Daily Archives: October 7, 2019

Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít ở Đức là một 

Chủ nghĩa cộng sản ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít ở Đức là một

Nguyễn Tiến Trung

5-10-2019

Duyệt binh khoe vũ khí để răn đe Việt Nam

Cuối cùng thì lễ duyệt binh hoành tráng của Tập Cận Bình trước Quân Giải Phóng Nhân dân Trung Quốc đã lắng lại. Các loại vũ khí tối tân nhất đã được cộng sản Trung Quốc đưa ra cho người dân Trung Quốc và toàn thế giới chiêm ngưỡng: tên lửa hành trình tầm bắn xa nhất thế giới 15 nghìn km DF-41, đầu đạn siêu thanh DF-17 bay ở vận tốc gấp 5 lần vận tốc âm thanh…

Tất nhiên, thực tế các loại vũ khí này có thể sử dụng được hay không lại là một câu chuyện khác, khi cộng sản Trung Quốc nổi tiếng là những người sẵn sàng nói dối không biết ngượng miệng. Chẳng phải Tôn Tử đã dạy họ rằng, “binh bất yếm trá” đó ư?

Tại sao giới lãnh đạo Trung Quốc luôn tuyên bố là “hòa bình quật khởi” lại liên tục đầu tư vào quốc phòng và phát triển nhiều loại vũ khí mới như vậy? Chắc chắn họ phải đối phó với những mối đe dọa ghê gớm, hoặc họ phải có tham vọng gây chiến với các nước khác thì họ mới liên tục đầu tư vào vũ khí như vậy.

Hỏi cũng là trả lời. Những thứ vũ khí mà cộng sản Trung Quốc “khoe” ra ở trên để nhằm răn đe người dân những quốc gia dám chống lại chủ nghĩa bành trướng xâm lược của họ, trong đó có nhân dân Việt Nam. Nên nhớ là trước, trong và sau ngày 1/10, là ngày lễ kỉ niệm đảng Cộng sản chiếm toàn bộ Trung Quốc, các tàu của cộng sản Trung Quốc đã bốn lần xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam với khoảng 28 tàu. Nhà cầm quyền Việt Nam đã phản đối cộng sản Trung Quốc 40 lần qua các kênh ngoại giao từ ba tháng qua.

Duyệt binh cũng là để che giấu bất an

Thật ra, việc Tập Cận Bình cho duyệt binh lớn để khoe quân đội hùng mạnh như vậy có tác dụng tăng cường lòng tin yêu của dân vào đảng Cộng sản cầm quyền. Cuộc duyệt binh nhằm khiến người dân Trung Quốc tạm quên đi những khó khăn chồng chất trong nước, kiểu như đã có lãnh đạo Việt Nam từng phát biểu là nên cho dân xem pháo hoa để quên … đói nghèo.

Những khó khăn đó của đảng Cộng sản Trung Quốc là gì? Đó là dòng vốn lên tới 1,2 nghìn tỷ USD đã rời Trung Quốc trong thập niên vừa qua, những nhà đầu tư nước ngoài vỡ mộng vì bị chèn ép tại thị trường Trung Quốc, phát triển kinh tế chững lại, chiến tranh thương mại với Mỹ, chiến lược Vành đai – Con đường bị phủ bóng bởi quản trị kém và tham nhũng khiến người dân ở bất kì nơi nào có Trung Quốc đầu tư đều phản đối, từ châu Phi tới Việt Nam, người dân Hongkong nổi dậy đòi dân chủ, Đài Loan thách thức trực diện chủ nghĩa bành trướng của đảng Cộng sản, cả thế giới đề cao cảnh giác và cô lập cộng sản Trung Quốc, dân số Trung Quốc cũng đang già hóa nhanh chóng, ô nhiễm môi trường nặng nề, phân hóa giàu nghèo lớn…

Trước những khó khăn chồng chất đó, rất tự nhiên, nhà cầm quyền Trung Quốc sẽ tìm cách hướng sự chú ý của người dân ra bên ngoài, nhằm vào các “thế lực thù địch” như Việt Nam. Thậm chí một học giả người Mỹ David Archibal còn cho rằng, cộng sản Trung Quốc sẽ chọn Việt Nam là nơi gây chiến đầu tiên vì Việt Nam dễ “xơi” nhất. Một cuộc chiến tranh chớp nhoáng chiếm các đảo còn lại của Việt Nam ở Trường Sa sẽ là liều thuốc củng cố sự ủng hộ của người dân Trung Quốc với đảng Cộng sản Trung Quốc.

Trung Quốc Xã (Chinazi)

Người dân Hongkong không phải ngẫu nhiên nghĩ ra cụm từ “Chinazi” (diễn giải tiếng Việt là “Trung Quốc Xã”), vốn là từ ghép của China (Trung Quốc) và Nazi (Quốc xã). Chủ nghĩa Cộng sản hiện tại ở Trung Quốc và chủ nghĩa Phát xít của Hitler giống nhau một cách đáng kinh ngạc.

Thứ nhất, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều là biểu hiện của các chủ nghĩa cực đoan. Chủ nghĩa Cộng sản là chủ nghĩa tập thể bị cực đoan hóa. Chủ nghĩa Phát xít là chủ nghĩa quốc gia – dân tộc bị cực đoan hóa. Con người cá nhân bị vùi lấp trong những thứ nhân danh “tập thể”, “dân tộc”, “quốc gia”. Đó là những chủ nghĩa tước đoạt tự do cá nhân của con người, biến con người thành nô lệ.

Thứ hai, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều dựng lên các “thế lực thù địch” để hướng sự căm thù của người dân vào các đối tượng bên ngoài. Chủ nghĩa Cộng sản thời đầu thì nhắm vào giai cấp thượng lưu, trung lưu, còn bây giờ thì nhắm vào các quốc gia khác như Trung Quốc đang tìm cách xâm chiếm Việt Nam, Philippines, Malaysia. Giống hệt như thế là chủ nghĩa Phát xít vì nó nhắm vào các dân tộc khác khi cho chủng tộc Đức là thượng đẳng, và phải tiêu diệt người Do Thái.

Thứ ba, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít đều đặt một đảng, một lãnh tụ lên trên tất cả, lên trên cả đất nước. Chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc hiện tại đặt đảng Cộng sản lên trên tất cả, cai trị không cần pháp luật, không cần lá phiếu của người dân, buộc người dân sùng bái cá nhân Tập Cận Bình, bắt dân học tập “tư tưởng Tập Cận Bình”. Còn chủ nghĩa Phát xít tại Đức cũng đặt đảng Công nhân Đức Quốc gia Xã hội Chủ nghĩa (gọi tắt là đảng Quốc Xã – Nazi) lên trên tất cả, bắt người dân sùng bái Hitler.

Thứ tư, chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít thành công được ở Trung Quốc và Đức là nhờ lợi dụng sự giận dữ của người dân khi bị nước ngoài sỉ nhục. Trung Quốc bị nước ngoài như Anh, Mỹ, Nhật, Nga,… sỉ nhục một trăm năm (bách niên quốc sỉ), còn Đức bị sỉ nhục vì thua thế chiến thứ 2. Không ngạc nhiên khi Hitler và Tập Cận Bình đều ưa thích các cuộc diễu binh lớn.

Chính bài học lịch sử từ Đức đã đưa đến nhận định rằng, lịch sử sẽ lặp lại với cộng sản Trung Quốc khi họ sẽ quyết định gây chiến để vuốt ve tự ái dân tộc, và đối tượng đầu tiên dễ thắng nhất chính là Việt Nam, một quốc gia không có đồng minh, có rất ít hoặc thậm chí không có vũ khí hiện đại, chứ đừng nói tới vũ khí hạt nhân để răn đe. Thanh niên và người dân Việt Nam cần nhìn thẳng vào khả năng này, nhất là những người đang ở nơi tuyến đầu là bộ đội ở biên giới phía Bắc và các chiến sĩ hải quân ở Trường Sa.

Trở ngại của đảng Cộng sản Việt Nam

Dù vậy, người Việt Nam không nên sợ hãi mà phải sẵn sàng đương đầu với thách thức mang tên Cộng sản Trung Quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam cần nhận thức rõ giới hạn của chế độ độc đảng. Toàn dân Việt Nam bây giờ sẽ không đoàn kết chống ngoại xâm xung quanh đảng cầm quyền nữa vì rất nhiều lý do như tham nhũng, cướp đất, ô nhiễm, bất công xã hội rộng khắp. Dân không thể tin vào sự lãnh đạo của đảng Cộng sản với việc cựu bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh e ngại “xu thế ghét Trung Quốc” của người Việt.

Việc đưa hình ảnh lãnh tụ đã mất như Hồ Chí Minh lên để làm tính chính danh cho chế độ không hề có tác dụng hoặc có tác dụng rất ít với đa số người dân sinh sau năm 1975… Bản thân rất nhiều cựu chiến binh cộng sản đã rời bỏ đảng Cộng sản và tham gia vào phong trào dân chủ. Còn chế độ hiện tại thì luôn trong tình trạng “ngân sách như dòng sông đã cạn” thì lấy đâu ra tiền mà mua vũ khí chống ngoại xâm.

Đảng cộng sản Việt Nam phải làm gì?

Do đó, việc quan trọng nhất mà các lãnh đạo cộng sản phải làm ở trong nước là dân chủ hóa. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới ủng hộ chính phủ và quốc hội do dân bầu ra một cách thực chất. Chỉ có dân chủ hóa thì dân mới đoàn kết xung quanh việc tôn trọng một bản hiến pháp dân chủ, chuẩn mực. Chỉ có dân chủ hóa và có nhà nước pháp quyền thì cộng đồng quốc tế dân chủ, văn minh mới tin tưởng và sẵn sàng giúp đỡ, ủng hộ Việt Nam vì đã có cùng hệ giá trị với họ.

Còn ở ngoài nước, cũng không có cách nào khác là nhà cầm quyền phải nhanh chóng tham gia vào một liên minh kinh tế – quân sự đứng đầu bởi Mỹ và theo sau là các nước khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc,… để tạo thế ỷ dốc, sẵn sàng hỗ trợ nhau trước bất kỳ đe dọa nào từ cộng sản Trung Quốc.

Còn người dân phải làm gì?

Còn về phía người dân, chúng ta không thể ngồi yên thụ động. Bước đầu tiên là mỗi một công dân cần phải lên tiếng phản đối Cộng sản Trung Quốc xâm lược Việt Nam, phản đối chủ nghĩa Cộng sản ở Trung Quốc và Bắc Hàn đang đe dọa hòa bình, ổn định ở châu Á, phản đối Cộng sản Trung Quốc tìm cách thủ tiêu tự do chính trị của nhân dân Hongkong, đàn áp người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ, tìm cách xâm lược Đài Loan,…

Hình ảnh nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc cai trị hà khắc, đàn áp các dân tộc đó chính là hình ảnh Việt Nam trong tương lai nếu người dân Việt Nam không cảnh giác và phản đối ngay từ bây giờ.

Mỗi người dân Việt Nam nên cùng nhau lên tiếng yêu cầu nhà nước Việt Nam nhanh chóng kiện nhà nước Trung Quốc về hành vi xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Việc khởi kiện là vô cùng cần thiết để giành chính nghĩa về phía Việt Nam, đặt đảng Cộng sản Trung Quốc vào thế phi nghĩa trước toàn thể nhân loại. Chính nghĩa cuối cùng sẽ thắng phi nghĩa, đó là điều chắc chắn.

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Hố trống quyền lực Mỹ để lại là thời cơ của Trung Quốc

Hố trống quyền lực Mỹ để lại là thời cơ của Trung Quốc

Jackhammer Nguyễn

5-10-2019

Tàu khảo sát địa chất biển của Trung Quốc đang ở đâu đó ngoài khơi tỉnh Khánh Hòa. Giàn khoan nước sâu của Trung Quốc đang ở đâu đó gần vùng thềm lục địa Việt Nam. Tàu hải cảnh và dân quân Tàu vẫn tiếp tục quấy rối việc khai thác khí đốt của Việt Nam ở Bãi Tư Chính.

Vài ngày nữa, Mỹ và Tàu tái họp bàn về chiến tranh mậu dịch tại thủ đô Washington DC. Cuộc chiến này làm cho cả hai sứt mẻ không ít. Ngành công nghiệp chế tạo của Mỹ vẫn có cơ không ngóc lên nổi (thực ra có chiến tranh thương mại hay không thì việc này cũng đã và đang xảy ra.) Các thành phố nhỏ của Trung Quốc gặp khó khăn vì suy thoái kinh tế, các chợ thực phẩm thiếu thịt heo và đậu hủ.

Ngoài ra, cuộc khủng hoảng Hong Kong vẫn chưa được giải quyết. Trong khi đó Mỹ có vẻ vẫn đang gây sức ép về quân sự.

Cách đây một hai tuần Mỹ vẫn thực hiện chiến dịch tự do hàng hải quanh các đảo đá nhỏ mà Tàu đang chiếm đóng. Tàu sân bay USS Reagan của Mỹ ở đâu đó trên Biển Đông.

Ngay tiếp theo việc gia hạn sử dụng căn cứ hải quân của Singapore cho quân đội Mỹ, Mỹ cùng Singapore thực hiện thành công việc bắn rốc két mới chống tàu chiến.

Trong một tình thế không phải là sáng sủa như vậy mà tại sao người Tàu lại có những hoạt động lấn chiếm quậy phá mạnh mẽ hơn bao giờ hết tại Biển Đông?

Có thể có mấy nguyên nhân sau đây:

Người Tàu muốn gây ra một sân khấu chủ nghĩa dân tộc đại Hán tại Biển Đông để phân tâm người dân Tàu khỏi những khó khăn kinh tế trong nước. Một thứ chủ nghĩa dân tộc như vậy cũng góp phần cho chiến dịch tuyên truyền của Bắc Kinh chống lại những sinh viên biểu tình đòi dân chủ ở Hong Kong.

Có thể là người Tàu muốn dùng lá bài quân sự, qua chiến dịch rầm rộ đang diễn ra ở Tư Chính Biển Đông, và bằng việc xây dựng lực lượng quân sự ở Biển Đông mấy năm nay, để làm áp lực với người Mỹ trong cuộc chiến thương mại. Đây là ý kiến của ông James Stavridis, tướng Mỹ bốn sao, từng đứng đầu lực lượng NATO.

Lý do cuối cùng: Đây là giai đoạn tiếp theo của kế hoạch chiếm trọn Biển Đông.

Sau khi chiếm được một số tiền đồn nằm ngoài các vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á, Bắc Kinh thấy đã đến lúc nên kiểm soát luôn những hoạt động kinh tế ven bờ của các quốc gia này, gây sức ép để không cho nước lớn nào vào làm ăn trong Biển Đông nữa.

Trong ba lý do kể trên thì lý do thứ nhất, nếu có, chỉ là giải pháp cấp thời.

Lý do thứ hai không quan trọng vì người Tàu dư sức hiểu rằng, nền kinh tế Mỹ – Tàu gắn chặt vào nhau, rất khó gỡ ra, không cần dính dáng đến những giải pháp, chiến lược quân sự.

Lý do thứ ba vẫn là trọng tâm của mọi chính sách nhằm đưa nước Tàu thành siêu cường trong thế kỷ này, cạnh tranh với Mỹ.

Lý do này càng được kích thích hơn khi nước Mỹ phải lo ra về những chuyện nội bộ, phải quay về với áp lực dân túy mạnh mẽ trong nước, để lại một hố trống quyền lực tại Đông Á, mà người Tàu thấy cần nhanh chân nhảy vào trám chỗ, cho dù có phải đang chống trả với những đợt áp thuế của Tổng thống Trump.

Cái hố trống quyền lực này Bắc Kinh đã ý thức được rất rõ ràng sau khi Mỹ rút khỏi hiệp ước đối tác xuyên Thái Bình Dương (ngay ngày đầu tiên Donald Trump vào Nhà Trắng) do Mỹ và hơn chục nước châu Á, châu Mỹ dự định hợp sức bao vây nước Tàu.

Những diễn biến sau đó như báo cáo về Ấn Độ – Thái Bình Dương của Lầu Năm Góc ra ngày 1/6, hai đồng minh của Mỹ là Hàn Quốc và Nhật Bản cãi nhau chưa đến hồi kết, càng làm cho người Tàu khẳng định rằng, Mỹ bỏ đi, không còn sức làm sen đầm quốc tế tại Đông Á nữa. Trong đó, báo cáo ngày 1/6, giống như một lời kêu gọi tuyệt vọng của các tướng lãnh Mỹ đưa lên ông sếp của mình trong Nhà Trắng, chứ không phải hướng ra Trung Nam Hải.

Cái lỗ trống quyền lực Mỹ càng thuận lợi hơn cho người Tàu nữa là sự nhu nhược của các nước Đông Nam Á, như Việt Nam, Mã Lai, hay “sớm đầu tối đánh” như Philippines, Thái Lan, Cambodia, hoặc không có niềm tin vào Mỹ, như Indonesia, Mã Lai. Đây là hai quốc gia Hồi giáo dù không cực đoan, nhưng cũng khá lạnh nhạt với Mỹ, nhất là chuyện Washington đã từng ủng hộ một chế độ tham nhũng bậc nhất của nước này trong hàng chục năm của ông Suharto.

Ngay cả quốc gia mới đây được các nhà quan sát xem là kiểu mẫu cho mô hình hợp tác không đồng minh (non-ally) với Mỹ là Singapore, cũng đã chắc gì hết lòng hết sức với Washington? Cả hai cùng tập trận bắn tàu chiến, nhưng liệu chuyện xảy ra ở Guam đó có làm Bắc Kinh nản chí? Người Singapore chỉ cần bảo đảm các kho hàng của họ qua em Malacca là được, người Tàu dù có độc chiếm được Biển Đông, thì tàu hàng vẫn qua lại hải cảng Singapore. Đó là chưa nói đến những đống nhân dân tệ đầy ắp mà ông Lý vẫn đang nhìn trộm, và người Tàu cũng chẳng giấu giếm gì việc tung ra đống tệ đó ra, để gã lái buôn đảo sư tử cười tít mắt.

Hiện nay Donald Trump đang đại diện cho một nước Mỹ ích kỷ hơn xưa, không muốn chi tiền cổ súy cho tự do kiểu Mỹ bên ngoài. Dĩ nhiên khi Mỹ cổ súy như vậy với tiềm lực và tiền của của mình, thì Mỹ cũng có lợi chứ chẳng phải không, nhưng chú Sam hiên nay đang bắt ai muốn chơi chung với mình thì phải chi tiền nhiều hơn.

Có thể là điều đó khá dễ với hai quốc gia rất tự cường là Nhật Bản và Hàn Quốc, nhưng với mớ hỗn tạp Đông Nam Á, thì đó lại là điều kiện cho Bắc Kinh đào sâu thêm cái hố trống quyền lực mà người Mỹ đang để lại, bằng hai phương tiện: nhân dân tệ và tàu chiến.

Jackhammer Nguyễn, từ San Francisco

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.