Daily Archives: January 9, 2019

TQ đã thay đổi giọng điệu như thế nào khi nói về chế độ Pol Pot? Ngày đăng 09-01-2019 … Khmer Đỏ bắt đầu chuỗi thảm sát đẫm máu bằng một lời nói dối đối với toàn thể người dân Campuchia. Khmer Đỏ tấn công vào Phnom Penh ngày 17/4/1975. Ảnh: CNN Quan hệ Trung Quốc – Khmer Đỏ Mối liên hệ giữa Trung Quốc và Khmer Đỏ vẫn được coi là vấn đề nhạy cảm trong lịch sử Trung Quốc. Theo Nhân dân nhật báo, từ tháng 6 đến tháng 8/1975, trong khi Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã ba lần gặp gỡ Pol Pot và đề nghị không nên tiếp tục thi hành các chính sách đương thời bởi hệ lụy đáng tiếc về sau thì lãnh tụ Trung Quốc Mao Trạch Đông lại tán dương rằng, “Khmer Đỏ đã làm được nhưng điều mà Trung Quốc muốn nhưng không làm được”. Do đó, Pol Pot đã “tự hào” tuyên bố rằng, “các nhà cách mạng trên toàn thế giới đều có thể học hỏi được nhiều kinh nghiệm từ Campuchia”. Trang Phượng Hoàng (Hồng Kông) mô tả, vào ngày 21/6/1975, tại Trung Nam Hải, Mao Trạch Đông đã gặp gỡ đoàn đại biểu do Pol Pot dẫn đầu. “Trong cuộc gặp khoảng 1 giờ đồng hồ, Mao Trạch Đông đã trình bày rõ về vấn đề đấu tranh đường lối. Ông nói: “Chúng tôi tán thành với các anh! Kinh nghiệm của các anh nhiều kinh nghiệm hơn chúng tôi. Trung Quốc không có tư cách chỉ trích cách anh, trong 50 năm phạm 10 đường lối sai lầm, có vấn đề thuộc về tính toàn quốc, có vấn đề thuộc về cục bộ…”. Sau khi chế độ diệt chủng của Pol Pot bị đánh đổ, năm 1984, lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi không hiểu vì sao có người muốn loại bỏ Pol Pot? Đúng là ông ta có phạm một số sai lầm trong quá khứ nhưng ông ta đang lãnh đạo cuộc chiến chống Việt Nam…” Tuy nhiên, đến phiên tòa xét xử Khmer Đỏ diễn ra vào năm 2009, ông Jiang Yu – người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc bấy giờ đã lên tiếng bảo vệ mối quan hệ với chế độ Khmer Đỏ khi nói rằng đây là một phần của mối quan hệ ngoại giao thông thường của Bắc Kinh. “Từ trước tới nay, Trung Quốc có mối quan hệ hữu nghị và thông thường với chính phủ Campuchia, bao gồm đảng Campuchia dân chủ (tức Khmer Đỏ)”, ông Jiang Yu nói. Năm 2010 khi phiên tòa xét xử Khmer Đỏ thứ hai chuẩn bị diễn ra, Đại sứ Trung Quốc tại Campuchia Zhang Jinfeng phủ nhận việc Bắc Kinh giúp đỡ Khmer Đỏ thời kỳ trước đây. “Chính phủ Trung Quốc không bao giờ tham gia hay can thiệp vào chính trị của đảng Campuchia Dân chủ”, bà này bao biện, “Trung Quốc không ủng hộ các chính sách sai trái của chế độ này nhưng [Bắc Kinh] cố gắng cung cấp viện trợ lương thực và dụng cụ làm nông”. Cuộc thảm sát vô tiền khoáng hậu Những năm gần đây, trước sự lên án mạnh mẽ của cộng đồng quốc tế đối với chế độ diệt chủng Pol Pot, truyền thông Trung Quốc đã bắt đầu có sự thay đổi khi đăng tải nhiều hơn những bài viết về tội ác tàn bạo của chế độ này. Báo đảng Trung Quốc Nhân dân nhật báo năm 2010 viết, vào ngày 17/4/1975, Khmer Đỏ lật đổ chính quyền Lon Nol, bắt đầu năm đầu tiên của chính quyền mới nhưng ngày này cũng trở thành ngày mà người dân Campuchia không thể nào quên. Lãnh đạo Khmer Đỏ Saloth Sar đổi tên thành Pol Pot, thực hiện chính sách gọi là “muốn sai bảo dân thì không thể để họ hiểu biết”. Tờ này viết, Pol Pot đã ban hành sắc lệnh đầu tiên: Dùng chiến tranh làm cái cớ để đưa dân cư ra khỏi thành phố. Quyết định này được đưa ra hai tháng trước khi đội quân Khmer Đỏ tiến vào thành phố nhưng vẫn giữ bí mật với cả những thành viên quan trọng nhất, đồng thời lừa dối tất cả người dân Campuchia rằng, người Mỹ sẽ đánh bom Phnom Penh nên không ai được phép ở lại và không được mang theo hành lý bởi họ chỉ phải rời thành phố khoảng 3 ngày. Dưới sự cưỡng chế của lính Khmer Đỏ, trong vòng 4 ngày, tất cả người dân Phnom Penh bị buộc phải rời bỏ nhà cửa, từ bỏ tất cả tài sản và trở thành người hoàn toàn trắng tay. Phnom Penh – nơi được mệnh danh là Paris Phương Đông với dân số 2 triệu người đã trở thành một thành phố trống rỗng chỉ trong vài ngày. Cũng theo bài viết trên của Nhân dân Nhật báo, chính từ ngày hôm đó, người dân Campuchia bắt đầu bị đẩy vào biển lửa cực kỳ đau đớn. Tháng 9 cùng năm, toàn bộ cư dân thành thị trên toàn quốc đều bị trục xuất về quê, và hầu hết người Phnom Penh không ngờ được rằng, chuyến đi này thực sự không có đường quay lại. Trong hành trình này, những người sức khỏe yếu đã phải bỏ mạng trên đường đi, người may mắn vừa đặt chân đến đích thì đã phải bắt đầu những ngày cày cuốc. Trong chớp mắt, Khmer Đỏ cấm sở hữu tư nhân, không cho phép bán hàng hóa, lưu thông tiền tệ đến cả hình thức trao đổi nguyên thủy – dùng vật đổi vật – cũng không được phép tiến hành. Cuộc đại di cư được Pol Pot thực hiện đã trực tiếp dẫn đến cái chết của hàng trăm ngàn người. Sau khi lên nắm quyền, Khmer Đỏ đã bắt đầu bốn năm cai trị đẫm máu. Đầu tiên, chính quyền này biến tất cả cư dân thành thị thành nông dân và chia người dân Campuchia thành hai đối tượng “người cũ” và “người mới’. “Người cũ” là những người đã ở nông thôn trước khi Phnom Penh bị tấn công, chủ yếu là nông dân. “Người mới” là quân nhân, phần tử trí thức, tăng lữ, kỹ sư, thương nhân, cư dân thành thị của chính quyền cũ, cần phải cải tạo. Thường những người đã phục vụ trong chính quyền Lon Nol, những người bất mãn với chính quyền mới, địa chủ, phú nông hay những người không chủ động rời khỏi Phnom Penh đều bị giết sạch. Tiếp đó, Khmer Đỏ ra tay với đội ngũ giai cấp, bao gồm người có tài sản, chủ doanh nghiệp, giới tư sản và phần tử trí thức, giáo viên, bác sĩ và các chuyên gia trong các lĩnh vực khác, thậm chí những người đeo kính cũng không được tha, sau đó là đàn áp dân tộc và tôn giáo, biết ngoại ngữ cũng là “tội chết”. Nhân dân Nhật báo cũng viết rằng, dưới thời Pol Pot, tất cả các tín ngưỡng tôn giáo đều bị cấm, mọi nhà thờ, chùa chiền đều bị đóng cửa hoặc bị phá hủy, tăng sư buộc hoàn tục, người theo Hồi giáo buộc phải ăn thịt lợn. Khmer Đỏ coi tri thức là tội ác nên không lập trường học chính quy, cấm sách, thư tịch, chỉ được phép hát các bài hát, nhảy những điệu nhạc của chính quyền Khmer Đỏ, cấm những bài hát, điệu nhảy truyền thống, cấm truyền bá văn hóa phương Tây. “Người mới” dưới sự giám sát và kiểm soát của “người cũ”, phải nhịn đói lao, xắn tay lao động quần quật, họ bị ép phải học nghề nông, canh tác đất đai và để hoàn thành lượng công việc được giao đúng thời hạn, họ phải làm việc trên đồng mười mấy tiếng đồng hồ vào ban ngày và học tập vào ban đêm. Theo thống kê không đầy đủ, ít nhất hơn 1 triệu người đã mất mạng trong thời gian này vì kiệt sức, đói, bệnh tật, suy dinh dưỡng. Trong thời gian 3 năm 8 tháng 20 ngày Pol Pot nắm quyền, tội ác kinh hoàng của Khmer Đỏ là vô tiền khoáng hậu. Mùa hè năm 1976, Pol Pot chính thức nhậm chức Thủ tướng sau thời gian dài đứng sau hậu trường. Cuối năm đó, Pol Pot lo lắng cho rằng “cơ thể chính quyền Khmer Đỏ sinh bệnh” nên bắt đầu thanh trừng nội bộ với lý do loại bỏ những “thành viên thân Việt Nam, gián điệp Liên Xô, đặc vụ CIA” và thành viên mới trong chính quyền. Bài viết của báo Trung Quốc nêu con số gần 10.000 người đã bị sát hại chỉ trong một cuộc đàn áp vào năm 1978. Nhà tù khét tiếng S21 trở thành hiện trường tàn khốc nhất, chủ yếu dùng để thẩm vấn, tra tấn và hành quyết những người được cho là đối địch chính quyền Khmer Đỏ. Ước tính có khoảng 20.000 người bị xử tử ở nhà tù này. Đầu những năm 80 thế kỷ 20, gần 9.000 thi thể đã được phát hiện ở S21 và còn rất nhiều ngôi mộ tập thể khác vẫn chưa được khai quật. Những nạn nhân này đã bị sát hại vô cùng tàn bạo, Khmer Đỏ vì để tiết kiệm đạn nên đã giết người bằng cánh dùng gậy đánh hoặc chém đầu bằng rìu. Nhiều hộp sọ được tìm thấy đều lưu lại vết nứt bị tác động bởi rìu. Trong khi đó, cựu Vương Campuchia Sihanouk bị quản thúc tại gia, người thân của ông bị coi là “người mới” và được đưa đi cải tạo. Đồng thời với vụ thảm sát lớn, người dân Campuchia ở trong trạng thái bế quan tỏa cảng, đất nước bị đóng cửa, các nạn nhân không có đường trốn thoát. Đến cuối năm 1978, chỉ có một vài quốc gia mới có thể trao đổi nhân viên ngoại giao với chính quyền Khmer Đỏ. Ngày 25/12/1978, quân đội Việt Nam tiến vào Campuchia. Chỉ trong 2 tuần, Khmer Đỏ đã bị đánh bại. Ngày 7/1/1979, thủ đô Phnom Penh được giải phóng. Một ngày sau đó, Hội đồng Nhân dân Cách mạng nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia do ông Heng Samrin làm Chủ tịch đã được thành lập, sau này khai sinh ra nước Cộng hòa nhân dân Campuchia. Thời kỳ chính quyền Khmer Đỏ chấm dứt. Sau đó, đội quân này rút về vùng núi tây bắc và tây nam Campuchia, xây dựng căn cứ và tổ chức các cuộc đấu tranh vũ trang có tổ chức. inShare Tin mới Đàm phán thương mại Mỹ-Trung: Báo Đảng TQ cảnh báo Mỹ đừng “được voi đòi tiên” – 09/01/2019 13:30 “PLA – lực lượng sẵn sàng dùng vũ lực thống nhất Đài Loan đón tin vui gì trong năm nay?” – 09/01/2019 12:30 TQ có thực sự xuống thang để hạ nhiệt căng thẳng với Mỹ? – 09/01/2019 11:30 Đông Nam Á nghi ngại TQ, e dè Mỹ – 09/01/2019 10:30 Các tin khác TQ lần đầu công khai hình ảnh UAV tàng hình Thiên Ưng – 09/01/2019 07:30 TQ muốn loại Mỹ khỏi ‘cuộc chơi’ ở Biển Đông bằng Bộ Quy tắc COC – 09/01/2019 05:00 Đòn mới của Mỹ nhắm vào TQ – 09/01/2019 02:30 Bắc Kinh tích cực tuyên truyền, Đài Loan liên tục phản đối về kêu gọi thống nhất của Chủ tịch TQ Tập Cận Bình – 08/01/2019 14:00 Thấy gì từ việc Philippines điều chỉnh quan hệ với TQ do sức ép từ vấn đề Biển Đông – 08/01/2019 12:00

TQ đã thay đổi giọng điệu như thế nào khi nói về chế độ Pol Pot?

Khmer Đỏ bắt đầu chuỗi thảm sát đẫm máu bằng một lời nói dối đối với toàn thể người dân Campuchia.

Khmer Đỏ tấn công vào Phnom Penh ngày 17/4/1975. Ảnh: CNN

Quan hệ Trung Quốc – Khmer Đỏ

Mối liên hệ giữa Trung Quốc và Khmer Đỏ vẫn được coi là vấn đề nhạy cảm trong lịch sử Trung Quốc.

Theo Nhân dân nhật báo, từ tháng 6 đến tháng 8/1975, trong khi Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai đã ba lần gặp gỡ Pol Pot và đề nghị không nên tiếp tục thi hành các chính sách đương thời bởi hệ lụy đáng tiếc về sau thì lãnh tụ Trung Quốc Mao Trạch Đông lại tán dương rằng, “Khmer Đỏ đã làm được nhưng điều mà Trung Quốc muốn nhưng không làm được”.

Do đó, Pol Pot đã “tự hào” tuyên bố rằng, “các nhà cách mạng trên toàn thế giới đều có thể học hỏi được nhiều kinh nghiệm từ Campuchia”.

Trang Phượng Hoàng (Hồng Kông) mô tả, vào ngày 21/6/1975, tại Trung Nam Hải, Mao Trạch Đông đã gặp gỡ đoàn đại biểu do Pol Pot dẫn đầu.

“Trong cuộc gặp khoảng 1 giờ đồng hồ, Mao Trạch Đông đã trình bày rõ về vấn đề đấu tranh đường lối. Ông nói: “Chúng tôi tán thành với các anh! Kinh nghiệm của các anh nhiều kinh nghiệm hơn chúng tôi. Trung Quốc không có tư cách chỉ trích cách anh, trong 50 năm phạm 10 đường lối sai lầm, có vấn đề thuộc về tính toàn quốc, có vấn đề thuộc về cục bộ…”.

Sau khi chế độ diệt chủng của Pol Pot bị đánh đổ, năm 1984, lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình nói: “Tôi không hiểu vì sao có người muốn loại bỏ Pol Pot? Đúng là ông ta có phạm một số sai lầm trong quá khứ nhưng ông ta đang lãnh đạo cuộc chiến chống Việt Nam…”

Tuy nhiên, đến phiên tòa xét xử Khmer Đỏ diễn ra vào năm 2009, ông Jiang Yu – người phát ngôn Bộ ngoại giao Trung Quốc bấy giờ đã lên tiếng bảo vệ mối quan hệ với chế độ Khmer Đỏ khi nói rằng đây là một phần của mối quan hệ ngoại giao thông thường của Bắc Kinh.

“Từ trước tới nay, Trung Quốc có mối quan hệ hữu nghị và thông thường với chính phủ Campuchia, bao gồm đảng Campuchia dân chủ (tức Khmer Đỏ)”, ông Jiang Yu nói.

Năm 2010 khi phiên tòa xét xử Khmer Đỏ thứ hai chuẩn bị diễn ra, Đại sứ Trung Quốc tại Campuchia Zhang Jinfeng phủ nhận việc Bắc Kinh giúp đỡ Khmer Đỏ thời kỳ trước đây.

“Chính phủ Trung Quốc không bao giờ tham gia hay can thiệp vào chính trị của đảng Campuchia Dân chủ”, bà này bao biện, “Trung Quốc không ủng hộ các chính sách sai trái của chế độ này nhưng [Bắc Kinh] cố gắng cung cấp viện trợ lương thực và dụng cụ làm nông”.

Cuộc thảm sát vô tiền khoáng hậu

Những năm gần đây, trước sự lên án mạnh mẽ của cộng đồng quốc tế đối với chế độ diệt chủng Pol Pot, truyền thông Trung Quốc đã bắt đầu có sự thay đổi khi đăng tải nhiều hơn những bài viết về tội ác tàn bạo của chế độ này.

Báo đảng Trung Quốc Nhân dân nhật báo năm 2010 viết, vào ngày 17/4/1975, Khmer Đỏ lật đổ chính quyền Lon Nol, bắt đầu năm đầu tiên của chính quyền mới nhưng ngày này cũng trở thành ngày mà người dân Campuchia không thể nào quên. Lãnh đạo Khmer Đỏ Saloth Sar đổi tên thành Pol Pot, thực hiện chính sách gọi là “muốn sai bảo dân thì không thể để họ hiểu biết”.

Tờ này viết, Pol Pot đã ban hành sắc lệnh đầu tiên: Dùng chiến tranh làm cái cớ để đưa dân cư ra khỏi thành phố.

Quyết định này được đưa ra hai tháng trước khi đội quân Khmer Đỏ tiến vào thành phố nhưng vẫn giữ bí mật với cả những thành viên quan trọng nhất, đồng thời lừa dối tất cả người dân Campuchia rằng, người Mỹ sẽ đánh bom Phnom Penh nên không ai được phép ở lại và không được mang theo hành lý bởi họ chỉ phải rời thành phố khoảng 3 ngày.

Dưới sự cưỡng chế của lính Khmer Đỏ, trong vòng 4 ngày, tất cả người dân Phnom Penh bị buộc phải rời bỏ nhà cửa, từ bỏ tất cả tài sản và trở thành người hoàn toàn trắng tay.

Phnom Penh – nơi được mệnh danh là Paris Phương Đông với dân số 2 triệu người đã trở thành một thành phố trống rỗng chỉ trong vài ngày.

Cũng theo bài viết trên của Nhân dân Nhật báo, chính từ ngày hôm đó, người dân Campuchia bắt đầu bị đẩy vào biển lửa cực kỳ đau đớn.

Tháng 9 cùng năm, toàn bộ cư dân thành thị trên toàn quốc đều bị trục xuất về quê, và hầu hết người Phnom Penh không ngờ được rằng, chuyến đi này thực sự không có đường quay lại.

Trong hành trình này, những người sức khỏe yếu đã phải bỏ mạng trên đường đi, người may mắn vừa đặt chân đến đích thì đã phải bắt đầu những ngày cày cuốc.

Trong chớp mắt, Khmer Đỏ cấm sở hữu tư nhân, không cho phép bán hàng hóa, lưu thông tiền tệ đến cả hình thức trao đổi nguyên thủy – dùng vật đổi vật – cũng không được phép tiến hành. Cuộc đại di cư được Pol Pot thực hiện đã trực tiếp dẫn đến cái chết của hàng trăm ngàn người.

Sau khi lên nắm quyền, Khmer Đỏ đã bắt đầu bốn năm cai trị đẫm máu. Đầu tiên, chính quyền này biến tất cả cư dân thành thị thành nông dân và chia người dân Campuchia thành hai đối tượng “người cũ” và “người mới’.

“Người cũ” là những người đã ở nông thôn trước khi Phnom Penh bị tấn công, chủ yếu là nông dân. “Người mới” là quân nhân, phần tử trí thức, tăng lữ, kỹ sư, thương nhân, cư dân thành thị của chính quyền cũ, cần phải cải tạo.

Thường những người đã phục vụ trong chính quyền Lon Nol, những người bất mãn với chính quyền mới, địa chủ, phú nông hay những người không chủ động rời khỏi Phnom Penh đều bị giết sạch.

Tiếp đó, Khmer Đỏ ra tay với đội ngũ giai cấp, bao gồm người có tài sản, chủ doanh nghiệp, giới tư sản và phần tử trí thức, giáo viên, bác sĩ và các chuyên gia trong các lĩnh vực khác, thậm chí những người đeo kính cũng không được tha, sau đó là đàn áp dân tộc và tôn giáo, biết ngoại ngữ cũng là “tội chết”.

Nhân dân Nhật báo cũng viết rằng, dưới thời Pol Pot, tất cả các tín ngưỡng tôn giáo đều bị cấm, mọi nhà thờ, chùa chiền đều bị đóng cửa hoặc bị phá hủy, tăng sư buộc hoàn tục, người theo Hồi giáo buộc phải ăn thịt lợn.

Khmer Đỏ coi tri thức là tội ác nên không lập trường học chính quy, cấm sách, thư tịch, chỉ được phép hát các bài hát, nhảy những điệu nhạc của chính quyền Khmer Đỏ, cấm những bài hát, điệu nhảy truyền thống, cấm truyền bá văn hóa phương Tây.

“Người mới” dưới sự giám sát và kiểm soát của “người cũ”, phải nhịn đói lao, xắn tay lao động quần quật, họ bị ép phải học nghề nông, canh tác đất đai và để hoàn thành lượng công việc được giao đúng thời hạn, họ phải làm việc trên đồng mười mấy tiếng đồng hồ vào ban ngày và học tập vào ban đêm.

Theo thống kê không đầy đủ, ít nhất hơn 1 triệu người đã mất mạng trong thời gian này vì kiệt sức, đói, bệnh tật, suy dinh dưỡng.

Trong thời gian 3 năm 8 tháng 20 ngày Pol Pot nắm quyền, tội ác kinh hoàng của Khmer Đỏ là vô tiền khoáng hậu.

Mùa hè năm 1976, Pol Pot chính thức nhậm chức Thủ tướng sau thời gian dài đứng sau hậu trường.

Cuối năm đó, Pol Pot lo lắng cho rằng “cơ thể chính quyền Khmer Đỏ sinh bệnh” nên bắt đầu thanh trừng nội bộ với lý do loại bỏ những “thành viên thân Việt Nam, gián điệp Liên Xô, đặc vụ CIA” và thành viên mới trong chính quyền.

Bài viết của báo Trung Quốc nêu con số gần 10.000 người đã bị sát hại chỉ trong một cuộc đàn áp vào năm 1978. Nhà tù khét tiếng S21 trở thành hiện trường tàn khốc nhất, chủ yếu dùng để thẩm vấn, tra tấn và hành quyết những người được cho là đối địch chính quyền Khmer Đỏ. Ước tính có khoảng 20.000 người bị xử tử ở nhà tù này.

Đầu những năm 80 thế kỷ 20, gần 9.000 thi thể đã được phát hiện ở S21 và còn rất nhiều ngôi mộ tập thể khác vẫn chưa được khai quật.

Những nạn nhân này đã bị sát hại vô cùng tàn bạo, Khmer Đỏ vì để tiết kiệm đạn nên đã giết người bằng cánh dùng gậy đánh hoặc chém đầu bằng rìu. Nhiều hộp sọ được tìm thấy đều lưu lại vết nứt bị tác động bởi rìu.

Trong khi đó, cựu Vương Campuchia Sihanouk bị quản thúc tại gia, người thân của ông bị coi là “người mới” và được đưa đi cải tạo.

Đồng thời với vụ thảm sát lớn, người dân Campuchia ở trong trạng thái bế quan tỏa cảng, đất nước bị đóng cửa, các nạn nhân không có đường trốn thoát. Đến cuối năm 1978, chỉ có một vài quốc gia mới có thể trao đổi nhân viên ngoại giao với chính quyền Khmer Đỏ.

Ngày 25/12/1978, quân đội Việt Nam tiến vào Campuchia. Chỉ trong 2 tuần, Khmer Đỏ đã bị đánh bại. Ngày 7/1/1979, thủ đô Phnom Penh được giải phóng.

Một ngày sau đó, Hội đồng Nhân dân Cách mạng nước Cộng hòa Nhân dân Campuchia do ông Heng Samrin làm Chủ tịch đã được thành lập, sau này khai sinh ra nước Cộng hòa nhân dân Campuchia.

Thời kỳ chính quyền Khmer Đỏ chấm dứt. Sau đó, đội quân này rút về vùng núi tây bắc và tây nam Campuchia, xây dựng căn cứ và tổ chức các cuộc đấu tranh vũ trang có tổ chức.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fj-GHT1gpo6-.js%3Fversion%3D43%23cb%3Df13fb35f823f93%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff14099ecce585a%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fdoc-bao-viet%2F25719-tq-da-thay-doi-giong-dieu-nhu-the-nao-khi-noi-ve-che-do-pol-pot.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Nhìn về Biển Đông năm 2019

Nhìn về Biển Đông năm 2019

Nguyễn Ngọc Sẵng (Danlambao) – Tin đầu năm trên BBC, Pháp gởi Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle đến Biển Đông với sức mạnh chưa từng có, theo quyết định của vị Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Florence Parly.
Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle sẽ thực hiện chuyến tuần tra trên Biển Đông bằng toàn bộ khả năng tác chiến với gần 40 máy bay tiêm kích Rafale M. Rafale M là chiến đấu cơ đa năng có tầm tác chiến bao trùm hơn 3.000 km và là loại chiến đấu cơ ngoại quốc duy nhất được phép hoạt động trên các hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ. Theo ông Thành Đỗ, Cựu kỹ sư Sagem, Paris, (BBC ngày 1 tháng 1 năm 2019).
Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle tiếp nhận được loại chiến đấu cơ Mỹ F18 C/D đáp xuống và bay đi an toàn trong giới hạn 80 lượt cất cánh/ngày.
Charles de Gaulle có lịch sử hoạt động khá ấn tượng và là một trong những hàng không mẫu hạm tham chiến nhiều nhất trên thế giới.
Trong năm 2001, Hàng không mẫu hạm Charles de Gaulle đã thực hiện 770 phi vụ chiến đấu phục vụ chiến trường Taliban, và đã tham dự trực tiếp vào cuộc chiến Libya với hơn 1.400 phi vụ trên bầu trời Địa Trung Hải và Libya.
Mẫu hạm nguyên tử Charles de Gaulle có gần 2000 thuỷ thủ cộng với 700 nhân viên phi hành, hoàn toàn độc lập về hỏa lực tác chiến trong vòng 50 ngày.
Kèm theo bản tin trên, hai hàng không mẫu hạm HMS Queen Elizabeth R08 và HMS Prince of Wales R09 sẽ được đưa đến Biển Đông. Hai hàng không mẫu hạm này có thể tiếp nhận máy bay F35 hoặc các máy bay không người lái Drone.
Tưởng cũng cần biết Hải quân Hoàng gia Anh vẫn là hải quân lớn nhất thế giới vào tháng 9 năm 1939, bao gồm:
* 15 Thết giáp hạm và Tàu chiến tuần dương, trong đó có 2 chiếc được đóng ngay sau Thế chiến thứ I. Ngoài ra còn có 5 chiếc thiết giáp hạm thuộc lớp Thiết giáp hạm “King George V”.
* 7 tàu sân bay. Trong đó có một chiếc mới và 6 chiếc tàu sân bay ham đội được đóng theo kế hoạch. Không có tàu sân bay hộ tống.
* 66 tuần dương hạm, chủ yếu được đóng ngay sau Thế chiến thứ I, trong đó có một vài chiếc cũ được chuyển giao. 23 chiếc tuần dương hạm có khả năng đặt thủy lôi được đóng mới và hạ thủy.
* 184 khu trục hạm các loại. Hơn một nửa được đóng mới hiện đại, một vài khu trục hạm cũ thuộc lớp “V” và lớp “W” được chuyển đổi sang nhiệm vụ hộ tống. Ngoài ra còn có 32 khu trục hạm hạm đội và 20 tuần tra lớp “Hunt” đang được đóng.
* 60 tàu ngầm chủ yếu là loại hiện đại.
* 45 tàu tuần tra và hộ tống,
Bản tin BBC hôm nay 2/1 cho biết thêm Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson phát biểu hôm cuối năm 2018 rằng Anh Quốc có kế hoạch xây một căn cứ quân sự ở Đông Nam Á và một ở vùng biển Caribbe. Các báo Anh tin rằng chính phủ đang bàn thảo để chọn đặt căn cứ ở Singapore hoặc Brunei cho vùng Đông Nam Á. Thật là tin không vui cho ông Tập và giới lãnh đạo cộng sản Trung quốc.
Hải quân Ấn Độ sẽ đưa hàng không mẫu hạm Vikrant vào Biển Đông. Vikrant thuộc lớp STOL (Short Take off, Vertical Landing) sẽ đi vào hoạt động năm 2019 nhưng chỉ thích hợp với máy bay Nga như Mig-29, Su-25 và Su-27. Nếu tham chiến trên Biển Đông, hàng không mẫu hạm Vikrant sẽ phải hoạt động độc lập.
Trong chuyến thăm đến Việt Nam từ ngày 21 đến 25/5. Hạm đội miền Đông hải quân Ấn Độ có ba tàu chiến gồm tàu chở dầu INS SHAKTI, tàu khu trục INS SAHYADRY và tàu hộ tống INS KAMORTA.
Tàu hộ tống INS KAMORTA là lớp tàu săn tàu ngầm tàng hình hiện đại của hạm đội Miền Đông, được trang bị vũ khí, thiết bị săn tàu ngầm và phòng không mạnh.
Tàu khu trục INS SAHYADRY được trang bị sàn đáp và kho chứa trực thăng. Trên tàu được trang bị hệ thống ngư lôi, hỏa tiển chống tàu ngầm.
Tàu khu trục INS SAHYADRY được trang bị hỗn hợp vũ khí của Nga, Ấn Độ và Israel, bao gồm hệ thống ống phóng thẳng đứng cho hỏa tiễn tầm ngắn và tầm trung Shtil-1. Ngoài ra tàu còn được trang bị pháo bắn nhanh cận chiến AK-630 CIWS.
Và một chiến hạm đảm nhiệm vai trò tiếp liệu cho nhóm tác chiến của hải quân Ấn Độ là tàu chở dầu INS SHAKTI.(theo Báo Mới.com, tháng 5/2018).
Trên Biển Đông còn có mặt của hải quân Nhật Bản, một đồng minh cốt lõi của Hoa Kỳ ở Châu Á. Sức mạnh hải quân của Nhật Bản là các tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường lớp Kongo, có bốn chiếc Kongo, Kirishima, Myoko và Chokai.
Tàu chiến lớp Kongo trang bị hệ thống chiến đấu Aegis, có khả năng theo dõi và đánh chặn các mối đe dọa trên không. Nó cũng cung cấp một hệ thống phòng thủ chống hoả tiễn đạn đạo. Nhật tự hào chỉ cần 2 chiến hạm lớp Kongo là có thể bảo vệ phần lớn lãnh thổ mình.
Vũ khí trang bị cho các khu trục hạm gồm có 90 ống phóng hỏa tiển thẳng đứng Mark 41, ở phía trước và sau boong tàu, hoả tiễn phòng không SM-2MR và hỏa tiển đánh chặn đạn đạo SM-3 Block IB. Các tàu khu trục còn trang bị 1 khẩu pháo chính cỡ nòng 127mm, 8 hỏa tiển chống hạm Harpoon, 6 ống phóng ngư lôi chống ngầm và 2 hệ thống phòng thủ tầm gần Phalanx 20 mm.
Một tàu chiến khác của Nhật Bản khiến đối phương nên tránh là tàu sân bay trực thăng Izumo. Với lượng giãn nước 27.000 tấn và chiều dài hơn 244m, có một khoang chứa máy bay bằng chiều dài của thân tàu.
Nhật Bản khẳng định Izumo là một tàu khu trục trực thăng. Izumo không thể mang các chiến đấu cơ cánh cố định nhưng có thể chở đến 14 máy bay trực thăng với nhiệm vụ từ tác chiến chống tàu ngầm, dò tìm thủy lôi cho đến tiến hành các cuộc tấn công đổ bộ bằng trực thăng. Điều này khiến Izumo trở thành một nền tảng linh hoạt, có khả năng thực thi hàng loạt nhiệm vụ khác nhau. (theo Viet Times).
Cùng ngày, tờ South China Morning Post đăng bài báo tựa đề “tăng cường luyện tập và chuẩn bị chiến tranh là ưu tiên của quân đội trong năm 2019”. Đó là lệnh của Tập ban ra cho quân đội nhân kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Quân Đội Nhân Dân .
Quân Tàu
Bài báo đưa thêm chi tiết, chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng trong mọi tình huống và tăng cường khả năng ứng phó của quân đội trong trường họp khẩn cấp, để bảo đảm chúng ta chận đứng những thách thức và chiến thắng trong mọi hoàn cảnh. Kế hoạch bao gồm việc hoạch định, áp dụng toàn bộ trong việc canh tân, bồi dưỡng, cải tổ, đổi mới quân đội giải phóng nhân dân Trung Cộng.
Từ khi lên nắm quyền 2012, Tập Cận Bình đã thúc đẩy việc canh tân quân đội, vì vậy kế hoạch canh tân, luyện tập, chuẩn bị quân đội sẵn sàng để đối phó khiến những nhà quan sát coi đó là dấu hiệu quan trọng trong kế hoạch năm 2019.
Bình luận viên Zeng Zhing, cựu Trung tá, ở Nam Kinh cho rằng “luyện tập và chuẩn bị cho chiến tranh luôn là nhiệm vụ hàng đầu của quân đội, nhưng việc nầy hơi khác, khi việc luyện tập và chuẩn bị cho chiến cuộc được nêu bật vào đầu năm, có nghĩa là kết hoạch của cả năm, cho dù chúng ta không biết sự thật đàng sau những khoa trương trong tình hình hiện tại”.
Cựu Thứ trưởng quốc phòng Đài Loan, Lin Chong-Pin cho rằng “ưu tiên trong việc luyện tập và chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh không ngoài việc làm tăng sức mạnh ngoại giao mà Quân Đội Nhân Dân (Trung Cộng) muốn biểu lộ trong nhiều thập kỷ qua, cho dù họ chưa giao tranh với ai trong thời gian đó.
Việc nầy xảy ra trong lúc Mỹ gia tăng nhiều áp lực quân sự lên Trung Cộng. Tôi tin chắc 100 phần trăm Quân Đội Nhân Dân không dám phát động cuộc chiến, cho dù ở Biển Đông, hoặc tai eo biển Đài Loan. Chỉ nên lưu tâm khi vụ việc diễn biến nhanh chóng”.
Ông tiếp: “trong khi 38 Đại Tá được thăng Thiếu Tướng trong tháng 12. Họ được ông Tập tự chọn kỹ lưỡng, ông Tập muốn xây dựng quân đội riêng cho mình. Cái gọi là lực lượng của Tập”.
Trong 6 năm qua, Quân Đội Nhân Dân đã trải qua nhiều sóng gió, nhiều Tướng Lãnh đã bị hạ bệ trong chiến dịch thanh trừng tham nhũng.
Theo Tiến sĩ Mark J. Valencia, một phân tích gia về luật hàng hải, một phân tích gia chính trị và cố vấn về Châu Á. Ông cho rằng Cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ James Mattis là người cứng rắn, được coi là người đáng tin cậy, biết cân nhắc. Ông chủ trương không nên đối đầu khi không cần thiết. Ông không mang giọng điệu hiếu chiến. Nhưng sự ra đi bất ngờ của ông Mattis, đồng thời quan điểm, phong cách của người kế nhiệm được giới học giả chú ý và từ đó dự đoán mối liên quan Mỹ Trung trong chiến lược Biển Đông.
Họ cho rằng chiến lược và quyền lợi Mỹ có thể không thay đổi nhiều, nhưng có thể xuất hiện một số vấn nạn đòi hỏi những quyết định mang tầm chánh sách. Hay nói khác đi, sự ra đi của Mattis có thể là chỉ dấu thay đổi chiến lược về Biển Đông của Tổng Thống Trump. Vì vậy việc luyện tập và chuẩn bị sẵn sàng cho chiến tranh của Trung Cộng được hiểu là họ thực sự lo lắng cho cuộc chiến.
Sự căng thẳng trên Biển Đông giữa Mỹ Trung là đo sự sắp xếp trật tự vùng Châu Á và vai trò của hai cường quốc nầy trong vùng. Nói rõ hơn là Mỹ muốn giữ nguyên vai trò lãnh đạo trong vùng, nhưng Trung Cộng muốn thay thế vai trò nầy.
Ông Tập khẳng định “không ai có thể khuyên bảo người dân Trung Hoa phải làm gì và làm thế nào” Với sự lớn mạnh về kinh tế và quân sự, Trung Cộng sẽ không là mối đe dọa và sẽ hành sử thận trọng hơn trong khu vực. (theo South China Morning Post 1/1/2019).
Dù cẩn trọng, sáng suốt trong quyết định, nhưng chính Trung Cộng chưa chắc đã giải quyết được những vấn nạn nội tại của họ như những lãnh đạo có tinh thần quốc gia cực đoan, muốn chứng tỏ họ là nền kinh tế lớn phải được đối xử như siêu cường; những công dân mạng lôi cuốn xã hội vớì những khiêu khích gây chiến tranh; những toan tính sai lầm trên biển v.v… có thể làm bùng nổ chiến tranh cho dù Trung Cộng biết sức mình còn quá kém trong hải chiến.
Chiến tranh thương mại Mỹ Trung làm nền kinh tế Trung Cộng bị đình đốn nhất từ 30 năm qua, làm lung lay lòng tin của dân chúng vào chế độ. Gay góc hơn nữa là những nhà đối kháng trong nước nhân cơ hội nầy phản đối chính sách kinh tế của Tập, nhất là kế hoạch “Một vành đai, một con đường” lấp ló nhiều rủi ro trước mặt. Tập phải giải quyết thoả đáng mới mong tiếp tục được tại vị.
Theo hãng thông tấn AP hôm nay 2/1 có bài “China’s leader urges action on unification with Taiwan” (tạm dịch: Lãnh đạo Trung cộng thúc giục thống nhất với Đài Loan).
Có phải chăng đây là trò ma mãnh của Trung Cộng? Nếu thống nhất được Đài Loan sẽ làm Tàu nổ tung lên vì vui mừng, nhóm dân tộc cực đoan hả dạ, hạ nhiệt sự chống đối, một thành công to lớn của Tập, và Tập sẽ vĩ đại mãi mãi.
Nhưng nếu thống nhất phải dùng vũ lực, Mỹ sẽ can thiệp với hiêp định bảo vệ Đài Loan. Có nghiã là Tàu chọn Chiến Trường trên sân nhà. Họ lợi dụng ưu thế đó để làm cuộc trường kỳ chống Mỹ. Đó cũng là yếu tố để Tập làm vua suốt đời.
Cho dù có nhiều đánh giá khác nhau từ những nhà phân tích, nhưng sự chuẩn bị của Tàu không phải là không có cơ sở. Và sự tập hợp hải quân của các siêu cường trên Biển Đông chắc chắn không phải là ngẫu nhiên.
Mà đang ra đòn triệt buột Tàu.
Categories: Biển Đông | Leave a comment

Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan sẽ cứng rắn hơn với TQ trong vấn đề Biển Đông? Ngày đăng 09-01-2019

Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan sẽ cứng rắn hơn với TQ trong vấn đề Biển Đông?

Ngày 01/01/2019, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã bổ nhiệm ông Patrick Shanahan, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ làm Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ thay thế cho người tiền nhiệm tướng James Mattis. Trong những phát biểu đầu tiên trên cương vị đứng đầu Bộ Quốc phòng Mỹ, ông Patrick Shanahan đã có những phát biểu cho thấy quan điểm cứng rắn đối với Trung Quốc thời gian tới.

Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan. Nguồn: AP

Phát biểu đầu tiên của Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ

Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan từng là Giám đốc điều hành của Boeing và là người được biết có quan điểm cứng rắn đối với Trung Quốc. Giới quan sát cho rằng việc Tổng thống Donald Trump lựa chọn ông Shanahan của vào vị trí người đứng đầu Lầu Năm Góc sẽ quyết định mối quan hệ trong tương lai giữa quân đội Mỹ và Trung Quốc thời gian tới. Trong những phát biểu đầu tiên trên cương vị đứng đầu Bộ Quốc phòng Mỹ hôm 02/01/2019, Quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan cho biết các nhà lãnh đạo dân sự Mỹ phải luôn ghi nhớ “Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc”, điều đó có nghĩa rằng các chiến lược tới đây của Lầu Năm Góc vẫn sẽ đặc biệt lưu tâm tới Trung Quốc theo hướng dẫn trong Chiến lược quốc phòng 2018 với Trung Quốc.

Mỹ sẽ cứng rắn hơn với TQ trong vấn đề Biển Đông

Trong vấn đề tranh chấp Biển Đông, giới dự báo cho rằng dưới thời Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan, Mỹ sẽ tiếp tục phản đối các tuyên bố chủ quyền, hành động gây hấn và phát triển quân sự của Trung Quốc. Thái độ nhất quá của Mỹ về tranh chấp tại Biển Đông là trung lập trong tranh chấp về chủ quyền và ủng hộ tự do lưu thông hàng hải; phản đối các hành động bá chiếm, tự phân định ranh giới các vùng biển; kêu gọi các nước tuân thủ luật pháp quốc tế, phản đối việc đe doạn sử dụng hoặc sử dụng vũ lực của bất kỳ bên nào, phản đối bất kỳ sự can thiệp trái phép nào vào các hoạt động kinh tế; kêu gọi Trung Quốc và các nước ASEAN tuân theo tinh thần của tuyên bố chung về ứng xử Biển Đông (DOC) và tự kiềm chế. Mỹ sẽ có những phản ứng cứng rắn hơn và có những biện pháp kiềm chế Trung Quốc như tăng cường hiện diện quân sự trong khu vực Biển Đông, tiến hành tập trậ với các nước trong khu vực. Mỹ sẽ ủng hộ thiết lập cơ chế an ninh vùng để ngăn chặn hành động dùng vũ lực; tiếp tục đảm bảo sự hiện diện quân sự và tham gia gây ảnh hưởng đến các sự kiện xảy ra trong vùng; giữ vai trò người cân bằng lực lượng bên ngoài bằng cách hỗ trợ những nước khác yếu hơn trong khu vực làm đối trọng với sự gia tăng quyền lực của đối thủ tiềm năng ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Phát biểu tại Hồng Công hôm 19/11/2018, ông Patrick Murphy, quan chức thuộc bộ phận chuyên trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương của Bộ Ngoại giao Mỹ, khẳng định Washington muốn giữ quan hệ ngoại giao cấp cao với Bắc Kinh trên bình diện song phương và đa phương, nhưng “sẽ không nhượng bộ” về vấn đề Đài Loan và Biển Đông. Thông tin mới nhất cho biết quân đội Mỹ đã trao đổi với đối tác Nhật Bản về kế hoạch triển khai tên lửa đất đối hạm ở Okinawa, hòn đảo có vị trí chiến lược quan trọng bậc nhất trong năm nay 2019. Đây sẽ là lần đầu tiên Mỹ tập trận tên lửa tại Nhật Bản, với sự hiện diện của các bệ phóng tên lửa di động, vốn được coi là biện pháp đối phó với các cuộc tấn công tiềm tàng từ tên lửa đạn đạo đất đối biển của Trung Quốc.

Phản ứng từ Trung Quốc

Phía Trung Quốc tỏ ra lo lắng về việc ông Patrick Shanahan được giao Quyền Bộ Quốc phòng Mỹ. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng hôm 03/01/2019 khẳng định Bắc Kinh coi trọng mối quan hệ hiện tại giữa Mỹ và Trung Quốc sau phát biểu của quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan. Ông Lục Khảng cho biết thông tin về các bình luận được ông Shanahan đưa ra chưa được xác thực, đồng thời nêu rõ quan hệ quân sự trong tương lai của 2 nước sẽ do Bắc Kinh và Washington quyết định. “Chúng tôi tin rằng điều này có lợi cho việc thúc đẩy hòa bình và niềm tin lẫn nhau, tăng cường quan hệ giữa hai nước và góp phần vào hòa bình và ổn định thế giới”, ông Lục cho biết thêm. Cũng theo người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, trong quá trình liên lạc, thông tin mà Bắc Kinh có được là Mỹ, cũng giống như Trung Quốc ưu tiên mối quan hệ giữa quân đội 2 nước và hy vọng 2 bên cùng nhau hợp tác để biến mối quan hệ này thành các yếu tố ổn định trong quan hệ Mỹ – Trung.

Trong khi đó, giới truyền thông Trung Quốc cũng tung ra những phản pháo kịch liệt phát biểu của Bộ trưởng Mỹ Patrick Shanahan nhắc nhở các quan chức Lầu Năm Góc cần phải nhớ đến “Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc” như một chính sách ưu tiên của Mỹ. Thời báo Hoàn Cầu hôm 03/01/2019 đăng xã luận cho rằng, phát biểu của quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ phải ghi nhớ “Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc” cho thấy Mỹ sẽ đặc biệt nhấn mạnh Trung Quốc là mục tiêu ưu tiên hàng đầu trong chính sách của Mỹ. Tờ báo này nhấn mạnh năm 2018, thái độ cứng rắn của Mỹ đối với Trung Quốc tập trung vào cuộc chiến thương mại, trong năm nay 2019 chính quyền Washington có gây áp lực nhiều hơn lên Trung Quốc trong lĩnh vực quân sự hay không, là động thái cần được quan tâm. Xã luận chỉ ra, Mỹ có thể gia tăng các hành động khiêu khích quân sự đối với Trung Quốc, trong đó khu vực va chạm tiềm tàng trước tiên là eo biển Đài Loan và Biển Đông. Trung Quốc cần phải làm là kiên trì nguyên tắc, phải có phản ứng nhất định khi gặp phải những hành động khiêu khích mới của Mỹ. Trung Quốc có đầy đủ năng lực để khiến cho Mỹ một khi “xâm phạm Trung Quốc” sẽ phải trả một cái giá không thể đong đếm được, qua đó gây cho Mỹ một môi đe dọa cực lớn. Khi quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Patrick Shanahan kêu gọi phải ghi nhớ “Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc”, chúng ta cần phải đáp trả bằng cách đẩy mạnh việc xây dựng năng lực răn đe đối với Mỹ. Đồng thời cũng phải giỏi sử dụng các biện pháp răn đe. Tờ báo cũng cho biết năm 2019 là kỷ niệm 70 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, người dân mong muốn và kỳ vọng các vũ khí mới mang tính răn đe của Trung Quốc, điển hình là tên lửa đạn đạo xuyên lục địa DF-41 sẽ được trình làng, để gia tăng sự cảnh tỉnh mới cho bất cứ kẻ nào muốn gây sức ép đối với sức mạnh của Trung Quốc. Ngoài ra, Trung Quốc cần phải triển khai một loạt các cuộc tập trận thực chiến trên biển, trong đó chú trọng việc huấn luyện diễn tập các khoa mục tác chiến của hàng không mẫu hạm.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fj-GHT1gpo6-.js%3Fversion%3D43%23cb%3Df295b053e977ab%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff2f35164271738%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fbi-n-nong%2F25709-quyen-bo-quoc-phong-my-patrick-shanahan-se-cung-ran-hon-voi-tq-trong-van-de-bien-dong.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Asian Cup 2019: Việt Nam thua tiếc nuối trước Iraq

Asian Cup 2019: Việt Nam thua tiếc nuối trước Iraq

Việt Nam mở tỉ số 1-0 khi gặp Iraq hôm 8/1Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionViệt Nam mở tỉ số 1-0 khi gặp Iraq hôm 8/1 ở Abu Dhabi

Dù hai lần vượt lên dẫn trước song Việt Nam vẫn phải nhận thất bại ở phút cuối trong trận ra quân gặp Iraq ở bảng D.

HLV Park Hang-seo bố trí đội hình thiên về tấn công trước Iraq với sự góp mặt của Hồng Duy thay vì Văn Hậu bên hành lang cánh trái trong khi ở giữa sân, Xuân Trường là cái tên được lựa chọn đá cặp với Hùng Dũng.

Việt Nam có khởi đầu không thể tốt hơn khi vươn lên dẫn trước ở phút 24 sau tình huống lúng túng phản lưới nhà của trung vệ Ali Faez Atiyah từ đường chọc khe của Quang Hải.

Dù để Iraq có bàn gỡ hòa từ pha tăng tốc ấn tượng của Mohanad Kadhim nhưng Việt Nam vẫn khép lại hiệp 1 với lợi thế dẫn bàn nhờ tình huống xử lý khôn ngoan của Công Phượng.

Tuy nhiên sang hiệp 2, các học trò HLV Park Hang-seo đã không thể duy trì được lợi thế trước sức ép từ Iraq mà hệ quả là hai bàn thua ở các phút 60 và 90 – một đến từ tình huống lộn xộn trước khung thành Văn Lâm và một đến từ cú sút phạt đẹp mắt.

Quang Hải – Công Phượng

Như thường lệ, Quang Hải và Công Phượng là những ngòi nổ chính đóng góp trực tiếp vào các bàn thắng nói riêng cũng như lối chơi tấn công chung của đội tuyển.

Ở bàn đầu tiên, Quang Hải là người có pha thoát đi khôn ngoan trước khi tung đường chọc khe hiểm hóc cho Công Phượng gây áp lực khiến cầu thủ Iraq phản lưới nhà.

Đến bàn thứ hai, Quang Hải là người có pha mở biên rất thoáng cho Trọng Hoàng trong tình huống mà Công Phượng là người dứt điểm cuối cùng.

Ngoài hai bàn thắng, cả Quang Hải lẫn Công Phượng cùng với Văn Đức hợp thành bộ ba trên hàng công Việt Nam trở thành những mối nguy hiểm thường trực với hàng phòng ngự Iraq nhờ sự cơ động, khéo léo và hoán đổi vị trí liên tục.

Xuân Trường – Trọng Hoàng

Hiệp 1 trận đấu với Iraq là màn trình diễn vô cùng ấn tượng của thầy trò HLV Park Hang-seo mà hai cầu thủ nổi bật nhất là Xuân Trường và Trọng Hoàng.

Xuân Trường thể hiện vai trò nhạc trưởng khi là điểm khởi đầu của hầu hết mọi pha tấn công nguy hiểm bên phía Việt Nam với những đường chuyền xuyên tuyến đặt đồng đội vào vị trí thuận lợi.

Thậm chí ở những phút đầu hiệp 2, tiền vệ mang áo số 6 còn có tình huống cướp bóng ngay trên phần sân Iraq rồi tạo cơ hội cho Công Phượng dứt điểm.

Trong khi đó, Trọng Hoàng như thường lệ vẫn gây ấn tượng với lối chơi bền bỉ, xông xáo và không ngại va chạm khiến ngôi sao Ali Adnan của Iraq gần như “tắt điện”.

Không những vậy, chính Trọng Hoàng là người có pha đi bóng và dứt điểm khéo léo giúp Công Phượng sút bồi nâng tỷ số lên 2-1

Điều đáng nói là sự xuất hiện trong đội hình xuất phát của hai cái tên kể trên đều ít nhiều gây sự ngạc nhiên: Xuân Trường bởi phong độ không tốt trải dài từ ASIAD cho đến AFF Cup còn Trọng Hoàng chỉ mới bình phục chấn thương đầu gối.

Iraq gỡ hòa 1-1Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionIraq gỡ hòa 1-1

Những hạn chế

Việt Nam đã có một màn thể hiện ấn tượng trên mặt trận tấn công nhưng ở khâu phòng ngự thì lại là một câu chuyện khác.

Bàn thua đầu tiên của Việt Nam đến từ tình huống mắc lỗi trực tiếp của Duy Mạnh nhưng trước đó phải kể đến sai sót của cặp tiền vệ trung tâm Xuân Trường – Hùng Dũng khi để đối thủ đánh bật khỏi trung tuyến quá dễ dàng.

Ở bàn thua thứ hai, các trung vệ của Việt Nam không phá bóng dứt khoát để cầu thủ của Iraq tận dụng tình huống lộn xộn san bằng tỷ số.

Đến bàn thua thứ ba, người mắc lỗi trực tiếp là Hồng Duy với pha phạm lỗi ở khu vực ngay trước vòng 16m50 tạo điều kiện để Ali Adnan ghi bàn quyết định.

Tất nhiên, không thể phủ nhận Iraq là đối thủ rất mạnh với các cầu thủ tấn công không chỉ sở hữu ưu thế thể hình mà còn rất nhanh và khéo khiến hàng phòng ngự Việt Nam bộc lộ sai sót.

Công Phượng nâng tỉ số lên 2-1Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionCông Phượng nâng tỉ số lên 2-1

Cơ hội đi tiếp

Thua đáng tiếc Iraq song hy vọng đi tiếp vẫn còn với Việt Nam khi Asian Cup năm nay dành 4 vé đi tiếp cho các đội thứ ba có thành tích tốt nhất.

Ở trận tiếp theo gặp Iran, mục tiêu khả dĩ nhất mà thầy trò HLV Park Hang-seo hướng tới là hạn chế số bàn thua bởi đối thủ này quá mạnh thể hiện qua chiến thắng 5-0 trước Yemen.

Tất cả sự chú ý cũng như nỗ lực chắc chắn sẽ dồn vào trận cuối với Yemen, nơi Việt Nam buộc phải thắng để hi vọng đi tiếp.

Qua những gì thể hiện trận ra quân, Yemen là đối thủ mà Việt Nam hoàn toàn có thể đánh bại, thậm chí là thắng đậm nếu hàng công giữ vững phong độ trong khi hàng phòng ngự khắc phục được những sai sót.

Ali Adnan ghi bàn quyết định 3-2Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionAli Adnan ghi bàn quyết định 3-2

Chủ đề liên quan

Tin liên quan

  • Bóng đá Thái Lan ‘lo ngại’ sau thất bại của U23
    24 tháng 1 2018
  • Bóng đá VN: HLV Park Hang-seo ra mắt mờ nhạt?
    14 tháng 11 2017
  • Hành trình tạo nên kỳ tích của U.23 Việt Nam
    17 tháng 1 2018
  • Loại Qatar, U23 Việt Nam vào chung kết châu Á
    23 tháng 1 2018
  • Lời chia tay đẹp của HLV Mai Đức Chung
    10 tháng 10 2017
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.