Chính-Trị Thời-Sự

NÓNG: Israel đang bị tấn công, nhiều thương vong – Kích hoạt “Mật mã đỏ”

NÓNG: Israel đang bị tấn công, nhiều thương vong – Kích hoạt “Mật mã đỏ”

N. Tuấn Sơn | 

NÓNG: Israel đang bị tấn công, nhiều thương vong - Kích hoạt "Mật mã đỏ"
Ảnh minh họa.

Hãng tin Sputnik vừa cho biết “Mật mã đỏ” – lệnh báo động phòng không vừa được Israel kích hoạt trên khắp khu vực miền Trung Israel. Còi báo động rú lên liên tục.

Vui lòng bấm F5 để liên tục cập nhật

Sputnik dẫn nguồn từ Quân đội Israel (IDF) cho biết còi báo động phòng không đang rú lên từng chặp ở miền Trung nước này. Israel đang bị tấn công.

Tờ Times of Israel cũng vừa đưa tin “Mật mã đỏ” đã được phòng không Israel kích hoạt nhằm đối phó với một vụ tấn công bằng rocket nhằm vào miền Trung nước này. Nhiều tiếng nổ đã được nghe thấy ở khu vực này.

NÓNG: Israel đang bị tấn công, nhiều thương vong - Kích hoạt Mật mã đỏ - Ảnh 1.

Lực lượng phòng vệ Israel thông báo kích hoạt hệ thống báo động phòng không.

Tiếng còi báo động được nghe thấy trên địa bàn rộng khắp ở phía bắc Tel Aviv – “Trái tim” của Nhà nước Do Thái, sau khi khu vực này bị tấn công bằng rocket từ dải Gaza. Đây là lần thứ 2 khu vực đặc biệt quan trọng này của Israel bị tấn công sau lần đầu tiên xảy ra vào hồi đầu tháng 3 năm nay.

Vụ tấn công thẳng vào đầu não Tel Aviv đã gây chấn động bởi khu vực này chưa từng một lần bị đe dọa kể từ 4 năm qua.

Hãng tin RT (Nga) cho biết có nhiều ngôi nhà ở phía bắc Tel Aviv đã bị phá hủy đồng thời có ít nhất 6 người Do Thái bị thương. Chắc chắn phía Israel sẽ không để yên chuyện này mà sẽ ra tay trả đũa quyết liệt.

NÓNG: Israel đang bị tấn công, nhiều thương vong - Kích hoạt Mật mã đỏ - Ảnh 2.

Một ngôi nhà ở thị trấn Mishmeret miền Trung Israel bị rocket phá hủy trong cuộc tấn công từ dải Gaza vào rạng sáng nay 25/03/2019. Ảnh: Times of Israel.

Tờ Times of Israel còn cho biết thêm, trong số 6 người Do Thái bị thương có 2 trẻ em.

Tiếng còi báo động phòng không được kích hoạt vào lúc khoảng 5h20p rạng sáng nay trên các địa bàn Sharon và Emek Hefer ở phía bắc Tel Aviv, IDF cho biết. Cảnh sát Israel cho biết 1 quả đạn đã bắn trúng một ngôi nhà ở khu dân cư Mishmeret, trên vùng đồng cỏ Sharon và gây ra vụ hỏa hoạn lớn.

IDF khẳng định Israel bị tấn công bởi những quả đạn phóng đi từ dải Gaza vào rạng sáng nay, nơi đã có 2 quả rocket tấn công Tel Aviv vào tuần trước mà Nhóm vũ trang Hamas biện minh là do “nhầm lẫn”.

Cập nhật mới nhất cho thấy con số thương vong của Israel đã lên tới ít nhất 7 người. IDF đang điều tra kẻ nào đứng đằng sau vụ tấn công vào dân thường đẫm máu này để ra quyết định trả đũa.

Theo cơ quan dịch vụ cấp cứu Magen David Adom (MDA), đã có 7 người sống trong ngôi nhà nói trên bị thương sau vụ tấn công. Trong đó có 1 phụ nữ 59 tuổi bị thương do bỏng và bị trúng mảnh văng nhưng bị sốc nặng gây ra bởi vụ nổ. Một phụ nữ 30 tuổi khác cũng bị thương do trúng mảnh văng vào chân.

Các nạn nhân khác trong ngôi nhà bị thương nhẹ gồm 1 người đàn ông 30 tuổi, 1 cháu gái 12 tuổi, 1 cháu trai 3 tuổi và 1 trẻ em mới 18 tháng tuổi, cơ quan dịch vụ cấp cứu MDA cho biết chi tiết.

theo Trí Thức Trẻ

Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Hồ sơ mật về trận chiến đẫm máu giữa quân TQ và Liên Xô 1969

Hồ sơ mật về trận chiến đẫm máu giữa quân TQ và Liên Xô 1969

Ít người biết đến cuộc đụng độ đẫm máu giữa quân Trung Quốc và Liên Xô năm 1969. Đằng sau vụ giao tranh này là các mối quan hệ địa chính trị phức tạp.

Cuộc đụng độ vũ trang giữa Trung Quốc và Liên Xô trên đảo Damansky/Trân Bảo giữa sông Ussuri ở vùng biên giới vào tháng 3/1969 tuy không phát triển thành một cuộc chiến tranh quy mô lớn nhưng đã có tác động mạnh đến quan hệ giữa 2 cường quốc này.

Hiện nay quan hệ giữa Bắc Kinh và Moscow dường như đang bước vào “kỷ nguyên vàng”. Nhưng trước cuộc đụng độ đẫm máu năm 1969 giữa Liên Xô (với thành viên lớn nhất là Nga) và Trrung Quốc, hai bên cùng từng có quan hệ rất tốt đẹp.

Nhân tròn 50 năm cuộc đụng độ này, chúng ta cùng điểm lại một số trang báo Nga trong thời gian qua đề cập đến sự kiện lịch sử đặc biệt này.

Tờ Nezavisimaya Gazeta (của Nga) vào giữa tháng 12/2018 đăng một bài viết (bằng tiếng Nga) khá chi tiết nhìn lại sự kiện này, với dòng tít khá mạnh: “Damansky – một hòn đảo phủ đầy máu của các anh hùng chúng ta”.

Bài báo này, của tác giả Andrei Shavaev, mở đầu bằng phần thảo luận ngắn về nguồn gốc của căng thẳng biên giới Xô-Trung. Bài báo trích dẫn một cuốn sách của Trung Quốc xuất bản năm 1954 với các tấm bản đồ cho thấy lãnh thổ Trung Quốc bị “Sa hoàng chiếm trong khoảng giữa năm 1840 và thời gian diễn ra Thế chiến 1”. Theo bài báo này, cuộc “xâm lược bằng bản đồ” được tiếp nối với một loạt các vụ việc ngày càng nghiêm trọng trên biên giới.

Tờ báo này không hề úp mở về trách nhiệm của Bắc Kinh trong vụ đụng độ vũ trang: “Vào ngày 2/3/1969, các đơn vị Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) tiến hành cuộc xâm lấn vũ trang đã được lên kế hoạch từ trước vào lãnh thổ Liên Xô”.

Kế hoạch “Báo thù” và cuộc huyết chiến

Tác giả Shavaev giải thích rằng Nguyên soái Trung Quốc Lâm Bưu – tư lệnh quân khu Thẩm Dương, đã xây dựng kế hoạch tác chiến vào tháng 1/1969 với mật danh Báo thù.

Các nhân tố chính của kế hoạch này, theo bài báo của Nga, là “yếu tố bất ngờ” và “hỏa lực ồ ạt”. Vị trí chính xác của cuộc “mai phục” là khu vực biên giới có con sông Ussuri, tại điểm cách Vladivostok khoảng 200 trăm dặm về phía bắc nhưng vẫn nằm cách Khabarovsk hơn 100 trăm dặm về phía nam.

Mục tiêu của chiến dịch Trung Quốc này, vẫn theo bài báo nói trên, đơn giản là nhằm “loại bỏ” một nhóm lính biên phòng Nga. Tác giả Shavaev nhấn mạnh rằng kế hoạch của trận đánh đã được lãnh tụ Mao Trạch Đông thông qua.

Theo Shavaev, khoảng 300 quân nhân Trung Quốc đã vượt sông lên đảo vào đêm 2/3/1969 và đột ngột khai hỏa vào nhóm lính biên phòng Nga, tiêu diệt gần hết những người này. Trên băng đá của sông Ussuri, đơn vị biên phòng Nga rõ ràng không được bảo vệ và “nhanh chóng bị xóa sổ”.

Tác giả Shavaev dẫn các nguồn tin y tế tiết lộ câu chuyện khủng khiếp hơn: “Các lính biên phòng bị hạ sát bằng lưỡi lê và những phát súng bắn ở cự ly gần. Áo khoác bằng da cừu, ủng và mũ dạ của họ đã được tháo cởi ra…”

Theo bài báo này, 32 lính biên phòng Nga thiệt mạng vào ngày đó, và 200 lính Trung Quốc tử vong trong trận chiến diễn ra kế tiếp. Shavaev miêu tả: “Và băng trên sông Ussuri tan chảy vì đạn súng tiểu liên và đạn pháo. Tuyết trắng tháng 3 trên đảo Damansky chuyển sang màu đỏ của máu”.

Liên Xô phản đòn mãnh liệt

Đến ngày 14/3/1969 cũng ở khu vực trên nổ ra một trận chiến lớn hơn. Trận đánh này, theo ghi chép của Shavaev, có sự tham gia của xe tăng và trọng pháo. “Diễn ra nhanh chóng nhưng đây đúng là một cuộc chiến tranh”.

Đáng chú ý, quân đội Liên Xô đã huy động các dàn phóng pháo phản lực “Katyusha” Grad (Grad tiếng Nga có nghĩa là “mưa đá” – ND) để trút bão lửa lên quân đối phương. Shavaev kể: “Chỉ trong vài phút, đội hình quân Trung Quốc và khu vực hậu tuyến của họ đã biến thành một khối hỗn độn trộn đầy đất cát, kim loại và thi thể”. Hàng ngàn lính Trung Quốc được cho là đã bị tiêu diệt trong trận giao tranh thứ 2 này.

Có một chi tiết đáng lưu ý là tác giả Shavaev đã trách cứ Bộ Tổng tư lệnh quân đội Liên Xô vì thiếu “tầm nhìn chiến lược” nên đã phần nào khiến cho những người lính biên phòng bị hy sinh.

Tuy nhiên, bài báo này vẫn giải thích rằng nguyên nhân chính của cuộc đụng độ vẫn là do phía Bắc Kinh khởi xướng khi họ muốn “đoàn kết hơn nữa người dân dưới ngọn cờ của vị lãnh tụ vĩ đại”.

Với vẻ ấm ức, tác giả Shavaev cho biết, rốt cuộc đảo Damansky đã được trao lại cho Trung Quốc vào năm 1991 và quân đội Trung Quốc đã duy trì một bảo tàng tại đó để tưởng niệm “chiến thắng” trước Liên Xô.

Nguyên nhân sâu xa của xung đột quân sự

Hôm 2/3 một tờ báo thuộc quân đội Nga cũng xuất bản một bài viết với giọng điệu và nội dung tương tự bài viết trên của Shavaev.

Về trách nhiệm để nổ ra vụ xung đột quân sự, bài báo thứ 2 mở đầu bằng câu: “Trung Quốc tổ chức một cuộc khiêu khích vũ trang chống lại Liên Xô”. Bài báo kể thêm rằng một lính biên phòng Nga (hạ sĩ Pavel Akulov) dường như đã bị đối phương bắt và tra tấn đến chết. Ở đoạn cuối, tác giả Ilya Polansky than vãn rằng những người lính biên phòng trẻ tuổi của Liên Xô đã trở thành nạn nhân cho “trò chơi chính trị” của Trung Quốc khi ấy.

Cả hai bài báo trên chắc chắn không có mục đích xới xáo tâm lý thù hằn giữa hai cường quốc ở khu vực Đông Á. Tuy nhiên chúng dường như cho ta thấy câu chuyện thực sự ẩn sau biến cố này: Trung Quốc có thể muốn “tặng” cho Liên Xô một đòn đau.

Các chuyên gia về Trung Quốc đã từ lâu có khuynh hướng giải thích phản ứng của ông Mao Trạch Đông là để đáp trả lại việc Moscow can thiệp sâu vào Tiệp Khắc hơn 7 tháng trước đó (vào năm 1968).

Theo cách giải thích này, ông Mao cần một bước đi mạnh mẽ để làm cho điện Kremlin tin rằng Trung Quốc sẵn sàng chiến đấu quyết liệt chống lại “chủ nghĩa xét lại Xô viết” và sẽ không dung thứ nếu Liên Xô làm điều can thiệp tương tự với Trung Quốc dưới thời của ông.

Một số học giả Trung Quốc khác thì cho rằng cuộc đụng độ này có thể là tín hiệu Trung Quốc gửi cho Mỹ về việc sẵn lòng hợp tác trong khối chống Liên Xô.

Việc xe tăng T-62 của Liên Xô được trưng bày nổi bật trong bảo tàng quân sự của Trung Quốc ở Bắc Kinh cho thấy nước Trung Hoa ngày nay vẫn có sự quan tâm đến sự kiện lịch sử này.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

: những ngư dân đảo Lý Sơn chuẩn bị ra khơi. Ảnh: AFP

Đồng Phụng Việt

23-3-2019

Hình minh hoạ. Hình chụp hôm 11/8/2012: những ngư dân đảo Lý Sơn chuẩn bị ra khơi. Ảnh: AFP

Bộ Ngoại giao Việt Nam vừa công bố nguyên nhân khiến tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90819 của ông Nguyễn Minh Hùng, ngụ tại thôn Châu Thuận Biển, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, chìm vào sáng 6 tháng 3, tại vùng biển quanh đảo Đá Lồi, thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Theo đó, con tàu mang số hiệu 44101 của cảnh sát biển Trung Quốc đã dùng vòi rồng, buộc tàu đánh cá QNg 90819 phải rời khỏi nơi đang thả neo. Trong quá trình di chuyển do bị xua đuổi, tàu QNg 90819 va phải đá ngầm và chìm. Năm ngư dân bám vào xác tàu của họ, trôi giạt trên biển trong ba giờ và thoát chết nhờ được một tàu đánh cá khác vớt.

Trong thông báo phát hành ngày 21 tháng 3, Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết đã cử người trao công hàm cho đại diện của Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam, phản đối tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa, đe doạ tính mạng, gây thiệt hại về tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam.

Chẳng ai tin Trung Quốc sẽ xử lý nghiêm chỉ huy tàu hải cảnh 44101 và những cảnh sát biển đã gây ra tai nạn cho tàu đánh cá QNg 90819, cũng như bồi thường thoả đáng cho những ngư dân Việt Nam là nạn nhân trong vụ tai nạn mới nhất. Trên thực tế, cho dù các tàu của lực lượng vũ trang Trung Quốc hoạt động trên biển Đông liên tục gây ra đủ thứ tai họa cho ngư dân Việt Nam nhưng theo  Chủ tịch Hội Nghề cá Việt Nam, Trung Quốc chưa bao giờ bồi thường cho ngư dân Việt Nam mất mạng hay tán gia, bại sản.

Chiếc tàu đánh cá mang số hiệu DNA 90152 bị tàu Trung Quốc đâm chìm đang neo đậu tại một cơ sở sữa chữa tàu ở Đà nẵng. Ảnh minh họa; chụp hôm 02/6/2014. AFP

Tuy Trung Quốc đang kiểm soát toàn bộ quần đảo Hoàng Sa nhưng cả quần đảo này lẫn vùng biển quanh nó luôn được khẳng định là thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đó cũng là lý do trước nay, vùng biển quanh quần đảo Hoàng Sa vẫn là ngư trường truyền thống của ngư dân Việt Nam. Tuy nhiên có một điểm đáng lưu ý là dù thuộc chủ quyền của Việt Nam, vùng biển quanh quần đảo Hoàng Sa chỉ có sự hiện diện của các tàu đánh cá Việt Nam. Hải quân, cảnh sát biển, kiểm ngư Việt Nam chưa bao giờ léo hánh tới chốn này.

Về nguyên tắc, hải quân là lực lượng bảo vệ chủ quyền quốc gia trên biển, cảnh sát biển (hải cảnh) là lực lượng thực thi luật pháp của cả quốc gia lẫn quốc tế trên biển, kiểm ngư là lực lượng giám sát – bảo vệ nguồn lợi hải sản của một quốc gia tại vùng biển mà quốc gia đó có chủ quyền, song trên thực tế, chỉ có hải quân, cảnh sát biển, kiểm ngư Trung Quốc tung hoành ngang dọc tại biển Đông. Thậm chí cứu nạn – vốn thuần túy nhân đạo – dẫu có lực lượng riêng nhưng Việt Nam cũng ủy quyền cho ngư dân giúp lẫn nhau!

Con tàu mang số hiệu 44101 của hải cảnh Trung Quốc không chỉ gieo rắc kinh hoàng cho ngư dân Việt Nam tại biển Đông (cả vùng biển quanh quần đảo Hòang Sa lẫn quần đảo Trường Sa), sự hiện diện thường xuyên của con tàu này tại biển Đông đã được nhiều tài liệu nghiên cứu về nỗ lực độc chiếm biển Đông của Trung Quốc ghi nhận. Ví dụ như Báo cáo số 2 của Ryan D. Martinson, làm việc tại Viện Nghiên cứu hàng hải Trung Quốc của Học viện Chiến tranh hải quân Mỹ (1).

Trước giờ, hải quân nhân dân Việt Nam, Cảnh sát biển Việt Nam, Kiểm ngư Việt Nam ở đâu để cuối cùng, trong mắt báo giới, các chuyên gia ngoại quốc, những con tàu như 44101 của hải cảnh Trung Quốc lại được ví von là “khách thường trực ở khu vực quần đảo Hoàng Sa” (Frequent Guest of the Paracels), bất kể cả quần đảo Hoàng Sa lẫn vùng biển quanh quần đảo Hoàng Sa vẫn được khẳng định như đinh đóng cột là thuộc “chủ quyền không thể tranh cãi” của Việt Nam?

***

Cho dù có rất nhiều “khách thường trực” ở các vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa nói riêng, cũng như biển Đông nói chung và những “khách thường trực” này vẫn thường xuyên truy đuổi tàu đánh cá Việt Nam, đe dọa hủy diệt cả tính mạng lẫn tài sản của ngư dân Việt Nam nhưng hồi trung tuần tháng 1, tại Hội nghị Quân chính, đánh giá kết quả lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng năm 2018 và triển khai nhiệm vụ năm 2019, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN, kiêm Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chỉ dặn dò các viên chức quốc phòng hữu trách đặc biệt lưu ý đến việc xây dựng quân đội vững mạnh về chính trị, tuyệt đối trung thành với đảng. Chủ động, nhạy bén, kiên quyết đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, các biểu hiện giảm sút niềm tin, mơ hồ, mất cảnh giác. Không để suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ (2).

Cho dù tàu đánh cá mang số hiệu QNg 90819 bị tàu mang số hiệu 44101 của cảnh sát biển Trung Quốc rượt đuổi, bị chìm, vừa mới xảy ra tuần trước (ngày 6 tháng 3) song tuần sau (ngày 14 tháng 3), khi tham dự Hội nghị Tổng kết 24 năm thực hiện Pháp lệnh Bảo vệ công trình quốc phòng và khu quân sự, ông Nguyễn Xuân Phúc, Thủ tướng Việt Nam chỉ yêu cầu các viên chức hữu trách trong lĩnh vực quốc phòng: Xây dựng các tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương thành khu vực phòng thủ vững chắc trong tình hình mới. Nâng cao chất lượng xây dựng các khu vực phòng thủ tỉnh, thành phố vững chắc, toàn diện. Chủ động nắm tình hình, kịp thời phát hiện và phối hợp đấu tranh, ngăn chặn, xử lý các vụ việc phức tạp, các vi phạm pháp luật liên quan đến công trình quốc phòng và khu quân sự. Rà soát và xử lý nghiêm những sai phạm trong công tác quản lý, sử dụng đất quốc phòng (3).

Với một Chủ tịch Nhà nước, một Thủ tướng như thế, rõ ràng “quân đội ta” vẫn tiếp tục là… “vô đối” với những đồng bào, đồng chí dao động về tư tưởng, thoái hóa, biến chất về chính trị. Bảo vệ chủ quyền quốc gia, độc lập dân tộc – vốn là nhiệm vụ chính yếu của quân đội bất kỳ quốc gia nào – vẫn không quan trọng bằng “phối hợp chặt chẽ với công an và các lực lượng khác đấu tranh, làm thất bại mọi âm mưu, hành động chống phá của các thế lực gây nguy hại cho sự lãnh đạo toàn diện, tuyết đối của đảng”. Chẳng hề gì khi hai từ “vô đối” vốn vẫn được xem như không có  đối thủ, như vô địch, như bất bại lại không thể dùng để ngăn chặn dã tâm của ngoại bang, kể cả khi “khách” vẫn tiếp tục “thường trực” tại biển Đông, vẫn ngang dọc ở Hoàng Sa, ở Trường Sa như chốn không người. Quân đội ta “vô đối” trong… nội trị thì vẫn là… “vô đối”! Ngoại giao có ngược lại, mềm mỏng, kiên nhẫn đối thoại, dứt khoát không đối đầu, phi lý cũng chẳng… sao!

Chú thích

(1) http://www.andrewerickson.com/wp-content/uploads/2018/04/Martinson_Ryan_The-Arming-of-China’s-Maritime-Frontier_China-Maritime-Report-2_Naval-War-College-CMSI-June-2017.pdf

(2) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-khong-de-tieu-cuc-xam-nhap-vao-noi-bo-quan-doi-501874.html

(3) https://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/chinh-tri/thu-tuong-xu-ly-nghiem-sai-pham-trong-quan-ly-su-dung-dat-quoc-phong-513591.html

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tuyên bố về dự án đường cao tốc Bắc – Nam

Tuyên bố về dự án đường cao tốc Bắc – Nam

20-3-2019

Dù Tập đoàn của Trung Quốc có đề xuất ứng vốn trước làm toàn bộ tuyến đường Bắc – Nam phía Đông nhưng sau này, chúng ta vẫn phải trả lại họ tiền và tiền đó từ thuế của nhân dân. Trong khi các bài học về dự án đường sắt trên cao Hà Đông – Cát Linh hay các dự án do nhà thầu Trung Quốc thực hiện vẫn còn đó.

TUYÊN BỐ VỀ DỰ ÁN ĐƯỜNG CAO TỐC BẮC- NAM

1. Sự việc:

Bộ Giao thông vận tải VN đã làm việc với Cty Thái Bình Dương (TQ) về việc Cty này ngỏ ý muốn làm Đường cao tốc Bắc- Nam bằng vốn vay từ Trung Quốc (TQ).

2. Xét rằng:

Đường cao tốc Bắc- Nam chạy dọc mặt phía Đông nước VN là dự án chiến lược, không chỉ góp phần phát triển kinh tế mà còn liên quan chặt chẽ với an ninh quốc phòng, liên quan phòng thủ Biển Đông.

Mọi công trình hợp tác với các nhà thầu TQ từ trước đến nay đều đội vốn rất lớn, thi công dây dưa. Thủ đoạn của họ là bỏ thầu rẻ, thi công trì trệ, kết hợp với quan tham VN đẩy giá lên. Trên thực tế, hầu hết các công trình có yếu tố TQ đều yếu chất lượng, kém an toàn khi thi công, khi vận hành và gây ô nhiễm trầm trọng môi trường. Đường sắt trên cao Cát Linh – Hà Đông cho bài học xương máu.

Các nhà thầu TQ luôn đem các công nghệ lạc hậu, nhân lực TQ, kể cả lao động phổ thông vào VN, đến đâu ở lì đó, gây phức tạp an ninh xã hội.

Hiện nay các nước từ châu Phi, đến Ấn Độ Dương, Đông Á… đều tẩy chay các dự án đầu tư của TQ.

Tiếp tục thuê nhà thầu TQ là tiếp tay cho tham nhũng.

3. Yêu cầu:

Trước thực trạng tệ hại và nguy hiểm trên, chúng tôi – các cá nhân các tổ chức xã hội dân sự – yêu cầu:

Tổ chức ngay việc lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân, các chuyên gia VN trong và ngoài nước, tham vấn các nhà thầu Mỹ, Pháp, Nhật Bản… tìm phương án tối ưu cho dự án Đường cao tốc Bắc-Nam. Loại bỏ dứt khoát nhà thầu TQ, không vay vốn và nhận đầu tư từ TQ vì những lý do trên.

Làm mỗi công trình đều phải đem lại công ăn việc làm, tích lũy kỹ năng, điều kiện học hỏi cho lao động và kỹ thuật viên VN, để tiến tới tự làm. Các dự án Cầu dây văng Mỹ Thuận, Cầu Cần Thơ là bài học tốt. Nhà thầu Úc, Nhật chỉ mang chuyên gia đến, kỹ sư, công nhân là người VN.

Theo cách ấy, ngăn chặn được hiện tượng di dân bất hợp pháp, gây bất ổn xã hội của lao động TQ, ngăn chặn tham nhũng.

Chính phủ cần huy động các doanh nghiệp VN cùng tham gia vào công trình chiến lược này, ưu tiên hợp tác với các công ty Mỹ, nhằm hạ giá thành, góp phần cân bằng cán cân thương mại, tạo điều kiện phát triển nhanh và bền vững kim ngạch giao thương hai nước.
Soạn tại Sài Gòn ngày 20-3-2019

Các tổ chức và cá nhân ký tên hưởng ứng Tuyên Bố trên xin gửi “họ, tên, nghề nghiệp (chức vụ nếu có), địa chỉ cư trú hay làm việc” về email: bacnamcaotoc@gmail.com

CÁC TỔ CHỨC, CÁ NHÂN KÝ TÊN

Tổ chức:

1. CLB Lê Hiếu Đằng, đại diện: Lê Thân, nhà hoạt động xã hội, Sài Gòn
2. Nghiệp đoàn Báo chí Việt Nam, đại diện: Tiến sĩ Dương Thị Phương Hằng, Hoa Kỳ
3. Nhóm Vì Môi Trường, đại diện: Nguyễn Thị Bích Ngà, nhà báo tự do, Sài Gòn

Cá nhân:

1. Võ Văn Tạo, nhà báo, TP Nha Trang, Khánh Hòa
2. Hoàng Hưng, nhà thơ-nhà báo tự do, Sài Gòn
3. Nguyễn Xuân Diện, Tiến sĩ, Hà Nội
4. Nguyễn Ngọc, nhà văn, Hội An, Quảng Nam
5. NSUT Nguyễn Thị Kim Chi, thành viên CLB LHĐ, SG
6. Trần Thế Việt, nguyên Bí thư Thành ủy Tp.DàLat, Lâm Đồng
7. Phạm Toàn, nhà nghiên cứu giáo dục, Hà Nội
8. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
9. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, Sài Gòn
10. Trần Văn Bang, kỹ sư, Sài Gòn
11. Nguyễn Thu Giang , nguyên Phó Giám đốc Sở Tư Pháp TpHCM
12. Phạm Đình Trọng, nhà văn , Sài Gòn
13. Hà Văn Thùy, nhà văn, Sài Gòn
14. Tô Linh Giang, Hàng Chuối, Hà Nội
15. Nguyễn Thị Khánh Trâm, hưu trí, Sài Gòn
16. Ngô Kim Hoa, nhà báo tự do, thành viên CLB LHĐ, SG
17. Lại Thị Ánh Hồng, NS hưu trí, thành viên CLB LHĐ, SG
18. André Menras- Hồ Cương Quyết, nhà giáo Pháp Việt, Pháp
19. Ngụy Hữu Tâm, Nguyễn Huy Tự, Hà Nội
20. Trần Ngọc Sơn, kỹ sư, Pháp
21. Nguyễn Thanh Hằng, dược sĩ, Pháp
22. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu
23. Trần Minh Thảo -viết văn, Bảo lộc, Lâm Đồng (CLB Phan Tây Hồ)
24. Trần Thanh Vân, kiến trúc sư, Hà Nội
25. Đào Tiến Thi, nhà nghiên cứu văn học và ngôn ngữ, nguyên Uỷ viên BCH Hội Ngôn ngữ học Việt Nam, Hà Nội
26. Nguyễn Quang Nhàn, hưu trí, Đà Lạt
27. Tôn Quang Trí, nguyên PGĐ sở CN TPHCM
28. Tô Lê Sơn, CLB Lê Hiếu Đằng, SG
29. Nguyễn Nguyên Bình, nhà văn, Hà Nội
30. Tống văn Công, nhà báo, cư trú tại Hoa Kỳ
31. Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà nội
32. Vũ Hồng Ánh – NS đàn Cello- HCMC, SG
33. Nguyễn Phú Yên, hưu trí, TP.HCM
34. Lê Ngọc Thanh, linh mục Dòng Chúa Cứu thế VN
35. Đỗ Minh Tuấn, biên tâp-đạo diễn điện ảnh, Hà Nội
36. Hoàng Minh Tường , nhà văn, Hà Nội
37. Nguyễn Tuệ Hải, hưu trí, Canberra – Australia
38. Lại Nguyên Ân, nhà nghiên cứu văn học, Hà Nội
39. Nguyễn Quý Phương, hưu trí, Q. Hai Bà Trưng, Hà Nội
40. Nguyễn trọng Bình, 82 tuổi, Nguyễn Văn Cừ, Long Biên,Hà nội
41. Trần Quang Tuyết, TS Vật lý, nguyên Phó Hiệu trưởng ĐH Phú Xuân, Huế
42. Hà Huy Sơn, luật sư, Cty Luật TNHH Hà Sơn, Hà Nội
43. Lê Nam Hùng, phiên dịch Tiếng Nga, TP Nha Trang
44. Đoàn Công Nghị, công chức, TP Nha Trang
45. Nguyễn văn Lịch, kỹ sư cơ khí, nghỉ hưu, Hà Nội
46. Nguyễn Đan Quế, bác sĩ, Saigon
47. Doãn Mạnh Dũng, kỹ sư, Q3, Tp HCM
48. Đỗ Ngọc Yên, nhà văn, Q. Cầu Giấy, Hà Nội
49. Nguyến Trọng Hùng, P. Đông Vệ, TP Thanh Hóa
50. Nguyễn Kan Trường, họa sĩ, Q. Tây Hồ, Hà Nội
51. Nguyễn Trọng Bách, kỹ sư, TP Nam Định
52. Đinh Hữu Thuyên, lái xe, Q Gò Vấp, SG
53. Cao Trần Việt Nga, hưu trí, CC Time city, Hà Nội
54. Phan văn Phong, cử nhân Tài chính, P.Tràng Tiền, Q.Hoàn Kiếm, HN
55. Nguyễn Chỉnh Huấn, cựu chiến binh BTTM, Q3, TPHCM
56. Nguyễn Phương Hoà Bình, bác sỹ nghỉ hưu, Q2, TPHCM
57. Nguyễn Đăng Châu, giảng viên ĐH hưu trí, Sơn Trà, Đà Nẵng
58. Đào Thu Huệ, giảng viên ĐH, Hà Nội
59. Võ Hồng Ly, viên chức, Q2, Sài Gòn
60. Nguyễn Thanh Trúc, giáo viên, Hà Nội
61. Hoàng Ngọc Vinh, Như Quỳnh, Văn Lâm, Hưng Yên
62. Bùi Nghệ, kỹ sư hưu trí, Sài Gòn

63. Hoàng Ngọc Giao, luật sư, Tiến sĩ Luật, Viện trưởng Viện nghiên cứu Chính sách Pháp luật & Phát triển, Hà Nội

64. Doãn Kiều Anh, kỹ sư, Sài Gòn
65. Phạm Hồng Thắm, nhà báo nghỉ hưu, Hà Nội
66. Nguyễn Văn Dũng, giáo viên nghỉ hưu, Q Bình Tân, TPHCM
67. Đỗ Như Ly, hưu trí, Q.10, TPHCM
68. Đặng Hữu Nam, linh mục Giáo phận Vinh, Chánh xứ GX Mỹ Khánh, Nghệ An
69. Đỗ Thành Nhân, MBA – Tư vấn đầu tư, Quảng Ngãi
70. Đàm Ngọc Tuyên, nhà báo độc lập, Quảng Ngãi
71. Đinh Quang Tuyến, hướng dẫn du lịch tiếng Pháp, Q.8, SG
72. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
73. Trần Quang Lâm Sơn, Biên Hoà, Đồng Nai
74. Phan Cao Thiện, lao động tự do, Quảng Trạch, Quảng Bình
75. Nguyễn Đình Ngọc, tù nhân nhân quyền, Q.7, Sài Gòn
76. Nguyễn Mạnh Hùng, mục sư Tinh lành, Thủ Đức, Sài Gòn
77. Nguyễn Oánh, hưu trí, Hải Phòng
78. Mai Thị Thúy Nga, hưu trí, Hà Nội
79. Trương Minh Nghiêm, hưu trí, TPHCM

80. Nguyễn Khắc Mai, nhà nghiên cứu, Trung Tâm Minh Triết, Hà Nội
81. Lê Bảo Nhi, nhà báo tự do, Thủ Đức, Sài Gòn
82. Nguyễn Thị Thương Huyền, CN may, Gò Vấp, Sài Gòn
83. Lưu Thành, cựu chiến binh, TX Phước Long, Bình Phước
84. Lê Thị Ngọc, lao động tự do, P.11, Q.5, Sài Gòn
85. Trần Song Hào, bác sỹ, cựu chiến binh (chiến trường K) nghỉ hưu, Nha Trang
86. Hồ Ngọc Nhuận, nguyên Phó CT UBMTTQ TPHCM, hưu trí, SG
87. Đào Công Tiến, GSTS, nguyên Hiệu trưởng trường ĐH Kinh Tế TPHCM
88. Võ anh Dũng, hưu trí, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định
89. Ngô Thị Thứ, giáo viên hưu trí, Thủ Đức, Sài Gòn
90. Dương Thị Mỹ, luật sư, Huế
91. Scatter Loz, 82 Stanley rd, Toronto, Canada
92. Nguyễn Quang Vinh, sĩ quan QĐ nghỉ hưu, Đội Cấn, Hà Nội.
93. Nguyễn Đăng Hưng, Giáo sư Danh dự Đại học Liège, Bỉ. Sinh sống tại Sài Gòn
94. Nguyễn Thị Mỵ, nhà thơ, P. Đông Hải, Q. Lê Chân, Hải Phòng
95. Lư Văn Bảy, CTNLT, tỉnh Kiên Giang
96. Nguyễn Tường Thụy, nhà báo độc lập, Hà Nội
97. Vũ Thư Hiên, nhà văn, Paris, France
98. Dương Văn Hải, thẩm phán Tòa án TP Huế, hưu trí, Huế
99. Lâm Quang Thiệp, Giáo sư nghỉ hưu, Hà Nội
100. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Hà Nội
101. Võ Xuân Tòng, nhà văn, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội, sống tại TPHCM
102. Lê Hoàng Linh, lao động tự do, Gò Vấp, TPHCM
103. Võ Thanh Nguyên, lao động tự do, Sài Gòn
104. Nguyễn Hồng Hưng, nhà điêu khắc – giảng viên ĐH, Q.3, TPHCM
105. Nguyễn Thúy Hạnh, nhà hoạt động xã hội, Hà Nội
106. Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo, Hà Nội
107. Đoàn Huy Chương, Phó chủ tịch Phong trào Lao động Việt
108. Huỳnh Quang Minh, Kế toán, Quảng Nam
109. Tô Tấn Phước, thợ điện, Đồng Tháp
110. Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo , Hà Nội
111. Khổng Hy Thiêm, kỹ sư điện, Suối Tân – Cam Lâm – Khánh Hòa
112. Bùi Huy Ngọc, TS, nguyên Hiệu trưởng Trường CĐ Sư phạm Nam Định
113. Nguyễn Ngọc Thạch, hưu trí, Sài Gòn
114. Bình Mai, kỹ sư, Sài Gòn
115. Trần Rạng, nhà giáo, Sài Gòn
116. Nguyễn Thành Nga, bác sĩ- thương binh, BR-VT
117.Nguyễn Minh Châu, họa sĩ, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, HN
118. Bùi Hồng-Mạnh, cử nhân HH(73), CCB79, Blogger, Biên khảo tự do, Mu-ních, CHLB Đức
119. Mã Lam, nhà thơ, Sài Gòn

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

EU gọi TQ là ‘đối thủ hệ thống’ trước khi ông Tập thăm Ý và Pháp 19 tháng 3 2019 Chia sẻ trên Facebook Chia sẻ trên Messenger Chia sẻ trên Twitter Chia sẻ trên Email Chia sẻ Bản quyền hình ảnhMARK RALSTON Image caption EU và Trung Quốc từng có ‘cuộc chiến thuế nhập khẩu giày dép’ từ hơn 10 năm trước Trước chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình sang Ý và Pháp, Liên hiệp châu Âu công bố văn bản gọi Trung Quốc là ‘đối thủ mang tính hệ thống’. Khái niệm ‘systemic rival’ mà văn bản 10 điểm của EU nêu ra tuần trước để đối phó với Trung Quốc đã bị Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị bác bỏ. EU sẽ ký EVFTA với Việt Nam ‘trong hè này’ TQ: Bắc Kinh phủ nhận giam giữ một triệu người Hồi giáo Uighur Cả đoàn ‘theo chân bác Tập’ đến York ăn cá rán Hôm 18/03, ông Vương Nghị nói có sự cạnh tranh (competition) giữa Trung Quốc và EU nhưng hai bên đều muốn tiếp tục quan hệ đối tác chiến lược. Ủy hội châu Âu – cơ quan hành pháp của Liên hiệp châu Âu kêu gọi châu lục này phải cứng rắn hơn với đầu tư Trung Quốc. EU gọi Trung Quốc là “đối thủ kinh tế tìm cách giành vị trí lãnh đạo về công nghệ, và đối thủ mang tính hệ thống, đang thúc đẩy cho một mô hình khác về quản trị nhà nước và xã hội.” Giới bình luận tin rằng đây là lần đầu tiên, EU dùng ngôn từ rõ ràng chỉ ra khác biệt ý thức hệ và mô hình chính trị của Trung Quốc, coi đó là ‘đối thủ’. Không thích Vành đai và Con đường? Văn bản của EU cũng phê phán một số quốc gia đang muốn tham gia dự án Vành đai và Con đường của Trung Quốc. Bản quyền hình ảnhEMMANUEL DUNAND Image caption Biểu tình của một nhóm người Uighur tại Brussels hồi tháng 4/2018 phản đối các trại giam tập thể ở Tân Cương, TQ Bản quyền hình ảnhNURPHOTO Image caption Chủ tịch Tập và phu nhân Bành có chuyến thăm Bồ Đào Nha hồi cuối năm 2018 Dự án này chính là mục tiêu của chuyến thăm sang Ý tuần này mà Chủ tịch Tập Cận Bình thực hiện. Chính phủ thiên hữu ở Ý ngỏ ý muốn tham gia Vành đai và Con đường, điều EU không đồng ý. Chủ tịch Trung Quốc sẽ thăm cả Ý, Monaco và Pháp từ 21 đến 26/03 này. Sau đó, tới ngày 09/04, EU và Trung Quốc sẽ mở hội nghị thượng đỉnh với sự tham gia của Chủ tịch Hội đồng châu Âu Donald Tusk và Thủ tướng TQ, Lý Khắc Cường. Hiện hai bên đang chuẩn bị về thông cáo chung nhưng chưa đồng ý được về nội dung. EU muốn tiếp cận rộng hơn thị trường Trung Quốc nhưng chính sách của Bắc Kinh chưa mở cho các đại công ty châu Âu đầu tư bình đẳng với công ty Trung Quốc. Tiếp cận thị trường một cách bình đẳng cũng là điều Hoa Kỳ yêu cầu với Trung Quốc. EU còn lo ngại về các vụ mua đứt khổng lồ của đối tác Trung Quốc tại châu Âu. Sự bành trướng của Huawei mà Hoa Kỳ cho là ‘ăn cắp công nghệ’ cũng đang khiến một số chính phủ EU xem lại hợp đồng phát triển mạng 5G của tập đoàn này. Ngoài ra, thâm hụt thương mại của EU với TQ vẫn đang tăng, lên tới 21,4 tỷ euro năm qua, từ 20,8 tỷ năm trước nữa. Nato tập trận lớn ở Na Uy gây phản ứng từ Nga Tập Cận Bình thành ‘hạt nhân của Đảng’ Người Tân Cương bị tịch thu hộ chiếu Pháp và Đức muốn tăng cường vai trò trong quốc phòng và an ninh châu Âu sau Brexit, và Trung Quốc bị Paris và Berlin nay coi là đối thủ, theo trang Politico. Có ý kiến tại Đức cho rằng EU đã sai lầm về an ninh, quốc phòng những năm qua vì “đề cao quá mức mối đe dọa từ Nga, và coi nhẹ quá mức đe dọa từ TQ”.

E

EU - TQBản quyền hình ảnhMARK RALSTON
Image captionEU và Trung Quốc từng có ‘cuộc chiến thuế nhập khẩu giày dép’ từ hơn 10 năm trước

Trước chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình sang Ý và Pháp, Liên hiệp châu Âu công bố văn bản gọi Trung Quốc là ‘đối thủ mang tính hệ thống’.

Khái niệm ‘systemic rival’ mà văn bản 10 điểm của EU nêu ra tuần trước để đối phó với Trung Quốc đã bị Bộ trưởng Ngoại giao Vương Nghị bác bỏ.

EU sẽ ký EVFTA với Việt Nam ‘trong hè này’

TQ: Bắc Kinh phủ nhận giam giữ một triệu người Hồi giáo Uighur

Cả đoàn ‘theo chân bác Tập’ đến York ăn cá rán

Hôm 18/03, ông Vương Nghị nói có sự cạnh tranh (competition) giữa Trung Quốc và EU nhưng hai bên đều muốn tiếp tục quan hệ đối tác chiến lược.

Ủy hội châu Âu – cơ quan hành pháp của Liên hiệp châu Âu kêu gọi châu lục này phải cứng rắn hơn với đầu tư Trung Quốc.

EU gọi Trung Quốc là “đối thủ kinh tế tìm cách giành vị trí lãnh đạo về công nghệ, và đối thủ mang tính hệ thống, đang thúc đẩy cho một mô hình khác về quản trị nhà nước và xã hội.”

Giới bình luận tin rằng đây là lần đầu tiên, EU dùng ngôn từ rõ ràng chỉ ra khác biệt ý thức hệ và mô hình chính trị của Trung Quốc, coi đó là ‘đối thủ’.

Không thích Vành đai và Con đường?

Văn bản của EU cũng phê phán một số quốc gia đang muốn tham gia dự án Vành đai và Con đường của Trung Quốc.

UighurBản quyền hình ảnhEMMANUEL DUNAND
Image captionBiểu tình của một nhóm người Uighur tại Brussels hồi tháng 4/2018 phản đối các trại giam tập thể ở Tân Cương, TQ
Bồ Đào NhaBản quyền hình ảnhNURPHOTO
Image captionChủ tịch Tập và phu nhân Bành có chuyến thăm Bồ Đào Nha hồi cuối năm 2018

Dự án này chính là mục tiêu của chuyến thăm sang Ý tuần này mà Chủ tịch Tập Cận Bình thực hiện.

Chính phủ thiên hữu ở Ý ngỏ ý muốn tham gia Vành đai và Con đường, điều EU không đồng ý.

Chủ tịch Trung Quốc sẽ thăm cả Ý, Monaco và Pháp từ 21 đến 26/03 này.

Sau đó, tới ngày 09/04, EU và Trung Quốc sẽ mở hội nghị thượng đỉnh với sự tham gia của Chủ tịch Hội đồng châu Âu Donald Tusk và Thủ tướng TQ, Lý Khắc Cường.

Hiện hai bên đang chuẩn bị về thông cáo chung nhưng chưa đồng ý được về nội dung.

EU muốn tiếp cận rộng hơn thị trường Trung Quốc nhưng chính sách của Bắc Kinh chưa mở cho các đại công ty châu Âu đầu tư bình đẳng với công ty Trung Quốc.

Tiếp cận thị trường một cách bình đẳng cũng là điều Hoa Kỳ yêu cầu với Trung Quốc.

EU còn lo ngại về các vụ mua đứt khổng lồ của đối tác Trung Quốc tại châu Âu.

Sự bành trướng của Huawei mà Hoa Kỳ cho là ‘ăn cắp công nghệ’ cũng đang khiến một số chính phủ EU xem lại hợp đồng phát triển mạng 5G của tập đoàn này.

Ngoài ra, thâm hụt thương mại của EU với TQ vẫn đang tăng, lên tới 21,4 tỷ euro năm qua, từ 20,8 tỷ năm trước nữa.

Nato tập trận lớn ở Na Uy gây phản ứng từ Nga

Tập Cận Bình thành ‘hạt nhân của Đảng’

Người Tân Cương bị tịch thu hộ chiếu

Pháp và Đức muốn tăng cường vai trò trong quốc phòng và an ninh châu Âu sau Brexit, và Trung Quốc bị Paris và Berlin nay coi là đối thủ, theo trang Politico.

Có ý kiến tại Đức cho rằng EU đã sai lầm về an ninh, quốc phòng những năm qua vì “đề cao quá mức mối đe dọa từ Nga, và coi nhẹ quá mức đe dọa từ TQ”.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Điểm tin Thế giới 20/3: Pakistan ‘tránh xa’ Trung Quốc; Thủ tướng Úc lên án tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ sau xả súng ở New Zealand

Điểm tin Thế giới 20/3: Pakistan ‘tránh xa’ Trung Quốc; Thủ tướng Úc lên án tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ sau xả súng ở New Zealand

Mục Điểm tin Thế giới ngày 20/3 xin gửi tới quý độc giả những tin sau:

Chính quyền Tổng thống Trump giành chiến thắng trong cuộc chiến “chống nhập cư bất hợp pháp”

Tòa án Tối cao hôm thứ Ba, đã ra phán quyết chính quyền Tổng thống Trump chiến thắng trong một cuộc chiến đấu nhằm kiềm chế nhập cư bất hợp pháp, theo Fox News.

Phán quyết rằng, các cơ quan di trú liên bang có thể giam giữ những người nhập cư đang chờ trục xuất – bất cứ lúc nào, sau khi họ đã ra tù với cáo buộc hình sự. Tòa án cũng phán quyết rằng, chính phủ duy trì toàn quyền quyết định ai là người cho thấy họ có “nguy cơ” với cộng đồng, điều này sẽ giúp chính phủ có quyền quyết định thả tự do hoặc giam giữ.

Thủ tướng Úc lên án bình luận của Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ sau xả súng hàng loạt ở New Zealand

Thủ tướng Úc Scott Morrison hôm thứ Tư (20/3) đã lên án những bình luận “thiếu thận trọng” và “rất phản cảm” của Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdoga, trong bối cảnh sau vụ xả súng hàng loạt gây nhiều thương vong tại thành phố Christchurch, New Zealand, Aljazeera đưa tin.

“Những nhận xét đã được đưa ra bởi Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ, tôi cho rằng rất xúc phạm nhân dân Úc, và rất liều lĩnh trong bối cảnh đặc biệt nhạy cảm”, ông Morrison nói sau khi đã triệu tập đại sứ Thổ Nhĩ Kỹ và bác bỏ những “cái cớ” được viện dẫn.

Thủ tướng Australia Scott Morrison phát biểu tại Hà viện, tòa nhà Nghị viện tại Canberra. (Ảnh: Reuters)

Ông Erdogan trong khi vận động cho một cuộc bầu cử địa phương, đã trình bày cuộc tấn công như một phần cuộc tấn công vào Thổ Nhĩ Kỳ và Hồi giáo, và cảnh báo rằng, những người Úc chống Hồi giáo sẽ bị “gửi trở lại vào quan tài” (nguyên văn: “sent back in coffins”) giống như cha ông của họ trong “chiến dịch Gallipoli” – một trận chiến đẫm máu trong Thế chiến thứ Nhất. Hơn 8.000 người Úc đã chết khi chiến đấu với lực lượng Thổ Nhĩ Kỳ tại Gallipoli, nơi đã trở thành một ký ức nổi bật trong tâm trí người Úc.

Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan (Ảnh: Umit Bektas/Reuters)

Pakistan “tránh xa” Trung Quốc, “đổi hướng” nguồn quỹ

Chính phủ Pakistan đã “đổi hướng” khoảng 24 tỷ rupee Pakitan (171.6 triệu USD) – trong quỹ cho các dự án phát triển cơ sở hạ tầng chung với Trung Quốc – vào các kế hoạch xây dựng khác, khi họ tạo một “khoảng cách” với Bắc Kinh, theo Nikkei.

Nguồn quỹ ban đầu được dành cho các dự án cơ sở hạ tầng trị giá 62 tỷ đô la để xây dựng Hành lang kinh tế Trung Quốc – Pakistan (CPEC) – một nhánh chủ chốt trong dự án Vành đai – Con đường (BRI) đầy tham vọng. Nhưng kể từ khi chính phủ Pakistan thay đổi vào tháng 8 năm ngoái, cả hai nước đã không quyết định được một tiến trình nhất định cho CPEC. Số tiền được chuyển hướng sang các dự án khác chỉ là một phần nhỏ trong nguồn quỹ đã rót vào BRI, nhưng động thái này đã nhấn mạnh những căng thẳng xung quanh đầu tư của Trung Quốc vào quốc gia Nam Á.

Thủ tướng Pakistan, Imran Khan trong buỗi lễ chào mừng do Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường chủ trì tại Đại lễ đường Nhân dân tại Bắc Kinh, Trung Quốc, ngày 3/11/2018. (Ảnh: REUTERS/Jason Lee)

Bộ Kế hoạch và Phát triển Pakistan đã ban hành một lệnh ngày 19/3, chuyển 24 tỷ rupee sang các dự án được xác định bởi các nhà lập pháp địa phương theo chương trình Mục tiêu Phát triển Bền vững của Liên Hợp Quốc.

Vận chuyển dầu bất hợp pháp vào Triều Tiên tăng gấp đôi năm ngoái

Dữ liệu quân sự của Hàn Quốc cho biết, việc vận chuyển trái phép bằng tàu các sản phẩm dầu cho Triều Tiên đã tăng hơn gấp đôi năm ngoái, Chosun đưa tin.

Các vụ chuyển giao nhằm tránh né hạn ngạch nhập khẩu chặt chẽ do Hội đồng Bảo an Liên Hợp quốc đặt ra đã diễn ra không chỉ trên Biển Đông mà thậm chí cả trên Biển Tây, khi Triều Tiên trở nên “bạo gan” hơn giữa bối cảnh nguồn cung đang suy giảm. Nhưng Hàn Quốc đã thực hiện rất ít các động thái ngăn chặn.

Triều Tiên bị cho là đang phá vỡ các biện pháp trừng phạt quốc tế bằng cách buôn lậu sản phẩm của họ thông qua nước thứ ba hoặc vận chuyển hàng hoá giữa các tàu trên biển. (Ảnh: Japan’s Defense Ministry / Nikkei)

Theo dữ liệu của nhà lập pháp Hàn Quốc Baek Seung-joo có được từ Tham mưu trưởng liên quân, các trường hợp nghi ngờ chuyển hàng bất hợp pháp liên quan tới tàu Triều Tiên đã tăng từ khoảng 60 chiếc vào năm 2017 lên khoảng 130 tàu vào năm ngoái. Các số liệu được thu thập từ các bằng chứng bởi truyền thông và giám sát vệ tinh.

Philippine bắt 4 người Trung Quốc, thu giữ 160 kg ma túy đá giấu trong bánh quy

Chính quyền Phiippines đã bắt giữ hơn 160 kg ma túy tổng hợp (methamphetamine) được giấu trong hai gói trà và những hộp bánh quy. Đây là vụ bắt giữ ma túy lớn thứ 2 của họ trong năm nay, một dấu hiệu cho thấy vấn đề vẫn tồn tại mặc dù tổng thống nước này đã lệnh tiến hành những chiến dịch chống ma túy quyết liệt, theo AP.

Ba công dân Trung Quốc và một phiên dịch người Trung Quốc gốc Philippines đã bị bắt vào cuối ngày thứ 3 trong một cuộc đột kích trong chiến dịch “buy-bust”, (sử dụng cảnh sát chìm để tìm cách mua ma túy từ những nghi phạm buôn bán ma túy) trong một khu dân cư cao cấp và bên ngoài một trung tâm mua sắm tại Alabang tại vùng đô thị Manila, Aaron Aquino, người đứng đầu Cơ quan chống Ma túy Philippine cho biết hôm thứ Tư.

Lô ma túy bị bắt giữ có giá trị khoảng 1,1 tỷ peso (20.7 triệu USD) được che giấu tương tự như các vụ bắt giữ ở Malaysia, Thái Lan, và Myanmar, đưa ra một dấu hiệu rằng có một tổ chức ma túy quốc tế phía sau việc buôn bán phi pháp này, ông Aquino nói.

Đại Kỷ Nguyên News

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Kỷ niệm 60 năm cuộc đấu tranh của người Tây Tạng chống bạo quyền

Kỷ niệm 60 năm cuộc đấu tranh của người Tây Tạng chống bạo quyền

Tác giả: Ngụy Kinh Sinh

Dịch giả: Lê Minh Nguyên

18-3-2019

Những người Tây Tạng lưu vong ở Ấn Độ xuống đường nhân kỷ niệm 60 năm mất nước. Nguồn: AP Photo/Manish Swarup

Sáu mươi năm trước, người dân Tây Tạng không thể chịu đựng được sự áp bức bạo tàn của chế độ Cộng sản Trung Quốc nên họ đã đứng lên đấu tranh chống bạo quyền CSTQ.

Chế độ Cộng sản ở TQ đã sử dụng hơn một triệu lực lượng vũ trang để đàn áp Tây Tạng, nơi có dân số dưới hai triệu người vào thời điểm đó. Họ đã giết rất nhiều người Tây Tạng đến mức nhiều nơi bị biến thành “vùng đất không người”. Giờ đây nhiều người trên khắp thế giới tưởng niệm những anh hùng, nạn nhân đã ngã xuống khi đó.

Chúng ta nên ôn lại lịch sử khốc liệt và bi thảm này. Nhiều người, thậm chí cả các học giả TQ đại lục, đã bị giáo dục tẩy não của Đảng CSTQ trong nhiều năm. Họ vẫn gọi lịch sử cuộc đấu tranh khốc liệt và bi thảm của người Tây Tạng chống lại bạo lực của ĐCSTQ là “(ĐCSTQ) dập tắt cuộc nổi loạn và phản bội của Tây Tạng”. Vì vậy, trước tiên, chúng ta hãy nói ai là những người đã phản bội.

Vị thế của chính quyền Tây Tạng trong triều đại nhà Thanh là một phần của liên minh đế chế. Phật giáo Tây Tạng là tôn giáo quốc gia của nhà Thanh, và nhà Thanh có vai trò bảo vệ quân sự và ngoại giao cho một Tây Tạng yếu hơn. Cấu trúc này khác với lịch sử của phương Tây và cái gọi là luật pháp quốc tế, và cũng khác với mối quan hệ chư hầu phổ biến cổ xưa hay mối quan hệ thuộc địa. Do đó, nhiều học giả không bao giờ có thể hiểu được vấn đề Tây Tạng.

Cách thức của mối quan hệ này tương tự như một liên minh hoặc liên hiệp có lợi cho cả hai bên, nhưng không phải là chủ quyền lãnh thổ. Trước khi chế độ CSTQ chiếm Tây Tạng, chính phủ của Đạt Lai Lạc Ma hoàn toàn có chủ quyền. Điều này giống như Hoa Kỳ đóng quân tại nhiều quốc gia và điều phối các chính sách đối ngoại, nhưng điều đó không có nghĩa là những quốc gia đó trở thành lãnh thổ của Hoa Kỳ. Về điểm quan trọng này, các sử gia của ĐCSTQ và của vương triều cho thấy là họ đã nói dối.

Vào đầu thế kỷ trước, người Anh đã xâm chiếm Tây Tạng nhiều lần để buộc Tây Tạng phải huỷ bỏ mối quan hệ với TQ, thậm chí chiếm Lhasa và buộc Đức Đạt Lai Lạt Ma phải chạy trốn đến Qamdo. Ngay cả khi đó, Tây Tạng vẫn không thay đổi mối quan hệ đặc biệt với TQ. Vậy thì tại sao lại có cái gọi là “cuộc nổi loạn của Tây Tạng” sau này?

Đó là bởi vì theo quyết định của Đặng Tiểu Bình, quân đội CSTQ đã xâm chiếm Tây Tạng và bắt giữ bộ trưởng Ngapoi Nwang Jinmei khi đó. Tại Bắc Kinh, Ngapoi Nwang Jinmei đã bị buộc phải ký một thỏa thuận dưới áp lực, cái được gọi là Thỏa Thuận 17 Điểm.

Tôi đã từng trực diện hỏi Đức Đạt Lai Lạt Ma. Ông nói rằng chính phủ Tây Tạng chưa bao giờ ký một thỏa thuận như vậy, do đó thỏa thuận này chỉ là một thỏa thuận chưa ký nên không có ý nghĩa pháp lý, chứ chưa nói đến nó là một hiệp ước. Do đó, trên bình diện pháp lý Tây Tạng không hề mất chủ quyền.

Vì trên thực tế Tây Tạng bị quân đội CSTQ chiếm đóng, và cũng vì những lời hứa ngọt ngào của Mao Trạch Đông, hơn nữa do không muốn thấy người Tây Tạng tiếp tục bị rơi vào sự hy sinh không cần thiết, chính phủ Tây Tạng đã chấp nhận thực tế này và hy vọng rằng chế độ CSTQ sẽ tuân theo lời hứa rằng sẽ để Tây Tạng không thay đổi trong 50 năm. Tây Tạng đã cố gắng tiếp tục cải cách toàn diện về chính trị, kinh tế và xã hội mà họ đã bắt đầu trước khi Cộng sản chiếm đóng.

Tuy nhiên, chưa đầy mười năm sau, trong một cuộc họp nội bộ của Đảng CSTQ do Đặng Tiểu Bình chủ trì, đã quyết định thực hiện việc cộng sản hoá bằng cải cách ruộng đất và cải cách chính trị ở tất cả các khu vực Tây Tạng bao gồm Thanh Hải và Tứ Xuyên, và tập thể hoá (communize) tất cả các khu vực Tây Tạng trong một thời gian ngắn. Điều này đã vi phạm quyền và lợi ích của giới quý tộc Tây Tạng, và thậm chí còn vi phạm quyền và lợi ích của phần lớn nông nô và người Tây Tạng tự do. Nó giống như cải cách các doanh nghiệp nhà nước của chế độ CSTQ trong những năm 1980s và 1990s, dẫn đến những khó khăn cho một số lớn cán bộ và công nhân TQ để thích nghi, vì nó cần có thời gian để cải tổ dần dần.

Chính vì sự trí trá trong hành động này của ĐCSTQ đã làm dấy lên cuộc nổi loạn trong tuyệt vọng của tất cả người dân Tây Tạng. Vào thời điểm đó, ĐCSTQ đã thoát khỏi gánh nặng của cuộc Chiến tranh Triều Tiên và hoàn toàn có khả năng để giải quyết vấn đề Tây Tạng. Do đó, ĐCSTQ đã sử dụng hơn một triệu quân đội TQ với vũ khí tối tân để thực hiện một cuộc tàn sát toàn diện và bạo tàn để đàn áp người Tây Tạng chống lại bạo lực của họ. ĐCSTQ cũng thực hiện sự tuyên truyền tẩy não bằng cách làm sai lệch sự thật, dẫn đến lòng thù hằn giữa người Tây Tạng và người Hán, do đó nó tạo nền móng cho những vấn nạn sâu xa cho tương lai.

Tóm lại, chính sự phản bội và giết chóc bạo tàn của ĐCSTQ đã dẫn đến thảm kịch khủng khiếp kéo dài cho đến ngày nay. Sự phản kháng của người dân Tây Tạng đối với sự chuyên chế và mong muốn độc lập của họ không những có ý nghĩa mà còn hợp lý. Hơn nữa, sự độc lập và có chủ quyền của chính quyền Tây Tạng trên bình diện pháp lý đã không thay đổi mặc dù có sự chiếm đóng của chế độ CSTQ. Do đó, chính phủ Tây Tạng lưu vong dưới sự lãnh đạo của Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nhận được sự thông cảm và giúp đỡ từ hầu hết các quốc gia trên thế giới.

Liệu Tây Tạng sẽ tách khỏi Trung Quốc trong tương lai? Trước hết, người ta phải tôn trọng cái thực tế là Tây Tạng vẫn độc lập trên mặt pháp lý. Thứ hai, người dân Tây Tạng đắng cay và căm ghét chế độ Cộng sản sẽ không bao giờ hợp tác với Đảng CSTQ độc tài, vì vậy không cần phải nói về việc có tách biệt hay không.

Khi tương lai của TQ có dân chủ, tự do, tương lai của Tây Tạng, cũng như chủ quyền của Tây Tạng, nên được quyết định bởi chính người dân Tây Tạng và người ngoài không cần phải lo lắng.

Nguyên tác: The 60th Anniversary of the Tibetans’ Struggle Against Violence

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Sự tranh quyền trong ĐCSVN trước mối nguy Trung Cộng  

Sự tranh quyền trong ĐCSVN trước mối nguy Trung Cộng 
Hà Sĩ Phu

1/ Nhận thúc từ “tư duy lô-gich”

Đại hội tuy là của Đảng (chữ Đảng viết hoa là nickname của ĐCSVN) nhưng Đảng đang toàn quyền quyết định số phận của Dân tộc VN nên mỗi người nếu còn ý thức mình là “con người khôn ngoan” (homo sapiens), không còn như muôn loài động vật thì không thể không soi kỹ vào nội tình của cái Đảng ấy, nhất là trong hậu trường, vì chỉ trong hậu trường mới hiện hình đúng thực chất kẻ đang quyết định sinh mạng của mình và của tất cả những người mà mình thương yêu.

Bằng trí khôn của một người bình thường, ta biết nội bộ giới cầm quyền đã lộ diện hai phe, phe “Ỷ Hán” (hay Thuộc Hán) và phe “Tồn nghi”. Phe Ỷ Hán thắng thì quốc gia rất “ổn định” thuộc Tàu. Phe Tồn nghi thắng thì có thể có sự chuyển động, nhưng dữ hay lành chưa biết, nhưng giả thử có quyết tâm liên kết với Hoa Kỳ để Thoát Trung thì thực tế cũng vẫn còn muôn vàn trở ngại, chưa thể lường kết quả. Trước cục diện như vậy thì số phận dân Việt Nam lành ít dữ nhiều, nếu chưa nỡ nói “một phần thắng- đến chín phần thua”. Đau lòng nên phải nói.

Tôi trót bị khoa học dạy cho thói “tư duy lô-gich” nên đã đoán trước tình hình : 
“Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang” (HSP-tháng 5-2014)

Trước hết cho phép tôi chép lại nhận thức “lô-gich” của mình cách đây một năm rưỡi:

a/ Lý Kiến Trúc phỏng vấn Hà Sĩ Phu và Mai Thái Lĩnh ngày 5/5/2-14 (trích): http://www.hasiphu.com/baivietmoi_145.html

Lý Kiến Trúc: Còn cảm nghĩ của ông trước sự leo thang xâm lược của Trung Quốc ở Biển Đông, thưa ông Hà Sĩ Phu?
Hà Sĩ Phu: Sự kiện giàn khoan chỉ là một bước tất yếu trong toàn bộ tiến trình xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, khởi đầu từ khi mở cửa biên giới năm 1950 trong cuộc chiến tranh chống Pháp. Toàn bộ cuộc xâm lược rất bài bản đó dựa trên yếu tố cộng sản, khai thác và tận dụng sự chọn lầm đường của Việt Nam, một nước nhỏ và lạc hậu mà đi vào quỹ đạo cộng sản ảo tưởng nhưng độc tài, tách khỏi khối văn minh nhân loại để chui vào vòng tay của hai đế quốc cộng sản là Liên Xô và Trung Quốc.
Nước nhỏ muốn thoát khỏi tay nước lớn cần đến 5 yếu tố: cần cảnh giác đề phòng trước, cần giữ khoảng cách, cần phơi bày công khai, cần dựa vào dân và cần liên kết với các nước lớn khác. Nhưng Đảng CSVN đã cố tình và kiên quyết chọn cách làm ngược lại tất cả những yếu tố tự cứu ấy, vậy thì ván cờ đã biết trước kết quả. Kiên quyết đi sâu miết vào tử lộ một cách đầy hứng khởi, nay tỉnh ngộ cũng đã muộn huống chi còn chưa tỉnh ngộ.
Trong câu chuyện ngắn ngủi này tôi không thể phân tích cặn kẽ những sai lầm ấy, chỉ xin nêu mấy bế tắc chính:
Muốn thoát Tàu cần phải thoát Cộng, nhưng quyền lực và quyền lợi đã giữ chặt những người cầm quyền trong vòng kim cô cộng sản, dù họ chẳng còn tin gì vào chủ nghĩa này. Trong thế tự kìm chân nhau, kẻ nào muốn thoát ra sẽ bị diệt ngay, trốn khỏi băng ma túy sẽ bị đồng bọn tiêu diệt.
Nhưng giả thiết một điều không thể có, giả thử toàn bộ giới lãnh đạo ViệtNam muốn từ bỏ chủ nghĩa cộng sản thì cũng không bỏ được chiếc vòng kim cô Trung Quốc! Trung Quốc muốn thôn tính ViệtNam trong chiến lược êm như tằm ăn dâu thì buộc ViệtNam phải là nước cộng sản. Trung Quốc thừa sức thực hiện sự ép buộc rất cộng sản, rất “tình nghĩa” đó.
Lối thoát bằng liên minh chiến lược với Hoa Kỳ đã được tính đến từ lâu, nhưng Đảng CSVN không muốn tự xóa “vinh quang” của mình bằng con đường đó. Bây giờ có muốn thì cũng đã muộn. Chẳng những Hoa Kỳ cần một cường quốc Trung Hoa thứ nhì thế giới hơn một nước ViệtNam cộng sản rất ít thực tâm, mà Hoa Kỳ cũng không thể thắng Trung Quốc trên địa bàn ViệtNam, khi Trung quốc đã chiếm lĩnh trận địa một cách toàn diện. Liên minh muộn mằn với Hoa Kỳ nếu có cũng chỉ cải thiện tình hình phần nào mà thôi.
Lối thoát bằng gia tăng quân sự, nhất là mua vũ khí từ Nga, một nước đang xích lại gần Trung Quốc thì chẳng có ý nghĩa gì ngoài tâm lý tự trấn an. Vả lại, trong phương sách giữ nước thì chính trị cao hơn quân sự, chính trị sai lầm thì quân sự cũng vô ích.
Lối thoát theo con đường Putin, một thứ cộng sản biến tướng, độc tài và tham nhũng? Nếu xuất hiện một Putin tại ViệtNam, Trung Quốc sẽ thừa sức mua hoặc diệt Putin đó bằng tất cả sức mạnh của mình.
Lối thoát duy nhất là dựa vào lòng yêu nước của dân đứng lên chống giặc. Nhưng lâu nay Đảng sợ dân hơn sợ Tàu, sợ dân chủ hơn sợ mất nước. Đảng đã tước vũ khí của nhân dân một cách toàn diện và trở thành đối lập với dân lâu rồi. Nhân dân đang trắng tay, dễ gì chống cả nội xâm lẫn ngoại xâm đang cấu kết?
Tuy vậy, chỉ có từ nhân dân mới hé ra hy vọng, vì sức mạnh của nhân dân luôn là một ẩn số, nó dao động từ sức mạnh của một đàn cừu đến một sức mạnh Phù Đổng, phá hết mọi gông xiềng, không ai có thể biết trước. Sự đột biến của nhân dân không tách rời sự thức tỉnh của lực lượng trí thức tinh hoa và sức mạnh của thế giới tiến bộ và các nước lớn văn minh.
Tôi nhìn vụ giàn khoan HD-981 trong bối cảnh như vậy.

b/ Chỉ nhân dân Việt Nam mới cứu được nước (trích):
(Trần Quang Thành phỏng vấn Hà Sĩ Phu ngày 10/5/2014)
http://www.hasiphu.com/baivietmoi_149.html

– TQT: Thưa ông nếu muốn thoát khỏi kịch bản (mất nước) như ông vừa mới nói thì nhân dân Việt Nam chúng ta sẽ phải làm gì?
– HSP: Suy nghĩ của ông rất giống những người quan tâm đến đất nước. Nếu muốn thoát ra, trong một bài viết tôi đã nói rằng Trung Quốc xâm lược Việt Nam bằng cái kế sách hai nước cộng sản với nhau, nước cộng sản lớn thôn tính nước cộng sản nhỏ, nước cộng sản nhỏ để giữ được quyền lợi phải giữ được làm chư hầu của nước lớn, và cứ như thế họ lấn chiếm. Muốn ra khỏi cái nạn đó thì tốt nhất là phải giũ được ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản, ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản thì cái cam kết của Phạm Văn Đồng hay của Hồ Chí Minh là vô nghĩa, chúng tôi là không theo cái chủ nghĩa ấy nữa, không có cái chuyện hai đảng ngồi làm việc với nhau quyết định cái vấn đề của dân tộc nữa. Nhưng điều đó dứt khoát không làm được, tự thân Đảng Cộng sản Việt Nam không làm được cái điều đó thì quá rõ rồi. Ông Tổng bí thư khi nào cũng tuyên bố là kiên trì chủ nghĩa cộng sản cho đến cuối cùng, thế là tự thân mình không thay đổi được.
Thứ hai là nghiêng về cái ý kiến như là Cù Huy Hà Vũ nói, là liên kết chặt chẽ với Hoa Kỳ là mệnh lệnh của thời cuộc là để cứu nước. Tôi nghĩ là cái thời cách đây mấy năm Cù Huy Hà Vũ nói câu đó là đúng, nhưng đến hôm nay thì có liên kết thật sự với Hoa Kỳ cũng không cứu được, bởi vì mình liên kết với Hoa Kỳ một cách lằng nhằng thế này thì Hoa Kỳ họ đâu có giúp hết mình, nhưng nếu Hoa Kỳ có giúp hết mình thì cũng đâu thắng được Trung Quốc trong trận chiến ở Việt Nam này. Mấy năm trước còn có thể cứu vãn, còn bây giờ mỗi ngày Trung Quốc họ chiếm thêm những điều kiện, ví dụ họ đưa chỗ nào cũng có cư dân, khu phố của Trung Quốc. Dưới lòng đất bây giờ đã có biết bao cái hầm nổi hầm chìm của Trung Quốc mà người Việt Nam không được biết. Bao nhiêu cái cứ điểm cái cao điểm quân sự là họ chiếm, rồi phía Tây là Lào thì có những vùng họ đã thuê được tới 50 năm, 100 năm, ở Biển Đông họ cũng đã thiết kế. Tức họ bao vây mình rất chặt, họ rải quân khắp đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau. Thứ ba, về nhân sự, họ thao túng đến cả cấp cao, họ rải quân đến mức như thế thì Hoa Kỳ đã làm được những việc đó đâu. Ở thế trận như vậy thì Hoa Kỳ làm sao có thể đánh bại Trung Quốc cho được. Dù có liên kết hẳn với Hoa Kỳ cũng không giải quyết được cái ván cờ này.
Bây giờ giả sử một cái điều rất lý tưởng mà không bao giờ thực hiện được: Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu toàn bộ Bộ Chính trị, kiên quyết chống Trung Quốc, không thân Trung Quốc, bởi thân Trung Quốc thì mất nước, thì dù điều đó xảy ra cũng không chống được. Bởi vì Trung Quốc có cần để Việt Nam kêu gọi thì mới đem quân sang đâu. Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang. Bởi vì, thứ hai, ngoài cái đường giao thông thiết kế xong rồi, xe tăng của họ có thể vào Hà Nội dễ như không, đã có những hiệp ước ký với nhau rồi, xe Trung Quốc được vào Việt Nam mấy trăm cây số không phải kiểm soát. Tóm lại là nếu Trung Quốc muốn thì nó cứ vào Việt Nam, chả phải kêu gọi gì cả.
Điểm thứ ba nữa, giả sử Việt Nam có được một ông Putin, tức là một ông độc tài lên nắm được toàn bộ cái nội vụ của đất nước và ra khỏi cái bàn tay của Trung Quốc, chống được cái nhóm thân Trung Quốc, thì Trung Quốc sẽ có phản ứng ngay. Trung Quốc biết rằng cái quân bài Putin như thế sẽ phá vỡ nước cờ xâm lược của mình, nó sẽ đem hết toàn lực để giải quyết cái anh Putin đó. Một là nó giải quyết bằng tiền, nó thừa tiền để giải quyết xong một anh Putin của Việt Nam. Giả sử điều đó không được, giả sử anh Putin này có tấm lòng sắt đá vô cùng yêu nước thì nó sẽ diệt ngay bằng quân sự bằng vũ lực mà không ai cứu được. Tóm lại, dù Đảng Cộng sản Việt Nam có kiên quyết yêu nước cũng không ra khỏi được bàn tay Trung Quốc. Thế thì như tôi nói từ nãy đến giờ, gọi là cái thế cờ giống như anh Trần Quang Thành đã nói, là toàn bộ lãnh thổ VN đã an bài trong tay Trung Quốc, thì không có cách nào giải quyết cả. Nhưng không phải. Tôi nghĩ rằng vẫn có một cái ẩn số cuối cùng, ẩn số này có thể làm lộn ngược cái bài toán, cái kết quả ấy, là nhân dân. Chỉ có nhân dân mới cứu được nước thôi. Nhưng mà xin nói lại rằng cái chữ nhân dân ấy là nói một cách tổng quát chứ nhân dân là không thể tách rời cái lực lượng tiên phong của nhân dân, tức là những người dân chủ tiên phong hiện nay, tầng lớp này có giác ngộ lôi cuốn nổi số đông quần chúng hay không, có chống lại được cái sự o ép của nhà cầm quyền hay không để giác ngộ nhân dân hay không.
Thứ ba nữa là cái nhân dân, cái lực lượng quần chúng số đông đó cộng với số đông (tiền phong) của mình vẫn cần sự giúp đỡ hỗ trợ thêm của quốc tế. Kể cả ba yếu tố ấy cộng lại thì mới có hy vọng có thể thoát khỏi nước cờ rơi vào thế bí giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng cái ẩn số ấy biến động thế nào sẽ còn phụ thuộc những người trong cuộc.

 

2/ Những thông tin từ thực tiễn.

Sáng nay, 19-1-2016, giở trang Dân Quyền , một trang của trí thức và dân chủ trong nước mà tôi được mời làm một thành viên Ban Cố vấn, thấy bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14  có những đoạn như sau:  

“Nguyễn Phú Trọng đã cầu viện TQ, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân ngay trước thềm Đại hội Đảng XII”

“Thực chất là ngay khi phát hiện các tầu quân sự TQ trá hình tầu đánh cá đang áp sát cách bờ biển VN chỉ còn có 24 hải lý các cán bộ lãnh đạo Bộ Đội Biên Phòng và Cảnh Sát Biển đã đưa ra kiến nghị BCT cho phép VN đưa tầu hải cảnh và tầu quân sự ra xua đuổi tàu TQ. Tuy nhiên, theo một nguồn tin tuyệt mật cho biết, Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh không được thực hiện kế hoạch này nhằm mục đích nếu có biến động trong Đại Hội Đảng thì đây chính là một lực lượng của TQ áp sát bờ biển VN nhằm mục đích hỗ trợ và giúp ĐCSVN tổ chức thành công ĐHĐ 12 và sẵn sàng đối phó nếu có đảo chính””.

“Trong không khí hỗn loạn đó, các cửa ra vào hội trường đã nhanh chóng được khóa chốt bên trong; Bộ phận điều khiển loa đài được yêu cầu tắt toàn bộ micro, tất cả cán bộ phục vụ Hội Nghị được yêu cầu đi ra khỏi Hội trường. Khi đó khoảng hơn 20 UVTW đã không thể kiểm soát được và đứng lên bàn chỉ thẳng tay vào mặt Nguyễn Phú Trọng mà mắng rằng “Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân. Tội của mày ngàn năm không thể rửa sạch được, lịch sử dân tộc VN sẽ đời đời nguyền rủa mày”. Một trong số các đại biểu đã đứng lên bàn và chỉ tay vào Nguyễn Phú Trọng nói rằng “Tội bán nước của mày là tội trời không dung, đất không tha, phải chu di cửu tộc, tội phản bội tổ quốc là tội phải chịu án tử hình”.

3/ Tạm thời xử lý thông tin: 
  Lâu nay tin giật gân thất thiệt cũng nhiều, nhưng tôi tạm thời kết luận những thông tin như trên có thể tin cậy là đúng sự thực vì những lẽ như sau:
– Đây không phải một bải tin đơn độc mà là kết tinh từ rất nhiều bài, thành một vệt dài thông tin khá hệ thống.
– Những thông tin rất cụ thể đến từng động tác, từng con số, khó lòng một kẻ ngoài cuộc có thể bịa ra được.
– Sự việc diễn ra trong thực tế này phù hợp với tư duy mà tôi tự đoán trước do “tư duy lô-gich”, như sự ăn khớp giữa lý thuyết và thực tiễn, lý thuyết đã được thực tiễn chứng minh.
– Lý do cuối cùng khiến tôi nghiêng sang tin cậy xin nói chi tiết một chút vì liên quan đến câu chuyện của bản thân. Theo tường thuật của “người đưa tin” (phải ẩn danh kẻo nguy đến sinh mạng) thì ông TBT lãnh đạo cả đất nước bị đồng chí của mình chỉ mặt trước hội nghị: “Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân “.

Số là tôi đã bị hệ thống chính trị CS này khởi tố đúng cái tội phản bội Tổ quốc năm 2000 (cùng với nhà nghiên cứu độc lập Mai Thái Lĩnh) , đúng vào cái tội mà “những người CS nhưng mà tốt” đã dành cho ông Nguyễn Phú Trọng, đứng đầu hệ thống chính trị này. Lý thú quá đi chứ? Chúng tôi phản quốc hay người đứng đầu hệ thống chính trị này phản quốc?
Chúng tôi bị “Đảng ta” (cũng là một nickname nữa của ĐCSVN) khởi tố tội Phản quốc chỉ vì không chịu ký vào cái “Kết ước năm 2000” (một chương trình nhằm chống lại ĐCSVN ngay lúc bấy giờ), không ký với lời giải thích đại ý rằng “ ĐCSVN nói Đổi mới hay là chết là Đảng quá khiêm tốn, chứ với dân tình thế này Đảng còn sống được dài dài vì nhiều đặc điểm rất khôn vặt của cả Đảng lẫn nhân dân” (1).

Vậy giữa những người trình bày nhận thức dân chủ của mình chỉ vì muốn cứu nước như chúng tôi với ông TBT chỉ muốn nhờ “kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc” đến cứu Đảng của ông ấy, thì ai mới là người đáng phải khởi tố trước pháp luật công chính?
Những người CS không nỡ vì sự tồn tại của Đảng mình mà chống lại nhân dân nên đã chỉ thẳng vào mặt cấp trên tối cao cao của mình là đồ phản quốc, cần khởi tố, cần bắt giam ngay! Chúng tôi tự tin vào tấm lòng thương yêu đất nước của mình, tin ở tư duy khoa học mà mình nên tin rằng lời tường trình như trong bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14  nói trên là đúng sự thật, vì nó hữu lý, sự thật ấy chẳng chóng thì chày cũng phải diễn ra.

Là những người “bị” khoa học trau dồi về phương pháp nhận thức, tôi xin chỉ trình bày nhận thức, còn phải hành xử thế nào mới cứu được nước, tuy bản thân rất mong muốn, thiết tha mong muốn, nhưng xin dành tâm trí lắng nghe những những người yêu nước mà giỏi giang hơn mình về lãnh vực này, về phẩm chất đáng quý nhưng hiếm hoi này. Sự chỉ mặt kẻ lãnh đạo theo Tàu , nếu là sự thật, giữa một Hội nghị quan trọng cũng khiến trong tôi ló ra thêm chút hy vọng này.
                                                                                                19-1-2016
                                                                                                   H.S.P.

(1) Vụ án “Phản bội Tổ quốc” năm 2000 http://www.hasiphu.com/vuanIII.html  
https://vi.wordpress.com/tag/ha-si-phu

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Máy bay chiến đấu đâm đầu xuống đất, quân đội TQ liền có động thái bất ngờ

Máy bay chiến đấu đâm đầu xuống đất, quân đội TQ liền có động thái bất ngờ

Truyền thông Trung Quốc đang đánh giá cao việc quân đội nước này nhanh chóng công bố thông tin về vụ tai nạn của tiêm kích hải quân hôm 12/3.

Hiện trường một vụ tai nạn máy bay chiến đấu của Trung Quốc. Ảnh minh họa

Theo tờ PLA Daily, sáng 12/3, một tiêm kích thuộc lực lượng hàng không của hải quân Trung Quốc đã gặp nạn khi đang thực hiện nhiệm vụ bay huấn luyện tại Ledong, tỉnh Hainan.

PLA Daily – kênh ngôn luận chính thức của quân đội Trung Quốc, đã công bố thông tin về vụ việc trên tài khoản WeChat ngay buổi chiều hôm đó. Theo bản tin, hai phi công Trung Quốc đã thiệt mạng nhưng không có thiệt hại nào trên mặt đất. Nguyên nhân vụ việc đang được điều tra làm rõ.

Theo một phóng viên nắm rõ quy trình xử lý thông tin của quân đội Trung Quốc (PLA) thì vụ việc mới xảy ra buổi sáng nhưng buổi chiều đã được công bố. Điều đó cho thấy PLA “thật thà, ngay thẳng” và sẵn sàng giải quyết sự việc. Trước đây, PLA ít khi công khai các vụ tai nạn trừ khi chúng xảy ra ở khu vực đông dân cư.

Song, tờ PLA Daily nhấn mạnh rằng, đây không phải lần đầu tiên Hải quân Trung Quốc công khai thông tin về các vụ tai nạn huấn luyện. Trước đó, vào tháng 6/2016, Hải quân Trung Quốc đã chủ động công khai thông tin về cái chết của phi công Zhang Chao – “phi công đầu tiên đã hy sinh mạng sống vì sự cố trên tàu sân bay”.

“Không những thế, Hải quân Trung Quốc còn công khai thông tin về tình huống nguy hiểm mà các phi công tiêm kích hạm Cao Xianjian và Yuan Wei đã gặp phải khi ở trên không, trong đó phi công Cao Xianjian bị thương nặng” – PLA Daily viết – “Sau hơn 1 năm điều trị và phục hồi, phi công Cao Xianjian đã có thể quay trở lại lực lượng Không quân”.

Cũng theo tờ báo này, thông báo của PLA về vụ việc hôm 12/3 đã khiến cư dân mạng bày tỏ sự cảm thương và tôn trọng sâu sắc.

Trên tài khoản microblog của PLA Daily, một cư dân mạng đã bình luận rằng “Trong thời bình, mặc dù ít phải tác chiến thực tế hơn, nhưng những người lính của chúng ta vẫn không thể tránh khỏi đổ máu. Hai người hùng của chúng ta, các anh hãy yên nghỉ!”.

Một cư dân mạng khác viết “Hy sinh trong quá trình huấn luyện còn hơn là bị đánh bại trong chiến tranh. Tôi rất đau lòng vì sự ra đi của những người anh hùng này. Chúng ta nên rút ra kinh nghiệm từ vụ việc và tích cực ủng hộ chương trình huấn luyện tác chiến thực tế”.

Theo PLA Daily, trong những năm gần đây, với những bước tiến không ngừng trong chương trình huấn luyện chiến đấu thực tiễn, tỷ lệ tai nạn và các tình huống nguy hiểm mà binh lính/sĩ quan PLA gặp phải cũng tăng cao hơn.

“Có thể nói thế này, cường độ huấn luyện chiến đấu thực tiễn càng cao, càng tiến gần tới chiến đấu thực tế, thì rủi ro an toàn càng lớn.

Điều đó có nghĩa những tai nạn của máy bay chiến đấu trong quá trình huấn luyện là cái giá phải trả trong trường hợp này, nó xảy ra với tất cả các cường quốc quân sự” – PLA Daily viết.

Theo một bản khảo sát của tờ Washington Post năm 2017, trong 3 năm trước đó, số quân nhân Mỹ thiệt mạng khi không chiến đấu và chiến đấu lần lượt là 185 và 44. Nói cách khác, số lượng quân nhân thiệt mạng trong các vụ tai nạn gấp 4,2 lần số quân nhân thiệt mạng trong chiến đấu.

PLA tiếp tục viện dẫn số liệu thống kê từ truyền thông Mỹ cho biết, trong 7 năm qua, hơn 1.000 nhân viên hàng không trên mặt đất trong khắp các quân chủng của Mỹ đã bị thương do nhiều tai nạn liên quan đến an toàn, chỉ 82 người bị thương trên chiến trường.

Con số này đã cho thấy một thực tế: Trong bối cảnh huấn luyện chiến đấu thực tiễn ngày càng được chú trọng, thì tỷ lệ thương vong sẽ cao hơn nhiều so với thương vong do chiến đấu.

Một chuyên gia giấu tên của Trung Quốc nói với tờ PLA Daily rằng, quy mô và cường độ huấn luyện chắc chắn sẽ làm gia tăng tỷ lệ tai nạn. Điều này xảy ra với tất cả các lực lượng vũ trang, ngay cả với đội quân mạnh nhất trên thế giới là Mỹ.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fm5nTkygCewO.js%3Fversion%3D44%23cb%3Df36ccbe88bf8f08%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff2af2a750e8c098%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fdoc-bao-viet%2F26897-may-bay-chien-dau-dam-dau-xuong-dat-quan-doi-tq-lien-co-dong-thai-bat-ngo.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

CSVN”

CSVN”

Thạch Đạt Lang

15-3-2019

Ông Trọng tay bắt mặt mừng khi gặp ông Trump ở Hà Nội. Ảnh: AFP

Theo báo VietNamNet ngày 15.03.2019, bà Lê Thị Thu Hằng, phát ngôn viên bộ ngoại giao CHXHCNVN cho biết, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước sẽ viếng thăm Mỹ trong năm nay theo lời mời của tổng thống Mỹ. Ông Trump, trong dịp qua Hà Nội họp thượng đỉnh với Kim Jong-un, Chủ tịch nhà nước Bắc Hàn cuối tháng hai vừa qua, có mời ông Trong thăm Mỹ. Thời gian thăm viếng kéo dài bao lâu, vào thời điểm nào sẽ được bộ ngoại giao hai nước sắp xếp và thông báo vào lúc thích hợp.

Tin tức vừa được loan truyền, ngay lập tức một số nhà bình luận, phân tích quốc tế đã nhận định rằng tình hữu nghị giữa hai nước Mỹ-Việt Nam đã trở nên đoàn kết, gắn bó hơn bao giờ, từ sau khi chiến tranh Mỹ-Việt chấm dứt hơn 43 năm qua. Thời kỳ hận thù, kình chống, ghét bỏ nhau đã chấm dứt, mở ra một tương lai tươi sáng, tốt đẹp, thịnh vương cho hai đất nước, góp phần vào hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới…

Không kể đến những tweet ông Trump viết trên mạng xã hội, khen ngợi sự đón rước chân thành, nồng nhiệt, ấm áp tình người của dân Việt Nam dành cho ông trong buổi tiếp đón tại phi trường Nội Bài, nhà khách quốc tế, thái độ tươi cười, hớn hở, cầm lá cờ đỏ sao vàng của nước CHXHCNVN trên tay một bé gái VN, phất phất, sau đó cầm cờ Mỹ nhét vào tay thủ tướng VN Nguyễn Xuân Phúc, chứng tỏ rằng ông Donald Trump là người rất thông minh, hiểu biết, có tầm nhìn chiến lược mà nhiều vị tổng thống tiền nhiệm của ông không thể có được.

Kể từ thời tổng thống Dwight D. Eisenhower đến Barack H. Obama, trải qua 11 đời tổng thống Mỹ, không ai nhận ra được tầm quan trọng, sức mạnh tiềm tàng, bất bại và vô tận của chế độ CHXHCNVN. Chỉ khi Donald Trump đặt chân vào tòa Bạch Ốc, sức mạnh vô biên quý giá, trí tuệ của nhân loại này mới được phát hiện!

Chỉ hơn hai năm trong tòa Bạch Ốc, dù bận bịu tối tăm mặt mũi, ngoài thời gian đi đánh golf hoặc viết tweet kèn cựa, chửi bới, ăn miếng trả miếng bất cứ ai chỉ trích, phê bình mình. (Đêm năm canh Trump chỉ ngủ canh đấu, bốn canh sau Trump rầu Trump ngủ quên…). Tổng thống thứ 45 của nước Mỹ nhận ra rằng, chế độ CSVN là nước duy nhất trên thế giới có thể ngăn chận được sự bành trướng của con rồng đỏ lộn đầu Tầu Cộng.

Dù không hiểu biết nhiều về lịch sử thế giới hay vị trí địa chính trị của Việt Nam, ông Trump cũng nhớ mang máng rằng CSVN đã đánh bại 3 “đế quốc” sừng sỏ nhất trên thế giới là Pháp, Mỹ và “đế quốc lạ”.

Tuy nhiên, ông Trump thấy rằng, thời kỳ xung đột, hận thù giữa Mỹ và Việt Nam đã trôi qua, giờ đây hai nước cùng có kẻ thù chung là thằng đế quốc “lạ” đang ngày càng lộ rõ tham vọng bành trướng đất đai, lãnh thổ bằng cách phát triển kinh tế, xây dựng lực lượng vũ trang, quân sự…

Sau hơn một năm dùng chiến tranh thương mại để kềm chế con rồng đỏ lộn đầu hung hăng, gian ác, tàn độc, chẳng những đã không mang lại kết quả mong muốn mà còn bị thương tật, te tua, tơi tả, xất bất xang bang vì thâm thủng mậu dịch phá kỷ lục là 419,162 tỉ USD, Trump thấy rằng cách hay nhất để chặn đứng bước tiến của con rồng đỏ là sử dụng chế độ CSVN làm lá chắn, chận đường di của nó.

Theo lời kể lại không rõ nguồn, chưa được kiểm chứng, rò rỉ từ nội bộ đảng CSVN, trong dịp gặp mặt Chủ tịch nước, kiêm Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng trong tháng 2 vừa qua, Ông Trump có nói riêng với ông Trọng một số vấn đề, trong đó có cả lời mời ông Trọng sang thăm nước Mỹ, đại khái như sau:

“Thưa ngài TBT và chủ tịch nước! Tôi biết ngài là một ‘hào kiệt’ giống như tôi, ngàn năm mới có một. Ngài ở trời Đông, tôi trời Tây, chúng ta gặp nhau ở đây là duyên hạnh ngộ, cùng nhau canh giữ hòa bình thế giới.

Biết ngài đang bận rộn tối tăm mặt mũi, ngày quên ăn, đêm quên ngủ, ngoài việc lo lắng chọn củi khô, củi tươi, châm củi, rút củi, đốt lò, quạt lò, cùng lúc trấn áp, đánh đập, bắt giam bọn phản động thuộc thế lực thù địch, đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền… ngài còn phải ngay ngáy, thấp thỏm dòm chừng thằng bạn ‘lạ’ phương Bắc lúc nào cũng sẵn sàng chơi đểu ngài, nên tôi mạn phép mời ngài qua thăm viếng nước tôi.

Hai chúng ta sẽ thảo luận, tìm biện pháp thích hợp, tương tác, giúp đỡ lẫn nhau. Tôi cũng biết trong nội bộ đảng của ngài đang phân hóa, chia thành 2 khuynh hướng – thân Tầu và thân Mỹ – tuy nhiên tôi chắc chắn cả 2 huynh hướng này đều thân tiền, tức là thân đô la.

Tôi rất khâm phục ngài đã lãnh đạo đất nước – từ tình trạng nghèo đói, kiệt quệ sau chiến tranh năm 1975, lại bị chúng tôi cấm vận nhiều năm – trở thành một con rồng ở châu Á được bạn bè năm châu kính nể, quý mến, sánh vai cùng các cường quốc khác. Nhìn tổng thể đất nước ngài, chưa bao giờ Việt Nam có được như ngày hôm nay.

Tôi biết ngài vẫn đang còn gặp nhiều khó khăn, trở ngại trong việc trấn áp, bịt miệng bọn truyền thông thổ tả chuyên tung tin giả, bọn phản động chống đối những chính sách, đường lối, chủ trương của đảng CS mà ngài lãnh đạo. Ngài thấy đó, trong suốt thời gian ở đây, tôi không nói gì đến nhân quyền, tự do, dân chủ… chắc ngài đã hiểu, tại sao?

Đất nước chúng tôi cũng gặp những vấn đề tương tự như Việt Nam nhưng ở một mức độ khác. May mắn là tôi có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của đồng bào ngài, tới 64% người Việt sống trên nước Mỹ, cao nhất trong các cộng đồng châu Á ở Mỹ luôn ủng hộ, sát cánh cùng tôi trong các chủ trương, chính sách, sắc luật mà tôi đưa ra.

Ngài cứ yên chí, dù cộng đồng VN ở Mỹ, khối người tị nạn sống chết với lá cờ vàng có chống đối ngài và ĐCSVN quyết liệt tới đâu đi nữa thì họ vẫn ủng hộ tôi như một con chiên ngoan đạo, luôn kính cẩn nghe lời các cha, linh mục trong nhà thờ. Do đó, ngài hãy yên tâm, họ sẽ không thể có hành động nào có thể gây ảnh hưởng hoặc khó khăn gì đến chuyến viếng thăm nước Mỹ của ngài.

Hai chúng ta sẽ gặp gỡ nhau trong thời gian thích hợp gần nhất để cùng tìm cách hỗ tương, yểm trợ nhau giải quyết các vấn đề trong nước cùng đối phó với con rồng đỏ lộn đầu, vừa là bạn vừa là thù, mà ngài thường gọi là ‘kẻ lạ’.

Tôi biết việc này là khó lắm đó, nhưng chúng ta là hào kiệt, dám nói dám làm, chung sức với nhau, hai hào kiệt sẽ giải quyết được mọi vấn đề khó khăn. Tôi sẽ giúp ngài những dụng cụ, phương tiện kỹ thuật tối tân dùng cho bộ công an trong việc nghe lén, theo giõi, trấn áp, thủ tiêu không để lại dấu vết… để ngài có thể thanh toán phe đối lập hay có khuynh hướng tự chuyển biến trong đảng được dễ dàng trơn tru hơn.

Ngược lại, đề nghị ngài giúp chúng tôi tổ chức mạng lưới dư luân viên và lực lượng 47. Đồng thời đất nước ngài sẽ là trung tâm giải quyết các xung đột trong chiến tranh thương mại của Mỹ và thằng bạn ‘lạ’ của ngài. Cái kẹt là gia đình tôi có quá nhiều cơ sở làm ăn ở nước ‘lạ’ nên không thể gây chiến quân sự với họ được.

Hơn nữa, chiến tranh thương mại thật ra chỉ là một trò mèo gây áp lực của tôi với Tập Cận Bình, để hắn chấp thuận cho gia đình tôi sản xuất thêm một số mặt hàng, kinh doanh khách sạn, spa, sòng bài…

Ngày nào tôi còn tại chức ở vị thế lãnh đạo tối cao của nước Mỹ thì ngài cứ việc ăn ngon, ngủ yên, không có việc gì phải lo lắng. Tôi sẽ hoàn toàn giữ im lặng khi ngài thẳng tay đối phó, trấn áp bọn phản động, thế lực thù địch tay sai của nước ngoài, bọn đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền, bọn tự diễn biến, tự chuyển hóa trong đảng CSVN, bọn tham nhũng, sâu mọt của dân không cùng phe phái với ngài.

Với tôi, dân chủ, nhân quyền là những thứ xa xỉ, phù phiếm, truyền thông cánh tả, tự do báo chí là kẻ thù của người dân cần phải tiêu diệt không nhân nhượng.

Xin ngài hãy dành chút thời gian quý báu sang thăm đất nước chúng tôi. Tôi vô cùng vinh dự được đón tiếp ngài tại tòa Bạch Ốc trong thời gian gần nhất”.

Không biết lời kể này đúng với sự thật hay chính xác bao nhiêu phần trăm, nhưng căn cứ vào những hành động, lời nói của ông Trump trong hơn 2 năm trong tòa Bạch Ốc, độ khả tín của lời kể khoảng 80-90%.

Donald Trump “vừa động viên, vừa phân hóa” ĐCSVN một cách tài tình, khôn ngoan, khéo léo, chứng tỏ được một khả năng chính trị bẩm sinh không qua môt trường lớp, đào tạo nào vẫn thành công trong việc xóa bỏ CNXH trên thế giới!

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.