Monthly Archives: December 2018

Trung Quốc Thu Tóm Biển Đông

Trung Quốc Thu Tóm Biển Đông

Project Syndicate

Tác giả: Brahma Chellaney

Dịch giả: Đỗ Kim Thêm

14-12-2018

Lời người dịch: Trung Quốc đã biến Biển Đông thành ao nhà khi họ tuyên bố 1.3 triệu dặm vuông ở Biển Đông là thuộc chủ quyền Trung Quốc, một yêu sách ngụy tạo. Trung Quốc đã cắm cờ, cải tạo đất, xây tiền đồn ở các đảo, các bãi cạn và sẽ còn tiếp tục bành trướng khu vực, nơi không còn là “Á Châu-Thái Bình Dương”, mà nay trở thành “Ấn Độ-Thái Bình Dương”, một chiến lược mới song hành với Sáng kiến Vành đai và Con đường.

Sự ổn định của khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương, kể cả bờ biển phía Tây châu Phi và Nam Phi sẽ do Trung Quốc khống chế. Kết quả này là do một đối sách mềm yếu của Mỹ dưới thời Obama, thiếu tinh thần đoàn kết của khối ASEAN và nô lệ tự nguyện của Việt Nam, đặc biệt nhất là Philipinnes đã không tận dụng ưu thế pháp lý của phe thắng cuộc trong tranh chấp.

Hoa kỳ không có tranh chấp lãnh thổ trong khu vực Biển Đông, nhưng phải đối phó vấn đề quyền tự do hải hành cho việc thương mại toàn cầu, một lợi ích quan trọng về chiến lược. Trong bối cảnh của cuộc chiến tranh thương mại với Trung Quốc còn đang tiếp diễn, nên giải pháp Biển Đông của chính quyền Donald Trump được giải quyết hoàn toàn độc lập hay có ảnh hưởng hổ tương, đó chỉ là một giả thiết.

Thực tế cho thấy là trong năm qua, Hoa Kỳ đã có đối đầu trực tiếp với Trung Quốc ở Biển Đông. Hoa Kỳ đã có 9 đợt tuần tra tự do hàng hải để thách thức các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc. Tháng 9 vừa qua, tàu chiến của hai phe suýt va chạm nhau.

Rồi sẽ ra sao trong năm 2019? Một cuộc hải chiến của Hoa Kỳ với Trung Quốc có thể bùng nổ trên Biển Đông không? Mọi suy đoán đều thiếu cơ sở khi có quá nhiều yếu tố liên quan đầy bất trắc chung quanh: tranh chấp mới qua vụ Hoa Vi, triệt thoái khỏi Syria và Afghanistan, với tính khí bất thường cùa Donald Trump và chính sách bất toàn của Mỹ, khó ai lường đoán hồi kết cuộc.

Một giải pháp êm đẹp nhất là khi chiến tranh thương mại tạm ổn định và thiện chí hiếu hoà của hai bên có thể xác định, tình huống đe dọa trực tiếp về an ninh và tự do hàng hải quốc tế ít được quan tâm và cũng không buộc Mỹ phải phản ứng mạnh bằng quân sự. Do đó, hai phe có thể ngăn chặn xung đột bùng nổ trên Biển Đông. Ngược lại, chuyện không muốn sẽ đến.

Còn Việt Nam? Học viện Ngoại giao đã tổ chức Hội thảo với chủ đề “Biển Đông trong cục diện mới và đối sách của Việt Nam”. Nhưng một giải pháp thu hồi các biển đảo bị Trung Quốc chiếm là ảo ảnh. Lãnh đạo Việt Nam cho rằng, thế hệ mai sau sẽ giải quyết chuyện đã rồi của lịch sử do họ gây ra, một quyết định của Đảng mà Học viện phải tuân thủ.

 

***

Trong năm năm qua, Trung Quốc đã biến các yêu sách vể Biển Đông do giả tạo lịch sử của mình thành hiện thực và đạt được thành qủa về mặt chiến lược vượt xa hơn bờ biển. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã không để cho kết quả đó thành chuyện tình cờ.

Đã năm năm qua kể từ khi Trung Quốc khởi xướng cải tạo vùng đất chính ở Biển Đông và đã thay đổi hiện trạng lãnh thổ có lợi cho mình – mà không gặp phải bất kỳ phản ứng chống trả nào của quốc tế. Lễ kỷ niệm khởi công xây dựng hòn đảo nhấn mạnh về một nền địa chính trị bị biến đổi trong một hành lang chủ yếu của một trật tự quốc tế về hàng hải.

Vào tháng 12 năm 2013, chính phủ Trung Quốc đã đưa tàu nạo vét Thiên Kinh khổng lồ vào phục vụ tại rạn san hô Đá Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, cách xa lục địa Trung Quốc. Trường Sa nằm ở phía nam quần đảo Hoàng Sa, nơi Trung Quốc chiếm giữ từ năm 1974, tận dụng khi lực lượng của Mỹ rời khỏi Nam Việt Nam. Năm 1988, rạn san hô là cảnh quan của một cuộc tấn công của Trung Quốc đã giết chết 72 thủy thủ người Việt Nam và đánh chìm hai tàu của họ.

Công việc của tàu nạo vét là phân mảnh các trầm tích dưới đáy biển và đưa nó vào trên một rạn san hô cho đến khi thành hình một hòn đảo nhân tạo thấp trũng. Với hệ thống hoạt động theo động lực riêng và khả năng khai thác trầm tích với tốc độ 4.530 khối mét vuông (5.924 cubic yards) mỗi giờ, Thiên Kinh tự hào đã thực hiện công việc rất nhanh, tạo ra 11 ha đất mới, bao gồm cả một bến cảng, trong thời gian chưa đầy bốn tháng. Trong khi đó, Trung Quốc có một chiến hạm tuần tra.

Kể từ đó, Trung Quốc đã xây dựng thêm sáu hòn đảo nhân tạo ở Biển Đông và liên tục mở rộng cơ sở quân sự tại khu vực có tầm vóc chiến lược quan trọng này, đường hàng hải cho một phần ba thương mại toàn cầu đi qua. Trung Quốc xây dựng các cơ sở cảng, tòa nhà quân sự, lắp đặt đài kiểm soát radar, các nơi trú ẩn cho hoả tiển, kho tiếp vận rộng lớn cho nhiên liệu, nước và đạn dược, và thậm chí cả phi đạo và nhà chứa máy bay trên các đảo nhân tạo. Để củng cố vị thế hơn nữa, Trung Quốc đã vũ trang mạnh mẽ các nơi lân cận đình chỉ khai thác tài nguyên thiên nhiên trong vùng đặc quyền kinh tế của họ.

Do đó, Trung Quốc đã biến các yêu sách về Biển Đông do giả tạo lịch sử thành hiện thực và đạt được ý nghĩa sâu xa về mặt chiến lược, bất chấp phán quyết năm 2016 của tòa trọng tài quốc tế vô hiệu hóa các yêu sách đó. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc dường như có ý định chứng minh câu ngạn ngữ cổ rằng “sở hữu là chín phần mười của luật pháp“. Và dường như thế giới đang để yên cho họ chiếm.

Người Trung Quốc đã không để cho kết quả đó thành chuyện tình cờ. Trước khi bắt đầu xây dựng các hòn đảo của mình ở Biển Đông, họ đã dành vài tháng để thử nghiệm xem có thể có các phản ứng của Hoa Kỳ thông qua các động thái tượng trưng không. Đầu tiên, vào tháng 6 năm 2012, Trung Quốc đã chiếm giữ Bãi cạn Scarborough còn đang tranh chấp với Philippines, mà quốc tế không có một phản ứng hữu hình nào.

Gần như ngay lập tức, Tập đoàn Công nghiệp Đóng tàu Nhà nước Trung Quốc – hiện đang chế tạo hàng không mẩu hạm thứ ba của Trung Quốc – đã xuất bản trên trang mạng bản phác thảo cho các đảo nhân tạo trên đỉnh các rạn san hô, bao gồm các bản vẽ các cấu trúc của các công trình xác định chương trình xây dựng Trường Sa của Trung Quốc. Nhưng các bản phác thảo đã nhận được rất ít thông báo ghi nhận của quốc tế, và đã sớm bị xóa khỏi trang mạng, mặc dù sau đó các bản này đã lưu hành trên một số trang mạng tin tức của Trung Quốc.

Vào tháng 9 năm 2013, Trung Quốc đã tiến hành thử nghiệm tiếp theo: họ đã gửi tàu nạo vét Thiên Kinh đến rạn san hô Châu Viên, nơi họ ở lưu lại trong ba tuần mà không bắt đầu cải tạo đất. Các hình ảnh vệ tinh khả dụng trên thị trường sau đó cho thấy là một tàu nạo vét tại Đá Chữ Thập, một rạn san hô khác, làm việc lần nữa, nhưng rất ít. Một lần nữa, Hoa Kỳ, dưới thời Tổng thống Barack Obama, đã không đẩy lùi, thúc đẩy cho Trung Quốc bắt đầu dự án xây dựng đảo đầu tiên của mình tại Đá Gạc Ma.

Nói tóm lại, khi Trung Quốc tiếp tục xây dựng và quân sự hóa các đảo, họ đã thực hiện một cách hoàn chỉnh, dần dần tăng cường các hoạt động trong khi theo dõi phản ứng của Mỹ. Hai năm cuối cùng của tổng thống Obama được đánh dấu bằng việc Trung Quốc xây dựng cuồng nhiệt.

Tất cả những điều này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt đại dương trong khu vực. Trung Quốc đã phá hủy các rạn san hô để sử dụng làm nền cho các đảo cung cấp thức ăn và nơi trú ẩn cho nhiều loài sinh vật của đại dương, cũng như cung cấp ấu trùng cho các loài thủy sản quan trọng của Châu Á. Thêm vào đó là dòng chảy tẩm hóa chất từ các đảo nhân tạo mới và các hoạt động của Trung Quốc đang tàn phá các hệ sinh thái Biển Đông.

Ash Carter, Bộ trưởng Quốc phòng cuối cùng của Obama, đã chỉ trích nhà lãnh đạo của mình về phương sách mềm yếu đối với Trung Quốc. Trong một bài tiểu luận phát hành gần đây, Carter đã viết rằng Obama đã lầm lạc bằng cách phân tích của chính mình, đã nghi ngờ khi cứu xét “những khuyến nghị của tôi và những người khác về thách thức gây hấn hơn trước các yêu sách hàng hải quá mức của Trung Quốc và các hành vi phản tác dụng khác.“ Carters nói, trong khi đó Obama mang viễn kiến của Trung Quốc trong sự sắp xếp với Mỹ theo khuôn khổ của G2.

Hiện nay, chính quyền của Tổng thống Donald Trump, đang đối phó với các hậu quả của sách lược Obama. Trump muốn thực hiện một viễn kiến về một chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở. Nó là sự kế thừa cho chính sách chuyển trục về châu Á của Obama.

Nhưng, từ những địa thế mới được xây dựng ở Biển Đông, Trung Quốc có vị trí tốt hơn không chỉ để duy trì các cuộc tuần tra trên không và trên biển trong khu vực, mà còn thúc đẩy chiến lược dự phóng về điện qua Ấn Độ Dương và Tây Thái Bình Dương. Làm thế nào có thể có bất kỳ hy vọng nào về một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở, khi hành lang quan trọng nối liền các đại dương Ấn Độ và Thái Bình Dương đang ngày càng bị chế ngự bởi chế độ chuyên chế lớn nhất thế giới?

Lấn chiếm lãnh thổ của Trung Quốc, một chiến thắng của cường quốc thô bạo xem thường luật pháp, phơi bày tính cách tổn thương của một trật tự thế giới tự do hiện tại. Các gánh nặng về môi trường và địa chính trị có thể sẽ tăng lên, gây ra chi phí lớn lao cho các quốc gia khu vực và định hình lại các mới quan hệ hàng hải quốc tế.

***

Brahma Chellaney: Giáo sư Nghiên cứu Chiến lược, Trung tâm Nghiên cứu Chính sách và Nghiên cứu Chính sách, New Delhi, Học viện Robert Bosch, Berlin, tác giả của chín cuốn sách, kể cả Asian Juggernaut, Water: Asia’s New Battleground, and Water, Peace, and War: Confronting the Global Water Crisis.

Nguyên tác: China’s South China Sea Grab

Advertisements
Categories: Biển Đông | Leave a comment

Thoát Trung trong một cuộc chiến toàn diện và tổng hợp!

Thoát Trung trong một cuộc chiến toàn diện và tổng hợp!

Hà Sĩ Phu

18-12-2019

Tôi thật vui mừng được thấy GS Lê Xuân Khoa đã hoàn toàn đồng cảm khi khơi dậy một cách ngắn gọn và khúc chiết cái chủ đề quan trọng bậc nhất mà tôi đã đề cập ròng rã hơn 10 năm nay: Muốn thoát Trung buộc phải thoát Cộng, nhưng hai việc ấy phải làm đồng thời!

Trước khi nói thêm một số điều liên quan xin nhắc tên một số bài đã lưu trong Thư viện Hà Sĩ Phu về chủ đề này:

– Vừa nội xâm, vừa ngoại xâm- phải làm gì trước? (2007)

– Giải CỘNG nhi thoát! (2012)

– Muốn thoát Hán phải thoát Cộng (2014)

 Không thể “Thoát Trung” mà không “Thoát Cộng” (2014)

 Không dựng tượng đài ấy, không phải chỉ vì con số 1.400 tỷ! (muốn thoát Cộng  phải thoát Hồ!) (2015)

1/ Thoát Cộng là Thoát giặc Nội xâm

Dân bị mất quyền làm chủ đất nước vào tay người cầm quyền trong nước thì đó là nạn Nội xâm (xin tham khảo bài Xin đừng gọi Tham nhũng là Nội xâm). Có người bảo: Dân ta vẫn có đầy đủ mọi thứ quyền công dân đấy chứ? Toàn là quyền trên giấy thôi. Nói gì nhiều, chỉ nghe TBT đảng nói “Quốc hội là nơi cụ thể hóa các nghị quyết của Đảng” và lời Chủ tịch của Quốc hội, nơi tập trung quyền lực cao nhất của nhân dân, nói về việc thành lập ba đặc khu (3 nhượng địa của Tàu) rằng “Bộ Chính trị đã quyết thì Quốc hội phải bàn cách thực hiện, không bàn cãi gì nữa”, là đủ rõ “quyền làm chủ” của dân vĩ đại đến đâu rồi.

Nhân dân chưa bao giờ được bốc lên cao như trong chế độ CS, nào là người sáng tạo ra Lịch sử, nào là chủ nhân thật sự của đất nước, cán bộ chỉ là đày tớ của nhân dân. Nhưng Nhân dân chỉ làm nên Lịch sử để ĐCS cướp được chính quyền, chứ xong việc rồi, bây giờ “thằng dân” muốn làm nên Lịch sử thì phải đi “học tập cải tạo” để thành công dân tốt của Đảng đã nhé!

Đảng lại chủ trương “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” (Nhà nước toàn người của ĐCS lãnh đạo)! Vậy là cả dải đất chữ S của tổ tiên nước nhà để lại nay do ĐCS độc quyền giữ “sổ đỏ” (dân chỉ được cho quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu). Ông chủ mà không được sở hữu “một mảnh đất cắm dùi” thì xách giép cho thằng đày tớ, rồi để họ hàng nhà giép lên tiếng như trường hợp cô Thùy Dương ở Thủ Thiêm. Đày tớ cầm “sổ đỏ” trong tay thì nó “sang nhượng” cho ai là rất đúng luật, đúng quy trình, còn cãi gì nữa? Thế thì nhân dân đã mất nước, từ trong nước, trước khi bị ngoại bang xâm lược vậy!

2/ Về quan hệ giữa Thoát Trung và Thoát Cộng: Như vậy, nhiệm vụ Thoát Trung và Thoát Cộng cũng có nghĩa là Thoát nạn Nội xâm và nạn Ngoại xâm, cũng tức là chống nạn Cộng sản và nạn Bắc thuộc-Hán hóa.

Vì VN sa vào chủ nghĩa CS nên mới đưa đất nước chui vào vòng tay Trung Cộng, ngược lại nếu VN ra khỏi quỹ đạo CS thì Trung Cộng chẳng còn cớ ràng buộc gì, lợi thế gì để trói buộc VN. Quan hệ giữa hai quốc nạn này, giữa hai nhiệm vụ này là quan hệ NGUYÊN NHÂN và KẾT QUẢ. Theo phép chữa bệnh thì diệt được nguyên nhân là chữa được bệnh: hết chế độ CS là hết bệnh Bắc thuộc. Nhưng ở đây cả nguyên nhân (chế độ CS) lẫn kết quả (nạn Trung Cộng xâm lược) đều là hai vật thể sống khổng lồ, quái ác và liên kết tương hỗ củng cố lẫn nhau, bảo vệ lẫn nhau để cùng hưởng lợi trên số phận của dân tộc VN. Nguyên nhân (chế độ CSVN) bám chặt lấy kết quả (bành trướng Trung Cộng) và kết quả (bành trướng Trung Cộng) quay lại giữ chặt nguyên nhân (CSVN).

Điều quái ác là, người giữ chế độ chính trị CS ở VN không phải chỉ ĐCSVN mà chủ yếu là ĐCS Trung quốc. ĐCSVN hiện nay không muốn từ bỏ chế độ CS đã đành, nhưng cho dù có muốn vì nước vì dân mà thoát ly chế độ thì Trung Cộng cũng không cho phép. Tôi đã có lần trả lời phỏng vấn rằng với những gì hai nước đã thiết kế, Trung Cộng có thể dùng tiền mua chuộc bất cứ một kẻ cầm quyền VN nào muốn Thoát Trung, và nếu không mua được thì nó giết quách một cách thật dễ dàng (thân chư hầu khốn nạn như thế). Tóm lại, tuy Thoát Trung là mục tiêu cấp bách và trọng yếu số 1 nhưng không thể Thoát Trung mà chưa Thoát Cộng, lại cũng không thể Thoát Cộng trước rồi mới Thoát Trung. Hai việc ấy phải làm song song, vấn đề là phối hợp hai việc ấy với nhịp điệu như thế nào?

Nhưng Trời sinh ra tai họa nào cũng đồng thời cho luôn thuốc chữa nằm ở đâu đó. Trước đây, khi Trung Cộng chưa lộ rõ mặt xâm lược thì việc đấu tranh Thoát Cộng trong nội bộ quốc gia là cực kỳ khó. Lúc ấy lên án một vấn đề dân chủ-nhân quyền là rất khó và ít hiệu quả, vì ĐCS thừa sức che đậy và trấn áp. Nhưng khi Trung Cộng lộ diện xâm lược, thì chính giặc Ngoại xâm chứ không ai khác đã giúp dân ta vạch rõ mặt thật của giặc Nội xâm mà ĐCS khó cãi được. Hai việc lớn Thoát Trung và Thoát Cộng phải làm đồng thời là điều rất khó, nhưng mặt khác hai việc ấy lại tương hỗ nhau, tạo điều kiện cho nhau, làm dễ cho nhau. Gắn chặt hai việc ấy với nhau sẽ thành sức mạnh.

3/Thoát Cộng- Thoát Trung đều là việc khó, phải toàn diện và tổng hợp

a/ Cộng sản là loại Virus cực kỳ khó diệt: Nọc độc CS giống Virus HIV ở chỗ chỉ cần chạm vào da thịt một chút đầu kim tiêm còn dính HIV là sẽ mắc đúng bệnh AID/HIV ấy. Chỉ cần chấp nhận một một chút gì đó do CS truyền vào là trước sau cũng tái sinh đúng nọc độc đó một cách hầu như nguyên mẫu. Tại sao như vậy? Vì chủ nghĩa CS tuy bản chất là phi lý và phi tiến hóa nhưng cái ảo tưởng quá “hoành tráng” đến mê ly của nó lại rất dễ thấm sâu vào tâm can khốn cùng hoặc những trái tim cao cả duy cảm. CS khi đã cầm quyền là một thực thể tổng hợp tất cả mọi thứ trên đời và biến hóa như xiếc, khoa học và ảo tưởng, lý thuyết và thực dụng, dân túy và chuyên quyền, quốc gia và quốc tế, triết lý và ngụy biện, lời nói khác việc làm, Ác khoác áo Thiện…. cho nên dẫu bế tắc đến đâu nó cũng vẫn tìm được cách để lừa người ta, mà nghe cũng có vẻ có lý. Vừa lý thuyết vừa thực dụng, vừa đặc hiệu vừa pha tạp, CS là một tổng thể lừa hoàn chỉnh, đối thủ có khả năng “bao sân” chỗ nào cũng len vào được để hòng chế ngự con người. Virus ấy chỉ bị liệt nếu tách khỏi các cơ thể sống. Một tế bào sống để nó nhập vào là nó sinh sôi.

Muốn Thoát Cộng chỉ có cách thoát ly nó hoàn toàn, đừng luyến tiếc chút ưu điểm mà dính vào là chết.

b/ Bài học rút ra từ thực tiễn chính trị.

Phép làm xiếc ấy, phép lừa ấy lừa được cả dân thường và giới trí thức. Những người có học chúng ta cả đời được đào luyện để xem xét và xử lý mọi điều sao cho cho công bằng, cho có lý có tình, không thiên vị bên nào, và tự cho thế là vừa có óc vừa có tâm của con người chân chính. Chủ nghĩa CS lý thuyết cũng như thực tế đương nhiên bên cạnh mặt xấu căn bản cũng có những điểm tốt nhất thời có thể ghi nhận (mọi sự trên đời đều có hai mặt như vậy!). Nhưng như trên đã nói: Dính vào đầu mũi kim tiêm có nọc CS là trước sau cũng bị lôi vào quỹ đạo ấy, lúc đầu rất thuận tình nhưng vào bẫy rồi là bị áp đặt không ra được nữa, cứ quanh quẩn. giãy giụa mãi trong sự “chân chính” của mình mà thôi.

Sự “chân chính” ấy của số đông Trí thức chúng ta chỉ khiến cho kẻ chính trị lão luyện “cười vào mũi”, nó cứ giả vờ khen để sử dụng, chứ ít kẻ dám như Mao nói toẹt ra rằng “Trí thức suông không bằng cục phân!”.

Đạo đức vẫn dạy người ta: Trị cái Ác thì phải dùng cách cực Thiện, nó độc tài thì mình phải thật dân chủ, nó dấu giếm thì mình phải công khai, nó bất công thì mình phải thật công bằng…! Đạo đức dạy như thế bởi Đạo đức không dạy người ta làm Chính trị chân chính để diệt trừ cái Chính trị gian tà. Mà Thoát Trung và Thoát Cộng là sự nghiệp Chính trị chứ không phải học thuật.

Trong Chính trị, người yêu Hòa bình muốn diệt Chiến tranh nhiều khi lại phải dùng Chiến tranh mãnh liệt hơn mới mong kéo thế giới trở lại Hòa Bình. Mục đích và phương tiện nhiều khi phải ngược nhau, kẻ gian tà cũng nói như vậy (mục đích biện minh cho phương tiện) nhưng ngụy biện để biện minh cho mục đích thực ra rất xấu của nó.

Trong khi trao đổi với bạn bè thân thiết, tôi thường nói thẳng đại ý như sau:

“Ông cứ bảo đổi mới là phải giữ cái tốt cũ, bỏ cái xấu, chứ không phải đổ bỏ tất cả, có thế mới là đổi mới trong ổn định. Xin thưa: Nếu chế độ CS cũng mọc ra từ sự kế thừa thì ta có thể tu sửa chế độ CS cũng trên tinh thần kế thừa mà cải tiến như thế, nhưng đặc biệt CNCS ra đời với phương châm “đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với các giá trị truyền thống”, khiến cho mọi giá trị đều bị lộn ngược, thì một chủ nghĩa như thế không thể được đổi mới bằng phương pháp kế thừa, mà lại phải đoạn tuyệt nó một cách triệt để nhất mới có thể đưa xã hội trở về trạng thái thăng bằng rồi tiếp tục cải tiến mà đi lên. Thế mới là khoa học thật sự. Vì thế Yeltsin mới tổng kết kinh nghiệm rằng chế độ CS chỉ có thể phá bỏ chứ không thể sửa chữa.

… Ông cứ muốn xử lý sao cho thật công bằng, xem xét cả ưu cả khuyết, không thiên vị bên nào ư? Xin thưa: Không ai khiến ông làm trọng tài thế giới hay quan tòa thế giới! Chỉ nhân dân VN đang đòi hỏi làm sao Thoát được Cộng Sản để Thoát được nạn Bắc thuộc mới đang xiết vào cổ dân ta đây này! ”. Vâng, đại loại tôi thường bộc bạch với bạn bè Trí thức thân cận như thế.

c/ Vì thế, muốn Thoát Cộng lại phải Thoát Hồ và Thoát Mác nữa.

Từ nhận thức như trên đã trình bày, đương nhiên dẫn đến kết luận: Còn lưu luyến một chút gì đó ưu điểm của các tổ sư CS như Mác-Lê-Xít và Hồ chí Minh thì không có cách gì ra khỏi mê lộ CS.

Chẳng có gì phải tiếc, một vài ưu điểm của các vị ấy nếu có thì cũng nằm trong tính chất của các hệ văn hóa khác, hệ văn minh khác phổ quát của nhân loại rồi. Bỏ các vị ấy đi ta không mất chút gì quý giá hết. Trái lại, những sai lầm của các vị ấy tất yếu dẫn đến thảm kịch khiến cho toàn dân tộc ta giờ đây phải đem hết sức bình sinh, huy động toàn tâm toàn lực chưa chắc đã ra khỏi cái ngõ cụt kinh hoàng mà các vị ấy đã tạo ra.

Về Marxism-Leninism:

Các ông tổ CS này có 5 sai lầm căn bản:

– Hiểu nhầm thời đại mình đang sống (thời kỳ văn minh Công nghiệp bột phát, mở đầu bước phát triển mới của nhân loại, thì các tổ sư CS tưởng đây là thời kỳ cáo chung, giãy chết của cái gọi là chủ nghĩa Tư bản nên rủ nhau định đào mồ chôn. Coi giai cấp thợ thuyền là giai cấp tiền phong của xã hội, không biết Trí tuệ mới là động lực tiên phong).

– Hiểu nhầm Lịch sử nhân loại (Coi Lịch sử chi là một chuỗi những cuộc đấu tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp là động lực của tiến hóa của nhân loại, không biết tiến hóa của loài người là do có sự tích lũy và gia tăng Trí tuệ).

– Hiểu nhầm về nguyên nhân bất công (coi tư hữu là nguyên nhân bất công, nhà nước là bộ máy áp bức cần phải tiêu vong).

– Hiểu nhầm về cách giải quyết bất công (công hữu hóa hết thảy, tập thể hóa hết thảy, để người lao động tự quản, muốn cả xã hội đi vào một cõi định sẵn, thánh thiện như thần tiên, chỉ có hòa thuận không còn cạnh tranh, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu).

– Toàn bộ chương trình ước mơ ảo tưởng ấy lại phải do một đảng toàn quyền dẫn dắt, cuối cùng tạo ra một xã hội lộn ngược, phá nát mọi giá trị, lộn ngược so với ước mơ, làm khổ cả “búa” lẫn “liềm”, nhưng kẻ cầm quyền với lợi quyền vô cực thì quyết giữ cơ chế lộn ngược ấy. Thế là ngõ cụt.

Chính hai nước lớn là quê hương của Mác và rất yêu mến Mác là Đức và Pháp đã cùng Hiệp hội 46 nước châu Âu ra Nghị quyết 1481 lên án chủ nghĩa CS mắc tội ác chống nhân loại, để vứt nó vào sọt rác.

Chỉ cần vài điều ấy thôi tưởng đã đủ thuyết phục để “kính mời” các vị ấy vào ngồi yên trong bảo tàng Lịch sử cho xong. Cố tìm ưu điểm gì nữa cũng bằng thừa. Sách vở về Mác còn xuất bản chẳng qua là điểm lại một hiện tượng trong quá trình nhận thức của nhân loại. (Riêng với VN thì chủ nghĩa ấy còn phạm tội ác nữa là đưa VN trở lại vòng tay của kẻ thù truyền kiếp Đại Hán Bắc phương).

Về nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh của Việt Nam:

Một khi cả quỹ đạo CS là quỹ đạo chống Nhân loại thì những ai đưa cái “chống Nhân loại” ấy vào VN đương nhiên mắc tội chống nhân dân VN, logique tự nhiên là như vậy. Hai đại nạn mà ta cần thoát là Thoát Cộng (nội xâm) và Thoát Trung (ngoại xâm) chẳng phải do chính tác giả HCM đem vào thì còn ai? Hãy bỏ qua mọi câu chuyện về con người cá nhân HCM, vì với nhân vật chính trị thì “con người chức năng” mới quan trọng. Chức năng là dẫn đường dân tộc mà dẫn đường vào ngõ cụt, nay cả nước phải cố thoát ra, thì dù với thái độ khoan dung ta cũng chỉ có thể thông cảm cho anh Ba chưa đủ tầm để nhìn ra nguy cơ tiềm ẩn thế kỷ ấy, chứ yêu cầu phải tôn thờ cho “sống mãi” một sai lầm tai hại thì chẳng hóa điên khùng lắm sao?

Có một vài luận điểm bào chữa cho HCM có thể kể ra:

– HCM không phải người CS (?), chỉ mượn con đường CS để giành độc lập. Luận điểm này thật nhảm.

– Tình hình thế giới và dân trí VN lúc bấy giờ đương nhiên bị hút vào đường CS, không có HCM này thì sẽ có người khác theo đường như HCM thôi, trách HCM làm gì? Mới nghe cũng xuôi tai, nhưng nói cù nhầy như vậy thì cũng vô lý như bảo “thời Trần Hưng Đạo nếu không có Hưng Đạo này thì cũng xuất hiện một Hưng Đạo khác, tôn thờ cá nhân làm gì?!!

– Không ít người lo rằng đụng đến thần tượng là mắc tội chính trị rất lớn, là nói xấu lãnh tụ?

Xin thưa: ĐCS coi việc bảo vệ đảng và bảo vệ chế độ mới là nhiệm vụ chính trị quan trọng nhất. Nay ta đã dám công khai nói Thoát Cộng, tức công khai tẩy chay chế độ chính trị, thì những điều khác chỉ là chuyện nhỏ. Họ vẫn ra vẻ cung kính bắt toàn dân đưa thần tượng lên bàn thờ (cả trong chùa chiền nữa) chẳng qua vì thấy đa số dân vẫn còn tin hoặc còn sợ nên dùng luôn hình tượng ấy như một đức Bồ tát hoặc như ngáo ộp để răn đe bách tính, chứ trong lòng những người CS cầm quyền bây giờ phỏng có tôn sùng nhân vật ấy nữa không? Trên tường vẫn treo 5 điều Bác dạy mà cứ tham ô tiền tỷ chứ đâu có “Cần kiệm liêm chính”, đánh dân như đánh xúc vật chứ đâu có “kính trọng lễ phép” như lời Bác răn? Họ dùng “Bác Hồ” như dùng một công cụ để giữ ghế cao cho họ, như người dân vẫn bện “ông bù nhìn rơm” để giữ ruộng dưa. Hết ngày mùa, hoặc thấy chim chóc không sợ bù nhìn nữa thì họ cũng vứt ông bù nhìn vào bếp đun.

Với những ai vẫn còn lòng tin nơi thần tượng bù nhìn, ta có thể ví tượng bù nhìn cũng linh thiêng như tượng Phật, tượng Chúa. Các vị ấy đều phúc đức không có tội gì. Nhưng nay có tên kẻ cướp cứ ẩn hiện tài tình núp sau bức tượng để bắn đồng bào ta, thì buộc lòng ta phải bắn tan bức tượng để tên cướp lộ nguyên hình. Diệt cướp xong người sùng đạo có thể dựng lại bức tượng hoành tráng hơn. Tình thế đã như vậy thì người Dân chủ đâu còn có thể cũng núp bóng những tượng Hồ tượng Mác ấy mà đấu tranh nữa?

KẾT LUẬN: Mục tiêu chiến lược bức thiết là Thoát Trung, nhưng muốn Thoát Trung buộc phải Thoát Cộng. Hai việc chống Nội xâm và chống Ngoại xâm ấy phải làm song song và tăng cường hiệu lực cho nhau. Đồng thời phải giải ảo các thần tượng CS còn được dùng như những tấm khiên bảo vệ ngai vàng cho các vua tập thể và che đậy cho âm mưu Hán hóa thôn tính Việt Nam. Vô hiệu hóa thần tượng không phải mục đích, cũng không phải xúc phạm điều thiêng liêng gì mà chỉ là vô hiệu hóa một công cụ mà những kẻ Nội xâm và Ngoại xâm cùng sử dụng để ngăn chặn làn sóng Thoát Trung và Thoát Cộng đó thôi.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Thật đáng tò mò: Có thật họ muốn mua hết, chiếm hết, giám sát hết?

FB Vũ Kim Hạnh

20-12-2018

1/ Trong khi cả nước đi bão, và mấy hôm rồi ta còn say sưa với thành tích “Việt Nam vô địch” thì vẫn đang có “ngư lôi do Hải quân nước ngoài tập luyện” xuất hiện ở bờ biển Phú Yên, cách đất liền của ta có 4 hải lý. Nổi da gà không, 4 hải lý?

Mà nhận mặt ngư lôi cũng là tình cờ thôi (chứ không phải chủ động canh tuần, phát hiện) do ngư dân đi đánh cá bị vướng lưới mới vác về (sáng 18/12/2018). Con “cá” này quá khủng: dài 6,8m, đường kính 54cm, còn mới. Ngư lôi là loại đạn di chuyển, là đạn chính của tàu ngầm tấn công. Liệu có cách nói nào khác không: phần biển rất gần bờ của Việt Nam, lãnh hải của Việt Nam đang là nơi… tập luyện của Hải quân TQ?

Tập luyên thôi, như đi lại trong nhà thôi, hay như chốn không người thôi? Bờ biển mình họ thản nhiên tự tung tự tác vậy đó. Như cả biển Đông giờ họ cứ nói là của họ, mình cứ nói là có bằng chứng lịch sử hoài, và họ… cứ làm những gì họ thích.

2/ Còn sau những Quảng Ninh, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Phú Quốc… tràn ngập du khách Tàu, đa số là tour 0 đồng, tuần qua đã có số liệu tổng kết mới, người TQ đang mua gom nhà nhanh và nhiều ở thành phố Hồ Chí Minh. Tờ South China Morning Post đưa số liệu từ công ty kinh doanh bất động sản nổi tiếng CBRE cho biết, những người mua từ Trung Quốc, Hồng Kông chiếm khoảng 25% tổng giao dịch của các nhà đầu tư nước ngoài tại Việt Nam trong năm 2017, tăng so với mức 21% trong năm 2016. Quí 1/2018, số lượng nhà người TQ mua tăng 300% so với cùng kỳ 2017…

Có câu hỏi: tiền của họ, hay tiền của ai đưa, họ cứ mang qua, “mua, mua nữa, bàn tay không phút nghỉ”, rồi… người Việt mình đi đâu, chiều nay, một anh xe ôm chở tôi và hỏi vậy.

3/ Phải chăng thành tích của họ là: Mua hết, chiếm hết, nhưng nổi bật chưa từng có là… giám sát hết. Trong tổng kết 40 năm đổi mới, TQ tự hào với sáng kiến quản lý xã hội đến từng cá nhân bằng hệ thống “điểm tín nhiệm xã hội”. Chương trình ABC của Úc cho rằng, Trung Quốc đã lắp đặt hơn 200 triệu camera giám sát với 10 triệu người bị liệt vào danh sách đen và sắp tới, có ý kiến cho rằng sẽ lắp 400 triệu cái nữa.

Từ ngày 01/05/2018, lần đầu tiên chương trình “tính điểm tín nhiệm xã hội” đã thống nhất việc trừng phạt ở cấp quốc gia. Với hệ thống tín nhiệm xã hội, mỗi cá nhân, được chấm điểm bằng camera, bằng dữ liệu sử dụng internet hay mobile, và quản lý qua các phương diện: theo “tiền sử” ngân hàng, cách xử sự nơi công cộng, trong đời sống và trên mạng xã hội.

Như ở ta, lý lịch 3 đời thường chỉ lưu trên giấy, thì nay, bên Tàu, lịch sử mỗi cá nhân được lưu trữ bằng kỹ thuật số (cả chữ, số lẫn hình) và dùng trí tuệ nhân tạo để phân tích. Các hệ thống tính điểm có khác nhau, có đến 43 chế độ tính điểm, có thưởng phạt, nhưng nhìn chung là hạn chế tự do cá nhân – về việc làm, nhà ở, tín dụng hay di chuyển, có liên lụy tới thân nhân theo “9 nấc quan hệ gia đình”, chẳng hạn con cái không được vào học trường tốt, không xin được việc làm, không được cấp visa, hạn chế đi máy bay, xe lửa, khó lấy vợ, lấy chồng…

TQ cũng đã được mời lắp đặt camera giám sát ở một số nước (công khai hay bí mật), ví dụ ở Philippines. Tờ Philippines Daily Inquirer đăng tin là tại cuộc thảo luận về ngân sách 2019 của Quốc hội Philippines, ngày 12/12/2018, nghị sĩ Ralph Recto cho biết dự án “hệ thống giám sát video” mà Philippines đặt Huawei lắp, với 12.000 camera tại khu đô thị Manila và thành phố Davao, có thể là đang đặt “mối đe dọa an ninh” cho Philippines.

Nhiều chuyên gia cho rằng: với sự hợp tác của các Tập đoàn như Huawei, Alibaba, Tencent… (tất cả đã có mặt và đang hoạt động mạnh tại Việt nam), công an Trung Quốc có khả năng đã lưu trữ nhiều dữ liệu của nhiều triệu người trên thế giới, cho mục đích gì chắc không khó hiểu.

Và các nước hiểu rằng, nếu Huawei mở rộng mạng 5G ra toàn cầu thì khả năng Trung Quốc giám sát toàn thế giới là không thể nào tránh khỏi.

Chiến lược “Made in China 2025” là điện toán hóa và tự động hóa mọi ngành kỹ nghệ sản xuất. Mạng 5G giữ vai trò chiến lược trong sản xuất xe không người lái, điện thoại, hàng không, các chuỗi dây chuyền sản xuất tự động hóa… với vai trò chính yếu của Huawei khiến nhiều nước bạn thân thiết của Việt Nam: Nhật, Úc, Ấn, EU, Canada… lo là Bắc Kinh chuẩn bị dùng mạng 5G kiểm soát công dân toàn cầu.

40 năm với nhiều thành tựu kinh ngạc về kinh tế, công nghệ, ông Tập, nhà “lãnh đạo vĩnh viễn” của TQ có quyền tuyên bố “Không ai được dạy bảo TQ phải làm gì”. Và chúng ta cũng “vận dụng” cách nói của ông, tuy ta nhỏ bé hơn Đại Trung Hoa và khiêm tốn hơn nhiều: “Chúng tôi là người Việt, công dân một nước độc lập, chúng tôi cũng không muốn ai dạy bảo chúng tôi phải làm gì”.

Ngư lôi TQ mới phát hiện và camera ở các góc phố các thành phố TQ. Ảnh trên mạng:

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Hoạt động tuyên truyền chủ quyền biển đảo của TQ trong năm 2018

Hoạt động tuyên truyền chủ quyền biển đảo của TQ trong năm 2018

Trong năm qua, cùng với việc đẩy mạnh các hoạt động trên thực địa và củng cố chứng cứ pháp lý nhằm khẳng định “chủ quyền” ở Biển Đông (phi pháp), Trung Quốc cũng tích cực sử dụng sức ảnh hưởng của truyền thông trong nước nhằm tuyên truyền “chủ quyền” đối với vùng biển này.

Nội dung tuyên truyền về “chủ quyền” của Trung Quốc ở Biển Đông năm 2018

Chính giới Trung Quốc đưa ra nhiều tuyên bố khẳng định “Trung Quốc sẽ kiên trì bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, quyền và lợi ích hàng hải của Trung Quốc ở Biển Đông; nhấn mạnh Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi ở Biển Đông; kêu gọi các nước tôn trọng chủ quyền của Bắc Kinh và giải quyết tranh chấp thông qua đàm phán song phương”. Đáng chú ý, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình liên tục đưa ra các tuyên bố, chỉ đạo, yêu cầu quân đội chuẩn bị sẵn sàng chiến tranh ở Biển Đông. Phát biểu trong chuyến thị sát Quảng Đông, Tổng tư lệnh quân đội Trung Quốc Tập Cận Bình (25/10) đã yêu cầu Bộ Tư lệnh Chiến khu Nam, vốn có nhiệm vụ giám sát Biển Đông và Đài Loan, “phải tăng cường chuẩn bị để sẵn sàng ứng chiến, tăng cường diễn tập chung và diễn tập tác chiến để tăng khả năng chiến đấu và chuẩn bị cho chiến tranh”; cho rằng Bộ Tư lệnh Chiến khu Nam phải gánh vác một “trách nhiệm quân sự nặng nề”, phải “nắm vững mọi tình huống phức tạp và dựa trên đó để đề ra các kế hoạch khẩn cấp phù hợp”, đồng thời ca ngợi quân nhân khi cho rằng “Các bạn đã liên tục làm việc ngoài tuyến đầu, đóng vai trò quan trọng trong nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và các lợi ích biển. Tôi hy vọng các bạn có thể hoàn tất các sứ mạng thiêng liêng ấy”. Trước đó, phát biểu trong cuộc họp Quốc hội Trung Quốc, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (20/3) tuyên bố: “Bất cứ hành động nào nhằm chia cắt Trung Quốc chắc chắn sẽ thất bại, gặp phải sự lên án của mọi người cũng như sự trừng phạt của lịch sử; Người dân Trung Quốc đã luôn kiên cường và bất khuất, chúng ta có đủ ý chí để chiến đấu đẫm máu với kẻ thù cho đến cùng”; đồng thời ông Tập Cận Bình cũng tuyên bố Bắc Kinh sẵn sàng “chiến đấu đẫm máu” cho vị trí chính đáng của mình trên trường quốc tế. Không những vậy, phát biểu trong cuộc tổng diễn tập quân sự toàn quân năm 2018, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (3/1) kêu gọi: “Chúng ta phải xây dựng một quân đội hùng mạnh, sẵn sàng đợi lệnh, sẵn sàng chiến đấu và giành chiến thắng trong bất kỳ cuộc chiến tranh nào”.

Trong khi đó, Người phát ngôn Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao Trung Quốc liên tục khẳng định Bắc Kinh có “chủ quyền không thể tranh cãi ở Biển Đông”, tất cả các hoạt động (xây dựng, cải tạo đảo, đá phi pháp, mở tuyến du lịch, triển khai vũ khí sát thương…) đều là công việc nội bộ của Trung Quốc và đây chỉ là các hoạt động phục vụ mục đích dân sự; đồng thời lên án, chỉ trích các nước “tìm cách can thiệp vào vấn đề Biển Đông, gây chia rẽ quan hệ giữa Trung Quốc và các nước ASEAN”; khẳng định Biển Đông là vấn đề giữa Trung Quốc và ASEAN, yêu cầu các nước “tôn trọng nỗ lực của các nước trong khu vực nhằm duy trì hòa bình và ổn định ở Biển Đông”, cho rằng nhiều nước đang tìm cách gây cản trở vấn đề Biển Đông dưới chiêu bài luật pháp quốc tế. Bộ Ngoại giao, Quốc phòng Trung Quốc cũng đã nhiều lần lên tiếng chỉ trích, thậm chí là cảnh cáo các hoạt động tuần tra đảm bảo tự do hàng hải của Mỹ ở Biển Đông, cho rằng các hoạt động của Mỹ là khiêu khích quân sự và chính trị nghiêm trọng, nhấn mạnh Trung Quốc sẽ sử dụng mọi biện pháp có thể để bảo vệ an ninh và “chủ quyền” quốc gia. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng (16/10) cho rằng Trung Quốc đang thực hiện “quyền chủ quyền và tự vệ” để thực hiện các hoạt động vì mục đích hòa bình, bao gồm cả các phương tiện phòng thủ cần thiết, trên “lãnh thổ riêng của mình” và điều này chẳng liên quan gì đến quân sự hóa; cáo buộc Mỹ trong những năm gần đây thường xuyên điều các máy bay và tàu chiến đến Biển Đông đang gây nên căng thẳng và tham gia vào nỗ lực quân sự hóa; hối thúc Mỹ ngưng “gây rối” và đòi Mỹ dừng các hành vi “gây nguy hiểm” cho chủ quyền và lợi ích an ninh của Trung Quốc, trở thành nước giúp kiến tạo hòa bình và ổn định ở Biển Đông thay vì làm “kẻ phá bĩnh”.

Trung Quốc tiếp tục đẩy mạnh việc công bố, tuyên truyền các văn bản pháp quy quan trọng về quản lý, quy hoạch và phát triển kinh tế biển, cụ thể: Lệnh cấm đánh bắt cá hàng năm (Bộ Nông nghiệp nông thôn Trung Quốc thông báo tạm ngừng đánh cá có thời hạn từ 12h ngày 1/5/2018 đến 12h ngày 16/8/2018 ở Biển Đông, vùng biển từ 12 độ vĩ Bắc đến đường giao giới vùng biển Phúc Kiến – Quảng Đông kể cả Vịnh Bắc Bộ và vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam). Bắc Kinh cũng thúc đẩy nghiên cứu, điều chỉnh các quy định, quy hoạch về phát triển du lịch ở Biển Đông, nhằm từng bước hợp thức hóa cơ sở hạ tầng tại khu vực chiếm đóng phi pháp.

Trung Quốc đẩy mạnh tuyên truyền hoạt động củng cố kiểm soát trên thực địa bằng nhiều biện pháp trong đó tập trung vào các hoạt động dân sự có hàm lượng công nghệ cao; tìm cách biện minh, giải thích các hành động trên là nhằm hỗ trợ phát triển kinh tế biển, kết nối thương mại, cung cấp dịch vụ công cho hoạt động hàng hải ở khu vực; chủ động lồng ghép vấn đề hợp tác kinh tế, khoa học kỹ thuật biển với các chiến lược lớn “Vành đai, con đường” nhằm xoa dịu căng thẳng và ngăn chặn các nước bên ngoài tìm cách can thiệp vào tranh chấp Biển Đông. Trung Quốc cũng lợi dụng việc phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật để gia tăng ảnh hưởng đối với các nước ASEAN, chia rẽ đoàn kết trong nội bộ ASEAN, ép buộc một số nước phải lệ thuộc và ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông. Đáng chú ý, Thời báo Học tập của Trường Đảng Trung ương Trung Quốc (21/11) cho rằng sự can dự quân sự chưa từng có từ các thế lực bên ngoài khu vực là thách thức lớn nhất đến hòa bình và ổn định trên Biển Đông; đồng thời nhận định Trung Quốc cần hạn chế xây dựng các công trình mang tính chất quân sự trên Biển Đông (trạm radar, nhà chứa máy bay, kho tên lửa…) do gây lo ngại cho các nước trong khu vực và bị Mỹ cùng đồng minh chỉ trích, triển khai các tàu chiến dưới danh nghĩa “đảm bảo tự do hàng hải” trong khu vực để đối phó. Thay vào đó, Trung Quốc nên tập trung vào các công trình mang tính dân sự nhiều hơn như xây dựng hải đăng, các sân bay dân sự, các trung tâm tìm kiếm và cứu nạn hàng hải, nghiên cứu khí tượng hay dự báo thời tiết. Những công trình dân sự không chỉ giúp các nước giảm bớt sự nghi ngờ trước Bắc Kinh mà còn đóng góp cho hòa bình và an ninh trên Biển Đông

Trung Quốc cũng đẩy mạnh các hoạt động tuyên truyền về các thành tựu nghiên cứu, chế tạo trang thiết bị quân sự mới như hoàn thiện tàu sân bay nội địa đầu tiên; thử nghiệm các loại vũ khí chiến lược có tính răn đe cao như tàu sân bay nội địa đầu tiên, máy bay tiêm kích J-20…; hoạt động tập trận bắn đạn thật ở khu vực quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; triển khai (bất hợp pháp) tên lửa phòng không HQ-9B và tên lửa chống hạm YJ-12B trên 3 thực thể địa lý đã bị Trung Quốc bồi lấp trái phép thành đảo nhân tạo gồm đá Vành Khăn, đá Xu Bi và đá Chữ Thập (thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam). Ngoài ra, Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng, Quốc vụ viện Trung Quốc cũng thông qua phương tiện truyền thông giải thích, biện minh cho việc cải tạo phi pháp các thực thể ở Biển Đông thuộc “phạm vi chủ quyền” của Trung Quốc. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc nhiều lần cho rằng việc Bắc Kinh xây dựng ở Trường Sa là nhằm cải thiện điều kiện làm việc và sinh sống của nhân viên trên đảo, đồng thời thực hiện tốt hơn các cam kết quốc tế; khẳng định việc triển khai tên lửa phòng không ở Vành Khăn, đá Xu Bi và đá Chữ Thập là nhằm “phòng thủ lãnh thổ cần thiết”. Trong khi đó, Bộ Quốc phòng Trung Quốc xác nhận Hải quân Trung Quốc (5/4/2018) tiến hành đợt tập trận bắn đạn thật kéo dài một tuần ở Biển Đông với sự tham gia của nhóm tác chiến tàu sân bay Liêu Ninh, khẳng định đây là hoạt động “thường lệ”, “phù hợp với chính sách quân sự phòng thủ” của Bắc Kinh, “không đe dọa đến các nước khác”. Đáng chú ý, lần đầu tiên Trung Quốc đưa ra tuyên bố khẳng định Bắc Kinh đã tiến hành quân sự hóa ở Biển Đông. Phát biểu bên lề Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF), Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị (4/8) hùng hồn tuyên bố: “Một số nước ngoài khu vực, chủ yếu là Mỹ, đã đưa vũ khí chiến lược lớn đến khu vực, đặc biệt là ở Biển Đông, như là cách để phô bày sức mạnh quân sự và gây sức ép với các nước tại khu vực, bao gồm Trung Quốc. Tôi e rằng đây là động lực lớn nhất cho việc Trung Quốc thúc đẩy việc quân sự hóa tại khu vực”. Không những vậy, ông Vương Nghị còn ngang nhiên cho rằng “Trung Quốc hoàn toàn có quyền làm những việc đó vì Trung Quốc cần bảo vệ chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của mình. Và bởi vì ngày càng có nhiều áp lực với Trung Quốc, việc Trung Quốc tiến hành thêm nhiều biện pháp tự vệ là điều tự nhiên”. Đồng thời, ông Vương Nghị cũng không quên cáo buộc “các nước ngoài khu vực” cố tình gây rối tại Hội nghị Ngoại trưởng Thượng đỉnh Đông Á (EAS), Hội nghị của ASEAN và 8 nước khác, bao gồm Australia, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, New Zealand, Nga, Hàn Quốc và Mỹ.

Trung Quốc cũng tuyên truyền về việc thúc đẩy việc cung cấp dịch vụ công nhằm đảm bảo an toàn hàng hải trong khu vực, cụ thể: Trung Quốc thử nghiệm các chuyến bay dân sự tới quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; cho phép “Công ty vận tải tư nhân Hải Hiệp” đưa khách du lịch (đoàn viên thanh niên, sinh viên ra Hoàng Sa); tuyên truyền về việc hạ thủy hai tàu khảo sát khoa học hiện đại có khả năng hoạt động toàn cầu, đưa dữ liệu từ các trạm quan trắc trên các đảo, đá tranh chấp tại Trường Sa vào hệ thống dịch vụ dữ liệu; xây dựng các dự án cơ sở hạ tầng lớn về giao thông liên lạc, năng lượng, bệnh viện, rạp chiếu phim ở Hoàng Sa và Trường Sa; xây dựng và đưa vào sử dụng một loạt các ngọn hải đăng ở Hoàng Sa và Trường Sa; hoàn thiện lắp đặt và phủ sóng mạng 4G ở Biển Đông…

Trung Quốc đẩy mạnh tuyên truyền trên tất cả các phương diện về “quyết tâm, thiện chí và nỗ lực” trong việc giải quyết tranh chấp ở Biển Đông, khẳng định Trung Quốc luôn tuân thủ các quy định pháp luật quốc tế. Bộ Ngoại giao Trung Quốc nhiều lần tuyên bố “nhờ nỗ lực của Trung Quốc và ASEAN thời gian qua, tình hình Biển Đông đã ổn định”, nhấn mạnh rằng Bắc Kinh muốn duy trì hòa bình ổn định ở Biển Đông. Trong khi đó, phát biểu tại Singapore trước lễ khai mạc hội nghị thượng đỉnh ASEAN, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (13/11) cho biết Trung Quốc muốn hoàn tất Bộ quy tắc ứng xử (COC) tại Biển Đông trong vòng 3 năm nữa, nhằm góp phần bảo đảm hòa bình và ổn định ở Biển Đông; cho rằng COC cũng sẽ có lợi cho tự do thương mại và phục vụ lợi ích của các bên khác liên quan, đồng thời cam đoan nước này không tìm kiếm “quyền bá chủ hoặc bành trướng”. Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị cũng từng hùng hồn tuyên bố Trung Quốc và ASEAN đạt được khung COC là do tạo dựng được môi trường thuận lợi, loại bỏ sự cản trở từ các nước (ám chỉ sự can thiệp của Mỹ trong vấn đề Biển Đông).

Không những vậy, các quan chức Trung Quốc tiếp tục đưa ra các tuyên bố chỉ trích các nước bên ngoài can thiệp vào tranh chấp Biển Đông. Sau khi các nước (Mỹ, Nhật Bản, Australia, Canada…) có các hoạt động, tuyên bố chỉ trích Trung Quốc quân sự hóa, cải tạo phi pháp, cản trở hoạt động tự do hàng hải, hàng không ở Biển Đông, giới chức Trung Quốc đã đưa ra nhiều tuyên bố phản bác lại chỉ trích của cộng đồng quốc tế. Phát biểu tại Chương trình giới thiệu các nhà ngoại giao mới của khối Thịnh vượng chung hàng năm tổ chức ở London (Anh), Đại sứ Trung Quốc tại Anh Lưu Hiểu Minh (19/9) tuyên bố, Trung Quốc tôn trọng nguyên tắc tự do hàng hải, nhưng nguyên tắc này sẽ không thể tồn tại khi bị các nước phương Tây lợi dụng như cái cớ để thể hiện “sức mạnh quân sự” và “tạo ra rắc rối” trên Biển Đông; nhấn mạnh việc các nước đưa tàu chiến và máy bay tới Biển Đông là hành động “vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Trung Quốc và đe dọa an ninh, hòa bình và ổn định của khu vực này”. Trong khi đó, Đại sứ Trung Quốc tại Philippines Triệu Kiến Hoa (9/10) đã bày tỏ lo ngại về cuộc tập trận hải quân mà Mỹ tiến hành tại Biển Đông; cam kết Bắc Kinh không có ý định sử dụng lực lượng quân sự để chống lại bất cứ nước nào ở Biển Đông. Bộ Quốc phòng Trung Quốc (2/10) tuyên bố Trung Quốc “có chủ quyền không thể bàn cãi đối với các đảo và vùng biển xung quanh các đảo trên Biển Đông” và rằng tình hình trong khu vực đang có những tiến triển tốt đẹp nhờ vào “nỗ lực” của Trung Quốc và các quốc gia láng giềng Đông Nam Á; cáo buộc Mỹ “liên tục điều tàu quân sự đi vào vùng biển gần các đảo trên Biển Đông mà không xin phép, đe doạ nghiêm trọng chủ quyền và an ninh của Trung Quốc, phá hoại nghiêm trọng quan hệ quân sự Mỹ-Trung và gây phương hại nặng hề tới hoà bình và ổn định khu vực”; nhấn mạnh lực lượng vũ trang Trung Quốc sẽ “tiếp tục thực hiện tất cả các bước cần thiết nhằm bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia”. Trong khi đó, Bộ Ngoại giao Trung Quốc mạnh mẽ thúc giục Mỹ chấm dứt các hành động “gây hấn”, đồng thời “ngay lập tức sửa chữa những sai lầm”.

Trung Quốc tiếp tục “bỏ quên” phán quyết của Tòa Trọng tài trong việc tuyên truyền về Biển Đông. Trong năm 2018, Bắc Kinh tiếp tục triển khai chiến dịch “bỏ qua tất cả” để tuyên truyền về vụ kiện. Trung Quốc chủ động không đưa tin, không đề cập, không phát biểu, không nhắc đến phán quyết của Tòa trên tất cả các phương tiện truyền thông đại chúng. Thậm chí giới quan chức Trung Quốc, hay những chuyên gia, học giả theo phe cánh “Diều hâu”, hiếu chiến cũng rất ít khi đề cập về phán quyết. Hành động này của Bắc Kinh chủ yếu là do: Bắc Kinh muốn thể hiện thái độ, lập trường “không tiếp nhận, không thừa nhận, không tuân thủ phán quyết”; coi phán quyết chỉ là “tờ giấy trắng”, không có giá trị pháp lý, ràng buộc đối với Bắc Kinh. Trung Quốc cũng muốn định hướng dư luận trong nước, hay nói cách khác, Bắc Kinh đang triển khai chính sách kiểm duyệt thông tin, không muốn để người dân trong nước hiểu rõ bản chất vụ kiện và cộng đồng quốc tế phản đối Trung Quốc như thế nào. Đồng thời, Trung Quốc tìm cách đánh lạc hướng sự chú ý của cộng đồng quốc tế khi “chịu trận” để các nước lên án, chỉ trích mà không đáp trả (trái ngược so với cách hành động, phản ứng của Trung Quốc từ trước đến nay) nhằm tạo điều kiện thuận lợi để triển khai các hoạt động xây dựng phi pháp trên thực địa.

Đáng chú ý, so với việc “bỏ quên” phán quyết của Tòa Trọng tài (7/2016), Trung Quôc lại tập trung tuyên truyền về thúc đẩy quan hệ song phương với những nước tồn tại tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, nhất là Philippines. Bắc Kinh cũng tuyên truyền về việc thúc đẩy hợp tác khai thác tài nguyên trong khu vực Biển Đông với các nước liên quan. Truyền thông Trung Quốc đặc biệt tuyên truyền về việc Trung Quốc và Philippines đã tổ chức cuộc họp lần thứ 3 Cơ chế tham vấn song phương giữa hai nước (BCM); Trung Quốc và ASEAN đàm phán đạt được đồng thuận về COC…

Biện pháp tuyên truyền vấn đề “chủ quyền” của Trung Quốc trong năm 2018

Trung Quốc tập trung sử dụng cơ quan truyền thông đại chúng (các cơ quan thông tấn, truyền thông và báo chí như Tân Hoa xã, Phượng Hoàng, Hoàn Cầu, Sina, Sohu, CCTV…) để đưa tin, hình ảnh, bài viết cập nhật về hoạt động bảo vệ “chủ quyền” biển đảo của quân, dân Trung Quốc trong năm 2018. Trong đó, có nhiều trang (chính thống và phi chính thống như diễn đàn quân sự, diễn đàn Nam Hải…) chuyên đăng các thông tin liên quan Biển Đông nhằm tuyên truyền về vấn đề “chủ quyền”, kích động tinh thần dân tộc và tán phát các thông tin xuyên tạc sự thật khiến người dân Trung Quốc và cộng đồng quốc tế ngộ nhận về “chủ quyền không thể tranh cãi” của Trung Quốc.

Trong năm qua, Bộ Ngoại giao, Bộ Quốc phòng, Bộ Ngư nghiệp, Văn phòng Quốc vụ Viện và Cục Hải dương quốc gia Trung Quốc là những cơ quan hoạt đông hết công suất trong việc tuyên truyền về “chủ quyền” biển đảo của Trung Quốc, đồng thời những cơ quan trên cũng là lực lượng phản bác, bác bỏ tất cả các thông tin liên quan (không có lợi cho Trung Quốc), tìm cách đổ lỗi và chỉ trích các nước trong vấn đề Biển Đông. Trong khi đó, quan chức Trung Quốc cũng không ngừng tìm cách lồng ghép các tuyên bố có liên quan vấn đề Biển Đông tại các cuộc gặp, hội nghị, diễn đàn quốc tế.

Chính phủ Trung Quốc, các Viện nghiên cứu, trường Đại học, hãng phim truyền hình… cũng xuất bản nhiều ấn phẩm văn hóa liên quan vấn đề Biển Đông như “Điệp vụ Biển Đỏ/Operation Red Sea” (Theo nội dung thông cáo, 36 giây cuối phim có hình ảnh thể hiện tàu của Trung Quốc về tới lãnh hải Trung Quốc trong khu vực Biển Đông và phát hiện ra một vài chiếc tàu từ xa, hình dáng không rõ nét. Loa từ tàu của Trung Quốc phát ra thông điệp rằng: “Chú ý, đây là Hải quân Trung Quốc. Quý vị sắp tiến vào lãnh hải Trung Quốc, xin hãy đi ngay”); phát hành dưới nhiều hình thức bản đồ, trong đó thâu tóm trái phép gần như toàn bộ Biển Đông; Nhà xuất bản Nhân dân (Trung Quốc) phát hành cuốn sách khoe khoang về “lịch sử, nguồn tài nguyên và vai trò quốc phòng” của cái gọi là “thành phố Tam Sa” – đơn vị hành chính mà Trung Quốc thành lập trái phép trên vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam; xuất bản cẩm nang du lịch in bản đồ Việt Nam không có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa…

Trung Quốc cũng đã, đang dùng hình thức thông qua các hoạt động du lịch của người dân để tuyền truyền, khẳng định “chủ quyền” của nước này ở Biển Đông. Theo số liệu thống kế, du khách từ Trung Quốc đại lục đã có hơn 71,3 triệu chuyến đi nước ngoài trong nửa đầu năm 2018, tăng 15% so với cùng kỳ năm 2017. Bắc Kinh đã tích cực tận dụng lợi thế này khi hậu thuẫn cho người dân tìm cách tuyên truyền về “chủ quyền” của Trung Quốc ở Biển Đông khi đi du lịch. Vụ việc điển hình nhất là một nhóm du khách Trung Quốc (13/5) khi đến Việt Nam mặc áo in bản đồ “đường lưỡi bò”. Song song với việc người dân Trung Quốc đi du lịch ngày càng tăng, đòi hỏi cần có một đội ngũ hướng dẫn viên đông đảo đi cùng. Trung Quốc đã ngầm ủng hộ hoặc gián tiếp cho phép hướng dẫn viên du lịch người Trung Quốc học tập, tiếp cận và tuyên truyền sai sự thật về lịch sử, chủ quyền của các nước. Tại Việt Nam, hiện có một bộ phận hướng dẫn viên người Trung Quốc đến Việt Nam phân phát tài liệu tuyên truyền xuyên tạc lịch sử Việt Nam cho du khách Trung Quốc.

Thông qua giới chuyên gia, học giả trong nước, Chính phủ Trung Quốc đưa ra những bình luận, bài viết tìm cách bao biện cho “chủ quyền” của Trung Quốc ở Biển Đông và lấp liếm các hành động phi pháp của Chính phủ Trung Quốc. Ngoài ra, Trung Quốc còn thông qua nhiều biện pháp khác để tuyên truyền về “chủ quyền” ở Biển Đông như thuê, mua chuộc các hãng báo chí quốc tế và nhà nghiên cứu viết bài ủng hộ lập trường của Trung Quốc; sử dụng ứng dụng công nghệ thông tin (phát hành các loại game, lồng ghép bản đồ có đường 9 đoạn vào các dịch vụ ứng dụng công nghệ của Trung Quốc…) để kích động tinh thần bảo vệ biển đảo, xuyên tạc, gây ngộ nhận cho người dân.

Kết luận:

Trong năm 2018, cùng với việc đẩy mạnh các hoạt động trên thực địa và củng cố chứng cứ pháp lý nhằm khẳng định “chủ quyền” ở Biển Đông (phi pháp), Trung Quốc tiếp tục tuyên truyền về biển đảo một cách nhất quán, thống nhất từ trung ương đến địa phương. Nội dung tuyên truyền của Trung Quốc không mới, tiếp tục xoay quanh việc tự bao biện cho cái gọi là “chủ quyền” và hành động phi pháp ở Biển Đông, tìm cách chỉ trích, đổ lỗi cho các nước gây căng thẳng trong khu vực và mua chuộc, lôi kéo, thậm chí là ép buộc các nước ủng hộ Trung Quốc.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

H’Hen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu

H’Hen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu

Ý An (tổng hợp) | 

H'Hen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu

H’hen Niê nỗ lực vươn lên để có một cuộc sống tốt đẹp hơn và truyền cảm hứng cho những cô gái khác.

Cô gái Ê-đê lớn lên trong buôn làng, “cãi lời mẹ” để được đi học

H’Hen Niê sinh năm 1992, tại buôn Sứt M’đưng, xã Cư Suê, huyện Cư M’gar, tỉnh Đắk Lắk. Cô là con gái thứ 3 trong gia đình có 6 anh chị em, 3 trai 3 gái.

Cha H’hen Niê tên là Y’Krin Êban và mẹ tên là H’Ngơn Niê đều là người Ê Đê, sống thuần nông làm ruộng, lên rẫy, làm thuê làm mướn.

Từ nhỏ, cũng như những đứa trẻ khác lớn lên trong buôn làng, H’hen Niê phải đi làm rẫy cùng gia đình, đi nhặt củi, chăn bò. Chính tuổi thơ đầu trần đi chân đất ngoài cái nắng cháy da cháy thịt của núi rừng Tây Nguyên đã cho H’hen Niê một làn da nâu giòn khỏe khoắn.

Dù cả gia đình H’hen Niê đều phải làm lụng vất vả nhưng cuộc sống vẫn vô cùng khó khăn, thậm chí cơm không đủ ăn ngày 3 bữa.

Thế nhưng, nếu nhiều đứa trẻ khác trong buôn làng chỉ học hết cấp 1 hoặc cấp 2 rồi nghỉ học để lấy chồng lấy vợ thì H’hen Niê vẫn quyết tâm theo đuổi việc học hành.

Chính mẹ H’hen Niê cũng cảm thấy lo lắng khi 13 tuổi con gái vẫn chưa có người yêu trong khi tất cả các bạn bè của cô đã có đôi có cặp. Thế nên đợi đến khi cô học xong lớp 12, bà bắt H’hen Niê nghỉ học để lấy chồng.

Nhưng H’hen Niê “không nghe lời” mẹ. Cô cũng quyết định cắt phăng mái tóc dài quen thuộc đã gắn bó suốt bao nhiêu năm, vì thấy mái tóc tém phù hợp với cá tính của mình hơn.

Trong chung kết, Miss Universe 2018 diễn ra tại Thái Lan vừa qua, H’hen Niê cũng kể lại câu chuyện cuộc đời đó của mình. Giới thiệu về bản thân, H’hen Niê chỉ nói những câu ngắn gọn nhưng đủ để khái quát cuộc đời mình.

“Tôi đến từ một dân tộc thiểu số, thay vì tảo hôn, tôi đã lựa chọn đi học”. Kết thúc phần hùng biện, H’hen Niê hô to: “Nếu tôi làm được, các bạn cũng làm được”.

HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 2.

Cận cảnh không gian sống của gia đình H’hen Niê tại buôn Sứt M’đưng

HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 3.
HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 4.
HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 5.

H’hen Niê nấu ăn cùng với mẹ

Đạt kỳ tích: Hoa hậu Hoàn Vũ Việt Nam 2017 và top 5 Hoa hậu Hoàn vũ thế giới 2018

Để có tiền trang trải cho việc học tại trường Cao đẳng Kinh tế đối ngoại (TP.HCM), H’hen Niê đã phải làm thêm rất nhiều nghề. Từ phát tờ rơi, làm ô-sin, nhân viên chạy bàn…

Không những vậy, H’hen Niê còn từng bị trộm vào nhà lấy chiếc xe đạp – tài sản quý giá nhất của cô lúc bấy giờ, và bị giật túi xách khi đang đi học.

Đến năm học thứ 2, H’hen Niê đã bắt đầu làm người mẫu tự do và diễn thời trang tại TP. Hồ Chí Minh. Thu nhập từ nghề giúp H’hen Niê có cuộc sống tốt hơn và phần nào giúp được gia đình ở quê trang trải nợ nần, mua phân bón cho cây cà phê.

Năm 2015, H’hen Niê quyết định tham dự cuộc thi Vietnam’s Next Top Model và lọt vào top 9.

Năm 2017 H’hen Niê xuất sắc vượt qua hàng ngàn thí sinh khác để trở người đồng bào dân tộc thiểu số đầu tiên tại Việt Nam giành vương miện Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam.

HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 6.

Không dừng lại ở đó, H’hen Niê tiếp tục là đại diện cho Việt Nam tham dự cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ thế giới 2018. Và kỳ tích đã đến, trong ngày chung kết, H’hen Niê đã xuất sắc lọt vào top 5 cuộc thi.

Đây cũng là lần đầu tiên có một người đẹp Việt Nam lọt vào sâu như vậy. 10 năm trước (2008), Hoa hậu Thùy Lâm cũng chỉ dừng lại ở top 16 cuộc thi.

Chiến thắng của H’hen Niê đã trở thành một sự kiện đặc biệt, truyền cảm hứng mạnh mẽ cho các cô gái không có xuất phát điểm tốt, nhưng lại có ý chí quyết tâm và luôn nỗ lực để được sống một cuộc đời rực rỡ.

“Tôi có một xuất phát điểm không hoàn hảo. Nhưng tôi luôn nỗ lực vươn lên, không phải chỉ để mình có cuộc sống tốt đẹp hơn mà còn để truyền cảm hứng cho những cô gái ở buôn làng tôi.

Tôi muốn họ có nhiều trải nghiệm khi rời khỏi lũy tre làng, được khám phá thế giới bao la ngoài kia”, H’hen Niê từng tâm sự.

HHen Niê: Cô gái chăn bò, sống nghèo khổ tạo nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hoa hậu - Ảnh 7.

H’hen Niê đã lập kỳ tích cho nhan sắc Việt khi lọt top 5 cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ thế giới 2018

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Bloomberg: Đây là những lý do khiến Việt Nam ‘thắng đậm’ nhờ chiến tranh thương mại

Bloomberg: Đây là những lý do khiến Việt Nam ‘thắng đậm’ nhờ chiến tranh thương mại

Nhân khẩu học, tiền lương, giá điện… là ba trong hàng loạt lý do khiến Việt Nam sẽ trở thành người chiến thắng lớn nhất của chiến tranh thương mại.

Trong cuộc đua thu hút các công ty đang tìm cách chạy khỏi Trung Quốc vì chiến tranh thương mại, Việt Nam nổi lên như một quốc gia hấp dẫn nhất. Natixis SA đánh giá Việt Nam đứng số 1 trong số các quốc gia ASEAN mới nổi trong việc trở thành điểm đến mới của các hoạt động sản xuất.

Bản đánh giá được đưa ra dựa vào tình trạng nhân khẩu học, chi phí nhân công, giá điện, xếp hạng kinh doanh và vận tải cũng như sản xuất thông qua các khoản đầu tư trực tiếp từ nước ngoài.

Trinh Nguyen, một chuyên gia kinh tế cấp cao tại Natixis, Hồng Kông, nhận định: “Việt Nam đã sẵn sàng để giành lấy một số lĩnh vực sản xuất từ Trung Quốc nhất là với các ngành thâm dụng lao động. Rõ ràng Việt Nam là một nước được nhiều lợi ích từ chiến tranh thương mại”.

Chính phủ cũng đang nỗ lực thúc đẩy để Việt Nam trở thành cường quốc sản xuất và xuất khẩu. Hiện tại, Việt Nam sản xuất mọi thứ, từ dày dép đến điện thoại thông minh.

Lao động giá rẻ

Công nhân sản xuất ở Việt Nam được trả lương trung bình 216 USD/tháng, thấp hơn một nửa so với chi phí công nhân cùng ngành nghề tại Trung Quốc. Nhờ trợ cấp của chính phủ, giá điện sản xuất tại Việt Nam đang rẻ hơn nhiều so với tại Indonesia và Philippines.

Trong khi đó, Việt Nam là một trong những quốc gia có lực lượng lao động lớn nhất châu Á với 57,5 triệu người, cao hơn nhiều so với 15,4 triệu người ở Malaysia hay 44,6 triệu người ở Philippines.

Hiệp định, đầu tư

Các nhà lãnh đạo Việt Nam đang xúc tiến ký kết các thỏa thuận thương mại với Hàn Quốc, châu Âu cũng như là một trong 11 quốc gia ký kết CPTPP. Việt Nam cũng đã đạt được thỏa thuận thương mại với EU vào tháng 6 và nếu được thông qua, nó sẽ giúp loại bỏ gần như hoàn toàn các khoản thuế. Ở Đông Nam Á, chỉ Singapore có thỏa thuận tương tự với EU.

Chính phủ cũng đang giúp đỡ các nhà đầu tư nước ngoài kinh doanh dễ dàng hơn với dự luật chứng khoán cho phép cá nhân, tổ chức người nước ngoài sở hữu 100% một công ty đại chúng trừ những lĩnh vực bị hạn chế như ngân hàng và viễn thông.

Đầu tư trực tiếp từ nước ngoài vào Việt Nam đang tăng mạnh với việc chính phủ kỳ vọng nguồn vốn FDI sẽ được giải ngân lên tới mức kỷ lục 18 tỷ USD trong năm nay.

Địa lý

Ở gần Trung Quốc giúp gia tăng sức hấp dẫn của Việt Nam trong mắt các nhà đầu tư nước ngoài. Việt Nam có chung đường biên giới trên bộ với Trung Quốc, điều mà Indonesia, Philippines và Malaysia không có được.

Các công ty Trung Quốc cần nguyên liệu thô hoặc linh kiện sản phẩm từ Mỹ có thể dễ dàng tìm nguồn hàng này từ Việt Nam. Việt Nam lại là đối tác thương mại lớn nhất của Trung Quốc ở Đông Nam Á trong bối cảnh hai quốc gia này đang ngày càng đóng vai trò trung tâm hơn trong chuỗi sản xuất của nhau.

Ổn định

Việt Nam tự hào là một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất thế giới, dự báo sẽ tăng trưởng với mức 7% trong năm nay. Đồng tiền của Việt Nam cũng tương đối ổn định trong năm 2018 nếu so với các loại tiền tệ khác ở châu Á như đồng Rupee và đồng Rupiah, vốn phải chịu sự trượt giá nghiêm trọng.

Tony Foster, đối tác quản lý của Freshfields Bruckhaus Deringer LLP có trụ sở tại Hà Nội, Việt Nam cho biết, tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ và ổn định chính trị là những điều quan trọng nhất với các nhà đầu tư.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Biển Đông 4.0

Biển Đông 4.0

FB Nguyễn Thọ

14-12-2018

Không ngờ loạt bài chém gió “Cách mạng 4.0“ của tiều phu với các khái niệm “Tư bản số“, “Độc tài số“, “Giun digital“ lại liên quan đến Biển Đông.

Thiên hạ lạm dụng khái niệm “Cách mạng 4.0“, sao mình lại không chia lịch sử Biển Đông cũng từ 1.0 đến 4.xx cho nó oách nhỉ?

Biển Đông 1.0 có thể bắt đầu từ thế kỷ 15, khi vua Lê Thánh Tông cho vẽ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào bản đồ (theo Đại Việt Sử ký toàn thư). Đến thế kỷ 18, khi chúa Nguyễn cho lập Đội Bắc Hải và Đội Hoàng Sa ra đó khai thác và khẳng định chủ quyền có thể là 1.1.

Biển Đông 2.0 bắt đầu vào lúc Pháp chiếm Việt Nam cuối thế kỷ 19, sau khi hiệp ước biên giới Pháp – Thanh ký năm 1887. Update 2.1 phải là lúc toàn quyền Paul Doumer quyết định xây cột hải đăng ở Hoàng Sa, nhưng thiếu tiền nên chỉ cử người ra đó… Thời kỳ này rất quan trọng vì Việt Nam nhờ Pháp mà lấn át được cả nhà Thanh lẫn Quốc Dân Đảng trong việc bảo vệ chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa. 2.2 là lúc Nhật thay Pháp quản lý cả hai quần đảo.

Năm 1951, tại Hội nghị quốc tế về Hiệp ước hòa bình với Nhật ở San Fransisco, cụ Trần Văn Hữu đã đại diện cho Quốc gia Viêt Nam của Bảo Đại tuyên bố chủ quyền Việt Nam trên các quần đảo này. Đây có thể coi là release 2.3, update cuối cùng của Vesion2.

Biển Đông 3.0 bắt đầu bằng việc ký hiệp định Genève ngày 20.7.1954, chia đôi Việt Nam. Theo đó nhà nước Việt Nam Cộng Hòa quản lý các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Nhân lúc tranh tối tranh sáng, ngày 31.5.1956 Đài Loan cho tàu ra chiếm đảo Ba-Bình, đảo lớn nhất thuộc quần đào Trường sa, đánh dấu Update 3.1.

Rồi 3.2 là bước nâng cấp quan hệ Việt-Trung trên biển, khi Bắc Kinh trả lại đảo Bạch Long Vĩ cho ta tháng 1.1957. Từ đó mà có Update 3.3, khi ông Đồng ký công hàm gửi đồng nghiệp Chu Tổng lý, ủng hộ quan điểm về thềm lục địa của Trung Quốc? Còn cuộc hải chiến Hoàng sa tháng giêng 1974 phải chăng là release cuối cùng của version 3?

Sự kiện 30.4.1975, có thể coi là version 4.0 của tranh chấp Biển Đông, trong đó sự kiện Gạc Ma 1988 liệu có phải là 4.1? Việt Nam thành lập hai huyện đảo Hoàng Sa và Trường Sa, có văn phòng trong phố Đà Nẵng và Nha Trang là 4.2? Cuộc biểu tình của thanh niên Việt Nam chống Trung Quốc xâm lược tháng 12.2007 có thể coi là 4.3. Sự kiện CHXHCN Việt Nam công nhận thừa kế vai trò của VNCH trên trên hai quần đảo là 4.4. Vụ tòa trọng tài Den Haag theo đơn kiện của Philippin, bác bỏ yêu sách của TQ là 4.5 v.v và v.v.

Kết thúc 4.xx chắc sẽ là ngày mấy ông Đô đốc Mỹ gốc Việt lái tàu về phá tan các đảo bồi đắp của TQ, đòi hộ lãnh thổ chođồng bào mình. Trong khi đó có nhiều người ở Việt Nam đã coi đó là những cồn cát chim ỉa. Thậm chí đã có lúc, khái niệm “bọn Hoàng-Sa, Trường-Sa” được phổ biến nội bộ để ám chỉ kẻ xấu.

Và 5.0 là giấc mơ trọn vẹn?

Tất nhiên đó chỉ là cách sắp xếp của một tay thợ máy tính, dốt về lịch sử. Có thể các nhà nghiên cứu Biển Đông sẽ có ý kiến khác. Nhưng ít ra cách sắp xếp này hay ở chỗ: đã có 1.0 thì có 1.1, 1.2 cho tới 4.xx. Mấy ông bô bô „Cách mạng 4.0“ khi bị hỏi 4.1. 4.2 là gì, tịt mít.

Nhưng Biển Đông thì có liên quan gì đến “Tư bản số” và “Độc tài số”?

https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/2492106894140702

Chuyện thế này: Hai thế lực trên đã đặt thế giới trước một cuộc chiến tranh mạng (Cyber war). Vì vậy quân đội Đức (Bundeswehr) đã thành lập một binh chủng mới để chống lại các cuộc tấn công mạng. Cần nói thêm là từ năm 2011, quân đội Đức đã trở thành một quân đội chuyên nghiệp, không có lính nghĩa vụ nữa. Ai đi bộ đội sẽ thành quân nhân chuyên nghiệp, có thể đeo lon suốt đời. Do vậy quân đội Đức đã từ 450.000 người rút xuống chỉ còn 180.000.

“Bộ tư lệnh chiến tranh mạng“ (Command Cyber- and Information CIR)[1] sẽ có khoảng 13.500 quân nhân chuyên nghiệp. Lực lượng này tuy nhỏ hơn Hải quân (16.500), nhưng rất tinh nhuệ, vì chủ yếu là hạ sỹ quan trở lên. Lý do là số này được tuyển dụng từ các chuyên gia tin học đã có kinh nghiệm, sau mấy tháng huấn luyện quân sự sẽ thành hạ sỹ quan hay sỹ quan, tùy theo trình độ.

Peter, bạn tiều phu cũng đi bộ đội! Vốn cũng là dân làm ăn tự lập, lăn lộn với nghề máy tính để nuôi vợ con, nay nghe theo tiếng gọi của các loại đảng, Peter đầu quân để không cho bọn độc tài số tấn công nước Đức. Gã kể: Đời lính thì vất vả hơn, nhưng lương cao và không phải lo kiếm ăn hàng ngày như hồi làm tự do.

Peter có vợ Việt nên cách đây vài năm, gã đã xem bộ phim “Hoàng Sa – Nỗi đau mất mát“ của anh Menras André Hồ Cương Quyết. Hồi đó, phim này bị coi là “nhậy cảm“, nhiều người ngại dính vào, thế là tiều phu phải tự đứng ra tổ chức ở Köln. Vợ chồng Peter cùng hơn 100 người, có cả báo chí Đức, đến dự và quyên góp cho bà con ngư dân. Xem xong Peter bức xúc lắm.

Trường võ bị Hamburg, nơi Peter đang học, muốn bổ túc kiến thức quốc tế cho các học viên. Peter nghĩ đến quê vợ và đề nghị đưa “Xung đột Biển Đông“ vào giáo trình ngoại khóa. Trường chấp nhận, thế là Peter nhờ tiều phu kiếm giáo trình.

May mắn là bạn Pham Thanh Van, thành viên của „Dự án Đại ký sự biển Đông” nhận giúp đỡ. Sau nhiều đêm cặm cụi làm việc, cô đã gửi sang một bản thuyết trình power point bằng tiếng Anh. Tiều phu đã dịch sang tiếng Đức cho Peter. Gã mừng lắm, bảo sẽ khuyên ban giám hiệu sử dụng tài liệu này cho những khóa sau.

Hôm nay Peter báo tin là gã đã hoàn thành buổi báo cáo về đề tài Biển Đông. Nhiều sỹ quan Đức giờ mới biết đến đường chín đoạn, đến các đảo nhân tạo “made by China”.

Và họ cũng biết đến đến những người lính Việt Nam đã hy sinh ở Hoàng Sa, Gạc Ma.

[1] https://www.tagesspiegel.de/…/verteidigung-bu…/19608528.html

Tái bút: Bản thuyết trình Powerpoint về Biển Đông được làm rất công phu bằng tiếng Anh, nay đã được dịch sang tiếng Pháp và tiếng Đức. Vậy bà con nào thấy có cơ hội để giới thiệu cho bạn bè quốc tế về nỗi đau của dân tộc, có thể liên hệ với chúng tôi để quảng bá. Cảm ơn Yên Con đã giúp dich ra tiếng Pháp.

Bình Luận từ Facebook
Categories: Biển Đông | Leave a comment

Miss Universe 2018: H’Hen Niê vào top 5 và những điều đáng chú ý khác

Miss Universe 2018: H’Hen Niê vào top 5 và những điều đáng chú ý khác

Miss Philippines Catriona Gray being crowned Miss UniverseBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionHoa hậu Philippines Catriona Gray đăng quang Miss Universe 2018

Sáng thứ Hai 17/12, Hoa hậu Catriona Gray của Phillipines vừa đăng quang Miss Universe tại Bangkok, Thái Lan.

Hoa hậu Mỹ bị chỉ trích vì châm chọc hoa hậu VN

Miss Universe 2018: Việt Nam mặc váy bánh mì

Cô Catriona Gray, 24 tuổi, đoạt vương miện Miss Universe, vượt qua các thí sinh của Nam Phi và Venezuela, trong vòng chung kết do diễn viên Mỹ Steve Harvey và người mẫu Ashley Graham dẫn chương trình, được truyền hình trực tiếp.

Hoa hậu H’Hen Niê của Việt Nam lọt vào top 5, đạt thành tích cao nhất của Việt Nam trong các cuộc thi hoa hậu quốc tế lớn từ trước tới nay.

núi lửa Mayon trên đảo LuzonBản quyền hình ảnhAFP/GETTY IMAGES
Image captionNúi lửa Mayon trên đảo Luzon
Catriona GrayBản quyền hình ảnhFOX
Image captionBộ váy của hoa hậu Philippines lấy cảm hứng từ núi lửa Mayon trên đảo Luzon

Trong vòng cuối, cô Gray được khen ngợi khi nói về công việc từ thiện của cô trong các khu nhà ổ chuột ở thủ đô Manila, Phillipines.

Sinh ra ở thành phố Cairns, Úc, cô Gray có mẹ người Philippines và cha là người Úc. Cô lớn lên ở Úc nhưng chuyển tới Manila để làm người mẫu và diễn viên.

Tại quốc gia ‘nghiện’ các cuộc thi sắc đẹp, nhiều người đang ngây ngất vì chiến thắng lần thứ tư tại Miss Universe, làm dấy lên một làn sóng tự hào dân tộc trên mạng.

Dù được rất nhiều người quan tâm theo dõi, các cuộc thi hoa hậu cũng thường bị chỉ trích là biến phụ nữ thành vật thể và khuyến khích bất bình đẳng giới.

Giây phút đăng quang Miss Universe 2018

Các nhà vận động mô tả cuộc thi Miss Universe là “cuộc trưng bày cơ thể” và đặt ra “tiêu chuẩn vẻ đẹp không thể đạt được”.

H'Hen Niê của Việt Nam trong vòng thi top 10 tại Miss Universe 2018Bản quyền hình ảnhLILLIAN SUWANRUMPHA
Image captionH’Hen Niê của Việt Nam trong vòng thi top 10 tại Miss Universe 2018

Cuộc thi được ca ngợi nhưng cũng có tỳ vết

Cuộc thi hoa hậu năm nay được khen ngợi vì lần đầu tiên Miss Universe có một ứng viên chuyển giới, nhưng cũng bị tai tiếng vì những lời chế nhạo khả năng nói tiếng Anh của hai thí sinh châu Á, Hoa hậu H’Hen Niê của Việt Nam và Hoa hậu Rern Sinat.

Miss Universe nhận được nhiều phản hồi tích cực vì chủ đề có tính bao trùm và ban giám khảo toàn nữ gồm các nhà lãnh đạo kinh doanh và các cựu hoa hậu Miss Universe.

Các thí sinh được hỏi các câu hỏi về tự do báo chí, luật pháp về cần sa, người tỵ nạn và phong trào #MeToo.

Hoa hậu Tây Ban Nha Angela PonceBản quyền hình ảnhLILLIAN SUWANRUMPHA
Image captionHoa hậu Tây Ban Nha Angela Ponce

Hoa hậu Tây Ban Nha Angela Ponce đi vào lịch sử khi cô là thí sinh chuyển giới đầu tiên có mặt tại cuộc thi một thời do Tổng thống Donald Trump tổ chức. Điều này càng có ý nghĩa khi chính quyền của ông Trump ngăn cản chuyện tuyển dụng người chuyển giới vào quân đội.

“Tôi luôn luôn nói: có âm hộ không biến tôi thành phụ nữ. Tôi là một phụ nữ, từ trước khi tôi sinh ra, vì danh tính của tôi là ở đó,” cô Ponce nói với hãng tin AFP hôm thứ Bảy 16/12.

Cô nói thêm cô muốn sự có mặt của cô tại cuộc thi truyền sức mạnh cho người khác, và hy vọng sẽ có “một thế hệ con người mới được nuôi dạy tốt hơn, có lòng vị tha và tôn trọng hơn”.

Nhưng câu chuyện về lòng vị tha và sự tôn trọng trở thành tâm điểm chú ý của cuộc thi lần này khi Hoa hậu Mỹ Sarah Rose Summers dường như chế nhạo Hoa hậu Việt Nam và Hoa hậu Campuchia trên mạng xã hội vì khả năng nói tiếng Anh của họ.

Bình luận của Summers gây bão nhưng sau đó chính cô đã đăng lời xin lỗi trên Instagram, giải thích là cô “không định xúc phạm” các bạn thi khác.

‘Các cuộc thi hoa hậu làm sập internet’

Hoa hậu Mỹ Sarah Rose SummersBản quyền hình ảnhLILLIAN SUWANRUMPHA
Image captionHoa hậu Mỹ Sarah Rose Summers

Howard Johnson, phóng viên BBC News, Manila

Các cuộc thi hoa hậu rất được quan tâm ở Phillippines. Các gia đình xúm quanh chiếc TV để theo dõi. Mọi người còn lập chat nhóm để bình luận về trang phục và ứng xử của các thí sinh.

Tuần này, các salon làm tóc ở Manila có chương trình giảm giá ngày càng lớn khi Hoa hậu Gray vượt qua mỗi vòng thi.

Một người bạn Phillippines kể về nỗi ám ảnh của quốc gia này với các cuộc thi hoa hậu: “Nếu các trận đấu của vận động viên đấm bốc Manny Pacquiao của Phillippines khiến đường phố vắng lặng, thì các cuộc thi hoa hậu làm vỡ Internet.”

Người Phillippines thừa hưởng truyền thống thi hoa hậu từ các quốc gia đô hộ cũ là Tây Ban Nha và Mỹ. Nhưng phải tới thời của nhà độc tài Ferdinand Marcos và người vợ hào nhoáng Imelda của ông nắm quyền trong những năm 1970 và 80 thì các cuộc thi hoa hậu mới thực sự khởi sắc.

Năm 1974, cuộc thi Miss Universe được tổ chức ở Phillipines và thành công của cuộc thi này đánh dấu vị trí của Phillippines trên trường thi hoa hậu quốc tế, truyền cảm hứng cho các thế hệ sau tiếp tục dự thi.

Miss Universe 2018: Việt Nam mặc váy bánh mì

Miss Universe 2018Bản quyền hình ảnhEPA
Image captionTrang phục nàng tiên cá của Hoa hậu Peru

Tuy nhiên, những người đấu tranh cho nữ quyền ở nước này nói rằng các cuộc thi hoa hậu làm mất danh dự phụ nữ. Nghệ sỹ và nhà hoạt động Nikki Luna gọi các cuộc thi này là “sự trưng bày cơ thể” đặt ra “những tiêu chuẩn vẻ đẹp không thể đạt tới” cho đại đa số phụ nữ.

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Biển Đông 2019: Đông đảo hàng không mẫu hạm của đồng minh

Biển Đông 2019: Đông đảo hàng không mẫu hạm của đồng minh

Tàu khu trục USS Decatur (DDG-73)Bản quyền hình ảnhJACK GUEZ
Image captionTàu khu trục USS Decatur (DDG-73) của Mỹ suýt va chạm tàu Trung Quốc trên Biển Đông hồi đầu tháng 10

Các cuộc tuần tra trên Biển Đông của các nước phương Tây dường như nay không còn hiệu quả, ngoài việc chọc tức Tập Cận Bình và dân Trung Quốc, bởi chính Hoa Kỳ đã lên tiếng khẳng định rằng Trung Quốc đã hoàn tất chương trình trang bị hoả tiễn chống hạm tại bảy căn cứ “bồi đắp trái phép” ở Trường Sa.

Trung Quốc ngày nay phải chăng đã trở thành hổ dữ?

Biển Đông: ‘Cảnh giác TQ sau sự cố Nga-Ukraine’

Mỹ: TQ ‘uy hiếp láng giềng’ ở Biển Đông

Phi cơ ném bom TQ hạ cánh xuống Biển Đông

Vậy sự chuẩn bị của Phương Tây nay ra sao?

Nước Pháp

Giới quan sát tình hình thế giới hơi ngạc nhiên khi nghe Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Florence Parly vừa qua tuyên bố rằng Pháp sẽ gửi hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle đến Biển Đông với lực lượng mạnh chưa từng có vào tháng 01/2019.

Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle vừa hoàn tất chương trình tu chỉnh định kỳ vào năm 2017, sẽ thực hiện chuyến tuần tra trên biển đầu tiên bằng toàn bộ khả năng tác chiến với gần 40 tiêm kích Rafale M.

Rafale M là chiến đấu cơ đa năng có tầm tác chiến bao trùm hơn 3.000 km và là loại chiến đấu cơ ngoại quốc duy nhất được phép hoạt động trên các hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ.

Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle lần đầu tiên cho thấy tiêm kích Rafale hôm 5/1/2001Bản quyền hình ảnhPATRICK AVENTURIER/GAMMA-RAPHO
Image captionHàng không mẫu hạm Charles de Gaulle lần đầu tiên cho thấy tiêm kích Rafale hôm 5/1/2001

Charles de Gaulle cũng là hàng không mẫu hạm duy nhất của đồng minh nhận mọi loại chiến đấu cơ Mỹ tính từ F18 C/D đáp xuống và bay đi an toàn trong giới hạn 80 lượt cất cánh/ngày.

Charles de Gaulle có lịch sử hoạt động khá ấn tượng và là một trong những hàng không mẫu hạm tham chiến nhiều nhất trên thế giới.

Năm 2001, tàu lần đầu tham chiến trong chiến dịch Tự do Bền vững do Mỹ dẫn đầu chống lại Taliban. Trong đợt triển khai đầu tiên này, Charles de Gaulle đã thực hiện 770 phi vụ chiến đấu.

Chiếc tàu cũng đạt kỷ lục về tác chiến trên toàn thế giới, qua mặt cả các hàng không mẫu hạm Mỹ về số lượng tham chiến và số lượng bay và đáp, vì đã tham gia trực tiếp vào cuộc chiến Libya với hơn 1.400 phi vụ trên bầu trời Địa Trung Hải và Libya.

Anh Quốc

Hai hàng không mẫu hạm HMS Queen Elizabeth R08 và HMS Prince of Wales R09 sẽ được điều đến Biển Đông.

Hai hàng không mẫu hạm này chỉ có thể tiếp nhận máy bay F35 hoặc các drone không người lái.

Cho đến nay, Lockheed-Martin chỉ mới giao cho Anh quốc 15 chiếc F35, và mới chỉ có 4 chiếc đầu tiên đã thực sự bay về Anh từ tháng 6/2018.

Anh phải chờ đến 2021 mới thật sự có thể triển khai sức mạnh của HMS Queen Elizabeth và HMS Prince of Wales ra biển lớn.

Tuy nhiên, theo South Morning China Post thì Anh và Úc, tháng 7 vừa qua, đã phác thảo kế hoạch chung đưa HMS Queen Elizabeth đến Biển Đông vào đầu năm 2019 để có thể yểm trợ hỏa lực và làm bãi đáp hỗ trợ cho các F35 của Nhật và Mỹ khi cần thiết.

HMS Queen Elizabeth R08Bản quyền hình ảnhCHRISTOPHER FURLONG
Image captionHàng không mẫu hạm HMS Queen Elizabeth R08 cập cảng New York hôm 19/10/2018

Các nước khác

Hải quân Ấn Độ sẽ điều hàng không mẫu hạm Vikrant vào Biển Đông.

Vikrant thuộc lớp STOL (Short Take off, Vertical Landing) sẽ đi vào hoạt động năm 2019 nhưng chỉ thích hợp với máy bay Nga như Mig-29, Su-25 và Su-27. Nếu tham chiến trên Biển Đông, nó sẽ phải hoạt động độc lập.

Nhật sẽ đưa tàu chở trực thăng Izumo vào Biển Đông.

Trung Quốc lại đem tên lửa ra Biển Đông

Nhật điều ba tàu khu trục đến Biển Đông

Tàu ngầm Nhật ‘lần đầu’ diễn tập ở Biển Đông

Pháp có nhiều lý do để quan tâm Biển Đông

Ta thấy với kế hoạch này thì Charles de Gaulle của Pháp là cánh tay đắc lực duy nhất trong phe đồng minh của Mỹ trên mọi vùng biển trên thế giới, đặc biệt là ở châu Á-Thái Bình Dương.

Chiếc mẫu hạm nguyên tử Charles de Gaulle có gần 2000 thuỷ thủ cộng với 700 nhân viên bay, hoàn toàn độc lập về hỏa lực tác chiến trong vòng 50 ngày, trừ thực phẩm cho thủy thủ đoàn là phải cung ứng thường xuyên.

Tàu chở trực thăm Izumo của Nhật Bản ở cảng YokosukaBản quyền hình ảnhREUTERS TV
Image captionTàu chở trực thăng Izumo của Nhật Bản ở cảng Yokosuka

Từ khi được đưa vào hoạt động năm 2001, đây là lần đầu tiên Charles de Gaulle đi thật xa với dàn hoả lực mạnh chưa từng có, một đội tàu chiến yểm trợ gồm các tàu chống ngầm và soái hạm Mistral.

Về phía Mỹ, ngày 24/11 vừa qua, hàng không mẫu hạm nguyên tử USS Ronald Reagan đã cập cảng Hong Kong và hiện có mặt trong vùng thay cho chiếc Carl Vinson phải trở về San Diego để sửa chữa định kỳ.

Để hiểu Phương Tây và Mỹ đang tính toán gì tại đây, ta cần xem các động thái của Nga và Trung Quốc.

Sự chuẩn bị lực lượng của Trung Quốc và Nga

Chắc chắn là Trung Quốc không dại dột gì trông cậy vào lực lượng hải quân với duy nhất một hàng không mẫu hạm Liêu Ninh hiện có, kém cả hiệu quả và hỏa lực cũng như thiếu kinh nghiêm tác chiến trầm trọng so với phương tây.

Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh được mua lại của Ukraine. Tuy nhiên, Trung Quốc đã thử nghiệm hàng không mẫu hạm Type-001A đóng mới trong nước và đang chế tạo tàu sân bay thế hệ mới của Trung Quốc Type 002, truyền thông nước này đưa tin.

Trung Quốc cũng không thể trông đợi gì ở đồng minh duy nhất nhưng hay chỉ chờ cơ hội để đâm sau lưng họ.

Hơn nữa, chỉ số kinh tế hiện nay của Nga cho thấy Nga đang ở mức tương đương với Tây Ban Nha tại châu Âu và thua xa Pháp và Đức, nghĩa là thuộc về khối các quốc gia nghèo.

Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh cùng tàu và máy bay chiến đấu tham gia tập trận trên Biển Đông, 4/2018Bản quyền hình ảnhVCG
Image captionHàng không mẫu hạm Liêu Ninh cùng tàu và máy bay chiến đấu tham gia tập trận trên Biển Đông, 4/2018

Với hơn 56 chiếc tàu ngầm động cơ diesel và năm tàu ngầm hạt nhân, liệu Trung Quốc đủ tự tin về sức mạnh quân sự tại Biển Đông, Biển Hoa Đông và eo biển Đài Loan?

Nếu sau các cuộc gặp gỡ Tập – Trump, bàn cờ chính trị vẫn tồi tệ, Mỹ không chịu nhượng Trung Quốc trên Biển Đông, hay ngăn cản Một Vành đai, Một Con đường hoặc cố ý tiếp tay cho bà Thái Anh Văn hướng Đài Loan về phía độc lập trước ngày bầu cử lại tổng thống năm 2020, thì sức mạnh quân sự của Trung Quốc trên biển sẽ được thể hiện như thế nào?

Câu nói đùa “thận trọng như quân đội Pháp”, ý nói quân đội Pháp nhát, bởi vì Pháp đã học nhiều bài học quý giá khi đánh nhau với những kẻ yếu hơn họ.

Cuộc chiến Điện Biên Phủ là một ví dụ. Tình hình cũng có phần trùng hợp với những gì đang diễn ra trên Biển Đông hiện nay.

Đôi lúc, chúng ta có nghe nói đến một loại vũ khí gần như vô địch nhưng ít ai biết rõ, đó là bom xung điện từ (Electromagnetic Pulse – EMP).

Thật ra, tất cả các nước tiên tiến đều đã nghiên cứu để có những hiểu biết cơ bản về loại bom EMP, nhưng Nga mới là nước đã thử nghiệm thành công đầu tiên bom “ép phê EMP”, còn gọi là E-bom, do công trình nghiên cứu 60 năm về trước của nhà bác học Andrei Sakharov và các cộng sự Athshuler, Voitenko và Bichenko.

Góc nhìn từ Pháp: Việt Nam cần vũ khí điện tử tối tân

Pháp đã hai lần thử nghiệm sức mạnh của EMP khi cho nổ bom hạt nhân trên tầm cao 100 km ở Polynésie Français.

Mỹ từ năm 1960 đã có hơn 10 lần thử nghiệm, họ kích hoạt một bom hạt nhân từ không gian 400 km, bắn đi từ đảo Johnson gần Hawaii và họ biết rất rõ cách có thể xóa sổ một lực lượng hùng hậu trên biển hay một số vệ tinh tình báo làm cho đối phương trở nên mù lòa trong cuộc chiến.

Duy chỉ có lực lượng tầu ngầm là có thể thoát khỏi tầm tấn công của bom EMP.

Dường như hiện tại Trung Quốc đang suy nghĩ nhiều về con đường này khi liên tục tìm cách tập bắn hạ các vệ tinh của chính họ, trên biển và trên đất liền và phát triển các thiết bị ngầm như xây dựng một Vạn lý Trường thành dưới lòng Biển Đông.

Chưa biết “mèo nào cắn mỉu nào” khi cuộc chiến thật sự xảy ra, nhưng chắc chắn kẻ chiến thắng sẽ là kẻ thống trị thế giới trong thế kỷ 21.

Trước đó thì mọi đồn đoán về sức mạnh cũng chỉ là lời đồn đoán mà thôi.

Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả, một cựu kỹ sư về công nghệ quốc phòng Pháp, hiện sống tại Paris.

Xem thêm bài về Biển Đông:

Biển Đông: ‘Cảnh giác TQ sau sự cố Nga-Ukraine’

ASEAN làm gì nếu có xung đột ở Biển Đông?

Biển Đông: TQ nâng cấp danh mục quân sự

Philippines-TQ sẽ ‘sớm hợp tác ở Biển Đông’?

ASEAN tránh đụng TQ trên bầu trời Biển Đông?

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn

Bình Nguyên | 

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn

Trong phòng không, điều đáng sợ nhất là bị sót, lọt mục tiêu và thậm chí là hoang báo. Đáng tiếc là không chỉ có Syria mà cả Israel hùng mạnh cũng rơi vào tình huống trớ trêu này.

Phòng không kích hoạt nhầm… chuyện thường ngày ở huyện?

Chuyện thật khó tin nhưng trên thực tế nó đã xảy ra những 2 lần với phòng không Syria và ít nhất cũng là 2 lần với phòng không Israel ngay trong năm 2018 này.

Vụ hoang báo mới nhất vừa xảy ra sáng nay đối với phòng không Syria khi họ kích hoạt nhầm.

Ban đầu, các kênh truyền thông Nhà nước Syria như Al-Ikhbariya lẫn Thông tấn xã SANA đều đồng loạt đưa tin phòng không nước này đã đánh bại một cuộc tập kích đường không nhằm vào sân bay quốc tế Damascus.

Tuy nhiên, gần như ngay sau đó, họ đã xóa tin tức này và dẫn nguồn tin từ quân đội Syria khẳng định không hề có vụ tấn công nào hết và phòng không Syria dường như đã kích hoạt nhầm.

Đây đã là lần thứ 2 trong năm nay phòng không Syria bị “hớ” khi khai hỏa bắn vào những mục tiêu “ma” hoặc cuồng cuồng chuyển cấp báo động chiến đấu.

Lần trước, chỉ 3 ngày sau khi diễn ra đợt tập kích lớn bằng tên lửa của liên quân Mỹ-Pháp-Anh tấn công ồ ạt vào nhiều mục tiêu ở Syria dưới chiêu bài Damascus đã sử dụng vũ khí hóa học giết hại dân thường, vào ngày 17/04/2018, phòng không Syria đã lại khai hỏa cấp tập vào các mục tiêu không xác định.

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn - Ảnh 1.

Phòng không Syria khai hỏa đánh chặn tên lửa.

Vụ việc sau đó đã được làm sáng tỏ rằng phòng không Syria đã kích hoạt nhầm và bắn vào những mục tiêu “ma”, không có thật khi cả Lầu Năm Góc lẫn Bộ Quốc phòng Anh đều cho biết họ không hề tiến hành bất cứ chiến dịch quân sự nào ở Syria trong đêm ngày thứ Hai.

Như vậy là Syria đã không những tiêu tốn hàng chục quả đạn tên lửa phòng không một cách vô ích mà còn chuốc lấy sự xấu hổ.

Còn đối với phòng không Israel, họ cũng đã rơi vào tình huống đáng xấu hổ không kém khi có tới 2 lần kích hoạt “mật mã đỏ” báo động phòng không do hoang báo.

Cụ thể là vào ngày 25/3, hệ thống phòng thủ tên lửa Iron Dome (“Vòm Sắt”) của Israel đã ồ ạt phóng lên một loạt tên lửa đánh chặn làm sáng rực bầu trời phía Nam nước này. Tuy nhiên, ngay sau đó Quân đội Israel cho biết, tổ hợp phòng thủ của họ đã kích hoạt nhầm chứ thực tế chẳng có quả tên lửa nào bắn vào Israel cả.

Tiếp đó, ngày 11/10/2018, còi báo động phòng không Israel hú lên khắp khu vực biên giới phía Bắc dải Gaza khi radar cảnh giới của họ phát hiện có một số đạn tên lửa (hoặc pháo phản lực) đã được phóng đi từ dải Gaza nhằm vào Israel.

Tuy nhiên, sau đó phát ngôn viên của Lực lượng phòng vệ Israel (IDF): Đây là vụ báo động nhầm đặc biệt nghiêm trọng. Nguồn tin quân sự Israel cho biết trong một tuyên bố “Một quả tên lửa đã được phóng đi từ hệ thống phòng thủ tên lửa Iron Dome do bị báo động khi nhận dạng nhầm mục tiêu”.

Như vậy là phòng không Israel hùng mạnh, dày dạn kinh nghiệm cũng mắc lỗi tương tự như phòng không Syria khi bị hoang báo, kích hoạt nhầm hệ thống tên lửa đánh chặn.

Dường như Hệ thống phòng thủ Iron Dome của họ đã quá “nhạy cảm” khiến nhiều người dân Israel đã bày tỏ sự tức giận như:

“Hamas chỉ cần bắn đạn súng máy hoặc hỏa tiễn rẻ tiền là đã có thể gài bẫy được hệ thống đánh chặn tốn kém của Israel. Điểm yếu của Iron Dome là đây chứ đâu. Nó cần phải được điều chỉnh ngay lập tức” hay “Một sai lầm đốt tiến! Dùng tên lửa đánh chặn đạn súng máy. Chắc Israel cần phải phá hủy thêm nhiều tòa nhà nữa thì mới khá được!”

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn - Ảnh 2.

Hệ thống đánh chặn tầm thấp Iron Dome của Israel khai hỏa. Ảnh minh họa.

Chuyện tưởng nhỏ nhưng hậu quả vô cùng lớn

Trong tác chiến đối không, điều đáng sợ nhất đối với hệ thống phòng không của bất cứ quốc gia nào là bỏ sót, lọt mục tiêu. Bởi lẽ, với vũ khí có điều khiển chính xác và tinh khôn, mang uy lực sát thương lớn thì chỉ cần để đối phương bắn trúng dù một quả thôi cũng có thể gây ra thiệt hại khủng khiếp.

Tuy nhiên một điều đáng sợ khác cũng không kém phần long trọng đó là bị hoang báo, bắn vào những mục tiêu “ma”. Đáng tiếc là không chỉ có phòng không Syria mà còn có cả phòng không Israel hùng mạnh cũng bị rơi vào tình huống trớ trêu này.

Mỗi một lần hoang báo dẫn tới phòng không khai hỏa là một “vết nhơ” đối với bất kỳ quốc gia nào. Hậu quả là không những tốn đạn tên lửa (tất nhiên là tốn kém chi phí) mà còn thể hiện bản lĩnh chiến đấu kém hoặc ở đâu đó có những lỗ hổng chết người cần phải sớm được bịt lại.

Điều đáng sợ nhất đã xảy ra với cả phòng không Syria lẫn Israel: Hậu quả lớn - Ảnh 3.

Hệ thống phòng thủ Iron Dome của Israel khai hỏa.

Chí ít thì phòng không Israel còn đỡ xấu hổ hơn vì hệ thống Iron Dome của họ “quá nhạy cảm” khi phát hiện “mục tiêu lạ, dù bé bằng viên đạn súng máy” mà cũng khai hỏa, nghĩa là họ đánh chặn mục tiêu có thật chỉ có điều tính sai hướng bay của chúng mà thôi, chứ không phải hoàn toàn là những mục tiêu “ma” như phòng không Syria.

Thông tin mới nhất về vụ việc phòng không Syria khai hỏa nhầm sáng nay cho thấy nguyên nhân có thể là do các hệ thống tên lửa đời cũ của nước này bị gây nhiễu từ xa bởi Israel dẫn tới kích hoạt nhầm, tương tự như vụ việc xảy ra hôm 17/04, khi Mỹ và Israel được cho là đã “tấn công điện tử chung” nhằm vào hệ thống radar của Syria.

Nếu giả thuyết này là đúng thì có lẽ sẽ rất nguy hiểm bởi một khi đã có tiền lệ như vậy, Israel có thể hư hư thực thực “trêu ngươi” phòng không Syria để họ bắn tiêu hao hoặc hết đạn rồi sau đó thừa cơ tập kích bất ngờ bằng bom và tên lửa thật, lúc đó thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Dù vậy, thà “bắn nhầm còn hơn bỏ sót” bởi để sót lọt mục tiêu đối với phòng không là sai lầm đặc biệt nghiêm trọng, có thể dẫn tới những hậu quả khôn lường.

Current Time0:00
/
Duration0:45
Auto

Video hiểm có – Đạn phản lực của Hamas bị đánh chặn bởi hệ thống phòng thủ Iron Dome của Israel.

theo Thời đại

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.