Daily Archives: March 16, 2019

Sự tranh quyền trong ĐCSVN trước mối nguy Trung Cộng  

Sự tranh quyền trong ĐCSVN trước mối nguy Trung Cộng 
Hà Sĩ Phu

1/ Nhận thúc từ “tư duy lô-gich”

Đại hội tuy là của Đảng (chữ Đảng viết hoa là nickname của ĐCSVN) nhưng Đảng đang toàn quyền quyết định số phận của Dân tộc VN nên mỗi người nếu còn ý thức mình là “con người khôn ngoan” (homo sapiens), không còn như muôn loài động vật thì không thể không soi kỹ vào nội tình của cái Đảng ấy, nhất là trong hậu trường, vì chỉ trong hậu trường mới hiện hình đúng thực chất kẻ đang quyết định sinh mạng của mình và của tất cả những người mà mình thương yêu.

Bằng trí khôn của một người bình thường, ta biết nội bộ giới cầm quyền đã lộ diện hai phe, phe “Ỷ Hán” (hay Thuộc Hán) và phe “Tồn nghi”. Phe Ỷ Hán thắng thì quốc gia rất “ổn định” thuộc Tàu. Phe Tồn nghi thắng thì có thể có sự chuyển động, nhưng dữ hay lành chưa biết, nhưng giả thử có quyết tâm liên kết với Hoa Kỳ để Thoát Trung thì thực tế cũng vẫn còn muôn vàn trở ngại, chưa thể lường kết quả. Trước cục diện như vậy thì số phận dân Việt Nam lành ít dữ nhiều, nếu chưa nỡ nói “một phần thắng- đến chín phần thua”. Đau lòng nên phải nói.

Tôi trót bị khoa học dạy cho thói “tư duy lô-gich” nên đã đoán trước tình hình : 
“Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang” (HSP-tháng 5-2014)

Trước hết cho phép tôi chép lại nhận thức “lô-gich” của mình cách đây một năm rưỡi:

a/ Lý Kiến Trúc phỏng vấn Hà Sĩ Phu và Mai Thái Lĩnh ngày 5/5/2-14 (trích): http://www.hasiphu.com/baivietmoi_145.html

Lý Kiến Trúc: Còn cảm nghĩ của ông trước sự leo thang xâm lược của Trung Quốc ở Biển Đông, thưa ông Hà Sĩ Phu?
Hà Sĩ Phu: Sự kiện giàn khoan chỉ là một bước tất yếu trong toàn bộ tiến trình xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, khởi đầu từ khi mở cửa biên giới năm 1950 trong cuộc chiến tranh chống Pháp. Toàn bộ cuộc xâm lược rất bài bản đó dựa trên yếu tố cộng sản, khai thác và tận dụng sự chọn lầm đường của Việt Nam, một nước nhỏ và lạc hậu mà đi vào quỹ đạo cộng sản ảo tưởng nhưng độc tài, tách khỏi khối văn minh nhân loại để chui vào vòng tay của hai đế quốc cộng sản là Liên Xô và Trung Quốc.
Nước nhỏ muốn thoát khỏi tay nước lớn cần đến 5 yếu tố: cần cảnh giác đề phòng trước, cần giữ khoảng cách, cần phơi bày công khai, cần dựa vào dân và cần liên kết với các nước lớn khác. Nhưng Đảng CSVN đã cố tình và kiên quyết chọn cách làm ngược lại tất cả những yếu tố tự cứu ấy, vậy thì ván cờ đã biết trước kết quả. Kiên quyết đi sâu miết vào tử lộ một cách đầy hứng khởi, nay tỉnh ngộ cũng đã muộn huống chi còn chưa tỉnh ngộ.
Trong câu chuyện ngắn ngủi này tôi không thể phân tích cặn kẽ những sai lầm ấy, chỉ xin nêu mấy bế tắc chính:
Muốn thoát Tàu cần phải thoát Cộng, nhưng quyền lực và quyền lợi đã giữ chặt những người cầm quyền trong vòng kim cô cộng sản, dù họ chẳng còn tin gì vào chủ nghĩa này. Trong thế tự kìm chân nhau, kẻ nào muốn thoát ra sẽ bị diệt ngay, trốn khỏi băng ma túy sẽ bị đồng bọn tiêu diệt.
Nhưng giả thiết một điều không thể có, giả thử toàn bộ giới lãnh đạo ViệtNam muốn từ bỏ chủ nghĩa cộng sản thì cũng không bỏ được chiếc vòng kim cô Trung Quốc! Trung Quốc muốn thôn tính ViệtNam trong chiến lược êm như tằm ăn dâu thì buộc ViệtNam phải là nước cộng sản. Trung Quốc thừa sức thực hiện sự ép buộc rất cộng sản, rất “tình nghĩa” đó.
Lối thoát bằng liên minh chiến lược với Hoa Kỳ đã được tính đến từ lâu, nhưng Đảng CSVN không muốn tự xóa “vinh quang” của mình bằng con đường đó. Bây giờ có muốn thì cũng đã muộn. Chẳng những Hoa Kỳ cần một cường quốc Trung Hoa thứ nhì thế giới hơn một nước ViệtNam cộng sản rất ít thực tâm, mà Hoa Kỳ cũng không thể thắng Trung Quốc trên địa bàn ViệtNam, khi Trung quốc đã chiếm lĩnh trận địa một cách toàn diện. Liên minh muộn mằn với Hoa Kỳ nếu có cũng chỉ cải thiện tình hình phần nào mà thôi.
Lối thoát bằng gia tăng quân sự, nhất là mua vũ khí từ Nga, một nước đang xích lại gần Trung Quốc thì chẳng có ý nghĩa gì ngoài tâm lý tự trấn an. Vả lại, trong phương sách giữ nước thì chính trị cao hơn quân sự, chính trị sai lầm thì quân sự cũng vô ích.
Lối thoát theo con đường Putin, một thứ cộng sản biến tướng, độc tài và tham nhũng? Nếu xuất hiện một Putin tại ViệtNam, Trung Quốc sẽ thừa sức mua hoặc diệt Putin đó bằng tất cả sức mạnh của mình.
Lối thoát duy nhất là dựa vào lòng yêu nước của dân đứng lên chống giặc. Nhưng lâu nay Đảng sợ dân hơn sợ Tàu, sợ dân chủ hơn sợ mất nước. Đảng đã tước vũ khí của nhân dân một cách toàn diện và trở thành đối lập với dân lâu rồi. Nhân dân đang trắng tay, dễ gì chống cả nội xâm lẫn ngoại xâm đang cấu kết?
Tuy vậy, chỉ có từ nhân dân mới hé ra hy vọng, vì sức mạnh của nhân dân luôn là một ẩn số, nó dao động từ sức mạnh của một đàn cừu đến một sức mạnh Phù Đổng, phá hết mọi gông xiềng, không ai có thể biết trước. Sự đột biến của nhân dân không tách rời sự thức tỉnh của lực lượng trí thức tinh hoa và sức mạnh của thế giới tiến bộ và các nước lớn văn minh.
Tôi nhìn vụ giàn khoan HD-981 trong bối cảnh như vậy.

b/ Chỉ nhân dân Việt Nam mới cứu được nước (trích):
(Trần Quang Thành phỏng vấn Hà Sĩ Phu ngày 10/5/2014)
http://www.hasiphu.com/baivietmoi_149.html

– TQT: Thưa ông nếu muốn thoát khỏi kịch bản (mất nước) như ông vừa mới nói thì nhân dân Việt Nam chúng ta sẽ phải làm gì?
– HSP: Suy nghĩ của ông rất giống những người quan tâm đến đất nước. Nếu muốn thoát ra, trong một bài viết tôi đã nói rằng Trung Quốc xâm lược Việt Nam bằng cái kế sách hai nước cộng sản với nhau, nước cộng sản lớn thôn tính nước cộng sản nhỏ, nước cộng sản nhỏ để giữ được quyền lợi phải giữ được làm chư hầu của nước lớn, và cứ như thế họ lấn chiếm. Muốn ra khỏi cái nạn đó thì tốt nhất là phải giũ được ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản, ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản thì cái cam kết của Phạm Văn Đồng hay của Hồ Chí Minh là vô nghĩa, chúng tôi là không theo cái chủ nghĩa ấy nữa, không có cái chuyện hai đảng ngồi làm việc với nhau quyết định cái vấn đề của dân tộc nữa. Nhưng điều đó dứt khoát không làm được, tự thân Đảng Cộng sản Việt Nam không làm được cái điều đó thì quá rõ rồi. Ông Tổng bí thư khi nào cũng tuyên bố là kiên trì chủ nghĩa cộng sản cho đến cuối cùng, thế là tự thân mình không thay đổi được.
Thứ hai là nghiêng về cái ý kiến như là Cù Huy Hà Vũ nói, là liên kết chặt chẽ với Hoa Kỳ là mệnh lệnh của thời cuộc là để cứu nước. Tôi nghĩ là cái thời cách đây mấy năm Cù Huy Hà Vũ nói câu đó là đúng, nhưng đến hôm nay thì có liên kết thật sự với Hoa Kỳ cũng không cứu được, bởi vì mình liên kết với Hoa Kỳ một cách lằng nhằng thế này thì Hoa Kỳ họ đâu có giúp hết mình, nhưng nếu Hoa Kỳ có giúp hết mình thì cũng đâu thắng được Trung Quốc trong trận chiến ở Việt Nam này. Mấy năm trước còn có thể cứu vãn, còn bây giờ mỗi ngày Trung Quốc họ chiếm thêm những điều kiện, ví dụ họ đưa chỗ nào cũng có cư dân, khu phố của Trung Quốc. Dưới lòng đất bây giờ đã có biết bao cái hầm nổi hầm chìm của Trung Quốc mà người Việt Nam không được biết. Bao nhiêu cái cứ điểm cái cao điểm quân sự là họ chiếm, rồi phía Tây là Lào thì có những vùng họ đã thuê được tới 50 năm, 100 năm, ở Biển Đông họ cũng đã thiết kế. Tức họ bao vây mình rất chặt, họ rải quân khắp đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau. Thứ ba, về nhân sự, họ thao túng đến cả cấp cao, họ rải quân đến mức như thế thì Hoa Kỳ đã làm được những việc đó đâu. Ở thế trận như vậy thì Hoa Kỳ làm sao có thể đánh bại Trung Quốc cho được. Dù có liên kết hẳn với Hoa Kỳ cũng không giải quyết được cái ván cờ này.
Bây giờ giả sử một cái điều rất lý tưởng mà không bao giờ thực hiện được: Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu toàn bộ Bộ Chính trị, kiên quyết chống Trung Quốc, không thân Trung Quốc, bởi thân Trung Quốc thì mất nước, thì dù điều đó xảy ra cũng không chống được. Bởi vì Trung Quốc có cần để Việt Nam kêu gọi thì mới đem quân sang đâu. Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang. Bởi vì, thứ hai, ngoài cái đường giao thông thiết kế xong rồi, xe tăng của họ có thể vào Hà Nội dễ như không, đã có những hiệp ước ký với nhau rồi, xe Trung Quốc được vào Việt Nam mấy trăm cây số không phải kiểm soát. Tóm lại là nếu Trung Quốc muốn thì nó cứ vào Việt Nam, chả phải kêu gọi gì cả.
Điểm thứ ba nữa, giả sử Việt Nam có được một ông Putin, tức là một ông độc tài lên nắm được toàn bộ cái nội vụ của đất nước và ra khỏi cái bàn tay của Trung Quốc, chống được cái nhóm thân Trung Quốc, thì Trung Quốc sẽ có phản ứng ngay. Trung Quốc biết rằng cái quân bài Putin như thế sẽ phá vỡ nước cờ xâm lược của mình, nó sẽ đem hết toàn lực để giải quyết cái anh Putin đó. Một là nó giải quyết bằng tiền, nó thừa tiền để giải quyết xong một anh Putin của Việt Nam. Giả sử điều đó không được, giả sử anh Putin này có tấm lòng sắt đá vô cùng yêu nước thì nó sẽ diệt ngay bằng quân sự bằng vũ lực mà không ai cứu được. Tóm lại, dù Đảng Cộng sản Việt Nam có kiên quyết yêu nước cũng không ra khỏi được bàn tay Trung Quốc. Thế thì như tôi nói từ nãy đến giờ, gọi là cái thế cờ giống như anh Trần Quang Thành đã nói, là toàn bộ lãnh thổ VN đã an bài trong tay Trung Quốc, thì không có cách nào giải quyết cả. Nhưng không phải. Tôi nghĩ rằng vẫn có một cái ẩn số cuối cùng, ẩn số này có thể làm lộn ngược cái bài toán, cái kết quả ấy, là nhân dân. Chỉ có nhân dân mới cứu được nước thôi. Nhưng mà xin nói lại rằng cái chữ nhân dân ấy là nói một cách tổng quát chứ nhân dân là không thể tách rời cái lực lượng tiên phong của nhân dân, tức là những người dân chủ tiên phong hiện nay, tầng lớp này có giác ngộ lôi cuốn nổi số đông quần chúng hay không, có chống lại được cái sự o ép của nhà cầm quyền hay không để giác ngộ nhân dân hay không.
Thứ ba nữa là cái nhân dân, cái lực lượng quần chúng số đông đó cộng với số đông (tiền phong) của mình vẫn cần sự giúp đỡ hỗ trợ thêm của quốc tế. Kể cả ba yếu tố ấy cộng lại thì mới có hy vọng có thể thoát khỏi nước cờ rơi vào thế bí giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng cái ẩn số ấy biến động thế nào sẽ còn phụ thuộc những người trong cuộc.

 

2/ Những thông tin từ thực tiễn.

Sáng nay, 19-1-2016, giở trang Dân Quyền , một trang của trí thức và dân chủ trong nước mà tôi được mời làm một thành viên Ban Cố vấn, thấy bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14  có những đoạn như sau:  

“Nguyễn Phú Trọng đã cầu viện TQ, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân ngay trước thềm Đại hội Đảng XII”

“Thực chất là ngay khi phát hiện các tầu quân sự TQ trá hình tầu đánh cá đang áp sát cách bờ biển VN chỉ còn có 24 hải lý các cán bộ lãnh đạo Bộ Đội Biên Phòng và Cảnh Sát Biển đã đưa ra kiến nghị BCT cho phép VN đưa tầu hải cảnh và tầu quân sự ra xua đuổi tàu TQ. Tuy nhiên, theo một nguồn tin tuyệt mật cho biết, Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh không được thực hiện kế hoạch này nhằm mục đích nếu có biến động trong Đại Hội Đảng thì đây chính là một lực lượng của TQ áp sát bờ biển VN nhằm mục đích hỗ trợ và giúp ĐCSVN tổ chức thành công ĐHĐ 12 và sẵn sàng đối phó nếu có đảo chính””.

“Trong không khí hỗn loạn đó, các cửa ra vào hội trường đã nhanh chóng được khóa chốt bên trong; Bộ phận điều khiển loa đài được yêu cầu tắt toàn bộ micro, tất cả cán bộ phục vụ Hội Nghị được yêu cầu đi ra khỏi Hội trường. Khi đó khoảng hơn 20 UVTW đã không thể kiểm soát được và đứng lên bàn chỉ thẳng tay vào mặt Nguyễn Phú Trọng mà mắng rằng “Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân. Tội của mày ngàn năm không thể rửa sạch được, lịch sử dân tộc VN sẽ đời đời nguyền rủa mày”. Một trong số các đại biểu đã đứng lên bàn và chỉ tay vào Nguyễn Phú Trọng nói rằng “Tội bán nước của mày là tội trời không dung, đất không tha, phải chu di cửu tộc, tội phản bội tổ quốc là tội phải chịu án tử hình”.

3/ Tạm thời xử lý thông tin: 
  Lâu nay tin giật gân thất thiệt cũng nhiều, nhưng tôi tạm thời kết luận những thông tin như trên có thể tin cậy là đúng sự thực vì những lẽ như sau:
– Đây không phải một bải tin đơn độc mà là kết tinh từ rất nhiều bài, thành một vệt dài thông tin khá hệ thống.
– Những thông tin rất cụ thể đến từng động tác, từng con số, khó lòng một kẻ ngoài cuộc có thể bịa ra được.
– Sự việc diễn ra trong thực tế này phù hợp với tư duy mà tôi tự đoán trước do “tư duy lô-gich”, như sự ăn khớp giữa lý thuyết và thực tiễn, lý thuyết đã được thực tiễn chứng minh.
– Lý do cuối cùng khiến tôi nghiêng sang tin cậy xin nói chi tiết một chút vì liên quan đến câu chuyện của bản thân. Theo tường thuật của “người đưa tin” (phải ẩn danh kẻo nguy đến sinh mạng) thì ông TBT lãnh đạo cả đất nước bị đồng chí của mình chỉ mặt trước hội nghị: “Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân “.

Số là tôi đã bị hệ thống chính trị CS này khởi tố đúng cái tội phản bội Tổ quốc năm 2000 (cùng với nhà nghiên cứu độc lập Mai Thái Lĩnh) , đúng vào cái tội mà “những người CS nhưng mà tốt” đã dành cho ông Nguyễn Phú Trọng, đứng đầu hệ thống chính trị này. Lý thú quá đi chứ? Chúng tôi phản quốc hay người đứng đầu hệ thống chính trị này phản quốc?
Chúng tôi bị “Đảng ta” (cũng là một nickname nữa của ĐCSVN) khởi tố tội Phản quốc chỉ vì không chịu ký vào cái “Kết ước năm 2000” (một chương trình nhằm chống lại ĐCSVN ngay lúc bấy giờ), không ký với lời giải thích đại ý rằng “ ĐCSVN nói Đổi mới hay là chết là Đảng quá khiêm tốn, chứ với dân tình thế này Đảng còn sống được dài dài vì nhiều đặc điểm rất khôn vặt của cả Đảng lẫn nhân dân” (1).

Vậy giữa những người trình bày nhận thức dân chủ của mình chỉ vì muốn cứu nước như chúng tôi với ông TBT chỉ muốn nhờ “kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc” đến cứu Đảng của ông ấy, thì ai mới là người đáng phải khởi tố trước pháp luật công chính?
Những người CS không nỡ vì sự tồn tại của Đảng mình mà chống lại nhân dân nên đã chỉ thẳng vào mặt cấp trên tối cao cao của mình là đồ phản quốc, cần khởi tố, cần bắt giam ngay! Chúng tôi tự tin vào tấm lòng thương yêu đất nước của mình, tin ở tư duy khoa học mà mình nên tin rằng lời tường trình như trong bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14  nói trên là đúng sự thật, vì nó hữu lý, sự thật ấy chẳng chóng thì chày cũng phải diễn ra.

Là những người “bị” khoa học trau dồi về phương pháp nhận thức, tôi xin chỉ trình bày nhận thức, còn phải hành xử thế nào mới cứu được nước, tuy bản thân rất mong muốn, thiết tha mong muốn, nhưng xin dành tâm trí lắng nghe những những người yêu nước mà giỏi giang hơn mình về lãnh vực này, về phẩm chất đáng quý nhưng hiếm hoi này. Sự chỉ mặt kẻ lãnh đạo theo Tàu , nếu là sự thật, giữa một Hội nghị quan trọng cũng khiến trong tôi ló ra thêm chút hy vọng này.
                                                                                                19-1-2016
                                                                                                   H.S.P.

(1) Vụ án “Phản bội Tổ quốc” năm 2000 http://www.hasiphu.com/vuanIII.html  
https://vi.wordpress.com/tag/ha-si-phu

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Máy bay chiến đấu đâm đầu xuống đất, quân đội TQ liền có động thái bất ngờ

Máy bay chiến đấu đâm đầu xuống đất, quân đội TQ liền có động thái bất ngờ

Truyền thông Trung Quốc đang đánh giá cao việc quân đội nước này nhanh chóng công bố thông tin về vụ tai nạn của tiêm kích hải quân hôm 12/3.

Hiện trường một vụ tai nạn máy bay chiến đấu của Trung Quốc. Ảnh minh họa

Theo tờ PLA Daily, sáng 12/3, một tiêm kích thuộc lực lượng hàng không của hải quân Trung Quốc đã gặp nạn khi đang thực hiện nhiệm vụ bay huấn luyện tại Ledong, tỉnh Hainan.

PLA Daily – kênh ngôn luận chính thức của quân đội Trung Quốc, đã công bố thông tin về vụ việc trên tài khoản WeChat ngay buổi chiều hôm đó. Theo bản tin, hai phi công Trung Quốc đã thiệt mạng nhưng không có thiệt hại nào trên mặt đất. Nguyên nhân vụ việc đang được điều tra làm rõ.

Theo một phóng viên nắm rõ quy trình xử lý thông tin của quân đội Trung Quốc (PLA) thì vụ việc mới xảy ra buổi sáng nhưng buổi chiều đã được công bố. Điều đó cho thấy PLA “thật thà, ngay thẳng” và sẵn sàng giải quyết sự việc. Trước đây, PLA ít khi công khai các vụ tai nạn trừ khi chúng xảy ra ở khu vực đông dân cư.

Song, tờ PLA Daily nhấn mạnh rằng, đây không phải lần đầu tiên Hải quân Trung Quốc công khai thông tin về các vụ tai nạn huấn luyện. Trước đó, vào tháng 6/2016, Hải quân Trung Quốc đã chủ động công khai thông tin về cái chết của phi công Zhang Chao – “phi công đầu tiên đã hy sinh mạng sống vì sự cố trên tàu sân bay”.

“Không những thế, Hải quân Trung Quốc còn công khai thông tin về tình huống nguy hiểm mà các phi công tiêm kích hạm Cao Xianjian và Yuan Wei đã gặp phải khi ở trên không, trong đó phi công Cao Xianjian bị thương nặng” – PLA Daily viết – “Sau hơn 1 năm điều trị và phục hồi, phi công Cao Xianjian đã có thể quay trở lại lực lượng Không quân”.

Cũng theo tờ báo này, thông báo của PLA về vụ việc hôm 12/3 đã khiến cư dân mạng bày tỏ sự cảm thương và tôn trọng sâu sắc.

Trên tài khoản microblog của PLA Daily, một cư dân mạng đã bình luận rằng “Trong thời bình, mặc dù ít phải tác chiến thực tế hơn, nhưng những người lính của chúng ta vẫn không thể tránh khỏi đổ máu. Hai người hùng của chúng ta, các anh hãy yên nghỉ!”.

Một cư dân mạng khác viết “Hy sinh trong quá trình huấn luyện còn hơn là bị đánh bại trong chiến tranh. Tôi rất đau lòng vì sự ra đi của những người anh hùng này. Chúng ta nên rút ra kinh nghiệm từ vụ việc và tích cực ủng hộ chương trình huấn luyện tác chiến thực tế”.

Theo PLA Daily, trong những năm gần đây, với những bước tiến không ngừng trong chương trình huấn luyện chiến đấu thực tiễn, tỷ lệ tai nạn và các tình huống nguy hiểm mà binh lính/sĩ quan PLA gặp phải cũng tăng cao hơn.

“Có thể nói thế này, cường độ huấn luyện chiến đấu thực tiễn càng cao, càng tiến gần tới chiến đấu thực tế, thì rủi ro an toàn càng lớn.

Điều đó có nghĩa những tai nạn của máy bay chiến đấu trong quá trình huấn luyện là cái giá phải trả trong trường hợp này, nó xảy ra với tất cả các cường quốc quân sự” – PLA Daily viết.

Theo một bản khảo sát của tờ Washington Post năm 2017, trong 3 năm trước đó, số quân nhân Mỹ thiệt mạng khi không chiến đấu và chiến đấu lần lượt là 185 và 44. Nói cách khác, số lượng quân nhân thiệt mạng trong các vụ tai nạn gấp 4,2 lần số quân nhân thiệt mạng trong chiến đấu.

PLA tiếp tục viện dẫn số liệu thống kê từ truyền thông Mỹ cho biết, trong 7 năm qua, hơn 1.000 nhân viên hàng không trên mặt đất trong khắp các quân chủng của Mỹ đã bị thương do nhiều tai nạn liên quan đến an toàn, chỉ 82 người bị thương trên chiến trường.

Con số này đã cho thấy một thực tế: Trong bối cảnh huấn luyện chiến đấu thực tiễn ngày càng được chú trọng, thì tỷ lệ thương vong sẽ cao hơn nhiều so với thương vong do chiến đấu.

Một chuyên gia giấu tên của Trung Quốc nói với tờ PLA Daily rằng, quy mô và cường độ huấn luyện chắc chắn sẽ làm gia tăng tỷ lệ tai nạn. Điều này xảy ra với tất cả các lực lượng vũ trang, ngay cả với đội quân mạnh nhất trên thế giới là Mỹ.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fm5nTkygCewO.js%3Fversion%3D44%23cb%3Df36ccbe88bf8f08%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff2af2a750e8c098%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fdoc-bao-viet%2F26897-may-bay-chien-dau-dam-dau-xuong-dat-quan-doi-tq-lien-co-dong-thai-bat-ngo.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

CSVN”

CSVN”

Thạch Đạt Lang

15-3-2019

Ông Trọng tay bắt mặt mừng khi gặp ông Trump ở Hà Nội. Ảnh: AFP

Theo báo VietNamNet ngày 15.03.2019, bà Lê Thị Thu Hằng, phát ngôn viên bộ ngoại giao CHXHCNVN cho biết, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước sẽ viếng thăm Mỹ trong năm nay theo lời mời của tổng thống Mỹ. Ông Trump, trong dịp qua Hà Nội họp thượng đỉnh với Kim Jong-un, Chủ tịch nhà nước Bắc Hàn cuối tháng hai vừa qua, có mời ông Trong thăm Mỹ. Thời gian thăm viếng kéo dài bao lâu, vào thời điểm nào sẽ được bộ ngoại giao hai nước sắp xếp và thông báo vào lúc thích hợp.

Tin tức vừa được loan truyền, ngay lập tức một số nhà bình luận, phân tích quốc tế đã nhận định rằng tình hữu nghị giữa hai nước Mỹ-Việt Nam đã trở nên đoàn kết, gắn bó hơn bao giờ, từ sau khi chiến tranh Mỹ-Việt chấm dứt hơn 43 năm qua. Thời kỳ hận thù, kình chống, ghét bỏ nhau đã chấm dứt, mở ra một tương lai tươi sáng, tốt đẹp, thịnh vương cho hai đất nước, góp phần vào hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới…

Không kể đến những tweet ông Trump viết trên mạng xã hội, khen ngợi sự đón rước chân thành, nồng nhiệt, ấm áp tình người của dân Việt Nam dành cho ông trong buổi tiếp đón tại phi trường Nội Bài, nhà khách quốc tế, thái độ tươi cười, hớn hở, cầm lá cờ đỏ sao vàng của nước CHXHCNVN trên tay một bé gái VN, phất phất, sau đó cầm cờ Mỹ nhét vào tay thủ tướng VN Nguyễn Xuân Phúc, chứng tỏ rằng ông Donald Trump là người rất thông minh, hiểu biết, có tầm nhìn chiến lược mà nhiều vị tổng thống tiền nhiệm của ông không thể có được.

Kể từ thời tổng thống Dwight D. Eisenhower đến Barack H. Obama, trải qua 11 đời tổng thống Mỹ, không ai nhận ra được tầm quan trọng, sức mạnh tiềm tàng, bất bại và vô tận của chế độ CHXHCNVN. Chỉ khi Donald Trump đặt chân vào tòa Bạch Ốc, sức mạnh vô biên quý giá, trí tuệ của nhân loại này mới được phát hiện!

Chỉ hơn hai năm trong tòa Bạch Ốc, dù bận bịu tối tăm mặt mũi, ngoài thời gian đi đánh golf hoặc viết tweet kèn cựa, chửi bới, ăn miếng trả miếng bất cứ ai chỉ trích, phê bình mình. (Đêm năm canh Trump chỉ ngủ canh đấu, bốn canh sau Trump rầu Trump ngủ quên…). Tổng thống thứ 45 của nước Mỹ nhận ra rằng, chế độ CSVN là nước duy nhất trên thế giới có thể ngăn chận được sự bành trướng của con rồng đỏ lộn đầu Tầu Cộng.

Dù không hiểu biết nhiều về lịch sử thế giới hay vị trí địa chính trị của Việt Nam, ông Trump cũng nhớ mang máng rằng CSVN đã đánh bại 3 “đế quốc” sừng sỏ nhất trên thế giới là Pháp, Mỹ và “đế quốc lạ”.

Tuy nhiên, ông Trump thấy rằng, thời kỳ xung đột, hận thù giữa Mỹ và Việt Nam đã trôi qua, giờ đây hai nước cùng có kẻ thù chung là thằng đế quốc “lạ” đang ngày càng lộ rõ tham vọng bành trướng đất đai, lãnh thổ bằng cách phát triển kinh tế, xây dựng lực lượng vũ trang, quân sự…

Sau hơn một năm dùng chiến tranh thương mại để kềm chế con rồng đỏ lộn đầu hung hăng, gian ác, tàn độc, chẳng những đã không mang lại kết quả mong muốn mà còn bị thương tật, te tua, tơi tả, xất bất xang bang vì thâm thủng mậu dịch phá kỷ lục là 419,162 tỉ USD, Trump thấy rằng cách hay nhất để chặn đứng bước tiến của con rồng đỏ là sử dụng chế độ CSVN làm lá chắn, chận đường di của nó.

Theo lời kể lại không rõ nguồn, chưa được kiểm chứng, rò rỉ từ nội bộ đảng CSVN, trong dịp gặp mặt Chủ tịch nước, kiêm Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng trong tháng 2 vừa qua, Ông Trump có nói riêng với ông Trọng một số vấn đề, trong đó có cả lời mời ông Trọng sang thăm nước Mỹ, đại khái như sau:

“Thưa ngài TBT và chủ tịch nước! Tôi biết ngài là một ‘hào kiệt’ giống như tôi, ngàn năm mới có một. Ngài ở trời Đông, tôi trời Tây, chúng ta gặp nhau ở đây là duyên hạnh ngộ, cùng nhau canh giữ hòa bình thế giới.

Biết ngài đang bận rộn tối tăm mặt mũi, ngày quên ăn, đêm quên ngủ, ngoài việc lo lắng chọn củi khô, củi tươi, châm củi, rút củi, đốt lò, quạt lò, cùng lúc trấn áp, đánh đập, bắt giam bọn phản động thuộc thế lực thù địch, đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền… ngài còn phải ngay ngáy, thấp thỏm dòm chừng thằng bạn ‘lạ’ phương Bắc lúc nào cũng sẵn sàng chơi đểu ngài, nên tôi mạn phép mời ngài qua thăm viếng nước tôi.

Hai chúng ta sẽ thảo luận, tìm biện pháp thích hợp, tương tác, giúp đỡ lẫn nhau. Tôi cũng biết trong nội bộ đảng của ngài đang phân hóa, chia thành 2 khuynh hướng – thân Tầu và thân Mỹ – tuy nhiên tôi chắc chắn cả 2 huynh hướng này đều thân tiền, tức là thân đô la.

Tôi rất khâm phục ngài đã lãnh đạo đất nước – từ tình trạng nghèo đói, kiệt quệ sau chiến tranh năm 1975, lại bị chúng tôi cấm vận nhiều năm – trở thành một con rồng ở châu Á được bạn bè năm châu kính nể, quý mến, sánh vai cùng các cường quốc khác. Nhìn tổng thể đất nước ngài, chưa bao giờ Việt Nam có được như ngày hôm nay.

Tôi biết ngài vẫn đang còn gặp nhiều khó khăn, trở ngại trong việc trấn áp, bịt miệng bọn truyền thông thổ tả chuyên tung tin giả, bọn phản động chống đối những chính sách, đường lối, chủ trương của đảng CS mà ngài lãnh đạo. Ngài thấy đó, trong suốt thời gian ở đây, tôi không nói gì đến nhân quyền, tự do, dân chủ… chắc ngài đã hiểu, tại sao?

Đất nước chúng tôi cũng gặp những vấn đề tương tự như Việt Nam nhưng ở một mức độ khác. May mắn là tôi có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của đồng bào ngài, tới 64% người Việt sống trên nước Mỹ, cao nhất trong các cộng đồng châu Á ở Mỹ luôn ủng hộ, sát cánh cùng tôi trong các chủ trương, chính sách, sắc luật mà tôi đưa ra.

Ngài cứ yên chí, dù cộng đồng VN ở Mỹ, khối người tị nạn sống chết với lá cờ vàng có chống đối ngài và ĐCSVN quyết liệt tới đâu đi nữa thì họ vẫn ủng hộ tôi như một con chiên ngoan đạo, luôn kính cẩn nghe lời các cha, linh mục trong nhà thờ. Do đó, ngài hãy yên tâm, họ sẽ không thể có hành động nào có thể gây ảnh hưởng hoặc khó khăn gì đến chuyến viếng thăm nước Mỹ của ngài.

Hai chúng ta sẽ gặp gỡ nhau trong thời gian thích hợp gần nhất để cùng tìm cách hỗ tương, yểm trợ nhau giải quyết các vấn đề trong nước cùng đối phó với con rồng đỏ lộn đầu, vừa là bạn vừa là thù, mà ngài thường gọi là ‘kẻ lạ’.

Tôi biết việc này là khó lắm đó, nhưng chúng ta là hào kiệt, dám nói dám làm, chung sức với nhau, hai hào kiệt sẽ giải quyết được mọi vấn đề khó khăn. Tôi sẽ giúp ngài những dụng cụ, phương tiện kỹ thuật tối tân dùng cho bộ công an trong việc nghe lén, theo giõi, trấn áp, thủ tiêu không để lại dấu vết… để ngài có thể thanh toán phe đối lập hay có khuynh hướng tự chuyển biến trong đảng được dễ dàng trơn tru hơn.

Ngược lại, đề nghị ngài giúp chúng tôi tổ chức mạng lưới dư luân viên và lực lượng 47. Đồng thời đất nước ngài sẽ là trung tâm giải quyết các xung đột trong chiến tranh thương mại của Mỹ và thằng bạn ‘lạ’ của ngài. Cái kẹt là gia đình tôi có quá nhiều cơ sở làm ăn ở nước ‘lạ’ nên không thể gây chiến quân sự với họ được.

Hơn nữa, chiến tranh thương mại thật ra chỉ là một trò mèo gây áp lực của tôi với Tập Cận Bình, để hắn chấp thuận cho gia đình tôi sản xuất thêm một số mặt hàng, kinh doanh khách sạn, spa, sòng bài…

Ngày nào tôi còn tại chức ở vị thế lãnh đạo tối cao của nước Mỹ thì ngài cứ việc ăn ngon, ngủ yên, không có việc gì phải lo lắng. Tôi sẽ hoàn toàn giữ im lặng khi ngài thẳng tay đối phó, trấn áp bọn phản động, thế lực thù địch tay sai của nước ngoài, bọn đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền, bọn tự diễn biến, tự chuyển hóa trong đảng CSVN, bọn tham nhũng, sâu mọt của dân không cùng phe phái với ngài.

Với tôi, dân chủ, nhân quyền là những thứ xa xỉ, phù phiếm, truyền thông cánh tả, tự do báo chí là kẻ thù của người dân cần phải tiêu diệt không nhân nhượng.

Xin ngài hãy dành chút thời gian quý báu sang thăm đất nước chúng tôi. Tôi vô cùng vinh dự được đón tiếp ngài tại tòa Bạch Ốc trong thời gian gần nhất”.

Không biết lời kể này đúng với sự thật hay chính xác bao nhiêu phần trăm, nhưng căn cứ vào những hành động, lời nói của ông Trump trong hơn 2 năm trong tòa Bạch Ốc, độ khả tín của lời kể khoảng 80-90%.

Donald Trump “vừa động viên, vừa phân hóa” ĐCSVN một cách tài tình, khôn ngoan, khéo léo, chứng tỏ được một khả năng chính trị bẩm sinh không qua môt trường lớp, đào tạo nào vẫn thành công trong việc xóa bỏ CNXH trên thế giới!

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Nguyễn Phú Trọng trà đàm với Tập Cận Bình:

Nguyên Đại

16-3-2019

Nguyễn Phú Trọng trà đàm với Tập Cận Bình: Trà Việt Nam không ngon bằng trà Trung Quốc. Ảnh trên mạng

Nếu muốn nối hai vật thể, hai thanh sắt hay gỗ ngay cả hai mảnh xương, phải làm gì: Cắm và Siết Ốc. Trung Cộng (TC) đã thực hiện chiến lược này đối với nhiều nước, đặc biệt là với Việt Nam.

1974

Sau chuyến đi Trung Quốc của TT Mỹ Nixon năm 1972, quan hệ chiến lược Mỹ-Trung chống Liên Xô được chính thức ký kết ở Thượng Hải. VNCH bị bỏ rơi, buộc phải ký hiệp định Paris năm 1973. Mỹ án binh bất động và TC chiếm quần đảo Hoàng Sa vào năm 1974, nằm cách bờ biển Việt Nam khoảng 300 cây số, với sự thỏa thuận của VC trước đó nhiều năm (Công Hàm Phạm Văn Đồng gởi Chu Ân Lai năm 1958).

Các cầu không và hải vận được thiết lập để chuyển khí tài và nhân lực đến Hoàng Sa biến nơi này trở thành một căn cứ quân sự có tính chiến lược trên biển Đông. Bốn mươi lăm (45) năm đã trôi qua, Hoàng Sa trở thành Tam Sa của TC. “Con ốc” Hoàng Sa đã được cắm và siết chắc, cố định như thể được hàn cứng xuống lòng biển để trở thành một trạm gác đối với VN, một pháo đài của TC trên biển Đông.

1984

Tranh thủ viện trợ toàn diện của cả Liên Xô và TC, xé bỏ hiệp định Paris, VC chiếm Miền Nam VN năm 1975, biến toàn cõi VN thành một trại cải tạo khổng lồ bọc trong một cả nước – hợp tác xã chìm trong thất bại và nghèo đói. Thỏa thuận với Liên Xô, VC đưa bộ đội sang Cambodia đánh bại quân Pol-Pot do TC hỗ trợ; và TC xua quân thọc vào toàn tuyến biên giới phía Bắc VN để “dạy cho VN một bài học”.

Các thế hệ thanh niên VN, sau 21 năm chiến tranh Nam-Bắc, tiếp tục đổ xương máu xuống cả hai mặt trận phía Tây và Bắc, năm 1979. Vướng vào hai cuộc chiến cục bộ ở hai tuyến biên giới, cộng với việc ôm cứng mô hình kinh tế XHCN “truyền thống Mác-Lê”, VC đã làm kiệt quệ nền kinh tế VN; trong khi các cải tổ kinh tế của Đặng Tiểu Bình đã khởi sắc đại lục Trung Cộng.

TC chiếm giữ một số vị trí chiến lược ở biên giới trong cuộc chiến tranh kéo dài hơn mười năm sau đó. Ải Nam quan một vị trí có ý nghĩa lịch sử bị TC chiếm, nhưng được nhắc nhiều nhất là các va chạm đẫm máu ở mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang, năm 1984. “Con ốc” phía Bắc được TC cắm vào nền đất cứng biên giới trên lãnh địa VN.

1994

Chuẩn bị xây dựng thêm một pháo đài nữa trên biển Đông, năm 1988 TC tiến chiếm các bãi đá Colin, Len-Đao và Gạc-Ma, thuộc quần đảo Trường Sa; trong khi Liên Xô đã có những xáo trộn, nứt gãy sâu sắc sau một thời gian chạy đua vũ trang với Mỹ, đuổi theo các mô hình kinh tế XHCN sai lầm, và bị liên minh Mỹ-Trung bao vây. VC rơi vào tình trạng kiệt quệ, thiếu chỗ dựa, tìm cách hướng về TC để duy trì chế độ. Lê Đức Anh đã ra lệnh buông súng và 64 binh sĩ VN trên đảo Gạc Ma đã bị hải quân TC tàn sát ngày 14/3/1988.

Năm 1989, VC rút quân khỏi Campuchia. Linh-Mười-Đồng đã ký hiệp ước Thành Đô với Giang Trạch Dân và Lý Bằng ở TC vào tháng 9-1990, dưới sự chỉ đạo của Đặng Tiểu Bình, cùng với các trung gian Lê Đức Anh và Trương Đức Duy, viên Đại Sứ TC tại VN vào thời điểm đó.

Căng thẳng quân sự biên giới giữa VC và TC coi như tạm ngưng, và ngưng hẳn theo sau những nhượng bộ về đất đai dọc tuyến biên giới, với các cột mốc được cài sâu vào trong phần đất của Việt Nam, kèm theo một số nhượng bộ khác của VN trên vịnh Bắc Bộ. Các chướng ngại địa lý và chiến lược được dọn dẹp, mở đường để quan hệ giữa hai đảng CS Trung-Việt rẽ sang một bước ngoặc mới, đưa đến việc Đỗ Mười và Võ Văn Kiệt ký hiệp định mậu dịch Trung-Việt vào tháng 11/1991 tại nhà khách Điếu Ngư Đài, Bắc Kinh.

Hỗ trợ cho chính phủ Hun-Sen của Campuchia, TC áp sát sườn Tây của VN, đóng thêm một “con ốc” nữa trên quần đảo Trường Sa, phía Đông VN, và thiết lập các đường dẫn cho các bước tiến “mềm mại” từ phía Bắc. Bên cạnh đó, TC đẩy hộp kẹo nhãn hiệu “Liên Quan Thông Đồng” và chai nước tương (xì-dầu) [Sơn thủy tương liên. Lý Tưởng tương thông. Văn hóa tương đồng. Vận mệnh tương quan] về phía VC trên bàn đàm phán để cùng “phát triển kinh tế trong hòa bình hữu nghị” và duy trì sự sống-còn và quyền lãnh đạo tuyệt đối của ĐCS.

2004

Sau Hội nghị Thành Đô, lãnh đạo của hai ĐCS thường xuyên thăm viếng qua lại, diễn biến hòa bình từng bước xác lập. Sang Việt Nam: TT Lý Bằng (1992), TBT Giang Trạch Dân (1994), CTQH Kiều Thạch (1996), TT Chu Dung Cơ (1999), và Giang Trạch Dân (lần thứ hai) năm 2002. Quan trọng nhất phải kể đến chuyến viếng thăm của Hồ Cẩm Đào vào cuối năm 2005 với tư cách là TBT Đảng CSTQ, Chủ Tịch nước CHND Trung Hoa, và Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương. Chỉ trong chuyến đi này, TC và VC đã ký kết với nhau 14 hiệp ước và các thỏa thuận kinh tế với tổng số vốn lên đến 1.2 tỷ USD.

Năm 1999, Giang Trạch Dân đã “hát” tặng Lê Khả Phiêu bài “16 chữ vàng”: “Ổn định lâu dài. Hướng tới tương lai. Hữu nghị láng giềng. Hợp tác toàn diện”. Một năm sau, Nông Đức Mạnh với chức Tổng Bí Thư và “song ca” với Giang Trạch Dân ca khúc 16 chữ vàng và bốn tốt [láng giềng tốt, đồng chí tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt] trong chuyến viếng thăm TC vào tháng 11/2000.

Quan hệ giữa VC và TC được nâng tầm từ các thỏa thuận mậu dịch, biên giới, sau đó lên thành “quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện” theo sau chuyến đi của Nông Đức Mạnh đến Trung Quốc vào năm 2008. Trước đó, vào ngày 10/4/2007, tại Bắc Kinh, Nguyễn Phú Trọng, khi đó là Chủ Tịch Quốc Hội VN, đã tuyên bố “quan hệ Trung-Việt chưa bao giờ tốt đẹp như lúc này”. Kim ngạch thương mại giữa hai nước từ 30 triệu USD năm 1991 tăng lên thành 22.5 tỷ USD vào năm 2009, gấp 700 lần sau 18 năm.

VN xuất khẩu sang TQ chủ yếu là nông sản và nguyên liệu thô: than đá, dầu thô, quặng Bauxite … và nhập khẩu các máy móc, thiết bị, hóa chất, sản phẩm kỹ nghệ. Vấn đề là sự mất cân bằng mậu dịch: trong khi hàng hóa VN không đủ sức cạnh tranh ở thị trường TQ, thì hàng hóa TQ lại thống trị hoặc phá hoại nền kinh tế lệ thuộc và èo uột của VN. TC đã cung cấp vốn cho VC qua các hình thức viện trợ không hoàn lại và tín dụng ưu đãi, ngược lại các dự án về cơ sở hạ tầng, ngay cả liên quan đến an ninh, ở tất cả các thành phố quan trọng của VN đều do TC thực hiện.

TC cấp nhiều học bổng cho sinh viên VN. Các đoàn văn công của hai quốc gia thường xuyên đi lại. Phim ảnh TQ tràn ngập thị trường và các đài tivi nhà nước của VN. Sách giáo khoa lịch sử VN, không viết gì đằng sau chữ “giặc” (giặc gì không cần biết). Truyền thông VN khi diễn dịch các va chạm giữa tàu thuyền trên biển giữa VC và TC, họ viết: tàu Việt Nam bị “tàu lạ” tấn công.

Năm 2013, Nguyễn Văn Thơ Đại Sứ VN tại TQ, phát biểu: “quan hệ Trung-Việt về tổng thể đã đạt nhiều phát triển mới cả chiều rộng lẫn chiều sâu”, nghĩa là “các con ốc” trên khắp các lãnh vực địa lý, kinh tế, chính trị, văn hóa đã được cắm nhiều và sâu vào VN. Sự lệ thuộc của VC vào TC dường như bất khả vãn hồi.

2014

Đã xảy ra một vụ “chạm điện” trên sân khấu “ca-nhọt” của hai phía; tháng 5-2014, TC đưa giàn khoan 981 vào gần quần đảo Hoàng Sa, trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN. Vụ tranh cãi này đưa đến một số va chạm của tàu thuyền giữa hai “láng giềng tốt”. Các cuộc biểu tình nổ ra phản đối TC, ở cả trong và ngoài VN, đáng kể là các cuộc biểu tình của công nhân các khu vực công nghiệp Đồng Nai, Bình Dương, và Sài-gòn, đồng thời ở Vũng Án/ Hà Tĩnh.

Một vài cơ sở thương mại của người nói tiếng TQ bị đốt phá. Thêm vào là các cuộc biểu tình khác ở khu vực có đông người tỵ nạn VN sinh sống: Cali, Berlin, Frankfurt. Ngày 23/5/14 đã có một phụ nữ châm lửa tự thiêu trước Dinh Độc Lập. Ngày 20/6/14 có thêm một cuộc tự thiêu nữa của một cựu sĩ quan pháo binh VNCH ở Floria, Hoa Kỳ.

Trong khi nội bộ ĐCS Trung Cộng khá đồng nhất về các vấn đề với VN, thì nội bộ ĐCS VN đã có một số đồng chí đặt câu hỏi về “đồng chí tốt” TC. Ngày 22/5/14, trong chuyến viếng thăm Philippines, Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố “không đánh đổi chủ quyền lấy hữu nghị viển vông”, và “những gì mà Trung Quốc đang làm khác rất xa những gì mà Trung Quốc nói” [câu này lập lại một ý rất quen].

TC coi giàn khoan 981 như một cái “cặp nhiệt”, và phép thử này cho thấy có một số “đối-TÁT” chưa “tốt” do bị “nhiễm khuẩn” thân Mỹ và Tây Phương. Thắng VN trong một cuộc chiến trên biển là một điều không mấy khó khăn, nhưng nó phá hoại tất cả mọi cố gắng “mềm mại” đã thực hiện đối với VN trong hơn hai thập niên, kể từ mật ước Thành Đô. Hơn nữa, điều này có thể đẩy các nước trong khu vực tranh chấp ở biển Đông xích lại và gắn kết hơn trong một liên minh dưới sự bảo trợ của Mỹ.

Ngày 15/7/14, giàn khoan 981 rút đi vì “đã thực hiện xong các hoạt động thăm dò trong khu vực” theo Hồng Lỗi, phát ngôn của Bộ Ngoại Giao TC, một ngày sau đó. Phát biểu hông-lỗi này “đúng” và chính xác trong từng dấu chấm, nhấn, và nháy. Tháng 7 nhằm đầu mùa mưa bão trong khu vực biển Trung phần VN, rõ ràng là cái mà TC thăm dò không phải là dầu. Tháng 8/14, Nguyễn Phú Trọng cử đặc phái viên Lê Hồng Anh sang TQ theo lời mời của chính phủ TC để hạ nhiệt tình hình.

Cần phải có một sự thanh lọc toàn diện các “đồng chí tốt” ở VN để chuẩn bị nhân sự cho bước kế tiếp. Tháng 11/2015, Tập Cận Bình đến Việt Nam, tiếp xúc với Sang, Trọng, Hùng, Dũng. Sang đã mệt mỏi dã tâm, Hùng bất tài, Dũng không dùng được. Tập chọn Trọng.

Chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập đã được khởi trồng từ năm 2012, sau đại hội 18 của ĐCS Trung Quốc, nở rộ vào đúng thời điểm này. Thượng Tướng TC Quách Bá Hùng bị khai trừ khỏi ĐCS TQ tháng 7/2015. Trước đó một tháng là Bộ Trưởng Công An Chu Vĩnh Khang, một năm trước đó là Từ Tài Hậu, phó CT quân ủy trung ương ĐCS TQ. Sẽ không có điều gì thích hợp hơn là giúp Trọng giành quyền lực, thanh lọc hàng ngũ chống TQ trong nội bộ ĐCS VN với chiêu bài “chống tham nhũng”. “Con ốc” Nguyễn Phú Trọng được cắm vào chóp bu của ĐCS VN, và chiếc cờ-lê ma-dze in “chống tham nhũng” bắt đầu xiết thuận theo chiều kim đồng hồ theo sự điều khiển của siêu kỷ sư chế tạo robot, Tập Cận Bình.

Tham nhũng là mặt trái của đồng bạc, mặt kia là quyền lực tập trung, là độc tài cai trị. Vì vậy, từ tổ trưởng tổ dân phố đến chủ tịch nước, chỉ cần chỉ tay tới thì ma quỷ tham nhũng hiện nguyên hình. Việc bắt giam, quy án, xét xử đúng quy trình “tứng từng tưng” bất cứ “đồng chí” nào cũng đều không sai, và chắc chắn được sự ủng hộ của dân chúng. Cái bắt tay của ông Tập đối với ông Trọng đã nói rất rõ những điều tương tự như vậy, rằng: ta sẽ giúp ông lấy lại uy tín của đảng, sẽ giúp ông trở nên một minh quân, hay là một “ông Phật” cũng được (nếu ông muốn gọi như vậy), cùng với một đội ngũ cán bộ trung kiên, và trung thành với ông [và dĩ nhiên cũng sẽ trung thành với ta, với những mục tiêu mà ta và ĐCS TC nhắm đến].

Hai tháng sau khi Tập viếng thăm VN, tháng 1-2016, đại hội ĐCS VN lần thứ 12 được tổ chức: Hùng, Dũng, Sang đều được ĐH “cho phép rút tên” cùng với Rứa, Nghị và Hải. Tống Đào, đặc phái viên của Tập, có mặt tại VN trong suốt thời gian xảy ra ĐH. Các “tàu đánh cá” và hải cảnh của TC “tự nhiên” xuất hiện nhiều hơn trên vịnh Bắc Bộ. Các đơn vị bộ đội đặc biệt “không biết thuộc bộ chỉ huy nào” được triệu về thủ đô để bảo vệ ĐH. Dường như trong lịch sử ĐCS VN, chưa có một ĐH nào được bảo vệ chặt chẽ đến mức như vậy.

Trọng tái đắc cử chức Tổng Bí Thư và nói nhỏ nhẹ đến “dễ thương”: “… được ban chấp hành TƯ…bầu tôi làm Tổng bí thư, gần như 100% tuyệt đối, đấy là tôi bất ngờ… tuổi tôi là cao nhất, sức khỏe, trình độ cũng có hạn và tôi cũng đã xin nghỉ rồi nhưng trách nhiệm của đảng giao thì chúng tôi với tư cách là đảng viên phải chấp hành”. Thực ra, người đắc cử chức TBT qua đại hội này không phải là ông Trọng, mà là ông Tập Cận Bình. Ông Tập đã nắm được ĐCSVN, điều này chỉ có Mao Trạch Đông làm được với Hồ Chí Minh, khi chưa bị Lê Duẩn đề nghị “bác” ngồi chơi và “nghiên cứu lại các tập thơ” đã sao chép.

Các phe phái trong ĐCS VN đã có những tranh chấp dữ dội kể từ sau ĐH 12. Đại tướng Đỗ Bá Tỵ được cử sang giữ chức phó chủ tịch quốc hội, giúp việc gì đó cho bà Ngân CTQH. Việc này tương tự như lúc ĐT Võ Nguyên Giáp được thăng thẳng sang chức Chủ tịch Ủy ban Sinh đẻ Có kế hoạch, dưới triều Lê Duẩn. Đại tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Bộ Quốc phòng, “không biết đi lạc ở đâu” không thấy về làm việc. Tư lệnh quân khu 2, tướng Lê Xuân Duy, “đột ngột qua đời”. Mười một ngày sau khi tướng Duy chết, bí thư và chủ tịch tỉnh Yên Bái nơi Duy làm việc bị giết. Vụ ám sát đôi này được tròng vào đầu Đỗ Cường Minh, được cho là tự tử sau khi gây án bằng cách “tự bắn vào gáy”.

Các tay anh chị trong ngành ngân hàng: Hà Văn Thắm, Trầm Bê, Trần Bắc Hà lần lượt sa lưới. Tay dính dầu Trịnh Xuân Thanh, BT tpHCM Đinh La Thăng, và bé hơn một chút, Vũ “Nhôm” cũng không thoát. Gần đây nhất, CTN Trần Đại Quang bị nhiễm bệnh lạ và qua đời, sau cái chết giống đến lạ lùng của Nguyễn Bá Thanh mấy năm trước đó. Buổi chiều, ở Trung Nam Hải, ngồi nhâm nhi ly rượu Mao-Đài thượng hạng, có đứa bé bên cạnh đang chơi game chiến tranh robot, ông Tập cười một mình.

2024

Tháng 3-2019, VN tổ chức hội nghị Trump-Kim, người ta không thấy ở đó có bất kỳ một sự tương đồng nào giữa Mỹ và Hàn Cộng về vấn đề giải giới vũ khí hạt nhân, nhưng có thể thấy rõ một liên minh chặt chẽ giữa Trung Cộng-Việt Cộng-Hàn Cộng. Đối với Tập, Trump là một ông già bị bệnh khó ngủ, cứ khoảng sáng sớm là nhảy “tuýt” lung tung trên mạng xã hội. Trump cần một người trẻ hơn để đi dạo chơi, và cậu Un đã được Tập đề nghị để cùng thư giãn với ông Trump một chút. Sau đó, hai người Trump-Kim đã dắt tay nhau đi vòng vo ở Singapore và Hà nội, rồi… về.

Nếu Trump ngồi tiếp được ở Nhà Trắng thêm được một nhiệm kỳ nữa, ông cũng tiếp tục là một “ông già dễ mến” đối với Tập trong vấn đề VN. Việc duy trì chính sách “Một nước Mỹ vĩ đại là trên hết” là một sự hỗ trợ cho các chiến lược quốc tế đối với TC, bao gồm các chiến lược đối với VN.

Nếu Trump buộc phải rút lui, vị tân tổng thống Mỹ sẽ phải giải quyết các vấn đề mà Trump để lại, bao gồm các vấn đề pháp lý trong nội bộ nước Mỹ. Đây chính là thời điểm cho một BOT Việt Nam thiết lập trên con đường tơ lụa của TC.

Nguyễn Phú Trọng bước vào tuổi 80, có muốn gì nữa trời cũng không cho, nhưng nợ của Tập thì phải trả. Ngày 23/10/18, khi nhận chức CTN sau cái chết của Trần Đại Quang, ông Trọng lẩy Kiều rằng:

Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn

Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay

Những ngày tháng sắp tới có lẽ, ông phải nghe, từ ông Tập và nhiều phía khác, đối lại rằng:

Nghĩ mình phận mỏng tính chuồn (hả)

Nợ nần phải trả, không tròn biết tay (ta).

Bình Luận từ Facebook
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Vụ xả súng New Zealand: Nghi phạm Brenton Tarrant ra tòa

Vụ xả súng New Zealand: Nghi phạm Brenton Tarrant ra tòa

Brenton Tarrant, charged for murder in relation to the mosque attacks, makes his first appearance in the Christchurch District CourtBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionBrenton Tarrant, 28, ra tòa hôm thứ Bảy

Nghi phạm chính trong vụ xả súng nhà thờ Hồi giáo khiến 49 người chết ở New Zealand hôm thứ Sáu đã xuất hiện tại tòa với một tội danh giết người.

Công dân Úc Brenton Tarrant, 28 tuổi, xuất hiện trong chiếc áo tù trắng và bị còng tay. Dự đoán sẽ có thêm nhiều cáo buộc chống lại anh ta.

Thủ tướng New Zealand Jacinda Ardern nói: “Luật súng của chúng tôi sẽ thay đổi” sau khi biết nghi phạm Tarrant có 5 khẩu súng và giấy phép sử dụng súng.

Hai người khác cũng đang bị giam giữ. Không một ai trong số những người bị giam giữ từng có tiền án tiền sự.

New Zealand: Xả súng đền đạo Hồi giết chết 49 người

Tajikistan: Đền Hồi giáo dựng lại tượng Lenin

Shamima Begum: Cuộc sống của cặp đôi IS ở Syria

Co cụm ở Syria, IS đã bị đánh bại?

Tarrant đã bị tạm giam và sẽ ra tòa một lần nữa vào ngày 5 tháng Tư.

Phát biểu tại một cuộc họp báo vào thứ Bảy, bà Ardern nói rằng những khẩu súng mà kẻ tấn công sử dụng dường như đã được sửa đổi, và chiếc xe của nghi phạm chứa đầy vũ khí, cho thấy “ý định tiếp tục tấn công của hắn”.

Thủ tướng cũng nói về tầm quan trọng của việc đoàn tụ người thân với các nạn nhân “càng nhanh càng tốt” và rằng các thi thể vẫn đang được đưa ra khỏi nhà thờ Hồi giáo Al Noor – nơi xảy ra vụ tấn công đầu tiên.

Bà nói thêm rằng sẽ có hỗ trợ tài chính cho những gia đình, người thân phụ thuộc tài chính vào người đã mất.

Nạn nhân đầu tiên của cuộc tấn công hôm thứ Sáu được biết tên là Daoud Nabi, 71 tuổi, nhập cư vào New Zealand từ Afghanistan vào những năm 1980.

Omar Nabi holds a phone with a picture of his father Daoud, who died in the Christchurch mosque shootings (16 March)Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionOmar Nabi cầm chiếc điện thoại có ảnh của cha mình, ông Daoud Nabi, bên ngoài tòa án

Danh tính của các nạn nhân khác vẫn chưa được công bố.

Tổng cộng có 48 người bị thương trong vụ xả súng. Trong số những người bị thương có hai cậu bé – hai tuổi và 13 tuổi. Mười một người đang ở trong tình trạng nguy kịch đang được điều trị tại Bệnh viện Christchurch, trưởng khoa phẫu thuật Greg Robertson nói.

Bangladesh, Ấn Độ và Indonesia đều nói rằng một số công dân của họ đã thiệt mạng trong vụ nổ súng.

Vào thứ Bảy, Thị trưởng thành phố Christchurch Lianne Dalziel đã bày tỏ “sự bức xúc” trước “hành động khủng bố” này và tỏ lòng thương tiếc với các nạn nhân.

“Chúng tôi chào đón những con người mới đến với thành phố chúng tôi. Họ là bạn của chúng tôi, họ là hàng xóm của chúng tôi,” bà nói với các phóng viên. “Chúng tôi cùng nhau hỗ trợ họ.”

An ninh vẫn được thắt chặt trên khắp thành phố Christchurch. Tất cả các nhà thờ Hồi giáo ở New Zealand đã bị đóng cửa.

Diễn biến vụ tấn công

Báo cáo đầu tiên về một cuộc tấn công đến từ nhà thờ Hồi giáo Al Noor ở trung tâm thành phố Christchurch, lúc diễn ra phiên cầu nguyện vào thứ Sáu lúc 13:40 giờ địa phương.

Một tay súng lái xe đến cửa trước, bước vào và bắn vào những người bên trong khoảng 5 phút.

Tay súng, người phát sóng trực tiếp cuộc tấn công từ camera gắn trên đầu, tự nhận mình là Brenton Tarrant trong đoạn phim và đã bắn vào đàn ông, phụ nữ và trẻ em.

Map of the route of the attack
Presentational white space

Tay súng được cho là đã lái xe 5km đến nhà thờ Hồi giáo khác ở ngoại ô của Linwood nơi vụ nổ súng thứ hai xảy ra.

Một nhân chứng cho biết một người cầu nguyện đã tìm cách tước lấy súng của kẻ tấn công, khiến hắn chạy đến một chiếc xe đang chờ bên ngoài.

Hiện chưa rõ các vụ bắt giữ đã được thực hiện ở đâu.

Cảnh sát nói rằng họ đã thu hồi được súng từ cả hai nhà thờ Hồi giáo và các thiết bị nổ đã được tìm thấy trong một chiếc xe của một trong những nghi phạm.

Hình ảnh trên mạng xã hội cho thấy cảnh sát tiến hành các cuộc bắt giữ liên quan đến vụ xả súng ở hai nhà thờ Hồi giáo

Theo số liệu thống kê dân số mới nhất, người Hồi giáo chiếm khoảng 1,1% dân số New Zealand, tức 4,25 triệu người.

Con số tăng mạnh khi New Zealand tiếp nhận những người tị nạn từ các quốc gia bị chiến tranh tàn phá kể từ những năm 1990.

Nghi phạm chính

Nghi phạm chính đã “đi nhiều nơi trên thế giới với một số khoảng thời gian rời rạc sinh sống ở New Zealand,” Thủ tướng Ardern nói với các phóng viên.

“Tôi không cho rằng anh ta là một người định cư ở đây,” bà nói.

“Kẻ phạm tội đã sở hữu giấy phép sử dụng súng. Tôi được biết chúng đã được mua vào tháng 11/2017,” bà Ardern nói.

Bà nói rằng các cơ quan tình báo New Zealand đã tăng cường điều tra các phần tử cực đoan cực hữu, nhưng nói thêm rằng:

“Cá nhân bị buộc tội giết người đã không bị phát hiện bởi cộng đồng tình báo cũng như cảnh sát về xu hướng chủ nghĩa cực đoan”.

Trước các cuộc tấn công vào thứ Bảy, các tài khoản mạng xã hội có tên Brenton Tarrant đã đăng một tài liệu dài, mang tính phân biệt chủng tộc, trong đó tác giả đã xác định các nhà thờ Hồi giáo đã bị tấn công sau đó.

Người đàn ông nói rằng anh ta bắt đầu lên kế hoạch cho một cuộc tấn công sau khi đến thăm châu Âu vào 2017 và tức giận vì các vụ việc ở đó.

Tài liệu này có tên là “Sự Thay thế tuyệt vời” – một cụm từ bắt nguồn từ Pháp và đã trở thành lời kêu gọi của những kẻ cực đoan chống nhập cư châu Âu.

Luật súng của New Zealand

Độ tuổi hợp pháp tối thiểu để sở hữu súng ở New Zealand là 16 tuổi, hoặc 18 đối với vũ khí bán tự động kiểu quân đội.

Tất cả chủ sở hữu súng phải có giấy phép sử dụng súng, nhưng hầu hết các vũ khí không phải có giấy đăng ký – New Zealand là một trong số ít các quốc gia có trường hợp này.

Người xin cấp giấy phép sử dụng súng phải vượt qua kiểm tra lý lịch hồ sơ tội phạm và y tế, bao gồm các yếu tố như sức khỏe tâm thần và bạo lực gia đình.

Khi giấy phép đã được cấp, chủ sở hữu súng có thể mua bao nhiêu vũ khí tùy thích.

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Blog at WordPress.com.