Chính-Trị Thời-Sự

Asian Cup 2019: Việt Nam thua tiếc nuối trước Iraq

Asian Cup 2019: Việt Nam thua tiếc nuối trước Iraq

Việt Nam mở tỉ số 1-0 khi gặp Iraq hôm 8/1Bản quyền hình ảnhAFP
Image captionViệt Nam mở tỉ số 1-0 khi gặp Iraq hôm 8/1 ở Abu Dhabi

Dù hai lần vượt lên dẫn trước song Việt Nam vẫn phải nhận thất bại ở phút cuối trong trận ra quân gặp Iraq ở bảng D.

HLV Park Hang-seo bố trí đội hình thiên về tấn công trước Iraq với sự góp mặt của Hồng Duy thay vì Văn Hậu bên hành lang cánh trái trong khi ở giữa sân, Xuân Trường là cái tên được lựa chọn đá cặp với Hùng Dũng.

Việt Nam có khởi đầu không thể tốt hơn khi vươn lên dẫn trước ở phút 24 sau tình huống lúng túng phản lưới nhà của trung vệ Ali Faez Atiyah từ đường chọc khe của Quang Hải.

Dù để Iraq có bàn gỡ hòa từ pha tăng tốc ấn tượng của Mohanad Kadhim nhưng Việt Nam vẫn khép lại hiệp 1 với lợi thế dẫn bàn nhờ tình huống xử lý khôn ngoan của Công Phượng.

Tuy nhiên sang hiệp 2, các học trò HLV Park Hang-seo đã không thể duy trì được lợi thế trước sức ép từ Iraq mà hệ quả là hai bàn thua ở các phút 60 và 90 – một đến từ tình huống lộn xộn trước khung thành Văn Lâm và một đến từ cú sút phạt đẹp mắt.

Quang Hải – Công Phượng

Như thường lệ, Quang Hải và Công Phượng là những ngòi nổ chính đóng góp trực tiếp vào các bàn thắng nói riêng cũng như lối chơi tấn công chung của đội tuyển.

Ở bàn đầu tiên, Quang Hải là người có pha thoát đi khôn ngoan trước khi tung đường chọc khe hiểm hóc cho Công Phượng gây áp lực khiến cầu thủ Iraq phản lưới nhà.

Đến bàn thứ hai, Quang Hải là người có pha mở biên rất thoáng cho Trọng Hoàng trong tình huống mà Công Phượng là người dứt điểm cuối cùng.

Ngoài hai bàn thắng, cả Quang Hải lẫn Công Phượng cùng với Văn Đức hợp thành bộ ba trên hàng công Việt Nam trở thành những mối nguy hiểm thường trực với hàng phòng ngự Iraq nhờ sự cơ động, khéo léo và hoán đổi vị trí liên tục.

Xuân Trường – Trọng Hoàng

Hiệp 1 trận đấu với Iraq là màn trình diễn vô cùng ấn tượng của thầy trò HLV Park Hang-seo mà hai cầu thủ nổi bật nhất là Xuân Trường và Trọng Hoàng.

Xuân Trường thể hiện vai trò nhạc trưởng khi là điểm khởi đầu của hầu hết mọi pha tấn công nguy hiểm bên phía Việt Nam với những đường chuyền xuyên tuyến đặt đồng đội vào vị trí thuận lợi.

Thậm chí ở những phút đầu hiệp 2, tiền vệ mang áo số 6 còn có tình huống cướp bóng ngay trên phần sân Iraq rồi tạo cơ hội cho Công Phượng dứt điểm.

Trong khi đó, Trọng Hoàng như thường lệ vẫn gây ấn tượng với lối chơi bền bỉ, xông xáo và không ngại va chạm khiến ngôi sao Ali Adnan của Iraq gần như “tắt điện”.

Không những vậy, chính Trọng Hoàng là người có pha đi bóng và dứt điểm khéo léo giúp Công Phượng sút bồi nâng tỷ số lên 2-1

Điều đáng nói là sự xuất hiện trong đội hình xuất phát của hai cái tên kể trên đều ít nhiều gây sự ngạc nhiên: Xuân Trường bởi phong độ không tốt trải dài từ ASIAD cho đến AFF Cup còn Trọng Hoàng chỉ mới bình phục chấn thương đầu gối.

Iraq gỡ hòa 1-1Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionIraq gỡ hòa 1-1

Những hạn chế

Việt Nam đã có một màn thể hiện ấn tượng trên mặt trận tấn công nhưng ở khâu phòng ngự thì lại là một câu chuyện khác.

Bàn thua đầu tiên của Việt Nam đến từ tình huống mắc lỗi trực tiếp của Duy Mạnh nhưng trước đó phải kể đến sai sót của cặp tiền vệ trung tâm Xuân Trường – Hùng Dũng khi để đối thủ đánh bật khỏi trung tuyến quá dễ dàng.

Ở bàn thua thứ hai, các trung vệ của Việt Nam không phá bóng dứt khoát để cầu thủ của Iraq tận dụng tình huống lộn xộn san bằng tỷ số.

Đến bàn thua thứ ba, người mắc lỗi trực tiếp là Hồng Duy với pha phạm lỗi ở khu vực ngay trước vòng 16m50 tạo điều kiện để Ali Adnan ghi bàn quyết định.

Tất nhiên, không thể phủ nhận Iraq là đối thủ rất mạnh với các cầu thủ tấn công không chỉ sở hữu ưu thế thể hình mà còn rất nhanh và khéo khiến hàng phòng ngự Việt Nam bộc lộ sai sót.

Công Phượng nâng tỉ số lên 2-1Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionCông Phượng nâng tỉ số lên 2-1

Cơ hội đi tiếp

Thua đáng tiếc Iraq song hy vọng đi tiếp vẫn còn với Việt Nam khi Asian Cup năm nay dành 4 vé đi tiếp cho các đội thứ ba có thành tích tốt nhất.

Ở trận tiếp theo gặp Iran, mục tiêu khả dĩ nhất mà thầy trò HLV Park Hang-seo hướng tới là hạn chế số bàn thua bởi đối thủ này quá mạnh thể hiện qua chiến thắng 5-0 trước Yemen.

Tất cả sự chú ý cũng như nỗ lực chắc chắn sẽ dồn vào trận cuối với Yemen, nơi Việt Nam buộc phải thắng để hi vọng đi tiếp.

Qua những gì thể hiện trận ra quân, Yemen là đối thủ mà Việt Nam hoàn toàn có thể đánh bại, thậm chí là thắng đậm nếu hàng công giữ vững phong độ trong khi hàng phòng ngự khắc phục được những sai sót.

Ali Adnan ghi bàn quyết định 3-2Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionAli Adnan ghi bàn quyết định 3-2

Chủ đề liên quan

Tin liên quan

  • Bóng đá Thái Lan ‘lo ngại’ sau thất bại của U23
    24 tháng 1 2018
  • Bóng đá VN: HLV Park Hang-seo ra mắt mờ nhạt?
    14 tháng 11 2017
  • Hành trình tạo nên kỳ tích của U.23 Việt Nam
    17 tháng 1 2018
  • Loại Qatar, U23 Việt Nam vào chung kết châu Á
    23 tháng 1 2018
  • Lời chia tay đẹp của HLV Mai Đức Chung
    10 tháng 10 2017
Advertisements
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Đạo luật an ninh châu Á mới của Mỹ dồn sức ép lên Trung Quốc

Đạo luật an ninh châu Á mới của Mỹ dồn sức ép lên Trung Quốc

Thứ Sáu, ngày 04/01/2019 16:00 PM (GMT+7)

Đạo luật an ninh châu Á mới nhằm chống lại sức mạnh quân sự đang gia tăng của Trung Quốc trong khu vực và được cho là nhằm giữ cho Quốc hội Mỹ và chính quyền của ông Trump thống nhất trong việc duy trì áp lực lên Bắc Kinh giữa lúc đàm phán thương mại diễn ra.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã ký đạo luật có tính bao phủ rộng rãi nói trên hôm 31-12-2018 với tên gọi đẩy đủ là Đạo luật Sáng kiến Trấn an châu Á (ARIA).

Lo ngại

Theo nhận định của trang Nikkei (Nhật Bản), đây là đạo luật nhằm tìm kiếm sự tăng cường hợp tác toàn diện của Mỹ với các nước châu Á, trong đó có các biện pháp dường như nhắm trực diện vào Trung Quốc.

Đạo luật an ninh châu Á mới của Mỹ dồn sức ép lên Trung Quốc - 1

Các lực lượng vũ trang Mỹ sẽ tiến hành các chiến dịch thường xuyên nhằm duy trì tự do hàng hải như các khu vực biển Đông. Ảnh: Reuters

Sự trỗi dậy của Bắc Kinh đã là mối lo ngại về an ninh quốc gia và làm lung lay vị thế lãnh đạo kinh tế của Mỹ, vượt ra ngoài những nhân vật có quan điểm diều hâu với Trung Quốc trong Nhà Trắng và tiếp cận nhiều thành viên của Quốc hội.

Đạo luật ARIA nói trên dường như cũng nhằm giữ cho Quốc hội và chính quyền trên cùng một con thuyền trong các cuộc đàm phán thương mại với Bắc Kinh, khi hạn chót để đi đến kết luận là vào ngày 1-3 tới.

Đạo luật này vạch ra sự tiến bộ của chiến lược ngoại giao Ấn Độ – Thái Bình Dương hướng tới duy trì trật tự kinh tế dựa trên luật lệ cũng như các tiêu chuẩn nhân quyền và pháp lý quốc tế.

Các lực lượng vũ trang Mỹ sẽ tiến hành các chiến dịch thường xuyên nhằm duy trì tự do hàng hải như các khu vực biển Đông – nơi Bắc Kinh đang ngang nhiên mở rộng hiện diện quân sự.

ARIA cũng cho phép cung cấp 1,5 tỉ USD hỗ trợ quân sự và kinh tế cho châu Á trong hơn nửa thập kỷ, đặc biệt là để cải thiện an ninh hàng hải và huấn luyện quân sự giữa các nước Đông Nam Á.

Đạo luật thể hiện sự ủng hộ với các nỗ lực của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) xây dựng bộ quy tắc ứng xử với Trung Quốc để tránh xung đột ở biển Đông và duy trì các lợi ích hàng hải của ASEAN. Giới phân tích cho rằng Quốc hội Mỹ dường như muốn cẩn trọng, không để Trung Quốc thao túng đàm phán COC ở biển Đông.

Đạo luật được Tổng thống Trump ký ngay vào ngày cuối năm 2018 này cũng đề cập đến các cáo buộc gián điệp công nghiệp và tội phạm mạng, trong đó khẳng định tổng thống nên “tăng cường thực thi luật sở hữu trí tuệ của Mỹ làm ưu tiên hàng đầu, bao gồm thực hiện mọi hành động thích hợp để ngăn chặn và trừng phạt” các vi phạm.

Ngoài ra, đạo luật cũng đề cao việc nâng hợp tác công nghệ và thương mại quốc phòng giữa Mỹ và Ấn Độ lên một mức tương xứng với các đồng minh và đối tác thân cận nhất của Mỹ.

Đạo luật mới nói rằng tổng thống nên thực hiện “chuyển giao thường xuyên các dữ liệu quốc phòng sang Đài Loan – được thiết kế để đáp ứng các mối đe dọa hiện có và tiềm tàng trong tương lai từ Trung Quốc”. Điều này có vẻ sẽ tiến tới các chuyến thăm Đài Loan của các quan chức cấp cao của Mỹ, phù hợp với luật khuyến khích tương tự đã được ban hành vào tháng 3-2018. Điểm này bị Bắc Kinh chỉ trích gay gắt.

Cảnh báo

Về phần Quốc hội Mỹ, đạo luật ARIA dường như cũng là một cảnh báo gởi tới Tổng thống Trump, dựa trên những lo ngại rằng ông có thể tìm kiếm thỏa hiệp với Bắc Kinh ở một số vấn đề, theo một nguồn tin từ quốc hội Mỹ. Quyết định rút quân Mỹ khỏi Syria khiến cả thế giới sửng sốt của ông Trump gần đây là lời nhắc nhở mới nhất đối với chính quyền đất nước cờ hoa về sự khó lường của ông.

Trước đó, Quốc hội Mỹ cũng từng thông qua một dự luật để kiềm chế các hành động ngoại giao của ông Trump. Vào mùa hè năm 2017, các nhà lập pháp nước này đã áp đặt các biện pháp trừng phạt cứng rắn hơn lên Nga liên quan tới nghi án Moscow can thiệp bầu cử Mỹ năm 2016. Đồng thời, Quốc hội Mỹ cũng đặt ra yêu cầu phải có sự thông qua của cơ quan này trong việc giảm nhẹ hoặc gỡ bỏ trừng phạt. Biện pháp tương tự được cho là cũng sẽ được áp dụng đối với vụ nhà báo Ả Rập Saudi bị sát hại Jamal Khashoggi.

Đạo luật ARIA được giới thiệu vào tháng 4-2018 dưới sự bảo trợ của một nghị sĩ không ủng hộ Trung Quốc trong đảng Cộng hòa của ông Trump. Nó được được Hạ viện thông qua với đa số áp đảo và Thượng viện ủng hộ tuyệt đối 100%.

Trong một bản báo cáo hồi tháng 11-2018, Ủy ban Rà soát An ninh và Kinh tế Mỹ-Trung đã nói rằng nhiều khía cạnh trong các nỗ lực của Trung Quốc nhằm chiếm lĩnh vị trí lãnh đạo đang đe dọa tới an ninh quốc gia và lợi ích kinh tế của Mỹ.

Ủy ban này còn cảnh báo quân đội Trung Quốc sẽ cạnh tranh các hoạt động của Mỹ trên toàn bộ khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương vào năm 2035 hoặc sớm hơn và Trung Quốc có thể truy cập vào dữ liệu cá nhân và doanh nghiệp nếu giành chiến thắng trong việc thiết lập các tiêu chuẩn toàn cầu cho công nghệ viễn thông thế hệ tiếp theo.

Anh - Mỹ ”song kiếm hợp bích” để thách thức Trung Quốc ở Biển Đông

Việc Anh có kế hoạch xây dựng căn cứ quân sự mới ở khu vực Đông Nam Á được xem là động thái hợp sức cùng Mỹ “dằn…

Theo Đỗ Quyên – Nikkei (Người lao động)

SỰ KIỆNTin tức Trung Quốc

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ: Trung Quốc, Trung Quốc và Trung Quốc

Quyền Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ: Trung Quốc, Trung Quốc và Trung Quốc

Trong ngày làm việc đầu tiên của mình ở Lầu Năm Góc, quyền Bộ trưởng Quốc phòng Patrick Shanahan nhắc nhở các cấp dưới phải nhớ đến Trung Quốc như là mối quan ngại hàng đầu.

Theo New York Times, một quan chức giấu tên của Bộ Quốc phòng cho biết trong cuộc gặp với các lãnh đạo quân đội tại Lầu Năm Góc vào ngày 2/1, quyền Bộ trưởng Patrick Shanahan yêu cầu mọi người luôn phải nhớ đến “Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc” cho dù quân đội Mỹ hoạt động ở Syria hay Afghanistan.

Động thái này nhấn mạnh sự tập trung của người đứng đầu Lầu Năm Góc vào Trung Quốc, khi ông có cuộc gặp đầu tiên với người đứng đầu các nhánh của quân đội Mỹ sau khi tiếp quản công việc từ ông James Mattis. Tướng Mattis từ chức vì những bất đồng chính sách với Tổng thống Donald Trump.

Quan chức Bộ Quốc phòng giấu tên tiết lộ rằng “trong khi chúng tôi tập trung vào những chiến dịch đang diễn ra, quyền Bộ trưởng Shanahan yêu cầu mọi người phải nhớ đến Trung Quốc, Trung Quốc, Trung Quốc”.

Quyen Bo truong Quoc phong My: Trung Quoc, Trung Quoc va Trung Quoc hinh anh 1
Tổng thống Donald Trump và quyền Bộ trưởng Quốc phòng Patrick Shanahan. Ảnh: Reuters.

Nguồn tin của New York Times không cho biết chi tiết về quan điểm của ông Shanahan với Trung Quốc. Nhưng các quan chức khác cho biết chính ông Shanahan là người có tác động tới việc Lầu Năm Góc thể hiện quan điểm cứng rắn hơn với Bắc Kinh trong thời gian gần đây. Chiến lược Phòng vệ Quốc gia năm 2018 của Bộ Quốc phòng Mỹ coi Trung Quốc là đối thủ cạnh tranh chiến lược.

Ông Shanahan không có kinh nghiệm quân sự nhưng từng tốt nghiệp kỹ sư cơ khí tại MIT và là một thành viên ban quản trị của Boeing với 30 năm làm việc ở tập đoàn này. Ông trở thành cấp phó của ông Mattis vào tháng 3/2017.

Tổng thống Trump được cho là sẽ gặp khó khăn để thuyết phục thượng viện phê chuẩn bất cứ ứng cử viên nào cho chiếc ghế bộ trưởng Quốc phòng, do chỗ trống quá lớn mà ông Mattis để lại.

Một vài ứng cử viên từng được đồn đoán muốn tiếp nhận vị trí này trước đây đều đã khẳng định họ sẽ không làm người kế nhiệm Mattis. Ông Mattis nhận được sự tôn trọng lớn ở Lầu Năm Góc lẫn sự ca ngợi từ cả hai đảng.

Tổng thống Trump cho biết ông Shanahan có thể giữ vị trí này trong một thời gian dài và Lầu Năm Góc cũng đã có kể hoạch chuẩn bị cho điều này, bao gồm việc đề cử một người sẽ tiếp nhận các công việc của ông Shanahan ở vị trí thứ trưởng Quốc phòng.

Lời từ biệt Lầu Năm Góc của Bộ trưởng Mattis trong ngày làm việc cuối

Trong lá thư từ biệt, ông James Mattis khuyên Lầu Năm Góc hãy tiếp tục tin tưởng vào quốc gia và giữ vững tinh thần. Ông rời nhiệm sở vào ngày 1/1.

Bực mình vì đơn từ chức, TT Trump đẩy Bộ trưởng Mattis ‘ra đi’ sớm

Thay vì kết thúc công việc vào cuối tháng 2/2019 như dự kiến, Bộ trưởng Mattis sẽ được thay thế bởi Thứ trưởng Shanagan bắt đầu từ ngày 1/1 theo quyết định của Tổng thống Trump.

Quốc Thăng

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Năm 2019: những làn sóng xung đột mới khó lường

Năm 2019: những làn sóng xung đột mới khó lường

Tự điều chỉnh không phải là đặc quyền của các nước lớn. Không ít nước nhỏ cũng nhanh chóng thích nghi, thậm chí vượt lên kiến tạo quỹ đạo của riêng mình. Đó sẽ là vấn đề nổi bật trong năm 2019.

Năm 2018 đã kết thúc. Năm qua chính phủ Mỹ đã triển khai một loạt biện pháp cụ thể để tạo nên các “làn sóng lớn” ở mỗi khu vực.Ở châu Âu, Mỹ khéo léo ủng hộ “sự kiện Skripal” do Anh khởi tạo (cựu điệp viên hai mang người Nga Sergei Skripal bị đầu độc tại Anh) để đẩy mâu thuẫn Nga – châu Âu lên đỉnh điểm nhằm duy trì vai trò tối thượng của NATO ở châu Âu. Mục tiêu của các “làn sóng lớn” là giảm ảnh hưởng của các sáng kiến “người châu Âu tự bảo đảm an ninh cho châu Âu” mà Pháp – Đức vận động cho thời kỳ hậu Brexit.

Còn ở châu Á, vấn đề biển Đông đưa Nhật – Ấn – Úc vào khối Đồng minh Tứ cường (Quad) cùng Mỹ, với sự hậu thuẫn từ cả Anh và Pháp. Washington cũng đã xem xét lại quan hệ song phương với các đồng minh chiến lược ở khu vực nhằm đạt lợi ích tối đa về thương mại cho phía Mỹ.

Ở Trung Đông, những rối loạn nội bộ khối đồng minh Ả Rập Sunni sau cuộc phong tỏa ngoại giao Qatar (nổ ra vào giữa năm 2017) vừa giúp Mỹ có thêm các hợp đồng lớn về việc mua bán vũ khí với Ả Rập Saudi, Qatar, vừa có lại mối quan hệ thân thiết với Israel. Mối quan hệ này bị gián đoạn từ cuối thời cựu Tổng thống Barack Obama. Tổng thống Trump rút khỏi thỏa thuận hạt nhân quốc tế với Iran (JCPOA) để gia tăng lợi thế cạnh tranh cho Mỹ trên thị trường xuất khẩu dầu mỏ và khí đốt với Tổ chức Các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC).

Ở Bắc Mỹ, Trump dùng bức tường biên giới với Mexico và lá bài thương mại để xét lại quan hệ với hai nước láng giềng Mexico, Canada. Kết quả là việc ký kết Hiệp định Mỹ – Mexico – Canada (USMCA) vào cuối tháng 11-2018 để thay thế Hiệp định Thương mại tự do Bắc Mỹ (NAFTA).

Nhằm ngăn chặn các con sóng lớn do chính phủ Mỹ tạo ra, cụ thể ở các lĩnh vực năng lượng, thương mại và quân sự, các trục quyền lực trên thế giới đã phát huy tối đa lợi thế của mình. Không những nhăn chặn được mà còn gây “ngược sóng” như Nga và Trung Quốc, hai quốc gia đáng gờm của Mỹ.

Tận dụng việc Mỹ khuấy đảo thị trường cung dầu khí ở Trung Đông, Nga củng cố vị thế trong ván cờ năng lượng với châu Âu qua việc tích cực đẩy mạnh các dự án “Dòng chảy phương Bắc 2” với Đức và “Dòng chảy Thổ Nhĩ Kỳ” với Thổ Nhĩ Kỳ.

Về thương mại, chính sách nâng cấp việc xét lại thâm hụt thương mại lên thành xung đột thương mại đã giúp ông Trump mở ra một loạt đàm phán song phương. Mỹ đã đạt được thỏa hiệp từ các đồng minh như Hàn Quốc, EU, các nước Bắc Mỹ… Đây được xem là bước đệm để Mỹ toàn tâm toàn ý gây sức ép lên Trung Quốc, đối thủ thương mại chiến lược của họ.

Xung đột thương mại Mỹ – Trung kéo dài cho tới nay đã tròn sáu tháng, với những thiệt hại lớn cho cả hai nước. Chính phủ Trung Quốc vừa phải đối đầu với Mỹ vừa tăng cường hợp tác với các nước khác.

Về quân sự, việc ông Trump đẩy mạnh hiện diện quân sự (cùng với các đồng minh) ở các điểm nóng khu vực chủ chốt có khả năng kiềm chế cả hai đối thủ chiến lược của Mỹ và châu Âu là Trung Quốc và Nga. Đối với Trung Quốc, quân đội Mỹ không chỉ tăng cường hiện diện ở tất cả điểm nóng như biển Đông, Hoa Đông mà còn kêu gọi sự tham gia tổng lực của các đồng minh, nhất là khối Quad và sự phối hợp của Anh – Pháp ở Thái Bình Dương. Còn với Nga, NATO vẫn là lực lượng đối trọng chủ yếu.

Trở lại vấn đề các quốc gia tự điều chỉnh chiến lược ngoại giao. Triều Tiên ở Đông Bắc Á từng bước phát huy “quyền lực thông minh” với sự phối hợp nhịp nhàng từ phía Hàn Quốc. Trục Triều – Hàn không chỉ lôi kéo các cường quốc khu vực vào tiến trình bình thường hóa quan hệ hai miền mà còn khiến Tổng thống Trump tham dự một sự kiện chưa từng có tiền lệ là hội nghị thượng đỉnh Mỹ – Triều vào tháng 6-2018.

Quyết định của ông Trump về việc cần có thượng đỉnh Mỹ – Triều lần thứ hai vào đầu năm 2019 càng làm cho “điểm sáng Triều Tiên” đáng trông đợi.Còn phải kể đến những phản ứng linh hoạt của khối ASEAN. Tổ chức này đã nâng cấp quan hệ đối tác chiến lược với Úc vào tháng 3-2018 và với Nga vào tháng 11-2018 nhằm gia tăng khả năng cân bằng – đối trọng ở Đông Nam Á trước tình hình căng thẳng Mỹ – Trung leo thang. Trong bối cảnh Trung Quốc đang “tự điều chỉnh” sau khi tạm đình chiến thương mại với Mỹ, việc gia tăng đối trọng với Bắc Kinh tại khu vực chính là chiến lược hiệu quả để kiềm chế họ trên biển Đông.

Rõ ràng, sự gắn kết giữa các trục trung gian như Nhật – Ấn ở châu Á, Pháp – Đức ở châu Âu và xu hướng đẩy nhanh chiến lược “phi USD hóa” giữa các nền kinh tế mới nổi (khối BRICS) và các quốc gia xuất khẩu dầu mỏ (như OPEC) mà ngay cả nhiều đồng minh của Mỹ tham gia (như Nhật, Anh, Đức) sẽ góp phần hòa giải tích cực các “làn sóng kiến tạo xung đột”.

Dù vậy, việc Qatar rút khỏi OPEC, rồi sự khủng hoảng lan tràn ở các nước EU chủ chốt, Mỹ leo thang cạnh tranh đầu tư hạ tầng với Trung Quốc tại Ấn Độ – Thái Bình Dương và châu Phi… là những sự kiện có thể tạo nên những làn sóng xung đột mới khó lường cho năm 2019.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?app_id=&channel=https%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2Fj-GHT1gpo6-.js%3Fversion%3D43%23cb%3Dfd80d9f306776%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff26fc8b8c36c0ec%26relation%3Dparent.parent&color_scheme=light&container_width=664&height=100&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fdam-luan%2F25566-nam-2019-nhung-lan-song-xung-dot-moi-kho-luong.html&locale=vi_VN&sdk=joey&skin=light

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Nhiều công ty Ấn Độ tìm cơ hội đầu tư tại Việt Nam

Nhiều công ty Ấn Độ tìm cơ hội đầu tư tại Việt Nam

Nhằm mở rộng cơ hội đầu tư và gặp gỡ các doanh nghiệp Việt Nam, phái đoàn Liên đoàn Công nghiệp Ấn Độ (CII) đã đến thăm TP.HCM từ ngày 19-20.12.

Trong cuộc gặp mặt với đại diện các tổ chức dệt may Việt Nam, AGTEK, VCOSA, VINATEX, Phòng Thương mại Ấn Độ (INCHAM), Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) ở TP.HCM, ông K. Srikar Reddy, Tổng lãnh sự Ấn Độ tại TP.HCM, cho biết: “Năm 2018 là một năm tuyệt vời trong ngoại giao cấp cao giữa hai quốc gia”.
Nhiều công ty Ấn Độ tìm cơ hội đầu tư tại Việt Nam - ảnh 1

Ông K. Srikar Reddy, Tổng lãnh sự Ấn Độ tại TP.HCM, phát biểu tại sự kiện

TLS quán Ấn Độ tại TP.HCM
Việt Nam và Ấn Độ đều nằm trong nhóm 5 nước xuất khẩu hàng đầu trong lĩnh vực dệt may và có một số điểm chung trong sản xuất/trao đổi hàng hóa. Trong lĩnh vực dệt may, xuất khẩu của Việt Nam vượt 31 tỉ USD trong năm 2017. Tuy nhiên, Việt Nam nhập khẩu nguyên liệu đầu vào trị giá 19 tỉ USD, đặc biệt là sợi và vải trong năm 2017.
 Trong giai đoạn từ tháng 4.2017- tháng 3.2018, Ấn Độ đã xuất sang Việt Nam 555 triệu USD nguyên liệu dệt may, tăng khoảng 42% trong giai đoạn cùng kỳ 2016-2017.
Trong giai đoạn từ tháng 4-8.2018, xuất khẩu dệt may của Ấn Độ sang Việt Nam đã tăng hơn 59% so với cùng kỳ năm 2017-2018 để đạt mức 257 triệu USD.
Theo thống kê đến tháng 9.2018, đầu tư của Ấn Độ vào Việt Nam ước tính đạt khoảng 877 triệu USD. Thương mại song phương Ấn Độ – Việt Nam trong 10 tháng đầu năm 2018 đạt 9,18 tỉ USD, tăng 47% so với cùng kỳ năm 2017.
Ấn Độ hiện là một trong những nhà cung cấp vật liệu, vải và máy móc chất lượng cao với giá cạnh tranh nhất trên thế giới và là đối tác quốc tế đáng tin cậy của Việt Nam.
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

 Biển Đông

 Biển Đông

Zing đưa tin: Anh dự định thiết lập căn cứ quân sự ở Đông Nam Á để đối phó TQ. Bộ trưởng Quốc phòng Anh Gavin Williamson bình luận: “Đây là thời cơ lớn đối với chúng tôi kể từ khi Thế chiến II kết thúc, khi chúng tôi có thể tự phục hồi theo cách khác. Chúng tôi thực sự có thể đóng vai trò trên toàn thế giới mà quốc tế mong đợi ở chúng tôi”.

Kế hoạch xây dựng căn cứ mới này “có thể là tin tốt cho các đồng minh và đối tác của Mỹ trong khu vực. Những quốc gia đang lo ngại về sự miễn cưỡng của Washington trong vai trò lãnh đạo nhằm thách thức sự quyết đoán của Bắc Kinh trong tranh chấp ở Biển Đông”.

Trang Infonet có bài: Giải quyết tranh chấp Biển Đông: Tướng Trung Quốc muốn đánh chìm tàu sân bay Mỹ. Thiếu tướng Luo Yuan, Phó Giám đốc Học viện Khoa học quân sự TQ, cho rằng, “với năng lực ngày càng lớn của lực lượng tên lửa hành trình và tên lửa chống hạm, quân đội Trung Quốc hoàn toàn có thể tiêu diệt nhóm hộ tống tàu sân bay Mỹ. Ngoài ra, đánh chìm một tàu sân bay Mỹ đã cướp đi sinh mạng của 5.000 quân nhân và nếu đánh chìm hai tàu sân bay, con số thương vong sẽ tăng lên gấp đôi“.

VTC bàn về sức mạnh ‘bất khả xâm phạm’ của những tàu sân bay Mỹ điều tới Biển Đông trong năm 2018. Bài viết dẫn lời Thiếu tá Tim Hawkins, phó chỉ huy tàu sân bay USS Carl Vinson phát biểu hồi tháng 2/2018: “Luật pháp quốc tế cho phép chúng tôi hoạt động ở đây, bay ở đây, huấn luyện ở đây, cho phép chúng tôi ra khơi ở đây và chúng tôi sẽ tiếp tục làm điều đó”.

Mời đọc thêm: Anh Quốc có thể mở một căn cứ quân sự ở Đông Nam Á (RFI). – Tình hình Đông Nam Á sẽ phức tạp hơn nếu Anh đặt căn cứ quân sự (MTG). – Mở căn cứ quân sự tại Đông Nam Á, Anh có thể “nắn gân” Trung Quốc (DT). – Tàu sân bay Mỹ thăm Đà Nẵng vào top ảnh ‘đáng nhớ nhất’ năm 2018 (TT). – Vừa hợp tác, vừa tìm đối trọng với Trung Quốc trên Biển Đông là chiến lược ASEAN (GDVN).

Vụ phụ nữ Việt Nam làm “máy đẻ” cho người Trung Quốc

Trang VietNamNet có bài: Chuyện chưa biết về đường dây mang thai hộ xuyên quốc gia. Cai GuoYong, một trong các nhân vật cầm đầu đường dây, “có 1 phòng khám vô sinh tại Trung Quốc, tổ chức hoạt động mang thai hộ, mục tiêu nhắm đến là tuyển chọn phụ nữ Việt Nam”.

Cai GuoYong đã điều động 2 người làm công tại phòng khám là Cai GuoLin và Cai GuoFang “sang Việt Nam tìm phụ nữ mang thai hộ, giá đưa ra là 300 triệu đồng/trường hợp”. Chỉ đến khi một phụ nữ sợ bị lừa bán sang Trung Quốc, gọi điện cầu cứu gia đình, đường dây này mới bị lộ.

Công an TP HCM công bố lời khai của nhóm phụ nữ trong đường dây mang thai hộ vừa bị bắt, theo trang Bảo Vệ Pháp Luật. Bị can Triệu Thị Hằng khai rằng, “đã giới thiệu cho Cai GuoLin một phụ nữ Việt Nam và đưa sang Campuchia mang thai hộ thành công. Trong vụ này, Cai GuoLin đưa Hằng 100 triệu đồng và Hằng trả cho người phụ nữ mang thai hộ 50 triệu đồng”. Chừng đó tiền đã đủ biến một phụ nữ Việt Nam thành máy đẻ cho người Trung Quốc!

Mời đọc thêm: Đường dây mang thai hộ cho người Trung Quốc bị bắt ở Sài Gòn (VNE). – Triệt phá đường dây mang thai hộ với giá 300 triệu đồng từ cuộc điện thoại cầu cứu của nạn nhân (PNSK). – Diễn biến mới vụ hàng loạt phụ nữ được đưa ra nước ngoài ‘đẻ thuê’ (TP). – Công an TP HCM sẽ phối hợp Báo Người Lao Động làm rõ vụ “cò” mang thai hộ (NLĐ). – Đường dây mang thai hộ xuyên quốc gia: Khởi tố 5 đối tượng (VOV). – Phá đường dây bán bào thai từ cuộc điện thoại cầu cứu trong khách sạn (DT).

Vụ 152 du khách Việt bỏ trốn tại Đài Loan

Đến nay, đã có 24 người bị bắt giữ, 4 người tự nguyện về nước. Cơ quan di trú Đài Loan kêu gọi 124 du khách Việt còn “mất tích” ra đầu thú, theo VOA. Cơ quan này kêu gọi cộng đồng người Việt ở Đài Loan nếu biết những người “mất tích” thì khuyên họ ra đầu thú “để được hưởng sự khoan hồng và sớm trở về quê nhà”. Đây là vụ du khách “mất tích” lớn nhất kể từ khi Đài Loan nới lỏng thị thực cho du khách từ Việt Nam và một số nước khác. Chính phủ Đài Loan xem đây là một vụ buôn người nghiêm trọng.

Trang Pháp Luật TP HCM có bài: Cô dâu Việt tiết lộ lý do 152 khách Việt ‘mất tích’ ở Đài Loan. Một cô dâu gốc Việt trải qua gần 20 năm sinh sống, làm việc tại Đài Loan cho biết: “Với đoàn khách 152 người vừa rồi từ nhiều vùng miền khác nhau, trong đó có nhiều lứa tuổi khác nhau, có cả nam và nữ lớn tuổi. Những người này đã liên hệ với người thân từ trước, khi đến khách sạn thì có người đến đón đi luôn”.

Cô dâu này chia sẻ thêm, những người lớn tuổi sẽ “được đưa đến những vùng quê trên núi để hái chè và trái cây… Với công việc hái chè và trái cây những người mới sang chưa quen tay được các chủ vườn trả khoảng 800.000 đồng/ngày, còn những người thạo tay nghề lương 2 triệu đồng/ngày”. So với mặt bằng thu nhập trung bình của người lao động Việt Nam thì mức lương này có thể lý giải được con số 152 du khách “mất tích”.

Mời đọc thêm: Đài Loan đã tìm thấy 24 du khách Việt bỏ trốn (RFA). – Du khách VN ở Đài Loan: 124 người được kêu gọi ra đầu thú (BBC). – Đài Loan tìm thấy 24 du khách Việt bỏ trốn (CL&XH). – 23 du khách Việt Nam được tìm thấy ở Đài Loan; 125 người vẫn ‘mất tích’ (TN). – Du khách VN nghi bỏ trốn ở Đài Loan có thể bị phạt tù 3 năm (Zing).

Tin nhân quyền

Thông điệp đầu năm của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nêu 6 trọng tâm chỉ đạo, điều hành cho ‘năm tăng tốc, bứt phá’ 2019, đăng trên trang Chính phủ, rất sắt máu. Trong đó có câu: “Chủ động nắm chắc tình hình, kịp thời đấu tranh ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước“; “Xử lý nghiêm các trường hợp lợi dụng quyền tự do ngôn luận, vi phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân“…

VOA đưa tin: Nhiều người có ảnh hưởng kêu gọi thách thức Luật An ninh mạng. Võ sư Đoàn Bảo Châu cho rằng Luật An ninh mạng hay bất kỳ một luật nào “cũng không bao giờ khiến những con người yêu quý sự thật và có khát vọng cải tạo xã hội bằng ngòi bút nao núng chứ đừng nói tới run sợ”. Các nhà báo Hoàng Hải Vân, Phạm Đoan Trang cũng đã viết bài phê phán luật An ninh mạng.

Mời đọc thêm: Thủ tướng VN lại kêu gọi đánh bại cái gọi là âm mưu chống phá đảng – nhà nước (RFA). – 10 ngư dân Việt Nam có thể bị tuyên án tù ở Campuchia (RFA). – Đơn kêu oan lần 2 (FB Vũ Việt Ngô Cường).

Tai nạn giao thông kinh hoàng ở Bến Lức, Long An

Vụ tai nạn vừa xảy ra gần cầu Bến Lức, Long An: Xe container cuốn hàng chục xe máy vào gầm, 4 người chết, theo trang VietNamNet. Khoảng 15h30 chiều 2/1/2019, tại ngã tư Bình Nhật, 1 xe container chạy hướng Tiền Giang đi TP.HCM “đã tông vào hàng chục xe máy đang dừng chờ đèn đỏ. Vụ tai nạn làm 3 người chết tại chỗ. Xe container tiếp tục chạy đến dốc cầu Bến Lức thì dừng lại, kéo khoảng 5 xe máy đi hàng chục mét”.

VTV24 có clip: Xe container tông hàng loạt xe máy đang dừng đèn đỏ.

Một số người có kinh nghiệm cho biết: Nhiều tài xế container và xe chở hàng thường phải dùng ma túy và chất kích thích ở liều thấp, không phải vì nghiện mà để giữ tỉnh táo vì họ thường phải chở hàng liên tỉnh và chạy thâu đêm. Một vấn đề nữa là chuyện đăng kiểm xe ở Việt Nam thường được làm rất ẩu, bỏ qua những tiêu chuẩn an toàn cần thiết.

Facebooker Nguyễn Tấn viết: “Nhiều kẻ kêu ngậm miệng lại mà lo làm kiếm tiền lo cho gia đình, lo cho vợ cho con, đất nước nào, chế độ nào, xã hội nào cũng có sai trái, bất công. Nói được chó gì đâu? Có đất nước nào tỉ lệ người chết vì tai nạn giao thông còn hơn thời chiến như thế kia không?

Có đất nước nào mà một ngày số người chết gần 41 người vì TNGT (vị chi gần 15.000 người/năm) như Việt Nam không? Rồi tỉ lệ chết vì ung thư đứng top thế giới. Ba ngày nghỉ lễ tết Tây gần 110 người ra đi vì tai nạn giao thông, và đây là hình ảnh tai nạn giao thông diễn ra tại Bến Lức – Long An cách đây 1h đồng hồ. Gần 10 người chết, 20 xe máy bị cuốn vào gầm, nhìn những hình ảnh này thật xót xa“.

Báo Thanh Niên có clip: Người dân Bến Lức kể về tai nạn thảm khốc: “Chưa vụ nào khủng khiếp đến vậy”.

Nhà văn Nguyễn Đình Bổn đặt câu hỏi“Vụ đánh bom ở Ai Cập làm chết 4 công dân VN đã được cả ‘hệ thống chính trị’ quan tâm, lên án, nhưng vấn đề giao thông như cái cối xay thịt công dân ngay tại đất nước mình xảy ra hàng ngày thì sao?”

VOA tổng kết tình hình tai nạn giao thông đầu năm 2019 ở VN: Số người chết vì tai nạn giao thông đầu năm cao hơn cả ‘khủng bố’, ‘chiến tranh’. Bài viết lưu ý: Trước khi vụ tai nạn gần cầu Bến Lức xảy ra, công an thông báo, “chỉ trong 4 ngày nghỉ Tết Dương lịch, trên cả nước đã xảy ra 136 vụ tai nạn, khiến cho 111 người chết và 54 người bị thương”. Các số liệu biết nói có thể phản biện lời tuyên truyền của các lãnh đạo CSVN rằng, đất nước vẫn “bình yên”.

Mời đọc thêm: Long An: Container tông hàng chục xe máy dừng đèn đỏ, nhiều người chết và bị thương nằm la liệt trên đường (Kênh 14). – Hiện trường vụ tai nạn kinh hoàng xe container tông hàng chục xe máy ở Bến Lức (TN). – Người thân các nạn nhân tử vong trong vụ tai nạn kinh hoàng ở Long An khóc ngất tại bệnh viện: “Con ơi, sao bỏ bố mẹ mà đi…” (TTT/Kênh 14).

– Xe container nghiền nát đoàn xe dừng đèn đỏ ở Bến Lức: Hiện trường kinh hoàng(Soha). – Tai nạn giao thông ở Bến Lức: Đã xác định tốc độ xe container khi gây tai nạn(VNM). – Vụ container tông hàng loạt xe máy: Chiếc xe ‘điên’ lao như sóng thần(GĐ&XH). – Yêu cầu làm rõ nguyên nhân vụ xe container tông hàng loạt xe máy (TT).

Ngân hàng VN: Vẫn đầy bê bối

Báo Thanh Tra đặt câu hỏi: Một khách hàng không rút được 100 tỷ đồng tiền gửi từ VietABank? Bà T cho biết, bà 2 lần chuyển tiền vào VietABank với tổng số tiền 100 tỷ đồng, “đến nay, cả hai khoản đã quá hạn hợp đồng tiền gửi nhưng ngân hàng không chịu chi trả”. Trưởng phòng Giao dịch Nguyễn Toàn Thắng thông báo, rằng GĐ Phòng Giao dịch Đông Đô – Chi nhánh Hà Nội của VietABank (nơi bà T đến rút tiền nhưng không được) “đang bị đình chỉ công tác phục vụ điều tra”.

Bài viết cho biết, khi phóng viên đề nghị ngân hàng “cung cấp hồ sơ gốc hoặc hồ sơ phô tô của việc thế chấp khoản tiền trên đều không được đáp ứng”. Sau đó, Giám đốc Pháp chế VietABank Nguyễn Văn Hải đã phủ nhận tất cả thông tin do ông Thắng cung cấp trước đó.

Trang Đầu Tư Tài Chính VN có bài: Tiền khách hàng lại ‘bốc hơi’ tại VietABank. Phóng viên tìm cách liên lạc với VietABank thì được người đại diện thông báo “vụ việc đang trong giai đoạn điều tra và không chỉ có trường hợp bà Trinh mà còn một số trường hợp khác trong tình trạng tương tự”. Không riêng gì VietABank mà rất nhiều vụ tiền gửi “bốc hơi” đã xảy ra ở nhiều ngân hàng Việt Nam trong vài năm qua.

Trước đó, đã có vụ khởi tố nhóm lừa đảo hàng trăm tỷ tại VietABank, theo Zing. Thiếu tướng Nguyễn Anh Tuấn, Thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra Công an Hà Nội cho biết: Bị can Nguyễn Thị Hà Thành vừa bị khởi tố, tạm giam “là người ngoài, không phải cán bộ ngân hàng. Một người khác liên quan vụ án làm ngân hàng Việt Á cũng bị khởi tố nhưng được tại ngoại do đang nuôi con nhỏ”. Phía VietABank khẳng định “đang hợp tác với cơ quan chức năng” nhưng từ chối thông tin về số lượng sổ tiết kiệm bị chiếm đoạt.

Mời đọc thêm: Gửi tiết kiệm mất tiền: Khách hàng đừng vì ham lãi suất “giả” (DNVN). – Chiếm đoạt trăm tỷ trong sổ tiết kiệm: Khởi tố nhân viên Việt Á (TP). – Vụ lừa đảo tại Ngân hàng VietABank: Khởi tố bị can, bắt tạm giam Nguyễn Thị Hà Thành (Tin Tức). – Vụ lừa đảo chiếm đoạt tài sản tại VietABank: Ngân hàng lên tiếng (BizLive). – Làm giả thẻ tiết kiệm, Trưởng phòng giao dịch chiếm đoạt 13 tỷ tiền gửi của khách (CAND). – Nhân viên ngân hàng thông đồng chiếm đoạt 13 tỷ tiền gửi của khách hàng (ANTĐ).

Bất ổn ở Sabeco

Tài khoản Sabeco trống rỗng, Cục thuế TP.HCM không thể thi hành cưỡng chế thuế, theo VTC. Chiều 2/1/2019, lãnh đạo Cục thuế TP.HCM xác nhận thông tin này, đồng thời “yêu cầu Sabeco làm việc lại với đơn vị này để giải quyết và cung cấp tài khoản ngân hàng khác, nhưng hiện chưa nhận được phản hồi từ Sabeco”. Hiện ngành thuế đang chờ kết quả buổi làm việc giữa Sabeco với Thủ tướng Chính phủ.

Trước đó, bị cưỡng chế hơn 3.140 tỷ đồng, Sabeco “tố” Cục thuế TPHCM “vi phạm pháp luật”, theo báo Đấu Thầu. Phía Sabeco tuyên bố “không đồng ý với việc cưỡng chế thi hành của Cục thuế TP HCM và Sabeco buộc phải thực hiện các hành động pháp lí cần thiết ngay lập tức để bảo vệ lợi ích hợp pháp của doanh nghiệp”. Ngày 28/12/2018, Cục Thuế TP HCM quyết định cưỡng chế thuế từ tài khoản của Sabeco tại VietinBank. Kiểm tra mới biết tài khoản của Sabeco ở ngân hàng nói trên đang trống rỗng.

Mời đọc thêm:  Sabeco chưa yên trong tay ông chủ Thái (NCĐT). – Truy thu thuế Sabeco: Văn bản hoả tốc từ Văn phòng Chính phủ (VNN). – Thủ tướng yêu cầu chưa cưỡng chế thuế đối với Sabeco (TP). – Cổ phiếu giảm sàn, vốn hóa Sabeco “bốc hơi” gần 12.000 tỷ đồng sau khi bị cơ quan thuế phong tỏa tài khoản (ANTĐ). – Vướng lùm xùm cưỡng chế thuế, Sabeco mất 12.000 tỷ vốn hóa đầu năm — Loạt đại gia công khai việc bị truy thu thuế (Zing).

“Cát tặc”, “đất tặc” hoành hành

Báo Công An TP Đà Nẵng có bài: “Sa tặc” lại hoành hành. Bài báo cho biết: “Chủ bến cát nào tại Quảng Nam cũng có từ 3 đến 10 thuyền chuyên chở và hút cát. Công việc ban ngày là vận chuyển cát mua từ các mỏ có giấy phép kèm theo hóa đơn hẳn hoi”, còn ban đêm họ trở thành… “cát tặc”.

Bàn về hậu quả khai thác cát bừa bãi, một người dân huyện Điện Bàn, Quảng Nam cho biết: Trước đây, đất biền của người dân “ở tít giữa lòng sông”, nhưng từ khi bến cát của một người sở hữu 5 thuyền khai thác cát được cấp phép thì “đất ngày càng mất dần, đất lở sâu vào trong cả trăm mét. Trung bình, mỗi hộ dân ở đây bị mất từ 1.000m2 đến 2.000m2”.

Báo Tài Nguyên và Môi Trường đặt câu hỏi: Gia Lai: Lợi dụng mua đấu giá để khai thác đá trái phép? Chuyên viên Phòng TN&MT TP Pleiku khẳng định, bãi đá tại cánh đồng làng Quăh, xã Chư Á “đã được thẩm định khối lượng và thực hiện bán đấu giá theo quy định”. Tuy nhiên, phóng viên đã “chứng kiến cảnh một công trường khai thác đá rầm rộ với gần 10 nhân công, máy múc, khoan, đập. Chỉ trong 45 phút đã có tới 3 xe ô tô chở đá chẻ ra khỏi bãi khai thác”.

Mời đọc thêm: Ngăn chặn và xử phạt hành vi khai thác khoáng sản trái phép (Thanh Tra). – Quảng Nam: Các hành vi khai thác, vận chuyển tập kết khoáng sản trái phép sẽ bị xử lý ở mức độ nặng nhất (TN&MT). – Hà Nội: Bắt quả tang 2 tàu khai thác cát trái phép trên sông Hồng (Khỏe365). – Bắt tàu ‘khủng’, hơn 1 tiếng đồng hồ hút đầy tàu cát 500 m3 (ANTĐ).

***

Thêm một số tin: Blog chứng khoán: Đau đầu vì tiền (VnEconomy). – TP.HCM: Hơn 12.000 người nhập viện trong 4 ngày nghỉ Tết Dương lịch (DS). – TP.HCM: Xóa tên 320 luật sư vì… không đóng phí thành viên (NĐT). – 1.300 CN nguy cơ mất việc: “Cố gắng đảm bảo quyền lợi tốt nhất” (LĐ). – Bơm nước vào heo để kiếm lợi bất chính trong mùa giáp Tết(MTG). – Chủ tiệm nail người Việt bị kéo lê đến chết vì đuổi theo khách “quịt tiền”(VOA).

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Cuộc chiến Việt-Trung năm 1979 qua các con số

Cuộc chiến Việt-Trung năm 1979 qua các con số

Đội khiêng cáng của dân quân Trung Quốc ngày 22/02/1979 chờ vượt biên giới sang Việt Nam hỗ trợ quân chính quyBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionĐội khiêng cáng của dân quân Quảng Tây ngày 22/02/1979 chờ vượt biên giới sang Việt Nam đưa thương binh về

Sau cuộc chiến đẫm máu năm 1979 cho đến nay hai nước Trung Quốc và Việt Nam vẫn chưa công bố toàn bộ các con số thương vong, theo giới quan sát quốc tế.

Tuy nhiên, nhiều tài liệu của các học giả Phương Tây đã đề cập đến độ tàn khốc của cuộc chiến ngắn ngày này, gồm cả số quân tham chiến, số thương vong trong binh sỹ và thường dân Việt Nam bị giết.

Vì sao Đặng Tiểu Bình đánh VN năm 1979- – BBC Tiếng Việt

Đặng Tiểu Bình ‘hiểu rõ lãnh đạo VN’ – BBC Tiếng Việt

BBC Tiếng Việt giới thiệu các số liệu khác nhau:

SỐ QUÂN THAM CHIẾN

Peter Tsouras viết trên Military History Magazine:

Trung Quốc đã tập trung 200 nghìn quân thuộc 20 sư đoàn, cùng 400 xe tăng và 1.500 khẩu pháo. Lực lượng của Quân Giải phóng (PLA) lên tới 70 nghìn quân chỉ ở vùng giáp Lạng Sơn.

Sư đoàn Sao Vàng của Việt Nam bảo vệ Lạng Sơn bị Trung Quốc đẩy lui. Trong vòng vài ngày sau, quân Trung Quốc bao vây, xóa sổ sư đoàn này và biến Lạnh Sơn thành bình địa.

David Dreyer trong bài ‘The 1979-Sino-Vietnamese-Conflict:

PLA chuẩn bị cho cuộc tấn công với 300-400 nghìn quân và khoảng 1.200 xe tăng cùng pháo binh, hỏa tiễn và các loại vũ khí hỗ trợ.

Ngày 17/02/1979, vào lúc 5 giờ sáng, chừng 100 nghìn quân Trung Quốc vượt biên giới vào Việt Nam sau các đợt pháo kích cấp tập.

Đối mặt với quân Trung Quốc ban đầu chỉ là 75-80 nghìn bộ đội địa phương và dân quân tự vệ Việt Nam.

Có kinh nghiệm của gần 30 năm chiến tranh, phía Việt Nam chống trả dữ dội và chia thành các đơn vị nhỏ, cấp tiểu đội, tiểu tổ để dùng cách đánh du kích chống lại quân xâm lăng.

Đồi núi được biến thành pháo đài với đường hầm, hố chông. Phía Trung Quốc không tiến nhanh như họ muốn và phải trì hoãn kế hoạch đánh chiếm Cao Bằng.

SỐ THƯƠNG VONG

Không bên nào công bố số thương vong chi tiết.

Peter Tsouras viết:

Trung Quốc chỉ thừa nhận có 7.000 quân tử vong và 15 nghìn bị thương nhưng các nguồn Phương Tây ước tính có 28 nghìn quân Trung Quốc bị giết và 43 nghìn bị thương.

Phía Việt Nam không nói số thương vong trong quân đội nhưng nói nhiều về số 100 nghìn thường dân bị thiệt mạng.

Bách khoa Toàn thư Anh, Britannica:

Quân Trung Quốc chiến đấu vô cùng tồi tệ chống lại dân quân tiền tuyến của Việt Nam.

Sau ba tuần giao tranh với con số thương vong 45 nghìn (Việt Nam nói là gây ra cho phía Trung Quốc) Quân Giải phóng đã phải rút về.

Nghĩa trang quân đội Trung Quốc sau cuộc chiến với Việt Nam 1979Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionNghĩa trang quân đội Trung Quốc sau cuộc chiến với Việt Nam 1979

Sam Brothers trong bài ‘The Enemy of My Enemy: The Sino-Vietnamese War of 1979 and the Evolution of the Sino-American Covert Relationship’ viết:

Phía Trung Quốc, theo một ước tính, có từ 20 nghìn đến 62.500 thương vong trong khi phía Việt Nam, dù số liệu còn mù mờ, là khoảng từ 35 nghìn đến 50 nghìn.

Nhưng cuộc xung đột chỉ xảy ra trong 27 ngày, với đúng 17 ngày giao tranh, mà đã tạo ra con số thương vong như vậy cho thấy sự man rợ (savage) của nó.

LIÊN XÔ ĐÃ LÀM GÌ?

Sam Brothers:

Liên Xô có các chuyến bay TU-95D từ Vladivostok về phía Nam để theo dõi tình hình.

Một tàu tuần dương lớp Sverdlov và một tàu khu trục lớp Krivak cũng được cử đến tham gia đơn vị hải quân gồm 17 tàu đã có mặt tại bờ biển Việt Nam.

Moscow cũng cử sáu chiếc phi cơ vận tải Antonov-22 đến Hà Nội ngày 23/02, và có hai chuyến bay Liên Xô và Bulgraia từ Calcutta tới Hà Nội ngày 26/02/1979.

Tuy thế, Liên Xô không tham gia trực tiếp vào cuộc chiến dù đã ký hiệp ước phòng thủ với Hà Nội.

CĂNG THẲNG HẬU CHIẾN

Trang GlobalSecurity.org:

Cho đến cuối thập niên 1980, phía Việt Nam biến vùng biên giới thành các ‘pháo đài thép’ và dùng các đơn vị dân quân được huấn luyện tốt để phòng thủ trước Trung Quốc.

Bộ đội Việt Nam ở chiến trường Lạng SơnBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionBộ đội Việt Nam ở chiến trường Lạng Sơn

Ước tính 600 nghìn người được điều động vào các chiến dịch sẵn sàng chiến đấu để ngăn ngừa Trung Quốc tiến sang lần nữa…gây phí tổn tiền bạc lớn cho Việt Nam.

Giới quan sát nước ngoài cũng đánh giá rằng “các cuộc va chạm ở biên giới tiếp tục xảy ra trong suốt thập niên 1980, nổi bật là trận tháng 4/1984, khi quân Trung Quốc lần đầu tiên dùng vũ khí mới, súng Type 81 (AK-47 của Trung Quốc).

Hai nước phải đến 2007 mới hoàn tất việc ký kết xong hiệp định biên giới trên bộ, theo các bản tin quốc tế.

Dù cuộc chiến ‘phản kích tự vệ’ của Đặng Tiểu Bình nhắm vào Việt Nam là thất bại quân sự, Sam Brothers trong bài viết cũng trích lời ông Lý Quang Diệu, Thủ tướng Singapore bày tỏ cái nhìn khác:

“Báo chí Trung Quốc coi hành động trừng phạt Việt Nam của người Trung Quốc là một thất bại nhưng tôi lại tin rằng nó đã thay đổi lịch sử vùng Đông Á.”

Vì sao TQ muốn quên cuộc chiến 1979- – BBC Tiếng Việt

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Các Triển Vọng Cho Mối Quan Hệ Giữa Hoa Kỳ Và Trung Quốc Trong Năm 2019 Bởi

Các Triển Vọng Cho Mối Quan Hệ Giữa Hoa Kỳ Và Trung Quốc Trong Năm 2019

Project Syndicate

Tác giả: Kevin Rudd

Dịch giả: Đỗ Kim Thêm

14-12-2018

Donald Trump bắt tay Tập Cận Bình. Ảnh: Artyom Ivanov/TASS/Getty Images

Lời Người Dịch: Kevin Rudd không cập nhật các biến chuyển dồn dập gần đây như nền kinh tế Trung Quốc bị tổn thương nặng nề khi các doanh nghiệp quốc tế tháo chạy, thị trường chứng khoán tụt giá, động loạn xã hội lan rộng, nội bộ phân hoá trầm trọng và hệ lụy quốc tế của các hoạt động doanh nghiệp Hoa Vi. Không như Kevin Rudd tiên đoán, trong bài diễn văn kỷ niệm 40 năm cải cách, Tập Cận Bình tỏ ra kiên quyết với Mỹ hơn.

Về phía Mỹ, James Mattis từ nhiệm khi Mỹ triệt thoái khỏi Syria và Afghanistan, thị trường chứng khoán xuống thấp, ngân sách khủng hoảng, một phần bộ máy công quyền tê liệt và thái độ quyết đoán của Trump làm cho mọi giải quyết tranh chấp lẫn lộn vào nhau.

Chủ quyền tại Biển Đông do Trung Quốc ngụy tạo trở thành nhu cầu an ninh chiến lược cho khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương. Quyền lợi về tự do hải hành quốc tế của Mỹ trở thành một yêu sách chiến lược trong chiến tranh mậu dịch. Thay vì bày tỏ thiện chí hiếu hoà trong tinh thần tôn trọng luật pháp quốc tế và hệ thống mậu dịch đa phương tại các diễn đàn ngoại giao, hai phe phô trương uy thế quân sự tại Biển Đông làm cho giải pháp về mậu dịch song phuơng và an ninh hàng hải quốc tế trở nên bất định. Xung đột còn tiếp diễn và lan rộng, có nhiều yếu tố khó lường đoán, nhưng khi nào, mức độ và hình thức bùng nổ sẽ là vấn đề.

Còn Việt Nam rồi sẽ ra sao trong năm 2019? Vô chiêu của Trump sẽ  thắng hữu chiêu của Tập làm cho Việt Nam bất chiến tự nhiên thành là một ước vọng cuồng nhiệt hiện nay khi chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, tiền tệ và thị trường bị Trung Quốc hoàn toàn khống chế. Thực ra, nếu Trump tấn công Trung Quốc tại Biển Đông, thì cũng không phải là Mỹ chiến đấu khôi phục chủ quyền thay cho Việt Nam. Nếu Trung Quốc suy yếu, thì Việt Nam không thoát khỏi nguy cơ Hán hoá. Trước hết và trên hết, thoát khỏi tinh thần nô lệ tự nguyện của lãnh đạo và tìm lại sức mạnh Diên Hồng của toàn dân là giải pháp tối hậu cho đất nước.

***

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ cố gắng ổn định lại các mối quan hệ song phương và giảm bớt căng thẳng trong các mối quan hệ với các nước khác. Đồng thời, dường như họ sẽ sử dụng năm tới để nhận định sâu xa hơn về tương lai của nền chính trị và chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.

Trong suốt năm 2018, phần lớn châu Á đã bị chấn động bởi những động lực mới và ngày càng khó lường trong các mối quan hệ Trung Quốc và Hoa Kỳ. Một năm trước, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã trở về từ Bắc Kinh sau chuyến viếng thăm cấp nhà nước, mà Trung Quốc hy vọng cuối cùng ông Trump sẽ để yên cho các lời tuyên bố trong chiến dịch chống Trung Quốc. Mười hai tháng sau, Trung Quốc và Hoa Kỳ cuốn vào trong một cuộc chiến thương mại chưa được giải quyết, và chính quyền của ông Trump đã thay thế cam kết chiến lược của Hoa Kỳ với Trung Quốc bằng  cạnh tranh chiến lược.

Hơn nữa, một năm trước, kinh tế và thị trường Mỹ, châu Âu và Trung Quốc giao động mạnh. Hiện nay, thị trường tài chính bất trắc trầm trọng, tốc độ tăng trưởng chậm lại ở Trung Quốc và châu Âu và ở Mỹ lãi suất bắt đầu cao hơn. Tương lai bất trắc của các cuộc đàm phán với Triều Tiên về vũ khí hạch tâm cũng làm cho bức tranh thêm đen tối.

Vậy triển vọng cho các mối quan hệ Hoa Kỳ và Trung Quốc trong năm 2019 là gì? Dường như là vào tháng 3 sẽ có một thỏa thuận về giảm thâm hụt thương mại song phương và các quyết định nhập khẩu mà Trung Quốc sẽ cho thông qua. Một thỏa thuận về giảm thuế vào thời điểm đó cũng có thể đạt được, mặc dù tính cách phức tạp của thoả hiệp có thể làm kéo dài thời gian. Phương sách thuế quan đối chiếu nhau có thể mất cả năm. Nhưng nếu các nhà cải cách kinh tế Trung Quốc có phương sách táo bạo hơn, bằng cách cam kết không áp dụng thuế quan theo thời gian và thách thức Mỹ đáp lại, vấn đề có thể được đúc kết nhanh hơn. Nhưng điều này sẽ đi ngược lại việc đào tạo hàng thập niên cho các quan chức trong ngành thương mại Trung Quốc để cho họ bỏ đi một chút, chứ đừng nói đến việc cho họ bỏ đi tất cả mọi thứ cùng một lúc.

Việc cải cách cái gọi là chuyển giao công nghệ bắt buộc phải tương đối đơn giản. Tuy nhiên, cải cách khác với cách thoả thuận theo hợp đồng mà nó có thể được diễn giải trong thực tế, ngay cả khi nó không có bất kỳ điều khoản chuyển giao công nghệ cụ thể nào.

Tuy nhiên, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ là vấn đề cực kỳ khó khăn. Các thỏa thuận trước đây đạt được dưới thời của Tổng thống Barack Obama có thể được tái lập. Nhưng việc thực thi quyền tài phán cho các vi phạm vẫn là vô vọng. Việc chấp pháp theo luật định cho các vụ vi phạm hợp đồng là chuyện không hy vọng. Một cơ chế khả thi bị lệ thuộc vào các hợp đồng liên quan giữa các công ty Trung Quốc và nước ngoài vào các cơ quan trọng tài thương mại quốc tế ở Singapore hoặc Thụy Sĩ, nó được quy định để đối phó một cách cụ thể với việc thực thi việc bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.

Nếu Trung Quốc phản đối, chuyện có thể xảy ra là Trung Quốc phát triển hệ thống trọng tài thương mại quốc tế dựa trên luật của Trung Quốc. Nhưng Trung Quốc sẽ cần bổ nhiệm nhưng người nước ngoài đủ điều kiện vào hội đồng của các nhà trọng tài để xây dựng uy tín quốc tế. Không ai tín nhiệm vào các tòa án thương mại của Trung Quốc. Đối với nhu cầu cải cách trong nước, Trung Quốc cần hướng tới các bộ phận phụ trách thương mại và dân sự hoàn toàn độc lập với hệ thống tòa án, ngay cả khi bộ phận phụ trách hình sự vẫn phải chịu sự kiểm soát chính trị.

Những lo ngại của Mỹ về các khoản trợ cấp của nhà nước Trung Quốc trong khuôn khổ chiến lược Made in China 2025 sẽ gần như không thể giải quyết. Thực tế là tất cả các quốc gia sử dụng mức độ hỗ trợ của chính phủ cho các ngành công nghệ nội địa, mặc dù Trung Quốc sử dụng nhiều nhất. Ngay cả khi chúng ta quy định mức hỗ trợ nhà nước tối đa cho một công ty nhất định, việc tuân thủ sẽ khó đo lường. Tôi không tin về một kết quả đàm phán trong lĩnh vực này. Mỹ có thể chỉ cần vượt qua Trung Quốc bằng cách tăng đầu tư công vào các công trình nghiên cứu và phát triển trên các lĩnh vực công nghệ thông tin và công nghệ sinh học.

Chúng ta cũng không nên loại trừ khả năng Trung Quốc sẽ cải cách thuế quan đối với cộng đồng quốc tế rộng lớn hơn. Ví dụ, Trung Quốc có thể đưa ra một cam kết mạnh mẽ về thuế quan bằng 0 theo thời gian không chỉ đối với Hoa Kỳ, mà đối với tất cả các quốc gia thành viên của Tổ chức Thương mại Thế giới. Điều này sẽ biểu hiện cho một cơ hội gần như không thể cưỡng lại để Trung Quốc chiếm chức vô địch trong nền thương mại tự do toàn cầu và chận đứng xu hướng bảo hộ.

Bước ngoặt như vậy của Trung Quốc có thể bao gồm việc tham gia cùng với các quốc gia thành viên trong mối Quan hệ Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), trong một nỗ lực khá mai mỉa để họ vượt Mỹ (mà ông Trump đã rút khỏi TPP ngay khi nhậm chức) ở khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Khi nhìn thấy một sự mở cửa về chính trị và thị trường, Trung Quốc có thể là một hải dương hạm đáng chú ý. Các cuộc đàm phán sẽ khó khăn, nhưng sự dè dặt của Nhật Bản về việc gia nhập TPP của Trung Quốc đã giảm bớt kể từ khi Thủ tướng Shinzo Abeiên đến thăm Bắc Kinh gần đây.

Trên mặt trận an ninh và chính sách đối ngoại rộng lớn hơn, trong năm năm 2019, Trung Quốc dường như sẽ tự giảm xung đột trong mối quan hệ với các nước khác, vì lý do là có những thách thức chiến lược cốt lõi do Mỹ gây ra. Hiện đã có một số bình thường hóa trong mối quan hệ với Nhật Bản. Dữ liệu gần đây của Cơ quan Tuần dương Nhật Bản cho thấy sự giảm mạnh trong các cuộc tuần tra của Trung Quốc trong khu vực Điếu Ngư ở Biển Hoa Đông.

Trung Quốc cũng muốn giảm căng thẳng với Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á trên Biển Đông thông qua đàm phán cấp tốc về một bộ quy tắc ứng xử. Trung Quốc có vẻ như nắm bắt được mối quan hệ với Ấn Độ êm ả hơn sau cuộc họp song phương tại Vũ Hán vào tháng Tư. Trung Quốc cũng bắt đầu dịu giọng trong lập trường đối với Đài Loan, đứng trước kết quả bầu cử tồi tệ của Tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn thuộc Đảng Dân Tiến ủng hộ tinh thần độc lập trong cuộc bầu cử chính quyền địa phương vào tháng trước. Tất nhiên, điều này sẽ thay đổi triệt để nếu Mỹ tiến hành bán nhiều vũ khí quan trọng hơn cho Đài Loan, rất có thể các sự cố hàng hải với Mỹ ở Biển Đông vẫn tiếp diễn, và cuộc xung đột có thể trở nên gay gắt nếu Mỹ theo đuổi chương trình Tự do Hàng hải mạnh mẽ hơn vào năm tới.

Trên khắp Âu – Á, Trung Quốc sẽ tiếp tục triển khai Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI). Tuy nhiên, trong những tháng gần đây, Sáng kiến BRI đã thu hút ít sự phô trương chính trị trong nước. Hiện đã có tranh luận giữa các quan chức Trung Quốc về việc sửa đổi một số phương thức nhất định của Sáng kiến BRI, theo sau phản ứng tiêu cực đối với việc chuyển giao cảng Hambantota của Sri Lanka cho Trung Quốc và những lo ngại về khả năng chi trả dài hạn của Sáng kiến BRI. Do đó, chúng ta có thể thấy ít tinh thần chiến thắng về Sáng kiến BRI của Trung Quốc trong năm 2019.

Hơn nữa, Trung Quốc dường như củng cố và mở rộng vai trò của mình trong các tổ chức Liên Hiệp Quốc và các thể chế Bretton Woods hiện tại, thay vì nhấn mạnh các thể chế quản trị quốc tế mới. Trung Quốc có thể sẽ tiếp tục là nhà vô địch mới của WTO, và để duy trì tư thế về thay đổi khí hậu toàn cầu theo thỏa thuận khí hậu Paris 2015. Đối với những người tỉnh táo hơn trong việc thiết lập chính sách đối ngoại của Trung Quốc, tốt hơn là họ nên tập trung vào bộ máy hiện có của hệ thống dựa trên các quy tắc toàn cầu, đặc biệt khi Hoa Kỳ thể hiện sự khinh miệt có hệ thống đối với hệ thống này.

Khi Trung Quốc tìm cách ổn định lại mối quan hệ với Mỹ và giảm bớt căng thẳng trong các mối quan hệ với các nước khác, các nhà lãnh đạo dường như sẽ sử dụng năm 2019 để đưa ra nhận định sâu xa hơn về tương lai của nền chính trị Hoa Kỳ: tác động của cuộc điều tra của Mueller đối với Trump và chính quyền của ông, và liệu một tổng thống mới vào năm 2020 (hoặc sớm hơn) sẽ bằng mọi cách thay đổi chiến lược mới của Mỹ. Trong khi họ đã kết luận rằng sự thay đổi sâu xa trong thái độ của Mỹ đối với Trung Quốc đã xảy ra, họ vẫn không chắc chắn về hình thức chính xác nào mà sự thay đổi đó đang diễn ra, và liệu một sự thay đổi cơ bản trong chiến lược của họ (trái ngược với chiến thuật) có được bảo đảm hay không.

***

Kevin Rudd, cựu Thủ tướng Úc, Chủ tịch Viện Chính sách Xã hội Châu Á tại New York và Chủ tịch Ủy ban Độc lập về Chủ nghĩa đa phương.

Nguyên tác: Prospects for US-China Relations in 2019

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

ĐẤU TRƯỜNG CHÍNH CỦA CUỘC SO GĂNG

Việt Nam

FB Nguyễn Anh Tuấn

31-12-2018

BẢN CHẤT CUỘC SO GĂNG

Không giống như sự nổi lên của Nhật Bản thập niên 70s-80s biến nước này thành một hội viên được đón chào của câu lạc bộ phương Tây, sự trỗi dậy của Trung Quốc mang dáng dấp của Nga Sô sau Thế Chiến II ở chỗ đều thách thức trật tự quốc tế hiện hành do phương Tây kiểm soát với sự tự tin rằng họ đang vận hành một mô hình phát triển ưu việt hơn.

Những thành tựu phát triển của Nga Sô thời bấy giờ và của Trung Quốc hiện nay quả nhiên có thể biện minh cách tiếp cận này của họ. Hơn thế nữa, trở thành siêu cường khi mà phương Tây đã bao vây khắp mọi nơi, không có nhiều lựa chọn cho Nga Sô và Trung Quốc trong cuộc cạnh tranh sinh tồn này ngoài việc phải xô đổ trật tự cũ. Nếu Nga Sô phải phá vòng vây bằng cách hỗ trợ các dân tộc thuộc địa vùng lên chống thực dân phương Tây và sau đó tham gia vào hệ thống XHCN do họ dẫn dắt, thì Trung Quốc đang tổng hợp những nỗ lực tương tự của mình trong Sáng kiến Vành đai Con đường đầy tham vọng nhằm chia lại vùng ảnh hưởng toàn cầu.

Như vậy, cũng như Nga Sô trước đây, cuộc so găng của Trung Quốc với phương Tây không chỉ bó hẹp trong một lãnh vực cụ thể mà thực chất là sự cạnh tranh chiến lược giữa hai mô hình phát triển: Về kinh tế, một bên nhấn mạnh vai trò quyết định của nhà nước, bên kia coi trọng sáng kiến tư nhân; về chính trị, một bên tăng cường độc đoán cưỡng bách đảng trị, bên kia dựa vào dân chủ tự do pháp trị. Bản chất mô hình phát triển dựa vào nhà nước là không khác nhưng Trung Quốc hơn Nga Sô ở chỗ tận dụng thành công bối cảnh toàn cầu hoá để học hỏi phương Tây bổ sung các yếu tố thị trường vào nền kinh tế; và cũng vì thế mà kém Nga Sô ở chỗ chưa thể xây dựng một hệ thống toàn cầu theo mô hình của mình bởi lẽ chính Trung Quốc cũng chưa đủ thời gian để hệ thống hoá chặt chẽ một mô hình mà họ chỉ mới mày mò nhờ ‘dò đá qua sông’. Nghĩa là hơn Nga Sô về chiến thuật nhưng kém về chiến lược vậy.

ĐẤU TRƯỜNG CHÍNH CỦA CUỘC SO GĂNG

Lenin từng nói một câu mà hậu bối của ông ít khi muốn nhớ, rằng xét đến cùng chủ nghĩa xã hội nếu muốn thắng chủ nghĩa tư bản sẽ phải thắng về năng suất lao động [1]. Cuộc đối đầu giữa các mô hình phát triển cuối cùng cũng nằm ở chỗ mô hình nào tạo ra năng suất lao động cao hơn.

Đó là lý do vì sao người ta đang dần nhận ra cuộc chiến Mỹ-Trung hiện nay chính yếu không phải về thương mại, mà là về công nghệ [2] – yếu tố quan trọng bậc nhất để tăng năng suất. Điều này cũng giải thích vì sao hai nước vừa tuyên bố đình chiến thương mại tạm thời nhưng ngay sau đó con gái chủ tịch Huawei – tập đoàn chủ đạo trong tham vọng cường quốc công nghệ của Trung Quốc – vẫn bị bắt.

Trung Quốc hiểu hơn ai hết tầm quan trọng của vấn đề này khi mà sự phát triển vượt bậc vài thập kỷ qua của họ không dựa vào công nghệ phát triển tự thân. Phương Tây sáng tạo công nghệ, Trung Quốc sao chép và tận dụng lợi thế quy mô (economies of scale) không thể so bì của mình để tăng năng suất, giảm giá thành rồi tranh thủ bối cảnh toàn cầu hóa để vươn lên thành thế lực sản xuất hùng mạnh bậc nhất.

Công thức phát triển này của Trung Quốc, bởi vậy, đặt trọng tâm vào việc sao chép công nghệ của phương Tây bằng 3 cách thức chủ yếu sau (1) gián điệp công nghệ, (2) mua bán&sát nhập tập đoàn phương Tây để chiếm lấy công nghệ, và (3) dùng thị trường nội địa khổng lồ để áp lực các tập đoàn phương Tây muốn làm ăn ở Trung Quốc phải chuyển giao công nghệ.

Không phải Tây phương không nhận ra chiến lược này của Trung Quốc, song chỉ khi họ vỡ mộng rằng sự phát triển kinh tế của Trung Quốc không dẫn đến cởi mở về chính trị mà trái lại còn giúp gia tăng quyền lực độc đoán đảng trị, và bừng tỉnh rằng siêu cường mới nổi này muốn tiếp bước Nga Sô thách thức trật tự quốc tế hiện hành, họ mới bắt đầu ra tay tấn công vào công thức phát triển của Đại lục với 3 đòn tương ứng sau (1) truy bắt gián điệp công nghệ, (2) siết chặt việc mua bán&sát nhập có yếu tố Trung Quốc (qua cơ chế CFI/Ủy ban Đầu tư Nước ngoài), và (3) đẩy mạnh thương chiến nhằm sắp xếp lại chuỗi sản xuất toàn cầu vào tạo thế bảo vệ các tập đoàn làm ăn trên đất Trung Quốc.

Trung Quốc quả thật nên lo lắng, nhất là khi mới đây họ đã thất bại trong việc dùng lợi ích gây chia rẽ nội bộ khối Tây phương [3] và đang chứng kiến mỗi khi một quốc gia Tây phương ra đòn thì cả khối lại hùa theo hưởng ứng. Giờ đây vận mệnh của Trung Quốc, như Tập tuyên bố, sẽ được đặt trong nỗ lực của quốc gia này tự lực phát triển công nghệ. [4]

PHE NÀO SẼ THẮNG?

Thái độ cẩn trọng không cho phép chúng ta dựa trên thiên kiến mà vội vàng đưa ra câu trả lời, đặc biệt khi chứng kiến sự phát triển vũ bão của Trung Quốc vài thập niên qua.

Tuy nhiên nếu đồng ý rằng công nghệ là đấu trường chính của cuộc so găng, Trung Quốc rõ ràng đang gặp quá nhiều bất lợi:

Đầu tiên, những diễn biến thời gian gần đây cho thấy mặc dù rất nỗ lực, Trung Quốc vẫn chưa chế ngự được khả năng sáng tạo công nghệ. Sự khốn đốn của ZTE – tập đoàn công nghệ hàng đầu Trung Quốc, dưới lệnh cấm vận công nghệ của Hoa Kỳ là một minh chứng không thể rõ nét hơn.

Hơn thế, trong khi nhiều nghiên cứu chỉ ra tự do chính trị quan trọng thế nào đối với khả năng sáng tạo về dài hạn [5], yếu tố này lại không thể chấp nhận được đối với mô hình phát triển của Trung Quốc. Nghĩa là tham vọng tự lực công nghệ thông qua chiến lược Made in China 2025 của họ, ngay cả khi không bị để ý cũng đã không dễ thành công, huống hồ hiện nay lại đang là đích nhắm tấn công của toàn khối Tây phương thì lại càng khó khăn bội phần.

Hi vọng sót lại của Trung Quốc được nuôi dưỡng bằng niềm tin rằng tinh thần quốc gia phục thù một khi được thổi bùng lên sẽ là nhiên liệu cho cỗ máy sáng tạo quốc gia như những gì từng xảy ra ở Đức sau Thế Chiến I. Chưa rõ nỗ lực này sẽ đi về đâu nhưng nếu nhớ rằng trong khi Đức thuộc về nòng cốt của khối Tây phương, thừa hưởng sinh lực sáng tạo mạnh mẽ bắt rễ trong lối nghĩ, lối sống lý tính hóa cao độ hàng trăm năm của Tây phương nên đã chế ngự được khả năng sáng tạo, thì Trung Quốc, dù tăng trưởng liên tục những thập kỷ vừa qua nhưng chỉ mới chập chững những bước đầu tiên trong việc hiện đại hóa quốc gia và xã hội, sẽ thấy hi vọng của Trung Quốc dẫu chưa tới mức áo tưởng nhưng vẫn khá mong manh.

Một thước đo khác, trực quan hơn, có thể giúp dự đoán kết quả cuộc so găng. Sáng tạo vốn dĩ gắn liền với nhân tài, là sản phẩm của cá nhân và tập thể nhân tài. Thử xem nhân tài trên thế giới đã, đang và sẽ đổ về Mỹ và phương Tây hay là về Trung Quốc để thấy viễn cảnh Trung Quốc u ám ra sao nếu vẫn đẩy quốc gia dấn sâu vào cuộc cạnh tranh chiến lược này. [6]

VIỆT NAM PHẢI CHỌN

Câu hỏi đầu tiên đặt ra là liệu Việt Nam có thể đứng bên lề cuộc so găng lịch sử này với một tư thế trung lập được không? Khả năng cao là không. Việt Nam là một nước nhỏ yếu nằm ở vị trí trung tâm của đấu trường so găng là khu vực Biển Đông, mà đã nhỏ yếu thì khó thoát vòng chi phối của các siêu cường mỗi khi họ đụng độ. ‘Các nước Đông Nam Á có thể bị buộc phải chọn một trong hai’[7], lời phát biểu mới tháng trước của Lý Hiển Long tuy ngắn gọn nhưng đủ cho thấy đảo quốc này, nhờ đứng chân trên một di sản và kinh nghiệm ngoại giao phong phú, đã thấu hiểu thời cuộc ra sao.

Nghĩa là, dù Việt Nam có muốn hay không thì các siêu cường cũng sẽ tính toán trên lưng các nước nhỏ như Việt Nam, thế thì chi bằng Việt Nam chọn lựa vị trí của mình trước, ít ra cũng chiếm được đôi chút thế chủ động.

Tuy đáng lo ngại khi lịch sử chứa đầy các ví dụ cho thấy nước nhỏ, gồm cả Việt Nam, đã trở thành chiến trường ủy nhiệm của các siêu cường ra sao, nhưng lịch sử đồng thời cũng cho thấy các quốc gia chậm tiến chỉ có thể phát triển vượt bậc nhờ khéo léo khai thác mâu thuẫn giữa các siêu cường như thế nào. Nếu Nhật Bản nương vào cuộc tranh giành thuộc địa giữa các thực dân Tây phương thì Hàn Quốc tận dụng mâu thuẫn Chiến tranh Lạnh, nếu Đài Loan khai thác thù địch Mỹ-Trung thì chính Trung Quốc sau đó lại chủ động khoét sâu mâu thuẫn Mỹ-Nga Sô (mà việc xâm lược Việt Nam năm 1979 là một phần trong kế hoạch đó) – tất cả đều là để tìm cơ hội phát triển và hiện đại hóa quốc gia.

Vì sao lại thế? Vì chỉ khi đụng độ lớn các siêu cường mới sẵn sàng hỗ trợ hết mình cho đồng minh nhược tiểu nhằm phục vụ cho lợi ích của chính các siêu cường. Bên cạnh đó, vì nhu cầu chứng minh mô hình phát triển của mình là tốt nhất, sự hỗ trợ của các siêu cường cũng mang tính toàn diện, không chỉ gói gọn trong lãnh vực quân sự, mà lan rộng ra cả kinh tế, chính trị, văn hoá, giáo dục, xã hội.

Hiểu như thế để thấy Việt Nam chẳng nên lo ngại cuộc so găng lịch sử này mà trái lại cần hoan nghênh nó như một cơ hội, nếu đã coi phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng.

Cũng có nghĩa là, câu hỏi bây giờ không phải là có chọn phe hay không, mà là phải chọn phe nào?

CHỌN PHE NÀO?

Với những phân tích ở trên rõ ràng là nên nghiêng về phương án Mỹ/phương Tây bởi ưu thế vượt trội của phe này. Thực tế thì tất cả những nước Đông Á kể trên (Nhật, Hàn, Đài, Trung) cũng đã từng lựa chọn tương tự trong những thời điểm quốc gia đòi hỏi hiện đại hóa.

Đó là chưa nói đến có nhiều lý do khiến việc đứng về phe Trung Quốc không hề đảm bảo một kết cục tốt đẹp.

Trước hết, chiến lược ngoại giao bẫy nợ của Trung Quốc đang dấy lên lo ngại khắp nơi và thực tế là chưa có nước nhỏ yếu nào trở nên thịnh vượng nhờ gắn vận mệnh của mình vào Trung Quốc khi mà cách tiếp cận cùng thắng (win-win) chưa bao giờ là ưu tiên của quốc gia này.

Thứ nữa là tâm lý chống Trung Quốc lan rộng của người dân Việt Nam, hàm ý rằng ngay cả khi những người lãnh đạo bằng cách nào đó nhìn thấy lợi ích quốc gia trong việc tăng cường hợp tác với Trung Quốc thì sự hợp tác đó cũng khó lòng được công chúng ủng hộ, nghĩa là đã để ngỏ sẵn sự thất bại.

Cuối cùng nhưng quan trọng không kém là hồ sơ tranh chấp chủ quyền biển đảo sẽ khiến mọi chọn lựa đứng về phía Trung Quốc, nếu thành hiện thực, đồng nghĩa với đánh đổi chủ quyền quốc gia trên thực tế.

PHẢI LÀM GÌ?

Ngoại giao dù khéo léo đến đâu chỉ có thể trì hoãn chứ không thể chấm dứt được hiểm họa bành trướng Trung Quốc phủ bóng lên dân tộc chúng ta, và cũng không thể ngăn các siêu cường thương lượng trên lưng những nước nhược tiểu như chúng ta.

Ở một vị trí như nước ta trong tình thế hiện nay, ngoại giao cùng lắm chỉ giúp mua thời gian để chúng ta hiện đại hóa quốc gia nhanh nhất có thể. Mục tiêu của chúng ta không bao giờ là đổi danh dự lấy hòa bình để rồi đánh mất cả hai trong ô nhục, mà phải tìm mọi cách để xây dựng quốc gia hùng mạnh nhất có thể. Chỉ khi quốc gia chúng ta đủ hùng mạnh thì Trung Quốc mới phải cân nhắc thật kỹ trước khi chọn chúng ta làm đối tượng bành trướng của họ, và chính chúng ta mới đủ khả năng xoay sở vượt thoát thân phận con cờ trên bàn cờ nước lớn.

Mà muốn thế thì:

Đầu tiên, phải xóa bỏ tâm lý yếm thế, lo ngại xung đột của một thứ chủ nghĩa hòa bình thiếu chân đế. Nếu tin rằng phát triển quốc gia là mục tiêu tối thượng, trước là để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ sau là để dân tộc có cơ ngẩng mặt lên, chúng ta phải hoan nghênh và đón chào cuộc so găng lịch sử này như một cơ hội trăm năm cho dân tộc chúng ta. Vì rằng ngay cả khi chúng ta ở một vị trí chiến lược song nếu không có mâu thuẫn giữa các siêu cường thì chúng ta cũng chẳng vin vào đâu để phát triển vượt bậc cho được; tương tự, nếu mâu thuẫn giữa các siêu cường có nảy sinh đi chăng nữa nhưng nếu chúng ta nằm ngoài khu vực đấu trường trung tâm thì cũng rất khó tìm thấy cơ hội.

May thay chúng ta chẳng những có cả hai mà lại đang sở hữu lợi thế thời gian vì cuộc mâu thuẫn này chỉ mới chớm nở và còn nhiều đánh giá khác nhau xung quanh nó. Nhiều người, dựa trên tính khí thất thường của Trump cũng như động thái xuống nước gần đây của Trung Quốc, nghĩ rằng cuộc đụng độ này chỉ khởi lên tạm thời và mang tính chất giai đoạn, trong khi chúng ta, nhìn vào đồng thuận chống Trung Quốc của giới lãnh đạo chính trị phương Tây hiện nay [8] và dựa trên trải nghiệm va đập với Trung Quốc suốt chiều dài lịch sử của chính chúng ta, sẽ thấy cuộc so găng chiến lược này còn kéo dài, mở rộng nhiều thập kỷ tới, và Trung Quốc sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi nó thất bại. Thời gian ở đây là một lợi thế chỉ khi chúng ta nhanh chóng đưa ra quyết định chọn phe của mình thay vì mải mê đu dây, bởi lẽ một khi cuộc đụng độ đã định hình, phe phái đã phân chia, sự lựa chọn chậm trễ của chúng ta sẽ không còn ý nghĩa, hay nói đúng hơn, chúng ta khi đó sẽ không còn quyền chọn lựa nữa.

Sau khi đã có một thái độ đúng đắn với cuộc so găng lịch sử và chọn đúng phe của mình, chúng ta mới có thể đưa ra những đối sách phù hợp. Đó là dù có khoác mặt nạ ngoại giao hòa hiếu với Trung Quốc tới cỡ nào, chúng ta cũng phải ý thức rõ rằng đó chỉ để mua thời gian nhằm ra sức hợp tác toàn diện với Mỹ và phương Tây, vốn đã tỏ rõ đồng thuận mong muốn một Việt Nam thịnh vượng (dĩ nhiên là vì lợi ích chiến lược của chính họ). Sự hợp tác này phải ở mức đồng minh bất luận tên gọi của nó là gì, phải đủ toàn diện ở tất cả các lãnh vực kinh tế, giáo dục, chính trị, quân sự, xã hội và với cả ba chủ thể là nhà nước, thị trường, xã hội dân sự, phải đủ sâu sắc tới mức tạo được sự chuyển biến về chất. Trong sự hợp tác toàn diện đó, lẽ dĩ nhiên là nước chậm tiến đi sau, Việt Nam phải đóng vai một người học trò siêng năng, học lấy học để một cách chủ động như Nhật, Hàn, Đài, Trung đã từng (nghĩa là không chỉ sao chép máy móc mô hình), và còn phải chạy đua với thời gian, vì như đã nói, ngoại giao dù khéo léo đến đâu cũng không kéo dài được cuộc hòa hoãn quá lâu. Sự chủ động của chúng ta là tối quan trọng: chúng ta phải đòi hỏi hợp tác 10 ngay cả khi họ chỉ sẵn lòng hợp tác 1, chứ không phải ngược lại như hiện nay.

Dĩ nhiên là sẽ có những trở ngại đến từ thế chế chính trị hiện hành của Việt Nam nhưng cần lưu ý rằng hiện đại hóa quốc gia là quá trình diễn ra rộng khắp trên nhiều lãnh vực mà hình thức chế độ chỉ là một trong số đó, có thể thay đổi trước hoặc sau tùy hoàn cảnh, miễn sao mục đích phát triển đạt được. Trung Quốc cũng có thể phá hoại những nỗ lực ngoại giao câu giờ của Việt Nam bằng cách chất vấn vì sao các đồng chí là cộng sản mà lại hợp tác sâu rộng với Mỹ/phương Tây, nhưng không khó để đáp trả bằng cách nhắc họ nhớ rằng chính những người cộng sản Trung Quốc thời Đặng Tiểu Bình đã từng mong muốn liên minh quân sự với Mỹ và trên thực tế là đã hợp tác sâu rộng với siêu cường này nhiều thập kỷ sau đó để mưu tìm phát triển.

Tóm lại, trở lực lớn nhất ngăn Việt Nam chớp lấy cơ hội trăm năm có một này không đến từ bối cảnh quốc tế bên ngoài hay hiện tình chính trị nội bộ mà chính là viễn kiến của những người lãnh đạo Việt Nam hiện nay.

Với lề lối thực hành chính trị thiếu minh bạch ở đất nước chúng ta, người dân hiện không ở vị trí có thể biết được liệu những người lãnh đạo có nhìn ra cơ hội này không và có đang tìm cách chớp lấy hay không. Song khả năng cao là không, nếu chúng ta để ý những động thái sau (1) tuyên truyền chống Mỹ/phương Tây trong hệ thống giáo dục, báo chí chính thống, và đặc biệt trong lực lượng vũ trang vẫn tiếp tục được duy trì, (2) sự cương quyết không nhượng bộ Mỹ/phương Tây khi đụng đến một số vấn đề nhân quyền không quá cốt yếu phản ánh tâm lý thắng-thua với Mỹ/phương Tây còn đậm nét, và (3) sự rụt rè trong hợp tác với Mỹ/phương Tây mà gần đây là việc hủy bỏ nhiều chương trình giao lưu quốc phòng với Mỹ – tất cả đều cho thấy những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam hiện nay chỉ coi việc hợp tác với Mỹ/phương Tây mang tính chất tình thế và giai đoạn nhằm cân bằng áp lực từ Trung Quốc, chứ hoàn toàn không thấy ở đó cơ hội phát triển và hiện đại hóa vượt bậc cho quốc gia như nó nên là.

Cũng có nghĩa là, cơ hội để Việt Nam không bị nhỡ tàu như bao lần trước đây trong lịch sử nằm ở chỗ liệu mỗi chúng ta, trong tư cách phần tử quốc gia, có làm đủ không trong việc khiến những người lãnh đạo phải đặt quyền lợi dân tộc lên trên đảng phái, phe nhóm, cá nhân để từ đó thấu triệt vấn đề thời cuộc, hoặc chúng ta đã sẵn sàng chưa trong việc thay thế họ một khi thời gian không cho phép sự chậm trễ của họ thêm một giây phút nào nữa.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Lộ những “vũ khí khủng” TQ sẽ triển khai trong năm 2019

Lộ những “vũ khí khủng” TQ sẽ triển khai trong năm 2019

Việc Trung Quốc triển khai một loạt vũ khí tiên tiến thuộc dạng “hàng khủng” trong năm 2019 sẽ giúp cải thiện và nâng cao năng lực tác chiến viễn chinh của quân đội nước này.

Tờ Bưu điện Hoa Nam buổi sáng của Hồng Kông tiết lộ, trong năm 2019 quân đội Trung Quốc sẽ biên chế một loạt vũ khí và khí tài quân sự được cho là rất “khủng”.

1. Hàng không mẫu hạm Type 001A

Trong năm 2018, hải quân Trung Quốc đã tiến hành 3 cuộc thử nghiệm trên biển đối với Hàng không mẫu hạm nội địa Type 001A .

Sau khi hoàn tất cả đợt thử nghiệm, dự kiến Type 001A sẽ chính thức đi vào hoạt động trong năm 2019.

Hàng không mẫu hạm Type 001A được thiết kết dựa trên phiên bản của tàu Liêu Ninh, một tàu lớp Kuznetsov của Liên Xô có trọng tải 55.000 tấn. Tuy nhiên, Type 001A có một số điều chỉnh đáng kể, bao gồm việc nâng cấp hệ thống ra-đa, tích hợp trung tâm chỉ huy và thiết kế lại nhà chứa máy bay.

Theo quy định đặt tên của hải quân Trung Quốc, Type 001A khi chính thức đi vào hoạt động sẽ được đặt tên theo một tỉnh của Trung Quốc.

2. Khu trục hạm Type 055

Khu trục hạm Type 055 được dự báo sẽ là dòng tàu chiến có uy lực mạnh trong lực lượng hải quân Trung Quốc

Theo kế hoạch trong năm 2019, hải quân Trung Quốc sẽ chính thức tiếp nhận lô khu trục hạm Type 055 đầu tiên, vừa được thử nghiệm trên biển từ tháng 8/2018.

Khu trục hạm Type 055 được trang bị tên lửa dẫn đường nặng 12.000 tấn, vượt xa quy mô thông thường của một tàu khu trục, sẽ đóng vai trò hộ tống hàng đầu cho tàu sân bay trong nhóm tàu tác chiến.

Type 055 được cho là tàu khu trục mạnh thứ nhì thế giới, chỉ đứng sau khu trục hạm USS lớp Zumwalt(DDG-1000) của hải quân M. Type 055 được đánh giá là khu trục hạm lớn nhất và mạnh nhất ở châu Á.

3. Tên lửa đạn đạo phiên bản tàu ngầm (SLBM) JL-3

Cuối tháng 11 vừa qua, hải quân Trung Quốc đã tiến hành đợt thử nghiệm tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm (SLBM) JL-3.

Tên lửa JL-3 có thể mang theo 10 đầu đạn hạt nhân có khả năng trở về bầu khí quyển trái đất một cách độc lập.

Với tầm bắn lên tới từ 12.000 km trở lên, tên lửa JL-3 khi được phóng từ tàu ngầm có thể vươn tới bất kỳ khu vực nào thuộc lãnh thổ Mỹ.

Sau khi hoàn tất và phiên chế cho lực lượng hải quân, tên lửa JL-3 sẽ sánh ngang siêu tên lửa hạt nhân Trident II D-5 của hải quân Mỹ và tên lửa đạn đạo phóng từ tàu ngầm Bulava SLBM của hải quân Nga.

4. Tàu ngầm tấn công hạt nhân Type 095

Tàu ngầm tấn công hạt nhân Type 095 sẽ nằm trong lực lượng hộ tống dưới nước cho nhóm tàu sân bay tác chiến của hải quân PLA. Dự kiến sẽ có tổng cộng 8 tàu ngầm này sẽ được chế tạo.

Theo Bộ Quốc phòng Mỹ, với tính năng âm thanh tốt hơn và công nghệ giảm thiểu tiếng ồn, tàu ngầm hạt nhân Type 095 sẽ hoạt động êm hơn so với tàu ngầm loại Type 093B hiện tại, vốn nổi tiếng là gây tiếng ồn khi hoạt động.

5. Máy bay tàng hình FC-31

FC-31 (tên gọi cũ là J-31) được mệnh danh là dòng máy bay tàng hình thế hệ thứ 5 của không quân Trung Quốc. FC-31 được Trung Quốc thử nghiệm bay lần đầu tiên vào hôm 23/12.

Một số nhà phân tích cho rằng, loại máy bay cỡ trung động cơ kép FC-31 này có thể thay thế dòng máy bay J-15 hiện tại với khả năng tàng hình tốt hơn, được trang bị thiết bị điện tử hiện đại và mang nhiều vũ khí hơn để trở thành máy bay chiến đấu tiếp theo trên boong hàng không mẫu hạm của hải quân Trung Quốc.

Hiện tại Trung Quốc đã và đang chú trọng đầu tư vào việc hiện đại hóa quân đội, với trọng tâm là nghiên cứu và phát triển các chủng loại vũ khí và khí tài thế hệ mới.

Giới phân tích quân sự cho rằng, những năm qua, Trung Quốc đã đạt được nhiều tiến bộ, và một số loại vũ khí chủ chốt. Việc Trung Quốc triển khai một loạt vũ khí tiên tiếp trong năm 2019 sẽ giúp cho quân đội nước này cải thiện và nâng cao năng lực tác chiến viễn chinh của quân đội nước này.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Blog at WordPress.com.