Daily Archives: April 9, 2019

Vấn đề Biển Đông tại Đối thoại Mỹ – ASEAN lần thứ 32

Vấn đề Biển Đông tại Đối thoại Mỹ – ASEAN lần thứ 32

Từ 27 – 28/3, đã diễn ra Đối thoại Mỹ-ASEAN lần thứ 31 tại thủ đô Washington của Mỹ. Tại Đối thoại, Mỹ và ASEAN đều đặc biệt quan tâm, thảo luận về diễn biến tình hình an ninh hàng hãi cũng như tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông.

Đây là Hội nghị thường niên cấp Thứ trưởng Ngoại giao ASEAN và Mỹ nhằm kiểm điểm tiến trình hợp tác và thảo luận các biện pháp thúc đẩy quan hệ đối tác ASEAN – Mỹ, đồng thời trao đổi về tình hình quốc tế và khu vực cùng quan tâm. Mỹ hiện là đối tác thương mại lớn thứ 3 của ASEAN với tổng kim ngạch thương mại đạt hơn 234,2 tỷ USD, và là nhà đầu tư lớn thứ 5 vào ASEAN với tổng FDI đạt hơn 4,3 tỷ USD.

Các nội dung thảo luận bao gồm hợp tác sâu rộng giữa Mỹ và ASEAN trên các trụ cột chính trị, kinh tế và xã hội cũng như tầm quan trọng của quan hệ đối tác chiến lược Mỹ-ASEAN trong việc đảm bảo một khu vực Ấn độ-Thái bình dương mở và tự do. ASEAN cho rằng các chương trình hợp tác phát triển của Mỹ với ASEAN đều đang được triển khai hiệu quả, như Thoả thuận Khung về Thương mại và Đầu tư (TIFA), Sáng kiến hợp tác kinh tế mở rộng (E3), Sáng kiến kết nối ASEAN-Hoa Kỳ (ASEAN-US Connect), Sáng kiến Hạ nguồn Mê Công (LMI), Sáng kiến Lãnh đạo trẻ Đông Nam Á (YSEALI), Chương trình Quan hệ Đối tác ASEAN-Hoa Kỳ về Quản trị tốt, Phát triển công bằng và bền vững và an ninh (PROGRESS)… Đồng thời, ASEAN hoan nghênh việc Mỹ tiếp tục đưa ra những chương trình hợp tác phát triển mới trong giai đoạn tiếp theo.

Các đại biểu cũng hoan nghênh cuộc gặp Thượng đỉnh Mỹ-Triều lần thứ hai ở Hà Nội, ủng hộ sự cởi mở của Mỹ đối với các hoạt động ngoại giao nhằm phi hạt nhân hóa Triều Tiên một cách hoàn toàn và có thể kiểm chứng và ghi nhận tầm quan trọng của việc thực thi đầy đủ các nghị quyết liên quan của Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc. Các đại biểu cũng hoan nghênh sự phát triển của các mối quan hệ kinh tế và các sáng kiến kinh tế cũng như sự thành công của các chương trình nhằm tăng cường giao lưu nhân dân giữa Mỹ và ASEAN. Các đại biểu nhấn mạnh tầm quan trọng của an ninh hàng hải trong việc đảm bảo ổn định khu vực cũng như hợp tác hàng hải trong đối phó với nạn ô nhiễm chất thải nhựa và đánh bắt trái phép.

Các bên tái khẳng định sự cần thiết của giải quyết tranh chấp hòa bình theo luật pháp quốc tế bao gồm cả vấn đề Biển Đông. Mỹ đã bày tỏ sự ủng hộ cho một Bộ Quy tắc ứng xử (COC) ý nghĩa và hiệu quả cho Biển Đông, tôn trọng các quyền của bên thứ ba và tuân thủ luật pháp quốc tế, bao gồm Công ước Liên Hợp Quốc về luật biển năm 1982.

Trong khi đó, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Quốc Dũng (29/3) đã thay mặt các nước ASEAN trình bày về hợp tác an ninh biển. Thứ trưởng Nguyễn Quốc Dũng cho rằng, lĩnh vực hợp tác này đã trở nên hết sức quan trọng, được các nước quan tâm thúc đẩy. Thời gian gần đây đã có một số chuyển biến tích cực, đặc biệt là những tiến triển trong thương lượng giữa ASEAN và Trung Quốc về COC. Tuy nhiên, khu vực vẫn đang phải đối mặt với nhiều thách thức bắt nguồn từ những tranh chấp chủ quyền, các hoạt động bồi đắp, quân sự hóa, nạn cướp biển, tội phạm xuyên quốc gia, đánh bắt cá trái phép, ô nhiễm môi trường biển, thiên tai… Điều này đòi hỏi ASEAN, Mỹ và các đối tác cần tiếp tục tăng cường hợp tác thông qua các cơ chế do ASEAN dẫn dắt như Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF), Cấp cao Đông Á (EAS), Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng ASEAN Mở rộng (ADMM+), Diễn đàn Biển ASEAN Mở rộng (EAMF). Thứ trưởng Nguyễn Quốc Dũng khẳng định lại lập trường nguyên tắc của ASEAN, kiềm chế, không quân sự hóa, giải quyết hòa bình các tranh chấp, trên cơ sở luật pháp quốc tế và Công ước LHQ về luật Biển năm 1982, đồng thời thực hiện đầy đủ và hiệu quả Tuyên bố về cách ứng xử giữa các bên ở Biển Đông (DOC) và sớm đạt COC hiệu lực, hiệu quả.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fd_vbiawPdxB.js%3Fversion%3D44%23cb%3Df37def30556e5bc%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff16ba9fec8543d8%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fbien-dong%2F27320-van-de-bien-dong-tai-doi-thoai-my-asean-lan-thu-32.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Chết dưới tay Xi, ai tình nguyện chết trước?

Chết dưới tay Xi, ai tình nguyện chết trước?

Nguyễn Thị Cỏ May (Danlambao) – Chủ tịch Xi của Trung Quốc đã kết thúc chuyến viếng thăm chính thức Pháp cấp Nhà nước vào ngày 26/03/2019 để lại cho giới báo chí Pháp hai nhận xét đáng ghi nhận. Trong lễ duyệt binh cùng với TT Macron, ông Xi đi khập khiễng. Và mỗi lần đứng lên, ông phải chống tay xuống thành ghế. Phải chăng đây là dấu hiệu không tốt về tình trạng sức khỏe của ông? Và nhận xét thứ hai đáng lưu ý dân Pháp hơn: thái độ của ông Macron đối với ông Xi nay không giống như hồi đầu năm rồi, nhân chuyến ông viếng thăm Bắc Kinh lần đầu tiên. Theo New York Times, thái độ của ông Macron đối với ông Xi vừa rồi là “nhiệt tình, thận trọng và cảnh giác”.
Sau cuộc đàm phán đặc biệt hơn một giờ tại Điện Élysée, cả với Thủ tướng Đức, Bà Merkel, và Chủ tịch Âu Châu, ông Juncker, TT. Macron vẫy tay tiễn ông bà Xi trong tiếng nhạc quân đội. Không biết trên đường ra về, Xi có suy nghĩ về thông điệp của TT. Macron gửi cho ông là Âu Châu đoàn kết để đối phó với sách lược bá quyền của ông hay không?
Từ Hoa Kỳ, Bắc Kinh từng bước mở rộng vòng tay xâm lược qua nhiều nước Âu Châu bằng hàng hóa, tình báo và tham vọng quân sự, nhằm tìm cách khuynh đảo trật tự thế giới được thiết lập từ sau Thế chiến để thay thế bằng thứ trật tự mới nhãn hiệu “Made in China”.
Như vậy Trung Quốc ngày nay là mối nguy cho thế giới. Nhưng thật sự có đúng không?
Trung Quốc đáng sợ? 
a. Với Hoa Kỳ 
Nhiều người cho rằng trong mười lăm năm nữa nền kinh tế Trung Quốc sẽ vượt qua Hoa Kỳ để chiếm ngôi vị đệ nhất cường quốc thế giới. Trái lại, cũng có nhiều nhà kinh tế học, cả người Tàu, phủ nhận con số hơn 6% mức tăng trưởng của Trung Quốc là không đúng vì được thổi phồng. Thực tế, mức tăng trưởng không quá 1%, có khi dưới nữa.
Nói Trung Quốc thổi phồng con số tăng trưởng cho mục đích tuyên truyền có thể tin được vì trong chuyến viếng thăm nước Pháp vừa qua, Xi cho biết đã đặt mua của Pháp 300 chiếc Airbus, trị giá 35 tỷ đô-la cũng không đúng. Việc mua bán chỉ mới thỏa thuận, và con số 300 này bao gồm cả số máy bay của lần mua trước, lúc Macron qua thăm Bắc Kinh vào tháng giêng năm 2018. Cụ thể để bác bỏ con số 300 Airbus của Xi đưa ra là 10 chiếc Airbus 350 trong số đó đã mua rồi từ năm 2017 nay được tính chung luôn.
Nhưng, thực tế, Hoa Kỳ đã nhận thấy tham vọng thực hiện giấc mơ bá chủ thế giới của Xi sẽ không tránh khỏi làm tổn thương nghiêm trọng đến quyền lợi của Hoa Kỳ. Tướng Joseph Dunford, tham mưu trưởng quân lực Hoa Kỳ, xác nhận “Bắc Kinh thật sự là mối nguy lớn vào năm 2025. Trong Cẩm nang Chiến lược quốc phòng 2018, Hoa Kỳ liệt kê “Trung Quốc và Nga là hai cường quốc “xét lại” đang tìm cách xây dựng một thế giới phù hợp với khuôn mẫu độc tài của ho”. Ông Christopher Wray, Giám đốc FBI, nhận xét “sự hăm dọa của tàu không chỉ liên hệ đến vấn đề chiến lược và chính phủ mà nó còn bao trùm lên toàn xã hội nên tôi tưởng chúng ta cần có đáp án tương tự, cũng trên qui mô toàn xã hội”. 
Ý nghĩ này đã phổ biến rộng, thuyết phục cả những người ôn hòa nên khi TT.Trump khai chiến thương mại với Trung Quốc liền được chính giới Hoa Kỳ đông đảo ủng hộ.
Hoa Kỳ có hai mối lo trước Bắc Kinh. Thứ nhất về kinh tế. Trung Quốc có thể có khả năng làm cho Hoa Kỳ suy yếu nhờ những mánh khóe thương mại bất chính, luôn luôn đòi hỏi đối tác chuyển giao công nghệ, đánh cắp sở hữu trí tuệ và đặt để những rào cản làm cho nhiều xí nghiệp ngoại quốc không vào được thị trường Trung Quốc. Điều lo ngại thứ nhì thuộc chính trị. Kinh tế tăng trưởng nhưng chế độ Bắc Kinh vẫn không thay đổi theo dân chủ tự do như các nước Tây âu và Hoa Kỳ mong đợi. Trái lại, Bắc Kinh còn tỏ ra hung hăng hơn trong quan hệ với các nước. Nhà chính trị học Graham Allison nghĩ một cuộc xung đột vũ lực giữa hai cường quốc sẽ khó tránh (Vers la guerre entre la chine et l’Amérique, Odile Jacob, Paris, 2019).
Hung hăng nhưng Trung Quốc chưa trang bị vũ lực đủ để có thể đối đầu với Hoa Kỳ nên chưa dám can thiệp vào nội bộ Hoa Kỳ và cũng chưa dám hô hào tiêu diệt nền thương mại Hoa Kỳ. Về phía Hoa Kỳ, TT.Trump cũng muốn tìm giải Pháp dung hòa hơn là làm chiến tranh, nếu giải Pháp ấy có đụng chạm đến quyền lợi của Hoa Kỳ không nặng lắm vẫn có thể chấp nhận được.
Cái sai lầm nghiêm trọng của TT. Clinton trước kia là nghĩ đưa Trung Quốc gia nhập Tổ chức thương mại thế giới (OMC), Trung Quốc có cơ hội phát triển và sau đó, sẽ trở thành nước dân chủ. Như con rắn, khi bò đi, cái đuôi phải cử động nhịp nhàng theo cái đầu!
b. Với Âu Châu 
Hôm 25/03/2019, gặp TT.Macron ở Nice xong, Xi lên Paris để hội kiến với cả Đức và Âu Châu là điều chẳng đặng đừng đối với Xi. Đang nín thở chịu đựng trận chiến thương mại với Hoa Kỳ vì những thương thảo giữa hai bên chưa có gì khởi sắc, Xi muốn thuyết phục Âu Châu ngã về với Trung Quốc. Không bắt tay được Âu Châu thì Trung Quốc bị cắt đứt với những thị trường béo bở và cũng không lợi dụng được những công nghệ tiên tiến Âu Châu để giúp cho kỹ nghệ Trung Quốc có thể vươn lên như giấc mơ của Xi về chiến lược “Made in China 2025”. Hơn lúc nào hết, Xi lo sợ Trump sẽ tái lập quan hệ mật thiết với Âu Châu thì lúc ấy Trung Quốc sẽ bị loại mà không còn chỗ đứng.
Mối lo sợ của Xi chưa xảy ra nhưng Âu Châu, từ Berlin tới Bruxelles, đã từ từ ý thức rỏ mối hiểm họa tàu. Ủy Hội Âu Châu vừa vạch trần một chiến lược mới của Xi nhằm tấn cống các nước, gọi đó là thứ “đối thủ có hệ thống”.
Thấy khó khăn trước sự cảnh giác của Âu Châu, Xi bèn xoay qua thuyết phục Rome và những nước ở Đông Âu, gốc cộng sản cũ, như Ba-lan bằng công thức “16 + 1”.
Để chống lại chiến thuật này nhằm chia rẽ Âu Châu để khai thác nguồn lợi của Âu Châu, ông Macron chọn cách kết hợp Âu Châu thành một khối.
Xi trở lên Paris hội kiến với TT.Macron, Thủ tướng Merkel và Chủ tịch Âu Châu Juncker, giữ thái độ vui vẻ và biết rằng mình phải nhận một thông điệp cứng rắn với nội dung nhận định rõ Trung Quốc chỉ biết tôn trọng sức mạnh mà thôi. Ông Macron còn nhấn mạnh thêm “Điều mà chúng tôi cùng muốn, đó là một cái khung bang giao đa phương đổi mới, công bình hơn, hài hòa hơn vì ai cũng biết rõ hợp tác có lợi hơn là đối đầu, và mở cửa có lợi hơn là đóng cửa”. 
Ngày nay, có nhiều nước ở Âu Châu gặp khó khăn kinh tế nên phải chấp nhận Trung Quốc đầu tư xây dựng hạ tầng cơ sở trong chương trình “Một vòng đai, một con đường” của Trung Quốc nhưng nhiều nước khác vẫn lo ngại, chống Trung Quốc vì Trung Quốc không tôn trọng sự đối xử bình đẳng với các nhà đầu tư ngoại quốc tại Trung Quốc.
Âu Châu tôn trọng Trung Quốc và cũng muốn Trung Quốc phải biết tôn trọng sự thống nhất của Âu Châu.
Bà Merkel cho rằng “Con đường tơ lụa mới là một dự án quan trọng và, chúng tôi, Âu Châu, muốn có vai trò và điều đó phải dẩn tới sự tương ứng, tức có Trung Quốc mà cũng có chúng tôi nữa, nhưng rất tiếc, chúng tôi vẫn chưa thấy sự lương thiện đó ở phía Trung Quốc”. Ông Juncker ủng hộ quan điểm của bà Merkel, tiếp lời “Tôi muốn xí nghiệp Âu Châu được Trung Quốc đối xử cởi mở như Âu Châu đối xử với xí nghiệp Trung Quốc ở Âu Châu”. 
Sau cùng, Xi tuyên bố “Chắc chắn là có những dị đồng do tranh chấp với nhau nhưng là tranh chấp tích cực. Chúng ta đang cùng nhau đi tới. Đừng để nghi kỵ làm cho chúng ta nhìn trở lại. Đứng trên tháp Eiffel, người ta mới nhìn rõ Paris hơn và nên lấy tầm cao mà phán xét công việc cùng làm chung”. 
Chết dưới tay Xi 
Lời của Xi rất đẹp, rất hiền hòa, tại sao không tin được? Nhiều người hãy còn nhớ khi Xi bồi đắp các đảo của Việt Nam ở biển đông mà Xi ngang ngược chiếm cứ, Xi quả quyết tại Nhà Trắng, với TT.Obama, năm 2015, là không có ý biến những đảo này trở thành căn cứ quân sự. Nhưng ngay khi hoàn tất việc bồi đắp, Xi lập tức quân sự hóa các đảo một cách hùng hậu và nhanh chóng. Vậy những lời nói đẹp của cộng sản, nhất là cộng sản tàu và cộng sản ở Việt Nam, khó có thể tin được.
Nhưng trong trường hợp này, nếu muốn tin Xi nay nói thật vì bị áp lực của Âu Châu, thì trước hết, tưởng nên biết con người thật của Xi như thết nào?
Trong ứng xử, Xi luôn luôn áp dụng “chiến thuật chuyện đã rồi”. Xi không bao giờ biết sợ phải sử dụng nới dối.
Xi lúc nhỏ là một thứ Hoàng tử đỏ, sống trong cung điện cho tới ngày cha của Xi bị Mao thanh trừng vì bị nghi ngờ phản Mao. Năm 13 tuổi, Xi nghỉ học vì cách mạng văn hóa đóng cửa các trường học. Cha của Xi bị khép vào thành phần có “hồ sơ đen” và Xi cũng bị “hồ sơ đen”, thành phần có thể bị Vệ binh đỏ hành hình vì tội chống Mao.
Không bị xử tử, Xi phải tụng lớn lời dạy của Mao từ sáng tới khuya. Tuy còn nhỏ, Xi vẫn bị đưa ra trước nhân dân để nhận tội trong lúc cha của Xi bị nhân dân đấu tố. Trong đám quần chúng đấu tố cha của Xi và Xi, có bà mẹ của Xi cũng dơ nắm tay, hô đả đảo Xi. Chính vào lúc này, Xi thề không bao giờ để bị sỉ nhục như cha của mình, mà phải trở thành con người mạnh.
Năm 16 tuổi, Xi bị đưa về nhà quê. Đời sống ở quê thiếu vệ sinh tối thiểu và thiếu mọi thứ khác nữa nên con người ta bị cơ cực vô cùng. Tuy đã ở tận nhà quê, Xi vẫn phải thường xuyên đấu tố cha bằng cách đọc lớn những điều ông đã làm bị cách mạng qui là tội ác. Cách làm này nhằm biến Xi trở thành công cụ giúp mình có khả năng tẩy não chính mình. Nhờ được cải tạo, con người ta sẽ trở thành người mới, người thấm nhuần cách mạng.
Với quyết tâm phải trở thành người mạnh, Xi xin vào đảng cộng sản. Bị từ chối 9 lần. Xi vẫn không nản. Sau cùng, nhờ người bạn giúp, Xi được kết nạp năm 1974.
Được gia nhập đảng, Xi hiểu từ nay phải thật sự từ khước gia đình của mình để đổi lấy tình yêu đảng. Chỉ có dám phủ nhận gia đình, cha mẹ, mới biểu hiện đúng mức sự trung thành cao độ đối với Mao Chủ tịch. Xi đã làm để đạt cho được mục tiêu trở thành người mạnh.
Năm 1975, Xi xung phong thành lập một tổ lấy phân cung cấp chất đốt. Nhờ thành tích “Ông Méthane”, Xi được nhận vào học Ban Hóa học của Đại học Bắc Kinh. Thanh niên ở nhà quê không bao giờ được bước chân vào Đại học ở Bắc Kinh nếu không có điều kiện đặc biệt.
Trong vụ Thiên An Môn năm 1989, Xi cực lực chống lại cha vì cha của Xi phản đối sự đàn áp đẫm máu sinh viên biểu tình đòi dân chủ một cách ôn hòa. Xi đưa vợ, người vợ hiện tại, tới Công trường Thiên An Môn hát ủy lạo đám quân đội đang đóng giữ ở đây.
Năm 2007, Xi được bí mật đề cử Chủ tịch nước, Chủ tịch đảng, Chủ tịch Quân Ủy Trung ương. Tại sao chọn Xi?
Xi là Hoàng tử đỏ, con của thế hệ cách mạng đầu tiên. Nhưng theo sử gia Zhang Lifan, Xi được chọn theo tiêu chuẩn người không nguy hiểm, không bản lãnh để có thể được sai khiến dễ dàng. Chẳng bao lâu sau đó, những người đã đề cử Xi đều ngao ngán vì Xi đã không ngại ra tay hạ tất cả các phe ủng hộ Xi. Bằng chiến dịch chống tham nhũng, Xi đã hạ không thương tiếc 1,5 triệu cán bộ đảng viên, 170 Tổng Bộ trưởng, đối thủ chính trị và 4000 sĩ quan của Hồng quân.
Thanh trừng nội bộ vì quyền lợi riêng tư, Mao sử dụng chiêu bài ý thức hệ (cách mạng), còn Xi vận dụng chiến dịch chống tham nhũng. Cả hai cũng đều chỉ nhằm tập trung quyền lực. Và giữ quyền lực suốt đời.
Một con người sẵn sàng đấu tố cha để tỏ ra đã thật sự được tẩy não rồi, hết lòng hết dạ trung thành với Mao, từng bước thực hiện ý muốn trở thành con người mạnh, và khi nắm quyền, thẳng tay thanh trừng mọi người đã từng đưa mình lên để bảo vệ quyền lực riêng cho mình, con người đó, liệu có thể tin ở lời nói của họ được không?
Vậy về phe với Xi không có nghĩa gì khác hơn là tự chọn cho mình cái chết dưới tay Xi mà thôi. Âu Châu đang né tránh bàn tay Xi tuy vậy vẫn có không ít nước vì kinh tế khó khăn hoặc vì cùng phe xhcn chấp nhận ngã vào vòng tay Xi trong đó nổi bật là Công hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam với Nguyễn Phú Trọng và đảng cộng sản cầm quyền.
Người ta nói năm 2020 là tới hạn thi hành mật ước Thành Đô, Việt Nam sẽ chính thức trở thành một tỉnh lẻ của Trung Quốc. Nếu đúng như vậy, có phải đảng cộng sản Hà Nội đã chọn cho Việt Nam cái chết dưới tay Xi hay không?
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Khó khăn mới cho quan hệ Việt-Trung trước khi ông Trọng đi gặp ông Trump

Khó khăn mới cho quan hệ Việt-Trung trước khi ông Trọng đi gặp ông Trump

Thành Đỗ (Danlambao)  Tân Hoa Xã hôm 7/4 đưa tin rằng một giàn sản xuất dầu khí lớn thứ hai của Trung Quốc sẽ được kéo vào khu vực Yinggehai (Bể sông Hồng) và bắt đầu hoạt động từ ngày 10/4/2019.
Yinggehai là tên tiếng Trung, tiếng Việt gọi là bể sông Hồng, một vùng đệm tương đối hẹp, cũng là nơi mà chủ quyền hai nước chồng lấn và không rõ rệt, nằm ở phía tây bắc Biển Đông, giữa Đảo Hải Nam và bờ biển phía Bắc của Việt Nam. (xem bản đồ kèm theo).
Bản đồ vùng đệm Yinggehai giữa Việt Nam và đảo Hải Nam
Nên biết, khu vực Yinggehai (bể sông Hồng), nơi mà Trung Quốc sẽ đặt giàn khoan Dongfang 13-2, một giàn khoan có khả năng khoan nước sâu và sản xuất dầu lớn thứ hai của Trung Quốc, nó có diện tích lớn hơn một sân đá banh quốc tế. Đây sẽ là một khiêu khích mới cho quan hệ Việt Trung trước cuộc gặp gỡ giữa ông Trump và ông Trọng dự trù vào cuối nâm 2019 tại Mỹ.
Vụ giàn khoan nước sâu Hải Dương 981 bùng nổ đã làm quan hệ hai nước rớt xuống mức cực thấp và làm bối rối đảng cộng sản Việt Nam vì ban đầu họ đã muốn tạo ra một tình thế “chuyện đã rồi” cho bình yên, nhưng họ không ngờ phản ứng bài Hoa của dân Việt đã mạnh mẽ đến mức nguy hiểm,
Tuy rằng sau đó, họ cũng kiểm soát lại được tình hình và cũng đã trả đũa người dân thê thảm để răn đe bằng các bản án vô nhân đạo dành cho những người tham gia cuộc biểu tình bài Hoa này và bộ chính trị đảng CSVN, nơi mà mọi quyết định lớn nhỏ về quan hệ Việt Trung, đã rút ra kinh nghiệm quý giá và ra lệnh im lặng, đền bù cho Respol (Tây Ban Nha) hơn ½ tỷ đô la, để rút giàn khoan theo lệnh của Trung Quốc và cũng để tránh nổ lớn một áp lực đường phố nào khác có thể làm lung lay chế độ.
Hãng Respol (Tây Ban Nha) đã mua lại quyền khai thác lô 136/03 của Talíman Energy (Canada) vào tháng 5/2015, nhiều tin tức gián điệp thu lượm rằng trữ lượng hydocarbure rất hứa hẹn nhưng thời điểm lại trùng vào đại hội đảng lần thứ 12 sắp diễn ra của đảng CSVN vào tháng giêng 2016, nên bộ chính trị đã buộc RESPOL rút giàn khoan để yên tâm tổ chức thành công đại hội đảng và cũng để đón tiếp ông Tập sang thăm Việt Nam sau hội nghị APEC tại Đà nẵng trong năm 2017. Ông Trọng cũng có vài tuyên bố khá ngây ngô như: “Nếu để tình hình biển đông xấu đi thì ta còn có thể tổ chức đại hội đảng sao”.
Trước đại hội đảng, một sự kiện quan trọng bậc nhất, bộ chính trị đành phải chấp nhận hy sinh một ít chủ quyền và cũng để làm vui lòng ông Tập Cận Bình cho cuộc viếng thăm không vướng mắc.
Respol đã hoàn tất cuộc tháo gỡ, di chuyển giàn khoan ra khỏi lô 136/03 vào tháng 7/2017 và ông Tập ghé Việt Nam vào tháng 11/2017.
Trước bất cứ một diễn biến nào có tầm ảnh hưởng đến chủ quyền quốc gia và có tầm quan trọng chiến lược thì điều thấy lấp ló đâu đó bóng dáng của người bạn 16 vàng 4 tốt của đảng để đe dọa. Mong rằng ông Trọng, sắp đến sẽ không tuyên bố hủy bỏ mọi quan hệ với người Mỹ để làm vui lòng ông anh cả tham lam.
Giàn khoan nước sâu Dongfang 13-2 của TQ, bắt đầu hoạt động tại Bể sông Hồng từ 10/04/2019.
Paris ngày 08/04/2019
Thành Đỗ – Cựu kỷ sư tại Pháp
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Việt Nam nên nói thật với Trung Quốc về đường cao tốc Bắc Nam

Việt Nam nên nói thật với Trung Quốc về đường cao tốc Bắc Nam

Viet-studies

Nguyễn Trung

7-4-2019

Dư luận rộng rãi trong cả nước đang lo lắng quan tâm đến việc có thể mời nhà thầu Trung Quốc tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam.

Nơi này nơi khác trong cả nước đã có những tiếng nói quyết liệt: Nếu Chính phủ để TQ tham gia xây dựng cao tốc Bắc Nam, chúng tôi sẽ xuống đường biểu tình phản đối!

Trên một số phương tiện truyền thông đã có nhiều ý kiến bình tĩnh, phân tích thấu đáo, đầy thện chí của những người am hiểu vấn đề và nặng lòng vì đất nước – với kết luận: Không nên để nhà thầu TQ tham gia xây dựng đường cao tốc Bắc Nam, vì VN đã có quá nhiều kinh nghiệm cay đắng với nhà thầu TQ, vì nguy cơ can thiệp sâu vào nội bộ nước ta, vì sẽ chỉ gây thêm nỗi bất bình của nhân dân rất không có lợi cho chính quyền, sẽ thêm ngờ vực chính quyền, và sẽ chỉ tích tụ thêm bất lợi mới cho quan hệ Việt – Trung v.v…

Không thể xếp những tiếng nói yêu nước, có lý có lẽ, cảnh báo trước và rất xây dựng nêu trên là của những thế lực thù địch được. Nếu cố tình gán ghép như vậy sẽ có nghĩa coi nhân dân là thù địch, hoặc tự mình biến thành thù địch của nhân dân. Làm như thế, đất nước sẽ chỉ thêm rối bời những chuyện lẽ ra nên tránh. Làm như thế chỉ tạo thêm mối nguy mới cho đất nước, còn ai được lợi?

Vậy Đảng và Nhà nước – gọi tắt ở đây là lãnh đạo – nên nhìn lại đầu đuôi của sự việc, với ý thức tiên trách kỷ hậu trách nhân, rồi dựa vào đấy lo liệu công việc.

Trước hết phải nói nỗi đau hay nỗi buồn lớn: Đất nước độc lập thống nhất 43 năm, tiến hành công nghiệp hóa hiện đại hóa đã 30 năm, mà đến hôm nay vẫn chưa có một hệ thống giao thông vận tải phát triển, chưa tự xây được một con đường sắt Bắc – Nam đáp ứng đòi hỏi một nước công nghiệp hóa, chưa có một đường bộ cao tốc Bắc – Nam như thế…

Trong khi đó mọi nguồn lực trong ngoài và mọi của cải nước ta huy động được cho 30 năm CNH-HĐH (1986-2016) không thể nói là nhỏ, riêng kiều hối đã lên tới hàng trăm tỷ USD… Cách đây đã lâu, lục lọi số liệu thống kê của các nơi, của UNDP, UNCTAD, của Hàn Quốc… tôi đã đi đến kết luận: Nguồn lực huy động được cho 30 năm công nghiệp hóa của VN tính theo đầu người nhiều hơn của Hàn Quốc thời 1960-1988 với cùng cách tính như vậy chí ít là khoảng gấp đôi, hoặc là hơn – đáng chú ý là thời kỳ này Hàn Quốc rất dè dặt trong việc huy động FDI, có thể vì ý chí tự lực tự cường, hoặc vì những nghi ngại nào đó.

Hàn Quốc từ 1988 trở thành NIC (nước mới công nghiệp hóa) với đúng nghĩa.

Còn nước ta hôm nay vẫn chưa thể trở thành NIC. Một trong những dẫn chứng cụ thể là đến hôm nay ta vẫn chưa tự làm nổi đường sắt Bắc – Nam và đường cao tốc Bắc – Nam! Cái gốc của yếu kém này không phải vì nước ta nghèo và lạc hậu, mà trước hết vì lãnh đạo làm việc theo nhiệm kỳ, nên không thể có cái nhìn công việc của đất nước là trường kỳ! Bây giờ thật khó quy kết cho ai là người phải chịu trách nhiệm về yếu kém này – vì chế độ chính trị của nước ta không có “trách nhiệm giải trình” theo luật định. Vậy chỉ còn cách Đảng là người lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, nên phải đứng ra nhận lỗi về mình trước đất nước, để rút kinh nghiệm ngay tức khắc.

Ngay trong quyết định xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam như đang xúc tiến (được hiểu là quyết định của Bộ Chính trị), đã được Quốc hội phê duyệt, vì không có đủ thông tin, nên tôi chia sẻ với nhiều phân vân của bạn bè mình về chủ đề này (nhiều ý kiến cụ thể đã được đưa lên các phương tiện truyền thông), bản thân tôi cũng đang lo lắng nhiều điều. Nhất là nước mình đang có nhiều nợ, làm ra không đủ chi, ngân sách thường xuyên bội chi và thuộc vào nhóm nước đang phát triển có tỷ lệ cao nhất về thu ngân sách so với GDP (nghĩa là tận thu), ngoại thương thường xuyên nhập siêu lớn hàng chục năm nay, khả năng trả nợ rất ngặt nghèo, cứ đi vay tiếp để làm cái này cái kia có ổn không? Có còn cách nào khác không?

Làm đường cao tốc Bắc – Nam như đã duyệt không biết đã được tính toán thấu đáo mọi bề không, hay là bây giờ thấy cần (hay muốn) đường cao tốc là quyết luôn, mọi việc khác tính sau!? Vốn ở đâu, vay trả thế nào? Đoạn nào trước, đoạn nào sau, xắp xếp thế nào là kinh tế nhất và hợp lý nhất, đã tận dụng được những đoạn cao tốc hay những con đường khác sẵn có hay chưa, những cảng biển suốt chiều dài đất nước, v… v…? Quy hoạch đường cao tốc như hiện có đã tính đến quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hay chưa, hay là quy hoạch nọ sẽ lại đè lên quy hoạch kia? Hệ thống đường xá toàn vùng Nam Bộ hiện nay nói chung là bức bách nhất so với sức phát triển kinh tế năng động nhất đất nước của vùng này, có nên ưu tiên tập trung sức vào đây không, nơi nào có thể dãn được (kể cả phần nào của dự an cao tốc Bắc – Nam) để tập trung cho ưu tiên này? Vân vân…

Tại sao đến bây giờ vẫn chưa nhìn lại đã CNH sai như thế nào, tổn thất và lãng phí ra sao? Tại sao đến bây giờ hãy còn quá thiếu những chủ trương chính sách cởi trói, phát huy mọi sức lực – dù là chất xám hay vật chất – của đất nước để ngày càng tự làm được nhiều công trình…

30 năm công nghiệp hóa rồi mà hôm nay vẫn cứ phải đi xin ODA. 30 năm CNH-HĐH rồi mà kinh tế đất nước chủ yếu vẫn do FDI và ảnh hưởng của bên ngoài dẫn dắt, ta chưa thể hình thành được một nền công nghiệp của chính mình, tự ta chưa làm chủ được con đường phát triển của mình. 30 năm CNH-HĐH rồi mà đất nước vẫn phải lo cho dân mình càng đi làm thuê được ở nhiều nơi càng đỡ căng thẳng cho trong nước, về nhiều mặt đất nước đang biến thành nước cho thuê để hứng lấy những thứ biến nước ta thành “bãi thải công nghiệp” cho các bên nước ngoài; loại doanh nghiệp FDI công nghệ cao ở nước ta có lẽ chưa đếm hết đầu các ngón tay, và ở đây ta cũng vẫn đi làm thuê là chủ yếu! v.v…

Trên hết cả, vì sao 30 năm CNH-HĐH rồi mà ở nước ta vẫn còn quá nhiều tính ỷ lại, thụ động, thái độ / tâm lý phải cầu cạnh thiên hạ, trong khi đó quá thiếu trí tuệ, ý chí và bản lĩnh để đất nước tự lực tự cường như những nước NICs đã làm được? Đây chính là câu hỏi Đảng và Nhà nước phải tự hỏi mình! Và phải hỏi cả nhân dân, để Đảng và Nhà nước tìm ra được câu trả lời chuẩn xác cho chính mình.

Chịu khó và nghiêm túc nhìn lại mình như nêu trên, có thể sẽ có thêm được những suy nghĩ cần thiết cho việc xem xét nên xúc tiến dự án đường cao tốc Bắc – Nam hiện nay như thế nào. Nếu cần thì duyệt lại!

Tôi còn dám đi xa tới mức: Trả lời được những câu hỏi nói trên, có lẽ chỉ trong vòng 3 – 5 năm tới nước ta sẽ hoàn toàn có thể tự mình có nguồn lực đủ cho xây dựng đường cao tốc Bắc – Nam và đồng thời cũng có trong tay quy hoạch đường sắt Bắc – Nam hiện đại – có thể bằng một phần rất lớn vốn huy động trong nước. Hơn thế nữa, làm được như thế, Đại hội XIII sắp tới của ĐCSVN sẽ có được gợi ý và một sức sống hoàn toàn khác như ĐCSVN hôm nay đang là.

***

Bây giờ xin có đôi điều về nhà thầu TQ đối với đường cao tốc Bắc – Nam.

Cả 2 nước cùng nhau hội nhập quá trình toàn cầu hóa kinh tế thế giới bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ VN nói:

– Mong các nhà thầu TQ đứng ngoài và thông cảm cho!

Nói như thế không sao lọt tai được, vừa phi lý, vừa chẳng khớp gì với quan hệ đối tác chiến lược và toàn diện giữa 2 nước – mà về nhiều mặt so với các đối tác khác của nước ta có được thì TQ đang giữ vị trí số 1, thậm chí còn trên cả số 1 – vì cho đến nay chưa có đối tác chiến lược và toàn diện nào được VN ưu đãi nhiều khi quá mức cho phép như đối với TQ!

Làm sao bây giờ?

Hơn nữa, Tuyên bố chung giữa 2 Tổng bí thư của 2 nước ngày 13-11-2017 ghi: “…5. Hai bên cho rằng, hai nước Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng và đối tác hợp tác quan trọng của nhau, đều đang trong giai đoạn then chốt của cải cách phát triển, sự phát triển của nước này là cơ hội của nước kia… … … … 5.4.(i) Việt Nam hoan nghênh và ủng hộ việc triển khai sáng kiến “Vành đai và Con đường” nhằm thúc đẩy hợp tác cùng có lợi, liên kết kinh tế giữa các nước và kết nối khu vực, đóng góp tích cực cho hòa bình, ổn định và phát triển thịnh vượng của khu vực và thế giới; sẵn sàng cùng Trung Quốc thực hiện tốt văn kiện hợp tác về kết nối “hai hành lang, một vành đai” và “Vành đai và Con đường” đã ký kết, sớm xác định các lĩnh vực ưu tiên, phương hướng trọng điểm và dự án hợp tác cụ thể, phù hợp với lợi ích, khả năng và điều kiện của mỗi nước, thúc đẩy kết nối về chính sách, hạ tầng, thương mại, vốn và con người, tạo điều kiện để nâng cao chất lượng hợp tác chiến lược toàn diện giữa hai nước…. … Phía Việt Nam tuyên bố chấp thuận nguyên tắc thành lập Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc tại Hà Nội, khuyến khích các tổ chức tài chính của hai bên ủng hộ việc huy động vốn cho các dự án hợp tác đủ điều kiện. Triển khai tốt các khoản tín dụng Trung Quốc cung cấp, tạo điều kiện để sử dụng các nguồn vốn của Ngân hàng Đầu tư cơ sở hạ tầng Châu Á (AIIB) để triển khai các dự án kết nối cơ sở hạ tầng. … … Phía Trung Quốc sẽ tạo điều kiện thuận lợi để Việt Nam tiếp cận các nguồn vốn ưu đãi của Trung Quốc và các nguồn vốn khác theo các quy định liên quan…”

Vậy làm sao mời nhà thầu TQ đứng ngoài được?

Xin nhắc lại chuyện cũ: Việc khai thác bauxite Tây Nguyên bị cả nước phản đối, thế nhưng đề tài này đã được ghi vào Tuyên bố chung và Thông cáo chung của 2 Tổng bí thư 2 nước, nên không thể rút lại được. Phía ta vẫn phải thực hiện – dù mới ở mức thí điểm 2 nhà máy alumina, nhưng đã mang thêm nợ mới trên 1 tỷ USD (ước khoảng 1,2 – 1,5 tỷ USD nếu tính đủ, đội giá lên rất nhiều so với duyệt thầu lúc đầu), đang thua lỗ, nghiêm trọng hơn nữa là Tây Nguyên phải thường trực treo trên đầu mình quả bom môi trường nổ chậm “bùn đỏ”, uy hiếp cả vùng đồng bằng dưới chân núi!

Xin lưu ý, nói năng lôi thôi gạt nhà thầu TQ trong vụ đường cao tốc Bắc – Nam, nếu muốn, TQ có thể trả đũa, ta có chạy đằng trời cũng không thoát!

Hãy thử tính nợ đã vay và tình hình ta từ hàng chục năm nay liên tục nhập siêu từ TQ! Hãy thử suy nghĩ 60 – 70% nguyên liệu cho công nghiệp gia công của nước ta hiện nay là nhập từ TQ. Xin đừng quên TQ cũng là 1 trong những nước nhập khẩu lớn nhất của nước ta. Chỉ cần TQ vì lý do kỹ thuật thông quan với tốc độ chậm một chút, là xe tải chở nông phẩm xuất khẩu của ta sẽ chết dí nhiều ngày hoặc thậm chí cả tuần vài chục cây số trước cửa khẩu! Bây giờ ta còn phải nhập cả điện từ TQ nữa! Còn ngoài Biển Đông? v.v… Còn nhiều thứ khác nữa, hữu hình và vô hình v.v…

Nếu TQ muốn trả đũa, trong trường hợp này nhân dân VN mới là người có tiếng nói cuối cùng, sẽ quyết định tất cả, sẽ thay đổi tất cả!

Hôm nay mới nói lên những thách thức kể trên là quá chậm, nhưng đấy là sự thật. Lẽ ra phải làm cho toàn dân thấy được từ mấy chục năm nay rồi! Lẽ ra từ mấy chục năm nay lãnh đạo phải đưa thêm vào những tính toán khác, chiến lược khác bảo tồn cuộc sống của đất nước!

Mấy chục năm nay Đảng và Nhà nước cứ một bề chịu để cho đất nước ta sống thụ động, và một bề cam chịu đựng những thách thức như thế để sống, – nhẹ thì phải nói là thất sách! Đúng tầm của sự thật thì phải nói: Không thể chấp nhận được!

Mà chấp nhận cho nhà thầu TQ tham gia cao tốc Bắc – Nam thì mất dân, lỡ tay sẽ còn dẫn tới mất nước, càng không được!

Cứ chấp nhận nhà thầu TQ, nếu dân phản đối thì sẽ trấn áp đến cùng để làm bằng được? – xin cứ nghĩ đi! Giả thử làm được như thế, sớm muộn, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến mất dân lớn hơn, rồi cũng mất nước, và chung cuộc vẫn là sẽ mất tất cả trong ô nhục!

Làm sao bây giờ? Tại sao nhất thiết cứ phải có con đường cao tốc Bắc – Nam vào lúc này để tự gây khó muôn bề cho đất nước mình như thế này? Có khác gì tự sát không? Chậm vài ba năm nữa, dăm năm nữa, chục năm nữa đất nước có vì thiếu cao tốc này mà chết được không? Nếu chưa có cao tốc này thì ai chết? Không có cách nào hoãn lại được hay sao?..

Đề nghị lãnh đạo hãy cân nhắc thấu đáo.

Hay là ta chỉ thực hiện cao tốc này từng phần bằng cách tự làm lấy, theo nguồn vốn trong nước và nước ngoài ta tự huy động được, chẳng phải mời ai tham gia đấu thầu cả! Chậm một tý nhưng chậm chắc, và ta sẽ trưởng thành lên nhanh hơn, nhất là tránh được chắc chắn họa lớn cho đất nước. Thực ra đã đến lúc nước ta phải tự đứng lên làm các công trình loại này, cái gì biết chưa đủ thì học thêm, mua thêm know how, công nghệ mới, kỹ thuật mới! Làm thân phận cây tầm gửi như 30 năm CNH-HĐH vừa qua là quá đủ rồi! Thay đổi các thể chế cần thiết để ta tự đứng lên làm bằng được như vậy!

Ai cho vay cũng được, kể cả vốn của TQ; vay nước nào cũng phải cho đúng các chuẩn mực quốc tế, và đúng với nghĩa: Vay để ta tự làm lấy từ A-Z, và ta phải đủ năng lực quản lý nguồn vay này bằng luật pháp và các quyền thuộc chủ quyền của ta, không để cho tiền vay này thao túng nước ta về bất kỳ phương diện nào, thực hiện bằng được công khai minh bạch và trách nhiệm giải trình để ngăn chặn mọi can thiệp của mọi quyền lực khác nhau!

Cũng nên vận động trí tuệ của nhân dân có hiến kế nào khác nữa không!

Để ngăn chặn mọi ác ý – không loại trừ bất kỳ từ bên nước ngoài nào, kể cả TQ, nước ta nên nhân dịp này nói thật với TQ tất cả những điều tôi đã viết ra trên đây, để làm cho TQ hiểu tại sao ta phải lựa chọn con đường tự quyết định làm lấy cao tốc này, hoàn toàn không phải vì lý do chống TQ, mà chỉ vì không muốn có thêm những sự việc làm tổn thương mối quan hệ này rất quan trọng đối với VN.

Nói rõ, nói thật, không giấu diếm những bài học, những kinh nghiệm đau đớn trong hợp tác Việt – Trung, nói thẳng thắn những sai lầm và thiếu sót của cả hai bên (chủ yếu phía ta là nhân nhượng quá đáng, phía TQ là lấn tới quá đáng) – vì thực tế tiêu cực này chẳng mảy may đúng với nghĩa đối tác chiến lược toàn diện mà 2 nước đang muốn thiết lập. Nhất là phải nói cho phía TQ biết rõ là phía ta đã kiên trì, đã nhẫn nhục hết mức có thể, chỉ vì muốn gìn giữ đại cục quan hệ Việt – Trung. Nhưng nếu các doanh nghiệp TQ vẫn giữ cách làm ăn với ta như hiện nay, nhà nước TQ cứ uy hiếp nước ta trên Biển Đông như thế này, thì không thể đem lại kết quả cả 2 bên mong muốn. Nói cho phía TQ biết nhân dân ta rất kiên trì chịu đựng, nhưng sự thật là sự bức xúc rất chính đáng của nhân dân VN về những hiện tượng tiêu cực trong quan hệ 2 nước phải được nhìn nhận đúng đắn, vì ở cả 2 nước: Nhân dân mới là người trực tiếp xây dựng nên quan hệ 2 nước bền đẹp. Ta cũng nên công khai hóa những quan điểm của lẽ phải này của ta nói với TQ cho cả thế giới biết. Bởi vì không có gì đúng đắn hơn, mạnh mẽ hơn và đi được vào lòng người hơn sự thật.

Cũng nhân dịp này, trong thế giới sang trang hôm nay, có lẽ Việt Nam nên dựa vào nhân dân mình xây dựng nên một nền ngoại giao và mọi mối quan hệ quốc tế dựa trên tính đúng đắn của sự thật! Một con người, một quốc gia có trí tuệ và mạnh mẽ mới có thể xử sự như vậy với sự thật!

***

Xin nhắc lại câu chuyện mọi người đều biết: Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt giữa lúc chuẩn bị đi Hà Lan để tìm hiểu việc quốc gia này trong những điều kiện rất ngặt nghèo của tự nhiên chung sống với biển như thế nào; bạo bệnh đã cản trở công việc của ông!

Người dân, nhất là dân Nam Bộ hàng năm phải chung sống với lũ, vô cùng thương tiếc con người vì nước vì dân này đã đành, song cảm phục ông hơn nữa vì tấm lòng của ông lo cho dân không phải chỉ có tình yêu thương, mà còn bằng cả tầm nhìn ông luôn tìm cách rộng mở cho mình, không bao giờ chịu dừng lại ở những gì ông đã biết.

Sự thật là hàng chục năm trước khi chuẩn bị cho chuyến đi Hà Lan, Võ Văn Kiệt đã bị kỳ tích chung sống với biển của quốc gia này hớp hồn! Nhất là khi ông được nghe – chứ chưa được đến tận nơi để thấy – những thành tựu trị biển Hà Lan có được hôm nay là công sức của trí tuệ và lao động hàng trăm năm mới tạo nên được, ông càng nóng ruột – giữa những lúc ông tranh luận tại chỗ, nhễ nhại mồ hôi ngoài trời dưới cái nắng đồng bằng Nam Bộ, với các chuyên gia: xây hay không xây các đập chặn nước mặn, làm nhà chống lũ cho dân theo mẫu nào…

Nhân nói về đường cao tốc, kỳ lạ, chính Võ Văn Kiệt chứ không phải chuyên gia cầu đường nào là người khởi xướng việc xây dựng đường mòn Hồ Chí Minh thành con đường cao tốc ở vùng này… Ông còn nhiều công tích khác nữa trong những lĩnh vực quan trọng khác…

Không phải nhiều lời, có thể thấy ngay: Yêu nước, yêu dân và tầm nhìn – những phẩm giá này làm nên con người Võ Văn Kiệt không có tư duy nhiệm kỳ! Quan trọng hơn thế nữa, những phẩm giá này làm nên Võ Văn Kiệt của mọi tình huống đất nước bị thách thức quyết liệt nhất!

Đất nước trong thế giới sang trang hôm nay đang đứng trước những thách thức quyết liệt nhất! Đất nước cần hơn bao giờ hết những phẩm giá Võ Văn Kiệt như vậy ở mỗi người được dân nuôi bằng tiền thuế của mình, và được dân gửi gắm những công việc phải làm vì nhân dân, vì đất nước!

Hà Nội – Võng Thị, ngày 07-04-2019

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 7-4-19

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Biển Đông: Tàu sân bay Mỹ tới sát vùng Philippines-TQ tranh chấp

Biển Đông: Tàu sân bay Mỹ tới sát vùng Philippines-TQ tranh chấp

Getty ImagesBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionF-35B Lightning II của Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ lần đầu tiên được đưa vào phối hợp diễn tập cùng tàu USS Wasp trong cuộc tập trận chung thường niên với Philippines. Trong hình là một chiếc F-35B trên tàu USS Essex (LHD 2) hồi 9/2018

Với việc điều một hàng không mẫu hạm tới khu vực gần rặng san hô chiến lược, nơi đang có tranh chấp giữa Bắc Kinh và Manila, Hoa Kỳ muốn thể hiện sức mạnh tại Biển Đông.

Hãng ABS-CBN News hôm 9/4 đưa tin các ngư dân Philippines gần Bãi cạn Scarborough chứng kiến một tàu hàng không mẫu hạm, trông giống tàu của hải quân Mỹ, hiện diện tại vùng biển có tranh chấp giữa Philippines, Trung Quốc và Đài Loan.

Phía Mỹ không xác nhận, cũng không bác bỏ tàu chiến hiện diện gần Bãi cạn Scarborough có phải là tàu USS Wasp hay không, Japan Times tường thuật.

Manila đón Nga, tập trận cùng Mỹ và dọa ‘cảm tử’ với TQ

Tàu ngầm Nhật ‘lần đầu’ diễn tập ở Biển Đông

VN ‘nên ký’ thỏa thuận đánh bắt cá chung

Vị trí tàu cá Philippines cách tàu chiến khoảng ba hải lý.

Tin tức nói các chiến đấu cơ đã cất cánh, hạ cánh lên xuống từ tàu này.

Trung Quốc trên thực tế đã chiếm quyền kiểm soát Bãi cạn Scarborough kể từ 2012 tới nay, sau khi cuộc đối đầu giữa các tàu của Philippines và Trung Quốc kết thúc.

Kể từ đó, Trung Quốc trên thực tế đã phong tỏa khu vực này, nơi vốn là ngư trường màu mỡ của ngư dân Philippines, và thường xuyên cho tàu cá cùng các tàu “cảnh sát biển” tới nơi.

Trong một nỗ lực nhằm kiềm chế thái độ của Trung Quốc tại đây, hồi tháng Giêng năm ngoái, hải quân Mỹ đã gửi một tàu khu trục tiến sát phạm vi 12 hải lý của bãi cạn này, nhằm thực thi quyền tự do đi lại ở Biển Đông.

Ngoài Bãi cạn Scaborough, Manila còn đối đầu với Bắc Kinh về nhiều địa điểm khác trên Biển Đông.

Getty ImagesBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionNgười dân Philippines biểu tình phản đối Trung Quốc tại Manila hôm 9/4

Gần đây nhất, căng thẳng bùng lên giữa hai bên với việc Trung Quốc cho hơn 200 tàu các loại tới đảo Thị Tứ, nơi Philippines đang kiểm soát.

Vụ việc khiến Manila giận dữ. Tổng thống Duterte tuyên bố “sẽ nói lính của tôi ‘chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ cảm tử” nếu Trung Quốc đụng vào đảo này.

Trong hôm 9/4, hàng trăm người Philippines đã biểu tình trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Manila để phản đối các hành động của Trung Quốc tại Biển Đông

Tàu USS Wasp và chiến đấu cơ F-35B dự Balikatan 2019

Hồi cuối tháng Ba, hải quân Mỹ đã xác nhận cử tàu USS Wasp tới tham dự cuộc tập trận chung Balikatan 2019.

Hoa Kỳ hiện đang có cuộc tập trận chung thường niên với Philippines, kéo dài từ 1 đến 12/4.

Getty ImagesBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionMỹ và Philippines tiến hành tập trận chung Balikatan hàng năm. Trong hình là cuộc tập trận 5/2018 tại tỉnh Casiguran của Philippines

Đây cũng là lần tập trận Balikatan đầu tiên có sự tham dự của tàu USS Wasp phối hợp diễn tập cùng chiến đấu cơ tàng hình F-35B Lightning II của Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ, hải quân Hoa Kỳ nói.

Điều này “thể hiện việc tăng cam kết sức mạnh quân sự cho một vùng Indo-Thái Bình Dương tự do và cởi mở”, tuyên bố của hải quân Hoa Kỳ viết.

‘Vấn đề lớn nhất’ của Mỹ-Trung là Biển Đông?

Việt Nam ‘cứng rắn hơn trong vấn đề Biển Đông’?

Biển Đông: Tàu Mỹ tới Gạc Ma, TQ tập bắn đạn thật

Mỹ không công bố cụ thể số quân nhân có mặt trên tàu USS Wasp khi tập trận chung với Philippines.

Tuy nhiên, USS Wasp là loại hàng không mẫu hạm cỡ nhỏ, thông thường mang theo 31 phi cơ quân sự các loại, có đội ngũ 1.000 sỹ quan và thủy thủ, và có thể mang theo hơn 1.600 lính thủy quân lục chiến.

Các hình ảnh về hoạt động đang diễn ra của tàu tại Philippines cho thấy nó mang theo ít nhất là 10 chiếc F-35B, bốn chiếc MV-22 Ospreys, và hai trực thăng MH-60S Sea Hawk.

USS Wasp mới chỉ có khả năng đáp ứng F-35B kể từ 2017, sau khi được tân trang thêm các thiết bị mới.

Trong lần tập trận chung thứ 35 này, ước tính có khoảng 7.500 quân nhân các bên tham dự, trang tin Phil Star nói.

Phía Philippines chiếm khoảng 4.000 lính thuộc các lực lượng có vũ trang. Số lượng các quân nhân Mỹ là 3.500 người. Ngoài ra còn có khoảng 50 lính Úc góp mặt.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Blog at WordPress.com.