Daily Archives: April 2, 2018

Tài xế xe tải đánh lái cứu 2 người ngã ra đường: Lo lắng về hơn 200 triệu đồng phải đền bù

Tài xế xe tải đánh lái cứu 2 người ngã ra đường: Lo lắng về hơn 200 triệu đồng phải đền bù

Hoàng Hải | 

Tài xế xe tải đánh lái cứu 2 người ngã ra đường: Lo lắng về hơn 200 triệu đồng phải đền bù
Tài xế Đỗ Văn Tiến.

Hiện tài xế Đỗ Văn Tiến đang rất sốt ruột, lo lắng trước việc đền bù cho chiếc xe con bị hư hỏng nặng mà xe của anh đã va chạm phải vào ngày 29/3.

Nhiều ngày qua, dư luận cả nước đang bàn tán xôn xao trước sự việc tài xế xe tải đánh lái tránh hai người ngã ra đường khiến chiếc xe bị lật và xảy ra va chạm với hai xe con đậu bên đường.

Sau pha đánh lái cứu hai người ngã ra đường, anh Đỗ Văn Tiến (trú tại xã Kỳ Sơn, huyện Thuỷ Nguyên, TP. Hải Phòng, người điều khiển xe tải chở đá) đã được rất nhiều người hoan nghênh.

Tuy nhiên, sau vụ tai nạn này, anh Tiến và gia đình đang phải đứng trước việc đền bù một số tiền rất lớn cho hai chiếc xe con bị hư hỏng mà xe của anh va chạm phải khi đánh lái để tránh hai người ngã ra đường.

Chiều 2/4, PV đã có cuộc trao đổi với Tiến về số tiền mà tài xế này phải đền bù sau vụ tai nạn.

Trong cuộc chia sẻ với PV, anh Tiến cho biết, theo như lịch làm việc từ tuần trước thì vào thứ 2 tuần này (tức 2/4), anh sẽ có buổi làm việc với Công an huyện Thuỷ Nguyên cũng như bên bảo hiểm, chủ xe con đậu bên đường để giải quyết về số tiền mà anh phải đền bù.

Tuy nhiên, đã hết ngày hôm nay nhưng vẫn chưa làm việc với bên nào khiến anh Tiến rất sốt ruột và lo lắng.

“Chủ xe tải mà tôi điều khiển và chủ xe ô tô con bị hư hỏng có số điện thoại của nhau còn tôi thì không có số của chủ xe bị hư hỏng.

Giữa hai bên này (chủ xe bị hư hỏng và chủ chiếc xe tải – PV) trao đổi, dàn xếp với nhau xong thì tôi mới đi giải quyết được. Giờ tôi đang trong tình thế như một quả bóng nằm giữa hai bên, lúc nào cũng bị động.

Tài xế xe tải đánh lái cứu 2 người ngã ra đường: Lo lắng về hơn 200 triệu đồng phải đền bù - Ảnh 2.

Chiếc xe con bị hư hỏng nặng mà anh Tiến phải đền bù hơn 240.000.000đ.

Nếu như chủ hai xe thống nhất với nhau để cho pháp luật xử lý thì tôi có thể bị truy tố trước pháp luật và phải đi tù vì số tiền đền quá lớn, gia đình không có khả năng chi trả…“, anh Tiến buồn rầu nói.

Nói về hai chiếc xe ô tô con bị hư hỏng anh Tiến cho hay, trong hai chiếc xe con bị xe tải anh điều khiển va chạm phải có một chiếc hư hỏng nhẹ hơn và anh đã đền bù xong với số tiền là 10.000.000đ.

Tuy nhiên còn chiếc xe thứ 2, bị hư hỏng nặng hơn, số tiền ước tính phải chi trả để sửa chữa cho chiếc xe này là hơn 240.000.000đ.

Trong đó, phần sửa chữa gương trần trên nóc xe là hơn 30.000.000đ, bộ nỉ của ốp trần xe là 27.000.000đ, cắt một phần nóc xe để thay là 18.000.000đ, bộ kính chắn gió phía trước 16.000.000đ và nhiều khoản chi phí sửa chữa khác mà anh Tiến chưa thể nhớ hết.

Anh Tiến cũng cho hay chiếc xe con bị hư hỏng nặng có thể bên bảo hiểm sẽ chi trả đền bù cho chủ xe là 80.000.000đ còn hơn 160.000.000đ nữa anh sẽ phải là người trả.

Tài xế xe tải đánh lái cứu 2 người ngã ra đường: Lo lắng về hơn 200 triệu đồng phải đền bù - Ảnh 4.

Hiện trường vụ tai nạn.

Trước khi xảy ra sự việc trên, tài xế này mới chạy xe tải chở vật liệu cho ông Đồng Xuân Công, trú tại TP. Hải Phòng được khoảng gần 1 tháng nay thì xảy ra sự việc.

Trước đó, vào khoảng 13h ngày 29/3, trên đường 359C (xã Hòa Bình, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng) đã xảy ra vụ tai nạn liên hoàn khiến xe tải bị lật và hai xe con đỗ bên đường hư hỏng nặng.

Qua trích xuất hình ảnh camera an ninh của người dân tại hiện trường vụ tai nạn cho thấy tài xế xe tải đã gặp phải tình huống bất khả kháng.

Vào thời điểm trên, xe tải BKS 15C – 010.14 do tài xế Đỗ Văn Tiến đang chở đá theo hướng QL 10 về thị trấn Núi Đèo.

Cùng lúc đó, trước cửa nhà nghỉ Đức Việt, 2 nữ sinh đi trên xe máy đã va chạm giao thông ngã ra ngay trước đầu xe tải.

Thấy vậy, anh Tiến nhanh chóng bẻ lái tránh việc xảy ra tai nạn thương tâm. Sau khi tránh được 2 nữ sinh, anh Tiến tiếp tục đánh lái trả lại để tránh đâm trực tiện vào nhà dân nhưng do xe chở nặng nên chiếc xe xảy ra va chạm với hai ô tô đỗ bên đường rồi lật nghiêng.

Advertisements
Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Mua xe trả góp chở miễn phí bệnh nhân ung thư, chạy thận

Mua xe trả góp chở miễn phí bệnh nhân ung thư, chạy thận

Huy Phạm | 

Mua xe trả góp chở miễn phí bệnh nhân ung thư, chạy thận
Chuyến xe với dòng chữ “Miễn phí hành khách trị xạ và chạy thận”

Thời gian gần đây, trên tuyến đường từ Duy Tiên (Hà Nam) đến bến xe Giáp Bát (Hà Nội), hình ảnh một chiếc xe ô tô khách với dòng chữ: “Miễn phí cho hành khách trị xạ và chạy thận” khiến nhiều người không khỏi tò mò và rưng rưng cảm động.

Hàng ngày, chuyến xe nghĩa tình giúp đỡ những bệnh nhân trị xạ và chạy thận vẫn đều đặn chạy đưa những bệnh nhân “chiến đấu” với 2 căn bệnh này.

Người tài xế này là anh Đỗ Minh Tiến (Duy Tiên, Hà Nam) là lái xe khách thuộc Công ty cổ phần ô tô Hà Nam, đã vận chuyển miễn phí cho bệnh nhân ung thư, chạy thận từ năm 2015.

Anh Tiến kể, bản thân anh có chung cảnh ngộ với người nhà của hàng trăm nghìn bệnh nhân không may bị bệnh ung thư khi có bố đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan.

Kể về bố, giọng anh chùng lại, khóe mắt đỏ hoe không giấu nổi sự xúc động.

Đã từng trải qua hoàn cảnh có người thân lâm trọng bệnh, vừa lo lắng vừa khánh kiệt tài sản, nên anh Tiến biết nếu được trợ giúp dù là việc nhỏ nhất cũng rất quý với các bệnh nhân và người nhà của họ.

Nghĩ đi tính lại, người đàn ông này đã chọn cách dùng phương tiện của mình để giúp đỡ họ.

Mua xe trả góp chở miễn phí bệnh nhân ung thư, chạy thận - Ảnh 1.

Anh Đỗ Minh Tiến (Duy Tiến, Hà Nam) với chuyến xe nghĩa tình miễn phí cho các bệnh nhân trị xạ và chạy thận.

“Ai cũng vậy thôi, trong cuộc sống đều có những lúc gặp phải khó khăn. Bản thân tôi hay gia đình tôi cũng có khi phải điều trị thuốc thang, mang bệnh trên người.

Bản thân bố tôi cũng từng là một bệnh nhân bị ung thư, vì thế tôi có sự đồng cảm và chia sẻ với những bệnh nhân đang ngày đêm chiến đấu với bệnh hiểm nghèo này”, anh Tiến rưng rưng kể lại.

Anh Tiến nhớ lại: Mới đầu, chiếc xe cũ 29 chỗ của công ty vừa thấp, vừa nhỏ nên không đủ chỗ để chở bệnh nhân. Cuối năm 2017, anh gom góp mãi mới mua được chiếc ô tô mới lớn hơn.

Lúc này anh mới dán dòng chữ trên xe “Miễn phí cho hành khách trị xạ và chạy thận”. Kể từ đó, xe của anh được nhiều hành khách biết đến.

Ngày nào cũng vậy, xe ô tô mang BKS: 90B-0005.51 khởi hành vào 5h20, 13h30 từ xã Tiên Phong (huyện Duy Tiên) di chuyển theo lộ trình Tiên Phong – Đọi Sơn – Cầu Tử – Đập Phúc – Hòa Mạc và có mặt ở bến xe Giáp Bát lúc 7h. Và sau một tiếng dừng chờ khách trong bến, xe tiếp tục chạy lộ trình ngược lại.

Với tần suất 2 lượt/1 ngày, đã có hàng chục hành khách là bệnh nhân bị bệnh thận và ung thư được xe của anh đưa, đón miễn phí.

Mua xe trả góp chở miễn phí bệnh nhân ung thư, chạy thận - Ảnh 2.

Anh Tiến rất tận tình với bệnh nhân, hành khách.

Giúp người không tính toán, nhưng hoàn cảnh của anh Tiến cũng không phải quá dư giả. Chiếc xe khách anh mua theo hình thức trả góp, mỗi tháng ngoài tiền xăng, anh phải gom một ít để trả nợ.

Nhưng anh Tiến luôn lạc quan và hết lòng với những người bệnh.

Anh Tiến cho biết, nếu đi xe ngoài thì mỗi một người sẽ phải trả 50.000 đồng/vé/lượt, mặc dù số tiền này tuy bé nhưng đối với những người bệnh ung thư, bệnh thận sẽ đỡ một khoản không nhỏ.

“Khoản tiền không lớn nhưng họ có thể dùng vào chi phí sinh hoạt khác… Con người ta mỗi người giàu một thứ, người giàu tiền, giàu của, còn đối với bản thân tôi thì cố gắng làm giàu bằng lòng nhân ái”, anh Tiến tâm sự.

Anh Tiến chia sẻ thêm: “Cứ nhìn thấy hành khách lên xe mà bị trụi tóc hay xanh xao là tôi lại hỏi xem có phải người bệnh trị xạ, ung thư hay không.

Thật ra, tôi cũng không giúp gì được nhiều cho họ, chỉ có thể chia sẻ một phần nào, đấy cũng là tình cảm và tấm lòng của mình.

Với những bệnh nhân, họ là những người cũng đang ở giai đoạn bệnh tật trầm trọng, gần đất xa trời rồi. Giúp được ai thì tôi sẽ cố gắng giúp”.

Chị Phúc (54 tuổi ở xã Yên Nam, Duy Tiên, Hà Nam) cho biết, đây là lần thứ hai chị đi điều trị ung thư tại bệnh viện ở Hà Nội. Cách đây 10 năm, chị đã chiến thắng căn bệnh này nhưng bây giờ nó lại “quay về” tìm chị.

“Trước khi lên xe, anh Tiến đều thông báo cho các hành khách về những tấm vé miễn phí. Nhà tôi có hoàn cảnh rất khó khăn, kinh tế gia đình kiệt quệ vì bệnh tật.

Biết tôi ốm yếu, lần nào xe đón trên đường, anh Tiến đều chủ động đi xuống xách hộ túi đồ, trên môi luôn nở nụ cười”, chị Phúc cho biết thêm.

Cùng chia sẻ với chị Phúc, anh Hoàng Văn Tâm (Duy Tiên, Hà Nam) cho biết, đây không phải lần đầu tiên anh được đi chuyến xe này.

“Tuy đã đi nhiều tuyến xe tại bến Giáp Bát nhưng đây là chuyến xe duy nhất hướng đến các bệnh nhân trị xạ, chạy thận, chữa trị ung thư.

Cá nhân tôi cũng như nhiều hành khách khác cảm thấy rất xúc động, bởi đây là hành động thể hiện sự cảm thông với những bệnh nhân đang phải điều trị khó khăn”.

Những hành khách đặc biệt từng đi trên chuyến xe này, có người đang tiếp tục điều trị, cũng có người đã không chiến thắng được số phận.

Và những chuyến xe giàu lòng nhân ái vẫn tiếp tục hành trình của mình, để cuộc sống thêm gắn bó, thắm đẫm tình người.

Categories: Cảnh-Đẹp | Leave a comment

Síu Phạm và phim ‘Con đường trên núi’

Síu Phạm và phim ‘Con đường trên núi’

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM
Image captionMột cảnh trong phim Con đường trên núi

Phim “Con đường trên núi” (On the endless road) của đạo diễn Síu Phạm vừa đoạt giải Phim Thi Vị (Poetic Cinema) tại Hoa Kỳ. Phim được chọn trong 130 phim trình chiếu tại Liên hoan Phim Queens World, New York, từ ngày 15 – 25/3/2018.

Sống, học tập và làm việc ở Thụy Sỹ trong nhiều năm, nhưng Síu Phạm chọn làm phim ở Việt Nam. Bà nói bởi bà là người Việt, muốn chuyển tải vào phim một xã hội ‘đang chuyển mình một cách mãnh liệt’ với ‘một bạo lực ngầm trong những thay đổi hối hả của đời sống hằng ngày, dung dị’.

BBC phỏng vấn đạo diễn Síu Phạm về giải thưởng, con đường làm phim, cùng nhận định của bà về giới làm phim trẻ và khán giả trẻ Việt Nam.

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSÍU PHẠM
Image captionMột cảnh quay của Con đường trên núi

BBC: Điều khác biệt mà chị muốn mang lại cho khán giả khi làm phim “Con đường trên núi” so với các phim trước như “Đó…hay đây” hay “Căn phòng của Mẹ”?

Síu Phạm: Tôi đã thực hiện phim đầu tiên ‘Đó…hay đây?’ năm 2010 ở Hội An, phim thứ hai ‘Căn phòng của Mẹ’ năm 2012 ở thành phố Hồ Chí Minh, và phim thứ ba ‘Con đường trên núi’ năm 2015 ở Nghĩa lộ, Yên Bái, như một cặp ba (triptique). Sự khác biệt đến từ những nơi chốn đã gây ấn tượng cho tôi, hoặc tôi đã ở đó một thời gian đủ để “bịa ra” một câu chuyện của nơi ấy, nhằm lột tả được cái tinh thần đặc biệt mà tôi cảm thấy của mỗi nơi khác nhau. Tôi tránh xa những mẫu số chung ước lệ của các khung cảnh, và tình huống thường được gắn cho những nơi ấy. Và từ đó tôi có thể cống hiến cho người xem một đề tài khá cũ và bình thường, thí dụ như tính chất thi ca của đời sống bình dị trên miền núi Bắc Việt, trong phim ‘Con đường trên núi’, hoặc sự va chạm của tuổi già với đời sống sinh lý trong phim ‘Đó… hay Đây?’, hoặc sự mất phương hướng của nếp sống hối hả nơi các thành phố lớn, như trong phim ‘Căn phòng của Mẹ’.

Kay Nguyễn: Từ đam mê xem phim đến Cô Ba Sài Gòn

Oscar 2018: The Shape of Water – ‘Phim xuất sắc nhất’

Chính phủ VN nói gì về phim ‘The Vietnam War’?

‘Cô Ba Sài Gòn’ và nạn vi phạm bản quyền ở VN

BBC: Tại sao chị chọn làm phim ở Việt Nam?

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM
Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM

Síu PhạmĐầu tiên vì tôi là người Việt Nam, tôi rất yêu Việt Nam. Việt Nam là nơi đang phát triển, mọi thứ đang bắt đầu, so với các nước tiên tiến khác dường như tất cả đều đã được tổ chức, sắp đặt, có thể nói là khó khăn, không còn những cơ hội mới.

Về lãnh vực nghệ thuật, phim ảnh, tôi nghĩ tôi có thể đem những điều đã học được về Việt Nam để chia sẻ với mọi người.

BBC: Khi về Việt Nam làm việc về phim ảnh, chị gặp trở ngại và thuận lợi gì?

Síu PhạmTôi không gặp những trở ngại lớn lao. Giống như ở các nước khác, về thủ tục giấy tờ đều phải chịu nhiều luật lệ hành chính, phép tắc.

Ngựơc lại, với tôi làm phim ở Việt Nam hội tụ một yếu tố căn bản cần thiết nhất. Đó là niềm đam mê công việc. Tôi đã gặp rất nhiều thuận lợi trong giới trẻ, những tài năng mới hăng say, nhiệt huyết và rất chịu khó. Điều này rất hiếm, không thể có được ở Âu châu vì ở đó tất cả đã trở thành quy củ, và phải tốn rất nhiều tiền.

BBC: Phim của chị dường như không hướng đến mục tiêu thương mại? Vậy mục đích làm phim của chị là gì?

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM
Image captionĐạo diễn Síu Phạm cùng chồng, ông Jean-Luc Mello, tại Liên hoan Phim Queens World 2018

Tôi có thể nói thêm một chút là tất nhiên tôi cũng hướng đến mục tiêu thương mại chứ. Có điều tôi làm phim vì những điều muốn nói, nói cho được càng nhiều người nghe và người xem thì càng tốt. Nhưng tôi không tìm cách chiều theo những điều mọi người đã ‘biết rồi, khổ lắm nói mãi’. Tôi muốn được đề cập tới những tư liệu phản ảnh đời sống, trong sự toàn cầu hoá, trong thi ca của đời sống bình thường. Tôi muốn được đặt ra các câu hỏi cho các vấn đề đương đại mới.

BBC: Những vấn đề đương đại chị quan tâm nhất hiện nay trong xã hội Việt Nam mà chị muốn đưa vào phim?

Síu PhạmXã hội Việt Nam đang chuyển mình một cách mãnh liệt, như số đông các nước Châu Á khác. Đây là những vùng đất tương lai của thị trường đầu tư, các công kỹ nghệ tiên tiến. Ở đây, không có những chuyển động chậm trãi, tuần tự như ở các nước Tây phương. Từ radio đến tivi, tủ lạnh, rồi đến internet, đến Google, các nước Tây phương có cả hơn hai trăm năm… ở Châu Á hiện tại, ta chỉ có độ hai ba chục năm. Tôi suy nghĩ đến những điều đang được áp đặt vào Việt Nam trong một thời gian rất ngắn. Sự va chạm không thể tránh được của một xã hội có nền văn hoá nông nghiệp, cổ truyền với công nghệ hiện đại v.v… này tạo ra những tình huống đôi khi rất buồn cười, đôi khi rất thương tâm, cười ra nước mắt.

Có một bạo lực ngầm trong những thay đổi hối hả của đời sống hằng ngày, dung dị khiến tôi muốn làm sao đưa được vào phim. Tôi muốn được tìm hiểu và đối diện với vẻ đẹp của thế giới cùng với tính chất bạo lực của nó, nhưng tôi lúc nào cũng đề cao cảnh giác để đừng cho công việc của tôi rơi vào l´exotisme, tạm dịch là bề nổi của những khác lạ (của một đất nước) dùng để hấp dẫn khách du lịch. Có thể nói, tôi chỉ kể những câu chuyện ở một góc độ thị giác riêng tư của tôi, tôi không phán xét. Khán gỉả sẽ phải tham gia vào phim, họ tự hiểu theo cách của họ.

BBC: Trải nghiệm làm phim của chị tại Việt Nam?

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM

Síu PhạmTôi có được may mắn khi về Việt Nam nghỉ hè vào năm 2004, và được tham gia đóng một vai trong Áo Lụa Hà Đông của đạo diễn Lưu Huỳnh. Bỗng nhiên làm phim ở Việt Nam là một cơ duyên để kết nối được với giới làm nghề tại Việt Nam. Tôi được giúp đỡ rất nhiều khi bắt đầu làm việc này ở quê hương. Tôi không nghĩ mình có thể trở nên một người làm phim nếu không có sự giúp đỡ hăng say của các bạn trẻ làm việc với tôi.

Từng đoàn phim khác nhau, với các người quay phim, các giám đốc hình ảnh, đến từng các trợ lý, các chuyên viện kỹ thuật… tất cả đều hết mình. Thường một người làm hai ba việc trong đoàn phim, không nề hà ngại khó, trong việc sao cho phim được hoàn thành tốt, nhanh chóng. Khi ở xa, hoặc khi xong một phim, tôi lúc nào cũng nhớ và nghĩ tới họ như nghĩ đến những người tôi hết sức thương mến và khâm phục.

BBC: Chị có nhận xét gì về khán giả trẻ Việt Nam?

Siu Pham, Con đường trên núiBản quyền hình ảnhSIU PHAM
Image captionMột cảnh trong phim Con đường trên núi

Síu PhạmThật khó nói một mẫu số chung của khán giả trẻ VN, tôi nghĩ mình có thể chia ra nhiều loại khác nhau:

– Loại cinéphile, tức là chỉ yêu phim ảnh, đi sâu vào các khía cạnh chuyên môn, tham khảo các bài phê bình. Đám khán giả trẻ rất “thông thái”, rất rành về phim, ở Việt Nam số này còn rất ít, nhưng không phải không có. – Loại tìm xem những phim nghệ thuật, độc lập, những tác phẩm độc đáo, vì họ đã được xem những phim ảnh nước ngoài, họ biết phân biệt hay dở. Đám khán giả trẻ này đang càng lúc càng gia tăng, và là một điều rất đáng khuyến khích, và rất may mắn cho chúng tôi, những số nhà làm phim độc lập… – Loại thích phim hành động, phim bom tấn Hollywood vẫn chiếm số đông nhất. Đây cũng là thị hiếu chung của số khán giả thông thường xem phim để giải trí. Họ sẽ không thích các phim phải suy nghĩ, hoặc các phim ra khỏi vòng ước lệ của bom tấn.

BBC: Chị đang và sẽ có dự định thực hiện các dự án phim nào nữa?

Hiện nay tôi đang chuẩn bị cho một dự án mới. Đây là dự án phim “Thiên đường bỏ ngỏ”. Tháng 10 này chúng tôi sẽ quay tại Hà Nội, nếu đúng theo kế hoạch. Đây là một phim nói về thanh thiếu niên, và những khó khăn cũng như những cơ hội có thể xảy ra trong cuộc đời của hai thanh thiếu niên là vai chính trong phim.

BBC: Động lực nào khiến hai vợ chồng chị luôn có nguồn năng lượng dồi dào để cùng nhau du ngoạn khắp nhau và cùng nhau làm phim?

Tôi cần phải tập trung, làm nhanh vì cái chết rất gần kề. Và vì đây là số phận của tôi.

BBC: Có bình luận cho rằng: “Síu Phạm là nhà làm phim chuyên kết hợp đồng thời yếu tố phim tài liệu, phim chính kịch, nghệ thuật trình diễn, hệ thống lồng bối cảnh và những kĩ thuật khác khiến các tác phẩm của bà rất khó phân xếp vào từng thể loại nhất định. Những hình ảnh rời rạc, cá nhân lại hoàn toàn kết nối được với nhau nhờ một phong cách táo bạo, tựdo và linh động”…

Vâng, tác giả viết câu này đã có những nhận xét rất đúng về công việc của tôi. Công việc này phản ảnh nghệ thuật tôi đã và đang làm từ những năm 1990 đến nay. Tôi rất cám ơn những bình luận có những nhận xét với óc tìm tòi, sáng tạo và thực sự có sự suy nghĩ của người viết.

BBC: Khán giả Việt Nam có thể xem Con đường trên núi và các phim khác của Síu Phạm ở đâu?

Phim sẽ chiếu lại trong một ngày không xa ở Hà Nội và Sài Gòn, mong mọi người nhớ theo rõi, và xem thông báo trên các mạng lưới xã hội. Tôi cũng đang được mời tham dự vào Liên hoan Phim Quốc tế Hà Nội (HANIFF) tháng 11 năm nay.

Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Nepal: ‘Nơi duyên tiền kiếp là có thật’

Nepal: ‘Nơi duyên tiền kiếp là có thật’

Omar Havana/GettyBản quyền hình ảnhOMAR HAVANA/GETTY
Image captionMột ngôi đền bị sập tại địa điểm di Di sản Unesco Thế giới tại Bhaktapur, Nepal

Khi nghĩ đến các cuộc gặp gỡ tình cờ trong bước đường phiêu du của mình, trong đầu tôi hiện ra hiệu ứng domino.

Mỗi kết quả đều có nguyên nhân của nó, đôi khi kéo quay trở lại hàng tuần, hàng năm, hay, trong trường hợp này, hàng thiên niên kỷ.

Khi các ni cô Nepal luyện võ Kung-Fu

Phật pháp và những vòng tròn ở Kathmandu

Mộ Thành Cát Tư Hãn: Bí ẩn không thể tìm ra?

Dường như chính thời gian đã chủ ý sắp đặt mọi thứ để tạo ra những tầng tầng lớp lớp các sự kiện đưa đẩy chúng tôi vào thời điểm hiện tại, chứ không hề có cuộc gặp gỡ nào thật sự xảy ra một cách tình cờ cả.

Trận động đất kinh hoàng

Cách nói ẩn dụ ‘hiệu ứng domino’ đặc biệt thích hợp trong câu chuyện này.

Câu chuyện xảy ra ở Nepal, nơi đã trở thành quê hương thứ hai của tôi kể từ năm 1979, và là nơi tôi đã quay lại để thăm hay để ở gần như mỗi năm trong vòng ba thập niên kế tiếp.

Ngày 25/4/2015, vào lúc 11:56 sáng, hai mảng địa tầng của vỏ Trái Đất dịch chuyển một chút.

Sự dịch chuyển này đã gây ra một trận động đất chết chóc, khiến các công trình xây dựng sụp đổ, san bằng các ngôi đền cổ xưa, gây ra những trận lở đất khủng khiếp và khiến cho nhà cửa, nhất là nhà cửa ở Quận Sindhupalchowk bị phá hủy.

Các ngôi nhà đổ chồng lên nhau phía dưới núi. Hơn 8.800 người Nepal thiệt mạng và hàng trăm ngàn người bị mất nhà cửa.

Do tôi đã gắn bó lâu năm với mảnh đất này nên không có gì ngạc nhiên khi tôi cảm nhận những rung chấn này từ trong sâu thẳm của lòng mình khi trận động đất khủng khiếp xảy ra.

Prakash Singh/AFP/GettyBản quyền hình ảnhPRAKASH SINGH/AFP/GETTY
Image captionĐống đổ nát tại Dharahara, khu tượng đài lịch sử cao 62m-high nhìn xuống Kathmandu

Trong tôi thôi thúc mong muốn được bay đến Kathmandu ngay lập tức và làm tất cả những gì có thể. Tuy nhiên, do trước đây từng công tác trong các khu vực thảm họa nên tôi biết rằng nếu không có một vai trò cụ thể và thiết yếu thì sự hiện diện của tôi chỉ đem đến phiền toái mà thôi.

Kumamoto, tòa thành định hình lịch sử Nhật Bản

Quê hương Stalin đối phó mối đe dọa từ Nga

Ikaria, hòn đảo ‘trường thọ’ ở Hy Lạp

Cù lao ‘lập dị’ của London bên dòng sông Thames

Cho nên sáu tháng sau đó, tôi đã đến Nepal có chủ đích: để đến thăm những nỗ lực cứu trợ thành công và tường thuật về sự phục hồi của quốc gia này.

Tôi biết rằng tôi sẽ gặp những người mà cuộc sống của họ đã trở nên tan nát, thế nhưng vẫn lên kế hoạch tường thuật một cách khách quan. Và tôi đã làm công việc đó tương đối tốt – cho đến khi tôi đến Trại Hy vọng và gặp một em gái 10 tuổi đến từ Sindhupalchowk.

Sự thoát chết tình cờ

Pedro và Lorenzo, hai du khách Tây ba lô trẻ tuổi đến từ Bồ Đào Nha, trước đây chưa từng biết đến Sindhupalchowk. “Thật lòng mà nói,” Pedro nói, “chúng tôi không hề biết gì về Nepal.”

Rebecca Conway/AFP/GettyBản quyền hình ảnhREBECCA CONWAY/AFP/GETTY
Image captionCác tình nguyện viên người Nepal đi phân phát đồ cứu trợ cho các nạn nhân sau vụ động đất

Họ đã đến Nepal vào đêm 24/4 sau nhiều ngày thực hiện hành trình ngẫu hứng trên khắp châu Á mà không định sẵn cái đích cuối cùng. Kế hoạch của họ là thức dậy sớm, leo lên đỉnh của Tháp Dharahara, một tượng đài lịch sử cao 62 mét có tầm nhìn bao quát khắp Kathmandu vừa được phục hồi, rồi sau đó đi bộ trekking.

Ngày hôm sau, họ ngủ quên nên dậy muộn. Khi họ vừa rời khách sạn thì động đất xảy ra. Nhờ vào đi trễ hơn so với dự định mà họ đã thoát chết: toàn bộ 180 người bên trong và xung quanh tháp Dharahara thiệt mạng khi ngọn tháp đổ sụp.

Mặc dù được cho một chuyến bay để về nước, nhưng Pedro và Lorenzo đã không rời Nepal. Họ đã ở lại và dùng số tiền tiết kiệm của mình để mua gạo, rau quả và trái cây cho những người dân địa phương hoảng loạn đang sống tạm ngoài đường.

Trong ba tuần sau đó, câu chuyện của họ, vốn được đưa lên Facebook, đã lan truyền nhanh chóng. Hàng chục ngàn euro đã được đổ vào tiếp thêm sức mạnh cho nỗ lực cứu trợ còn nghèo nàn của họ.

Trong suốt những tuần sau đó, họ đã làm việc không ngừng nghỉ, đem thực phẩm, nhu yếu phẩm và quần áo đến với những nạn nhân mất nhà cửa trong thảm họa.

Và do khu ở tập trung của các du khách còn hỗn loạn, họ được cho cư trú ở Dwarika’s, một khách sạn thanh lịch ở địa phương vốn cũng là nơi đặt Lãnh sự quán Tây Ban Nha.

Chuyến cứu trợ tình cờ

Dwarika’s do Sangita Shrestha, con của bà chủ khách sạn, quản lý. Gia đình Shresthas cũng khởi động một số dự án tái thiết và chẳng mấy chốc hai du khách Bồ Đào Nha đã tham gia vào các dự án này. Thế rồi thêm một quân cờ domino đã đổ.

“Vào giữa tháng Năm,” Pedro nhớ lại, “có người đến khách sạn Dwarika’s nói với chúng tôi rằng có 350 người – bao gồm đàn ông, phụ nữ và 81 trẻ em – đã được trực thăng di tản khỏi một khu vực được gọi là Sindhupalchowk. Họ được bỏ lại ở một khu đất trống mà không có thực phẩm, quần áo hay nước sạch. Thế là chúng tôi đã lấy vài chiếc xe tải,” anh kể, “và đem đến cho họ những nhu yếu phẩm cơ bản.”

Sangita, Pedro, Lorenzo và một số tình nguyện viên mới kết hợp với nhau để chăm sóc cho những người Nepal phải rời bỏ nhà cửa này.

Sangita kiếm được một sân bóng đá bỏ trống để sử dụng và chỉ trong vòng vài ngày, một thành phố lều tạm được dựng lên.

Xe tải chở nước đến, các đường dây điện được kết nối và một bếp ăn được dựng lên. Trẻ em được đăng ký đi học ở một trường công gần đó. Pedro đặt tên cho trại định cư này là: Trại Hy vọng.

Vào tháng 10/2015, tôi đến Nepal để viết câu chuyện của mình. Tôi đến trú ngụ tại khách sạn Dwarika’s và tìm kiếm những dự án cứu trợ thú vị.

Vào một buổi sáng, Sangita đến uống cà phê cùng với tôi. “Có một dự án,” cô nói, “mà tôi rất muốn ông nhìn thấy.”

Nhân duyên tiền định?

Khi tôi đến Trại Hy vọng, một nhóm đông người lớn và hàng chục trẻ nhỏ đang chờ đợi chúng tôi. Họ siết chặt tay nhau theo kiểu chào truyền thống của người Nepal.

Sangita có việc phải làm và cô cần phải bỏ tôi lại trong một lúc. Cô nhìn lướt qua đám đông với cặp mắt ti hí và chọn ra một em gái có mái tóc đen, mặc chiếc áo choàng lông màu hồng và có nét mặt điềm tĩnh, tò mò. Em gái ấy có mái tóc cắt cúp và đôi mắt tò mò một cách mãnh liệt.

Jeff GreenwaldBản quyền hình ảnhJEFF GREENWALD
Image captionHình chụp chân dung cô bé Laxmi

“Laxmi nhé?” Em gái đó gật đầu một cách háo hức và bước ra phía trước. “Đây là Jeff, đến từ nước Mỹ. Hãy dắt ông ấy đi một vòng khu trại nhé.”

Các tín đồ Hindu và Phật giáo ở Nepal tin vào thuyết luân hồi chuyển kiếp. Một phần của thuyết này đã thấm vào người tôi.

Tôi nhận ra ở Laxmi là một gương mặt quen thuộc và cảm giác có sự gắn bó ngay lập tức như thể cô bé là một phần của cuộc đời tôi trong nhiều năm.

Khi cô bé nắm lấy tay tôi, tôi hoàn toàn giao mình cho cô bé với cảm giác tin tưởng và yêu mến ngay lập tức. Dường như có thể là trong một tiền kiếp nào đó, cô bé đó là một người lớn và tôi là một đứa trẻ mà cô bé phải chăm sóc.

Laxmi dẫn tôi tới phía trước và ngay lập tức chỉ vào những thứ ở gần nhất: những ngăn bằng kim loại có hình gợn sóng xếp thành dãy trên mặt đất cứng và trên cửa có vẽ chữ số màu đen.

“Nhà vệ sinh,” cô bé nói bằng một thứ tiếng Anh rõ ràng đến ngạc nhiên. “Một, hai, ba, bốn. Và hai nhà tắm.” Tôi nhận ra rằng đó là toàn bộ các phòng vệ sinh phục vụ cho trên 350 đàn ông, phụ nữ và trẻ em hiện đang cư trú ở trại tị nạn này.

Khu trại sôi động

Chúng tôi tiếp tục đi quanh khu trại. Tôi đã ngạc nhiên khi thấy khu trại có cuộc sống sôi động đến thế nào.

Trong căn lều được sử dụng làm phòng học, ba em gái trong tuổi thiếu niên đang cười đùa làm bài tập cùng nhau trên một đống những tấm thảm Tây Tạng.

Căn bếp có một chiếc nồi to đùng đang bốc khói như trong chuyện Alibaba và 40 tên cướp.

Có một căn lều dùng làm phòng thờ với các chén cúng đặt quanh một gian thờ Phật nhỏ, và một căn lều cộng đồng trong đó có khoảng một chục trẻ nhỏ ngồi trước một chiếc tivi cũ đan xem say sưa một bộ phim truyền hình bằng tiếng Hindi. Tôi cũng nhanh chóng bị cuốn hút.

Rebecca Conway/AFP/GettyBản quyền hình ảnhREBECCA CONWAY/AFP/GETTY
Image captionMột bác sỹ thiện nguyện đang chữa trị cho nạn nhân trận động đất tại khu trại y tế tạm

Laxmi kéo tôi đi. “Thôi đi nào” cô bé ra mệnh lệnh. Còn nhiều thứ hơn để xem: lều y tế, lều để lương thực và căn lều mà cô bé, bố mẹ và anh chị em đang sống cùng ba gia đình khác.

Cô bé đặc biệt tự hào về lều văn phòng mà những đứa trẻ đã giúp trang trí với những bản tin với đầy ảnh chụp và những chiếc cúp thể thao có gắn nơ.

Tôi cũng được Laxmi giới thiệu với các bạn của em: Binita, người mơ ước trở thành tiếp viên hàng không, cô chị yểu điệu của Laxmi, Dabuthi, và hai anh em sinh đôi nhỏ mà cô bé hướng dẫn của tôi tiết lộ thầm vào tai rằng “rất thích kẹo sô cô la”.

The children at Camp HopeBản quyền hình ảnhTHE CHILDREN AT CAMP HOPE
Image captionBố của Laxmi

Nhưng chính Laxmi đã chiếm trọn cảm tình của tôi. Cô bé vừa thông minh, vừa bướng bỉnh, nói năng đĩnh đạc và bình tĩnh. Cha của cô bé cũng có một tình cảm đối với cô bé giống như tôi: trên ngực ông là hình xăm vẽ chân dung con gái ông.

Háo hức chụp ảnh

Tôi đã đến thăm Trại Hy vọng thêm vài lần nữa. Có một lần tôi đem sô cô la cho hai đứa bé sinh đôi (và đương nhiên cho 79 em nhỏ khác nữa) và một lần nữa để vui lễ Diwali, một lễ hội xinh đẹp kéo dài năm ngày dành để tôn vinh Nữ thần Thịnh vượng Laxmi mà người bạn nhỏ mới của tôi được đặt tên theo.

Những ngày đầu tiên mọi người tôn vinh bò, chó và thậm chí là cả gà nhưng vào ngày cuối cùng của lễ hội, ngày bhai tika, các chị em gái chúc phúc cho các anh em trai được sống lâu và các anh em trai trao quà và chúc lại cho các chị em gái.

Tôi vinh hạnh được tham gia vào lễ hội. Theo nghi thức, trán tôi được vẽ dấu tika: một đường bảy màu dọc trán được vẽ bằng loại bột trừ tà.

Trong căn lều cộng đồng, buổi biểu diễn điệu nhảy truyền thống bắt đầu. Laxmi đứng phía sau tôi, một tay đặt lên vai tôi, chăm chú nhìn tôi khi tôi chụp ảnh. Cô bé nhẫn nại đợi đến lúc tôi bỏ máy ảnh lại vào trong hộp và sau đó vỗ vai tôi: “Cháu có thể chụp ảnh được không?”

Jeff GreenwaldBản quyền hình ảnhJEFF GREENWALD
Image captionTác giả và người bạn nhỏ mới quen nhưng đã ngay lập tức trở nên thân thiết, Laxmi

Thông thường thì tôi sẽ chần chừ trước khi đưa máy ảnh cho một đứa trẻ. Nhưng Laxmi không bao giờ có vẻ là một đứa trẻ đối với tôi.

Tôi mở ống kính và chỉ cho cô bé cách tìm trọng tâm, cách kéo cận ảnh và xem lại ảnh. Đa phần những đứa trẻ sẽ háo hức gật gật đầu và không thể đợi đến lúc tay cầm được máy ảnh.

Tuy nhiên Laxmi theo dõi một cách nhẫn nại. Khi tôi hướng dẫn xong, cô bé đưa ống kính lên mắt, gật nhẹ và nhanh chóng bỏ xuống.

Những tấm ảnh không ngờ

Tại khách sạn Dwarika’s vào đêm đó, trong lúc chỉnh sửa lại ảnh, tôi đã cảm thấy khó hiểu.

Tôi không hề nhớ gì về việc mình đã chụp ảnh bố của Laxmi khoe hình xăm của ông ấy hay tấm ảnh động hơi bị nhòe chụp một bé gái đang nhảy múa trong chiếc váy lụa màu xanh.

Tôi đã chụp ảnh cô bé có vẻ mặt ủ dột đó giữa những thanh tre với cặp mắt u sầu nhìn vào nơi ở mới của cô bé, hay những cậu bé cười toe toét với dấu tika nhiều màu sắc trên trán vào lúc nào vậy?

Tôi không hề chụp.

Tôi sững sờ nhận ra rằng đó là tác phẩm của Laxmi Shrestha. Bên cạnh những năng khiếu khác, cô bé là một nhiếp ảnh gia bẩm sinh với đôi mắt chín chắn và sâu sắc.

The children at Camp HopeBản quyền hình ảnhTHE CHILDREN AT CAMP HOPE

Tôi nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh cô bé đã chụp và chợt hiểu điều gì.

Tôi xem Trại Hy vọng là một khu nhà lưu động với những tấm lều vải bạt buồn tẻ nằm trên khu đất bằng phẳng, những con chó đi quanh quẩn theo lối mòn, một vài nhà vệ sinh nằm cạnh hàng rào kẽm gai.

Nhưng Laxmi đã cho tôi thấy nhiều hơn thế. Đối với cô bé, Trại Hy vọng là nhà. Nó là một mê cung, một sân chơi và một nơi để định hình, khám phá và hòa vào trí tưởng tượng sáng tạo.

Sự quyến rũ của khu trại

Tôi không hề biết Sindhupalchowk là như thế nào cho đến khi nơi này bị nuốt chửng vào lòng đất. Nhưng tôi chắc rằng, cũng giống như mọi ngôi làng khác, nơi đó gắn liền với những ký ức lâu đời và lưu giữ nhiều truyền thống.

Trại Hy vọng thì khác: đó là một môi trường mới – một nơi mà trẻ em và người lớn đã cùng nhau tạo dựng từ con số không. Nhiều thứ vốn làm cho ngôi làng trên núi của họ trở nên kỳ diệu – động vật, những bức tường đá cổ, những vách núi tạo thành bậc thang – đều không có ở đây. Nhưng ở đây có một sức quyến rũ khác mà tôi nhìn thấy qua đôi mắt của Laxmi.

The children at Camp HopeBản quyền hình ảnhTHE CHILDREN AT CAMP HOPE
Image captionSangita Shrestha tại Trại Hy vọng

Vào giữa tháng 11, sau ba tuần lễ ở Nepal, tôi quay về nước để viết bài.

Vào ngày trước khi tôi rời Kathmandu, Laxmi – với mái tóc thắt bím và mặc chiếc áo khoác được người ta cho – đã đưa tôi tới cổng của Trại Hy vọng. “Chúc chú đi đường bình an và viết bài tốt nhé,” cô bé nói một cách tha thiết. “Và hãy sớm trở lại.”

Tạm thời, ít nhất là đối với tôi, chuỗi những cuộc gặp tình cờ này đã dừng lại. Năng lượng của nó đã chảy vào một nhóm trẻ nông thôn mà chỉ mới một năm trước có thể không bao giờ biết được những vũ điệu của mảng địa tầng sẽ đưa các em đến đâu.

Bản tiếng Anh bài này đã được đăng trên BBC Travel.

Tin liên quan

  • Khi các ni cô Nepal luyện võ Kung-Fu
    25 tháng 3 2018
  • Phật pháp và những vòng tròn ở Kathmandu
    22 tháng 3 2018
  • Mộ Thành Cát Tư Hãn: Bí ẩn không thể tìm ra?
    26 tháng 2 2018
  • Ở Hàn Quốc, tuổi được tính bằng ‘số lần ăn súp’
    16 tháng 3 2018
  • Nghề mạo hiểm: đi săn ‘ngón tay quỷ Lucifer’
    18 tháng 3 2018
  • Kumamoto, tòa thành định hình lịch sử Nhật Bản
    17 tháng 2 2018
  • Lithuania: Ngọn đồi Thánh giá và biểu tượng niềm tin
    27 tháng 11 2017
Categories: Tài Liệu Tham Khảo | Leave a comment

Blog at WordPress.com.