Nhan dinh

Việt – Mỹ liên thủ ứng phó Trung Quốc?

Việt – Mỹ liên thủ ứng phó Trung Quốc?

Đặng Sơn Duân

3-7-2020

I. VỀ CUỘC TẬP TRẬN PHI PHÁP CỦA TRUNG QUỐC Ở HOÀNG SA

Sau Việt Nam và Philippines, Bộ Quốc phòng Mỹ sáng nay đã ra tuyên bố về việc Trung Quốc tiến hành tập trận quân sự ở khu vực bao trùm quần đảo Hoàng Sa từ ngày 1.7-5.7.

Nếu như Việt Nam phản đối như một động thái đương nhiên phải làm vì vấn đề Hoàng Sa thì việc phía Philippines và Mỹ lên tiếng là động thái khác thường.

Ở đây tôi sẽ lần lượt điểm qua phản ứng của từng bên:

1. Việt Nam:

Như tôi từng nhắc đến khi Trung Quốc ra thông báo về việc tập trận trong Newsletter ngày 29.6, những diễn biến này khiến tôi nhớ lại khung cảnh trước khi Tòa án ở The Hague ra phán quyết về vụ Philippines kiện Trung Quốc ngày 12.7.2016.

Khi đó, Trung Quốc cũng tiến hành cuộc tập trận bao trùm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam từ ngày 5-11.7.2016.

Dưới đây là toàn văn hai tuyên bố phản ứng của phía Việt Nam năm 2016 và 2020:

2016 (Link)

2020 (Link)

Điểm khác biệt dễ thấy nhất là tuy Trung Quốc đều vi phạm chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa nhưng lần này Việt Nam đã nâng cấp phản ứng, tiến hành “giao thiệp, trao công hàm phản đối” so với trước đây chỉ phản đối.

Thứ hai, cụm từ “đi ngược lại nhận thức chung của Lãnh đạo Cấp cao hai nước” đã không còn. Liệu có phải “nhận chứng chung” nay đã không còn hiệu lực?

2. Philippines

Phản ứng của phía Philippines được đưa ra dưới hình thức phát biểu của Bộ trưởng Quốc phòng Delfin Lorenzana.

Tuy không nói trực tiếp, nhưng Bộ trưởng Lorenzana ám chỉ Trung Quốc tập trận tại khu vực tranh chấp, nói rằng “nếu họ làm việc đó trong các khu vực tranh chấp” thì “rất khiêu khích” và “gióng lên hồi chuông cảnh báo với các bên liên quan”.

3. Mỹ

Tuyên bố nêu rõ: “Bộ Quốc phòng quan ngại về quyết định của Trung Quốc tiến hành tập trận quân sự xung quanh quần đảo Hoàng Sa tại Biển Đông từ ngày 1-5.7″.

– Đầu tiên, tôi chưa thể tìm ra một ví dụ nào khác về việc Mỹ lên tiếng bày tỏ quan ngại về một cuộc tập trận ở khu vực bao trùm quần đảo Hoàng Sa trước đây. Cụ thể, tôi chưa tìm thấy tuyên bố của phía Mỹ về cuộc tập trận năm 2016 ở Hoàng Sa.

Trong cuộc tập trận vào tháng 7.2019 ở hai khu vực: một bao phủ một phần quần đảo Hoàng Sa và một nằm ở giữa bãi Macclesfield và quần đảo Trường Sa, phía Mỹ cho là Trung Quốc đã tiến hành thử tên lửa đạn đạo chống hạm DF-21D.

Tuy nhiên, những phát biểu bày tỏ lo ngại chỉ tập trung vào việc thử tên lửa và được thể hiện bằng các phát biểu ẩn danh qua tường thuật của truyền thông. Mãi về sau mới có một số quan chức công khai lên tiếng về vấn đề này và không nhắc gì đến Hoàng Sa.

Như vậy, việc lên tiếng về cuộc tập trận ở Hoàng Sa năm nay có thể được xem là sự thay đổi thái độ của Mỹ, vừa trong vấn đề Biển Đông vừa trong bối cảnh đối đầu chiến lược.

– Thứ hai, một điểm đáng chú ý là Mỹ tuyên bố Hoàng Sa là khu vực lãnh thổ tranh chấp. Lưu ý tôi là chỉ đang nói đến tranh chấp lãnh thổ, chứ không nói đến tranh chấp biển, mặc dù Mỹ cũng chắc đến vùng biển tranh chấp.

Đây là quan điểm bấy lâu nay của phía Mỹ, vốn xem Hoàng Sa là khu vực tranh chấp giữa Trung Quốc, Việt Nam và Đài Loan. (Limits in the Seas No. 143 China: Maritime Claims in the South China Sea).

Tuy nhiên, dường như đây là lần đầu tiên quan điểm này được thể hiện trong một tuyên bố chính thức của Bộ Quốc phòng Mỹ.

Các tuyên bố của Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng Mỹ về vụ Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam ở Hoàng Sa vào đầu tháng 4 cũng không nhắc trực tiếp đến tranh chấp lãnh thổ.

Khác với vấn đề Trường Sa, Trung Quốc trước nay không hề thừa nhận bất kỳ tranh chấp nào về lãnh thổ ở Hoàng Sa.

Cho nên, dù Mỹ vẫn giữ lập trường trung lập, không đứng về phía nào trong các tranh chấp lãnh thổ, không lạ gì nếu việc Mỹ thể hiện rõ ràng quan điểm Hoàng Sa là lãnh thổ tranh chấp sẽ bị phía Trung Quốc diễn dịch là “Mỹ đã chọn đứng về phía Việt Nam”.

Tương tự, việc phía Philippines ám chỉ đây là khu vực lãnh thổ tranh chấp cũng sẽ bị phía Trung Quốc xem là như thế.

Về phía Việt Nam, một cách thực tế, trước nay vấn đề tranh chấp Hoàng Sa bị xem là vấn đề giữa Trung Quốc và Việt Nam và hiện nay Trung Quốc đã kiểm soát hoàn toàn quần đảo này, nên hiếm có ai đếm xỉa gì đến.

Việc các nước lên tiếng và khẳng định Hoàng Sa là lãnh thổ tranh chấp sẽ giúp làm nóng lại vấn đề này về mặt pháp lý và dư luận.

Vì thế, cá nhân tôi đánh giá đây là diễn biến có lợi cho phía Việt Nam.

II. TÀU CHIẾN MỸ KÈM TÀU HẢI DƯƠNG ĐỊA CHẤT 4

1. Diễn biến

Gần như cùng lúc với việc Trung Quốc tiến hành tập trận ở Hoàng Sa, ngày 1.7, tàu tác chiến cận bờ USS Gabrielle Giffords (LCS 10) của Mỹ tiến hành áp sát tàu Hải Dương Địa Chất 4 của Trung Quốc ở nam Biển Đông.

Động thái này được Hạm đội 7 và nhiều trang thông tin khác của Hải quân Mỹ nêu rõ trong chú thích của các bức ảnh được công bố ngày 2.7.

Tuy phía Mỹ không nói rõ, nhưng qua phân tích hình ảnh có thể thấy có HAI tàu Kiểm ngư Việt Nam lớp KN-750 cũng kèm sát tàu Hải Dương Địa Chất 4. Trong một bức ảnh, một tàu Kiểm ngư chạy rất sát tàu Hải Dương Địa Chất 4.

Ngoài ra, ít nhất một tàu hộ vệ lớp 054A của Trung Quốc cũng xuất hiện trong một bức ảnh. Vì một số bức ảnh được chụp từ trực thăng, nên cũng có thể xác định trực thăng Mỹ đã cất cánh khi tiến gần đến tàu khảo sát Trung Quốc.

Tuy phía Mỹ không nói rõ khu vực diễn ra cuộc hội ngộ này, nhưng dữ liệu hàng hải cho thấy trong ngày 1.7, tàu Hải Dương Địa Chất 4 đã tiến vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam trước khi ngược lên phía bắc trở về Hải Nam hoặc Quảng Đông.

Như vậy, có thể cho rằng cuộc đối đầu diễn ra trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam. Việc tàu Kiểm ngư Việt Nam áp sát tàu Hải Dương Địa Chất 4 càng củng cố thêm nhận định này.

2. Quan sát

Khi tàu khảo sát Hải Dương Địa Chất 8 của Trung Quốc được triển khai đến vùng biển Malaysia và hoạt động gần khu vực tàu khoan West Capella vào tháng 4 và tháng 5, tàu USS Gabrielle Giffords của Mỹ cũng xuất hiện gần tàu khoan này và công khai hình ảnh như một tín hiệu thể hiện sự bảo vệ.

Lần này, Mỹ cho tàu chiến áp sát tàu khảo sát của Trung Quốc. Thông điệp một lần nữa được “nâng tầm”, tức không chỉ bảo vệ hoạt động khai thác dầu khí của các bên ở Biển Đông trước sự uy hiếp của Trung Quốc, Mỹ còn có thể cản phá hoạt động phi pháp của tàu khảo sát Trung Quốc trong vùng biển của các nước khác.

Có thể nói Mỹ hiện nay đã bắt đầu củng cố cho các tuyên bố bằng hành động cụ thể. Điều này liệu có thể ảnh hưởng gì đến những tính toán của Việt Nam trong việc triển khai hoạt động dầu khí hay không?

Chúng ta cần phải chờ xem, vì những phản ứng và đe dọa của Trung Quốc có thể sẽ không chỉ bao gồm những gì xảy ra trên thực địa!

Trên đây là vài nhận xét của tôi về những diễn biến đáng chú ý ở Biển Đông mấy ngày qua.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Những bằng chứng khoa học về sự tồn tại của thiên đường và địa ngục

Những bằng chứng khoa học về sự tồn tại của thiên đường và địa ngục

Thanh Vân | ĐKN 19/06/2020 19,083 lượt xem
Những bằng chứng khoa học về sự tồn tại của thiên đường và địa ngục
Kính viễn vọng không gian Hubble của Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) đã chụp được hình ảnh “thế giới thiên quốc”. Một số nhà khoa học Nga trong khi nghiên cứu lòng đất cũng đã phát hiện lối đi dẫn đến địa ngục. Những bằng chứng cho câu chuyện thiên đường và địa ngục dần được hé lộ.

Thiên đường và địa ngục vốn luôn là những khái niệm bí ẩn đối với con người. Liệu sự tồn tại của Thần linh và ma quỷ là có thật, hay chỉ là trí tưởng tượng của người xưa? Trong khi rất nhiều người chỉ tin vào khoa học, thì chính những nhà khoa học vĩ đại như Nicolaus Copernicus, Galileo Galilei, Isaac Newton, James Clerk Maxwell, hay Albert Einstein lại tin vào Thần học.

Những người có tín ngưỡng tin tưởng vào sự hiện diện của Sáng Thế Chủ và các vị Thần. Họ tin rằng những ai tích đức, hành thiện, sau khi chết sẽ được thăng lên thiên thượng, còn những kẻ xấu xa, độc ác sẽ bị đánh hạ vào địa ngục, chịu đủ mọi thống khổ cực hình. Mang theo đức tin của mình, họ sống một đời lương thiện, an yên. Có lẽ, đây là lý do mà có người nghĩ rằng đức tin chỉ là điều con người tự nghĩ ra để an ủi mình trước khó khăn, khổ nạn trong cuộc sống, hay khi bị người khác ức hiếp, bắt nạt mà không phản kháng lại được.

Quả thật, vẫn có người cho rằng thấy mới tin, không thấy thì không thể tin, và những gì mà khoa học chưa chứng minh được thì không thể xác nhận rằng có tồn tại.

Ngày nay, khoa học đang dần phát triển, những phát hiện về thiên đường và địa ngục dưới đây hẳn sẽ khiến một số người giật mình sửng sốt.

Kính viễn vọng không gian Hubble của Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) chụp lại bức ảnh thiên đường

Ngày 8/2/1994, trang Weekly World News công bố một bức ảnh được chụp bởi kính viễn vọng không gian Hubble vào ngày 26/12/1993, cho thấy hình ảnh giữa bầu trời đêm mênh mông vô tận, xuất hiện một thành phố tỏa ra ánh sáng, được cho là “thế giới thiên quốc” mà những người có đức tin hằng tìm kiếm.

Ảnh phân tích về bức ảnh chụp được thiên đường (ảnh: Weekly World News).

Theo thông tin chia sẻ từ trang báo, đây chỉ là một trong vài trăm tấm ảnh được gửi về. Nghiên cứu sinh, Tiến sĩ Marcia Masson dẫn lời chuyên gia NASA, cho rằng tấm ảnh đó chắc chắn là hình ảnh thiên đường: “Như chúng ta đã biết, sinh mệnh của con người không thể nào tồn tại trong không gian vũ trụ lạnh như băng và không có không khí được”. Tiến sĩ Masson, người tin tưởng vào sự tồn tại của Thần, nói: “Nơi mà chúng tôi phát hiện được chính là nơi ở của Thần”.

Bìa tờ báo Weekly World News được phát hành 8/2/1994 tại Mỹ, với tựa đề: “Thiên đường đã được kính viễn vọng Hubble chụp được” và trích dẫn lời nhà khoa học: “Chúng tôi đã tìm thấy nơi Thần cư ngụ” (ảnh: Weekly World News).

Tiến sĩ Masson cho rằng, việc chụp được thế giới của Thần chắc chắn không phải là điều ngẫu nhiên: “Với sự may mắn cực kỳ hiếm thấy, kính viễn vọng không gian Hubble của NASA đã nhắm trúng địa điểm, thời gian đặc biệt đó để chụp được những tấm ảnh này. Tôi không có tín ngưỡng tôn giáo đặc biệt nào cả, nhưng tôi không hề nghi ngờ rằng có một người hay một việc nào đó đã tác động và để cho kính viễn vọng không gian Hubble nhắm đúng ngay vị trí đó. Vũ trụ bao la rộng lớn như thế, mọi nơi trong vũ trụ đều có thể là đối tượng mà NASA có thể quay phim tìm kiếm, cớ sao lại chọn trúng ngay chỗ đó? Chắc chắn là có sinh mệnh nào đó đang thao túng việc này”.

Các chuyên gia của NASA xác thực rằng, tấm ảnh này đã mang đến hứng thú cho tổng thống Mỹ tiền nhiệm là Bill Clinton và phó tổng thống Al Gore, họ yêu cầu mỗi ngày hãy đưa ra những báo cáo vắn tắt. Ngoài điều này ra, NASA còn từng nhận lời yêu cầu của Giáo hoàng Gioan Phaolo 2 về việc gửi tấm ảnh chụp này cho ông. Tuy nhiên cơ quan này đã từ chối việc đưa ra bình luận về tấm ảnh này, vậy nên phía thành Vatican cũng xử lý khiêm tốn bằng cách giữ im lặng.

Có thể nhận thấy được rằng, NASA xưa nay vẫn không công bố sự thật về vũ trụ mà họ phát hiện được, bởi sự thật này rất có thể sẽ thay đổi tư duy và tín ngưỡng của toàn thể xã hội nhân loại.

Ảnh từ Kính viễn vọng không gian Hubble của cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) – 26/12/1993 (ảnh: Weekly World News).

Các nhà khoa học Nga phát hiện cánh cửa dẫn tới địa ngục

Bên cạnh bức ảnh về thiên đường, một bài báo khác còn tiết lộ quá trình các nhà khoa học Nga phát hiện ra cánh cửa câu thông với địa ngục. Bắt đầu từ những năm 70 của thế kỷ trước, Liên Xô cũ đã thực thi công trình khoan sâu dưới lòng đất trên quy mô lớn. Theo đó, địa điểm khoan thăm dò được chọn ở vùng Petsamo, nơi ít người đặt chân đến. Họ đào một cái hang sâu nhất từ trước đến nay, khoảng 12,2 km, và nó trở thành phòng thí nghiệm quân đội sâu nhất trên thế giới.

Tòa tháp nơi cố định thiết bị khoan. Ảnh chụp vào năm 2007 (ảnh: knowledgestew.com).

Công việc khảo sát bắt đầu từ ngày 24/5/1970 và dừng lại năm 1994. Đến năm 1983, độ sâu thăm dò của cái hang này đạt đến 12.000m, nhưng họ quyết định dừng công việc đào bới này. Mãi đến năm 1993 họ mới đào thêm được 262m, mất tròn mười năm. Lý do dừng việc khoan sâu do Chính phủ đưa ra là vì kinh phí không đủ, nhưng theo tiết lộ từ nội bộ nhân viên, nguyên nhân thật sự là do trong hang xuất hiện một số hiện tượng siêu nhiên. Những nhân viên kỹ thuật khoan giếng cho biết: “Căn bản không phải là vấn đề về kinh phí, mà vì có ‘ma quỷ’ từ trong đáy hang bay ra, công tác khoan dò không thể không dừng lại”.

Mô tả hình dáng của Hố khoan siêu sâu Kola (ảnh: Dailykos).

Bài báo xuất hiện trên tờ báo đáng tin cậy của Phần Lan là Ammenusastia, với tiêu đề “Các nhà nghiên cứu nghi nhận những tiếng rên la của linh hồn địa ngục”.

Tiến sĩ Azzacove giải thích như sau: “Trước đây tôi vốn không hề tin vào những thuyết có thiên đường và địa ngục, vì bản thân là một nhà khoa học, nhưng bây giờ tôi không thể không tin rằng địa ngục thật sự tồn tại. Không cần phải nói, chúng tôi đối với những phát hiện này đều cảm thấy vô cùng chấn động. Chúng tôi đều biết rằng những gì mình nhìn thấy tận mắt, nghe thấy tận tai này hoàn toàn không phải là ảo giác, mà vô cùng xác thực. Chúng tôi đã tìm thấy cánh cửa dẫn tới địa ngục”.

Các nhà khoa học Liên Xô đang chăm chú lắng nghe thứ âm thanh kỳ dị phát ra từ sâu bên dưới lòng đất hàng chục nghìn mét (ảnh: gizmodo.com).

Theo thông tin vào thời gian đó, các nhà khoa học đã ghi âm lại những tiếng kêu khóc thảm thiết này để chứng minh rằng họ không dựng chuyện.

Dưới đây là đoạn thu âm những tiếng gào thét ghê rợn do các nhà khoa học Nga cung cấp:

Như vậy, các nhà khoa học đã phát hiện ra sự tồn tại của thiên đường và địa ngục, phải chăng điều đó đã đủ để chứng minh rằng Thần thật sự tồn tại? Một số người có thể nghi ngờ rằng những thông tin này không phải nguồn tin chính thống và từ chối tin. Trên thực tế, nhiều nhà khoa học, đặc biệt là trong lĩnh vực thiên văn học, có được những khám phá kỳ lạ không thể giải thích nổi, nhưng lại không thể công khai thừa nhận chúng trước người dân thế giới, bởi điều đó phủ nhận thuyết “khoa học là chân lý tuyệt đối”. Nếu sự tồn tại của thế giới siêu nhiên được chính khoa học hiện nay xác nhận và chứng thực thì chẳng khác nào khoa học tự đào mồ chôn mình.

Một khi sự ích kỷ của khoa học lên ngôi, nó vô tình đã giết chết phần linh thiêng nhất của con người, nơi kết nối chúng ta với thế giới vô biên vô tế của các vị Thần và vũ trụ.

Tuy nhiên, dù con người có muốn nhìn nhận như thế nào đi chăng nữa, thì sự thật vẫn là sự thật, Thần sẽ không vì con người nghĩ rằng Thần không tồn tại mà biến mất. Và dù bạn có tin hay không, mong bạn luôn giữ tấm lòng thiện lương sống giữa đất trời, tránh xa điều ác, bởi vì hại người cũng là hại chính mình. Những vị Thần đang cố gắng gửi đi những tín hiệu để ngăn chặn văn minh tinh thần và đạo đức nhân loại trượt dốc, liệu trong cõi hồng trần cuồn cuộn danh – lợi – tình, bạn có đủ tỉnh táo để nhận ra tín hiệu đó chăng?

Thanh Vân

Video xem thêm: Câu chuyện nhà tâm linh phương Đông và cuộc hành trình tìm kiếm kì lạ

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Hội đàm Pompeo và Dương Kiết Trì thất bại: Mỹ nói tuyên bố của Trung Quốc ‘phiến diện’, ‘không thực tế’

Hội đàm Pompeo và Dương Kiết Trì thất bại: Mỹ nói tuyên bố của Trung Quốc ‘phiến diện’, ‘không thực tế’

An Hòa | ĐKN 6 giờ trước 1,057 lượt xem
Ông Mike Pompeo và ông Dương Khiết Trì (ảnh: Wikimedia Commons).
Sau cuộc họp, giới phân tích bình luận rằng mọi vấn đề trong quan hệ hai bên vẫn còn nguyên.

Ngày 17/6, Cuộc gặp gỡ giữa Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo và Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban Công tác Ngoại sự Trung ương Trung Quốc Dương Khiết Trì được cả thế giới quan tâm đã diễn ra tại Hawaii, Hoa Kỳ. Quan chức của Bộ Ngoại giao Mỹ tiết lộ rằng Hoa Kỳ cảm thấy thất vọng với cuộc đàm phán lần này, phía Trung Quốc không có thiện chí giải quyết vấn đề. Ông cũng nói rằng, hy vọng Bắc Kinh sẽ hiểu được những gì họ đang làm bây giờ căn bản là bất lợi đối với họ. Theo phân tích của ngoại giới, kết quả của cuộc đàm phán này là “cả hai bên Mỹ-Trung đều ngả bài”.

Cuộc gặp gỡ diễn ra tại căn cứ không quân Mỹ ở Trân Châu Cảng, Hawaii, trong 7 giờ đồng hồ.

Theo trang The New York Times, Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao phụ trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, David Stilwell, bày tỏ với truyền thông hôm thứ Năm (18/6)) rằng, Hoa Kỳ cảm thấy thất vọng với thái độ của phía Trung Quốc.

Ông Stilwell nói rằng, mặc dù Trung Quốc đã đưa ra “cam kết vô cùng rõ ràng” và sẽ thực hiện giai đoạn đầu của Hiệp định Thương mại, Hoa Kỳ nhận thấy bên phía Trung Quốc không có biểu hiện mong muốn giải quyết vấn đề. Ngoài các tuyên bố chính thức của hai nước ra, phía Mỹ nói hai bên không đạt được tiến triển trong các vấn đề gây tranh cãi khác, điều này khiến cho mối quan hệ hai bên “xuống mức thấp nhất”.

Ông cũng nói rằng, trong tất cả các đề tài thảo luận lần này, Trung Quốc không có sự chân thành trong giải quyết vấn đề. Ông luôn hoài nghi các tuyên bố của Bộ Ngoại giao Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), ông gọi các tuyên bố đó là “rất phiến diện”, “khắt khe” và “không thực tế”.

Stilwell nói, ông Pompeo biểu thị rõ ràng với phía Trung Quốc, mối quan hệ Mỹ-Trung cần phải “càng cùng có lợi hơn”, và nói rằng, thế giới đang theo dõi sát sao động thái của Bắc Kinh trong vài tuần tới, để xem liệu họ có hiểu được vấn đề này không.

Ông nói, một trong những mục tiêu trong hội nghị lần này là “giúp Bắc Kinh hiểu rằng hành động của Bắc Kinh sẽ gây bất lợi cho chính họ. Họ cần đánh giá lại hướng đi của mình”.

Liên quan đến dịch bệnh viêm phổi ở Vũ Hán, ông Stilwell nói rằng ông Pompeo nhấn mạnh, Hoa Kỳ kiên quyết yêu cầu Trung Quốc công khai tất cả dữ liệu và thông tin bùng phát dịch bệnh.

Hai bên đều ngả bài, Bắc Kinh đẩy nhanh “Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông”

Nhân viên truyền thông cấp cao Phan Tiểu Đào phân tích trên Apple Daily của Hồng Kông rằng, “Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông” trước đó không được đưa vào chương trình nghị sự của Đại Hội đại biểu Nhân dân Trung Quốc kỳ này. Nhưng sau cuộc họp tại Hawaii, Tân Hoa Xã bất ngờ tuyên bố rằng Đại Hội đại biểu nhân dân đã xem xét “Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông” và quy định rõ bốn hành vi tội phạm và trách nhiệm hình sự. Điều này có nghĩa là cuộc đàm phán giữa Dương Kiết Trì và Pompeo đã thất bại.

Ông phân tích, trước đây, ĐCSTQ muốn sử dụng “Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông” như một con bài mặc cả. Nếu cuộc đàm phán diễn ra suôn sẻ, luật sẽ bị đình chỉ, nếu không, luật sẽ bị đẩy nhanh.

Từ nội dung của thông cáo báo chí do Tân Hoa Xã phát hành, chúng ta có thể thấy rằng các cuộc đàm phán giữa hai bên đã không tiến triển. Do đó, ĐCSTQ lại một lần nữa lôi “Luật An ninh Quốc gia” để xem xét.

Theo một phân tích của Đài phát thanh truyền hình Pháp, sau cuộc hội đàm của Pompeo và Dương Kiết Trì, cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều đưa ra những tuyên bố riêng để giải thích về cuộc đàm phán. Về cơ bản, tuyên bố của hai nước có thể nói là “ai nói người ấy nghe”. Tuyên bố phía Hoa Kỳ nói rằng ông Pompeo và Dương Kiết Trì đã trao đổi quan điểm và Hoa Kỳ yêu cầu Trung Quốc cung cấp thông tin minh bạch về dịch bệnh. Tuyên bố không đề cập đến bất kỳ vấn đề đồng thuận nào mà hai bên đạt được, trong khi phía Trung Quốc nói rằng hai bên đã tiến thêm một bước “đối thoại có tính xây dựng”.

Báo cáo nhận định, cuộc đàm phán này là cuộc “ngả bài” 2 bên Trung – Mỹ, đồng thời báo cáo cũng trích dẫn lời của Lý Thành, Giám đốc Viện Brookings Trung Quốc, nói: “Mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã suy giảm và xấu đi nhanh hơn mọi người tưởng tượng, Hai bên không tin tưởng lẫn nhau”. Do đó, ông không lạc quan về cuộc gặp này.

Về vấn đề Hồng Kông, Hoa Kỳ đã nói rõ rằng nếu Hồng Kông có Luật an ninh quốc gia, thì không có Trung tâm tài chính Quốc tế. Theo phân tích, Bắc Kinh đang đo lường rằng Hoa Kỳ cũng có nhiều lợi ích ở Hồng Kông. Hoa Kỳ có thực sự sẽ từ bỏ vị thế trung tâm tài chính quốc tế của Hồng Kông hay không?

Cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều không thể hiện thái độ mềm mỏng trong các cuộc đàm phán. Do đó, sau cuộc hội đàm giữa Pompeo và Dương Kiết Trì, Bắc Kinh đã đẩy nhanh tiến trình lập pháp “Luật An ninh Quốc gia phiên bản Hồng Kông”, tuyên bố đã đưa “Luật An ninh Quốc gia Hồng Kông” vào chương trình nghị sự của Đại hội đại biểu Nhân dân khóa 13.

Theo Văn Khả Y, Secretchina
An Hòa biên dịch

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Tâm tư càng giản đơn, sinh mệnh càng phong phú, trong lòng càng bình an

Tâm tư càng giản đơn, sinh mệnh càng phong phú, trong lòng càng bình an

Nam Phương | ĐKN 31/05/2020 4,949 lượt xem
Tâm tư càng giản đơn, sinh mệnh càng phong phú, trong lòng càng bình an
Ảnh: Epochtimes.
Con người đến một tuổi đời nhất định mới minh bạch ra rằng thế giới là của mình, thật yên bình và thuần phác. Suy nghĩ đơn giản một chút, tâm thái sẽ tự tại tiêu diêu. Tâm tư đơn giản một chút, cuộc sống sẽ không còn phức tạp.

Có người nói, trong thế giới ồn ào và hỗn loạn này, hãy cứ làm một người giản đơn. Hãy để mặt hồ và cảnh sắc núi non tự tô điểm cho thiên nhiên tươi đẹp. Hãy cứ để đám đông đi xa hoặc ta bước qua họ. Và hãy để những huyên náo thế gian ồn ào trôi qua.

Càng đến tuổi trung niên, ta lại càng nhận ra: hai chữ “giản đơn” mới thực là cuộc sống.

Không chạy theo danh lợi, sống vui vẻ hạnh phúc

Những năm 80 của thế kỷ 20, Đại học Princeton (Mỹ) đã mời nhà văn Tiền Chung Thư đến giảng dạy. Yêu cầu của họ rất đơn giản, chỉ cần ông giảng bài 40 phút mỗi tuần, và tiền thù lao cho 12 lần giảng là 160.000 đô la. Hơn nữa, không chỉ việc ăn ở của ông là do trường lo liệu, mà ông còn có thể đem theo vợ đi cùng. Đãi ngộ hậu hĩnh là vậy nhưng Tiền Chung Thư vẫn một mực từ chối.

Học giả Henry David Thoreau từng nói: “Tài sản dư thừa chỉ có thể mua được thứ dư thừa, còn những gì tâm hồn thực sự cần thì không đáng phải tiêu tiền”. Kỳ thực điều tâm hồn thực sự cần chỉ là một số thứ giản đơn như ánh nắng, không khí, sức khỏe và giấc ngủ ngon.

Là vị học giả danh tiếng nhưng nhà văn Tiền Chung Thư luôn coi nhẹ danh lợi, cuộc sống thanh đạm mà vẫn vui vẻ hạnh phúc, quả thật đã khiến người đời ngưỡng mộ.

Càng đơn giản, cuộc sống càng thoải mái

Có một người trung niên luôn cảm thấy áp lực vì cuộc sống. Ông muốn tìm lối thoát nên đã đến gặp bậc trí giả xin thỉnh giáo.

Bậc trí giả bảo ông đeo lên lưng một chiếc sọt rỗng rồi chỉ cho ông thấy con đường phía trước và dặn: “Mỗi khi bước lên một bước, anh hãy nhặt một hòn đá cho vào sọt, sau đó cho tôi biết anh có cảm nhận gì”.

Người trung niên làm theo lời căn dặn, sau đó trả lời rằng: “Tôi cảm thấy càng đi càng nặng nề”. Trí giả nói: “Mỗi người đến với thế gian này đều cõng một cái sọt không. Chúng ta tiến bước trên đường đời, cứ mỗi bước lại nhặt một thứ cho vào sọt, vì vậy nên mới có cảm giác càng ngày càng mỏi mệt”.

Người trung niên lại hỏi: “Vậy làm sao tôi có thể giảm nhẹ gánh nặng cuộc đời?”.

Bậc trí giả nói: “Thứ đựng trong sọt đều là những gì anh tìm được ở trên đường. Nếu anh nhặt quá nhiều mà lại không vứt bỏ đi một chút, đơn giản tiến bước, thì cuộc đời sẽ càng ngày càng nặng nề áp lực”.

Quả vậy: Cuộc đời vốn không khổ, khổ là do dục vọng quá nhiều. Lòng người vốn không mệt, mệt là do tìm cầu quá nhiều. Buông bỏ dục vọng và truy cầu, trở về với sự giản đơn thuần khiết, tâm hồn mới có thể thoát ra khỏi những sợi dây trói buộc mà thăng hoa, mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp của trời đất vạn vật, làm phong phú bản thân, sống theo lý tưởng của chính mình.

Ảnh: Shutterstock.

Nhìn thấu thế sự mới có thể phản phác quy chân

Đời Tống có vị đại sư Thiền tông là Thanh Nguyên Duy Tín. Ông đưa ra 3 cảnh giới tham thiền: “Khi chưa tham thiền chỉ thấy núi là núi, thấy sông là sông. Cho đến sau này thấy được tri thức (Phật Pháp), có được chỗ vào, thì thấy núi không là núi, sông không là sông. Đến nay có được chỗ dừng nghỉ, thấy núi chỉ là núi, sông chỉ là sông”.

Điều này kỳ thực cũng là ba cảnh giới của đời người:

Cuộc đời khi mới bắt đầu thấy vấn đề rất đơn giản, nhìn thấy cái gì thì chính là cái đó. Đây là cảnh giới thứ nhất: thấy núi là núi, thấy sông là sông.

Thế nhưng con người càng trưởng thành càng cảm thấy thế giới phức tạp. Trong lợi ích đan xen chằng chéo, cả thân và tâm đều mệt mỏi, vì rất nhiều thứ không cần thiết mà bôn tẩu thục mạng. Đây chính là cảnh giới thứ hai: thấy núi không là núi, thấy sông không là sông.

Thế sự là giấc mộng lớn, nhân sinh mấy độ mùa thu mát lành. Nhìn thấu thế sự, phản phác quy chân (quay trở lại với chất phác, trở về với chân thật). Đó chính là cảnh giới thứ ba của đời người: thấy núi chỉ là núi, thấy sông chỉ là sông.

Đến tuổi trung niên, “giản đơn” là hai chữ quan trọng nhất

Luận về đạo Trung dung, đức Khổng Tử xưa có giảng đại ý rằng: Đi đến cái rộng lớn nhất, đến cái vi tế nhất, đến cái cao minh sáng suốt nhất thì đó là đạo Trung dung. Dù bạn có quảng đại đến đâu, cao minh thế nào, thì cuối cùng vẫn phải trở về với giản đơn. Giản đơn, trung dung, bình thường, đây mới là sự cao minh chân chính.

Con người khi mới chào đời, trần trụi, giản đơn, cái gì cũng không có. Con người lúc chết đi, đơn độc một mình, tịch mịch cô liêu, cái gì cũng không nắm giữ được, không đem theo được.

Vậy nên: Không hoài niệm ở tình, không trói buộc ở tâm, tâm không vướng bận, vui vẻ du nhàn. Không tính toán so đo được mất, không tham lam luyến tiếc duyên trần, không si mê tình ái… ấy mới là sáng suốt.

Vốn dĩ không có cuộc đời nào là thập toàn thập mỹ, không có tháng năm nào luôn vui ý thuận lòng. Bản thân ta giản đơn, cuộc sống cũng giản đơn.

Cuộc sống càng giản đơn, sinh mệnh càng phong phú. Tâm tư càng giản đơn, trong lòng càng bình an. Đời người càng giản đơn, cuộc sống càng vui vẻ. Trong thế giới hiện đại sặc sỡ sắc màu này, chúng ta nên ghi nhớ đạo lý xưa: Giản đơn mới có thể sống tự do, giản đơn mới sống hài lòng, giản đơn mới sống hạnh phúc.

Theo Secretchina
Nam Phương biên dịch

Video: 12 đạo lý đơn giản mà hữu ích với tất cả mọi người

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Ổ dịch bệnh Trung Quốc: Nơi bắt nguồn của những thứ phản nhân tính

Ổ dịch bệnh Trung Quốc: Nơi bắt nguồn của những thứ phản nhân tính

Kiên Định | ĐKN 31/05/2020 8,325 lượt xem

Ổ dịch bệnh Trung Quốc: Nơi bắt nguồn của những thứ phản nhân tính
Ảnh: Barnesandnoble (trái), AP (phải).
Mới nghe thấy không liên quan, nhưng liệu những việc làm xú bại vi phạm đạo đức tại Trung Quốc có mối liên hệ nào với những bệnh dịch, thiên tai hoành hành tại đây hay không?

Rất ít người có thể tưởng tượng, đợt ôn dịch năm 2020 sẽ bùng phát tại Trung Quốc và lan rộng khắp thế giới. Đã có nhiều người vì nó mà bỏ mạng, có nhiều gia đình vì nó mà mất đi người thân, có nhiều quốc gia khi bệnh dịch ập đến vì không có sự chuẩn bị đầy đủ nên trở tay không kịp.

Trận đại dịch lần này dường như đang thay đổi hướng đi của lịch sử loài người. Nó có thể không chỉ là một sự cố mang tính ngẫu nhiên. Trên thực tế, ở Trung Quốc lẫn nhiều nơi trên toàn thế giới từ xa xưa đã có những dự ngôn liên quan đến sự việc này.

Và thật trùng hợp thay, Trung Quốc hiện đại đang là nơi bắt nguồn, chứa chấp hoặc tạo điều kiện thuận lợi nhất cho những thứ biến dị phản nhân tính của con người. Có những thứ là do chính quyền nước này nuôi dưỡng tạo nên, lại có những thứ gặp môi trường tà ác phù hợp ở đó mà được phát triển mạnh mẽ. Nhân quả chẳng phải chính là như vậy?

Khoảng mười mấy năm trước đây, một hiện tượng ‘quái dị’ chưa từng thấy cũng tương tự như đợt ôn dịch lần này khởi nguồn từ Trung Quốc, lan truyền tới các thành phố lớn trên toàn thế giới. Hầu như mọi người đều đọc tin tức có liên quan về nó, nhìn thấy những quảng cáo bắt mắt về nó, thậm chí còn có người từng đến tận hiện trường để tận mắt thấy nó.

Đó là triển lãm nhựa hóa cơ thể người lưu diễn vòng quanh các thành phố lớn trên toàn thế giới. Một số xác chết không rõ nguồn gốc, không ai biết tên của họ khi còn sống là gì, người thân của họ là ai, họ bị một loại kỹ thuật “nhựa hóa sinh” làm thành mẫu xét nghiệm cơ thể, sau đó được đưa ra triển lãm ở các tư thế khác nhau, phơi bày cơ bắp và nội tạng, mang đi khắp thế giới triển lãm.

Dù danh tính của những thi thể này không rõ ràng, mọi người không biết họ từng là người thân của ai, nhưng hầu hết các xác chết này đều đến từ Trung Quốc. Trong khi đối với luân lý đạo đức truyền thống của người Trung Hoa, việc trưng bày triển lãm thi thể người quá cố cho lượng lớn khán giả chiêm ngưỡng được coi là hành động thiếu tôn trọng với người quá cố và người thân của họ. Nhưng dưới sự tiếp tay của chính quyền Trung Quốc, thứ triển lãm kinh hoàng này lại có cơ hội phát triển chính từ mảnh đất Trung Nguyên trọng Lễ Nghĩa.

Hoạt động kinh doanh siêu lợi nhuận, quy mô lớn

Tháng 8/1999, Gunther Von Hagens đã đầu tư 15 triệu đô la Mỹ để thành lập Nhà máy nhựa hóa cơ thể người đầu tiên tại Đại Liên Trung Quốc. Ông ta phát minh ra cách nhựa hóa cơ thể người bằng cách thay thế nước và chất béo của cơ thể bằng các chất dẻo có độ bền khác nhau. Quá trình mổ, ướp, và nhựa hóa một xác người hoàn chỉnh tiêu tốn khoảng 1.500 giờ công và thường mất khoảng 1 năm để hoàn thiện.

Der Spiegel gọi Von Hagens là “Bác sĩ tử thần” trên trang bìa tờ báo nói về nguồn gốc các thi thể nhựa hóa.

Năm 2003, phóng viên của Tuần báo Liễu Vọng phương Đông thuộc Tân Hoa Xã đã từng mô tả quy mô của nhà máy này vào thời điểm đó: Nhà máy của Von Hagens có diện tích khoảng gần 30.000 mét vuông, có một tòa nhà hành chính 6 tầng và một xưởng sản xuất mẫu vật 2.000 mét vuông. Nó chưa bao gồm một xưởng bảo quản nguyên liệu (xác chết) và xưởng mẫu vật cơ thể kiên cố với diện tích 1000 mét vuông.

Đây rõ ràng là hoạt động kinh doanh có thể mang lại lợi nhuận vô cùng cao, vì Hagens cho rằng quy mô công ty cần lớn hơn. Ngày 13/10/2003, ông ta có chia sẻ với phóng viên của Tuần báo Liễu Vọng phương Đông: “Trong vài năm tới, công ty sẽ tăng nguồn vốn đầu tư thêm 20 triệu đô la Mỹ, xây dựng 2 tòa nhà văn phòng để nghiên cứu làm việc, 2 xưởng sản xuất chế tác mẫu vật từ cơ thể người. Đến lúc đó, công ty sẽ đạt được công suất tối đa”.

Nhiều nhà máy nhựa hóa cơ thể được mở ra tại khắp nơi ở Trung Quốc, khiến đây trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới. Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm (học trò của Von Hagens) đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004.

Một báo cáo từ Thời báo New York vào năm 2006 cho biết: “Thế giới cơ thể người” của Von Hagens đã thu hút 20 triệu người trên toàn cầu và thu về hơn 200 triệu đô la. Ít nhất 10 nhà máy cơ thể khác của Trung Quốc đã được mở ra để thực hiện đơn đặt hàng triển lãm, chuyển các tử thi được bảo quản đến Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ.

Vì sao lại là Trung Quốc?

Tại sao Von Hagens lại xây dựng nhà máy tại Trung Quốc? Trong một bài phỏng vấn của Tuần báo Liễu Vọng phương Đông tiết lộ: Công ty này nhấn mạnh rằng: “Trung Quốc có đủ nguồn xác chết, nguyên liệu hóa học và chi phí mua thiết bị sử dụng để chế tác nhựa hóa cơ thể người tại đây thấp hơn từ 2-3 lần so với nước ngoài”. Đây là một trong những nhân tố quan trọng để ông ta quyết định xây dựng cơ sở sản xuất tại đây.

Trên thực tế, nguồn thi thể tại Trung Quốc dồi dào tới mức không chỉ khiến Hagens kiếm được nhiều tiền, mà còn để người học việc của ông ta là Tùy Hồng Cẩm cũng phát tài lớn.

Năm 2000, học trò của Hagens là Tùy Hồng Cẩm đã tách ra thành lập công ty nhựa hóa sinh vật đại học y khoa Đại Liên (sau này là Công ty TNHH công nghệ sinh học Đại Liên Hồng Phong). Cả hai trở thành đối thủ cạnh tranh lớn trong ngành. Công ty này cũng đã tạo ra rất nhiều mẫu nhựa hóa cơ thể người và ký hợp đồng trị giá 25 triệu đô la Mỹ với công ty triển lãm số một ở Georgia Hoa Kỳ, là công ty triển lãm luân lưu ở nhiều bang của Hoa Kỳ.

Các phương tiện truyền thông của ĐCSTQ cũng thừa nhận, tại đây có hai nhà máy gia công xác người lớn nhất thế giới. Ngày 24/8/2012, ngay trong lời mở đầu của một bài viết đăng trên tạp chí con thuộc tờ Nhân dân nhật báo có viết: Hai nhà máy lớn nhất thế giới về lĩnh vực nhựa hóa cơ thể người đều ở Đại Liên, Von Hagens người được mệnh danh là ‘tiến sĩ tử thần’ và giáo sư đại học y khoa Đại Liên, Tùy Hồng Cẩm là hai nhân vật tham gia chính, một trong các công ty triển lãm lớn nhất thế giới cũng có liên quan.

Các công ty sản xuất tiêu bản cơ thể người được nhựa hóa cho rằng chỉ các xác vô danh mới được sử dụng. Tuy nhiên, theo Quy định về giải phẫu thi thể do Bộ Y tế Trung Quốc ban hành vào tháng 2/1979, chỉ sau khi một thi thể vẫn vô danh trong ít nhất một tháng, thì nó mới được cho là “vô danh” và được dùng cho nghiên cứu giải phẫu bởi những trường y. Những thi thể này lúc đó sẽ không còn phù hợp cho quy trình nhựa hóa vốn yêu cầu xác chết phải còn tươi và không được ướp chất bảo quản.

Ngay từ năm 2006, Thời báo New York cũng đặt nhiều câu hỏi liên quan đến nguồn gốc các thi thể mà ông Von Hagens có được, và ví đây như một “ngành tiểu công nghiệp ngầm man rợ mới xuất hiện ở Trung Quốc”.

Thời báo New York cho biết: “Tại Trung Quốc, xác định được ai kinh doanh cơ thể người và những cơ thể đến từ đâu quả thực không dễ dàng. Các viện bảo tàng, nơi tổ chức những buổi triển lãm cơ thể người tại Trung Quốc nói rằng họ đột nhiên “quên” ai đã cung cấp thi thể, công an thường xuyên thay đổi những câu chuyện về những gì họ đã làm với các thi thể, và thậm chí các trường đại học đã xác nhận và sau đó chối bỏ việc tồn tại những cuộc phẫu thuật bảo quản cơ thể người trong trường của họ”.

Cho đến tháng 5/2008, một thỏa thuận với Tổng chưởng lý New York đã buộc đối tác của Tùy Hồng Cẩm là Premier Exhibitions phải công bố thông tin liên quan đến trách nhiệm và nguồn gốc các thi thể trong triển lãm. Trên website của mình, Premier Exhibitions đã cho rằng các thi thể có nguồn gốc từ Công An Trung Quốc.

Những thi thể người bị nghi ngờ là đến từ các tù nhân lương tâm, những tín đồ của Phật Giáo Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ hay các học viên Pháp Luân Công… (ảnh: Wikipedia).

Tùy Hồng Cẩm cũng từng nói rằng một số “thi thể” là đến từ Cục Công an. Ông ta nói sự hỗ trợ từ các quan chức chính phủ đã xây được nhà máy nhựa hóa cơ thể người lớn nhất thế giới. Một quan chức của Phòng 610 (là một lực lượng bí mật đứng ngoài pháp luật, được các nhà hoạt động nhân quyền gọi là “Gestapo của Trung Quốc” chuyên đàn áp Pháp Luân Công) Thiên Tân đã xác nhận rằng một số nội tạng và thi thể là của người tập Pháp Luân Công.

Ông Ngô Hoằng Đạt, người sáng lập quỹ nghiên cứu cải tạo lao động từng có một bài báo tựa đề Triển lãm nhựa hóa cơ thể người: Sự thật và suy ngẫm có đoạn: Việc Trung Quốc hiện nay là quốc gia duy nhất nhựa hóa cơ thể người, phản ánh sự rạn nứt về thể chế và văn hóa. Ông Hagens, người tự xưng có nguồn thi thể chủ yếu do người Đức quyên góp tại sao lại từ xa xôi ngàn dặm tới Trung Quốc thành lập nhà máy? Tùy Hồng Cẩm, người học trò của ông ta sau khi tách ra tự lập nhà máy riêng tại sao cũng biến đây thành xưởng nhựa hóa cơ thể lớn nhất thế giới. Hiện tượng này giải thích điều gì?

Tội ác và băng hoại đạo đức: Những dấu hiệu điển hình dẫn tới đại nạn trong các dự ngôn

Cả văn hóa phương Đông và phương Tây đều nhận định, bệnh dịch xuất hiện tại thế giới là do đạo đức nhân loại trượt dốc và phạm tội ác. Tại sao nói việc triển lãm nhựa hóa cơ thể người ở khắp nơi trên thế giới là dấu hiệu dự báo bệnh dịch sẽ xuất hiện tại thế gian? Vì ít nhất nó giải thích hai sự việc.

Đầu tiên, lượng lớn xác chết không rõ nguồn gốc xuất hiện tại Trung Quốc chính vào thời kỳ ĐCSTQ thực hiện các cuộc bức hại tín ngưỡng tàn khốc mang tính tập thể. Hơn nữa, trong thời kỳ này, việc cấy ghép nội tạng quy mô lớn với nguồn gốc nội tạng không xác định cũng đạt đến đỉnh cao tại Trung Quốc, thậm chí hình thành sự kiện một lượng lớn những người nước ngoài Trung Quốc đợi hiến tạng. Họ chi một số tiền khổng lồ tại Trung Quốc cho một tour du lịch ghép tạng nhanh chóng. Đằng sau điều này là những tội ác phản nhân loại và tàn nhẫn tới mức khó tưởng tượng do ĐCSTQ gây ra.

Thứ hai, mặc dù ở một số nơi, buổi triển lãm này bị chính quyền địa phương đóng cửa, nhưng ở một số nơi nó vẫn được tổ chức, thậm chí khách tham quan đông vô cùng tận. Điều này cũng là minh chứng cho thấy đạo đức của toàn nhân loại đã trượt dốc. Một mặt họ khinh thường, xem nhẹ không đi ngăn cản tội ác của Trung cộng, một mặt rất nhiều người đã mất đi sự tôn trọng với phẩm giá con người. Thu nhập từ các cuộc triển lãm này trên khắp thế giới đã khiến nhà máy chế biến thi thể ở Trung Quốc trở nên giàu có, càng biến tướng trong sự ngụy trang trở thành công cụ ủng hộ cho tội ác của ĐCSTQ.

Trong chiến tranh thế giới thứ hai, Đức quốc xã từng tiêu diệt cộng đồng người Do Thái bằng nhiều phương pháp tàn nhẫn, nhưng họ cũng không vận chuyển những nạn nhân luân lưu triển lãm khắp thế giới. Vậy mà việc tà ác, xấu xa phản nhân tính như vậy lại đường đường chính chính xảy ra tại thế giới hiện nay. Nhân loại tương lai sẽ coi đây là điều sỉ nhục lớn cho thời đại này.

Theo Hách Diên, Soundofhope
Kiên Định biên dịch

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

thực tế của ông đối với một Trung Quốc xảo trá Hương Thảo | ĐKN 31 phút tr

thực tế của ông đối với một Trung Quốc xảo trá

Hương Thảo | ĐKN 31 phút trước 1,490 lượt xem
Steve Yates (ảnh chụp màn hình video: youtu.be/3vsggtmQfsU).
Tác giả bài viết, Steve Yates là cựu Phó cố vấn An ninh Quốc gia cho Phó Tổng thống Dick Cheney và hiện là Giám đốc điều hành tại DC International Advisory. Sau đây là bài viết của ông trên Fox Business ngày 29/5.

Thông báo của Tổng thống Trump hôm thứ Sáu là tiến bộ thực sự trong việc nhận thức thực tế đang diễn ra và khôi phục chủ nghĩa hiện thực trong chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc.

Thứ Sáu, ngày 29/5, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cải cách và định hướng lại chính sách lâu dài của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc.

Mở đầu thông báo tại Vườn hồng, Tổng thống Trump đã tóm tắt các chính sách chiến lược, mà ông đã đề ra trong chiến dịch tranh cử và sau đó hiện thực hóa nó bằng chính quyền của mình: đối xử công bằng và tương xứng đối với Trung Quốc.

Những gì tiếp theo là các bước chiến thuật cần thiết để thực hiện tầm nhìn đó. Chúng là những bước thể hiện sự tiến bộ thực sự trong việc công nhận thực tế đang diễn ra và khôi phục chủ nghĩa hiện thực trong chính sách của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc.

Các hành động được đưa ra vào ngày thứ Sáu bao gồm: – Chấm dứt mối quan hệ của Hoa Kỳ với Tổ chức Y tế Thế giới (WHO); – Khởi động cơ chế bảo vệ những nghiên cứu đại học nhạy cảm; – Dự án bảo vệ thị trường tài chính Hoa Kỳ, và – Chấm dứt chính sách ưu đãi của Hoa Kỳ đối với Hồng Kông.

Mỗi động thái trừng phạt này đều liên quan trực tiếp đến sự thất bại liên tiếp của chính phủ Trung Quốc trong việc tôn trọng các cam kết của nó, và cũng liên quan tới các lĩnh vực mà Hoa Kỳ không được đối xử công bằng, có đi có lại.

Liên quan đến WHO, Trung Quốc đã dối trá, che đậy dịch dẫn đến hậu quả hàng trăm ngàn người dân thế giới đã chết (cùng với nhiều việc làm bị mất). Hỗ trợ tài chính của Hoa Kỳ cho một tổ chức y tế (WHO) bị Trung Quốc lũng đoạn đã dẫn đến hậu quả ảnh hưởng đến hàng triệu người Mỹ và hàng triệu việc làm ở Hoa Kỳ.

Về giáo dục và nghiên cứu, từ rất lâu, các sinh viên cộng sản Trung Quốc đã được phép truy cập đặc quyền vào nghiên cứu khoa học tiên tiến nhất tại các trường đại học và công ty Hoa Kỳ, cùng với sự tiếp cận tương tự đối với các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ ở Trung Quốc, dẫn đến hậu quả là tất cả những gì liên quan đến bí mật thương mại và công nghệ nhạy cảm, liên hệ với an ninh quốc gia thường xuyên bị coi nhẹ.

Trong nhiều thập kỷ, các cá nhân và thực thể Trung Quốc đã tiếp cận thị trường Hoa Kỳ mà không phải đáp ứng các tiêu chuẩn minh bạch mà người Mỹ và những nước khác bắt buộc phải đáp ứng.

Tổng thống Trump đã chính xác khi khôi phục sự công bằng và có đi có lại trong các thị trường này, bảo vệ lợi ích của các nhà đầu tư Mỹ.

Cuối cùng, tại Hồng Kông, Trung Quốc đã đá bay nền tảng của một mối quan hệ vô cùng có lợi với người dân Hồng Kông và thế giới rộng lớn hơn. Bắc Kinh có vẻ như đã quyết định vặt cổ con ngỗng đẻ trứng vàng, cỗ máy thúc đẩy và tài trợ cho Trung Quốc mở rộng kinh tế trong những thập kỷ gần đây.

Lớp lót bạc duy nhất ở Hồng Kông là khả năng tự điều chỉnh đáng kể và mong muốn được thể hiện bởi phần lớn cư dân Hồng Kông trong việc sẽ đứng lên bảo vệ quyền lợi và tương lai của họ.

Các lệnh trừng phạt được công bố hôm thứ Sáu, cùng với các điều chỉnh chính sách khác, chỉ là một sự khởi đầu khi áp đặt trừng phạt lên những kẻ phải chịu trách nhiệm.

Mong đợi nhiều động thái hơn đến từ, không chỉ Hoa Kỳ, mà từ các đồng minh của chúng ta, những nước bây giờ cũng nhìn thấy Trung Quốc rõ ràng hơn nhiều.

Tổng thống Trump xứng đáng nhận được rất nhiều sự tin cậy trong việc lãnh đạo Hoa Kỳ theo hướng tiếp cận thực tế hơn nhiều đối với Trung Quốc. Nó đã không – và sẽ không hề – dễ dàng.

Tuy nhiên, đừng nhầm lẫn rằng ‘thông báo hôm Thứ Sáu’ là không cần thiết nếu nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình không hung hăng đẩy Trung Quốc theo hướng dân tộc chủ nghĩa cực đoan.

Sự lãnh đạo của ông ta đang chứng minh rằng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không thể chung sống hòa bình với các xã hội tự do. Đó là mối nguy hiểm hiện thực rõ ràng nhất đối với cách sống của chúng ta và của bạn bè và đồng minh trên khắp thế giới.

Đảng cộng sản Trung Quốc đã chuẩn bị cho thách thức này trong nhiều thập kỷ – rất tiếc là với sự giúp đỡ từ chính chúng ta. Vẫn còn nhiều việc phải làm đối với thế hệ những con người tự do chúng ta để vượt qua thử thách này.

Theo foxbusiness.com,
Hương Thảo dịch và biên tập

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Nếu phân ly là định mệnh dân tộc

Nếu phân ly là định mệnh dân tộc

Đặng Đình Mạnh

1-5-2020

Tôi không nghĩ đã có dân tộc nào trên thế giới mở đầu trang sử của mình bằng một cuộc phân ly. Nhưng rủi thay, dân tộc ta đã có một trang sử khởi đầu như vậy. Đọc sử, chúng ta hãnh diện tự tôn về dòng giống con rồng cháu tiên. Điều đó, làm chúng ta quên bẵng đi ý nghĩa câu chuyện mẹ Âu Cơ đem 50 con lên núi, cha Lạc Long Quân đem 50 con xuống biển để bắt đầu một phân ly tiên khởi như định mệnh dân tộc.

Ngẫm xem, dân tộc này đã trải qua bao nhiêu cuộc phân ly kể từ ngày ấy? Ngày nay, lúc này, xứ sở thống nhất về lãnh thổ, nhưng cuộc phân ly từ lòng người vẫn cứ còn nguyên đó với nhiều sắc màu, vượt trội nhất với đỏ và vàng.

Cũng lạ, như một định mệnh trớ trêu, trong lá cờ đỏ lại có ánh vàng, trong lá cờ vàng lại có sắc đỏ, trong mình có ta, trong ta có mình, ta với mình đều là người Việt, mình với ta đều là đồng bào, ta với mình đều vỗ ngực yêu nước, nhưng mình với ta không đứng chung trong một sắc cờ! Và nếu cần phải chiến đấu với ngoại xâm, liệu ta với mình có đứng chung trong một chiến hào?

Tôi mơ hồ về câu trả lời, nhưng tôi sẽ chắc chắn hơn với câu trả lời “Có”, chỉ khi mà “ta” với “mình” đã có sự hòa hợp, hòa giải với nhau!

Vâng, sự hòa giải đấy là nan đề xứ sở, là giấc mơ 45 năm chưa trọn!

Đối diện với mỗi vấn đề, tôi vẫn thường hướng sự suy nghĩ của mình bắt đầu từ quá khứ để biết các bài học của lịch sử… Nhưng với vấn đề hòa giải, tôi muốn chúng ta bắt đầu câu chuyện từ nước Đức.

Không phải về một nước Đức phát xít của Hitler đã từng làm nhân loại kinh sợ, mà về một nước Đức thống nhất đã từng làm nhân loại phải ngã mũ kính phục từ sau sự kiện bức tường Berlin bị phá bỏ năm 1989. Chính là nước Đức mà khiến chúng ta, đã không thể đặt vô số câu hỏi tại sao khi đối chiếu với những vấn đề của đất nước mình.

Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không rõ tại sao họ không đặt ra vấn đề buộc những người cộng tác với chính quyền Đông Đức cũ phải đi học tập cải tạo như đất nước ta? Nhưng chúng ta phải nhận thấy rằng, nhờ đó, nước Đức đã không mất đi nguồn nhân lực chất xám cực lớn và quý báu từ một nửa quốc gia còn lại, xã hội không bị xáo trộn và cũng không phải đau đáu về việc phải hòa giải với các cựu thù hàng mấy thế hệ, mà nay tất cả đang là những đồng nghiệp với nhau, cùng kề vai sát cánh phụng sự trong chính quyền nước Đức, vì quyền lợi dân tộc Đức.

Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không hiểu tại sao người dân Đông Đức cũ đã không chọn con đường đào thoát, tỵ nạn ra nước ngoài như người dân đất nước ta! Và chúng ta cũng nhận thấy rằng, nhờ đó, hàng triệu người dân nước Đức đã không phải phiêu lưu đánh đố số phận của mình trên những chiếc ghe nhỏ giữa đại dương, với vô vàn bất trắc: bão tố, sóng biển, cá mập, hải tặc, tù đày và kể cả điều xấu nhất là cái chết trước khi đến được bến bờ mong muốn. Hơn cả thế, người dân Đức không phải đối diện với sự mất mát và nước Đức cũng không phải đối diện với sự ly tán hiện hữu dai dẳng trong lòng người dân nước mình.

Nước Đức, sau ngày thống nhất, chúng ta không rõ tại sao và như thế nào mà họ lại có thể chấp nhận một người vốn xuất thân từ một đoàn viên Đoàn thanh niên Cộng sản Đức thuộc Đông Đức cũ, nhưng chỉ 15 năm sau khi thống nhất, thì người này đã có thể trở thành người phụ nữ đầu tiên và trẻ nhất đắc cử vào chức vụ Thủ tướng đầy quyền lực của nước Đức thống nhất? Bà Angela Merkel! Bạn có nghĩ rằng, nếu người phụ nữ tài trí kiệt xuất này sống ở đất nước chúng ta, Bà có thể đã có một tương lai rất khác, khi mà đất nước chúng ta sau ngày thống nhất vẫn còn nguyên đó sự dè dặt trước những người có lý lịch không tương thích với chính quyền và trong quá khứ đã từng có chính kiến rất khác biệt với chính quyền.

Không chỉ câu chuyện từ nước Đức, mà những câu chuyện về sự hòa giải, hòa hợp từ Nam Phi, Miến Điện, thậm chí từ quốc gia Cao Miên láng giềng cũng đều là bài học hữu dụng.

Tại sao và tại sao? Trả lời được những thắc mắc đó, chúng ta có thể trả lời cho con cháu đời sau biết lý do tại sao ông cha của chúng hiện nay phải kêu gọi hòa giải mối bất hòa có từ những thập kỷ năm mươi và một lần nữa vào thập kỷ bảy mươi của thế kỷ trước, giữa những người Việt có chung giòng máu Lạc Hồng, sinh từ cùng một bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ?

Giữa thập kỷ năm mươi, năm 1954, không phải là một quốc gia bại trận như nước Đức. Trái lại, xứ sở chúng ta vừa mới bước ra khỏi cuộc chiến với tư cách là một quốc gia chiến thắng. Nhưng phần thưởng cho người chiến thắng không vinh quang như chúng ta thường nghĩ, thường thấy, mà cũng lại là sự phân ly như nước Đức bại trận!?

Giữa thập kỷ bảy mươi, năm 1975, sau cuộc chiến khốc liệt dai dẳng kéo dài hằng hai thập kỷ, trả giá bằng sinh mệnh của nhiều triệu đồng bào, cuối cùng xứ sở của chúng ta cũng có được thống nhất dưới bánh xích xe tăng nghiến trên đường phố Sài Gòn. Nhưng kể từ ngày ấy cho đến nay đã là 45 năm, xứ sở thống nhất, nhưng lòng người dân nước ta chưa bao giờ thống nhất! Vẫn vẹn nguyên sự phân ly như những ngày nội chiến tương tàn!

Sự phân ly lòng người đau đớn lắm, nó làm thân thể người mẹ Việt xanh xao yếu ớt, như vết thương mãi rỉ máu, chẳng bao giờ biết liền sẹo…

Ngẫm lại, quả là chúng ta đã từng có một Diên Hồng chói lọi trong lịch sử đoàn kết dân tộc vào thời Trần, nhưng suốt bốn ngàn năm lịch sử cho đến nay, hình như chúng ta cũng chỉ có mỗi trang sử lẻ loi ấy?! Thỉnh thoảng, tinh thần Diên Hồng ấy lại chớp lóe trong những thời khắc vận nước lâm vào cơn nguy khốn cùng cực, khi cơn nguy khốn đã qua, thì tinh thần Diên Hồng cũng chóng tan như làn sương sớm mai!

Chúng ta phải tự hỏi: Đã có thể chìa bàn tay hòa giải với các cựu thù ngoại nhân như Pháp, Nhật, Mỹ! Nhưng chìa bàn tay hòa giải với chính đồng bào mình sao lại khó quá?

Hòa giải, giấc mơ 45 năm chưa trọn. Có thể, sau 100 năm kể từ thời điểm 1975, khi những con người đã từng là đạo diễn, diễn viên và khán giả của câu chuyện phân ly lòng người khuất bóng, thì có thể con cháu của họ sẽ ngồi lại với nhau để viết nên trang sử mới của dân tộc, trang sử không còn bóng dáng của sự phân ly trong lòng người Việt! Trang sử không còn sự phân ly như định mệnh dân tộc của tiền nhân để lại.

Như cô Tấm mong có ông Bụt, tôi mong dân tộc tôi có một phép mầu.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

‘Đạo đức giả’ còn nghiêm trọng hơn điểm giả, thuốc giả, thực phẩm giả

‘Đạo đức giả’ còn nghiêm trọng hơn điểm giả, thuốc giả, thực phẩm giả

'Đạo đức giả' còn nghiêm trọng hơn điểm giả, thuốc giả, thực phẩm giả
Ảnh: Shutterstock.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà cái giả nhan nhản khắp nơi: thực phẩm giả, thuốc giả, bằng cấp giả, điểm giả, học bạ giả… Tất cả đều chưa nghiêm trọng bằng một thứ giả khác, thứ này có thể triệt để huỷ hoại con người ta: Đó là “đạo đức giả”.

Những người nội trợ Việt Nam giờ đây đều cần trang bị cho mình kỹ năng phân biệt đồ ăn thật – giả để bảo vệ sức khoẻ của cả gia đình. Ruốc thịt làm từ bã sắn dây, thịt lợn đội lốt thịt bò, gạo giả làm từ nhựa, mực giả và trứng gà non làm từ cao su… nếu chẳng may ăn phải sẽ khiến người ta “chết dần”.

Đến thuốc chữa bệnh liên quan đến tính mệnh con người cũng bị làm giả. Gần đây, thuốc ung thư H-Capita 500mg Caplet do VN Pharma nhập về chứa 97% hoạt chất Capecitabine là thuốc không rõ nguồn gốc, kém chất lượng, “không được sử dụng chữa bệnh cho người”.

Còn những ai dùng điểm giả, học bạ giả, bằng cấp giả đi trót lọt trên con đường công danh, thì sẽ trở thành những ông bác sỹ giả, những bà giáo giả, những chiến sỹ công an giả…

Ấy thế mà chừng ấy đồ giả vẫn chưa nghiêm trọng bằng một thứ: Đạo đức giả.

Đạo đức bị làm giả thế nào?

Bởi vì đạo đức là thứ vô hình dưới mắt người, nên người ta chỉ có thể đoán biết nó qua lời nói, hành động. Nói những lời giả nhân giả nghĩa, nói chẳng đi đôi với làm, làm việc tốt mà đánh trống la làng để tỏ cho thiên hạ thấy, giữ lại cái vỏ ngoài của tín ngưỡng tâm linh mà rút ruột nội hàm kính Trời trọng đạo lý v.v., ấy là những cách làm giả đạo đức vậy.

Mới đây, có vị cán bộ nọ phát ngôn với báo chí rằng ông “buồn” vì con gái bị nâng điểm trong kỳ thi tốt nghiệp, và ông cũng “không vui” khi gia đình mình lại có nhiều người làm quan chức đến thế. Không biết ông thật buồn đến mức độ nào, chỉ biết những lời “chia buồn” với ông trên mạng đều là giả.

Cách đây không quá lâu, dư luận từng xôn xao vì chuyện một người đàn ông bị vợ bỏ, một mình bán kẹo nuôi hai con bị bại não. Có nhà hảo tâm đến làm từ thiện, cầm trên tay xấp tiền dày cộm, bên ngoài là những tờ 500.000 đồng nhưng bên trong là những tờ tiền 50.000-100.000 đồng. Trước khi bước vào nhà, bà nhờ các phóng viên cầm giúp chiếc điện thoại để livestream Facebook cảnh trao tiền cho ông bố đáng thương. Bà đã rơi nước mắt rất thương tâm, nhưng ngay sau khi tắt livestream, bà bất ngờ ngưng khóc và đề nghị phóng viên đưa điện thoại để xem lại đoạn video vừa quay có đạt không.

Chuyện chưa dừng lại ở đó. Một thời gian sau, người ta mới té ngửa khi vợ người đàn ông kia lên tiếng minh oan cho mình, còn bản thân ông bố thì xin lỗi các Mạnh Thường Quân và đính chính là giờ anh không thiếu tiền nữa.

“Chu Tử trị gia cách ngôn” có câu rằng: “Thiện dục nhân kiến, bất thị chân thiện”. Nghĩa là, làm thiện muốn người ta thấy, điều ấy không phải là chân thiện (không phải cái thiện thực chất).

Trong văn hoá truyền thống phương Đông, đạo Phật là tín ngưỡng tâm linh dạy người hướng Thiện, tin vào nhân quả báo ứng, nhờ đó đã duy trì đạo đức của xã hội ở mức cao trong suốt hàng nghìn năm. Những nhà tu hành chân chính không ngừng buông bỏ chấp trước vào danh, lợi, tình chốn nhân gian để đạt tới tâm thuần tịnh và giải thoát. Bởi thế cho nên, chùa chiền là nơi thanh tịnh thiêng liêng, là chốn trở về của bao tâm hồn lạc lối. Ấy thế nhưng, trong trào lưu “làm giả” này, có những ngôi chùa chỉ còn lại chiếc vỏ.

Người ta thu mua chim cá hàng loạt để “phóng sinh” quy mô lớn và không cần suy nghĩ xem những con vật ấy “phóng” xong thì sẽ “sinh” ở đâu. Thực ra chúng sẽ mau chóng bị bắt lại và làm mồi cho dân nhậu, hỏi có “Thiện” chăng? Người ta bỏ tiền vào hòm công đức và không quên “hồi hướng” cho con thi đỗ, cho chồng thăng chức, cho mình buôn may. Đấy khác nào đổi chác với Phật, buôn Thần bán Thánh, hỏi có “Chân” không? Có nhà sư cũng xem show giải trí truyền hình, đi nhậu, nói chuyện tào lao, “làm kinh tế”, hỏi có thể đạt đến thanh tịnh vô vi chăng?

Vì sao lại nói “đạo đức giả” là nghiêm trọng nhất?

Đạo đức, đức hạnh là cái gốc làm người, thiếu đi đạo đức thì con người không hơn gì cầm thú. Một người có thể rau cháo qua ngày, chẳng đỗ đạt ông nọ bà kia, nhưng nếu có đức hạnh thì vẫn được mọi người tôn kính. Còn một kẻ giàu bạc vạn, bằng cấp đầy mình, mà trong nhà thì hỗn hào với cha mẹ, tranh giành tài sản với anh em, ra ngoài thì luồn cúi cấp trên, chèn ép cấp dưới, vì danh lợi cá nhân mà hãm hại người khác, thì cũng không đáng gọi là “người”.

Vì thế cho nên, đạo đức là bến đỗ cuối cùng của sinh mệnh, là chiếc phao cứu hộ để sinh mệnh bám víu vào giữa dòng đời nổi trôi đen bạc. Nếu như đạo đức cũng bị làm giả, cũng chẳng thể tin vào, thì đối với bất kỳ sinh mệnh nào, đó cũng là điều bi thương nhất.

Những kẻ làm thực phẩm giả và thuốc giả đầu độc thân thể người khác, những kẻ làm điểm giả, bằng giả tham nhũng trên mồ hôi trí lực của người khác, còn những kẻ đạo đức giả thì đang huỷ diệt chút Thiện niệm cuối cùng của con người. Chúng cũng đáng bị nghiêm trị như bao tội làm giả khác.

Chưa bao giờ, xã hội chúng ta lại cần một chữ “Chân” đến thế. Một trái tim chân thành, những lời nói chân thật, những hành vi chân chính, đó là nền tảng cơ bản nhất cho sự sinh tồn và hạnh phúc của loài người chúng ta.

Thanh Ngọc

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Đừng chờ sau này mới hiếu thuận, có một loại tình thương của mẹ mà chúng ta không thể báo đáp

Đừng chờ sau này mới hiếu thuận, có một loại tình thương của mẹ mà chúng ta không thể báo đáp

Ảnh minh họa: Shutterstock.
Khi còn nhỏ, chúng ta luôn nợ cha mẹ và thường nghĩ, khi lớn lên có tiền rồi, có điều kiện rồi, mình sẽ hiếu thảo với cha mẹ. Trên thực tế, khi trưởng thành, rất nhiều người kết hôn rồi sinh con, họ dành nhiều thời gian cho gia đình nhỏ của mình mà chưa làm tròn bổn phận của người con.

Chúng ta luôn mong muốn điều tốt nhất cho con cái nhưng lại thường không sắp xếp tốt quan hệ với cha mẹ. Vậy nên nhiều người có thể tự hào rằng mình đã làm hết sức vì con cái nhưng với cha mẹ vẫn chưa đối xử tốt.

Mẹ chăm lo cho chúng ta từng bữa ăn giấc ngủ khi mới sinh ra đời, nuôi dạy ta khôn lớn, làm việc vất vả để chúng ta được đi ăn học thành tài. Về cơ bản chúng ta thiếu nợ mẹ rất nhiều, vậy nên báo hiếu không thể đợi. Sự chờ đợi trong tình huống này sẽ chỉ mang tới hối hận. Mời bạn cùng đọc truyện ngắn dưới đây.

01

Khi đang lúi húi trong bếp, bà Mai nhận được cuộc điện thoại của anh trai dưới quê gọi lên “Mai ơi, mẹ đi rồi, bà vẫn chưa kịp gặp em…” Nghe tới đây, bà Mai ngồi sụp xuống đất, nước mắt rơi lã chã, một cảm xúc đau đớn như cú đánh giáng mạnh vào tim bà.

Miệng bà khô khốc và bà không thể nói bất cứ lời nào. Lúc này, cháu gái Huệ Nhi chạy xuống bếp muốn hỏi bà nấu ăn xong chưa, trông thấy cảnh bà ngoại ngồi khóc thẫn thờ dưới sàn, bé hoảng hốt hét lên: “Mẹ, bà bị ngã, bà cứ khóc không dừng”.

Hà Thu đang thu dọn quần áo ngoài ban công. Nghe tiếng con gái, liền vội chạy xuống, đỡ lấy tay mẹ: “Mẹ à, có chuyện gì vậy, mẹ đứng dậy được không?”

Bà Mai nhìn cháu gái, rồi nhìn sang con gái, bà lại lã chã hai dòng nước mắt. Một lúc sau, bà mới bình tĩnh rồi nói: “Bà ngoại đi rồi”.

Hà Thu nghe vậy cũng bất giác rơi lệ rồi òa khóc. Bà ngoại đã 83 tuổi, cô không nhớ nổi lần cuối gặp bà là khi nào. Lần đó cô về quê và bà ngoại trông vẫn rất khỏe. Nhưng làm sao mà bà ra đi nhanh vậy được? Hà Thu vốn nghĩ bà sẽ còn sống lâu lắm nhưng không ngờ thời gian thật tàn khốc.

“Mẹ thực sự hối hận, mẹ đã không hiếu thảo. Mẹ tới để giúp con, nhưng mẹ lại không thể chăm sóc bà ngoại trong những ngày cuối đời”, bà Mai nói.

Cả đời này, bà Mai đã luôn vất vả lo cho con gái nhưng bà đã để mẹ mình chờ đợi quá lâu, và cuối cùng vẫn không thể chăm sóc mẹ.

02

Bà ngoại qua đời, trong lòng Hà Thu cũng rất muộn phiền, vì từ nhỏ, cô đã được bà ngoại nuôi dưỡng. Hồi đó điều kiện nhà cô rất khó khăn, bà Mai không cách nào khác là đem cô gửi về cho bà ngoại trông.

Hà Thu nhớ khi còn nhỏ, bà ngoại hỏi cô “Hà Thu à, lớn lên con có hiệu thuận với bà ngoại không?”

“Bà ơi, cháu yêu bà nhất. Con phải hiếu thảo với cháu khi lớn lên.”

Nghĩ lại, cô thấy mình đã không thực hiện được lời hứa này. Sau khi lớn lên, Hà Thu dần bận rộn với việc học hành. Lên đại học, Hà Thu lại đi học ở thành phố khác, và chỉ về quê thăm bà một vài dịp như nghỉ hè, năm mới.

Học đại học xong thì cô bận yêu và kết hôn. Hà Thu lấy chồng xa. Mẹ cô ban đầu phản đối. Bà Mai không nói rõ vì sao bà không muốn con gái lấy chồng xa, nhưng bà sợ, nhỡ sau này già cả, muốn gặp con cũng khó. Nhưng điều bà không ngờ là ngay đến mẹ mình, bà cũng không thể gặp mặt lần cuối.

Sau khi nghỉ hưu, bà Mai muốn về quê ở cùng mẹ, làm tròn chữ Hiếu. Nhưng lúc này lại có chuyện khó xử xảy ra: Mẹ chồng Hà Thu không muốn trông cháu, cô đành gọi mẹ lên thành phố giúp trông con.

Lần đầu sinh con, Hà Thu vừa bỡ ngỡ vừa lo lắng. Bà Mai lo cho con gái nên quyết định lên ở với con mấy tháng, bà về nhà vội vàng đóng gói đồ đạc rồi nhờ con rể đặt vé.

Lúc đó bà Mai đến gặp mẹ. Mẹ bà gần 80 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh: “Không sao, con lên với cái Thu đi, làm mẹ không thể không đến, con gái mới sinh lần đầu mà”.

03

Ban đầu, bà Mai nói với con gái, chăm con chăm cháu hai tháng rồi sẽ về quê. Nhưng sau khi kỳ nghỉ sản kết thúc, Hà Thu lại phải tới nhờ mẹ, bởi vì cô phải đi làm, phải kiếm tiền, mà mẹ chồng lại không muốn trông cháu. Mặc dù từ quê lên nhà con gái, ngồi máy bay cũng nhanh thôi, nhưng khi ở cùng con, bà Mai bị cuốn vào biết bao nhiêu việc, mãi vẫn không thể trở về quê chăm sóc mẹ già.

Bà Mai ở nhà con gái, việc gì cũng bắt tay vào làm, làm việc nhà, chăm cháu, nấu ăn. Hà Thu còn quá trẻ, cảm thấy nhờ vả mẹ cũng là chuyện bình thường, ai chẳng vậy, lâu dần cũng thành quen.

Rất nhiều cô gái đều cảm thấy với mẹ mình thì cãi lại một chút cũng không sao, nhưng với mẹ chồng thì không dám. Hà Thu cũng thuộc kiểu người này, đôi khi cô tranh cãi với mẹ về việc nuôi dạy con cái. Tuy nhiên sau đó rất nhanh, hai mẹ con lại làm hòa.

Mặc dù Hà Thu không thích những quy tắc của mẹ, nhưng cô vẫn cần nhờ mẹ giúp chăm sóc con. Mãi tới khi Huệ Nhi lên hai tuổi rưỡi, bà Mai mới rảnh được một chút. Khi bà định về quê sống thì Hà Thu nói, hy vọng mẹ có thể ở lại, cháu gái cũng thích bà sống ở đây.

Vậy là kế hoạch của bà Mai bị trì hoãn hết lần này lần khác. Bà Mai cũng lo lắng cho mẹ già ở quê, nhưng Hà Thu an ủi bà: “Mẹ à, không sau đâu, còn có bác Tú ở quê chăm bà mà”.

Đó là những gì Hà Thu nói! Bây giờ nghĩ lại, cô thấy hối hận về những lời ấy và sự ích kỷ của mình. Một bà lão hơn 80 tuổi còn bao nhiêu thời gian, vậy mà cô chỉ quan tâm đến hạnh phúc trong gia đình nhỏ của mình. Bà Mai cũng hối hận vì đã dành quá nhiều thời gian cho con gái mà bỏ qua mẹ mình. Đợi, đợi, đợi khi bà muốn hiếu thảo, thì mẹ đã không còn nữa rồi.

04

Nhiều đêm, nghĩ về mẹ mình làm việc chăm chỉ suốt đời, rồi nghĩ về bản thân, bà Mai lại rơi nước mắt. Hà Thu cũng rất đau khổ, cô thấy mình đã không làm tròn chữ Hiếu. Mặc dù mẹ chồng không giúp chăm cháu nhưng sao bản thân mình không thể tự lập, cứ phải nhờ vả mẹ? Thật ra thì tự mình làm cũng được mà, chỉ là bận rộn hơn một chút, vậy thôi.

Bởi vì cảm thấy là mẹ ruột, mẹ giúp đỡ một chút cũng không có gì, như là “đương nhiên phải vậy”, bây giờ nhìn lại, Hà Thu thấy mình thật quá bất hiếu. Hơn nữa lấy chồng xa rồi, mà cô vẫn phải nhờ mẹ giúp, cô cảm thấy mắc nợ mẹ quá nhiều.

Cả nhà cô cùng mẹ về quê lo hậu sự cho bà ngoại. Đã lâu rồi cô không về quê, nhưng lần này không là cảm giác háo hức vui vẻ, mà là đau khổ dằn vặt. Cô luôn sợ mình chăm lo cho con không tốt, nhưng đối với mẹ mình lại không ngừng đòi hỏi, mà chính bà Mai cũng mắc nợ đối với mẹ bà.

Khi cùng con cháu trở về, tâm trạng bà Mai cũng rất nặng nề, bà dường như thấy mẹ mình, làn da nhăn nheo, chống gậy đứng ở cổng nhà nói: “Mai à, con về rồi, Hà Thu vẫn ổn”….

Cảm ngộ

Các bà mẹ luôn dành rất nhiều yêu thương và quan tâm cho con cái; con cái thương mẹ, nhưng cần phải để cho bà có cuộc sống của mình, cần để bà đi khi bà cần phải đi. Hãy để mẹ tận hưởng những năm tháng thanh nhàn những cuối đời chứ không phải bận rộn lo toan việc chăm cháu, hay bếp núc thay bạn đến nỗi ngay cả với mẹ ruột cũng không thể dành thời gian chăm lo.

Trách nhiệm của một người phụ nữ là nuôi dạy con cái trưởng thành chứ không phải bao bọc con cái đến hết cuộc đời mình. Còn rất nhiều mối quan hệ cần sắp xếp cân bằng, đừng vì con cái mà phớt lờ bản thân hay chính cha mẹ của mình. Hy vọng trong cuộc đời còn lại, chúng ta đều có thể đối xử tốt hơn nữa với cha mẹ.

Truyện ngắn đăng trên Foyuan/ Ảnh minh họa Pixa bay
Ngọc Mai (dịch và biên tập)

Video xem thêm: Hiếu có 3 tầng thứ: thân hiếu, tâm hiếu và chí hiếu. Bạn ở tầng thứ nào?

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Đức Phật giảng phụ nữ có 5 sức mạnh: duy nhất một thứ họ luôn làm chủ được

Đức Phật giảng phụ nữ có 5 sức mạnh: duy nhất một thứ họ luôn làm chủ được

Phụ nữ thường được mệnh danh là “phái yếu”, với thể chất yếu đuối hơn nam giới; trong gia đình, xã hội, họ phải chịu ít nhiều thiệt thòi. Tuy vậy, người phụ nữ cũng sở hữu những sức mạnh giúp họ có được địa vị vững chắc.

Trong Kinh Tương Ưng Bộ, Đức Phật giảng:

“Này các Tỳ-kheo, người đàn bà có năm sức mạnh này. Thế nào là năm? Sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, sức mạnh con trai, sức mạnh giới hạnh.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc và sức mạnh tài sản, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, nếu người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, sức mạnh con trai, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh nhan sắc, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà có sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh tài sản, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh bà con, họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh con trai, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, đây là năm sức mạnh của người đàn bà”.

Tranh vẽ Đức Phật. (Ảnh: atanavasa.blogspot.com)

Cảm ngộ:

Đức Phật giảng người phụ nữ có 5 loại sức mạnh, có thể hiểu là 5 chỗ dựa là: nhan sắc, tài sản, bà con, con trai và giới hạnh. Trong đó, giới hạnh là sức mạnh quan trọng nhất.

Nếu một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp, gia tài giàu có, bà con thế lực, lại sinh được con trai nối dõi, nhưng thiếu đi đức hạnh, thì cũng không thể có được chỗ đứng trong gia đình nhà chồng. Ngược lại, dù cô ấy không có nhan sắc, tài sản, bà con và con trai làm chỗ nương tựa, nhưng có đức hạnh, thì vẫn được nhà chồng kính trọng và yêu quý.

Có lẽ đây chính là một ân huệ của Trời Phật dành cho người phụ nữ. Bởi vì nhan sắc, của cải, gia tộc và con cái là điều họ không thể chủ động quyết định được trong đời này, đều là “vật ngoài thân”; còn giới hạnh là điều thuộc về nội tâm, là điều họ hoàn toàn quyết định. Nói cách khác, vận mệnh của người phụ nữ có thể do chính họ làm chủ, chỉ cần bản thân phụ nữ chăm lo tu dưỡng đức hạnh của chính mình.

Vậy những đức hạnh, hay giới hạnh đó là gì?

Phật giáo có 5 giới cơ bản là: Không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu.

Còn theo Kinh Dịch, quẻ Khôn (tượng trưng cho Đất, người phụ nữ) có 5 đức là: Thuận, Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh; nghĩa là: thuận theo, nhu thuận (Thuận), bản tính hiền lành (Nguyên), khả năng chăm sóc nuôi dưỡng tốt (Hanh), luôn điềm đạm giữ hòa khí (Lợi) và chính trực, bền chí (Trinh). Có đủ các đức này thì người phụ nữ có phúc lớn viên mãn như Đất mẹ phì nhiêu.

Khiêm Từ

Categories: Nhan dinh, Tài-liệu Tu-Học | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.