Nhan dinh

Thảm họa cộng sản

Thảm họa cộng sản

Phạm Đình Trọng

7-11-2019

Bảy bãi đá san hô trong quần đảo Trường Sa của tổ tiên người Việt bị Tàu cộng đánh chiếm năm 1988. Mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương phía Bắc của lịch sử Việt Nam trở thành đất Tàu cộng từ năm 1999. Formosa đầu độc biển, giết chết sự sống cả dải biển miền Trung năn 2016. Rừng nguyên sinh Bà Nà, rừng tự nhiên Sơn Trà, rừng đại ngàn Tam Đảo bị san phẳng xây biệt thự làm cõi riêng lui tới cho mấy người sẵn tiền. Ba mươi chín trai gái người Việt phơi phới tuổi 20 chết cóng trong xe đông lạnh trên đường trốn vào nước Anh .  .  . Đó là những thảm họa quốc gia của người Việt Nam những năm tháng đau buồn này. Tất cả những thảm họa đó đều chỉ từ một căn nguyên.

Bài viết có bốn phần. Xin chia làm bốn kì

KÌ MỘT: Ông đảng trưởng lạc lõng

Tám năm ông Nguyễn Phú Trọng là đảng trưởng đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam là tám năm Tàu Cộng mặc sức lộng hành trên biển Đông của Việt Nam. Mặc sức giết người cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Mặc sức gây sự, đe dọa, xua đuổi nhà đầu tư nước ngoài hợp tác với Việt Nam khai thác dầu khí trong lãnh hải Việt Nam. Mặc sức đưa dàn khoan vào sâu trong lãnh hải Việt Nam, đến sát bờ biển Việt Nam khoan tìm kiếm dầu khí hết tháng này sang tháng khác. Tàu Cộng ngang ngược đòi Việt Nam phải chấm dứt hợp đồng khai thác dầu khí với nước ngoài trên biển Việt Nam và đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã ngoan ngoãn và hèn nhát vâng lời, nhục nhã chấp nhận bồi thường bốn trăm triệu đô la cho hãng Repsol, Tây Ban Nha để hãng này nhổ mũi khoan tìm kiếm dầu khí, rút khỏi lô Cá Rồng Đỏ trong vùng biển Tư Chính của Việt Nam.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trong đứng đầu bộ máy quyền lực ở Việt Nam cũng là thời gian đủ cho Tàu Cộng bồi đắp, xây cất những bãi đá chúng cướp được của Việt Nam ở Hoàng Sa năm 1974 và những bãi đá chúng cướp của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988. Thời gian đủ cho chúng biến những doi san hô chưa nổi hẳn lên khỏi mặt nước biển, bị biển nuốt chửng khi thủy triều lên thành những đảo nhân tạo có vườn hoa khoe sắc, có đèn điện sáng rực về đêm và có đường băng dài hơn ba ngàn mét cho những máy bay quân sự lớn nhất, hiện đại nhất cất hạ cánh.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được sử dụng để cướp đất của dân tàn bạo nhất. Thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối đã diễn ra những vụ chính quyền cướp đất của dân đẫm máu và nước mắt. Cướp đất Văn Giang, Hưng Yên. Cướp đất Dương Nội, đất Đồng Tâm, Hà Nội. Cướp đất Thủ Thiêm, đất Lộc Hưng, Sài Gòn. Đẩy hàng triệu người dân vào cảnh khốn cùng, không chốn dung thân, không đường kiếm sống rồi quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng thỏa mãn tuyên bố: Chưa có thời nào rực rỡ như hôm nay!

Quyền lực nhà nước cướp đất của dân thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối sẽ đi vào sử xanh cho những thế hệ mai sau hiểu về một thời đảng cướp mang tên cộng sản Việt Nam cầm quyền và hiện tại đã đi vào văn chương ghi trên giấy trắng mực đen trong sách báo lưu trong các thư viện, ghi thành các files điện tử trên mạng internet toàn cầu và đã trở thành bia miệng dân gian, trở thành ca dao mới, làm phong phú cho kho tàng folklore. Cướp. Thơ Nguyễn Duy. Cướp xưa băng nhóm làng nhàng / cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi / có con dấu đóng đỏ tươi / có còng có súng dùi cui nhà tù / cướp xưa lén lút tù mù / cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa / con trời bay lả bay la / cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng / dân oan tuôn lệ ròng ròng / mất nhà mất đất nát lòng miền quê / tiếng than vang động bốn bề / cướp từ thôn xóm tiến về thành đô / ai qua thành phố Bác Hồ / mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm / bây giờ mẹ phải dặn thêm / quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian ông hăm hở và quyết chí sử dụng quyền lực tuyệt đối đó xây dựng những bộ luật phản dân hại nước như: Bộ luật Đặc Khu Kinh Tế dành những thế đất hiểm yếu trên lãnh thổ Việt Nam đón đội quân Tàu Cộng xâm lược vào ém quân, nằm vùng. Bộ luật An Ninh Mạng tạo thêm một tầng địa ngục tước đoạt quyền tự do tư tưởng của người dân. Người dân cả nước bừng bừng phẫn nộ phản đối bộ luật rước giặc xâm lược vào nhà, ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng phải lệnh cho Quốc hội tạm dừng áp đặt luật đặc khu kinh tế nhưng ông đã áp đặt được bộ luật An Ninh Mạng vào đời sống xã hội vốn đã ngột ngạt vì mất tự do, mất những giá trị thiêng liêng của quyền con người, nay có thêm bộ luật An Ninh Mạng lại càng thêm ngột ngạt, tù túng trong đời sống văn hóa tinh thần.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được mang ra đàn áp dân khốc liệt nhất. Dân nói tiếng nói trách nhiệm công dân bị công an cộng sản giả dạng côn đồ xúm vào đánh đổ máu, chấn thương sọ não giữa đường phố đông người, bị đón đánh lén đến hôn mê trên đường vắng. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra những bản án phi pháp, phi lí và man rợ. Tuyên những bản án hàng chục năm tù đày với những phụ nữ thân cô thế cô, những người mẹ nuôi con nhỏ, những thầy giáo ý thức được trách nhiệm công dân, chỉ thực hiện quyền con người, quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp.

Sử dụng quyền lực tuyệt đối cướp cuộc sống bình yên của người dân, cướp quyền con người, quyền công dân của người dân nhưng suốt tám năm quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đã hoàn toàn làm ngơ trước những hành động xâm lược biển Đông ngày càng trắng trợn, càn rỡ, quyết liệt của Tàu Cộng. Hơn ba tháng qua Tàu Cộng đưa chiến hạm, đưa tàu thăm dò khảo sát biển, đưa giàn khoan vào bãi Tư Chính nằm sâu trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, ngang nhiên khoan tìm kiếm dầu khí trên biển Việt Nam rồi chúng lên diễn đàn lớn giọng tuyên bố chủ quyền và đòi Việt Nam tôn trọng chủ quyền của chúng ở bãi Tư Chính, đòi Việt Nam phải chấm dứt các hoạt động khoan tìm dầu khí tại bãi Tư Chính. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng vẫn hèn nhát và nhục nhã ngậm hột thị.

Lấy thịt đè người, đưa lực lượng quân sự áp đảo vào biển Việt Nam, hơn ba tháng qua, Tàu Cộng đã thực sự làm chủ bãi Tư Chính, đã thực sự thọc lưỡi gươm, kề họng súng vào sườn cơ thể tổ quốc Việt Nam. Vận mệnh đất nước Việt Nam đang bị thử thách nghiêm trọng. Số phận dân tộc Việt Nam đang đứng trước nguy cơ nước mất, dân nô lệ. Thân phận giống nòi Việt Nam đang đứng trước nguy cơ Hán hóa, diệt chủng. Vậy mà sáng ngày 7 tháng 11, 2019, khai mạc hội nghị trung ương 11, khóa 12 của đảng cộng sản cầm quyền, quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng chỉ nhắc thoáng qua về biển Đông như truyền thông nhắc đến dịch bệnh heo tai xanh, như Hà Nội nhắc đến sự cố cháy ở nhà máy Rạng Đông.

“Đồng thời, phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua. Từ đó, xác định sát hợp mục tiêu tổng quát, dự kiến các chỉ tiêu chủ yếu, cơ bản, quan trọng nhất cho năm 2020 và các chính sách, biện pháp phù hợp, có tính khả thi cao, nhất là các chính sách, biện pháp đột phá để thích ứng với những diễn biến và tác động mới của tình hình thế giới, khu vực đối với kinh tế – xã hội nước ta trong năm 2020”

Vô cảm, lạc lõng với cuộc sống đầy thách thức nguy khốn của đất nước, lạc lõng với ngổn ngang lo toan, đau khổ của người dân như vậy thì khi Tàu Cộng tìm được mỏ dầu khí ở bãi Tư Chính, chúng đưa giàn khoan đến, mở công trường rầm rộ khai thác dầu khí trên biển Việt Nam, lúc đó quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ ề à chậm rãi, bình thản và dửng dưng nói với các ủy vên trung ương của ông rằng: Phải phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học tình hình Biển Đông!

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Tôi buồn, tôi tức giận, tôi thương

Tôi buồn, tôi tức giận, tôi thương

Đoàn Bảo Châu

27-10-2019

Tôi lưỡng lự mãi mới viết stt này. Tôi đã không định viết bởi các bạn đã viết rất nhiều nhưng đêm nay tôi không ngủ được và trong lòng cảm thấy không yên nếu như không viết. Có thể nói hiện tượng bỏ nước ra đi là vấn đề phổ biến và có lịch sử lâu dài của người Việt Nam.

Năm 1954, đã có một triệu người miền Bắc chạy nạn cộng sản vào miền Nam, năm 1975 chạy tiếp và hơn một chục năm sau thì phong trào thuyền nhân đã làm chấn động thế giới. Mấy trăm ngàn người đã bị hải tặc giết, hãm hiếp làm mồi cho cá. Máu và nước mắt của thuyền nhân đã làm đỏ lòm và mặn chát Biển Đông.

Nếu người cộng sản, bên thắng cuộc biết cách ứng xử văn minh với bên thua cuộc thì thảm kịch ấy chắc không đến mức kinh hoàng như vậy. Giờ đây, sau mấy chục năm, người Việt vẫn muốn bỏ nước ra đi. Trước có thuyền nhân giờ có thùng nhân.

Bi kịch thuyền nhân thì khủng khiếp gấp cả nghìn vạn lần nhưng vết thương đã lâu rồi, còn bi kịch thùng nhân với lời nhắn: “Mẹ ơi, con chết vì không thở được” đã như một lưỡi dao chọc vào con tim của bao triệu người có lòng thương yêu con người. Con đã chết vật vã đau đớn như vậy, con kêu trong hoảng loạn như vậy nhưng cha mẹ đâu thể làm gì, mặc dù lời nhắn có thể được nhận ngay trong lúc ấy.

Có bạn bảo đấy là quyết định riêng của các nạn nhân và các gia đình nạn nhân và nói không nên đổ lỗi cho chính quyền. Tôi xin thưa với các bạn nói lên câu ấy rằng tôi khinh cách suy nghĩ của các bạn. Trong một đất nước khi bi kịch xảy ra với người dân như vậy, lỗi đầu tiên là thuộc về chính quyền.

Thảm kịch thuyền nhân khiến mấy trăm ngàn người bỏ xác trên biển, ấy là lỗi của chính quyền, họ đã đối xử vô nhân đạo với sĩ quan, binh lính VNCH và người thân của họ và giờ đây khi những người Việt phải bỏ xứ ra đi, hy vọng tìm được một chân trời mới tươi sáng hơn nơi xứ người, ấy cũng vẫn là lỗi của chính quyền, lỗi của những người lãnh đạo. Nếu vào một đất nước văn minh, những người lãnh đạo sẽ biết cúi đầu xin lỗi khi thảm kịch xảy ra với người dân.

Tại sao họ không thể tìm được một cuộc sống tươi sáng ngay tại quê hương, đất nước của họ?

Tôi để ý những bạn mở mồm nói đấy là sai lầm và lựa chọn của riêng họ thì thấy các bạn đã và đang hưởng lộc từ hệ thống chính quyền hoặc các bạn đang làm ăn khấm khá.

Người có lòng nhân sẽ không mang cuộc sống của chính mình ra làm chuẩn mực để phán xét ngừoi khác. Người giầu có, thành đạt mà có tấm lòng đáng quý sẽ hiểu rằng đấy là số phận ưu đãi họ và trong xã hội còn nhiều người không may nên khốn khổ hơn mình và bởi vì mình đã may mắn hơn họ, nên mình hãy thương xót và thông cảm với họ.

Các bạn có thể bảo tôi cực đoan và tôi sẽ công nhận điều ấy nếu các bạn có thể giải thích cho tôi để làm sao tôi không tức giận khi chứng kiến người dân bị cướp đất vô lý, năm này qua năm khác vật vờ vỉa hè, khản cổ nát lòng kêu đòi công lý nhưng công lý cứ bị đóng chặt sau những cánh cửa sắt của cơ quan công quyền và sau những bộ mặt vô cảm lạnh lùng của cán bộ.

Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn có thể làm tôi không tức giận khi thấy thảm hoạ Formosa xảy ra, ngư dân mấy tỉnh miền Trung khốn khổ, gia đình ly tán tứ phương để kiếm sống. Cái phần đền bù chỉ bù được một phần nghìn thiệt thòi họ phải chịu.

Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn khiến tôi không tức giận khi hàng ngày thấy những con đường vừa làm xong đã hỏng, những chiếc cầu vừa làm xong đã gẫy, quan chức tham nhũng thấp hèn, phát ngôn thì ngô nghê như những kẻ thất học, đất nước thì tụt hậu quá xa so với kẻ thù truyền kiếp, công an thì cho phép mình đứng trên luật pháp, có thể bắt bớ tuỳ tiện, cướp tài sản riêng của công dân một cách trắng trợn.

Người Việt đã đi bởi chiến tranh, bởi bị đối xử vô nhân đạo, giờ họ ra đi để trốn môi trường ô nhiễm, tránh một nền giáo dục hình thức, xa rời một xã hội bẩn nhiều hơn sạch và để họ mưu cầu cuộc sống tốt hơn.

Tôi buồn bởi mình bất lực, tôi tức giận bởi hiện trạng be bét và có xu hướng tồi tệ hơn và tôi thương xót đồng bào của tôi.

Bình Luận từ Facebook
Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Việt Nam – Một đất nước tội nghiệp

Việt Nam – Một đất nước tội nghiệp

Larry De King

13-9-2019

Ngày 10 tháng 9 vừa qua, 1 anh diễn viên Hàn quốc tên là Ji Chang Wook, đến Việt Nam để tham dự 1 sự kiện của cô ca sĩ Diệp Lâm Anh nào đó ở Sài Gòn. Wook đuợc đón chào với vài ngàn thanh niên ở sân bay. Sau đó, hàng hàng nghìn người hâm mộ đã có mặt vây kín khu vực diễn ra sự kiện tạo thành khung cảnh hỗn loạn, nhốn nháo. Đến nỗi anh diễn viên Hàn phải bỏ về vì lo sợ.

***

Nhìn sang Hong Kong ta thấy những người tuổi trẻ dám mang trên mình vận mệnh của đất nước, dân tộc, dù họ biết rằng cái giá phải trả là sinh mạng. Tuổi trẻ Hong Kong có mê nhạc, mê phim ảnh không? Chắc chắn là CÓ. Nhưng trên tất cả là lý tưởng phụng sự tổ quốc, dân tộc, nhất là khi tổ quốc lâm nguy.

Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không có lý tưởng. Vì không lý tưởng nên bơ vơ. Tuổi 20 của người Hong Kong là sứ mạng lịch sử, tuổi 20 của Việt Nam chỉ biết đắm mình vào các lạc thú tầm thường ăn, ngủ, game shows, làm tình…v.v… Họ không còn 1 ai để tin yêu, nên chọn thần tượng với những cái tên lạ hoắc để tôn thờ. Họ có thể khóc lóc vui buồn với những nhân vật này, nhưng hoàn toàn làm ngơ khi giặc tàu đang xâm lấn bờ cõi, thờ ơ với cả những bất công nặng nề đang ngày ngày diễn ra khắp nơi trên đất nước.

***

Không phải là tuổi trẻ VN thua kém HK về bản chất, mà chính là thể chế chính trị độc tài hà khắc VN đã biến họ thành những con người như thế. Hơn 40 năm qua, các nhà lãnh đạo VN đã thành công hèn hoá 1 dân tộc. Tuổi trẻ VN được dạy không nên quan tâm chính trị, chính trị là xấu, là nguy hiểm. Kèm theo là lực luợng công an, nhà tù sẳn sàng đè bẹp mọi manh nha phản kháng.

Tuổi trẻ VN không hề tệ, đã từng có 1 Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha dám lên tiếng chống tàu, và chấp nhận ngồi tù. Gần đây có sinh viên Trần Hoàng Phúc của miền nam, và Phan Kim Khánh ở miền bắc. Họ rất trẻ, có lý tưởng và hoài bão về một Việt Nam dân chủ, thịnh vượng. Họ không thua gì Hoàng Chí Phong của Hong Kong. Tiếc là trong 1 thể chế toàn trị, họ phải trả giá bằng những án tù rất nặng, khát vọng cống hiến cho đất nước đã bị dập tắt từ trong trứng nước.

Hôm nay, tuổi trẻ Hong Kong hơn Việt Nam mọi mặt, từ trí tuệ đến tâm hồn và cả nhận thức. Mình không chê trách tuổi trẻ Việt Nam. Đó là 1 kết cục không thể khác, 1 mối quan hệ NHÂN – QUẢ rất rõ ràng. Hoàng Chí Phong mà ở Việt Nam sẽ chỉ là một thanh niên tầm thường, chắc là đang có mặt trong đám đông ồn ào chào đón diễn viên Wook 2 hôm trước.

***

Nhưng một đất nước mà tuổi trẻ thờ ơ với chính trị là 1 đất nước không có tương lai, một đất nước tội nghiệp. Thể chế chính trị là nền tảng tối quan trọng, quyết định sự thành bại của một đất nước. Cùng 1 dải đất, cùng dân tộc, tiếng nói, màu da, nhưng Nam Hàn phát triển vượt bực, trở thành 1 quốc gia đáng ngưỡng mộ, còn Bắc Hàn như địa ngục trần gian.

Lãnh đạo VN chỉ là những kẻ nguỵ yêu nước. Họ không hề ưu tư đến vận mệnh quốc gia, không biết xấu hổ khi nhìn ra thế giới. Họ chỉ yêu tiền và quyền, và đã rất thành công nhào nặn ra 1 thế hệ tuổi trẻ bơ vơ không định huớng.

✔️ Yêu nước gì mà dành độc quyền cai trị, mặc cho đất nước tan hoang về cả phần vật chất lẫn phần hồn.

✔️ Yêu nước gì mà cán bộ thì sắm biệt phủ đền đài, còn dân đen lầm than khắp chốn.

✔️ Yêu nước chỗ nào, khi không cho dân tham gia phản biện, không đuợc tự do báo chí, biểu tình thì bị bắt bớ đánh đập. Ngoài biển khơi, giặc tàu đang nghênh ngang xâm phạm lãnh hải, khống chế tài nguyên ở bãi Tư Chính, nhiều năm qua ngư dân miền trung bị bắn giết xua đuổi mà không hề dám can thiệp.

***

Nhìn Hong Kong hôm nay không phải để chê trách tuổi trẻ Việt Nam, bởi nguyên nhân chính là cái thể chế chính trị hủ lậu, chỉ phục vụ cho 1 nhóm người nhân danh nhân dân, đất nước.

Chỉ muốn nhắn với các ngài rằng, triều đại nào rồi cũng phải suy tàn, nhưng lịch sử sẽ đời đời nguyền rủa những kẻ ăn tàn phá hại, độc ác với nhân dân, biến Việt Nam thành 1 đất nước tội nghiệp.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu

Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu

Làm người: Tính khí có an hòa, phúc khí mới bền vững
Tính khí của bạn ẩn chứa trong tu dưỡng của bạn. Có lúc vì việc vặt mà tức khí nổi giận, sau đó nghĩ lại, hà tất gì phải thế…

Suy nghĩ trước rồi mới nói

Có câu cổ ngữ: Nước sâu thì chảy chậm, người cao quý thì ăn nói từ tốn.

Tính khí chậm rãi không có nghĩa là chậm chạp đần độn. Lời nói trong lòng, chậm một chút rồi nói cũng không phải là hèn nhát. Trái lại, người tính khí điềm đạm thì nhân duyên càng tốt hơn, làm việc càng thuận lợi hơn.

Làm người cần hiểu được linh hoạt

Con người răng thì cứng mà lưỡi thì mềm, cuộc đời cũng chẳng quá trăm năm, đến cuối cùng, răng rụng hết mà lưỡi vẫn mềm như cũ.

Làm người cũng là đạo lý này, cứng cỏi là bề ngoài, bên trong nhất định ôn hòa mềm mại thì mới sống vui vẻ hơn.

Tức khí nổi giận với người khác là hành vi tự tư

Cô bạn đồng nghiệp bị lãnh đạo công ty mời ‘nói chuyện’, nói khéo rằng cô không phù hợp với công việc này lắm. Cô ở nhà đang có ‘chiến tranh lạnh’ với chồng mấy hôm nay, đột nhiên bùng nổ, đùng đùng nổi giận với lãnh đạo một trận rồi làm thủ tục nghỉ việc.

Cô càng nghĩ càng tức khí bực mình, càng nghĩ càng u uất. Nào là con cái không hiểu việc, nói không nghe, nào là các cụ lắm lời, cuộc sống thật là chán ngán.

Tôi hỏi cô: “Khi cuộc sống là một mớ bòng bong như thế, bạn có nghĩ mình có vấn đề gì không?”.

Rất nhanh chóng, cô trả lời: “Tôi không có vấn đề gì, tôi bực tức cũng là buộc phải thế. Hàng ngày tôi đều phải làm việc nhà, đi làm, mệt muốn chết, còn phải thông cảm người khác nữa sao”.

Cách màn hình máy tính nhưng vẻ khắc nghiệt của cô cũng khiến tôi ‘kinh sợ’ trong lòng. Tôi cơ bản đã hiểu ra tại sao cô ấy sống chán ngán và cáu gắt như thế này.

Tính khí bực tức càng lớn thì phúc khí càng giảm. Cứ nhìn khuyết điểm người khác, bới móc lỗi lầm người ta, không hề biết suy xét bản thân, người như thế này rất khó biết đủ, biết hạnh phúc.

Nhưng đáng quý là nếu khi tức giận mà lại biết quán chiếu nội tâm mình, tìm cội nguồn của tức giận, rồi bình tĩnh hóa giải nó, thì mới không đến nỗi khiến bản thân rơi vào vực xoáy của năng lượng tiêu cực.

Đáng quý là nếu khi tức giận mà lại biết quán chiếu nội tâm mình, tìm cội nguồn của tức giận, rồi bình tĩnh hóa giải nó. (Ảnh: allevents.in)

Chúng ta thường dễ dàng ân cần thân thiết với người lạ mà lại hà khắc trách móc những người thân nhất. Thực ra đây là hành vi rất ngốc nghếch.

Bạn tức giận với người và việc mà bạn quan tâm, cũng sẽ không khiến sự tình tiến triển tốt lên tý nào, trái lại vì lời lẽ hồ đồ của bạn mà làm tổn thương người bạn yêu thương.

Tức khí nổi lên thì phúc khí sẽ giảm đi, muốn giữ được phúc khí thì trước tiên hãy không chế được tính khí.

Nửa đời sau chớ để tính khí cản trở phúc khí: Câu chuyện về hai bà cụ tuổi tác tương đương, nhưng nhân duyên lại quá khác biệt

Trong khu phố nọ, có 2 bà cụ để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với tôi. Họ tuổi tác tương đồng, đều khoảng gần 70, nhưng tâm thái hoàn toàn khác biệt. Một cụ gương mặt hòa ái hiền từ an tường, đối nhân xử thế rất ôn hòa, tôi chưa từng thấy bà cao giọng tranh chấp với ai bao giờ. Hàng xóm láng giềng nói đến bà đều không ngớt lời khen ngợi, khen bà tính tình tốt, có tu dưỡng.

Còn bà cụ kia thì liếc mắt nhìn xéo người ta, gặp người liền nói con cháu bà khiến bà không yên lòng. Cuộc sống của bà quá nhiều nỗi khổ, thấy ai cũng không thuận mắt, dường như tất cả những người xung quanh đều nợ bà câu xin lỗi. Mọi người cũng không thân cận với bà, người thân của bà cũng ít qua lại với bà, cuộc sống càng ngày càng khổ sở phiền muộn.

Học cách khống chế tính khí mình mới là hành vi chín chắn

Trong thế giới người trưởng thành không có hai chữ ‘dễ dàng’. Ai cũng không thể tránh khỏi gặp những chuyện khiến mình bực tức, phẫn nộ.

Nhưng cuộc sống là của bản thân mình, bạn dùng tâm thái như thế nào để đối diện với cuộc sống, hoàn toàn do bản thân quyết định.

Trong thế giới người trưởng thành không có hai chữ ‘dễ dàng’ nhưng dùng tâm thái như thế nào để đối diện là do bản thân quyết định. (Ảnh: pixabay.com)

Người thực sự thông minh sẽ không đứng ở phía đối diện với tính khí để giao tranh với cuộc sống. Bạn cần nhìn lại tâm mình một cách chân thực, tìm được thiện ý và bình hòa trong nội tâm, thì mới có thể kéo mình ra khỏi vực sâu tiêu cực.

Có người nói:

Người thượng đẳng, có bản sự, không tức khí.

Người trung đẳng, có bản sự, có tức khí.

Người hạ đẳng, không có bản sự, có tức khí.

Bạn có tính khí thế nào thì sẽ có tâm thái thế ấy.

Một đời người, chính là không ngừng tu dưỡng.

Chúng ta cuối cùng cũng sẽ phát hiện ra, tự ngã chân chính vĩnh viễn là mềm mại và bình hòa.

Chớ để tính khí ngăn cản phúc khí. Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu. Bởi vậy mong sao cho mỗi người trong chúng ta đều luôn giữ được tâm bình khí hòa, dồi dào phúc khí, có cuộc sống may mắn và tốt đẹp.

Theo Cmoney.tw
Nam Phương biên dịch

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

“Đi câu biến số” là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo “thăm hỏi” Iran

“Đi câu biến số” là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo “thăm hỏi” Iran

Tâm Anh | 

"Đi câu biến số" là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo "thăm hỏi" Iran

Điểm chung giữa 5 bàn thắng mà thầy trò HLV Park Hang-seo và đội tuyển Iraq nã vào lưới nhau ở trận đấu trước, sẽ là chìa khóa để đội tuyển Việt Nam đối đầu Iran ở trận đấu hôm nay.

1. Điểm chung ấy là gì?

Ở bàn thắng mở tỷ số, đành rằng đường chọc khe của Quang Hải là quá tinh tế, đành rằng pha di chuyển phá bẫy việt vị của Công Phượng là đầy đẳng cấp, nhưng nếu hậu vệ của Iraq không lúng túng tự đưa bóng vào lưới nhà, thì có lẽ bàn thắng ấy đã khó lòng mà đến.

Ở bàn cân bằng tỷ số 1-1, đành rằng cú đi bóng vặn sườn Quế Ngọc Hải, để rồi tung chân phải sút tung lưới Đặng Văn Lâm của tiền đạo số 10 bên phía Iraq là cực kỳ lạnh lùng và “sát thủ”, nhưng nếu bóng trong chân Duy Mạnh được đẩy nhanh một chạm cho Quế Ngọc Hải như thường lệ, không để cho cầu thủ số 10 đội bạn cướp được, thì sẽ chẳng bao giờ có bàn thắng ấy.

Bàn thắng của Công Phượng nâng tỷ số lên 2-1, pha sút bóng chân trái của Trọng Hoàng không quá nguy hiểm, và nếu bóng từ tay thủ thành Iraq văng ra đến chân một trong 4 cầu thủ đối phương dàn hàng ngang trước khung thành, thay vì “trước mũi” tiền đạo HAGL, thì bàn thắng ấy cũng khó lòng mà đến.

Current Time1:58
/
Duration2:20
Auto

Bảng D Asian Cup 2019: Việt Nam 2-3 Iraq (nguồn: AFC)

Bàn gỡ hòa 2-2, dẫu cho Bùi Tiến Dũng đã giật mình khi “bỏ quên” cầu thủ Iraq lẻn xuống sau lưng, thì phản xạ của Đặng Văn Lâm là cực kỳ xuất sắc. Chỉ có điều nếu trung vệ của Viettel không mất đà bò lồm cồm trước mặt thủ thành Đặng Văn Lâm, để bóng đến chân số 11 của đội bàn, thì đấy chỉ dừng ở một pha cứu thua xuất thần, chứ chẳng thể thành bàn thắng.

Và ở bàn thắng quyết định trận đấu từ pha đá phạt “thần sầu” của Ali Adnan, tình huống trước khi Hồng Duy phạm lỗi, có trời mới tính được làm sao để quả bóng cầu thủ Iraq tạt vào lại trúng người Hùng Dũng, văng ra đúng chân một cầu thủ đối phương khác, dẫn đến pha đi bóng ngay trước vòng cấm địa, khiến Hồng Duy phạm lỗi.

Dĩ nhiên, với một chữ “nếu”, người ta có thể nhét lọt cả Paris vào một cái chai, và trong bóng đá thì không nên có từ “nếu”, song ở đây, điều đáng nói là ở cả 3 bàn thắng của Iraq, cũng như 2 bàn thắng của thầy trò HLV Park Hang-seo, đểm chung là không có bàn thắng nào đến theo kiểu “không thể cưỡng nổi”, là một pha dàn xếp chuẩn chỉ, khiến đối phương bất lực chấp nhận bàn thua.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 2.

Một trận đấu như thế, là một trận đấu đầy rẫy những “biến số”, với những tình huống khá bất ngờ tạo nên bàn thắng, thậm chí quyết định số phận của trận đấu. Dĩ nhiên, yếu tố chuyên môn vẫn quyết định phần nhiều, nhưng những sai sót của đội nhận bàn thua, và sự may mắn của đội ghi bàn thắng cũng quyết định không ít.

Dưới thời HLV Park Hang-seo, khi đối đầu với những đội bóng mạnh, không ít lần các học trò của ông là “thủ phạm”, cũng như nạn nhân của những tình huống “biến số”, “sai số” như thế.

Nếu như bàn thắng mở tỷ số trước U23 Hàn Quốc ở trận khai màn giải U23 châu Á 2018 của đội tuyển Việt Nam, với quả tạt sệt của Văn Hậu sau khi loại bỏ 2 hậu vệ Hàn Quốc, cú nhấc chân của Công Phượng và pha sút bóng chân trái hiểm hóc của Quang Hải, là tình huống “không thể cưỡng nổi”, thì cú đánh đầu đưa U23 Uzbekistan lên ngôi vô địch khi chỉ còn cách hiệp phụ có 17 giây, là một bàn thắng mang nặng tính “biến số”.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 3.

Bàn thắng của Công Phượng ghi vào lưới Bahrain đưa Việt Nam vào tứ kết Asiad 2018 cũng từ một tình huống đầy “biến số” như thế, bóng được Văn Toàn tạt vào từ cánh phải, hậu vệ Bahrain phá bóng ra đúng chân Công Phượng, để tiền đạo người Nghệ An tung chân sút trái phá tung lưới đối phương.

2. Trong hơn một năm cầm quân của mình ở Việt Nam, không ít lần HLV Park Hang-seo từng nhắc đến “biến số” trước những trận đấu của mình. Và giờ đây, nó là thứ vũ khí ông cần hơn bao giờ hết để có được một kết quả khả quan trước đội bóng đang xếp ở vị trí số 1 châu Á.

Thực tế, đối đầu với Iran, cả một trời khó khăn đang giăng ra trước mắt thầy trò HLV người Hàn Quốc này, dẫu cho đối thủ này hiện tại đang không phải là ứng cử viên lớn nhất cho chức vô địch, mà chỉ xếp thứ hai – sau Hàn Quốc.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 4.

Các nhà cái châu Á đang nhận định rằng Iran sẽ thắng Việt Nam 2 bàn cách biệt, như thế đã đủ để hình dung ra sự chênh lệch về mặt lực lượng giữa hai đội rồi nhỉ? Và niềm hi vọng lớn nhất của Việt Nam trên băng ghế huấn luyện – HLV Park Hang-seo, sẽ phải đối đầu với một trong những HLV “khủng” nhất ở Asian Cup 2019. HLV Carlos Queirzo từng là HLV Real Madrid, và là cánh tay phải lo về chuyên môn cho Sir Alex Ferguson.

Thầy trò HLV Park Hang-seo sẽ không có cửa cầm hòa với Iran, nếu chơi một thứ bóng đá sòng phẳng, dù cho có là chơi đôi công để tìm kiếm bàn thắng, hay tử thủ để quyết không để bị ghi bàn. Thứ duy nhất mà họ phải làm, và phải làm cho bằng được là phải chơi bóng với tinh thần của “Thường Châu tuyết trắng” ngày nào, và chờ đợi vào “biến số”. Nói cách khác, là “đi câu biến số”.

Để làm được điều đó, thứ quan trọng nhất mà các học trò của HLV Park Hang-seo phải có là sức mạnh tinh thần. Chỉ có thứ sức mạnh thần kỳ từng giúp họ đoạt lấy kỳ tích Á quân châu Á mới có thể nâng bước cho những đôi chân mệt mỏi sau cả năm dài chinh chiến khắp các mặt trận, và vừa mới trải qua một kỳ AFF Cup đầy mỏi mệt có thể thoăn thoắt suốt 90 phút sắp tới.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 5.

Chiến thuật, sự ăn ý, khôn ngoan và sức mạnh thể lực là quan trọng, nhưng nếu không có được tinh thần chiến đấu xả thân như những chiến binh trước khi những “biến số” xuất hiện, thì sự tiếc nuối về trận cầu sau lưng với Iraq chỉ thêm lần nữa quặn đau lên thêm mà thôi.

Dẫu sao, còn có thứ để mà “đi câu” cũng đã là tốt lắm rồi. Mà không có HLV Park Hang-seo, thì quả tình đội tuyển Việt Nam còn lâu mới dám nghĩ đến việc “đi câu biến số” trước đối thủ chênh lệch đến thế. Tiến lên thôi, Việt Nam!

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Gieo thiện lương thì thu về cảm kích, gieo nhiệt tình thì gặt hái tình thân

Gieo thiện lương thì thu về cảm kích, gieo nhiệt tình thì gặt hái tình thân

Đời người không dễ dàng, nên trân quý, mỗi ngày hãy tặng bản thân một nụ cười
Biển cả trân quý từng con suối, nên mênh mông vô bờ bến. Núi cao trân quý từng viên đá, nên sừng sững nguy nga. Con người trân quý từng tình cảm, từng nghĩa tình mà mỗi ngày thêm phong phú, cuộc đời thêm sung túc, rộng mở…

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chúng ta cứ vui buồn, buồn vui trong cảnh ngộ đan xen giữa cái được và cái mất…

Chầm chậm bước đi trong cõi hồng trần, chúng ta luôn gặp được tình nghĩa mới, phong cảnh mới và thành công mới. Nhưng tình nghĩa xưa, phong cảnh xưa và thành công xưa cũng lần lượt theo gió cuốn đi theo cùng năm tháng.

Vậy nên, chỉ có trân quý mới có được càng nhiều.

Ngày ngày ngẩng đầu nhìn cõi hư không mênh mông vô tận, ngắm trông mây trắng nhè nhẹ trôi, ung dung nhàn nhã. Thế rồi lại tự nhủ lòng: Cuộc đời không dễ dàng, nên trân quý, mỗi ngày hãy tặng bản thân một nụ cười. Mở rộng tấm lòng như bầu không xanh thẳm kia, đón nhận tất cả những gì tươi đẹp và xấu xa mà cuộc đời trao cho mình.

Trong dòng sông cuộc đời, vì có chút tình ấm áp nên cuộc sống càng thêm nồng ấm và đặc sắc. Nhưng những tình cảm này giống như những lọ hoa tinh xảo lại dễ vỡ, cần lau chùi thường xuyên mới sạch bóng bụi trần ai, cũng cần toàn tâm trông coi săn sóc mới có thể hoàn mỹ được.

Trong thế giới tình cảm không có cái đúng hay sai tuyệt đối, chỉ có người biết thấu hiểu trân quý hay không mà thôi. Nếu trân quý thì sẽ chân thành khoan dung, nếu không trân quý thì quay người bỏ đi.

Trân quý là việc của hai người, chỉ có hai người mới hiểu được trân quý, tình cảm mới được dài lâu. Nếu chỉ có một người trân quý, còn người kia thì vứt bỏ như ném đi đôi giày cũ, thì tình cảm này chẳng còn tỏa hương thơm cùng tuế nguyệt, cảnh đẹp này chỉ vì một người coi thường mà trở nên điêu tàn tả tơi.

Trong tình yêu, một người biết trân quý là vẫn chưa đủ. (Ảnh: getit01.com)

Hiểu được một chút, biết trân quý một chút thì tình cảm này mới nồng ấm dài lâu, càng ngày càng thêm thắm thiết đượm tình.

Yêu một người thì sẽ biết hy sinh mà không oán không hận. Người ấy vui vẻ thì mình mới hài lòng, người ấy thành công thì mình mới yên vui, người ấy thất ý thì mình rầu rĩ, người ấy thống khổ thì mình đau đớn cõi lòng.

Cảnh sắc tươi đẹp nhất trong mắt mình chính là người ấy, vui cái vui của người ấy, khổ đau nỗi khổ đau của người ấy. Bao hỷ nộ ai lạc của người ấy là bấy nhiêu tâm trạng tương ứng trong lòng mình.

Tình bạn cũng như thế, người bạn thực sự có lẽ chẳng nói lời ngon ngọt nhưng sẽ đối đãi chân thành.

Người bạn thật sự không những khiến cuộc đời ta như gấm thêu hoa, mà còn chìa bàn tay ra khi ta trong hoạn nạn.

Người bạn thật sự cho đi mà không cầu báo đáp, tốt với mình mà chẳng cần điều kiện chi.

Người bạn thực sự sẽ đồng cam cộng khổ, mưa gió cùng thuyền, dắt tay cùng đi trong cõi hồng trần gió mưa sương khói mịt mùng này.

Khi nhàn nhã thì một câu thăm hỏi, lúc ưu phiền thì một tiếng ủi an. Khi thất bại thì một lời khích lệ, lúc thành công thì một tiếng chia vui. Tất cả đều là sự trao truyền của chân tình thành ý.

Nhưng có lúc tình cảm chịu thất bại trước danh lợi và tiền tài. Vì tiền tài danh lợi mà có lúc người thân thương thành người xa lạ, người yêu thương bỗng rẽ đôi đường, bằng hữu quay lưng thành thù địch.

Trong thế giới tình cảm, người chịu tổn thương lại là người để tâm đến những tình cảm này. Còn người không để ý đến tình cảm thì sẽ rời đi, cũng chẳng để tâm đến ai, chỉ cần không tổi hại đến lợi ích cá nhân là được.

Quả đúng là:

Bỏ hoa người ra đi,
Xuân về hoa vẫn nở.
Tình người sao lại nỡ,
Cạn tình nỗi chơ vơ.

Dưới góc tường hoa nở,
Hương thơm tự nhởn nhơ.
Tình riêng ta thỏa ý
Đất trời một giấc mơ.

Thế nên, người không biết trân quý, không chỉ mất đi tình ý, mà còn mất đi người bạn đồng hành trên đường đời, mất đi chuẩn tắc làm người và mất cả ý vị cuộc đời.

Người không biết trân quý, không chỉ mất đi người bạn đồng hành trên đường đời mà còn mất đi chuẩn tắc làm người và mất cả ý vị cuộc đời.. (Ảnh: pixabay.com)

Tình cảm giữa con người là có qua có lại. Nếu mình lạnh giá như băng tuyết thì người ta sao có thể phơi phới gió xuân? Nếu mình so đo cò kè thì người ta sao có thể khoan dung đối đãi. Gieo thiện lương thì thu về cảm kích, gieo nhiệt tình thì gặt hái tình thân.

Biết trân quý các sắc thái tình cảm yêu thương chốn hồng trần sẽ khiến thế giới của mình ấm áp nắng xuân, hoa nở khắp vườn tâm.

Biển cả trân quý từng con suối, nên mênh mông vô bờ bến.

Mùa xuân trân quý mỗi nhành hoa, nên rực rỡ muôn tía ngàn hồng.

Núi cao trân quý từng viên đá, nên sừng sững nguy nga.

Con người trân quý từng tình cảm, từng nghĩa tình mà mỗi ngày thêm phong phú, cuộc đời thêm sung túc, rộng mở và thuận lợi.

Con người biết nhau bởi chữ duyên, kết giao bởi chữ tình, quý nhau bởi nhân phẩm, kính trọng nhau bởi đức hạnh.

Làm người, tâm càng rộng mở thì đường càng rộng rãi; tâm càng chân thành thì tình càng nồng thắm.

Biết trân quý thì có được càng nhiều. Đường đời dài dằng dặc, hãy trân quý mỗi một tình cảm, nghĩa tình trên hành trình.

Theo KKnews
Nam Phương biên dịch

Có thể bạn quan tâm:

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Thông điệp của Phật Đản và tự do tôn giáo ở VN

Thông điệp của Phật Đản và tự do tôn giáo ở VN

Phật giáoBản quyền hình ảnhBBC NEWS TIẾNG VIỆT
Image captionBên trong một ngôi chùa Phật giáo châu Á ở Paris, Pháp

Thông điệp chính của Phật Đản là ‘hòa bình, không chiến tranh’ cùng với ‘từ bi, hỷ xả với muôn loài’, một nhà nghiên cứu về Phật giáo từ thủ đô Paris của Pháp nói với BBC trong tháng Năm này.

Vẫn theo ‎ý kiến này, Việt Nam nhìn bề ngoài hiện có sự ‘tự do’ và ‘dễ thở hơn’ đối với vấn đề ‘tự do tôn giáo và tín ngưỡng’, nhưng xét về thực chất đó là một sự ‘tự do có điều kiện’.

Mặt khác, thách thức lớn nhất đối với cộng đồng và tăng chúng Phật giáo Việt Nam ở trong nước và hải ngoại hiện nay là nạn ‘buôn thần bán thánh’, ‘mê tín dị đoan’ và xa rời chánh pháp, ông Thành Đỗ, Trưởng ban Nghiên cứu Phật học thuộc Học viện Phật giáo Linh Sơn tại Pháp nói với BBC Tiếng Việt.

Phật pháp và những vòng tròn ở Kathmandu

Việt Nam: Chùa chiền, tiền bạc?

Chúng tôi đào tạo Phật học ở Paris như thế nào?

Phật giáo Làng Mai và cơ hội trở lại

Làm gì với Hội thánh Đức Chúa Trời?

Mở đầu cuộc trao đổi sau đây, nhà nghiên cứu này đưa ra bình luận về thông điệp của Phật đản với cộng đồng quốc tế:

“Tinh thần chính của phật đản là thông điệp hoà bình, không chiến tranh, là tình yêu thương giữa con người với nhau mà Đức Phật đã truyền dạy trong suốt 45 năm từ 2.562 năm về trước;

ông Thành ĐỗBản quyền hình ảnhBBC TIẾNG VIỆT
Image captionThông điệp chính của Phật đản là ‘Tinh thần hòa bình, không chiến tranh và từ bi, hỷ xả’, theo ông Thành Đỗ, nhà nghiên cứu tại Học viện Phật giáo Linh Sơn, Pháp

“Là tình yêu thương con người với nhau và lòng từ bi, hỷ xả với muôn loài, cũng như với thiên nhiên, để bảo tồn di sản cho nhân loại và thế hệ mai sau.”

BBC: Theo ông Việt Nam hiện nay ở trong nước có tự do tôn giáo, tín ngưỡng như thế nào, đối với riêng Phật giáo ra sao?

Ô. Thành Đỗ: Nhìn về bề ngoài thì tự do tôn giáo tại Việt Nam có dễ thở hơn, nhưng chỉ là một tự do tôn giáo có điều kiện với sự giám sát chặt chẽ của nhà cầm quyền. Những vị tu sỹ từ chối sự giám sát và tự do có điều kiện thì hoàn toàn bị khống chế và loại ra ngoài vòng của hoạt động tôn giáo.

Một tự do tôn giáo của một con chim được nuôi trong lồng, phải ăn, phải uống những gì mà người chủ cho, không làm khác hơn được. Tự do đó, nhiều vị tu sỹ chân chính đã từ chối từ mấy mươi năm nay như Hòa Thượng Thích Quảng Độ hay nhiều vị giám mục, linh mục bên Công giáo.

BBC: Liệu Phật giáo với tư cách một tôn giáo có được nhà nước cộng sản Việt Nam lâu nay ‘cưng chiều’ hơn Công giáo và các tôn giáo khác không? Hay thực sự có một sự đối xử, đối đãi bình đẳng?

Ô. Thành Đỗ: Chỉ những ai chấp nhận khuôn khổ do chủ nhân ông hướng dẫn mới được ‘cưng’, không nhất thiết là Phật giáo hay bất cứ các tôn giáo nào khác, mặc dù một số tôn giáo hay tín ngưỡng như thờ cúng cố Chủ tịch Hồ Chí Minh ở các không gian tôn giáo công cộng, hay đạo Thánh Mẫu hết sức được cưng chiều bởi chính quyền.

Phật giáoBản quyền hình ảnhBBC NEWS TIẾNG VIỆT
Image captionPhật giáo là một trong các tôn giáo bắt rễ lâu đời trong đời sống của nhiều người dân châu Á và Việt Nam, dù họ ở trong nước hay ra hải ngoại sinh sống.

Thách thức lớn nhất?

Báo cáo của Mỹ về tôn giáo VN ‘bị sai lệch’

Cựu kỹ sư quốc phòng nói về đạo Phật và Thiền

TS. Nguyễn Thị Hậu nói về Thủ Thiêm và các công trình tôn giáo

Chuyên đề: Làng Mai qua ba thập niên

BBC: Thách thức lớn nhất đối với cộng đồng tăng chúng và tín đồ, phật tử của Phật giáo Việt Nam ở trong nước và hải ngoại hiện nay là gì và tại sao?

Ô. Thành ĐỗThách thức lớn nhất và nhiệm vụ muôn đời của người Phật tử , tăng hay tục là làm sao cho chánh pháp được trường tồn.

Lịch sử dân tộc đã cho thấy rất nhiều thời kỳ mà chánh pháp bị kiếp nạn như thời Lê Ngoạ Triều róc mía trên đầu tu sỹ và làm bộ róc hụt tay cho cây dao phập xuống đầu vị sư, hay những bạo chúa đốt kinh điển và phá chùa.

Ngày nay, nhiều nơi thờ phượng tôn giáo trở thành các siêu địa điểm du lịch mà nhiều cấp chính quyền đã ‘dung túng’ để thu hút ngoại tệ và khách du lịch, kể cả khách du lịch nước ngoài, không cần tôn trọng nơi thờ phượng, đi mà nói cho hẳn hòi, không thực sự là tự do tôn giáo đúng nghĩa, cũng là một ví dụ của thách đố với Phật giáo nói riêng, các tôn giáo chân chính khác nói chung.

Ngày nay, cộng đồng Phật giáo ở Việt Nam và hải ngoại nên cùng nhau xây dựng lại văn hoá dân tộc gắn liền với lời kinh tiếng kệ, mạnh dạn tránh xa các nạn buôn thần bán thánh và các tệ nạn ấy. Đức Phật có lời dạy rằng “Khi còn có người có chánh tín thì chánh pháp sẽ còn trường tồn”, theo tôi, chúng ta chỉ hãy làm công việc duy nhất là vững niềm tin vào chánh pháp.

Phật giáoBản quyền hình ảnhBBC TIẾNG VIỆT
Image captionPhật giáo đề cao tinh thần từ bi, hỷ xả, nhiều tu sỹ, tăng ni lựa chọn cuộc sống thanh đạm, bần hàn để ‘an ủi chúng sinh khổ đau’.

BBC: Ông bình luận thế nào về một số mô hình giáo hội, tăng đoàn Phật giáo ở Việt Nam và thậm chí tại hải ngoại với các ‘siêu trung tâm’, cơ sở Phật giáo có ‘Chùa to, tượng lớn’ đang liên tục được mở rộng ‘cương vực’, cơ sở và thu hút tín đồ, phật tử ở trong và ngoài nước tới con số hàng nghìn, hàng vạn, cùng mạng lưới các trụ sở, phân viện không ngừng mở rộng khắp nơi trên thế giới?

Ô. Thành ĐỗNgày nay, ai ai cũng nhận thấy là tôn giáo Phật giáo có sự chuyển hướng mạnh, trở thành gần như những cơ sở kinh tài quy mô lớn… mô hình này sao chép từ Trung Quốc, thậm chí, thùng Phước sương (hòm Công đức) có thể do chính quyền quản lý; và tu sỹ nếu muốn, tối có thể rời chùa về sống cuộc sống gia đình.

Những cơ sở này “xuất cảng” ra hải ngoại rất nhiều tu sỹ trẻ để tạo thành một mạng lưới kinh tài toàn cầu, nhắm đến các nước giàu có để phục vụ như cầu tâm linh cho những người Việt tha phương và tận dụng tâm lý yêu mến tôn giáo, tôn trọng tín ngưỡng có nguồn gốc phương Đông của tín đồ quốc tế, hải ngoại, kể cả những người có nhu cầu được chữa trị, điều trị về tâm lý mà lẽ ra cần và có thể chỉ nên đáp ứng thông qua hệ thống y tế, sức khỏe và giáo dục, chăm sóc phi tôn giáo cũng đủ.

‘Giàu có quá mức?

Chuyên trang về Phật giáo

Chuyên trang về Tôn giáo

VN phản đối báo cáo tôn giáo của Mỹ

Mô hình đó, còn gần giống như các mô hình nhà thờ tại Âu châu nhiều thế kỷ trước, đem đến sự giàu có quá mức cho giới tu sỹ, một số nơi dường như thích sao chép mô hình của các đại chủng viện ‘có thu phí tinh vi’ của một số giáo hội ở nước ngoài điều không lạ lẫm với truyền thông, cộng đồng và các cơ quan quan thuế ở phương Tây.

Nhưng ngày nay, mặt khác, nhiều nhà thờ và cơ sở ‘kinh doanh tôn giáo tinh vi ấy’ đã và đang phải bán đi vì không còn tín đồ… các chùa Việt Nam tại hải ngoại, nếu không có sự điều chỉnh hợp lý và đúng đắn về nhận thức, rồi cũng có thể theo chân nhiều chùa chiền người Trung Hoa tại Mỹ và nhất là ở vùng San Francisco mà cách đây hơn 100 năm tại đó từng có tới hơn 200 ngôi chùa Tàu của người Hoa.

Ông Thành Đỗ, nhà nghiên cứu, nói về đào tạo Phật học tại Học viện Phật giáo Linh Sơn.

Nhiều mô hình trong số này gây quan ngại vì chúng xa lạ với Chánh pháp của Phật giáo và nhiều tôn giáo khác muốn giác ngộ con người tránh xa các dục vọng, trong đó có tham vọng về tiền tài, danh vọng, quyền lực quá đáng, cũng giống như trong tinh thần của đạo Nho Việt Nam đề cao ‘tri túc’ tức ‘biết đủ, biết vừa’ và nhất là giới tu hành cần lấy đời sống, lối sống thanh đạm là duy nhất, tránh xa phú quý, giàu sang, nổi tiếng, quyền lực, kể cả Thần quyền, Thế quyền, để an ủi chúng sinh còn nhiều người đang sống trong ‘bể khổ’, đói nghèo, bệnh tật, bất công v.v…

BBC: Ông bình luận gì thêm về hiện tượng được cho là buôn thần, bán thánh, mê tín, dị đoan được cho là gây tiêu cực và tác hại cho cộng đồng và văn hóa trong các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo ở các cơ sở Phật giáo Việt Nam trong nước, cũng như hải ngoại dưới nhiều hình thức? Giải pháp chính cho vấn đề này, nếu có, nên thế nào và bắt đầu từ đâu?

Ô. Thành Đỗ: Nạn buôn thần bán thánh thời nào cũng có, nhiều hay ít. Khi chánh pháp bị suy đồi thì những hiện tượng ấy trở nên lan tràn khắp nơi, từ cúng sao giải hạn, tới đến dùng máy cái, sổ lớn để đếm tiền công đức, liệt kê nhà đất, tài sản cúng dường.

Hoạt động tôn giáo đúng chánh pháp thường không chủ trương đem đến tài sản thế gian cho giới tu sỹ Phật giáo hay Công giáo, nhưng những hiện tượng mê tín dị đoan thì ngược lại, sẽ thu hút rất nhiều những người đến với tôn giáo do lòng tham lam và sự vô minh.

Giải pháp chính cho các vấn đề này vẫn là Phật pháp chân chính phải được rao giảng đến với mọi tầng lớp trong xã hội càng sớm, càng tốt, để giúp khai mở dân trí và văn hoá dân tộc, như Hòa Thượng Mẫn Giác có dạy: “Mái chùa che chở hồn dân tộc/Nếp sống muôn đời của Tổ Tông!”

Bài phỏng vấn phản ánh quan điểm riêng của người trả lời, một nhà nghiên cứu về Phật học, đang nghiên cứu và giảng dạy Phật học tại Học viện Phật giáo Linh Sơn, nam Paris, Pháp.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Những điều người Nhật dạy chúng ta: Sống với lòng biết ơn, chờ đợi để an nhiên tự tại

Những điều người Nhật dạy chúng ta: Sống với lòng biết ơn, chờ đợi để an nhiên tự tại

Lượt Chia Sẻ

255
Nhật Bản không chỉ được thế giới biết đến là một cường quốc về kinh tế, một quốc gia văn minh, một dân tộc kỷ luật mà còn khiến cho bất kỳ ai đã từng đặt chân đến đây đều cảm thấy ấm lòng…

Luôn vì người khác trước

Ở Nhật, việc nhường cho bạn bè phần bánh to hơn, dành cho mẹ chỗ ngồi tốt hơn khi đi nhà hàng, hoặc để khách đứng vào giữa tấm hình chụp chung v.v… đều là những chuyện thường ngày. Người Nhật cũng luôn khiến bạn có cảm giác mình thật đặc biệt và được quan tâm. Nếu đi vào tiệm bánh và mua một ít wagashi, họ thường sẽ mua thêm một phần nữa để tặng cho hàng xóm hoặc bạn bè. Đó là một trong vô vàn cách để thắt chặt những mối quan hệ, bằng những hành động nhỏ mà chân thành.

Bất kỳ ai đã từng đặt chân đến đất nước mặt trời mọc đều cảm thấy ấm lòng…(Ảnh dẫn qua: tumblr)

Ở Nhật cũng không có khái niệm “Nhặt được của rơi tạm thời đút túi”. Dù làm rơi một món đồ giá trị như ví tiền hoặc điện thoại hay chỉ là một vật rất nhỏ như chiếc khăn tay, bạn đều có thể dễ dàng tìm lại được ở điểm tập trung đồ thất lạc gần nhất.

Ngoài ra, khi đến Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một chuyến đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm gần nhất, kèm lời hướng dẫn: “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.

Osaka bỏ ra 18 tỷ USD để xây một hòn đảo nhân tạo làm sân bay để người dân không phải chịu tiếng ồn. (Ảnh dẫn qua: loffun)

Đặc biệt, nguyên tắc không gây ảnh hưởng đến người khác luôn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Điều này càng được thể hiện rõ khi Osaka bỏ ra 18 tỷ USD để xây một hòn đảo nhân tạo làm sân bay rộng hơn 500ha trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.

Lắng nghe và bình hòa

Xã hội Nhật Bản là một xã hội lịch thiệp và hoà nhã. Người Nhật thường nói năng nhỏ nhẹ, và bạn sẽ rất hiếm khi nghe họ than vãn, thở dài dù phải đứng xếp rất hàng lâu hay lớn tiếng cãi vã khi có chuyện bất bình. Đặc biệt, ở đất nước mặt trời mọc, bạn sẽ không bao giờ thấy nạn lạng lách, vượt ẩu; người Nhật sống rất bình thản và giỏi nhẫn nhịn. Đối với họ, chờ đợi thực sự là một cách tận hưởng trọn vẹn cách sống an nhiên tự tại.

Người Nhật sống rất bình thản và giỏi nhẫn nhịn. (Ảnh dẫn qua: wallpapersrain)

Đặc biệt, người Nhật vô cùng biết lắng nghe. Họ không bao giờ ngắt lời khi người khác đang nói cho dù ý kiến đó có thể trái ngược hoàn toàn với quan điểm của họ. Họ sẽ luôn để đối phương nói hết rồi mới đưa ra ý kiến và cùng nhau chia sẻ, thảo luận. Họ có thể tranh luận mà không tranh cãi; họ có thể vẫn giữ ý kiến của mình mà không bao giờ phản bác ý kiến của người khác. Làm được điều này là bởi từ trong sâu thẳm mỗi con người Nhật Bản, tôn trọng sự khác biệt là một phẩm giá không thể thiếu trong cuộc đời.

Bình đẳng là một văn hóa

Ở Nhật, mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng ngay từ nhỏ. Bằng chứng là mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường, nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất, bởi các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến trường bằng xe hơi. Điều này là không ngoại lệ với bất kỳ ai, kể cả công chúa.

Công chúa Aiko đi bộ đến trường như các bạn. (Ảnh dẫn qua: langnhincuocsong)

Ngoài ra, khi đến Nhật bạn cũng sẽ không nhận ra khoảng cách địa vị qua trang phục họ mặc. Người ta mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức… Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ, có thể giàu nghèo khác nhau, nhưng đều chung ý chí, chung tinh thần lao động.

Sự bình đẳng còn thể hiện trong văn hóa xếp hàng vốn đã thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.

Nội trợ cũng là một nghề

Ở Nhật Bản, hàng tháng Chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ vẫn được hưởng các tiêu chuẩn giống như một người đi làm. Về già, họ vẫn hưởng đầy đủ lương hưu.

Vai trò của người phụ nữ trong gia đình luôn được đề cao, tôn trọng. (Ảnh dẫn qua: kyna)

Độc đáo hơn nữa, nhiều công ty đã áp dụng chính sách lương của chồng sẽ được chuyển vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.

Sống với lòng biết ơn

Đối với người Nhật, “cảm ơn” không chỉ là một câu nói xã giao lịch sự bình thường, đó là sự trân trọng và biết ơn thật sự đối với những hành động dù là nhỏ nhất. Hãy tưởng tượng, bạn gặp lại người hàng xóm cũ sau một thời gian dài không liên lạc, cô ấy cười rất vui vẻ với bạn và nói: “Ôi, thực sự cảm ơn bạn vì năm ngoái đã giúp tôi chuyển nhà”. Cảm giác thật dễ chịu phải không? Người Nhật luôn thật lòng biết ơn và ghi nhớ điều đó.

“Cảm ơn” không chỉ là một câu nói xã giao bình thường, đó là sự trân trọng và biết ơn thật sự đối với những hành động dù là nhỏ nhất. (Ảnh dẫn qua: 24h)

Ở Nhật Bản, bạn cũng sẽ học được rằng, không chỉ nhận ân huệ từ người khác dành cho mình, mà cần phải đáp lại ân huệ đó. Hồi đáp lại ân huệ là yếu tố quan trọng để xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp ở nơi đây. Ví dụ, nếu ai đó giúp bạn di chuyển chiếc ghế sofa mới vào nhà, bạn có thể chỉ cần mời họ một ly nước giải khát để thể hiện lòng biết ơn của mình.

Người Nhật luôn cảm ơn đã dành cho họ cơ hội được sống… (Ảnh dẫn qua: Pinterest)

Văn hóa sống biết ơn của người Nhật đã được dạy từ khi còn rất nhỏ, thấm đẫm trong sâu thẳm mỗi sinh mệnh, để ngay cả khi những thiên tai khủng khiếp ập đến, họ vẫn chấp nhận như đó là một quy luật bình thường của tạo hóa. Và hôm nay, trong những người sống sót, người Nhật luôn cảm ơn đã dành cho họ cơ hội được sống…

https://video.dkn.tv/embed.php?vid=616d9015b

Linh An

Xem thêm:

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Kỳ thực, tính cách thể hiện trên khuôn mặt của bạn

Kỳ thực, tính cách thể hiện trên khuôn mặt của bạn

“Xinh đẹp” không phải là tướng mạo sinh ra đã có, mà là tướng tại tâm sinh. Tướng mạo này cũng đang dự báo vận mệnh trong tương lai.

1. Phần đời còn lại hãy ở cùng người có “dung mạo đẹp”

Xinh đẹp là một kiểu phúc báo. Bất kỳ phúc báo nào cũng đều có nguyên nhân tất yếu của nó, giống như của cải đến từ sự bố thí, vẻ tôn quý đến từ sự khiêm nhường vậy. Một dung nhan xinh đẹp đến từ tính cách nhu mì, thiện lương.

Xinh đẹp là một kiểu phúc báo

Con người khi bước tới độ tuổi trung niên sẽ thể hiện ra những tướng mặt do ảnh hưởng từ tính cách của mình. Những người khoan dung, nhân hậu thường có một khuôn mặt phúc hậu. Người có tính cách nhu mì thường có khuôn mặt xinh đẹp, dịu dàng. Những người vô cùng thô bạo thường có tướng mặt hung ác. Rất nhiều phụ nữ trung niên có phẩm chất không tốt lắm thường có một khuôn mặt hà khắc. Đây chính là điều mọi người thường gọi là tướng bạc mệnh, tướng khắc phu.

Kỳ thực, tướng mạo không phải là thứ bẩm sinh. Nó là phản chiếu sự tu dưỡng trong hành vi và tâm tính của một người trong suốt một thời gian dài. Những tướng mạo này cũng thường tiết lộ vận mệnh trong tương lai của người ấy.

Vậy tướng mạo thời thơ ấu, thuở thiếu thời và thời son trẻ là do điều gì quyết định?

Đặc trưng dung mạo của một người có liên quan tới gen di truyền, liên quan tới khí chất tiên thiên từ khuôn mặt, vóc dáng và những nét tính cách của cha mẹ họ.

Tuy nhiên, nửa quãng thời gian đầu đời của một người sẽ sống trong cái bóng của kiếp trước. Nửa đời sau lại sống trong cái bóng của nửa phần đời đã qua trong kiếp này.

Vậy nên mới nói, khi con người tới tuổi trung niên thì cần có trách nhiệm với khuôn mặt của chính mình.

Nếu muốn có một dung mạo xinh đẹp thì trước tiên cần phải có một tâm hồn đẹp. (Ảnh: Pexels)

Người có tâm từ bi có sức cuốn hút mạnh mẽ với người khác

Những người có lòng nhân ái thì từ trong nội tâm tới ngoại hình của họ đều tỏa ra một vầng sáng khác người. Điều này khiến con người càng nhìn càng cảm thấy thuận mắt, càng thêm yêu mến và muốn tiếp xúc với họ.

Ngược lại những người ích kỷ, giảo hoạt và hay so đo, tính toán thì nhìn không ưng mắt, thậm chí là xấu xí. Dẫu cho họ may mắn có được một dung mạo xinh đẹp thì cũng sẽ dần lộ ra những điểm khiến người khác không thích, giống như khuôn mặt không có hòa khí. Có thể ban đầu nhìn họ thấy thuận mắt, nhưng tiếp xúc nhiều hơn một chút thì lại không còn chút sức hấp dẫn.

Xin hãy tin rằng tướng mạo có thể dần thay đổi. Đặc biệt là một dung mạo đẹp bắt nguồn từ sự cuốn hút trong sâu thẳm nội tâm, khiến những người gặp gỡ bất giác sinh lòng mến mộ. Vậy nên muốn mình xinh đẹp thì trước tiên bạn cần tu dưỡng để có một tâm hồn đẹp.

2. Phần đời còn lại hãy chung sống với ‘những người có thể khiến bạn mỉm cười’

Trên đời có hàng nghìn hàng vạn con người. Nhưng những người có thể khiến bạn mỉm cười lại chẳng có mấy ai. Có người sinh ra đã vô vị, nhạt nhẽo, cũng có người luôn biết cách mang lại niềm vui cho người khác.

Những người khiến bạn có thể cười mới là người yêu bạn sâu sắc nhất, mới là người dành riêng cho bạn. Người có thể khiến bạn mỉm cười là người quan tâm tới bạn nhiều nhất.

Phần đời còn lại hãy chung sống với “những người có thể khiến bạn mỉm cười”. (Ảnh PEXELS)

Nếu hai người ở cùng nhau mà nước mắt lại nhiều hơn nụ cười, thì người đó chắc chắn không quan tâm tới bạn. Quan tâm chính là không nỡ làm bạn tổn thương, mà chỉ muốn yêu bạn nhiều hơn.

Người có thể khiến bạn mỉm cười chắc chắn là người thấu hiểu bạn. Họ biết bạn thích gì, ghét gì, biết cách nhận biết tâm tư của bạn, để tâm tới cảm nhận của bạn, đón đầu sở thích và tâm trạng của bạn một cách phù hợp.

Người có thể khiến bạn cười chắc chắn là người quan tâm tới bạn. Kỳ thực, một người có thể khiến bạn vui đã là quá đủ rồi. Sở dĩ họ phải dốc tâm dốc sức làm bạn vui, chính là vì họ quan tâm tới bạn, trân trọng bạn.

Có thể mỉm cười thì tình cảm mới bền lâu, ngày tháng mới có hy vọng.

Người có thể khiến bạn mỉm cười mới là người xứng đáng kết giao nhất

Người khiến bạn có thể mỉm cười mới đáng kết giao, kiếp nhân sinh thú vị mới đáng sống.

Một người có thể khiến bạn mỉm cười có lẽ không phải là người giàu có nhất, có quyền lực nhất hay có học vấn nhất bên cạnh bạn, nhưng lại là người đáng quý nhất đối với bạn.

Người như vậy thường thì rất thú vị, chỉ cần một đôi lời đã có thể khiến cả bầu không khí bừng sáng. Người như vậy rất giỏi tìm thấy những điểm sáng trong cuộc sống bình dị.

Thái độ sống giữa con người với con người cũng có thể lan truyền tới nhau. Hãy ở cùng những người có thể khiến bạn mỉm cười, bạn cũng sẽ trở nên lạc quan và yêu đời hơn.

Người có thể khiến bạn cười mới xứng là người đáng kết giao nhất. (Ảnh: PEXELS)

Trên đời này lớp da người xinh đẹp thì rất nhiều, nhưng tâm hồn thú vị thì lại không có mấy. Nếu gặp được một người vừa thú vị lại muốn chia sẻ sự thú vị này với người khác, thì nhất định phải trân quý họ.

Trong phần đời còn lại của mình, bạn hãy ở bên họ, cùng mỉm cười với họ. Sự quý giá của cuộc sống nằm ở niềm vui. Dẫu cuộc sống quá đỗi bình thường cũng hãy cứ mỉm cười khi đối diện với nó.

Theo Soundofhope
Minh Nguyệt 

Xem thêm:

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Sự giống nhau giữa cách mạng văn hóa TQ và Đức quốc xã

Sự giống nhau giữa cách mạng văn hóa TQ và Đức quốc xã

Gần đây, một số người Trung Quốc sống ở hải ngoại chịu sự thúc đẩy trong kế hoạch tuyên truyền của ĐCSTQ, đã lấy hình thức “Hồng Ca hội” để ca tụng Mao Trạch Đông. Truyền thông hải ngoại cho rằng điều này giống như đang ca tụng cho cái ác.

Đại Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông khởi xướng và Đức Quốc xã bản chất là giống nhau

Ngày 9/10, đài phát thanh của Pháp đã công bố một bài viết, chỉ rằng ở các quốc gia dân chủ đều có pháp lệnh rõ ràng ngăn cấm ca tụng Hitler và Đức Quốc xã. Tuy nhiên, vì sự che đậy và dối gạt của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), rất nhiều người dân ở những quốc gia văn minh khác vốn không biết rõ về phong trào Đại Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông phát động, trên thực tế là giống hệt như vận động Na-zi của Hitler, đã phạm phải tội ác chống lại loài người.

Bài viết đã đăng dẫn lại lời nói của ông Triệu Việt Thắng, tác giả một chuyên mục của đài phát thanh nước Pháp: “Những người ở hải ngoại vẫn còn muốn hát Hồng Ca ca tụng Mao Trạch Đông, như vậy liệu còn sót lại một chút nhân tính và lương tri hay không? Tạo sao đã biết rõ vô số người đã chết thảm trong thời Đại Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông phát động mà không một chút động lòng, trái lại còn đi ca tụng kẻ giết người?”.

Ông Triệu Việt Thắng cho rằng, chỉ cần là người có lương tâm nhớ lại những tội ác đó, văn hóa màu đỏ sẽ hoàn toàn không còn sức mạnh mê hoặc lòng người nữa.

Tối 8/10, đoàn thể thân ĐCSTQ trình diễn đêm nhạc Hồng Ca kỷ niệm tròn 80 năm trường chinh của Hồng quân ĐCSTQ ở thành phố San Gabriel, khu tập trung người Hoa ở Los Angeles, Hoa Kỳ. Nhưng diễn xuất đã gặp phải sự phản đối của các nhân sĩ dân chủ Trung Quốc ở địa phương.

Tối 4/10, hội nghị San Gabriel đã cử hành thu thập ý kiến, những người Hoa tham gia hội thu thập ý kiến về việc tổ chức “Liên hoan đêm ca múa quy mô kỷ niệm tròn 80 năm trường chinh thắng lợi của Hồng quân” ở “kịch viện truyền đạo”, ngoài đại biểu của đoàn thể người đứng ra tổ chức liên hoan đêm ra, có trên 90% người phản đối cử hành đêm liên hoa ca múa Hồng Ca này.

Mao Trạch Đông, hitlerz, cách mạng văn hóa,

Dân chúng ở Los Angeles phản đối đoàn thể thân ĐCSTQ biểu diễn hội Hồng Ca.

Được biết, nhà hát kịch này thông thường tiền thuê là 10.000 USD, theo quy định, diễn xuất này không bán vé, vậy nên có quyền nhận được ưu đãi cắt giảm 2.380 USD của các tổ chức phi lợi nhuận. Nhưng mà, hội thu thập ý kiến cuối cùng quyết định, không cắt giảm tiền thuê phi lợi nhuận của sân khấu.

Còn về yêu cầu hủy bỏ diễn xuất mà người Hoa địa phương đề xuất, Anna Cross, chủ quản của rạp hát San Gabriel khi tiếp nhận sự phỏng vấn của giới truyền thông cho biết, nhà hát cần phải duy hộ quyền tự do ngôn luận theo quy định của Hiến pháp nước Mỹ, không thể phân biệt đối xử với bất cứ đoàn thể nào đến thuê sân bãi.

Từ ngày 1 đến 5/10, Hồng Kông trình diễn kịch Quảng Đông “Mao Trạch Đông” cũng đã dấy lên không ít tranh luận. “Đài phát thanh Á Châu Tự Do” đưa tin rằng, những tác phẩm lấy Mao Trạch Đông làm chủ đề, khiến cho người dân thành phố nghi ngờ đoàn hát kịch nịnh bợ chính quyền Trung Quốc.

Một nhân viên truyền thông cảm thấy lo lắng về điều này, Mao Trạch Đông là tội nhân lịch sử, thậm chí có thể nói là tội nhân thiên cổ, ông lo lắng văn hóa “ca tụng màu đỏ” của Trung Quốc sẽ dần lan sang Hồng Kông:

“Một đời của Mao Trạch Đông chất đầy tội ác, bạo lực cách mạng và đấu tranh giai cấp do ông ta lãnh đạo đã mang đến thảm kịch to lớn cho Trung Quốc, chúng tôi thấy rất phản cảm đối với những thứ này, rất nhiều đoàn thể thường làm một số diễn xuất màu đỏ, chúng tôi không biết bối cảnh của họ là gì, loại văn hóa này thẩm thấu trên mọi phương diện”.

Tháng 9/2016, Hoa kiều ở Úc nguyên định tổ chức hai chương trình đêm nhạc Hồng Ca ở Úc, nhưng dưới sự phản kháng mạnh mẽ của dân chúng Úc châu, hai lần diễn xuất này đều bị hủy bỏ.

Truyền thông Úc châu trước đó đã dẫn thuật lời của giáo sư Phùng Sùng Nghĩa, chuyên gia nghiên cứu vấn đề Trung Quốc của trường đại học khoa học kỹ thuật Sydney bày tỏ, tổ chức một trường hoạt động ca tụng Mao Trạch Đông đã động chạm đến nỗi đau của không ít người Hoa ở Úc, rất nhiều người trong số họ gia đình người thân đều đã từng bị bức hại trong thời Đại Cách mạng Văn hóa và Đại Nhảy Vọt.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Blog at WordPress.com.