ tìm mọi cách làm suy yếu từ bên trong. Chúng ta không loại trừ, chúng ta phải nói rõ với nhau như thế.
Chúng tôi nói với các đồng chí là: bọn xấu nó cài cắm, nó móc ngoặc, nó lôi kéo đó. Hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi. Bây giờ, tôi thông báo với các đồng chí là, nó đã có con số đến hàng trăm, mà hàng trăm không chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa chứ không phải trăm, báo cho các đồng chí biết. Mà nếu chúng ta không phát hiện, không nghiêm trị, thì xin thưa với các đồng chí là, đầu năm trong tổng kết hội nghị bảo vệ an ninh quốc gia, thì cán bộ chủ chốt chúng tôi, được nghe đồng chí lãnh đạo cấp cao của ngành thông báo là chúng ta đang theo dõi, đang nắm rất chắc, rất chặt những cái diễn biến của các phần tử cơ hội chính trị mà có mưu toan, là móc ngoặc, cấu kết bên ngoài, để lật đổ chống phá chế độ của chúng ta. Những bộ phận ấy làm ngòi nổ cho các cuộc bạo loạn cho các điểm nóng chính trị, mà chúng ta, thưa các đồng chí không thể xem thường và coi nhẹ.
Có người, sau khi những vấn đề với Trung Quốc nảy sinh, báo cáo với các đồng chí là, tôi xin nói lại, Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa, chúng ta cũng vẫn phải tìm cách chung sống với họ, chỉ cố phấn đấu sao để họ đừng xấu hơn. Chứ các bây giờ các đồng chí nói, đổi Trung Quốc đi, đổi Việt Nam đi chỗ khác đi, thì không bao giờ có rồi, vĩnh viễn mãi mãi như thế này. Nó bất hạnh cho chúng ta là sống bên cạnh một ông anh mức động lòng tốt nó thấp, zen tốt nó thấp, cái zen không tốt nó vượt trội.
Báo cáo các đồng chí là hiện nay họ khống chế chúng mình rất là kinh khủng, họ vào sâu rất sâu hang hàng xóm của chúng ta rồi. Ông kia thì trở mặt hoàn toàn rồi, đây là tôi nói ở trong nhà. Ông kia là xương máu của chúng ta đổ chất đầy, miệng nó xoen xoét là đời tôi, con tôi, cháu tôi, gia đình dòng tộc nhà tôi, tổ quốc tôi đất nước tôi, đời đời mãi mãi trân trọng kính nhớ biết ơn. Không có Việt Nam không có tôi, không có Việt Nam không có đất nước chúng tôi. Nhưng mà mồm nó nói thế, bên trong nó vẫn móc ra thằng khác chơi mình.
Cá nhân nó chơi mình thôi thì thưa các đồng chí là cũng còn có thể, nghĩa là chúng ta không dung thứ nhưng cũng còn thể chấp nhận, nhưng mà nó kéo cả quốc hội để chống lại mình, kéo cả nhà nước, chính phủ chống lại. Lợi ích cốt lõi nhất của chúng ta trên biển Đông, thưa các đồng chí là vì thằng khác khống chế, chứ cá nhân một mình ông ta thì cho tiền cũng không dám. Cũng như cuộc chiến biên giới Tây Nam, thưa các đồng chí, nhé, chấp 5 đời Pol Pot nó cũng không dám phát động chiến tranh chống lại chúng mình, nhưng ai, câu chuyện là ai đứng đằng sau, ai hà hơi, ai tiếp sức, ai cổ vũ, ai động viên, ai định hướng, ai xúi dục, câu chuyện nó như vậy.
Và một người anh em ruột của chúng ta, lâu nay thưa các đồng chí chúng ta vẫn nói là anh em, bây giờ nó trở chứng nó hỏi lại “thế anh em, ai là anh, ai là em”. Câu hỏi tưởng chừng, ví dụ ở Việt Nam mình cứ thằng nào để trước, thấy mặt trời trước thì là anh, còn mày dưới là chú, nó rõ như thế, nó minh bạch như thế. Lâu nay mình lỡ gọi, không có nghĩa là mình nói tao anh mày em, bây giờ nó hỏi ngược lại, có khi trong đầu mình, tình cảm mình trong suy nghĩ mình, mình nghĩ tao anh mày em, bây giờ nó hỏi ngược lại, thế ông nào là anh, ông nào ai là em.
Tôi nói với các đồng chí ở đây. Tôi nói mở ngoặc riêng. Tôi nói rất thật là bây giờ mừng vô cùng các đồng chí ạ, đại hội 12 đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong nghị quyết của mình là “Mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc.” Đây nói trong nhà. Bây giờ các bố mới té ngữa ra, chết cha chúng mình mấy đời, mà cái này thì cũng không trách ai được, là bởi vì thưa các đồng chí là trên thế giới này, tôi không biết nhiều, nhưng tôi dám khẳng định với các đồng chí dân tộc Việt Nam là một trong những dân tộc mà chơi với bạn tốt đến mức mà còn một cái quần xà lỏn cũng chơi. Không ai chơi với bạn tốt như chúng mình, thậm chí tốt đến cái mức là sẵn sang biếu không tặng không bạn 1 bà vợ của mình. Mịa chơi tốt đến thế là cùng chứ còn gì tốt hơn. Tất nhiên hồi ấy lão 2, 3 vợ, ông tặng được 1 bà chứ chúng tôi bây giờ có một bà mà tặng thì chết. Chơi với bạn tốt đến như thế.
Thưa các đồng chí, câu chuyện Lưu Bình, Dương Lễ ông chẳng mang hẳn 1 bà vợ tặng bạn à, tặng không ông bạn 1 bà vợ còn cho tiền mang theo nữa cơ. Thì Việt Nam chúng ta cũng tốt với bạn xuất phát từ lịch sử truyền thống. Tôi xin lỗi các đồng chí là cái gì của chúng ta đều có truyền thống lịch sử cả mà, mà chúng mình dựa vào tổ tiên ông bà để làm lên đất nước giang sơn như bây giờ, thì cái điểm mạnh mình khai thác đã đành rồi, nhưng có những điểm mình không mạnh, mình vẫn từ đấy. Cho nên bây giờ tôi nói xa hơn như thế về Trung Quốc để cho các đồng chí biết rằng họ gây sức ép rất ghê gớm. Mà bây giờ nó không chơi luật kinh tế thị trường, “mạnh về gạo, bạo về tiền” thôi, tất cả đều thắng, nó nhá 1 phát ông Philippine gần như quay 180 độ về cái cũ rồi. Câu chuyện là tiền, nên các đồng chí phải nhớ là, nếu chúng ta để cho đất nước ở trong một cái nức cứ lông bông thế này mãi mãi trong đói nghèo thì các cụ dạy rất rõ “nghèo là hèn” thôi. Nếu bây giờ thu nhập đầu người của chúng ta, khoảng 20.000$, 30.000$, đồ chơi trong nhà mình có nhấn 1 phát là nó biết chúng mình là ai thì thưa các đồng chí, 3 cái vụ điểm nóng này không có nhằm nhè gì mà phải quan tâm lo ngại nhiều.
Nói ngoài lề cho các đồng chí nghe, nếu bây giờ chúng mình có công nghệ cao, mà nhấn 1 phát là chúng mày biết lễ độ là gì. Hôm qua trên đường đi đến đây tôi đọc một thông tin về Nga, báo cáo với các đồng chí là Nga bây giờ sản xuất ra một loại tên lửa mang đồ đạc hủy diệt, lớn chưa từng có trong lịch sử loài người. Tốc độ bay, 24500km/h, chưa có một loại tên lửa nào có tốc độ bay nhanh như vậy. Và ưu điểm của nó là gì, một là tốc độ rất nhanh, 2 là các tên lửa của đối phương, các phương tiện công nghệ của đối phương không có khả năng phát hiện được và 3 là mức độ hủy diệt. Báo cáo các đồng chí là, gấp mấy chục ngàn làn quả bom nguyên tử. Ví dụ như người ta viết trên báo là, nếu bắn một phát, thì New York bị hủy diệt ¾, nếu bắn một quả là ¾ bị hủy diệt. Vì sao mà Nga lại tiết lộ thông tin cơ mật này, là bởi vì Mỹ đang ép Nga rất quyết liệt xung quanh vụ Ukraine và vụ Syria, cho nên Nga phải móc đồ chơi ra, công khai hóa cho mày biết, mày ngon thì mày cứ đụng đi. Nói trộm vía mà các cụ nhà mình hồi xưa kha khá một chút mà chuẩn bị cho chúng mình có được cái góc như thế thì bây giờ con cháu “mày nóng thế này chứ nóng nữa đi nữa tao cũng dội nước cho mày nguội tươi”.
Nhưng câu chuyện là chúng ta không có cái đó. Cho nên là chúng tôi đang tập trung nghiên cứu, báo cáo đồng chí là bảo vệ tổ quốc là độc lập. Bây giờ hiểu thuật ngữ độc lập là gì? Hả? Độc lập là độc lập thế nào? Cho nên là về sau này càng lớn lên càng đọc nghiên cứu đó tôi mới thấm vô cùng cái câu nói của bác Võ Văn Kiệt. Bác nói là khi nào mà đảng ta thật sự độc lập về đường lối thì bấy giờ đất nước mới chuyển biến tích cực. Nhưng thân phận của một nước yếu… Thế mà có người nói là bây giờ đó, bây giờ là trong tình hình như vậy thì theo cha nước Mỹ đi. Phải không, để giải quyết vấn đề biển Đông. Tôi xin lỗi các đồng chí là thay vào bằng cái hang hùm thì sang hang cọp. Xui nhau thế. Câu chuyện là chúng ta phải độc lập và hiểu cái thuật ngữ độc lập thế nào trong bối cảnh hiện nay. Chúng ta nghiêng về bất cứ chỗ nào đó, thưa các đồng chí, cũng đều thất bại hết.
Cho nên bây giờ đó tôi nói ý thứ hai là họ gây sức ép với chúng ta, nếu mà chúng ta ngoan ngoãn mà đi theo sự chỉ bảo của họ, thì đó, chúng ta có cơ may là ổn định bình yên. Còn nếu mà chúng ta không đi theo quỹ đạo của họ thì lập tức là bắt đầu nổi lên những điểm nóng. Tôi lấy thí dụ như vấn đề tôn giáo nè, vấn đề dân tộc nè, vấn đề dân chủ nhân quyền nè, Mỹ luôn luôn sử dụng như một công cụ phương tiện để mà gây sức ép. Đó, ở các nước khác nó đánh bằng vũ lực. Bây giờ nó đánh ta không được rồi thì nó dùng công cụ phương tiện này để nó gây sức ép với chúng ta.
Tôi kể câu chuyện như thế này thì các đồng chí thấy là mưu đồ của họ như thế nào. Ông đại sứ quán mới của Mỹ đó, trước khi sang nhậm chức thì có đến thăm Bộ Công an của chúng tôi mà cụ thể là thăm đồng chí Tô Lâm. Lúc bấy giờ anh là thứ trưởng phụ trách an ninh của đất nước này. Khi đến nói chuyện với anh thì anh khuyên ông ấy là ngài sang làm đại sứ lần này thì đừng đi theo vết xe đỗ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi. Các ông đại sứ quán trước sang VN làm gì các đồng chí? Nó chủ tâm là đi móc ráp các phần tử bất mãn, các phần tử cơ hội chính trị có quan điểm khác lại chống đối chúng ta. Để làm gì đây? Nó xâu chuỗi cái lũ này lại thành một lực lượng gây sức ép với chúng mình. Nó đi đến các cái vùng đồng bào dân tộc, nó cho người đến thông qua các cái tổ chức từ thiện mà chúng ta gọi là ngo đó các đồng chí, để nó đến nó thâm nhập, nó móc ráp, nó xây dựng, nó nhen nhóm cơ sở. Cũng là những cái phần tử bất mãn chống đối và một bộ phận người dân không nhận thức được, không thấy rõ được cái thâm địa độc ác nham hiểm của nó. Cho tiền, tạo điều kiện hỗ trợ kể cả cái mặt tung hô về chính trị xã hội để mưu đồ lôi kéo họ. Rồi gặp gỡ các cái tín đồ, các loại công giáo, cái loại giáo hội, các loại tôn giáo khác nhau để mà kích hoạt, để mà tập hợp quy tụ lực lượng. Thế nếu mà chúng ta mà mạnh, quan hệ chúng ta với họ mà tốt thì đó lực lượng này nó đứng im, nó ngồi tại chỗ. Còn quan hệ chúng ta với họ mà có vấn đề gì đấy trục trặc, mục tiêu đặt ra, ý đồ của họ không đạt được, nhất định họ dùng lực lượng này làm cái ngòi nổ xung kích gây ra cái điểm nóng chống lại chúng ta. Cho nên vì vậy đó mà đồng chí Tô Lâm cảnh báo cái ông đại sứ này là ngài không được, không được phép, nhé, đi theo những vết xe đổ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi.
Các đồng chí biết lão ta ứng xử thế nào không? Ông ta cười rất tươi! Cám ơn đồng chí Tô Lâm và ông ta nói với đồng chí Tô Lâm là vâng thưa ngài tôi nhất định lần này sẽ không đi theo vết xe đổ của những người tiền nhiệm của tôi đã từng đi. Bởi vì con đường mà chúng tôi đã từng đi chỉ dẫn nước Mỹ đến thất bại. Khẳng định như vậy mà các đồng chí. Cho nên sự mệnh của tôi, nhiệm vụ của tôi, trọng trách của tôi lần này sang Việt Nam là phải tìm mọi cách để hàn gắn, để nâng cấp cái mối quan hệ Việt Nam và Mỹ, định hướng sang một cái trang mới trong đó chúng tôi đặc biệt quan tâm chú ý đến cái việc tạo điều kiện cho tuổi trẻ hai nước Việt Nam và Mỹ gắn kết với nhau, quan hệ với nhau, cho phép mở rộng để có rất nhiều thanh niên VN sang Mỹ du học tại các trường đại học của Mỹ. Và mong muốn chân thành của chúng tôi là những cái gì mà mấy chục năm nay nước Mỹ không làm được ở trên đất nước này thì con cháu của các ngài, thế hệ trẻ VN trong tương lai nó sẽ giúp nước Mỹ thực hiện được giấc mơ của người Mỹ.
Thưa các đồng chí một cuộc tuyên chiến rất sòng phẳng rõ ràng. Cái gì thế hệ những người Mỹ bây giờ không làm được thì thế hệ trẻ VN trong tương lai nó kỳ vọng là con cháu chúng ta sẽ làm được điều đó. Và tôi xin thưa các đồng chí là họ chuẩn bị hết rồi, họ đang chuẩn bị từ bây giờ, họ chuẩn bị rất công phu rất bài bản và nếu chúng ta không biết trước ứng phó thì câu chuyện thưa các đồng chí, bây giờ về mặt chiến lược Mỹ mong muốn đến vô cùng có một VN nằm trong quỹ đạo liên minh của Mỹ để đảm nhiệm sứ mệnh xoay trục châu Á mà Mỹ đang triển khai.
Thưa các đồng chí là lâu nay chúng ta thấy rất rõ quan hệ VN và Nhật là quan hệ tốt, đặc biệt tốt. Chúng ta không những là xác lập đối tác chiến lược toàn diện, không những toàn diện mà còn là toàn diện sâu rộng, không những sâu rộng mà phải thiết thực, hiệu quả, nghĩa là ngôn ngữ đó trong quan hệ đó những gì tốt nhất là chúng ta được cả rồi. Không có cái từ nào tốt hơn mà chúng ta không dùng trong cái quan hệ VN và Nhật Bản. Và trên thực tế bạn cũng đã phối hợp với chúng ta một cách rất nhiệt tâm, chân thành và có hiệu quả trên nhiều phương diện trong đó kể cả lãnh vực ở bên trong an ninh quốc phòng của chúng ta.
Nhưng mà câu chuyện thưa các đồng chí nước Nhật là ai? Câu chuyện mà chúng ta phải trả lời nước Nhật là ai? Nước Nhật là nước Mỹ thứ hai ở châu Á. Mỹ mà bây giờ mà vào VN thì khó lắm. Bởi vì nói gì thì nói chứ lòng người chưa phải lúc nào cũng là yên bình khi đón Mỹ tiếp Mỹ đâu, mặc dù bây giờ thái độ của Mỹ khác. Nhưng không vào VN như Nhật Bản được. Về mặt chiến lược chúng ta phải nhận ra cái điều ấy. Bây giờ chúng ta có cần có Mỹ không? Chúng ta rất cần các đồng chí ạ. Nhe. Chúng ta rất cần.
Báo với các đồng chí là tôi nói trong phạm vi rất là hẹp để các đồng chí biết nhé. Bây giờ các ông cứ ghi mà các ông đặt cái này nhiều người nghe mà tôi không dám nói. Tôi nói một thông tin, một thông tin. Các đồng chí theo dõi trên báo chí các đồng chí biết hết rồi. Trung Quốc rất hung hăng sau khi mà Tòa Trọng Tài tuyên án về cái phán quyết tranh chấp về biển Đông. Và Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng. Họ dự định là chiếm các bãi cạn ngay tức khắc. Và họ cơi nới mở rộng như đã cơi nới mở rộng như đã ở trong phạm vi của chúng ta. Thậm chí là họ còn tính đến cái ngay lập tức tuyên bố cấm, thiết lập vùng cấm bay. Ngay lập tức là sẽ đánh chiếm một số các mục tiêu khác để dằn mặt, trong đó không loại trừ là có VN. Chuẩn bị sẵn sàng rồi. Nhưng mà họ biết được một cái thông tin là thưa các đồng chí, 15 phút nếu Trung Quốc tuyên bố toàn bộ 7 cái đảo mà TQ chiếm đóng trái phép trên quần đảo Trường Sa của VN lập tức sẽ trở thành bình địa ngay tức khắc. Lập tức nó sẽ trở về vị trí ban đầu. Nó bị xoá tên trên các bản đồ quân sự, chính trị của TQ. Thay đổi thái độ ngay. TQ thay đổi thái độ ngay.
Cho nên bây giờ đó họ rất ngại là chúng ta ngã về đâu? Họ ngại vô cùng. Đó! Cho nên các đồng chí thấy là trước khi đồng chí tổng bí thư chúng ta sang thăm Hoa Kỳ là đó họ mau chóng mời TBT chúng ta sang thăm TQ. Lúc đầu là nó không mời đâu, nó chưa mời đâu. Nó còn lắng nghe, còn theo dõi, còn đắn đo, còn cân nhắc, còn xem xét.
Báo với các đồng chí đây là tôi nói mở rộng thêm các đồng chí nghe, các đồng chí phải hiểu thật sâu cái nguyên nhân bên ngoài bên trong thì mới thấy được tình hình đất nước thì mới giải quyết các vấn đề chính trị xã hội, kể cả là an ninh tôn giáo bây giờ. Báo với các đồng chí là nước Mỹ đó, tức là TQ họ không dự đoán hết được là bởi vì trong lịch sử chưa bao giờ nước Mỹ đó là mời một nguyên thủ cộng sản nào sang thăm Mỹ. Lịch sử nước Mỹ chưa từng có. Kể từ khi có CNXH đến bây giờ, Liên Sô hùng mạnh như vậy, TQ hùng mạnh như vậy nó cũng không mời ai. Cho nên TQ nó rất ngại, ổng mới chuyển sang một cái xu hướng nhất thể vì ông muốn chơi với Mỹ mà. TQ, tôi không có thời gian nói sâu các đồng chí, nếu mà có chuyên đề một chút tôi sẽ nói thật sâu các đồng chí nghe cái chuyện TQ họ đi đêm với Mỹ như thế nào. TQ rất cần Mỹ.
Mà tôi nói thật các đồng chí là cái cải cách đổi mới của TQ thành công như hôm nay có một phần TQ dựa vào Mỹ. Dựa rất quan trọng bởi vì công nghệ ở đâu, tiền ở đâu, thị trường ở đâu nếu mà không có Mỹ hà hơi tiếp sức. Chuyện đánh VN là nằm trong cái chiêu kế mà Đặng Tiểu Bình thời bấy giờ nó chọn để nó có được Mỹ.

Nói như vậy để cho các đồng chí thấy… thế thì nó biết như thế, nó biết rằng là trong lịch sử nước Mỹ chưa bao giờ và không bao giờ mời TBT, mà có mời thì sang cũng không thể đón tiếp theo nghi thức quy định của nhà nước Mỹ. Nhưng mà bây giờ thì thưa các đồng chí, tình báo nó đan xen vào nhau nó biết thôi. Các đồng chí hình dung là lần đầu tiên trong lịch sử của loài người, của CNXH, từ khi có nước Mỹ, mời đồng chí TBT của chúng ta sang, không phải với tư cách là một nguyên thủ Quốc gia, là lãnh tụ của đảng, nhưng mà nước Mỹ chấp nhận đón đồng chí TBT theo đúng nghi thức của một nguyên thủ Quốc gia cấp cao. Đấy là cái tiêu chí thứ nhất. Tiêu chí thứ 2 thưa các đồng chí, đồng ý tiếp rồi, nhưng mà câu chuyện là tiếp ở đâu, tiếp ở chỗ nào.
Tôi nói câu chuyện Mỹ để tôi muốn minh chứng với các đồng chí là những điểm nóng trong nước của chúng ta nó có những nguyên nhân từ bên ngoài, và tôi thông qua việc này, bằng thực tiễn tôi mới phân tích để các đồng chí thấy là đảng ta giải quyết điểm nóng trong nước bằng cái việc là ứng xử bên ngoài như thế nào để các đồng chí thấy cách thức của chúng ta, phương thức của chúng ta, đảng ta ứng xử, giải quyết rất tuyệt vời.
Tôi xin trình bày tiếp với các đồng chí là, khi mà Mỹ thỏa thuận mời đồng chí TBT của chúng sang, thì việc đầu tiên chúng ta phải khẳng định đây là việc làm có ý nghĩa lịch sử mà như đồng chí TBT kết luận. Mỹ chưa mời ai bao giờ trong toàn bộ lịch sử của nước Mỹ. Và sau khi được Mỹ mời, với một nghi thức tiếp như là tiếp một Nguyên thủ cấp Quốc gia, nghi thức cao nhất thì câu chuyện là bây giờ tiếp ở đâu.
Lúc đầu thì họ nói với chúng ta là họ sẽ tiếp ở một chỗ khác, không phải là Nhà Trắng, nhưng Bộ ngoại giao chúng ta đặt ra là không, đã tiếp với nghi thức cao nhất là phải tiếp ở Nhà Trắng chứ không tiếp ở đâu hết. Mà các đồng chí biết là Nhà Trắng là gì, là cái nơi mà nước Mỹ chỉ dành để tổ chức những sự kiện lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ thôi. Và như vậy, tiếp đồng chí TBT của chúng ta tại Tòa Bạch Ốc tức là tiếp ở một nơi diễn ra những sự kiện quan trọng bậc nhất của nước Mỹ.
Sau khi đồng ý tiếp đồng chí TBT ở Tòa Bạch Ốc rồi, thì câu chuyện phía tiếp theo là, vậy thì tiếp xong thì ra thông cáo chung hay là ra tuyên bố chung. Phía Mỹ, nó hạ một cấp, chỉ ra thông cáo chung chứ không ra tuyên bố chung giữa 2 nước. Thế thì ta kiêm quyết không đồng ý, nếu mà chúng tôi đến bàn luận với nước Mỹ những vấn đề căn cơ, cả quốc tế, cả những vấn đề quan điểm của Việt Nam và Mỹ về vấn đề quốc tế lẫn quan điểm của Việt Nam và Mỹ về quan hệ song phương là phải ra tuyên bố chung. Tôi bí mật nói với các đồng chí là trong chuyến đi của TT Obama, các đồng chí thấy được là người ta nói đến một bông hoa đồng đằng sau TT Mỹ với tư cách là một cố vấn an ninh quốc gia cho TT Mỹ là người gốc Việt Nam. Anh em mình mới nói chuyện là, con mẹ này nó được giao chuẩn bị tuyên bố chung giữa ta và Hoa Kỳ. Trong quá trình chuẩn bị thì thưa các đồng chí là, anh em mình tìm cách tiếp cận để cố gắng khai thác yếu tố Việt Nam, để cho những ngôn ngữ khái niệm trong bản tuyên bố chung này làm sao nó mềm mại duyên dáng có lợi cho chúng ta nhất. Thì các đồng chí thấy là, cả trong quá trình mình chuẩn bị đấy, cô ta làm việc với các cơ quan chức năng của Việt Nam, không hề nói một câu tiếng Việt nào, nói tiếng anh không à. Nhưng mà sau khi chuẩn bị xong, đôi bên ký tác rồi, ký tắc tức là về nguyên tắc xong rồi, ra 2 ông kia ký là chính thức thôi chứ công tác chuẩn bị từ bên trong, thì cô ta mới nói một câu tiếng Việt, nói rành rọt như Việt Nam, là bởi vì người Việt Nam mà, nói rất chuẩn tiếng Nam Bộ của chúng mình. Nói với anh em mình rằng: “Tôi chỉ có một nghĩa vụ duy nhất là phục vụ vô điều kiện lợi ích của nước Mỹ”. Nói bằng tiếng Việt, đau như thế chứ. Một khi mà người ta đã từ bỏ, người ta đã phản bội rồi, thì câu chuyện ở phía đằng sau là cực kỳ nguy hại. Thế mà thưa các đồng chí là, trong tuyên bố chung ấy có rất nhiều điểm mà sau này nếu có thời gian tôi phân tích cho các đồng chí nghe, nhưng mà phải nói rằng rất có lợi cho chúng ta.
Bây giờ báo cáo các đồng chí là, trong 5 nước thường trực hội đồng bảo an LHQ thì ta đã bình thường hoá quan hệ và đã ngồi ở mâm trên rồi. Hồi xưa họ ngồi trên ta ngồi dưới các đồng chí ạ. Bây giờ mình ăn cùng mâm, ngồi cùng bàn với các thành viên thường trực hội đồng bảo an LHQ, ngồi mâm trên mâm cao, mà cũng phải nói thật là thời của các cụ thì không có bao giờ có thể mơ ước có được chuyện này, nhưng mà chúng ta thế hệ đi sau, con cháu làm được cái việc rất vĩ đại như vậy.
Sau khi mà thỏa thuận, đồng ý là tuyên bố chung thì vấn đề phía sau là chiêu đãi đoàn ta ở đâu, thì thưa các đồng chí là ta cũng phải ra tối hậu thư với Hoa Kỳ là phải chiêu đãi ta ở nơi tập thể nhất của nước Mỹ đã từng chiêu đãi các nguyên thủ, các quốc gia khác ta mới chịu. Sau 4 cái tiêu chí mà ta ra điều kiện, chính Hoa Kỳ đã đồng ý chấp thuận với ta rồi, thì có một đề nghị thứ 5 là TT Obama của Mỹ phải sang thăm đáp lễ chuyến đi này của TBT ta. Thì báo cáo các đồng chí là, là ông đồng ý, nhưng mà ông lại nêu ra một lịch trình của ông là ông sang G7 ở Nhật trước, rồi xong G7 ông mới đi sang thăm Việt Nam. Ta cũng đặt điều kiện với phía Hoa Kỳ là không, không phải sang thăm Việt Nam trước, rồi từ Việt Nam không mới sang G7 ông đi về, chứ chúng tôi không chấp nhận ông đến G7 trước ông mới sang Việt Nam. Nghĩa là, chuyến sang thăm Việt Nam đáp lễ TBT của chúng ta phải là chuyến thăm chính thức, danh chính ngôn thuận chứ không có kết hợp tay đôi tay ba gì ở đây cả.
Tôi muốn nói với các đồng chí như vậy để thấy được gì, thấy được cái thế của ta bây giờ với Mỹ là một thế hoàn toàn khác. Vì sao mà chúng ta có được một thế khác như vậy đối với Mỹ? Một là: Mỹ vô cùng cần chúng ta; Hai là: Trong các nhân tố mà Mỹ phân tích về Việt Nam, thì Mỹ cũng thấy rất rõ, không có một đảng phái chính trị nào, có thể lãnh đạo quản lý đất nước bằng ĐCSVN. Cho nên hôm qua trong thông cáo về chuyến đi của đồng chí Đinh Thế Huynh, thường trực ban bí thư gặp bộ trưởng bộ ngoại giao Hoa Kỳ đấy, nước Mỹ nói rất rõ là: Quan hệ với ĐCSVN là một kênh quan hệ quan trọng của bộ ngoại giao Mỹ, của nước Mỹ. Câu chuyện nó như vậy thôi. Câu chuyện là người ta biết rất rõ dùng vũ lực để đánh chúng mình là không được, không ổn, không thu phục được chúng mình, dùng bao vây cấm vận cũng không thể mà khống chế đè bẹp chúng mình rồi. Bây giờ Mỹ phải tìm một phương thế khác, cách khác lôi kéo Việt Nam về phía Mỹ, tạo mọi điều kiện để Việt Nam cùng chung đội hình với Mỹ để mà chống lại TQ. Báo cáo với các đồng chí là họ biết rất rõ là chỉ có Việt Nam mới chống lại được TQ thôi, lịch sử 23 cuộc chiến tranh mà dân tộc Việt Nam phải đối đầu, có 21 cuộc chiến tranh chúng ta phải đối đầu với TQ rồi, chưa bao giờ TQ thắng được Việt Nam, kể cả việc TQ có mặt đô hộ trên đất nước này, dân tộc này 1000 năm cũng không thể thắng được.
13/3/2017

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Vì sao samurai Nhật muốn điều quân đến Biển Đông?

Izumo

Vì sao samurai Nhật muốn điều quân đến Biển Đông?

© REUTERS/ Kim Kyung-Hoon/File Photo
QUAN ĐIỂM-Ý KIẾN

09:09 17.03.2017(cập nhật 11:08 17.03.2017) URL rút ngắn
Piotr Tsvetov
2123321

Nhật Bản có kế hoạch điều động tàu sân bay trực thăng Izumo đến Biển Đông vào tháng Năm, tàu chiến sẽ thực hiện hành trình 3 tháng ở vùng biển này.

Chiếc tàu sân bay cỡ lớn có khả năng triển khai cùng lúc 9 trực thăng trên boong là một phương tiện hữu hiệu để chống tàu ngầm. Chống tàu ngầm của nước nào? Nhà bình luận phân tích Piotr Tsvetov của Sputnik viết về những mục tiêu của Nhật Bản khi thông qua quyết định gửi một trong những chiến hạm tốt nhất của mình ra Biển Đông để thực hiện hành trình dài ngày.Như được biết, tàu sân bay Izumo sẽ ghé các nước Singapore, Indonesia và Philippines, rồi vào tháng 7 sẽ tham gia cuộc diễn tập quân sự Mỹ-Ấn ở vùng Ấn Độ Dương.

Vì sao chiến hạm của Nhật có ý định rời xa bờ quê hương? Nhiều chuyên gia cho rằng, quyết định này là một thách thức với tiềm năng ngày càng tăng của Hải quân Trung Quốc. Theo kế hoạch của Nhật Bản, sau khi Izumo đến Subic Bay, Tổng thống Philippines Duterte sẽ được mời lên tàu, lời mời sẽ giúp nới lỏng các mối quan hệ của ông với ban lãnh đạo Trung Quốc. Nhưng, chắc là hành động này của Nhật Bản không thể làm giảm sự hiện diện của Trung Quốc trong khu vực. Kết quả duy nhất mà Tokyo có thể đạt được, nếu không có làn sóng phản đối kế hoạch quân sự hóa Nhật Bản, là cộng đồng quốc tế sẽ “ngầm” thừa nhận Nhật Bản có quyền sử dụng sức mạnh quân sự ở ngoài phạm vi biên giới của nước mình. Và Hoa Kỳ sẽ ủng hộ Nhật Bản trong vấn đề này. Tân Tổng thống Mỹ Đonald Trump kêu gọi Tokyo đóng góp nhiều hơn để thực hiện đầy đủ các cam kết trong hiệp định về hợp tác quốc phòng.

Có vẻ là Hoa Kỳ đã lãng quên về cách hành xử của samurai Nhật nếu họ có quyền tự do hành động. Song, các nước khác, đặc biệt là Trung Quốc, Hàn Quốc, Mã Lai, Việt Nam đều nhớ rõ cảnh khủng khiếp khi các quốc gia này bị quân Nhật chiếm đóng trong những năm Thế chiến II. Chỉ riêng ở Việt Nam nạn đói vào mùa thu năm 1945 đã làm chết mấy triệu người dân.

Chiếc tàu sân bay trực thăng của Nhật Bản không phục vụ lợi ích của các nước trên bờ Biển Đông.

Chính phủ Nhật Bản muốn xem xét lại các điều khoản hòa bình trong Hiến pháp, muốn phục hồi quyền lực của đất nước samurai. Có thể giả định rằng, chuyến đi của chiến hạm Izumo là một bước theo hướng này.

 

Facebook

Đăng ký theo dõi Sputnik Việt Nam trên Facebook để luôn nắm bắt dòng sự kiện mới nhất và không bỏ lỡ nhiều video clip thú vị. Sự quan tâm của các bạn là điều rất quan trọng đối với chúng tôi.

Tin bài liên quan:

“Lật tẩy” âm mưu đằng sau vụ Trung Quốc xây dựng thêm nhiều công trình mới trên Biển Đông
Thấy gì từ cuộc hành tiến của tàu trực thăng Izumo ở Biển Đông?
ASEAN và Trung Quốc nên ký Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông mà không có các bên thứ ba
Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

ĐIẾU VIẾNG CÁC VỊ TỬ VÌ ĐẠO TRONG DỊP TẾT ĐINH DẬU 2017

ĐIẾU VIẾNG CÁC VỊ TỬ VÌ ĐẠO TRONG DỊP TẾT ĐINH DẬU 2017

17 Tháng Hai 20175:23 CH(Xem: 191)

“>

dieu vieng 2017 b
KHỐI TÍN ĐỒ PHẬT GIÁO HÒA HẢO TRUYỀN THỐNG
VIỆT NAM ĐIẾU VIẾNG CÁC VỊ TỬ VÌ ĐẠO TRONG DỊP TẾT ĐINH DẬU 2017

`                                 HOÀNG THỤY NHƯ LIÊN lược thuật

Từ năm 2007 đến nay, cứ mỗi độ Xuân về là khối tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo (PGHH) truyền thống Việt Nam lại chuẩn bị điếu viếng những nghĩa trang chiến sĩ PGHH và những người hi sinh vì đạo pháp, vì dân tộc đã chặt dạ một lòng giữ đạo giúp đời xả thân vì đại cuộc.

Việc làm này được thành công tốt đẹp là do sự giúp đỡ của chư đồng đạo trong nước và hải ngoại đã tận tình hỗ trợ từ tinh thần đến vật chất. Nay đây chúng tôi cũng xin gởi lời chân thành cảm ơn chung đến liệt quý vị.

 

*Ngày 19/12/ Đinh Dậu (16/01/2017)

Ngày này chúng tôi phân làm hai tốp:

1.Xe hơi do Huệ Thọ đài thọ khởi hành lúc 3 giờ sáng tại đạo tràng Huệ Thọ. Gồm có quý đồng đạo: Lê Minh Triết, Nguyễn Thanh Triết, Nguyễn Qúy Giới, Nguyễn Văn Yên, Bùi Văn Luốc, Nguyễn Ngọc Tân, Bùi Minh Luân, Nguyễn Thị Thùa đi Bình Dương viếng mộ phần quý bà: Bà Ký Giỏi Triệu Thị Vạng, bà Nguyễn Thị Nhạn ( bà sáu Nhạn), bà năm Cò Nguyễn Thị Anh cùng điếu tế cụ thư ký Dữ (Huỳnh Hữu Thiện).

Xong, chúng tôi trở về Bến Tre điếu viếng cụ Cao Bá Hấn. Cụ Hấn là người trung kiên với đạo, đã phá vỡ bao kế sách lừa bịp của ngoại đạo. Chúng tôi đồng kính cẩn đốt nén hương trước cửu huyền và hương linh cụ. Hiện giờ người cháu đang thờ tự cụ. Chiều đến chúng tôi dùng cơm và nghỉ đêm tại đạo tràng Minh Thiện và Huệ Thọ.

 

*Ngày 20/12/Đinh Dậu (17/01/2017)

Huệ Thọ đã đi cùng chúng tôi đến điếu viếng tại nghĩa trang Thới Long (tám Luốc và Tân từ đây đến cuối chương trình không còn tham gia nữa). Nghĩa trang Bần Tăng (Thới Long) do thiếu tướng Lê Quang Vinh thành lập, để làm nơi an nghỉ cuối cùng của nghĩa binh dân quân cách mạng. Hiện mộ phần có trên 220 ngôi mộ. Chúng tôi làm lễ, thắp nén hương tưởng nhớ người xưa mà nao nao trong dạ.

Xe gắn máy chúng tôi vượt đường xa trên 70 km đến kinh xáng Xà No, làng Nhơn Nghĩa, Phong Điền điếu viếng cụ Hương bộ Võ Mậu Thạnh. Cụ Thạnh là một bậc lão thành, một tín đồ gương mẫu, có công rất lớn truyền bá đạo Thầy, lúc người Pháp an trí Đức Thầy tại đây, ông được Đức Thầy khẳng định qua câu: “Hỏi thăm Hương Bộ vậy mà cách tu”. Hiện có người cháu đang thờ tự cụ.

Chúng tôi đến rạch Cả Chôm, ấp Thái Hòa , xã Phước Thới, Ô Môn, Cần Thơ. Điếu viếng cụ Võ Kim Linh. Sau biến cố 08/9/1945, cụ bị VM sát hại. Con gái và rể của cụ là anh Hoàng hiện đang thờ tự cụ.

Chúng tôi đến xã Thới An, huyện Ô Môn đến viếng cụ Huỳnh Qưới Vinh ( Chệt Mầm). Cụ là người nhất tâm kính ngưỡng Đức Thầy , nhất quyết không bước qua chân dung Thầy khi bị VM bắt buộc: “ Bước qua thì sống không phải chết’’. Cụ chọn cái chết “ trung thành vì Thầy’’ vào ngày 11/9/1945 âl. Hiện người cháu ngoại trai, tuổi quá thất tuần và cháu dâu đang phụng thờ cụ.

Chúng tôi đến tư gia anh Năm Đỉnh tại lộ tẻ đường về Rạch Giá điếu viếng cụ Trần Văn Tập (Giáo Tập) thuộc xã Vĩnh Trinh, Ô Môn, Cần Thơ. Cụ Tập là một trong năm người được Đức Ông ủy thác đi Sài Gòn vào tháng 10/1962, bị chế độ độc tài Ngô Đình Diệm bắt và thủ tiêu. Hiện anh Đỉnh đang thờ tự cha mình.

Chúng tôi đến phường Mỹ Thạnh, TP Long Xuyên để điếu viếng chị Sáu Thu, Lê Thị Thu tức Huỳnh Thị Hồng Thu quê ở Sông Cầu-Phú Yên. Vì kính mến đạo Thầy, chị vào Nam quyết chí tu hành. Nhưng thấy đạo nhà nghiêng ngữa, chị đã viết bài đưa lên báo đài ngoại quốc để “đòi hỏi quyền tự do tôn giáo”. Chị đã bị bắt, án tù 6 năm ở kênh ông Cò, An Giang trong vụ cùng với tu sĩ Lê Minh Triết, Lê Văn Mõng, Phan Thị Kịp. Do sự đày đọa, ăn uống thiếu thốn, lúc bệnh hoạn thuốc men khan hiếm nên chị mất ngày 14/02/âl 1997 tại trại giam.

Chúng tôi thắp hương nguyện vái người “nữ kiệt” của PGHH, dầu ở cõi nào xin phù hộ cho bửu quyến bình an, đạo PGHH sớm vượt qua nạn kiếp và mọi người yên ổn tu hành.

Chúng tôi đến thành phố Long Xuyên (An Giang) để điếu viếng cụ Võ Tăng Sâm. Cụ Sâm là một cao đồ của Đức Thầy bị Việt Minh Cộng Sản sát hại vào năm 1945 tại Lấp Vò. Chúng cho xác cụ vào bao bỏ xuống Sông Lấp Vò. Anh Võ Văn Thơi con cụ Sâm, người định cư ở nước ngoài mới về, bệnh nằm liệt trên giường; có hai người cháu nội cụ Sâm tiếp chúng tôi nồng hậu và chu đáo.

Cúng bái điếu viếng cụ Sâm xong, chúng tôi đến cổng trường Đại Học An Giang vào con hẻm đến nhà anh Nguyễn Xuân Trai, con thi sĩ Việt Châu Nguyễn Xuân Thiếp để điếu viếng. Sau ngày 08/9/1945, vâng lệnh Đức Thầy, thi sĩ Việt Châu đi Cần Thơ hòa giải vụ việc tín đồ PGHH bị bắt giữ sau cuộc biểu tình. Cụ bị bắt luôn và bị tử hình tại Cần Thơ ngày 07/10/1945 (02/09  Ất Dậu) chung với hai ông Trần Ngọc Hoành và Huỳnh Thạnh Mậu.

2. Cùng ngày ông Võ Văn Diêm cùng quý đồng đạo Nguyễn Văn Lía, Tô Văn Mãnh, Nguyễn Văn Minh, Trần Văn Mơi, Nguyễn Văn Minh, Bùi Thị Thúy, Nguyễn Minh Tâm, Phan Đức Phước nhân ngày lễ giỗ thân mẫu ông Tăng Văn Ngô là bà Huỳnh Thị Chẩn,  đến dự lễ giỗ và điếu viếng cụ Tăng Văn Quãng-Trung đội trưởng Bảo an quân đã bị Pháp sát hại năm 1947.

Điếu viếng cụ Quãng xong, chúng tôi kiếu từ và đến kinh xáng Vịnh Tre, xã Vĩnh Thạnh Trung, Châu Phú, An Giang gia đình anh Trần Văn Lách-con trai cụ Trần Văn Đầy. Ông Đầy là một liệt sĩ có tinh thần bất khuất trước cường quyền, bạo lực. Sau khi theo Thầy, đến năm 1945 cụ là Bảo an quân vừa là Trị sự viên BTS. PGHH xã Vĩnh Thạnh Trung, Châu Đốc. Với 3 phát súng của tên Hồng Cẩm Hòa-Ủy viên quân sự tỉnh Ủy ban kháng hành Châu Đốc cụ gục chết. Xác cụ bị tên Hòa xô xuống sông. Ba ngày sau, thân nhân và tín hữu mới vớt được. Trước khi bị giết, tên Hòa sắc mặt đằng đằng sát khí hỏi cụ Nguyễn Văn Đầy như sau: “Muốn sống phải bỏ đạo. Có biết không?” Cụ trả lời cương quyết, dứt khoát “Tôi theo Thầy tôi mà thôi” Cụ Đầy mất đã để lại bao sự kính nể của mọi người vì tinh thần bất khuất, trung kiên vì đạo, vì Thầy.Trước bàn thờ, chúng tôi bái lạy cụ trong dịp Tết Đinh Dậu sắp về mà lòng hoài cổ xót thương ngậm ngùi với tấm gương ngời sáng.

Giã từ gia đình, chúng tôi đến xã Bình Thạnh Đông, Phú Tân, An Giang điếu viếng cô Phan Thị Kịp-người có tinh thần đấu tranh “đòi quyền tự do tôn giáo cho PGHH”. Giữ hạnh tu độc thân và là một giáo viên giỏi, cô mạnh mẽ viết bài đấu tranh gởi nước ngoài và vận động cộng đồng người Việt hải  ngoại buộc nhà nước Việt Nam thay đổi chính sách, đặc biệt về vấn đề tự do tôn giáo cho PGHH. Cô bị bắt ngày 30.3.1994 cùng Lê Thị Thu, Lê Minh Triết, Lê Văn Mõng với mức án tù 04 năm tại trại giam Hàm Tân, Bình Thuận.

Cuộc sống khắc nghiệt trong những năm tháng bị giam cầm, cô ngày càng suy kiệt sức khỏe. Sau khi mãn hạn tù, cô mất ngày 20.3.2008. Người chị thứ năm và các cháu đang thờ tự cô. Ngậm ngùi tưởng nhớ hương linh người đã khuất, chúng tôi thầm tôn vinh “nữ kiệt anh thư” đã cống hiến cuộc đời son trẻ của mình cho đạo pháo và dân tộc.

Chúng tôi tiếp tục xuôi đường về thánh địa Hòa Hảo điếu viếng cụ Hương quản Nguyễn Chi Diệp. Suốt thời gian Đức Thầy khai đạo, cụ Diệp là người gần gũi Đức Thầy.Mỗi tác phẩm Ngài viết ra đều do cụ Diệp giữ bản chính rồi sao chép truyền bá cho mọi người (khi đọc Sấm thi của Đức Thầy, chúng ta thường thấy cuối bài có ghi “chép theo bản chính do ông Nguyễn Chi Diệp giữ”. Chúng tôi thành kính nguyện hương trước bàn thờ cụ.

Đến điếu viếng cụ Ngô Thành Bá (tức Biện Đài-thánh địa Hòa Hảo) người có thiện duyên được Đức Thầy dẫn đi viếng núi Tà Lơn. Cụ là một tín đồ trung kiên gương mẫu. Hiện anh Phi-con trai cụ chịu trách nhiệm thờ cúng.

Rời Hòa Hảo, chúng tôi qua đò Nàng Éc đến chợ Vàm Nao-Mỹ Hội Đông đến nhà ông Nguyễn Văn Xuân, tự Xoàn. Ông là tín đồ thuần thành và có công sao chép kinh giảng của Thầy, truyền bá rộng rãi trong những năm 1940. Ông sống nghĩa khí, cởi trói cho 4 người bị bắt trên xe lôi vì thiếu thuế thân. Sau đó, ông bị Pháp truy nã, đày ra Côn Đảo và mất trong nhà tù năm 1944. Hiện hai cháu gái (con ông 2 Bội) thờ tự tại tư gia.

Chúng tôi cúng giỗ và điếu viếng hôm nay tất cả là 6 điểm. Sau đó, chúng tôi chia tay và chờ ngày mai đi điếu viếng tiếp tục.

 

*Ngày 21.12. Đinh Dậu (18.01.2017)

Đoàn chúng tôi gồm Nguyễn Văn Lía, Tô Văn Mãnh, Bùi Văn Trung, Nguyễn Minh Tâm, Nguyễn Quý Giới, Nguyễn Văn Yên, Trương Kim Long, Lê Văn Sóc hẹn gặp tại nhà út Hòa Lạc (Trần Văn Út) xã Định An, Lấp Vò, Đồng Tháp (ông Sóc trễ hẹn, chỉ đến nhà Hà Hải và thánh địa). Trong đợt tấn công tín đồ PGHH 3 tỉnh An Giang, Vĩnh Long, Đồng Tháp ngày 05.8.2005, công an bắt Võ Văn Thanh Liêm, Võ Văn Thanh Long, Nguyễn Văn Điền, Tô Văn Mãnh, Võ Văn Bửu, Mai Thị Dung vân vân. Công an hành hung ông Trần Văn Út. Không để cho người ta bắt bớ, út Hòa Lạc đã châm lửa tự thiêu, phản đối hành động đàn áp tôn giáo của công an. Út Hòa Lạc là một tu sĩ, sống độc thân khi 37 tuổi. Trong khói hương quyện bay, chúng tôi tưởng niệm người trai trẻ thuở nào phụng sự cho đạo pháp đã hành động kiên cường để lại sự tiếc thương cho người mẹ già tuổi bát tuần (nay bà cũng mất) cho người thân và đồng đạo.

Ngược lên xã Long Giang, Chợ Mới chung tôi điếu viếng cụ Nguyễn Bảo Toàn (Nguyễn Hoàn Bích). Khi Đức Thầy thành lập VNDCXH Đảng, cụ được bầu làm Tổng bí thư nhiệm kì đầu tiên đã đem lại nhiều lợi ích cho quê hương và PGHH. Cụ bị bắt vào cuối năm 1962 và bị thảm sát vào tháng giêng năm 1963 dưới chế độ Ngô triều. Cụ có người con trai là Nguyễn Thế Hùng đang định cư tại Pháp. Hiện người cháu đang thờ cúng.

Hơn 9 giờ, chúng tôi đến Nhơn Mỹ, Chợ Mới, An Giang điếu viếng đồng đạo Hà Hải. Đồng đạo Hà Hải bị án tù 5 năm tại trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai. Thi hành án được 3 năm, do sự khắc nghiệt của nhà tù, thuốc men khan hiếm, đồng đạo Hà Hải ngọa bệnh nên cho về nhà rồi mất. Bà góa phụ Hà Hải và con trai tỏ lòng cảm ơn chúng tôi đã đến điếu viếng.

Sau đó, chúng tôi đến nhà anh Lê Thanh Sơn điếu viếng cụ Lê Văn Hay. Cụ Hay quy y theo Thầy từ những ngày đầu Thầy khai đạo năm 1939. Là xã trưởng, cụ được mọi người kính nể vì có uy tín. Cụ có công trong việc sao chép kinh giảng cuả Thầy để truyền bá cho mọi người. Cụ bị Pháp bắt, đày ra Côn Đảo và mất.

12 giờ trưa chúng tôi đến nhà anh Mười Hạnh ở Phú An, Phú Tân điếu viếng cụ Lê Phát Khuynh. Cụ là một tín đồ thân cận lúc Thầy mở đạo. Năm 1945, Đức Thầy đi khuyến nông, có những đoạn đường không thể đi xe nên cụ là người trực tiếp lái xuồng đưa Đức Thầy đi. Chúng tôi thắp hương tưởng nhớ và tri ân bậc tiền bối đã có nhiều đóng góp cho đạo.

Trở về Tổ Đình, chúng tôi điếu viếng cậu út Huỳnh Thạnh Mậu-bào đệ của Đức Thầy. Ông bị sát hại tại sân vận động Cần Thơ ngày 07.10.1945 (02.9 Ất Dậu) cùng ông Nguyễn Xuân Thiếp, Trần Ngọc Hoành sau cuộc biểu tình ngày 08.9.1945 nhằm chống độc tài và ủng hộ Mặt trận quốc gia thống nhất.

Chúng tôi thành kính lễ lạy cửu huyền, Đức Ông, Đức Bà và cậu út. Với khuôn mặt trẻ trung, phúc hậu hình ảnh cậu út Mậu in sâu vào tâm não mỗi tín đồ PGHH khi đến lễ viếng Tổ đình PGHH. Sau đó, chúng tôi đến nhà anh Hoài Vân là con trai ông Nguyễn Ngọc Tố (Họa đồ Tố). Ông là Đệ nhất Phó hội trưởng BTS. GH. PGHH/TƯ nhiệm kì 1. Ông là một tín đồ thuần thành và tích cực trong đạo sự. Phía dưới tổ đình khoảng 200m là ngôi nhà cổ kính  xưa, nhà cụ Nguyễn Duy Hinh thuộc thân tộc Tổ đình . Năm 1969 cụ là Đệ nhất Phó Hội trưởng Trung Ương PGHH nhiệm kỳ 2. Lúc Đức Thầy khai đạo ( 1939) cụ là người được Đức Thầy giao phần chép kinh giảng phổ biến.  Chúng tôi mỗi người một nén hương kính cẩn cầu nguyện trước ngôi cửu huyền và hương linh cụ, nhớ bậc tiền bối đã dày công vun quén đạo pháp.

Ngược lên Chợ Vàm, Phú Tân, An Giang chúng tôi điếu viếng cụ Huỳnh Hữu Phỉ, nhà người cháu đang thờ phượng cụ đối diện nhà lồng chợ . Lúc Đúc Thầy hoằng hóa đạo pháp, cụ Hương hào Phỉ là người luôn kề cận bên Thầy. Những trọng trách Thầy giao phó cụ đều thực thi thành công tốt đẹp

Rời nhà cụ Hương hào Phỉ, chúng tôi đến điếu viếng cụ Phan Bá Cầm. Cụ Phan với biệt hiệu Vương Kim và Thiện Duyên là người có kiến thức huyên bác, nhà nghiên cứu Phật pháp cao thâm viết rất nhiều sách về PGHH. Là một đảng viên trong Viêt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng bị bắt tù đày Côn Đảo dưới chế độ Ngô Đình Diệm và sau 1/11/1963 cụ là bí thư Việt Nam Dân Chủ Xã Hội Đảng, sau 30/4/1975 cụ bị bắt cầm tù ở Chí Hòa và mất trong nhà tù ngày 13/12/1979 (24/10 âl ) hưởng thọ 71 tuổi. Hiện người cháu ngoại cụ chịu trách nhiệm thờ cúng.

Chúng tôi đến điếu viếng cụ Nguyễn Văn Măng là một chiến sĩ Bảo an quân gan dạ. Cụ bị VMCS sát hại tại Tân Thành , Cả Cái nay thuộc huyện Tân Hồng, Đồng Tháp lúc 23 tuổi. Thân xác cụ bị chôn vùi trong nấm mồ tập thể tại đây. Hiện hai người cháu nội là Tuấn và Hoàng đang thờ cúng.

Rời nhà cháu Hoàng chúng tôi qua đò số 11 đến Phú Thuận, Hồng Ngự, Đồng Tháp điếu viếng anh Nguyễn Văn Thành ( Cụt Thành). Trước 1975, anh Thành là một chiến sỹ quân lực VNCH đã hiến một phần thân thể cho đất nước. Sau 1975 anh là một tín hữu PGHH hết lòng vì đạo, vì Thầy; là một trong những đạo hữu tham gia “ đòi hỏi quyền tự do tôn giáo”. Trước di ảnh chúng tôi mỗi người một nén hương tưởng niệm người bạn cùng chung vai sát cánh trên lộ trình vun quén đạo nhà, với lòng hoài cảm nhớ thương.

Trời chiều chúng tôi dùng cơm tại nhà anh Nguyễn Quý Giới và nghỉ đêm tại đây.

 

*Ngày 22/12 Đinh Dậu ( 19/01/2017).

7h chúng tôi đến Phú Vĩnh, Tân Châu, An Giang điếu viếng ông Nguyễn Đông Ngô. Trước và sau 1975 ông Ngô là chiến sỹ PGHH , chiến sỹ quân lực VNCH không khuất phục với chế độ hiện tại vẫn kiên cường chiến đấu. Ông bị bắt và hành quyết tại sân vận động Thốt Nốt, Cần Thơ ngày 27/6/1984 lúc tuổi đời 49, để lại người vợ hiền và 8 đứa con thơ. Người góa phụ bi thương trước cái chết của chồng, thẩn thờ tâm trí, mang bệnh trầm kha. 2 năm sau, bà mất. Hiện con ông là Nguyễn Tấn Phong đang thờ tự.

Chúng tôi đến khu 2 xã Phú Thành huyện Tam Nông, điếu viếng cố đồng đạo Thái Văn Quang, trưởng ban tổ chức BTS/ GH.PGHH tỉnh Kiến Phong (nay Đồng Tháp) bị sát hại trên đường đi công tác 21/3 âl (02.5.1975) lúc anh 36 tuổi đời. Hiện người cháu con anh Đạt, anh của anh thờ tự. Trước di ảnh anh Quang chúng tôi mật niệm cố đồng đạo siêu sinh Tịnh Độ, luôn hộ trì bửu quyến bình an và PGHH sớm vượt qua nạn kiếp.

Chúng tôi đến chợ An Long huyện Tam Nông, Đồng Tháp để điếu viếng cố đồng đạo Nguyễn Văn Láng mất ngày 12/ 10 âl 2003. Trước lúc mất một năm, Nguyễn Văn Láng đã đến Quang Minh Tự vào ngày rằm tháng 10/2002 để viếng chùa lễ Phật, bị công an các cấp tỉnh An Giang, huyện Chợ Mới và xã Long Điền A vây đánh. Cố đồng đạo bị thương nặng và cũng từ đó sức khỏe cứ giảm dần rồi đi đến cái chết, trong khi tuổi đời mới 43. Chúng tôi thấp nén hương tưởng niệm đồng đạo, nhớ mấy năm trước lúc mất đồng đạo đã hăng say bảo vệ đạo pháp, đòi hỏi quyền tự do tôn giáo.

Chúng tôi chia tay ai về nhà nấy lúc 11h cùng ngày và hẹn gặp lại trong những ngày kế tiếp.

*Ngày 25/12 Đinh Dậu ( 22/1/2017) .

12h chúng tôi đến nhà ông Nguyễn Văn Hạo ở ấp Long Hòa 2, xã Long Điền A, huyện Chợ Mới,An Giang.  Được biết ông Nguyễn Văn Hạo lúc 15,16 tuổi là một thiếu niên rất gan dạ dũng cảm. Một hôm có thằng Tây mang khẩu súng trường từ chợ Bà Vệ qua Mỹ Luông (thuộc huyện Chợ Mới), ông đã dùng thế võ từ sau nhảy tới đánh vô quay hàm tên ấy và cướp khẩu súng đem lên trình diện Đức Ông ( thân sinh Đức Huỳnh Giáo Chủ). Đức Ông vò đầu ông và cười nói  : “nhỏ có chí khí “. Đức Ông ban lời khen tặng và bảo ông ở lại tổ đình, chứ về nhà e nguy hiểm tính mạng. Ông được sung vào đại đội tình báo lúc bấy giờ. 3 năm sau, ông quyền đại đội trưởng đại đội tình báo và được biệt phái sang bộ đội Thiếu tướng Lê Quang Vinh, sau đó được phái về bộ đội Thiếu tướng Nguyễn Giác Ngộ.

Trước 1975 ông cũng  từng là Bí Thư chấp hành VNDCXH Đảng huyện Chợ Mới nhiều nhiệm kỳ và có tham gia ngành cảnh sát quân lực VNCH. Sau 1975 ông bị bắt đi cải tạo ở Sa Đéc 3 năm. Mãn hạn ông về hoạt động tôn giáo. Những năm cuối cuộc đời ông ngọa bệnh, khi đến bệnh viện các nơi họ đều từ chối chữa trị, về gia đình và mất ngày 15/5 âl 2005 hưởng thọ 75 tuổi. Chúng tôi nguyện hương trước bàn thờ cửu huyền và hương linh của ông tưởng niệm một người suốt cuộc đời vì đạo pháp và tổ quốc. Hiện cô Nguyễn Thị Linh là con gái ông phụng tự và phụng dưỡng mẹ già.

diau vieng 2017 a

*Ngày 26/12 Đinh Dậu ( 23/1/2017).

7h 30 (như lời hứa hẹn) chúng tôi gần 40 người khăn đóng áo dài (quốc phục) có mặt tại nghĩa trang Nguyễn Trung Trực và Bảo an quân thuộc xã Long Giang huyện Chợ Mới, để điếu tế các chiến sỹ đã hy sinh vì tổ quốc và đạo pháp.

Sau phần nghi thức, chúng tôi đã dâng hoa, nhang đèn, bánh trái, nước trà dâng cúng các chiến sỹ. Ông Nguyễn Văn Lía thay mặt đoàn đọc bài điếu tế. Bài điếu tế tuy ngắn ngọn  nhưng súc tích ý nghĩa đậm đà do Ngọc Nê biên soạn. Xin chép ra đây cho quý vị thưởng thức.

ĐIẾU TẾ

 

Dâu bể tang thương, ôi! Cũng kỳ

Người chưa đáng chết, chết làm chi?

Nếu rằng cõi tạm không nên ở

Sao hỡi trời già chẳng sập đi!

 

Ôi! Hương trầm quyện khắp

Duyên theo làn khói thoảng bay bay

Hồn chiến sĩ và Bảo An quân ngự chốn này

Tấc lòng thành của chúng tôi xin chứng giám

Bầu trời rộng bỗng mây sầu giăng ảm đạm

Như cảm thông trước thảm cảnh đìu hiu

Nhớ khi xưa !

Hấp thụ giáo lý Tứ ân của Tổ Thầy

Chẳng hổ thẹn giống dòng dân Nam Việt

Lướt bom đạn một lời thề cương quyết

Trừ tham gian tận diệt lũ xâm lăng

Nam binh sát khí đằng đằng

Thề rằng sẽ đạp tan thành lũy giặc

Cho nước nhà được tự do độc lập

Giống Lạc Hồng rạng rỡ khắp năm châu

“Khí thiêng liêng sông núi nhiệm mầu”

Lời Thầy dạy ăn sâu vào tâm trí

Ôi ! Nhưng gặp phải hồi vận bỉ

Khiến anh tài gục ngã quá bi thương

Bao người cam gạt lệ nỗi đoạn trường

Trách bấy hóa công sao cay nghiệt

Đấng anh tài đành ngậm ngùi li biệt

Phường gian ngoa nhơn nhỡn chốn trần gian

Nay đến đây phong cảnh quá điêu tàn

Trước thảm trạng mồ hoang cùng mã lạnh

Chúng tôi nghe lòng mình sao cảm chạnh

Cố nhân ơi ! Xin chứng chiếu chút lòng thiềng

Hồn anh linh tử sĩ có linh thiêng

Về thọ hưởng hương đăng cùng trà quả…

                                   

Hiện tại còn 207 ngôi mộ trong nghĩa trang này. Chúng tôi chia nhiều người cầm hương cấm nơi mộ phần mà lòng ngậm ngùi thương thảm bi ai (Năm nay chính quyền cấm không cho làm cỏ sơn phết mộ phần như những năm trước. Cỏ um tùm và rác bừa bãi cùng khắp, thấy mà động lòng cho “người nằm xuống”).

Rời nơi đây, chúng tôi đến điếu viếng cụ Thiếu tướng Nguyễn Giác Ngộ. Anh Trần Văn Nguyên là con rể thứ út của Thiếu tướng cùng đứa cháu ngoại cụ nồng nhiệt chào đón ân cần. Sau tuần trà và hỏi thăm sức khỏe cho nhau, chúng tôi mỗi người một nén hương nguyện trước cửu huyền và hương linh Thiếu tướng. Được biết trước kia, thiếu tướng là chỉ huy trưởng chi đội 30 Nguyễn Trung Trực. Bộ đội này như một nghĩa binh cách mạng, vừa chống Pháp vừa chống Cộng, để bảo tồn danh nghĩa quốc gia. Vùng cụ đóng binh lúc bấy giờ đem lại sự bình an cho mọi người.

Chúng tôi thành kính với tất lòng thành trước hương linh cụ. Xong nơi đây, chúng tôi vội đến phủ thờ bà Mười, để kỷ niệm ông Thanh Sỹ. 10h30 chúng tôi đến xóm Chài, Cần Thơ để điếu viếng bà Nguyễn Thị Thu, người đã đấu tranh đòi hỏi quyền tự do tôn giáo. Bà chọn ngày 25/02 âl 2001 để tự thiêu luc 75 tuổi cùng ngày thọ nạn của Đức Thầy 25/2 nhuần Đinh Hợi 1947. Hiện cô Phạm Thị Út đang thờ bà.

 

*Ngày 27/12 Đinh Dậu ( 24/1/2017).

5h sáng chúng tôi (Nguyễn Văn Lía, Nguyễn Trọng Lễ, Mai Thị Dung, Tô Văn Mảnh) khởi hành tại tư gia để đến Thánh địa Hòa Hảo điếu viếng cụ Phan Văn Mười ( Mười Tỷ). Cụ Mười là một trong bốn phòng vệ Đức Thầy, có mặt trong biến cố Đốc Vàng 25/2 nhuần 1947. Là người có duyên may thoát chết trong biến cố ấy, cụ tiếp tục con đường hành đạo tu niệm tại gia cho đến lúc cụ qua đời. Hiện con gái cụ cô Phan Thị Lệ Hoa đang thờ phụng.

Kế tiếp chúng tôi đến 277 đường Trần Hưng Đạo, phường A, Châu Đốc và cũng từ An Phú các đồng đạo Bùi Văn Trung, Trần Văn Bi, Phan Đức Phước và từ Phú Thuận, Hồng Ngự đồng đạo Nguyễn Quý Giới , Nguyễn Văn Yên cũng đến trước 8h30 tại tư gia bà Huỳnh Thị Mảnh (địa chỉ nêu trên ). Bà Mảnh là con thứ 2 của cụ Huỳnh Văn Lầu ( người được điếu viếng). Trước 1975, cụ Lầu từng tham gia vào BTS/ TƯ.GH.PGHH. Sau đó, cụ là Hội trưởng BTS/GHPGHH tỉnh Châu Đốc và là dân biểu hạ nghị viện tỉnh Châu Đốc. Sau 1975, cụ Lầu bị cầm tù và bị sát hại. Với cái chết của cụ làm mọi người khi hay tin đều đau thương kính mến. Chúng tôi gồm 9 người và chị Mảnh cùng người em trai út và các con cháu chị, đồng thấp nén hương qùi kính cẩn trước bàn thờ cửu huyền và di ảnh của cụ, tưởng nhớ người dày công đống góp cho tôn giáo và dân tộc. Hơn một giờ trao đổi chuyện trò trong tình thân thương, đến 10h gia đình ngỏ ý mời chúng tôi đến quán chay dùng cơm thân mật. Chúng tôi vui vẻ đồng ý. Sau đó chúng tôi kiếu từ.

Chương trình điếu viếng kết thúc với tổng số 37 gia đình và hai nghĩa trang PGHH, còn một số gia đình những lần trước có điếu viếng, nay không điếu viếng được là do điều kiện an ninh, kinh tế cho người thân của những gia đình ấy. Mong những thân nhân vui lòng thông cảm cho chúng tôi.

Nhìn chung, khi đến điếu viếng tất cả gia đình thân nhân nào cũng niềm nở hân hoan xúc động trước việc làm “ đạo sự’’ này. Một việc làm “uống nước nhớ nguồn”  tất cả chúng ta phải thực thi và ghi nhớ. Thật ra, biết bao anh hùng liệt sỹ, biết bao tấm gương chói sáng rạng ngời vì đạo pháp phải hy sinh. Trong PGHH còn hàng trăm , hàng nghìn, hàng vạn người đã nằm xuống cho PGHH và đất nước có được như ngày hôm nay. Song với hoàn cảnh hiện tại hết sức giới hạn, chúng tôi chỉ thực hiện bấy nhiêu. Rất mong thân nhân những vị chưa được điếu viếng vui lòng thông cảm hoan hỉ.

Trước thềm năm mới , “ khối tín đồ PGHH truyền thống Việt Nam”  gởi đến chư đồng đạo trong và ngoài nước lời chúc phúc an khang, bồ đề tâm kiên cố, tinh tấn tu hành đến ngày Long Hoa đại hội.

Nam Mô A Di Đà Phật

Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.