Virus corona: Thuyền trưởng USS Theodore Roosevelt bị sa thải vì cảnh báo về virus

Virus corona: Thuyền trưởng USS Theodore Roosevelt bị sa thải vì cảnh báo về virus

CoronavirusBản quyền hình ảnhAFP/GETTY IMAGES
Image captionThuyền trưởng USS Theodore Roosevelt Brett Crozier đã viết một bức thư gay gắt, kêu gọi hành động

Thuyền trưởng USS Theodore Roosevelt Brett Crozier bị sa thải sau khi ông nói Mỹ đã không làm đủ để ngăn chặn bùng phát dịch corona trên tàu sân bay.

Trong một bức thư, thuyền trưởng Brett Crozier đã thúc giục cấp trên hành động nhằm ngăn chặn việc lính Mỹ chết ngoài thời chiến.

Thuyền trưởng hàng không mẫu hạm từng ghé Đà Nẵng cầu cứu Lầu năm góc

USS Theodore Roosevelt thăm Đà Nẵng: Mỹ gửi tín hiệu gì cho VN và TQ?

Hoang mang và tranh cãi quanh chỉ thị của TT Nguyễn Xuân Phúc

Nhưng quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ Thomas Modly nói rằng chỉ huy tàu USS Theodore Roosevelt đã “đưa ra sự đánh giá vô cùng tệ”.

Ít nhất 100 người trên tàu đã bị nhiễm bệnh, các báo cáo cho biết.

Bộ trưởng Hải quân Hoa Kỳ nói gì?

Hôm thứ Năm, ông Modly nói với các phóng viên rằng thuyền trưởng Crozier đã bị sa thải do cáo buộc rò rỉ lá thư cho truyền thông.

Ông này nói bức thư “tạo ra cảm giác rằng Hải quân Mỹ đã không phản hồi các câu hỏi của ông ta”.

“Nó tạo ra định kiến rằng Hải quân Mỹ không làm nhiệm vụ của mình, chính phủ không làm nhiệm vụ của mình. Điều này hoàn toàn không đúng.”

Những thành viên chưa bị nhiễm bệnh của tàu sân bay có hơn 40.000 quân này nay đang bị cách ly tại Guam sau khi giới chức của đảo này nói họ có thể ở đó bao lâu tùy ý miễn là họ không tương tác với dân địa phương.

Cho tới nay, các thủy thủ tàu USS Theodore Roosevelt bị giới hạn không được cập cảng căn cứ hải quân.

Bức thư của Thuyền trưởng Brett Crozier nói gì?

USS Theodore RooseveltBản quyền hình ảnhUSS THEODORE ROOSEVELT
Image captionUSS Theodore Roosevelt

Thuyền trưởng Crozier đã cảnh báo Lầu Năm Góc rằng sự bùng phát bệnh trên tàu ‘đang tăng tốc’ vì các thủy thủ sống trong không gian hạn chế.

“Chúng tôi không phải trong chiến tranh. Các thủy thủ không cần phải chết”, bức thư dài bốn trang, ngày 30/3, viết

Capt Crozier đã kêu gọi “hành động mang tính quyết định”, nói rằng các thủy thủ không bị nhiễm bệnh phải được đưa ra khỏi tàu và được cách ly.

Bức thư sau đó đã được San Francisco Chronicle đăng.

Các phản ứng

Trong một tuyên bố, các nhà lãnh đạo Dân chủ của Ủy ban Quân sự Hạ viện cho biết: “Trong khi Thuyền trưởng Crozier rõ ràng đã vượt ra ngoài quyền hạn, thì việc ông ta bị sa thải vào thời điểm quan trọng này … là một động thái gây bất ổn có thể khiến các thành viên trong ủy ban của chúng ta gặp rủi ro cao hơn và gây nguy hiểm cho sự sẵn sàng của hạm đội.”

“Sa thải chỉ huy tàu mà không điều tra kỹ lưỡng sẽ không giải quyết được cuộc khủng hoảng đang gia tăng trên tàu USS Theodore Roosevelt.”

Categories: Tin Hoa Kỳ | Leave a comment

Phật giáo Hòa Hảo

Thông báo cho mọi người xem về COVID-19: Với sự không chắc chắn xung quanh đại dịch virus corona (COVID-19), chúng tôi trấn an với mọi người xem là các tình nguyện viên của chúng tôi đang làm việc để mang đến cho bạn một nguồn thông tin đáng tin cậy và không thiên vị. Xin được cảm ơn các tình nguyện viên đã chung tay cập nhật thông tin dịch bệnh chính xác trong thời gian khó khăn này. Hãy bảo trọng và giữ gìn sức khỏe cho bản thân và mọi người.
Đóng (mở lại bằng cách xóa cookie dismissASN trong trình duyệt)

Phật giáo Hòa Hảo

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Buớc tưới chuyển hướngBước tới tìm kiếm

Giáo chủ Phật giáo Hòa Hảo Huỳnh Phú Sổ

Phật giáo Hòa Hảo, là một tông phái Phật giáo do Huỳnh Phú Sổ khai lập năm Kỷ Mão 1939, lấy pháp môn “Học Phật – Tu Nhân” làm căn bản và chủ trương tu hành tại gia (Tại gia cư sĩ). Tôn giáo này lấy nền tảng là Đạo Phật, kết hợp với những bài sấm kệ do chính Huỳnh Phú Sổ biên soạn.

Theo thống kê năm 2009 có khoảng 1.433.252 tín đồ Phật giáo Hòa Hảo khiến tôn giáo này trở thành tôn giáo có số tín đồ đông thứ 4 tại Việt Nam.[1]

Lịch sử[sửa | sửa mã nguồn]

Ra đời[sửa | sửa mã nguồn]

Phật giáo Hòa Hảo ra đời tại làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc (nay thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) vào năm 1939 do Huỳnh Phú Sổ sáng lập.

Huỳnh Phú Sổ, còn được gọi là “Thầy Tư Hoà Hảo”, “Đức Huỳnh Giáo chủ”, khi đó chưa đầy 18 tuổi, tuyên bố mình là bậc “Sinh nhi tri”, biết được quá khứ nhìn thấu tương lai, được thọ mệnh cùng với Phật A-di-đà và Phật Thích-ca Mâu-ni, xuống hạ giới có nhiệm vụ truyền bá cho dân chúng tư tưởng Bửu Sơn Kỳ Hương để Chấn hưng Phật giáo, cứu độ chúng sinh khỏi sông mê, biển khổ và “đưa nhân loại đi vào vòng hạnh phúc”. Ông chữa bệnh cho người dân bằng các bài thuốc nam do ông kê toa hoặc nước lã, giấy vàng, lá xoài, lá ổi, bông trang, bông thọ, đồng thời qua đó ông truyền dạy giáo lý bằng những bài sám giảng (còn gọi là sấm giảng) do ông soạn thảo. Vì vậy chỉ trong vòng 2 năm từ 1937 đến 1939 số người tin theo ông đã khá đông và ông trở nên nổi tiếng khắp vùng.

Ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão (tức 4 tháng 7 năm 1939), Huỳnh Phú Sổ bắt đầu khai đạo, khi ông chưa tròn 20 tuổi. Nơi tổ chức lễ khai đạo chính là gia đình ông. Ông đã lấy tên ngôi làng Hòa Hảo nơi mình sinh ra để đặt tên cho tôn giáo mới của mình: Phật giáo Hòa Hảo. Sau đó, ông được các tín đồ suy tôn làm thầy tổ, và gọi ông bằng cái tên tôn kính là Đức Tôn Sư, Đức Thầy.

Kể từ đó, ông lần lượt làm nhiều bài thơ ca, sau được tập hợp lại thành quyển Sấm giảng thi văn giáo lý, nội dung cốt lõi là giáo lý của Đức Phật Thích Ca, và có phần gần gũi với tư tưởng thần bí và tín ngưỡng dân gian ở Nam Bộ lúc bấy giờ.

Tổ đình Phật giáo Hòa Hảo, xưa thuộc làng Hòa Hảo, nay thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang.

Thời kỳ 1941 – 1944[sửa | sửa mã nguồn]

Sang năm 1941, đạo Hòa Hảo tiếp tục gia tăng số lượng tín đồ của mình một cách nhanh chóng. Khi Nhật vào Đông DươngPháp lo ngại Nhật tranh thủ giáo phái Hòa Hảo nên đã câu thúc Huỳnh Phú Sổ ở Châu ĐốcBạc LiêuCần Thơ. Năm 1942, Nhật vận động được ông về Sài Gòn. Tại đây, ông đã vận động được nhiều nhân vật hoạt động chính trị thân Nhật vào đạo Hòa Hảo để gây thanh thế, đồng thời thời gian này nhiều thanh niên theo đạo Hòa Hảo cũng tham gia các tổ chức của Nhật. Năm 1944, Phật giáo Hòa Hảo thành lập lực lượng vũ trang dưới tên gọi Đội Bảo An.[2]

Thời kỳ 1945 – 1955[sửa | sửa mã nguồn]

Xung đột với Việt Minh[sửa | sửa mã nguồn]

Tây Nam Bộ là nơi phát tích của giáo phái Hòa Hảo, với đa số tín đồ là những người dân hiền hòa, yêu nước. Nhằm thực hiện chính sách đại đoàn kết toàn dân, Ủy ban nhân dân Nam Bộ mới thành lập sau Cách mạng tháng Tám đã mời người sáng lập giáo phái là Huỳnh Phú Sổ giữ chức ủy viên đặc biệt của Ủy ban. Tuy nhiên, Việt Minh cho rằng một số lãnh đạo Hòa Hảo có nhiều tham vọng về quyền hành đã lợi dụng danh nghĩa của giáo phái Hòa Hỏa đòi giao những tỉnh có đông tín đồ (như Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc) cho họ quản lý. Khi yêu sách này không được đáp ứng, họ 2 lần tổ chức biểu tình tuần hành, kéo vào thị xã Long Xuyên (cuối tháng 8-1945) và thị xã Châu Đốc (đầu tháng 9-1945) định gây bạo loạn cướp chính quyền. Lực lượng vũ trang cách mạng được huy động đến kịp thời giải tán.[3] Theo Archimedes L.A Patti, Hòa Hảo chống lại chủ trương của Việt Minh muốn đàm phán với Đồng Minh nên tổ chức biểu tình đòi vũ trang quần chúng chống lại việc quân Anh, Pháp đổ bộ vào Nam Kỳ[4].

Ngày 8/9/1945, những người đứng đầu Phật giáo Hòa Hảo lại tổ chức tuần hành ở thị xã Cần Thơ với khẩu hiệu chống thực dân Pháp và chống độc tài. Việt Minh cho rằng Hòa Hảo muốn cướp chính quyền.[5] Chính quyền tỉnh Cần Thơ giải tán cuộc biểu tình này, bắt những người cầm đầu, đưa ra tòa xét xử và kết án tử hình 3 người đứng đầu. Đối với tín đồ, chính quyền giải thích ý đồ của lãnh đạo Hòa Hảo, khuyên họ trở về nhà tiếp tục làm ăn, không để bị lợi dụng.[3] Huỳnh Phú Sổ giải thích với lãnh đạo Việt Minh Trần Văn Giàu đây là cuộc biểu tình của tín đồ Phật giáo Hòa Hảo để biểu thị quan điểm đấu tranh chống thực dân Pháp và chống độc tài[6]. Ngày 9 tháng 9 năm 1945, Việt Minh cho Quốc gia Tự vệ Cuộc bao vây trụ sở Phật giáo Hòa Hảo ở số 8 đường Sohier, Sài Gòn để bắt Huỳnh Phú Sổ nhưng ông trốn thoát.[7] Sau cuộc biểu tình tại Cần Thơ, Hòa Hảo bị Việt Minh bắt bớ, đàn áp[5]. Hòa Hảo cho rằng trong năm 1945 khoảng 10.000 tín đồ và cán bộ của họ bị Việt Minh sát hại[8].

Với chủ trương đại đoàn kết toàn dân, ngày 6 tháng 2 năm 1946, tại Chợ Mới (Long Xuyên), Nguyễn Hữu Xuyến, Trung đoàn trưởng Khu 8 của Việt Minh, đã ký với Trần Văn Soái (Năm Lửa), thủ lĩnh một nhóm Hòa Hảo Dân Xã, một thỏa ước nhằm gác bỏ mọi hiềm khích và hiểu lầm cũ, cùng nhau đoàn kết chống thực dân Pháp[3]. Thỏa ước này gồm 3 điều khoản:

  1. Hai bên cam kết không chống lại nhau.
  2. Khi một bên bị Pháp tấn công thì bên kia ứng cứu.
  3. Hai bên phối hợp tổ chức đánh Pháp.

Tháng 6 năm 1946 Hòa Hảo tổ chức lại lực lượng vũ trang lấy tên Nghĩa quân Cách mạng Vệ quốc Liên đội Nguyễn Trung Trực[9]. Ngày 21/9/1946, Hòa Hảo thành lập Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng.

Ngày 14/11/1946, Huỳnh Phú Sổ tham gia Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam bộ với chức vụ ủy viên đặc biệt. Lực lượng vũ trang Hòa Hảo tham gia vào Vệ quốc đoàn do Nguyễn Bình chỉ huy nhưng không chấp nhận các chính trị viên do cấp trên gửi xuống. Tuy nhận lời tham gia Ủy ban Hành chánh Kháng chiến, Huỳnh Phú Sổ vẫn ngầm hoạt động chống lại chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Ngày 20/4/1946, Hòa Hảo cùng một số tổ chức khác tại miền Nam thành lập Mặt trận Quốc gia liên hiệp để tự tổ chức chống Pháp tại miền Nam Việt Nam. Mặt trận bầu Huỳnh Phú Sổ (dùng bí danh) làm Chủ tịch. Mặt trận này có lập trường chống lại chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa[10][11] Mặt trận quyết định ủng hộ chính phủ Cộng hòa tự trị Nam Kỳ để từ đó tiến tới thành lập một chính quyền thống nhất Việt Nam. Nguyễn Hòa Hiệp, Tư lệnh Đệ tam sư đoàn ra thông cáo kêu gọi lực lượng kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ hãy ngưng chiến: “Chính phủ Pháp đã bằng lòng để cho chúng ta có quân đội và chính phủ riêng. Hai dân tộc Pháp và Nam Kỳ sẽ sống bình đẳng. Vậy các chiến sĩ đang chiến đấu, hãy ngừng chiến ngay“.

Ngày 17 tháng 2 năm 1947, đại diện của Huỳnh Phú Sổ là Nguyễn Bảo Toàn cùng với lãnh đạo các đảng quốc gia khác như: Nguyễn Hải Thần (Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội), Nguyễn Tường Tam (Việt Nam Quốc dân đảng) thành lập Mặt trận Thống nhất Quốc gia Liên hiệp với mục đích hậu thuẫn Bảo Đại đàm phán với Pháp thành lập Quốc gia Việt Nam. Theo kế hoạch của các đảng phái quốc gia tại miền Nam Việt Nam, Hòa Hảo cùng các đảng phái, tôn giáo khác sẽ dùng lực lượng vũ trang của mình từ Đông Nam Bộ (khu 7) về Tây Nam Bộ (khu 8, khu 9) lấy Đồng Tháp Mười làm căn cứ địa, nắm lấy các nguồn tiếp liệu lương thực và kiểm soát các đường giao thông giữa chiến khu 7 (nơi Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam Bộ đặt căn cứ), và hai chiến khu 8, 9 để cô lập Nguyễn Bình ở chiến khu 7, vô hiệu hóa lực lượng bộ đội Việt Minh trong hai chiến khu 8 và 9, làm bàn đạp tiến tới vị thế chủ lực lãnh đạo ở vùng Nam Bộ. Về mặt chính trị, dưới danh nghĩa của Mặt trận Thống nhất Quốc gia Liên hiệp sẽ tạo thế liên kết với các đảng phái quốc gia ở miền Bắc đã lưu vong sang Trung Hoa, tuyên bố không chấp nhận quyền lãnh đạo Việt Nam của Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa[12]. Đầu tháng 4/1947, các đơn vị vũ trang của Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Việt, Bình Xuyên di chuyển về Đồng Tháp Mười lập căn cứ. Trên đường hành quân, các đơn vị quân sự này bị chi đội 18 và chi đội 12 Vệ quốc đoàn phục kích ngăn chặn. Họ còn bị phi cơ Pháp bắn phá. Chỉ có một số đơn vị Hòa Hảo và Đại Việt đến nơi nhờ thông thuộc địa bàn. Các đơn vị Cao Đài và Bình Xuyên bị kẹt lại khu 7.[12]

Sau một thời gian tạm hòa hoãn với Việt Minh, từ tháng 3-1947, nhóm Trần Văn Soái không tham gia kháng chiến do Việt Minh lãnh đạo nữa, mà cùng một tiểu đoàn lê dương Pháp mở cuộc càn quét lớn vào 5 làng ở vùng Tân Châu (Châu Đốc). Đại đội 65 Vệ quốc đoàn cùng dân quân du kích địa phương đã đánh trả quyết liệt, buộc lực lượng của Năm Lửa và quân Pháp phải rút lui.[3] Cuối tháng 3 đầu tháng 4-1947 ở Tịnh Biên, Tri Tôn (Châu Đốc), lực lượng vũ trang Hòa Hảo và Cao Đài Tây Ninh liên tục đánh phá vùng Việt Minh kiểm soát, tàn sát thường dân, đốt phá xóm làng, truy lùng cán bộ Việt Minh và quần chúng cốt cán của Việt Minh.[3] Ngược lại, các đơn vị Vệ quốc đoàn do Việt Minh chỉ huy tại miền Tây Nam Bộ đã càn quét các vùng do Hòa Hảo kiểm soát, đốt phá nhà cửa, lương thực, giết hại thường dân theo đạo Hòa Hảo.[13]

Đầu tháng 4/1947, các đơn vị vũ trang của Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Việt, Bình Xuyên di chuyển về Đồng Tháp Mười lập căn cứ. Trên đường hành quân, các đơn vị quân sự này bị chi đội 18 và chi đội 12 Vệ quốc đoàn phục kích ngăn chặn. Họ còn bị phi cơ Pháp bắn phá. Chỉ có một số đơn vị Hòa Hảo và Đại Việt đến nơi nhờ thông thuộc địa bàn. Các đơn vị Cao Đài và Bình Xuyên bị kẹt lại khu 7.[12] Theo Việt Minh, những người cầm đầu Dân xã Hòa Hảo phát động một cuộc thanh trừng ở Tây Nam Bộ vào ngày 6/4/1947. Những người dân không ủng hộ Dân xã Hòa Hảo đều bị xem là kẻ thù, bị giết, buộc đá vào cổ, thả trôi sông. Dân chúng vô cùng phẫn uất trước hành động dã man của Dân xã Hòa Hảo.[3] Ngoài việc giết hại dân thường, quân Dân xã Hòa Hảo còn tổ chức các hành động càn quét chống Việt Minh ở các tỉnh Long Xuyên, Châu Đốc, Cần Thơ.[3]

Ngày 16 tháng 4 năm 1947 Huỳnh Phú Sổ đột ngột mất tích khi đến Tân Phú, Đồng Tháp Mười để hòa giải xung đột giữa Việt Minh và Phật giáo Hòa Hảo. Ông dự Hội Nghị với Việt Minh do Bửu Vinh mời, họp tại làng Tạ Phú, Đốc Vàng, tỉnh Long Xuyên. Trong phiên họp, đèn tắt và có tiếng súng nổ, cận vệ của ông chạy thoát về báo lại. Ngay đêm đó, có thủ bút của ông viết, gửi cho các Tư lệnh Lực lượng Phật giáo Hòa Hảo:

Ông Trần Văn Soái và Ông Nguyễn Giác Ngộ;

Tôi vừa hội hiệp với ông Bửu Vinh, bỗng có sự biến cố xảy ra, tôi và ông Vinh xuýt chết, chưa rõ nguyên nhân, còn điều tra, trong mấy anh em phòng vệ không biết chết hay chạy đi, nếu có ai về báo cáo rằng tôi bị bắt hay mưu sát thì các ông đừng náo động.

Cấm chỉ đồn đãi, cấm chỉ kéo quân đi tiếp cứu, hãy đóng quân y tại chỗ.

Sáng ngày, tôi sẽ cùng ông Bửu Vinh điều tra kỹ lưỡng rồi sẽ về sau.

Phải triệt để tuân lịnh.

Ngày 16-4-1947 : 9 giờ 15 đêm

Ký tên: S

Từ đó người ta không có tin tức về ông. Hòa Hảo tin rằng Việt Minh đã hãm hại ông sau khi đã viết lá thư đêm đó. Khi mất tích ông 27 tuổi. Các tài liệu của phương Tây, Việt Nam Cộng hòa cho rằng Việt Minh thủ tiêu ông[14][15][16]. Tài liệu của công an Việt Nam thừa nhận Huỳnh Phú Sổ đã bị Việt Minh bắt và xử tử ngày 22 tháng 12 năm 1947 tại Long Xuyên[17].

Ủng hộ Quốc gia Việt Nam[sửa | sửa mã nguồn]

Sau khi Huỳnh Phú Sổ mất tích, quan hệ Hòa Hảo – Việt Minh hoàn toàn đổ vỡ. Chi đội 2 Lưu động Vệ quốc đoàn do Trần Văn Soái chỉ huy ly khai khỏi Vệ quốc đoàn[18]. Những người chống Việt Minh trong đạo Hòa Hảo hợp tác với Pháp và được Pháp hỗ trợ trang bị và cung cấp tiền bạc[3]. Phật giáo Hòa Hảo lập ra nhiều đơn vị vũ trang mới ngoài những đơn vị vũ trang khác thành lập từ năm 1944, chiếm cứ một số vùng ở Tây Nam Bộ.[3] Lực lượng vũ trang Hòa Hảo chia thành 4 nhóm kiểm soát các khu vực khác nhau tại miền Tây Nam Bộ. Các nhóm này gồm:

  1. Nhóm Trần Văn Soái (Năm Lửa), đóng tại Cái Vồn (Vĩnh Long).
  2. Nhóm Lâm Thành Nguyên (Hai Ngoán), đóng tại Cái Dầu (Châu Đốc).
  3. Nhóm Lê Quang Vinh (Ba Cụt), đóng tại Thốt Nốt (Long Xuyên).
  4. Nhóm Nguyễn Giác Ngộ, đóng tại Chợ Mới (Long Xuyên).[3]

Năm 1947, các lực lượng Việt Minh vừa tổ chức tuyên truyền vũ trang, vừa mở một trận đánh lớn tại Kinh 13. Chỉ huy quân sự của Dân xã Hòa Hảo tuyên truyền: “Súng Việt Minh bắn không nổ!“, xua tín đồ tràn vào trận địa của Việt Minh. Lực lượng vũ trang của Việt Minh một mặt giải thích cho các tín đồ hiểu, mặt khác đánh quân của Dân xã Hòa Hảo, diệt nhiều lính, thu nhiều súng, có 1 Bazoka. Ở khu vực giữa Phú An – Phú Lâm (Tân Châu), Đại đội 65 đánh bật lực lượng của Dân xã ra khỏi vùng này. Việt Minh mở rộng công tác vũ trang tuyên truyền về hướng Thoại Sơn, tiếp tục tiến công ở Ba Thê, đánh lính lê dương đi tàu sắt đổ bộ lên Mốp Văn và Núi Sập, diệt trên 200 lính.[3]

Ngày 18/5/1947, Trần Văn Soái và Đại tá Cluzet, tư lệnh quân đội Pháp tại miền Tây Nam Bộ ký kết Hiệp ước liên quân tại Cần Thơ. Phật giáo Hòa Hảo và lực lượng quân sự của họ được Pháp và Cộng hòa Tự trị Nam Kỳ công nhận. Pháp cho phép Hòa Hảo kiểm soát một vùng rộng lớn ở Miền Tây (Hậu Giang), đặt Tổng hành dinh tại Cái Vồn, Cần thơ.[19] Hòa Hảo được sử dụng quân đội riêng do sĩ quan Hòa Hảo chỉ huy để bảo vệ tín đồ, được cử đại diện trong các hội đồng hành chính, được phát triển lực lượng võ trang và mang phù hiệu riêng của Phật giáo Hòa Hảo. Quân lực Hòa Hảo hoạt động một mình, nhưng có thể yêu cầu quân đội Pháp yểm trợ khi cần thiết. Ngược lại Phật giáo Hòa Hảo cam kết tôn trọng luật pháp của Pháp, từ chối mọi cộng tác với Việt Minh, và trục xuất mọi cơ quan, nhân sự, hoạt động của Việt Minh ra khỏi các khu vực Hòa Hảo, phối hợp hành quân với quân đội Pháp chống lại Việt Minh, hợp tác với bộ tư lệnh Pháp và Cộng hòa Tự trị Nam Kỳ. Trần Văn Soái được Bộ tư lệnh Pháp phong thiếu tướng, các sĩ quan Hòa Hảo khác cũng được phong cấp.[18]

Tháng 6/1947, nhằm thu hút tín đồ Hòa Hảo tạo thành khối đoàn kết các lực lượng chống Pháp, Việt Minh thành lập Ban Hòa Hảo vận tại Chợ Mới – Nhà Bàn, tập trung hoạt động vùng Long Xuyên, Châu Đốc, tuyên truyền chính sách đại đoàn kết dân tộc, vận động tín đồ Hòa Hảo cùng toàn dân kháng chiến chống xâm lược Pháp.[3]

Do Phật giáo Hòa Hảo có tín đồ rất đông ở miền Tây, nhất là các tỉnh: Long Xuyên, Châu Đốc, Hà Tiên, Cần Thơ… Đạo này có tổ chức chính trị là Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng làm nòng cốt, nên có nhiều diễn biến phức tạp ngay cả trong nội bộ của đạo. Các lực lượng vũ trang Hòa Hảo hợp tác với Pháp chống lại Việt Minh, khủng bố quần chúng ủng hộ Việt Minh, gây ra nhiều tội ác.[3] Dù vậy, một bộ phận tín đồ là nông dân, khi Việt Minh tích cực vận động thì lần lượt họ giác ngộ và tham gia cuộc kháng chiến do Việt Minh lãnh đạo. Sư thúc Hòa Hảo Huỳnh Văn Trí là người chỉ huy một đơn vị vũ trang trong kháng chiến đã có công lớn trong công cuộc vận động tín đồ Hòa Hảo tham gia kháng chiến. Trong những năm 1949 – 1950, nhiều đồn bót đã án binh bất động, “trung lập hóa”, tránh không đụng độ với lực lượng Việt Minh.[3]

Thời kỳ 1955-1975[sửa | sửa mã nguồn]

Chính phủ Việt Nam Cộng hòa sau khi thành lập năm 1956 thì đã mở những cuộc hành quân như “Chiến dịch Đinh Tiên Hoàng” rồi “Chiến dịch Nguyễn Huệ” để bình định các giáo phái hầu thống nhất quân lực. Các lãnh tụ Hòa Hảo như tướng Trần Văn Soái (biệt danh Năm Lửa) rút về cố thủ Đồng Tháp; tướng Lê Quang Vinh (Ba Cụt) thì đem quân về chống giữ ở Châu ĐốcLong XuyênRạch Giá. Bị truy nã Trần Văn Soái ra hàng còn Lê Quang Vinh thì bị bắt, sau đem xử tử.[20]

Năm 1964, sau khi Nền Đệ Nhất Cộng hòa bị lật đổ, trung tướng Nguyển Giác Ngộ là Ủy viên đặc trách tôn giáo trong Hội Đồng tướng lãnh, từ đó Phật giáo Hòa Hảo có cơ hội phục hồi tổ chức, xây dựng mở mang các cơ sở tôn giáovăn hóaxã hội. Hệ thống Ban trị sự được kiện toàn từ trung ương đến cơ sở (hình thành cơ cấu tổ chức 4 cấp trung ương, tỉnhhuyện). Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng cũng được củng cố để hỗ trợ cho đạo. Ngày 18-11-1964, Hội Đồng Trị Sự trung ương Giáo Hội Phật giáo Hòa Hảo được thành lập, đồng thời cơ quan lãnh đạo Hòa Hảo có sự phân đôi thành 2 ban trị sự trung ương: phái cũ do Lương Trọng Tường, phái mới do Huỳnh Văn Nhiệm đứng đầu. Theo kiểm kê năm 1965, Phật giáo Hòa Hảo chỉ có một ít chùa, có 390 Độc giảng đường, tín đồ chừng 4 triệu ở khắp các tỉnh Nam Phần, đặc biệt các tỉnh có đông đảo tín đồ là Châu Đốc, Long Xuyên, Sa Đéc, Rạch Gía, Cần Thơ, Vĩnh Long.

Năm 1972, Lê Quang Liêm tách ra khỏi phái cũ của Lương Trọng Tường thành lập ban trị sự trung ương mới. Lúc này đạo Hòa Hảo có tới 3 ban trị sự trung ương cùng tồn tại cho đến thống nhất đất nước. Dù phân hóa, Phật giáo Hòa Hảo tiếp tục phát triển vào thời Đệ Nhị Cộng hòa trong đó một sự kiện lớn là việc thành lập Viện Đại học Hòa Hảo năm 1972 ở Long Xuyên. Tính đến thời điểm Việt Nam Cộng hòa sụp đổ, các nhóm Hòa Hảo điều hành tổng cộng sáu trường trung học phổ thông, một viện đại học và hai bệnh viện. Tất cả những cơ sở này sau đó đều bị chính quyền mới trưng dụng quốc hữu hóa.[21]

Thời kỳ 1976-1998[sửa | sửa mã nguồn]

Thời kỳ 1999-nay[sửa | sửa mã nguồn]

Phật giáo Hoà Hảo được hoạt động trở lại. Thành lập Ban Trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo, xây dựng đường hướng Vì Đạo Pháp – Vì Dân tộc, thông qua hiến chương và chương trình đạo sự, hướng dẫn thống nhất toàn đạo tu đúng giáo lý, giáo luật, tôn chỉ hành đạo thuần tuý chơn truyền của Phật giáo Hòa Hảo.[22]

Từ năm 1999, tín đồ Phật giáo Hoà Hảo được phép tổ chức Lễ Khai sáng Đạo Phật giáo Hoà Hảo (18/5 ÂL) và Lễ Đản Sinh Đức Huỳnh Giáo chủ (25/11 ÂL) hằng năm.[23]

Đến nay, Phật giáo Hòa Hảo phát triển chú yếu trong vùng Đồng bằng sông Cửu Long, có 397 Ban Trị sự cơ sở ở 17 tỉnh, thành với số lượng tính đồ trên 7 triệu người.

Theo đài RFA thì mỗi lần có các ngày lễ lớn của Phật giáo Hòa Hảo, chỉ có tín đồ thuộc các chi phái nằm trong giáo hội Phật giáo Hòa hảo chính thức do nhà nước quy định mới được làm lễ tại chùa Quang Minh Tự, các nhóm tín đồ không có giấy phép thì không được vào làm lễ[24][25]

Giáo lý Hòa Hảo[sửa | sửa mã nguồn]

Sấm giảng Thi văn Giáo lý Phật giáo Hòa Hảo.

Giáo lý Hòa Hảo được thể hiện trong những bài sấm kệ do Huỳnh Phú Sổ biên soạn, bao gồm 2 phần: Sấm Giảng giáo lý và Thi Văn giáo lý.

Phần thứ nhất: Sấm Giảng Thi văn Giáo lý. Phần này gồm 6 quyển giảng:

1. Quyển thứ nhất: Sấm giảng khuyên người đời tu niệm. Viết theo lối văn lục bát, dài 912 câu.

2. Quyển thứ nhì: Kệ dân của người khùng. Viết theo lối văn thất ngôn trường thiên, dài 476 câu.

3. Quyển thứ ba: Sám Giảng. Viết theo lối văn lục bát, dài 612 câu.

4. Quyển thứ tư: Giác mê tâm kệ. Viết theo thể văn thất ngôn trường thiên, dài 846 câu.

5. Quyển thứ năm: Khuyến thiện. Quyển này dài 776 câu, đoạn đầu và đoạn cuối viết theo thể thơ lục bát, đoạn giữa theo lối thơ thất ngôn trường thiên.

6. Quyển thứ sáu: Những điều sơ lược cần biết của kẻ tu hiền. Quyển này viết theo lối văn xuôi (tản văn), trình bày toàn bộ tôn chỉ, giới luật của Đạo.

Phần thứ hai: Thi Văn Giáo Lý. Phần này bao gồm hơn 200 bài thi thơ do Huỳnh Phú Sổ viết từ năm Kỷ Mão (1939) đến năm Đinh Hợi (1947).

Có thể coi giáo lý Hòa Hảo là sự tiếp thu và nâng cao tư tưởng Bửu Sơn Kỳ Hương của Đoàn Minh Huyên, gồm phần “Học Phật” và phần “Tu nhân”:

  • Phần “Học Phật”: chủ yếu dựa vào giáo lý đạo Phật song được giản lược nhiều và có thêm bớt đôi chút. Tinh thần chính là khuyên tín đồ ăn ngay ở hiền.
  • Phần “Tu nhân”: theo giáo lý Hòa Hảo tu nhân có nghĩa là tu “tứ ân hiếu nghĩa”- đó là 4 điều Đoàn Minh Huyên, đã chỉ ra, bao gồm Ân tổ tiên cha mẹ, Ân đất nước, Ân đồng bào nhân loại, Ân tam bảo (Phật, Pháp, Tăng).

Đạo Hòa Hảo khuyên tín đồ vừa học Phật vừa tu nhân để tạo nên công đức. Có công đức để trở thành bậc hiền nhân. Song, họ đặc biệt yêu cầu tín đạo phải tu nhân, cho rằng việc tu hành phải dựa trên đạo đức, trước hết đạo làm người: Thiên kinh vạn điển, hiếu nghĩa vi tiên (Không có tu nhân thì không thể học Phật, hoặc học Phật mà chẳng tu nhân thì cũng vô nghĩa); Dục tu Tiên Đạo, tiên tu Nhơn Đạo. Nhơn Đạo bất tu, Tiên Đạo viễn hỹ (Muốn tu thành Tiên Phật trước hết phải tu đạo làm người, đạo người mà không tu thì Tiên Phật còn xa vời).

Nghi lễ và tổ chức[sửa | sửa mã nguồn]

Thờ phượng[sửa | sửa mã nguồn]

Giáo lý Phật giáo Hoà Hảo chủ trương thờ phượng đơn giản, không cầu kỳ phức tạp, trở về với nội tâm hơn là hình tướng bên ngoài, đúng với tinh thần vô vi mà Đức Phật Thích Ca đã đề xướng.

Người tín đồ Phật giáo Hoà Hảo thờ cúng ba ngôi hương án tại nhà, bao gồm:

– Thứ nhất là Ngôi thờ Cửu Huyền Thất Tổ: thờ cúng tổ tiên, theo đạo lý uống nước nhớ nguồn.

– Thứ hai là Ngôi thờ Tam Bảo: thờ Thập phương Phật, Pháp, Tăng. Ngôi thờ này có đặt một tấm vải màu nâu (gọi là Trần Dà) tượng trưng cho sự thoát tục và sự đoàn kết. Chúng ta hãy xem qua lời dạy của Đức Huỳnh Giáo chủ:

“Nhưng riêng về cư-sĩ ở nhà không nên tạo thêm nữa; nên thờ đơn-giản cho lòng tin-tưởng trở lại tâm hồn hơn ở vào các sự hào nhoáng bề ngoài. Từ trước chúng ta thờ trần điều là di tích của Đức Phật Thầy Tây-An để lại. Nhưng gần đây có nhiều kẻ thờ trần điều tự xưng cùng tông-phái với chúng ta, làm sái phép, sái với tôn-chỉ của Đức Phật, nên toàn-thể người trong Đạo đổi lại màu dà. Lại nữa, từ trước đến giờ các sư dùng màu dà để biểu-hiện cho sự thoát tục của mình, và màu ấy là sự kết hợp của tất cả các màu sắc khác, nên có thể tượng trưng cho sự hòa-hiệp của nhân-loại không phân biệt chủng tộc và cá-nhân. Vì vậy chúng ta dùng nó trong chỗ thờ-phượng để tiêu-biểu cho tinh-thần vô thượng của nhà Phật”.

-Thứ ba là Ngôi Thông Thiên: đặt ngoài trời.

Về cách cúng Phật, chỉ nên cúng nước lạnh, bông hoa và nhang thôi. Nước lạnh tiêu-biểu cho sự trong sạch, bông hoa tiêu-biểu cho sự tinh khiết, còn nhang, dùng đặng bán mùi uế-trược. Ngoài ra chẳng nên cúng một món gì khác cả. Bàn thờ ông bà cúng món chi cũng đặng“. (lời Đức Huỳnh Giáo chủ).

Như trên thì, ngôi thờ Tam Bảo và ngôi Thông Thiên chỉ đặt lư hương, bình hoa, ly nước sạch, ngoài ra không cúng gì khác nữa. Bàn thờ Cửu Huyền Thất Tổ thì ngoài ba thứ trên có thể dâng cúng thêm thực phẩm: bánh trái, thức ăn nhưng nên cúng chay.

Hành lễ[sửa | sửa mã nguồn]

Huỳnh Phú Sổ dạy:

Chỉ thờ lạy Đức Phật, Tổ-tiên, ông bà, cha mẹ lúc còn sống và các vị anh-hùng cứu quốc. Với những kẻ khác, nên bỏ hẳn sự lạy lục người sống, cho đến Thầy mình cũng vậy, chỉ xá thôi.

Người tín đồ Phật giáo Hoà Hảo hành lễ mỗi ngày hai thời vào buổi sáng và buổi chiều theo nghi thức đã được chỉ dạy trong quyển thứ sáu.

Các ngày lễ tết[sửa | sửa mã nguồn]

Các ngày Lễ kỷ niệm trong Đạo đều tổ chức vào ngày âm lịch. Trong một năm, theo âm lịch đạo Hòa Hảo có các ngày lễ, Tết chính:

  • Ngày 1 tháng GiêngTết Nguyên Đán
  • Ngày Rằm tháng Giêng: Lễ Thượng Ngươn
  • Ngày 25 tháng 2: ngày Đức Huỳnh Giáo chủ vắng mặt
  • Ngày 8 tháng 4: Lễ Phật đản
  • Ngày 18 tháng 5: Lễ Khai sáng Đạo Phật giáo Hoà Hảo
  • Ngày Rằm tháng 7: Lễ Trung Ngươn, Vu Lan Báo Hiếu
  • Ngày 12 tháng 8: Vía Phật Thầy Tây An
  • Ngày Rằm tháng 10: Lễ Hạ Ngươn
  • Ngày 17 tháng 11: Lễ Phật A-di-đà
  • Ngày 25 tháng 11: Lễ Đản Sinh Đức Huỳnh Giáo chủ.
  • Ngày 8 tháng Chạp: Lễ Phật thành đạo

Ảnh[sửa | sửa mã nguồn]

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ [1]
  2. ^ Nguyễn Long Thành Nam,Phật giáo Hòa Hảo trong lòng lịch sử dân tộc, Phần 4: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 9: Phong trào Bảo An chuẩn bị đấu tranh, Phần 3: Đội Bảo An, Tập san Đuốc Từ Bi, năm 1991
  3. a ă â b c d đ e ê g h i k l Lịch sử Tây Nam Bộ kháng chiến, Tập 1 (1945-1954), Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, 2010
  4. ^ Why Vietnam, Archimedes L.A Patti, Nhà xuất bản Đà Nẵng, 2008, trang 459, 460, 461, 490
  5. a ă Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 10: Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8-9-1945 Để Làm Gì, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  6. ^ Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 10: Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8-9-1945 Để Làm Gì, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  7. ^ Nguyễn Long Thành Nam,Phật giáo Hòa Hảo trong lòng lịch sử dân tộc, Phần 4: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Phần 5: Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8 – 9 – 1945 Để Làm Gì, Tập san Đuốc Từ Bi, năm 1991
  8. ^ Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 9: Phong trào truy lùng và xử án Việt gian, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  9. ^ Savani, A. M. Visage et Images du Sud Viet-Nam, trang 89, Saigon: Impremerie Française d’Outre-mer, 1955
  10. ^ Nguyễn Bình Và Mặt Trận Quốc gia Liên Hiệp, hoahao, 29.11.2005
  11. ^ Hồi ký 1925 – 1964, tập 2, trang 344-345, Nguyễn Kỳ Nam, Nhật báo Dân Chủ Mới, 1964
  12. a ă â Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 16: Thế kẹt lịch sử và chiến thuật gỡ kẹt, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  13. ^ Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần V: Sau khi đức Huỳnh giáo chủ ra đi, Chương 11: Giai đoạn quân sự hóa 1947-1955, Mục 4: Thế kẹt không có giải pháp vẹn toàn, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  14. ^ Savani, A. M. Visage et Images du Sud Viet-Nam. Saigon: Impremerie Française d’Outre-mer, trang 90, 1955
  15. ^ Arthur J. Dommen, The Indochinese Experience of the French and the Americans: Nationalism and Communism in Cambodia, Laos, and Vietnam, page 186, Indiana University Press, 2001
  16. ^ Minh Võ, Hồ Chí Minh, nhân định tổng hợp, trang 282, Falls Church, VA: Tiếng Quê hương, 2003.
  17. ^ Từ điển nghiệp vụ phổ thông, trang 574, Viện nghiên cứu Khoa học Công an, Bộ Nội vụ, 1977, Hà Nội
  18. a ă Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần V: Sau khi đức Huỳnh giáo chủ ra đi, Chương 11: Giai đoạn quân sự hóa 1947-1955, Mục 5: Hiệp định liên quân Pháp-Hòa Hảo ra đời, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  19. ^ Cái Vồn trước năm 1975 là Trung tâm Hành chính của Quận Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long. Sau năm 1975 là Thị trấn Huyện lỵ Huyện Bình Minh. Nay là Trung tâm Thị xã Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long.
  20. ^ Chuyện Năm Lửa và Ba Cụt
  21. ^ Tình Hình Pg Hòa Hảo Sôi Động Báo Việt Báo tường thuật
  22. ^ “Đôi nét về Đức Huỳnh Giáo chủ”.
  23. ^ “Kỷ niệm 78 năm Ngày khai sáng đạo Phật giáo Hòa Hảo”.
  24. ^ Lễ Đản Sanh Đức Huỳnh Giáo chủ bị ngăn cản, RFA, 15.1.2015
  25. ^ Tín đồ PGHH lại bị ngăn cản tổ chức lễ, RFA, 3.7.2015

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Savani, A. M. Visage et images du Sud Viet-Nam. Saigon: Imprimerie française d’Outre-mer, 1955.
  • Huỳnh Phú Sổ, Sấm Giảng Thi Văn Giáo Lý Toàn Bộ

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa | sửa mã nguồn]

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Phật Giáo Hòa Hảo Hải Ngoại

Phật Giáo Hòa Hảo Hải Ngoại

    1. Sách Kinh

      Thảo luận:
      45
      Bài viết:
      158
    2. Pháp-Luận

      Thảo luận:
      63
      Bài viết:
      70
    3. Trao-Đổi Đạo Vị

      Thảo luận:
      111
      Bài viết:
      120
    4. Vườn Thơ – Nhạc – Ý Đạo

      Thảo luận:
      4
      Bài viết:
      7
      Mới nhất: Tập Thơ (4)PhuVan, 12/7/16
    1. Âm-Thanh

      Thảo luận:
      8
      Bài viết:
      39
    2. Videos / Clips

      Thảo luận:
      51
      Bài viết:
      267
    1. Tin-Tức

      Thảo luận:
      50
      Bài viết:
      54
    2. Văn-Tuyển

      Thảo luận:
      49
      Bài viết:
      53
      Mới nhất: Quà hồi môn của mẹTTT, 20/10/17
    1. Tài-Liệu

      Thảo luận:
      45
      Bài viết:
      58
    2. Phản ảnh của tín đồ PGHH

      Thảo luận:
      113
      Bài viết:
      134
    3. Giải-Trí

      Thảo luận:
      25
      Bài viết:
      31
Categories: Lịch Sử PG Hòa Hảo | Leave a comment

Đạo dạy học cốt yếu ở chỗ coi trọng Đức, quý chuyên Tâm

Đạo dạy học cốt yếu ở chỗ coi trọng Đức, quý chuyên Tâm

Học làm người trước, học việc sau (ảnh: Shutterstock).
Trẻ em như giấy trắng, viết thứ gì vào thì chính là lưu giữ lại thứ ấy, cho nên người lớn cần suy nghĩ cẩn trọng. Trong kho tàng tri thức của nhân loại, hỏi đâu là giá trị tinh túy để dạy trẻ em? Câu trả lời thực đã có tự ngàn xưa.

Người xưa coi trọng giáo dục Đức. Bao trùm và xuyên suốt hàng ngàn năm lịch sử, cách dạy con của cổ nhân đều tập trung và nhấn mạnh vào việc phải tu thân dưỡng Đức.

ADVERTISING

“Người ban đầu, vốn tính thiện
Tính gần nhau, thói cách xa.
Nếu không dạy, tính thay đổi
Đạo dạy học, quý chuyên tâm”.

(Tam Tự Kinh)

Con người sinh ra vốn tính lương thiện, nhưng nếu không được giáo dục thì dưới ảnh hưởng của hoàn cảnh khác nhau, hậu thiên dễ dàng che mờ tiên thiên. Trong vô minh, chúng ta lạc mất bản tính, tự mình đánh mất Đức mà không biết.

Vậy trọng tâm của giáo dục chính là làm sao để con người nhận ra bản chất của mình là cái lương thiện ban đầu ấy, chứ không phải những thứ phù hoa sớm nở tối tàn. Khi đạo đức đang xuống cấp, trách nhiệm của giáo dục lại càng quan trọng. Bởi vì giữa dòng đời đục trong, giáo dục giúp con người hồi tâm chuyển hướng, trở về với bản tính tiên thiên của mình. Và để làm được điều này, việc dạy và học cần duy trì thường hằng, không được bỏ dở giữa chừng.

Thế nhưng, giáo dục ở nhà trường và gia đình hiện nay dường như đã rời xa cái tinh túy ấy. Đó là lý do vì sao người trẻ bây giờ không hiểu Đức là gì. Trường học thường lấy danh lợi làm trọng, quen nhồi nhét kiến thức cho học sinh, tập trung vào thành tích. Ở nhà, cha mẹ có thể quan tâm giáo dục, quản giáo con cái nhưng nếu không dạy điều Thiện thì cũng như không dạy.

Việc dạy và học nếu không lấy “coi trọng Đức, quý chuyên Tâm” làm cốt lõi, trẻ có học ngày học đêm cũng không thành người nhân cách, nghĩa là không kính trọng thầy cô, không biết ơn cha mẹ, không có thành tín, chí hướng, khoan dung, hối lỗi, không có tinh thần ham học tri thức, quý trọng sách vở thì nói đến việc học làm sao đặng?

Vì vậy, trong suy nghĩ của trẻ em ngày nay, chúng cảm thấy trường học khô khan cứng nhắc, thầy cô hay phàn nàn. Mặc dù thầy cô và nhà trường dồn bao công sức nhưng chúng vẫn chán nản học tập, lại thêm tính tình ích kỷ, nóng giận. Nạn bắt nạt học đường là phổ biến. Giáo dục gia đình càng khó khăn vì cha thường không đủ kiên nhẫn, con thường không biết dạ vâng…

Nhiều thầy cô và phụ huynh than thở rằng dạy trẻ thời nay sao khó quá! Nhìn chung là trên bảo dưới không nghe, cũng bởi vì không lấy Đức làm trọng, hơn nữa nếu trên không đủ Thiện thì dưới không thể thuận mà làm theo.

Tất nhiên, trường học có cái khổ của trường học, gia đình có cái khó của gia đình, cái khó cái khổ ấy thuộc về thời đại! Thật may là giáo dục có nhiều con đường khác tươi sáng.

Tự hỏi, có con đường nào mà ở đó thấm nhuần đạo lý nhân sinh, trẻ hiểu được bản tính tiên thiên, rồi nguyện ý nhìn vào nội tâm, tự ước thúc thay đổi phần hậu thiên không tốt của mình?

Cần hiểu rằng người lớn hay trẻ em đều có một điểm chung: con người ta chỉ khi thật tâm muốn thay đổi thì mới thay đổi, bằng không mọi sự ép buộc chỉ gây ra tổn thương cho mối quan hệ đôi bên, căn bản là không động được vào cái tâm ấy thì không tác dụng gì.

Từ xưa tới nay, sách luôn được coi là người thầy mẫu mực của mỗi người, chính là vì có thể cải biến tư tưởng con người, làm thay đổi nhân tâm. Người xưa coi việc đọc sách vừa để tu học, vừa để tu tâm dưỡng tính. Thừa tướng nổi tiếng của triều đại Bắc Tống, đồng thời là nhà sử học Tư Mã Quang (1019 – 1086) một ngày nhìn thấy con trai đang cầm quyển sách một cách hờ hững trong tay, ông đã ngay lập tức dạy bảo: “Một người cao quý thích đọc sách Thánh hiền. Điều đầu tiên là người ấy phải yêu quý và trân trọng những cuốn sách”.

Còn cha mẹ người Do Thái lại xức dầu thơm vào từng trang sách để khuyến khích con trẻ yêu và đam mê việc đọc. Họ tin rằng: “Chúng ta sẽ trở thành gì, phụ thuộc vào điều chúng ta đọc sau khi tất cả các thầy cô giáo đã xong việc với chúng ta. Trường học vĩ đại nhất chính là sách vở”.

Chỉ có điều, sách có nhiều mà đọc nhiều dễ loạn. Nếu sách không đủ tốt thì cũng không cải biến được con người, thậm chí có thể ô nhiễm tư tưởng hoặc làm tư tưởng hạn hẹp, nhỏ bé đi. Quý hồ tinh bất quý hồ đa. Nếu có một cuốn sách nào đó mà khiến chấn động nhân tâm, lòng người quy phục, đạo đức hồi thăng thì cuốn sách ấy nên đọc, nên đọc lắm.

Để con người quy về bản tính lương thiện, nhất định cuốn sách ấy tự nó phải chứa đựng sự chân chính, thiện lương, khoan dung và nhẫn nại. Một cuốn sách “uy đức to lớn” có thể cải biến tư tưởng của chúng ta như “từ bi có thể làm nóng chảy cả sắt thép”.

Thế mới có chuyện người ta đọc xong cuốn sách mà cảm thán như tìm được báu vật: “Vừa đọc cuốn sách là tôi đọc mãi từ sáng đến tối, đến nỗi chẳng muốn bật đèn nữa, vì đã bị cuốn vào trong đó rồi. Đọc xong một phần thì lại muốn xem phần tiếp theo, đọc xong rồi thì lại muốn biết phần sau còn nói điều gì. Sau khi đọc xong rồi thì thấy toàn bộ thế giới quan đều thay đổi cả. Một số sự việc rất mơ hồ trước đây như thể được giải quyết hết tại thời khắc đó. Lúc đó cảm giác được đây chính là thứ mà tôi cần”. Phải rồi, mong mỏi từ sâu thẳm của sinh mệnh con người là phản bổn quy chân, trở về bản tính tiên thiên!

Quá trình trở về ấy thật không dễ dàng với người lớn, bởi vì sau những năm tháng gian khó của đời người thì bụi phủ một lớp đã dày, quan niệm hậu thiên tầng tầng lớp lớp che mờ bản tính tiên thiên. Trong khi đó, trẻ con vốn có tâm hồn trong sáng, mọi chuyện với chúng thành thật và tự nhiên như hít thở vậy.

Dưới đây là những suy nghĩ của Eli, Ivan, Emi, Lilia, Angela, Kalina, bọn trẻ viết nhật ký về quá trình thay đổi bản thân, quả thực đã làm được “coi trọng Đức, quý chuyên Tâm”. Tất cả đều là nhờ đọc một cuốn sách phi thường lấy Chân – Thiện – Nhẫn làm nguyên lý cốt lõi, nên chúng hiểu được bản tính tiên thiên là gì, nguyện ý nhìn vào nội tâm, tự ước thúc thay đổi phần hậu thiên không tốt của mình.

Trẻ chăm chú đọc sách, bồi dưỡng thiện lương (ảnh: Minh Huệ Net).

Trong nhật ký ngày 5 tháng 9 của mình, Eli đã viết rằng: “Hôm nay mình và các bạn bắt được một con thằn lằn. Chúng mình muốn giữ nó ở trong lọ để làm vật nuôi. Nhưng sau đó mình nhận ra rằng như vậy là không Thiện, chúng mình đã bắt nó rời khỏi môi trường sống tự nhiên, và không quan tâm đến sức khỏe của nó. Sau đó, chúng mình đã thả cho con thằn lằn đi”. Eli đã nhận ra bản tính tiên thiên của mình là Thiện, nghĩ đến cái khổ của người khác, và ngay lập tức em sửa chữa hành động của mình.

Cậu bé Ivan 12 tuổi viết trong nhật ký ngày 2 tháng 9 của mình về việc cậu có mâu thuẫn với bà. Bà muốn Ivan tắt tivi bởi vì em đã xem quá thời gian quy định. Nhưng em đã xin phép bà xem hết tập phim và hứa sẽ tắt tivi ngay sau khi xem xong. Ivan làm đúng như lời đã hứa, và hiểu rằng em đã thực hiện được Chân.

Vào ngày 4 tháng 9, Ivan viết: “Hôm nay mình có mâu thuẫn với bà vì vụ những chiếc bánh kếp. Mình đã thực hiện được Chân bởi vì mình đã thú nhận với bà rằng mình đã ăn chiếc bánh cuối cùng.”

Cậu bé Ivan 12 tuổi (ảnh: Minh Huệ Net).

Cô bé 9 tuổi Kalina là em gái của Ivan. Cháu viết trong nhật ký của mình rằng: “Hôm qua, chúng mình chơi bài với anh trai. Anh đã thắng bởi vì anh chơi ăn gian, vì vậy mình đã nổi khùng lên và cất hết các lá bài đi. Sau đó mình nhận ra rằng mình đã không Thiện, vì vậy mình đã lấy bài ra và chơi một ván mới”. Bản tính Thiện và Nhẫn được đánh thức đã khiến Kalina không tính đến lỗi lầm của anh trai nữa, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cô bé 9 tuổi Emi tự ngăn mình không làm việc xấu và còn thú nhận về ý nghĩ xấu cho người khác, một điều mà ngay cả người tốt bình thường cũng chưa chắc làm được. Trong nhật ký của mình, em viết: “Hôm nay mình muốn lấy một ít tiền trong con lợn tiết kiệm của em gái. Nhưng thứ gì đó đã ngăn mình lại, mình nhận ra rằng việc này là không tốt, vì vậy mình đã không làm nữa. Sau đó mình đã thú nhận với em về ý định xấu của mình.”

Lilia 11 tuổi nói rằng đối với cháu, thực hành Thiện là dễ nhất và Nhẫn là khó nhất. Cháu chia sẻ rằng khi gặp mâu thuẫn với người khác hay khi không làm được điều như mong muốn, cháu rất khó giữ vững bản thân. Nhưng bây giờ, cháu đang cố gắng không cãi lại người khác. “Năm nay, cháu đã trở nên bao dung hơn với thầy cô và bạn bè. Cháu làm những việc mình nên làm, và cháu sẵn lòng làm bài tập về nhà mà không phàn nàn hay oán thán.” Cháu viết trong nhật ký ngày 3 tháng 10 của mình rằng: “Em gái mình không muốn chuẩn bị sách vở cho vào cặp. Mình đã chiểu theo nguyên lý Thiện và giúp đỡ em làm việc này.”

Có người thấy thật kỳ lạ, làm sao mà bọn trẻ có thể tự nhận ra mình đã không tốt và tự sửa ngay lập tức? Chúng hiểu được thế nào là đúng sai, theo Chân – Thiện – Nhẫn mà làm, chẳng phải quá tốt hay sao!

Bởi vì sách đã cải biến được tư tưởng của chúng, làm thay đổi nhân tâm.

Tuy nhiên, trẻ con cũng có thiên tính ham chơi và môi trường xung quanh dễ khiến chúng bị xao nhãng. Bởi vậy, cuốn sách quý dùng để chỉ đạo, còn cha mẹ thì phải đồng hành.

Thuở xưa, một lần Mạnh Tử bỏ học trở về nhà, mẹ Mạnh Tử đã tức giận cắt miếng vải đang dệt dở và khung cửi ngay trước mặt con. Bà răn dạy con rằng: “Đi học cũng giống như dệt vải vậy. Một miếng vải tốt được dệt bắt đầu từ từng sợi một, dệt thành một tấc rồi sau đó dần dần được một thước, cuối cùng mới được một súc vải hoàn chỉnh hữu dụng. Nếu việc học cũng như mảnh vải dệt dở chừng bị cắt như thế này thì bao công sức trước đây đều uổng phí, sẽ thành vô dụng”.

Vì vậy trẻ thực sự cần người lớn nhắc nhở việc đọc sách và ước thúc tâm tính của mình (ghi nhật ký là một cách làm rất tốt), phải kiên trì không được bỏ dở giữa chừng, nhớ học làm người trước. Làm được như vậy là đạt được cái gốc của giáo dục, coi trọng Đức, quý chuyên Tâm.

Video: Cổ nhân thường nói “tích đức, thất đức” – Đức ấy là gì?

Categories: Tài Liệu Tham Khảo | Leave a comment

Điểm tin thế giới chiều 4/4: Nhiều nước đang có chiến tranh đồng ý ngừng bắn trong bối cảnh đại dịch

Điểm tin thế giới chiều 4/4: Nhiều nước đang có chiến tranh đồng ý ngừng bắn trong bối cảnh đại dịch

Điểm tin thế giới chiều 4/4: Liên Hợp Quốc nói các nước đang có chiến tranh đã phản hồi trước lời kêu gọi ngừng bắn
(Ảnh chụp màn hình Youtube/Hindustan Times)
Mục Điểm tin thế giới chiều thứ Bảy (4/4) của Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới bạn đọc những tin sau:

Nhiều nước đang có chiến tranh đồng ý ngừng bắn trong bối cảnh đại dịch

Mười một quốc gia đang bị vây hãm trong các cuộc xung đột dài hạn đã phản hồi trước lời kêu gọi ngừng bắn trên toàn cầu của Liên Hợp Quốc (LHQ), tổng thư ký LHQ António Guterres cho biết. 

ADVERTISING

Liên Hợp Quốc bày tỏ lo ngại sâu sắc rằng tại các quốc gia có hệ thống y tế vốn đã mong manh, bối cảnh chiến tranh sẽ khiến nó gần như không thể ngăn chặn được sự bùng phát của dịch bệnh.

Phát biểu tại New York, ông Guterres cho biết lời kêu gọi của ông, đưa ra vào ngày 23/3, đã được ủng hộ bởi “số lượng ngày càng gia tăng các quốc gia thành viên, đạt khoảng 70 cho đến nay, các đối tác khu vực, các tổ chức phi nhà nước, các mạng lưới và tổ chức xã hội dân sự, cùng tất cả ‘Sứ giả hòa bình’ của Liên Hợp Quốc”.

Một bản kiến ​​nghị trực tuyến do trang Avaz tổ chức đã thu thập được hơn 1 triệu chữ ký. Ông Guterres nói, “để chặn đứng tiếng súng nổ, chúng ta cần phải lên tiếng cho hòa bình”.

Số ca tử vong do Covid-19 ở Pháp đạt 6.500 trong bối cảnh thế giới đối mặt với tình trạng thiếu thốn các thiết bị quan trọng

Số người chết vì virus Vũ Hán ở Pháp đã gia tăng hơn 1.000 ca, lên khoảng 6.500 – khi có thêm 160.000 cảnh sát được triển khai để củng cố luật phong tỏa nghiêm ngặt tại nước này, theo Sky News.

Người đứng đầu cơ quan y tế quốc gia Pháp cho biết tỷ lệ tử vong tăng cao là do có nhiều ca tử vong được ghi nhận tại khoảng 3.000 nhà dưỡng lão.

Trên toàn cầu, các ca lây nhiễm được xác nhận vượt quá một triệu và số ca tử vong lên đến 54.000, theo thống kê của Đại học Johns Hopkins.

Các chuyên gia cho biết cả hai con số này đều thấp hơn thực tế do tình trạng thiếu điều kiện xét nghiệm, các trường hợp có triệu chứng nhẹ bị bỏ sót tại các nước, bên cạnh một số chính phủ xem nhẹ mức độ nguy hiểm của cuộc khủng hoảng. Ngoài ra, một số nước như Trung Quốc và Iran cũng có dấu hiệu che giấu quy mô dịch bệnh.

WHO, IMF nói cứu mạng người là ‘điều kiện tiên quyết’ để cứu sinh kế

Người đứng đầu WHO và IMF khẳng định hôm thứ Sáu (3/4) rằng cứu mạng người là “điều kiện tiên quyết” để cứu sinh kế trong đại dịch virus corona – một cuộc khủng hoảng được 2 tổ chức gọi là “một trong những thời khắc đen tối nhất của nhân loại”.

Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới Tedros Adhanom Ghebreyesus và Giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế, bà Kristalina Georgieva cho biết việc kiểm soát virus COVID-19 là điều ưu tiên cần thiết để hồi phục nền kinh tế – mặc dù họ cũng thừa nhận rất khó để đạt được một sự cân bằng giữa 2 tiêu chí này.

“Khi thế giới phản ứng trước Covid-19, quốc gia này nối tiếp quốc gia khác đã phải đối mặt với sự cần thiết phải ngăn chặn sự lây lan của virus, và cũng trước thách thức đưa xã hội và nền kinh tế của họ đi vào thế bế tắc”, ông Tedros và Georgieva viết trong một bài viết chung trên tờ The Daily Telegraph của Anh.

“Nhìn bề mặt thì có một sự đánh đổi ở đây: hoặc cứu mạng người hoặc cứu sinh kế. Đây là một vấn đề nan giải – việc đưa virus dưới tầm kiểm soát là điều kiện tiên quyết để cứu sinh kế”.

Mỹ yêu cầu đeo khẩu trang để ngăn chặn dịch viêm phổi Vũ Hán lan rộng

Hoa Kỳ đã chính thức kêu gọi mọi người đeo khẩu trang, khiến WHO phải xem xét lại lập trường cho rằng chỉ những người bị bệnh mới cần phải đeo.

Người dân Mỹ hiện đang được khuyến khích đeo khẩu trang bằng vải tự chế để ngăn các trường hợp virus Vũ Hán tiếp tục tăng vọt.

Biện pháp quyết liệt mới được đưa ra mặc dù Tổ chức Y tế Thế giới hiện nói rằng chỉ những nhân viên y tế, người bệnh và những người tiếp xúc gần gũi với các ca lây nhiễm mới nên đeo.

Việt Nam phản đối Bắc Kinh đánh chìm tàu tại ​​Biển Đông

Việt Nam đã có động thái phản đối chính thức Trung Quốc sau vụ chìm tàu ​​cá Việt Nam mà phía Việt Nam tuyên bố là do bị một tàu giám sát hàng hải Trung Quốc đâm phải gần các đảo trong khu vực tranh chấp trên Biển Đông.

Tàu cá Việt Nam, với tám ngư dân trên boong, lúc đó đang đánh cá gần quần đảo Hoàng Sa hôm thứ Năm (2/4) thì bị tàu Trung Quốc đâm chìm, Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong một tuyên bố đăng trên trang web của chính phủ hôm nay.

Tất cả ngư dân được tàu Trung Quốc đưa lên tàu đều còn sống và sau đó được chuyển đến hai tàu cá Việt Nam khác đang hoạt động gần đó, Hội Nghề cá Việt Nam cho biết trong một tuyên bố được đăng trên trang web của mình.

“Tàu Trung Quốc đã có hành vi vi phạm chủ quyền Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, đe dọa tính mạng và làm hư hại tài sản và lợi ích hợp pháp của ngư dân Việt Nam”, Bộ Ngoại giao nói trong tuyên bố của mình.

(Ảnh thumb: ảnh chụp màn hình Youtube/Hindustan Times)

Categories: Tin-Tức Thế-Giới | Leave a comment

Bức tranh toàn cảnh về sự xâm nhập của “Virus Trung Cộng” trên toàn cầu

Bức tranh toàn cảnh về sự xâm nhập của “Virus Trung Cộng” trên toàn cầu

“Virus Trung Cộng” (hay còn gọi virus viêm phổi Vũ Hán, virus corona mới) đang hoành hành tại hơn 200 quốc gia trên khắp thế giới. Điều đáng chú ý là những quốc gia có tình hình dịch bệnh nghiêm trọng nhất cũng là những quốc gia bị Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thâm nhập nghiêm trọng nhất. Lướt qua bảng xếp hạng dịch bệnh và mức độ thân ĐCSTQ của các quốc gia, sẽ nhận thấy một mối quan hệ tất yếu nào đó.

Hoa Kỳ bị ĐCSTQ xâm nhập

ĐCSTQ xâm nhập vào chính phủ, nhóm các chuyên gia, doanh nghiệp và các tổ chức quần chúng của Hoa Kỳ một cách toàn diện. Quỹ Brookings, một trong những Think Tank hàng đầu cũng đứng về phía Huawei. (Think Tank là tên gọi một loại hình tổ chức tập hợp các chuyên viên nhiều chuyên ngành nhằm nghiên cứu các lĩnh vực trong xã hội, đưa ra những sách lược, ý tưởng, giải pháp, tư vấn cho tầng lớp lãnh đạo quốc gia.) Một loạt các học giả gốc Hoa và người Mỹ bị “Kế hoạch ngàn nhân tài” mua chuộc và ăn cắp bản quyền trí tuệ. Những công ty lớn như Microsoft, Amazon hợp tác với Ban Quản lý Giám sát và An ninh ĐCSTQ, trở thành vây cánh của ĐCSTQ.

ĐCSTQ rất coi trọng tiểu bang Washington và thành phố Seattle. Bốn đời lãnh đạo của ĐCSTQ khi viếng thăm Mỹ, điểm đến đầu tiên đều chọn Seattle. ĐCSTQ cũng lôi kéo các chức sắc New York, hai bên thành lập một nhóm liên hợp về việc hợp tác thương mại, tổ chức các diễn đàn hợp tác đầu tư.

Ở Phố Wall, có bao nhiêu kẻ săn mồi tài chính đóng vai “quý nhân” của ĐCSTQ, giúp ĐCSTQ gia nhập Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO). Ba tổ chức lớn (gồm MSCI, GEIS, Bloomberg Index) đều đứng ra bảo lãnh cho cổ phiếu A và trái phiếu Chính phủ Trung Quốc, ‘tiếp máu’ cho ĐCSTQ ít nhất 500 tỷ USD. Nhiều công ty chứng khoán, ngân hàng đầu tư và công ty kế toán của Hoa Kỳ thông đồng với Trung Quốc làm giả số liệu, giúp hơn 1.000 công ty Trung Quốc được niêm yết trên thị trường Mỹ để thu hoạch “Rau hẹ Mỹ”. (rau hẹ sinh trưởng rất khỏe, dẫu bị cắt ngắn chúng lại liên tiếp mọc ra. Sau này rau hẹ được dùng ví với những doanh nghiệp mới liên tục không ngừng tham gia vào thị trường). “Dự án thiếu nhi” của JP Morgan đã trở thành một biểu tượng cho sự hợp tác chặt chẽ giữa Phố Wall và giới quyền quý ĐCSTQ.

ĐCSTQ cũng thực thi kế hoạch xuất khẩu tuyên truyền trị giá hàng chục tỷ USD. Sức ảnh hưởng của “truyền thông đỏ” đã thâm nhập tới cả Quảng trường Thời Đại và Washington DC, kiểm soát đa số các kênh truyền thông tiếng Trung tại Mỹ. Đồng thời ĐCSTQ dùng lợi ích mua chuộc các kênh truyền thông chủ lưu của Hoa Kỳ, nhằm đổi lấy những lời tán dương; lợi dụng hàng loạt Học viện Khổng Tử, xuất khẩu hình thái ý thức đỏ vào giới giáo dục Hoa Kỳ, xâm nhập cộng đồng Hoa kiều, tổ chức mặt trận thống nhất.

Quảng cáo của Trung Quốc tại Quảng trường Thời Đại (Times Square).

Quảng cáo của Trung Quốc tại Quảng trường Thời Đại (Times Square).

Ý dẫn đầu tại Châu Âu bênh vực ĐCSTQ

Tháng 3/2019, Ý không màng tới sự phản đối từ các quốc gia châu Âu, đã ký kết biên bản ghi nhớ (MOU) “Một vành đai một con đường”, trở thành quốc gia đầu tiên của G7 (7 nước công nghiệp trên thế giới) tham gia vào dự án bị nghi ngờ là “chú ngựa gỗ thành Troy” này nhằm xâm nhập vào liên minh châu Âu. Bộ trưởng Ý nói, cho phép Huawei tham gia xây dựng mạng 5G.

Thủ tướng Ý Giuseppe Conte (phải) bắt tay với nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình trong lễ tiếp đón tại Rome vào ngày 23/3/2019

10 năm qua, số vốn Ý tiếp nhận từ ĐCSTQ tổng cộng lên tới 23 tỷ Euro. Ý là đối tác thương mại lớn nhất của Trung Quốc tại châu Âu. Thành phố Prato của Ý là một thị trấn quan trọng đối với người nhập cư từ Ôn Châu, người Hoa chiếm 1/4 dân số ở đây. Các nhãn hiệu thời trang của Ý đều được người di dân từ Ôn Châu gia công.

 Tây Ban Nha sớm đã thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với ĐCSTQ

Tây Ban Nha là quốc gia đầu tiên cử bộ trưởng ngoại giao tới viếng thăm Trung Quốc sau cuộc đàn áp Lục Tứ (đàn áp học sinh sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn ngày 4/6/1989). Năm 2005 Tây Ban Nha thiết lập mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với ĐCSTQ, tuy Tây Ban Nha chưa chính thức tham gia dự án “Một vành đai, một con đường”, nhưng đã hợp tác với Bắc Kinh trong một vài dự án.

ĐCSTQ đã xây 8 Học viện Khổng Tử tại Tây Ban Nha. Năm 2014, Tây Ban Nha đã khuất phục trước ĐCSTQ, thu hồi lệnh truy nã đối với cựu lãnh đạo ĐCSTQ Giang Trạch Dân. Năm 2019, Tây Ban Nha phối hợp với ĐCSTQ ngăn cản Đoàn nghệ thuật Shen Yun biểu diễn tại nước này.

Sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 và cuộc khủng hoảng nợ châu Âu năm 2010, tài chính của Tây Ban Nha bị thắt chặt nghiêm trọng. ĐCSTQ đã mua gần 12% nợ quốc gia của Tây Ban Nha, và trở thành quốc gia chủ nợ lớn thứ hai của nước này.

Trung Quốc là đối tác thương mại số 1 của Tây Ban Nha trong Liên minh Châu Âu (EU). Tây Ban Nha là đối tác thương mại lớn thứ 6 của Trung Quốc trong EU.

Dịch bệnh nghiêm trọng nhất tại tiểu bang North Rhine-Westphalia của Đức, nơi có mối quan hệ mật thiết với ĐCSTQ

Một bộ phận trong chính phủ và một số chính khách của Đức thân với ĐCSTQ, Nordrhein-Westfalen là tiểu bang thân ĐCSTQ nhất, tiếp đến là bang Bayern và Baden-Wurm. Mặc dù Thủ tướng Đức Angela Merkel quan tâm tới vấn đề nhân quyền tại Trung Quốc, nhưng chính sách tổng thể của bà lại khá thân thiện với ĐCSTQ, ví như thay đổi bộ trưởng an ninh chống lại Huawei và để Trung Quốc thâu tóm nhiều công ty công nghệ cao.

3.000 công ty Trung Quốc định cư tại Đức, trong đó 1.100 công ty được đặt tại Nordrhein-Westfalen. Trụ sở chính của Huawei và ZTE Châu Âu (Công ty truyền thông Trung Hưng) cũng được đặt tại Nordrhein-Westfalen. Năm 2019, giá trị nhập khẩu của Nordrhein-Westfalen từ Trung Quốc lên tới xấp xỉ 28,1 tỷ euro, chiếm 1/4 tổng giá trị của Đức, giá trị xuất khẩu của Nordrhein-Westfalen sang Trung Quốc là 11,8 tỷ euro, chiếm 1/8 giá trị xuất khẩu của Đức.

Bang Nordrhein-Westfalen cũng tích cực tham gia dự án “Một vành đai, một con đường”, thành phố Duisburg trong bang đã trở thành nút giao thông quan trọng của hệ thống đường sắt Trung Quốc – châu Âu. Nordrhein-Westfalen có 20 thành phố, 200 trường đại học kết nghĩa tỷ muội với Trung Quốc.

 

Iran hợp tác với ĐCSTQ chống lại phe dân chủ quốc tế

Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Iran. ĐCSTQ đồng ý trong 25 năm tới, sẽ đầu tư vào ngành dầu khí của Iran 400 tỷ USD, hạn ngạch thương mại năm ngoái đạt 13,4 tỷ USD. Trung Quốc cũng là nhà xuất khẩu lớn nhất của Iran, chiếm 50% – 70% giá trị sản lượng của Iran.

Từ năm 1979, sau cuộc “Cách mạng Hồi giáo”, Iran rời xa Âu Mỹ, chuyển sang giao hảo với ĐCSTQ. ĐCSTQ đã trở thành sân sau của Iran, bí mật hỗ trợ Iran kiềm chế Hoa Kỳ và Israel tại khu vực Trung Đông. Sau khi Iran bị Mỹ chế tài, Trung Quốc vẫn mua dầu thô của Iran với số lượng lớn, nhằm hỗ trợ tài chính cho nước này.

ĐCSTQ đã cung cấp cho Iran tên lửa, máy bay chiến đấu, tàu ngầm và các vũ khí khác trong nhiều năm và bí mật giúp Iran thiết lập một dự án vũ khí hóa học. ĐCSTQ còn âm thầm hỗ trợ nghiên cứu và phát triển vũ khí hạt nhân của Iran, từng bị phát hiện nhập lậu vào Iran năm 1991. Iran cũng là một phần quan trọng trong dự án “Một vành đai, một con đường” của ĐCSTQ.

Pháp là cường quốc phương Tây đầu tiên thiết lập quan hệ ngoại giao với ĐCSTQ

Pháp là nơi xuất sinh chủ yếu của các lực lượng cánh tả, cũng là cường quốc phương Tây đầu tiên thiết lập quan hệ ngoại giao với ĐCSTQ, không thiếu các chính khách thân với ĐCSTQ. Tổng thống đương nhiệm của Pháp, ông Emmanuel Macron, còn nói rằng mình là “Người theo chủ nghĩa Mao Trạch Đông”. Cựu Thủ tướng Pháp Jean Pierre Raffarin từng giúp ĐCSTQ xây dựng phòng thực nghiệm P4 thuộc Trung tâm Nghiên cứu Virus Vũ Hán.

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và phu nhân Bành Lệ Quyên tiếp đón Tổng thống Pháp Emmanuel Macron và Đệ nhất phu nhân Brigitte Macron bên ngoài Đại lễ đường Nhân dân vào ngày 6/11/2019 tại Bắc Kinh, Trung Quốc.

Về kinh tế, Pháp và Trung Quốc có mối giao thương kinh tế mật thiết. Ngày 25/3/2019, ĐCSTQ và Pháp đã ký kết 15 hợp đồng kinh tế thương mại, trị giá 40 tỷ euro. Hơn 100 công ty của Pháp đã đầu tư vào Vũ Hán, bao gồm Tập đoàn Peugeot Citroen (Groupe PSA).

Các doanh nghiệp lớn của Nhật đa phần kinh doanh tại Trung Quốc

Cơ sở dữ liệu của Nhật Bản điều tra cho thấy, tháng 5/2019, tổng cộng có 13.685 công ty Nhật đang hoạt động tại Trung Quốc. Trong đó 68,7% là các công ty có doanh thu hàng năm hơn 1 tỷ Yên, tăng 8,4% so với khảo sát năm 2016.

Ngày 21/11/2019, Ông Lương Hoa (Liang Hua), chủ tịch hội đồng quản trị, cánh tay đắc lực thứ 2 về kỹ thuật của Huawei Trung Quốc, đã tổ chức một cuộc họp báo tại Tokyo, nói rằng dự tính, lượng phụ tùng mua từ các công ty Nhật Bản năm 2019 tăng 50% so với năm trước, đạt 1.100 tỷ Yên.

Hàn Quốc kết thân với ĐCSTQ về chính trị

Ngày 14/1/2020, Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in nói tại Seoul rằng Hàn Quốc sẽ tiếp tục đẩy nhanh tiến độ “Chính sách phương Nam mới, phương Bắc mới” và sáng kiến “Một vành đai, một con đường”. Năm nay, sau khi dịch bệnh bùng phát, ông Moon Jae-in đã từ chối đóng cửa biên giới với du khách Trung Quốc, vì cho rằng điều này không có “lợi ích” thiết thực, khiến 1,46 triệu người yêu cầu luận tội ông.

Trung Quốc là nước xuất khẩu lớn nhất của Hàn Quốc. Từ tháng 1 đến tháng 9/2019, giá trị thương mại của nước này là 99,8 tỷ USD, lượng khách du lịch đến Hàn Quốc đạt 4,401 triệu người, tăng 27% mỗi năm.

Tình hình dịch bệnh tại những quốc gia láng giềng hiểu và chống ĐCSTQ

Đài Loan

ĐCSTQ đã đe dọa, uy hiếp Đài Loan suốt nhiều năm. Gần đây, Bắc Kinh tuyên bố công khai rằng họ đang thăm dò phương án “Một quốc gia, hai chế độ”, cố gắng xóa bỏ chủ quyền của Trung Hoa Dân Quốc. Cuộc điều tra dân ý mới nhất cho thấy Đài Loan chỉ có 5,8% người ủng hộ ĐCSTQ. Đài Loan vẫn luôn cho rằng dịch bệnh bùng phát tại Trung Quốc “vô cùng nghiêm trọng”.

Trong cuộc bầu cử tổng thống Đài Loan năm nay, ĐCSTQ đã bỏ ra rất nhiều tiền, nhân lực và nhiều chiến thuật thống nhất khác nhau, cố gắng can thiệp vào kết quả bầu cử. Kết quả, điều này đã khiến người dân Đài Loan tức giận và khiến ứng viên Quốc dân đảng thân ĐCSTQ mất đi hơn 2,4 triệu phiếu bầu, lập kỷ lục lịch sử.

Hơn nữa, cuộc đàn áp và thảm sát mà Hồng Kông gặp phải trong phong trào chống Dự luật Dẫn độ, đã khiến những người trẻ tuổi tại Đài Loan nhìn thấy bộ mặt tàn bạo của ĐCSTQ và càng phản cảm hơn với đảng này. Do đó, 26,7% cử tri Đài Loan đã thay đổi đối tượng bỏ phiếu của họ.

Hồng Kông

Trong phong trào biểu tình chống Dự luật Dẫn độ nổ ra vào năm ngoái, ĐCSTQ chỉ thị cho chính phủ Hồng Kông tiến hành đàn áp bạo lực hoặc tấn công bừa bãi vào một số lượng lớn người dân Hồng Kông. Những vụ án “bị tự sát” ly kỳ liên tiếp diễn ra. Điều này khiến người dân Hồng Kông nhận rõ bản chất của chính quyền tàn bạo ĐCSTQ. Thậm chí họ liên tục hô vang các khẩu hiệu “Trời diệt Trung Cộng” và “Toàn đảng (ĐCSTQ) chết sạch”.

Theo một cuộc điều tra dân ý do Đại học Hồng Kông thực hiện, sự ủng hộ của người dân Hồng Kông với bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga liên tiếp sụt giảm, chỉ còn 18,21 điểm (tháng 2/2020), mức thấp kỷ lục; 81% thanh niên Hồng Kông bày tỏ không tin tưởng vào chính quyền ĐCSTQ.

Nga, Mông Cổ

Mặc dù Nga và Mông Cổ có qua lại với ĐCSTQ, nhưng không quá mật thiết.

ĐCSTQ đã tiến hành đầu tư mang tính cướp đoạt với Nga, như khai thác một lượng khổng lồ gỗ Siberia và Viễn Đông. ĐCSTQ lên kế hoạch xây dựng một nhà máy nước đóng chai hồ Baikal, khiến Nga càng thêm phòng bị. Năm 2019, dây chuyền sản xuất nước đóng chai Hồ Baikal đã bị dừng lại. Dự án “Một vành đai, một con đường” cũng bị chặn ở Nga, dự án đường sắt cao tốc của Moscow và Kazan đã bị Putin từ chối.

Mông Cổ phản đối sự cướp bóc tài nguyên của ĐCSTQ. Kể từ những năm 1990, sau khi Liên Xô sụp đổ, cùng với sự phát triển kinh tế, ĐCSTQ đã dần trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Mông Cổ. Giá trị hàng hóa Mông Cổ xuất khẩu sang Trung Quốc chiếm 88,9% giá trị xuất khẩu và giá trị nhập khẩu chiếm 37,6% tổng kim ngạch nhập khẩu.

ĐCSTQ đã dần cướp đoạt tài nguyên của Mông Cổ. Một số lượng lớn người Hoa đã giành lấy cơ hội việc làm tại địa phương. Một số lượng lớn hàng hóa giá rẻ và chất lượng thấp đã bị ĐCSTQ đổ vào Mông Cổ. Điều này khiến Mông Cổ đề phòng và bài xích. Mông Cổ cũng phản cảm với ĐCSTQ về các vấn đề nhân quyền.

Bắt đầu từ năm 2005, đã có nhiều cuộc tập trận quân sự giữa Trung Quốc và Nga, nhưng quy mô nhỏ và mang màu sắc diễn kịch. Ngược lại, cuộc tập trận quân sự Nga – Mông Cổ lại có ý nghĩa thiết thực hơn, hơn nữa mục tiêu là nhắm vào ĐCSTQ. Nga cũng đã tiến hành các cuộc tập trận quân sự với Ấn Độ, đối thủ của ĐCSTQ, tại khu vực biên giới Nga – Trung Quốc. Nga còn hỗ trợ Ấn Độ nhiều hơn bằng cách bán cho nước này những vũ khí tối tân và thậm chí cung cấp các khoản vay.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Đại dịch và xung đột

Đại dịch và xung đột

Bảo trợ chính trị, quân sự, kinh tế thì có thể được đấy. Nhưng đảm bảo chống được dịch COVID-19 cho các đồng minh thì có lẽ cho đến nay, chưa một cường quốc thế giới nào dám khẳng định làm được.

khi đang phải cật lực đối phó với hiểm họa bệnh dịch COVID-19, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhận điện đàm với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ Tayyib Erdogan về chiến sự ở Syria và Libya – đều liên quan trực tiếp đến chính quyền Ankara.

Hai nguyên thủ quốc gia đồng quan điểm cho rằng điều quan trọng hiện nay hơn bất cứ lúc nào hết, đối với các quốc gia đang có xung đột như tại Syria và Libya, là tôn trọng ngừng bắn và hành động tiến tới một giải pháp hòa bình.

Cho đến nay, chính quyền Syria mới chỉ công bố số người rất ít đã nhiễm virus corona chủng mới gây bệnh COVID-19. Nhưng công luận cảnh báo rằng chính quyền Damascus không kiểm soát được tình hình trong nước nói chung, nên không thể nắm bắt chính xác tình trạng lây nhiễm trong dân chúng. Đặc biệt tại tỉnh Idlib, nơi hiện có khoảng 1 triệu người lánh nạn đang tập trung ở khu vực giáp biên giới với Thổ Nhĩ Kỳ, trong hoàn cảnh sống dưới mọi tiêu chuẩn tối thiểu.

Mặc dù đã có thỏa thuận ngưng bắn tại Idlib được ký kết giữa Tổng thống Putin và Tổng thống Erdogan ngày 5-3, quân đội Syria vẫn luôn trong tình trạng quyết tâm thu hồi địa bàn cuối cùng này của lực lượng đối lập vũ trang. Thổ Nhĩ Kỳ, bên bảo trợ trực tiếp cho quân nổi dậy bị bao vây, đang phải gồng mình để bảo vệ lệnh ngưng bắn, nhằm tránh nguy cơ Idlib mất hoàn toàn vào tay quân chính phủ.

Còn ở Libya, chiến tranh ác liệt vẫn tiếp diễn giữa lực lượng của chính phủ chuyển tiếp được Liên Hiệp Quốc công nhận, đang cố thủ ở thủ đô Tripoli, với quân đội của tướng Khaleefa Hafta’r được sự trợ giúp và cảm thông từ một số quốc gia Ả Rập và châu Âu, kể cả Nga. Trong hoàn cảnh chiến sự hỗn mang như áp sát thủ đô như thế, chính phủ chuyển tiếp ở Tripoli chỉ chăm chăm tìm cách tồn tại, làm gì còn tâm trí nào mà nghĩ tới đại dịch!

Một lệnh ngưng bắn cũng đã được thỏa thuận tại Libya. Nhưng chiến sự chưa một ngày nào ngưng ở khu vực bao quanh thủ đô nước này. Bên chủ động không tôn trọng lệnh ngừng bắn có Nga là đồng minh. Bên đang bị tấn công lại được Thổ Nhĩ Kỳ bảo trợ.

Thế là, ở cả Syria và Libya đều có xung khắc gián tiếp giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Nga. Ở cả hai chiến trường này, Thổ Nhĩ Kỳ đều bảo vệ bên bị tấn công và đang phải đối phó với nguy cơ thua cuộc.

Tổng thống Erdogan, với vai trò bảo trợ chính cho cả hai lực lượng đang thất thế ở Syria và Libya, lại phải cầu cạnh đến vai trò của Mỹ, bám lấy nguy cơ bệnh dịch để kêu gọi “tôn trọng ngừng bắn” ở Syria và Libya. Thực chất của lời kêu gọi này nhắm đến Nga – bên bảo trợ cho cả hai thế lực đang nắm thế thượng phong trong xung đột ở hai quốc gia Ả Rập trên.

Erdogan phải cầu cạnh đến Trump trong hoàn cảnh này bởi chính Thổ Nhĩ Kỳ cũng đang vật lộn khốn khổ với COVID-19. Nga cũng không giàu mạnh đến mức có thể bao cả cho thế lực mà họ đỡ đầu ở Syria và họ ủng hộ ở Libya để đảm bảo miễn nhiễm với đại dịch.

Bảo trợ chính trị, quân sự, kinh tế thì có thể được đấy. Nhưng đảm bảo chống được dịch COVID-19 cho các đồng minh thì có lẽ cho đến nay, chưa một cường quốc thế giới nào dám khẳng định làm được.

Bởi thế, cầu cạnh vào vai trò của Mỹ ở Syria và Libya, lấy cớ chống đại dịch, có lẽ không giúp gì cho Erdogan khi chủ đích là cứu vãn các đồng minh mà Thổ Nhĩ Kỳ đang bảo trợ ở hai quốc gia Ả Rập này.

Nhân tố quyết định để giảm thiểu thảm họa trước nguy cơ COVID-19 ở Syria và Libya, cũng như tại các quốc gia đang có xung đột quân sự khốc liệt khác, như Afghanistan, Yemen…, chính là các lực lượng tranh chấp nội tại ở những quốc gia ấy.

Tận dụng khi cả thế giới đang ngụp lặn trong đại dịch, các cường quốc cũng đang vật lộn tự cứu mình, để đẩy mạnh chiến tranh, mong giành phần thắng về mình là hành động tội ác kinh tởm, dù là từ phía nào.

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Virus corona: TQ lại lấn át ở Biển Đông, VN còn trông đợi Mỹ được không?

Virus corona: TQ lại lấn át ở Biển Đông, VN còn trông đợi Mỹ được không?

south china seaBản quyền hình ảnhTED ALJIBE/GETTY IMAGES
Image captionẢnh minh họa

Trong lúc dịch Covid-19 đang diễn biến phức tạp, Trung Quốc triển khai nhiều hoạt động mới ở Biển Đông ngay sau khi tuyên bố giải quyết xong ổ dịch Vũ Hán.

Việt Nam có thể làm gì trong tình thế này khi cũng đang gồng mình chống dịch và liệu đồng minh Mỹ có đóng góp vai trò gì giúp Việt Nam khi cường quốc này vừa trở thành nước dẫn đầu thế giới về số ca lây nhiễm?

Khai thác khí tự nhiên trên Biển Đông

south china seaBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES

Mới đây nhất, ngày 26/3, Trung Quốc đã khai thác 861.400 mét khối khí tự nhiên từ khí metan, trong một tháng sản xuất thử nghiệm ở Biển Đông, truyền hình nước này đưa tin.

Thấy gì qua việc VN ‘lặng lẽ’ xây dựng ở Trường Sa?

USS Theodore Roosevelt thăm Đà Nẵng: Mỹ gửi tín hiệu gì cho VN và TQ?

VN bị ảnh hưởng gì khi Philippines muốn ‘gần Trung, xa Mỹ’?

Biển Đông: VN khó đạt đồng thuận tại thượng đỉnh ASEAN 2019

Bennet Murray: Việt Nam có ‘đồng minh’ mới trên Biển Đông?

Giới chức năng lượng Trung Quốc phát biểu rằng đây là bước quan trọng trong tiến trình công nghiệp hóa khí metan.

Metan đã được xác định là một nguồn khí đốt mới tiềm năng cho Trung Quốc và Biển Đông được cho là có chứa một số lượng khí metan dồi dào nhất trên thế giới.

Đem tàu và máy bay đến Biển Đông

south china seaBản quyền hình ảnhNICHOLAS YEO/GETTY IMAGES

Trung Quốc đã đưa máy bay quân sự tới Biển Đông để diễn tập trong tháng này ở Biển Đông, dường như để đáp trả các cuộc tuần tra qua khu vực này của các tàu chiến Mỹ, theo truyền thông Trung Quốc.

Mới hồi tháng Hai, tàu sân bay USS Theredore Roservelt cập cảng Đà Nẵng của Việt Nam, một động thái được cho là nhằm tăng cường quan hệ Mỹ-Việt, khẳng định sự hiện diện của Mỹ ở Biển Đông, nhưng đã khiến Trung Quốc tức giận.

Tiếp đến, đầu tháng Ba, tàu khu trục tên lửa dẫn đường USS McCampbell của Mỹ đã đi vào Biển Đông để thể hiện rằng đây là tuyến đường thủy quốc tế mở thay vì nằm dưới sự kiểm soát của Trung Quốc, theo Reuters.

Đáp lại, giữa tháng Ba, Trung Quốc tập trận chungvới Campuchia trên Biển Đông mặc dù có nguy cơ khiến Việt Nam và các nước Đông Nam Á khác phẫn nộ.

Khánh thành hai trạm nghiên cứu ở Biển Đông

south china seaBản quyền hình ảnhSOUTH CHINA MORNING POST/GETTY IMAGES

Trung Quốc cũng mới đưa vào hoạt động hai trạm nghiên cứu trên Đá Subi và Đá Chữ Thập ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Hai cơ sở này sẽ theo dõi, đo đạc các thay đổi về sinh thái địa chất, môi trường tại các vùng biển này.

Hai cơ sở này được cho là cùng tổ hợp với một trung tâm nghiên cứu của Trung Quốc xây dựng trước đó ở Đá Vành Khăn ở Trường Sa.

Mỹ lo Covid-19 nên‘không giúp được gì’?

Hàng không mẫu hạm Mỹ Theodore RooseveltBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionHàng không mẫu hạm Mỹ Theodore Roosevelt

Nhưng chính phủ Hoa Kỳ, trong khi đang phải chống chọi với sự lây lan chóng mặt của COVID-19, không giúp đỡ gì các nước châu Á khác chống lại Trung Quốc về lâu dài như đã từng trong quá khứ, theo các nhà phân tích trên VOA.

Theo Giáo sư Carl Thayer thì Mỹ không cho thấy vai trò lãnh đạo, và đó là một khoảng trống để Trung Quốc nhảy vào.

Mới hồi tháng Hai, một sự kiện được Việt Nam chào đón long trọng là việc tàu sân bay Theodore Roosevelt cập cảng Đà Nẵng. Theo các nhà phân tích, việc này cho thấy Việt Nam ủng hộ sự hiện diện của hải quân Mỹ. Và rằng ,Việt Nam hy vọng rằng việc tăng cường quan hệ quốc phòng với Mỹ sẽ ngăn chặn Trung Quốc tiếp tục bắt nạt.

Thế nhưng giới phân tích cho rằng mối liên minh này không thể kéo dài lâu.

Việt Nam và Mỹ ‘không tin nhau’?

aseanBản quyền hình ảnhGETTY IMAGES

Để chống lại sự đe dọa của Trung Quốc, chiến lược của Mỹ là củng cố các cam kết về quan hệ đối tác và đồng minh đã có, đồng thời mở rộng và làm sâu sắc thêm quan hệ với các đối tác mới cùng chia sẻ quan điểm về tôn trọng chủ quyền, công bằng thương mại và luật quốc tế, theo phân tích của tác giả Mark J. Valencia trên SCMP.

Chiến lược này nhằm thực hiện tầm nhìn vĩ đại của Mỹ về một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở, bao gồm tự do hàng hải, tôn trọng luật pháp, tôn trọng chủ quyền, doanh nghiệp tư nhân và thị trường mở…

Do tranh chấp trên Biển Đông với Trung Quốc, từ lâu các nhà quan sát đã cho rằng Việt Nam là một nước chống Trung phò Mỹ mạnh mẽ nhất trong toàn khối ASEAN.

Thế nhưng, thực tế là Việt Nam không chia sẻ nguyên lý cốt lõi của một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở – tự do hàng hải cho các tàu chiến.

Việt Nam từ lâu đã có những chính sách hạn chế cho tàu chiến đi vào lãnh hải của mình – tương tự như Trung Quốc. Đặc biệt, Việt Nam có cả đường lãnh hải cơ sở và các nước phải được phép của Việt Nam mới được vượt qua các đường cơ sở này, theo ông Mark J. Valencia – nhà phân tích chính sách hàng hải, nhà bình luận chính trị và nhà tư vấn chính sách châu Á nổi tiếng.

Do đó, việc Hoa Kỳ đưa các tàu chiến đi vào trong vùng lãnh hải xung quanh Hoàng Sa không chỉ nhắm vào Trung Quốc mà còn vào Việt Nam.

Hơn nữa, Hoa Kỳ không công nhận các yêu sách của Việt Nam đối với các thực thể nằm dưới mực thủy triều ở Trường Sa, đồng thời phản đối việc quân sự hóa của Việt Nam, cũng giống như với Trung Quốc.

Sự va chạm trong các diễn giải và các chính sách pháp lý liên quan đến tự do hàng hải là biểu tượng cho sự lệch tông mang tính chiến lược cơ bản giữa Mỹ và Việt Nam.

Ngoài ra, dù chống Trung, Việt-Trung lại có mối quan hệ khăng khít giữa hai đảng, và về kinh tế.

Việt Nam cũng luôn kiên định chính sách ‘ba không’ – không tham gia vào các liên minh quân sự, không có căn cứ quân sự nước ngoài trên lãnh thổ Việt Nam và không phụ thuộc vào một quốc gia để chống lại một quốc gia khác.

Không có điểm chung về văn hóa, ý thức hệ, hệ thống chính trị hay thế giới quan – ngoại trừ mối đe dọa của Trung Quốc. Đó là bản chất của mối quan hệ chiến lược Việt -Mỹ, vẫn theo tác giả Mark J. Valencia.

Trên thực tế, Việt Nam và Mỹ không tin nhau – vì những lý do chính đáng và từ cả hai phía – và điều đó khiến cho việc xây dựng một mối quan hệ chiến lược vững chắc và lâu dài giữa hai bên là không thể, Tiến sỹ Mark J. Valencia bình luận.

Categories: Biển Đông | Leave a comment

Virus corona: Dân Vũ Hán đòi minh bạch, truyền thông Mỹ nghi ngờ số người chết

Virus corona: Dân Vũ Hán đòi minh bạch, truyền thông Mỹ nghi ngờ số người chết

Residents wearing face masks pay for noodlesBản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionCảnh chụp ở thành phố Vũ Hán

Truyền thông quốc tế tiếp tục các bài đặt nghi ngờ liệu Trung Quốc có giấu số lượng người chết vì virus corona.

Virus corona: Vì sao Đại sứ Anh kêu gọi công dân về nước?

Virus corona: Dịch còn kéo dài, Mỹ – Trung chia rẽ, thế giới mất niềm tin

Virus corona: ‘Dân khen hai ông Vũ Đức Đam và Nguyễn Đức Chung’

Hôm thứ Bảy, Trung Quốc đã ngưng lại ba phút để mặc niệm các nạn nhân của đại dịch Covid-19.

Một ngày tưởng niệm đã được tuyên bố tại Trung Quốc vào thứ Bảy để vinh danh hơn 3.300 người đã chết vì Covid-19.

Trong khi đó, báo Mỹ The Washington Post chạy tin cho rằng số ca tử vong chính thức, 2.500 người, ở thành phố Vũ Hán là không đúng.

Tờ này ước tính khoảng 3.500 hũ tro đã được trả lại mỗi ngày cho gia đình tại Vũ Hán từ 23/3, và vì thế, con số người chết thật là 42.000.

Lẽ dĩ nhiên, không phải ai trong số này cũng chết vì virus corona.

Nhưng nếu ước đoán của The Washington Post là đúng, nó cũng tăng sức nặng cho giả thiết là số người chết vì Covid-19 không thể là 2.500 ở Vũ Hán.

Trang Al Jazeera ghi nhận một số người ở Vũ Hán đang giận dữ.

Một người dân giấu tên nói với đài này rằng ông ta nghĩ chính phủ Trung Quốc nói dối.

“Các bài trên mạng đang nói rằng có thể có hơn 40.000 người chết, tôi không chắc là tin chuyện đó.”

“Nhưng quả thực tôi nghi ngờ về số ca tử vong thật sự, tôi cho rằng chính phủ nên thật minh bạch.”

A vendor wearing a face mask sells soup on a streetBản quyền hình ảnhREUTERS

Báo The New York Times hôm 3/4 cho biết tại Vũ Hán, chính quyền đã dành 420 USD cho mỗi người chết trong thời gian đại dịch, bất kể nguyên nhân tử vong là thế nào.

Tuy nhiên, một số cư dân nói rằng hỗ trợ tiền bạc không xua đi kỳ thị dành cho người chết.

Ông Peng Bangwen muốn chôn người cha, Peng Andong, chết hồi đầu tháng Hai, ở khu mộ gia đình gần Vũ Hán.

Nhưng giới chức ở làng bác bỏ, nói rằng họ không muốn nạn nhân virus corona chôn ở đây.

A checkpoint in a residential areaBản quyền hình ảnhREUTERS

Khẩu chiến giữa đại sứ

Trong khi đó, Trung Quốc và Hoa Kỳ tiếp tục khẩu chiến về đại dịch Covid-19.

Trả lời phỏng vấn báo Hà Lan Algemeen Dagblad hôm 3/4, Đại sứ Mỹ ở Hà Lan Pete Hoekstra nói Bắc Kinh đã không nói đúng về số người chết, làm Washington đánh giá nhầm tình hình.

“Tỉ lệ người chết thật sự ở Trung Quốc là gì? Bao nhiêu người bị nhiễm? Chúng tôi hy vọng sẽ đến lúc thế giới tin rằng thông tin từ Trung Quốc là chính xác.”

Volunteers disinfect the Qintai Grand Theatre in WuhanBản quyền hình ảnhREUTERS

Đại sứ Trung Quốc tại Hà Lan, Xu Hong, ngay lập tức lên Twitter phản ứng.

Sứ quán Trung Quốc nói: “Có nhiều điều tốt mà chúng tôi có thể học từ Mỹ, nhưng chắc chắn sẽ không học từ những kẻ như Đại sứ Hoekstra.”

“Chúng tôi đã xem toàn bộ các bài ông ta viết trên Twitter từ tháng Giêng, trong đó hơn chục bài là nói xấu Trung Quốc.”

Categories: Chính-Trị Thời-Sự | Leave a comment

Huỳnh Phú Sổ

Huỳnh Phú Sổ

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Buớc tưới chuyển hướngBước tới tìm kiếm

Huỳnh Phú Sổ
Duc huynh phu so.jpg

Huỳnh Phú Sổ
Sinh 15 tháng 1 năm 1920
An GiangNam Kỳ
Mất 16 tháng 4, 1947 (27 tuổi)
Nam Việt Nam
Nguyên nhân mất Mất tích/Bị ám sát và thủ tiêu
Tên khác Phật thầy, Cuồng Sĩ, Hoàng Anh, Thầy tư Hoà Hảo
Nổi tiếng vì Sáng lập Phật giáo Hòa Hảo

Chân dung Huỳnh Phú Sổ tại chùa An Hòa Tự (TT. Phú Mỹ, Phú Tân, An Giang)

Huỳnh Phú Sổ (15 tháng 1 năm 1920 – 1947) là người sáng lập đạo Phật giáo Hòa Hảo. Theo các tài liệu của tôn giáo này, ông được các tín đồ gọi là “Đức Thầy”, “Đức Huỳnh Giáo chủ” hay “Đức Tôn Sư”. Thư tịch đương thời còn ghi Huỳnh Phú Sổ được gọi là Ông đạo Xẻn.[1]

Thiếu thời[sửa | sửa mã nguồn]

Huỳnh Phú Sổ sinh ngày 15 tháng 1 năm 1920, nhằm ngày 25 tháng 11 năm Kỷ Mùi tại làng Hoà Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, (nay thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Phú Tân, tỉnh An Giang); con của ông Hương Cả (người đứng đầu trong làng) Huỳnh Công Bộ và bà Lê Thị Nhậm. Thuở nhỏ ông thông minh, học hết bằng sơ học yếu lược Pháp – Việt nhưng hay bị đau ốm nên đành bỏ dở việc học.

Trong một lần lên núi Sam (thuộc Bảy NúiAn Giang), tiếp xúc với phái Phật giáo Bửu Sơn Kỳ Hương, Huỳnh Phú Sổ giỏi trị bệnh và luyện chí tu hành. Năm 1937, ông về làng chữa bệnh cho dân, và viết Sấm Giảng Khuyên người đời tu niệm (1939)[2].

Từ thuở bé, Huỳnh Phú Sổ đã có căn tính của một người tu hành, ông không thích đàn địch, ca hát, cười giỡn như các bạn cùng trang lứa, lúc nào ông cũng trầm tư, tĩnh mặc, thích ở nơi thanh vắng, yên tĩnh. Ông lại hổ thẹn và phản đối ngay khi nghe song thân bàn chuyện kiếm người bạn đời cho ông.

Ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão, tức ngày 4 tháng 7 năm 1939, Huỳnh Phú Sổ tuyên bố khai lập đạo Phật giáo Hòa Hảo, khi ấy ông chỉ mới 19 tuổi.

Khai đạo[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão (4 tháng 7 năm 1939), Huỳnh Phú Sổ đứng ra cử hành lễ “Đền linh Khứu Sơn trung thọ mạng” khai đạo, lấy tên là Phật giáo Hòa Hảo, đó vừa là tên quê hương ông vừa có ý nghĩa là “hiếu hòa” và “giao hảo”, lại mang một hàm nghĩa là đạo Phật ở làng Hòa Hảo. Từ đó, ông đi chữa bệnh, tiên tri, thuyết pháp và sáng tác thơ văn, kệ giảng. Văn chương của ông bình dân nên dễ đi vào lòng người. Chỉ trong một thời gian ngắn số tín đồ và ảnh hưởng của ông càng ngày càng gia tăng và trở thành một phong trào tín ngưỡng mạnh mẽ khiến Thực dân Pháp lo ngại.

Ngày 18 tháng 8 năm 1940, Thực dân Pháp đưa Huỳnh Phú Sổ đi quản thúc tại Sa Đéc.

Ngày 23 tháng 5 năm 1940, Thực dân Pháp chuyển ông sang quản thúc ở làng Nhơn Nghĩa, tỉnh Cần Thơ nhưng cả hai nơi này đều được đông đảo quần chúng đến xin nghe thuyết pháp và quy y Phật giáo Hòa Hảo.

Vì vậy ngày 28 tháng 7 năm 1940, nhà cầm quyền Pháp đưa Huỳnh Phú Sổ vào bệnh viện Cần Thơ và sau đó chuyển lên nhà thương điên Chợ Quán tại Sài Gòn.

Tháng 6 năm 1941, Huỳnh Phú Sổ bị đưa đi quản thúc ở Bạc Liêu. Tại đây ông không được phép trị bệnh và thuyết pháp.

Tháng 10 năm 1942, trước tin tức người Pháp sẽ đưa Huỳnh Phú Sổ đi đày ở Ai Lao (Lào), các tín đồ Phật giáo Hòa Hảo và hiến binh Nhật đã giải cứu ông đem về Sài Gòn.

Từ tháng 6 đến tháng 8 năm 1945, Huỳnh Phú Sổ đi thuyết pháp và khuyến nông tại 107 địa điểm ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Hoạt động chính trị[sửa | sửa mã nguồn]

Ngày 14 tháng 8 năm 1945, Huỳnh Phú Sổ cùng Hồ Văn NgàTrần Văn ÂnNguyễn Văn SâmTrần Văn Thạch…đã thành công liên kết tất cả đảng phái và thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất. Một ngày sau, Nhật tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Ngày 19/8/1945, Việt Minh giành chính quyền tại Hà Nội sau một cuộc biểu tình trước nhà hát lớn Hà Nội. Ngày 21 tháng 8 năm 1945 Mặt trận Quốc gia Thống nhất tổ chức một cuộc biểu tình lớn với trên 200.000 người tham dự để ủng hộ nền độc lập của Việt Nam. Ngày 23/8/1945 vua Bảo đại tuyên bố thoái vị và trao quyền lãnh đạo cho Việt Minh. Ngày 24/8/1945 Tổng Bộ Việt Minh phái Hoàng Quốc Việt (tức Hà Bá Cang) và Cao Hồng Lãnh vào Nam. Ngày 25/8/1945 vua Bảo Đại trao quyền và trao ấn, kiếm của Nhà Nguyễn cho đại diện Việt Minh là Trần Huy Liệu. Cũng trong ngày 25 tháng 8 năm 1945, Việt Minh tổ chức biểu tình và giành chính quyền tại Sài Gòn.

Nơi sinh sống của Huỳnh Phú Sổ, nay là Tổ đình Phật giáo Hòa Hảo. (Phú Mỹ, Phú Tân, An Giang).

Một số lãnh đạo Hòa Hảo có nhiều tham vọng về chính trị đã lợi dụng danh nghĩa của giáo phái Hòa Hảo đòi giao những tỉnh có đông tín đồ (như Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc) cho họ quản lý. Khi yêu sách này không được đáp ứng, họ 2 lần tổ chức biểu tình tuần hành, kéo vào thị xã Long Xuyên (cuối tháng 8-1945) và thị xã Châu Đốc (đầu tháng 9-1945) định gây bạo loạn lật đổ chính quyền mới.[3] Ngày 8 tháng 9 năm 1945Phật giáo Hòa Hảo biểu tình tại Cần Thơ với khẩu hiệu chống Pháp và chống độc tài. Việt Minh cho rằng Hòa Hảo muốn cướp chính quyền. Lực lượng Thanh niên Tiền phong có vũ trang được huy động đến kịp thời giải tán.[4] Theo Archimedes L.A Patti, Hòa Hảo chống lại chủ trương của Việt Minh muốn đàm phán với Đồng Minh nên tổ chức biểu tình đòi vũ trang quần chúng chống lại việc quân Anh, Pháp đổ bộ vào Nam Kỳ[5]. Ngày 9 tháng 9 năm 1945, Việt Minh cho Quốc gia Tự vệ Cuộc bao vây trụ sở Phật giáo Hòa Hảo ở số 8 đường Sohier, Sài Gòn để bắt Huỳnh Phú Sổ nhưng ông trốn thoát.[6] Ngày 7 tháng 10 năm 1945, 3 người Phật giáo Hòa Hảo cầm đầu biểu tình là Huỳnh Thạnh Mậu (em ruột Huỳnh Phú Sổ),Trần Ngọc Hoành (con ông Trần Văn Soái – tức Năm Lửa), Nguyễn Xuân Thiếp (tức nhà thơ Việt Châu – Anh chú bác với học giả Nguyễn Hiến Lê) bị kết án âm mưu lật đổ chính quyền và đưa ra xử tử hình tại sân vận động Cần Thơ. Ngày 26 tháng 10 năm 1945, Pháp tái chiếm Cần Thơ. Tín đồ Hòa Hảo nhân tình hình rối loạn đã lùng bắt các cán bộ Việt Minh.

Sau tạm ước ngày 6 tháng 3 năm 1946 giữa Pháp và Việt Minh. Việt Minh cải thiện quan hệ với Hòa Hảo. Huỳnh Phú Sổ tham gia Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam Bộ (do Việt Minh lãnh đạo) với chức vụ Ủy viên Đặc biệt nhưng thực ra Huỳnh Phú Sổ vẫn muốn chống lại chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Giữa năm 1946, Huỳnh Phú Sổ tham gia Mặt trận Quốc gia liên hiệp và làm chủ tịch với bí danh Hoàng Anh. Mặt trận này ủng hộ việc đàm phán với Pháp để thành lập một chính quyền do phe quốc gia lãnh đạo. Mặt trận quyết định ủng hộ chính phủ Cộng hòa tự trị Nam Kỳ để từ đó tiến tới thành lập một chính quyền thống nhất Việt Nam. Nguyễn Hòa Hiệp, Tư lệnh Đệ tam sư đoàn ra thông cáo kêu gọi lực lượng kháng chiến chống Pháp ở Nam Bộ hãy ngưng chiến: “Chính phủ Pháp đã bằng lòng để cho chúng ta có quân đội và chính phủ riêng. Hai dân tộc Pháp và Nam Kỳ sẽ sống bình đẳng. Vậy các chiến sĩ đang chiến đấu, hãy ngừng chiến ngay”.

Ngày 21 tháng 9 năm 1946, Huỳnh Phú Sổ và một số trí thức thiên tả có khuynh hướng dân tộc thành lập Việt Nam Dân chủ Xã hội Đảng, gọi tắt là Dân Xã đảng.

Ngày 17 tháng 2 năm 1947, đại diện của Huỳnh Phú Sổ là Nguyễn Bảo Toàn cùng với lãnh đạo các đảng quốc gia khác như: Nguyễn Hải Thần (Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội), Nguyễn Tường Tam (Việt Nam Quốc dân đảng) thành lập Mặt trận Thống nhất Quốc gia Liên hiệp với mục đích hậu thuẫn Bảo Đại đàm phán với Pháp thành lập Quốc gia Việt Nam. Theo kế hoạch, Hòa Hảo cùng các đảng phái, tôn giáo khác sẽ sử dụng lực lượng vũ trang của mình chiếm lấy Đồng Tháp Mười làm căn cứ địa, nắm lấy các nguồn tiếp liệu lương thực và kiểm soát các đường giao thông để cô lập lực lượng kháng chiến của Việt Minh ở chiến khu 7, vô hiệu hóa hai chiến khu 8 và 9. Về mặt chính trị sẽ tạo thế liên kết với các đảng phái khác ở miền Bắc để chống lại quyền lãnh đạo Việt Nam của Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.[7]

Đầu tháng 4/1947, các đơn vị vũ trang của Cao Đài, Hòa Hảo, Đại Việt, Bình Xuyên di chuyển về Đồng Tháp Mười lập căn cứ. Trên đường hành quân, các đơn vị quân sự này bị chi đội 18 và chi đội 12 Vệ quốc đoàn phục kích ngăn chặn. Họ còn bị phi cơ Pháp bắn phá. Chỉ có một số đơn vị Hòa Hảo và Đại Việt đến nơi nhờ thông thuộc địa bàn. Các đơn vị Cao Đài và Bình Xuyên bị kẹt lại khu 7.[7] Theo Việt Minh, những người cầm đầu Dân xã Hòa Hảo phát động một cuộc thanh trừng ở Tây Nam Bộ vào ngày 6/4/1947. Những người dân không theo Dân xã Hòa Hảo đều bị xem là kẻ thù, bị giết, buộc đá vào cổ, thả trôi sông.[3] Ngoài việc giết hại dân thường, quân Dân xã Hòa Hảo còn tổ chức các hành động càn quét chống Việt Minh ở các tỉnh Long Xuyên, Châu Đốc, Cần Thơ.[3]

Ngày 16 tháng 4 năm 1947, Huỳnh Phú Sổ đột ngột mất tích khi đến Tân Phú, Đồng Tháp Mười để hòa giải sự xung đột giữa Việt Minh và Phật giáo Hòa Hảo. Các tài liệu của phương Tây và Việt Nam Cộng hòa cho rằng ông đã bị Việt Minh thủ tiêu.[8][9][10]. Tài liệu của công an Việt Nam thừa nhận Huỳnh Phú Sổ đã bị Việt Minh bắt và xử tử ngày 22 tháng 12 năm 1947 tại Long Xuyên[11].

Phật giáo Hòa Hảo do Huỳnh Phú Sổ sáng lập hiện nay có khoảng 1,6 triệu tín đồ, phổ biến ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Tham khảo[sửa | sửa mã nguồn]

  • Cuộc đời của Huỳnh Phú Sổ.
  • Dommen, Arthur. The Indochinese Experience of the French and the Americans. Bloomington, IN: Đại học Indiana Press, 2001.
  • Minh Võ. Hồ Chí Minh, nhân định tổng hợp. Falls Church, VA: Tiếng Quê hương, 2003.
  • Savani, A. M. Visage et images du Sud Viet-Nam. Saigon: Imprimerie française d’Outre-mer, 1955.
  • Đôi nét về Đức Huỳnh Giáo chủ.

Chú thích[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ Vũ Ngự Chiêu. Political and Social Change in Viet-Nam between 1940 and 1946. Madison, WI: The University of Wisconsin, 1984. tr 121
  2. ^ Quyển Khuyên người đời tu niệm của Huỳnh Phú Sổ, gồm 912 câu thơ lục bát, được viết năm Kỷ Mão (1939) tại làng Hòa Hảo. Đây là quyển thứ nhứt trong bộ Sám giảng (còn được gọi là sấm giảng) và thi văn giáo lý của ông.
  3. a ă â Lịch sử Tây Nam Bộ kháng chiến, Tập 1 (1945-1954), Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, 2010
  4. ^ Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 10: Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8-9-1945 Để Làm Gì, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  5. ^ Why Vietnam, Archimedes L.A Patti, Nhà xuất bản Đà Nẵng, 2008, trang 459, 460, 461, 490
  6. ^ Nguyễn Long Thành Nam,Phật giáo Hòa Hảo trong lòng lịch sử dân tộc, Phần 4: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Phần 5: Cuộc Biểu Tình Cần Thơ 8 – 9 – 1945 Để Làm Gì, Tập san Đuốc Từ Bi, năm 1991
  7. a ă Nguyễn Long Thành Nam, Phật giáo Hòa Hảo trong dòng lịch sử dân tộc, Phần IV: Phật giáo Hòa Hảo và cách mạng, Chương 10: Sơ lược diễn tiến đấu tranh tại miền Nam Việt Nam, Mục 16: Thế kẹt lịch sử và chiến thuật gỡ kẹt, Tập san Đuốc Từ Bi, 1991
  8. ^ Savani, A. M. Trang 90.
  9. ^ Dommen, Arthur. Trang 186.
  10. ^ Minh Võ. Trang 282.
  11. ^ Từ điển nghiệp vụ phổ thông, trang 574, Viện nghiên cứu Khoa học Công an, Bộ Nội vụ, 1977, Hà Nội

Xem thêm[sửa | sửa mã nguồn]

Các ông đạo ở Nam Bộ, Việt Nam
Đoàn Minh Huyên • Ngô Lợi • Phật Trùm • Sư Vãi Bán Khoai  • Huỳnh Phú Sổ • Đạo Tưởng • Tăng Chủ • Cử Đa • Đình Tây
Categories: Đức Huỳnh Giáo Chủ | Leave a comment

Create a free website or blog at WordPress.com.