Trần Vàng Sao và lời thơ ‘yêu nước đau đớn’

Trần Vàng Sao và lời thơ ‘yêu nước đau đớn’

Trần Vàng SaoBản quyền hình ảnhPHƯƠNG ĐÔNG
Image captionNhà thơ Trần Vàng Sao, được biết đến với những bài thơ ‘yêu nước’ nhưng ‘đau đớn’

Nhà thơ Trần Vàng Sao, được biết đến với những bài thơ ‘yêu nước’ nhưng ‘đau đớn’, qua đời ngày 9/5.

“Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình” là tên một bài thơ nổi tiếng của nhà thơ gốc Huế sinh năm 1942.

Nhưng nổi tiếng hơn có lẽ phải kể đến tập thơ “Bài thơ của một người yêu nước mình”, do Nhà xuất bản Giấy Vụn xuất bản.

Nhà thơ ‘yêu nước mình’

Báo chí của nhà nước Việt Nam có nhiều bài viết về nhà thơ Vàng Sao sau khi ông mất.

Tờ Tuổi Trẻ gọi ông là ‘nhà thơ yêu nước mình’, in năm 1967, được đánh giá là một trong 100 bài thơ Việt hay nhất thế kỷ XX.

Còn tờ Người Lao Động nói thơ của Vàng Sao có ‘giọng điệu không lẫn với ai.

Âm nhạc Nguyễn Văn Đông có gì đặc biệt?

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông qua đời

VN: Làm báo kiểu làm… tiền!

Síu Phạm và phim ‘Con đường trên núi’

Ông Hồ Thế Hà, Đại học Khoa học Huế, được Tuổi Trẻ trích lời, nói “Bài thơ của một người yêu nước mình” là điển hình cho phong cách Trần Vàng Sao:

 Tôi yêu đất nước này cay đắng

Những năm dài thắp đuốc đi đêm

Quen thân rồi không ai còn nhớ tên

Dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng

Áo mồ hôi những buổi chợ về

Trang VnExpress bình luận rằng:

“Bài thơ dài 155 câu được tác giả trình bày theo lối tự do. Nét đặc trưng của bài thơ là sự hòa quyện giữa cảm xúc trữ tình của tác giả với hình tượng đất nước, đặt trong liên hệ với người mẹ, người thân, người yêu và quê hương khốn khó cùng khát vọng độc lập tự do, khát vọng làm người chân chính.”

‘Nhà thơ có số phận thăng trầm’

Tờ Người Lao Động gọi ông là ‘nhà thơ có số phận thăng trầm’ trên bài viết ngày 10/5.

Trước đây, có vẻ như ít báo trong nước nhác đến nhà thơ Trần Vàng Sao. Còn những bài thơ táo bạo của ông, như bài ‘Tau chưởi’, thì chỉ có cách tìm trên Google, theo nhà văn Nguyễn Viện.

Tauchưởi

tau tức quá rồi

tau chịu không nổi

tau nghẹn cuống họng

tau lộn ruột lộn gan

…………….

tau đầu tắt mặt tối

đổ mồ hôi sôi nước mắt

vẫn đồng không trự nõ có

suốt cả đời ăn tro mò trú

suốt cả đời khố chuối Trần Minh

kêu trời không thấu

tau phải câm miệng hến

không được nói

không được la hét

nghĩ có tức không

tau chưởi

tau phải chưởi

tau chưởi bây

tau chưởi thẳng vào mặt bây

không bóng không gió

không chó không mèo

mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước

giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây

đặng nghe tau chưởi

….

Năm 1988, nhà thơ Trần Vàng Sao tiếp tục nổi tiếng với bài thơ “Người đàn ông 43 tuổi nói về mình” đăng trên tạp chí Sông Hương năm 1988. Một bài thơ mang đến cho ông nhiều ‘khổ sở’.

Bài này chỉ tự sự, “miêu tả rất thật cảnh sống lặng lẽ của mình mà cũng đủ khiến nhiều kẻ quyền hành bất an và ra tay bịt miệng ông”, cây bút Uyên Vũ từ Sài Gòn từng bình luận trên một bài viết về những vần thơ ‘đau đớn’ của Trần Vàng Sao gửi BBC.

Tên tuổi ông được để ý hơn từ năm 2005 với bài Bài thơ của một người yêu nước mình” và nhất là khi mạng talawas đăng tập hồi ký “Tôi bị bắt”, kể về những năm tháng ông “bị bắt rồi được thả ra và sống như trong tù” (chữ của Trần Vàng Sao).

Nguyễn Thị Thụy Vũ và tâm tình ngày trở lại

Cao Văn Khánh: ‘Chuyện một vị tướng như tôi biết’

Còn nhà thơ Trần Mạnh Hảo thì gọi Trần Vàng Sao là ‘nhà thơ bị cầm tù trong sự thật’ Facebook cá nhân. Ông Hảo nhớ lại:

“Thỉnh thoảng ra Huế, tôi lại ghé ngôi nhà ở Vĩ Dạ thăm Trần Vàng Sao. Anh có gương mặt cổ quái, già nua như người của thế kỷ thứ 17, 18 còn sót lại. Thông qua cuốn sách anh viết : “Tôi bị bắt”… tôi tìm thấy ngôi nhà tù vĩ đại trùm lên cả thế hệ chúng tôi. Đó là những tù nhân được thả rông đã bị cầm tù tư tưởng, thậm chí tâm hồn bị nhốt trong tù mà lại cảm thấy tự do.”

Theo tiểu sử của nhà thơ Vàng Sao được Trần Mạnh Hảo đăng ở bài viết trên trang cá nhân, Vàng Sao là con liệt sĩ. Ông “tham gia phong trào thanh niên sinh viên đấu tranh theo Việt Cộng” và từng sống năm năm tại “chiến khu rừng Thừa Thiên Huế” để “viết báo viết văn phục vụ đảng”.

Nhưng “miền Bắc xã hội chủ nghĩa năm 1970 nghèo đói” khiến ông “thất vọng”.

“Ông bắt đầu viết nhật ký để thoát khỏi những ẩn ức thực tại có thể làm anh tuyệt vọng đến vỡ tim mà chết vì cái xã hội cộng sản bánh vẽ kia…”, nhà thơ Trần Mạnh Hảo viết.

“Từ một nhà thơ dùng tên lá cờ làm bút hiệu, ông đã bị đấu tố, bị coi là kẻ phản động, nói xấu lãnh tụ, đả kích chế độ. Ông đã bị trù dập, cô lập, và bị hành hạ đến sống dở chết dở trở thành một kẻ bị mọi người khinh bỉ, xa lánh”, theo tác giả Uyên Vũ từ TP Hồ Chí Minh.

‘Vĩnh biệt thi sỹ Trần Vàng Sao’

Lời tiễn biệt thi sỹ Trần Vàng Sao cũng được nhiều cây bút đăng tải trên mạng xã hội ngày 10/5.

Facebooker Dũng Trung kể lại: “Tháng 9/2013, tôi và Lê Minh Phong ghé Huế thăm ông, uống với ông vài chai bia, nghe ông kể chuyện bị đoạ đày kinh khiếp…”

“Chẳng biết sao lúc đó tôi lại hứng thú lấy bút giấy ra ký hoạ chân dung và nụ cười của người đàn ông khốn khổ này.”

“Hôm nay ông đi. Ông đi thanh thản!”

“Cầu mong ông đến được nơi nào đó vui vẻ hơn, hạng phúc hơn… Đỡ đói, rét hơn nơi này.”

“Hy vọng ở nơi mới, đất nước mới, đồng bào mới, các “đồng chí” mới… sẽ ăn ở, đối xử với ông tử tế hơn!”

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo cảm thán: “Anh đã đi theo cha mình là liệt sĩ, nguyện đứng dưới ngọn cờ đỏ sao vàng mãi mãi nên mới có bút danh Trần Vàng Sao…”

“Ngôi sao vàng kia không chấp nhận anh, không cho phép anh nhìn và viết ra sự thật. Ngạn ngữ Pháp có câu : “Với chữ nếu, ta có thể bỏ tháp Eiffel vào cái chai”. Vâng, nếu sống lại, trở về thời 20 tuổi, Trần Vàng Sao chắc chắn sẽ lấy bút danh là Trần Vàng…Vĩnh biệt ngôi sao của ảo tưởng đã bị sự giả dối nuốt sống, cũng như cuộc đời anh đã bị lý tưởng kia nuối sống và nhả ra một cái bã người tội nghiệp, khổ đau uất hận đến chết . Trần Vàng …Sao, thương anh vô cùng ! Anh một nhà thơ đã bị sự thật cầm tù…”

Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1942 ở Thừa Thiên, Huế.

Năm 1962 ông thi đỗ tú tài rồi dạy học ở Truồi, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha.

Từ 1965 đến 1970, ông lên chiến khu và công tác tại Ban Tuyên huấn Thành uỷ Huế, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao.

Sau tháng 4 năm 1975, Trần Vàng Sao xung phong về quê công tác nhưng ông bị gạt khỏi danh sách như một kẻ “có vấn đề”.

Ông tự trở lại Huế làm liên lạc ở xã, sau đó được bố trí công tác tại Phòng Văn hóa thành phố Huế rồi được điều về làm liên lạc ở xã Hương Lưu (nay là phường Vỹ Dạ), Huế cho đến khi nghỉ hưu năm 1984.

Advertisements
Categories: Tin Trong Nước | Leave a comment

Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN?

Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN?

Việt Nam, Trung Quốc, Biển ĐôngBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionHàng không mẫu hạm USS Carl Vinson thăm Việt Nam tháng 3/2018

Ý kiến chuyên gia Biển Đông rằng việc Việt Nam đẩy mạnh hoạt động hợp tác quân sự trên biển tạo ra đối trọng và sự e dè nhất định từ Trung Quốc.

Chỉ trong vài tháng đầu năm 2018, Việt Nam liên tục có các hoạt động hợp tác trên biển.

Tháng trước, Hải quân Việt Nam vừa kết thúc đợt tuần tra chung với Hải quân Hoàng gia Thái Lan.

Theo tờ The Diplomat ngày 30/4, hoạt động này nhấn mạnh một hoạt động mà cả hai nước đã tiến hành thời gian qua để giải quyết các thách thức hàng hải trong mối quan hệ song phương mở rộng.

Tranh chấp Biển Đông: Bản đồ ‘có giá trị giới hạn’

Bàn tròn thứ Năm: Cập nhật vụ Trịnh Xuân Thanh từ châu Âu

VN ở thế ‘tiến thoái lưỡng nan’ sau Cá Rồng Đỏ?

Việt Nam ‘bỏ Cá Rồng Đỏ’ ở Biển Đông

Tác giả bài báo, Prashanth Parameswaran, bình luận rằng lĩnh vực hàng hải từ lâu đã tạo nên sự hợp tác sâu rộng giữa Việt Nam và Thái Lan.

Hợp tác này không chỉ bao gồm khai thác các cơ hội kinh tế từ hai phía mà còn giải quyết các thách thức đang diễn ra nhưng ít được điều trần công khai trong các tuyên bố chính thức như phân định hàng hải và đánh bắt trái phép.

Đây là cuộc tuần tra chung lần thứ 37 của hải quân Việt Nam và Hải quân Hoàng gia Thái Lan, diễn ra từ 22-25/4.

Tờ the Diplomat cho biết các cuộc tuần tra chung bao gồm diễn tập trên biển và thủy thủ Việt Nam thăm tàu của Hải quân Hoàng gia Thái Lan.

Từ 20-21/4 hai bên đã thực hiện sáu phiên tuần tra với khoảng cách khoảng 400 hải lý, bao gồm tìm kiếm và cứu hộ đến vận hành Bộ Quy tắc ứng xử trong các vụ đụng độ không báo trước trên biển (CUES).

Cũng theo tờ The Diplomat, vào 26/4, tàu khu trục hạng nặng RSS Intrepid của Singapore cập cảng Tiên Sa, Đà Nẵng.

Trong khuôn khổ chuyến thăm của khu trục Intrepid, các phái đoàn của Singapore như Bộ Tư lệnh Vùng 3, Quân khu 5 đã có hàng loạt các hoạt động tại Đà Nẵng như tập huấn tìm kiếm cứu nạn, thực hành truyền thông và tín hiệu hàng hải quốc tế.

Vào 17/4, một tàu hải quân Việt Nam cũng có chuyến thăm Thái Lan và Cambodia, tờ The Diplomate đưa tin.

Vào đầu tháng Ba, tàu khu trục của Mỹ Carl Vinson có chuyến thăm lịch sử tới Đà Nẵng. Chuyến thăm này thu hút sự chú ý của cộng đồng trong và ngoài nước trong bối cảnh Việt Nam tìm kiếm hậu thuẫn quốc tế trước sức ép ngày càng gia tăng của Trung Quốc trên Biển Đông.

Thấy gì sau hàng loạt hoạt động hàng hải chung?

Việt Nam, Trung Quốc, Biển ĐôngBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES

Theo ông Hoàng Việt, giảng viên Đại học Luật TPHCM, thành viên Ban nghiên cứu Luật Biển và Hải đảo của Liên đoàn Luật sư Việt Nam, việc phát triển các quan hệ quốc phòng này có nhiều ý nghĩa.

“Thứ nhất, Việt Nam đang cần tăng cường sức mạnh quốc phòng, đặc biệt trong lĩnh vực hải quân và không quân. Cho nên qua sự giao lưu này, Việt Nam có thể tìm kiếm các cơ hội nâng cao khả năng huấn luyện, tác chiến cũng như thay thế các vũ khí cần thiết.”

“Thứ hai, việc đẩy mạnh các quan hệ quân sự này cũng tạo ra thế đối trọng và tạo nên sự e dè nhất định đối với Trung Quốc.”

VN cần hợp tác khai thác hay đưa ra LHQ?

VN-TQ ‘cần hợp tác khai thác chung trên biển’

Chủ tịch Quang thăm chùa Mahabodhi

Chuyên gia biển Đông Hoàng Việt nói với BBC từ TP Hồ Chí Minh hôm 2/5 rằng thời gian gần đây, Trung Quốc có những bước đi rất mạnh bạo trong việc thực hiện ý đồ chiếm lĩnh Biển Đông. Nước này đổ tiền đầu tư cho các nhà khoa học nghiên cứu một “đường chữ U liền” chứ không đứt đoạn như trước.

“Mặc dù năm 2016, Tòa Trọng tài quốc tế khẳng định yêu sách quyền lịch sử đối vùng biển nằm trong “đường chữ U” của Trung Quốc là vô giá trị, nhưng trước sự thay đổi trật tự thế giới và các tính toán lợi ích của nhiều quốc gia, Trung Quốc thấy có thể phớt lờ phán quyết. Việc tung ra nghiên cứu “đường chữ U liền” là Trung Quốc muốn thăm dò phản ứng của quốc tế nhằm tính toán các bước đi tiếp theo”, ông Hoàng Việt nói.

Trả lời BBC ngày 4/5, ông Carl Thayer, một chuyên gia về Việt Nam và quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc, từng làm việc tại Học Viện Quốc Phòng Hoàng gia Úc, cho rằng việc biến đường chín vạch thành một đường liên tục với các tọa độ chính xác là sáng kiến của một nhóm các nhà khoa học Trung Quốc chứ không phải chính quyền trung ương.

“Trên thực tế, Trung Quốc khẳng định chủ quyền đối với tất cả các bãi đá và khu vực nước liền kề trong đường chín đoạn. Trung Quốc đưa các tàu Cảnh sát biển đi lại trên khu vực này nhằm nhấn mạnh thẩm quyền của mình. Quân đội Trung Quốc thường xuyên thách thức các chuyến bay quân sự và các tàu hải quân qua lại vùng biển này – nơi nó tuyên bố chủ quyền.”

“Và với báo cáo rằng Trung Quốc đã triển khai thiết các bị điện tử di động gây nhiễu, tên lửa hành trình đất đối không, Trung Quốc đã phát triển năng lực không chỉ để xác định chuyển động của các tàu và máy bay quân sự, mà còn khả năng bắn hạ máy bay và phá hủy mục tiêu mà nó muốn nhắm vào. Cái gọi là bản đồ mới năm 1951 chỉ là nghệ thuật phô trương cho các hoạt động hiện tại của Trung Quốc”, Giáo sư Carl Thayer bình luận.

Còn theo nhà phân tích quốc phòng Derek Grossman viết trên blog The RANDngày 26/3, riêng trong tháng 3/2018, Việt Nam ‘bận rộn’ với hàng loạt hoạt động lần đầu được công khai rầm rộ.

Đó là sự kiện hàng không mẫu hạm Mỹ Carl Vinson thăm Đà Nẵng (5/3), Chủ tịch nước Trần Đại Quang thăm Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi bàn về tự do hàng hải ở Biển Đông và hợp tác Ấn Độ-Thái Bình Dương, rồi việc Việt Nam cùng 16 nước tham gia diễn tập hải quân Milan do Ấn Độ tài trợ… Các hoạt động này nhằm cải thiện vị thế quốc phòng của Việt Nam vào mùa đánh bắt cá ở Biển Đông của Trung Quốc.

Ngoài ra, các hoạt động này còn chỉ ra Việt Nam đang tăng cường ngoại giao quốc phòng với các đối tác có thể cung cấp hỗ trợ – ngay cả khi chỉ bằng lời lẽ – trong trường hợp Trung Quốc lại có các động thái như đơn phương đặt dàn khoan trên vùng biển tranh chấp (diễn ra năm 2014), tàu cá Trung Quốc tấn công tàu cá Việt Nam, theo ông Derek Grossman.

“Bẫy gác tranh chấp, cùng khai thác”

Việt Nam, Trung Quốc, Biển ĐôngBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionChuyên gia về Biển Đông cho rằng Việt Nam cần thận trọng trước bẫy “Gác tranh chấp, cùng khai thác” của Trung Quốc

Bên cạnh tăng cường hợp tác các hoạt động quân sự trên biển, Việt Nam còn cần phải làm nhiều việc trước bẫy “Gác tranh chấp, cùng khai thác” của Trung Quốc, theo ông Hoàng Việt.

“Bẫy” này được Trung Quốc “giăng ra” sau khi Việt Nam được cho là bị buộc ngưng hai dự án khai thác dầu vào tháng 7/2017 và 3/2018.

“Thực chất, một mặt Trung Quốc ngăn chặn các quốc gia khai thác trên vùng biển thuộc quyền chủ quyền, quyền tài phán của họ (nghĩa là họ đương nhiên được hưởng quyền này theo luật biển quốc tế). Mặt khác Trung Quốc có ý đồ gợi ý cùng khai thác trên vùng biển này để gác lại tranh chấp. Việc Trung Quốc và Philippines gần đây đang thúc đẩy việc khai thác chung chính là nằm trong chiến thuật “không đánh mà thắng” trong việc giành việc kiểm soát thực tế trên biển Đông”, ông Hoàng Việt nói.

“Trong bối cảnh đó, Việt Nam cần tỉnh táo để tránh rơi vào cái bẫy tương tự của Trung Quốc, đồng thời thúc đẩy vai trò của ASEAN trong việc hình thành một bản Bộ quy tắc ứng xử của các bên trên Biển Đông (COC) để ngăn ngừa các xung đột cũng như ràng buộc các quốc gia liên quan không làm phức tạp thêm tình hình.”

Giáo sư Carl Thayer thì cho rằng: “Việt Nam cần phải có một thái độ cứng rắn trong ASEAN khi mười thành viên đàm phán COC với Trung Quốc. Vì các cuộc đàm phán này được thực hiện trên cơ sở đồng thuận của Việt Nam, do đó không nên để áp lực từ các thành viên ASEAN khác khiến Việt Nam từ bỏ việc đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của mình theo luật pháp quốc tế.”

Tuy nhiên, ông thừa nhận “có giới hạn đối với việc Việt Nam có thể mang lại ảnh hưởng như thế nào. Năm ngoái và năm nay, Việt Nam buộc phải thuận theo Trung Quốc và phải chấm dứt việc thăm dò dầu trong vùng biển gần Bãi Tư Chính (Vanguard).”

Tờ Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng hôm 1/4 có bài về việc Bắc Kinh và Hà Nội “hứa gìn giữ hòa bình trên Biển Đông” trong đó bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Trần Bình Minh được trích lời, nói sẽ hợp tác với Trung Quốc để giải quyết các vấn đề phát sinh.

Một bài viết của Veeramalla Anjaiah trên Eurasiareview ngày 3/7/2017, trước thềm Hội nghị Thượng đỉnh các quốc gia ASEAN Đông Á lần thứ 31 tại Manila cũng lập luận rằng các nước ASEAN không nên rơi vào cái bẫy của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông và COC.

Tác giả đưa ra hai kịch bản, một là Trung Quốc có thể tìm cách kéo dài hoặc trì hoãn bản COC cuối cùng cho tới khi đạt được các mục đích trên Biển Đông, sau đó mới ký COC. Hai là tìm cách làm giảm nhẹ các nội dung của COC để bộ quy tắc này không có cơ chế ràng buộc về pháp lý.

Để làm được việc đó, Trung Quốc sẽ tiếp tục lôi kéo các nước bằng những ưu đãi về kinh tế, du lịch, thương mại, bao gồm các vấn đề trên Biển Đông.

“Nhưng các thành viên ASEAN phải gắn chặt vị thế của mình với một COC mạnh mẽ và có tính ràng buộc về pháp lý dựa trên các nguyên tắc của luật hàng hải quốc tế”, bài viết trên tờ Eurasiareview đưa ra gợi ý.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Mỹ tăng áp lực trừng phạt lên Iran

Mỹ tăng áp lực trừng phạt lên Iran

Hoa Kỳ, IranBản quyền hình ảnhAFP
Image captionLực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo của Iran tại một cuộc diễu hành quân sự ở Tehran

Hoa Kỳ áp lệnh trừng phạt đối với sáu người và ba công ty bị cáo buộc có quan hệ với Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo của Iran (IRGC).

Bộ trưởng Tài chính Steven Mnuchin cho biết lệnh trừng phạt nhắm vào những người đã quyên góp hàng triệu đô la tài trợ cho “hoạt động tàn bạo” của tổ chức này.

Ngân hàng trung ương Iran cũng bị buộc tội giúp IRGC nhận tiền.

Bộ Tài chính không nêu tên các cá nhân bị trừng phạt, nhưng nói rằng tất cả đều là người Iran.

Trump tuyên bố Mỹ rút khỏi thỏa thuận Iran

Trump rút khỏi thỏa thuận Iran, Obama nói sai lầm

Iran cảnh báo Trump sẽ gặp ‘hối hận lịch sử’

Hạt nhân Iran: Mỹ ủng hộ cáo buộc của Israel

Động thái này – được thực hiện cùng với Các tiểu vương quốc Ả Rập thống nhất (UAE) – nghiêm cấm các cá nhân và tổ chức của Hoa Kỳ có các hoạt động kinh doanh với IRGC.

Ông Mnuchin cho biết: “Iran và Ngân hàng Trung ương đã lạm dụng quyền tiếp cận các tổ chức ở UAE để mua đô la Mỹ nhằm tài trợ cho các hoạt động tàn bạo của IRGC, bao gồm cả việc tài trợ và vũ trang cho các tổ chức đại diện.”

“Chúng tôi có ý định cắt đứt nguồn thu nhập của IRGC bất chấp nguồn này đến từ đâu và đến nơi nào”, ông nói thêm.

Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo của Iran

IRGC được thành lập năm 1979 để bảo vệ thể chế Hồi giáo của Iran và là một lực lượng quân sự, chính trị và kinh tế lớn của nước này. Các biện pháp trừng phạt đặc biệt nhắm vào tổ chức hoạt động ở nước ngoài của IRGC, lực lượng Quds.

Tổng thống Donald Trump gọi đây là “lực lượng khủng bố” và áp lệnh trừng phạt vào tháng 10/2017.

Những lệnh trừng phạt mới nhất được đưa ra chỉ hai ngày sau khi ông Trump rút Mỹ ra khỏi thỏa thuận hạt nhân Iran và cam kết sẽ tăng áp lực lên Tehran.

Thỏa thuận năm 2015 đã kiềm chế các hoạt động hạt nhân của Iran nhằm đổi lấy việc dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt của Liên Hợp Quốc, Mỹ và EU.

Nhà lãnh đạo tối cao của Iran, ông Ayatollah Ali Khamenei mô tả quyết định rút khỏi thỏa thuận hạt nhân của ông Trup là một “sai lầm”.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Mỹ phản ứng việc TQ lắp tên lửa ở Biển Đông 4 tháng 5 2018 Chia sẻ trên Facebook Chia sẻ trên Twitter Chia sẻ trên Messenger Chia sẻ trên Email Chia sẻ Bản quyền hình ảnhREUTERS Image caption Thủy thủ Hải quân Hoa Kỳ di chuyển máy bay từ thang máy vào khoang chứa máy bay của tàu sân bay USS Theodore Roosevelt ở Biển Đông hôm 8/4. Hoa Kỳ tỏ ra quan ngại về động thái quân sự hóa mới nhất của Trung Quốc ở Biển Đông và nói sẽ có những hậu quả ngắn hạn và dài hạn, Nhà Trắng cho biết hôm 4/5, theo Reuters. Phát ngôn viên Nhà Trắng Sarah Sanders nói: “Chúng tôi biết rõ về tình trạng quân sự hóa của Trung Quốc trên Biển Đông. Chúng tôi đã nêu rõ sự quan ngại trực tiếp với phía Trung Quốc về vấn đề này và rằng sẽ có hậu quả gắn hạn và dài hạn. ” Bà Sanders không nói rõ các hậu quả đó có thể là gì. Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN? Trung Quốc đang đặt hệ thống tên lửa Biển Đông? Việt Nam ‘bỏ Cá Rồng Đỏ’ ở Biển Đông Một quan chức Mỹ giấu tên, cho biết tình báo Mỹ đã thấy một số dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đã chuyển một số hệ thống vũ khí đến quần đảo Trường Sa trong một tháng qua Theo đài CNBC hôm 2/5, Trung Quốc đang lắp đặt tên lửa hành trình chống tàu biển và hệ thống tên lửa đất-đối-không trên ba tiền đồn. Bản quyền hình ảnhREUTERS Image caption Tàu chiến và máy bay chiến đấu của Hải quân Giải phóng Quân đội Nhân dân Trung Quốc (PLA) tham gia cuộc diễn tập quân sự tại Biển Đông hôm 12/4 Động thái này, nếu được xác nhận, sẽ đánh dấu việc triển khai tên lửa đầu tiên của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa, nơi một số quốc gia châu Á, trong đó có Việt Nam và Đài Loan, cùng tuyên bố chủ quyền. Bộ quốc phòng Trung Quốc vẫn không trả lời yêu cầu bình luận. Bộ ngoại giao của Trung Quốc cho biết Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi đối với quần đảo Trường Sa và việc triển khai phòng thủ cần thiết là vì nhu cầu an ninh quốc gia và không nhắm vào bất kỳ quốc gia nào. “Những người không có ý định xâm phạm [chủ quyền] thì không cần phải lo lắng hay sợ hãi,” phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh nói hôm 3/5, theo AFP. Eric Sayers, cựu cố vấn cho chỉ huy của Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương, gọi việc triển khai tên lửa “một sự leo thang lớn” và nói một phản ứng của Mỹ ngay lúc này có thể là hủy bỏ lời mời của Bắc Kinh tới cuộc tập trận hải quân đa phương RIMPAC năm nay bắt đầu ở Hawaii vào tháng Bảy. “Khi Trung Quốc thấy rằng họ có thể đưa ra các động thái này mà nhận lại ít hậu quả gì – như họ đã làm trong 2015 và 2016 – điều này chỉ khiến họ tiếp tục táo bạo hơn”. Hôm 4/5, Greg Poling, chuyên gia Biển Đông tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế của Washington cũng bình luận với Reuters: “Trước đây, nếu anh là một trong những bên tuyên bố chủ quyền … anh biết rằng Trung Quốc đang theo dõi mọi bước đi của anh. Bây giờ anh sẽ biết rằng anh đang hoạt động trong phạm vi tên lửa của Trung Quốc. Đó là một đe dọa khá mạnh mẽ.” BBC Việt Ngữ đã gửi yêu cầu bình luận cho Bộ Ngoại Giao Việt Nam nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi. Chủ đề liên quan Quan hệ Mỹ – TrungBiển ĐôngTrung QuốcQuan hệ Việt Trung Chia sẻ tin này Về mục Chia sẻ Email Messenger Facebook Twitter Google+ Quay lại đầu Tin liên quan Trung Quốc đang đặt hệ thống tên lửa Biển Đông? 3 tháng 5 2018 Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN? 3 tháng 5 2018 Việt Nam ‘bỏ dự án Cá Rồng Đỏ’ ở Biển Đông 23 tháng 3 2018 TQ tập trận quy mô lớn trên Biển Đông 11 tháng 4 2018 Philippines-TQ sẽ ‘sớm hợp tác ở Biển Đông’? 9 tháng 4 2018

Mỹ phản ứng việc TQ lắp tên lửa ở Biển Đông

Thủy thủ Hải quân Hoa Kỳ di chuyển máy bay từ thang máy vào khoang chứa máy bay của tàu sân bay USS Theodore Roosevelt ở Biển Đông hôm 8/4.Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionThủy thủ Hải quân Hoa Kỳ di chuyển máy bay từ thang máy vào khoang chứa máy bay của tàu sân bay USS Theodore Roosevelt ở Biển Đông hôm 8/4.

Hoa Kỳ tỏ ra quan ngại về động thái quân sự hóa mới nhất của Trung Quốc ở Biển Đông và nói sẽ có những hậu quả ngắn hạn và dài hạn, Nhà Trắng cho biết hôm 4/5, theo Reuters.

Phát ngôn viên Nhà Trắng Sarah Sanders nói: “Chúng tôi biết rõ về tình trạng quân sự hóa của Trung Quốc trên Biển Đông. Chúng tôi đã nêu rõ sự quan ngại trực tiếp với phía Trung Quốc về vấn đề này và rằng sẽ có hậu quả gắn hạn và dài hạn. ”

Bà Sanders không nói rõ các hậu quả đó có thể là gì.

Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN?

Trung Quốc đang đặt hệ thống tên lửa Biển Đông?

Việt Nam ‘bỏ Cá Rồng Đỏ’ ở Biển Đông

Một quan chức Mỹ giấu tên, cho biết tình báo Mỹ đã thấy một số dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đã chuyển một số hệ thống vũ khí đến quần đảo Trường Sa trong một tháng qua

Theo đài CNBC hôm 2/5, Trung Quốc đang lắp đặt tên lửa hành trình chống tàu biển và hệ thống tên lửa đất-đối-không trên ba tiền đồn.

Tàu chiến và máy bay chiến đấu của Hải quân Giải phóng Quân đội Nhân dân Trung Quốc (PLA) tham gia cuộc diễn tập quân sự tại Biển Đ6ong hôm 12/4Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionTàu chiến và máy bay chiến đấu của Hải quân Giải phóng Quân đội Nhân dân Trung Quốc (PLA) tham gia cuộc diễn tập quân sự tại Biển Đông hôm 12/4

Động thái này, nếu được xác nhận, sẽ đánh dấu việc triển khai tên lửa đầu tiên của Trung Quốc ở quần đảo Trường Sa, nơi một số quốc gia châu Á, trong đó có Việt Nam và Đài Loan, cùng tuyên bố chủ quyền.

Bộ quốc phòng Trung Quốc vẫn không trả lời yêu cầu bình luận.

Bộ ngoại giao của Trung Quốc cho biết Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi đối với quần đảo Trường Sa và việc triển khai phòng thủ cần thiết là vì nhu cầu an ninh quốc gia và không nhắm vào bất kỳ quốc gia nào.

“Những người không có ý định xâm phạm [chủ quyền] thì không cần phải lo lắng hay sợ hãi,” phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh nói hôm 3/5, theo AFP.

Eric Sayers, cựu cố vấn cho chỉ huy của Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương, gọi việc triển khai tên lửa “một sự leo thang lớn” và nói một phản ứng của Mỹ ngay lúc này có thể là hủy bỏ lời mời của Bắc Kinh tới cuộc tập trận hải quân đa phương RIMPAC năm nay bắt đầu ở Hawaii vào tháng Bảy.

“Khi Trung Quốc thấy rằng họ có thể đưa ra các động thái này mà nhận lại ít hậu quả gì – như họ đã làm trong 2015 và 2016 – điều này chỉ khiến họ tiếp tục táo bạo hơn”.

Hôm 4/5, Greg Poling, chuyên gia Biển Đông tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế của Washington cũng bình luận với Reuters:

“Trước đây, nếu anh là một trong những bên tuyên bố chủ quyền … anh biết rằng Trung Quốc đang theo dõi mọi bước đi của anh. Bây giờ anh sẽ biết rằng anh đang hoạt động trong phạm vi tên lửa của Trung Quốc. Đó là một đe dọa khá mạnh mẽ.”

BBC Việt Ngữ đã gửi yêu cầu bình luận cho Bộ Ngoại Giao Việt Nam nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi.

Tin liên quan

  • Trung Quốc đang đặt hệ thống tên lửa Biển Đông?
    3 tháng 5 2018
  • Hoạt động hải quân chung đem lại gì cho VN?
    3 tháng 5 2018
  • Việt Nam ‘bỏ dự án Cá Rồng Đỏ’ ở Biển Đông
    23 tháng 3 2018
  • TQ tập trận quy mô lớn trên Biển Đông
    11 tháng 4 2018
  • Philippines-TQ sẽ ‘sớm hợp tác ở Biển Đông’?
    9 tháng 4 2018
Categories: Biển Đông | Leave a comment

Hạm đội TQ “nhe nanh múa vuốt” với láng giềng

Hạm đội TQ “nhe nanh múa vuốt” với láng giềng

Một đội tàu hải quân của Trung Quốc đã tiến hành “cuộc tập trận chiến đấu bắn đạn thật” ở biển Hoa Đông – nơi đang chứng kiến cuộc đối đầu kịch liệt giữa hai cường quốc hàng đầu châu Á – Trung Quốc và Nhật Bản. Thông tin về cuộc tập trận nói trên được báo chí Trung Quốc đăng tải sáng sớm hôm nay (24/4). Đây là màn phô trương sức mạnh mới nhất của Hải quân Trung Quốc ở vùng tranh chấp với Nhật Bản.

Hãng thông tấn Tân Hoa xã của Trung Quốc đưa tin, các tàu hải quân của Trung Quốc dưới sự dẫn dắt của tàu sân bay duy nhất của nước này – tàu Liêu Ninh, “đã tham gia vào cuộc tập trận chiến đấu chống tàu ngầm và chống máy bay” với một “lực lượng đối địch” giả định.

Theo Tân Hoa xã, cuộc tập trận diễn ra vào ngày Chủ nhật (22/4) bao gồm hàng loạt cuộc cất cánh từ boong tàu sân bay Liêu Ninh của những chiếc chiến đấu cơ J15 và “các tên lửa phòng không được bắn đi từ các tàu xung quanh tàu sân bay”.

Tàu Liêu Ninh là một tàu sân bay được làm mới lại từ một chiếc tàu cũ thời Chiến tranh Lạnh được mua lại từ Ukraine. Chiếc tàu Liên Ninh của Trung Quốc được đưa vào biên chế năm 2012.

Trong những tuần gần đây, chiếc tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc liên tục xuất hiện và tiến hành hàng loạt những cuộc phô diễn sức mạnh cùng đoàn tàu hỗ trợ của nó, trong đó có các tàu khu trục.

Cuộc tập trận mới nhất của nhóm tàu sân bay Trung Quốc diễn ra ở vùng biển Hoa Đông. Cả Nhật Bản và Trung Quốc đều đòi chủ quyền đối với quần đảo Senkaku/Điếu Ngư ở biển Hoa Đông. Nhật Bản đang kiểm soát quần đảo Senkaku/Điếu Ngư nhưng Trung Quốc không chấp nhận điều này. Cuộc tranh chấp xung quanh quần đảo Senkaku/Điếu Ngư là nguyên nhân chính khiến quan hệ Trung-Nhật thường xuyên rơi vào căng thẳng.

Cuộc tranh chấp trên đã leo thang nguy hiểm cả trên biển lẫn trên không vào năm 2012 sau khi Tokyo quyết định “quốc hữu hóa” một vài hòn đảo nằm trong quần đảo Senkaku/Điếu Ngư. Kể từ thời điểm nói trên, lực lượng tàu chiến và máy bay chiến đấu của Nhật Bản và Trung Quốc liên tiếp đối đầu ở vùng tranh chấp. Diễn biến này gây lo ngại về khả năng một tính toán sai lầm hay một hành động rất nhỏ vô tình cũng có thể khiến tình hình leo thang thành một cuộc xung đột vũ trang đáng sợ.

Ngoài tranh chấp nói trên, Nhật Bản và Trung Quốc còn tranh giành ảnh hưởng trong khu vực nói riêng và trên trường quốc tế nói chung. Tokyo đang tập hợp một liên minh gồm nhiều nước trong khu vực Châu Á để làm đối trọng với một Trung Quốc đang ngày một nổi lên theo hướng gây lo ngại cho các nước xung quanh.

Sau một thời gian leo thang cuộc đối đầu căng thẳng giữa hai cường quốc Trung-Nhật, hai nền kinh tế hàng đầu Châu Á trong thời gian gần đây đã có những bước đi giúp tháo gỡ dần cuộc khủng hoảng giữa họ và khôi phục dần quan hệ hợp tác song phương.

Tuy nhiên, cuộc tập trận hồi cuối tuần của Trung Quốc có thể khiến tình hình căng thẳng bùng phạt trở lại giữa Tokyo và Bắc Kinh. Nhật Bản trong những năm gần đây liên tục bày tỏ sự tức giận và phản đối trước việc Bắc Kinh thường xuyên đưa tàu chiến và máy bay quân sự vào khu vực tranh chấp với Tokyo. Cuộc tập trận lần này của Trung Quốc chắc chắn sẽ khiến Nhật Bản nổi giận.

Cuộc tập trận của nhóm tàu sân bay Trung Quốc ở biển Hoa Đông diễn ra sau khi Hải quân Trung Quốc cũng vừa tiến hành một cuộc tập trận bắn đạn thật ở gần Đài Loan, đẩy mối quan hệ giữa hai bờ eo biển Đài Loan tiếp tục xấu đi nghiêm trọng.

https://www.facebook.com/plugins/comments.php?api_key=&channel_url=http%3A%2F%2Fstaticxx.facebook.com%2Fconnect%2Fxd_arbiter%2Fr%2F2VRzCA39w_9.js%3Fversion%3D42%23cb%3Df7e45975140888%26domain%3Dbiendong.net%26origin%3Dhttp%253A%252F%252Fbiendong.net%252Ff3ace352a628f6%26relation%3Dparent.parent&colorscheme=light&href=http%3A%2F%2Fbiendong.net%2Fgoc-nhin-moi%2F20936-ham-doi-tq-nhe-nanh-mua-vuot-voi-lang-gieng.html&locale=vi_VN&numposts=5&sdk=joey&skin=light&width=auto

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Phạm Xuân Ẩn: “Đừng chôn tôi gần cộng sản”

Phạm Xuân Ẩn: “Đừng chôn tôi gần cộng sản”

Quang Kiệt (Danlambao) – Chiến tranh Việt Nam kết thúc, dù được đồng đội tôn vinh và đối phương nể trọng ông vẫn luôn tự nhận mình là một con người bình thường – Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) thiếu tướng tình báo Quân đội Bắc Việt. Người được bên thắng cuộc ca tụng như một trong những nhà tình báo chiến tranh thành công bậc nhất của thế kỷ 20.
Đã có hàng chục cuốn sách và hàng ngàn bài báo viết về cuộc đời tình báo được cho là hiển hách của ông. Những câu chuyện mang màu sắc huyền thoại về một “Điệp viên hoàn hảo” như đúng tên gọi của một quyển sách cùng tên được viết về ông bởi Larry Berman.
Ông được sinh ra tại Đồng Nai và trải qua phần lớn thời niên thiếu ở Sài Gòn. Được nuôi dưỡng và dạy dỗ bởi một nền giáo dục khai phóng, tự do và nhân bản của miền Nam.
Được nhà cầm quyền cộng sản Bắc Việt cử đi học ngành báo chí tại Quận Cam từ năm 1957-1959. Nhờ tài năng vượt trội, không lâu sau đó ông trở thành một ký giả lừng danh của các tờ tạp chí danh tiếng: New York Herald Tribune, Reuters, Time… một vỏ bọc hoàn hảo cho công tác tình báo của mình.
Ông tự nhận mình là người tiếp thu gần như tất cả những giá trị của Văn hóa Mỹ. Trên hết, ông ngưỡng mộ và tôn sùng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí mà người Mỹ đã dạy cho ông.
Giúp quân Bắc Việt có được những thông tin tình báo quan trọng nhờ vào mối quan hệ sâu rộng không chỉ với các tướng lĩnh và quan chức cấp cao miền Nam mà còn cả với các nhân vật chủ chốt của CIA tại Sài Gòn.
Những báo cáo, những phân tích mang tầm chiến lược của ông đã góp phần quan trọng vào chiến thắng cuối cùng của quân Bắc Việt.
Chưa đầy một tuần sau khi tận mắt chứng kiến chiếc xe tăng húc đỗ cổng Dinh độc lập, đánh dấu sự sụp đỗ của Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975 với một nụ cười “khó hiểu”, theo như miêu tả của một người bạn thân, người di tản khỏi Sài Gòn chỉ vài phút sau đó. Ông một mình ở lại điều hành văn phòng tạp chí Time bất chấp vợ con ông và tất cả các phóng viên đã được di tản khỏi Sài Gòn.
Bài báo cuối cùng của ông viết cho tờ Time được gửi đi kèm với tấm hình chụp ông với vẻ mặt ngạo nghễ, đầy vẻ thách thức với điếu thuốc lá được ngậm chếch ngược lên trời.
Các điệp viên chiến tranh thường có một mẫu số chung là một cái kết không có hậu, ông Ẩn cũng không nằm ngoài qui luật đó.
Nhưng chắc có lẽ ông không thể ngờ rằng, sau ngày chiến thắng của quân Bắc Việt, một cuộc sống rắc rối và đầy ngờ vực vây phủ lấy mình theo cách tồi tệ nhất mà ông phải chịu đựng từ chính những người cùng chiến tuyến với ông. Hơn cả là những băn khoăn về mặt đạo đức, những dằn vặt lương tâm theo cách cay nghiệt nhất.
Gần một năm sau khoảnh khắc ngạo nghễ trước Dinh Độc Lập, danh tính ông được tiết lộ, ông được phong danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang”. Ba năm sau, ông được chính quyền Cộng sản triệu tập để tham gia một lớp học tập chính trị dành cho cán bộ cao cấp. Thật trớ trêu, danh hiệu, sự thừa nhận công trạng và sự nễ phục, thậm chí yêu mến từ chính những người bên kia chiến tuyến vẫn không đảm bảo cho ông một cuộc sống thoải mái, tự do căn bản nhất của một con người.
Ông bị nhà cầm quyền Cộng sản quản thúc tại gia, bị mật vụ theo dõi nghiêm ngặt, họ tách biệt ông với thế giới bên ngoài, cấm ông xuất ngoại và không được tiếp xúc với truyền thông quốc tế hàng chục năm cho tới khi ông Ẩn qua đời.
Ông đã tuyệt vọng khi chứng kiến những gì nhà cầm quyền Cộng sản đã làm sau cuộc chiến, người dân bị tước bỏ những quyền căn bản nhất của một con người. Ông chán ghét cái chế độ chính trị mà ông đã góp công lớn để cướp chính quyền. Hai lần ông đưa gia đình vượt biên nhưng đều thất bại.
Sự tuyệt vọng và chán ghét đã theo ông tới cuối đời bằng lời yêu cầu trước khi ông trút hơi thở cuối cùng, được tiết lộ bởi David Devoss: “Đừng chôn tôi gần Cộng sản”.
Lời trăn trối sau cùng đầy cay đắng đó liệu có làm cho những người dân miền Nam, nhất là những người Việt tị nạn Cộng sản tha thứ cho những việc làm của ông?
Không, lời trăn trối đó chỉ làm dày thêm những tranh cãi về cuộc đời đầy hư thực của ông.
29.04.2018
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Vành đai lửa chữ U: “Mưu soái chủ bể cả phương Nam”

Vành đai lửa chữ U: “Mưu soái chủ bể cả phương Nam”

10 Tháng Tư 20186:37 CH(Xem: 355)

“>

VĂN HÓA ONLINE – ĐIỂM NÓNG 1 A – THỨ TƯ 11 APRIL 2018

Đông Hải Liệt Quốc tranh châu

Hồi 1

Vành đai lửa chữ U: “Mưu soái chủ bể cả phương Nam”

image002
Lý Kiến Trúc

Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội, Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi.» – (Bình Ngô đại cáo, nguyên văn chữ Hán, bản dịch của Ngô Tất Tố).

VĂN HÓA

11/4/2018

image001

Hải đồ minh họa Vành đai lửa chữ U điểm đầu từ mũi Cao Hùng – Đài Loan tỏa xuống phía nam và các căn cứ lượn theo “lưỡi bò”. VĂN HÓA Map

Mưu soái chủ. Hoàng Sa loang máu. Gạc Ma phơi thây. Mạnh ai nấy chiếm-Hồn ai nấy giữ. Việt – Hoa biển liền biển. Obama ăn bún lễ chùa. Filipino khiến ông tòa La Haye việt vị.

“Giấc mộng Trung Hoa” từ xưa đến nay luôn ấp ủ làm bá chủ Biển Đông Nam Á, nhưng đụng phải đối thủ cứng đầu: Việt Nam. Việt Nam tự biết sức mình không ôm mộng vương bá cái vũng lọt thỏm đại dương Thái Bình, chỉ mong vẹn toàn lãnh thổ, gia công trưng ra các bằng chứng chủ quyền lịch sử khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của nước Việt.

Nhiều học giả bốn phương tụ hội đưa ra các bằng chứng phủ nhận đường chữ U 8/10 đoạn chiếm 80% diện tích biển Đông Nam Á là vô pháp lý, phi lịch sử, nhưng chúa tể Bắc Kinh vẫn không dừng giấc mộng biển xanh.

Từ giữa thế kỷ 20, Kinh đô Trung hoa Dân quốc đã gọi vùng biển rộng lớn phương Nam là biển namTrung Hoa (South China Sea). Nước Việt gọi là bể Đông (East Vietnam Sea), ca dao tục ngữ Việt có câu “Thuận vợ thuận chồng tát bể Đông cũng cạn”, “Dã trành xe cát bể Đông”; 650 năm trước, Cụ Nguyễn Trãi danh thần người anh hùng áo vải Lam Sơn viết trên lóng trúc: “Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi”. Xa tít về phía mặt trời là đảo quốc Phi Luật Tân (Philippines), thổ dân, ngư dân sống quanh năm bằng nghề đánh cá, tiếng Filipino gọi là biển Luzon, thời thế hiện đại gọi là biển Tây Phi Luật Tân (West Philippines Sea).

Đấy là ba vùng biển phân chia trong một vùng biển lớn, báo Văn Hóa gọi là biển Đông Nam Á (South East Asia Sea) va chạm hàng ngày với con sóng dữ Bắc Kinh. Tranh giành nguồn cá, Bắc Kinh hung tợn ỷ tầu lớn, thuyền to đâm thuyền nhỏ xua đuổi ngư dân Việt và Phi.

image003

Nếu lấy vùng biển giữa Hoàng Sa – Trường Sa làm trung tâm, hướng tây là khu vực vùng EEZ  Đông Hải (Việt Nam); hướng  đông là khu vực vùng EEZ biển Tây Hải (Philippines); hướng  nam là khu vực vùng EEZ biển Nam Hải gồm Indonesia, Malaysia, Brunei; hướng  bắc là phạm vi vùng EEZ biển Bắc Hải (Trung Quốc/quốc tế tiếng Anh gọi là South China Sea). Theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982 (UNCLOS), phạm vi lãnh hải vùng đặc quyền kinh tế tính từ ranh đường Nội thủy ra xa khơi là 200 hải lý (EEZ). Không nước nào có quyền xâm phạm nước nào và tàu bè. các phương tiên di chuyển đều phải tuân thủ theo luật biển của nước sở tại. Hải đồ VĂN HÓA MAP.

Đầu thế kỷ 20, năm 1946, Trung Hoa Dân Quốc ra tuyên bố chủ quyền quần đảo Hoàng Sa, Tưởng Giới Thạch Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc cho người vẽ bản đồ biển phương Nam rồi cho quân đi cắm cờ chiếm nhóm đảo Hoàng Sa Đông từ năm 1946; (khu vực biển đảo này gần bờ biển nam Trung Hoa – khoảng 230 hải lý).

image004

Quần đảo Hoàng Sa rộng khoảng 15,000km2, lấy kinh tuyến112°00chạy thẳng xuống nam phân chia làm hai nhóm đảo là nhóm An Vĩnh (Amphitrite) phía đông bắc và nhóm Lưỡi Liềm/Trăng Khuyết (Crescent). Màu xanh đậm phía tây nam. Tọa độ quần đảo là 16°30′B 112°00′Đ.

Vào tháng Năm và tháng Sáu 1909, triều đình nhà Thanh thời vị Vua cuối cùng (Phổ Nghi 12 tháng 2 năm 1912 đóng đô ở Beijing), chính thức lần đầu tiên tuyên bố chủ quyền đối với Quần đảo Hoàng Sa. (Tiếng AnhParacel Islands, tiếng Việt gọi Hoàng Sa có nghĩa là bãi “cát vàng“, còn người Trung Hoa gọi là Tây Sa quần đảo). Nhưng đến tháng Mười Hai 1931, thực dân Pháp đang đô hộ nước Việt tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa; tháng Bảy 1933, Pháp tuyên bố tiếp tục sáp nhập thêm sáu đảo thuộc quần đảo Trường Sa. (năm tháng theo học giả Bill Hayton BBC 09/4/18)

Từ những năm 1931-1933, thực dân Pháp cho xây dựng trên đảo Hoàng Sa nhóm phía Tây bia chủ quyền, trạm khí tượng, dấu tích đã bị xóa mất từ lâu. Điểm chú ý là Pháp hầu như không màng tới nhóm đảo phía Đông, có lẽ nhường cho Trung Hoa vì không muốn tạo ra tranh chấp, một phần do nhóm phía Đông gần lục địa, còn nhóm phía Tây gần đảo Lý Sơn Quảng Ngãi dễ quản lý ra vào hơn.

Từ đó quần đảo Hoàng Sa đã bị chia đôi.

Từ năm Thế chiến thứ Hai 1941-1945, Đế quốc Nhật Bản chiếm lĩnh hoàn toàn quần đảo Hoàng Sa, nhưng sau khi Nhật thất trận Mỹ và Đồng minh, trong Hội nghị San Francisco năm 1951, Nhật đồng ý trao trả các lãnh thổ mà Nhật chiếm, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là đối tượng tuyên bố chủ quyền của nhiều bên tranh chấp: Liên hiệp Pháp, Trung Quốc, Đài Loan, Philippines và Việt Nam, kết quả Hội nghị không công nhận chủ quyền của quốc gia nào, các quần đảo được coi là vô chủ. (theo wikipedia).

image005

Cột chủ quyền trên đảo Hoàng Sa. Nguồn FESS Bộ Ngoại giao VN.

image006

Bia chủ quyền trên đảo Hoàng Sa do Pháp xây tháng 6 năm 1938.

image007

Cột hải đăng cắm cờ tam tài Pháp trên đảo Hoàng Sa năm 1937, nguồn travinh.gov.vn.

Năm 1949, quân Tưởng bị quân đỏ Mao Trạch Đông đá văng ra đảo Đài Loan, nhân đà Mao xua quân chiếm luôn nhóm đảo Hoàng Sa Đông (An Vĩnh).

Năm 1956, Hải quân VNCH Sàigon đem quân đi đóng chiếm và xây bia đá xác lập chủ quyền trên 6 đảo lớn có vị trí quan trọng ở trung tâm quần đảo Trường Sa, gồm: Song Tử Tây, Song Tử Đông, Nam Yết, Sơn Ca, Sinh Tồn và Trường Sa. Tất cả đều là đảo nổi và khá lớn. Đảo Song Tử Tây có giếng nước ngọt, cây cối um tùm, có loại thảo mộc đảo đẻ ra trái hình vuông gọi là cây Bàng Vuông.

Cùng thời điểm 1956, Đài Loan cho hải quân thủy lục ra chiếm đóng đảo Ba Bình hay là Thái Bình (tiếng Anh: Itu Aba Islandtiếng FilipinoLigaw) là đảo lớn nhất quần đảo Trường Sa, có nước ngọt, đất đai trồng cây. Ba Bình cách xa Đài Loan khoảng 2000km.

Tháng Giêng năm 1959, một đơn vị Thủy quân Lục chiến của Việt Nam Cộng Hòa do Trung úy Cổ Tấn Tinh Châu đổ bộ lên đảo Quang Hòa (Ducan), phát hiện có nhóm người lang thang trên đảo, lại có lá cờ đỏ 5 sao, lại có cả hai dẫy nhà, Tinh Châu hô lính đánh đuổi bắt sống 60 người Hoa mang về Đà Nẵng, sau chính phủ Sàigon cho thả về Hongkong, rồi sau đó TQLC Sàigon chỉ đóng quân trên 2 đảo Pattle và Robert mà thôi, không có ai đóng quân trên đảo Ducan. (Tường thuật của cựu Đại tá Cổ Tấn Tinh Châu trên báo Văn Hóa).

image008
Trung đội Thủy quân lục chiến Việt Nam Cộng Hòa đổ bộ lên đảo Ducan (Quang Hòa) là một đảo trong nhóm đảo Hoàng Sa Tây dưới sự chỉ huy của Trung Úy TQLC Cổ Tấn Tinh Châu vào năm 1959. Nguồn ảnh do Cổ Tấn Tinh Châu cung cấp.

Năm 1970, không biết vì lý do gì, Chính phủ Sàigon bỏ phế đảo Song Tử Đông (đảo này cách đảo Song Tử Tây khoảng 10km và là đảo lớn thứ hai sau đảo Ba Bình); thừa dịp, Philippines mang quân ra chiếm giữ cho đến nay.

image009

Bia đá cao lớn do Hải quân VNCH xây dựng năm 1956 trên đảo Song Tử Đông. Tài liệu của VĂN HÓA.

image010

Bia đá cao lớn do Hải quân VNCH xây dựng năm 1956 trên đảo Song Tử Tây. Tài liệu của VĂN HÓA, ảnh chụp ngày 19 tháng Tư, 2014.

Năm 1958, Thủ tướng Bắc Việt Phạm Văn Đồng gởi Công hàm: “Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4-9-1958 của Chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lý đối với các hải đảo”.

Xin nhắc lại, thực dân Pháp khi chiếm Việt Nam từ thời nhà Nguyễn (1865-1954), từ năm 1931-1933, Pháp đã cho hải quân cắm cờ chủ quyền xây bia trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Kể từ năm 1955, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa chính thức là chủ quyền pháp lý lãnh thổ lãnh hải của chính phủ Sàigon miền nam Việt Nam.

Năm 1973, Hiệp định Paris bốn bên ký kết chấm dứt chiến tranh Việt Nam. Nội dung không có điều khoản nào buộc Mỹ phải rút lực lượng hải quân ra khỏi Biển Đông. Theo Hiệp định Genève 1954, khi Pháp rút khỏi Đông Dương đã trao trả cho chính phủ Sàigon (lãnh thổ phía nam vĩ tuyến 17) hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng thực tế Sàigon chỉ mang quân ra đóng ở nhóm đảo Hoàng Sa tây mà thôi, còn bên phía đông Trung Quốc vẫn chiếm giữ. (Xem hải đồ mầu xanh đậm trên).

Năm 1974, nhiều học giả nhận định khi Mỹ xoa tay “rút quân trong danh dự” “bỏ của chạy lấy người” vừa đúng một năm, Bắc Kinh nắm chắc cơ hội chú Sam quên đứt “đồng minh chiến lược” Sàigon, Mao Trạch Đông xua hải quân đánh một trận với Hải quân VNCH chiếm nốt nhóm Hoàng Sa Tây vào ngày 19 tháng Giêng, 1974.

Năm 1988, “Mạnh ai nấy chiếm-Hồn ai nấy giữ”. Thừa thắng trận Hoàng Sa, Mao, Đặng xua quân xuống bể phương Nam chiếm bãi đá Gạc Ma, một hải điểm chiến lược nằm giữa mạn Nam quần đảo Trường Sa. Một điểm lưu ý, sau khi chiếm Gạc Ma, Tầu cộng dừng chân xâm lược một thời gian khá dài.

Cùng thời điểm, Hải quân Việt Nam (Hà Nội) gấp rút mở chiến dịch “nước lũ” chiếm đóng và xây cất một loạt các hải điểm có vị trí tiền đồn chiến lược ở trung tâm Trường Sa. Bước đầu cắm cờ, xây lô cốt được 21 đảo, đá lớn nhỏ.

Ngày 19 tháng 11 năm 2003, luyến tiếc biển Đông Nam Á, Khu trục hạm Mỹ USS Vandegrift 48 lần đầu tiên trở lại Việt Nam ghé cảng Sàigon sau 30 năm (1973-2003) mở đầu cho chiến dịch “Ngoại giao Chiến hạm”. Chán Sàigon, Mỹ chính thức chơi với Hà Nội.

image011
Khu trục hạm Mỹ USS Vandegrift lần đầu tiên ghé bến Sàigon ngày 19 tháng 11 năm 2003.

Thấy Mỹ hùng dũng trở lại Biển Đông Nam Á, năm 2013, mới lên ngôi chúa tể Bắc Kinh, họ Tập Cận Bình bắt tay vào ngay việc đưa đoàn lính công binh gia công bồi đắp gấp rút xây dựng 7 đảo nhân tạo ở khu vực trung tâm biển đảo Trường Sa gồm: Xu Bi ( Subi Reef), Chữ Thập (Fiery Cross Reef), Châu Viên (Cuarteron Reef), Ga Ven (Gaven Reef), Gạc Ma (Gacma Reef), Tư Nghĩa (Huyghes Reef) và Vành Khăn (Misschief Reef).

Mặt trận biển Đông Nam Á giữa hải quân Mỹ và Tầu mở màn với nhiều pha đấu trí gay cấn kịch kiệt. Tuy chưa có trận đổ máu nào nhưng cả thế giới lên ruột.

image012
Ngày 01/5/2014, họ Tập xua giàn khoan nước sâu khổng lồ HD-981 thâm nhập sâu vào thềm lục địa và lãnh hải EEZ Việt Nam (cách đảo Tri Tôn 123 hải lý), khuấy rối an ninh Biển Đông, nghi binh dư luận quên lững Trường Sa, trong lúc đó huy động tài lực bạc tỉ đôla gấp rút hoàn thành cơ bản 7 đảo nhân tạo, tức là bãi san hô đang chìm thì bồi cho nó nổi lên mặt nước.

Ngày 27/8/2014, Đại tướng Lê Hồng Anh Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư của Đảng Cộng sản Việt Nam đến Bắc Kinh trong tư cách Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng gặp Lưu Vân Sơn và Tập Cận Bình; hai nước, nghiêm túc thực hiện “Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam-Trung Quốc,”. Tân Hoa Xã nói hai bên đã đạt được “nhận thức chung nguyên tắc ba điểm về tiếp tục phát triển quan hệ Trung-Việt”.

Ngày 12/7/2016,  Phán quyết của Tòa thường trực La Haye (PCA) bác bỏ yêu sách đường “lưỡi bò” liếm biển của Bắc Kinh, kết luận rằng “không có căn cứ pháp lý cho việc Trung Quốc nêu quyền lịch sử với các tài nguyên nằm trong vùng biển trong đường Chín Đoạn.”

Tháng 12/2016, Tổng thống Philippines Duterte xoay trục Philippines từ Mỹ sang Trung Quốc với một tốc độ bất ngờ. Về phán quyết của Hội đồng Trọng tài UNCLOS, từ đầu ông đã tuyên bố là sẽ không đem ra trong đàm phán với Trung Quốc.  Ông cũng tuyên bố là gác phán quyết đó sang một bên, không áp đặt bất cứ gì lên Trung Quốc “vì chính trị Đông Nam Á đang thay đổi”, và sẵn sàng khảo sát chung với Trung Quốc trong các vùng biển có tranh chấp. (theo học giả Dương Danh Huy-BBC22/12/16)

image013
Năm Thầm phán phiên tòa thường trực La Haye – từ trái: Thẩm phán Jean – Pierre Cot (Pháp);Thẩm phán StanislawPawlak (Ba Lan); Thầm phán; Thomas A. Mensah (Ghana); Thầm phán Rudiger Wolfrum (Đức); Thầm phán Alfred Soons (Hà Lan). Google Image.

Ngày 22/5/2016, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đến thăm Việt Nam (thăm Hà Nội và Sàigon). Hàng triệu người dân Việt đứng chật hai bên đường đón TT Obama.

Sự kiện gây ấn tượng mạnh đối với người dân Hà Nội là vào chiều tối, ông Obama đã đến quán bún chả Hương Liên để ăn 2 xuất bún, uống 2 chai bia. Việc thứ hai sau khi Air Force One đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, ông đến chiêm bái dâng hương ngôi chùa cổ Ngọc Hoàng; tiếp tổng thống ở chùa có ông kiều bào thông dịch dẫn chuyện bỗng nảy ra “sáng kiến” vì TT Obama theo đạo Tin Lành nên ông kiều bào này không muốn cho TT Obama dâng hương Đức Ngọc Hoàng Thượng Đế! (vì sẽ phạm tội với Chúa!); lại chuyện ông nhà sư trụ trì “hiến kế” hỏi tổng thống có muốn sinh con trai không thì ông hãy cầu nguyện! (vì sẽ toại nguyện!).

Chắc Tổng thống Obama khi về Mỹ nhớ đời hai chuyện “chí dị” chỉ có ở Việt Nam.

image014
TT Barack Obama bước ra cửa Air Froce One ở sân bay Nội Bài giơ tay chào khách đón ở chân cầu thang lúc 21h32 tối 22/5/2016.

Năm 2017, Bắc Kinh hoàn thành cơ bản 7 đảo nhân tạo, trang bị tối tân các công nghệ đại dương và hải quân, biến 7 đảo thành mạng lưới hỏa lực bao trùm khu vực biển đảo Trường Sa. Các đảo có sân bay dài trên 3km dùng cho chiến đấu cơ, có quân cảng nước sâu, kho tiếp liệu, hải đăng, trạm quan trắc, trại gia binh cho lính ăn ở bố phòng.

image015

Hải đồ vị trí 7 đảo nhân tạo do Tầu cộng bồi đắp. VĂN HÓA MAP

Mỹ hoảng hốt nhìn ra quyền lợi và uy thế của mình bị Bắc Kinh nắn gân, hạ thấp ở khu vực Đông Nam Á, nhưng vẫn minh định không tham dự vào các cuộc tranh chấp chủ quyền của các bên, chỉ yêu cầu quyền “Tự do hàng hải” (Thông Cáo Chung New York tháng 9/2010 và Tuyên Bố Chung Hà Nội ASEAN+8 tháng 10/2010).

Rất tiếc, sau năm 1975, không có nhân vật nào trong chính phủ Sàigon (ông Nguyễn Văn Thiệu, ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Dương Văn Minh Minh) lên tiếng phản kháng hay đâm đơn kiện lên tòa án Liên hiệp quốc về vụ Trung Quốc đánh chiếm xâm lược quần đảo Hoàng Sa tây, kể cả chính phủ Lâm thời Cộng hòa Miền nam Việt Nam chỉ phản đối lấy lệ (ông Nguyễn Hữu Thọ, ông Huỳnh Tấn Phát).

Thế mới biết, âm mưu-sách lược bằng mọi cách độc chiếm làm soái chủ biển cả phương Nam của họ Tưởng (1946), họ Mao (1974), họ Tập (2013) thật là cao tay ấn./

Hết hồi 1 – (xem tiếp Hồi 2)

Lý Kiến Trúc

image001

Vành đai lửa chữ U (lưỡi bò 9/10 đoạn). Điểm đầu từ mũi Cao Hùng – Đài Loan, vành đai lửa tỏa xuống bãi cạn Scarborough, bãi Vành Khăn (Mischief Reef), bãi James Shoal, bãi Tư Chính (Vanguard Bank), bãi Tư Chính gần bờ biển Việt Nam – nam Côn Sơn tiềm năng có bồn trũng dầu khí lớn, công ty Repsol đang khai thác mỏ Cá Rồng Đỏ gần khu vực này nhưng hiện đang bị “áp lực” hay nhu cầu nào khác nên tạm ngừng. Những chấm tròn đỏ tim trắng lượn theo đường lưỡi bò chữ U hình thành một mạng lưới quân sự nhằm mục đích xác định chủ quyền lưỡi bò chữ U 80% diện tích biển Đông Nam Á.  Hải đồ minh họa của VĂN HÓA MAP.

image016image017

Bãi san hô Scarborough Shoal sâu khoảng 15 mét so với mặt nước biển. cách đảo Luzon Philippines khoảng 130 hải lý. Trung Quốc chiếm năm 2012 nhưng bị áp lực phải rút hải quân về.

image018image019image020image021

Bãi Vành Khăn (Mischief Reef)có hình dáng tròn khép kín.

image022

Bãi Vành Khăn (Mischief Reef) cách đảo Palawan 130 hải lý, hiện Trung Quốc chiếm giữ từ năm 199; đảo nhân tạo này có sân bay dài trên 3km.

image023

Bãi James Shoal.

image024image025

Chấm trònh xanh: Mạng lưới an  inh của Mỹ bao vây biển Đông. VĂN HÓA MAP

TIN LIÊN QUAN:

– Thủy Quân Lục Chiến VNCH bắt sống 60 dân quân Trung Cộng tại Hoàng Sa năm 1959.

– Kết quả chuyến đi sứ của Lê Hồng Anh:“Biển Việt Nam-Biển Trung Quốc”.

– Philippines phá hư thế trận Biển Đông.

– TT Obama “làm mưa làm gió” ở Việt Nam về những vấn đề gì?

– Những hình ảnh hoạt động của TT Obama từ Hà Nội tới Saigon

– Bà Hillary Clinton và 4 lần tới Việt Nam.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam L.T | 26/04/2018 11:59 PM

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam

L.T | 

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam

Thật khó để giữ nổi bình tĩnh và không run rẩy khi nghe lại câu chuyện về vụ án từng gây chấn động lịch sử nước Mỹ. Một gã đàn ông bắt cóc, giam cầm và cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ người ta mới phát hiện ra.

Vụ việc xảy ra bắt đầu từ năm 2002 và kéo dài suốt 1 thập kỷ mà không ai hay biết gì. Chỉ đến khi các cô gái tự tìm cách thoát thân và kêu cứu, sự thật kinh hoàng phía bên trong ngôi nhà đó mới được hé lộ.

Khó có ai có thể đứng vững khi nghe những lời kể của các cô gái về nỗi đau đớn cả về thể xác và tinh thần mà các cô đã phải trải qua. Tất cả đều do một gã đàn ông mất hết tính người Ariel Castro.

Những cô gái mất tích bí ẩn

Nạn nhân đầu tiên của Ariel Castro là cô Michelle Knight (khi đó 21 tuổi). Ngày 23/8/2002, lẽ ra Knight phải ra tòa để tranh giành quyền nuôi dưỡng đứa con trai 2 tuổi của mình trong vụ ly hôn với chồng nhưng cô không có mặt tại phiên tòa hôm đó.

Người ta nhìn thấy cô lên xe của một người đàn ông sau khi rời khỏi nhà người anh họ và từ đó “bặt vô âm tín”. Sau khi Knight biến mất, cảnh sát cho rằng cô đã bỏ đi sau khi tức giận vì không giành được quyền nuôi con. Từ đó chẳng ai thấy mặt Knight đâu nữa.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 1.

Michelle Knight (khi đó 21 tuổi).

Tiếp đó là cô nữ sinh Amanda Berry (khi đó mới sắp tròn 17 tuổi). Amanda biến mất vào ngày 21/4/2003, chỉ một ngày trước sinh nhật lần thứ 17. Amanda đã gọi điện cho em gái và báo rằng đang trên đường trở về từ nơi làm thêm ở Burger King.

Thế nhưng sau cuộc điện thoại đó chẳng ai còn nhìn thấy Amanda nữa. Ban đầu, cảnh sát cho rằng Amanda chỉ đơn giản là muốn đi chơi đâu đó vài ngày nhân dịp sinh nhật của mình.

Tuy nhiên, khoảng 1 tuần sau đó, gia đình của cô gái nhận được cuộc điện thoại từ số máy của Amanda, đầu bên kia là giọng của một người đàn ông nói rằng: “Tôi đang giữ Amanda. Cô ấy ổn và sẽ trở về nhà sau vài ngày nữa”.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 2.

Amanda Berry (khi đó mới sắp tròn 17 tuổi).

Từ đó, cảnh sát bắt đầu nghi ngờ và cho rằng Amanda đã bị bắt cóc. Mòn mỏi chờ con mà không thấy con quay về, mẹ của Amanda đã qua đời mà không được nhìn thấy con lần cuối cùng.

Nạn nhân thứ ba là cô bé Gina DeJesus (khi đó 14 tuổi). Gina là bạn chơi thân với Arlene Castro, con gái tuổi teen của Ariel vậy nên cô bé chẳng ngại ngần lên xe của Ariel khi gã đề nghị chở cô bé về nhà.

Arlene và Gina muốn ngủ một giấc nhưng mẹ của Arlene không đồng ý nên tên Ariel đã đề nghị chở cô bé về nhà. Nhưng Gina đã biến mất không dấu vết kể từ đó. Cảnh sát cũng không có hành động gì về sự mất tích của Gina mà chỉ cho rằng cô bé đã bỏ trốn.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 3.

Gina DeJesus (khi đó 14 tuổi).

3 cô gái lần lượt bị bắt cóc nhưng không ai có thể tưởng tượng nỗi kinh hoàng mình sắp phải đối mặt.

Những năm tháng đau đớn tột cùng không lối thoát

Người phải chịu đau đớn nhiều nhất và thời gian dài nhất là Michelle Knight. Sau khi bắt cóc Knight, tên Ariel đã trói hai tay và hai chân cô gái và túm lấy cổ cô rồi kéo lê trên mặt đất. 3 ngày sau đó, hắn bỏ đói cô gái trẻ, không cho bất kỳ một chút thức ăn, đồ uống nào.

Cả 3 cô gái đều bị cưỡng hiếp, tra tấn tàn bạo cả về mặt thể xác và tinh thần. Cuốn nhật ký do một trong ba cô gái ghi lại trong thời gian bị giam giữ cho biết họ bị nhốt trong một căn phòng tối tăm, bị xích vào tường rồi bị tra tấn, cưỡng bức tình dục, bị dọa giết.

Hàng ngày họ chỉ lo sợ xem lúc nào sẽ đến phiên mình phải hầu hạ “con quỷ” đó và mơ ước một ngày nào đó sẽ trốn thoát và được đoàn tụ với gia đình.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 4.

Các cô gái chỉ được ăn 1 lần trong ngày và chỉ được phép tắm 2 lần trong 1 tuần.

Knight là người phải chịu nhiều đau đớn vì tên Ariel đã 5 lần khiến cô có thai và hắn khiến cô sẩy thai bằng cách bỏ đói hoặc đấm đá liên tiếp, ném cô vào tường. Gina cũng nói với cảnh sát rằng cô bị cưỡng hiếp nhưng chưa mang thai.

Còn Berry cũng chung cảnh ngộ với 2 cô gái còn lại nhưng vào năm 2006, cô gái đã mang thai và sinh con ngay trong ngôi nhà đó. Ariel ra lệnh cho Knight phải đỡ đẻ cho Berry, thậm chí y còn dọa giết cô nếu như đứa trẻ không sống sót.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 5.

Hình ảnh kinh hoàng bên trong ngôi nhà nơi các cô gái bị giam giữ suốt hơn 10 năm.

Berry sinh con trong một bể bơi bằng phao. Bé gái vừa chào đời đã ngừng thở trong thời gian ngắn nhưng may mắn Knight đã cứu sống em bé.

Các báo cáo của cảnh sát cũng tiết lộ: “Tất cả ba nạn nhân nữ đều nói rằng ban đầu Ariel xích họ trong tầng hầm, nhưng sau đó hắn để họ sống ở tầng trên trên tầng hai của ngôi nhà.

Mỗi khi có khách đến nhà, hắn ta sẽ đưa các cô gái lên tầng gác mái, trói chân tay và dùng băng dính dán vào miệng họ, còn ở dưới hắn sẽ mở nhạc rất to để các cô gái có muốn kêu cứu cũng không được”.

Chưa dừng lại ở đó, thỉnh thoảng hắn ta cố tình giả vờ mở cửa, các lối thoát trong ngôi nhà và nấp gần đó để rình, nếu có ai muốn tìm cách chạy trốn sẽ bị hắn gô cổ lại đánh. Từ đó hắn muốn “dập tắt” hy vọng tìm đường trốn thoát của 3 cô gái.

Trốn thoát ngoạn mục

Nhờ một hành động dũng cảm đáng kinh ngạc của Amanda Berry, họ đã tự giải cứu được mình khỏi nơi tù ngục kinh hoàng đó.

Vào ngày 6 tháng 5 năm 2013, tên Ariel đã bỏ 3 cô gái cùng đứa trẻ trong nhà để ra ngoài, điều này cũng không phải là bất thường. Tuy nhiên, lần này hắn quên không khóa cánh cửa phía trước, nhưng vẫn chốt cánh cửa chắn bão bên phía sau.

Vì lo sợ Ariel lại có thể sẽ lại canh gác bên ngoài để đánh đập người nào có ý định trốn, Berry nghĩ rằng không còn cách nào khách là phải đập vỡ tấm cửa chắn bão phía sau nhà. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một người hàng xóm và bắt đầu hét lên nhờ sự giúp đỡ.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 6.

Cảnh sát ập đến ngôi nhà.

Angel Cordero, một người hàng xóm gần đó đã nghe thấy tiếng la hét và đến giúp đỡ, nhưng anh không nói được nhiều tiếng Anh và không thể nói chuyện với Berry.

Một người hàng xóm khác là Charles Ramsey xuất hiện và giúp phá phần dưới của tấm cửa chắn bão để Berry và con gái chui ra ngoài.

Khi vừa trốn thoát, Berry lập tức chạy đến nhà hàng xóm và gọi 911: “Cứu tôi với, tôi là Amanda Berry. Tôi bị bắt cóc 10 năm rồi. Cuối cùng, tôi cũng được tự do”. Vậy là cảnh sát ập đến giải cứu cả 2 cô gái còn lại.

Khi cảnh sát ập vào căn nhà, họ phát hiện Knight và DeJesus bị giam giữ ở 2 phòng khác nhau trên gác. Cả 3 người phụ nữ và đứa trẻ được đưa tới bệnh viện. Amanda và DeJesus ra viện ngay sau đó, trong khi Knight tiếp tục được điều trị cho đến ngày mùng 10/5.

Đến lúc đó, tất cả hàng xóm xung quanh mới ngỡ ngàng biết rằng có 3 cô gái bị giam cầm trong ngôi nhà đó mà không ai để ý.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 7.

Amanda Berry và con gái trong bệnh viện.

Bản án dành cho “ác quỷ”

Trong phiên tòa xét xử, Ariel bị cáo buộc tổng cộng 937 tội danh (tội giết người, bắt cóc, hiếp dâm, tấn công phụ nữ…) và phải nhận mức án chung thân và 1.000 năm tù giam.

Trong phiên tòa tuyên án, Castro tuyên bố phần lớn các lần quan hệ tình dục đều là do các cô gái “tự nguyện”.

“Tôi hy vọng họ có thể nhìn từ trái tim của mình để tha thứ cho tôi bởi vì chúng tôi cũng có sự hòa hợp diễn ra trong ngôi nhà đó”.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 8.
Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 9.

Tên Ariel Castro chịu tội trước tòa.

Còn Knight nói: “Ông đã cướp đi 11 năm của cuộc đời tôi. 11 năm của tôi đã bị chôn vùi trong địa ngục đáng sợ đó, giờ đến lượt ông phải trả giá.

Tôi sẽ vượt qua tất cả những nỗi đau từng gánh chịu còn ông bắt đầu gặm nhấm nỗi đau cho đến cuối đời. Tôi sẽ sống, còn ông chết dần chết mòn khi ông nghĩ về 11 năm và những tội ác mà ông gây ra cho chúng tôi”.

Vụ án ngôi nhà của ác quỷ: Gã đàn ông bắt cóc, cưỡng hiếp 3 cô gái trẻ suốt 1 thập kỷ, nhận bản án tù chung thân và 1.000 năm tù giam - Ảnh 10.

Hình ảnh 3 nạn nhân của vụ án bắt cóc rúng động nước Mỹ: Amanda Berry, Gina DeJesus and Michelle Knight (từ trái qua phải).

Tuy nhiên, vào khoảng 9h20 tối ngày 3/10/2013, cảnh sát phát hiện tên tù nhân Ariel Castro, 52 tuổi đã treo cổ tự tử trong phòng giam của mình tại Trung tâm Tiếp nhận xử phạt ở Orient, bang Ohio.

Dù Castro được đưa đến Trung tâm Y tế Wexner Đại học bang Ohio để cấp cứu nhưng ông ta được xác nhận là đã tử vong vào lúc 22h52 phút.

(Nguồn: Tổng hợp)

theo Helino

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Trump và Tập ‘bày tỏ tình thân’

Trump và Tập ‘bày tỏ tình thân’

Tiệc ngày 9/11Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionBữa tiệc ngày 9/11: Trung Quốc đón tiếp Tổng thống Mỹ nồng hậu

Tổng thống Mỹ Donald Trump ca ngợi lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình khi thăm Bắc Kinh, trái ngược việc phê phán Trung Quốc trước đây về Bắc Hàn và thương mại.

Bàn tròn thứ Năm: APEC và Trump, Tập, Trudeau thăm VN

Trump là ‘thượng khách’ tại Bắc Kinh

Ông Trump ‘còn chưa có chính sách về TQ’

Trump chọn 7/11 là ngày ‘Tưởng niệm nạn nhân CS’

Trump cảnh báo Bắc Hàn: ‘Đừng thử thách chúng tôi’

VN tìm cách cân bằng quan hệ với TQ và Mỹ

Lãnh đạo Mỹ và TQBản quyền hình ảnhJIM WATSON
Image captionĐệ nhất phu nhân Hoa Kỳ, bà Melania Trump sẽ về Mỹ sau chuyến thăm Bắc Kinh chứ không sang Việt Nam nữa

Nhưng ông cũng kêu gọi ông Tập “nỗ lực hết sức” để thuyết phục Bắc Hàn từ bỏ hạt nhân.

Ông lại gây ngạc nhiên khi nói ông “không trách Trung Quốc” vì “tận dụng lợi thế” gây nên thặng dư mậu dịch.

Ông Trump thăm Trung Quốc trong hai ngày 8 và 9/11.

Các thỏa thuận trị giá 250 tỉ đôla được loan báo, nhưng thực ra không rõ chúng có bao gồm hợp đồng cũ và cả những hợp đồng tiềm năng tương lai không.

Bắc Hàn

Ông Trump tuyên bố Trung Quốc có thể giải quyết vấn đề Bắc Hàn “nhanh và dễ”.

Hình ngày 8/11Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionÔng Tập Cận Bình đưa hai vợ chồng tổng thống Mỹ thăm Tử Cấm Thành

Nhưng ông nói ông “không trách Trung Quốc” vì thâm hụt mậu dịch.

Ông tuyên bố các chính phủ trước của Mỹ chịu trách nhiệm cho quan hệ thương mại “bất công và một chiều” với Trung Quốc.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm 9/11 hứa hệ quan hệ kinh tế và thương mại “cân bằng, lành mạnh”.

Bắc Kinh gọi chuyến thăm là “chuyến thăm nhà nước đặc biệt”, một danh từ chưa từng được Trung Quốc dùng từ năm 1949.

Ông Trump đi cùng vợ, bà Melania, và hàng chục doanh nhân.

Bình luận của John Sudworth ở Bắc Kinh

Khó trách bạn nếu bạn quên rằng hai người đàn ông ở trung tâm tình cảm huynh đệ này lẽ ra phải là đối thủ chiến lược.

Ngồi ở bàn thương lượng, ông Trump nhìn ông Tập: “Cảm giác của tôi về ông vô cùng nồng ấm.”

Ông Tập chỉ mỉm cười và gật đầu.

Tại buổi lễ nơi doanh nghiệp Mỹ và Trung Quốc ký nhiều thỏa thuận, tổng thống Mỹ có vẻ hoàn toàn từ bỏ cách phê phán Trung Quốc trước đây.

Liệu Tổng thống Trum có đang cố tình nói nhẹ để chuẩn bị cho hành động cứng về bất cân bằng thương mại sau này?

Có thể. Nhưng khi hai người rời bục, ông lại có quà cho chủ nhà. Hai người từ chối trả lời báo chí. Các tổng thống Mỹ từng nói về tự do báo chí khi thăm Trung Quốc.

Không phải lần này.

trumpBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionChuyên cơ của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hạ cánh tại Trung Quốc

Chuyến thăm quan trọng

Trước khi đến Bắc Kinh, ông Trump ca ngợi ông Tập, nói rằng ông mong gặp vị Chủ tịch Trung Quốc sau khi ông Tập “giành chiến thắng chính trị vĩ đại”.

Ông Tập vừa củng cố quyền lực tại Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc, một động thái mà theo giới phân tích nói rằng sẽ khiến ông khó phải ở thế chấp nhận thỏa hiệp với ông Trump.

Dù ông Trump chúc mừng ông Tập, nhưng vẫn còn đó sự căng thẳng giữa hai người, với việc ông Trump cáo buộc Trung Quốc giao thương không công bằng với Washington.

TrumpBản quyền hình ảnhJIM WATSON
Image captionLiệu ông Trump có đoán ra ý người Trung Quốc: hình ông nói chuyện đôi câu xã giao với các nghệ sỹ tại Tử Cấm Thành trong buổi diễn đón ông

Tổng thống Hoa Kỳ và phu nhân, bà Melania thăm Tử Cấm Thành, và sau đó là có buổi dùng trà chiều.

Cựu đại sứ Mỹ tại Trung Quốc trong nhiệm kỳ thứ nhì của Tổng thống Barack Obama, ông Max Baucus bình luận về chuyến thăm với BBC News:

“Chính quyền Trump không biết xử lý quan hệ với Bắc Kinh ra sao, họ còn chưa có một nhóm chuyên về Trung Quốc, để tính toán xem cách giải quyết vấn đề thương mại, như tiếp cận thị trường Trung Quốc, bảo vệ sở hữu trí tuệ.”

Sau chặng dừng chân Trung Quốc, ông Trump sẽ tới Việt Nam và dự APEC.

Ông Tập tới thăm VN ‘chỉ mang tính biểu tượng’

Mỹ-Việt hứa hẹn tăng hợp tác quốc phòng

TQ tuyên bố ‘xây cất ở Biển Đông là hợp lý’

Tin liên quan

  • Trump nhận lời mời thăm Trung Quốc
    8 tháng 4 2017
  • Con rể Trump sẽ bị thẩm vấn về mối quan hệ Trump-Nga
    28 tháng 3 2017
  • Hoa Kỳ ‘dùng Đài Loan kiềm chế Trung Quốc’?
    9 tháng 12 2016
Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Tranh chấp Biển Đông: Bản đồ ‘có giá trị giới hạn’

Tranh chấp Biển Đông: Bản đồ ‘có giá trị giới hạn’

HOANG DINH NAM/AFP/Getty ImagesBản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/AFP/GETTY IMAGES
Image captionViệt Nam từng tổ chức triển lãm, trưng bày các bản đồ cổ để chứng minh chủ quyền đối với các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa

BBC mới đây đăng bài viết của phóng viên Bill Hayton nhận định “tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với Quần đảo Trường Sa thực ra là một sai lầm”.

Ông Bill Hayton cũng cho rằng “tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc chỉ mới nổi lên, phát sinh từ việc biên dịch tồi và những đánh dấu không đúng trên bản đồ hồi thập niên 1930”.

Chủ quyền TQ ở Trường Sa đến từ ‘lỗi dịch thuật’?

VN ở thế ‘tiến thoái lưỡng nan’ sau Cá Rồng Đỏ?

Cá Rồng Đỏ: Có thực sự VN bị TQ ‘đe dọa’?

Tìm hiểu thêm phản ứng từ Việt Nam, BBC phỏng vấn ông Hoàng Việt, giảng viên Đại học Luật TPHCM, thành viên Ban nghiên cứu luật biển và Hải đảo của Liên đoàn Luật sư Việt Nam.

Hoàng ViệtCó điểm tôi đồng ý với nhà báo Bill Hayton ở chỗ là Trung Quốc đã đưa ra các bằng chứng chủ quyền của họ lệch lạc so với tài liệu nguyên gốc của chính họ.

Biển ĐôngBản quyền hình ảnhHOANG VIET
Image captionÔng Hoàng Việt là giảng viên Đại học Luật TPHCM, thành viên Ban nghiên cứu luật biển và Hải đảo của Liên đoàn Luật sư Việt Nam

Nhưng có điểm tôi không đồng ý với Bill Hayton ở chỗ là, không phải do bị nhầm lẫn hoặc dịch thuật sai mà Trung Quốc mới đưa ra yêu sách chủ quyền như vậy trên Biển Đông.

Mà đúng ra là bởi vì người Trung quốc họ đã nhìn thấy các lợi ích to lớn về biển cả mang lại, nên họ phải tìm mọi cách để chiếm hữu Biển Đông, để từ đó họ mở cánh cửa vươn ra thống trị thế giới.

Dựa trên mục tiêu đó, họ cố tình phải tìm mọi cách để chứng minh và thực hiện việc chiếm hữu của họ đối với Biển Đông. Và vì thế, họ đã cố tình ngụy tạo, biến đổi các tài liệu lịch sử mà họ có để phụ họa cho luận điểm của họ.

Gần đây nhất, chính phủ Trung Quốc tuyên bố là họ đã chiếm hữu các quần đảo ở Biển Đông từ thời nhà Hán (trước Công nguyên). Làm gì có chuyện đó chứ. Với các bằng chứng lịch sử và sự hình thành quốc gia dân tộc cùng với sự ra đời của luật quốc tế trên thế giới đều không thấy yêu sách kiểu đó là nghiêm túc.

BBC:Ông từng được tiếp cận với những bản đồ nào cho cái nhìn khác về chủ quyền trên Biển Đông, so với tuyên bố hiện nay của Trung Quốc?

Hoàng Việt: Các bản đồ chỉ có một giá trị giới hạn trong việc chứng minh chủ quyền của một quốc gia trên một vùng lãnh thổ thất định.

Các bản đồ càng về sau, với các yếu tố kỹ thuật chính xác thì còn có giá trị pháp lý cao hơn. Còn các bản đồ cổ, với sự hạn chế về kỹ thuật lúc đó, chỉ đóng một vai trò thứ yếu trong việc chứng minh chủ quyền của một quốc gia.

Việc khẳng định chủ quyền của một quốc gia phải dựa vào nhiều yếu tố khác nhau. Các tài liệu lịch sử Trung Quốc cho thấy rõ ràng là cho đến năm 1932, lãnh thổ Trung Quốc chỉ kéo dài đến đảo Hải Nam mà thôi.

Có rất nhiều bản đồ của cả phương Tây và của cả Trung Quốc đều chứng minh vấn đề này. Chúng ta còn nhớ năm 2016, Tòa trọng tài trong vụ Philippines kiện Trung Quốc đã phán quyết là yêu sách “quyền lịch sử” của Trung Quốc trong đường lưỡi bò là vô căn cứ, vô giá trị.

Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Tập Cận Bình duyệt binh trên biển ở Biển Đông hôm 12/4Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionTổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Tập Cận Bình duyệt binh trên biển ở Biển Đông hôm 12/4

BBC: Các tư liệu bản đồ về chủ quyền trên Biển Đông đã và có thể đóng góp gì cho Việt Nam trong việc khẳng định/bảo vệ chủ quyền của mình trên vùng biển tranh chấp?

Hoàng Việt: Như đã nói ở trên, các bản đồ nói chung chỉ đóng một vai trò hạn chế trong việc xác định chủ quyền quốc gia trên một vùng lãnh thổ.

Tuy vậy, việc có nhiều bản đồ cùng chứng minh rõ là Trung Quốc hoàn toàn không dựa trên các bằng chứng lịch sử một cách nghiêm túc, khách quan và rõ ràng thì cũng cho thấy mục đích thực sự của người Trung Quốc là thế nào.

Cũng như các bằng chứng họ đưa ra chỉ là ngụy tạo. Điều đó cũng giúp cho nhân dân trên thế giới hiểu thêm về Trung Quốc và cái gọi là yêu sách của họ trên Biển Đông.

BBC:Tại sao cho tới nay các bản đồ này rất ít được biết đến?

Hoàng Việt: Các bản đồ này trong giới nghiên cứu thì biết khá nhiều, nhưng nói chung người dân bình thường thì khó tiếp cận, chưa kể khả năng hiểu và phân tích bản đồ cổ không mấy người làm được, cho nên mức độ quảng bá các bản đồ này chưa nhiều.

Thêm một điều nữa là ở Việt Nam hiện nay, những người thực sự nghiên cứu sâu về bản đồ cổ không nhiều, và các nghiên cứu này cũng chưa được công bố trên các ấn phẩm quốc tế bằng tiếng Anh nên người dân trên thế giới nói chung khó tiếp cận. Điều này cần phải được khắc phục trong thời gian sắp tới.

GREG BAKER/AFP/Getty ImagesBản quyền hình ảnhGREG BAKER/AFP/GETTY IMAGES
Image captionMột bản đồ của Trung Quốc trong đó thể hiện đường chữ U trên biển Đông

BBC: Nếu phân tích của nhà báo Bill Hayton là đúng, điều này có ý nghĩa gì đối với Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền trên biển?

Hoàng Việt: Phân tích của Bill Hayton giúp chúng ta làm rõ một điều, các chứng cứ và lập luận cho yêu sách chủ quyền trên Biển Đông của Trung Quốc rất yếu.

Qua phán quyết của phiên tòa Philippines kiện Trung Quốc năm 2016, chúng ta đã thấy rõ điểm yếu này.

Và như vậy, yêu sách trên Biển Đông của Việt Nam có thế mạnh nhất định, điều quan trọng là Việt Nam phải phát huy được thế mạnh ấy trên thực tế để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của Việt Nam trên Biển Đông.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.