Nhan dinh

Đức Phật giảng phụ nữ có 5 sức mạnh: duy nhất một thứ họ luôn làm chủ được

Đức Phật giảng phụ nữ có 5 sức mạnh: duy nhất một thứ họ luôn làm chủ được

Phụ nữ thường được mệnh danh là “phái yếu”, với thể chất yếu đuối hơn nam giới; trong gia đình, xã hội, họ phải chịu ít nhiều thiệt thòi. Tuy vậy, người phụ nữ cũng sở hữu những sức mạnh giúp họ có được địa vị vững chắc.

Trong Kinh Tương Ưng Bộ, Đức Phật giảng:

“Này các Tỳ-kheo, người đàn bà có năm sức mạnh này. Thế nào là năm? Sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, sức mạnh con trai, sức mạnh giới hạnh.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc và sức mạnh tài sản, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Và này các Tỳ-kheo, nếu người đàn bà đầy đủ sức mạnh nhan sắc, sức mạnh tài sản, sức mạnh bà con, sức mạnh con trai, nhưng không có sức mạnh giới hạnh, thời họ đuổi người đàn bà ấy, không cho ở trong gia đình.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh nhan sắc, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Và này các Tỳ-kheo, người đàn bà có sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh tài sản, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh bà con, họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, người đàn bà đầy đủ sức mạnh giới hạnh, nhưng không có sức mạnh con trai, thời họ để người đàn bà ấy ở trong gia đình, không có đuổi đi.

Này các Tỳ-kheo, đây là năm sức mạnh của người đàn bà”.

Tranh vẽ Đức Phật. (Ảnh: atanavasa.blogspot.com)

Cảm ngộ:

Đức Phật giảng người phụ nữ có 5 loại sức mạnh, có thể hiểu là 5 chỗ dựa là: nhan sắc, tài sản, bà con, con trai và giới hạnh. Trong đó, giới hạnh là sức mạnh quan trọng nhất.

Nếu một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp, gia tài giàu có, bà con thế lực, lại sinh được con trai nối dõi, nhưng thiếu đi đức hạnh, thì cũng không thể có được chỗ đứng trong gia đình nhà chồng. Ngược lại, dù cô ấy không có nhan sắc, tài sản, bà con và con trai làm chỗ nương tựa, nhưng có đức hạnh, thì vẫn được nhà chồng kính trọng và yêu quý.

Có lẽ đây chính là một ân huệ của Trời Phật dành cho người phụ nữ. Bởi vì nhan sắc, của cải, gia tộc và con cái là điều họ không thể chủ động quyết định được trong đời này, đều là “vật ngoài thân”; còn giới hạnh là điều thuộc về nội tâm, là điều họ hoàn toàn quyết định. Nói cách khác, vận mệnh của người phụ nữ có thể do chính họ làm chủ, chỉ cần bản thân phụ nữ chăm lo tu dưỡng đức hạnh của chính mình.

Vậy những đức hạnh, hay giới hạnh đó là gì?

Phật giáo có 5 giới cơ bản là: Không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không vọng ngữ, không uống rượu.

Còn theo Kinh Dịch, quẻ Khôn (tượng trưng cho Đất, người phụ nữ) có 5 đức là: Thuận, Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh; nghĩa là: thuận theo, nhu thuận (Thuận), bản tính hiền lành (Nguyên), khả năng chăm sóc nuôi dưỡng tốt (Hanh), luôn điềm đạm giữ hòa khí (Lợi) và chính trực, bền chí (Trinh). Có đủ các đức này thì người phụ nữ có phúc lớn viên mãn như Đất mẹ phì nhiêu.

Khiêm Từ

Categories: Nhan dinh, Tài-liệu Tu-Học | Leave a comment

Từ đại dịch Coronavirus, quan sát mối tương quan giữa văn hóa và phát triển kinh tế tại Trung cộng

Từ đại dịch Coronavirus, quan sát mối tương quan giữa văn hóa và phát triển kinh tế tại Trung cộng

Trần Trung Đạo

4-2-2020

Yếu tố tinh thần và văn hóa ảnh hưởng thế nào trong dòng phát triển kinh tế và chính trị của một quốc gia là một vấn đề được tranh luận không chỉ mới đây mà từ nhiều trăm năm giữa các trường phái tư tưởng.

Karl Marx cho rằng vật chất chứ không phải các giá trị văn hóa, tinh thần quyết định ý thức con người.

Tại Trung Cộng, tư tưởng và quan điểm duy vật quyết định mọi chính sách kinh tế, văn hóa, xã hội của đảng CS.

Thời gian trôi qua hơn 70 năm với hàng loạt những thay đổi về chính sách kinh tế nhưng ý thức hệ duy vật chỉ đạo tại Trung Cộng vẫn không thay đổi. Không chỉ Mao bảo thủ mà các chính sách hiện đại hóa và cởi mở kinh tế của Đặng Tiểu Bình cũng đặt trên cơ sở lý luận vật chất quyết định ý thức.

Đặng Tiểu Bình trong giai đoạn đói kinh hoàng của Trung Quốc từ 1959 đến 1962, đã biện hộ cho chủ trương mở rộng khi phát biểu “không quan tâm mèo đen hay mèo trắng, công khai ủng hộ cho bất cứ chính sách gì miễn là gia tăng sản xuất nông nghiệp.”

Khi nắm quyền, quan điểm này của họ Đặng được áp dụng cho các ngành kinh tế khác. Đặng Tiểu Bình chủ trương “Làm giàu là vinh quang”. Ông ta nghĩ rằng con người khi giàu có, nhiều tiền của, tư cách của họ cũng sẽ đổi khác. Nhưng “mèo đen hay mèo trắng” của họ Đặng chỉ giới hạn trong kỹ thuật và chính sách ngắn hạn, về căn bản nền kinh tế của Trung Cộng vẫn đặt trên lý luận CS.

Trong buổi phỏng vấn dành cho chương trình “America’s 60 Minutes” năm 1986 Đặng phát biểu về sự cần thiết để gia tăng vật chất tại Trung Cộng. Đặng nói: “Theo tư tưởng Marx, xã hội CS đặt trên cơ sở một xã hội thừa thãi vật chất. Chỉ khi nào sự dư thừa vật chất thì nguyên tắc của xã hội CS ‘làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu’ mới được áp dụng. Xã hội chủ nghĩa là giai đoạn đầu để tiến tới chủ nghĩa CS.”

Đặng cũng nói thêm “Trách nhiệm hàng đầu trong giai đoạn xã hội chủ nghĩa hiện nay của Trung Quốc là phát triển lực lượng lao động, gia tăng sự giàu có của cải xã hội, tuần tự cải thiện đời sống và tạo ra các điều kiện vật chất làm tiền đề của một xã hội CS.” Trong buổi phỏng vấn Đặng Tiểu Bình không bàn đến các yếu tố tinh thần, văn hóa, giáo dục làm nên một con người của thời đại văn minh.

Nhắc lại, từ sau giai đoạn mở cửa cho đến 2015, nền kinh tế Trung Cộng đã phát triển vượt qua mọi dự đoán của các nhà kinh tế. Lý do đã được các nhà phân tích mổ xẻ nhiều lần nhưng tập trung vào các lợi điểm (1) lực lượng lao động khổng lồ (761 triệu vào năm 2010), (2) đồng lương rẻ mạt, (3) chính sách kinh tế chỉ huy từ trung ương có tác dụng hữu hiệu trong các kế hoạch năm năm, (4) tham vọng của giới lãnh đạo từ Đặng trở về sau, (5) kích thích do việc áp dụng các nguyên tắc kinh tế thị trường trong kinh tế nội địa cũng như trong quan hệ với kinh tế thế giới, (6) xuất cảng gia tăng ồ ạt, thương mại thặng dư.

Để thỏa mãn tham vọng đưa Trung Cộng thành một cường quốc, giới lãnh đạo Trung Cộng không từ chối một thủ đoạn nào để bóc lột sức lao động không chỉ của người dân Trung Quốc mà còn vói tay đến tận các quốc gia Phi Châu nghèo khó.

Như người viết đã trình bày trong bài “Chủ nghĩa thực dân đỏ tại Phi Châu”, sự dốt nát trong quản trị và điều hành nền kinh tế đã tạo ra mức lãng phí nguyên liệu rất lớn tại các cơ xưởng, các nhà máy sản xuất tại Trung Cộng. Để giữ giá thành sản phẩm thấp, các công ty Trung Cộng không thể nhập cảng nguyên vật liệu với giá đang được mua bán trên các thị trường quốc tế. Thay vào đó, Trung Cộng lập ra hàng trăm công ty thu mua nguyên liệu lẻ từ các nước Phi Châu. Nhiều công ty chỉ có vài chục nhân công và số lượng thu mua được tính bằng đơn vị kilo. Lực lượng lao động tại các nước Phi Châu không ít là trẻ em, phụ nữ, và họ đào quặng bằng các phương tiện thô sơ như cuốc xẻng và ngay cả bằng tay. Chính sách thực dân của Trung Cộng vô cùng thất nhân tâm, phi văn hóa.

Thực tế của xã hội Trung Cộng hiện nay là bản tự thú những sai lầm của quan điểm duy vật. Tiền bạc không làm nên một đất nước hay một con người văn hóa. Những thành công kinh tế ngắn hạn của Trung Cộng dựa trên tham vọng của giới cai trị thay vì dựa trên sự phát triển tự nhiên, hài hòa phù hợp với dòng văn minh của loài người.

Trong lịch sử loài người không có chế độ độc tài nào thật sự mang lại hạnh phúc lâu dài cho dân tộc. Một nước đại kỹ nghệ như Liên Sô đã sụp đổ chỉ trong vòng vài tháng.

Trung Cộng, cường quốc kinh tế đứng hàng thứ hai trên thế giới với GDP hơn 14 ngàn tỉ đô la và là nơi có dự trữ vàng lớn nhất thế giới, không phải là cường quốc văn hóa. Khẩu hiệu “xây dựng một xã hội hài hòa” được nhắc đến thường xuyên trong các diễn văn của Tập Cận Bình chỉ là khẩu hiệu tuyên truyền. Giá trị của một quốc gia không được đánh giá bằng tiền của mà bằng các tiêu chuẩn đạo đức, dân chủ, tôn giáo, văn minh, văn hóa và sự kính trọng của loài người dành cho.

Trong lúc người dân Trung Quốc có một đời sống vật chất khá hơn thời Cách Mạng Văn Hóa và Bước Tiến Nhảy Vọt, các giá trị tinh thần tại Trung Cộng không cải thiện một chút nào. Trung Cộng vẫn là một đất nước lạc hậu khi so sánh với các nước phát triển về các giá trị đạo đức, truyền thống, tôn giáo, hành vi được chuyển tải từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Không ít người dân Trung Quốc vẫn thích ăn thịt người, khác chăng được che giấu dưới một hình thức khác như trường hợp 17 ngàn viên thuốc từ Trung Cộng được bào chế bằng thai nhi bị khám phá tại Nam Hàn năm 2012.

Sự lạc hậu văn hóa tại Trung Cộng là lạc hậu từ trung ương đến địa phương. Chế độ CS tại Trung Quốc trong thời Tập mang nhiều đặc tính của một chế độ phong kiến thể hiện rõ nét nhất qua bịnh quan liêu, che đậy và lừa dối.

Khi phải đối diện với một biến cố ngoài dự liệu, ngoài sự hiểu biết và ngoài tầm kiểm soát của các cán bộ CS được cất nhắc vào các chức vụ do phe cánh và do “hồng hơn chuyên”, việc che đậy và lừa dối trở thành một phản ứng tự nhiên.

Che đậy và lừa dối vốn đã là bản chất của chế độ CS nói chung, không riêng gì Trung Cộng mà cả hệ thống Liên Sô trước đây cũng vậy.

Sự kiện vụ nổ nhà máy nguyên tử Chernobyl là một bằng chứng. Khi nhà máy nguyên tử Chernobyl phát nổ và một lượng phóng xạ tương đương với 500 trái bom nguyên tử được ném xuống Hiroshima lan rộng khắp Châu Âu. Bản báo cáo do cấp địa phương gởi lên Gorbachev cho biết có một cuộc hỏa hoạn vừa xảy ra tại Chernobyl nhưng nhà máy nguyên tử không bị ảnh hưởng gì. Nhiều ngày sau khi báo chí châu Âu và các máy đo phóng xạ phát hiện chất phóng xạ đã lan rộng đến tận Thụy Điển, Gorbachev mới biết chính nhà máy nguyên tử phát nổ chứ không phải hỏa hoạn. Lúc đó đã quá trễ để các thành phố lân cận có thể di tản kịp thời. Khoảng bảy ngàn người đã chết, hàng trăm ngàn người bị thương tật và chất phóng xạ gây ra sẽ còn tiếp tục di hại đến nhiều thế hệ sau này. Quốc hội Ukraine năm 1991 đã tố cáo Liên Sô, trong đó có Gorbachev, cố tình “che đậy, lừa dối”. Volodymyr Yavorivsky, chủ tịch ủy ban điều tra vụ nổ Chernobyl của chính phủ Ukraine kết luận đó không phải chỉ là một tai nạn kỹ thuật mà là “tội ác của chế độ CS”.

Nạn dịch SARS tại Trung Cộng năm 2002 cũng bị che đậy và lừa dối. Chính quyền Trung Cộng giấu nhẹm tin tức về SARS trong nhiều tháng và vi khuẩn SARS tự do lây từ người này sang người khác mà không ai biết nguồn gốc từ đâu. Mãi tới tháng Hai, 2003 chính quyền Trung Cộng mới chính thức báo cho WHO biết và thi hành các biện pháp ngăn ngừa.

Lần này Trung Cộng phản ứng tốt hơn đối với đại dịch Coronavirus nhưng vẫn không minh bạch. Trang mạng của các hãng tin lớn chuyên theo dõi đại dịch Coronavirus bị chặn. Các biện pháp ngăn ngừa được áp dụng quá trễ khi một phần không nhỏ trong số 11 triệu dân Vũ Hán đã mang theo căn bịnh Coronavirus lên đường đi nghỉ Tết tại nhiều nơi khác.

Hàng loạt các nghiên cứu cho thấy yếu tố văn hóa quyết định cho sự phát triển lâu dài, bền vững của một quốc gia. Trường hợp thành công của Nam Hàn là một ví dụ. Sự thành công của Nam Hàn nhờ các giá trị văn hóa, giáo dục và chính trị. Giáo sư Paola Sapienza, thuộc đại học Northwestern University cho rằng “văn hóa đồng hành cùng phát triển kinh tế”.

Với sự hợp tác của cả thế giới, đại dịch Coronavirus tại Trung Cộng sớm hay muộn sẽ được ngăn chận nhưng không có nghĩa sẽ diệt trừ hết các nạn dịch.

Việc họa sĩ biếm họa Đan Mạch Niels BoBojesen vẽ hình lá cờ Trung Cộng với năm vi khuẩn coronavirus và được nhiều người tiếp tay phát tán khắp thế giới cho thấy sự khinh rẻ của con người đối với chế độ chính trị tại Trung Cộng.

Họa sĩ Niels BoBojesen từ chối xin lỗi. Lý do rất dễ hiểu mà cả Tập Cận Bình cũng không thể phản biện, Trung Cộng nơi phát sinh các nạn dịch có nguồn từ thú vật và các nạn dịch này sẽ tồn tại mãi cho đến khi nào các điều kiện chính trị, văn hóa, xã hội còn dung dưỡng chúng.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Nhà mồ Ba Chúc

Nhà mồ Ba ChúcBởi

Dương Quốc Chính

30-1-2020

Bên trong nhà mồ Ba Chúc. Ảnh: FB tác giả

Vụ thảm sát Ba Chúc đã khiến mình đặt câu hỏi nghi vấn từ hơn một năm trước. Tại sao, với quân lực cực mạnh của VN vào năm 78, cùng với việc Khmer đỏ liên tục tấn công gây hấn từ hơn một năm trước đó, mà Khmer đỏ lại có thể chiếm đóng Ba Chúc được tận 12 ngày (từ 18-30/4/1978)?

Hôm qua mình đã đến tận Ba Chúc để nhìn tận mắt nhà mồ Ba Chúc. Nhà mồ này mới được xây mới lại, lần thứ 3, vào khoảng năm 2015. Đây là một kiến trúc khá lạ, sáng tạo. Người ta thiết kế nền ngôi nhà hơi âm xuống, chắc để tạo cảm giác như xuống mồ. Lối vào mồ là các cái khe hình tam giác cong, không có cửa, ánh sáng chủ yếu lấy từ giếng trời, trên xuống. Theo lời một vị chức sắc tôn giáo ở ngôi chùa Phi Lai tự bên cạnh, tạm gọi là ông Y, thì KTS thuyết minh nhà mồ có hình hoa sen, nhưng người dân lại bảo nó giống củ tỏi! Mà củ tỏi lại là thứ để chống tà ma…! Ông Y cho rằng đây là một kiến trúc không đạt, ông không thích nó. Còn mình, với con mắt KTS, thì lại cho là nó khá đẹp và sáng tạo.

Sau khi xem các chứng tích, mình vào Phi Lai tự nói chuyện với ông Y. Đây là ngôi chùa Tứ ân hiếu nghĩa (Google để biết chi tiết về đạo này). Mình có hỏi ông Y câu hỏi trên và thêm câu hỏi thứ 2, đó là: Tại sao các bộ xương người này lại không được đem chôn, hay là chôn rồi lại đào lên để trưng bày? Lúc thảm sát xảy ra thì ông Y ở đâu?

Ông Y trả lời câu hỏi một giống hệt nhận định của mình từ trước. Ông cho là (quan điểm cá nhân ông) bộ đội ta CỐ TÌNH để quân Pol Pot (ở đây không hề dùng khái niệm quốc tế là Khmer đỏ mà chỉ gọi là quân Pol Pot), sang chiếm Ba Chúc 12 ngày và thảm sát, thì mới có cớ để đánh sang bển.

Ông lưu ý thêm là quân VN lúc đó rất mạnh, đã đánh quân Pol Pot xâm lược từ trước, giết rất nhiều lính Pol Pot. Nhưng vào tháng 4/1978, bộ đội chủ lực đã rút khỏi Ba Chúc, còn lại toàn du kích, nên Pol Pot chiếm được ngay.

Lính Pol Pot đem người dân ra cánh đồng rồi giết, để xác tại chỗ. Sau khi giải phóng (12 ngày sau) những xác chết này vẫn không được chôn và dính mùa lũ, không chôn được, thế là chỉ còn lại xương. Sau đó người dân gom xương đó lại đem về Phi Lai tự để cất giữ. Có nghĩa là các bộ xương này, chiếm khoảng 1/3 số xác của tất cả nạn nhân thảm sát, chưa từng được chôn và được dùng làm công cụ tuyên truyền chống Pol Pot.

Ông Y cho rằng, để như vậy là ÁC, người ta đã chết phơi thây rồi, giờ lại phải phơi xương tiếp mấy chục năm, không được chôn, là trái đạo lý người Việt. Ông đã phản đối nhiều lần nhưng không ai nghe. Vì người nhà ông không có trong đó nên ông đành để vậy.

Trước cuộc thảm sát, dân Ba Chúc có khoảng 16.000 người, đã được cho di tản, số người ở lại là những người không chịu đi. Họ cho là phía Pol Pot có nhiều người là lính VNCH cũ bỏ chạy sang đó, nên sẽ không giết dân. Ai ngờ bị giết gần hết. Ông Y lúc đó 16 tuổi, kịp chạy trốn lên núi Tượng rồi trốn đi tiếp, nên thoát chết.

Việc trưng bày xương người để tố cáo tội ác Khmer đỏ là phổ biến ở Campuchia, rõ nhất là ở Cánh đồng chết và nhà tù Tung Sleng (mình đã viết stt vào năm ngoái, cũng tầm này). Ông Y cho rằng bên Miên họ dã man mới thế, chứ người Việt thì không nên thế.

Nhìn hơn một ngàn bộ xương được trưng bày trông khá rợn người. Nhưng tiếc rằng, mình chưa tìm thấy những tấm bia ghi tên những người đã chết, tối thiểu là tên của các bộ xương, nếu có (có trẻ em chưa có tên).

Đây không hề là một việc khó làm, nhưng có nhiều ý nghĩa, trong đó có cả ý nghĩa về sự minh bạch, nhất là khi có người dân sống sót sau thảm sát.

Khu tưởng niệm chiến tranh VN cũng khắc tên hơn 50.000 lính Mỹ đã chết. Khu tưởng niệm người chết ở thủy điện Hòa Bình cũng vậy. Không rõ ở Mỹ Lai có bia này không? Dự là không, lý do có thể cũng giống như ở Ba Chúc này.

Kỳ lạ thay là người ta lại để 2 cái két sắt khổng lồ ở ngay bàn thờ các nạn nhân, để chứa tiền “công đức”. Nhìn khá phản cảm. Họ đã bị lợi dụng mấy chục năm nay.

Bổ sung bóc phốt chú đánh máy:

Ngay trong nhà lưu niệm đã có sự mâu thuẫn về nội dung, bia căm thù và các tư liệu trên mạng đều viết là thảm sát xảy ra từ 18-30/4. Mình cho đó là quãng thời gian Khmer đỏ chiếm Ba Chúc. Nhưng lại có 2 bức ảnh nạn nhân kể lại là người nhà mình bị thảm sát vào ngày 14/4? Thế ngày diễn ra thảm sát chính xác là ngày nào?

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Nhìn nhận mới về thế giới

Nhìn nhận mới về thế giới

Nguyễn Đan Quế

24-1-2020

Nhiều người cho rằng, tình hình thế giới đang diễn biến vô cùng phức tạp và rất khó lường. Vì có nhiều yếu tố mới và cách giải quyết mới, nên cần phải có cách nhìn mới.

Những yếu tố mới:

Thế kỷ XX có những phát minh làm biến đổi hẳn xã hội loài người: Thuyết Tương Đối của Einstein mở ra kỷ nguyên nguyên tử, thám hiểm không gian; sự ra đời của Cơ Học Lượng Tử dẫn đến internet, điện thoại thông minh, robot, và cách mạng số. Francis Crick & James Watson phát hiện chuỗi di truyền DNA, mở ra nhiều hiểu biết về sinh vật, trong đó có con người.

Và đặc biệt nhất trên phương diện xã hội – chính trị, khoa học chứng minh rằng không có mâu thuẫn ý thức hệ: Tinh thần và vật chất là 2 mặt của sinh năng. Cộng sản lẫn tư bản đương nhiên phải tự biến đổi theo quan niệm mới về con người: Tinh thần và vật chất là 2 mặt của Sinh năng.

Sinh năng là 1 phần của Vũ trụ năng. Tinh thần và vật chất hỗ tương tác động và cái nọ có thể hoán chuyển sang cái kia qua Sinh năng. Nhân loại đang đi vào nền văn minh mới Nhân Bản, thể hiện triết lý sống mới này về con người.

Những cách mới

(a) Cải biến gen giúp giải quyết khan hiếm lương thực – thực phẩm.

(b Năng lượng gió, mặt trời, thủy triều, fracking giúp có thêm nguồn mới.

(c) Tài nguyên kỹ nghệ: Đáy biển, trước không thể khai thác nhưng nay khai thác được.

(d) Kiểm soát sinh đẻ qua nâng cao đời sống kinh tế và tác động sinh học.

(e) Tham gia sản xuất và dịch vụ của trí thông minh nhân tạo, robot.

Cũng như những cái chưa có cách như hâm nóng toàn cầu, thay đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường, chiến tranh mạng, không gian, nguyên tử.

Thế giới quan mới

Trước tiên, chúng ta cần nắm vững mâu thuẫn nào là mâu thuẫn chính trên thế giới hiện nay? Mâu thuẫn chính là mâu thuẫn chi phối tất cả các mâu thuẫn phụ và mâu thuẫn chính thì chỉ có một.

Mâu thuẫn chính trên thế giới nay không phải ý thức hệ, vậy là gì?

Đó là: Hố xa cách giữa các nước giàu và các nước nghèo đã đến mức độ nổ tung, buộc mọi dân tộc cũng như mọi chính phủ cả giàu lẫn nghèo phải quan tâm giải quyết.

Ba tiêu chuẩn xếp hạng nước nào là giàu hay nghèo: (a) sức mạnh chi phối nền sinh hoạt chính trị toàn cầu là kinh tế Số. (b) tiềm năng tiến hành cách mạng Số. (c) khả năng của nước đó đóng góp vào giải quyết mâu thuẫn chính giàu – nghèo.

Chúng ta thấy ngay, chỉ có khoảng 20 nước giàu, đa số ở về Bắc bán cầu, trong đó nổi bật nhất là 5 trung tâm quyền lực: Mỹ – Trung – Nhật – Đức – Nga.

Phương cách giải quyết hố giàu – nghèo toàn cầu là có: Các nước giàu chuyển giao Kỹ nghệ hóa cho các nước nghèo mà nay họ không muốn làm nữa. Nhưng chỉ khả thi khi tất cả các nước đều tham gia, trong đó đặc biệt là 5 siêu cường Mỹ – Trung – Nhật – Đức – Nga hợp thành thế liên hoàn, vừa hợp tác vừa cạnh tranh: Hợp tác mới giải quyết được những thách thức toàn cầu, giữ vững thế khống chế để tiến hành cách mạng Số. Mặt khác, ganh đua chuyển giao Kỹ-Nghệ-Hóa cho các nước nghèo, mới có thể lấp nhanh nhất hố xa cách giàu – nghèo.

Thế chiến lược toàn cầu đang chuyển từ đối đầu Đông – Tây sang Hợp tác Bắc – Nam.

Khối Bắc khoảng 20 nước, ở phía Bắc bán cầu, chiếm khoảng 1/3 dân số toàn cầu, với 5 trung tâm quyền lực: Mỹ – Trung – Nhật – Đức – Nga.

Khối Nam khoảng 180 nước còn lại, chiếm 2/3 dân số toàn cầu, đa số ở Nam bán cầu, khu trú vào 5 vùng:

– Đông Nam Á – Thái Bình Dương (với tổ chức hợp tác vùng ASEAN)

– Nam Á (SARRC)

– Châu Phi (ECOWAS)

– Châu Mỹ Latinh (MERCOSUR)

– Trung Đông (còn đang định hình)

Cần lưu ý những chuyển động:

– Nga, Mỹ chấm dứt đối đầu: Mỹ lui về lo ‘Mỹ trước hết’; Nga không chạy đua vũ trang, chuyển mạnh ngân sách quốc phòng sang làm kinh tế Số.

– Trung với nền kinh tế lớn thứ nhì sau Mỹ, đang khoa trương sức mạnh mềm trên trường quốc tế.

– Nhật, nền kinh tế thứ ba, đang cho sửa hiến pháp để tái võ trang, không còn dưới trướng Mỹ, bắt đầu phát huy ảnh hưởng trên quốc tế.

– Đức thủ lĩnh 27 nước EU. Cộng nền kinh tế của cả 27 nước thì lớn thứ nhì sau Mỹ và trên Trung.

– Các siêu cường (đi vào hợp tác) nên từ từ buông ‘đàn em’. Hình thức đồng minh cũ biến dần sang đối tác (partnership), thuần về thương mại và đầu tư. Tất cả các nước nghèo sẽ ‘rơi’ hết vào Khối Nam, tiến hành kỹ nghệ hóa làm ra hàng trao đổi với hàng kỹ thuật Số của các nước giàu. Chính vì vậy thế Chiến Lược Toàn Cầu Mới Hợp Tác Bắc – Nam còn có tên là Một Nền Trật Tự Kinh Tế Quốc Tế Mới.

Tái bút: Nên đưa cuộc đấu tranh cho tương lai VN chuyển động cùng Chiến Lược Toàn Cầu đang xoay đổi từ Đối đầu Đông – Tây sang Hợp tác Bắc – Nam.

Xuân Canh Tí 2020

Bs Nguyễn Đan Quế, Chủ tịch Cao Trào Nhân Bản

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Bắc Kinh từng bước nuốt gọn biển Đông bằng tàu khảo sát, giàn khoan, tuyên bố và sự im lặng của tam trụ Trọng-Phúc-Ngân

Bắc Kinh từng bước nuốt gọn biển Đông bằng tàu khảo sát, giàn khoan, tuyên bố và sự im lặng của tam trụ Trọng-Phúc-Ngân

< A >

Vũ Đông Hà (Danlambao) – Trong một thời gian 4 tháng ngắn ngủi, Bắc Kinh đã thuyết phục được hơn 1 tỉ dân Tàu, xây dựng được những bằng chứng tự tạo đối với dư luận thế giới để từng bước vừa xâm lược vừa xác định chủ quyền những vùng biển đảo của Việt Nam.

Kể từ ngày 18/6/2019, Tàu hải cảnh của Bắc Kinh tiến vào Bãi Tư Chính và sau đó, từ ngày 03/7/2019 tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8 đã biến Bãi Tư Chính thành ao nhà của Trung Quốc. Trong mấy tháng liền, Hải Dương 8 hoạt động khảo sát tại vùng biển này một cách an nhiên tự tại, cố ý phát tín hiệu AIS để lộ diện dữ liệu theo dõi hàng hải nhằm khẳng định chủ quyền.
Cuối tháng 9/2019, Bắc Kinh xâm lược Biển Đông bằng giàn khoan và tàu cẩu lớn nhất của họ – Hải Dương Thạch Du 982 và Lam Kình.
Cùng lúc, vào ngày 18.09.2019 người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc là Cảnh Sảng thẳng thừng tuyên bố Việt Nam đã vi phạm những ký kết song phương với Trung Quốc và từ đó lên án Việt Nam đã xâm phạm quyền lợi của Trung Quốc tại Bãi Tư Chính.
Mới đây, ngày 08.11.2019, từ Bãi Tư Chính, Cảnh Sảng mở rộng thêm địa bàn chiếm đóng và xâm lược bằng tuyên bố khẳng định quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc và lên án Việt Nam “chiếm đóng Nam Sa” (tức Trường Sa).
Tất cả diễn biến đã được các đạo diễn và xưởng phim từ Tử Cấm Thành trình chiếu cho dân Tàu với thông điệp rõ ràng đây là “vùng biển của ta” và sự hiện diện khai thác của Việt Nam với dàn khoan Hakuryu-5 của Nhật là hành vi xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc.
Trước toàn bộ vụ việc kéo dài nhiều tháng, người đứng đầu đảng và nước là Nguyễn Phú Trọng im lặng. Thủ tướng chính phủ Nguyễn Xuân Phúc nín khe. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân tự bịt mồm để nhởn nhơ với niềm sung sướng còn lâng lâng sau lần dung dăng dung dẻ bên cạnh Tập Cận Bình vào ngày 12 tháng 7.
Nguyễn Phú Trọng đã “bảo vệ chủ quyền một cách mềm mỏng” bằng cách vừa răn đe công dân Việt Nam bày tỏ lòng yêu nước vừa ra chỉ thị vu vơ: “Phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra”.
Nguyễn Thị Kim Ngân “bảo vệ chủ quyền một cách khéo léo” bằng cách cho nghị trình thảo luận về vấn đề biển Đông vào sọt rác.
Nguyễn Xuân Phúc “bảo vệ chủ quyền một cách khôn ngoan” bằng cách mê man tính lại chỉ số GPD để dân Việt Nam có cảm giác giàu hơn đồng thời ra chỉ thị khai triển Vân Đồn, Phú Quốc thành đặc khu, mở đường cho thiên triều chiếm đóng 99 năm khi Luật đặc khu chưa được thông qua.
“Mềm mỏng, khôn ngoan và khéo léo” bằng cách kiện Bắc Kinh ra toà án quốc tế như nhiều người dân yêu cầu dĩ nhiên đã đụng phải những con mắt cố tình mù loà, những đôi tai cố tình điếc đặc và những cái miệng cố tình tự khoá của tập đoàn buôn người bán nước.
Cơ quan chức năng duy nhất xuất hiện trong Màn kịch Bãi Tư Chính giữa Bắc Kinh và Ba Đình là cái mồm của phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Việt cộng – Lê Thị Thu Hằng với bài phát thanh soạn sẵn: hết sức quan ngại, bác bỏ hoàn toàn, kiên quyết khẳng định. Ngư dân Việt Nam bị nạn thì cơ quan trách nhiệm thực hiện một chức năng duy nhất: xin và nhờ phía quân xâm lược cứu hộ dân Việt ngay trên vùng biển thuộc chủ quyền quốc gia. Các tướng lãnh thì kiên trì trung với đảng, hiếu với đô la, bám bờ, bám ghế, cầm micro, chỉ “súng miệng” vào “nước ngoài”.
Từ hình ảnh của những con tàu hải cảnh, tàu khảo sát, giàn khoan, tuyên bố của phía Trung Quốc và sự im lặng của 3 tên đứng đầu bộ máy quyền lực tại Việt Nam, thử hỏi có gì đáng ngạc nhiên khi dân Tàu tin chắc Bãi Tư Chính, Trường Sa là của Trung Quốc và Việt Nam là quân xâm lược. Cũng không lấy gì làm ngạc nhiên nếu những người ngoại quốc bình thường có thể nghĩ rằng Biển Đông nói chung, Bãi Tư Chính, Hoàng Sa, Trường Sa nói riêng đúng là vùng biển đảo của Trung Quốc mà Việt Nam đang tìm cách tạo sự tranh chấp!?
Chẳng có sự tranh chấp nào! Không có kiện tụng pháp lý nào! Và nhất định sẽ không có một nỗ lực bảo vệ chủ quyền thực sự nào khi mà các đời lãnh đạo đảng Việt cộng đã cùng với đảng Tàu cộng, tự tung tự tác cho mình là đại diện quốc gia, ký mật ước bán đất, bán đảo, bán biển cho Tàu cộng trong những văn kiện mà Cảnh Sảng gọi là thoả thuận song phương giữa 2 nước.
19.11.2019
Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Thảm họa cộng sản

Thảm họa cộng sản

Phạm Đình Trọng

7-11-2019

Bảy bãi đá san hô trong quần đảo Trường Sa của tổ tiên người Việt bị Tàu cộng đánh chiếm năm 1988. Mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương phía Bắc của lịch sử Việt Nam trở thành đất Tàu cộng từ năm 1999. Formosa đầu độc biển, giết chết sự sống cả dải biển miền Trung năn 2016. Rừng nguyên sinh Bà Nà, rừng tự nhiên Sơn Trà, rừng đại ngàn Tam Đảo bị san phẳng xây biệt thự làm cõi riêng lui tới cho mấy người sẵn tiền. Ba mươi chín trai gái người Việt phơi phới tuổi 20 chết cóng trong xe đông lạnh trên đường trốn vào nước Anh .  .  . Đó là những thảm họa quốc gia của người Việt Nam những năm tháng đau buồn này. Tất cả những thảm họa đó đều chỉ từ một căn nguyên.

Bài viết có bốn phần. Xin chia làm bốn kì

KÌ MỘT: Ông đảng trưởng lạc lõng

Tám năm ông Nguyễn Phú Trọng là đảng trưởng đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam là tám năm Tàu Cộng mặc sức lộng hành trên biển Đông của Việt Nam. Mặc sức giết người cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Mặc sức gây sự, đe dọa, xua đuổi nhà đầu tư nước ngoài hợp tác với Việt Nam khai thác dầu khí trong lãnh hải Việt Nam. Mặc sức đưa dàn khoan vào sâu trong lãnh hải Việt Nam, đến sát bờ biển Việt Nam khoan tìm kiếm dầu khí hết tháng này sang tháng khác. Tàu Cộng ngang ngược đòi Việt Nam phải chấm dứt hợp đồng khai thác dầu khí với nước ngoài trên biển Việt Nam và đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng đã ngoan ngoãn và hèn nhát vâng lời, nhục nhã chấp nhận bồi thường bốn trăm triệu đô la cho hãng Repsol, Tây Ban Nha để hãng này nhổ mũi khoan tìm kiếm dầu khí, rút khỏi lô Cá Rồng Đỏ trong vùng biển Tư Chính của Việt Nam.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trong đứng đầu bộ máy quyền lực ở Việt Nam cũng là thời gian đủ cho Tàu Cộng bồi đắp, xây cất những bãi đá chúng cướp được của Việt Nam ở Hoàng Sa năm 1974 và những bãi đá chúng cướp của Việt Nam ở Trường Sa năm 1988. Thời gian đủ cho chúng biến những doi san hô chưa nổi hẳn lên khỏi mặt nước biển, bị biển nuốt chửng khi thủy triều lên thành những đảo nhân tạo có vườn hoa khoe sắc, có đèn điện sáng rực về đêm và có đường băng dài hơn ba ngàn mét cho những máy bay quân sự lớn nhất, hiện đại nhất cất hạ cánh.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được sử dụng để cướp đất của dân tàn bạo nhất. Thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối đã diễn ra những vụ chính quyền cướp đất của dân đẫm máu và nước mắt. Cướp đất Văn Giang, Hưng Yên. Cướp đất Dương Nội, đất Đồng Tâm, Hà Nội. Cướp đất Thủ Thiêm, đất Lộc Hưng, Sài Gòn. Đẩy hàng triệu người dân vào cảnh khốn cùng, không chốn dung thân, không đường kiếm sống rồi quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng thỏa mãn tuyên bố: Chưa có thời nào rực rỡ như hôm nay!

Quyền lực nhà nước cướp đất của dân thời đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối sẽ đi vào sử xanh cho những thế hệ mai sau hiểu về một thời đảng cướp mang tên cộng sản Việt Nam cầm quyền và hiện tại đã đi vào văn chương ghi trên giấy trắng mực đen trong sách báo lưu trong các thư viện, ghi thành các files điện tử trên mạng internet toàn cầu và đã trở thành bia miệng dân gian, trở thành ca dao mới, làm phong phú cho kho tàng folklore. Cướp. Thơ Nguyễn Duy. Cướp xưa băng nhóm làng nhàng / cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi / có con dấu đóng đỏ tươi / có còng có súng dùi cui nhà tù / cướp xưa lén lút tù mù / cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa / con trời bay lả bay la / cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng / dân oan tuôn lệ ròng ròng / mất nhà mất đất nát lòng miền quê / tiếng than vang động bốn bề / cướp từ thôn xóm tiến về thành đô / ai qua thành phố Bác Hồ / mà coi cướp đất bên bờ Thủ Thiêm / bây giờ mẹ phải dặn thêm / quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian ông hăm hở và quyết chí sử dụng quyền lực tuyệt đối đó xây dựng những bộ luật phản dân hại nước như: Bộ luật Đặc Khu Kinh Tế dành những thế đất hiểm yếu trên lãnh thổ Việt Nam đón đội quân Tàu Cộng xâm lược vào ém quân, nằm vùng. Bộ luật An Ninh Mạng tạo thêm một tầng địa ngục tước đoạt quyền tự do tư tưởng của người dân. Người dân cả nước bừng bừng phẫn nộ phản đối bộ luật rước giặc xâm lược vào nhà, ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng phải lệnh cho Quốc hội tạm dừng áp đặt luật đặc khu kinh tế nhưng ông đã áp đặt được bộ luật An Ninh Mạng vào đời sống xã hội vốn đã ngột ngạt vì mất tự do, mất những giá trị thiêng liêng của quyền con người, nay có thêm bộ luật An Ninh Mạng lại càng thêm ngột ngạt, tù túng trong đời sống văn hóa tinh thần.

Thời gian ông Nguyễn Phú Trọng nắm quyền lực tuyệt đối ở Việt Nam cũng là thời gian quyền lực tuyệt đối đó được mang ra đàn áp dân khốc liệt nhất. Dân nói tiếng nói trách nhiệm công dân bị công an cộng sản giả dạng côn đồ xúm vào đánh đổ máu, chấn thương sọ não giữa đường phố đông người, bị đón đánh lén đến hôn mê trên đường vắng. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đã tạo ra những bản án phi pháp, phi lí và man rợ. Tuyên những bản án hàng chục năm tù đày với những phụ nữ thân cô thế cô, những người mẹ nuôi con nhỏ, những thầy giáo ý thức được trách nhiệm công dân, chỉ thực hiện quyền con người, quyền công dân đã được ghi trong Hiến pháp.

Sử dụng quyền lực tuyệt đối cướp cuộc sống bình yên của người dân, cướp quyền con người, quyền công dân của người dân nhưng suốt tám năm quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng đã hoàn toàn làm ngơ trước những hành động xâm lược biển Đông ngày càng trắng trợn, càn rỡ, quyết liệt của Tàu Cộng. Hơn ba tháng qua Tàu Cộng đưa chiến hạm, đưa tàu thăm dò khảo sát biển, đưa giàn khoan vào bãi Tư Chính nằm sâu trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam, ngang nhiên khoan tìm kiếm dầu khí trên biển Việt Nam rồi chúng lên diễn đàn lớn giọng tuyên bố chủ quyền và đòi Việt Nam tôn trọng chủ quyền của chúng ở bãi Tư Chính, đòi Việt Nam phải chấm dứt các hoạt động khoan tìm dầu khí tại bãi Tư Chính. Quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng vẫn hèn nhát và nhục nhã ngậm hột thị.

Lấy thịt đè người, đưa lực lượng quân sự áp đảo vào biển Việt Nam, hơn ba tháng qua, Tàu Cộng đã thực sự làm chủ bãi Tư Chính, đã thực sự thọc lưỡi gươm, kề họng súng vào sườn cơ thể tổ quốc Việt Nam. Vận mệnh đất nước Việt Nam đang bị thử thách nghiêm trọng. Số phận dân tộc Việt Nam đang đứng trước nguy cơ nước mất, dân nô lệ. Thân phận giống nòi Việt Nam đang đứng trước nguy cơ Hán hóa, diệt chủng. Vậy mà sáng ngày 7 tháng 11, 2019, khai mạc hội nghị trung ương 11, khóa 12 của đảng cộng sản cầm quyền, quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng chỉ nhắc thoáng qua về biển Đông như truyền thông nhắc đến dịch bệnh heo tai xanh, như Hà Nội nhắc đến sự cố cháy ở nhà máy Rạng Đông.

“Đồng thời, phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học, tình hình thế giới và trong nước, nhất là tình hình Biển Đông; chỉ rõ các khả năng có thể xảy ra trong thời gian tới, lường trước những thời cơ, thuận lợi cần nắm bắt, những khó khăn, thách thức cần phải nỗ lực vượt qua. Từ đó, xác định sát hợp mục tiêu tổng quát, dự kiến các chỉ tiêu chủ yếu, cơ bản, quan trọng nhất cho năm 2020 và các chính sách, biện pháp phù hợp, có tính khả thi cao, nhất là các chính sách, biện pháp đột phá để thích ứng với những diễn biến và tác động mới của tình hình thế giới, khu vực đối với kinh tế – xã hội nước ta trong năm 2020”

Vô cảm, lạc lõng với cuộc sống đầy thách thức nguy khốn của đất nước, lạc lõng với ngổn ngang lo toan, đau khổ của người dân như vậy thì khi Tàu Cộng tìm được mỏ dầu khí ở bãi Tư Chính, chúng đưa giàn khoan đến, mở công trường rầm rộ khai thác dầu khí trên biển Việt Nam, lúc đó quyền lực tuyệt đối Nguyễn Phú Trọng cũng chỉ ề à chậm rãi, bình thản và dửng dưng nói với các ủy vên trung ương của ông rằng: Phải phân tích, dự báo có căn cứ, cơ sở khoa học tình hình Biển Đông!

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Tôi buồn, tôi tức giận, tôi thương

Tôi buồn, tôi tức giận, tôi thương

Đoàn Bảo Châu

27-10-2019

Tôi lưỡng lự mãi mới viết stt này. Tôi đã không định viết bởi các bạn đã viết rất nhiều nhưng đêm nay tôi không ngủ được và trong lòng cảm thấy không yên nếu như không viết. Có thể nói hiện tượng bỏ nước ra đi là vấn đề phổ biến và có lịch sử lâu dài của người Việt Nam.

Năm 1954, đã có một triệu người miền Bắc chạy nạn cộng sản vào miền Nam, năm 1975 chạy tiếp và hơn một chục năm sau thì phong trào thuyền nhân đã làm chấn động thế giới. Mấy trăm ngàn người đã bị hải tặc giết, hãm hiếp làm mồi cho cá. Máu và nước mắt của thuyền nhân đã làm đỏ lòm và mặn chát Biển Đông.

Nếu người cộng sản, bên thắng cuộc biết cách ứng xử văn minh với bên thua cuộc thì thảm kịch ấy chắc không đến mức kinh hoàng như vậy. Giờ đây, sau mấy chục năm, người Việt vẫn muốn bỏ nước ra đi. Trước có thuyền nhân giờ có thùng nhân.

Bi kịch thuyền nhân thì khủng khiếp gấp cả nghìn vạn lần nhưng vết thương đã lâu rồi, còn bi kịch thùng nhân với lời nhắn: “Mẹ ơi, con chết vì không thở được” đã như một lưỡi dao chọc vào con tim của bao triệu người có lòng thương yêu con người. Con đã chết vật vã đau đớn như vậy, con kêu trong hoảng loạn như vậy nhưng cha mẹ đâu thể làm gì, mặc dù lời nhắn có thể được nhận ngay trong lúc ấy.

Có bạn bảo đấy là quyết định riêng của các nạn nhân và các gia đình nạn nhân và nói không nên đổ lỗi cho chính quyền. Tôi xin thưa với các bạn nói lên câu ấy rằng tôi khinh cách suy nghĩ của các bạn. Trong một đất nước khi bi kịch xảy ra với người dân như vậy, lỗi đầu tiên là thuộc về chính quyền.

Thảm kịch thuyền nhân khiến mấy trăm ngàn người bỏ xác trên biển, ấy là lỗi của chính quyền, họ đã đối xử vô nhân đạo với sĩ quan, binh lính VNCH và người thân của họ và giờ đây khi những người Việt phải bỏ xứ ra đi, hy vọng tìm được một chân trời mới tươi sáng hơn nơi xứ người, ấy cũng vẫn là lỗi của chính quyền, lỗi của những người lãnh đạo. Nếu vào một đất nước văn minh, những người lãnh đạo sẽ biết cúi đầu xin lỗi khi thảm kịch xảy ra với người dân.

Tại sao họ không thể tìm được một cuộc sống tươi sáng ngay tại quê hương, đất nước của họ?

Tôi để ý những bạn mở mồm nói đấy là sai lầm và lựa chọn của riêng họ thì thấy các bạn đã và đang hưởng lộc từ hệ thống chính quyền hoặc các bạn đang làm ăn khấm khá.

Người có lòng nhân sẽ không mang cuộc sống của chính mình ra làm chuẩn mực để phán xét ngừoi khác. Người giầu có, thành đạt mà có tấm lòng đáng quý sẽ hiểu rằng đấy là số phận ưu đãi họ và trong xã hội còn nhiều người không may nên khốn khổ hơn mình và bởi vì mình đã may mắn hơn họ, nên mình hãy thương xót và thông cảm với họ.

Các bạn có thể bảo tôi cực đoan và tôi sẽ công nhận điều ấy nếu các bạn có thể giải thích cho tôi để làm sao tôi không tức giận khi chứng kiến người dân bị cướp đất vô lý, năm này qua năm khác vật vờ vỉa hè, khản cổ nát lòng kêu đòi công lý nhưng công lý cứ bị đóng chặt sau những cánh cửa sắt của cơ quan công quyền và sau những bộ mặt vô cảm lạnh lùng của cán bộ.

Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn có thể làm tôi không tức giận khi thấy thảm hoạ Formosa xảy ra, ngư dân mấy tỉnh miền Trung khốn khổ, gia đình ly tán tứ phương để kiếm sống. Cái phần đền bù chỉ bù được một phần nghìn thiệt thòi họ phải chịu.

Tôi sẽ công nhận mình là cực đoan nếu các bạn khiến tôi không tức giận khi hàng ngày thấy những con đường vừa làm xong đã hỏng, những chiếc cầu vừa làm xong đã gẫy, quan chức tham nhũng thấp hèn, phát ngôn thì ngô nghê như những kẻ thất học, đất nước thì tụt hậu quá xa so với kẻ thù truyền kiếp, công an thì cho phép mình đứng trên luật pháp, có thể bắt bớ tuỳ tiện, cướp tài sản riêng của công dân một cách trắng trợn.

Người Việt đã đi bởi chiến tranh, bởi bị đối xử vô nhân đạo, giờ họ ra đi để trốn môi trường ô nhiễm, tránh một nền giáo dục hình thức, xa rời một xã hội bẩn nhiều hơn sạch và để họ mưu cầu cuộc sống tốt hơn.

Tôi buồn bởi mình bất lực, tôi tức giận bởi hiện trạng be bét và có xu hướng tồi tệ hơn và tôi thương xót đồng bào của tôi.

Bình Luận từ Facebook
Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Việt Nam – Một đất nước tội nghiệp

Việt Nam – Một đất nước tội nghiệp

Larry De King

13-9-2019

Ngày 10 tháng 9 vừa qua, 1 anh diễn viên Hàn quốc tên là Ji Chang Wook, đến Việt Nam để tham dự 1 sự kiện của cô ca sĩ Diệp Lâm Anh nào đó ở Sài Gòn. Wook đuợc đón chào với vài ngàn thanh niên ở sân bay. Sau đó, hàng hàng nghìn người hâm mộ đã có mặt vây kín khu vực diễn ra sự kiện tạo thành khung cảnh hỗn loạn, nhốn nháo. Đến nỗi anh diễn viên Hàn phải bỏ về vì lo sợ.

***

Nhìn sang Hong Kong ta thấy những người tuổi trẻ dám mang trên mình vận mệnh của đất nước, dân tộc, dù họ biết rằng cái giá phải trả là sinh mạng. Tuổi trẻ Hong Kong có mê nhạc, mê phim ảnh không? Chắc chắn là CÓ. Nhưng trên tất cả là lý tưởng phụng sự tổ quốc, dân tộc, nhất là khi tổ quốc lâm nguy.

Tuổi trẻ Việt Nam ngày nay không có lý tưởng. Vì không lý tưởng nên bơ vơ. Tuổi 20 của người Hong Kong là sứ mạng lịch sử, tuổi 20 của Việt Nam chỉ biết đắm mình vào các lạc thú tầm thường ăn, ngủ, game shows, làm tình…v.v… Họ không còn 1 ai để tin yêu, nên chọn thần tượng với những cái tên lạ hoắc để tôn thờ. Họ có thể khóc lóc vui buồn với những nhân vật này, nhưng hoàn toàn làm ngơ khi giặc tàu đang xâm lấn bờ cõi, thờ ơ với cả những bất công nặng nề đang ngày ngày diễn ra khắp nơi trên đất nước.

***

Không phải là tuổi trẻ VN thua kém HK về bản chất, mà chính là thể chế chính trị độc tài hà khắc VN đã biến họ thành những con người như thế. Hơn 40 năm qua, các nhà lãnh đạo VN đã thành công hèn hoá 1 dân tộc. Tuổi trẻ VN được dạy không nên quan tâm chính trị, chính trị là xấu, là nguy hiểm. Kèm theo là lực luợng công an, nhà tù sẳn sàng đè bẹp mọi manh nha phản kháng.

Tuổi trẻ VN không hề tệ, đã từng có 1 Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha dám lên tiếng chống tàu, và chấp nhận ngồi tù. Gần đây có sinh viên Trần Hoàng Phúc của miền nam, và Phan Kim Khánh ở miền bắc. Họ rất trẻ, có lý tưởng và hoài bão về một Việt Nam dân chủ, thịnh vượng. Họ không thua gì Hoàng Chí Phong của Hong Kong. Tiếc là trong 1 thể chế toàn trị, họ phải trả giá bằng những án tù rất nặng, khát vọng cống hiến cho đất nước đã bị dập tắt từ trong trứng nước.

Hôm nay, tuổi trẻ Hong Kong hơn Việt Nam mọi mặt, từ trí tuệ đến tâm hồn và cả nhận thức. Mình không chê trách tuổi trẻ Việt Nam. Đó là 1 kết cục không thể khác, 1 mối quan hệ NHÂN – QUẢ rất rõ ràng. Hoàng Chí Phong mà ở Việt Nam sẽ chỉ là một thanh niên tầm thường, chắc là đang có mặt trong đám đông ồn ào chào đón diễn viên Wook 2 hôm trước.

***

Nhưng một đất nước mà tuổi trẻ thờ ơ với chính trị là 1 đất nước không có tương lai, một đất nước tội nghiệp. Thể chế chính trị là nền tảng tối quan trọng, quyết định sự thành bại của một đất nước. Cùng 1 dải đất, cùng dân tộc, tiếng nói, màu da, nhưng Nam Hàn phát triển vượt bực, trở thành 1 quốc gia đáng ngưỡng mộ, còn Bắc Hàn như địa ngục trần gian.

Lãnh đạo VN chỉ là những kẻ nguỵ yêu nước. Họ không hề ưu tư đến vận mệnh quốc gia, không biết xấu hổ khi nhìn ra thế giới. Họ chỉ yêu tiền và quyền, và đã rất thành công nhào nặn ra 1 thế hệ tuổi trẻ bơ vơ không định huớng.

✔️ Yêu nước gì mà dành độc quyền cai trị, mặc cho đất nước tan hoang về cả phần vật chất lẫn phần hồn.

✔️ Yêu nước gì mà cán bộ thì sắm biệt phủ đền đài, còn dân đen lầm than khắp chốn.

✔️ Yêu nước chỗ nào, khi không cho dân tham gia phản biện, không đuợc tự do báo chí, biểu tình thì bị bắt bớ đánh đập. Ngoài biển khơi, giặc tàu đang nghênh ngang xâm phạm lãnh hải, khống chế tài nguyên ở bãi Tư Chính, nhiều năm qua ngư dân miền trung bị bắn giết xua đuổi mà không hề dám can thiệp.

***

Nhìn Hong Kong hôm nay không phải để chê trách tuổi trẻ Việt Nam, bởi nguyên nhân chính là cái thể chế chính trị hủ lậu, chỉ phục vụ cho 1 nhóm người nhân danh nhân dân, đất nước.

Chỉ muốn nhắn với các ngài rằng, triều đại nào rồi cũng phải suy tàn, nhưng lịch sử sẽ đời đời nguyền rủa những kẻ ăn tàn phá hại, độc ác với nhân dân, biến Việt Nam thành 1 đất nước tội nghiệp.

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu

Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu

Làm người: Tính khí có an hòa, phúc khí mới bền vững
Tính khí của bạn ẩn chứa trong tu dưỡng của bạn. Có lúc vì việc vặt mà tức khí nổi giận, sau đó nghĩ lại, hà tất gì phải thế…

Suy nghĩ trước rồi mới nói

Có câu cổ ngữ: Nước sâu thì chảy chậm, người cao quý thì ăn nói từ tốn.

Tính khí chậm rãi không có nghĩa là chậm chạp đần độn. Lời nói trong lòng, chậm một chút rồi nói cũng không phải là hèn nhát. Trái lại, người tính khí điềm đạm thì nhân duyên càng tốt hơn, làm việc càng thuận lợi hơn.

Làm người cần hiểu được linh hoạt

Con người răng thì cứng mà lưỡi thì mềm, cuộc đời cũng chẳng quá trăm năm, đến cuối cùng, răng rụng hết mà lưỡi vẫn mềm như cũ.

Làm người cũng là đạo lý này, cứng cỏi là bề ngoài, bên trong nhất định ôn hòa mềm mại thì mới sống vui vẻ hơn.

Tức khí nổi giận với người khác là hành vi tự tư

Cô bạn đồng nghiệp bị lãnh đạo công ty mời ‘nói chuyện’, nói khéo rằng cô không phù hợp với công việc này lắm. Cô ở nhà đang có ‘chiến tranh lạnh’ với chồng mấy hôm nay, đột nhiên bùng nổ, đùng đùng nổi giận với lãnh đạo một trận rồi làm thủ tục nghỉ việc.

Cô càng nghĩ càng tức khí bực mình, càng nghĩ càng u uất. Nào là con cái không hiểu việc, nói không nghe, nào là các cụ lắm lời, cuộc sống thật là chán ngán.

Tôi hỏi cô: “Khi cuộc sống là một mớ bòng bong như thế, bạn có nghĩ mình có vấn đề gì không?”.

Rất nhanh chóng, cô trả lời: “Tôi không có vấn đề gì, tôi bực tức cũng là buộc phải thế. Hàng ngày tôi đều phải làm việc nhà, đi làm, mệt muốn chết, còn phải thông cảm người khác nữa sao”.

Cách màn hình máy tính nhưng vẻ khắc nghiệt của cô cũng khiến tôi ‘kinh sợ’ trong lòng. Tôi cơ bản đã hiểu ra tại sao cô ấy sống chán ngán và cáu gắt như thế này.

Tính khí bực tức càng lớn thì phúc khí càng giảm. Cứ nhìn khuyết điểm người khác, bới móc lỗi lầm người ta, không hề biết suy xét bản thân, người như thế này rất khó biết đủ, biết hạnh phúc.

Nhưng đáng quý là nếu khi tức giận mà lại biết quán chiếu nội tâm mình, tìm cội nguồn của tức giận, rồi bình tĩnh hóa giải nó, thì mới không đến nỗi khiến bản thân rơi vào vực xoáy của năng lượng tiêu cực.

Đáng quý là nếu khi tức giận mà lại biết quán chiếu nội tâm mình, tìm cội nguồn của tức giận, rồi bình tĩnh hóa giải nó. (Ảnh: allevents.in)

Chúng ta thường dễ dàng ân cần thân thiết với người lạ mà lại hà khắc trách móc những người thân nhất. Thực ra đây là hành vi rất ngốc nghếch.

Bạn tức giận với người và việc mà bạn quan tâm, cũng sẽ không khiến sự tình tiến triển tốt lên tý nào, trái lại vì lời lẽ hồ đồ của bạn mà làm tổn thương người bạn yêu thương.

Tức khí nổi lên thì phúc khí sẽ giảm đi, muốn giữ được phúc khí thì trước tiên hãy không chế được tính khí.

Nửa đời sau chớ để tính khí cản trở phúc khí: Câu chuyện về hai bà cụ tuổi tác tương đương, nhưng nhân duyên lại quá khác biệt

Trong khu phố nọ, có 2 bà cụ để lại ấn tượng rất sâu sắc đối với tôi. Họ tuổi tác tương đồng, đều khoảng gần 70, nhưng tâm thái hoàn toàn khác biệt. Một cụ gương mặt hòa ái hiền từ an tường, đối nhân xử thế rất ôn hòa, tôi chưa từng thấy bà cao giọng tranh chấp với ai bao giờ. Hàng xóm láng giềng nói đến bà đều không ngớt lời khen ngợi, khen bà tính tình tốt, có tu dưỡng.

Còn bà cụ kia thì liếc mắt nhìn xéo người ta, gặp người liền nói con cháu bà khiến bà không yên lòng. Cuộc sống của bà quá nhiều nỗi khổ, thấy ai cũng không thuận mắt, dường như tất cả những người xung quanh đều nợ bà câu xin lỗi. Mọi người cũng không thân cận với bà, người thân của bà cũng ít qua lại với bà, cuộc sống càng ngày càng khổ sở phiền muộn.

Học cách khống chế tính khí mình mới là hành vi chín chắn

Trong thế giới người trưởng thành không có hai chữ ‘dễ dàng’. Ai cũng không thể tránh khỏi gặp những chuyện khiến mình bực tức, phẫn nộ.

Nhưng cuộc sống là của bản thân mình, bạn dùng tâm thái như thế nào để đối diện với cuộc sống, hoàn toàn do bản thân quyết định.

Trong thế giới người trưởng thành không có hai chữ ‘dễ dàng’ nhưng dùng tâm thái như thế nào để đối diện là do bản thân quyết định. (Ảnh: pixabay.com)

Người thực sự thông minh sẽ không đứng ở phía đối diện với tính khí để giao tranh với cuộc sống. Bạn cần nhìn lại tâm mình một cách chân thực, tìm được thiện ý và bình hòa trong nội tâm, thì mới có thể kéo mình ra khỏi vực sâu tiêu cực.

Có người nói:

Người thượng đẳng, có bản sự, không tức khí.

Người trung đẳng, có bản sự, có tức khí.

Người hạ đẳng, không có bản sự, có tức khí.

Bạn có tính khí thế nào thì sẽ có tâm thái thế ấy.

Một đời người, chính là không ngừng tu dưỡng.

Chúng ta cuối cùng cũng sẽ phát hiện ra, tự ngã chân chính vĩnh viễn là mềm mại và bình hòa.

Chớ để tính khí ngăn cản phúc khí. Tính khí càng ôn hòa thì phúc báo càng dày sâu. Bởi vậy mong sao cho mỗi người trong chúng ta đều luôn giữ được tâm bình khí hòa, dồi dào phúc khí, có cuộc sống may mắn và tốt đẹp.

Theo Cmoney.tw
Nam Phương biên dịch

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

“Đi câu biến số” là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo “thăm hỏi” Iran

“Đi câu biến số” là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo “thăm hỏi” Iran

Tâm Anh | 

"Đi câu biến số" là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo "thăm hỏi" Iran

Điểm chung giữa 5 bàn thắng mà thầy trò HLV Park Hang-seo và đội tuyển Iraq nã vào lưới nhau ở trận đấu trước, sẽ là chìa khóa để đội tuyển Việt Nam đối đầu Iran ở trận đấu hôm nay.

1. Điểm chung ấy là gì?

Ở bàn thắng mở tỷ số, đành rằng đường chọc khe của Quang Hải là quá tinh tế, đành rằng pha di chuyển phá bẫy việt vị của Công Phượng là đầy đẳng cấp, nhưng nếu hậu vệ của Iraq không lúng túng tự đưa bóng vào lưới nhà, thì có lẽ bàn thắng ấy đã khó lòng mà đến.

Ở bàn cân bằng tỷ số 1-1, đành rằng cú đi bóng vặn sườn Quế Ngọc Hải, để rồi tung chân phải sút tung lưới Đặng Văn Lâm của tiền đạo số 10 bên phía Iraq là cực kỳ lạnh lùng và “sát thủ”, nhưng nếu bóng trong chân Duy Mạnh được đẩy nhanh một chạm cho Quế Ngọc Hải như thường lệ, không để cho cầu thủ số 10 đội bạn cướp được, thì sẽ chẳng bao giờ có bàn thắng ấy.

Bàn thắng của Công Phượng nâng tỷ số lên 2-1, pha sút bóng chân trái của Trọng Hoàng không quá nguy hiểm, và nếu bóng từ tay thủ thành Iraq văng ra đến chân một trong 4 cầu thủ đối phương dàn hàng ngang trước khung thành, thay vì “trước mũi” tiền đạo HAGL, thì bàn thắng ấy cũng khó lòng mà đến.

Current Time1:58
/
Duration2:20
Auto

Bảng D Asian Cup 2019: Việt Nam 2-3 Iraq (nguồn: AFC)

Bàn gỡ hòa 2-2, dẫu cho Bùi Tiến Dũng đã giật mình khi “bỏ quên” cầu thủ Iraq lẻn xuống sau lưng, thì phản xạ của Đặng Văn Lâm là cực kỳ xuất sắc. Chỉ có điều nếu trung vệ của Viettel không mất đà bò lồm cồm trước mặt thủ thành Đặng Văn Lâm, để bóng đến chân số 11 của đội bàn, thì đấy chỉ dừng ở một pha cứu thua xuất thần, chứ chẳng thể thành bàn thắng.

Và ở bàn thắng quyết định trận đấu từ pha đá phạt “thần sầu” của Ali Adnan, tình huống trước khi Hồng Duy phạm lỗi, có trời mới tính được làm sao để quả bóng cầu thủ Iraq tạt vào lại trúng người Hùng Dũng, văng ra đúng chân một cầu thủ đối phương khác, dẫn đến pha đi bóng ngay trước vòng cấm địa, khiến Hồng Duy phạm lỗi.

Dĩ nhiên, với một chữ “nếu”, người ta có thể nhét lọt cả Paris vào một cái chai, và trong bóng đá thì không nên có từ “nếu”, song ở đây, điều đáng nói là ở cả 3 bàn thắng của Iraq, cũng như 2 bàn thắng của thầy trò HLV Park Hang-seo, đểm chung là không có bàn thắng nào đến theo kiểu “không thể cưỡng nổi”, là một pha dàn xếp chuẩn chỉ, khiến đối phương bất lực chấp nhận bàn thua.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 2.

Một trận đấu như thế, là một trận đấu đầy rẫy những “biến số”, với những tình huống khá bất ngờ tạo nên bàn thắng, thậm chí quyết định số phận của trận đấu. Dĩ nhiên, yếu tố chuyên môn vẫn quyết định phần nhiều, nhưng những sai sót của đội nhận bàn thua, và sự may mắn của đội ghi bàn thắng cũng quyết định không ít.

Dưới thời HLV Park Hang-seo, khi đối đầu với những đội bóng mạnh, không ít lần các học trò của ông là “thủ phạm”, cũng như nạn nhân của những tình huống “biến số”, “sai số” như thế.

Nếu như bàn thắng mở tỷ số trước U23 Hàn Quốc ở trận khai màn giải U23 châu Á 2018 của đội tuyển Việt Nam, với quả tạt sệt của Văn Hậu sau khi loại bỏ 2 hậu vệ Hàn Quốc, cú nhấc chân của Công Phượng và pha sút bóng chân trái hiểm hóc của Quang Hải, là tình huống “không thể cưỡng nổi”, thì cú đánh đầu đưa U23 Uzbekistan lên ngôi vô địch khi chỉ còn cách hiệp phụ có 17 giây, là một bàn thắng mang nặng tính “biến số”.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 3.

Bàn thắng của Công Phượng ghi vào lưới Bahrain đưa Việt Nam vào tứ kết Asiad 2018 cũng từ một tình huống đầy “biến số” như thế, bóng được Văn Toàn tạt vào từ cánh phải, hậu vệ Bahrain phá bóng ra đúng chân Công Phượng, để tiền đạo người Nghệ An tung chân sút trái phá tung lưới đối phương.

2. Trong hơn một năm cầm quân của mình ở Việt Nam, không ít lần HLV Park Hang-seo từng nhắc đến “biến số” trước những trận đấu của mình. Và giờ đây, nó là thứ vũ khí ông cần hơn bao giờ hết để có được một kết quả khả quan trước đội bóng đang xếp ở vị trí số 1 châu Á.

Thực tế, đối đầu với Iran, cả một trời khó khăn đang giăng ra trước mắt thầy trò HLV người Hàn Quốc này, dẫu cho đối thủ này hiện tại đang không phải là ứng cử viên lớn nhất cho chức vô địch, mà chỉ xếp thứ hai – sau Hàn Quốc.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 4.

Các nhà cái châu Á đang nhận định rằng Iran sẽ thắng Việt Nam 2 bàn cách biệt, như thế đã đủ để hình dung ra sự chênh lệch về mặt lực lượng giữa hai đội rồi nhỉ? Và niềm hi vọng lớn nhất của Việt Nam trên băng ghế huấn luyện – HLV Park Hang-seo, sẽ phải đối đầu với một trong những HLV “khủng” nhất ở Asian Cup 2019. HLV Carlos Queirzo từng là HLV Real Madrid, và là cánh tay phải lo về chuyên môn cho Sir Alex Ferguson.

Thầy trò HLV Park Hang-seo sẽ không có cửa cầm hòa với Iran, nếu chơi một thứ bóng đá sòng phẳng, dù cho có là chơi đôi công để tìm kiếm bàn thắng, hay tử thủ để quyết không để bị ghi bàn. Thứ duy nhất mà họ phải làm, và phải làm cho bằng được là phải chơi bóng với tinh thần của “Thường Châu tuyết trắng” ngày nào, và chờ đợi vào “biến số”. Nói cách khác, là “đi câu biến số”.

Để làm được điều đó, thứ quan trọng nhất mà các học trò của HLV Park Hang-seo phải có là sức mạnh tinh thần. Chỉ có thứ sức mạnh thần kỳ từng giúp họ đoạt lấy kỳ tích Á quân châu Á mới có thể nâng bước cho những đôi chân mệt mỏi sau cả năm dài chinh chiến khắp các mặt trận, và vừa mới trải qua một kỳ AFF Cup đầy mỏi mệt có thể thoăn thoắt suốt 90 phút sắp tới.

Đi câu biến số là vũ khí duy nhất giúp thầy trò HLV Park Hang-seo thăm hỏi Iran - Ảnh 5.

Chiến thuật, sự ăn ý, khôn ngoan và sức mạnh thể lực là quan trọng, nhưng nếu không có được tinh thần chiến đấu xả thân như những chiến binh trước khi những “biến số” xuất hiện, thì sự tiếc nuối về trận cầu sau lưng với Iraq chỉ thêm lần nữa quặn đau lên thêm mà thôi.

Dẫu sao, còn có thứ để mà “đi câu” cũng đã là tốt lắm rồi. Mà không có HLV Park Hang-seo, thì quả tình đội tuyển Việt Nam còn lâu mới dám nghĩ đến việc “đi câu biến số” trước đối thủ chênh lệch đến thế. Tiến lên thôi, Việt Nam!

Categories: Nhan dinh | Leave a comment

Blog at WordPress.com.